Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Thứ Hai, 18 tháng 6, 2018

Kinh tế Việt Nam: 9 giải pháp thay cho 3 đặc khu


Tiến sĩ Đinh Trường Hinh hiện là Chủ Tịch Công Ty EGAT tại Hoa Kỳ. Ảnh: ĐH Huế.

BBC Tiếng Việt
18h 18-6-2018


Tiến sĩ kinh tế Đinh Trường Hinh ở Hoa Kỳ nói chính phủ Việt Nam nên tìm các giải pháp khác để thúc đẩy kinh tế bền vững thay cho cách làm ba đặc khu ở nơi quan yếu về địa lý và chính trị. 

Trả lời câu hỏi của BBC nhân sự kiện Luật ba đặc khu (SEZ) tạm được hoãn bỏ phiếu trong Quốc hội Việt Nam dư luận phản đối nhưng có vẻ như Đảng Cộng sản Việt Nam vẫn quyết tâm làm, ông gợi ý giải pháp gì để ba khu vực Vân Đồn, Bắc Vân Phong và Phú Quốc vẫn phát triển được ra sao.

Ông cũng nói về cách mà Việt Nam về lâu dài không bị thua thiệt, hoặc như một số ý kiến, là gặp nguy hiểm về an ninh, quốc phòng nếu cho xây ba đặc khu này:

TS Đinh Trường Hinh: Tôi vẫn chưa hiểu lý do tại sao phải lập ra ba đặc khu này. Nếu mục đích là để tăng phát triển kinh tế, tạo công ăn việc làm vững chắc lâu bền cho dân chúng thì ba đặc khu này sẽ không giúp gì cho mục đích đó. Thứ nhất, các nước như Trung Quốc vào thời kỳ bắt đầu cải tổ kinh tế đã dùng bốn đặc khu kinh tế Sán Đầu, Hạ Môn, Thâm Quyến, và Chu Hải (Shantou, Xiamen, Shenzhen, và Zhuhai) làm thí điểm để rút kinh nghiệm trước khi đem ra áp dụng những cái cách kinh tế này vào toàn trong cả nước và đã thành công. Nhưng sau đó, khoản từ 1979 đến 1989, các đặc khu này không còn đóng vai trò gì đáng kể. 

Thứ hai, vấn đề Việt Nam đang gặp không phải là thiếu vốn đầu tư mà là thiếu kém về chất lượng đầu tư và thiếu đầu tư vào những lănh vực đặc biệt mà Việt Nam đang cần để thoát khỏi bẫy thu nhập trung bình. Những lãnh vực này là những nghành công kỹ nghệ cao có thể đemlại giá trị sản xuất cao hơn và tận dụng trí tuệ của dân Việt Nam.

Muốn như vậy, điều quan trọng hơn hết là Việt Nam cần phải rà soát lại những đầu tư nước ngoài để chú trọng hơn về chất lượng và phải làm sao giúp các công ty nội địa (Việt Nam) nối kết với các công ty ngoại quốc hầu có thể thu nhập kỹ thuật và học hỏi để tiến lên. 

Thứ ba, muốn Việt Nam phát triển kinh tế và tạo công ăn việc làm lâu dài cho người dân thì phải nâng cấp (upgrade) các công ty nhỏ và vừa hoặc các công ty gia đình Việt Nam trong nước (chứ không phải các công ty ngoại quốc) để gia nhập và cạnh tranh thành công trên thị trường thế giới. 



Như vậy trọng tâm của các cuộc cải cách cần có hiện nay là giúp đỡ các doanh nghiệp nội địa phát triển chứ không nhắm đến các doanh nghiệp nước ngoài. Tôi đã trình bày những rào cản cho sự phát triển kỹ nghệ Việt Nam trong cuốn sách 'Light Manufacturing in Vietnam' (Công nghiệp nhẹ tại Việt Nam).

Cho nên, thay vì lập những đặc khu kinh tế này, Việt Nam nên thí nghiệm các cải cách muốn làm ở các khu công nghiệp hiện có (thay vì sẽ có). 

Có thể lập ra ba khu kinh tế đã hoạt động dựa trên những công ty đã ghi danh trước với chính phủ (vào cuối năm 2017 chẳng hạn) và đem những cải cách đó thử trong một thời gian. Nếu chỉ dùng những công ty hiện hữu thì cũng tránh được những lời ra tiếng vào về đầu tư của một nước lạ làm ảnh hưởng đến nền độc lập và tự chủ của nước ta. 

Còn nếu mục đích lập các đặc khu này là để phát triển về du lịch giải trí và một mặt khác để tách những ảnh hưởng xấu của du khách ra khỏi xã hội Việt Nam chẳng hạn như casinos thì không nên cho người nước ngoài mua bán đất đai và cũng không cần phải theo các luật lệ nước ngoài làm gì. 

BBC:Qua quan sát của các ông, Việt Nam Cộng hòa trước đây, là các nước khác ở châu Á, đã đi qua giai đoạn thúc đẩy phát triển kinh tế hoặc mở SEZ thế nào, phần hơn thiệt ra sao?

TS Đinh Trường Hinh: Tôi đã viết khá nhiều về SEZ cho các nước đang phát triển và trong phạm vi của một bài phỏng vấn như thế này, khó có thể trình bày cho hết ý. Nói tóm tắc là không phải mở SEZ ra ở đâu cũng thành công cả. Có rất nhiều các nước mà SEZ đã thất bại hoàn toàn. Cho nên vấn đề quan trọng nhất là phải định hướng rõ mục đích của SEZ và học hỏi những bài học của những nước đã thành công. Những bài học của Trung Quốc tôi đã viết ra trong cuốn sách 'Tales from the Development Frontier'.

Theo Ngân hàng Thế giới, từ ngữ đặc khu kinh tế SEZ rất tổng quát, bao gồm nhiều khái niệm khác nhau như khu thương mại tự do, khu công nghiệp, cảng tự do, khu thương mại nước ngoài, khu chế xuất, khu kinh tế đặc biệt, khu xuất khẩu tự do, khu hợp tác thương mại và kinh tế, khu chế xuất...


Mặc dù có nhiều biến thể về tên và hình thức, tất cả có thể được định nghĩa một cách rộng rãi là các khu vực đã được phân ranh giới trong phạm vi của một quốc gia mà ở trong các khu vực này, điều lệ kinh doanh khác với các điều lệ trong lãnh thổ quốc gia. Các điều lệ khác biệt này chủ yếu liên quan đến các điều kiện đầu tư, thương mại quốc tế, hải quan, thuế và môi trường pháp lý; theo đó, môi trường kinh doanh trong các khu vực này thường tự do hơn và hiệu quả hơn là môi trường kinh doanh trong lãnh thổ quốc gia.

Chính vì định nghĩa tổng quát ở trên của SEZ trên thế giới, bao gồm cả khu công nghiệp, nên những kinh nghiệm về SEZ trên thế giới dều là những kinh nghiệm chung chứ không phải là kinh nghiệm cho đặc khu như Vân Đồn, Bắc Vân Phong hay Phú Quốc là những trường hợp đặc biệt khác với khu công nghiệp thông thường chẳng hạn như về cho thuê đất đai hay luật lệ. 

Theo định nghĩa tổng quát này, hiện nay trên thế giới đã có trên 130 nước có SEZ và con số SEZ cũng đã tăng từ 79 năm 1975 lên đến 3500 năm 2006.


Vai trò của SEZ thay đổi tùy theo quốc gia, chẳng hạn vào năm 2000, SEZ đã chiếm 81% của FDI ở Philippines, 80% ở Trung Quốc và 23% ở Mexico.
Nhiều quốc gia trên thế giới nhất là ở Phi Châu như là Nigeria, Senegal, Malawi, Namibia, và Mali đã gặp nhiều vấn đề với SEZ. Một số những yếu tố góp phần vào sự thất bại này là lập kế hoạch chiến lược kém, không phù hợp với lợi thế so sánh(comparative advantage). 

Nhiều SEZ đã được bắt đầu mà không có nghiên cứu cẩn thận về nhu cầu thị trường hoặc lập kế hoạch chiến lược. Một số thất bại vì lựa chọn vị trí kém, chẳng hạn vị trí khu vực được xác định quá thường xuyên bởi chính trị hơn là cân nhắc về kinh tế hoặc thương mại.
Một số vì không đủ đầu tư vào cơ sở hạ tầng hoặc vì khả năng thực hiện kém và thiếu thẩm quyền hay thiếu sự hỗ trợ cấp cao và ổn định chính sách.

Các phân tích của WB cho thấy muốn SEZ thành công cần có một số các điều kiện tiên quyết sau đây ở các nước đang phát triển:
  1. Phải tập trung SEZ ở những nơi có thể bổ sung và hỗ trợ tốt nhất cho lợi thế so sánh được xác thực thông qua một quy hoạch chiến lược chi tiết, bản báo cáo feasibility và quy trình lập kế hoạch tổng thể.
  2. Nhập SEZ vào gói chính sách phát triển kinh tế, thương mại và kinh tế rộng lớn hơn.
  3. Nhập và hỗ trợ SEZ vào cụm công nghiệp hiện có thay vì để thay thế các cụm này.
  4. Thúc đẩy các trao đổi giữa SEZ và môi trường trong nước thông qua các cải cách chính sách và hành chính.
  5. Hỗ trợ việc cung cấp các cơ sở hạ tầng cứng và mềm bao gồm SEZ, các khu đô thị trọng điểm và các cửa ngõ thương mại
  6. Phát triển các khung pháp lý và củng cố chúng bằng cách giải quyết những thách thức về thiết kế và phối hợp thể chế.
  7. Thúc đẩy sự tham gia của khu vực tư nhân và các quan hệ đối tác công-tư, cùng với sự hỗ trợ kỹ thuật với việc cấu trúc và đàm phán các PPP.
  8. Thiết lập các tiêu chuẩn rõ ràng về tuân thủ môi trường, lao động và xã hội, và xác định các trách nhiệm pháp lý để theo dõi và thực thi.
  9. Xây dựng và thực hiện một chương trình giám sát và đánh giá toàn diện ngay từ đầu, với các biện pháp bảo vệ tại chỗ để đảm bảo các chương trình phát triển chương trình SEZ vẫn phù hợp với các kế hoạch chiến lược và tổng thể.
Trong thời gian vừa mới cải tổ kinh tế, các khu công nghiệp giúp Trung Quốc giải quyết được một số vướng mắc quan trọng về phát triển và nâng cao năng lực cạnh tranh của công kỹ nghệ như thiếu đầu vào, thiếu mặt bằng sản xuất, kinh doanh, thiếu vốn, kho vận thương mại yếu kém, quản lý kém, hay trình độ lao động thấp (Xin xem thêm chương 3 của sách Tales from the Development Frontier). 

Các khu công nghiệp ở Trung Quốc phát triển qua ba giai đoạn. Ở giai đoạn đầu (1980-91), các khu công nghiệp là một phần của các đặc khu kinh tế được lập ra để thiết lập những phương thức mới nhằm thu hút vốn FDI, phát triển sản xuất hàng xuất khẩu. Đến giai đoạn hai (1992-98), những cải cách này được mở rộng quy mô lên cấp quốc gia. Số lượng các khu công nghiệp tăng nhanh khi các địa phương tham gia vào cuộc đua tăng trưởng trên toàn quốc. 


Trong giai đoạn ba (1999 đến nay), sau cuộc khủng hoảng tài chính Châu Á năm 1997-98 và việc Trung Quốc gia nhập WTO, Bắc Kinh phát động Chiến lược 'Tây bộ đại khai phá', tập trung đầu tư quy mô lớn để giúp các tỉnh miền tây bắt kịp với những khu vực duyên hải phát triển. Trọng tâm phát triển các ngành sản xuất có hàm lượng lao động cao đã chuyển dịch vào các khu vực vùng sâu vùng xa, đồng thời các khu công nghiệp ven biển cũng bắt đầu chuyển dịch sang các ngành hàng có hàm lượng vốn, công nghệ cao hơn.

Khu kinh tế đầu tiên của Trung Quốc được thành lập ở Thâm Quyến, tỉnh Quảng Đông năm 1980. Mùa xuân năm 1992, sau chuyến công tác của Đặng Tiểu Bình tới miền nam Trung Quốc và lời khẳng định lại về cam kết cải cách kinh tế của Trung Quốc, chủ trương nới lỏng quy định về ngoại thương và đầu tư dần dần được áp dụng mở rộng ra cho các thành phố lớn và toàn bộ khu vực ven biển, đồng thời các khu kinh tế, phát triển công nghệ cũng ngày càng xuất hiện nhiều. Một số khu kinh tế đã có đóng góp đáng kể vào tăng trưởng vùng miền và nguồn thu của địa phương. 

Thành công này khuyến khích các tỉnh khác thành lập, khuyến khích thành lập các khu kinh tế riêng của mình, cũng như khắc phục những trở ngại về môi trường kinh doanh bằng cách xây dựng thêm cơ sở hạ tầng, cải cách chính sách cho những khu vực trọng điểm. Phong trào xây dựng khu kinh tế trọng điểm bùng nổ ở Trung Quốc. Tính đến cuối năm 1992, hơn 2.700 khu kinh tế trọng điểm đã mọc lên ở khắp nước, cao gấp 23 lần năm 1991. 


Sau đó, chính quyền các cấp còn tiếp tục xây dựng thêm các khu kinh tế trọng điểm. Đến giữa năm 2012 đã có tới năm đặc khu kinh tế (Hải Nam, Sán Đầu, Thâm Quyến, Hạ Môn, Châu Hải), 90 khu kinh tế trọng điểm quốc gia, 88 khu phát triển công nghiệp công nghệ cao quốc gia, 22 khu phi thuế quan và 15 khu hợp tác kinh tế cửa khẩu. Tất cả những khu kinh tế này đều được hưởng ưu đãi đặc biệt của chính quyền trung ương. Chính quyền cấp tỉnh và địa phương hỗ trợ hơn 1000 khu phát triển công nghiệp khác. Năm 2010, các khu kinh tế trọng điểm cấp quốc gia đóng góp 7% Tổng sản phẩm quốc nội (GDP), 11% sản lượng sản xuất, 15% kim ngạch ngoại thương. Những khu kinh tế này cũng chiếm tới 29% lượng vốn FDI.

Nên nhớ miền nam Trung Quốc được chọn để xây dựng bốn đặc khu kinh tế đầu tiên của Trung Quốc vì một số lý do. Thứ nhất, vị trí này cho phép thu hút các thương nhân Hoa kiều vì hầu hết những người này đều có nguồn gốc từ đây. Mục đích là tận dụng nguồn vốn, trình độ quản lý, kiến thức về công nghệ cao của đối tượng này. Thâm Quyến và Chu Hải có chung đường biên với Hong Kong và Ma Cao, trong khi Sán Đầu và Hạ Môn có quan hệ với Hong Kong, Đài Loan và các cộng đồng Hoa kiều ở Đông Nam Á. Người dân ở những khu vực này có liên hệ mật thiết với nước ngoài và có truyền thống giao tiếp với thế giới bên ngoài. 


Dù cơ sở hạ tầng của Đại Liên, Thanh Đảo, Thượng Hải và những nơi khác còn nhiều yếu kém nhưng các nhà đầu tư nước ngoài vẫn có thể yên tâm rằng các khu kinh tế sẽ bảo đảm được cho họ môi trường hoạt động gần chuẩn mực thị trường nếu nằm ở xa những trung tâm công nghiệp chính của Trung Quốc cũng như cách xa những thế lực cực đoan có khả năng phản đối cải cách hơn. 

BBC: Nhiều ý kiến lo ngại về đồng tiền và nhân sự Trung Quốc liên quan đến ba đặc khunêu trên, vậy nếu để thu hút các nhà đầu tư từ nước khác, chính phủ Việt Nam cần làm gì?
TS Đinh Trường Hinh: Quan trọng nhất vẫn là chất xám của người Việt Nam. Do đó để thu hút các nhà đầu tư và một mặt khác để vượt lên trên bẫy thu nhập trung bình, Việt Nam cần phải có những cải tổ đột phá về giáo dục và về đào tạo trường dạy nghề. Đã có biết bao nhiêu là những báo cáo nói về đề tài này nhưng những cái cách đó vẫn chưa được thực hiện. Chẳng hạn trong cuốn sách về Việt Nam ở trên, tôi đã đề nghị một số các biện pháp chính sách cần được triển khai để tăng số lượng và chất lượng công nhân có tay nghề, giúp nền kinh tế vươn lên mức cao hơn trên bậc thang giá trị gia tăng:
  • Tăng cường sự phối hợp giữa Bộ Giáo Dục Đào Tạo (GDĐT) và Bộ Lao Động, Thương Binh, và Xã Hội (LĐTBXH). Đây là bước đi căn bản trong nỗ lực củng cố hệ thống GDĐT dạy nghề kỹ thuật.
  • Nới lỏng các gánh nặng và sự kiểm soát hành chính đối với các trường đại học và cơ sở GDĐT dạy nghề kỹ thuật, và xác định các ưu tiên phát triển sao cho trường đại học và cơ sở GDĐT dạy nghề kỹ thuật có thể được mở rộng để đáp ứng nhu cầu thị trường lao động và nâng cao tiêu chuẩn giáo dục.
  • Tăng cường sự liên kết giữa trường đại học và ngành, xây dựng khung pháp lý để các cơ sở GDĐT có cơ hội đối thoại với các chủ thể kinh tế khác trong môi trường xung quanh, thí dụ như với doanh nghiệp, ngành, đại diện về chuyên môn trong các cơ quan nhà nước quản lý giáo dục, ủy ban thẩm định chương trình đào tạo, các nhóm đánh giá nghiên cứu, và các hội đồng đánh giá luận án.
  • Tạo động lực để xây dựng cơ chế khuyến khích doanh nghiệp nhận học viên thực tập và tạo nhiều khuyến khích hơn để có cơ hội tích lũy kinh nghiệm tại nơi làm việc.
  • Khuyến khích đầu tư tư nhân vào GDĐT dạy nghề kỹ thuật bằng cách tạo khung pháp lý minh bạch. Cơ chế mới cần tính đến cả việc tư nhân hóa và cổ phần hóa các trường công và đầu tư tư nhân mới, cũng như tăng đầu tư của chủ doanh nghiệp trong GDĐT dạy nghề kỹ thuật.
  • Tăng cường hỗ trợ thể chế thị trường lao động. Các thể chế thị trường lao động này cần tăng cường dịch vụ hướng nghiệp, tư vấn nghề nghiệp và các dịch vụ khác.
BBC: Ông đã từng làm việc cho Ngân hàng Thế giới, và biết nhiều về các nước châu Phi, châu Á, vậy bài học chung nhất ông có thể nói cho Việt Nam vào thời điểm này gì? 

Tiến sĩ Đinh Trường Hinh: Là một nhà kinh tế, tôi luôn luôn đặt các đề nghị về giải pháp kinh tế vào trong bối cảnh chính trị xã hội. Nước Việt Nam có một láng giềng lớn mà lại nhiều thủ đoạn luôn luôn muốn xâm chiếm các nước khác nhỏ hơn. Trong tình thế đó Việt Nam phải luôn luôn đề cao cảnh giác và nếu phải hy sinh về những mối lợi kinh tế ngắn hạn để được độc lập tự chủ lâu dài thì là một điều phải làm. Việt Nam không nên lựa chọn những địa điểm nhạy cảm về quốc phòng chẳng hạn như Vân Đồn, Bắc Vân Phong hay Phú Quốc để lập đặc khu. 


Hơn nữa cần phải xác định rõ tại sao muốn chọn đặc khu trong thời điểm này. 

Như đã trình bày ở trên, muốn kinh tế phát triển lâu dài thì phải thay đổi chính sách kinh tế đối với các doanh nghiệp Việt Nam trong nước chứ không phải tăng FDI vào những nghành về dịch vụ như du lịch hoặc là mở sòng bài. Trong trường hợp muốn tăng trưởng các dịch vụ này thì chỉ nên dùng các luật hiện hành ở các khu doanh nghiệp và không nên cho các đặc chế về cho thuê đất đai hay là dùng luật nước ngoài và cần nhất là không nên cho miễn visa đối với các nước láng giềng để tránh những tai hại lâu dài về độc lập và tự chủ của nước Việt Nam. 

Cũng cần nhớ rằng gần đây Trung Quốc hô hào về các đặc khu về du lịch như Hải Nam là vì trong mấy năm gần đây, nguồn FDI net vào Trung Quốc đã cạn, vì xin nhớ là net FDI là sự khác biệt giữa FDI đầu vào và FDI đầu ra. 

Chẳng hạn như từ năm 2015 đến nay, net FDI của Trung Quốc đã là số âm trong khi đó net FDI của Việt Nam vẫn là 11-12 tỷ đô la.

Nếu tính net FDI theo đầu người thì Việt Nam hiện hơn xa Trung Quốc và là một nước mà nguồn đầu tư FDI vào nhiều nhất. Vấn đề do đó là Việt Nam có vận dụng để hưởng tối đa những ích lợi từ FDI hay không mà thôi. 

Theo như tôi thấy vấn đề cần nhất của Việt Nam là làm sao để các công ty tư nhân trong nước được lớn mạnh và cạnh tranh thành công trên thế giới. Đó là cách tăng trưởng kinh tế bền vững và lâu dài nhất.

Tiến sĩ Đinh Trường Hinh hiện là Chủ Tịch Công Ty EGAT tại Hoa Kỳ. Ông nguyên là Chuyên gia kinh tế chính, Văn phòng Phó chủ tịch và Chuyên gia kinh tế trưởng của Ngân hàng Thế giới ở Washington, D.C. (1978-2014).

Ông đã đăng tải các tác phẩm Công nghiệp nhẹ châu Phi (2012), Các câu chuyện kể từ mặttrận phát triển kinh tế (2013), Phát triển công nghiệp nhẹ tại Việt Nam (2013), và Công việclàm, kỹ nghệ hoá, và toàn cầu hoá (2017).

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Cảm ơn ông bây giờ thì tôi hiểu: NGỤY NGÔN LÀ GÌ?

Lê Luân: TÌNH HỮU NGHỊ ẤY LÀ GÌ, THƯA ÔNG CHỦ TỊCH HÀ NỘI?


Luân Lê
18 - 6 - 2018

TÌNH HỮU NGHỊ ĐẮT ĐỎ

Ảnh đầu tiên ông Chủ tịch thành phố Hà Nội phát biểu rằng: Thế lực thù địch đang chia rẽ tình hữu nghị Việt Nam - Trung Quốc.

Tuy nhiên, có thể quan sát thấy một tình trạng với hàng loạt các sự kiện về việc Trung Quốc ngang nhiên và hung hãn thực hiện các hành động xâm phạm chủ quyền đối với Việt Nam ngày càng trầm trọng là như thế nào, với tần suất dày đặc hơn và mức độ mãnh liệt hơn, không chỉ ở nước ngoài mà tiến sâu vào trong nội quốc để thực hiện việc tuyên bố có chủ đích từ phía chính quyền nước này.

Winston Churchill đã nói, không có kẻ thù hay đồng minh vĩnh viễn, chỉ có lợi ích dân tộc là trường tồn. Nhưng ở mỗi giai đoạn và dựa vào ý thức cũng như biểu hiện của các hành động từ đối phương để biết kẻ đó đang hiện diện như là một người bạn hay đang hiện nguyên hình là kẻ đối nghịch. Một khi chúng muốn thâu đoạt lãnh thổ, liên tiếp tuyên truyền sai lệch về chủ quyền trên biển, đảo, thực hiện một loạt các vụ đâm tàu, cướp phá hay bắn giết ngư dân Việt Nam, tập trận quân sự bất hợp pháp trên đảo Hoàng Sa, kéo tên lửa và các vũ khí ra quần đảo này nhằm thiết lập hệ thống phòng thủ với những cảnh báo và thách thức toàn bộ các quốc gia khác mà bất chấp luật pháp quốc tế.

Với một kẻ luôn mang trong mình dã tâm bành trướng lãnh thổ với sự hung hãn thường nhật, luôn tìm cách tấn công đối phương có chủ đích, mà đặc biệt liên quan đến vấn đề chủ quyền và an ninh quốc gia, có thể nào xác định được kẻ đó là “một người bạn tốt”? Người ta không hể biết mình bị lừa và mất trắng tài sản cho đến khi họ thực sự đã nhận ra điều đó như An Dương Vương đánh mất giang sơn vào tay giặc. Người ta cũng không thể nhận ra mình là kẻ bán nước hại dân cho đến khi mải mê ngôi báu để cầu cứu viện binh từ vương triều Nguyên như Trần Ích Tắc. Người ta cũng không biết mình là kẻ mãi quốc cầu vinh cho đến khi phải chết trên sự lưu vong ở mảnh đất xứ khác như Lê Chiêu Thống đã từng tìm đến sự bảo trợ của quân Mãn Thanh.
 
 




 


Tình hữu nghĩ là một điều quý giá, nhưng chỉ kẻ nào xứng đáng với điều đó thì mới đáng được trân trọng và đáng để tri giao. Nếu không thì tình hữu hảo ấy sẽ như một thứ vũ khí quay lại ám hại chính kẻ trong cuộc mà đến lúc nhận ra thì thực sự đã muộn.

Và cũng không thể một quốc gia mà lại lắm thế lực thù địch một cách chung chung và mơ hồ được viện dẫn ra mọi lúc, mọi nơi và mọi trường hợp như vậy. Ai là địch? Ai kẻ thù? Không thể chỉ đích danh được những lực lượng thường xuyên xuất hiện trên những phương tiện tuyên truyền này thì không thể lấy đó làm bảo chứng cho các hành động có tính quốc gia trong những đối sách quan trọng liên quan đến vận mệnh dân tộc.

Xin hỏi ông, tình hữu nghị ấy là gì, khi người dân phải trả giá cho nó từng ngà
y?

NHÀ BÁO KHÁNH MAI TƯỜNG TRÌNH VỀ VIỆC BẮT GIỮ NGÀY 17/6



Khánh Mai
18 - 6 - 2018

SỰ THẬT NGÀY 17/6, 
TÔI BỊ HỐT LÊN XE CHỈ VÌ...CHỤP HÌNH

Tôi biết mình cần phải viết. Viết để trả nợ lại ánh mắt của hàng chục con người hoang hoải, mệt mỏi và giận dữ giữa một trại tạm giữ dã chiến ngay trung tâm Sài Gòn.

Tôi biết mình cần phải viết cho lời cầu xin của một chú từ đâu ở dưới miền Tây lên, chú nói rằng, ước gì có nhà báo nào đó, chứng kiến và viết lại những sự thật từ hôm nay.

Tôi biết, mình cần phải viết để tạ tội với những con người đã dũng cảm không sợ hãi trong ngày hôm qua, còn mình thì vẫn còn hèn yếu lắm, hoang mang lắm.

Tôi viết để phơi bày một sự thật mà có thể ai đó ở ngoài cuộc sẽ bán tín bán nghi...Trong khuôn khổ, bài viết , tôi chỉ trình bày lại những gì tôi đã chứng kiến, và không bày tỏ quan điểm gì...

Ở ĐÂY TÔI XIN KHẲNG ĐỊNH, TÔI CHỈ ĐƠN GIẢN LÀ NGƯỜI ĐI KỂ LẠI SỰ THẬT...KHÔNG THÊM KHÔNG BỚT VÀ KHÔNG PHỤC VỤ CHO BẤT CỨ MỘT TỔ CHỨC NÀO.

Ngày 17/6, trong khi tôi đang cùng với ekip của mình chụp ảnh mẫu tại đường sách Nguyễn Văn Bình, thì chứng kiến được khá nhiều cảnh công an bố ráp khắp nơi, lực lượng CSCĐ dàn trận trên toàn tuyến đường. Trong lúc, anh nhiếp ảnh gia đang chụp hình người mẫu ở bờ tường của quán MC Donal, tôi nhìn thấy cảnh một nhóm người đang bắt một người phụ nữ. Tôi giơ máy điện thoại của mình lên và chụp...Ngay lập tức, tôi thấy một anh thanh niên chỉ thẳng vào mặt tôi từ phía xa, và một anh khác ở gần đó chạy lại, họ hét lên:
- Chụp cái gì đấy. Đưa về đồn ngay.
Tôi phản ứng: Ủa, tôi có làm gì đâu?

Nhưng, ngay lập tức tôi bị đẩy lên xe cùng với một chị phụ nữ đang gào khóc.

Họ nhét tôi vào giữa xe. Trên xe chỉ có tôi, chị phụ nữ bị bắt, 2 anh thanh niên, và 1 chị phụ nữ khác ngồi ở trên. Rồi xe nhanh chóng lao đi. Tôi vội vàng định bấm máy điện thoại để nhắn tin cho người nhà biết, thì chàng thanh niên trẻ, giật phắt điện thoại trên tay tôi, rồi lướt lướt xem và tịch thu...

Thời điểm đó, tôi khá bình tĩnh, nhưng cũng không kém phần hoang mang. Tôi nhẹ nhàng hỏi:
- Sao vậy? Ta đi về đâu vậy em?
- Về rồi biết...
- Sao em phải nói nặng nề vậy.
- Im lặng....

Tôi bị đưa về một trại tạm giữ nơi đó đã có khá đông người ngồi sẵn. Đó là một căn phòng rộng, được dựng tạm bên sân bóng của công viên Tao Đàn, đường Huyền Trân Công Chúa. Phía trên có lớp tôn và phía dưới trải tấm bạt. Rất đông người la lết nằm ngồi một góc ở phía đó.

Sau những phần tạm giữ, hỏi han, tôi xếp hàng để được lăn tay, chụp hình cùng với tấm bảng ghi rõ họ tên của mình. Điều mà tôi thường được thấy trên tivi dành cho những kẽ phạm tội. Điều an ủi duy nhất của tôi là anh công an lăn tay khá dễ thương, anh nói hết sức nhẹ nhàng: "Chút xíu nữa là xong rồi chị."

Công an, lực lượng dân phòng, cán bộ văn phòng được huy động làm việc một cách tích cực...Lần đầu tiên, chứng kiến cảnh tượng cả đoàn người lê lết nằm ngồi, bị lăn tay, chụp hình với tôi là một kí ức khó quên. Tự nhiên, thấy mình bị ám ảnh bởi câu chuyện về "Nhật ký Anne Frank".

Ở giữa một nơi quá nhiều những công an, tách biệt với thế giới bên ngoài, và không ai biết chúng tôi ở đâu để đi tìm. Chúng tôi cô độc và đâu đó là những nỗi lo sợ. Tôi có năn nỉ chị nữ văn phòng nhìn khá thân thiện là cho tôi gọi 1 cuộc về cho chồng tôi kẻo anh lo lắng, và tôi còn 2 con nhỏ, nhưng chị từ chối. Tôi tự hỏi, nếu như không có ai đó nhìn thấy tôi thì làm sao người nhà tôi biết được tôi bị công an bắt. Họ có thể dáo dác đi tìm khắp nơi, và lo lắng biết bao nhiêu thứ.

Cùng hoàn cảnh với tôi, có một chị đứng gần tôi, chị nói chị đi lễ nhà thờ, đang quay cảnh người dân bị bắt thì bị lôi lên xe. Có anh kia vào can ngăn cho chị, cũng bị lôi lên xe. Gia đình và bạn bè của chị hầu như không ai biết chị ở đâu?

Tôi để ý thấy, những ai không bị nghi ngờ gì sẽ được ở phòng chúng tôi, còn ai bị nghi ngờ hoặc có dấu hiệu chống đối sẽ được đưa vào phòng bên cạnh. Bên đó có những tiếng đành huỳnh huỵt, và tiếng la hét vang trời (Có lẽ vì tường bằng tôn nên cách âm không tốt). Đến lúc, có tiếng hét to quá, những người ở phòng chúng tôi đều đứng dậy phản đối, lực lượng công an kéo tới dàn quân khắp nơi yêu cầu ngồi xuống. Một anh bị đánh đến mức khi vợ dìu ra ngoài cửa thì ngã lăn xuống đất, và được xe tới đưa đi cấp cứu. Sáng nay, đọc tin tôi biết anh đang bị chấn thương sọ não và hôn mê. Lòng đau đến tê tái.

Chúng tôi bị giữ khoảng vài tiếng đồng hồ thì lần lượt từng người đi lấy lời khai. Anh công an lấy lời khai của tôi là Hồ Minh Hùng, người Vĩnh Linh, Quảng Trị, khá trẻ và khá non. Nhưng, cách nói chuyện của anh rất cố gắng để thể hiện mình là người có đủ sự hiểu biết. Anh nói với tôi khá nhiều về luật ANM, có cả những cái cười nhếch mép của anh khi nghe tôi trình bày sự việc.

Anh yêu cầu tôi mở ip bằng vân tây, và lần đọc toàn bộ tin nhắn ở tất cả các ứng dụng của tôi. Anh vừa đọc, thỉnh thoảng lại nhếch miệng cười. Những năm tháng học luật đủ để tôi biết, anh xâm phạm thư tín của tôi là không được phép. Tôi có nhỏ nhẹ trình bày với anh là tôi đã tốt nghiệp xong lớp luật sư, nhưng anh vẫn lờ đi...

Tôi cố giữ hòa khí hết mức, không tranh cãi, không to tiếng và bảo vệ quan điểm của mình. Anh cũng cố khép tội tôi, nhưng tôi cũng nhẹ nhàng từ chối. Tôi nói, tôi không thấy biển cấm chụp hình, tôi không hò hét, tôi cũng không tu tập, tôi cũng không thấy họ mặc đồng phục công an, tôi không làm gì sai hết. Nhưng, anh liên tục gắt gỏng... Thi thoảng, anh cáu lên vì cho rằng, tôi dùng sai từ, tôi lại nhẹ nhàng xin lỗi anh.

Ngồi làm việc đâu được 30 phút với những tranh luận qua lại, tôi và chàng trai công an trẻ bị 2 chú ông an tới nạt nộ:

- Làm nhanh nhanh lên. Biết mấy giờ rồi không mà còn ngồi đó tâm tình. Xem có tin nhắn không, không có thì xử phạt hành chính. Còn có tin nhắn, facebook này nọ thì báo lại với chú.
Anh kia hoảng hốt:
- Dạ có, có đăng facebook, có nhắn tin...

Một anh mặt đồ dân thường tới cầm máy của tôi, yêu cầu mở vân tay và một lần nữa soi toàn bộ tin nhắn từ zalo, viber, facebook, email, trang cá nhân. Sau khi nhận thấy, không có dấu hiệu khả nghi gì, anh bỏ đi...

Riêng, chú công an tên Hùng kia vẫn ấm ức:

- Tôi biết chị không phải dạng vừa đâu. Nhưng bên an ninh đã không nói gì thì giờ tôi sẽ xử chị vi phạm hành chính rồi tha cho chị về thôi. Chỗ chị em miền Trung với nhau tôi không muốn làm khó chị. Chị hãy cư xử cho lịch sự như những người có học. Chúng ta đều là những người có học...Chị mà vào gặp tôi lần nữa, thì chúng ta không được ngồi thế này đâu. (Anh này có lẽ đang thử việc và muốn lập công chăng)

Một anh khác tới lại yêu cầu tôi mở máy điện thoại, xem tới xem lui rồi lại bỏ đi.

Anh công an trẻ tên Hùng lại đọc tiếp và tò mò hỏi thêm: " Chị học thiền hả? Học ở đâu? Đông không?

Một anh công an tới lại nói với anh công an trẻ:

- An ninh nó không nói gì thì lập biên bản nhanh lên. Có chứng minh nhân dân không? Có hả? Có thì xử lỗi tụ tập đông người...Hết giờ rồi đó. (lẽ ra nên không mang theo CMND các bạn ạ, sẽ bị phạt tiền ít hơn)

Rất nhanh chóng, tôi đọc lại biên bản, biên bản ghi rất rõ, tôi đi một mình, có chụp hình lực lượng chức năng làm nhiệm vụ và bị bắt, nhưng lại xử tôi tụ tập đông người, gây mất trật tự...

TÔI Kí

Ai đó bảo đừng kí thì bởi vì người đó biết chắc rằng, phía ngoài kia sẽ có những hậu thuẫn, sẽ có những người đứng ra bảo vệ cho họ, có những người theo sát và biết họ ở đâu, làm gì? Còn hơn 70 người chúng tôi ở trong đó, phần đông đều là những kẽ cô đơn, cô độc. Khát khao lúc đó là được ra ngoài, được thoát ra khỏi cái chỗ mà không biết số phận của mình rồi sẽ định đoạt ra sao? Và có ai bảo vệ mình không? Có bảo vệ được không?...

Sự thực là chúng tôi, lúc đó đơn độc, cô đơn và hoang mang lắm...Những người mà tôi có dịp tiếp xúc, tôi biết chẳng có ai bảo vệ họ đâu và cũng chẳng có KHOẢN TIỀN QUÁI QUỈ nào dành cho họ cả. Họ chỉ đơn giản là thể hiện một chút chính kiến nhỏ bé của mình.

Vây xung quanh tôi là những gương mặt nông dân lao động, là những cô cậu bé sinh viên hoặc những người thanh niên muốn làm được một cái gì đó cho đất nước này...Có em bé sinh năm 1997, em từ BD lên, em đi một mình cầm theo khẩu hiệu do em tự viết. Em cười, nói và thoải mái đi lấy lời khai với vẻ tự tin. Có chị gái bị yếu tim, vẽ mặt đầy lo sợ, chị nói: biết thế, chị đừng cầm theo biểu ngữ, không biết chị có bị gì không? Người nhà chị không có ai biết, và cũng chẳng có bạn bè hay tổ chức nào ở bên ngoài. Có ông chú, mặt mũi khắc khổ, đen nhẻm, chú nói: Chú bị đánh mấy cái vào đầu rồi, giờ chị em phụ nữ có đứng dậy không bị đánh, chứ đàn ông thanh niên bọn chú là bị còng số 8 liền, nên đừng trách chú nhu nhược ở đây".

Lấy lời khai xong chúng tôi ngồi vào một góc nữa. Có người ngồi thiền, có người nằm ngủ. Có người mệt mỏi dựa đầu vào người kia. Tôi ngồi cạnh em bé 16 tuổi ở một chỗ phía sau. Có lúc nóng quá, tôi đứng dậy đi vòng vòng, muốn đến chỗ có cái quạt để ngồi, thì bị một anh công an quắt mắt lên, chỉ chỏ yêu cầu về góc đằng kia... Chúng tôi được cho nước uống khi xin, hình như có thêm một bao bánh mì, nhưng không ai đụng vào.

Cảm giác chờ đợi đến lượt để gọi tên mình ra thật mòn mỏi, vì đã gần đến 5h chiều mà mới chỉ có khoảng 7,8 người được công an phường áp giải ra và về...

Tôi bị hốt lên xe lúc 9h5 phút và được "đặc cách" thả ra lúc khoảng 4h45 phút...Phía sau, vẫn là hàng loạt những con người nằm ngồi la liệt...

17/6 Một ngày buồn của tôi...!

Vì sao Kim Jong-un luôn mang theo nhà vệ sinh riêng? Gần đây tờ Chosun Ilbo của Hàn Quốc đưa tin, khi nhà lãnh đạo Bắc Triều Tiên Kim Jong-un đi đến Singapore tham gia Hội đàm Trump – Kim ngày 12/6, ngoài mang thức ăn riêng và các vật dụng thiết yếu, còn đặc biệt mang theo nhà vệ sinh di động riêng để phòng ngừa có kẻ thu thập chất thải của ông ta phân tích. Rốt cuộc Kim Jong-un lo ngại chất thải sẽ làm lộ những bí mật gì? Kim Jong-un Ảnh từ chinapress Chứng hoang tưởng bệnh hoạn từ nền chính trị độc tài

Vì sao Kim Jong-un luôn mang theo nhà vệ sinh riêng?

Gần đây tờ Chosun Ilbo của Hàn Quốc đưa tin, khi nhà lãnh đạo Bắc Triều Tiên Kim Jong-un đi đến Singapore tham gia Hội đàm Trump – Kim ngày 12/6, ngoài mang thức ăn riêng và các vật dụng thiết yếu, còn đặc biệt mang theo nhà vệ sinh di động riêng để phòng ngừa có kẻ thu thập chất thải của ông ta phân tích. Rốt cuộc Kim Jong-un lo ngại chất thải sẽ làm lộ những bí mật gì?
Kim Jong-un
Ảnh từ chinapress
Chứng hoang tưởng bệnh hoạn từ nền chính trị độc tài
Trên trang web Khoa học Đời sống (Live Science) của Mỹ, chuyên gia Jean-Pierre Raufman về bệnh đường ruột thuộc trường Đại học Maryland (University of Maryland) cho biết, trên thực tế các tế bào vi khuẩn có rất nhiều trong đường ruột của con người.
Quần thể vi khuẩn dày đặc trong đường ruột giống như dấu vân tay, chứa DNA của chủ thể, tiết lộ đường ruột có hấp thu các chất dinh dưỡng cần thiết hay có từ đào thải vi khuẩn không mong muốn không…
Raufman nói, có thể biết nhiều điều qua phân và nước tiểu của Kim Jong-un, chẳng hạn như liệu ông ta có bị chảy máu trong, hoặc có dùng thuốc để điều trị bệnh thiếu chất sắt…
Nếu phân của ông ta quá nhỏ, nghĩa là có thể kết tràng bị tắc nghẽn, cũng có thể là dấu hiệu của ung thư ruột. Nếu đồ ăn kém hoặc ông ta phải sống nhờ vào một số loại thuốc nhất định nào đó thì có thể gây táo bón. Nếu không được điều trị sẽ bị bệnh trĩ hoặc chảy máu trực tràng.
Nếu bị tiêu chảy dai dẳng có thể là dấu hiệu của bệnh mãn tính, hay là hội chứng ruột kích thích (irritable bowel syndrome) hoặc bệnh Crohn (crohn’s disease).
Thực tế từ những nguồn tin cho thấy, không chỉ trong chuyến đi Singapore lần này, vào 27/4 trong cuộc gặp Tổng thống Hàn Quốc Moon Jae-in tại Bàn Môn Điếm, ông Kim Jong-un cũng mang theo nhà vệ sinh riêng để ngay trong chiếc xe sang trọng màu đen của ông ta; thậm chí những chuyến thị sát của Kim Jong-un ngay tại Bắc Triều Tiên, ông ta cũng sử dụng nhà vệ sinh di động đặt trong đoàn xe tháp tùng.
Theo tạp chí New Yorker đưa tin, thời gian tham gia hội đàm tại Bàn Môn Điếm, Kim Jong-un mang theo một cây bút máy và bút chì, có người tháp tùng xóa dấu mọi thứ ông ta chạm vào để tránh để lại dấu vân tay.
Fox News từng dẫn lại nguồn tin của Washington Post chỉ ra, một người đào thoát từng làm việc tại đội cảnh vệ của Kim Jong-un (Bộ Tư lệnh Bảo vệ) tiết lộ, bất kể Kim Jong-un đi đâu cũng mang theo nhà vệ sinh bí mật, chủ yếu vì tránh bị tình báo nước ngoài lấy chất thải của ông ta phân tích tình trạng sức khỏe.
Cựu viên chức mật vụ Mỹ Dan Bongino chia sẻ với Fox News rằng, ông đã được chứng kiến xe tháp tùng người đứng đầu nhà nước của hơn hơn 50 nước nhưng chưa từng thấy ai có trang bị nhà vệ sinh riêng trong xe. Nếu điều này là đúng, phản ánh tình trạng hoang tưởng nặng đến mức bệnh hoạn của nhà cầm quyền Bắc Triều Tiên.
Kim Jong-un bị hen suyễn?
Vào sáng ngày 27/4, ông Kim Jong-un đã đi qua ranh giới quân sự vào vùng lãnh thổ Hàn Quốc và bắt tay Tổng thống Hàn Quốc Moon Jae-in. Dưới đồng hành của Tổng thống Moon Jae-in, ông Kim Jong-un đã đi qua đội nghi lễ của quân đội Hàn Quốc. Từ hình ảnh được quay trực tiếp cho thấy hai người diễu hành qua khu vực thảm đỏ, đoạn đường đi này không xa, nhưng khi họ đến trước bục làm lễ, dáng vẻ Moon Jae-in thoải mái và khẽ mỉm cười, nhưng ngực và nét mặt Kim Jong-un nhấp nhô lên xuống, thở sâu ra vào liên tục.
Sau khi kết thúc nghi thức này, Moon Jae-in và Kim Jong-un lại đi đến Nhà Hòa bình bên cạnh. Từ hình ảnh video cho thấy từ khu bục đứng làm lễ đến Nhà Hòa Bình chỉ khoảng vài trăm mét, nhưng sau khi họ bước vào Nhà Hòa bình, quan sát thời điểm Kim Jong-un ngồi xuống ký cho thấy: Moon Jae-in đứng bên cạnh thần thái tự nhiên, khuôn mặt tươi cười, chiều ngược lại Kim Jong-un thở như thở dốc, phần ngực nhô lên xuống, cả hai vai cũng liên tục vận động lên và xuống.
Huệ Anh/Trithucvn

Phần nhận xét hiển thị trên trang

ANH HÃY THÔI TRÒ TUNG HỎA MÙ VÀO ĐOÀN BIỂU TÌNH ĐI



Luật gia Trần Đình Thu
17 - 6 - 2018

HOÀNG HẢI VÂN, ANH HÃY THÔI TRÒ TUNG HỎA MÙ VÀO ĐOÀN BIỂU TÌNH ĐI 

Mấy ngày qua, đọc những stt anh viết liên tiếp về người biểu tình, tôi hiểu anh là ai. Nói “hiểu anh” là nói đến quan điểm lập trường của anh về thời cuộc, chứ còn trong đời thường thì tôi quen anh mà. Thậm chí là quen thân mà.

Nhưng tôi vẫn viết về anh vì tôi thấy anh đang làm những chuyện trái với đạo lý. Chuyện 3 đặc khu, ai cũng thấy nó hoàn toàn không ổn. Vì không ổn nên ngay cả quốc hội cũng phải đồng ý lùi. Cần nhớ là khi quốc hội công nhận nó không ổn 1 thì trên thực tế nó đã không ổn gấp 10 lần, 20 lần như thế rồi. 


Với anh, tôi không nghĩ là anh không thấy vấn đề. Ngược lại anh còn có tầm nhìn thâm sâu hơn nhiều người khác, anh “thấy” hơn chúng tôi, hơn nhiều người khác. Nhưng anh vẫn can tâm “đánh” những người biểu tình, tung hỏa mù vào vấn đề biểu tình.

Anh đừng nghĩ rằng anh đem mấy cái lý luận cao siêu của anh ra như anh từng làm trong các bài viết ủng hộ nền kinh tế bao cấp trước đây mà anh đánh lừa được tất cả mọi người nhé. Đó chỉ là chiêu của anh thôi. Anh muốn cho việc biểu tình chống 3 đặc khu trở thành vô nghĩa, anh viết stt bảo rằng biểu tình luôn là việc của cá nhân, rằng nó không phải là vấn đề của quốc gia, mà chẳng qua của một nhóm người mà thôi. Anh viết rằng nếu đi biểu tình vài triệu người cũng là chuyện cá nhân. Xin lỗi anh, nếu cần lý luận tôi lý luận cho anh nghe. Chẳng qua anh muốn dồn cuộc biểu tình chống 3 đặc khu vào thế vô nghĩa mà thôi. Tôi chân thành khuyên anh nên bỏ cái kiểu dùng bút máu trá hình như vậy đi anh. Anh tuy là đảng viên nhưng những người công trạng đầy mình với chế độ này họ còn lên tiếng anh nhé. Đại biểu quốc hội còn phẫn uất phát biểu ngay giữa hội trường rằng 3 đặc khu là nhượng địa mà anh. Anh từng đi học anh cũng biết lịch sử Việt Nam này một ngàn năm bị Trung quốc đô hộ chứ có phải anh không biết đâu. Có phải anh là người nước ngoài đâu mà anh dẫn chứng mấy cái ví dụ bên Tây rồi áp vào cho Việt Nam?

Anh còn gián tiếp kêu gọi chính quyền đừng bao giờ thông qua Luật biểu tình vì các cuộc biểu tình chẳng qua nhằm lật đổ chính quyền mà thôi. Tuy cách viết vòng vo có vẻ thâm sâu, nhưng không ngoài ý đó. Và cũng vì hướng tới ý đó nên anh mới viết bài Phan Rí cũng sặc mùi bút máu mà có lẽ nhiều người đọc rồi nên tôi không dẫn lại. 

Viết như vậy là có tội với lịch sử anh à. Anh cũng biết, Việt Nam bao năm rồi ngóc đầu không nổi vì không có sự phản biện từ nhân dân. Người ta cấm phản biện, ai nói ra là bị quy dân chủ phản động, nói chi tới quyền biểu tình. Là một trí thức, nguyên tổng thư ký một tờ báo lớn, anh lại muốn đất nước này đi lùi thì thôi rồi. Anh lại còn lớn tiếng mạt sát “Một đám đông đang được hình thành, trong đó phần lớn là những kẻ giấu mặt, vì môi trường ảo trên mạng xã hội có thể giấu mặt được. Họ kêu gọi yêu nước, kêu gọi dân chủ” “Lẽ ra những người nhân danh tự do dân chủ phải ủng hộ những nỗ lực của Nhà nước…”. Chả có dân có chủ nào ở đây cả anh à. Chỉ có những đồng bào tội nghiệp của anh đang nói lên những tiếng lòng chân thành và đau thương của họ mà bao năm rồi họ dồn nén thôi anh.

Với bài viết gần đây nhất, anh đưa cả Hitler vào. Sau khi phân tích những sai lầm của dân Đức đã ủng hộ Hitler, anh phán “Đó là điển hình của lòng yêu nước đặt không đúng chỗ, trở thành “vết xe đổ” trong lịch sử nhân loại. Bi kịch của nó không chỉ là bị những kẻ ác như Hitler sử dụng. Bi kịch của nó còn ở chỗ, đám đông đưa ra những tiêu chí, những chuẩn mực như thế nào là yêu nước và buộc mọi người phải tuân thủ, nhân danh những “điều tốt”.”. Ôi trời đất ơi, anh ơi là anh, anh lấy câu chuyện của Hitler để áp vào Việt Nam như thế thì quả là anh trên cả khốn nạn rồi.

Trong truyện ngắn Bút máu của Vũ Hạnh có câu này: “Lưỡi gươm tuy ác nhưng mà trách nhiệm rõ ràng lỗi lầm tác hại cũng trong giới hạn. Mượn sự huyễn hoặc của văn chương mà gây điều thiệt hại cho con người, tội ác của kẻ cầm bút xưa nay kể biết là bao”. Văn của anh phải nói là huyễn hoặc lắm, nhưng anh không giấu được bản chất đâu anh.

Đôi dòng với anh như thế để anh hiểu, không phải không ai nhận ra "mặt thật" của anh, chỉ có điều họ không thèm chấp anh. Tôi thì khác chút, tôi từng là bạn anh, nên tôi khuyên anh nên dừng lại. Đừng bao giờ vì cái tôi của mình, vì nhiều lý do khác để bẻ cong ngòi bút và đạp trên đầu nhân dân mà bước anh ơi.


Phần nhận xét hiển thị trên trang

CÂU CHUYỆN VỀ NHỮNG CON CHÓ RƠM


   

   
Ngày xưa bên Tàu có tục lệ kết những con chó bằng rơm để làm cúng phẩm ( lễ vật ). Khi chưa được bày lên bàn thờ để cúng thì những con chó rơm này được bao bọc bằng gấm vóc rất đẹp và được trân quý cất kỹ trong rương trong tủ với tất cả sự thiêng liêng kiêng nể . Nhưng kịp khi lễ tất ( cúng xong ) thì người ta liền liệng ngay nó ra đường , mặc tình cho kẻ đi qua người đi lại đá đạp lăn lóc ( năm khi mười họa cũng có người lượm nó về làm mồi nhen lửa nhóm bếp ). Qua đây đã thấy cái thói tục bội bạc , phũ phàng của con người . Lão Tử trong chương 5 của Đạo Đức Kinh đã răn dè Vua chúa tránh thói bội bạc này :
        Thiên hạ bất nhân , dĩ vạn vật vi sô cẩu
         Thánh nhân bất nhân , dĩ bách tính vi sô cẩu

         TRỜI ĐẤT BẤT NHÂN COI VẠN VẬT NHƯ CHÓ RƠM
         THÁNH NHÂN BẤT NHÂN COI THIÊN HẠ NHƯ CHÓ RƠM

    Trời đất ở đây có nghĩa là tạo hóa - dân gian thường gọi là con Tạo ( thử xem con Tạo xoay vần đến đâu).Còn chữ bất nhân có nghĩa là VÔ TƯ , VÔ TÌNH ( không có tình thương như kiểu con người ) không tư vị với vật nào trong vạn vật - thản nhiên đối với vạn vật ! Người đời vì không hiểu đạo trời , luật trời nên thương hay than trời trách đất . Mỗi khi khốn cùng thì thường kêu trời ! Một học sĩ tài danh dũng lược như Cao Bá Quát , trên đường bị giải về kinh đô xử trảm , trước miếu Lê Thái Tổ cũng than rằng :
   NGÔ SINH BẤT PHỤ THỬ SƠN HÀ
  THIÊN ĐỊA VÔ TÌNH KHẢ NẠI HÀ
( Ta sinh ra không phụ với nước non nầy , Trời đất vô tình với ta không biết bao nhiêu nữa !)
Đúng là "thiên địa vô tình coi vạn vật như chó rơm ". Đó là quy luật tự nhiên :ƯU THẮNG , LIỆT BẠI , cạnh tranh sinh tồn , tài giả bồi chi , khuyết giả phúc chi , đương thời thì trọng , quá thời thì khinh .
  Thế còn Thánh nhân sao lại coi bách tính như chó rơm ? Thánh nhân ở đây chỉ bậc Vua Chúa , còn bách tính hiểu theo nghĩa thông thường là muôn dân trăm họ . Trong chế độ phong kiến Vua là THIÊN TỬ thay trời trị nước . Nhưng Vua Chúa cũng có hai loại : Minh quân và hôn quân . Nếu người THAY TRỜI TRỊ NƯỚC là minh quân thì ĐẠO TRỜI  của họ chỉ có MỘT TÌNH YÊU DUY NHẤT LÀ TÌNH YÊU QUỐC GIA , DÂN TỘC !  Vua không được phép dành tình yêu riêng cho một cá nhân hoặc một nhóm lợi ích nào ! Lão Tử cho rằng " Người nào coi trọng sự hy sinh thân mình cho thiên hạ thì có thể giao thiên hạ cho người đó ". Làm Vua mà vị quốc vong thân như vậy thì mới xứng danh THÁNH NHÂN . Trời đất tạo ra muôn loài , nuôi dưỡng vạn vật , chỉ lo cho cái chung của vạn vật , không quan tâm đến lợi ích riêng tư của mỗi cá nhân ! Thế nhưng tại sao Lão Tử lại bảo " Thánh nhân bất nhân coi trăm họ như chó rơm " ? Phải chăng Thánh nhân " ( Vua Chúa )  không còn xứng danh  là Thánh nhân nữa !Thời của Thánh nhân , minh quân đã qua ... Theo luật tự nhiên : đương thời thì dùng , quá thời thì bỏ ; cho nên mới nói Vua Chúa coi thiên hạ như chó rơm ! Đó mới là hành vi , thái độ bội bạc , phũ phàng " được chim quên ná , được cá quên nơm , được mồi giết chó , được thỏ bẻ cung ,.." . Khi chưa nắm được quyền lực thì quần chúng nhân dân là hậu thuẫn , là lá chắn , ...Khi còn nằm gai nếm mật thì ăn cùng dân , ở trong dân ( núp trong bóng dân , được dân che chở ). Đến khi nắm được quyền lực trong tay thì ném dân ra đường như ném con chó rơm sau khi lễ cúng hoàn tất !


     Thân phận của dân tình , thiên hạ chẳng khác nào thân phận của những con chó rơm . Lão tử dùng hình ảnh chó rơm ( sô cẩu ) để nói lên luật Trời , đạo Trời và những kẻ làm trái đạo Trời . Đức Khổng Tử cũng cảnh báo " THUẬN THIÊN GIẢ TỒN , NGHỊCH THIÊN GIẢ VONG "Riêng quan điểm chính trị của Lão Tử là bậc Thánh Nhân nên thực hiện chính sách trị dân theo ĐẠO ( đạo Trời , đạo thiên nhiên ). HÃY ĐỂ CHO DÂN TỰ NHIÊN PHÁT TRIỂN THEO THIÊN TÍNH . Đừng can thiệp vào đời sống riêng tư của người dân ; đừng đa ngôn , xảo ngữ . Khổng Tử - người đồng thời với Lão Tử - cũng đã từng nói :" Thiên hà ngôn tại , tứ thời hành yên ,vạn vật sinh yên , thiên hà ngôn tai " ( Trời có nói gì đâu mà bốn mùa đi qua , vạn vật sinh sôi nẩy nở, trời có nói gì đâu ) .


Phần nhận xét hiển thị trên trang