Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Thứ Hai, 7 tháng 5, 2018

chính mình cũng chỉ đáng vứt đi: hèn nhát, thối chí, vô dụng…


Chúng ta đang bị ung thư tinh thần
FB Lão Tạ 7-5-2018 - Đây là phát kiến của một nhà thơ nổi tiếng, khi chúng tôi ngẫu đàm về những hiện tượng dị thường lại đang xảy ra như là chuyện thường ngày xung quanh mình. Quan lớn hỏng đằng quan lớn, quan bé hỏng đằng quan bé, có tí quyền tí chức, tí danh phận là thi nhau nói dối lem lẻm, thi nhau như giun móc bám vào thành ruột dân, béo nhãy và trơn bóng, thi nhau cắn, hút và phá. Và tự ngẫm đến bản thân, thì thật khốn kiếp: chính mình cũng chỉ đáng vứt đi: hèn nhát, thối chí, vô dụng…

Image result for Cán bộ nói dối như cuội

Cán bộ nói dối như cuội về số tài sản khổng lồ của mình. Phải khinh rẻ dân chúng cỡ nào thì họ mới nói ráo hoảnh như vậy. Bởi vì từ đứa trẻ con vừa đi học đã biết rằng, để kiếm được đồng tiền phải đổ mồ hôi, sôi nước mắt thế nào. Không ăn chặn, ăn cắp ăn cướp làm sao có nổi số tiền hàng trăm tỉ để xây biệt thự, biệt phủ. 

Những thứ mà xưa kia vua chúa “Cả thiên hạ là của trẫm” mới có (vì thế mà khi cách mạng quần chúng nổ ra, đám này thường hay bị chặt đầu) thì nay một gã quan quèn cũng nghênh ngang sở hữu. Mà cũng chính những thằng quan tham tàn ấy, lại cứ hay lên mặt đạo đức. Không biết họ có tí ti liêm sỉ nào không?

Một bọn được coi là trí thức, tự nhận là tinh hoa, được nuôi béo bằng máu mỡ dân thì chuyên tìm tòi ra những câu nói dối và nịnh hót chỉ để vừa tai cấp trên. Lạ một điều, những cấp trên tưởng có chân mạng đế vương, lại vẫn cứ thích nghe nịnh, những câu nịnh thối hoắc cả khí quyển?

Bọn “ngự dụng văn nhân” (chữ của Lưu Hiểu Ba) thì chỉ cần thấy cục xương, bất kể xương gì, là lao vào tranh nhau chí chết.

Giáo viên thì chửi học trò là chó, là lợn, coi tiền cao hơn mọi đạo lý.

Chỉ cỡ một Chánh văn phòng Đảng uỷ Khu kinh tế, loại tép riu, không có chắc chắn tốt cho dân hơn là có, nhặt đâu cũng được hàng đống, chuyên làm thứ công việc vô bổ, mà đã tưởng mình là mẫu hậu, coi mạng dân không bằng mạng chó, vậy nay mai lên làm quan lớn thì không băm dân làm phân mới là chuyện lạ.

Quan lớn hỏng đằng quan lớn, quan bé hỏng đằng quan bé, có tí quyền tí chức, tí danh phận là thi nhau nói dối lem lẻm, thi nhau như giun móc bám vào thành ruột dân, béo nhãy và trơn bóng, thi nhau cắn, hút và phá.

Sự xấu, độc lan như gió đến khắp hang cùng ngõ hẻm.

Và tự ngẫm đến bản thân, thì thật khốn kiếp: chính mình cũng chỉ đáng vứt đi: hèn nhát, thối chí, vô dụng…

Vì đâu nên nỗi? Nghĩ mãi không ra, may có thi sĩ tài danh bắt đúng bệnh: Ung thư tinh thần. Quá chuẩn.


Phần nhận xét hiển thị trên trang

- 100.000 của cô giáo


Từ Thức 


Người ta vẫn ngạc nhiên-hay thất vọng-thấy chưa có một tác phẩm nào lột trần hết cái xã hội băng hoại ở Việt Nam ngày nay. Một trong những lý do là sự thực nó khủng khiếp hơn cả trí tưởng tượng.

Một nhà văn dù trí tưởng tượng lớn tới đâu, ghét cộng sản tới mức nào, cũng không thể tưởng tượng chuyện cô giáo quỳ, cô giáo bắt học trò uống nước giẻ lau bảng, cô giáo đòi học trò nộp tiền phạt: đ** mẹ, đây là giang sơn của tao, không đưa tao 100 ngàn thì cút, tao đ** cần cái tư cách giáo viên giẻ rách, tiên sư mày, không có trường nào dạy một con lợn như mày thành người được đâu…Và học trò trả lời : đ** đóng tiền, đ** học nữa.

Nếu chứng kiến chuyện đó, cũng khó viết, khó kể. Người đọc sẽ khó chịu, cảm thấy tác giả đi quá lố, và chép miệng : những gì quá lố đều vô nghĩa. Tout ce qui excessif est insignifiant.
 
Bởi vì sự thực trong tiểu thuyết nó khác với sự thực ngoài đời. Bởi vì sức chịu đựng của người đọc có giới hạn. Người ta xúc động trước những chuyện đau buồn. Nhưng khi chuyện đau buồn theo nhau hết trang này tới trang khác, và vượt qua, không phải sự thực, nhưng vượt qua sự chấp nhận của độc giả, người ta gấp sách, không đọc nữa, hay đọc mà không xúc động nữa. Gần như một phản ứng tự vệ, một cách từ chối cái xấu, cái đau, cái khổ khi nó đi quá xa.

Sức chấp nhận cái buồn, cái thảm kịch của độc giả có giới hạn hơn là khả năng chịu đựng ở ngoài đời. Vì vậy, muốn diễn tả những bi kịch lớn phải có những thiên tài như Shakespeare. Ngay cả Shakespeare cũng phải dùng những tiểu xảo. 

Trong hầu hết các kịch bản của Sir Willliam đều có một anh hề, một clown blanc - white clown - không liên hệ gì tới câu chuyện, nhưng đóng vai quan trọng. Mỗi khi bi kịch lên tới cực độ, anh hề nhẩy ra sân khấu, múa hát, giễu cợt. Để làm thư giãn tâm hồn khán giả. Để sửa soạn cho họ chấp nhận những bi kịch kế tiếp.

Sự băng hoại của xã hội Việt Nam đã vượt qua sức tưởng tượng. Người viết văn bất lực. Các "clown blanc'' bó tay, thua các anh hề lãnh tụ, tiến sĩ, giáo sư thi nhau ăn nói ngớ ngẩn, để mua vui một đám khán giả rã rời, mệt mỏi. 

Shakespeare có tái thế cũng chào thua. Cả một dân tộc theo nhau chui xuống cống rãnh.

FB TỪ THỨC 07.05.2018

Phần nhận xét hiển thị trên trang

CỤ ƠI, CON CỤ LÀM TƯỚNG Ở ĐÂU MÀ CỤ GIÀU THẾ ?



Tòa lâu đài tráng lệ của cụ bà 78 tuổi
ở vùng quê Hà Tĩnh 


Báo Tiền Phong

Một toà lâu đài màu trắng bề thế đi vào giai đoạn hoàn thiện ở một vùng quê tại Hà Tĩnh khiến người dân không khỏi trầm trồ.

Thời gian gần đây, khi về thôn Đông Thắng, xã Mai Phụ, huyện Lộc Hà người dân không khỏi ngỡ ngàng trước khu biệt thự nguy nga như lâu đài trên phim ảnh.

Theo người dân trong thôn, tòa lâu đài được xây dựng vào khoảng cuối năm 2016, đến nay đang đi vào giai đoạn hoàn thiện.

Quy mô tòa nhà 4-5 tầng án ngự trên diện tích rộng lớn, được phủ màu sơn trắng nổi bật giữa làng quê nghèo. Đi từ xa hơn 1km cũng có thể nhận ra nóc toà lâu đài. 

 
Toà lâu đài nổi bật nhìn từ cánh đồng. 


Khối nhà chính khu lâu đài trắng của bà Loan. 

Kế bên toà lâu đài trắng là một hồ nhân tạo khá lớn, ước chừng diện tích trên 3.000m2. Toà lâu đài và hồ sinh thái được bao bọc bởi dãy hàng rào bề thế hàng trăm mét, cũng được sơn màu trắng.

Phía ngoài tường rào trước mặt toà nhà được trồng nhiều dãy cây cổ thụ quý hiếm, rất đẹp. 

“Thợ xây dựng nên ngôi biệt thự ở tận trong Huế nên làm rất cầu kỳ, các chi tiết trang trí căn biệt thự gần như hoàn hảo. Chúng tôi không thể biết được số tiền chủ nhà bỏ ra xây dựng, tuy nhiên đó phải là con số lớn” - một người dân nói. 

Cổng chính vào lâu đài. Ảnh: Văn Tuân. 

Theo lãnh đạo xã Mai Phụ, căn biệt thự là của bà Từ Thị Loan (78 tuổi). Để xây dựng khu biệt thự, bà Loan phải mua 8 lô đất với diện tích gần 2.000m2 của các hộ dân lân cận.

Khoảng vài năm trước, xã Mai Phụ trình với huyện Lộc Hà chuyển đổi số diện tích đất trên thành đất nuôi trồng thủy sản cho phù hợp với tình hình phát triển của địa phương. 

“Diện tích đất chuyển đổi gần nhà bà Loan, chuyển đổi xong thì bà Loan xin được thuê lại để nuôi trồng thủy sản, do đó toàn khu biệt thự của bà Loan mới có diện tích lớn” - lãnh đạo xã Mai Phụ cho hay.

Ông Nguyễn Đức Hậu - Chủ tịch UBND xã Mai Phụ cho biết thêm: “Từ ngày triển khai xây dựng đến nay đã hơn 2 năm, nay gần hoàn thiện nhưng tôi chưa vào bên trong căn biệt phủ này lần nào, chủ yếu là đứng phía bên ngoài thôi, đi vào trong cũng ngại. Căn biệt phủ này là của bà Từ Thị Loan (78 tuổi). Bà Loan có 3 con, 2 con trai ở miền Nam, một làm doanh nghiệp, một làm bên quân đội, con gái bà Loan thì lấy chồng về xã Thạch Châu.”. 

Còn theo ông Phạm Trọng Hợp - Phó Chủ tịch UBND xã Mai Phụ cho biết: "Bà Loan ở nhà trồng rau. Trước khi xây dựng, cùng với phần đất cũ, bà Loan mua thêm 8 lô đất liền kề của các hộ dân khác chuyển đổi sang đất ở. Nay toàn bộ khuôn viên căn biệt thự này gần 2.000m2. Chủ biệt thự này cũng đang xin chủ trương chuyển đổi hơn 3.000m2 đất trồng lúa phía sau căn biệt thự sang hồ nuôi trồng thủy sản. 

Một số hình ảnh toà lâu đài trắng: 

 
Khối nhà màu trắng tráng lệ. 

 
Người dân canh tác bên cạnh toà lâu đài. Ảnh: Văn Tuân. 

 
Lâu đài nổi bật nhìn từ xa. 

 
 
Tất cả các hạng mục đều được xây dựng rất hoành tráng và đang đi vào hoàn thiện. 

 
 
 
Cổng chính lâu đài. 

 
 
Những cây cổ thụ quý được trồng cạnh hàng rào. 

 

 
Điêu khắc chạm trổ sắc nét phía ngoài toà lâu đài. 

 
Hồ sinh thái rộng lớn bên cạnh lâu đài đang được thi công. 

 
Một số hạng mục cuối của khu lâu đài bà Loan. Ảnh: Văn Tuân. 

Theo VietNamNet và Dân Việt


Phần nhận xét hiển thị trên trang

Ngân hàng Nhà nước nói gì khi khách hàng mất tiền trong thẻ Agribank?


ĐỖ THƠM

(GDVN) - Tất cả quy định liên quan đến phát hành, sử dụng thẻ, quy trình xử lý khi mất thẻ, lộ thông tin… đều đã có các văn bản ban hành các quy định.

Tại cuộc họp báo Chính phủ thường kỳ vào chiều 3/5/2018, nhiều câu hỏi đã đặt ra về việc khách hàng sử dụng thẻ ATM của ngân hàng Nông nghiệp và Phát triển Nông thôn (Agribank) đột ngột bị mất tiền. Vậy mức độ an toàn của thẻ ATM ở Việt Nam so với các nước ASEAN như thế nào?

Bà Nguyễn Thị Hồng - Phó Thống đốc Ngân hàng Nhà nước Việt Nam cho hay, ngay sau khi có phản ảnh của khách hàng, Agribank đã rà soát các thẻ trong phạm vi, thời gian bị mất tiền trong tài khoản và đã khóa 53 thẻ.

Ngân hàng Agribank khẳng định có 12 khách hàng mất tiền. Cập nhât đến ngày hôm nay, Ngân hàng đã trả tiền 8 chủ thẻ. Đối với các khách hàng khác, Agribank sẽ nhanh chóng tiến hành các thủ tục đảm bảo quyền lợi của chủ thẻ.

Bà Hồng khẳng định, về phía Ngân hàng Nhà nước Việt Nam, tất cả quy định liên quan đến phát hành, sử dụng thẻ, quy trình xử lý khi mất thẻ, lộ thông tin… đều đã có các văn bản ban hành các quy định.

“Trong các văn bản chỉ đạo, Ngân hàng Nhà nước Việt Nam luôn đặt trọng tâm việc tăng cường an toàn thanh toán nói chung và an toàn thanh toán qua thẻ, thường xuyên có cảnh báo về việc đảm bảo an toàn thanh toán”, bà Hồng nhấn mạnh

Khi xảy ra các vụ việc, Ngân hàng Nhà nước đều có chỉ đạo phối hợp với các cơ quan chức năng giải quyết trên cơ sở phải đảm bảo quyền lợi khách hàng.

“Đối với Việt Nam và tất các nước trên thế giới khi thực hiện thanh toán thẻ đều có rủi ro.

Theo số liệu thống kê tổ chức Thanh toán thẻ quốc tế, tỷ lệ rủi ro qua thanh toán thẻ của Việt Nam bằng 1/3 rủi ro các nước trong khu vực trên thế giới. Số liệu này cập nhật vào tháng 9/2016.

Ngân hàng Nhà nước luôn chú trọng các giải pháp an toàn trong thanh toán”, bà Hồng khẳng định.

Trước đó, vào chiều muộn ngày 25/4 có khoảng 400 người dùng thẻ Ngân hàng Nông nghiệp và Phát triển nông thôn (Agribank) bị hack. Trong đó có khoảng 10 tài khoản tiền gửi cán bộ, nhân viên Kênh truyền hình Nhân dân bị rút tiền.

Đề cập tới sự cố này, Tiến sĩ Nguyễn Minh Phong - Chuyên gia kinh tế cho rằng: “Lỗi này của ai thì phải chờ cơ quan điều tra vào cuộc, nhưng rõ ràng việc bảo mật, kỹ thuật của Agribank là quá kém.

Hơn nữa, khách hàng thông báo đến Agribank về việc bị hack, Agribank đã đóng tài khoản, nhưng tài khoản vẫn tiếp tục bị rút tiền. Việc này có thể là có nội gián của chính Agribank hoặc hệ thống, hàng rào bảo mật của Agribank có vấn đề”.


Phần nhận xét hiển thị trên trang

“Người đốt lò” và món “song thủ hỗ bác”!





Đả Cẩu Bổng



















TVN - Nhà cầm quyền Việt Nam, đứng đầu là ông Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng, đang hành động và kêu gọi “chống tham nhũng quyết liệt”, kêu gọi mọi người “hiến kế làm trong sạch đất nước”, rất nhiều cán bộ cao cấp, thậm chí Ủy viên Trung ương Đảng như ông Đinh La Thăng cũng bị truy tố trước vành móng ngựa. Báo chí Việt Nam gọi một cách hình tượng là “cho vô lò” và tôn xưng ông Trọng là “Người đốt lò”!

Thế nhưng tại Việt Nam, các Quyền Con Người chủ yếu như quyền biểu tình, lập hội, tự do báo chí xuất bản … thì vẫn độc tôn.

Câu chuyện này làm gợi nhớ môn võ công cao siêu của “Lão Ngoan Đồng” Chu Bá Thông, trong tiểu thuyết võ hiệp của Kim Dung. Đây là món “song thủ hỗ bác”, nghĩa là dùng tay phải đánh tay trái, hai tay đánh nhau, và đánh kịch liệt như hai cao thủ hoàn toàn khác nhau!

Món này lão Chu nghĩ ra và luyện thành công khi bị giam giữ tại Đào hoa đảo, nơi chỉ có một mình ông suốt 15 năm. Và dù là môn võ công cao siêu, kỳ tuyệt, nó chỉ được 3 người luyện thành. Một là chủ nhân họ Chu, 2 là Quách Tĩnh và 3 là Tiểu Long Nữ. Thông minh tài trí, võ công hàng cao thủ như Hoàng Dung, cũng chịu thua!

Vì sao chỉ có 3 người này luyện thành “song thủ hỗ bác”? Đơn giản Chu Bá Thông là con người khoáng đạt, nhưng khí chất cực kỳ trong sáng, có tâm hồn trẻ thơ vĩnh viễn không nhuốm lòng ganh ghét, đố kỵ. Quách Tĩnh là kẻ thật thà, yêu người hơn yêu mình, Tiểu Long Nữ tâm trong sạch, không chút thị phi, ngoài ra chẳng ai luyện được.

Quay lại việc chống tham nhũng ở Việt Nam, nó cũng giống như biểu cầm kiếm ở tay này chặt tay kia. Cán bộ Việt Nam hiện nay, ai có “tâm thật thà, trong sáng, không chút lòng đố kỵ” để có thể tự cầm kiếm chặt tay mình?

Ai? Tất nhiên là không có ai!

Thực ra con người lý tưởng chỉ có trong tiểu thuyết. Bởi không chỉ Việt Nam, đã là con người thì luôn lầm lạc trước tham, sân, si… Nhân loại có rất ít thánh nhân mà thánh nhân thì không đi làm chính trị, vì vậy trên bước tiến của loài người, những quốc gia dân chủ đã phát minh ra một hình thức để quản lý đất nước chống lại độc tài: tính đối lập của thể chế đa nguyên, tam quyền phân lập. Và chính cái sự đối lập dân chủ này, đã làm nhẹ đến mức tối đa có thể sự lạm quyền, tham nhũng của tầng lớp cầm quyền, một khi lá phiếu thực sự do người dân quyết định.

Nền chính trị tại tất cả các nước chỉ một đảng cầm quyền muốn chống tham nhũng chỉ là giấc mơ học thành công môn võ công huyền thoại “song thủ hỗ bác” của Lão Ngoan Đồng trong tiểu thuyết võ hiệp của Kim Dung!

Và đó vĩnh viễn chỉ là giấc mơ!

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Chủ Nhật, 6 tháng 5, 2018

Trần Đăng Khoa - Nói lại điều này để không bàn đến nữa



Mọi việc đã quá rõ ràng. Người thảo văn bản đầu hàng cho Tổng thống Dương Văn Minh và văn bản chấp nhận đầu hàng của Quân Giải phóng là ông Bùi Tùng chứ không phải ông Phạm Xuân Thệ. Đấy là chứng nhận của một nhân chứng, một người trong cuộc, lại là một nhà báo nổi tiếng quốc tế. Vậy thì còn tranh cãi gì nữa. Chuyện này đã có thể khép lại được rồi. 

Hình minh họa
Vâng! Đúng thế. Chẳng nên nói mãi về một chuyện đáng buồn này. Ngày 30 tháng Tư đã qua cách đây đúng một tuần rồi. Ngày 30 tháng Tư năm 1975 còn xa hơn nữa, cách hôm nay đến 43 năm, gần một nửa thế kỷ. Vậy mà hôm nay tôi vẫn phải bàn đến nó. Bàn đến nó để hy vọng không phải nói lại câu chuyện này nữa. Đây là một mảng lịch sử. Và theo tôi, là tư liệu đáng tin cậy nhất về sự kiện lịch sử này. 

Bởi đây là tiếng nói của người trong cuộc, trong đó có một phóng viên nước ngoài, nhà báo Đức chuyên nghiệp Borries Gallasch, người đã cho quân giải phóng mượn chiếc máy ghi âm để ghi lời đầu hàng của Tổng thống Dương Văn Minh. Ông là người chứng kiến toàn bộ sự việc. Ông cũng đã viết cả một cuốn sách về sự kiện này. Cuốn sách ấy cũng đã được dịch sang tiếng Việt. Vậy mà chúng ta vẫn cứ tranh luận, thậm chí cãi nhau, bất phân thắng bại về người thảo lời đầu hàng của Tổng thống Dương Văn Minh. Cuộc tranh luận kéo dài suốt mấy chục năm qua. Tôi cũng đã viết về anh Bùi Quang Thận, người cắm cờ ở Dinh Độc Lập và anh Ngô Văn Nhỡ, đại uý xe tăng, người đã hy sinh trước của ngõ Sài Gòn đúng buổi trưa ngày 30-4-1975. 

Từ năm 1996, khi tôi về quân đoàn II lấy tư liệu viết loạt bài này thì ở Quân đoàn vừa diễn ra Hội thảo lịch sử về người thảo thư đầu hàng cho Tổng thống Dương Văn Minh. Lúc đó, anh Phạm Xuân Thệ đang là Trung tướng, Tư lệnh quân đoàn. Anh cũng nói với tôi và nhà thơ Vương Trọng, như anh đã nói trong nhiều cuốn phim về sự kiện lịch sử buổi trưa 30-4 -1975. Nhưng ngay từ dạo đó, chúng tôi cũng đã không tin, dù hồi đó không có tư liệu cụ thể như bây giờ. Không tin vì hai lý do: Một: Văn bản đầu hàng cho Dương Văn Minh rất chặt chẽ, kín kẽ, phải là văn của Chính uỷ, chứ khó có thể là văn của một anh Đại uý, chỉ huy quân sự, giỏi chiến đấu, chứ khó có sự kín kẽ như một nhà chính trị. Tất nhiên đấy chỉ là suy luận thôi, và điều đó cũng không mấy chắc chắn, vì không ít anh chỉ huy quân sự mà cũng rất kín kẽ, rất “chính trị”. Và điều thứ hai, điều này mới quan trọng hơn: Anh Thệ chỉ làm những điều như anh nói, khi không có anh Bùi Tùng. Khi anh Bùi Tùng đã có mặt thì anh Thệ không thể “trèo lên đầu” anh Bùi Tùng được, vì anh Tùng là cấp trên, là chỉ huy cao nhất, Trung tá, Chính uỷ Lữ đoàn, còn anh Thệ mới chỉ là Đại uý, Trung đoàn phó, chức vụ và cấp bậc cách xa anh Tùng lắm, nên anh Thệ không thể “chơi trội”. Trừ khi anh Tùng giao cho anh Thệ làm việc đó. Kỷ luật quân đội, đâu có đùa. Chỉ chênh nhau một cấp đã khác rồi, ở đây chênh đến mấy cấp, nên không có chuyện đó được. 

Sau này, dự Hội thảo, anh Thệ là Trung Tướng, Tư lệnh Quân khu, còn anh Bùi Tùng chỉ là ông Đại tá đã về hưu, lại là cấp dưới anh Thệ cũng rất xa, vì thế mới có sự nhập nhẹm, nên Viện lịch sử quân đội (LSQĐ) mới có kết luận theo kiểu vui vẻ cả, như chia xôi trong mâm cỗ: Anh Thệ thảo thư đầu hàng, anh Tùng thảo thư chấp nhận đầu hàng. Đó là sự trí trá. Cần trả lại sự thật cho lịch sử. Sự thật là anh Thận cắm cờ trên nóc dinh, anh Tùng thảo thư đầu hàng của Dương Văn Minh và thư chấp nhận đầu hàng của Quân Giải phóng. Anh Thệ có mặt trong dinh và dẫn Tổng thống Dương Văn Minh ra xe đi cùng Dương Văn Minh sang Đài phát thanh. Thế thôi. Và thế cũng vinh hạnh lắm rồi. 

Đời một người lính trận, có được kỳ tích như thế, lại lên được đến Trung tướng là quá vinh quang rồi, đừng nhận những giá trị không phải của minh. Điều đó rất không hay. Nếu người ta không biết, thì nhận nhằng, dù là “tạo nghiệp”, cũng chẳng hay ho gì, nhưng mọi người đều biết cả, người ta còn đưa ra những bằng cớ rất rõ ràng, mà vẫn cãi lấy được thì không thể chịu nổi. Mà thôi, kẻ tranh công theo kiểu Lý Thông thì thời nào cũng có, chẳng bàn làm gì, nhưng Viện Lịch sử quân sự thì phải khách quan. Chính vì thiếu sự khách quan mới có chuyện lùm xùm. Anh Nguyễn Khắc Nguyệt, một người lính trận, có mặt tại Dinh Độc Lập đã phải lên tiếng trong Facebook của mình: “Sự kiện 30.4.1975, lịch sử không bao giờ chấp nhận sự ngoắt ngoéo, mù mờ. Mặc dù cuộc Hội thảo đã đưa ra kết luận song cái kết luận này lại gây ra phản ứng dữ dội từ một số nhân chứng và sự không đồng tình, không “tâm phục, khẩu phục” trong dư luận chung. Cuộc bút chiến, tranh luận vẫn tiếp tục. 

Ngay sau khi báo chí đưa tin nội dung kết luận của Viện LSQS, từ TP.HCM, đại tá Bùi Tùng đã lập tức phản ứng. Ông cho rằng “kết luận” đó không khách quan, nghiêng về phía Trung tướng tư lệnh Quân khu I Phạm Xuân Thệ và yêu cầu phải tiếp tục làm sáng tỏ sự thật lịch sử”. Và nhà báo Đức, ông Borries Gallasch đã phải lên tiếng. Ta hãy nghe tiếng nói của ông. Cứ như lời ông thì “Ông Thệ vào Dinh trước ông Bùi Tùng. Nhưng khi đó trong Dinh rất hỗn loạn. Chẳng ai bảo được ai. Trật tự chỉ được thiết lập khi ông Bùi Tùng xuất hiện sau đó ít phút”. Và rồi sau đó: “Ông Dương Văn Minh, ông Vũ Văn Mẫu và ông Bùi Tùng đã rời khỏi phòng, theo sau là những người đã có mặt tại đây để sang đài phát thanh. Chúng tôi bước xuống cầu thang ra bãi cỏ, đến ngang chỗ vòi phun nước, tổng thống Dương Văn Minh và thủ tướng Vũ Văn Mẫu leo lên một chiếc xe jeep được bảo vệ bởi hai chiến sĩ giải phóng. Đại úy Phạm Xuân Thệ đi xe này. Chính ủy Bùi Tùng và một người lính khác lên chiếc xe thứ hai. Tôi đang đứng ngay cạnh chiếc xe jeep nói chuyện với ông Bùi Tùng bằng tiếng Pháp, cố gắng xin ông ta để được lên xe. Ông gật đầu đồng ý. Luật sư Đỉnh với bộ râu dài cũng leo lên chiếc xe jeep này và chúng tôi lái đi. Chỉ có hai chiếc xe này của chúng tôi chạy giữa thành phố lúc ấy - một thành phố đã từng sôi sục mà nay sự sợ hãi bỗng nhiên được làm dịu đi - qua tòa đại sứ Mỹ trống hoác, đến đài phát thanh nằm trên đường Nguyễn Bỉnh Khiêm. Chúng tôi đi vào phòng thu nhỏ trên lầu một. Những kỹ thuật viên của chính đài này đã tháo chân dung của Nguyễn Văn Thiệu từ trên tường xuống và ném qua cửa sổ ra sân. Chúng tôi ngồi bất động một lát. Ông Mẫu quạt mặt mình bằng một quyển sách. Tổng thống Dương Văn Minh và chính ủy xe tăng Bùi Tùng ngồi trên hai chiếc ghế và tôi ngồi giữa họ tại một chiếc bàn nhỏ. Ông Tùng thảo văn kiện đầu hàng trên một mảnh giấy màu xanh. Ông viết khá vất vả. Có lúc ngồi bất động trong khi thảo ra được một vài từ rồi đến từ nữa, rồi lại thay thế bằng những từ khác. Sau 30 năm chiến đấu cho một mục đích, thật là khó để biết phải viết như thế nào. Nhưng rồi cũng viết xong. 

Cuối cùng mọi người đã sẵn sàng, nhưng không ai trong số người này biết sử dụng máy ghi âm. Chính ủy Tùng hướng dẫn rất rõ ràng những việc phải làm: ông Minh cần phải đọc lại bản tuyên bố vào máy ghi âm của tôi, việc này được lặp đi lặp lại đến ba lần. Lần đầu tiên ông Minh chần chừ vì được yêu cầu phải đọc là: “Tôi, Dương Văn Minh, tổng thống chính quyền Sài Gòn”, nhưng ông ấy chỉ muốn nói: “Tôi, đại tướng Dương Văn Minh...”. Họ tranh luận qua lại và cuối cùng đi đến thỏa thuận: không nhượng bộ ông Minh. Ông Minh phải nói: “Tôi, đại tướng Dương Văn Minh, tổng thống của chính quyền Sài Gòn”. Nhưng ông Minh không đọc được bản viết tay của chính ủy Tùng và nói sai nhiều lần. Tất cả mọi thứ lại phải được đọc lại từ đầu. Chật vật mãi cuối cùng cũng đã xong…”

Như vậy, mọi việc đã quá rõ ràng. Người thảo văn bản đầu hàng cho Tổng thống Dương Văn Minh và văn bản chấp nhận đầu hàng của Quân Giải phóng là ông Bùi Tùng chứ không phải ông Phạm Xuân Thệ. Đấy là chứng nhận của một nhân chứng, một người trong cuộc, lại là một nhà báo nổi tiếng quốc tế. Vậy thì còn tranh cãi gì nữa. Chuyện này đã có thể khép lại được rồi. Hy vọng đây là bài viết cuối cùng nói về một sự thật hiển nhiên, không có gì còn phải bàn cãi nữa. Tuy nhiên, chưa thấy Viện Lịch sử Quân sự có động thái gì phản ứng lại trước sự thật lịch sử này! Tôi rất mong Viện Lịch sử Quân sự cần phải kết luận lại. Vì đó là khoa học. Nếu nhập nhẹm, người ta sẽ không còn tin vào những trang sử khác cũng rất vinh quang của quân đội. Điều đó mới thật sự nguy hại.
Trần Đăng Khoa
(FB Trần Đăng Khoa)


Phần nhận xét hiển thị trên trang

UBND TPHCM lại bị buộc trả lại vàng cho người dân



Xuân Duy 
Dân Trí - Cho rằng ông Sang buôn bán vàng trái quy định, UBND TPHCM đã ra quyết định xử phạt hành chính và tịch thu 2 thỏi vàng tang vật. Ông Sang đã khởi kiện và TAND cấp cao tại TPHCM đã xử cho ông thắng kiện, buộc UBND TPHCM phải hủy quyết định trên, trả tang vật cho ông Sang.

Ngày 21/10/2013, ông Dương Toàn Sang (sinh năm 1989 tại Bình Thạnh) đang trên đường đi ăn sáng cùng một người bạn thì bất ngờ bị Đội CSĐT tội phạm về trật tự quản lý kinh tế và chức vụ Công an quận 5 kiểm tra hành chính. Do trong cốp xe của ông có 2 thỏi vàng 99,99% không có hóa đơn, chứng từ nên ông Sang bị Công an quận 5 lập biên bản.

Tháng 3/2014, Chủ tịch UBND TPHCM đã ra quyết định xử phạt vi phạm hành chính đối với ông Sang về hành vi kinh doanh, mua bán vàng không đúng quy định. Ông Sang bị phạt tiền 87,5 triệu đồng và bị tịch thu 2 thỏi vàng.

Ông Sang khởi kiện ra TAND TPHCM, cho rằng toàn bộ số vàng trên là của bà Trần Thị Kim Loan, có nguồn gốc do ông bà để lại từ rất lâu, ông chỉ mang đi gia công chứ không có mục đích kinh doanh.

Năm 2015, TAND TPHCM xử sơ thẩm đã bác yêu cầu khởi kiện của ông Sang. Không chấp nhận phán quyết cấp sơ thẩm, ông Sang kháng cáo.

Tháng 5/2017, TAND Cấp cao tại TPHCM xử phúc thẩm, nhận định ngay từ lời khai ban đầu và biên bản vi phạm hành chính đều thể hiện ông Sang có hành vi vận chuyển 2 thỏi vàng không có hóa đơn, chứng từ, ngoài ra không thể hiện hành vi mua, bán vàng không đúng quy định của pháp luật. Như vậy, việc chủ tịch UBND TPHCM xử phạt ông Sang về hành vi mua, bán vàng không đúng quy định của pháp luật là không đúng với hành vi thực tế, không đúng với biên bản vi phạm hành chính.

Như vậy, quyết định xử phạt hành chính của UBND TPHCM xử phạt ông Sang về hành vi mua bán vàng không đúng quy định pháp luật là không đúng thực tế. Do đó, HĐXX quyết định chấp nhận toàn bộ kháng cáo của ông Sang, sửa bản án sơ thẩm, tuyên hủy quyết định xử phạt vi phạm hành chính, buộc trả lại cho ông Sang 2 thỏi vàng mà UBND TPHCM cho là tang vật.

Tháng 9/2017, TAND TPHCM ra quyết định buộc thi hành án. Tháng 10/2017, Cục thi hành án dân sự TPHCM ra thông báo gửi Chủ tịch UBND TPHCM về việc tự nguyện thi hành án nhưng tới nay (ngày 6/5/2018) ông Sang vẫn chưa được trả lại vàng.

Trước đó, UBND TPHCM cũng đã bị yêu cầu trả lại 10kg vàng mà thành phố đã tịch thu của ông Phạm Duy Hiếu vì cho rằng ông kinh doanh hàng hóa nhập lậu. Ông Hiếu đã khởi kiện và TAND cấp cao tại TPHCM đã xử cho ông thắng kiện, buộc UBND TPHCM phải hủy quyết định trên, trả tang vật cho ông Hiếu.

Phần nhận xét hiển thị trên trang