Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Thứ Tư, 25 tháng 4, 2018

Việt Nam thu hút các dự án casino tỉ đô

Reuters: 
Bá Ước 23/04/2018 Dọc theo bờ biển dài 3 km ở miền Trung Việt Nam, các cần cẩu xây dựng đang đào xới cát và gạch vụn tại nơi mà sòng bạc (casino) lớn nhất của Việt Nam sẽ mở cửa vào năm tới. Khi hoàn thành, dự án Hoiana trị giá 4 tỉ USD sẽ trải dài trên gần 1.000 ha, và bao gồm các cửa hàng, nhà hàng, sân golf và công viên nước. Nhà điều phối dự án là Suncity Group, một tập đoàn đã kiếm hàng tỷ USD nhờ thu hút các tay chơi có hạng, chủ yếu là từ Trung Quốc đại lục, đến các casino ở Macau.

Khi hoàn thành, dự án Hoiana trị giá 4 tỉ USD sẽ trải dài trên gần 1.000 ha, và bao gồm các cửa hàng, nhà hàng, sân golf và công viên nước. Nguồn ảnh: Hoiana. Theo Reuters, Việt Nam đang đặt cược lớn vào việc phát triển ngành công nghiệp casino nhằm thu hút du khách Trung Quốc, những người thường xuyên đến để du lịch trong những năm gần đây.

Ngoài Hoiana, hai casino khác, một ở Vân Đồn ở tỉnh Quảng Ninh và một ở đảo Phú Quốc, cũng đang được xây dựng. Hai dự án này sẽ là một phần của chương trình thí điểm cho phép công dân Việt Nam đánh bạc tại các casino trong nước.

Hoiana sẽ là sòng bạc đầu tiên thuộc sở hữu của SunCity, vốn sẽ giữ 1/3 cổ phần trong dự án. VinaCapital và Tập đoàn Đầu tư VMS của Hồng Kông cũng nắm 1/3 cổ phần của dự án mỗi bên.

Henry Tam, Giám đốc dự án của Hoi An South Development, công ty Việt Nam đang xây dựng Hoiana cho biết: "Chính phủ thực sự mong muốn mang du lịch đến đây". Ông nói thêm rằng người dân địa phương cũng sẽ được xây dựng một trường học và sân vận động thể thao". Ông nói: "Đây là một dự án 15-20 năm. Diện tích của Hoiana gấp bốn lần Cotai Strip [một dự án du lịch kết hợp casino tại quận Cotai, Macau]".

Dự án Hoiana cũng đi kèm với những thách thức. Sự cạnh tranh trong ngành casino khắp châu Á cũng đang nóng lên. Macao, trung tâm cờ bạc lớn nhất thế giới, xây dựng nhiều khu nghỉ mát kèm casino, Hàn Quốc và Philippines cũng đang tăng cường mở rộng hoạt casino. Các nước khác như Singapore cũng cạnh tranh trong lĩnh vực này.

Hồ Tràm, một dự án sòng bạc trị giá hàng tỷ USD thuộc sở hữu của Asian Coast Development, đang gặp khó khăn trong việc thu hút các tay chơi cờ bạc nước ngoài đến vị trí xa xôi của nó. Việt Nam hiện có chưa tới 10 sòng bạc, chủ yếu là ở các thành phố lớn. Hiện tại, chỉ có những người có hộ chiếu nước ngoài mới có thể vào chơi ở các casino.

Giám đốc Điều hành Suncity rất lạc quan với Hoiana, nhờ sự hỗ trợ địa phương thông qua VinaCapital và các công trình hạ tầng quy mô lớn như đường cao tốc 4 làn xe sẽ kết nối với sân bay quốc tế Đà Nẵng, vốn cách casino 40 km. Và họ đang đặt cược vào khách du lịch Trung Quốc. Năm 2017, Việt Nam đón 4 triệu lượt khách Trung Quốc, tăng 49% so với năm trước.

Giai đoạn đầu của dự án, bao gồm sòng bạc 140 bàn và một sân golf, dự kiến ​​sẽ mở cửa vào năm 2019. Trong giai đoạn thứ hai, dự án sẽ được xây dựng thêm đầm phá, công viên nước, sân golf thứ hai, làng giải trí và bốn khu nghỉ mát bãi biển nữa, dự kiến ​​sẽ mở cửa vào năm 2023.

Anthony Chiu, Giám đốc Tài chính của Suncity, cho biết chi phí của giai đoạn đầu tiên là 650 triệu USD. Trong đó VinaCapital, Suncity và VMS đã chi khoảng 70 triệu USD mỗi bên, phần còn lại là từ vốn vay ngân hàng. Các công ty liên kết với Chow Tai Fook Enterprises, do tỷ phú Hồng Kông Henry Cheng điều hành, đang xây dựng 100 biệt thự và 1.176 phòng khách sạn trong giai đoạn đầu.

Ngoài Hoiana, Suncity cũng đã ký hợp đồng dịch vụ quản lý cho dự án Vân Đồn. Dự án này dự kiến ​​sẽ mở cửa vào năm 2019. Để có thể lấy được giấy phép xây dựng khu vui chơi giải trí kèm casino, dự án phải có quy mô ít nhất 2 tỷ USD.

Các nhà khai thác casino khác tại Las Vegas bao gồm Las Vegas Sands đã quan tâm đến việc gia nhập thị trường Việt Nam trong nhiều năm qua. Nhưng Sands cho biết họ sẽ chỉ đầu tư một casino nếu người dân địa phương được phép vào chơi tại các casino địa phương.

Suncity kỳ vọng rất nhiều vào Hoiana. Doanh thu cờ bạc bùng nổ ở Macau đã tạo ra tài sản khổng lồ cho các nhà khai thác sòng bài như Suncity, thu hút người chơi từ Trung Quốc đại lục và thu tiền từ hoạt động cho vay. Nhưng với các luật lệ quản lý chặt chẽ hơn và việc thiếu không gia mở rộng hoạt động ở Macau, các nhà điều hành casino đang cố gắng mở rộng ra nước ngoài.

Suncity chịu trách nhiệm toàn bộ hoạt động casino tại Hoiana, bao gồm cả việc đưa người chơi VIP vào. Giám đốc điều hành của Suncity, Andrew Lo, cho biết Hoiana cũng đã cho công ty một cơ hội để quản lý hoạt động chứ không chỉ là một nhà cung cấp dịch vụ. Ông nói: "Tôi nghĩ đó là một đầu tư rất tốt. Chiến lược tiếp thị của chúng tôi là chúng tôi sẽ trở thành trung tâm giải trí của khu vực Đà Nẵng và Hội An".

http://nhipcaudautu.vn/thuong-truong/reuters-viet-nam-thu-hut-cac-du-an-casino-ti-do-3323678/


Phần nhận xét hiển thị trên trang

Những quả mìn thời hậu chiến


25/04/2018 

Chúng ta, những người Việt Nam, bao giờ vượt qua tất cả và thực sự nắm chặt tay nhau để “nối vòng tay lớn”? “Hơn 40 năm nhưng nước Mỹ vẫn làm chia cắt những người Việt...”, “Không chỉ vậy, mà do cả chúng ta nữa anh ạ!”. Chúng ta làm được quá ít ỏi những gì cần làm để hàn gắn, để thuyết phục lòng người... Chúng ta đã “hòa bình” với nước Mỹ nhưng chính nhiều người Việt không muốn hàn gắn những vết thương chiến tranh vì chưa vượt qua được hận thù, uất ức, chưa vượt qua được sĩ diện và mặc cảm “bên thắng bên thua”. Khi trong xã hội, người tử tế luôn bức xúc vì nạn tham nhũng cường quyền, luôn xấu hổ khi đất nước mình “không chịu” phát triển như nước khác... thì nước Mỹ hay nơi nào đó sẽ còn là nơi nhiều người Việt tìm đến.


Ảnh: Bùi Huy Vũ
Một chiều tháng Ba. Sài Gòn đang mùa nóng cao điểm để qua tháng Tư là vào mùa mưa. Lâu rồi tôi mới ngồi ở quán cà phê quen thuộc. Máy lạnh mát rượi, một ly đen đá, chiếc máy tính nhỏ, viết và đọc linh tinh gì đấy, nhìn ra ngoài trời nắng chói chang bỗng nhớ đến người bạn ở xa. Bạn ra đi từ những năm 1990, đến nay gia đình và công việc đã ổn định ở Mỹ. Mươi năm trước vào khoảng tháng Ba bạn hay về Sài Gòn, nhưng vài năm nay không về nữa.

Đã mấy lần tôi nhắn hỏi, bạn đều nói, mỗi lần về thấy buồn hơn... Trước đây bạn thường gọi điện, nhắn nhe trò chuyện hỏi thăm có khi than thở nỗi nhớ Sài Gòn... Nhưng rồi cũng không gọi nữa vì loanh quanh một hồi lại là những tiêu cực, những chuyện “không thể hiểu nổi” xảy ra hàng ngày ở quê nhà. Nhiều khi tôi mệt mỏi vì nghe bạn trách móc thậm chí chê bai “người trong nước” không dám làm điều này điều khác; bạn thì luôn khó hiểu những hoàn cảnh “người trong nước” gặp phải mà tôi giãi bày... Cứ vậy, tình bạn lợt lạt dần, nhưng không trách được ai.

Chúng tôi đã thôi không cùng mơ ước về một ngày nào đó đất nước mình không còn tệ nạn, không còn tiêu cực, phát triển như nước người ta... Vì ước mơ đó hình như quá xa xỉ. Thôi thì việc ai nấy làm, miễn là tử tế và hiểu nhau cùng có cái tâm nghĩ về đất nước.

* * *

Một người anh đồng nghiệp thân thiết, một hôm trong buổi cà phê chợt hỏi: ở tuổi anh có thể làm lại từ đầu không? Tôi ngạc nhiên vì vẫn biết anh có vợ là bác sĩ, hai con gái ngoan ngoãn học giỏi, anh chị đều là người giỏi nghề và sống khá giả bằng nghề của mình. Nay anh hỏi vậy, không biết là chuyện gì?

Tôi thăm dò kiểu vui đùa: Làm lại là sao, bộ anh tính đổi nghề à? - Không, tuổi này ai thuê nữa mà chuyển nghề. - Thế thì có chuyện gì vậy? Tôi vô cùng bất ngờ khi nghe anh nói vợ chồng anh vừa ly dị, vợ anh cương quyết làm kết hôn “giả” để đi Mỹ. Anh và hai con gái ở lại.

Qua câu chuyện anh buồn bã kể, tôi hiểu chuyện ly dị của anh là thật và kết hôn ở Mỹ của vợ anh cũng là thật! Bởi vì gần đây anh chị đã nhiều lần bàn chuyện này. Chị muốn qua đó sống vì gia đình chị đã đi diện HO từ những năm 1990, lúc đó anh chị đã kết hôn, tình yêu giữ chị ở lại. Rồi hai con ra đời, rồi công việc làm ăn ngày càng khá giả... Anh đã ngỡ chị không bao giờ tính đến chuyện ra đi vì thỉnh thoảng chị vẫn qua Mỹ thăm gia đình rồi trở về vui vẻ. Nhưng gần đây trong một lần như vậy chị gặp lại người bạn trai thời đại học, anh ấy đã ly dị và chu cấp cho vợ nuôi con.

Vậy là chuyện kết hôn “giả” được chị đặt ra, lý do: qua đó để thoát khỏi tất cả những ô nhiễm môi trường, thức ăn bẩn, tiêu cực xã hội... và để được gần gia đình chị. Khi nào có thẻ xanh và ổn định rồi, chị sẽ đón anh và hai con.


Sau nhiều lần thuyết phục không được, anh đồng ý để chị ra đi. Hai con anh đã du học về và có nghề nghiệp đàng hoàng nhưng chúng từ chối đi với chị mà ở lại với anh. Còn anh, ở tuổi này rồi anh không thể bắt đầu một cuộc sống khác lạ ở một nơi xa lạ.

Nơi ấy anh không có người thân, không có ký ức, và anh biết mình sẽ rất khó hòa nhập với môi trường mới. Bao nhiêu năm nay gia đình anh - một cựu binh “Việt cộng” - và chị - con gái một sĩ quan “đi học tập” - tưởng như ấm êm vì đã bỏ qua bao định kiến và dư luận để đến với nhau, cùng nhau đi qua một thời gian khổ để được thành đạt, cuộc sống chung hơn hai mươi năm anh chị đều chu toàn lễ nghĩa nhà chồng nhà vợ và bạn bè hai bên.

Bây giờ thì việc ra đi, định cư ở nước ngoài không còn quá khó khăn, nước Mỹ - “miền đất hứa” ngày càng được nhiều người lựa chọn làm nơi để ra đi, thậm chí có người được “hạ cánh an toàn” ở đó. Mặt khác, những chuyện phức tạp tiêu cực của xã hội ngày càng hiện diện nhiều hơn trên bàn ăn, trong phòng ngủ của mỗi ngôi nhà... Anh chị không có mâu thuẫn gì đến mức phải chia tay nhưng xung quanh từ gia đình đến họ hàng, bạn bè... việc phải ra đi bằng mọi cách đã trở thành câu chuyện thường ngày, rồi sự so sánh hơn kém, rồi thái độ khó chịu, lời nói nặng nhẹ, từ chuyện xã hội lại vô tình xúc phạm làm tổn thương nhau, thế là gia đình tan vỡ...

“Hơn 40 năm nhưng nước Mỹ vẫn làm chia cắt những người Việt...”, anh cay đắng nói. “Không chỉ vậy, mà do cả chúng ta nữa anh ạ!”. Chúng ta làm được quá ít ỏi những gì cần làm để hàn gắn, để thuyết phục lòng người... Chúng ta đã “hòa bình” với nước Mỹ nhưng chính nhiều người Việt không muốn hàn gắn những vết thương chiến tranh vì chưa vượt qua được hận thù, uất ức, chưa vượt qua được sĩ diện và mặc cảm “bên thắng bên thua”. Khi trong xã hội, người tử tế luôn bức xúc vì nạn tham nhũng cường quyền, luôn xấu hổ khi đất nước mình “không chịu” phát triển như nước khác... thì nước Mỹ hay nơi nào đó sẽ còn là nơi nhiều người Việt tìm đến.

Cuộc chiến nào cũng kết thúc nhưng hậu quả chiến tranh luôn còn lại lâu dài... Đó là nhiều thế hệ con trẻ bị di truyền chất độc da cam, những bãi bom mìn gài lại khắp nơi, là những cuộc chia ly sau khi hòa bình mà không mong ngày gặp lại, là số phận bi thảm của bao thuyền nhân, là những cựu binh hai bên trở về với cuộc sống nghèo khó vất vả... Đó là những quan chức thời hậu chiến với khối tài sản kếch xù bòn rút từ tham nhũng, là những người nông dân mất đất lưu tán khắp trong Nam ngoài Bắc và ra tận nước ngoài làm thuê kiếm sống, là biên giới phía Bắc và biển Đông vẫn nóng mỗi ngày... Năm năm, mười năm, 40 năm đã qua, sự đổi thay mang dáng vẻ hiện đại văn minh đã hiện diện ở nhiều nơi trên đất nước vẫn không che khuất được những chuyện đau buồn như vậy. 

Tất cả là những quả mìn ẩn nấp đâu đó chỉ chờ một nguyên cớ là phát nổ. “Vĩ tuyến 17” hình như vẫn còn qua những năm đã im tiếng súng!

* * *

Hồi đầu tháng Ba có sự kiện tàu sân bay Mỹ ghé Đà Nẵng. Từ cách đón tiếp của chính quyền và người dân Việt Nam, có thể nhận thấy vị thế người lính Mỹ đã khác xa hồi tháng 3.1965, khi lần đầu Mỹ đổ quân vào miền Nam Việt Nam cũng tại quân cảng Đà Nẵng. Bây giờ, sau 53 năm quân đội Mỹ đàng hoàng có mặt ở đây, đã cùng nhiều người Việt hát vang lời ca Nối vòng tay lớn.

Sau hơn bốn mươi năm, lẽ ra tháng Tư phải là những ngày chúng ta thấm thía hơn giá trị của hòa bình, nhưng sao dấu ấn chiến tranh cứ còn mãi?

Còn chúng ta, những người Việt Nam, bao giờ vượt qua tất cả và thực sự nắm chặt tay nhau để “nối vòng tay lớn”? Khi tôi đặt câu hỏi như vậy trên facebook của mình thì hầu hết những comment đều trả lời là “không bao giờ” hoặc “còn lâu lắm”! Mọi người đều chỉ ra những nguyên nhân. Tất cả đều bức xúc do, vì, bởi, tại... Nhưng bức xúc có làm chúng ta vô can? (*)

Khi phong trào “dù vàng” ở Hồng Kông phát triển với các thủ lĩnh chỉ mới mười tám đôi mươi, nhiều người đã đặt vấn đề vì sao lớp trẻ Hồng Kông - thậm chí có người sinh ra sau khi nơi này “trở về” Trung Quốc - có thể trưởng thành, vững vàng và kiên định đấu tranh cho lẽ phải như vậy? Tôi cũng tự hỏi điều đó và tìm thấy cho mình một câu trả lời, đó là nhờ thế hệ cha mẹ, thầy cô giáo và xã hội Hồng Kông đã thực hiện dân chủ và truyền cho lớp trẻ tinh thần dân chủ, đã ủng hộ và đứng bên cạnh lớp trẻ trong cuộc đấu tranh vì dân chủ. Mỗi người của thế hệ trước làm tốt phần việc của mình để thế hệ sau nối tiếp phần việc của họ là xây dựng tương lai.

Sau hơn bốn mươi năm, lẽ ra tháng Tư phải là những ngày chúng ta thấm thía hơn giá trị của hòa bình, nhưng sao dấu ấn chiến tranh cứ còn mãi? Tôi, cũng như rất nhiều người thuộc thế hệ “hậu chiến”, đã cố gắng góp chút sức lực của mình cho sự thay đổi tốt đẹp hơn của đất nước và mong muốn, qua đó tiến trình hòa giải hòa hợp sẽ nhanh hơn. Nhưng càng ngày tôi càng nhận thấy việc đó khó khăn biết bao! Khi thế hệ tham chiến và hậu chiến không thể tự tháo ngòi nổ “quả mìn” ngay trong lòng mình, gia đình mình thì làm sao có thể trông chờ thế hệ con cháu sẽ xóa bỏ “giới tuyến” giữa chúng ta và thực sự “nối vòng tay lớn”? 

Trút cho thế hệ sau những việc nặng nề mà lẽ ra thế hệ trước đã phải hoàn thành, đó là sự vô trách nhiệm và hèn nhát của những “người lớn” chúng ta! 

Nguyễn Thị Hậu

__________________

(*) Dựa theo tên một cuốn sách của TS . Đặng Hoàng Giang

http://nguoidothi.net.vn/nhung-qua-min-thoi-hau-chien-13399.html

Phần nhận xét hiển thị trên trang

"Chim ưng và chàng đan sọt" đoạt giải: Khó hiểu!


25/04/2018 Người ta ngờ rằng các vị hội đồng chấm giải Sách quốc gia không đọc hết cuốn sách "Chim ưng và chàng đan sọt" nên mới không nhận biết có nội dung thô tục trong đó

Bìa sách đoạt Giải Sách hay Giải thưởng Sách 
quốc gia 2018"Chim ưng và Chàng đan sọt"
Trong phần giới thiệu về cuốn sách "Chim ưng và chàng đan sọt", Ban Tổ chức Giải thưởng Sách quốc gia 2018 viết: "Đây là cuốn tiểu thuyết lịch sử viết về nhân vật Phạm Ngũ Lão, một anh hùng xuất thân bình dân. Bên cạnh đó là các hình tượng Trần Hưng Đạo, Trần Khánh Dư... trong không gian cuộc kháng chiến chống quân Nguyên Mông. Cuốn sách gọn gàng, sinh động, không sa đà vào tư liệu, mà thanh thoát, bay bổng, thành một hình tượng trong lòng người đọc". Sau khi đọc cuốn sách, dịch giả Lê Quang bình luận: "Chim ưng và chàng đan sọt" không thiếu những đoạn rẻ tiền và hạ cấp. Ngôn ngữ không chỉ tục tĩu mà ngô nghê. Tiếc cho cả một hội đồng chấm giải hình như… ngủ gật".

Hư cấu… vụng bút

Cá nhân tôi là người biết đến tác giả và cuốn sách này từ năm 2016 khi xảy ra vụ xì-căng-đan nhà văn Bùi Việt Sỹ tố cáo nhà văn Uông Triều "đạo văn" một số chi tiết từ "Chim ưng và chàng đan sọt" (NXB Hội Nhà văn) để đưa vào tiểu thuyết "Sương mù tháng giêng" (NXB Trẻ). Đáng tiếc là sự việc chỉ rộ lên rồi không có bất cứ cơ quan nào phân xử. Cuốn sách này đã được trao giải B (không có giải A) của Hội Nhà văn Việt Nam từ cuộc thi tiểu thuyết giai đoạn 2011-2015.

Đến nay, sau khi "Chim ưng và chàng đan sọt" được trao giải C giải thưởng Sách quốc gia 2018 cho mục Sách hay thì cuốn sách đã bị bạn đọc phản ứng dữ dội vì trang 37 miêu tả cảnh sex một cách thô tục.

Tác giả Bùi Việt Sỹ cho rằng ông bị "ném đá" vì có những người "ghen ghét". Nhưng nhìn một cách công bằng, không ai ném đá ông vì ghen ghét mà bạn đọc phẫn nộ dậy sóng bởi vì chi tiết miêu tả chuyện tình dục thô thiển và.. vụng bút trong đó.


Chúng ta đều đã đọc "Rừng Nauy" của Haruki Murakami hay "Lolita" của Nabokov, hoặc tiểu thuyết "Vạn Xuân" của nữ văn sĩ Pháp Yveline Féray, được chuyển thể sang tiếng Việt. Các tác giả này đều miêu tả tình dục rất mạnh bạo nhưng không thô thiển. Vì thế phải khẳng định rằng đưa sex vào trang sách không hề bị bạn đọc kỳ thị cũng như cơ quan chức năng tuýt còi. Vấn đề là người viết miêu tả chuyện sex - quan hệ tình dục - có đạt đến thẩm mỹ văn chương không, hay chúng mới chỉ ở ngưỡng của sự trần trụi, thô tục đến thô thiển? Thậm chí, như có ý kiến bạn đọc đánh giá đó là "dâm thư" hoặc "chẳng khác gì truyện khiêu dâm trá hình tiểu thuyết lịch sử".

Là một người đã đọc "Chim ưng và chàng đan sọt" trước khi dư luận dậy sóng, tôi xin khẳng định rằng tác giả không có ý đưa những chi tiết khiêu dâm vào trong sách. "Chim ưng và chàng đan sọt" xây dựng hình tượng hai nhân vật lịch sử, là hai vị danh tướng Trần Khánh Dư (Chim ưng - tác giả vận từ câu nói của Nhân Huệ Vương: Tướng là chim ưng, dân là gà vịt. Lấy gà vịt mà nuôi chim ưng có điều gì lạ.) và Phạm Ngũ Lão (Chàng đan sọt làng Phù Ủng - Ân Thi - Hưng Yên - mải mê suy nghĩ tìm kế đánh giặc Nguyên mà không biết quan binh đi qua, bị giáo đâm vào đùi cũng chẳng hề tỉnh). Tuy nhiên, chỉ một chi tiết miêu tả cảnh làm tình của Nhân Huệ Vương Trần Khánh Dư ở trang 37 đã làm đánh đổ toàn bộ tác phẩm. Sự dày công của tác giả trở thành công cốc.

Trách nhiệm của hội đồng chấm giải

Ở một góc độ khác, tôi nghĩ rằng trách nhiệm của hội đồng chấm giải không thể bỏ qua. "Chim ưng và chàng đan sọt" được chấm giải Sách hay, nghĩa là nội dung sách phải hay, chứ không phải chấm… bìa đẹp. Vậy thì, cuốn sách này có điểm nào hay đối với bạn đọc?

Tôi e rằng Hội đồng khó mà trả lời được với bạn đọc bình dân chứ chưa nói đến việc thuyết phục được bạn đọc có trình độ chuyên môn. "Chim ưng và chàng đan sọt" chỉ là cuốn tiểu thuyết thường thường bậc trung nhưng được thổi lên thành tiểu thuyết có hạng. Thậm chí, xét từ góc độ biên tập, tôi xin nói thẳng rằng cả tác giả và Nhà Xuất bản Hội Nhà văn đều không làm tròn trách nhiệm "đỡ đẻ" cho đứa con tinh thần của Bùi Việt Sỹ. Đó là việc tác giả viết ẩu, còn biên tập viên cũng biên tập cẩu thả. Nếu chỉnh sửa và cắt bỏ những chi tiết mô tả làm tình một cách thô thiển này cũng không ảnh hưởng gì đến nội dung tác phẩm.

Còn về hội đồng chấm giải Sách quốc gia 2018, người ta ngờ rằng các vị không đọc hết cuốn sách này nên mới không nhận biết có nội dung thô tục trong đó?

https://nld.com.vn/van-nghe/chim-ung-va-chang-dan-sot-doat-giai-kho-hieu-20180424214017581.htm

Phần nhận xét hiển thị trên trang

PHỨC của thời MẠT:Hướng dẫn cách làm bùa đòi nợ - Pháp sư Quách Hiền Lương

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Chuyện PHỨC thời MẠT: Hướng dẫn cách làm bùa yêu bằng trứng gà - Pháp sư Quách Hiền Lương

Phần nhận xét hiển thị trên trang

NỖI BUỒN NƯỚC NAM



Luân Lê


Khi chúng ta “không thể” làm gì thì cũng có nghĩa là tạo ra cơ hội để chúng có thể làm mọi thứ.

Mỹ đã phải đánh giá rằng, với các hành động của Bắc Kinh thì chỉ có thể có chiến tranh mới mong nước này chấm dứt các hành động bành trướng lãnh thổ phi pháp trên biển đông.

Chúng ta hôm nay hồ hởi ăn mừng ngày lễ giỗ tổ, nhưng ngoài biển thì chúng đã gần như chiếm đoạt được các đảo và xây dựng xong mọi căn cứ quân sự, tập kết vũ khí, hải quân ra đó để tiếp tục các hành động bành trướng lãnh thổ và chủ quyền trên biển của kẻ xâm lược hung hãn. Còn chúng ta tiếp tục khuyến khích ngư dân bám biển, không dám kiện Trung Quốc ra toà án quốc tế, vẫn chỉ biết phản đối bằng những phát ngôn ngoại giao thông thường. Người dân thì vẫn chỉ coi là những chuyện không phải của mình mà chẳng mấy bận tâm về tình hình đất nước, chủ quyền quốc gia, nhưng khi có sự biến thì chắc chắn chúng ta hoặc con em chúng ta sẽ phải lên đường chiến đấu bảo vệ tổ quốc.

Vua Hùng và các tầng lớp cha ông anh hùng kiên cường chống giặc ngoại xâm có thấy đau đớn và xót xa không?

https://vnexpress.net/tin-tuc/the-gioi/viet-nam-len-an-trung-quoc-cai-thiet-bi-gay-nhieu-song-o-truong-sa-3741404.html

Phần nhận xét hiển thị trên trang

A đây rùi, cũng chẳng có gì đáng để lùm xùm từ cả hai phía!


Nhà văn Bùi Việt Sỹ trả lời báo Dân Việt trưa ngày 24.4. Ảnh: Thanh Hà
.
Nhà văn Bùi Việt Sỹ: 
Khi nào đập bỏ tượng "Mùa xuân vĩnh cửu" tôi mới sửa đoạn Trần Khánh Dư ân ái Thiên Thuỵ 

Báo Dân Việt
Thanh Hà (thực hiện)
Thứ Tư, ngày 25/04/2018 19:20 PM (GMT+7)

(Dân Việt) Sau những tranh cãi “nảy lửa” về yếu tố sex trong cuốn tiểu thuyết lịch sử “Chim ưng và chàng đan sọt” của tác giả Bùi Việt Sỹ, PV Dân Việt đã có cuộc trò chuyện với ông xung quanh vấn đề này.

Thưa nhà văn Bùi Việt Sỹ, mấy ngày nay cư dân mạng tranh cãi khá gay gắt về cuốn tiểu thuyết “Chim ưng và chàng đan sọt”. Vậy ông có thể chia sẻ về sự phản hồi này từ độc giả? 


- Tôi cũng cảm thấy bình thường không vấn đề gì. Bởi về mặt nghề nghiệp, tôi cũng viết văn lâu rồi, từ năm 1967 tôi đã viết được gần chục cuốn tiểu thuyết. Còn về mặt con người tôi cũng đã trải qua chiến tranh. Năm 1964-1973 tôi làm công tác đảm bảo giao thông, đã từng tham gia mở đường Việt Nam – Lào, trên bom dưới đạn tôi đã trải qua.

Hơn nữa khi tôi viết về cuốn tiểu thuyết “Người đưa đường thọt chân” nói đến chuyện dự báo Liên Xô sụp đổ, tôi cũng đã bị nghi ngờ là phản động, đã bị theo dõi… Tất cả những điều đó, từ bom đạn đến nghi án chính trị đối tôi cũng đã trải qua.

Nên việc mọi người nói tôi là tôi viết tiểu thuyết sex, thô tục, thiếu tế nhị cũng không sao. Thậm chí tôi còn thấy thích là đằng khác, vì tôi là nhà văn, không được nổi tiếng lắm, nhưng giờ mọi biết đến và tìm đọc lại các cuốn tiểu thuyết của tôi thì đều khen hay. Chỉ có điều tôi hơi mệt một chút, bởi trả lời phỏng vấn liên tục. 
Vậy nhà văn suy nghĩ gì khi nhiều người chỉ trích nặng nề cuốn tiểu thuyết? 

- Tôi nghĩ, việc nhận xét còn do trình độ văn hoá và thẩm mỹ của người đọc. Việc họ đánh giá như vậy hay đánh giá hơn nữa thì đấy là quyền người đọc, tôi không phê phán và có ý kiến.

Người ta nói rằng: “Một nửa cái bánh mỳ vẫn là bánh mỳ nhưng một nửa sự thật là sự dối trá khủng khiếp". Một quyển sách của tôi 300 trang mà người ta đưa lên có 2-3 trang có nghĩa là không phải một nửa sự thật mà 1/300 sự thật thì thấy rằng sự bịp bợm dối trá đến mức độ nào.

Điều thứ 2, nhân vật Trần Khánh Dư là một võ tướng vừa có tài đánh giặc cứu nước nhưng cũng lại là võ tướng mang chất hào hoa phong nhã rất hấp dẫn đàn bà. Đặc biệt là cặp chân dài của ông ấy. Các cụ ngày xưa có câu “Trường túc bất tri lao” nghĩa là chân dài thì chuyện chăn gối không biết mệt, nên sinh hoạt tình ái của ông cũng khác.

Thậm chí nếu để nói đến cùng, tả đến cùng đời sống tình ái của ông ấy thì e là sẽ còn phải hơn thế nữa. Nhưng với tôi, tôi nghĩ nghệ thuật là nó có chừng mực, nếu nghệ thuật mà tả hết thì lại hỏng.


Chính vì vậy, không thể nói tả về nhân vật Trần Khánh Dư như vậy là thô tục. Tôi xây dựng nhân vật rất "đời" chứ không khô khan, uy nghi và lý tưởng như trong chính sử. 



Trên thế giới có bức tượng nổi tiếng của nhà điêu khắc người Pháp Auguste Rodin với hình ảnh người đàn ông người đàn bà đang giao hoan với nhau, bên dưới bức tượng tác giả khắc chữ “Mùa xuân vĩnh cửu”. Theo tác giả người Pháp, sự giao hoan này là duy trì nòi giống, là một mùa xuân vĩnh cửu, đó là nghệ thuật.

Còn ở Việt Nam cách đây khoảng nửa năm cũng có triển lãm ảnh nude, "nude" kinh hoàng luôn và mở cửa trẻ con người lớn vào xem thoải mái mà không cấm. Vì sao lại không cấm trẻ em, vì đấy là nghệ thuật và sách của tôi cũng là nghệ thuật.

Có người vừa mới hỏi tôi, liệu trẻ em đọc có ảnh hưởng không? Tôi khẳng định, cuốn tiểu thuyết lịch sử này không ảnh hưởng tới trẻ em. Bởi trẻ em thời nay hư là do tiếp cận sớm và bừa bãi với các yếu tố “nhạy cảm” qua mạng internet, thậm chí nhiều cuốn sách còn viết khủng khiếp hơn nhiều chứ không phải vì đọc cuốn tiểu thuyết lịch sử như "Chim ưng và chàng đan sọt”.

Theo một khảo sát xã hội học cách đây một tháng, 39,9% học sinh phổ thông trả lời rằng thường xuyên quan hệ tình dục. 10% các cháu học sinh phổ thông trả lời đã quan hệ tình dục trên 3 người. Vậy thì có phải do cuốn tiểu thuyết này mà ảnh hưởng hay không?

Theo nhà văn tiểu thuyết lịch sử có nên thêm những tình tiết mang tính sex như vậy? 

- Tôi rất tâm đắc với câu nói của nhà văn nổi tiếng người Pháp - Alexandre Dumas đã định nghĩa về tiểu thuyết lịch sử như thế này: "Lịch sử chỉ là cái đinh để nhà văn treo bức tranh của mình". Tức là lịch sử chỉ là cái đinh đóng trên tường còn dưới cái đinh ấy nhà văn có thể tưởng tượng tùy ý. Tùy tài năng sáng tạo của từng người để treo bức tranh của mình lên.

Tôi viết cuốn tiểu thuyết lịch sử “Chim ưng và chàng đan sọt” theo tuyên ngôn ấy và phản ánh đậm đặc về thời đại nhà Trần, thời đại oanh liệt nhất lịch sử Việt Nam, 3 lần đánh giặc ngoại xâm.
.


Thưa nhà văn Bùi Việt Sỹ, với cuốn tiểu thuyết lịch sử “Chim bằng và nghé hoa”, ông đã chia sẻ có sự tư vấn của nhà văn Hoàng Quốc Hải, chuyên gia hàng đầu về lịch sử Lý – Trần đã cung cấp cho ông một số tư liệu quý giá, đồng thời có sử dụng một số tư liệu của cụ Hoàng Xuân Hãn. Với cuốn tiểu thuyết “Chim ưng và chàng đan sọt” thì sao, có sự tư vấn, hỗ trợ nào từ các nhà sử học? 

- Với cuốn tiểu thuyết này, tôi hoàn toàn dựa vào cuốn “Đại Việt sử ký toàn thư” chứ không tham khảo bất cứ ý kiến của ai.

"Ở đây tôi nghĩ có người xấu, họ không được giải thưởng nên họ ghen tức. Nhưng mục đích họ không chỉ nhằm “đánh” vào tôi, nếu có “đánh” vào tôi thì chỉ 30% còn lại 70% là nhắm tới Hội Xuất bản". 


Đứng trước nhiều chỉ trích, nhà văn có ý định lần tái bản tới sẽ cắt bỏ hay sửa đoạn miêu tả cảnh ân ái của Trần Khánh Dư và công chúa Thiên Thuỵ? 

- Đấy là nhận xét của mỗi người, còn tôi viết như thế này để khắc hoạ rõ chân dung, tính cách nhân vật. Tôi sẽ không sửa. Khi nào người ta đập bức tượng “Mùa xuân vĩnh cửu” thì lúc đó tôi sẽ sửa.

Cuốn tiểu thuyết “Chim ưng và chàng đan sọt” đã được xuất bản và giành giải Nhì tại cuộc thi Tiểu thuyết lần thứ 4 do Hội Nhà văn Việt Nam tổ chức năm 2015. Vậy lý do nào sau 4 năm cuốn sách lại bị đem ra mổ xẻ, nhà văn có thể chia sẻ? 

- Cuốn tiểu thuyết lịch sử này được in bắt đầu từ năm 2014 trên tạp chí văn Nhà văn và tác phẩm và khi in lên tạp chí không ai nói gì. Tháng 12.2015, sách được giải Nhì (không có giải Nhất) tại cuộc thi Tiểu thuyết lần thứ 4 do Hội Nhà văn Việt Nam tổ chức, cũng không ai nói gì.

Tháng 2.2016, tôi in 1.200 cuốn, tôi lấy 200 cuốn, nhà xuất bản bán 1.000 cuốn cũng không ai nói gì. Ngày 19.4 sau khi giành giải C hạng mục sách hay tại Giải thưởng Sách quốc gia 2018, thì lại bị nói, đem ra mổ xẻ.

Ngày 22.4.2018 báo Sài Gòn Giải Phóng đăng về sự kiện bình luận giải thưởng và những vấn đề đấy nhưng trong đó có đoạn nhằm "đánh" tới tôi, cho rằng tác phẩm “Chim ưng và chàng đan sọt” rơi vào lùm xùm trong việc đạo văn vậy sao vẫn được trao giải.

Trong khi lý do cụ thể là sau khi xuất bản năm 2014, năm 2015 có một tác giả đã đạo nhân vật của tôi, họ lấy nhân vật Trần Khánh Dư cho cuốn tiểu thuyết của họ mang tựa đề “Sương mù tháng giêng”.

Tôi nghĩ mạng xã hội bây giờ như một cánh đồng cỏ khô, chỉ cần vứt tàn thuốc lá, một que diêm là bùng cháy ngay lập tức. Vì vậy khi cuốn tiểu thuyết của tôi được đăng tải trên mạng xã hội, ngay lập tức nó trở thành vấn đề gây tranh cãi “nảy lửa”. Ở đây tôi nghĩ có người xấu, họ không được giải thưởng nên họ ghen tức. Nhưng mục đích họ không chỉ nhằm “đánh” vào tôi, nếu có “đánh” vào tôi thì chỉ 30% còn lại 70% là nhắm tới Hội Xuất bản.

"Năm nay tôi 73 tuổi, tôi cũng là người bình thường nhưng cách sống quý tộc. Tôi viết văn không phải để lấy tiền, lấy danh bởi tôi biết số của tôi không "phát" về đường viết sách. Tôi chỉ chăm chỉ viết báo lấy nhuận bút để sống thôi. Đến lúc này, tôi bày ra trò này để làm gì?".


Bởi nếu nhắm vào tôi thì đã phải nhắm từ năm 2015, sau khi tôi giành giải tại cuộc thi Tiểu thuyết lần thứ 4. Tuy nhiên với hội đồng chấm giải cuộc thi Tiểu thuyết lần thứ 4 thì lại là những nhà văn “sừng sỏ” về văn chương không dễ gì có thể hạ gục.

Đấy chính là sự bất thường, 4 năm không nói gì nhưng chỉ sau 48 tiếng trao giải tại Giải thưởng Sách quốc gia 2018 lại bị "đánh" tơi bời đến vậy.

Tuy nhiên là người làm báo 35 năm, tôi cũng cảm thấy buồn, mặc dù tôi không dám phê phán báo chí. Nhưng nhận thấy báo chí bây giờ có hiện tượng "đánh hôi". Ví dụ một vụ việc nào đó mà tờ báo phát hiện đầu tiên thì báo đó sẽ làm và giải quyết đến cùng theo kiểu độc quyền.

Thế nhưng sau đó có hàng chục tờ báo thấy sự việc cũng nhảy vào phỏng vấn và "đánh hôi" mặc dù chưa biết cụ thể sự việc ra sao, đúng sai thế nào. Tôi cho rằng, cách làm báo như vậy là không trong sáng, cơ quan quản lý cần phải xem xét.

Nhiều ý kiến cho rằng, đây là cách nhà văn Bùi Việt Sỹ PR bán sách, nhà văn nghĩ thế nào? 

- Năm nay tôi 73 tuổi, tôi cũng là người bình thường nhưng cách sống quý tộc. Tôi viết văn không phải để lấy tiền, lấy danh bởi tôi biết số của tôi không "phát" về đường viết sách. Tôi chỉ chăm chỉ viết báo lấy nhuận bút để sống thôi. Đến lúc này, tôi bày ra trò này để làm gì?

Còn hỏi tôi có tái bản không, thì tôi cũng nói luôn, trong lúc đang tranh cãi thế này, chỉ hôm trước, hôm sau sách lậu “Chim ưng và chàng đan sọt” đã được bày bán tràn lan tại phố Nguyễn Xí rồi, vậy thì tái bản làm gì.

Ngay như vừa mới đây tôi nhận được 3 cuộc điện thoại, tự giới thiệu là ở phố Nguyễn Xí hỏi tôi: "Anh có sách không bán cho em 1.000 cuốn". Nhưng tôi nói, tôi hết sách từ lâu rồi và không có ý định tái bản lúc này. (Cười).

Xin cám ơn nhà văn Bùi Việt Sỹ! 


Phần nhận xét hiển thị trên trang