Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Chủ Nhật, 22 tháng 4, 2018

Lương cán bộ phải đến 277 năm mới có 100 tỉ, tiền đâu xây biệt phủ?


>> Ông Trần Văn Minh đã tiếp tay cho Vũ "nhôm" như thế nào?
>> Tướng tình báo Phan Hữu Tuấn làm lộ ‘bí mật nhà nước’ nào?
>> Cựu Trung tướng Phan Hữu Tuấn Phó Tổng Cục trưởng Tình báo BCA là ai?
>> Vũ 'nhôm' lấy đâu hàng trăm lô đất để thế chấp DongABank?


TS NGUYỄN HOÀNG CHƯƠNG





















TTO - Theo TS Nguyễn Hoàng Chương, xây nhà cửa tử tế không có gì xấu hổ. Nhưng với cán bộ, lương khoảng 30 triệu đồng/tháng, nhẩm tính cũng phải mất 277 năm mới có 100 tỉ. Vậy lấy tiền đâu xây biệt phủ hàng trăm tỉ đồng?

Gõ bàn phím với từ khóa "Biệt phủ", Google cho 4.920.000 kết quả trong 0,49 giây. Tin tức, bài viết, phóng sự điều tra về đề tài biệt phủ tràn ngập trên mạng xã hội, biệt phủ đang trở thành vấn đề nóng.

Làm giàu chân chính, ở biệt phủ thì có gì phải bàn? Vấn đề ở đây, tại các địa phương, chủ biệt phủ - nhiều người trong số đó giữ nhiệm vụ lãnh đạo, quản lý.

Ông cha ta có câu: "Sống cái nhà, thác cái mồ". Vì vậy, gia đình nào cũng cố để có căn nhà tử tế.

Con cái lập gia đình ra riêng, ba mẹ có điều kiện, cho đất, tiền để cất nhà; vợ chồng siêng làm, dè sẻn chi tiêu để có tiền mua đất, làm nhà; lớp trẻ ngày nay, có em giỏi khởi nghiệp, nhờ vậy sớm xây được nhà khang trang hoặc mua căn hộ ở chung cư cao cấp.

Dù biết làm ăn, siêng năng, giỏi giang thì biệt phủ - nhiều người không dám mơ đến. Trong khi đó, có quan chức ở nhà đẹp, hoành tráng, nội thất đắt tiền, cây cảnh quý hiếm, những bữa tiệc xa hoa, kín cổng cao tường - đúng nghĩa của biệt phủ.

Lẽ thường, làm công ăn lương nhà nước, dù giữ quyền cao chức trọng đi nữa thì cũng chỉ 20 đến 30 triệu đồng tiền lương một tháng. Giá trị biệt phủ hàng chục tỉ, hàng trăm tỉ đồng, để có được số tiền khủng ấy, làm sao?

Được thừa kế gia tài kếch sù, trúng số, có thể nhưng chắc chắn không nhiều. Nhẩm tính, lương 30 triệu đồng/tháng, phải mất 277 năm mới có 100 tỉ đồng.

Trong khi đó, bình thường, tốt nghiệp đại học, đi làm viên chức, công chức cho đến khi nghỉ hưu theo chế độ là 38 năm. Ngần ấy, chỉ với lương thì không thể có 100 tỉ đồng mà xây biệt phủ.

Nghịch lý đó, dấy lên những đồn đoán, nghi ngại, bức xúc, mỉa mai của người dân. Khoảng cách (cuộc sống, sự hưởng thụ, ...) giữa công bộc của dân với người dân tăng lên, đồng nghĩa, niềm tin bị giảm sút đi nhiều.

Cũng có lời giải thích của chủ biệt phủ là quan chức, nhưng xem ra chẳng thuyết phục được ai. Điệp khúc "ai cũng hiểu chỉ một người không hiểu" lại được nói đến trong những cuộc trà dư tửu hậu ở góc phố, sau lũy tre làng, nơi công sở, quán xá... một cách cay nghiệt, chủ biệt phủ có biết không?

Những biệt phủ mọc lên do thu nhập bất chính - không có bữa ăn trưa miễn phí, vậy ai sẽ hứng chịu hậu quả?

Tham nhũng chính sách, đất đai; chạy chức, chạy quyền; ngân sách - thuế do dân đóng góp bị bòn rút; tài nguyên đất nước bị tàn phá..., người dân phải gánh chịu. Những người yếu thế họ lầm lũi đi dưới bóng nợ nần, thiếu hụt.

Và, khi họ ngước mặt lên để vội lau giọt mồ hôi, nước mắt, biệt phủ nguy nga đập vào mắt họ - biệt phủ của quan chức! Vô hình trung, họ bị ức chế trong suy nghĩ, rách nát trong trái tim, nông nổi trong hành vi..., hậu quả của biệt phủ bất chính là thế đấy, ai đó có biết chăng?

Kê khai tài sản thu nhập đã và đang được làm, hiệu quả đến đâu? Sự trung thực trong kê khai, giám sát, kiểm tra, công khai của những người được giao nhiệm vụ đang là một thách thức. Đâu đó chỉ là thủ tục, chính sự vô cảm ấy, dung túng ấy, thỏa hiệp ấy đã làm mọc lên thêm những biệt phủ.

Sống trong biệt phủ không được làm ra từ công sức của mình mà là do bòn rút tiền của nhân dân, lòng tự trọng của những chủ biệt phủ đó đã bị đánh mất. Và, khi không có lòng tự trọng, liêm chính liệu còn không?

Kỷ cương xã hội đi về đâu khi những con người đánh mất lòng tự trọng được giao nhiệm vụ chấp pháp?

Gia đình, học đường, xã hội luôn dạy con người sống chân - thiện - mỹ, nhưng, tự trui rèn bản thân đến đâu, mức độ như thế nào, có thường xuyên hay không, đó mới là điều quan trọng. Tôi luyện, quy luật muôn đời của tự nhiên và xã hội.

Tri thức, kỹ năng, phẩm cách để sống, làm việc, ứng xử, phụng sự không thể tự có, không dễ để có, càng không dễ để giữ được lâu. Vì thế, có những người, vào kỳ cuối được giao giữ trọng trách, họ đã bán mình cho quỷ.

Hơn lúc nào hết, sự giám sát của cộng đồng, sự vào cuộc nhanh chóng của cơ quan chức năng làm rõ trắng đen những đồn đoán về biệt phủ.


Phần nhận xét hiển thị trên trang

Vì sao người Do Thái dù phiêu bạt khắp nơi nhưng không có một người ăn mày?



Trong hơn 2000 năm, người Do Thái ly biệt quê hương và tản mạn đi khắp mọi khu vực của trái đất. Mãi đến năm 1947, khi chiến tranh thế giới thứ 2 chấm dứt, người Do Thái mới trở về đất nước của mình. Nhưng mà, là một dân tộc dù phải lang bạt hơn 2000 năm, nhưng Do Thái lại là dân tộc “độc nhất vô nhị” không có người ăn mày.
Người Do Thái cho rằng: Giáo viên vĩ đại hơn cả quốc vương. Họ vô cùng kính trọng giáo viên. Dựa vào học tập, tri thức và sách, người Do Thái dù lang thang ở bất kể nơi đâu họ cũng đều có thể sinh tồn, hơn nữa còn phát triển mạnh mẽ.
Người Do Thái là một dân tộc có tín ngưỡng tôn giáo mạnh mẽ. Họ coi học tập là một phần của tín ngưỡng, học tập là một hình thức thể hiện sự tôn kính của mình đối với Thượng đế. Mỗi người Do Thái đều cần phải đọc sách.
Talmud chính là nguồn gốc trí tuệ của người Do Thái. Talmud có nghĩa là “nghiên cứu” hoặc “nghiên cứu và học tập”. Talmud cho rằng: “Học tập là thứ giúp hành vi hướng thiện, là nguồn gốc của đức hạnh. Sự thành kính, lương thiện, ôn hòa, ưu nhã của một người đều là dựa vào kết quả của giáo dục.”
Người Do Thái coi sách là bảo bối của cả đời. Giá sách không được đặt ở đầu giường hay cuối giường nếu không sẽ bị coi là bất kính với sách.
“Trí tuệ quan trọng hơn tri thức”. Như thế nào là tri thức? Tri thức chính là thực tế khách quan và chân tướng của vạn sự vạn vật. Còn trí tuệ là đem thực tế khách quan và chân tướng của vạn sự vạn vật tiến hành tổng hợp ra một phương án tốt nhất để giải quyết vấn đề.
Đối với con người, quan trọng nhất là cái gì? Là đến từ trí tuệ, mà trí tuệ lại đến từ tri thức.
Mục đích của đọc sách là để mở rộng tri thức, sau khi đã chuẩn bị được nguồn tri thức phong phú, bạn sẽ học được cách suy xét. Bạn sẽ minh bạch được đạo lý làm người hoặc là sẽ tìm được cách thức giải quyết vấn đề. Đây chính là trí tuệ! Vì vậy, trí tuệ đến từ tri thức và quan trọng hơn tri thức!
Người Do Thái ủng hộ sáng tạo cái mới. Họ cho rằng, việc sáng tạo ra cái mới chính là trí tuệ, phải dám hoài nghi, dám đặt câu hỏi bất cứ lúc nào, bởi vì tri thức càng nhiều sẽ càng sản sinh ra sự hoài nghi.
Người Trung Quốc thường hỏi con cái khi chúng tan trường là: “Hôm nay con làm bài thế nào?” Còn người Do Thái sẽ hỏi con: “Hôm nay con có đưa ra câu hỏi nào không? Hôm nay con có gì khác hôm qua không?”
Người Do Thái cho rằng, thông qua học tập mọi người có thể nhận thức chính mình và siêu việt chính mình.
Cách giáo dục của người Do Thái bao gồm cả đóng và mở. Đối với nội bộ người Do Thái là cởi mở, còn đối với bên ngoài là đóng kín, để duy trì sự cạnh tranh sinh tồn của người Do Thái. Talmud là kinh thánh chuẩn, trong khoảng thời gian từ thế kỷ thứ 2 đến thế kỷ 6 công nguyên, người Do Thái đã vận dụng nó 500 năm. Hơn 2000 giáo sĩ Do Thái và các nhà khoa học đã biên soạn ra cuốn sách quý này. Nó là bảo bối sinh tồn của người Do Thái.
Trên thế giới, dân tộc Do Thái là dân tộc hiểu nhất về nghệ thuật của giáo dục. Có thể nói, người Do Thái là dân tộc thành công nhất về giáo dục.
Người Do Thái cho rằng giáo dục có thể cải biến đời người, số mệnh, cải biến hết thảy. Vì vậy, trong hơn 2000 năm lang bạt trong lịch sử, hết thảy mọi thứ của họ đều bị cướp đoạt hết chỉ có sách và tri thức là không thể bị cướp mất.
Người Do Thái vô cùng coi trọng giáo dục, tri thức và sách. Chỉ có tri thức là tài phú quan trọng nhất, là tài sản có thể mang theo bên mình và còn cả đời có thể hưởng dụng.
Vì thế, người Do Thái là dân tộc đầu tiên trên thế giới xóa mù chữ. Từ trước năm 1947, ngay cả một mảnh đất lãnh thổ cũng không có. Thế nhưng, trong thời kỳ trung cổ, người Do Thái đã xóa mù chữ, vì vậy tố chất chỉnh thể của dân tộc này cao hơn của các dân tộc khác một bậc.
Dù với dân số ít ỏi, nhưng Do Thái là dân tộc đã giành được rất nhiều giải thưởng Nobel, với 169 người, chiếm 17.7% tổng số người giành được giải thưởng này của cả thế giới.
Chính những yếu tố này đã khiến cho người dân Do Thái dù phải phiêu bạt khắp thế giới hơn 2000 năm, nhưng lại là một nước duy nhất trên thế giới không có ăn mày.
Mai Trà biên dịch


Phần nhận xét hiển thị trên trang

CÁC NHÀ BÁO BÁO CÔNG AN NHÂN DÂN GIA NHẬP HỘI DÂN OAN



Nhà báo Từ Khôi

Báo công an nhân dân 8 năm trước khởi động dự án xây nhà cho cán bộ nhân viên. Lúc đó ông tướng Ước làm Tbt. Rồi lại đến thời tướng Miên làm Tbt. 

Cũng 8 năm trước ở báo Đại đoàn kết ông Đinh Đức Lập làm Tbt cũng khởi động dự án xây nhà cho cán bộ nhân viên.

Điểm chung là đến nay 2 dự án vẫn được triển khai tích cực trong những lời hứa.

Nhưng sự xót xa và dâng trào đã thấy ở báo Công an nhân dân.

Năm 2013, được sự trợ giúp của báo Người Cao Tuổi và TBT Quốc Hoa Kim mình cùng đồng nghiệp đã phanh phui vụ việc gian dối ở báo DDK lên Báo NCT và ra công an quận Hoàng Mai. Và đã giúp thu lại hàng tỷ đồng thất thoát cũng như minh bạch Thông tin.

Nhưng điều buồn là, mình ko những ko được một số đồng nghiệp cảm ơn mà còn ra vẻ coi mình là người thích đấu tranh. Trong khi họ là người được hưởng lợi mà mình chả ảnh hưởng gì lại phải đương đầu. Mình sợ cái khôn lỏi đó.

Vậy nên dự án ở báo mình từ giờ mình mặc kệ. Ai đầu tư thì tự chịu.

Dưới đây là cảnh đang diễn ra ở báo Công an nhân dân. Nơi pv điều tra rất cừ, nhưng ở đâu đó thôi chứ ko tự bảo vệ được. 

Nhưng biết kêu còn hơn ko dám kêu.




Tô Lan Hương

Năm 2010, mình mua lại suất nhà chung cư báo CAND của một đồng nghiệp.

Hồi đó mình ngu lắm. 

Mình là pv thường trú của chuyên đề Cảnh sát toàn cầu ở Sài Gòn, đồng nghiệp hỏi có mua nhà ko? Mình ok luôn. Lấy hết tiền tiết kiệm, xin thêm bố mẹ, rồi vay thêm ngân hàng, bay ra Hà Nội ký hợp đồng mua nhà trong 1 ngày.

Đồng nghiệp làm một cái hợp đồng qua loa và hứa với mình 4 năm sau sẽ có nhà. Mình cũng chẳng nghĩ gì, kí cái roẹt. Vì mình quá tin tưởng. Mình tin bạn mình. Tin uy tín của Báo CAND. Tin uy tín của công ty 36 Bộ Quốc phòng- đơn vị nhận thầu xây căn hộ này. 

Và rồi sau 8 năm, vẫn mãi ân hận về quyết định đó. Mình thật sự rất sai và rất ngu nên không dám kêu ca với ai.

8 năm rồi, căn nhà đó vẫn chưa được nhận và ko biết có được nhận hay không. Dù TBT báo CAND đã 2 lần yêu cầu tụi mình đóng thêm 450tr đồng so với giá dự kiến với lời hứa như đinh đóng cột sẽ được nhận nhà trong năm. 

Chúng mình lại đóng tiếp.

8 năm rồi, và những người mua nhà vẫn ko biết bao giờ sẽ được nhận nhà. Dù rằng trong hai năm qua đã phải nộp thêm vào đó mấy trăm triệu.

Vì căn nhà đó, mà giờ đây mình đi làm 10 năm, ko có một xu dính túi.

Mình mất một người bạn, người bạn đã bán căn nhà cho mình rồi quay lưng đi khi mình đề nghị bạn ấy cùng chia sẻ thiệt hại với căn nhà.

Bố mẹ mình cãi nhau và mắng mỏ mình suốt mấy năm trời cũng vì căn nhà đó.

Vì sao mà 8 năm qua ko ai lên tiếng? Vì rất nhiều người trong số người mua nhà là cán bộ nhân viên báo CAND. Họ cứ tin vào lời hứa của ông Phạm Văn Miên - TBT báo.

Họ tin vì, TBT đã triệu tập một cuộc họp toàn cơ quan và đem cả danh dự của ông ấy ra hứa rằng chúng mình sẽ có nhà khi chúng mình chịu đóng thêm 450tr.

Thế là chúng mình lại đi vay mượn để cố đóng cho bằng hết. Với hy vọng là căn nhà hoàn thành, nếu ko còn đủ sức để ở thì ít ra cũng bán đi để cắt được một phần lỗ và trả nợ ngân hàng.

Nhưng cuối cùng hoá ra đều hứa lèo cả!

Và giờ tất cả đều là con nợ của ngân hàng. Còn nhà thì vẫn chưa lấy được!

Tuần này, Uỷ ban Kiểm tra TƯ sẽ đến kiểm tra. Tụi mình hy vọng rằng, hợp đồng ma quỷ của Công ty 36 Bộ Quốc phòng và Báo CAND sẽ lộ ra.


Nhưng hơn cả là hy vọng căn nhà sẽ hoàn thành. 

Rất nhiều bạn bè mình đã dành vốn liếng ki cóp trong nhiều năm trời vì căn nhà đó.

Thật nực cười, tụi mình làm báo, viết đủ các bài điều tra. Nhưng bài điều tra để bảo vệ quyền lợi của chính mình thì lại ko viết được, khi mà nhiều người trong số những người mua nhà không dám lên tiếng vì e sẽ làm phật lòng TBT của mình,

Các bạn đồng nghiệp ở các báo, nếu muốn viết bài, hãy liện hệ với chúng mình. Hãy liên hệ với bất cứ ai ở báo CAND. Họ đều là sĩ quan, cán bộ báo CAND. Đây là lời kêu cứu chính thức của các nạn nhân chúng mình! 

Tiện ngành CA đang bê bối, bóc phốt luôn một thể cho đỡ cay đắng, uất hận!

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Thứ Bảy, 21 tháng 4, 2018

Tôi quyết định từ bỏ Facebook



https://baomai.blogspot.com/ 
Nghe có vẻ ngạc nhiên đối với một người từng một thời nghiện FB như tôi.

Nghiện tới mức ăn, ngủ, chơi, làm việc đều gắn liền với FB. Tôi sử dụng và cập nhật trạng thái FB mọi lúc mọi nơi. Từ thưởng thức món ăn, du lịch, rewiew một điều gì đó, thậm chí phê phán cái trái tai gai mắt. Tôi coi FB như một người bạn ôm ấp mỗi ngày.

Nghe thật dở hơi nhỉ, chính cái sân này đã gắn liền với những năm tháng dài của tôi như thế. Tôi bắt đầu sử dụng FB từ đầu năm 2009. Tính đến thời điểm này có vẻ đã 9 năm. 9 năm ấy, đọc lại quá trình tôi trưởng thành và thay đổi trong ngần ấy năm thì thấy mình đã có một thời khá hoành tráng và trẻ trâu. Bây giờ, FB tôi đã có lượt kết bạn và follow trên 5000 người, nó quá tải. Và tôi đã không còn hứng thú với FB nữa.

https://baomai.blogspot.com/
Ngày xưa, tôi dùng FB để giao lưu, để kết bạn, để theo dõi hoạt động của bạn bè, của người tôi yêu. Vì tôi là mẫu người năng động, thích chơi, thích khám phá, thích giao lưu, thích kết bạn. Nhưng chính đặc tính đó, nó mang lại cho tôi khá nhiều phiền phức trong cuộc sống.

Sáng nay, tôi bấm delete cái app FB trên ipad. Đồng thời log out tài khoản FB trên laptop. Có lẽ một số người hỏi tại sao làm vậy. Tôi chỉ cười đơn giản. CHÁN RỒI.

https://baomai.blogspot.com/

FB mang cho tôi nhiều niềm vui, nhiều mối quan hệ thú vị, nhiều cơ hội trong cuộc sống. Nhưng cũng chính nó, cũng mang cho tôi nhiều rắc rối. Nó ảo, dễ khiến người ta stress.

Nó ảo, nên mọi thứ đều trở nên phô trương và không chân thật. Tôi muốn học cách sống đơn giản, nhẹ nhàng, chân thực với thế giới xung quanh mình.

Tôi bắt đầu dành thời gian để đi dạo, trò chuyện, học tập thực tế, thay vì suốt ngày chúi đầu lên FB và ảo tung chảo.

Mọi người yêu quý tôi, ngưỡng mộ tôi. Đó là những thứ ảo, hãy bước ra ngoài, gặp tôi, giao tiếp với tôi thì khiến tôi sẽ cảm thấy vui hơn.

Tôi có một thời gian trải qua giai đoạn khó khăn về tâm lý, cũng như bao người bình thường khác, ai rồi cũng sẽ gặp lúc như thế. Huống hồ tôi không phải thánh nhân, không phải người đặc biệt, chỉ là người phàm phu giữa cuộc đời. Thì gặp những lúc như vậy là bình thường. Thời điểm đó, tôi chỉ bấu víu vào FB, rồi gặm nhắm nỗi buồn của mình. Càng gặm nhắm, tôi càng sa vào nỗi bi ai của chính cảm xúc của chính mình.

https://baomai.blogspot.com/

Tôi là người mạnh mẽ, tôi luôn tự nhủ phải phấn đấu vươn lên, để sống một cách vui vẻ, lạc quan, yêu đời. Nhưng cứ suốt ngày hoạt động mọi thứ của tôi đều gắn với online thì làm sao mà khá lên nổi. Từ đó tôi ý định nghỉ chơi FB, Và hôm nay, tôi quyết định nghỉ FB luôn.

Thời gian rảnh rỗi, tôi và bạn trai thường ngồi tán gẫu với nhau, cùng nhau đọc một quyển sách, thảo luận và chủ đề của quyển sách ấy. Chúng tôi lập thói quen đọc sách bất k
 lúc nào rãnh rỗi. Cuộc sống thật chậm, thật vui.

Tôi cảm thấy FB khiến cuộc sống của tôi mất đi ý nghĩa, làm tôi không vui. Thế giới ấy đầy rẫy người tranh nhau thể hiện, tranh nhau khoe mẽ, chọc tức nhau, chửi nhau….

https://baomai.blogspot.com/

Bạn muốn sống vào thế giới ảo đó không? Riêng tôi thì không, nên tôi bỏ FB là vậy. 

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Tin Mới Nhất Về Biến Cố Đồng Tâm Mỹ Đức: Vạch mặt Đại tá Đào Thanh Hải v...

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Hát Văn Thái Bình Là Đất Ăn Chơi | Tuyển Chọn Những Bài Hát Văn Đặc Sắc ...

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Nhà pbình vhọc Lê Sơn nói về nhà văn Bùi Ngọc Tấn

Phần nhận xét hiển thị trên trang