Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Thứ Sáu, 15 tháng 6, 2018

Sri Lanka: Viên ngọc sắp vào tay Trung Quốc


Sri Lanka
 hình ảnhXINHUA
Công nhân Trung Quốc xây tuyến xe lửa Matara-Kataragama ở phía Nam Sri Lanka. Ảnh của Tân Hoa Xã chụp hồi tháng 1/2018
Trên khắp Đông Nam Á, tại các thành phố cảng và các trung tâm thương mại, sự ảnh hưởng của đồng tiền Trung Quốc ngày càng trở nên rõ nét.
Một khi sáng kiến “Một vành đai, một con đường” khổng lồ của Trung Quốc rót đầu tư vào các dự án, mạng lưới giao thông và thương mại cho hàng hóa nước này sẽ được nâng cao.
Các dự án này tập trung đặc biệt vào Ấn Độ Dương, nơi mà Bắc Kinh tiếp cận bằng cách mua cổ phần kiểm soát tại các cảng dọc theo các tuyến vận chuyển tốt nhất. Chiến lược này được gọi là “Chuỗi ngọc trai”.
Một trong những viên ngọc trai đó là Sri Lanka, nơi mà gần đây Tim Luard đã trở lại và ghi nhận những biến đổi tại đây:
Sau gần 50 năm trở lại Sri Lanka, tôi thở phào nhẹ nhõm khi thấy các đoàn tàu vẫn chạy dọc theo bờ biển của Colombo. Bây giờ hành khách có thể ngồi thoải mái ở các toa, chứ không phải ngồi ở trên nóc tàu như trước kia nữa. Những chiếc áo sơ mi trắng và những chiếc sarong như được cuộn mình trong gió ấm.
Tôi bị đánh thức bởi tiếng nhạc phát ra từ xe bán bánh mì, ở đây gọi là nhạc “paan”. Bữa ăn sáng bao gồm một bát sữa bò với đường thô (jaggery), ít chuối xanh, đu đủ và bưởi. Trên đường, một cặp vợ chồng đi xe máy chở hai con nhỏ chạy băng băng qua một loạt xe tuk-tuk, và chỉ có mỗi người bố đội mũ bảo hiểm.
Tôi đến thăm Bảo tàng Quốc gia để tìm hiểu thêm về văn hóa Sinhalese hai nghìn năm tuổi của hòn đảo xinh đẹp này – một nền văn hóa hấp thụ những tinh hoa nối tiếp từ các nước Ả Rập, Tamil, Malay, Bồ Đào Nha, Hà Lan và Vương quốc Anh.
Bảo tàng nằm trong một toà nhà màu trắng trang nhã, dưới những tán cây bồ đề hùng vĩ. Bên trong bảo tàng khá thoáng mát và tối. Tượng phật và các bức tranh đá cổ được trưng bày ở phía trước.
Đập ngay vào mắt tôi là một căn phòng với ánh sáng rực rỡ. Đây là phòng triển lãm đặc biệt về “Con đường tơ lụa trên biển” do Bắc Kinh tài trợ.
Triển lãm về đoàn thuyền của Đô đốc Trịnh Hòa ở Malaysia hình ảnhXINHUA
Trung Quốc nay đề cao các chuyến viễn du của Trịnh Hòa thời nhà Minh để thúc đẩy dự án ‘Con đường Tơ lụa trên biển’ trong thế kỷ 21. Triển lãm về đoàn thuyền của Đô đốc Trịnh Hòa ở Malaysia.
Những chuyến đi của Trịnh Hòa được ghi nhận ở khắp Đông Nam Á, chẳng hạn như trên bức tường của điện thờ này ở Penang, Malaysia. hình ảnhALAMY
Những chuyến đi của Trịnh Hòa đưa người Trung Hoa sang Ấn Độ Dương bằng đường biển
Triển lãm tái hiện lại con thuyền mà đô đốc Trịnh Hòa thời nhà Minh của Trung Quốc đã dùng để đến thăm Sri Lanka vào thế kỷ 15 và trưng bày đồ gốm sứ có niên đại lâu đời.
Có mấy cô gái Trung Quốc đứng chụm lại chụp ảnh selfie trong căn phòng rồi cười khúc khích.
Sau vài ngày ở Colombo tôi nhận ra rằng những suy nghĩ của tôi về ảnh hưởng của nước ngoài đối với văn hoá Sri Lanka nay đã lỗi thời.
Hầu hết các du khách đến đây là người Trung Quốc. Tôi còn nhìn thấy một số công nhân tay cầm bát đũa đứng bên cạnh một người phụ nữ bán hàng rong bên đường.
Ở đây còn có sân vận động Tổ chim, tháp Hoa sen, các quán bar karaoke, khách sạn và khu căn hộ chung cư. Tất cả đều là của người Trung Quốc.
Galle Face Green là địa điểm lịch sử nổi bật của Colombo. Các gia đình và các cặp đôi đang hẹn hò thường đến đây để thả diều hay đi bộ dọc theo bờ sông. Phía bên này là khách sạn Galle Face nổi tiếng, nơi mà Công tước xứ Ellington và Công tước xứ Cambridge đã từng ở khi đến thăm Sri Lanka.
Ở đây, bạn có thể dễ dàng nhìn thấy các chú sóc chạy nhảy quanh các ghế sofa khi đang nhâm nhi ly cocktail lúc chiều tà.
Phía bên kia, ngay trên biển, là các cần cẩu và tàu hút bùn phun cát.
Đô thị tô giới của Trung Quốc?
Dường như Thành phố tài chính quốc tế Colombo đã bắt đầu được hình thành trên chính vùng đất hoang sơ rộng lớn này.
Công trường xây dựng khổng lồ này được bao quanh bởi các bảng quảng cáo, tương tự như những gì tôi đã nhìn thấy ở Trung Quốc, cùng với những khẩu hiệu thúc đẩy người dân tiến đến tương lai huy hoàng.
Colombo hình ảnhXINHUA
Cảng Colombo do Trung Quốc xây dựng ở Sri Lanka
Ví dụ như: “Xây dựng một thành phố đẳng cấp thế giới cho Nam Á”, “15 tỷ đô đầu tư” hay “83.000 việc làm”.
Phụ trách tài chính và xây dựng của dự án là công ty con của một doanh nghiệp nhà nước Trung Quốc. Doanh nghiệp này đã bị Ngân hàng Thế giới niêm yết sau khi có các cáo buộc tham nhũng.
Doanh nghiệp được thuê đất 99 năm, giống như cách người Anh từng dùng để chiếm hữu ở Hong Kong vậy.
Sau đó, một khu tự trị mới trong thành phố sẽ được thành lập với hệ thống tài chính và tư pháp riêng, giống như các khu vực ngoài lãnh thổ mà các nước phương Tây từng có ở Thượng Hải và các cảng biển khác của Trung Quốc.
Sri Lanka đã rơi vào bẫy nợ và để thoát ra khỏi cái bẫy này, họ buộc phải bán đi tài sản của mình.
Là một phần của đặc khu kinh tế ở phía Nam, làng chài Hambantota vốn yên bình nay đã trở thành một bến cảng container sầm uất.
Tôi đến khu vực này cùng với một người bạn Sri Lanka sau chuyến đi dài băng qua những bãi biển và đầm có mọc cây dừa nước.
Trên đường đi chúng tôi đã rất thích thú khi nhìn thấy cả voi, khỉ, rùa và thằn lằn.
Tuy nhiên, con đường xinh đẹp này không kéo dài mãi mà sau đó là đoạn nối là đường cao tốc bốn làn nhàm chán.
Cảnh sát Sri Lankan dùng vòi rộng để giải tán người biểu tình ở cảng Hambantota hôm 7/1/2017 hình ảnhAFP
Hàng trăm nhà hoạt động và các nhà sư Phật giáo phản đối các đầu tư của Trung Quốc tại Hambantota hồi đầu năm 2017
Nó dẫn chúng tôi đến một trung tâm hội nghị và một sân bay quốc tế mới. Một người phụ nữ mặc sari cho chúng tôi biết sau nhiều năm mở cửa thì sân bay này mỗi tuần vẫn chỉ có một chuyến.
Cô ấy không phản đối dự án này nhưng dường như người dân địa phương không được hưởng lợi gì cả. Khi chúng tôi đến sân bay, một bảo vệ tiến đến và nói:
“Hai người không được qua đây. Sân bay này đã được bán cho Trung Quốc rồi.”
Bạn tôi nói rằng cô ấy cũng từng bị từ chối như vậy khi đến một nhà hàng Trung Quốc ở Colombo với lý do “nhà hàng không phục vụ khách địa phương.”
Bên cạnh những lo ngại về vấn đề môi trường và những vấn đề khác, hai thoả thuận cảng biển lớn cũng đặt ra câu hỏi nghiêm túc về tính chủ quyền.
Vị trí chiến lược của Sri Lanka trên các tuyến thương mại Đông Tây đã làm cho nó trở thành mắc xích quan trọng trong mạng lưới cảng biển – một phần trong sáng kiến “Một vành đai, một con đường” cũng như kế hoạch vươn ra toàn cầu đầy tham vọng của Trung Quốc.
Trong khi đó, Delhi lo ngại rằng, hòn đảo được gọi là “giọt nước mắt” ngay ngoài khơi Ấn Độ này có thể sẽ trở thành một căn cứ quân sự thù địch trong tương lai.
Một số người Sri Lanka gọi Trung Quốc là thực dân và so sánh họ với người Âu trong quá khứ.
Một người đàn ông cho biết đây là ‘cuộc xâm lăng khôn khéo’ và trong 50 năm nữa có khi đây sẽ là đất nước của người Trung Quốc.
Tim Luard là phóng viên kỳ cựu của BBC World Service, từng sống ở Hong Kong và Trung Quốc. Bài phóng sự’Sri Lanka: Expanding Chinese influence is palpable – locals even barred from some places’ của ông đã phát trên kênh BBC Radio 4 ở Anh trong tháng 5/2018.
BBC


Ô tô, Campuchia và quốc hội

Kết quả hình ảnh cho Ảnh ô tô Căm Puchia

Trước khi bế mạc để "thành công tốt đẹp", quốc hội hãy cho tôi hỏi: Nước Campuchia, lâu nay xứ ta "nước lớn, đàn anh" cứ nhìn nó bằng nửa con mắt, chê nó nhỏ, nó nghèo, lạc hậu, cú đỉn, nó xách dép chạy theo ta, thua ta về mọi mặt, v.v.., thế sao xe ô tô bên nó rẻ vậy, người dân mua cái xe dễ như bên này ta mua chiếc tivi, chiếc nồi cơm điện. Giá xe rẻ chỉ bằng 1/3 so với giá mua tại VN. Ai cũng có thể mua được xe, chỉ trừ những đứa lười nghèo rớt mùng tơi.

Đứa cháu tôi sang Campuchia làm việc 3 năm, về kể lại rằng không cần phải nhà giàu, chỉ thường thường bậc trung là sắm xe dễ như chơi, mấy xe dạng Kia, Chevrolet tầm tầm bên ta họ coi là đồ bỏ. Cỡ 100 triệu tiền Việt là có chiếc ô tô ngon lành chạy thách ông trời mưa nắng rồi.

Đời người chỉ sống có một lần (tôi không định nhắc tới câu nói gối đầu giường của Pavel Corsaghin đâu), sao các vị cứ cố tình bắt dân mình phải hy sinh cho thế hệ con cháu còn ở tít mù khơi xa, còn nằm trong trứng, và cho chính các vị hằng ngày lên ngựa xuống xe (tinh những Lexus, Camry, Mercedes). Cứ nói chăm lo cho hạnh phúc của dân nhưng thực tế thì các vị chỉ chăm lo cho bộ lông và bộ ruột của các vị.

Những điều như vậy mới là thứ cần bàn, để cụ thể hóa đời sống của nhân dân, chứ lại tinh những linh tinh tình phộc, ngắm áo dài, rất vớ vẩn.

Hay còn một ngày, kéo nhau qua xứ Cao Mên thực tế một chuyến mở mắt ra, tỉ mẩn hỏi cả ông Hunsen lẫn dân xem họ sống như thế nào, để "rút kinh nghiệm sâu sắc", hay là lại bảo chúng tôi đang bận kéo nhau qua Hồng Công kéo đám mây điện toán về.

Tôi còn mắc đi rửa bát (tối qua gác lại coi Ua cúp, giờ phải làm bù) chứ không tôi sẽ đi với các vị, chỉ cho các vị thêm vài đường cơ bản. Ai đời cứ nhắm mắt bịt tai mãi mà không thấy chán thấy nhục, nhể.

Nguyễn Thông

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Lẽ nào xã hội lại vô tâm đến thế!?


Nhà báo trẻ Hải Đường (Đặng Thị Tuyền) công tác tại VP đại diện báo Pháp luật TP HCM tại Hà Nội, đột ngột mất liên lạc, sau đó thi thể được tìm thấy trên Sông Hồng thuộc địa phận xã Vạn Phúc (Thanh Trì). Cũng lạ là không một tờ báo nào đưa tin vụ việc bi thảm này. Ngay cả báo Pháp luật TP HCM cũng không thấy lên tiếng... Cái chết của nữ nhà báo trẻ đặt ra rất nhiều nghi vấn mà cũng chưa thấy CQ chức năng hé lộ điều gì! Ôi, số phận một nhà báo chính trực dám đối diện với những khoảng tối của cuộc sống để rồi âm thầm bỏ mạng... Lẽ nào xã hội lại vô tâm đến thế!? Đau xót quá!
ThíchHiển thị thêm cảm xúc
Bình luận
Bình luận
Mai Liễu Có thế chứ!
Quản lý
ThíchHiển thị thêm cảm xúc
Trả lời17 phút
Vu Dạt Nghe nói bạn ấy đang viết về vụ đất đai ở Hải Phòng .
Quản lý
ThíchHiển thị thêm cảm xúc
Trả lời16 phút
Lại Thanh Bình Có 1 chi tiết mang tính tâm linh như này do 1 đồng nghiệp của em kể lại: Cậu con trai 6 tuổi của cô ấy- trong khi mọi ng đang đôn đáo đi tìm khắp nơi- bỗng nói với bà ngoại rằng: Bà ơi! Mẹ ch vừa nói đã lên trời rồi.
Khoảng 7 phút sau ông ngoại cháu (t
ức bố nữ nhà báo) gọi về là đã tìm thấy xác em ấy...
Cầu cho linh hồn em ấy được an yên miền Cực Lạc.
Nam Mô Tây Phương Cực Lạc Thế Giới Đại Từ Đại Bi Tiếp Dẫn Đạo Sư A Mi Đà Phật
Quản lý
ThíchHiển thị thêm cảm xúc
Trả lời13 phút
ThíchHiển thị thêm cảm xúc
Trả lời11 phút
Một người bạn đang nhập bình luận...

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Ông “Phê-Tê-Bốc” Và Huawei


>> NSƯT Xuân Bắc bất ngờ xin rút hồ sơ xét tặng danh hiệu NSND
>> Sửa luật để “chiều” Condotel là bất khả thi
>> Biệt thự của Giám đốc công an Đà Nẵng giá bao nhiêu?


M.Kim
Ông “Phê-Tê-Bốc”, thượng tướng Võ Trọng Việt, chủ nhiệm Ủy ban Quốc phòng An ninh của Quốc hội, đã đề cập “khả năng” “dịch chuyển đám mây điện toán” nhưng cá nhân ông lẫn các cơ quan liên quan việc soạn và thúc đẩy ban hành Luật an ninh mạng thì chưa hề nhắc đến sự cảnh giác và cần thiết làm thế nào để “dịch chuyển” không gian mạng Việt Nam khỏi hiểm họa an ninh sờ sờ mang lại từ con “chó sói Huawei” đang cắm sâu móng nhọn vào thị trường nội địa…

Thế giới tránh né Huawei

Huawei (Hoa Vi) luôn nằm trong tầm ngắm của nhiều nước. Tường trình trước Ủy ban tình báo Thượng viện ngày 13-2-2018, viên chức FBI, CIA, NSA (Cơ quan an ninh quốc gia Hoa Kỳ) và DIA (Cơ quan tình báo quốc phòng) đều cảnh báo người tiêu dùng Mỹ không nên sử dụng điện thoại được sản xuất bởi các công ty Trung Quốc như Huawei và ZTE (Trung Hưng Thông Tấn). Đầu tháng 1-2018, dân biểu Cộng hòa Mike Conaway (Texas) đưa ra dự luật yêu cầu Chính phủ Hoa Kỳ ngưng mọi giao dịch với bất kỳ thực thể nào dính dáng Huawei. Hai tuần sau, một bản ghi nhớ tạm bị rò rỉ của Hội đồng an ninh quốc gia Hoa Kỳ về hệ thống mạng 5G cho thấy rằng sự phát triển của các công ty kỹ thuật Trung Quốc là hiểm họa đối với an ninh Mỹ. Việc xem Huawei như mối đe dọa an ninh ẩn chìm đối với Mỹ không phải mới đây. Ngày 8-10-2012, sau một năm điều tra, Ủy ban tình báo Hạ viện Hoa Kỳ từng công bố báo cáo với nội dung tương tự. Chủ tịch ủy ban trên, dân biểu Cộng hòa Mike Rogers, kêu gọi các công ty Mỹ ngưng làm ăn với Huawei.

CEO của Huawei, Nhậm Chính Phi, có một hồ sơ đen, theo những gì tình báo Mỹ thu thập được. Báo cáo ngày 8-10-2012 của Ủy ban tình báo Hạ viện Hoa Kỳ cho biết, Nhậm là viên chức tình báo cấp cao; và chủ tịch Huawei, bà Tôn Á Phương (Sun Yafang), cũng là “người” của Bộ Công an (không lâu sau khi báo cáo này được tung ra, Tôn Á Phương rời ghế chủ tịch). Một năm sau, tháng 7-2013, cựu giám đốc CIA Michael Hayden ném tiếp một “quả lựu đạn”, khi nói rằng các cơ quan tình báo Mỹ có bằng chứng rõ ràng về hoạt động gián điệp của Huawei. Tháng 2-2015, một báo cáo FBI vẫn nhấn mạnh: “Từ khi được thành lập năm 1987 đến nay, công ty (Huawei) tiếp tục nhận hỗ trợ công khai từ giới chức cấp cao Đảng Cộng sản Trung Quốc và bộ tham mưu Quân đội Trung Quốc”, và số tiền “trợ cấp” của Bắc Kinh cho Huawei là “hơn 100 tỷ USD”.

Năm 2011, CFIUS đã chặn đứng vụ Huawei mua hãng máy tính 3Leaf Systems tại California. Đầu năm 2012, cũng xuất phát từ mối lo ngại an ninh quốc gia mà Chính phủ Úc đã ngăn Huawei tham gia thương vụ đấu thầu cung cấp và khai thác Mạng băng thông rộng quốc gia (National Broadband Network) trị giá 37 tỷ USD (có tài liệu ghi 34,25 tỷ USD) của nước mình. Cuối tháng 3-2018, nhà bán lẻ sản phẩm điện tử lớn nhất Mỹ, Best Buy, đã tuyên bố cắt mọi giao dịch với Huawei và sẽ ngưng bán các sản phẩm Huawei! Tháng 5-2018, Ngũ Giác Đài cũng yêu cầu tất cả cửa hàng bán lẻ tại toàn bộ doanh trại quân đội Mỹ trên khắp thế giới không được phép bán điện thoại lẫn thiết bị viễn thông sản xuất bởi Huawei. Mới đây, tháng 6-2018, tình báo Úc cũng thuyết phục được đảo quốc Solomon hủy dự án xây hệ thống cáp ngầm đại dương 4.000 km mà Solomon thoạt đầu trao gói thầu cho Huawei (vào năm 2016).

Việt Nam mở rộng cửa

Trong bài báo ngày 3-2-2015, Thanh Niên cho biết, “theo báo cáo của Hiệp hội An toàn thông tin Việt Nam công bố tháng 4.2013, có tới 6/7 hãng viễn thông ở Việt Nam đang sử dụng thiết bị công nghệ của Huawei và ZTE. Đặc biệt, hiện có hơn 30.000 trạm thu phát sóng (BTS) của các nhà mạng Việt Nam sử dụng thiết bị của hai tập đoàn Trung Quốc này. Riêng trong năm 2009, đã có hơn 5 triệu thiết bị như USB, modem, router của Huawei và ZTE đã được bán ra trên thị trường Việt Nam. Ông Trịnh Ngọc Minh, Phó chủ tịch Hiệp hội an toàn thông tin (VNISA) từng nhận xét rằng đây là mối lo về an ninh, an toàn cho viễn thông trong nước. Theo một chuyên gia đề nghị không nêu tên, là một quốc gia có quan hệ rất nhạy cảm với Trung Quốc việc hạ tầng mạng của Việt Nam phụ thuộc lớn vào các công ty Trung Quốc như Huawei, ZTE đã đặt ra nhiều nguy cơ và thách thức cho Việt Nam. (Chuyên gia trên nói): “Mạng viễn thông Việt Nam liệu có bị nghe lén, giám sát, theo dõi hoặc bị đánh sập trong trường hợp xấu? Ngoài mạng viễn thông các hệ thống khác như ngân hàng, hệ thống điện lưới quốc gia… có nguy cơ bị tấn công hay không?”…

Ba năm sau khi báo Thanh Niên cảnh báo, Huawei thậm chí phát triển mạnh hơn tại Việt Nam, bất luận những thông tin tràn lan thế giới về nguy cơ mất kiểm soát an ninh mạng quốc gia mang lại từ Huawei. Huawei thâm nhập Việt Nam từ lúc nào? Năm 1998, họ mở văn phòng đại diện; 10 năm sau, họ thành lập công ty TNHH Công nghệ Huawei Việt Nam. Đến nay, sản phẩm Huawei được quảng bá đầy các phương tiện truyền thông và mức độ cắm sâu của họ vào Việt Nam ngày càng mạnh. Họ tạo ra chương trình học bổng “Hạt giống Viễn thông Tương lai” (“cơ hội dành cho các bạn sinh viên xuất sắc chuyên ngành điện tử-viễn thông, tham gia khóa học bổng công nghệ trong hai tuần tại Trung Quốc”). Họ “cam kết trở thành thương hiệu số hai tại Việt Nam vào năm 2020” – như phát biểu của đại diện Huawei vào tháng 10-2017. Họ thậm chí áp dụng công cụ quyền lực mềm, khi mới đây, trung tuần tháng 6-2018, họ ra mắt bộ phim ngắn có chủ đề “Áo dài – Hạnh phúc đến từ sự sẻ chia”, “giới thiệu những hình ảnh đặc sắc về một biểu tượng văn hóa truyền thống của người Việt”.

Chẳng ai còn quan tâm và lo ngại Huawei nữa. Dĩ nhiên trong đó có ông “Phê-Tê-Bốc”-Võ Trọng Việt, chủ nhiệm Ủy ban Quốc phòng An ninh của Quốc hội, người chịu trách nhiệm lập ra hàng rào luật nhằm bảo vệ không gian mạng nội địa. Những người soạn và chủ trương quyết tâm bằng mọi giá áp dụng Luật an ninh mạng cần đọc lại bài báo Thanh Niên (nđd), trong đó có đoạn:

Vào những ngày đầu tiếp cận thị trường Việt Nam, “vấp phải nhiều khó khăn nhưng với quyết tâm bằng mọi giá phải đứng được ở thị trường Việt Nam, đội quân Huawei tìm cách đánh đường vòng bằng cách thông qua những dự án mang tính chất “quà tặng thử nghiệm”. Huawei đã tìm cách đưa thiết bị hỗ trợ các dự án viễn thông ở các vùng sâu, vùng xa. Theo tiết lộ của một cán bộ quản lý từng làm việc cho Huawei, việc đưa thiết bị vào các vùng nông thôn dễ hơn, do các thiết bị là quà tặng nên các đối tác Việt Nam cũng “giữ ý” và không yêu cầu kiểm tra tiêu chuẩn chặt chẽ lắm”.

Thật khó có thể tưởng tượng Huawei có thể lọt sâu vào Việt Nam với sự thờ ơ kiểm soát như vậy của “an ninh mạng” nội địa. Một bài báo gần đây (Wired, 11-6-2018), dẫn lại từ bài viết trên Le Monde tháng 1-2018, cho biết, người ta vừa phát hiện rằng, Trung Quốc, khi “giúp” xây tổng hành dinh Liên minh châu Phi (AU) tại Addis Ababa (Ethiopia) vào năm 2012, trong đó có hệ thống máy tính, đã theo dõi AU suốt từ đó đến nay. Hoạt động đột nhập và truy xuất thông tin diễn ra thường từ giữa đêm đến 2g sáng mỗi ngày. Điều tra cho thấy thêm, có hai cánh “cửa hậu” được bí mật cài sẵn vào hệ thống máy tính để gián điệp mạng Trung Quốc lẻn vào và chuyển dữ liệu về Thượng Hải.

Có bao giờ lực lượng an ninh mạng giám sát và theo dõi các hoạt động của Huawei tại Việt Nam? Sáu trong bảy hãng viễn thông ở Việt Nam đang sử dụng thiết bị công nghệ của Huawei và ZTE – như bài báo Thanh Niên cách đây ba năm – đã có lần nào được kiểm tra? Hệ thống mạng Việt Nam đã không chỉ bị đánh sập một lần. Và chưa lần nào mà an ninh mạng cho biết chính xác nguyên nhân đến từ đâu và ai thật sự là thủ phạm! Những thông tin như thế này vẫn luôn bị bưng bít. Không chỉ hệ thống mạng. Tháng 6-2016, một chiếc Su-30MK2 của quân đội bỗng dưng mất tích. Chiếc CASA-212 được phái đi tìm sau đó cũng mất tích. Những thông tin chính xác nhất về hai vụ mất tích bí hiểm cũng nhanh chóng… “mất tích”. Với kỹ thuật hack ngày nay, muốn tấn công hệ thống điện tử của máy bay là điều không dễ cũng chẳng phải quá khó, có khi chỉ bằng một cú nhấp chuột.

An ninh quốc gia, trong đó có không gian mạng, đang đứng trước rất nhiều hiểm họa. Sự đe dọa an ninh sống còn của đất nước không phải đến từ người dân mà từ những kẻ ẩn mặt đã đặt chân vào trong nhà mình, những kẻ đang thọc sâu móng vuốt vào mọi ngóc ngách, trong đó có “huyết mạch” mạng. Luật an ninh mạng lẫn lực lượng an ninh mạng có thể đảm bảo được việc bảo vệ quốc gia khỏi các cuộc tấn công khống chế mạng quy mô không? Các cuộc tấn công thời gian qua dường như chỉ là màn dằn mặt.

@ Trí Việt News

Phần nhận xét hiển thị trên trang