Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Thứ Tư, 20 tháng 6, 2018

CHO NGƯỜI TÌNH CŨ




Hình như đã muộn mất rồi
bao nhiêu ân ái
tình tôi với nàng
giấc chiêm bao qúa vội vàng
đưa em đến cửa thiên đàng mộng du
tình người đâu phải như mơ?
lỗi lầm tôi
tại hững hờ nơi em
Ước gì tôi đổi bóng đêm
thành bình minh
trọn nỗi niềm năm xưa
Ơn trời sớm nắng chiều mưa
cho tôi được tỉnh giấc mơ thủa nào
Vẫn là đất thấp trời cao
ngàn năm
vẫn một tấm đào nhớ thương
Dù đi ngàn nẻo muôn phương
quê cha đất tổ cố hương tìm về
dẫu dù ai đó còn mê
năm xưa tình cũ
lời thề Thái Sơn
có ngày hiểu hết nguồn cơn
Em thương em nhớ đừng buồn cho tôi
Em về đây
em về đây
Khúc hoan ca sẽ có ngày đoàn viên!
Phần nhận xét hiển thị trên trang

Chủ nghĩa tư bản thân hữu và quyền bảo vệ tài sản của người giàu


Đoạn này hay, Singapore, Thụy Sĩ, các nước Bắc Âu và Mỹ đã làm như thế: "Nền tảng quản trị quốc gia phải cho phép những người nắm quyền sống được bằng lương. Họ giữ vị trí đủ gần để hỗ trợ giới kinh doanh và phát triển kinh tế, đủ xa để không bị thao túng vì lợi ích của giới tài phiệt. Một thể chế như vậy mới có thể đảm bảo phát triển kinh tế bứt phá nhanh, giàu nội lực, lâu dài và tránh đi vào ngõ cụt của sự phát triển do bị bòn rút kiệt quệ vì lợi ích cá nhân của một nhóm nhỏ giàu có và quyền lực".

11/06/2018 - Trần Lệ Thùy - Có khác biệt gì giữa việc tỉ phú Michael Bloomberg làm Thị trưởng thành phố New York với một tỉ phú ở một nước đang phát triển nắm quyền? Trong cuốn sách nghiên cứu “Tài phiệt”, nhà nghiên cứu Winter viết rằng Michael Bloomberg đã chi nhiều tiền hơn bất cứ ai trong lịch sử Hoa Kỳ để nắm một vị trí ở chính quyền. Tuy nhiên, khác với các nhà tài phiệt ở các nước đang phát triển, Michael Bloomberg không cần phải thao túng chính trị để có tài sản và bảo vệ tài sản của mình.
Image result for “Tại sao các quốc gia thất bại”
Giá sách của Học viện Chính trị Quốc gia
Không phải ngẫu nhiên mà cuốn “Tại sao các quốc gia thất bại” của hai giáo sư trường đại học Harvard Acemoglu và Robinson lại nằm trang trọng trên giá sách thư viện Học viện Chính trị Quốc gia Hồ Chí Minh, bên cạnh các tên tuổi như nhà kinh tế được giải Nobel Joseph Stiglitz. Cuốn sách này nổi tiếng vì giải thích rằng các nước mãi nghèo là do bị một nhóm nhỏ giàu có và quyền thế thao túng cho lợi ích riêng của mình, bằng cách hy sinh lợi ích của công chúng.

Năm 2017, Việt Nam được dự đoán sẽ có số người siêu giàu tăng nhanh nhất thế giới trong thập kỷ tới. Đồng thời, Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng ban hành Nghị quyết số 10 về phát triển kinh tế tư nhân, nhấn mạnh việc “xuất hiện những quan hệ không lành mạnh giữa các doanh nghiệp của tư nhân và cơ quan quản lý nhà nước, can thiệp vào quá trình xây dựng, thực thi chính sách để có đặc quyền, đặc lợi, hình thành lợi ích nhóm, gây hậu quả xấu về kinh tế-xã hội, làm suy giảm lòng tin của nhân dân”.

Câu hỏi ở đây không phải là việc có cần xóa bỏ nhóm người giàu và quyền thế hay không, mà là làm thế nào để kiềm chế và giảm được lợi ích nhỏ hẹp có thể gây hại đến lợi ích chung.

Acemoglu và Robinson viết rằng nhóm người giàu có và nhóm có quyền thế thường liên kết với nhau để làm giàu và củng cố quyền lực, bằng cách lập các liên minh độc quyền, giảm cạnh tranh và chiếm hữu tài sản công hoặc của người khác. Cuối cùng, lợi ích của nhóm giàu có và quyền lực trở thành lực cản đối với phát triển kinh tế và chèn ép động cơ tăng trưởng của đất nước. Một phần vì tăng trưởng kinh tế thường đi đôi với sự sáng tạo mang lại sức ép cạnh tranh hoặc đi ngược lại lợi ích hiện có của nhóm người giàu có quyền lực.

Cách giải quyết sự giằng xé, mâu thuẫn quyết liệt giữa lợi ích của người giàu, quyền thế với lợi ích của công chúng trở thành mấu chốt quyết định sự phát triển của một quốc gia.

Singapore và Michael Bloomberg

Có khác biệt gì giữa việc tỉ phú Michael Bloomberg làm Thị trưởng thành phố New York với một tỉ phú ở một nước đang phát triển nắm quyền? Trong cuốn sách nghiên cứu “Tài phiệt”, nhà nghiên cứu Winter viết rằng Michael Bloomberg đã chi nhiều tiền hơn bất cứ ai trong lịch sử Hoa Kỳ để nắm một vị trí ở chính quyền. Tuy nhiên, khác với các nhà tài phiệt ở các nước đang phát triển, việc theo đuổi vị trí trong chính quyền của Michael Bloomberg không phải vì sự sống còn của đế chế tài phiệt của ông ta. Nói một cách khác, Michael Bloomberg không cần phải thao túng chính trị để có tài sản và bảo vệ tài sản của mình.

Ở một quốc gia phát triển khác, Singapore, năm 2011 tổng tài sản của 50 người giàu nhất đất nước này là 49 tỉ đô la, chiếm khoảng 20% tổng tài sản của toàn quốc gia. Mặc dù có thể chế chính trị khác với hình thức dân chủ đại diện của các nước phương Tây, tuy nhiên Singapore vẫn đảm bảo quyền sở hữu tài sản được bảo vệ nghiêm ngặt bởi luật pháp. Chính vì vậy, giới tài phiệt ở Singapore “bỏ vũ khí”, không cần tham gia thao túng chính trường, và theo đó họ không có ảnh hưởng trực tiếp đến các quyết định chính sách.

Sự khác biệt của Michael Bloomberg hay các tỉ phú Singapore so với giới tài phiệt ở các nước đang phát triển là bản chất của các mối đe doạ đối với tài sản và cách họ bảo vệ tài sản. Ở những quốc gia có nền quản trị bằng pháp luật yếu và quyền sở hữu tài sản không rõ ràng, nhóm nhỏ người giàu và quyền thế thường tìm cách mua chuộc, kiểm soát các quan chức, thậm chí cả lực lượng an ninh, tòa án, báo chí… để làm giàu và để bảo vệ tài sản của mình.

Cuốn sách “Tại sao các quốc gia thất bại”

Mức độ tham gia cấu kết trực tiếp của nhóm tài phiệt với quan chức để tăng cường và bảo vệ của cải phụ thuộc vào việc liệu luật pháp và bộ máy công quyền có phân hoá và chịu ảnh hưởng cá nhân hay không, hay đã được đồng bộ và thể chế hoá. Sự can thiệp và cấu kết từ phía nhóm giàu có sẽ trở nên trực tiếp hơn nếu thể chế và các yếu tố bên ngoài không đủ khả năng bảo vệ tài sản của họ.

Vì vậy, Winter cho rằng sự phát triển kinh tế nhanh và bền vững có liên quan chặt chẽ đến việc thiết lập hệ thống đảm bảo quyền sở hữu tài sản và kiềm chế sự tham lam, ích kỷ của giới nhà giàu và quyền thế, không để lợi ích riêng của họ gây hại đến lợi ích chung.

Quản trị quốc gia không phủ nhận bản chất tư lợi của con người

Như vậy, câu hỏi ở đây không phải là việc có cần xóa bỏ nhóm người giàu và quyền thế hay không, mà là làm thế nào để kiềm chế và giảm được lợi ích nhỏ hẹp có thể gây hại đến lợi ích chung.

Việc xóa bỏ triệt để nhóm người giàu và quyền thế trong xã hội là điều rất khó khả thi. Năm 1915, Robert Michels đã đưa ra khái niệm “Luật thép của tài phiệt”, cho thấy tâm lý cá nhân hay tư lợi là bản năng con người và vì thế mà một cách tự nhiên, thành viên của các tầng lớp sở hữu luôn muốn chuyển giao cho thế hệ sau của cải mà họ, bậc cha mẹ, đã có được. Một nền kinh tế có thể sụp đổ nếu được xây dựng dựa trên giả thiết phi thực tế rằng phần lớn mọi người đều không ích kỷ và các quan chức, chính trị gia không tư lợi.

Nhà kinh tế Ha Joon Chang cho rằng một số nền kinh tế Đông Á có thể sử dụng sự can thiệp của chính phủ vào kinh tế thị trường một cách có hiệu quả vì họ có các chính trị gia và quan chức không tư lợi và có năng lực. Nhưng đây là ngoại lệ do lịch sử để lại.

Những hành động chống tham nhũng của nhà nước gần đây, và những tranh luận công khai về chủ nghĩa tư bản thân hữu trên Tạp chí Cộng sản dường như là dấu hiệu cho thấy mong muốn và nỗ lực phân chia lại của cải và quyền lực một cách công bằng hơn, đồng thời ngăn chặn sự cấu kết, thao túng của những nhóm lợi ích.

Để làm được điều đó, một hệ thống thể chế mạnh cần được thiết lập, bao gồm việc chấp nhận rằng tư lợi là một trong những bản chất mạnh nhất của con người và bản chất này không bị phủ nhận trong quá trình làm chính sách.

Hệ thống luật pháp phải đảm bảo quyền sở hữu tài sản và quyền làm giàu chính đáng. Nền tảng quản trị quốc gia phải cho phép những người nắm quyền sống được bằng lương. Họ giữ vị trí đủ gần để hỗ trợ giới kinh doanh và phát triển kinh tế, đủ xa để không bị thao túng vì lợi ích của giới tài phiệt.

Một thể chế như vậy mới có thể đảm bảo phát triển kinh tế bứt phá nhanh, giàu nội lực, lâu dài và tránh đi vào ngõ cụt của sự phát triển do bị bòn rút kiệt quệ vì lợi ích cá nhân của một nhóm nhỏ giàu có và quyền lực.

http://tiasang.com.vn/-dien-dan/Chu-nghia-tu-ban-than-huu-va-quyen-bao-ve-tai-san-cua-nguoi-giau--12464

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Tin NÓNG: NỔ LỚN TẠI CÔNG AN PHƯỜNG 12, Q. TÂN BÌNH, TP HCM




Thành phố Hồ Chí Minh: 
Nổ tại trụ sở Công an phường 12, quận Tân Bình 


Pháp luật TP HCM
Thứ Tư, ngày 20/6/2018 - 15:24

(PLO)- Vụ nổ làm chiếc xe máy hư hỏng, một công an bị thương.

Gần 14 giờ 30 ngày 20-6, một vụ nổ xảy ra tại trụ sở Công an phường 12, quận Tân Bình, TP.HCM. 
Hiện trường bị phong tỏa.

Vụ nổ làm một nữ công an đang làm nhiệm vụ tiếp dân bị dư chấn, được mọi người đưa đi bệnh viện điều trị.

Ngay lập tức hiện trường bị phong tỏa.

Chúng tôi tiếp tục cập nhật. 
Hiện trường vụ nổ.

Theo một người dân gần hiện trường: "Tôi nghe hai tiếng nổ lớn lắm, như nổ bom. Mọi người chạy ù ra. Không biết chuyện gì xảy ra”.

Hiện trường đang được phong tỏa.

Thượng tá Trần Văn Nghiệp, Trưởng phòng Kỹ thuật hình sự - Công an TP.HCM, trực tiếp tới hiện trường chỉ đạo điều tra, tìm nguyên nhân vụ nổ.

N.TRÀ
Phần nhận xét hiển thị trên trang

Tin NÓNG: NGƯỜI DÂN BÌNH THUẬN BAO VÂY TRỤ SỞ CA THỊ TRẤN




Người dân Phan Rí Cửa tập trung tại trụ sở công an 

Pháp luật TP HCM
Thứ Tư, ngày 20/6/2018 - 16:04

(PLO)- Tới trưa cùng ngày, qua vận động, người dân đã không còn tập trung tại đây và trở về nhà.

Khoảng 9 giờ 30 ngày 20-6, một nguồn tin cho biết có hàng chục người dân địa phương đã kéo đến trụ sở Công an thị trấn Phan Rí Cửa (huyện Tuy Phong, Bình Thuận). Họ tới để yêu cầu làm rõ về thông tin công an gây thương tích cho Nguyễn Minh Kha (18 tuổi) ngụ khu phố Hải Tân 3, thị trấn Phan Rí Cửa. 

.

Ngoài những người dân tới yêu cầu công an làm rõ thì trước trụ sở Công an thị trấn 
Phan Rí Cửa tập trung nhiều người hiếu kỳ khác

Theo những người dân này, Nguyễn Minh Kha là người tham gia tập trung phản đối Dự luật Đặc khu tại thị trấn Phan Rí Cửa ngày 10 và 11-6, sau đó Công an huyện Tuy Phong đã triệu tập làm việc rồi cho về với tình trạng nhiều thương tích.

Ngoài ra, có một đoạn clip được đưa lên Youtube, trong đó Nguyễn Minh Kha trực tiếp trả lời cho rằng mình đã bị đánh nhưng chụp CT thì không bị gì. Thế nhưng sau đó nhiều thông tin cho biết Kha đã ngất xỉu, được đưa đi cấp cứu trong tình trạng nguy kịch. 

Nguyễn Minh Kha

Nói chuyện với người dân, Công an thị trấn Phan Rí Cửa yêu cầu cung cấp địa chỉ nơi nạn nhân cấp cứu thì không ai đưa ra được nơi chính xác để xác minh. Đến 11 giờ 30 cùng ngày, qua vận động, người dân đã trở về nhà.

Thượng tá Trần Long Khánh, Trưởng Công an huyện Tuy Phong, cho biết Nguyễn Minh Kha là người tham gia ném đá trong hai ngày 10 và 11-6 tại Phan Rí Cửa (Tuy Phong) và Phan Rí Thành (Bắc Bình). Cơ quan CSĐT Công an đã triệu tập Kha đến làm việc cùng nhiều người khác, lấy lời khai, củng cố hồ sơ và đã khởi tố bị can đối với Kha nhưng cho tại ngoại, cấm đi khỏi nơi cư trú.

Tuy nhiên sau khi về nhà, Kha cho rằng bị đánh rồi bỏ trốn khỏi nơi cư trú và nhiều người đã tung tin đồn thổi. 
PHÚ NHUẬN
_________

Theo thông tin trên mạng xã hội, nạn nhân đã tử vong.
Tin chưa kiểm chứng.

Phần nhận xét hiển thị trên trang

nguyễn đính. như tôi biết

 

Nguyễn Đính ra đi vào ngày 9 tháng 5 năm 2018.
Tôi và Đính quen nhau năm 1964, vào cái thời mà ở Huế, ai cũng có thể quen với ai và ai cũng có thể là bạn của ai. Cái thời mà ở Đại Học Văn Khoa Huế, bọn dự bị văn khoa chúng tôi say sưa nghe thầy Trần Văn Toàn giảng dạy “Hành trình vào triết học” và “Tìm hiểu Triết học Karl Marx”. Cái thời mà bên ngoài thì biểu tình tranh đấu, còn bên trong các quán cà phê, chuyện hiện sinh, tranh đấu, cách mạng xã hội và tư tưởng Karl Marx được mang ra bàn tán ồn ào, sôi nổi giữa đám sinh viên chúng tôi, lúc đó đang hưởng một không khí khá tự do của thời hậu đảo chánh 1/11/1963. Tuy khác quan điểm nhưng chúng tôi lại khá thân nhau. Còn nhớ, Đính đã từng cho tôi mượn tập sách nhỏ bằng tiếng Pháp Manifeste du Parti Communiste vàng ố, nói tau biết mi không ưa gì Cộng Sản nhưng “đọc cho biết”, nhớ cẩn thận kẻo bị cảnh sát bắt thì phiền.
Một lần, đâu khoảng giữa năm 1965, tôi cùng vài đứa bạn cao hứng, hùn tiền nhau rủ Đính đi chơi, nhậu nhẹt cả đêm. Sau đó, Đính biến mất. Té ra chàng âm thầm vọt “lên xanh”.
bo dat ma nguyen dinh 
(Tranh Bồ Đề Đạt Ma, Nguyễn Đính vẽ 4/3/2010, tặng năm 2011)
Mãi đến 1981, ở tù về, tôi mới gặp lại chàng. Đính nói, tau chừ còn phản động hơn mi nữa nếu mi không sợ đi ở tù lại thì cứ đến chơi với tau. Tôi bảo, tau ở tù tau khai hết rồi, sợ gì nữa. Nhắc chuyện thơ từ viết lách, tôi nói với Đính, tau không thích cái bút hiệu trần vàng sao của mi, nghe nó “sao vàng” quá, Đính cười hồn nhiên, nếu mi không thích thì thôi mi cứ kêu tau là thằng Đính như ngày nào, còn tau tau thích thì kệ tau. Đính kể, hồi ở trên rừng, có lần bị càn quét quá, tau núp kín dưới một triền núi, bỗng nghe chiếc trực thăng bay rà rà trên đầu, phát thanh xuống, đọc lời của mi kêu gọi tau ra chiêu hồi. Tôi nói, bọn họ bịa ra đó, tau đang đi học, tau có viết bài chưởi cộng sản, nhưng kêu mi về hồi chánh thì quả là chuyện khôi hài, ai mà làm, tau biết tính mi mà. Đính nói, tau nhớ răng tao nói rứa, mi không có thì thôi. Rồi cười xòa.
Sau đó, thỉnh thoảng tôi ghé nhà Đính chơi. Tuy thất thế, nhưng Đính nhiều bạn, đủ loại bạn cũ, mới. Khi buồn, là đến. Và đến là gặp vì chàng ở nhà cả ngày, chẳng mấy khi đi mô. Không những gặp Đính mà còn gặp người này người nọ. Tả có hữu có. Hầu hết đều là dân văn nghệ. Tất nhiên là có cả công an đâu đó. Thỉnh thoảng lại thấy có một ai đó lạ mặt xuất hiện, nghe nói “ở trên” cử xuống “thăm hỏi” Đính. Nhà chàng là một nơi dân dã đến tận cùng: ngói vỡ, tường ố, nền nứt, mái dột, rêu xanh, ghế gãy, dép sứt, áo quần nhàu nát, chân đất, ly đóng khớm, chén bể, sách vở giấy bút ngổn ngang, tranh Bồ Đề Đạt Ma nơi này nơi kia. Thích nhất là cái vườn rộng, có cây vú sữa cao, mùa hè ve kêu inh ỏi. Và Đính chân đất, quần đùi, miệng móm, râu thưa, cười nói mi mi tau tau. Gặp nhau, hô lên nhậu hè, là đứa này góp một ít đứa kia góp một ít, gom lại, sai thằng con ra chợ Vỹ Dạ mua vài xị rượu đế, ít gói đậu phụng…Thằng ni về, lại có thằng khác vô. Nhiều buổi trưa, ngủ không được, lục kiếm mấy đồng, đi đò Cồn qua sông, ghé chợ Vỹ Dạ mua xị rượu mang vào, nhậu, nghe ve kêu và nói dốc. Những ngày ấy như thế, buồn buồn vui vui, bạn bạn bè bè nói chuyện tầm phào, cho vơi bớt nỗi niềm. Có lẽ công an cũng rình rập dữ lắm, nhưng thấy cả đám rượu chè vô hại, nên cứ để yên.
Sau này, khi đi phỏng vấn xuất cảnh sang Mỹ (chương trình H.O) ở Sài Gòn yên ổn xong, ra Huế lại, tôi tránh gặp Đính. Chàng viết trong hồi ký, “Tôi bị coi khinh. Cho tới hôm nay những năm 91, 92, 93 này, những thằng bạn cũ ngày trước sắp đi HO cũng lánh mặt tôi và những anh em khác. “Hiểu cho tao với, để cho tao đi trót lọt cái đã, không lỡ nửa chừng bị ách lại thì quá cực.” Thằng Trần Hữu Thục nói với tôi sáng 31.7.1993 như vậy. Bọn tôi thông cảm bọn hắn.” (Tôi bị bắt/Talawas kỳ 9)
Gần hai chục năm sau, về thăm. Nhà vẫn thế, Đính vẫn thế, nhưng móm mém nhiều. Lần này, có rượu ngoại, có bia bọt thoải mái, có thuốc thơm, có mồi đầy đủ. Nhậu đã xong, ra về, biếu chàng tí quà. Đính cười, mi cho là tau lấy, tau cám ơn Trời Phật, bữa ni có lộc.
Sau, tôi ghi lại vài câu thơ nhớ lần gặp gỡ:
tới viếng thăm thằng đính
móm mém vết đời đau
tạt ngang nhà nguyệt hạ
nắng úa đẫm hàng cau
Bài thơ của một người yêu nước mình” là tập thơ đầu tiên của Đính được in ra ở Hải Ngoại, do Khánh Trường, lúc đó đang chủ trương nhà xuất bản Tân Thư, đứng ra lo. Tên tập thơ cũng là tựa đề bài thơ nổi tiếng nhất của Đính. Bài thơ hay vì nó tình cảm, nó chân thành, than thở và ước ao, không kêu gọi đấu tranh, căm thù, cũng không có bóng dáng của đảng của bác. Một bài thơ như …một bài thơ. Nếu Đính cứ làm thơ như thế, thì có lẽ mọi sự đã khác, không chừng chàng đã trở thành một cán bộ đảng ngon lành nào đó rồi.
Nhưng lên rừng, ra bắc, chàng đột nhiên thay đổi. Một trăm tám chục độ. Chàng đẩy cuộc đời chàng đến chỗ phá cách. Và thơ chàng cũng phá cách theo. Tuyệt đối. Toàn diện. Chàng vứt bỏ hết những hình ảnh lãng đãng, bâng quơ và…đẹp trong “Bài thơ của một người yêu nước mình” ngày nào, đại loại như:
một vết bùn khô trên mặt đá
không có ai chia tay
cũng nhớ một tiếng còi tàu
luc-bat-tran-vang-sao_xQu78H_1140x600.png
Tập thơ Bài thơ của một người yêu nước mình, bản trong nước (nxb Giấy Vụn) và ngoài nước (nxb Tân Thư, 1993)
Thay vào đó, Đính đẩy ngôn ngữ thi ca xuống sâu trong đời thường và vượt ngưỡng đời thường, đến chỗ tận cùng của nó, sần sùi, thô nhám. Là một kho khẩu ngữ, rặt khẩu ngữ. Nó trông có vẻ phi thơ, phản thơ, phi văn, phản văn. Nó trần trụi, trực tiếp đến nỗi ta không tìm thấy cái gọi là thi-ảnh. Nó là sự, là vật, là chữ trong cái man dã, nguyên con của nó. Không ẩn dụ, không tu từ, không trau chuốt. Thơ Đính phơi trần một thứ hiện-thực-không-pha-chế; nó hiện thực đến nỗi bản thân nó tự biến thành ẩn dụ một cách vô cùng hồn nhiên. Nó trực tiếp xóa nhòa biên giới giữa chữ-nghĩa-như-ký-hiệu và hiện-thực-phi-ký-hiệu ở bên ngoài.
Những là: thằng, tau, mi, hắn, vấy, ruồi bọ, muốn mửa, đứng bu, nhai, nuốt, nhả bả, ruồi bu, phân người, chổi cùn, con đĩ, cào rác, giẻ rách, cục cơm, miếng xương, ếch nhái, nón rách, bãi phân trâu, mua chịu, lông lá, moi óc, mả cha, ỉa vất, lỗ phên trống, đẻ dễ, đĩa thịt, cào cổ…
Những là: da thịt tôi nổi ốc, mùi trú ngún trong bếp, đứng ngoài xúi giặc, đạp mẻ chai, đi đầu xuống đất, xanh xương mét máu, ngó lui ngó tới, trong đầu em có cục sạn, chui vào bụi, củ khoai cả hà, dép sút quai,…
Trong một thế giới như thế, nhân vật “tôi” là một hữu thể mang tính sinh vật. Nó tồn tại, quằn quại trong một hiện sinh trần truồng, bầm dập, vụn nát và bi thảm. Tận cùng bi thảm. Sống chỉ còn là những phản ứng có điều kiện:
Tôi ăn, tôi nuốt, tôi hả họng, tôi cào cổ, tôi chưởi, tôi ít khi được ăn cơm no, tôi quanh quẩn với mình, tôi thèm miếng mỡ, tôi cắn, tôi bị rệp cắn ngứa hết cả thân hình, tôi đã hôn em cực khổ như thế, tôi cơm không có mà ăn ngó tới ngó lui không biết thù ai, tôi tưởng tượng được ăn thịt rồi vui vẻ nói cười…
Nhân vật “tôi” đói, thường trực đói, phải đi tìm đồ ăn trên những cái mả mới chôn người chết:
tôi đợi cho mọi người đi hết
cho mấy cái khăn vàng khăn đỏ hết ngoái lại nhìn con ai dại
trời nắng không có mũ nón trên đầu
mấy cây hương còn cháy cắm lên vắt cơm
để trên miếng chuối hơ vừa héo
tôi ngồi xuống đất
những hột cơm trắng và khô
tôi ăn cả tàn hương phẩm đỏ vào bụng
liệu ai ở nhà tôi chết có được một vắt cơm
to trắng thế này để trên mả không
(Đứa bé thả diều trên đồng và vắt cơm cúng mả
mới)
Nhà hắn chẳng có gì ngoài…rệp và muỗi:
bây giờ tôi trông mỗi ngày có gạo ăn
(…)
rệp và muỗi
máu
cái mùng mười năm không có một thân lành chỗ cột túm
chỗ gài kim băng chỗ vá đậy bằng vải quần lót
nửa đêm cả nhà thức dậy thắp đèn bắt muỗi
thấy máu nghĩ tới bữa ăn lúc tối
đứa có thịt ăn lại không bị muỗi rệp cắn
tôi chưởi (000)
Người bóc lột người mà rệp, muỗi cũng “bóc lột” người!
“Tôi” bị đánh mất luôn “tôi”:
mọi người đã thù ghét không muốn tôi có tên
để tôi như chó như cây như cứt như đá
(Người đàn ông mất trí và con chó con chưa mở mắt)
Hết chỗ nói. Ngột ngạt quá thể!
Thơ đó chăng? Văn đó chăng? Thôi thì bạn muốn gọi gì thì gọi. Chúng đã như thế rồi.
Thơ Đính, rốt cuộc, là âm bản của một sự thật:
Cuộc cách mạng này kinh khủng thật. Không phải nó chỉ thay đổi tâm tính, thái độ, tư tưởng của từng con người mà thay đổi vị trí của từng đồ vật trong từng nhà, cái ghế, cái bàn, cái tủ, cái giường, tôn lợp trên mái nhà, lư hương trên bàn thờ… đều thay đổi chỗ, xếp đặt lại tất cả. Hôm qua cái bàn còn để đó, hôm nay không còn nữa, cái bàn đã đi qua nhà khác, đã ở ngoài chợ. Cuộc cách mạng này đã phá hết, phá tan hết những gì mà từng gia đình đã bòn mót bao nhiêu năm nay từ ông cha đến con cháu để nuôi sống mình, để tồn tại với đời. Và những người làm cách mạng đã thay thế những gì mà họ đã phá sạch bằng công an, bằng quyền lực trấn áp, bằng mệnh lệnh, khẩu hiệu, băng cờ.” (Tôi bị bắt/Talawas kỳ 9)
***
Trong cái ray rứt, ngột ngạt, bế tắc, tôi chợt tìm thấy một Nguyễn Đính khác, rất hiếm hoi:
người thổi chai thổi cái chai qua lỗ trống
người thổi chai thổi từ cái không qua cái có
người thổi chai thổi cái không để đựng cái có
người thổi chai không thổi được chất chai chỉ thổi được hình chai
người thổi chai thổi mình vào cái chai
(Thổi chai)
Nguyễn Đính đâu, hay vẫn là đó, tài hoa, trong một khoảnh khắc bất chợt lão trang.
*
Bây giờ Đính đã là “con cua ngoài miệng giỏ”, theo cách nói của McAmmond Nguyen Thi Tu trong một bài viết trên Da Màu.
Chàng ngoài cõi.
Vui vẻ nhé, Đính ơi.
TDN
(Dallas, 22/5/2018)


Phần nhận xét hiển thị trên trang

mười năm, thơ



        kỷ niệm 10 năm thế vì an sinh  
mười năm tưởng làm thơ khẩu khí 
thở ra toàn những chuyện trời ơi 
bôi mặt.  phường tuồng hay khất sĩ 
cung oán xưa khúc ngâm rã rời
mày râu nam tử sao bàng nhược? 
sậy yếu lau mềm có thế thôi! 
già trơ một chỏm đầu mốc thếch 
tóc bạc kể hoài mây vẫn trôi
đất vẫn bằng lòng cho ở mướn 
tháo khoán chân dung một khoảnh trời 
mười năm buôn mộng cành sương trắng 
nửa giấc yêu hồ trăng bán khai
vẫn căm rét quá.  môi.  cầm cập 
cắn đậm vào trong huyết nhục cuồng 
mười năm máu rỏ đường tơ tóc 
lòng bỗng nghi ngờ dạ mến thương
giận buồn cũng thể cây khô héo 
trầm hương còn đấy người khuất đây 
lật trang sách cũ hồn bưng bít 
lời hát xưa hoài:  chân nước mây
lui tới mười năm.  chừ.  ngõ cụt 
quanh quẩn bộ hành không lối ra 
trộn lẫn hoan châu vào lụy đắng 
mà chắc chi.  chuyện nước non nhà
thơ đau nào phải người mông muội 
ngôn cú bày ra một cuộc sầu 
khí hào dễ có bùng lên.  chốc 
khuấy bọt bèo tan sóng rượu trào
lúc mở lòng ra hứng một mình 
bên trời thu tịnh nở huyền kinh 
là lúc chín cả mầu oan trái 
mười năm.  thơ ở lẫn cùng tình


Phần nhận xét hiển thị trên trang

Cuộc Cách Mạng Thông Tin Non Trẻ Của Chúng Ta


Joseph S. Nye 

Phạm Nguyên Trường dịch

Giữa thế kỷ XX, người ta lo ngại rằng những tiến bộ trong lĩnh vực máy tính và truyền thông sẽ dẫn đến hình thức kiểm soát tập quyền mà George Orwell mô tả trong tác phẩm 1984. Hiện nay, hàng tỷ người đang hăng hái đưa Anh Cả (nhân vật trong tác phẩm 1984 – ND) vào túi của mình.


Người ta thường nói rằng chúng ta đang trải qua một cuộc cách mạng thông tin. Nhưng cách mạng thông tin có nghĩa là gì và nó sẽ đưa chúng ta tới đâu?

Cách mạng thông tin không phải là mới. Năm 1439, máy in báo của Johannes Gutenberg khởi đầu kỷ nguyên truyền thông đại chúng. Cuộc cách mạng hiện nay của chúng ta, bắt đầu ở thung lũng Silicon trong những năm 1960, liên quan mật thiết với Định luật Moore: số lượng transistor trên một con chip máy tính cứ vài năm lại tăng lên gấp đôi. Đầu thế kỷ XXI, năng lực tính toán chỉ có giá bằng một phần nghìn so với đầu những năm 1970. Bây giờ internet kết nối gần như tất cả mọi thứ và mọi người. Giữa năm 1993, trên thế giới mới chỉ có khoảng 130 trang web; đến năm 2000, số trang web đã là hơn 15 triệu. Hiện nay, hơn 3,5 tỷ người đang được “nối mạng”; các chuyên gia dự đoán rằng, năm 2020, “Internet of Things” sẽ kết nối 20 tỷ thiết bị. Cuộc cách mạng thông tin của chúng ta vẫn đang trong giai đoạn vị thành niên.

Đặc điểm chính của cuộc cách mạng hiện nay không phải là tốc độ truyền tin; giao tiếp tức thời bằng máy điện báo đã có từ giữa thế kỷ XIX. Sự thay đổi quyết định là giảm đáng kể chi phí truyền tải và lưu trữ thông tin. Nếu giá ô tô cũng giảm nhanh chóng như giá của năng lực tính toán, thì hôm nay người ta có thể mua một chiếc ô tô bằng số tiền trả cho bữa ăn trưa bình dân. Khi giá của công nghệ giảm quá nhanh như thế, công nghệ sẽ dễ tiếp cận hơn và rào cản sẽ không còn. Đối với các mục đích thực tiễn, lượng thông tin có thể truyền trên toàn thế giới hầu như vô hạn.

Chi phí cho việc lưu trữ thông tin cũng đã giảm đáng kể, tạo điều kiện cho thời dữ liệu lớn (big data) của chúng ta. Lượng thông tin mà có thời phải chứa trong cả một nhà kho thì nay có thể nhét vào túi áo sơ mi. Giữa thế kỷ XX, người ta lo ngại rằng những tiến bộ trong lĩnh vực máy tính và truyền thông sẽ dẫn đến hình thức kiểm soát tập quyền được George Orwell mô tả trong tác phẩm phản-không-tưởng, 1984. Anh Cả sẽ theo dõi chúng ta từ một máy tính trung tâm, cá nhân không còn một tí quyền tự chủ nào nữa. Không những thế, vì chi phí cho năng lực tính toán đã giảm và máy tính chỉ còn bằng chiếc điện thoại thông minh, chiếc đồng hồ và các thiết bị di động khác, hiệu ứng phi tập trung hóa của chúng bổ sung thêm cho hiệu ứng tập quyền hóa, tạo điều kiện cho việc giao tiếp theo chiều ngang và huy động được những nhóm người mới. Tuy nhiên, trớ trêu là, xu hướng công nghệ này cũng phi tập trung hóa quá trình giám sát: Hiện nay hàng tỷ người tự nguyện mang theo thiết bị theo dõi, truy tìm các trạm giám sát trung tâm, không để chúng được tự tung tự tác nữa. Chúng ta đã đưa Anh Cả vào túi áo của mình.

Tương tự như thế, các phương tiện truyền thông xã hội có mặt khắp nơi không chỉ tạo ra các nhóm xuyên quốc gia, mà còn tạo cơ hội cho các chính phủ và những tổ chức khác thao túng. Facebook kết nối hơn hai tỷ người, và, sự can thiệp của Nga vào cuộc bầu cử tổng thống Mỹ năm 2016 đã cho thấy những mối liên hệ và các nhóm người này có thể bị lợi dụng cho các mục tiêu chính trị. Châu Âu đã tìm cách thiết lập các luật lệ bảo vệ quyền riêng tư bằng Quy định bảo vệ dữ liệu tổng quát sắp được ban hành, nhưng không có gì bảo đảm là nó sẽ thành công. Trong khi đó, Trung Quốc đang kết hợp giám sát với xếp hạng độ tin cậy xã hội, nếu thành công, họ sẽ hạn chế quyền tự do cá nhân, ví dụ như việc đi lại.

Thông tin cho người ta quyền lực, và ngày càng có nhiều người tiếp cận được với nhiều thông tin hơn bao giờ hết, tốt xấu chưa biết. Không chỉ chính phủ có quyền lực, mà các tác nhân ngoài nhà nước, từ các tập đoàn lớn và các tổ chức phi lợi nhuận đến bọn tội phạm, khủng bố và các nhóm phi chính thức cũng đều có quyền lực. Không có nghĩa là sự cáo chung của quốc gia-dân tộc. Chính phủ vẫn là tác nhân có quyền lực nhất trên vũ đài thế giới; nhưng vũ đài đã trở nên chật chội hơn, và nhiều tay chơi mới có thể cạnh tranh một cách hiệu quả trong lĩnh vực sức mạnh mềm. Lực lượng hải quân hùng mạnh là yếu tố quan trọng trong việc kiểm soát các con đường giao thương trên biển; nhưng trên Internet, hải quân không giúp được gì nhiều. Ở châu Âu thế kỷ XIX, biểu hiện của một cường quốc là khả năng giành chiến thắng trong chiến tranh, nhưng, như nhà phân tích người Mỹ, John Arquilla, đã chỉ ra, trong thời đại thông tin toàn cầu hiện nay, chiến thắng thường không phụ thuộc vào đội quân của ai đã thắng mà phụ thuộc vào câu chuyện của ai đã thắng.

Ngoại giao và quyền lực công cộng nhằm lôi kéo và thuyết phục trở thành ngày càng quan trọng hơn, nhưng ngoại giao công cộng đang thay đổi. Những ngày mà các quan chức ngoại giao mang máy chiếu phim đến các vùng sâu vùng xa để chiếu phim cho những khán giả bị cô lập, hoặc những người phía sau Bức màn sắt chụm đầu quanh chiếc đài radio song ngắn để nghe đài BBC đã qua từ rất lâu rồi. Tiến bộ công nghệ đã dẫn đến bùng nổ thông tin, và nó đã tạo ra “nghịch lý dư thừa”: Phong phú dẫn đến sự kiện là người ta không còn chú ý tới thông tin như trước nữa.

Khi mọi người bị choáng ngợp trước lượng thông tin khổng lồ trước mắt, thật khó biết phải tập trung chú ý vào thông tin nào. Sự chú ý, chứ không phải thông tin, đã trở thành khan hiếm. Khả năng lôi kéo trở thành nguồn sức mạnh quan trọng hơn trước đây, nhưng sức mạnh cứng, sức mạnh của chiến tranh thông tin cũng quan trọng không kém. Và, khi uy tín trở nên có tính chất sống còn hơn, cuộc đấu tranh chính trị nhằm tạo lập và phá hủy lòng tin gia tăng gấp bội. Thông tin dưới hình thức tuyên truyền chẳng những có thể bị người ta khinh bỉ, mà còn có thể trở thành phản tác dụng nếu nó phá hoại ngầm sự tín nhiệm đối với đất nước.

Ví dụ, trong Chiến tranh Iraq, việc đối xử với các tù nhân tại trại Abu Ghraib và Guantanamo không phù hợp với các giá trị mà Mỹ từng tuyên bố làm cho nhiều người nghĩ rằng Mỹ có thái độ đạo đức giả mà những hình ảnh về người Hồi giáo đang sống an lành ở Mỹ không thể nào xóa bỏ được. Tương tự như thế, những bản tin Twitter của Tổng thống Donald Trump làm giảm độ khả tín của Mỹ và giảm sức mạnh mềm của nước này. Hiệu quả của ngoại giao công cộng được đánh giá bằng số người được chuyển hóa (được đo bằng các cuộc phỏng vấn hoặc thăm dò ý kiến), chứ không phải là số tiền đã chi tiêu. Thật thú vị khi nhận xét rằng các cuộc thăm dò dư luận và chỉ số quyền lực mềm của nhóm 30 nước (Soft Power 30) cho thấy quyền lực mềm của Mỹ đã suy giảm sau khi Trump trở thành tổng thống. Những bản tin Twitter có thể giúp thiết lập chương trình nghị sự toàn cầu, nhưng không tạo ra được quyền lực mềm, nếu đấy là những lời lẽ không đáng tin.

(Joseph S. Nye, Jr., là cựu thứ trưởng quốc phóng và chủ tịch hội đồng tình bào quốc gia, hiện là giáo sư Đại học Harvard University. Ông là tác giả cuốn Is the American Century Over?)

Đã đăng trên Triviet

Nguồn: https://www.project-syndicate.org/commentary/infant-information-revolution-by-joseph-s–nye-2018-06

Phần nhận xét hiển thị trên trang