Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Thứ Tư, 9 tháng 5, 2018

Phác thảo chân dung những kẻ “hại nước, hại dân”


(GDVN) - “Ăn” của dân tới 93% chỉ có thể là bọn mafia, những kẻ trùm sò nắm quyền quyết định tại các đơn vị, họ tuyệt nhiên không thể gọi là cán bộ lãnh đạo... Trở lại câu chuyện “Bản đồ Thủ Thiêm”, ông Võ Viết Thanh, nguyên Chủ tịch Ủy ban Nhân dân Thành phố Hồ Chí Minh hiện vẫn lưu giữ 13 tấm bản đồ kèm theo tờ trình của Ủy ban Nhân dân thành phố gửi Thủ tướng Võ Văn Kiệt năm 1995 trong bộ hồ sơ có tên “Đồ án quy hoạch phát triển Khu trung tâm thành phố mới Thủ Thiêm Thành phố Hồ Chí Minh - tháng 5-1995”.

Tập hồ sơ dán nhãn "Đồ án quy hoạch phát triển Khu trung tâm thành phố mới Thủ Thiêm Thành phố Hồ Chí Minh tháng 5/1995" được ông Võ Viết Thanh, nguyên Chủ tịch Uỷ ban nhân dân Thành phố Hồ Chí Minh lưu giữ cẩn thận trong cặp hơn 20 năm qua. Ảnh: Zing.vn



Điều này khiến người dân ngờ ngợ về phát biểu sau đây của hai quan chức Chính phủ: Ông Trưởng ban tiếp công dân Thanh tra Chính phủ Nguyễn Hồng Điệp có một “gợi ý” gửi tới quan chức Thành phố Hồ Chí Minh: “Cần sớm trả lời sòng phẳng, thẳng thắn với người dân là không có bản đồ quy hoạch khu đô thị mới Thủ Thiêm, vì Cục Văn thư và Lưu trữ Nhà nước cũng không có”.
Một khi “không có bản đồ gốc” thì dân còn đòi hỏi đối chiếu cái gì, chuyện tự nhiên sẽ kết thúc, đơn giản vậy thôi sao phải tìm kiếm cho mất công!   Là Trưởng ban tiếp công dân chắc hẳn ông Điệp nắm rất rõ những cuộc khiếu nại dai dẳng nhiều năm qua của người dân Thủ Thiêm với các cơ quan trung ương, thay vì chờ đợi làm rõ trắng đen việc “thất lạc” bản đồ quy hoạch, ông chân thành “khuyên” địa phương rằng ở trung ương (Cục Văn thư và Lưu trữ Nhà nước) “không có” nên thành phố cứ yên tâm “sòng phẳng” với dân là không có?
Ông Lê Quang Hùng, Thứ trưởng Bộ Xây dựng, khẳng định với báo chí, rằng:
Quy hoạch chung năm 1996 về pháp lý đã được thay đổi bằng quy hoạch 2005.
Còn thất lạc, trách nhiệm, hệ lụy gì thì liên quan đến quy hoạch trước, thuộc trách nhiệm của những người liên quan quản lý trước đang xem xét, làm rõ”. [1]
Ý của ông Hùng là lỗi thuộc về những người trước kia chứ không phải gần đây hay bây giờ, mà những người trước kia (từ năm 1996) còn mấy người tại chức, thế có nên “hòa cả làng”?
Viện dẫn “pháp lý” của ông Thứ trưởng Hùng khiến người ta nghĩ rằng ông là người rất am hiểu pháp luật. Vậy thực chất là thế nào? Các dữ liệu công khai đến nay cho thấy:

BINH PHÁP QUAN TRƯỜNG, KẾ THỨ 6 – “ĐÒN GIÓ BẺ MĂNG”

Được biết, Quyết định 6565 của Uỷ ban nhân dân Thành phố Hồ Chí Minh thời điểm đó căn cứ vào Văn bản số 1642 do Phó thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng ký ngày 24/11/2003, đó là chỗ dựa pháp lý cho việc Thành phố Hồ Chí Minh “bác” quyết định của Thủ tướng.
Theo quy định tại Luật Ban hành văn bản quy phạm pháp luật:
Văn bản quy phạm pháp luật chỉ được sửa đổi, bổ sung, thay thế hoặc bãi bỏ bằng văn bản quy phạm pháp luật của chính cơ quan nhà nước đã ban hành văn bản đó hoặc bị đình chỉ việc thi hành hoặc bãi bỏ bằng văn bản của cơ quan nhà nước cấp trên có thẩm quyền”.
Như vậy, Quyết định của Thủ tướng chỉ có thể “sửa đổi, bổ sung, thay thế, hủy bỏ hoặc bãi bỏ” bởi một quyết định do Thủ tướng hoặc cấp cao hơn Thủ tướng ký.
Trong 12 loại văn bản quy phạm pháp luật, liên quan đến Chính phủ chỉ có hai loại là Nghị định của Chính phủ và Quyết định của Thủ tướng.
Nếu văn bản số 1642 nêu trên là “Công văn” chứ không phải là “Quyết định của Thủ tướng” thì không thể dùng làm cơ sở để chính quyền Thành phố Hồ Chí Minh ra văn bản thay thế Quyết định của Thủ tướng Chính phủ.

THƯ NGỎ GỬI ÔNG BÍ THƯ, CHỦ TỊCH TỈNH QUẢNG NGÃI

Thậm chí ngay cả khi văn bản số 1642 là Quyết định của Thủ tướng ủy quyền cho Phó Thủ tướng ký, cho phép điều chỉnh quy hoạch thì Thành phố Hồ Chí Minh cũng phải báo cáo để Thủ tướng ban hành quyết định mới chứ không thể “thay thế” quyết định của Thủ tướng.  
Những dẫn chứng khác như ông Cục trưởng “cấp phép” hát Quốc ca, ông Thứ trưởng khẳng định “Quảng Nam đúng quy trình vụ Giám đốc sở 30 tuổi”, ông Phó Bí thư Thành ủy Thành phố Hồ Chí Minh Tất Thành Cang tự bán đất công,…  tìm trên các trang báo chắc không khó.
Hiểu biết pháp luật của một bộ phận quan chức Chính phủ như thế có góp phần xây dựng một Chính phủ “minh bạch, kiến tạo, công khai, liêm chính, gần dân, sát dân” mà người đứng đầu Chính phủ đã từng hứa trước Quốc hội, trước cử tri cả nước?
Những tưởng câu chuyện “nhường cho nhiệm kỳ sau giải quyết” đã là quá khứ, nhưng hình như cho đến nay không ít “nhiệm kỳ sau” vẫn khiến cho người dân ngỡ ngàng.
Chiếc ghế họ đang ngồi có tương xứng với năng lực vẫn là câu hỏi chưa có lời giải đáp.
Những “nhiệm kỳ sau” ấy, họ đang đẩy thuyền hay tạo sóng, nói thẳng ra họ đang “vì nước, vì dân” hay vì điều gì đó mà dân biết nhưng tổ chức chưa biết?
Quay lại ý kiến của một vị lãnh đạo: “Người ta ăn của dân không chừa một thứ gì”, cụ thể họ “ăn” như thế nào?

XIN HỎI, NAY CÒN ĐỒNG CHÍ NÀO CHƯA BỊ LỘ?

Tại dự án cải tạo Quốc lộ 20 (chiều dài hơn 124 km đi qua địa phận thành phố Bảo Lộc, các huyện Di Linh, Đơn Dương, Đức Trọng và Đà Lạt, tỉnh Lâm Đồng) liên danh được chỉ định thầu là Tổng Công ty 319 (Bộ Quốc phòng); Công ty Cổ phần phát triển đầu tư Thái Sơn (Bộ Quốc phòng) và Công ty Trách nhiệm hữu hạn sản xuất thương mại dịch vụ Yên Khánh. [2]
Các thông tin trên được nhadautu.vn dẫn từ Kiểm toán Nhà nước cũng như Thanh tra Chính phủ đã chỉ ra rất nhiều sai phạm tại Dự án cải tạo Quốc lộ 20.
Giá trị được phê duyệt giải phóng mặt bằng trong dự án là 459 tỷ đồng.
Thực tế, số tiền chi ra để giải phóng mặt bằng chỉ 32 tỷ đồng, nhà đầu tư bỏ túi 427 tỷ đồng.
Tính ra người ta “chỉ ăn” có 93%, vẫn còn dành cho dân tới những… 7% chứ không phải là “không chừa tí gì”!
“Ăn” của dân tới 93% chỉ có thể là bọn mafia, những kẻ trùm sò nắm quyền quyết định tại các đơn vị này, họ tuyệt nhiên không thể gọi là cán bộ lãnh đạo, đó đích thị là những kẻ “hại dân, hại nước”.
Từ những phác thảo sơ bộ, có thể tóm lược thế này: “Hại dân, hại nước” không phải chỉ là một bộ phận không nhỏ cán bộ mà có cả những người dân thường, các sự kiện “rau hai luống, cà phê pin, thuốc ung thư than tre,…” chỉ là vài ví dụ trong vô số vi phạm chưa bị phát hiện.
Tuy nhiên vi phạm của cán bộ, nhất là cán bộ cao cấp thì tầm ảnh hưởng rộng hơn, nghiêm trọng hơn vì liên quan đến đường lối, chính sách, thể chế chính trị, kinh tế, đến an ninh quốc gia và sự phát triển của đất nước.
Để loại bỏ những kẻ hại dân, hại nước khi họ là người có chức, quyền, có ý kiến là phải xây dựng cơ chế kiểm soát quyền lực, thậm chí xem đó là khâu đột phá.

SỰ TIẾN HÓA CỦA THAM NHŨNG VÀ NHỤT Ý CHÍ, DẸP SANG BÊN CÓ THÀNH “NGƯỜI TỬ TẾ”?

Người viết cho rằng ý kiến đó không sai nhưng có gì đó chưa đúng với tư tưởng Hồ Chí Minh.
Hồ Chủ tịch nói: “Muốn xây dựng chủ nghĩa xã hội trước hết cần có những con người xã hội chủ nghĩa”.
Từ “trước hết” trong giáo huấn của Hồ Chủ tịch khiến phải nêu câu hỏi: “Chúng ta đã có những con người xã hội chủ nghĩa chưa?”.
Trả lời “chưa” e là phiến diện bởi xã hội ngày nay vẫn có những người tâm huyết, tài năng sẵn sàng cống hiến cho tổ quốc, nhưng thực tế cho thấy đây không phải là số đông, càng không phải là tất cả.
Khi chưa có số đông “những con người xã hội chủ nghĩa” mà chúng ta bắt tay ngay vào xây dựng chủ nghĩa xã hội thì đương nhiên va vấp là không tránh khỏi.
Vậy muốn đột phá phải trả lời được hai câu hỏi sau:
Thứ nhất: Ai, bộ phận nào phải chịu trách nhiệm việc giáo dục, đào tạo những con người xã hội chủ nghĩa?

QUỐC SÁCH VÀ SỰ NHẪN NHỊN CỦA GIÁO DỤC

Thứ hai: Ai, bộ phận nào chịu trách nhiệm về việc đặt những con người “chưa xã hội chủ nghĩa” vào vị trí lãnh đạo, thậm chí là lãnh đạo cao cấp?
Xin khẳng định ngay giáo dục, đào tạo ra “những con người xã hội chủ nghĩa” không phải là trách nhiệm của riêng ngành Giáo dục, đó là của cả hệ thống chính trị.
Cho đến nay ngoài một số nghị quyết của Trung ương Đảng, phía Nhà nước vẫn chưa có đột phá đáng kể nào trong việc thực hiện bằng được chủ trương “Giáo dục là quốc sách hàng đầu”.
Cho đến nay, vẫn tồn tại một tâm lý không mấy vui vẻ là đổ lỗi hoàn toàn cho ngành Giáo dục về những yếu kém, lộn xộn trong quan hệ Nhà trường - Gia đình - Xã hội, về chất lượng đội ngũ cử nhân, thạc sĩ, tiến sĩ được đào tạo.
Không mấy người dám thẳng thắn cho rằng, chúng ta mới chỉ dừng ở mức nêu khẩu hiệu chứ chưa quyết tâm thực hiện chủ trương đó.
Nói một cách chính xác, suốt mấy chục năm qua, câu “chuột chạy cùng sào” được lưu truyền rộng rãi trong xã hội nhưng chúng ta còn ít thấy các ban, ngành làm gì để chấm dứt tình trạng đó!

QUÁ NÓNG, QUÁ LẠNH ĐỀU MẤT NGỦ, CHỈ CÓ HEO MAY LÀ YÊN GIẤC NỒNG!

Cho đến hôm nay, năm 2018 này, lấy gì để đảm bảo cho ý kiến của người đứng đầu ngành Giáo dục, rằng ngành Sư phạm phải tuyển chọn những học sinh ưu tú?
Nếu không tạo ra những điều kiện bảo đảm (việc làm, thu nhập,…) thì hậu quả sẽ có thể thấy ngay trong kỳ thi tuyển sinh năm nay, có lẽ chúng ta không phải chờ đợi quá lâu.
Một nền giáo dục “trường chưa ra trường, thày chưa ra thày, trò chưa ra trò” không thể đào tạo được “những con người xã hội chủ nghĩa” đó là điều hiển nhiên và đó cũng chính là nguyên nhân khiến chúng ta vẫn chập chững trong giai đoạn “quá độ” chứ chưa thực sự bước vào xây dựng chủ nghĩa xã hội - bởi chúng ta thiếu điều “trước hết” như giáo huấn của Hồ Chủ tịch.
Vấn đề thứ hai liên quan đến công tác cán bộ, tức là liên quan đến Tổ chức, Nội vụ.
Thứ nhất, ở tầm vĩ mô:
Người dân không liên quan đến chuyện tuyển dụng, bổ nhiệm, miễn nhiệm, luân chuyển cán bộ, đặc biệt là việc xây dựng đội ngũ cán bộ nguồn.
Vì Trung ương đã nhận định là tồn tại “một bộ phận không nhỏ” cán bộ, đảng viên “phai nhạt lý tưởng, tham ô, hủ hóa, cậy chức, cậy quyền,…” nên đối tượng được lựa chọn, bồi dưỡng cán bộ không phải trong số hơn 4,5 triệu đảng viên mà ít hơn thế.
Nước Việt có hơn 90 triệu người, có mấy triệu Việt kiều rải rác khắp thế giới và chắc chắn không thiếu người tài, nếu vẫn theo quan niệm tuyển chọn cán bộ như trước đây, lấy gì bảo đảm đó là những người Việt ưu tú nhất?

KIỂM SOÁT QUYỀN LỰC KHÓ HAY DỄ?

Đảng và Nhà nước có chủ trương “Hòa giải, hòa hợp dân tộc” khi nói đến sự khác nhau về chính kiến giữa người Việt trong nước và đồng bào ở nước ngoài.
Vậy vì sao lại ngại tuyển chọn cán bộ lãnh đạo trong số những người chưa phải là đảng viên?
Có nên có sự “hòa hợp dân tộc” khi tuyển chọn cán bộ theo tiêu chí họ là người tài đức và mang dòng máu Lạc Hồng?
Thứ hai, hoạt động cụ thể:
Hiện nay, hoạt động của Ủy ban Kiểm tra Trung ương, Ban chỉ đạo Trung ương về phòng chống tham nhũng đang nhận được sự đồng tình, ủng hộ của người dân.
Có ý kiến cho rằng hoạt động của các cơ quan này nhằm giải quyết phần ngọn, tức là các vụ việc tham nhũng đã hoặc đang xảy ra chứ chưa phải truy đến cội nguồn vấn đề.
Người dân mong muốn được biết những ai đã giới thiệu (bảo lãnh) cho Nguyễn Xuân AnhĐinh La ThăngPhan Thị Mỹ Thanh, các tướng lĩnh, cán bộ cấp cao  ngành công an vừa bị khởi tố,… ngồi vào vị trí quyền lực cao như vậy?.
Nếu không có chế tài xử lý người “đỡ đầu” thì chuyện gửi gắm, liên minh “con của ông này, cháu của cha kia” sẽ vẫn tồn tại.
Mặt khác, dẫu có kiên quyết đến mấy mà vẫn duy trì hình thức khiển trách, nghiêm túc rút kinh nghiệm thì khó có thể răn đe những người “tôi nghỉ hưu rồi, họ muốn xử sao thì xử”.
Công tác tổ chức cán bộ là gốc rễ của vấn đề ai cũng hiểu, ai cũng đồng tình.
Mọi biểu hiện mua quan, bán chức, kết bè kéo cánh, con ông cháu cha,… không thể xảy ra nếu các cơ quan Nội vụ, Tổ chức làm đúng chức năng, nhiệm vụ của mình.
Để lọt nhiều người vào những vị trí cao hoặc rất cao trong hệ thống chính trị không thể nói là không có trách nhiệm cho hai cơ quan tham mưu này và vì thế lục lại quá khứ để tìm ra khiếm khuyết cũng quan trọng như các đại án kinh tế mà Ban chỉ đạo Trung ương về phòng chống tham nhũng đang theo dõi.
Muốn những kẻ hại nước, hại dân không thể “lẻn” vào bộ máy công quyền, cần đến sự công khai, minh bạch.
Đã là công chức thì không được đi buôn, đã buôn bán thì không thể làm công chức, viên chức.
Nền kinh tế thị trường đặc biệt của chúng ta làm xuất hiện một tầng lớp mới, vừa là công chức, vừa có cổ phần tại các công ty, doanh nghiệp, thậm chí còn là ông chủ các doanh nghiệp bình phong, sân sau.
Lợi nhuận lên đến 300%, treo cổ người ta còn không sợ thế thì người ta sợ gì chuyện vi phạm nghiêm trọng hay rất nghiêm trọng!
Những kẻ hại nước, hại dân thời nào cũng có nhưng sao nay nhiều thế?
Tài liệu tham khảo:
[1] http://danviet.vn/tin-tuc/ban-do-thu-thiem-bi-that-lac-thu-truong-bo-xay-dung-noi-gi-872170.html
[2] http://www.nhadautu.vn/nhieu-sai-pham-tai-du-an-cai-tao-ql-20-do-thai-son-cuu-long-cipm-thuc-hien-d9361.html
Xuân Dương
http://giaoduc.net.vn/Goc-nhin/Phac-thao-chan-dung-nhung-ke-hai-nuoc-hai-dan-2-post186009.gd

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Đằng sau thùng tiền từ thiện là một bệnh viện Trung Quốc “hút máu” dân nghèo Việt Nam


09/05/2018 - Trên mạng xã hội Facebook đang chia sẻ rất nhiều về hình ảnh cái thùng tiền từ thiện 5 ngàn đồng, “ai khó khăn cứ lấy 3 tờ”. Đây quả là điều kỳ diệu, buộc tôi phải tìm hiểu về địa chỉ của thùng tiền này và tìm cho ra ngọn nguồn của sự việc.Tìm hiểu kỹ về phòng khám bệnh Royal-chủ nhân của thùng tiền này, tôi mới phát hiện đây là một chiêu PR rất “đột phá”. Thùng tiền này đặt ở 202 Tô Hiến Thành, quận 10. Có nhiều Facebooker PR cho thùng tiền này, nên nó nhanh chóng được chia sẻ trên mạng XH. Nhìn lên thì đó là địa chỉ của phòng khám bệnh Royal.

Từ đầu năm đến nay, trên trang web của phòng khám liên tục có những bài đăng về chương trình từ thiện của họ đến với nhà chùa, trung tâm bảo trợ xã hội, người nghèo, người khuyết tật… Nhìn chung là họ PR rất tốt hình ảnh thiện nguyện của họ.

Tìm hiểu kỹ về phòng khám bệnh Royal-chủ nhân của thùng tiền này, tôi mới phát hiện đây là một chiêu PR rất “đột phá”. Nó đánh vào tình cảm của con người, khi mà xã hội đang băng hoại đạo đức và tình hình trộm cắp, nghèo đói trở nên nghiêm trọng.

Thẳng thừng ra, phòng khám Royal nói vào khám bệnh ở đó là cách để họ lấy tiền hỗ trợ đó để chăm lo cho người nghèo, nhưng thực ra chuyện đời không như vậy. Bởi, phòng khám Royal là cú đổi tên “ngoạn mục” của phòng khám Trung Quốc có tên Baylor trước đây.

Phòng khám Baylor này trước đây đã móc không biết bao nhiêu tiền của người dân, của người nghèo. Nhiều người còn bị đe dọa, bị tước đoạt đến đồng tiền cuối cùng ngay trên bàn mổ, bằng cách đem tính mạng của bệnh nhân ra thương thảo. Điều này bạn đọc FB của tôi có thể kiểm định qua Google rồi theo các báo chính thống mà đọc.

Trở lại vấn đề phòng khám Royal. Có lần tôi hỏi sao không triệt nó luôn mà cứ để nhởn nhơ vậy? Mấy ông có gì không? Thanh tra Sở Y tế TP HCM, than khó xử lý những phòng khám này, cứ đi kiểm tra xong, ít tháng sau phòng khám lại hoạt động như cũ hoặc dùng “chiêu” thay tên đổi chủ. Điển hình, Phòng khám Đa khoa Baylor bị bệnh nhân tố “vẽ bệnh” lập tức đổi tên thành Phòng khám Đa khoa Royal; Phòng khám Đa khoa Elizabeth bị phát hiện sai phạm đổi thành Phòng khám Đa khoa Thành Thái…


Cái bệnh viện này còn chơi chiêu hợp tác với Quân đội Hoàng gia Cambodia để chiêu dụ người nhẹ dạ cả tin

Bây giờ bạn đọc FB của tôi nên gõ chữ này “Phòng khám đổi tên tái khai trương bị Sở Y tế yêu cầu ngưng”, thì sẽ rõ mọi việc.

Có tới 17 phòng khám có bác sĩ Trung Quốc tại TP HCM
1. Phòng khám Đa khoa Thành Thái
2. Phòng khám Đa khoa 3 tháng 2
3. Phòng khám Đa khoa Quốc tế
4. Phòng khám Đa khoa Nguyễn Trãi
5. Phòng khám Đa khoa Phú Khang
6. Phòng khám Đa khoa Thế giới
7. Phòng khám Đa khoa Âu Á
8. Phòng khám Đa khoa Thăng Long
9. Phòng khám Đa khoa Thái Bình Dương
10. Phòng khám Đa khoa Đại Đông
11. Phòng khám Đa khoa Hoàn Cầu
12. Phòng khám Đa khoa Baylor
13. Phòng khám Đa khoa Mayo
14. Phòng khám Đa khoa Hồng Phong
15. Phòng khám Y học cổ truyền Tâm Đức
16. Phòng khám Y học cổ truyền Cộng Hòa
17. Phòng Chẩn trị Y học cổ truyền (Công ty TNHH Thương mại Sản xuất Y tế Mai Anh)

Cái bệnh viện này còn chơi chiêu hợp tác với Quân đội Hoàng gia Cambodia để chiêu dụ người nhẹ dạ cả tin, vì Quân đội có giỏi dang y tế gì đâu, chỉ mặc áo cho đẹp đội hình thôi.

(FB Duy Khanh)
http://redvn.info/dang-sau-thung-tien-tu-thien-la-mot-benh-vien-trung-quoc-hut-mau-dan-ngheo-viet-nam.html

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Người dân hà Nội quá thông minh dùng bò để đuổi bọn công an vịt cộng

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Từ "Bùi Thị hý bút" đến "Kỳ nữ xứ Đông", một sản phẩm hư cấu vụng về, thô thiển



Đặng Văn Sinh

Cái gọi là "Châm bàn chu hải khứ Bùi Thị Hý" do ông Tăng Bá Hoành ngụy tạo

Như hai bài trước chúng tôi đã chỉ ra, Bùi Thị Hý chỉ là nhân vật lịch sử tưởng tượng của ông Tăng Bá Hoành hoàn toàn với mục đích trục lợi.
Từ khi con tàu đắm ở vùng biển Cù Lao Chàm được khai quật đến nay, cũng đã có một số bài viết đăng tải trên một vài tờ báo chính thống cũng như báo mạng "lề trái" lật tẩy trò ngụy tạo này, nhưng chẳng hiểu vì sao Viện Hàn lâm khoa học xã hội, trong đó có nhiều chuyên gia gốm sứ, cũng như các nhà quản lý chuyên ngành vẫn không có biện pháp xử lý dứt khoát.

Chính vì thái độ lừng chừng của giới chuyên môn nên vụ việc gian lận ngày càng được đẩy đi xa hơn, khi mà nhân vật Bùi Thị Hý được xã hội đương đại tôn vinh như bà tổ của nghề gốm sứ Việt Nam thông qua các loại hình nghệ thuật như thơ, văn và đặc biệt là kịch. Chẳng phải là vô tình mà mới đây, trên sân khấu ngoài trời thành phố Hải Dương, người ta cho công diến vở chèo "Kỳ nữ xứ Đông". Sau đó VTV1 cũng nhanh tay  đưa lên màn ảnh nhỏ nhằm cố xúy cho hình ảnh một  kiều nữ đẹp như tiên, tên tuổi nổi như sóng cồn bởi nghề đi biển từ thế kỷ XV. Cứ với đà này, tôi dám chắc, chẳng bao lâu nữa nhà nước Việt Nam sẽ làm hồ sơ đề nghị tổ chức UNESCO công nhận Bùi Thị Hý là danh nhân ...hàng hải có tài chinh phục Thái Bình Dương(!?).
Từ việc khai quật trầm tích gốm nơi con tàu cổ dưới lòng biển Cù Lao Chàm thu được 240.000 hiện vật (theo thông báo chủ yếu là gốm Chu Đậu), ông Tăng Bá Hoành đã vội kết luận, thế kỷ XV, ở vùng Hải Dương đã có những làng nghề chuyên sản xuất gốm cao cấp xuất khẩu. Sự kiện trọng đại quá. Vinh quang này hẳn là thuộc về người xứ Đông. Vậy là, Chu Đậu nghiễm nhiên trở thành ĐIỂM NÓNG. Từ điểm nóng này, những kẻ cơ hội, háo danh và sẵn có cánh mũi thính hơi đồng, bắt đầu bài binh bố trận, thiết lập các mối quan hệ, xâu chuối các sự kiện để biến Chu Đậu thành thủ phủ gốm sứ Việt Nam, thậm chí Đông Nam Á để thỏa mãn thói quen cái gì cũng phải nhất thiên hạ mới chịu.
Tấm da dê được cho là gia phả dòng họ Bùi (Phí) có từ thợ Lê
Có được Bùi Thị Hý rồi, việc tiếp theo là phải nhờ đồng chí "Thạch Hầu" dùng 72 phép thần thông biến người đàn bà hư cấu thành hậu duệ của danh tướng Bùi Quốc Hưng qua công nghệ lắp ghép hai địa danh Quang Ánh và Chu Nhẫm (Chu Đậu) cách xa nhau mấy chục cây số với đầy đủ các chứng cứ bịa tạc như thật. Nào là, Bùi Thị Hý văn võ song toàn, từng giả trai (giống như Nguyễn Thị Duệ) đi thi Hội đỗ tam trường (chúng tôi phỏng đoán, vì đã chót tự phong cho một bà phi thời nhà Mạc lên hàng tiến sĩ bất chấp tên tuổi các ông nghè đã được ghi trong "Đăng khoa lục", bị thiên hạ đàm tiếu, lần này "học giả" họ Tăng chỉ dám để Bùi Thị Hý ở cấp độ "tam trường". "Tam trường" thì chẳng sợ bố con thằng nào lục vấn). Nào là Bùi Thị Hý học được nghề gốm do ông nội đem về, bèn mở xưởng, sản xuất, sau đó đóng thuyền vượt đại dương, mang gốm Xứ Đông bán khắp thế giới. Thần kỳ hơn nữa, Bùi Thị Hý còn là nhà hàng hải dạn dày kinh nghiệm đi biển, tự tay lái tàu, vật chứng là chiếc la bàn bằng đá mà nhà phù thủy Tăng Bá Hoành, chẳng biết moi ở đâu ra, nhưng nói chắc như đinh đóng cột rằng đích thực của "kỳ nữ xứ Đông" họ Bùi.
Chưa hết. theo ông Tăng Bá Hoành, người từng có tham vọng  "làm tiến sĩ" về gốm Chu Đậu như một động thái ăn theo nhân vật hư cấu Bùi Thị Hý, thì cách chứng minh tốt nhất về nhân thân "cụ tổ nghề gốm" là khảo cổ. Thế là "Vừng ơi! Mở cửa". Cần thứ gì, lập tức như có phép mầu, thứ ấy "hiện ra" trong các hố khai quật. Tuy nhiên với cách khai quật hầu như bí mật, chỉ một số người được biết, hơn nữa, dấu tích hiện trường đã bị xóa, liệu có thuyết phục được các nhà chuyên môn?
Câu chuyện ông Bùi Văn Lợi từ thôn Quang Tiền, xã Đồng Quang, huyện Gia Lộc mang gia phả đến nhờ ông Hoành thẩm định liệu có phải là tình cờ? Phiến gạch nung khắc chìm chân dung Bùi Thị Hý với những dòng chữ Hán sai be bét liệu có niên đại mấy năm? Chiếc "châm bàn chu hải khứ Bùi Thị Hý" dùng để đi biển với cấu trúc ngữ pháp lộn tùng phèo được chế tác từ xưởng đá Kinh Môn hay Đông Triều? Hơn nữa, nhà nghiên cứu Đặng Văn Lộc còn phát hiện một chi tiết đáng ngờ trên chiếc la bàn là, thời trung đại không có chữ  (đông). Chữ  chỉ xuất hiện vào thời điểm sau năm 1956 khi mà Mao Trạch Đông ký sắc lệnh cho toàn dân Trung Quốc phải dùng hơn một nghìn chữ giản thể thay cho chữ phồn thể khó viết và khó nhớ. Đúng là giấu đầu hở đuôi. Ông Hoành hãy lục tìm trong tất cả các bộ từ điển chữ Hán trước năm 1956 xem có không?
   Một người sống cách đây 5 thế kỷ mà sao còn lại lắm thông tin như vậy, trong khi trên thực tế, các bi ký, gia phả các dòng họ ghi chép nhiều lắm là đến cuối Lê đầu Nguyễn. Gia phả chi tiết đến mức khó tin. Ấy là bà Hý có đến hai đời chồng kèm theo danh tính hẳn hoi. Tuy nhiên, cuốn gia phả ấy, theo Nhà nghiên cứu Trần Đại Vinh, chuyên gia hàng đầu về gia phả, nhận xét "thể thức của gia phả khá lạ, không như thường thấy ở những nơi khác. Cách viết và dùng từ trên các văn bản không như các văn bản thường thấy cùng thời, một số chữ trong đó ghi theo lối của thời nay"("Tuổi Trẻ", Giải mã gốm Chu Đậu, kỳ 4: "Bùi Thị Hý bút", Thái Lộc - Trần Mai)
Cái gọi là phế phẩm gốm hoa lam ở xã Đồng Quang liệu có phải được lấy lên từ các hố khai quật hay mang từ nơi khác về nên khi phóng viên hỏi thì dân làng trả lời lạnh lùng "Đến nhà ông Lợi mà hỏi".
Chuyên đề "Bùi Thị Hý" còn được mở rộng biên độ đến dòng họ Phí ở Mỹ Đình, Hà Nội với tấm bản đồ da dê được cho là từ thời Lê do ông Phía Văn Chiến đang bảo quản, bởi theo ông Tăng Bá Hoành thì, họ Bùi làng Quang Tiền chính là họ Phí được đổi sang dưới triều nhà Trần. Tuy nhiên các phóng viên bảo Tuổi Trẻ không được phép tiếp cận vì nó "là tối mật liên quan đến nhiều chuyện!".
Cùng với cuốn gia phả, dòng họ Bùi, thôn Quang Tiền còn lưu giữ những hiện vật "vô giá" liên quan đến "cụ tổ nghề gốm" mà ông Tăng Bá Hoành cũng chính là người giám định. Đó là chiếc "mâm đồng cháy sém một phần, là văn bia mộ chí của bà Bùi Thị Hý, được sao chép từ bia đá vào năm 1932". Khoan hãy nói đến chiếc mâm đồng mà tiến sĩ Nguyễn Đình Chiến cho rằng "có niên đại rất muộn", vậy tấm mộ chí đâu? Thông thường bia đá dễ bảo quản hơn gia phả, chỉ cần trưng tấm bia cổ ấy ra là mọi sự hoài nghi đền tan biến. Lại còn chuyện thanh "Vọng Nguyệt bảo kiếm" tìm được từ trong mộ Bùi Thị Hý từng gây tranh cãi cho các nhà khảo cổ nữa.
Nhà gia phả học Trần Đại Vinh nhận xét: "Tuy thế cứ cho rằng đúng đi nữa thì vẫn có hàng chữ… "đáng ngờ" là "Vọng Nguyệt Bảo kiếm"… Quả tình tôi chưa hiểu đây nghĩa là bà Hý có thanh "Bảo kiếm" hay chỉ là để "yểm"? Nếu bà có cả "Bảo kiếm" thì lại quả thật là lạ thưòng! Đúc kiếm vốn chẳng phải là mặt mạnh của truyền thống trọng văn khinh võ Việt Nam. Có đào được mộ của các quan võ cũng chẳng thấy "bảo kiếm" nào chôn kèm. Còn nếu ta ra phố đồ cổ nghe tán là thanh kiếm này nọ là của ông cha là quan võ để lại từ mấy trăm năm thì nên cầm chắc là ta sẽ mua phải đồ giả mới làm… năm ngoái! Tóm lại , tôi thấy trong việc này , có quá nhiều bằng chứng, quá nhiều chi tiết hơn "bình thường" để có thể yên tâm mà tin được.
Và tôi cũng xin đề nghị viện Bảo tàng trước khi mang những di vật này vào nên giám định kỹ về niên đại".
Hai "di vật" quan trọng nữa cũng cần được nhắc đến là tượng con rồng và cột trúc đài ở chùa Viên Quang đều được ghi tên bằng chữ Hán như một minh chứng khẳng định có một Bùi Thị Hý nổi tiếng ở thế kỷ XV về nghề làm gốm và đi biển. Thế nhưng, trên mình con rồng (hoặc con nghê) đã để lại dòng chữ khiến người đọc đặt dấu hỏi nghi ngờ "Quang Thuận NHẤT NIÊN, Quang Ánh Trang, Bùi Thị Hý tạo".
Về dòng chữ này, vẫn nhà nghiên cứu Trần Đại Vinh nhận xét: "Quang Thuận là niên hiệu đầu tiên thời vua Lê Thánh Tông, Quang Thuận nhất niên là năm 1460. Năm bà Hý 40 tuổi. Khổ nỗi! Vấn đề là người xưa không dùng "nhất niên" cho năm đầu tiên của niên hiệu! Chỉ từ năm thứ hai trở đi mới đếm là nhị niên, tam niên v.v. Năm đầu người ta dùng chữ "nguyên niên" hay "sơ".
Thí dụ "Chính Hoà Nguyên niên": năm Chính Hòa thứ nhất. "Quang Trung sơ": Quang Trung năm thứ nhất. Trên các đồ gốm hoặc người ta chỉ viết niên hiệu để chỉ cả thời gian đó như "Vĩnh Thịnh niên" hay "Vĩnh Thịnh niên chế". Hoặc để viết năm rõ hơn thì như khá nhiều gốm thời nhà Lê/Mạc, người ta viết chẳng hạn như: "Hưng Trị nhị niên": Hưng Trị năm thứ hai, "Vĩnh Tộ vạn vạn niên chi tứ": Vĩnh Tộ năm thứ tư. Riêng năm đầu niên hiệu như ở một chân đèn thời nhà Mạc thì ghi:
"Diên Thành vạn vạn niên chi SƠ tam nguyệt tam thập nhật" (tức 30/3 năm Diên Thành năm thứ nhất (1578))". Cách viết "Quang Thuận nhất niên" ĐỂ LỘ KHẢ NĂNG LÀ NGƯỜI ĐỜI NAY VIẾT DO KHÔNG NẮM PHONG CÁCH CỔ" (Nguồn: https://dzjao.wordpress.com/2010/03/03/co-dung-la-mo-ba-bui-thi-hy-to-nghe-gom-chu-dau-hay-mot-vu-dan-dung-5/).
Từ những ý kiến phản biện và luận chứng dựa trên sự phân tích khoa học của tiến sĩ Nguyễn Đình Chiến và nhà nghiên cứu Trần Đại Vinh mà chúng tôi trích dẫn ở trên, ta có thể kết luận, Bùi Thị Hý là một nhân vật hư cấu trăm phần trăm của "học giả" Tăng Bá Hoành. Bà không phải là "Kỳ nữ xứ Đông" như tác giả vở chèo mang phong cách "sến" ngộ nhân. Đó chỉ là sản phẩm tưởng tượng của một đầu óc hoang tưởng...
Chí Linh, ngày lập Hạ năm Mậu Tuất
Đ.V.S.


Phần nhận xét hiển thị trên trang

Ông Trần Thanh Mẫn, Trần Cẩm Tú được bầu vào Ban Bí thư


09/05/2018 Chủ tịch Ủy ban Trung ương MTTQ Việt Nam Trần Thanh Mẫn và Chủ nhiệm Ủy ban Kiểm tra Trung ương Trần Cẩm Tú được bầu bổ sung vào Ban Bí thư Trung ương Đảng.

Ông Trần Thanh Mẫn, Chủ tịch Ủy ban Trung ương 
MTTQ Việt Nam. Ảnh: Tạp chí Mặt trận.
Ngày 9/5, Ban Chấp hành Trung ương Đảng làm việc tại hội trường. Ông Phạm Minh Chính, Trưởng ban Tổ chức Trung ương đọc Tờ trình của Bộ Chính trị về việc bầu bổ sung ủy viên Ban Bí thư khoá XII. Ban Chấp hành Trung ương Đảng thảo luận và đã bầu bổ sung 2 ủy viên Ban Bí thư khoá XII gồm: ông Trần Thanh Mẫn (Chủ tịch Trung ương MTTQ Việt Nam) và ông Trần Cẩm Tú (Chủ nhiệm Ủy ban Kiểm tra Trung ương).

Ông Trần Thanh Mẫn (sinh ngày 12/8/1962, quê xã Thạnh Xuân, huyện Châu Thành A, tỉnh Hậu Giang). Ông Mẫn là tiến sĩ kinh tế, có bằng cử nhân chính trị. Ông là Ủy viên Ban Chấp hành Trung ương Đảng các khóa X, XI, XII; đại biểu Quốc hội khóa XIII, XIV.

Ông Trần Thanh Mẫn từng đảm nhiệm chức Chủ tịch UBND, rồi Bí thư Thành ủy TP Cần Thơ. Tháng 9/2015, ông Mẫn được Bộ Chính trị giới thiệu bầu giữ chức Phó chủ tịch Ủy ban Trung ương MTTQ Việt Nam và tham gia Đảng đoàn MTTQ Việt Nam.


Tháng 4/2016, Ủy ban Trung ương Mặt trận Tổ quốc Việt Nam tổ chức Hội nghị lần thứ 5, hiệp thương cử ông làm Phó chủ tịch - Tổng Thư ký Ủy ban Trung ương MTTQ Việt Nam khóa VIII, nhiệm kỳ 2014-2019.

Tiếp đó, tháng 6/2017, Hội nghị lần thứ 7 Ủy ban Trung ương MTTQ Việt Nam, hiệp thương ông giữ chức Chủ tịch Ủy ban Trung ương MTTQ Việt Nam khóa VIII nhiệm kỳ 2014-2019 thay ông Nguyễn Thiện Nhân. Ông Nhân được Bộ Chính trị phân công làm Bí thư Thành ủy TP.HCM.

Ông Trần Cẩm Tú (sinh ngày 25/8/1961, quê xã Sơn Bằng, huyện Hương Sơn, Hà Tĩnh) là Ủy viên Ban Chấp hành Trung ương Đảng khóa X, XI, XII, Chủ nhiệm Thường trực Ủy ban Kiểm tra Trung ương.

Tháng 8/2011, khi đang là Phó chủ nhiệm Ủy ban Kiểm tra Trung ương, ông được Bộ Chính trị điều động, phân công làm Bí thư Tỉnh ủy Thái Bình.


Ông Trần Cẩm Tú, Phó chủ nhiệm Thường trực Ủy ban Kiểm tra Trung ương. Ảnh: Phạm Cường.

Tháng 1/2015, Hội nghị lần thứ 10 Ban Chấp hành Trung ương Đảng khóa XI bầu bổ sung ông làm Phó chủ nhiệm Ủy ban Kiểm tra Trung ương, thôi giữ chức Bí thư Tỉnh ủy Thái Bình.

Tại Đại hội Đảng lần thứ XII (tháng 1/2016), ông tiếp tục được bầu làm Ủy viên Ban Chấp hành Trung ương Đảng, phân công làm Phó chủ nhiệm Thường trực Ủy ban Kiểm tra Trung ương.

Ngày 9/5, tại Hội nghị Trung ương 7, Ban Chấp hành Trung ương Đảng đã biểu quyết đồng ý để ông Trần Quốc Vượng, Ủy viên Bộ Chính trị, Thường trực Ban Bí thư, Chủ nhiệm Ủy ban Kiểm tra Trung ương khoá XII thôi giữ chức Ủy viên Ủy ban Kiểm tra Trung ương và Chủ nhiệm Ủy ban Kiểm tra Trung ương khoá XII.

Ban Chấp hành Trung ương Đảng đã bầu ông Trần Cẩm Tú, Ủy viên Trung ương Đảng, Phó chủ nhiệm Thường trực Ủy ban Kiểm tra Trung ương khoá XII giữ chức Chủ nhiệm Ủy ban Kiểm tra Trung ương khoá XII; bầu ông Hoàng Văn Trà, Phó bí thư Tỉnh ủy Chủ tịch UBND tỉnh, Trưởng đoàn đại biểu Quốc hội khoá XIV tỉnh Phú Yên giữ chức Ủy viên Ủy ban Kiểm tra Trung ương khoá XII.

Theo điều lệ Đảng, Ban Bí thư lãnh đạo công việc hàng ngày của Đảng, chỉ đạo và kiểm tra hoạt động của các tổ chức đảng và đảng viên trong việc thực hiện nghị quyết, chỉ thị của Đảng; chỉ đạo công tác xây dựng đảng, công tác cán bộ và công tác quần chúng; tổ chức chỉ đạo việc chuẩn bị các vấn đề đưa ra Bộ Chính trị thảo luận và quyết định.

Ban Bí thư được thành lập bởi Ban Chấp hành Trung ương, gồm một số ủy viên Bộ Chính trị do Bộ Chính trị phân công và một số bí thư Trung ương do Ban Chấp hành Trung ương bầu. Số lượng bí thư Trung ương do Ban Chấp hành Trung ương quyết định.

Chân dung 2 tân Bí thư Trung ương Đảng
Ông Trần Thanh Mẫn trải qua nhiều vị trí lãnh đạo ở Cần Thơ trong khi ông Trần Cẩm Tú từng làm bí thư tỉnh ủy và nhiều năm làm công tác kiểm tra.


Với việc bổ sung thêm 2 ủy viên mới, Ban Bí thư hiện có 14 ủy viên gồm:

1. Ông Nguyễn Phú Trọng, Tổng bí thư

2. Ông Trần Quốc Vượng, Ủy viên Bộ Chính trị, Thường trực Ban Bí thư

3. Ông Đinh Thế Huynh, Ủy viên Bộ Chính trị

4. Ông Phạm Minh Chính, Ủy viên Bộ Chính trị, Trưởng ban Tổ chức Trung ương

5. Ông Võ Văn Thưởng, Ủy viên Bộ Chính trị, Trưởng ban Tuyên giáo Trung ương

6. Bà Trương Thị Mai, Ủy viên Bộ Chính trị, Trưởng ban Dân vận Trung ương

7. Ông Nguyễn Văn Bình, Ủy viên Bộ Chính trị, Trưởng ban Kinh tế Trung ương

8. Ông Lương Cường, Chủ nhiệm Tổng cục Chính trị

9. Ông Nguyễn Văn Nên, Chánh Văn phòng Trung ương Đảng

10. Ông Nguyễn Hòa Bình, Chánh án TAND Tối cao

11. Ông Phan Đình Trạc, Trưởng ban Nội chính Trung ương

12. Ông Nguyễn Xuân Thắng, Giám đốc Học viện Chính trị quốc gia Hồ Chí Minh

13. Ông Trần Thanh Mẫn, Chủ tịch Ủy ban Trung ương MTTQ Việt Nam.

14. Ông Trần Cẩm Tú, Chủ nhiệm Ủy ban Kiểm tra Trung ương.


https://news.zing.vn/ong-tran-thanh-man-tran-cam-tu-duoc-bau-vao-ban-bi-thu-post840605.html

Phần nhận xét hiển thị trên trang