Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Thứ Bảy, 21 tháng 4, 2018

Ngày 30-4-75 từ 'một góc nhìn khác'


https://baomai.blogspot.com/
Ông Stephan Köster (áo đen - cameraman của IK, CHLB Đức) trong ngày 01/5/1975 ở Sài Gòn

Tôi tuổi Mão, nên chiều mồng hai tết Ất Mão đầu năm 1975, một bất ngờ lớn đã đến với tôi. Ông Huỳnh Văn Tiểng, phụ trách Truyền hình Việt Nam giao cho tôi đi Hải Phòng đón hai "đồng chí Tây Đức" và đoàn xe truyền hình lưu động.

Tổ chức cánh tả Tây Đức "Ủy ban sáng kiến ủng hộ ngành điện ảnh và truyền hình Việt Nam" (Initiativkommittee zur Unterstützung des Film-und Fernsehwesens der DR Vietnam) viết tắt là IK, cử hai sinh viên năm cuối ngành khoa học sân khấu điện ảnh, đại học Cologne, lênh đênh trên biển 6 tuần, áp tải 3 chiếc xe truyền hình lưu động sang tặng Truyền hình Việt Nam. Từ đó tôi kết bạn với họ và với nhiều thành viên IK khác.

Ở một xứ sở mà kết bạn với đồng chí Liên Xô còn gặp khó khăn thì chơi với bạn Tây Đức vô cùng nguy hiểm. Tôi đã khốn khổ một thời vì tình bạn này. Nhưng tôi không bao giờ bỏ bạn bè, và họ cũng chẳng bao giờ quên tôi.

Những gì xảy ra sau khi chiến tranh Việt Nam kết thúc đã làm thất vọng, thậm chí tạo lên những chấn thương tâm lý cho hầu hết các thành viên IK khiến không ai muốn nhắc đến quá khứ, đến các tư tưởng họ đã đi theo. Vì vậy tôi đã không viết về họ.

Chàng Việt cộng gốc Đức

https://baomai.blogspot.com/
Ông Stephan Köster cùng người yêu - bà Xuân (trái) và Luật sư Ngô Bá Thành (phải) vào năm 1975

Đầu tháng Tư năm nay, Stephan Köster, một bạn cũ của IK đến thăm tôi ở Cologne. Vợ tôi đãi các món mà Stephan đã được thưởng thức cùng Xuân, vợ chưa cưới của anh tại Sài Gòn mùa hè 1975.

Rồi Stephan nói về những ngày cuối của cuộc chiến ở đó. Nhận định của anh ta nghe rất lạ tai, rất khác với những gì người Việt hay nói về ngày 30 tháng Tư.

Tại sao Stephan lại có mặt Sài Gòn vào thời điểm lịch sử này?

Sau khi nhận ba chiếc xe truyền hình lưu động do IK tặng, tôi được phân công giúp đoàn IK làm phim ở Việt Nam. Hôm 30/3/1975, một ngày sau khi Quân Giải phóng chiếm Đà Nẵng, tôi đưa phái đoàn IK đến phỏng vấn Thủ tướng Việt Nam Dân chủ Cộng hòa, ông Phạm Văn Đồng.

Sau màn chào hỏi xã giao và phỏng vấn, Chủ tịch IK xin gặp riêng ngài Thủ tướng. Hai người sang phòng bên cạnh nói với nhau bằng tiếng Pháp. Về sau anh bạn Chủ tịch IK kể cho tôi qua thư là trong khi bàn bạc, anh có hỏi ông Đồng: "Bao giờ các đồng chí sẽ lấy Sài Gòn?" Câu trả lời là 'Cuối tháng 4/1975', như anh nhớ lại.

Bên IK nói sẽ gửi một phóng viên vào Sài Gòn để làm phim về sự kiện này. Thủ tướng Phạm Văn Đồng cảm ơn và hứa sẽ báo cho các cơ quan hữu quan.

Ngày 31/3/1975, đoàn IK bay về Đức với rất nhiều tư liệu về Việt Nam mà lúc đó UPI, AFP, AP hay Reuters nằm mơ cũng không thể có.

Rồi IK tìm người đi Việt Nam và họ chọn Stephan Köster, chàng quay phim 27 tuổi. Lý do chính là Stephan sinh ra trong một gia đình ngoại giao lâu đời ở Đức, đã theo bố mẹ rong ruổi khắp thế giới. Anh thông thạo 6 ngoại ngữ và đã từng có những tiếp xúc với du kích Nam Mỹ khi còn ở Bolivia.

Ngày 26/4/1975, Stephan nói bố mẹ là đi Tây Ban Nha, nhưng đáp máy bay đi Bangkok.
Ngày 27/4, khi những chiếc máy bay đầy ắp người di tản khỏi Việt Nam đến Bangkok thì chỉ mình Stephan bay ngược về Sài Gòn. Vì lý do an toàn, Stephan không mang bất cứ một giấy tờ gì có thể lộ ra rằng anh là người của "Việt Cộng". Trong va-li chỉ có máy quay phim, máy ảnh và cơ số phim đủ cho hai tháng.

Thế là Stephan bỗng trở thành nhân chứng lịch sử của một sự kiện mà anh tưởng rằng sẽ là ngày tận thế của chủ nghĩa đế quốc, bỗng yêu một người con gái Việt từ 'phía bên kia của Cách mạng'…

Nhân chứng 'ngày tận thế'

https://baomai.blogspot.com/
Nhà quay phim Stephan Köster trong ngày 19/5/1975 tại Sài Gòn

Stephan bị Sài Gòn quyến rũ ngay khi vừa đặt chân đến, dù trong buổi hoàng hôn của Việt Nam Cộng Hòa. Chiều ngày 27/4, thành phố vẫn yên tĩnh, bất chấp các tin chiến sự, tin thay đổi nội các, các lệnh giới nghiêm được Đài phát thanh liên tục phát đi. Cảnh sát vẫn điều hành các ngã tư, mọi mệnh lệnh từ trên xuống vẫn được thi hành.

Khách sạn Caravelle đề nghị người nước ngoài phải nộp ảnh để làm giấy tạm trú theo lệnh thiết quân luật. Trong tiệm chụp ảnh, Stephan bị thôi miên bởi ánh mắt của một cô gái đang nhìn mình. Xuân, cho đến lúc này vẫn còn là xướng ngôn viên đài truyền hình Sài Gòn của VNCH, đang chờ chụp ảnh để làm visa xuất ngoại. Bố mẹ Xuân đang chờ cô ngoài tàu sân bay. Vì vướng mấy chương trình lên sóng nên giờ cô mới lo đến việc xuất ngoại.

Xuân có cảm tình ngay với chàng trai Đức đang thì thầm với chủ tiệm bằng tiếng Pháp rất êm. Cô nghĩ đến chiếc xe VW của Đức vừa dễ thương vừa rất đáng tin cậy mà cô dùng lâu nay.

Tình yêu sét đánh! Chiếc xe VW màu trắng bỗng trở thành phương tiện vận chuyển của Stephan trong hơn hai tháng sau đó, với Xuân trong vai tài xế, phiên dịch và trợ lý đạo diễn.

Xuân tìm thấy ở Stephan chàng hiệp sĩ của đời mình và cô sao nhãng những cố gắng xuất cảnh, yên tâm phụ giúp chàng trong mọi hoạt động. Lúc đầu, Stephan không biết Xuân là người của đài Truyền hình Sài Gòn, còn Xuân chỉ biết anh là phóng viên Tây Đức chứ đâu ngờ là anh làm việc cho những người cộng sản đang bao vây thành phố.

Trong phim, Stephan nhận mình là người cộng sản, nhưng trong thực tế các thành viên IK không chấp nhận đảng Cộng sản Đức (DKP). Mặc dù cùng chia sẻ với nhau các quan điểm thiên tả: chống chiến tranh Việt Nam, chống lại trật tự kinh tế TBCN… nhưng IK rất ghét mối liên hệ chặt chẽ giữa DKP với nước CHDC Đức. Đối với trí thức thiên tả, nhà nước XHCN ở miền Đông là biểu tượng của nền chuyên chế, độc tài. Stephan thấy những chàng trai, cô gái Việt Cộng đội mũ tai bèo, quấn khăn rằn, cầm AK47 mới là đại diện cho cuộc chiến tranh giải phóng, vì tự do, chống lại chuyên chế.

Ngày 28/4, số ít ỏi phóng viên nước ngoài còn ở khách sạn Caravelle quyết định chuyển sang khách sạn Continental, nơi có đông người phương tây hơn, để tạo thành một căn cứ nhỏ bảo vệ lẫn nhau. Buổi tối, Xuân và Stephan không dám ngủ trong phòng khách, mà thường chui vào phòng tắm không có cửa sổ để tránh đạn lạc. Khách sạn Continental dùng lưới thép bọc toàn bộ các cửa sổ và chặn cửa ra vào bằng hàng rào thép để tránh bị tấn công.

Tại đây Stephan gặp các phóng viên Đức đang ở lại Sài Gòn, đó là Börries Gallasch, phóng viên tạp chí Tấm gương (Der Spiegel), phóng viên nước ngoài duy nhất chứng kiến việc tướng Dương Văn Minh đọc lệnh ngừng bắn tại Đài phát thanh Sài Gòn trưa 30/4/1975; Dieter Mummende, phóng viên ảnh của nhật báo Thế giới (Die Welt) người cùng đi với Stephan ra xa lộ Biên hòa để quay phim các phòng tuyến chống cự của quân lực VNCH. Nhưng trên đường ra, cả hai chỉ chứng kiến các đoàn xe chở bộ đội Bắc Việt tiến vào thành phố; và Tiziano Terzani, phóng viên thường trú báo Tấm Gương (Spiegel) là người đã quay những thước phim về chiếc xe tăng T54 húc đổ cánh cổng Dinh Độc lập.

https://baomai.blogspot.com/
Stephan Köster đã gặp Börries Gallasch, phóng viên tạp chí Tấm gương (Der Spiegel), người mà trong ảnh này ngồi bên cạnh Tướng Dương Văn Minh tại Đài Sài Gòn và là nhà báo nước ngoài duy nhất chứng kiến việc tướng Minh đọc lệnh ngừng bắn trưa 30/4/1975

Tất cả họ, không ai biết Stephan đang làm việc cho "Việt Cộng", kể cả "Việt Cộng". Có lẽ vì mê cuộc chiến tranh giải phóng của "Việt Cộng", vì yêu một người con gái của phía bên kia và luôn có nàng bên mình như một tấm bùa hộ mệnh mà Stephan cảm thấy vững tin trong tác nghiệp, không hề cảm thấy sợ hãi khi tiếp xúc với binh lính từ cả hai bên.

Hoàng hôn của chiến tranh

Người phương Tây còn kẹt lại tại Sài Gòn biết dân chúng rất ghét người Mỹ, đã bỏ rơi họ, đẩy họ vào tình thế này. Ai cũng lo một vụ tàn sát người Mỹ có thể xảy ra. Quảng trường trước mặt khách sạn Continental luôn xuất hiện các toán binh sĩ VNCH mệt mỏi rã rời, nét mặt vô vọng, nhưng trang bị đến tận răng, tiểu liên cầm tay, lựu đạn quanh hông.

Đám phóng viên ngoại quốc nấp ở bên trong hàng rào thép nhìn ra sợ hãi, chỉ sợ đám lính vô kỷ luật, không còn gì để mất kia dùng súng chống tăng phá hàng rào thép để vào khách sạn trả thù. Ngày 29/4, khi trực thăng còn quần đảo trên bầu trời, có một thanh niên Mỹ không biết say rượu hay hoảng loạn, cứ cởi áo, đứng múa may quay cuồng trước nhà thờ Đức Bà. Stephan sợ cậu ta sẽ bị người Việt xúm lại tùng xẻo. Tất cả những nỗi hãi hùng đó đều không xảy ra.

Từ tối 29/4 và sáng 30/4, trước khi xe tăng của Bộ đội chủ lực tràn vào Sài Gòn, Stephan đã nhìn thấy Biệt động nội thành của Việt Cộng xuất hiện vài nơi. Trên trời trực thăng vẫn tiếp tục di tản người ra khỏi thành phố, nhưng các "Việt cộng" này chỉ ngước nhìn lên, không hề nghĩ đến chuyện bắn hạ, dù việc đó dễ như trở bàn tay. Binh lính Cộng hòa rất oán ghét các tướng lĩnh vô trách nhiệm, bỏ mặc họ cho số phận để leo lên trực thăng tháo chạy. Súng trong tay nhưng họ chỉ nhìn theo máy bay chửi đổng. Không ai còn thích đổ máu nữa!

Kể đến đây, Stephan trầm ngâm:

"Từ khi bước chân đến Việt nam, tớ đã cảm thấy một dân tộc khao khát hòa bình. Cuộc chiến tranh tàn bạo nhất thế kỷ 20 kết thúc êm như một điều thần kỳ chính vì ý nguyện của tất cả những người trong cuộc. Cả một dân tộc đã nhận ra rằng đến lúc phải thôi bắn giết!

"Điều thần kỳ này không phải do đám chính trị làm nên, không hề vì thắng lợi của cách mạng, chẳng phải vì bọn cường quốc đánh cờ trên lưng Việt Nam, chẳng phải vì ai bán đứng ai cả.

Hãy nhìn về nước Đức. Chiến tranh được kết thúc bởi sự đầu hàng của một bên, bằng sự căm thù của bên kia, bằng hiệp định của tứ cường đã bi thảm ra sao? Chắc cậu còn nhớ đến nạn hãm hiếp hàng trăm ngàn phụ nữ Đức, đến những cuộc hành quyết lính Đức đào ngũ do SS thực hiện sau ngày 8/5 chứ?"

Đây quả là một cách nhìn mới về ngày 30 tháng Tư mà tôi chưa được nghe từ người Việt Nam nào. Tôi hỏi:

"Cậu nghĩ sao về ý nguyện của dân tộc này, khi chính cậu, chỉ vài tháng sau đó đã bất hạnh về những đau khổ mà người Việt phải chịu đựng, về những cơ hội bị bỏ lỡ?"

"Đó chính là bi kịch của mỗi dân tộc. Người ta có thể tạo ra cái kết đẹp của một cuộc chiến để rồi lao vào một khởi đầu xấu cho nền hòa bình. Cũng như trong đời người, hai chúng tớ đã vượt qua tất cả mọi rào cản để có một mối tình đẹp như mơ, nhưng lại không biết giữ nó, để tuột khỏi tay!"

Mối tình buổi bình minh

https://baomai.blogspot.com/
Bà Xuân - người yêu của nhân vật chính trong câu chuyện tình 43 năm trước.

Stephan coi Xuân là tình yêu buổi bình minh của anh. Hai người thuê một căn hộ trong phố để ấp ủ tương lai. Xuân luôn ở bên anh trong mọi hoạt động và họ chẳng còn giấu nhau điều gì nữa. Stephan biết Xuân từng là gương mặt của cỗ máy tuyên truyền bên kia, có họ với hoàng đế Bảo Đại, sống trong nhung lụa. Stephan gọi Xuân là "cô bé mơ mộng" và lúc nào cũng nâng niu cô như một bông hồng, chỉ sợ nó rụng cánh. Trả lời câu hỏi của Xuân: "Anh là cộng sản à?", Stephan nói: "Đúng vậy, nhưng chỉ khi nào cách mạng Việt Nam thành công trọn vẹn!"

Sau khi tình hình tạm ổn định, Stephan đến thăm đài "Truyền hình Sài Gòn giải phóng" ở đường Hồng Thập Tự. Giám đốc đài là thủ trưởng cũ của tôi, ông Huỳnh Văn Tiểng từ Hà Nội vào. Ông được thông báo về ý đồ của IK nên biết là sẽ có phóng viên Đức vào Sài Gòn trước 30.4, nhưng chưa rõ là ai. Nay nghe Stephan tự giới thiệu „Tôi là người của IK cử sang để sát cánh cùng các bạn", ông mừng lắm. Stephan nộp cho ông các vũ khí mà anh nhặt được để tự phòng thân trong mấy ngày qua và khuyên ông cử người đến khách sạn thu gom những thiết bị điện ảnh bị các phóng viên phương Tây bỏ lại.

Từ giờ phút này, chính quyền biết Stephan là ai. Ông "Tây phe ta" được tiếp xúc với đại diện của "Lực lượng thứ ba": Luật sư Ngô Bá Thành, Bác sĩ Dương Quỳnh Hoa, Ni sư Huỳnh Liên và các thủ lĩnh sinh viên nội thành khác. Đối với anh, đó là những "Việt Cộng", ai cũng trí thức, cũng đáng yêu, rất con người. Xuân cảm thấy gần gũi họ hơn, đem chuyện cưới xin ra hỏi bà Ngô Bá Thành. Stephan hạnh phúc ngây ngất và cả hai quyết định cưới.

Chính quyền quân quản không ngăn cản, cũng không đồng ý, chỉ nói chờ đã. Xuân rất khó chịu. Nhưng Stephan nói là cách mạng mới thành công, còn trăm công nghìn việc hãy thong thả chờ. Xuân biết ngày về Đức của Stephan không xa nữa, chỉ có giấy kết hôn mới đưa cô ra khỏi xứ này… Họ hờn rỗi nhau, rồi làm lành, lại cưng nhau.

Giấc mơ của Stephan về một nước Việt Nam hòa bình, tự do, bác ái bắt đầu rạn nứt: Chỉ qua đêm hàng loạt loa phóng thanh được lắp ngoài đường chĩa vào nhà làm anh khó chịu. Các em bé ăn mặc chỉnh tề thắt khăn quàng đỏ diễu hành ngoài đường làm anh nhớ đến chế độ Đông Đức. Rừng cờ đỏ ngợp trời ngày đầu làm anh hứng khởi, nay được thay thế bằng các khẩu hiệu đủ kiểu khiến anh liên tưởng đến chủ nghĩa Mao… Anh tự bào chữa: đó chỉ là sự ấu trĩ của những cán bộ ít học. Các trí thức mà anh quen biết rồi sẽ giúp cho họ hiểu, thế nào là văn hóa, là cách mạng.

Nhưng rồi anh thấy những "Việt Cộng" dễ thương cứ vắng dần đi, thay vào đó là các cán bộ lạnh lùng ngoài Bắc vào, nói chuyện gì cũng phải qua Xuân phiên dịch... Phim của anh gửi về Đức cho IK ngày càng "kém chất lượng", vì nó không toát lên được khí thế cách mạng mà các đồng chí bên đó mong đợi. Các câu hỏi anh đặt ra trong phim ngày càng khó chịu. IK liên tục gửi điện, giục anh phải về ngay Đức để làm bản "Báo cáo thành tích".

Chính quyền bắt đầu đưa dần số phóng viên ngoại quốc ra khỏi Việt Nam. Vài ngày một lần, lại có một thông báo ai phải ra đi, dán trước cửa khách sạn.

Stephan nghĩ rằng, mình không nằm trong diện đó. Anh là đồng chí của họ cơ mà? Anh muốn ở lại vĩnh viễn với Xuân. Cơ số phim IK cấp cho, anh đã quay hết, đã gửi về đủ, coi như xong nhiệm vụ.

Bm


Phần nhận xét hiển thị trên trang

Trung Quốc: Lệnh cấm của Mỹ ‘đe dọa’ ZTE

ZTE
 hình ảnhGETTY IMAGES
ZTE có trụ sở chính ở Thâm Quyến, Trung Quốc
Tập đoàn ZTE của Trung Quốc nói lệnh cấm bán công nghệ của Mỹ 'đe dọa' tương lai của họ.
Hôm 20/04/2018, ZTE nói lệnh cấm xuất khẩu công nghệ cao của Bộ Thương mại Hoa Kỳ không chỉ đe dọa họ mà còn ảnh hưởng xấu đến các công ty Mỹ.
Trong tuần, Bộ Thương mại Mỹ áp dụng lệnh cấm xuất khẩu sản phẩm của nước này cho ZTE, khiến các công ty Hoa Kỳ không thể nào bán linh kiện và nhu liệu cho công ty Mỹ.
ZTE hiện đang dùng các linh kiện của Qualcomm và phần mềm từ Google cho điện thoại thông minh của họ.
Lệnh cấm, có tên là 'Denial Order', của chính quyền Mỹ "sẽ có tác động rất xấu không chỉ đến sự tồn vong và phát triển của ZTE, mà còn làm hại các đối tác của ZTE, gồm một con số lớn công ty Mỹ", thông cáo của ZTE hôm thứ Sáu nói.
ZTE đã phải nộp 1,2 tỷ USD tiền phạt sau khi Hoa Kỳ nói công ty này "vi phạm lệnh cấm vận" và đã bán hàng công nghệ cao cho Bắc Hàn và Iran

Anh Quốc cũng đã áp dụng lệnh cấm xuất khẩu công nghệ cho ZTE vì lý do an ninh mạng.
Theo phóng viên BBC Karishma Vaswani trong bài giải thích vì sao Phương Tây nghi ngờ các công ty công nghệ của Trung Quốc (BBC News 17/04), điểm mấu chốt là sự ngờ vực rằng các công ty Trung Quốc chính là "tai mắt của chính phủ" nước này tại các thị trường Phương Tây.
Cùng lúc, dù mối nghi ngờ thật khó chứng minh, điều chắc chắn là công nghệ viễn thông luôn có "rủi ro an ninh", theo bài báo.
Liên kết toàn cầu
Một đối tác lớn của ZTE là Huawei đã bị Hoa Kỳ chặn một lượng hàng lớn có điểm đến là Hoa Kỳ trong thời gian qua, theo kênh CNBC.
Các quan chức tình báo Mỹ nói thẳng rằng người dùng tại Hoa Kỳ không nên dùng điện thoại Huawei.
Hãng viễn thông quốc gia Anh, BT đã thiết lập quan hệ hợp tác trong nghiên cứu và phát triển với ZTE hồi 2011, và cũng đã phân phối các modem do hãng Trung Quốc sản xuất.
Nhưng gần đây, cơ quan an ninh Anh Quốc cho rằng "rủi ro an ninh quốc gia phát sinh từ việc sử dụng các thiết bị hoặc dịch vụ của ZTE trong hệ thống cơ sở hạ tầng viễn thông hiện nay của Anh Quốc là điều không thể coi nhẹ", và chính phủ Anh ra lệnh cấm bán sản phẩm cho ZTE cũng như đầu tư của họ ở Anh.
ZTE
 hình ảnhGETTY IMAGES
ZTE bán thiết bị di động và các sản phẩm máy tính khác cho người tiêu dùng
Tại Việt Nam, các tài liệu công khai trên mạng của ZTE nói Viettel là đối tác quan trọng của họ.
Ngay từ 2012, Viettel chọn ZTE làm đối tác để đầu tư vào mạng lưới họ thắng thầu để thiết kế ở Peru.
Trong năm 2018, modem F600W là modem cáp quang của hãng ZTE được Viettel trang bị cho các hộ gia đình là khách hàng sử dụng cáp quang GPON, theo báo chí Việt Nam.
Tin hôm 19/04 của Reuters từ Thâm Quyến, nơi tập đoàn ZTE đặt trụ sở, cho hay giao dịch cổ phiếu của họ tại thành phố này và ở Hong Kong đều tạm ngưng.
Chỉ số tài chính của ZTE đáng ra phải công bố hôm 19/04 cũng được lãnh đạo tập đoàn này hoãn lại.
Họ nêu lý do công ty cần đánh giá kỹ hơn tác động của lệnh cấm mà Hoa Kỳ áp đặt.
Các báo quốc tế bình luận rằng vụ ZTE mới chỉ là một trong những "màn dạo đầu" trong cuộc chiến thương mại Mỹ - Trung năm 2018.
Hồi đầu tháng 4, Tổng thống Donald Trump vừa yêu cầu giới chức Mỹ xem xét thêm một khoản thuế trị giá 100 tỷ USD nữa đánh vào hàng hóa Trung Quốc, trong bối cảnh căng thẳng thương mại giữa hai nước đang leo thang.
Khoản thuế này bổ sung vào khoản thuế trị giá 50 tỷ đôla Mỹ đã đề xuất trước đó, đánh vào hàng trăm mặt hàng Trung Quốc nhập khẩu.
Ông Trump cũng cáo buộc các công ty Trung Quốc "đánh cắp" công nghệ của Hoa Kỳ.
BBC


Phần nhận xét hiển thị trên trang

Về chuyện “song Thanh” tại Đà Nẵng


Vị tướng trung kiên, 14 tuổi đã xông pha trong lửa đạn, từng bảo vệ an toàn cho các vị lãnh đạo và cơ quan đầu não của Tỉnh uỷ QN-ĐN những năm chiến tranh khốc liệt (sau này họ là những cái tên lừng lẫy: Chủ tịch nước Võ Chí Công, Bộ trưởng Hồ Nghinh, Hoàng Minh Thắng…) đã phải xót xa với những gì mình nếm trải. Chiều Hà Nội năm ấy, một người đàn ông bước qua tuổi 60 nhưng dáng dấp phong độ, nét mặt hào hoa rảo bước bên bờ hồ, nhìn áng mây chiều trôi, anh ngửa mặt lẻn trời than: “Trời sinh Văn (Thanh) cớ sao lại còn sinh Bá (Thanh)?”. Người đó không ai khác, đó là cựu Chánh Thanh tra BCA Trần Văn Thanh.

Ông Nguyễn Bá Thanh còn được cho là đã dính dáng 
đến vụ cướp đất của giáo dân Cồn Dầu. Ảnh: internet
Năm 2000, thành phố Đà Nẵng xảy ra vụ án rút ruột Cầu Sông Hàn gây chấn động Đà Nẵng. Ngay sau khi cây cầu được khánh thành, người chủ thầu xây dựng là Phạm Minh Thông đã bị công an bắt vì tội tham nhũng trong các công trình xây dựng Cầu Sông Hàn và đường Bắc Nam ở Đà Nẵng.

Mọi chuyện bắt đầu từ Công văn số 73/KSĐT-KT ngày 31/10/2000 của Viện KSND thành phố Đà Nẵng gửi Lãnh đạo Viện KSNDTC và Công văn số 77/KSĐT/KT ngày 01/11/2000 của Viện KSND thành phố Đà Nẵng gửi Viện trưởng Viện KSNDTC và Bí thư Thành ủy Đà Nẵng Phan Diễn.

Cả 2 công văn 73 và 77 đều do Viện trưởng VKS Đà Nẵng Nguyễn Quốc Dũng ký. Nội dung đề nghị xử lý Nguyễn Bá Thanh về tội nhận hối lộ của Phạm Minh Thông, Giám đốc Công ty hợp doanh xây lắp và kinh doanh nhà Đà Nẵng, Nguyễn Hưng, Chỉ huy phó Công trình đường Bắc Nam.

Hồ sơ vụ án qua nhiều cơ quan, đã đến Ban Bí thư (Nguyễn Bá Thanh là Chủ tịch TP, thuộc diện BBT quản lý). Thời điểm này bố của bí thư Nguyễn Xuân Anh là UVTW Đảng, Phó Trưởng ban Ban bảo vệ Chính tri Nội bộ TW.

Ông Lê Khả Phiêu kể lại, ngày đó tất cả đều chờ vào cái gật đầu của Tổng Bí thư để bắt NBT, nhưng ông đã không đồng ý bắt. Vì sao? Chịu. Có ai quen biết, hãy hỏi Cụ Phiêu giùm.


Vậy là Nguyễn Bá Thanh thoát.


Sau vụ án này, người chỉ đạo bắt Phạm Minh Thông là Đại tá GĐ Sở công an, Uỷ viên Thường vụ thành uỷ, Đại biểu Quốc hội. Trần Văn Thanh bị điều đi khỏi Đà Nẵng, về công tác tại Bộ Công an.

Ông Nguyễn Bá Thanh có liên quan đến Vũ Nhôm

Còn Nguyễn Bá Thanh tiếp tục được bầu vào Quốc hội Khóa XI, tiếp tục làm Chủ tịch UBND thành phố rồi làm Bí thư Thành ủy Đà Nẵng.

Hôm ấy, lãnh đạo thành phố anh mời cơm để tiễn ông Trần Văn Thanh ra Hà Nội công tác. Trong bữa cơm đó, ông Trần Văn Thanh “tâm sự” với Nguyễn Bá Thanh:

“Thực tình tôi không muốn rời thành phố quê hương, nhưng vì anh “đánh” tôi nên tôi phải đi”.

Nguyễn Bá Thanh nhìn ông Trần Văn Thanh, cười rồi nói:

“Anh nói ngược rồi. Chính anh “đánh” tôi chứ không phải tôi “đánh” anh! Anh húc đầu vào tôi nhưng tôi né được nên đầu anh đã đập vào tường!…”.


Trần Văn Thanh lạnh cả người. Tạm biệt Đà Nẵng (nơi anh gắn bó từ 1975, tiếp quản TP với vai trò Đội trưởng An ninh chính trị Công an QN-ĐN) để ra HN nhận nhiệm vụ mới, Trần Văn Thanh có ngờ đâu 9 năm sau mình phải quay về hầu toà trên cáng cứu thương với tội danh kinh hoàng.

7 năm sau, “vụ án năm 2000” được “xới” lại.

– Báo cáo số 73/BC-VPBCĐ ngày 26/10/2007 của Văn phòng Ban chỉ đạo Trung ương về phòng chống tham nhũng gửi Thủ tướng Chính phủ và Thường trực Ban bí thư và Báo cáo số 38/BC-VPBCĐ ngày 07/4/2008 của Văn phòng Ban chỉ đạo Trung ương về phòng chống tham nhũng gửi Ban Bí thư Trung ương Đảng đề xuất xử lý Nguyễn Bá Thanh theo quy định của pháp luật.

– Kết luận thanh tra số 524/KLTT-BCA (V24) ngày 6/6/2008 của Bộ Công an xác định có đủ căn cứ để khởi tố vụ án và bị can đối với Nguyễn Bá Thanh và việc Công an thành phố Đà Nẵng không khởi tố để điều tra là vi phạm Điều 103, 104 BLTTHS, có dấu hiệu vi phạm Điều 294 BLHS.

Thế nhưng, Bá Thanh vẫn bình an vô sự. Nguyễn Bá Thanh lại thắng, Thông báo số 94TB/KTTW ngày25/4/2007 của Ủy ban kiểm tra trung ương do Phó Chủ nhiệm Nguyễn Thị Doan, (sau này là Phó Chủ tịch nước) ký thay Chủ nhiệm Nguyễn Văn Chi (bố của Nguyễn Xuân Anh, lúc này là UVBCT, Bí thư TW đảng) đã “vô hiệu hoá” hoàn toàn mọi tố cáo đối với ông Nguyễn Bá Thanh!

Ngược lại, ông Trần Văn Thanh phải trả giá bằng cả “sinh mạng chính trị” của cuộc đời mình.

Trần Văn Thanh được phong tướng năm 2006. Từ một Thiếu tường Chánh Thanh tra BCA đầy quyền lực và rộng mở tương lai, ông phải bị khởi tố về tội danh: “lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích của nhà nước, quyền, lợi ích hợp pháp của tổ chức, công dân” (theo Khoản 1, Điều 258, Bộ luật hình sự) chỉ vì hướng dẫn quy trình cho một thiếu tá Công an tố cáo và kêu oan.

Mặc dù, Giám đốc Bệnh viện 19.8 tại Hà Nội đã xác nhận, nguyên chánh thanh tra Bộ Công an bị tai biến mạch máu não; chảy máu vùng thái dương phải… Tuy nhiên, ngày 15/7/2009 TAND Đà Nẵng không chấp nhận đơn xin hoãn phiên tòa của bị can Thanh.

Ngày 19/7/2009 ông Thanh được chuyển viện vào Bệnh viện 19.9 của Bộ Công an tại Đà Nẵng. Tại đây, các bác sĩ cũng kết luận thực trạng sức khỏe của ông Thanh tương tự như chuẩn đoán của Bệnh viện 19.8 Bộ Công An tại Hà nội.

Ngày 20 /7/ 2009, vị thiếu tướng công an vẫn bị đưa đến tòa tại nhà hát Trưng Vương trên xe cứu thương trong tình trạng hôn mê, thở ô-xy và phải truyền dịch, để kiểm tra sức khỏe trước khi đưa ra toà.

Trong hình ảnh có thể có: văn bản

Phiên toà hoãn, xử lại vào ngày 7/8/2009, TAND TP Đà Nẵng đã tuyên phạt vắng mặt ông Trần Văn Thanh 18 tháng tù treo. Sau đó phúc thẩm còn 12 tháng tù treo.

Cuộc đời lúc nào cũng có Bao Công, có quan thanh liêm bảo vệ cho công lý.

Ngay lập tức Viện Kiểm sát Nhân dân Tối cao (Anh Trần Quốc Vượng là Viện trưởng) đã kháng nghị theo hướng đình chỉ vụ án và tuyên Trần Văn Thanh vô tội.

Ngày 22/6/2012, tại phiên Giám đốc thẩm Toà Tối cao tuyên đình chỉ vụ án. Xem như Trần Văn Thanh vô tội. Ông được phục hồi tất cả và nghỉ hưu.

Trong hình ảnh có thể có: một hoặc nhiều người và văn bản
Nhưng tất cả quá muộn màng. Vị tướng trung kiên, 14 tuổi đã xông pha trong lửa đạn, từng bảo vệ an toàn cho các vị lãnh đạo và cơ quan đầu não của Tỉnh uỷ QN-ĐN những năm chiến tranh khốc liệt (sau này họ là những cái tên lừng lẫy: Chủ tịch nước Võ Chí Công, Bộ trưởng Hồ Nghinh, Hoàng Minh Thắng…) đã phải xót xa với những gì mình nếm trải. 

Chiều Hà Nội năm ấy, một người đàn ông bước qua tuổi 60 nhưng dáng dấp phong độ, nét mặt hào hoa rảo bước bên bờ hồ, nhìn áng mây chiều trôi, anh ngửa mặt lẻn trời than: “Trời sinh Văn cớ sao lại còn sinh Bá?”

Người đó không ai khác, đó là cựu Chánh Thanh tra BCA Trần Văn Thanh.

Lê Hồng Hà
FB Lê Hồng Hà

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Không im lặng trước cường quyền, bất công, dối trá là xã hội đang tiến bước


Dương Thụ
Người Đô Thị - Tôi rất ngạc nhiên và cũng cảm thấy băn khoăn khi biết tin mình được nhận Giải thưởng “Vì sự nghiệp Văn hóa và Giáo dục” mà Quỹ Văn hóa Phan Châu Trinh trao tặng.

Kể từ năm 1965 cho đến nay, sau khi tốt nghiệp khoa Văn Đại học Sư phạm Hà Nội, đi dạy học rồi chuyển sang làm nhạc và hoạt động văn hóa, tôi luôn thấy mình lạc lõng. Các giải thưởng với tôi là một điều gì rất xa lạ. Làm trong sự cô độc, chưa bao giờ dám mong mọi người hiểu mình, huống chi lại được nhận một giải thưởng mà là giải thưởng duy nhất hiện nay ở Việt Nam được trao tặng bởi những người tôi cảm thấy gần gũi và kính trọng nhất. Đây là chuyện tôi không bao giờ nghĩ tới.

Tôi hiểu, được trao giải là một vinh dự rất lớn, nhưng cái còn quan trọng hơn với tôi từ giải thưởng này chính là sự được hiểu bởi những con người đáng kính, một sự khuyến khích vô cùng to lớn cho những công việc mình đang làm.

Được hiểu, được cảm thông, được chia sẻ có lẽ là hạnh phúc lớn nhất.

…Năm nay tôi bước sang tuổi 76. Quá nửa đời người, làm rất nhiều việc chỉ vì bản tính là người tham công tiếc việc, và làm rất nhiều việc không phải cho mình cũng chỉ vì bản tính là người “việc nhà thì nhác, việc chú bác thì siêng". May mắn là những việc ấy không đến nỗi tệ.

Làm vì cái gì, vì ai? Một câu hỏi lớn, một băn khoăn cao qúy mà các nhân vật thường đặt ra cho mình. Nhưng thật xấu hổ, ở tôi thì không...Vì lẽ đó hôm nay nói về công việc mình đã làm tôi vô cùng lúng túng, khó khăn.

Tôi mê nhạc từ thuở bé nhưng không dám có giấc mơ trở thành nhạc sĩ. Nhạc sĩ sáng tác như các ông Phạm Duy, Văn Cao, Đỗ Nhuận, Nguyễn Xuân Khoát v.v. là một cái gì đó cao vời. Người như thế mới có thể sáng tác, còn mình viết vớ vẩn thôi, sáng tác nỗi gì.  

Viết nhạc từ năm 17 tuổi, giấu biệt chẳng cho ai biết. Năm 21 tuổi (1964) mới dũng cảm tiết lộ cho một người: cố nhạc sĩ Nguyễn Xinh (nguyên Viện trưởng Viện Âm nhạc, người thầy sáng tác đầu tiên của tôi).

Năm 1965 thi đỗ vào khoa Sáng tác trường Âm Nhạc Việt Nam (Ô chợ Dừa) thì có thêm hai người biết là cố nhạc sĩ Tô Vũ, nguyên trưởng khoa Sáng tác nơi tôi thi vào và cố nhạc sĩ Hoàng Hà, sinh viên lớp dự bị năm đó. Và cũng phải kể đến ba ông bạn thưở còn vô danh: Phó Đức Phương, Trần Tiến, Nguyễn Cường và nhạc sĩ Chu Minh - người nhận dạy tôi khi tôi thi đỗ lần thứ 2 vào hệ sáng tác Đại học (năm 1972). Gần hai mươi năm sau, có thêm vài người nữa trong giới. Thế thôi.

Nửa thế kỷ đã trôi qua, kể từ ngày ấy, tôi đã là nhạc sỹ. Nhiều khi ngồi một mình nghĩ ngợi thấy cũng không ổn lắm khi mình tự dưng được coi là người của công chúng, và cũng chẳng hiểu sao mình lại có thể trở thành cái mình không bao giờ dám. Nhưng có một điều chắc chắn là tôi được là chính mình, được làm những việc mình muốn làm và mình thực sự yêu thích: trước tiên là âm nhạc và những thứ liên quan, rồi hoạt động xã hội trong lĩnh vực văn hóa, sau nữa là công việc của người đàn ông: xây nhà, trang trí nội thất, làm vườn và làm bếp.

Sáng tác nhạc là thứ tôi có thể làm được tốt nhất trong khả năng của mình. Với người chuyên nghiệp nó phải coi đó là một công việc. Nhưng điều này chỉ đúng với tôi khi tôi nhận làm album cho ca sĩ, làm giám đốc nghệ thuật và biên tập cho các chương trình nghệ thuật do mình nghĩ ra, hợp đồng viết nhạc cho đoàn văn công nào đó để đi hội diễn, hoặc hợp đồng viết nhạc phim hay nhạc quảng cáo.

Còn lại, với tôi sáng tác nhạc là để sống với phần sâu thẳm nhất của tâm hồn mình, để giải phóng năng lượng đã tích tụ, để đi tìm ngôn ngữ biểu đạt riêng, để được mơ, để được yêu thương, để được là chính mình. Nó tự nhiên như ta phải thở. Tôi sáng tác nhạc không vì mục đích xã hội to lớn gì, không để tuyên truyền cho một lý tưởng xã hội nào, không để giáo dục ai. Nếu có, nó chỉ là một sự chia sẻ, đúng hơn là một tiếng nói đi tìm bạn.

Hơn 30 năm trước, tôi hát:

Tìm em

36 phố phường Hà Nội.

Và em

như cơn gió sang mùa, gió thổi.

Em,

em là gió bay đi…

(Tìm em - bài hát viết năm 1985)

Chẳng phải một bài tình ca của anh chàng 42 tuổi là tôi ngày ấy. Một bài hát buồn, có cái gì đó rất mơ hồ mà tôi chưa thể cảm nhận được.

Tôi nhớ, khoảng cuối thập niên 60, mỗi lần về Hà Nội, không có cái cảm giác cô đơn như thế. Mẹ tôi bảo: “Cái thằng này bạn cứ như ruồi bâu”. Quả thật bạn bè rất đông. Đứa vẽ, đứa làm thơ, viết văn, đứa làm nhạc, đứa nổi tiếng trong chính thống, đứa nổi tiếng trong giới “văn nghệ chui”, họ toàn là những người tài hoa cả…

Chúng tôi bề ngoài có vẻ giống nhau như đồng năm xu đúc từ một khuôn: dép râu, dép nhựa Tiền Phong, mũ cối, áo bộ đội cũ, áo thợ xanh Sĩ Lâm bạc màu, chiếc quần kaki pích kê đầu gối, đại loại như thế.

Còn bên trong ư?  Có thế không? Có thể không, cũng có thể có, không nhiều thì ít, nhưng còn như cái này thì vô cùng phổ biến: sống và suy nghĩ theo kiểu đoàn thể và tập thể. Mất đi chân dung cá nhân, thay vào bằng chân dung thế hệ: trong sáng, đơn giản, giàu nhiệt huyết và lý tưởng. Quen nhau hoặc sống chung cũng bởi hai chữ đồng chí. Cái kết nối này thời ấy gọi là kết đoàn. “Kết đoàn chúng ta là sức mạnh”, một khẩu hiệu có thể đúng cho một đất nước nghèo khổ và chiến tranh.

Thế mà chỉ 10 năm, sau ngày kết thúc chiến tranh (30.4.1975), tôi lại viết Tìm em như một ám ảnh về sự lạc mất nhau, về điều không thể.  

Em không phải là một cô nào đấy bởi tôi lúc ấy có yêu ai đâu. Một cuộc khủng hoảng thật sự của thế hệ chúng tôi. Sự kết nối tinh thần để làm nên sức mạnh của cả một thế hệ không còn nữa.

Xưa, sống, với nhiều người là chiến đấu cho những lý tưởng xã hội cao cả, không ra trận nhưng vẫn là chiến sĩ. Nay chữ chiến đấu thay bằng chữ kiếm sống, khẩu hiệu “học, học nữa, học mãi” thay bằng khẩu hiệu “hãy trở thành triệu phú”, chân dung thế hệ mờ đi và chân dung cá nhân bị “đám đông hóa” bắt đầu nổi lên. Một sự phân rã tất yếu đã đánh mất sức mạnh vốn có.

Cái kết nối xưa không còn lý do để tồn tại. Trong khi thế hệ 7X, 8X, 9X sinh ra và lớn lên trong một hoàn cảnh xã hội khác.

Sự bùng nổ cá nhân trên một nền tảng vật chất khá hơn xưa nhưng nền tảng văn hóa còn thấp đã dẫn đến một kiểu kết nối mới, “kết nối đám đông”. Và sức mạnh của sự “kết nối” này cũng thật là khủng khiếp. Nó đã tạo ra báo chí lá cải, những trang mạng bẩn và tục tĩu, tạo ra cái gọi là “nhạc thị trường” và giới “Showbiz Việt”với những “ông hoàng”, những “divo diva tự phong”, những “thần tượng” âm nhạc cùng các “fan cuồng”…

Nói tóm lại nó đã tạo ra được lối sống và cách suy nghĩ theo kiểu đám đông. “Kết nối đồng chí” có thể cho thế hệ tôi sức mạnh ghê gớm trong công cuộc kháng chiến cứu nước, còn “kết nối đám đông” lại mang đến sức mạnh hủy hoại đối với một xã hội muốn phát triển trên nền tảng văn hóa và nhân bản, cái xã hội mà những người tử tế luôn mơ ước.

Tôi không tìm được “em” nên “cà phê một mình”. Nhưng chính việc “cà phê một mình” này khiến tôi nhận ra được “đồng loại”, những người đang muốn tách ra khỏi “đám đông” để đi tìm chính mình, hoặc là những nhân vật độc lập, chẳng “đám đông” bao giờ.

Họ là số ít, nhưng ở ngành nào cũng có, lứa tuổi nào cũng có. Ở ngành tôi, họ là những “đồng loại” trong công việc sáng tác, biểu diễn và sản xuất âm nhạc. Sự kết nối giữa tôi và những người cùng thế hệ với những “người số ít” thuộc thế hệ trẻ hơn và sự kết nối giữa họ với nhau đã cho ra đời những sản phẩm có giá trị của nền âm nhạc mới:

Chương trình Nửa thế kỷ bài hát Việt Nam, Chương trình hòa nhạc thường niên Điều còn mãi do tôi làm giám đốc nghệ thuật và trực tiếp biên tập, rồi cuộc thi Bài Hát Việt cùng nhiều chương trình tác giả, tác phẩm, nhiều album tử tế của riêng mình và của đồng nghiệp mà sự kết nối đã tạo ra được.

Chỉ tiếc rằng nó chưa được nhìn nhận đúng mức để phát huy hết giá trị mà nó có thể đóng góp cho nền văn hóa mới. Vậy tôi không còn cà phê một mình nữa.

Năm 2009 tôi đã thực hiện dự án “cà phê nhiều mình” mà tôi đặt tên cho nó là “Cà Phê Thứ Bảy” để kết nối về văn hóa, truyền cảm hứng và thông tin, trong tinh thần cởi mở học hỏi lẫn nhau.

Hoạt động Cà Phê Thứ Bảy tới nay đã bước sang năm thứ 9, dần dà trở thành nơi hội tụ của những người ham thích sáng tạo, những tài năng trong mọi lĩnh vực, từ những người trẻ chưa nổi tiếng, đến cả những nhà khoa học, nhà văn hóa, nhà giáo dục, các chuyên gia công nghệ, kinh tế, những nhà hoạt động môi trường và những văn nghệ sĩ hàng đầu.

Ở những sinh hoạt cà phê này, sự kết nối thật tuyệt vời. Trí thức Sài Gòn, trí thức Hà Nội, trí thức Việt kiều, trí thức được đào tạo từ các nguồn khác nhau (từ các nước Phương Tây, từ các nước xã hội chủ nghĩa), trí thức U70-80-90, U50-60, U30-40 ngồi quây quần bên nhau, chia sẻ với nhau niềm cảm hứng sáng tạo, những sự trải nghiệm và những tri thức mới, những vấn đề nóng bỏng trong các lĩnh vực văn hóa xã hội và con người.

Không cãi cọ vùi dập nhau để tranh thắng thua hơn kém, tôn trọng các góc nhìn khác nhau, không quan trọng chuyện đúng sai mà điều quan trọng là được tỏ bày sẻ chia, được thoát khỏi cảnh “cà phê một mình”. Và cuối cùng là sau mỗi buổi người nào cũng có thêm bạn mới. Bản thân tôi đã tìm thấy “mình” khi kết nối với nhiều “mình”. Bạn bè tôi cũng thế.

Từ một góc rất hẹp này của mình tôi đã nhìn thấy sự đổi thay.

Hơn 30 năm trước khi tôi trở về Hà Nội lần đầu tiên, đi chơi phố, ấn tượng đập vào mắt mạnh nhất là mũ cối. Một Hà Nội mũ cối xoá nhoà mọi sự khác biệt của các tầng lớp người. Lính và dân thường: mũ cối; Văn nghệ sĩ trí thức và người làm ăn: mũ cối; Dân “xã hội đen” cũng…: mũ cối!  

Tôi nghĩ về "xã hội mũ cối" mà buồn. Mũ cối là hình ảnh có tính biểu tượng cho xã hội "bình đẳng giới". Một xã hội như thế không thể có cái gọi là giới tinh hoa, dù người tinh hoa thì lúc nào cũng có, chỉ là nhiều hay ít thôi.

Bây giờ “xã hội mũ cối” đã trở thành quá vãng. Tôi đã nhìn thấy giới tinh hoa đang dần dần hình thành ở lớp người trẻ tuổi. Họ có học vấn cao, suy nghĩ độc lập, những diễn ngôn sáo rỗng về tư tưởng bớt đi rất nhiều. Họ cũng bớt đi nhiều ảo tưởng, sống thực tế hơn và ít bị chính trị hóa như những thế hệ đi trước. Cái khẩu vị văn hóa của họ cũng đáng nể từ việc đọc sách, xem phim, nghe nhạc, thưởng ngoạn hội họa. Không như thế hệ tôi, những giá trị cá nhân của họ không phải giấu giếm, và cũng dễ được thừa nhận hơn.

Ở khu vực nào cũng có những người như thế, họ kết nối với nhau ở quán cà phê, trong các cuộc hội thảo mang tính dân sự, họ thành lập nhóm, CLB cho riêng mình, nghĩ ra rất nhiều dự án mang lại lợi ích cho cộng đồng và nghề nghiệp họ theo đuổi. Dự án “Cà Phê Thứ Bảy” của chúng tôi chỉ là một bước khởi đầu, một sự kích thích...

Trong gần 10 năm qua tôi đã thực hiện được hơn 800 buổi kết nối, buổi sinh hoạt văn hóa với nhiều chủ đề khác nhau như vậy dưới hình thức Cà Phê Thứ Bảy.

Từ những hoạt động dân sự của mình trong lĩnh vực nghệ thuật, văn hóa và xã hội tôi đã nhìn thấy một nước Việt Nam mới đang hình thành, một xã hội công dân đang manh nha. Một xã hội mà những người ưu tú nhất đã tìm đến nhau, đã ý thức được trách nhiệm của mình, không trông chờ, dựa dẫm vào những yếu tố bên ngoài, không im lặng trước cường quyền, trước sự bất công và dối trá,...

Xã hội như thế là một xã hội đang tiến bước.

(Lược trích diễn từ của nhạc sĩ Dương Thụ nhận Giải Văn hóa Phan Châu Trinh 2018. Tựa của Người Đô Thị)

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Trò trẻ!



TIN NÓNG SOS: 
ĐOÀN TRÍ THỨC HÀ NỘI BỊ AN GÂY HẤN Ở ĐỒNG TÂM

Thạc sĩ Đào Tiến Thi vừa phát tin SOS:

Chúng tôi gồm Đại tá Nguyễn Đăng Quang, TS Nguyễn Quang A, Nhà thơ Hoàng Hưng, Nhà văn Nguyên Bình, Nhà giáo Hiền Giang, Ths. Đào Tiến Thi, Giảng viên Lê Trường Thanh đi thăm cụ Kình và bà con Đồng Tâm. 

Vừa ra khỏi làng, công an dàn 1 vụ tai nạn để thổi còi xe chúng tôi. Không có lý do gì, ho phải để chúng tôi đi.


Nhưng đi đến ngã ba xã Phúc Lâm lại bị 2 thanh niên đi xe máy chặn trước xe. Xe dừng, họ bảo xe chúng tôi đánh võng! Chú lái xe bảo toàn người già trên xe làm sao đánh võng. Họ cà khịa 1 lát ròi hạ xe máy nằm chặn trước mũi xe. Máy phút sau 1 trong 2 thanh niên đó vào vỉa hè kêu bị choáng vì vừa bị xe đâm vào, và vài thanh niên chở đi trạm xá. Công an xã rồi công an huyện ra giải quyết. Họ đo đương vẽ vôi nhưng hơn nữa giờ vẫn chưa xong. Hiện chúng tôi vẫn bị chặn. Chúng tôi chứng kiến rất rõ ràng và khẳng định đây là mưu hèn kế bẩn. Xin cộng đồng mạng hỗ trợ.

Hoang Hung Hai tên đầu đinh xăm trổ gày đét đánh võng trước mũi xe rồi ăn vạ, một xe 4 chỗ lập tức vọt lên chặn xe cho chúng hành sự! Sau khi cảnh sát giao thông và trật tự đến thì cả tụi trên bỏ đi, để lại cái xe máy nằm giữa đường tạo hiện trường giả... những cách đầu xe mình gần 1m hihi!!! Hơn 1 giờ qua, ko giải quyết, kẹt xe hàng cây số rồi. Hoan hô công an Việt nam!



Nguyen Binh Nguyen Dân làng Đồng Tâm nhanh chóng phi đến hiện trường để hỗ trợ, không cho bọn xấu làm hại chúng tôi. Hiện trường giả rất ngu, ai cũng thấy rõ sự giả tạo. Việc rất dễ giải quyết nhưng cảnh sát GT không chịu giải quyết, nên đã gây tắc đường hàng cây số. Dân đang chửi ầm lên về cái mưu hèn kế bẩn này.

Công Đình Lê Khi đoàn vào thăm mốc giới bộ đội đào hào chúng đã dựng hiện trường giả để giữ xe dân đã vào giẢi phóng khi đoàn trên đường về,đến xã Phúc Lâm chúng lại dựng hiện trường giả để giữ xe của đoàn.

17h: Bà con Đồng Tâm kéo đến mỗi lúc một đông. Công an đang đòi cẩu xe của đoàn lên xe to để đưa đi, nhưng bà con quây lại không cho cẩu xe.









2 nhận xét :

  1. Thật là hết cách để nói, một chính quyền có đầy đủ luật lệ, để đưa ra các biện pháp ngăn chặn loạn lạc mà lại sử dụng tới phương án không giống cái gì để dẹp dư chấn về sự kiện ở Đồng Tâm thì chả hiểu những cái đầu của họ có cái gì nằm trong đó nữa.
    Trả lời
  2. Trần Thị Thảo17:25 21 tháng 4, 2018
    Như vậy là chúng luôn luôn theo dõi bà con ĐT và những vị khách ra vào nơi đây . Chắc chắn chúng đang nuôi dưỡng một âm mưu để " trừng trị " bà con ĐT và chúng đang chờ cơ hội để "trị " . Quá khốn nạn mà .

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Giám đốc Công an Đà Nẵng nói gì trước thông tin nhận biệt thự 100 tỉ của Vũ "nhôm"?


Đình Thức
SOHA - Người đứng đầu Công an Đà Nẵng phủ nhận thông tin lan truyền trên mạng xã hội về việc từng nhận và sử dụng biệt thự của ông Phan Văn Anh Vũ (Vũ "nhôm").

Ngày 20/4, Đại tá Lê Văn Tam - Giám đốc Công an Đà Nẵng, đã lên tiếng về thông tin đang lan truyền trên mạng xã hội về việc từng nhận và sử dụng biệt thự của ông Phan Văn Anh Vũ (Vũ "nhôm").

"Tôi biết được thông tin đó từ chiều hôm qua trên mạng xã hội. Đó là thông tin tào lao, không đúng", ông Tam khẳng định. Đại tá Tam cho biết cơ quan công an đang xem xét việc này. "Chúng tôi đang xem xét, điều tra làm rõ thông tin. Đó là thông tin tào lao", ông Tam nói.

Trước đó ngày 19/4, trang facebook cá nhân của nhà báo N. (đang công tác tại một tạp chí) đăng tải thông tin nghi vấn việc Đại tá Lê Văn Tam sở hữu căn biệt thự có giá trị 100 tỉ đồng tại khu đất rộng khoảng 1.000m2 tại làng biệt thự Euro Village (quận Sơn Trà, Đà Nẵng) do ông Vũ "nhôm" tặng.

Theo thông tin mà nhà báo N. đăng tải, căn biệt thự này có địa chỉ tại 24, 26 đường Hoa Phượng 2, tại làng biệt thự Euro Village. Bà N. cũng cho rằng căn biệt thự sở hữu nội thất xa hoa, lộng lẫy.

Người này cũng nói rằng ông Tam cùng gia đình đã ở tại biệt thự này nhiều năm qua. Tuy nhiên, hiện gia đình ông Tam đã không còn ở đây.


Đại tá Lê Văn Tam (SN 1959, quê xã Điện Hòa, thị xã Điện Bàn, tỉnh Quảng Nam). Ông được bổ nhiệm giữ chức vụ Giám đốc Công an Đà Nẵng từ 21/5/2015. 

Trước đó, ông Tam giữ chức Phó giám đốc Công an TP này.

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Nóng!

Bình Định: Dân bao vây trụ sở xã, giam lỏng bí thư và chủ tịch


>> Cần làm rõ đồn đoán bị xâm hại khi cộng tác với một báo lớn ở Sài Gòn?
>> Báo Tuổi Trẻ đang xác minh thông tin nữ cộng tác viên nhập viện cấp cứu
>> Hai nguyên Chủ tịch Đà Nẵng nói gì trước khi bị khởi tố do liên quan Vũ "nhôm"?
>> Vì sao hai cựu Chủ tịch Đà Nẵng bị khởi tố nhưng chỉ ông Trần Văn Minh bị bắt giam?

















VOA - Hàng trăm người dân giam lỏng 5 cán bộ, trong đó có bí thư và chủ tịch xã ở tỉnh Bình Định hôm 20/4 để gây áp lực yêu cầu lực lượng chức năng thả 14 người trước đó bị bắt giữ vì phản đối việc xây dựng nhà máy điện gió tại địa phương.

Báo Giao thông cho biết đến trưa ngày 20/4, có 5 cán bộ bị người dân giam lỏng tại Uỷ ban xã Mỹ Thọ , huyện Phù Mỹ, tỉnh Bình Định, để phản đối việc công ty Vietracimex thi công, xây dựng cột quan trắc gió tại địa phương và buộc thả 14 người bị bắt trước đó.

Báo VNExpress cho biết sáng ngày 20/4, khoảng 500 người bao vây trụ sở ủy ban xã, yêu cầu cảnh sát thả tất cả những bị bắt giữ khi tập trung phản đối dự án điện gió hai hôm trước.

Trả lời báo chí, ông Nguyễn Văn Dũng, Chủ tịch huyện Phù Mỹ hôm 20/4 cho biết, người dân đang giam lỏng 3 cảnh sát, bí thư và chủ tịch xã trong trụ sở, công việc hành chính bị gián đoạn.

Báo VNExpress trích lời Đại tá Nguyễn An Ninh, Phó giám đốc Công an Bình Định cho biết, trong vụ phản đối dự án điện gió hai hôm trước, 14 người bị bắt về hành vi “gây rối trật tự công cộng, chống người thi hành công vụ."

Báo này trích lời người dân cho rằng, thời gian gần đây rừng dương ở khu vực khảo sát dự án điện gió bị kẻ xấu đốt cháy; họ lo ngại dự án triển khai sẽ làm rừng bị phá hoại, nguy cơ gây ô nhiễm môi trường, nên phản đối.

Truyền thông trong nước cho biết hàng trăm người đã tập trung phản đối, một số người đã ném cát vào lực lượng cảnh sát cơ động.

Phần nhận xét hiển thị trên trang