Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Thứ Năm, 14 tháng 6, 2018

KHONG LOI:


https://baomai.blogspot.com/

Phần nhận xét hiển thị trên trang

TQ lại kéo tên lửa ra Hoàng Sa, xâm phạm nghiêm trọng chủ quyền của VN


Các khẩu đội tên lửa HQ-9
 

 
VietNamnet
14/06/2018 17:54 GMT+7

Việt Nam yêu cầu Trung Quốc rút các trang thiết bị quân sự đã triển khai trái phép trênquần đảo Hoàng Sa của Việt Nam.

Phản ứng của Việt Nam về thông tin TQ bố trí tên lửa ở Trường Sa
Người phát ngôn nói về tàu chiến Mỹ hoạt động ở Hoàng Sa

Người phát ngôn Bộ Ngoại giao Lê Thị Thu Hằng chiều nay trả lời về thông tin Bắc Kinh thiết lập trở lại các bệ phóng tên lửa trên đảo Phú Lâm thuộc quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam.

Bà Hằng nêu rõ, một lần nữa Việt Nam khẳng định có đầy đủ cơ sở pháp lý và bằng chứng lịch sử khẳng định chủ quyền của mình với hai quần đảo Trường Sa và Hoàng Sa phù hợp với luật pháp quốc tế.

Mọi hoạt đông tiến hành tại hai quần đảo này mà không được phép của Việt Nam là hoàn toàn bất hợp pháp và vô giá trị.

Việc Trung Quốc triển khai lại tên lửa ở đảo Phú Lâm, quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam đã xâm phạm nghiêm trọng chủ quyền của Việt Nam với quần đảo Hoàng Sa, làm gia tăng căng thẳng, đe dọa hòa bình và ổn định trong khu vực cũng như an ninh, an toàn, tự do hàng hải và hàng không trên Biển Đông.

"Việt Nam yêu cầu Trung Quốc chấm dứt ngay các hành động sai trái đó, rút các trang thiết bị quân sự đã triển khai trái phép trên quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam", người phát ngôn nói.

Mới đây, công ty tình báo của Israel đã công bố các bức ảnh vệ tinh mới nhất cho thấy Bắc Kinh đã thiết lập trở lại các bệ phóng tên lửa trên đảo Phú Lâm thuộc quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam sau khi đã rút chúng đi trước đó.

Theo công ty ImageSat International (ISI), các bức ảnh cho thấy đây là hệ thống tên lửa đất đối không, một số trong đó được xác định là tên lửa HQ-9. 

Thái An


Phần nhận xét hiển thị trên trang

Thanh niên Mỹ gốc Việt bị bắt khi biểu tình ở TPHCM


https://baomai.blogspot.com/
Will Nguyễn, 32 tuổi, người Mỹ gốc Việt có mặt tại cuộc biểu tình ở TP HCM hôm 10/6

Một người Mỹ gốc Việt bị bắt giữ khi tham gia biểu tình hôm 10/6 ở TP HCM và hiện vẫn chưa có thêm tin tức gì về anh.

Gia đình của Will Nguyễn đang làm việc với Đại sứ quán Mỹ và kêu gọi các dân biểu Hoa Kỳ lên tiếng kêu chính quyền Việt Nam phóng thích anh.

Will Nguyễn, 32 tuổi, người Mỹ gốc Việt ở Houston bang Texas, tốt nghiệp đại học Yale và vừa hoàn thành chương trình cao học Chính sách Công ở Singapore, gia đình và bạn bè cho biết.

Trong lúc chờ đợi tốt nghiệp, Will trở về Việt Nam và muốn "dạy học hay làm gì đó cho người Việt," bà Vân, mẹ Will nói với một đài truyền hình địa phương ở Hoa Kỳ.

Một người bạn của Will cho BBC biết hôm 14/6 rằng anh đã có dự định về Việt Nam từ vài tháng trước, và anh vô tình đặt vé về TP HCM hôm 9/6.

https://baomai.blogspot.com/
Will Nguyễn tại buổi biểu tình hôm 10/6

"Là một người quan tâm đến chính trị và Việt Nam, nên anh Will nói anh sẽ tham gia cuộc biểu tình xem thế nào, sau khi thấy các lời kêu gọi biểu tình hôm 9/6," người bạn xin giấu tên này cho biết.

Trên tài khoản Twitter của Will, cho thấy anh đã thường xuyên cập nhật thông tin cuộc biểu tình hôm 10/6.
https://baomai.blogspot.com/

"Tôi không thể không nhấn mạnh rằng đây là một thành tựu to lớn cho người Việt Nam. Chính quyền Việt Nam đang cho phép người dân tụ tập một cách ôn hòa và người dân thực thi nghĩa vụ công dân của mình để phản đối sự bất công #Vietnam #Phandoidackhu,"

Will tweet lúc 10:34 sáng 10/6.

Một tweet gửi đi trước đó của Will đăng tấm hình rất đông người biểu tình với tựa: "This is #democracy in #Vietnam"

https://baomai.blogspot.com/

Sau đó anh chia sẻ một dòng tweet ghi rằng "Cảnh sát đánh người biểu tình và sự hỗn loạn đã xảy ra," vài tiếng trước khi bị bắt.

https://baomai.blogspot.com/

Trên Facebook lan truyền nhiều video quay cảnh một số người biểu tình bị một nhóm người đấm, đá và lôi "xềnh xệch" trên đường trước khi bị tống vào một chiếc xe.

https://baomai.blogspot.com/
Will Nguyễn giúp đỡ người biểu tình và sau đó bị một nhóm thanh niên kéo lê trên đường.

Một trong số đó có Will Nguyễn, được trông thấy bị kéo lê trên với máu chảy ở mặt.

https://baomai.blogspot.com/

Nhóm bạn của anh cho biết anh bị đem về đồn công an Phường 13, Quận 3, nhưng hôm 11/6, sau khi nhóm đóng tiền phạt hành chính bảo lãnh 750.000 đồng, Will vẫn không được thả và bị đưa đến một nơi khác, người bạn của Will cho biết.

Will Nguyễn đã làm gì ở buổi biểu tình?

Một người biểu tình gặp Will tại buổi biểu tình hôm 10/6 cho BBC biết, anh gặp Will khi đi cùng đoàn ở công viên Hoàng Văn Thụ.

"Will đi chỉ mục đích quan sát, chụp hình và chỉ cầm theo hai chai nước, chứ không cầm theo biểu ngữ gì, cũng không hô hào gì."

"Có một số cảnh sát, công an để xe máy, xe ô tô chặn đường thì anh Will có giúp bà già, trẻ con qua để họ không bị kẹt," người này cho biết.

https://baomai.blogspot.com/
Will dắt xe máy dọn đường cho người biểu tình hôm 10/6

"Anh Will chỉ dọn dẹp xe, che chắn giúp người dân mà bị mấy người thanh niên họ kéo lê, vừa đánh vừa đạp vào mặt. Tôi có la lên là 'không được bắt người nước ngoài, anh ta không có làm gì sai hết' nhưng công an chặn tôi lại," người này nói thêm.

Gia đình của Will Nguyễn đang liên hệ với Đại sứ quán Hoa Kỳ tại Việt Nam và một số dân biểu để vận động trả tự do cho anh.

Bạn bè của Will cũng cho BBC biết, công an hôm thứ Ba đã đến nhà trọ Airbnb mà Will đang cư trú, đọc lệnh khám nhà và tịch thu, laptop, hộ chiếu và một số tài sản cá nhân.

Theo bài viết cá nhân đăng nhân dịp 30/4 trên trang New Naratif, Will cho biết gia đình anh sang Hoa Kỳ tỵ nạn sau chiến tranh Việt Nam.

Một đoạn trong bài nói trên của Will viết:"...Cần phải công nhận rằng cuộc chiến là một bản tuyên ngôn của cả miền Bắc và miền Nam đều mong muốn điều tốt đẹp nhất cho người dân Việt, mặc dù mỗi bên chọn một con đường hoàn toàn khác nhau. Sẽ là hoài nghi đến mức không thể tha thứ được nếu tin vào điều ngược lại rằng cả hai chính quyền đều không phải là chủ thể nguyên vẹn do các cá thể người Việt yêu nước tạo thành".

"Cội rễ của sự tranh chấp bắt nguồn ở sự cạnh tranh của cả hai bên để trở thành phe duy nhất đúng. Cả hai miền Bắc và Nam đều có lý do để tin mình là chính đáng - một thực tế mà người Việt cả trong nước và hải ngoại vẫn chưa hoàn toàn chấp nhận..."

Trong bài viết, Will cũng nói rằng "anh vẫn đang tìm hiểu [cuộc chiến Việt Nam], và có một cách tiếp cận ít phân cực hơn, nhiều sắc thái hơn về cuộc chiến, các hệ tư tưởng đối kháng nhau".

https://baomai.blogspot.com/
Nguyễn tại buổi biểu tình hôm 10/6

Phát ngôn viên của Đại sứ quan Hoa Kỳ tại Hà Nội cho BBC biết hôm 14/6:

"Chúng tôi biết từ các báo cáo truyền thông rằng một công dân Hoa Kỳ đã bị bắt tại Việt Nam.

https://baomai.blogspot.com/

Khi một công dân Hoa Kỳ bị giam giữ ở nước ngoài, Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ làm việc để cung cấp tất cả sự hỗ trợ lãnh sự thích hợp. Do có những cân nhắc về quyền riêng tư, chúng tôi không có bình luận gì thêm."

https://baomai.blogspot.com/

Phóng viên BBC ở Bangkok đã liên hệ với Phòng cảnh sát điều tra tội phạm trật tự xã hội TPHCM và công an Phường 13, Quận 3, nhưng được cho biết là họ "không có thông tin gì và không biết gì về Will Nguyễn".


Phần nhận xét hiển thị trên trang

- Bài học đắt giá

Đỗ Ngọc Thống 


Dân Phan Rí đối đầu với cảnh sát cơ động ngày 10/06/2018.

Mấy hôm nay, sau các vụ biểu tình và đập phá ở UBND tỉnh Bình Thuận và một số nơi, rất nhiều người bị bắt giữ. Thấy các phương tiện truyền thông chính thống liên tiếp đưa tin và dẫn ra ý kiến bình luận của nhiều người về vụ việc này. 

Hầu hết cụm từ “Bài học đắt giá” được lặp đi lặp lại nhiều lần. Nhưng bài học đắt giá cho ai? Hầu hết quan chức và ý kiến chính thống đều đổi tội cho dân, rằng những người dân biểu tình và bạo loạn ấy cần coi đó là một “bài học đắt giá”.


Tôi chưa thấy ai, nhất là các quan chức, công khai nói chính quyền, đảng và các tổ chức phải chịu trách nhiệm về chuyện ấy mà toàn thấy đổ lỗi cho dân. 

Việc bạo loạn, đập phá các cơ quan công quyền là sai, nhưng các vị lãnh đạo đảng, chính quyền từ địa phương đến trung ương đã có ai tự hỏi: Vì sao đến nông nỗi ấy? Vì sao những người dân vốn hiền lành như hạt lúa, củ khoai lại phải phản ứng như thế? Vì sao họ lại coi đó là yêu nước ???

Cứ cho là có một số “phần tử xấu, phản động” trà trộn vào để kích động, chia rẽ đi nữa, tôi vẫn nghĩ để đến tình trạng ấy trước hết các vị lãnh đạo đảng và chính quyền các cấp phải chịu trách nhiệm chính.

Trong một gia đình con cái hư hỏng, bố mẹ phải chịu trách nhiệm chính. Trong một nhà trường học sinh vi phạm kỷ luật, thầy cô giáo phải chịu trách nhiệm trước. Trong một cơ quan, một tổ chức có kẻ làm việc xấu, trước hết người đứng đầu phải thấy đó là lỗi của mình…

Ở ta lúc nào, việc gì và ở đâu ( kể các chùa chiền, nhà thờ…) mà chẳng có đảng lãnh đạo, chính quyền quản lý, rồi đoàn thanh niên, hội phụ nữ, công đoàn, quân đội, công an…Họ tiêu tiền thuế của dân và có đầy đủ các công cụ chuyên chính vô sản mạnh nhất để giáo dục, cảm hóa… Vậy tại sao khi xảy ra chuyện ấy lại cứ một mực đổ tội cho dân? Chẳng thấy tổ chức của mình có trách nhiệm gì?

Vì thế tôi nghĩ, đúng là sự kiện vừa diễn ra trong mấy ngày qua là một “bài học đắt giá”. Nhưng bài học ấy trước hết dành cho các cấp lãnh đạo đảng, chính quyền và các tổ chức từ thấp lên cao. Nếu các vị thực sự chân thành nhìn thấy được điều đó thì “bệnh tình” dù đã nặng vẫn còn có hy vọng cứu chữa được ít nhiều.

Nhưng liệu có còn hy vọng được hay không?


Hà Nội, 13/06/2018
P/S : Cho dù đang rất bận, nhưng cứ nghe mãi điệp khúc "bài học đắt giá" nên phải viết đôi lời.

Phần nhận xét hiển thị trên trang

NHẬT KÝ LẦN ĐẦU ĐI BIỂU TÌNH CỦA TS TRẦN THANH TUẤN


Hai Tiến sĩ trẻ Trần Thanh Tuấn và Lê Huy Tiến trên xe bus về đồn CA Long Biên.

Trần Thanh Tuấn 
10 - 6 lúc 17:55

Đầu tiên xin cảm ơn mọi người đã hỏi thăm lo lắng. Mình đã về nhà an toàn. Lúc ở bờ hồ mình bị đánh vào gáy và bị đánh vào bụng và sườn liên tục. Giờ đầu vẫn hơi đau, hy vọng không việc gì.

Tường thuật: xe bus đưa mọi người đến công an quận long biên. Trên xe 13 người, đủ thành phần, chủ yếu là thành phần lam lũ. Xe đợi chỉ thị đi đâu nên lòng vòng mãi mới đến Long Biên. Đến nơi bị tách thành các nhóm nhỏ làm việc với an ninh. Mình ok cung cấp thông tin cá nhân và nói rõ lý do có mặt tại bờ Hồ. Đó là trách nhiệm công dân và giảng viên: là có trách nhiệm với xã hội. Sau khi vòng vo không còn gì để hỏi nữa an ninh yêu cầu mình xem và ký biên bản. Mình chỉ khẳng định là cuộc làm việc này là do tôn trọng công an. Còn biên bản thì mình không ký. Mình chỉ đồng ý ký biên bản trình báo công an là mình bị đánh và bị bắt giữ bởi một số côn đồ và bị ngồi đây. An ninh cũng phải ok biên bản không chữ ký.

.




Bữa trưa có cái bánh mì không.

Sau đó ngồi chơi và chứng kiến mấy bạn trẻ bị an ninh đập bàn dọa nạt. Sau đó xuống làm việc với công an quận ở phòng khác. Thái độ công an quận là hống hách và hùng hổ. Khi yêu cầu mình đứng lên chụp ảnh mình chỉ nhẹ nhàng nói rằng "Tôi không phải tội phạm, các anh có thể chụp tôi ngồi là quyền của các anh chứ tôi không đứng". Họ sau đó cũng đổi thái độ và mình yêu cầu mình viết đơn trình báo về việc bị hành hung và bắt về công an quận. Trò hề nhưng mình cũng thảo cái đơn đại khái. Sau đó họ hộ tống mình ra cổng và lờ đi yêu cầu có phương tiện quay lại bờ Hồ. Mình ở lại đợi mọi người và chờ được 2 bạn nữa ra và được biết công an dẫn mọi người ra các cổng khác nhau. Mấy anh em bắt taxi về.

Tạm thế đã. Đầu hơi đau nên không viết nữa.


13- 6 - 2018

Hôm nay mới nhìn thấy ảnh của bác Tân Thái Bá mới nhớ là lúc mình đứng khấn tượng vua Lý Thái Tổ có thấy bác cùng một số người ngồi gần đó. Xem video bác Tân share về phát biểu giao ban của công an với báo chí mình bổ sung thêm một số thông tin sau:

- Chắc mình là 1 trong 70 người được mời về đồn. Cách thức mời là khoảng 3 đến 4 người mặc thường phục, tay đeo băng đỏ, chụp tay, quần áo lôi về xe bus. Trên đoạn đường này các đồng chí băng đỏ này tiếp đón mình bằng những cú đánh vào gáy, cú thụi sườn, và sườn bên kia thì lên gối. Khuyến mại kèm theo là chửi liên tục "đ m bọn mày". Tới giờ khi cơ thể và đầu không còn đau nữa nhưng mình vẫn cảm giác rất rõ hương vị mời này.

- Bác trong video nói công an có quy trình xử lý những đối tượng tụ tập đông người. Qua trải nghiệm cá nhân thì mình mường tượng quy trình này như sau. Đầu tiên là phân loại. Tất cả bị đưa vào một phòng họp lớn. Mình nhớ rõ phòng họp mình bị đưa vào là phòng của đội phòng chống ma túy quận Long Biên vì mình dạo qua xem hết các bằng khen và giấy khen trên tường của phòng. Cá nhân mình thì rất ấn tượng với các thành tích của phòng mà mình được xem. Lát sau công an quận (Long Biên) nhốn nháo vào phân loại và xếp phòng cho 4 người một. Mình và 3 người khác được đưa sang phòng họp, có ghế ngồi họp, mic phát biểu và điều hòa. Lúc này mấy bạn an ninh mang sổ tay và giấy bút đến. (Mình đoán là an ninh quận vì mặc thường phục.) Các bạn ấy hỏi ngay những câu hỏi về thông tin cá nhân. Mình là người thứ 2 được hỏi. Theo thói quen mình bật mic họp và trả lời. Đầu tiên mình hỏi tên bạn ấy là gì và nội dung cuộc họp bạn ấy đang làm việc với mình là gì. Bạn đó tức tối và gằn giọng nói là không trả lời cũng không sao nhưng lát nữa an ninh (mình đoán là từ quận Hoàn Kiếm) đến thì mình cũng sẽ phải hợp tác thôi. Mình chỉ bình tĩnh nói là anh muốn làm việc với tôi mà từ chối giới thiệu anh là ai thì tôi cũng từ chối làm việc. Hai người sau cũng từ chối và không khí bắt đầu căng thẳng. Lúc đó thì chú (hình như tên là Tân), xếp của phòng vào. Chú biết tình hình và nhẹ nhàng tự giới thiệu, cho mọi người xem thẻ ngành của chú. Sau đó ai cũng cởi mở, người có CMT thì trình CMT, ai không có thì đọc ngay họ tên, quê quán, địa chỉ thường trú. Bạn an ninh vừa nãy thì cắm cúi ghi. Việc lấy thông tin cá nhân diễn ra và kết thúc nhanh chóng. Mấy chú cháu ngồi nói chuyện phiếm và nhận đồng hương. Lúc đó đầu óc mình hơi đau đến mức chỉ nhớ được huyện quê mình mà không nhớ tên xã. Chú Tân phải hỏi đi đường về quê như thế nào mới nhớ ra. Chú cũng hỏi về một ông bạn đồng hương cựu hiệu trưởng trường mình. Mình và anh đồng nghiệp Le Huy Tien cũng vui vẻ kể và khuyến mại kể thêm mấy thành tích mà anh em biết về vị hiệu trưởng này. Không khí vui vẻ với một số chuyện khác diễn ra tầm khoảng 15 phút thì an ninh từ nơi khác đến tiếp quản làm việc tiếp.

- Do thiếu phòng nên mình ban đầu được di chuyển ra ngoài nhưng sau đó lại quay lại phòng họp. Phòng này rộng nên có mình và một bạn trẻ nữa được làm việc tại đây. Những người khác chắc làm việc 1-1 ở các phòng riêng rẽ. Người an ninh làm việc với mình tên là Dượng. Anh mang quân phục và biển hiệu đầy đủ. Anh có giới thiệu tên nên mình rất hợp tác làm việc. Việc đầu tiên là mình phải bỏ điện thoại và các vật dụng lên bàn. Ok. Sau đó là không được ghi âm. Mình hiểu nên ok. Một bạn an ninh trẻ khác của quận được nhờ kiểm tra việc này. Mình mở màn hình điện thoại cho bạn đó xem là không đang ghi âm. Bạn đó đòi xem điện thoại của mình, mình yêu cầu đứng lùi lại và mở cho bạn ấy xem phần ghi âm. Bạn ấy yêu cầu xem playlist của ghi âm. Ok, ngày hôm đó không có file nào. File cuối cùng có date là vài tháng trước là một bài giảng mình nghe. Bạn ấy tiếp tục yêu cầu xem photos và video. Mình giải thích là việc xem playlist ghi âm là ok vì các bạn ấy không muốn bị ghi âm khi đang làm việc. Còn photos và video là thông tin cá nhân, các bạn đó không có quyền. Bạn ấy báo cáo lại với anh Dượng (đang ngồi cạnh chuẩn bị giấy tờ) và anh Dượng đồng ý việc đó.

- Làm việc với anh Dượng cũng khá lâu, bắt đầu từ việc hỏi thông tin lại. Mọi thông tin liên quan đến cá nhân mình trình bày lại. Mình từ chối các câu hỏi liên quan đến bố mẹ, vợ con. Mình đơn giản chỉ nói đó là thông tin không liên quan và các anh có thể dễ dàng biết thông tin đó từ thông tin cá nhân. Các câu hỏi sau liên quan đến việc buổi sáng: từ việc đến đó thế nào, tại sao đến đó, bị đưa về đây thế nào, mục đích là gì. Anh Dượng hỏi với thái độ nghiêm túc nhưng không có gì là đe dọa. Mình hợp tác rất nhanh, chỉ trừ một số các câu hỏi không rõ ràng. Ví dụ như anh hỏi là mình đi biểu tình phải không? Mình phải hỏi lại anh là theo anh thế nào là định nghĩa của biểu tình. Anh cũng sẵn lòng chia nhỏ câu hỏi đó thành các câu hỏi nhỏ và mình trả lời thành thực. Thực ra thời gian anh Dượng và mình làm việc với các câu hỏi không nhiều. Mình nghĩ thời gian chủ yếu là anh không hiểu là thành phần như mình đi những việc thế này làm quái gì. Mình giải thích là theo trách nhiệm công dân và giảng viên. Anh Dượng hỏi và làm việc theo các bước của quy trình (được viết trong một tờ giấy) xong. Anh cho mình đọc lại và yêu cầu ký. Mình đọc lại và khẳng định anh viết đúng, trung thực. Tuy nhiên mình không ký. Mình giải thích lý do và anh đồng ý. Anh bàn giao lại hồ sơ cho công an quận và đi về.

- Mình đánh giá cao anh Dượng trên tiêu chuẩn nghề nghiệp của anh. Trước khi làm việc anh biết mình bị đánh, anh hỏi han rồi làm việc. Hai anh em làm việc mà mỗi người cũng đốt hết khoảng nửa bao thuốc. Khi chia tay anh cũng để lại cho mình 2 điếu vì mình hết thuốc và hỏi xin anh. Hy vọng sẽ gặp lại anh về sau trong những tình thế vui vẻ.

- Sau đó ngồi chơi nói chuyện với bạn an ninh quận trẻ (vẫn ngồi bên cạnh từ đâu). Bạn đó mang nước và bánh mỳ cho mình. Các bạn đó nói là cũng lo lắng nếu Trung Quốc tràn vào và vẫn phải thực thi việc của mình. Mình hiểu và tôn trọng.

- Lát sau anh đồng nghiệp và bạn trẻ (trong nhóm 4 người ban đầu) trở lại sau khi làm việc xong ở các phòng khác. Mọi người ngồi xem bạn cuối cùng đang làm việc với một an ninh khác ở đầu kia phòng họp. Anh an ninh này mặc thường phục, có vẻ bực bội với cái đám này mà anh ấy mất buổi ăn cưới sao đó (mình nghe loáng thoáng vậy lúc làm việc với anh Dượng). Anh này phong thái khác hẳn anh Dượng, đập bàn ghế, quát tháo và dọa nạt bạn trẻ kia liên tục nhưng không có động tay chân gì với bạn ấy. Những lúc thì anh mềm mại, thậm chí còn cho bạn đó ra hỏi ý kiến ba bọn mình. Bạn trẻ cũng rất bình tĩnh. Bạn yêu cầu phải viết nọi dung biên bản cung khai là đây là biên bản bạn bị bắt về đồn công an vô cớ. Bạn thậm chí còn đếm số chữ trong biên bản để ghi vào phần mà bạn đó được viết. Anh anh ninh này cũng ok hết. Nói thì có vẻ nhanh thế thôi chứ việc ngồi chứng kiến hai anh em nhà đó làm việc cũng hết 1h. Cả anh Dượng và anh an ninh kia đều ở Hải Dương gần nơi mình sống nên thỉnh thoảng lại nói chuyện với nhau trong thời gian chờ.

- Sau đó lại ngồi nói chuyện với chú Tân (đồng hương của mình như đã nhắc ở trên, và mình cũng không chắc là mình nhớ tên chú là vậy, nếu sai mong chú bỏ qua) và một số bạn an ninh khác. Lúc này khoảng gần 2h chiều. Chú cũng thay quần áo cộc cho mát mẻ. Thời gian chờ này chắc để công an quận kiểm tra tính xác thực của thông tin cá nhân. Sau đó cả nhóm bị đưa sang phòng khác. Mình bắt tay chú Tân và bạn an ninh trẻ rồi di chuyển.

- Đến phòng mới làm việc với công an quận, khoảng 8 người, cả nam và nữ. Bên ngoài cửa khoảng 6 công an ngồi canh. Mấy bạn công an quận này thì cách làm việc hống hách như mình đã kể ở status trước. Các bạn đó làm việc với bọn mình với thái độ như là với tội phạm chứ không phải công dân. Mình viết đơn trình báo về việc bị hành hung và bị đưa trái phép đến đây xong thì họ cho mình về. Mình bảo ở lại chờ mọi người nhưng họ không cho. Mình và anh đồng nghiệp được hộ tống ra cổng. Chờ chán có hai bạn khác ra. Chờ mãi vẫn không ai ra nữa. Sau hỏi nhau về số người ở trong phòng lúc mọi người ra thì đoán là công an đưa mọi người ra các cửa khác nhau. Anh em bắt taxi về.

Đó là tường thuật chi tiết thời gian làm việc tại công an quận Long Biên. Theo cảm nhận cá nhân thì quy trình gồm 4 bước. Bước 1 là công an quận phân loại thành phần qua trước để bước 2 an ninh làm việc. Trong quá trình làm việc thì công an quận sẽ kiểm tra xác thực thông tin cá nhân. Bước 4 là hoàn thiện hồ sơ bằng việc chụp ảnh (như kể ở status trước) và phải ký nhận là không bị thu giữ đồ vật cá nhân. Ở việc này họ yêu cầu mình ký vào hồ sơ (anh Dượng ghi) minhg nói là không có nhu cầu cần xác nhận việc đó. Họ khăng khăng là để tránh phức tạp về sau, mình hiểu và đồng ý nhưng chỉ ghi ra một tờ giấy trắng.

Cảm nhận: hình như cơ quan công an an ninh làm việc với thành phần có hiểu biết về pháp luật và quyền của công dân khá là dễ chịu. Đó là qua việc của mình và anh đồng nghiệp. Điều đó có vẻ không còn đúng đối với những người khác. Qua đây mình mong muốn gửi đến các bạn công an nên có thái độ đúng mực với những người tuần hành ôn hòa. Họ xứng đáng được tôn trọng chư không phải tội phạm. 


Thêm: mình và anh đồng nghiệp chưa phải là gọi đi tuần hành. Ngồi ở tượng đài vua Lý Công Uẩn vừa ra đến đường định đi bộ cùng mọi người đã được mời lên bus rồi. Sự việc diễn ra nhanh chưa đầy một note nhạc.

Hỏi cái: bác công an trong video họp giao ban không biết có phải là đồng hương Hải Dương với mình không mà cứ nói cái câu "các đối tượng lày". Nghe thân thương quá.

Cuối cùng xin cám ơn anh em, bạn bè, đồng nghiệp, các thế hệ học trò đã hỏi han và ủng hộ. Việc mình đi với ý định chia sẻ tiếng nói cùng với mọi người với tư cách là một công dân, tuy có không may bị mời lên bus. Nhưng việc đó khiến lòng mình bình an hơn và đỡ bị hổ thẹn về sau.

https://beta-video.vnexpress.net/…/cong-an-ha-noi-xu-ly-han…

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Bài học nào cho Phan Rí?



Nguyễn Ngọc Dương
Theo Phó nhòm Tây Bắc
Hôm qua, 11/6/2018, nhiều tỉnh, thành phố đã nổ ra những cuộc biểu tình của nhân dân phản đối Luật đặc khu kinh tế Vân Đồn, Bắc Vân Phong, Phú Quốc và Luật an ninh mạng. Có thể nói chưa bao giờ những cuộc biểu tình ôn hòa lại mãnh liệt như thế. Những nơi như Hà Nội, Sài Gòn…không thấy xảy ra đụng độ. Tôi còn nghe thấy tiếng hô to: “Hoan hô anh em cảnh sát đã tạo điều kiện cho bà con biểu tình”. Tất nhiên, ở những điểm nhỏ lẻ vẫn có thể có “va chạm” này nọ không tránh khỏi.
Nhưng riêng Bình Thuận, cụ thể là thị trấn Phan Rí Cửa thì đúng là to chuyện chưa từng thấy. Nhìn những hình ảnh được tung lên mạng chiều qua, tôi đã bật khóc, bởi tôi cũng có con, có cháu làm cảnh sát để bảo vệ sự bình yên cho nhân dân. Buồn quá. Nhục quá. Đau quá! Bao nhiêu tiền thuế của dân đóng góp để nuôi các cháu, mua quân trang, quân dụng cho các cháu làm nhiệm vụ BẢO VỆ NHÂN DÂN thì giờ đây, hàng loạt xe công vụ bị thiêu rụi bằng bom xăng, hơn 100 cảnh sát cơ động bị nhốt trong trụ sở Đội PCCC. Và lực lượng “bảo vệ nhân dân” này đã “sợ dân”, phải trút bỏ quân trang, quân dụng, trèo tường thoát hiểm… (tin trên mạng).
Nhiều người tỏ ra thương hại cảnh sát cơ động và lên án, chửi rủa “đám đông quá khích”. Cái gọi là “đám đông quá khích” ấy là một cái danh từ trừu tượng, không thấy con người cụ thể. Tất nhiên sau đó An ninh có thể tìm cách bắt một vài người để trị tội, làm những “con dê tế thần” để “răn đe” cho những kẻ nào không kìm được máu nóng, dẫn đến vi phạm pháp luật. Mà không khéo đầu không phải, phải tai cũng nên. Thực ra, việc dùng ngôn từ “đám đông quá khích” cũng chỉ là một cách nói quen thuộc, theo quán tính xưa nay. Chúng ta hãy bình tĩnh suy ngẫm xem nguyên nhân gốc rễ từ đâu. Nguyên nhân đích thực của nó mới là tội đồ của vụ việc. Còn những người trực tiếp trong cuộc, kể cả có thể gây ra chết người, đa số ĐỀU LÀ NẠN NHÂN. Vâng, các chiến sĩ cảnh sát dưới sự chỉ huy của ai đó là NẠN NHÂN. Những người dân yêu nước phản đối những gì gây nguy cơ đe dọa nền Độc lập Dân tộc và sự phát triển của đất nước là NẠN NHÂN, trong đó không loại trừ những người nóng nảy, thiếu suy nghĩ đã hành động không đúng, đốt phá xe quân dụng. Cả hai bên nạn nhân đụng độ với nhau, gây thiệt hại tài sản nhà nước, thậm chí thương vong đã khiến “Kẻ giấu mặt”” đứng sau lưng, cười khẩy đầy nham hiểm và tự đắc rằng: “Việt Nam trúng kế ta rồi!”. Bọn chóp bu của Nhóm lợi ích, tham nhũng, tay sai ngoại bang thì múa tay trong bị.
GIÁ MÀ…
Vâng, giá mà không có chuyện QH định thông qua ngay Luật đặc khu với 3 vị trí XUNG YẾU đầy bất trắc cho Dân tộc; giá mà không có chuyện dự án luật An ninh mạng có nguy cơ hạn chế quyền tự do ngôn luận của người dân; giá mà đã có Luật biểu tình (đã được hiến định từ khi khai sinh nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa, do Bác Hồ sáng lập). Luật biểu tình sẽ bảo đảm hành lang pháp lý cho người dân bày tỏ ý nguyện của mình, thông qua biểu tình ôn hòa. Có như vậy, Đảng, Nhà nước mới hiểu hết lòng dân, mới thực hiện tốt mục tiêu phục vụ đắc lực cho hạnh phúc nhân dân, cho Tổ quốc và Dân tộc như xưa nay Đảng vẫn nói, chứ tuyệt nhiên không phải “Luật biểu tình ra mà rối loạn đất nước” như ai đó phát ngôn.
Cần nói thêm, không có gì là khó cả mà phải trì hoãn việc ra luật này, nhanh chóng ra luật kia. Nếu Đảng, Quốc hội tin Dân, những người chủ đích thực của đất nước thì mọi cái đều dễ dàng. Chắc chắn là vậy. Không phải chỉ là lý thuyết mà vấn đề là thực tiễn đã chỉ ra điều đó trong toàn bộ lịch sử Dân tộc. Tại sao những “cái khó”, Quốc hội không TRƯNG CẦU Ý DÂN? Nếu tin Dân thì hãy làm đi. Bọn phản động có trà trộn trong Dân thì cũng không thể đủ sức áp đảo lá phiếu đâu mà. Sức mạnh của Dân là sức nước.
Nhưng trong hàng ngũ những người có chức có quyền thì khác. Thiếu tướng, GS-TS Trương Giang Long, nguyên Phó Tổng cục trưởng Tổng cục Chính trị Công an Nhân dân kiêm Giám đốc Học viện Chính trị Công an Nhân dân Việt Nam đã khẳng định: Trung Quốc đã cài cắm vào trong hàng ngũ của chúng ta không phải một mà hàng trăm, hết trăm này đến trăm khác… Vậy thì tại sao mãi không ra được Luật Biểu tình, Luật lập hội theo ước nguyện của Nhân dân, ngược lại, Luật đặc khu, luật An ninh mạng thì lại nhanh chóng muốn thông qua trong đó có nhiều điều khoản Dân không mong muốn. Điều này liệu có bàn tay nào chỉ đạo từ “những người được cài cắm trong hàng ngũ chúng ta”? Không nên loại trừ. Cuộc sống bây giờ không gì là không thể.
Những rối rắm xã hội này có thể đúng như các đồng chí làm an ninh thường nói: CÓ BÀN TAY KÍCH ĐỘNG CỦA THẾ LỰC THÙ ĐỊCH. Nhưng “thế lực thù địch” là ai? Đó là điều cần tỉnh táo xác định cho chính xác. Bây giờ không phải là thời kỳ chống Mỹ những năm sáu, bẩy mươi của thế kỷ trước mà xác định thế lực thù địch là CIA !. Bây giờ hoàn toàn khác. Cần lắm những bộ óc vì Nước vì Dân đúng nghĩa.
Sáng 12/6/2018, lão già vừa gõ bàn phím vừa dỗ cháu.

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Nguồn cơn của không biết bao nhiêu tai họa:

“Ai cũng biết vì sao cô gái 19 tuổi đã có biệt phủ”



Quang Phong 




























Dân Trí -  Theo đại biểu Quốc hội Nguyễn Anh Trí, người dân bình thường cũng biết do đâu mà cô gái 19 tuổi và công chức cấp phó phòng đã có biệt phủ xây trên mảnh đất rộng hàng ngàn mét vuông.

Ngày 13/6, Quốc hội thảo luận về dự thảo Luật Phòng, chống tham nhũng sửa đổi. Phát biểu tại đây, các đại biểu tập trung phân tích những vấn đề liên quan đến kê khai tài sản của cán bộ, công chức.

Đại biểu Nguyễn Anh Trí (đoàn Hà Nội) bày tỏ băn khoăn, vẫn có nhóm đối tượng chưa được đưa vào dự thảo luật. “Có những cô gái mới chỉ 19 tuổi đã có biệt phủ xây trên đất hàng ngàn mét vuông, có những người mới chỉ là trưởng, phó phòng nhưng đã có những biệt phủ trên khuôn viên vài ngàn mét vuông. Người dân bình thường cũng biết rằng tài sản đó từ đâu mà có”, đại biểu Trí nêu.

Theo đại biểu đoàn Hà Nội, luật hiện hành và dự thảo chỉ quy định con chưa thành niên (dưới 18) tuổi mới phải kê khai tài sản, thu nhập. Song trên thực tế, nhiều trường hợp báo chí phản ánh nhưng không làm được gì vì con quan chức trong độ tuổi thành niên (đủ 18 tuổi trở lên) không phải kê khai tài sản thu nhập. Do vậy ông Trí cho rằng, không có luật nên thua về lý.

Vì vậy, theo ông Trí, ban soạn thảo cần nghiên cứu, bổ sung để khắc phục. Ví dụ, khi thấy dư luận, báo chí vào cuộc về khối tài sản khủng nghi tham nhũng thì có thể yêu cầu con quan chức ở tuổi thành niên cũng phải kê khai tài sản.

Thiếu tướng Nguyễn Minh Đức, Ủy ban Quốc phòng An ninh thì đề nghị, Ban soạn thảo xem lại phần đối tượng kê khai tài sản. Trong dự thảo hiện mới quy định cán bộ công chức, không có viên chức.

“Giờ sửa luật thế nào để cho cán bộ công chức, viên chức coi kê khai tài sản là nghĩa vụ thường xuyên và làm sao người ta phải phấn khởi, thích thú khi kê khai tài sản”, đại biểu Đức nêu.

Dẫn lại đánh giá của Chính phủ sau hơn 10 năm thực hiện luật Phòng chống tham nhũng, đại biểu Tạ Văn Hạ (đoàn Bạc Liêu) cho rằng, tham nhũng vẫn diễn biến phức tạp, hiệu quả phòng chống tham nhũng chưa cao, phát hiện tham nhũng còn nhiều hạn chế.

Để khắc phục những kẽ hở của luật, đại biểu tỉnh Bạc Liêu đề xuất 3 giải pháp, trong đó tập trung vào kê khai tài sản. Riêng đối tượng kê khai, ông Hạ đề xuất bổ sung thêm những người từng giữ các vị trí có nguy cơ tham nhũng cao đã nghỉ hưu và những người ruột thịt cũng phải chứng minh nguồn gốc tài sản.

“Thực tế hiện nay, hầu hết các tài sản tham nhũng được cất giấu, gửi ngân hàng hoặc do người thân như bố mẹ, anh chị em, con cháu ruột thịt đứng tên, đến khi về hưu được gom lại, hợp thức hoá”, đại biểu phân tích.

Để dễ hình dung, đại biểu Hạ nêu tình huống, có ông bố nghèo ở quê nhưng có 2 con làm quan lớn. Trước khi từ trần, ông bố mời luật sư và gọi 2 con đến, thông báo để cho mỗi con 500 cây vàng.

“Các con rất ngạc nhiên hỏi bố tại sao nghèo thế mà lại có khoản tiền to như vậy. Ông bố nói, làm gì có cây vàng nào, chỉ để phòng các con phát sinh tài sản thì khi kê khai có nguồn gốc rõ ràng”, đại biểu Hạ nói.

Theo ông Hạ, để giám sát tài sản kê khai nên niêm yết tài sản lên các trang điện tử, để dân giám sát là hiệu quả nhất, vì không cơ quan có thẩm quyền kiểm soát nào có đủ người, đủ chuyên môn, đủ khả năng để theo dõi, xác minh được hết tất cả.



Phần nhận xét hiển thị trên trang