Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Thứ Bảy, 16 tháng 6, 2018

Đường sắt tốc độ cao Bắc – Nam xuyên qua 20 tỉnh thành



Với chiều dài dự kiến hơn 1.500 km, tuyến đường sắt mới sẽ chạy qua 20 tỉnh thành, gần 60% đi qua cầu cạn và hầm. 
Liên danh Tư vấn TEDI-TRICC-TEDIS đang nghiên cứu tiền khả thi dự án đường sắt tốc độ cao Bắc - Nam, dự kiến trình Bộ Giao thông vào tháng 9 và trình Chính phủ vào cuối năm.
Tuyến đường sắt tốc độ cao được xây dựng mới, khổ đường 1435mm, đường đôi, có 23 ga, 5 khu depot bảo dưỡng, sửa chữa tàu. Chiều dài toàn tuyến khoảng 1.542 km, sẽ đi qua 20 tỉnh.
Theo liên danh Tư vấn, phần lớn tuyến đường sắt mới sẽ đi song song đường sắt hiện tại song có một số đoạn sẽ đi tách ra tùy theo địa hình. Cụ thể, đoạn từ Hà Tĩnh đến Đồng Hới, tuyến đường sắt mới sẽ về phía biển nơi địa hình bằng phẳng hơn và có thể qua các đô thị, trong khi đường sắt hiện tại đi về phía tây. Các khu vực kinh tế lớn cũng sẽ xem xét đặt ga đường sắt.
Thay vì đi ven đèo như đường sắt hiện tại, đơn vị tư vấn nghiên cứu phương án đi xuyên qua núi tại Hải Vân, đèo Cù Mông, đèo Cả... Khoảng 50-60% chiều dài tuyến sẽ đi trên cầu cạn, cầu vượt sông, không có giao cắt đồng mức với đường bộ như đường sắt hiện tại. Diện tích chiếm dụng đất rộng khoảng 50m, bao gồm đường sắt và hành lang bảo vệ.
Toàn tuyến đường sắt tốc độ cao Bắc Nam dự kiến được chia thành 4 đoạn
Đoạn Hà Nội - Vinh (282 km): điểm đầu từ ga Hà Nội hoặc ga Ngọc Hồi, cơ bản song song với đường sắt hiện tại, qua khu vực Phú Xuyên, vượt qua quốc lộ 1A, cao tốc Pháp Vân – Cầu Giẽ và đi về phía đông đường bộ cao tốc, tuyến tiếp cận ga Phủ Lý. Sau đó, tuyến vượt đường sắt hiện tại, vượt đường Nam Định – Phủ Lý và tiếp cận ga Nam Định. Tuyến đường sắt mới đi song song đường sắt hiện tại, vượt sông Đáy và tiếp cận ga Ninh Bình dự kiến đặt tại khu vực Mai Sơn (TP Ninh Bình).
Từ ga Ninh Bình, tuyến đi về phía nam, xuyên qua dãy núi Tam Điệp vào Thanh Hóa. Ga Thanh Hóa dự kiến đặt tại phường Đông Sơn, cách trung tâm thành phố khoảng 3-4km. Tuyến đi song song quốc lộ 1A, xuyên qua núi Thần Vũ, tiếp cận ga Vinh dự kiến tại phía tây thành phố Vinh.
Các ga dự kiến trên tuyến đường sắt tốc độ cao. 
Các ga dự kiến trên tuyến đường sắt tốc độ cao.
Đoạn Vinh – Đà Nẵng (432 km): Từ ga Vinh, tuyến đường sắt tốc độ cao vượt sông Lam vào Hà Tĩnh, chạy song song về phía tây quốc lộ 1A và đến ga Hà Tĩnh ở phía tây thành phố.
Từ ga Vũng Áng, tuyến đi về phía đông của đường bộ cao tốc, xuyên qua đèo Ngang sang tỉnh Quảng Bình, vượt sông Gianh, đến ga Đồng  Hới đặt ở phía tây thành phố. Sau đó, tuyến vượt sông Nhật Lệ theo hướng đường sắt hiện tại, đến ga Đông Hà.
Tuyến đi về phía nam theo hướng song song đường sắt hiện tại, vượt sông Hương, tiếp cận thành phố Huế ở phía tây. Ga Huế dự kiến đặt tại phường Thủy Xuân, cách ga hiện tại khoảng 2km. Từ ga Huế, tuyến đi song song với đường sắt hiện tại, vượt đầm Cầu Hai, qua khu kinh tế Chân Mây, và xuyên qua đèo Hải Vân đến ga Đà Nẵng dự kiến tại phường Hòa Khánh Nam, quận Liên Chiểu, cách trung tâm TP khoảng 6km, cách sân bay Đà Nẵng khoảng 4km.
Đoạn Đà Nẵng – Nha Trang (472km): Từ ga Đà Nẵng, đường sắt tốc độ cao đi song song đường sắt hiện tại và đến ga Tam Kỳ dự kiến đặt tại phía tây thành phố Tam Kỳ (tỉnh Quảng Nam). Tuyến vượt sông Trà Khúc và đến ga Quảng Ngãi,,chạy về phía nam đến tỉnh Bình Đình và tiếp cận thị trấn Phù Mỹ, đến ga Diêu Trì dự kiến để kết nối với thành phố Quy Nhơn.
Từ ga Diêu Trì, tuyến đi xuyên qua đèo Cù Mông sang tỉnh Phú Yên, vượt sông Đà Rằng và đến ga Tuy Hòa dự kiến đặt cách trung tâm thành phố khoảng 8km, cách sân bay Tuy Hòa khoảng 2,2km.
Tuyến tiếp tục đi xuyên qua Đèo Cả sang tỉnh Khánh Hòa, song song đường sắt hiện tại, tiếp cận ga Nha Trang dự kiến đặt tại xã Vĩnh Thạnh, cách trung tâm thành phố khoảng 4,5km.
Đoạn Nha Trang – TP HCM (363 km): Từ ga Nha Trang, tuyến đi cơ bản song song với đường sắt hiện tại và đến ga Tháp Chàm dự kiến đặt tại phường Đô Vinh, cách TP Phan Rang khoảng 5km về phía tây. Sau đó, tuyến đi về phía đông núi Vĩnh Tân, đến ga Tuy Phong dự kiến đặt tại xã Hòa Minh, huyện Tuy Phong, tỉnh Bình Thuận.
Từ ga Tuy Phong, đường sắt tốc độ cao vượt quốc lộ 1A đến ga Phan Thiết dự kiến đặt tại xã Phong Nẫm, TP Phan Thiết. Sau đó, tuyến đi về phía tỉnh Đồng Nai, tiếp cận ga Long Thành tại trung tâm sân bay quốc tế Long Thành. Qua sân bay Long Thành, tuyến cơ bản đi cùng hướng tuyến đường bộ cao tốc TP HCM – Long Thành – Dầu Giây về ga Thủ Thiêm đặt tại quận 2, TP HCM.
Theo quy hoạch tổng thể phát triển Giao thông vận tải tới năm 2020, tầm nhìn tới năm 2030, tuyến đường sắt tốc độ cao trên trục Bắc Nam đã được đề cập. Đến nay, tuyến đường sắt tốc độ cao đã trải qua một số giai đoạn nghiên cứu bao gồm: Cơ quan Hợp tác Quốc tế Hàn Quốc (KOICA) nghiên cứu khả thi xây dựng mới và điện khí hóa đường sắt đôi khổ 1435mm đoạn Nha Trang - Sài Gòn hoàn thành vào 3/2007 và Hà Nội – Hà Tĩnh hoàn thành tháng 4/2008.
Liên danh tư vấn Việt Nhật (VJC): Lập Báo cáo đầu tư dự án đường sắt cao tốc Hà Nội – TP HCM và báo cáo đã trình Quốc hội xin chủ trương đầu tư (năm 2010) nhưng chưa được chấp thuận.
Cơ quan Hợp tác Quốc tế Nhật Bản (JICA) nghiên cứu, lập dự án cho các đoạn Hà Nội - Vinh và TP HCM - Nha Trang. Báo cáo được hoàn thành vào năm 2013.
Theo chiến lược phát triển đường sắt, từ năm 2020 đến 2030, ngành giao thông sẽ xây dựng hệ thống đường sắt đạt tốc độ chạy tàu 160-200 km/h, đường đôi khổ 1,435 m và nâng cấp hạ tầng để có thể khai thác tàu cao tốc 350 km/h trong tương lai. Đến năm 2050, ngành sẽ hoàn thành đường sắt đôi tốc độ cao khổ 1,435 m trên toàn trục Bắc Nam; sau 2050 sẽ khai thác tàu cao tốc 350 km/h.
Đoàn Loan
Phần nhận xét hiển thị trên trang

CÓ TIN MÃI ĐƯỢC KHÔNG ?



Đỗ Ngọc Thống



Hôm qua phát biểu về chuyện người dân tụ tập gây rối và phá phách ở Bình Thuận, một số vị đại biểu QH lên tiếng khuyên nhủ:“Nhân dân nên bình tĩnh, đừng để lòng yêu nước bị lợi dụng và hãy tin tưởng vào đại biểu QH chúng tôi…”. Tôi nghĩ, “nên bình tĩnh”là đúng,“đừng để lòng yêu nước bị lợi dụng” càng đúng. Nhưng lời kêu gọi:“hãy tin vào đại biểu QH chúng tôi” liệu có đáng tin được nữa không?

Liệu có thể tin được không khi nhiều đại biểu QH phát biểu rất lơ mơ, kém hiểu biết cả về chính trị lẫn những tri thức văn hóa thông thường. Đơn cử như chuyện quyết đổi “thu phí” thành “thu giá”; rồi một ông khẳng định:"phân bổ ngân sách nước nhà ở đỉnh cao minh bạch", một ông khác cho rằng "đừng nhìn đặc khu kinh tế từ góc nhìn quốc phòng an ninh", một bà giải thích việc dự án từ 76 tỉ đồng khi phê duyệt đội lên 2.760 tỉ trong quá trình thực hiện"là do cơ chế"…

Cho đến gần đây các vị bấm nút thông qua luật ANM - một lĩnh vực rất cần có sự hiểu biết sâu sắc, tường tận về nhiều vấn đề mà trước hết là về kĩ thuật, chuyên môn. Thế nhưng một ông tướng đứng đầu Ủy ban Quốc phòng - An ninh của Quốc Hội, đọc Báo cáo thẩm định của Ủy ban Thường vụ Quốc Hội về dự luật ấy còn không đọc được chữ Facebook. Kì hơn nữa ông còn khẳng định rất mạnh một sáng kiến ngộ nghĩnh:"kéo đám mây điện toán về VN". Ông cứ nghĩ đám mây điện toán cũng như đám mây trên trời, ai cũng có thể kéo đi hết nơi này nơi khác. Mà nếu có chuyện thế thật thì đâu đợi đến lượt ông; ít ra những thằng đọc được chữ facebook nó đã kéo hết từ lâu rồi. 

Ủy ban Quốc phòng - An ninh của QH là cơ quan chịu trách nhiệm thẩm tra luật ANM, mà người đứng đầu như thế. Nhưng báo cáo ấy là của toàn bộ ủy ban, không những thế đã được Thường vụ Quốc hội thông qua và cuối cùng gần 87% đại biểu tán thành. Thế cũng có nghĩa là tướng Việt đã đại diện cho hiểu biết của toàn bộ các đại biểu QH để phản biện chuyện này. Vậy có thể tin được không?



Không nên trách khi hầu hết các đại biểu QH không hiểu sâu về lĩnh vực IT nói chung, không gian mạng nói riêng. Những người bình thường như tôi càng không thể có hiểu biết đầy đủ về chuyện này. Vì thế cần tin vào những người có hiểu biết thực sự, phải tin vào các chuyên gia trong lĩnh vực IT và ANM. Quốc hội có thể không tin vào những người như tôi; nhưng tại sao lại có thể phớt lờ những khuyến cáo của các chuyên gia giàu kinh nghiệm và các tổ chức thuộc Hiệp hội internet, Hội Tin học, các Hiệp hội phần mềm và dịch vụ CNTT, Doanh nghiệp điện tử, An toàn thông tin, Thương mại điện tử… trong bản Kiến nghị mà họ đã gửi QH được? Không nghe các chuyên gia, các vị dựa vào đâu để quyết định một vấn đề rất cần có những hiểu biết về khoa học, kĩ thuật chuyên ngành?

Tôi cũng như nhiều người dân đã tin và rất muốn tin vào QH. Nhưng cứ nhìn những gì đã diễn ra thì liệu niềm tin ấy có giữ mãi được không?

16-06

Phần nhận xét hiển thị trên trang

BAO NHIÊU TIỀN ĐỂ “MUA” MỘT NGƯỜI ĐI BIỂU TÌNH!



Lê Thanh Hoàng
15 - 6 - 2018

300, 800, HAY BAO NHIÊU TIỀN 
ĐỂ “MUA” MỘT NGƯỜI ĐI BIỂU TÌNH!

Sau năm ngày từ hôm chủ nhật 10/6, nay tôi lại viết vì “tiếng lòng”! Có quá nhiều thông tin từ dòng báo chính thống, họ đã gán ghép cho người xuống đường để phản đối “99 năm đặc khu” hôm chủ nhật vừa qua là nhận tiền, là bạo loạn, là quấy rối... 

SỰ THẬT TỪ ĐOÀN NGƯỜI CÓ TÔI ĐI CÙNG

Sáng hôm đó (10/6) tôi nhập vào đoàn đông trước UBND TpHCM lúc 8h30 hay hơn tý, tôi đã đồng hành cùng đoàn trên ngàn người đi một vòng quanh phố đi bộ Nguyễn Huệ, rồi xuôi Pasteur lên Lê Duẫn, lại có đoàn đông cùng nhập đoàn, tiếp tục rẽ về Hai Bà Trưng về hướng Tân Định. Đến ngã tư Nguyễn Đình Chiểu - HBT đoàn khựng lại vì rào chắn kẽm gai và cscđ nên đoàn rẽ trái về Nguyễn Đình Chiểu. Đó chính là lộ trình có tôi đi cùng từ lúc hơn 8h cho đến 12h15 thì tôi tách đoàn.

CÓ HAY KHÔNG VIỆC KÍCH ĐỘNG HAY THUÊ TRẢ TIỀN ĐỂ BT?

Ở đoàn nào, ở đâu, ra sao thì tôi không biết. Riêng đoàn có tôi đi rất ôn hoà, chỉ đi và hô vang những lời phản đối. Trước, sau, và hai bên hông luôn có các lực lượng chức năng áp sát kềm cặp nhưng không hề có hành hung hay bắt người. Nhưng có rất nhiều em trẻ, bịt khẩu trang, đeo túi xách chéo dây vai trà trộn và luôn quan sát mọi động thái của dòng người. Chính tôi, tôi tham gia với nhiều lý do, trong đó có luôn lý do xem có ai kích động hay đưa nhận tiền, trả công để đi biểu tình. 

Tôi xin thưa cùng các bạn rằng: KHÔNG NÊN XÚC PHẠM NHÂN DÂN NỮA BẰNG GIỌNG ĐIỆU BAO NĂM NAY: VIỆT TÂN XÚI GIỤC TRẢ TIỀN! Lỗi thời và sẽ làm cho dân nổi giận đó, và một khi dân đã nỗi giận thì chuyện gì cũng có thể xảy ra! 

Cho đến giờ này, “tôi vẫn là tôi” vẫn chưa có ai xúi giục hay lôi kéo! Và cũng chưa có an ninh hay ai “hỏi thăm” mời mọc gì tôi. Nhưng, tôi biết họ đã đánh động đến những người thân, gia đình tôi. 

VÀ DÂN CÓ CÒN XUỐNG ĐƯỜNG NỮA KHÔNG? 

Tôi tin chắc, dân mình sẽ còn xuống đường nữa, và ngày càng đông hơn dù họ biết sẽ có đàn áp, bắt bớ, đánh đập, tù tội... Vì sao vậy? 

Vì họ yêu nước theo cách nghĩ của dân thôi! Vì họ không còn tin vào chính quyền tham nhũng này nữa; Vì họ thấy nguy cơ của Trung cộng. Vì họ thấy không còn an toàn với môi trường xã hội này nữa... Có hàng trăm lý do, mà lý do đói nghèo, khó khăn trong cuộc sống và sự giàu có của cán bộ chính quyền này kinh khủng quá! Đó là sự bất công mà ai cũng nhìn thấy. 






Tôi, với nghề báo tôi đã đi nhiều nơi, đã đến với những “chuồng-gà-công-nhân” ở Bình Dương, Đồng Nai, các kcn tại TpHCM này... Họ, công nhân mà sống đời tăm tối, không có tương lai. Còn nông dân các tỉnh miền Tây nam bộ, miền Trung, Tây nguyên... họ đã cơ cực nắng sương để kiếm cơm với mồ hôi, nước mắt... 

Tôi tạm gác chuyện BẤT CÔNG, vì xã hội nào, thể chế nào cũng có. Thế nhưng, chế độ hiện tại việc bất công này nó lộ liễu và tàn ác quá! Nên dân đã ngộ ra từ những điều mắt thấy, tai nghe. Tôi xin các người đừng chụp mũ phản động lên đầu dân nữa, mà hãy nhìn thằng vào nguyên nhân gốc rễ, cái lõi nằm ở đâu mà giải quyết, để tháo cái ngòi nổ đang âm ỉ từ dân. 

Tôi yêu đất nước này, tôi yêu dân tộc này, tôi yêu thương bản thân tôi và gia đình, người thân yêu của tôi... 

Nên tôi không thể hủy hoại thân xác này chỉ với 300 hay 500 ngàn... Và tôi luôn tin, chắc chắn rằng tiền không thể mua được LÒNG YÊU NƯỚC!

 

Phần nhận xét hiển thị trên trang

“Vương triều từ đây vững chắc Giang sơn từ đây thái bình.”



 Mấy năm trước, một tay kỳ cựu trong giới công nghệ nói với tôi: Có lẽ thế hệ sau 90, 95 sẽ không còn biết Google là cái gì. Khi ấy tôi nghĩ đây là chuyện hài hước nhất trên đời. Google, công cụ tìm kiếm hữu ích và mạnh mẽ nhất trên Internet, thế hệ người TQ mới, những người sống không thể thiếu Internet, làm sao có thể không biết đến Google?
Nhưng đến hôm nay, tôi buộc phải nín cười. Bởi vì cái điều tôi tin rằng không bao giờ có thể xảy ra ấy, dần trở thành sự thật.
Không còn ai ở TQ quan tâm đến Google nữa, người ta bằng lòng với cái gọi là baidu.com. Không có nó cũng chẳng chết ai. Mọi người vẫn vui vẻ lướt Weibo, Wechat, nghe nhạc, xem chương trình giải trí. Đối với những người chưa bao giờ sử dụng Google, thiếu công cụ tìm kiếm này cũng chẳng ảnh hưởng gì đến cuộc sống của họ.
Nhiều năm trước, ở TQ chúng ta vẫn có thể đăng nhập Facebook. Thực ra Facebook cũng nhàm chán như mạng xã hội xiaonei.com của chúng ta vậy. Nhưng ở đó, chúng ta biết được cuộc sống của người nước ngoài ra sao, có thể dễ dàng thăm hỏi bạn bè ở cách xa hàng vạn km. Có thể đọc rất nhiều trang mạng thú vị mà nếu lên Xiaonei bạn hầu như không bao giờ đọc được. Bạn viết bình luận bằng tiếng Trung, những người comment ngay dưới dòng comment của bạn có thể là một anh chàng người Đài, hoặc người HongKong lạ hoắc nào đó. Bạn viết bình luận bằng tiếng Anh, chưa biết chừng một anh chàng người Bắc Âu, tiếng Anh dở tệ nào đó sẽ nhảy vào bắt chuyện với bạn. Bạn có cảm giác thế giới rộng lớn bỗng nhiên thu nhỏ lại, thành cái làng mà bạn đang sống, bạn chưa kịp thò chân ra khỏi cửa, thì hàng xóm đã đẩy cửa bước vào nhà bạn.
Rồi, ở TQ không còn Facebook nữa. Lúc đầu, sự mất tích của mạng xã hội này khiến vô số người bất bình. Nhưng sau đó, tiếng nói bất bình phẫn nộ dần tan biến.
Nhiều năm trước, người TQ cũng có thể đăng nhập Twitter. Thực ra Twitter cũng na ná Weibo của chúng ta, nơi mà những dòng tin tức chảy trôi không ngừng, ngồi cả ngày chưa chắc đọc được tin tức gì hay ho hữu dụng. Nhưng chí ít ngay lập tức bạn có thể có được tin tức nóng hổi mà bạn muốn biết. Bạn nhanh chóng biết được điều gì đang “hot” trên thế giới, mà không cần thao tác mấy thứ phức tạp như: copy nội dung, dịch nghĩa, forward, chia đoạn, lấy ý chính, loạn hết cả. Bạn sẽ được biết sự thật, sự thật 100%, chưa qua “gia công” tô hồng bôi đen một cách hoặc vô tình hoặc cố ý như trên Weibo.
Sau đó, Twitter không còn nữa. Đầu tiên là phiên bản chính, rồi đến các phiên bản mô phỏng, rồi mô phỏng của mô phỏng. Bây giờ chỉ còn lại cái bắt chước của cái bắt chước của cái bắt chước, chính là cái mà giờ đây, mỗi ngày bạn chỉ toàn nhìn thấy vô số quảng cáo trên đó.
Nhiều năm trước, chúng ta cũng có thể lên Youtube. Có người cho rằng Youtube là Youku quy mô lớn. Năm ấy, có người mạnh miệng tuyên bố: Không có Youtube cũng không sao, TQ sẽ nhanh chóng phát triển Youku vượt xa Youtube. Thế mà bao năm trôi qua, mạng Youku vẫn lag dữ dội như vậy, nội dung vẫn rác rưởi như vậy, bản quyền bị ăn cắp, nhạc bị đạo, video clip vẫn nghèo nàn tẻ nhạt đáng thương như vậy. Trên youtube bạn sẽ được xem những nghệ sỹ tài hoa nhất thế giới trình diễn, những clip hài hước nhất, những sáng tạo đỉnh cao, những bản nhạc lay động, những khoảnh khắc tuyệt vời. Còn trên Youku, bạn muốn xem 1 phút clip thì trước tiên phải xem nửa phút quảng cáo.
Và, đúng rồi, còn Instagram. Nhiều người cho rằng Instagram na ná QQ. Nhưng ở đó, tôi follow hơn 600 nghệ sỹ nhiếp ảnh, họ đều là những nhà nhiếp ảnh, ký giả xuất sắc nhất thế giới. Mỗi ngày chiêm ngưỡng tác phẩm của họ, mỗi ngày tôi cảm thấy hạnh phúc vô bờ. Cảm giác hạnh phúc lâng lâng của người được đi du lịch tại chỗ. Ở đó tôi kết bạn với một anh chàng người Nhật điển trai rất thích selfie, một bác người Hàn hay uống rượu, một ông cụ người Mỹ 10 năm trước từng đến Trung Quốc và nhiệt tình bấm like, viết comment trên mỗi bức ảnh chụp Tử Cấm Thành mà tôi post trên Instagram, một cô bạn người Nga xinh đẹp tuyệt trần. Tôi hầu như không trao đổi nhiều được với họ, vì những trở ngại về ngôn ngữ. Nhưng chỉ cần một vài câu chữ đơn giản, chúng tôi hiểu được thiện ý của nhau, thiện cảm dành cho nhau. Cảm giác ấy, đôi khi còn hưng phấn hơn cả niềm vui gặp mặt những người bạn lâu năm. Bởi vì đó là quá trình giao lưu hoàn toàn tự do của con người thuộc các dân tộc khác nhau trên toàn thế giới. Quá trình ấy thật sự thần kỳ, vô cùng kỳ diệu.
Nhưng giờ đây, nó không còn nữa bởi vì, bạn gõ một từ đặc biệt nào đó trong một thời điểm đặc biệt nào đó, bạn sẽ chỉ tìm thấy những bức ảnh mặc định. Mặc dù những người tìm kiếm kiểu này không nhiều, mặc dù dẫu có nhận ra điều gì khác lạ nhưng nhiều người chẳng bận tâm, họ không như tôi, cảm thấy trời đất tối sầm, rồi chợt lóe sáng, rồi trời sập. Chúng đã thật sự biến mất.
Instagram đã biến mất như thế, Google đã biến mất như thế, Twitter cũng biến mất như thế, Facebook cũng vậy. Không biết người nào, ở đâu, đã nói gì, và ra nghị quyết thế nào, khiến cho hàng tỷ người giống tôi đây lâm vào tình cảnh hệt như “Gotham trên đảo hoang”, chứng kiến từng cây cầu bị bom phá, bị bom phá, lại bị bom phá. Sau rốt, không còn gì nữa cả.
Tôi thường cảm thấy rất bi ai, vô cùng bi ai. Một người tôi không quen, không biết, có thể là một nhóm nào đó đang không ngừng tước đoạt mọi thứ xung quanh tôi, mà tôi thì hoàn toàn bất lực. Tôi oán trách, nhưng họ không nghe thấy, không ai nghe thấy. Tôi tức tối gào lên, phần lớn những người xung quanh tôi đều nhìn tôi như nhìn một kẻ điên. Tôi đau đớn thét lên, tiếng thét của tôi bị chắn bởi bức tường dày cộm, đen đúa. Tiếng kêu thét của tôi trở nên yếu ớt, chẳng truyền đi được bao xa, rồi nó biến mất hệt như những thứ mà tôi bị tước đoạt, bị đánh cắp. Tôi không thấy nó nữa, như thể nó chưa từng tồn tại.
Ai thèm quan tâm đến những thứ vốn chưa từng tồn tại? Những kẻ hậu sinh làm sao thấu hiểu nỗi bi ai của những người từng có được, rồi bị tước đoạt trắng trợn. Tôi từng có tất cả, tôi từng có cả thế giới. Tôi từng được hít hà bầu không khí tự do và uống dòng nước tự do mát lành trên mảnh đất này. Nhưng rồi trong dòng đời dằng dặc bất tận, sinh mệnh tự do của tôi bị giết chết từng chút một, bị khai tử một cách bất thình lình. Nhưng tôi vẫn có cảm giác chúng đang thoi thóp, như thể chúng đang chết dần chết mòn.
Rồi thì cuối cùng chúng cũng chết thật. Và, cùng với cái chết của chúng, ngày càng nhiều chuyện xảy ra, chậm rãi thôi, lặng lẽ thôi, hầu như không ai phát giác ra. Nhưng đúng là chúng đang diễn ra.
Không có Google thì dùng Baidu, có sao đâu? Nhưng một vài kết quả tìm kiếm càng ngày càng bị đẩy lùi về những trang sau, càng ngày càng lùi về sau, và rồi biến mất. Như thể kết quả đó vốn dĩ không hề được tìm thấy vậy.
Không có Facebook thì dùng Xiaonei, có sao đâu? Nhưng những bài viết mà bạn chỉ có thể post trên Facebook sẽ nhanh chóng biến mất trên Xiaonei. Tiếp theo đó, trang xiaonei.com biến thành trang renren.com, chủ đề trên trang này trở thành những chủ đề đại chúng. Mọi người tranh nhau xem bói, tìm hiểu đời tư của người nổi tiếng, chuyện phiếm, nghe nhạc. Không ai bận tâm thứ gì đó đã biến mất, bởi dù sao thì sự tồn tại của thứ đó vốn dĩ rất mờ nhạt.
Không có Youtube thì dùng Youku, có sao đâu? Nhưng lên Youku, bạn thường “được” xem những clip đạo rẻ tiền, và người ăn cắp thì dương dương tự đắc, tự cho mình là tài ba, như thể cái ý tưởng ấy vốn dĩ là của anh ta vậy. Bạn xem và bạn không khỏi giật mình kinh ngạc, sao anh ta có thể làm được như thế nhỉ! Ăn cắp sáng tạo quá! Nhưng bạn đâu biết rằng, bạn có suy nghĩ như thế là vì bạn không hề biết trên đời còn có một trang mạng tên Youtube.
Không có Twitter thì dùng Weibo, có sao đâu? Nhưng khi bạn muốn biết chuyện gì đang xảy ra gần đây, bạn miệt mài tìm kiếm, nhưng càng tìm thì kết quả sau đây hiện ra càng rõ nét: “Theo quy định của pháp luật, kết quả tìm kiếm không được phép hiển thị”. Lâu dần, bạn nghĩ, dù sao biết được tin tức ấy cũng chẳng để làm gì, thôi thì chẳng tìm nữa, chẳng cần nữa.
Và thế là, từng cánh cửa cứ lần lượt bị đóng sập lại. Hôm nay, ở Trung Quốc bạn mở trang www.worldjournal.com, bạn không thấy nó đâu. Ngày mai, trang web mà kiến trúc sư số một thế giới chia sẻ với bạn đọc cũng biến mất. Đầu tiên là tốc độ load rất chậm, rất rùa, sau đó thì hoàn toàn mất hút. Vài hôm nữa, trang tin tức mà trước đó bạn vẫn vào đọc một số bài viết đều đặn mỗi ngày bỗng mất tăm. Những trang viết độc đáo, xuất sắc đó chỉ hiển thị mấy dòng chữ: Không thể hiển thị. Vài tháng nữa, mạng đại học bị đóng cửa, website nhiếp ảnh bị đóng cửa, thậm chí trang tìm kiếm bằng tiếng Nhật của Baidu cũng không còn.
Tiếp đó, trang truyện tranh biến mất, tiếp đó, trang phim hoạt hình không còn. Tiếp đó, trang phim Mỹ đóng cửa, ngay cả trang download phim Mỹ cũng cũng cũng cũng… hoàn toàn biến mất. Tôn trọng bản gốc, bảo vệ bản quyền ư. Thôi được, vậy thì vì sao, ngay cả trang web chia sẻ sub cũng không còn?
Từng ngọn đèn bị dập tắt. Nguồn sáng chiếu rọi từ bốn phương biến mất. Thế giới đa sắc màu, tươi đẹp rực rỡ của chúng ta bỗng chốc biến thành một màu đen thê thảm.
Trời tối rồi à, thế thì đi ngủ thôi. Cầu cho cơn say này kéo dài mãi mãi, khỏi phải tỉnh lại.
“Vương triều từ đây vững chắc
Giang sơn từ đây thái bình.”
© Dịch từ một bài viết của một tác giả nickname là Tiểu Hải, người Trung Quốc. Bạn không tìm thấy bài viết này ở bất cứ trang mạng nào ở Trung Quốc nữa vì nó đã bị gỡ bỏ triệt để, chỉ tồn tại thấp thoáng trong một vài diễn đàn.
© Nguồn: VietFact – Người Trẻ Nhìn – November 9, 2017
nhận xét hiển thị trên trang

Thứ Sáu, 15 tháng 6, 2018

Gu gờ và Túp Pê tê bốc


 

“pê tê bốc” cái gì ?

Mạng xã hội Việt Nam tuần này ồn ào vì một đoạn clip quay lúc Chủ nhiệm Ủy ban Quốc phòng và An ninh của Quốc hội, Thượng tướng Võ Trọng Việt, trình bày Báo cáo giải trình, tiếp thu và chỉnh lý dự thảo Luật An ninh mạng ngày 12/6.

Sau khi ông Việt kết thúc báo cáo, Quốc hội Việt Nam đã biểu quyết thông qua Luật An ninh mạng gây tranh cãi.


Đoạn clip phát biểu của Tướng Võ Trọng Việt gây 'sốt' trên mạng xã hội: “tê tê bốc” cái cục gì ?

Mạng xã hội Việt Nam tuần này ồn ào vì một đoạn clip quay lúc Chủ nhiệm Ủy ban Quốc phòng và An ninh của Quốc hội, Thượng tướng Võ Trọng Việt, trình bày Báo cáo giải trình, tiếp thu và chỉnh lý dự thảo Luật An ninh mạng ngày 12/6.

Sau khi ông Việt kết thúc báo cáo, Quốc hội Việt Nam đã biểu quyết thông qua Luật An ninh mạng gây tranh cãi.

Đoạn clip nhanh chóng lây lan trên mạng, vì cách ông Việt phát âm tên Google và Facebook.

Ngoài ra, các công dân mạng cũng chê cười đoạn trích từ báo cáo: "Hiện nay, Google và Facebook đang lưu giữ dữ liệu của cơ quan, tổ chức, cá nhân Việt Nam tại trung tâm dữ liệu đặt tại Hồng Kông và Singapore. Nếu quy định của Luật này có hiệu lực thì doanh nghiệp này phải dịch chuyển đám mây điện toán, đám mây ảo về Việt Nam để mở trung tâm dữ liệu tại Việt Nam là hoàn toàn khả thi."

Trách nhiệm của ai?

Tuy vậy, hôm 14/6, cựu đại biểu Quốc hội Nguyễn Minh Thuyết đăng bài trên Facebook cá nhân, nhận xét tập thể Quốc hội, chứ không phải cá nhân ông Việt, có trách nhiệm.

"Nhưng lỗi của ông chỉ là phát âm facebook thành phê-tê-bốc thôi. Còn ý tưởng ngộ nghĩnh "kéo đám mây điện tử về VN" không phải lỗi của riêng ông," ông Thuyết viết.

Vị cựu đại biểu quốc hội Việt Nam phân tích ở Quốc hội, thông thường, một dự luật phải được xem xét qua 2 kỳ họp mới biểu quyết thông qua được.

https://baomai.blogspot.com/ 

Trong lần xem xét thứ nhất, Quốc hội phân công một ủy ban thẩm tra dự luật đó.

Báo cáo thẩm tra này cũng cần được Ủy ban Thường vụ Quốc hội thông qua, và đó là căn cứ quan trọng định hướng cho đại biểu xem xét, thảo luận.

Sau khi Quốc hội thảo luận, dự luật lại được giao cho ủy ban đã thẩm tra dự luật phối hợp với cơ quan soạn thảo chỉnh lý và nhân danh Ủy ban Thường vụ Quốc hội viết báo cáo tiếp thu, giải trình.

"Nếu đoạn video-clip lan truyền trên mạng được ghi ở kỳ họp Quốc hội này, trước khi Quốc hội biểu quyết thông qua dự luật, thì đó là Báo cáo tiếp thu, giải trình của Ủy ban Thường vụ Quốc hội, chứ không phải ý kiến cá nhân của ông Việt," ông Thuyết nhận định.

Cười ra nước mắt

Nhiều bình luận trên mạng đưa ra sau khi đoạn clip phát tán.

Nhà văn Nguyễn Quang Lập nêu ý kiến: "Vấn đề là bài phát biểu do người khác viết cho nên tướng Việt đã rặn không ra chữ Facebook. Vì sao tướng Việt rặn không ra chữ Facebook trong khi chữ Google lại rặn được? Vì chữ google tướng Việt đã trông thấy đã nghe nói, còn chữ Facebook thì không, hoàn toàn không."

"Sự cười ra nước mắt khi nghĩ tới 423 ĐBQH đã bỏ phiếu thuận cho luật ANM chắc trình IT cũng chẳng hơn gì tướng Việt."

https://baomai.blogspot.com/ 

Cây bút Hiệu Minh thì đăng bài giải thích về "điện toán đám mây". 

https://baomai.blogspot.com/ 

Theo kết quả kiểm phiếu, 423/466 đại biểu có mặt ở hội trường (chiếm 86,86% tổng số đại biểu) tán thành thông qua Luật An ninh mạng ngày 12/6.

Có 15 đại biểu không tán thành (chiếm 3,08%) và 28 đại biểu không biểu quyết (chiếm 5,75%). Luật có hiệu lực thi hành từ ngày 1/1/ 2019.

Đám mây điện toán là gì?

https://baomai.blogspot.com/

Hiện trong dư luận Việt Nam còn rất nhiều thông tin trái ngược nhau về cách hiểu thế nào là dịch vụ 'đám mây điện toán' (cloud computing).

Trên nguyên tắc, dịch vụ này đã có từ 10 năm qua và không ngừng hoàn thiện, gồm một tập hợp các mạng lưới cung cấp dịch vụ đáp ứng tức thời nhu cầu tải dữ liệu (on-demand service).

Khác với dịch vụ tại chỗ (on-site services), các mạng lưới này trải trên toàn cầu, và vận hành không phụ thuộc vào một số máy ở vị trí cụ thể nào.

Một số dịch vụ dùng cả vệ tinh hỗ trợ cho quá trình xử lý và truyền dữ liệu.

https://baomai.blogspot.com/ 
Trung tâm dữ liệu của Rackspace

Nếu một phần của mạng không đáp ứng nhu cầu chuyển dòng dữ liệu, các máy ở nơi khác được huy động ngay để phân phối luồng thông tin tối ưu nhất, tùy nhu cầu từng lúc.

Việc lưu trữ được mã hóa để đặt trong các cụm 'cloud' mà thực ra là cách một mạng lưới lớn.

Các từ điển tiếng Anh đã giải thích cách gọi là 'đám mây' xuất hiện khi dân làm trong ngành công nghệ thông tin vào cuối thập niên 1990 nói về hình vẽ các cụm mạng phân phối dịch vụ, mà không liên quan gì đến thời tiết.

Ngoài việc có máy chủ riêng, các đại gia công nghệ mạng như Google, Facebook vẫn dùng lại dịch vụ 'cloud computing' do các công ty khác cung cấp.

https://baomai.blogspot.com/

Một số công ty như Akamai, Amazon, Cisco, Equinix, Rackspace...được cho là đi đầu trong cách thu hút đầu tư vào lĩnh vực 'cloud computing'.

Trang web của Akamai giới thiệu họ đang vận hành 240 nghìn máy chủ, đặt ở 130 quốc gia và tải dòng dữ liệu 95 exabyte một năm.

https://baomai.blogspot.com/

Cuộc sống biết tìm đâu để thấy sự thật?

Bài từ nhà thơ Mai Liễu 

Đau xót vĩnh biệt cháu gái bé bỏng mà can đảm, giàu lòng trắc ẩn.
Cầm Mưa

ĐỪNG ĐỂ XÁC NHÀ BÁO TRÔI VÀO CÂM LẶNG TRÊN SÔNG HỒNG..
Những tin tức ít ỏi về cái chết của nữ nhà báo Pháp luật TP.HCM trôi qua trong sự thờ ơ của đồng nghiệp nhân ngày 21-6 sắp tới trong sự mặc định là cô tự tử làm tôi hết sức ngạc nhiên.
Có lẽ những lời gan ruột của nhà văn Nguyễn Đình Bổn sẽ làm hé lộ phần nào cái sự lạ này: “Cảm nghĩ về cái chết của nữ nhà báo Hải Đường khi tìm thấy xác chị trên sông Hồng!
Lúc đầu, đọc loáng thoáng trên facebook, tôi tưởng chị tự tử, nhưng sau khi vô trang cá nhân của chị, tôi loại trừ nguyên nhân này. Qua trang này, tôi cảm nhận đây là một phụ nữ nhân hậu, biết được chị đã ly hôn và nuôi con nhỏ, biết được những cảm nhận về những bức xúc xã hội, nạn tham nhũng và những khó khăn trong nghề báo ở đề tài chống tiêu cực, và tình yêu đứa con bé bỏng vô bờ. Tôi tin chị không bao giờ bỏ lại nó, giữa cõi đời này.
Vậy chỉ còn 2 khả năng: chị bị tai nạn, trượt chân xuống sông Hồng và chị bị thủ tiêu.
Thông tin trên báo thì rất đáng nghi vấn. Theo đó, nhiều người trông thấy chị lần cuối tại khu vực Bến đò Thôn 1, xã Vạn Phúc (Thanh Trì - Hà Nội) và tìm ra xác cách đó khoảng 10km. Nếu là một tai nạn, thì lẽ nào không có ai nhìn thấy chị trượt chân?
Chị Hải Đường hiện đang là phóng viên báo Pháp Luật TP. HCM, công tác ở văn phòng đại diện tại Hà Nội và theo một số thông tin chị đang nắm giữ nhiều bằng chứng tiêu cực tại một số công ty lớn tại phía Bắc (đã đăng một phần nhỏ trên báo), và có cả các tài liệu được ghi âm nhưng "chưa thể công bố". Vậy liệu đây có phải là một "tai nạn cố tình"?
Điều đáng nói là chỉ có tờ báo nơi chị công tác đăng tin tìm chị khi chị mất tích, và tin chia buồn khi tìm thấy xác. Các nghi vấn không được nêu ra và các báo nhiều bạn đọc khác cũng không đặt vấn đề.
Nếu trong một xã hội có tự do báo chí hẳn nhiên tin này là rúng động, và chắc chắn các báo đã vào cuộc điều tra để rõ trắng đen. Tại VN thì im ru. Và vài ba ngày sau nó sẽ đi vào sự quên lãng cố tình. Thật bi thảm!
Tôi không biết chị mất vì tai nạn hay lý do khác, nhưng tôi nghĩ rằng, trong không khí ngột ngạt này, lên tiếng trước cái xấu, chúng ta có thể là nạn nhân tiếp theo, nhưng là nhà báo mà không lên tiếng, im lặng trước cái chết đồng nghiệp, các anh chị chỉ là con vật nuôi!” (hết trích dẫn)
Ngày 10-6 mới đây Hải Đường vừa ghé thăm chùa Bồ Đề và có những lời chia sẻ ngọt ngào: “Vào chùa Bồ Đề, đến chỗ các con mồ côi. Một cậu bé hơn 1 tuổi nhìn mình. Người con nhiều nốt, một nốt loét trên đầu. Con cứ nhìn mình vậy. Mình xoa đầu con, hôn lên trán con.
Con giơ hai tay qua đầu, hướng về phía mình. Mình đỡ tay con, thế là con nhào vào lòng mình. Con nép chặt vào người rồi không chịu buông ra. Mình, kéo con ra để đổi tư thế, con ko chịu. Mình xoa lưng cho con như xoa lưng Trường Giang, vỗ về con mà nước mắt tràn ra. Khi dỗ được con đổi tư thế, con nhìn mình với ánh mắt van lơn và rơm rớm nước mắt...
Khi mình về, con khóc, hoảng hốt...
Có lẽ các con ko thiếu thốn gì, chỉ thiếu thốn tình mẹ. Mình xưng mẹ với con. Có lẽ, mình sẽ đến với các con thường xuyên hơn...
Mình ghé tai con nói: Con sẽ bình an và trưởng thành thôi! Ko hiểu con có hiểu ko?”.
Trước khi đi công tác trong cái ngày định mệnh đó, Hải Đường đã sửa soạn phòng khách và phòng làm việc thật đẹp để chào đón ngày của nghề 21-6 sắp tới, trước khi cô rời khỏi nhà, con mèo nhỏ còn nhảy vào lòng.
Không có dấu hiệu gì của sự trầm cảm và không có dấu hiệu xã hội nào khác?
(FB nhà báo Hoàng Linh)

Phần nhận xét hiển thị trên trang