Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Thứ Tư, 13 tháng 6, 2018

Sự thật, sự giả và... Luật cắt mạng

  (Sưu tầm và lời bình)

"...Khi còn non trẻ, tôi luôn tin vào giá trị của sự thật. Tôi tin cuộc sống này chỉ có thể tồn tại khi sự thật được nhìn nhận. Sự thật làm người ta có đủ dũng khí nhìn lại thiếu sót của mình, sự thật làm người ta đủ bao dung khi nhìn thấy lỗi lầm của người khác, sự thật làm người ta không phải tự gian dối, lừa phỉnh chính mình, để nghênh ngang bước hoài trong bóng tối… mà cứ ngỡ đang bước trong ánh hào quang chói lòa. Rồi cuộc đời cũng chỉ cho tôi rằng, đôi lúc tin vào sự thật quá lại là tự hại mình, rằng cái điều khó nghe nhất, khó nói ra nhất… lại chính là sự thật và rằng cái giá trị của sự thật bây giờ mong manh giữa đôi bờ thực ảo. Từ đó tôi ngại ngần hơn khi tin vào mọi điều được nhìn thấy, được nghe thấy. Sự thật bây giờ chỉ như một tiếng cười khẽ vu vơ, sự thật ngủ quên đâu đó giữa cuộc đời… Nhưng tôi vẫn tin rằng, cuộc đời sẽ trong trẻo hơn khi sự thật thức giấc…"(CUỘC ĐỜI DẠY TÔI RẰNG...)
---------

Tôi chép lại đoạn này từ một ‘tiểu sư muội’ ở trên Phây...
...Ánh sáng mặt trời mà ta thấy thì đã khúc xạ nhiều lần qua mấy tầng mây, chứ ta không thấy được ánh sáng ‘chính hiệu’... Sự thật mà ta thấy, mà ta cho là sự thật, thì đa phần là đã bị ‘tà hóa’ hay ‘4T’ qua bao nhiêu tầng che đậy, và do đó, tuyệt đại đa số cái mà ta thấy đều là ‘sự giả’!... Ông Krishnamurti* cho rằng và cũng là ý chính: ‘Con người chỉ lượm được một mảnh nhỏ của sự thật’ và do đó nó không phải là sự thật, vì ‘một nửa của sự thật vẫn không phải là sự thật’!... Tôi lại nhớ người Tàu có dùng từ ‘vô môn quan’ để chỉ việc ‘không có đường vào chân lý’, mà phương Tây gọi là ‘truth is pathless land’...
...Tại Tử Cấm Thành, ...tôi có nghe mấy người đi Tàu về có nói về mạng Weibo:
Kết quả hình ảnh cho great firewall là gì- 'Bên này người ta KHÔNG CHO DÙNG FACEBOOK'... ‘WEIBO là một trong những trang web phổ biến nhất ở Trung Quốc, với trên 30% người dùng’, như ta dùng fb, youtube thì họ dùng WeChat và Laiwang… Từ năm 1997, họ bắt đầu kiểm duyệt Internet với chiến dịch được Wired gọi là ‘Phòng Hỏa Trường Thành* - THE GREAT FIREWALL (HÌNH 1) - một cách chơi chữ từ Vạn Lý Trường Thành - The Great Wall'... (Trích nhật ký ngày 1/10/2017).
Tôi cũng lường được là ở bên đó người ta chỉ biết được cái gì mà ‘trển’ cho biết, tức là chỉ biết được một phần nhỏ sự thật của trong nước và thế giới mà thôi, vì thế, những thông tin của chính họn về ‘Thôn An Miên’, ‘La Hiểu Bưu’, ‘Lưu Á Châu’, ‘Vi Khả Nhương’, ‘Hong Chi Phoàng’, ‘Tiểu Hải’ (xem dưới)... đều bị ‘cắt’, trong đó, về vụ ‘Thôn An Miên 1989’ nghe nói là có khảng 8000 người bị... sát (!), thì Thiên triều nói là ‘ở đây không có chuyện gì xảy ra và chả có ai bị đàn áp cả’!, hay vụ ‘Chiến tranh biên giới Việt-Trung 1979-1989’ thì người ta chỉ nói lớt phớt chỉ có... 11 dòng!
Ngắn gọn, tất cả các thông tin trên hay các chú dẫn bên dưới là tôi biết được từ Google/Facebook, thậm chí kiểm tra ngay tại bên TQ... Vậy con cháu chúng ta chả bao giờ biết được sự thật, trừ phi... Nếu không có Google/Facebook thì tôi cũng ‘mù’ thông tin, và do đó không viết được các bài này đâu!... Và do đó, ước mơ có một Singapore, Hồng Kông, Thung lũng Silicon, Dubai* hay Paris gì gì đó... cũng chỉ là ‘chém gió’ thôi! Vâng, ‘thiên đường không có chỗ cho sự run rẩy’ mà sẽ dẫn đến chỗ ngược lại - nếu người ta cương quyết cho chúng ta xem phim... ‘Con Kong ở đảo Đầu Lâu’!...
*
Dưới đây là một bài viết hay... nhất về Luật ANM của một cây bút TQ:

TỰ DO KIỂU TRUNG QUỐC
TG: Tiểu Hải
Kết quả hình ảnh cho googleMấy năm trước, một tay kỳ cựu trong giới công nghệ nói với tôi: Có lẽ thế hệ sau 90, 95 sẽ không còn biết Google là cái gì. Khi ấy tôi nghĩ đây là chuyện hài hước nhất trên đời. Google, công cụ tìm kiếm hữu ích và mạnh mẽ nhất trên Internet, thế hệ người TQ mới, những người sống không thể thiếu Internet, làm sao có thể không biết đến Google? (HÌNH 2). Nhưng đến hôm nay, tôi buộc phải nín cười. Bởi vì cái điều tôi tin rằng không bao giờ có thể xảy ra ấy, dần trở thành sự thật.
Không còn ai ở TQ quan tâm đến Google nữa, người ta bằng lòng với cái gọi là baidu-com. Không có nó cũng chẳng chết ai. Mọi người vẫn vui vẻ lướt Weibo, Wechat, nghe nhạc, xem chương trình giải trí. Đối với những người chưa bao giờ sử dụng Google, thiếu công cụ tìm kiếm này cũng chẳng ảnh hưởng gì đến cuộc sống của họ.
Nhiều năm trước, ở TQ chúng ta vẫn có thể đăng nhập Facebook. Thực ra Facebook cũng nhàm chán như mạng xã hội xiaonei-com của chúng ta vậy. Nhưng ở đó, chúng ta biết được cuộc sống của người nước ngoài ra sao, có thể dễ dàng thăm hỏi bạn bè ở cách xa hàng vạn km. Có thể đọc rất nhiều trang mạng thú vị mà nếu lên Xiaonei bạn hầu như không bao giờ đọc được. Bạn viết bình luận bằng tiếng Trung, những người comment ngay dưới dòng comment của bạn có thể là một anh chàng người Đài, hoặc người HongKong lạ hoắc nào đó. Bạn viết bình luận bằng tiếng Anh, chưa biết chừng một anh chàng người Bắc Âu, tiếng Anh dở tệ nào đó sẽ nhảy vào bắt chuyện với bạn. Bạn có cảm giác thế giới rộng lớn bỗng nhiên thu nhỏ lại, thành cái làng mà bạn đang sống, bạn chưa kịp thò chân ra khỏi cửa, thì hàng xóm đã đẩy cửa bước vào nhà bạn.
Không có văn bản thay thế tự động nào.Rồi, ở TQ không còn Facebook nữa (HÌNH 3). Lúc đầu, sự mất tích của mạng xã hội này khiến vô số người bất bình. Nhưng sau đó, tiếng nói bất bình phẫn nộ dần tan biến.
Nhiều năm trước, người TQ cũng có thể đăng nhập Twitter. Thực ra Twitter cũng na ná Weibo của chúng ta, nơi mà những dòng tin tức chảy trôi không ngừng, ngồi cả ngày chưa chắc đọc được tin tức gì hay ho hữu dụng. Nhưng chí ít ngay lập tức bạn có thể có được tin tức nóng hổi mà bạn muốn biết. Bạn nhanh chóng biết được điều gì đang “hot” trên thế giới, mà không cần thao tác mấy thứ phức tạp như: copy nội dung, dịch nghĩa, forward, chia đoạn, lấy ý chính, loạn hết cả. Bạn sẽ được biết sự thật, sự thật 100%, chưa qua “gia công” tô hồng bôi đen một cách hoặc vô tình hoặc cố ý như trên Weibo.
Sau đó, Twitter không còn nữa. Đầu tiên là phiên bản chính, rồi đến các phiên bản mô phỏng, rồi mô phỏng của mô phỏng. Bây giờ chỉ còn lại cái bắt chước của cái bắt chước của cái bắt chước, chính là cái mà giờ đây, mỗi ngày bạn chỉ toàn nhìn thấy vô số quảng cáo trên đó.
Nhiều năm trước, chúng ta cũng có thể lên Youtube. Có người cho rằng Youtube là Youku quy mô lớn. Năm ấy, có người mạnh miệng tuyên bố: Không có Youtube cũng không sao, TQ sẽ nhanh chóng phát triển Youku vượt xa Youtube. Thế mà bao năm trôi qua, mạng Youku vẫn lag dữ dội như vậy, nội dung vẫn rác rưởi như vậy, bản quyền bị ăn cắp, nhạc bị đạo, video clip vẫn nghèo nàn tẻ nhạt đáng thương như vậy. Trên youtube bạn sẽ được xem những nghệ sỹ tài hoa nhất thế giới trình diễn, những clip hài hước nhất, những sáng tạo đỉnh cao, những bản nhạc lay động, những khoảnh khắc tuyệt vời. Còn trên Youku, bạn muốn xem 1 phút clip thì trước tiên phải xem nửa phút quảng cáo.
Và, đúng rồi, còn Instagram. Nhiều người cho rằng Instagram na ná QQ. Nhưng ở đó, tôi follow hơn 600 nghệ sỹ nhiếp ảnh, họ đều là những nhà nhiếp ảnh, ký giả xuất sắc nhất thế giới. Mỗi ngày chiêm ngưỡng tác phẩm của họ, mỗi ngày tôi cảm thấy hạnh phúc vô bờ. Cảm giác hạnh phúc lâng lâng của người được đi du lịch tại chỗ. Ở đó tôi kết bạn với một anh chàng người Nhật điển trai rất thích selfie, một bác người Hàn hay uống rượu, một ông cụ người Mỹ 10 năm trước từng đến TQ và nhiệt tình bấm like, viết comment trên mỗi bức ảnh chụp Tử Cấm Thành mà tôi post trên Instagram, một cô bạn người Nga xinh đẹp tuyệt trần. Tôi hầu như không trao đổi nhiều được với họ, vì những trở ngại về ngôn ngữ. Nhưng chỉ cần một vài câu chữ đơn giản, chúng tôi hiểu được thiện ý của nhau, thiện cảm dành cho nhau. Cảm giác ấy, đôi khi còn hưng phấn hơn cả niềm vui gặp mặt những người bạn lâu năm. Bởi vì đó là quá trình giao lưu hoàn toàn tự do của con người thuộc các dân tộc khác nhau trên toàn thế giới. Quá trình ấy thật sự thần kỳ, vô cùng kỳ diệu.
Nhưng giờ đây, nó không còn nữa bởi vì, bạn gõ một từ đặc biệt nào đó trong một thời điểm đặc biệt nào đó, bạn sẽ chỉ tìm thấy những bức ảnh mặc định. Mặc dù những người tìm kiếm kiểu này không nhiều, mặc dù dẫu có nhận ra điều gì khác lạ nhưng nhiều người chẳng bận tâm, họ không như tôi, cảm thấy trời đất tối sầm, rồi chợt lóe sáng, rồi trời sập. Chúng đã thật sự biến mất.
Instagram đã biến mất như thế, Google đã biến mất như thế, Twitter cũng biến mất như thế, Facebook cũng vậy. Không biết người nào, ở đâu, đã nói gì, và ra nghị quyết thế nào, khiến cho hàng tỷ người giống tôi đây lâm vào tình cảnh hệt như “Gotham trên đảo hoang”, chứng kiến từng cây cầu bị bom phá, bị bom phá, lại bị bom phá. Sau rốt, không còn gì nữa cả.
Tôi thường cảm thấy rất bi ai, vô cùng bi ai. Một người tôi không quen, không biết, có thể là một nhóm nào đó đang không ngừng tước đoạt mọi thứ xung quanh tôi, mà tôi thì hoàn toàn bất lực. Tôi oán trách, nhưng họ không nghe thấy, không ai nghe thấy. Tôi tức tối gào lên, phần lớn những người xung quanh tôi đều nhìn tôi như nhìn một kẻ điên. Tôi đau đớn thét lên, tiếng thét của tôi bị chắn bởi bức tường dày cộm, đen đúa. Tiếng kêu thét của tôi trở nên yếu ớt, chẳng truyền đi được bao xa, rồi nó biến mất hệt như những thứ mà tôi bị tước đoạt, bị đánh cắp. Tôi không thấy nó nữa, như thể nó chưa từng tồn tại.
Ai thèm quan tâm đến những thứ vốn chưa từng tồn tại? Những kẻ hậu sinh làm sao thấu hiểu nỗi bi ai của những người từng có được, rồi bị tước đoạt trắng trợn. Tôi từng có tất cả, tôi từng có cả thế giới. Tôi từng được hít hà bầu không khí tự do và uống dòng nước tự do mát lành trên mảnh đất này. Nhưng rồi trong dòng đời dằng dặc bất tận, sinh mệnh tự do của tôi bị giết chết từng chút một, bị khai tử một cách bất thình lình. Nhưng tôi vẫn có cảm giác chúng đang thoi thóp, như thể chúng đang chết dần chết mòn.
Rồi thì cuối cùng chúng cũng chết thật. Và, cùng với cái chết của chúng, ngày càng nhiều chuyện xảy ra, chậm rãi thôi, lặng lẽ thôi, hầu như không ai phát giác ra. Nhưng đúng là chúng đang diễn ra.
Không có Google thì dùng Baidu, có sao đâu? Nhưng một vài kết quả tìm kiếm càng ngày càng bị đẩy lùi về những trang sau, càng ngày càng lùi về sau, và rồi biến mất. Như thể kết quả đó vốn dĩ không hề được tìm thấy vậy.
Không có Facebook thì dùng Xiaonei, có sao đâu? Nhưng những bài viết mà bạn chỉ có thể post trên Facebook sẽ nhanh chóng biến mất trên Xiaonei. Tiếp theo đó, trang xiaonei.com biến thành trang renren.com, chủ đề trên trang này trở thành những chủ đề đại chúng. Mọi người tranh nhau xem bói, tìm hiểu đời tư của người nổi tiếng, chuyện phiếm, nghe nhạc. Không ai bận tâm thứ gì đó đã biến mất, bởi dù sao thì sự tồn tại của thứ đó vốn dĩ rất mờ nhạt.
Không có Youtube thì dùng Youku, có sao đâu? Nhưng lên Youku, bạn thường “được” xem những clip đạo rẻ tiền, và người ăn cắp thì dương dương tự đắc, tự cho mình là tài ba, như thể cái ý tưởng ấy vốn dĩ là của anh ta vậy. Bạn xem và bạn không khỏi giật mình kinh ngạc, sao anh ta có thể làm được như thế nhỉ! Ăn cắp sáng tạo quá! Nhưng bạn đâu biết rằng, bạn có suy nghĩ như thế là vì bạn không hề biết trên đời còn có một trang mạng tên Youtube.
Không có Twitter thì dùng Weibo, có sao đâu? Nhưng khi bạn muốn biết chuyện gì đang xảy ra gần đây, bạn miệt mài tìm kiếm, nhưng càng tìm thì kết quả sau đây hiện ra càng rõ nét: “Theo quy định của pháp luật, kết quả tìm kiếm không được phép hiển thị”. Lâu dần, bạn nghĩ, dù sao biết được tin tức ấy cũng chẳng để làm gì, thôi thì chẳng tìm nữa, chẳng cần nữa.
Và thế là, từng cánh cửa cứ lần lượt bị đóng sập lại. Hôm nay, ở Trung Quốc bạn mở trang worldjournal-com, bạn không thấy nó đâu. Ngày mai, trang web mà kiến trúc sư số một thế giới chia sẻ với bạn đọc cũng biến mất. Đầu tiên là tốc độ load rất chậm, rất rùa, sau đó thì hoàn toàn mất hút. Vài hôm nữa, trang tin tức mà trước đó bạn vẫn vào đọc một số bài viết đều đặn mỗi ngày bỗng mất tăm. Những trang viết độc đáo, xuất sắc đó chỉ hiển thị mấy dòng chữ: Không thể hiển thị. Vài tháng nữa, mạng đại học bị đóng cửa, website nhiếp ảnh bị đóng cửa, thậm chí trang tìm kiếm bằng tiếng Nhật của Baidu cũng không còn.
Tiếp đó, trang truyện tranh biến mất, tiếp đó, trang phim hoạt hình không còn. Tiếp đó, trang phim Mỹ đóng cửa, ngay cả trang download phim Mỹ cũng cũng cũng cũng… hoàn toàn biến mất. Tôn trọng bản gốc, bảo vệ bản quyền ư. Thôi được, vậy thì vì sao, ngay cả trang web chia sẻ sub cũng không còn ???
'...
DÃ THÚ
Mất đến hàng triệu năm
Để thú biến thành … người
Nhưng chỉ vài triệu đồng
Người biến thành … dã thú

Người ơi! Xin nhắn nhủ
Đừng đánh mất lương tri
Kiếp này ta là gì?!
Là người hay là thú?!'Từng ngọn đèn bị dập tắt. Nguồn sáng chiếu rọi từ bốn phương biến mất. Thế giới đa sắc màu, tươi đẹp rực rỡ của chúng ta bỗng chốc biến thành một màu đen thê thảm. (HÌNH 4)
Trời tối rồi à, thế thì đi ngủ thôi. Cầu cho cơn say này kéo dài mãi mãi, khỏi phải tỉnh lại.
“Vương triều từ đây vững chắc
Giang sơn từ đây thái bình.”
© Dịch từ một bài viết của một tác giả nickname là Tiểu Hải, người TQ. Nguồn: VietFact - Người Trẻ Nhìn.
https://www.danluan.org/tin-tuc/20180612/tu-do-kieu-trung-quoc

***
Kết quả hình ảnh cho Bạo động tại Ban chỉ huy quân sự Bình ThuậnCòn gì nữa?... Trên thế giới đang có 3 chuyện hot... nhất: Cuộc gặp thượng đỉnh Trump - Kim*, Vụ Khu đặc/Luật cắt mạng*, và vụ Bình Thuận* (HÌNH 5), và mặc dù chuyện Họp thượng đỉnh Trump-Kim* rất ‘hot’, nhưng tôi vẫn quan tâm đến chuyện VN hơn.
Người Tàu có nói ‘mục hạ vô nhân’ là ‘xem dưới mắt không có người’ để chỉ mấy tay ‘Đại Đại’ ngồi chàng hảng giơ háng trên ghế rồng trợn con mắt trắng dã như cá chết lên mà nhìn thiên hạ, chẳng hạn như tay Quan Công hay hiện nay là Luyện Đại Đại...
Kết quả hình ảnh cho Luật khóa miệngPhải nói thẳng là người Việt mình, kể cả tôi... Dân thì thích đàn đúm nơi quán cà, bàn trà, bàn nhậu (uống mỗi năm 4 tỉ lít bia-rượu!) từ ngày này qua tháng nọ - cả đời, chém gió đủ thứ chuyện trên trời dưới đất, cho đó là ‘đúng’ và tự cho mình là ‘trí tuệ’! Quan thì thuộc loại ‘biểu đại’ (trển biểu thì làm đại!), suốt ngày đi... ‘buôn lá chít’, rồi tự cho mình là ‘đỉnh của đỉnh’!, rồi một ngày nọ nổi hứng ban hành cái ‘nuật khu đặc’ và ‘cắt mạng’ - để đưa lưới trùm miệng dân để... đánh cá! (HÌNH 6)... 'Không thể vượt qua được thế lực của những kẻ ngu dốt, vì chúng quá... ngu" (Einstein), hehe... Vậy thì hãy chấp nhận... số phận đê!
Rồi một ngày nào đó, lịch sử Lạ viết:
- Hạ mục vô... Việt.

...Nhưng trước hết, World Cup 2018 đã đến!, quên đi vụ ‘Cắc chú Ba Tàu, thằng nào cũng như thằng nấy. Thằng nào không giấy, đá cho nó bay về Tàu’, không quan tâm đến khựa ( = bẩn)..., tahãy đi rửa tay và chuẩn bị 8 chữ S:
- Sửa soạn, sạch sẽ, sẵn sàng, sung... sướng.

H...ết.
---------
Chú dẫn:
1.       Dubai: ...Tôi còn phát hiện ra ở Dubai: lương của người nghèo nhất là 3000 đô/tháng! ( # 69 triệu đồng VN); cái mà ‘Minh Béo’ gọi là ‘siêu xe’ thì ở đây hầu như mọi thường dân đều có!; tuyệt đại đa số người dân không phải đóng thuế!; tức cười nhất là người mặc veston, đeo cà-ra-vát, mang giáy láng coóng, cầm cái xanh-tô-nai to tổ bố... là kẻ làm thuê, còn mấy người mặc áo quần bình thường (áo xống) lại là ông chủ!...; và thông tin mới nhất là ‘Con đường tơ lụa’ thực ra không phải là ‘Con đường tơ lụa Tê Cu’..., xem thêm: http://nhagomlabang.blogspot.com/2018/05/1016-nuoc-giau-nhat-gioi-thu-gian.html
2.       Krishnamurti: ‘Ngươi yên tâm đi, con người chỉ tìm được một mảnh nhỏ của chân lý, rồi tưởng nó là vĩ đại, rồi biến nó thành chân lý phổ quát cho toàn thể nhân loại, nó sẽ hình thành (những) thứ ‘định kiến’ mà làm cho họ ngu muội hơn, nên họ sẽ trở thành nô lệ cho cái thứ ‘định kiến ảo’ mà họ tưởng là đúng đó, vì thế mà ta suốt đời ngự trị loài người, ha..ha..ha…’, con quỷ nói. Xem thêm: http://nhagomlabang.blogspot.com/2017/05/933-toi-hieu-tay-krishnamurti-ke-chuyen.html
3.       Lãnh đạo thế giới ca ngợi cuộc gặp thượng đỉnh Trump - Kim, xem thêm: https://vietnammoi.vn/ong-duong-trung-quoc-nen-cong-khai-nut-bam-cua-dai-bieu-quoc-hoi-110032.html
4.       ‘Luật cắt mạng’: Tiếng Êđê ‘pok er’, ‘nhia er’ là ‘mở nước’, ‘cắt/tắt nước’..., cũng như on/off trong tiếng Anh, vì thế tôi gọi đùa là ‘OFF-INTERNET LAW’, hehe...
5.       Phòng hỏa trường thành (Great Firewall), xem thêm: http://nhagomlabang.blogspot.com/2017/10/1007-toi-i-kiem-tra-trung-quoc-1-ghi.html
6.       ‘Thiên đường không có chỗ cho sự run rẩy’ là một bài viết về trận đại bại 1-3 của Liverpool trước Real Madrid vào rạng sáng ngày 27/5/2018 (Chung kết Champions League), bởi họ đã ‘run rẩy’ do ‘thiếu thủ lĩnh đích thực’, do đó dần ‘mất tự tin' và 'để mất thế trận’ trước địch thủ...
7.       Toàn văn tuyên bố chung Trump-Kim: Gồm 4 điểm chính: 1) thiết lập mối quan hệ mới giữa hai nước "vì hòa bình và thịnh vượng của người dân", 2) nỗ lực xây dựng hòa bình lâu dài trên bán đảo Triều Tiên, 3) tái khẳng định cam kết trong Tuyên bố Panmunjom giữa Hàn Quốc và Triều Tiên hôm 27/4 và 4) thúc đẩy công tác tìm kiếm hài cốt các tù binh chiến tranh... Xem tại: https://vnexpress.net/tin-tuc/the-gioi/toan-van-tuyen-bo-chung-giua-trump-va-kim-jong-un-3762549.html
8.       Về luật ANM: Tôi là một trong 15 người bỏ phiếu không tán thành thông qua dự thảo Luật ANM. Vì sao như vậy?... Mạng là môi trường toàn cầu và chúng ta đang thừa hưởng thành quả công nghệ của nhân loại. Việc quản lý và làm luật phải làm sao để phù hợp thực tiễn, để người dân được hưởng thành tựu đó, bởi nội dung này gắn với các quyền rất quan trọng của công dân đã được quy định bởi Hiến pháp. Hơn nữa, chúng ta phải có bước đi thích hợp để giữ được các cam kết trong quá trình hội nhập quốc tế. Luật nào cũng có đời sống của nó. Công nghệ đang phát triển và thay đổi từng ngày, từng giờ... Đừng vì một số người làm bậy mà tiếp cận vấn đề theo hướng khiến ảnh hưởng đến tất cả mọi người trên mạng... (Dương Trung Quốc). Xem thêm: https://vietnammoi.vn/ong-duong-trung-quoc-nen-cong-khai-nut-bam-cua-dai-bieu-quoc-hoi-110032.html
9.       Vụ Bình Thuận: Tôi xem kỹ lại các clip/hình về vụ Bình Thuận thì thấy nó không chỉ đơn giản là một cuộc bạo động, mà là... ‘chiến tranh’!... Nhiều người dân nói là do khổ sở quá/bị kìm nén quá (too much) bởi các ‘khu đặc’ của TQ (nhà máy nhiệt điện Vĩnh Tân...) và từ việc đánh bắt cá ngoài ngư trường Biển Đông, nên họ căm thù TQ. Thế nhưng tại sao họ lại phải chiến đấu ‘một mất một còn’ với người mình (CSCĐ...)?... Tại sao họ không để dành ‘ý chí căm thù’ đó để sau này đánh Tàu?... Phải chăng người dân đã bị rơi vào các đgl ‘học thuyết âm mưu’?... (Trích Hồi ký ngày 12/6/2018)


Phần nhận xét hiển thị trên trang

Độc tài gần với cô đơn- Không may gặp phía trạnh buồn trong thơ!

Tại sao độc tài lại rất ham làm thơ?


AlamyBản quyền hình ảnhALAMY
Image captionThơ của Stalin chứa đầy những sáo ngữ theo chủ nghĩa tự nhiên
Thơ là nghệ thuật của sự thanh tao, tức là đồng nghĩa với sự tinh tế và nhạy cảm.
Có vẻ ngược ngạo khi thơ cũng có thể được dùng để ca ngợi sự tàn bạo và là loại hình nghệ thuật được các nhà độc tài ưa thích.
Nhưng tự cổ chí kim, các nhà độc tài đều thích làm thơ - để tìm kiếm sự khuây khỏa, giãi bày tâm sự hay vinh quang.

Các tác phẩm của họ giúp chúng ta hiểu được về bản chất của quyền lực, sức hút muôn đời của thi ca và những hiểm họa của việc diễn đạt nghệ thuật.

Nero tự đại

Một hình mẫu nhà thơ - bạo chúa là Nero (37-68 Công nguyên), vị hoàng đế La Mã khoa trương, tự phụ, thích cảm thán về bản thân mà những luật lệ hèn mọn ông ban hành phản ánh thứ nghệ thuật kém cỏi của chính bản thân ông.
Các nhà viết sử của Nero, Tacitus và Suetonius, cho rằng thành Rome đã bị thơ cũng như những chính sách của Nero giày xéo.
Sự chế nhạo là một hình thức trả thù để thỏa lòng bằng cách phê phán, nhưng những lời mô tả như thế của các sử gia cũng đặt ra một vấn đề nhức nhối: liệu tội ác của kẻ chuyên chế có thể được giảm nhẹ nếu như tác phẩm của ông ta được xem là có giá trị; và ngược lại, liệu chúng ta có đánh giá một cách công bằng đối với chất lượng thơ của một kẻ chuyên chế hay không?
AlamyBản quyền hình ảnhALAMY
Như học giả Ulrich Gotter chỉ ra trong cuốn sách mới được xuất bản "Các nhà độc tài làm thơ" thì so với các hoàng đế-nhà thơ như Caesar và Augustus, thời kỳ mà Nero cai trị lại "đáng ngạc nhiên là không hề có đổ máu".

Tuy nhiên, bất chấp việc ông ta không có tham vọng quân sự, các hành động thù hận của Nero đều được ghi lại đậm nét, và hình ảnh ăn sâu trong đầu chúng ta về ông là hình ảnh một nhà chuyên chế thảm hại mặc trang phục sân khấu bi thảm, cất tiếng ca tụng việc chiếm được thành Troy trong khi kinh thành của ông ta bị đốt cháy ra tro.
Suetonius dẫn lại lời của Nero là "vô cùng vui sướng trước vẻ đẹp của ngọn lửa".
Nero say sưa trong các màn trình diễn: Tại Rome ông khai trương Neronia, một lễ hội đầy trau chuốt mang âm hưởng Hellenic gồm ba phần là âm nhạc, diễn thuyết và đọc thơ.
Và trong một chuyến đi vòng quanh Hy Lạp, ông đã tham dự cuộc thi sáng tác thơ, thi hát và chơi đàn lia, bên cạnh việc thi đấu trên chiến xa. (Tại Olympia, ông bị hất khỏi cỗ chiến xa 10 ngựa kéo, ấy vậy mà vẫn được trao giải chiến thắng, bởi các vị giám khảo bợ đỡ, hèn nhát).
Nero nói rằng tượng của những người chiến thắng trước đó cần phải bị dỡ khỏi bệ, và ông ta trở về thành Rome mang theo 1.808 giải thưởng.
Chân dung của nhà thơ này như là một kẻ tự cao tự đại, thích nhào nặn thế giới theo trí tưởng tượng hoang tưởng của ông ta đã là nguồn cảm hứng cho nhà văn đạt giải Nobel Henryk Sienkiewicz với cuốn tiểu thuyết "Quo Vadis" vào năm 1896.
Nero thậm chí còn tự đạo diễn màn trình diễn cuối cùng của đời mình: hành động tự sát vụng về của ông. Ông đã tập và diễn câu nói vĩnh biệt: qualis artifex pereo (Ta chết là một nghệ sỹ tài ba đã chết).

Mussolini ủy mị

Gần hai ngàn năm sau, một nhóm các nhà thơ Ý đã dự báo chủ nghĩa phát xít với việc ca ngợi cảnh hoang tàn theo kiểu của Nero.
"Hãy để nghệ thuật thăng hoa dẫu cho thế giới có hủy diệt" là một trong các khẩu hiệu của các nhà theo thuyết Vị lai Ý do nhà thơ Filippo Tommaso Marinetti, người tôn sùng chiến tranh như là 'giải pháp duy nhất để cứu thế giới', sáng lập.
Marinetti đã tìm cách công nghiệp hóa và quân sự hóa ngôn ngữ với dạng 'thơ cụ thể' (hay 'thơ hình khối) do một kẻ sáng tạo hung hăng sáng tác với việc bắt đầu bằng cách 'tàn phá cú pháp một cách không thương tiếc'.
AlamyBản quyền hình ảnhALAMY
Những nhà chủ thuyết Vị lai này bị ảnh hưởng bởi nhà thơ-chiến binh Gabriele D'Annunzio - một nhân vật được tôn sùng, người đã sáng lập phong trào 'độc tài trong thơ ca' ngắn ngủi vào năm 1919 vốn là nguồn cảm hứng thúc đẩy Mussolini giành lấy quyền lực ba năm sau đó.
Mặc dù tự nhận là rất hâm mộ ý tưởng của D'Annunzio về sự 'hợp nhất huyền bí' giữa thơ và người, thơ của chính Mussolini có xu hướng cam chịu một cách ủy mị.

Tham vọng thơ phú của ông ta có một sự giả tạo có mức độ: nhà viết tiểu sử Mussolini là Richard Bosworth cho biết rằng ông ta để tác phẩm của những nhà thơ nổi tiếng "mở ra ở trên bàn làm việc của ông ấy để khiến người khác để ý" khi có khách quý nước ngoài đến thăm.
Những bài thơ sau này của ông ta thể hiện sự cô lập - không hề giống như lý tưởng của ông ta thời trẻ khi đi theo con đường chủ nghĩa xã hội. Khi đó, ông sáng tác những vầng thơ than khóc cho sự sụp đổ của chủ nghĩa Jacobin ("chiếc rìu thấm máu dân nghèo") và khao khát sự tiên tri cách mạng ("Trong đôi mắt khép lại lóe lên nguồn Ý tưởng/ Viễn cảnh về một thế giới về sau").
Điều tất yếu là các nhà độc tài đã chuyển sự bất đắc chí trong nghệ thuật của họ sang chính trị.
Hitler, mặc dầu tự cho là thích "sức mạnh thần kỳ của lời nói" thay vì "sự tuôn chảy dạt dào tình cảm của thi sỹ", từng tưởng tượng mình là một kẻ bohemian phóng khoáng ở thành Vienna.
Goebbels, người biến nghệ thuật tuyên truyền trở thành hoàn hảo, đã viết một cuốn tiểu thuyết với tính chất biểu cảm trong khi Pol Pot, người học hành ở Paris, là một người ái mộ thơ theo trường phái Biểu tượng của Verlaine.

Stalin màu mè

Chủ nghĩa Marx ở nước Nga đã cho ra đời một làn sóng của phong trào thẩm mỹ cấp tiến trong khi nhà thơ-nhà chuyên chế của Liên bang Xô Viết lại làm thơ theo phong cách bảo thủ đến ngạc nhiên.
Stalin thời còn trẻ làm thơ bằng ngôn ngữ Georgia - ngôn ngữ bị cấm ở trường dòng Chính thống giáo nơi ông ta theo học - và các tác phẩm của ông dùng lại những mô típ lãng mạn của một nhà thơ nổi loạn của và của Thời Hoàng kim đã mất.
Thơ của Stalin có nét đặc trưng là sự mô phỏng khéo léo, thiếu sự tự trào và 'lòng nhiệt huyết thái quá', theo nhận định của nhà phê bình Evgeny Dobrenko.
Với sự tao nhã hoa lá cành gần tới mức kệch cỡm, thơ của Stalin chứa đầy những sáo ngữ theo chủ nghĩa tự nhiên: "Dưới nền trời xanh tiếng sơn ca hót véo von trong bụi cây" còn tâm hồn thì bị "khu rừng âm u của bóng đêm" giày xéo.
Đây là những câu thơ chân thành tha thiết nếu không bị vướng một cách thô thiển vào chính trị:
"Sẽ là chuyện hiển nhiển
Một khi bị vùi xuống đất đen
Người đàn ông bị áp bức
Một lần nữa cố vươn đến đỉnh núi thiêng
Khi được đỡ nâng bằng hy vọng"
Trong bài thơ 'Over This Land' (1895), một nghệ sỹ đem đến cho quần chúng âm nhạc đầy dự cảm:
Tiếng ca biến những trái tim đã hóa đá thành nhịp điệu
Giọng hát khai mở những tâm hồn đã hóa đêm đen mịt mùng
Nhưng nhà tiên tri đó lại không được quần chúng mà ông đang cố gắng giải thoát nhìn nhận: "Đám đông đặt trước mặt kẻ lạc loài/ Một chiếc cốc rót đầy thuốc độc"

Trong một bài thơ sau đó, Stalin một lần nữa xuất hiện với vai trò là một ca sỹ mà "lệ tuôn rơi trước thảm cảnh của nông dân" khi ông, với sự tiên tri, "dựng lên tượng đài ghi danh mình…trong lòng mỗi người dân Georgia".
Được xuất bản mà không đề tên, những câu thơ của Stalin được đăng trong những tạp chí văn học uy tín và được tuyển chọn như là điển hình của văn học cổ điển Georgia.
Thật ra, ngay cả những nhà viết tiểu sử Stalin chỉ trích ông nhiều nhất cũng dành lời khen cho thơ ông: Simon Sebag-Montefiore viết rằng "vẻ đẹp của thơ Stalin nằm trong nhịp điệu và cách dùng từ", vốn khó mà truyền đạt sang ngôn ngữ khác, trong khi Robert Service cho rằng những tác phẩm của ông có một "sự trong sáng về ngôn ngữ mà mọi người đều thừa nhận".
Vẻ đẹp đầy hoa lá và khí thế hào hùng đó lại xuất hiện trong tinh thần cổ vũ chủ nghĩa xã hội hiện thực của Stalin, trái ngược với những người đi tiên phong thử nghiệm chủ nghĩa hiện đại.
Người thừa kế tinh thần của Stalin, Yuri Andropov, đã kết hợp sự quan liêu với tính lãng mạn. Là người đứng đầu KGB, ông khủng bố giới bất đồng chính kiến và đè bẹp phong trào nổi dậy ở Hungary trong lúc viết thơ tình tặng vợ.
Nhà thơ người Uzbekistan Hamid Ismailov kể một giai thoại về Andropov: một trong những người viết diễn văn của ông gửi ông tấm card chúc mừng sinh nhật trong đó nói đùa rằng quyền lực làm tha hóa con người, và Andropov viết lại với những vần thơ lạnh gáy, dịch xuôi thì có nghĩa thế này:
Một khi kẻ xấu thốt lên
rằng quyền lực làm tha hóa nhân gian
Thì rồi giới học giả hùa theo
Mà không hề nhận ra (trời ạ!)
Rằng thường thì chính con người mới làm tha hóa quyền lực

'Mặt trời Hồng'

Một nhà độc tài khác tự thừa nhận theo chủ nghĩa Stalin, nhà lập quốc của Bắc Hàn Kim Nhật Thành, được cho là tác giả của những vở kịch cách mạng và các tác phẩm lý luận, nổi bật nhất là 'học thuyết hạt giống' vốn mô tả ông ta như là cha đẻ của sáng tạo nghệ thuật.
AlamyBản quyền hình ảnhALAMY
Image captionCác vở kịch cách mạng và các tác phẩm lý luận ở Bắc Hàn được cho do Kim Nhật Thành sáng tác
Vào năm 1992, Kim đã viết một bài thơ cho con trai Kim Jong-il, sau được công bố rộng rãi:
Đã năm mươi mùa xuân rồi sao Ngôi sao Sáng?
Với ngòi bút và thanh gươm đầy uy lực
Và còn lòng dạ sắt son như nhất
Được muôn người kính nể
Tiếng đồng thanh tung hô và ca ngợi
Làm rung chuyển cả đất trời
Kim Nhật Thành, người cha lập quốc, được chào đón như là 'Mặt trời của đất nước' giống như cái cách mà Mao Trạch Đông được ca tụng là 'Mặt trời Hồng trong tim mỗi chúng ta'.
Mao chính là hiện thân của lý tưởng 'bút và gươm' của nhà trị quốc - dựa trên ý tưởng 'văn võ song toàn'. Mao tìm cách làm sao cho quan niệm phong kiến này trở nên phù hợp trong khi để mình vượt lên trên nó.
Ông ta đã viết trong một bài thơ vào năm 1936 rằng từ trước đến nay ít có hoàng đế để lại di sản thơ ca, mà giờ đây 'những con người thật sự vĩ đại/ Chỉ có trong thời đại này'.
Thơ của Mao chính thống về hình thức và cổ điển trong chủ đề, một kiểu làm thơ truyền thống mà ông ta lẽ ra phải khinh miệt.
Bất chấp mệnh lệnh do chính ông ta đưa ra là Phá Tứ Cựu (xóa bỏ văn hóa cũ, phong tục cũ, tập quán cũ, ý tưởng cũ), Mao làm thơ theo lối cổ, ngay cả khi lối làm thơ đó bị lên án là trưởng giả và lỗi thời.
"Tôi lo sợ những sai lầm đó lan rộng có thể khiến giới trẻ lầm lạc," Mao thổ lộ với biên tập một tờ tạp chí, thế nhưng ông vẫn chiều theo sở thích của mình ngay cả khi ông ấy cấm người khác làm theo.
Mao đắm mình vào ngôn ngữ và chứng tỏ sự thuần thục trong việc sử dụng hình ảnh ("núi trùng điệp xanh biêng biếc/ Ráng chiều đỏ rực máu một màu") và các chủ đề cổ điển ("thế gian vật đổi sao dời, bãi biển hóa thành nương dâu") và có khi lại trào lộng ("hy sinh gian khổ càng khiến bền lòng chặt dạ") và tuyên truyền ("Con gái Trung Hoa chí khí ngất trời/ Yêu chiến đấu nào phải đâu nhung gấm").
AlamyBản quyền hình ảnhALAMY
Image captionMao rất thích làm thơ theo lối cổ tuy bản thân ông thì ra lệnh Phá Tứ Cựu (xóa bỏ bốn điều cổ hủ, lạc hậu)
Những tác phẩm của Mao chứng tỏ rằng nghệ thuật thanh thoát không có nghĩa là tác giả sẽ đưa ra những chính sách mềm mại.
Vào năm 1966, Hồng vệ binh bổ sung vào quyển Mao tuyển của họ 25 bài thơ do Mao sáng tác vốn dẫn đến sự say mê thơ theo lối cổ ở những người quyết tâm phá bỏ 'những tàn dư phong kiến'.
Câu thơ cuối cùng mà Mao từng viết, một năm trước khi phát động cuộc Đại Cách Mạng Văn hóa, là điềm báo cho những hỗn loạn sắp tới: "Hãy nhìn kia: Thế giới đã đảo lộn"

Bằng chứng buộc tội

Những tác phẩm thơ cũng được dùng làm bằng chứng buộc tội tại Tòa Hình sự Quốc tế khi Radovan Karadžić, 'Tên đồ tể của Bosnia' bị kết tội diệt chủng.
Một phim tài liệu hồi năm 1992 của BBC đã ghi lại cuộc gặp giữa Karadžić và nhà thơ Nga theo chủ nghĩa dân tộc Eduard Limonov, trong đó Karadžić đọc một bài thơ dự báo về bạo lực và Limonov bắn một loạt đạn vào thung lũng phía dưới.
Karadžić nói rằng ông ta đã biết trước sẽ có chiến tranh nhiều năm trước đó, và bài thơ Sarajevo vào năm 1971 của ông ta có những dòng sau đây:
Thành thị rực cháy như mẩu nhang
Lương tri chúng ta gầm lên trong làn khói...
Luật pháp quốc tế đòi hỏi phải xác định ý định phạm tội của bị cáo. Karadžić là nhân vật chủ chốt trong cái mà Slavoj Žižek gọi là 'trạng thái tình cảm thơ ca-quân sự' tôn sùng việc dùng văn thơ bắn phá vào tình cảm dân tộc chủ nghĩa, nhất là bài thơ sử thi The Mountain Wreath (1847) của Petar Petrović-Njegoš mà trong đó máu đổ của người Hồi giáo được xem là hành động khai sinh ra nhà nước Serbia.
Cuộc đột kích vào khu nhà mà Osama bin Laden ẩn trốn vào năm 2011 đã khiến truyền thông bình luận về tủ sách của ông ta, nhưng chỉ tập trung vào sự thiếu vắng tiểu thuyết mà không nhắc đến lòng yêu thơ của ông.
Hồi năm 2010, bin Laden đã viết cho một phụ tá những chi tiết về một âm mưu đầy tham vọng trước khi kèm theo một yêu cầu: "Nếu có người anh em nào ở cùng cậu mà biết về nhịp thơ thì hãy cho tôi biết, và nếu cậu có quyển sách nào bàn về khoa học làm thơ cổ điển thì hãy gửi cho tôi xem."
Bin Laden nằm trong số những nhà thơ thánh chiến được ca ngợi nhất và đó một phần là do tài năng làm thơ cổ điển trôi chảy của ông ta.
AlamyBản quyền hình ảnhALAMY
Image captionBin Laden nằm trong số những nhà thơ thánh chiến được ca tụng nhiều nhất
Sứ quân của Bin Laden ở Iraq, Abu Musab Al-Zarqawi, được mọi người biết đến đồng thời là 'đồ tể' và 'người khóc nhiều' - cho thấy mối liên hệ giữa sự tàn bạo và mẫn cảm, khao khát song song về quyền lực và lòng thương.
Thủ lĩnh hiện tại của Al-Qaeda, Ayman al-Zawahiri, cũng làm thơ, và caliph (tức Quốc vương) tự xưng của cái gọi là Nhà nước Hồi giáo, Abu Bakr al-Baghdadi, viết luận văn tiến sỹ về một bài thơ tôn giáo.
Một nhà độc tài từng viết thơ và có kết cục cay đắng là Saddam Hussein. Bài thơ trong tù 2013 của ông được sáng tác bằng tiếng mẹ đẻ khá trúc trắc: "Ngươi là cơn gió nhẹ dịu dàng / Làm nên tâm hồn ta / Và Đảng Baath của ta nở hoa như cành cây đâm lộc biếc".
Saddam, người vốn thích chụp hình bên khẩu AK, đã thể hiện sự bất khuất của mình qua những con chữ: "Nơi đây chúng ta ưỡn ngực trước bầy sói".
Thú vị là người chế tạo ra khẩu AK, Mikhail Kalashnikov, cũng thích trở thành nhà thơ. Như WH Auden viết trên mộ chí của Hitler, "thơ ông viết rất dễ hiểu".

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Luật ANM: Khái niệm “Điện toán đám mây”


Facebook Data Center in Ireland. Ảnh: Internet
Nhân chuyện tướng Việt vừa phát biểu trước QH yêu cầu “dịch chuyển điện toán đám mây” về VN, HM Blog xin cung cấp vài thông tin phổ thông để hiểu nôm na về Điện toán đám mây (ĐTĐM) hay Tính toán đám mây cũng là một.

HM Blog chỉ dừng ở đoạn các công ty “dịch chuyển điện toán đám mây” về VN. Hiểu nôm na, ý tướng Việt muốn bảo, mây (mưa) đâu thì mây (mưa), dữ liệu người dùng tại VN phải nằm trong tầm ngắm/tay của CA VN, kiểu như ban TG quản hơn 800 tờ báo “cho nói được nói, bắt im phải im.”
  1. Định nghĩa: ĐTĐM (tiếng Anh: Cloud Computing) là một xu hướng xuất hiện từ hơn một thập kỷ qua nhằm tối ưu việc dùng máy chủ, lưu trữ dữ liệu, cơ sở dữ liệu, mạng, phần mềm v.v trên Internet được gọi ngắn là Cloud (“đám mây”, “mây”).
  2. Cloud Providers: Các công ty cung cấp dịch vụ “Cloud” này được gọi là nhà cung cấp đám mây (Cloud Providers) và giá cước được tính như dân dùng điện hay nước tại nhà, dùng nhiều trả nhiều, dùng ít trả ít, thậm trí mua gói trả trước dùng thoải mái.
  3. Máy chủ thật. Thí dụ, một tổ chức hay công ty có 100 VP đại diện/chi nhánh tại 100 quốc gia. Mỗi VP đại diện phải có ít nhất 2 máy chủ – server, 01 dùng cho email (email server), 01 để lưu trữ dữ liệu (file server), để nhân viên dùng hàng ngày. Các server này nối với nhau thông qua đường truyền riêng (leased line) hoặc kết nối Internet băng thông rộng (broadband Internet) về trung tâm tính toán ở tổng hành dinh (headquarter), thí dụ là ở California hay đâu đó. Để an toàn mỗi chi nhánh/VP phải mua thêm hai máy chủ dự phòng. Vận hành, bào trì cũng như sao lưu, bảo vệ dữ liệu cho 400 máy chủ trên toàn thế giới ngốn một lượng tài nguyên rất lớn về người và của. Công ty cần duy trì một đội quản trị hệ thống hùng hậu hàng ngày truy nhập vào 200-400 máy chủ để kiểm tra các vấn đề về phần cứng, phần mềm. Thay máy chủ mới, bảo hành, bảo trì, trả lương nhân viên vô cùng tốn kém. Đấy là chưa kể chi phí nhà cửa, điện nước cho các máy này.
  4. Dung lượng lưu trữ cao, tốc độ xử lý nhanh, băng thông internet rộng giúp các công ty cung cấp máy chủ thay vì đưa máy đến từng chi nhánh/văn phòng, họ tạo một trung tâm phân phối dữ liệu và dịch vụ, tựa như tổng kho cho thuê. Người dùng (cá nhân/tổ chức/công ty…) thuê chỗ và trả tiền. Đó là máy chủ ảo hay còn gọi là Cloud Server. Gọi là ảo nhưng thật. Ảo là vì người dùng chả thấy và cũng chả biêt máy ở đâu, thật là vì có hệ thống máy thật.
  5. Máy chủ ảo. Khi máy chủ thật tốn kém và không hiệu quả, VP trên chuyển sang Cloud. Email dùng Outlook của Microsoft – là Cloud. File server cũng thuê Cloud và trả phí hàng tháng như điện, nước. Đội quản trị thay vì phải xem phần cứng hay phần mềm hỏng hóc ra sao giờ chỉ lo đảm bảo dữ liệu được an toàn.
  6. Toàn cầu. Máy chủ của các công ty dịch vụ được đặt tại nhiều địa điểm trên khắp thế giới gọi là máy chủ ảo – virtual server, và thường những địa điểm này không được biết rộng rãi. Hợp đồng được ký kết là tuyệt đối không lộ bí mật thông tin của khách hàng trên máy chủ. Bảo vệ thông tin là yếu tố sống còn của một công ty. Làm lộ thông tin khách hàng dẫn đến uy tin công ty bị ảnh hưởng chưa kể nhiều khả năng bị kiện và bồi thường có thể dẫn đến phá sản, thậm chí tù tội. Mới có chuyện FBI không thể ra lệnh cho iPhone mở khóa chiếc điện thoại của một tội phạm.
  7. Tiện ích có nhiều. Ngoài chuyện máy chủ ảo/thật, thì phần mềm và dịch vụ cũng được lưu trên Cloud thay vì nằm trên từng máy PC hay thiết bị cầm tay, họ chỉ kết nối và sử dụng khi cần. Google rất mạnh về Cloud nhưng chưa chắc họ đã sở hữu các máy chủ thật mà có thể một số dịch vụ lại thuê của bên khác, thông tin các tài khoản không biết nằm server vật lý nào và ở đâu trên thế giới vì là Cloud…đám mây.
  8. Tác dụng của ĐTĐM khỏi cần bàn cãi vì thế giới kết nối bằng internet băng thông rộng, sắp tới bằng vệ tinh phủ toàn cầu thì lúc đó có đám mây thật.
  9. Đặt server tại VN không có tính khả thi cao vì server vật lý cần rất nhiều và các công ty cung cấp dịch vụ Cloud chỉ đặt các server thật tại những quốc gia có an ninh cao, tin cậy, tôn trọng chủ quyền của công ty và nhất là bảo vệ bí mật riêng tư của khách hàng. Thiệt thòi ở đây lại chính là người dùng.
  10. AN VN chỉ quan tâm đến Google và FB vì theo họ, hai anh đầu trò này làm rối loạn xã hội. Chỉ cần nói linh tinh, alo cho Google và xóa, thế là OK. Nhưng còn Twitter, Viber, SnapChat… đang ngoi lên thì sao.
  11. Trung Quốc có nền tảng Cloud riêng (mà trên thực tế là gần như một Internet riêng), cắt đứt internet liên hệ với thế giới. Họ có thể quản lý hơi thở của 1,4 tỷ dân nhưng mở rộng ra biên giới thì chắc chắn là khó trừ phi quốc gia nào muốn “hội nhập” với TQ.
Các chuyên gia IT góp ý thêm, Xôi Thịt phần trên và Danh Nguyên phần dưới. Cảm ơn hai bạn.
  • Máy chủ của các công ty lớn như Amazon, Google, Microsoft … tập trung ở các data centers (trung tâm dữ liệu). Mỗi data centers có thể có hàng trăm ngàn máy được tổ chức, sắp xếp một cách đặc biệt sao cho hiệu quả nhất, tốn ít năng lượng nhất, tính toán nhanh nhất.
  • Các data centers được đặt nhiều nơi trên thế giới, thường ở các quốc gia dân chủ, ổn định, luật lệ nghiêm minh, ít thiên tai, có hạ tầng cơ sở kỹ thuật tân tiến. Ví dụ, ở châu Á Google có data centers ở Đài Loan, Singapore, Hongkong )không biết có dời đi chưa).
  • Data ở trên Cloud không tập trung theo vị trí địa lý của người chủ.  Thí dụ, ông A và bà B cùng ở Việt nam, nhưng Facebook của ông A có thể nằm ở Đài Loan, và FB của bà B có thể nằm ở Singapore.  Rắc rối hơn nữa, có khi FB posts (VN mình hay gọi là status) của anh C nằm ở Đài Loan, nhưng các comments lại nằm ở Singapore. Vì thế “Dịch chuyển đám mây” về Ba Đình khá…mệt mỏi.
  • Vì lý do an toàn, các công ty thường có nhiều sao chép (copies) của dữ liệu, để nếu như một data center bị tê liệt, thì người sử dụng cũng không bị ảnh hưởng, và các copies thường giữ ở các data centers cách xa nhau để tránh bị ảnh hưởng chùm.  Thí dụ, nếu có tsunami ở Thái Bình Dương, thì các data centers ở Đài Loan, Singapore có thể bị ảnh hưởng.  Do đó các data centers này phải có copies ở Châu Âu chẳng hạn
Vài lời với các cụ, nhờ các bạn IT chính hiệu thêm thông tin và tri thức để bà con ta hiểu luật ANM sắp có hiệu lực. Nếu ai vào QH mà bấm nút thì cũng nên hiểu chút chút.
HM. 13-6-2018

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Bấm nút thông qua Luật an ninh mạng: Có lo Facebook, Google rời Việt Nam?



Phương Dung


























Dân Trí - Trước ý kiến băn khoăn về các tên tuổi lớn như Facebook, Google sẽ rời bỏ Việt Nam khi Luật an ninh mạng được thông qua, đại biểu Quốc hội Lưu Bình Nhưỡng cho rằng, Facebook, Google sẽ không rời khỏi Việt Nam vì những doanh nghiệp này sẽ phải cân nhắc rất nhiều.

Như Dân trí đưa tin, với 423 đại biểu bấm nút tán thành, chiếm 86,86% tổng số đại biểu Quốc hội (15 đại biểu không tán thành, chiếm 3,08%), Quốc hội đã chính thức thông qua Luật an ninh mạng vào lúc 9h57 sáng 12/6 vừa qua.

Lo Google, Facebook rút khỏi Việt Nam

Theo khảo sát của các tổ chức quốc tế, tốc độ phát triển và phổ cập internet ở Việt Nam thuộc top 20 quốc gia có nhiều người sử dụng internet nhất trên thế giới.

Đáng lưu ý, Việt Nam còn xếp thứ 7 trong danh sách 10 quốc gia có người dùng Facebook đông nhất thế giới với 64 triệu người dùng, chiếm 3% tổng số người dùng toàn cầu. Những con số này cho thấy sự phổ biến của mạng Facebook trong xã hội Việt Nam, đặc biệt, có tới hơn 60% người sử dụng thuộc lứa tuổi thanh, thiếu niên - thế hệ quyết định tương lai của đất nước.

Trong khi đó, Google gần như trở thành công cụ tìm kiếm mà toàn bộ dân số trên toàn thế giới đều sử dụng, không chỉ riêng tại Việt Nam. Theo ước tính, Google và Facebook đang sở hữu hơn 60% doanh thu quảng cáo điện tử toàn cầu

Trước đó, khi góp ý kiến vào dự Luật an ninh mạng, nhiều ý kiến lo ngại quy định yêu cầu doanh nghiệp nước ngoài khi cung cấp dịch vụ viễn thông, internet tại Việt Nam đặt cơ quan đại diện, máy chủ quản lý dữ liệu người sử dụng tại Việt Nam sẽ khiến những ông lớn này rút khỏi Việt Nam.

Trong một văn bản góp ý cuối năm ngoái, Phòng thương mại và Công nghiệp Việt Nam (VCCI) thậm chí cho rằng, điều kiện này hiện trái với các cam kết quốc tế mà Việt Nam tham gia như Tổ chức Thương mại Thế giới (WTO) hay Hiệp định Thương mại tự do Việt Nam – EU (EVFTA).

VCCI cho rằng, nếu quy định này là bắt buộc thì doanh nghiệp sẽ phải đầu tư hệ thống máy chủ khổng lồ tại Việt Nam mới có thể được kinh doanh. Theo đó, nếu dự thảo được thông qua, viễn cảnh về việc Google, Facebook, những ông lớn về internet sẽ rút khỏi Việt Nam.

Đây cũng là lo ngại của không ít người dùng Việt khi số lượng người dùng mạng xã hội, internet tại Việt Nam ngày càng gia tăng.

"Sẽ phải cân nhắc rất nhiều"

Chia sẻ quan điểm trái ngược, bên lề hành lang Quốc hội chiều 12/6, đại biểu Quốc hội Lưu Bình Nhưỡng (Bến Tre) cho rằng: Luật An ninh mạng được thông qua là cần thiết, nhất là trong bối cảnh sự xâm nhập của các trang mạng xã hội với quá nhiều thông tin không được kiểm chứng.

"Ở đây chúng ta phải đặt lợi ích quốc gia lên trên trước các lợi ích thông thường khác. Bất cứ đại biểu nào, bất kể người dân nào cũng đều phải nhận thức vấn đề an ninh của tổ quốc là số 1”, ông Nhưỡng chia sẻ.

Trước ý kiến băn khoăn về các tên tuổi lớn như Facebook, Google sẽ rời bỏ Việt Nam khi Luật an ninh mạng được thông qua, ông Nhưỡng cho rằng, Facebook, Google sẽ không rời khỏi Việt Nam vì những doanh nghiệp này sẽ phải cân nhắc rất nhiều.

"Việt Nam là một thị trường rất lớn trên thế giới đã mang lại cho những doanh nghiệp này nhiều lợi ích. Vì vậy, tôi tin rằng, Facebook, Google sẽ hợp tác với chúng ta và củng cố thêm những điều kiện để doanh nghiệp hoạt động", ông nói.

Vị đại biểu tỉnh Bến Tre cũng cho rằng, Luật An ninh mạng hướng tới đối tượng phạm tội chứ không phải phong tỏa quyền công dân. Quan điểm là Luật An ninh mạng phải tập trung cao độ vào việc phòng chống tội phạm công nghệ cao, tội phạm mạng.

"Chúng tôi cũng khẳng định, trong quá trình luật đi vào cuộc sống, Quốc hội sẽ tiếp tục giám sát, nếu thấy cần thiết sẽ có những đề xuất để điều chỉnh, đảm bảo luật có chất lượng ngày càng cao, ngày càng hoàn thiện hơn. Luật pháp là một quá trình, có thể phát sinh, phát triển, đến một lúc thấy không còn phù hợp thì sẽ được điều chỉnh", ông nói.

Google, Facebook mở trung tâm dữ liệu là hoàn toàn khả thi

Theo báo cáo trình Quốc hội Ủy ban Thường vụ Quốc hội cho biết, các Hiệp định cơ bản của WTO (Hiệp định GATT, Hiệp định GATS) và Hiệp định CPTPP đều có điều khoản ngoại lệ về an ninh. Do đó, việc Việt Nam áp dụng các điều khoản ngoại lệ về an ninh trong luật này là hết sức cần thiết để bảo vệ lợi ích của người dân và an ninh quốc gia.

Theo đó, Việt Nam có quyền yêu cầu các doanh nghiệp trong và ngoài nước cung cấp dịch vụ trên mạng viễn thông, mạng internet và các dịch vụ gia tăng trên không gian mạng tại Việt Nam phải lưu trữ tại Việt Nam đối với dữ liệu quan trọng của người sử dụng dịch vụ tại Việt Nam, bao gồm dữ liệu về thông tin cá nhân, dữ liệu về mối quan hệ của người sử dụng dịch vụ, dữ liệu do người sử dụng dịch vụ tại Việt Nam tạo ra; đồng thời, yêu cầu các doanh nghiệp nước ngoài tham gia các hoạt động này phải đặt trụ sở hoặc văn phòng đại diện tại Việt Nam.

Ủy ban Thường vụ Quốc hội cho biết, đến nay, đã có hơn 18 quốc gia thành viên của WTO (trong đó có Hoa Kỳ, Canada, Úc, Đức, Pháp) quy định bắt buộc phải lưu trữ dữ liệu trong lãnh thổ quốc gia, báo cáo nêu rõ.

Theo Ủy ban Thường vụ Quốc hội thì hiện nay, Google và Facebook đang lưu trữ dữ liệu của cơ quan, tổ chức, cá nhân Việt Nam tại trung tâm dữ liệu đặt tại Hồng Kông và Singgapore. Nếu quy định của luật này có hiệu lực thì các doanh nghiệp này phải dịch chuyển đám mây điện toán (máy chủ ảo) về Việt Nam để mở trung tâm dữ liệu tại Việt Nam là hoàn toàn khả thi.

Trường hợp trung tâm dữ liệu được đặt ở Việt Nam tuy có gia tăng thêm chi phí của doanh nghiệp, nhưng là quy định cần thiết phải đáp ứng yêu cầu về an ninh mạng của nước ta. Với quy định này, hoạt động kinh doanh của doanh nghiệp nước ngoài cũng như hoạt động sử dụng dịch vụ của các cơ quan, tổ chức, cá nhân trong nước cũng sẽ có những điểm thuận lợi nhất định; nếu gặp sự cố gián đoạn sẽ được xử lý nhanh hơn; cơ quan chức năng sẽ quản lý tốt hơn hoạt động kinh doanh của các doanh nghiệp này; khi có hành vi xâm phạm an ninh mạng, việc phối hợp xử lý thông tin và hành vi vi phạm sẽ hiệu quả và khả thi hơn.

Ủy ban Thường vụ Quốc hội cũng cho biết, căn cứ quy định của luật này và tình hình thực tiễn, Chính phủ quy định phạm vi doanh nghiệp cụ thể phải áp dụng quy định này, nên sẽ cơ bản không gây cản trở lưu thông dòng chảy dữ liệu, không ảnh hưởng đến hoạt động bình thường của các cơ quan, tổ chức, doanh nghiệp khác, kể cả doanh nghiệp khởi nghiệp.

Phần nhận xét hiển thị trên trang