Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Thứ Hai, 16 tháng 4, 2018

Cho nó lành


Hà Ánh Charlie Dương
(Tác giả gửi Blog Hahien)



















Nhà có thằng con năm nay lên Trung học Phổ thông. Vợ bàn với Chồng chọn trường cho nó:
VỢ: Anh ơi! Em tính sẽ đầu tư cho con vào một trong các trường…
CHỒNG: Trường nào Em?
VỢ: Lê Quý Đôn, Nguyễn Khuyến, Marie Curie hoặc Trần Đại Nghĩa.
CHỒNG: Sao lại là mấy trường ấy?
VỢ: Anh quên rồi sao: cụ Lê quý Đôn là Thần đồng bác học nước ta, cụ Nguyễn Khuyến ba lần đỗ đầu nên được gọi là cụ Tam nguyên, bà Marie Curie là nữ bác học lừng danh đoạt giải Nobel còn ông Trần Đại Nghĩa đã từng tốt nghiệp kỹ sư và cử nhân 5 trường Đại học danh tiếng ở Pháp, được phong Anh hùng Lao động Việt Nam. Phải cho con vào các trường mang tên các vị ấy thì mới tạo áp lực cho nó học tập giỏi và đỗ đạt cao.
CHỒNG: Anh nghĩ nên cho con vào trường Tú Xương thì tốt…
VỢ: Anh là người ở trên giời rơi xuống à? Thành phố mình làm gì có trường Trung học Phổ thông nào là trường Tú Xương, mà nếu có thì Em cũng không cho con vào đó. Thơ Tú Xương thì cũng hay đấy nhưng đường khoa cử của cụ ấy thì bết lắm, đi thi Tú tài đến lần thứ tám mới đỗ vớt nên được người ta gọi là “Tú đụp”, làm gương học hành thi cử cho con cháu sao được.
CHỒNG: Thì anh tưởng có trường đó. Thằng con mình sức học chắc cũng ngang tầm cụ Tú Xương. Vào trường ấy cho nó lành…
VỢ: Con tôi tôi lo! Thèm vào nói chuyện với anh nữa!



Phần nhận xét hiển thị trên trang

Được trồng bởi một nghệ sĩ tự do



Inrasara
LÝ ĐỢI
Sinh năm 1978 tại làng Khúc Lũy, Điện Minh, Điện Bàn, Quảng Nam. Cử nhân Văn chương, 2001. Tính đến 2008, sau năm năm cầm bút, đã in ba tác phẩm cá nhân, khoảng hai mươi lăm tác phẩm in chung tại Việt Nam và nước ngoài. Thơ và thơ dịch cũng có mặt tại một số tạp chí, trang web chuyên văn học bằng tiếng Việt và tiếng Anh trên lưới trời. Cũng có tham gia trình diễn thơ, thuyết trình, làm phim tài liệu, workshop và triển lãm tại Viện Goethe, Hàn Quốc, Trung Quốc, Đức…, và Việt Nam. Thành viên trụ cột của Mở Miệng, gồm Bùi Chát, Khúc Duy, Nguyễn Quán, Lý Đợi và những người khác. Đồng khởi xướng và cổ xuý cho phong trào in tác phẩm photocopy tại Việt Nam. Đồng chủ trương Nhà xuất bản Giấy Vụn. Hiện sống tại Sài Gòn, hành nghề báo chí.
Tuyển thơ
Lời hứa của Doi Ly
Họ đã gọi tôi đến Nước Thơ
Định chế [hay là luật] của cầu tiêu công cộng
Một nhà thơ bị đánh chết
Món 1: Luộc | Món 2: Hấp | Món 3: Ăn sống
Hà Nội
Dạ, em xin khai, rồi lại xin thề
Chạy
Danh-dao-dĩ-nhậu
LÝ ĐỢI KHÔNG LÀM THƠ
Viết về thơ Lý Đợi đã khó. Càng khó hơn, viết về hoạt động chữ nghĩa của Lý Đợi. Khó, không phải trở ngại bởi điều gì to tát, sâu thẳm khó nắm bắt mà là, ở chọn cách khởi đầu, ngay cả chọn chữ đầu tiên.
Lý Đợi là người viết báo, biên tập viên, nhà viết văn xuôi, kẻ làm thơ in photocopy, người phỏng vấn và trả lời phỏng vấn; Lý Đợi trình diễn thơ và thuyết trình về chữ nghĩa, workshop và triển lãm; Lý Đợi - tên choãi vã (từ dùng của Đinh Linh) bạt mạng và ương bướng, kẻ hoạt động chữ nghĩa vỉa hè chuyên nghiệp, dân làm phim tài liệu và chụp ảnh nghiệp dư, cùng duy trì nhà xuất bản Giấy Vụn và sáng lập nhóm văn chương ngoài luồng Mở Miệng hay là tay ăn nói bá láp đầu đường xó chợ tạp pí lù Sài Gòn. Lý Đợi là loài sinh linh làm đủ thứ nghề không ra nghề để sống và viết. Viết theo kiểu của mình, tùy sở thích của mình. Viết như không cần viết. Viết như chọc những người biết viết. Viết ngoài vòng kiểm soát và kiểm duyệt, cho hay không cho phép chính thống. Lý Đợi là nhà thập cẩm độc nhất [vô nhị] của trò chơi chữ nghĩa hôm nay, hệ quả [lụy] độc đáo của xã hội Việt Nam hậu chiến, hậu thuộc địa, hậu Cộng sản, kiểm duyệt và tự kiểm duyệt, tư tưởng Hồ Chí Minh, chủ nghĩa Cộng sản khoa học, định hướng văn nghệ, thơ ca của báo văn nghệ các loài, phê bình văn học trên báo phổ thông đủ loại, cho phép xuất bản và thu hồi, biểu tình xin phép, tự do bầu cử, tự do tín ngưỡng và tự do không tín ngưỡng.
Lý Đợi là món “xà bần” – không phải thứ thắng cố của người Mông – mà xà bần đích thị. Rất nhiều món ăn sau trận tiệc thừa mứa, đám giỗ, ngày tết, hay của người ăn xin góp nhặt, được Lý Đợi dồn lại và pha chế, nấu nướng bằng thứ kĩ thuật đặc thù. Nhất là, vẫn còn xài rất được. Ai dùng đều biết chắc, đó chính là sản phẩm mang nhãn hiệu Lý Đợi, không thể lẫn.
Có thể bắt đầu về Lý Đợi và thơ Lý Đợi bằng tuyên bố: “Chúng tôi không làm thơ”, bằng thái độ ngoài lề, bằng lập trường của nhóm văn chương Mở Miệng, bằng một bài thơ: “Lời hứa của Doi Ly” chẳng hạn, hay thậm chí bằng một cặp từ đồng nghĩa nhưng phân cách cả mấy vực thẳm nỗi người và nỗi đời: “bánh tráng/ bánh đa”. Có thể bắt đầu từ bất kì đâu cũng ra Lý Đợi, xuôi hay ngược, trộn lộn và bóc lên một con chữ như trò xóc dĩa may rủi. Ngay cả một chữ ấy thôi, cũng thành Lý Đợi.
Từ thơ [khoác áo] cổ động tếu táo: “Định chế [hay là luật] của cầu tiêu công cộng”, “Xin thề là tui đã sáng suốt chọn lựa”:
Ta đi bầu cử tự do
Lựa người tài đức ta cho vào hòm
Đến thơ giải đáp thắc mắc rẻ tiền: “Khi muốn chồng yêu/ hay 3 cách để đi đến bình đẳng”, “Ê… Bùi Chát, cũng có 08 cách khác để làm thơ thật dễ dàng”, “Về lợi ích của thơ”; hay thơ [mang dáng vóc] của bài hịch khệnh khạng: “Lời hứa của Doi Ly”, “Hạch tội xứ Xích Quỷ trước ngưỡng cửa WTO còn đóng kín”:
các ngôn sứ của bọn ngươi là hạng khoác lác ba hoa,
là phường đổi ba tấc lưỡi để lấy những thứ có giá trị ngang cháo lòng trở lên
là những quân phản bội
các tư tế của các ngươi làm ô nhục nguyên khí quốc gia
làm mất linh thiêng đền thờ và vi phạm lề luật
biến máu của nhân dân thành tiết canh
và biến tiết canh thành két sắt tư gia…
Có thể bắt đầu bằng thơ nhại, thơ giễu; từ giễu một bài thơ cũ: “Trường ca hành [xác]”, qua nhại ca từ của một ca khúc: “Vì em là con gái”, đến giễu nhại bài thơ mới ra lò ngày hôm qua: “Ba cái thứ lăng nhăng”. Chẳng ngán vi phạm bản quyền và, sẵn sàng đùa nghịch vào chính sự vi phạm đó. Còn cãi lí nữa!
Trong suốt một thời gian dài sách xuất bản tại Việt Nam gần như 100% không có đề copyright, vậy ai là người giữ bản quyền. Mà bản quyền thì phải nói đến luật bản quyền, nếu đã có luật rồi thì cứ đưa nhau ra toà, kết quả thế nào thì truy xét thế ấy. Mà luật và sự minh bạch trong hệ thống luật ở Việt Nam thì anh biết rồi đấy, gần rừng hơn gần toà án
(“Không còn ai minh bạch hoàn toàn”, Trả lời phỏng vấn của Uyển Đông).
Có thể bắt đầu bằng thao tác lượm nhặt các câu nói dân gian, hàng lô thành ngữ “Cưỡi ngựa xem hoa, Quất ngựa truy phong, Qua cầu rút ván, Ðè đầu cưỡi cổ, Ném đá giấu tay, Ăn cháo đá bát, Thượng đội hạ đạp, Thọc gậy bánh xe, Gắp lửa bỏ tay người, Ngậm máu phun người, Thừa gió bẻ măng, Thừa nước đục thả câu,...”, ép chúng vào hàng dọc, chỉ định [và dự đoán] đó sẽ là “những môn thể thao thế mạnh của Việt Nam” ở thì tương lai.
Trò dự đoán tào lao này đã gây không ít giận dữ từ phía nho hương nguyện.
Cũng có thể từ loại thơ lắp ghép tin tức từ mảnh báo cắt rời, báo mạng hay báo giấy, trong hay ngoài nước, tiếng Việt hay tiếng Anh, về “Hàng không OK”, về “Một nhà thơ bị đánh chết”. Có thể coi mớ chữ nghĩa kia là tin trong tin. Lý Đợi sử dụng tin làm thứ chất liệu (như từ, cụm từ, hay cái gì nữa bất kì) sẵn có, chế biến chút đỉnh, làm thành bài thơ. Để tỏ một thái độ trước thời cuộc. Đó là “điển tích” mới, nóng hôi hổi. Tại sao không? Bản chất của tin tức báo chí là được đọc lướt qua rồi quên. Ở đây, Lý Đợi buộc người đọc bằng tâm trạng hờ hững khi trước đọc lại bản tin và kiểm nghiệm thái độ sống của mình. Người ta có thể bắt bẻ, sao nhà ông không viết xã luận đi, lại phải viện đến thơ? Và kêu thứ hổ lốn đó là thơ?
Lý Đợi có làm thơ đâu! - “Chúng tôi không làm thơ”!
Anh dứt khoát như thế. Cũng như rất dứt khoát trong quan niệm về thơ và nghệ thuật anh đang theo đuổi, tại cuộc trả lời phỏng vấn Hội luận văn chương có tên “Thi sĩ Việt = trộm + cướp + lộn xộn”:
Tôi thường đọc khoảng 10% số nhà thơ viết bằng tiếng Việt, và còn sống, và đang viết. Trong đó, tôi tìm thấy được thái độ về nhân quyền, về xã hội và chính trị ở 2-3%, còn 6-7% kia là đọc với hi vọng họ sẽ thay đổi. […] Theo tôi, thơ Việt đang bị chia thành 3 cực, xếp từ đông đến thiểu số: a) Những nhà thơ trang trí, chuyên múa lửa lắc vòng, mua vui con mắt các giới chức, cơ quan thông tin đại chúng...; b) Những nhà thơ “vô thưởng vô phạt”, làm thơ với hi vọng bất tử hay đi vào lịch sử văn học...; c) Những nhà thơ “phản kháng”, gồm khoảng 2-3% như đã nói ở trên. […] Tôi vẫn tin vào con số [trong đó có tôi]: khoảng 95% số nhà thơ Việt là không đủ khả năng đọc hết một bài thơ ngoài ngôn ngữ của mình. Và trên 75% là không đủ khả năng đọc hết một bài thơ cùng ngôn ngữ, nhưng không phải của mình
Cũng có thể bắt đầu với Lý Đợi bằng thứ thơ mang [dáng vẻ nặng/ thuần] tính kĩ thuật hơn, thơ khởi đầu bằng một từ: “Chạy”, “Luộc”:
Sống ở Việt Nam ăn món luộc là tốt nhất
Chưa tìm thấy thứ gì mà người Việt không thể luộc...
 
Vậy nên:
             Sống ở Việt Nam ăn món luộc là tốt nhất
 
Từ luộc xe honda, nhà đất, bằng cấp, chức tước...
Từ luộc vệ sinh, an toàn thực phẩm, bảo hiểm...
Từ luộc trí tuệ, thẩm mĩ, văn hoá, nhân tính...
Từ luộc nhân quyền, tự do, tư tưởng, tâm linh...
 
Chưa tìm thấy điều gì mà Việt Nam không thể luộc
 
Vậy nên:
             Sống ở Việt Nam ăn món luộc là tốt nhất
Hay một câu cửa miệng: “Dạ, em xin khai, rồi lại xin thề” hoặc thậm chí một âm tiết: “Danh-dao-dĩ-nhậu”.
Chúng không là thơ. Tất cả chúng đều là hậu [hệ, thành] quả của/ từ một phản ứng mang tính xã hội. Dù chúng được gợi ý từ một bài thơ của bạn thơ, từ một tin tức báo chí, một nghị định của chính phủ, một tin vịt nghe lỏm ở vỉa hè, một từ hay một âm bất chợt, Lý Đợi liên tưởng đến một/ một vài ý tưởng, và [không] làm thơ. Đúng hơn, không làm thơ hay, như bấy lâu người làm thơ Việt Nam luôn mơ ước và phấn đấu. Như lâu nay người đọc chờ đợi ở người làm thơ, ở thi sĩ. Lý Đợi không quan tâm chuyện thơ hay/ dở, tròn/ méo mà là thơ thực/ giả. Anh huy động cả đám chữ vào cuộc. Anh xài chữ để trực tiếp tỏ thái độ chính trị: “Đội nón bảo hiểm tức thì ai chết?”, “8 + 8 + 8”, mấy bài thơ về sự kiện Trường Sa - Hoàng Sa; chữ để tỏ thái độ xã hội, thái độ sống, thái độ viết. Bằng thủ pháp đắc địa nhất của hậu hiện đại: giễu nhại parody.
Vẫn còn là chưa đủ, Lý Đợi đẩy mọi thái độ, phản kháng rơi tõm bờ bên kia của chữ nghĩa. Tính chính trị trở thành một không khí của ngôn từ, của văn cảnh. Các sản phẩm tạo tác của anh ngập tràn, bốc mùi cái không khí chính trị đó.
... trước xã hội thông tin và kỷ nguyên của Internet ngày nay: bí mật của một quốc gia-dân tộc dần dần bị hé lộ, vấn đề của Việt Nam không phải là chuyện bản sắc hay hiện đại, mới hay cũ, bảo thủ hay hoà nhập, tốt hay xấu, đúng hay sai… mà chỉ là thật hay giả. Chỉ có sự thật mới mong làm chúng ta thay đổi; dù khi tiếp xúc với sự thật, chúng ta sẽ phải chấp nhận hi sinh nhiều thứ - mà trong đó, sự hi sinh lớn nhất - chính là ảo tưởng của chúng ta. Chúng ta cứ tưởng Việt Nam là một dân tộc vĩ đại, giỏi hi sinh trong đánh nhau, vậy là chúng ta cũng giỏi những thứ khác. Chúng ta có bản sắc trong sự mau thay đổi, thích đạp đổ… thì chúng ta cũng có bản sắc trong tư tưởng, tính trường tồn. Không, bất cứ dân tộc nào cũng vậy, có một vài đặc trưng và đặc điểm của dân tộc đó, và Việt Nam cũng thế, cái đặc điểm trội nhất của chúng ta là tính thường biến, mau thay đổi. Nói nôm na, bản sắc của dân tộc Việt là không có bản sắc; nếu căn cứ vào các tiêu chí phân loại về bản sắc như hiện nay
(“Sự băng hoại đang bốc mùi từ sự thờ ơ của chúng ta”, 2005)
Một bản sắc không bản sắc. Ở nơi ấy không có nhà thơ, khi nhà thơ quay lưng với hay giả vờ chạm vào sự thật. Ở nơi ấy cũng không có thơ, khi thơ không chịu/ không gánh nổi sự thật. Cái lâu nay ta quen gọi là thơ ca chỉ là đống rác. Rác mọi lúc mọi nơi. Không thể làm gì với loài rác ủ đống ấy, Lý Đợi quyết vạch chúng ra, bươi chúng lên, hô hoán nỗi chúng cho người khắp xung quanh biết đó là đống rác. Lý Đợi quyết Mở Miệng. Bằng thơ.
Các loại thơ đó dung [chấp] chứa bạt ngàn từ đường phố, xó chợ, kẹt núi, góc ruộng, đáy ngục. Những từ dâm ô, tục tĩu, dơ dáy, hạ cấp, mạt hạng, thối nát, bậy bạ, nhảm nhí, lăng nhăng, hư đốn, và mọi mọi tính từ và hình dung từ tồi tệ và tiêu cực nhất mà người đọc hình dung được.
Chúng không là thơ: “Chúng tôi không làm thơ”. Nếu muốn kêu là thơ, đó là loài thơ rác [rưởi] chính hiệu. Lý Đợi là kẻ xả rác lì lợm và ngoan cố nhất vào nền thơ ca Việt Nam, vào mảnh ruộng chữ nghĩa Việt Nam. Xả tất cả những gì có trong tay, hoặc chế ra và xả. Tự mình xả, kêu gọi đồng bọn xả. Trong nước và hải ngoại. Xả lên giấy và trên mạng. Đến đỗi văn chương Việt Nam tràn ngập rác, trở thành đống rác khổng lồ – “Đống rác vô tận”, như cách nói của Phan Bá Thọ.
Khi tất cả đã trở thành rác, thi sĩ làm gì? Hắn không làm gì cả, cũng không được phép làm bất kì cái gì cả!
nhưng tôi đã ba mươi và tôi biết rằng tôi đang sống
nếu được chết
tôi sẽ chết ngay lúc này
mặc đời sống chó má đang ngự trị ngoài kia
nếu được chết!?
— ai cho phép mày tự do được chết
— ai cho phép mày tự do
— bọn khốn.
Hắn ngồi đó và chờ. Chờ cho đống rác [hắn tưởng tượng ra kia] thối và rữa. Cả thân xác và linh hồn hắn nữa, thối rữa. Ngày mai, sẽ mọc trên đó một cây thơ của một nền thi ca tự do trong một xã hội tự do được trồng bởi một nghệ sĩ tự do, tự do trong ý nghĩa nguyên ủy và cao vời nhất của từ.
Nhưng, liệu còn có ngày mai?
Sài Gòn, 7-1-2009


Phần nhận xét hiển thị trên trang

Đêm Lộc Vàng Vàng thau không thể lẫn




Nhà hàng Thác Bạc 46 An Dương, Hà Nội (ĐT 0911692698) chuyên đặc sản cá hồi-cá tầm của luật sư Nguyễn Trọng Cử ở 46 An Dương, đêm nay (16/4/2018) có một sự kiện đặc biệt: khai trương phòng hát trên lầu, dành cho đêm “Lộc Vàng – cung đàn số phận”. Đây sẽ là nơi trình diễn mới của người ca sĩ Hà Nội xưa mà chủ nhân quán cá ưu ái tặng cho ông hằng đêm thứ Tư và thứ Bảy. Đêm khai trương cũng là đêm kỷ niệm 50 năm vụ án “nhạc Vàng” hay còn gọi là vụ “Toán Xồm”. Năm 1968, bảy chàng trai Hà Nội thụ án mỗi người chục năm vì hát “nhạc vàng” (cáo trạng gọi là “nhạc đồi truỵ”!). Giờ đây còn lại mỗi Nguyễn Văn Lộc – chết danh “Lộc Vàng” từ khi anh được hát trở lại. Nhà báo Lưu Trọng Văn dẫn chương trình. Rất đông mặt anh hùng đất Hà thành: nhà giáo Phạm Toàn, người Hà Nội cao tuổi nhất ở đây, TS Nguyễn Quang A, TS Nguyễn Xuân Diện, nhà nghiên cứu văn học Đỗ Lai Thuý, nhà báo Trần Tiến Đức, đạo diễn Trần Quốc Trọng, đạo diễn Lưu Trọng Ninh, kiến trúc sư Trần Thanh Vân, nhà văn Phạm Ngọc Tiến, nhà văn Phạm Lưu Vũ, nhà báo Kỳ Duyên-Kim Dung (người chấp bút cuốn hồi ức “Cung đàn số phận” chưa được phát hành nhưng sách lậu đã bán đầy đường Hà Nội), nhà nhiếp ảnh Nguyễn Đình Toán – người đã ghi lại tấm hình “lịch sử” Lộc Vàng đưa điếu thuốc lá cho bạn Toán Xồm chỉ vài ngày trước khi anh chết rấp trên vỉa hè Hà Nội…, cùng nhiều gương mặt trẻ lớn lên đã thoải mái hát những bài ca lãng mạn mà không hề biết chúng từng là đồ “quốc cấm” còn kinh hơn thuốc phiện!
Tôi may mắn ra Hà Nội đúng dịp này. Nửa tháng trước, đã không cầm được nước mắt khi đọc status của Lưu Trọng Văn viết về câu chuyện đau thương này. Đêm nay ngồi nghe mới mấy bài Lộc Vàng hát mà gai hết người, thơ ở đâu vụt về mấy dòng, bèn ghi vội sổ tay. Văn giới thiệu tôi lên, nói đây là nhà thơ người Hà Nội mà “số phận trớ trêu” cũng theo chân 7 chàng trai kia “lên rừng” vài năm, không vì “nhạc vàng” mà vì “thơ vàng” (“Về Kinh Bắc”). Đúng thế! Tôi gặp Toán Xồm lần đầu sau khi anh được về vài năm. Nghe anh hát ở quán rượu Hoàng Cầm. Mấy ngày sau thì tôi “lên đường”. Vậy là số phận đau thương đã lặp lại, không còn là số phận cá nhân, mà là số phận của văn hoá, số phận cả dân tộc!
Đây là bài thơ “vụt hiện” ngay sau khi nghe hai bài đầu tiên Lộc Vàng hát:
Đêm Lộc Vàng
Đêm Lộc Vàng
Hà Nội xưa sống lại
Sương giăng số phận đoạ đày
Đêm Lộc Vàng
Mơ màng
Những chồi xuân cựa mình trong tiếng hát
Hát một thuở
Nghẹn ngào u uất
Hát một thời
Nước mắt nuốt vào trong
Hát chiêu hồn
Những người con Hà Nội chết mất xác nơi rừng thiêng nước độc
Hay trở về chết rấp vỉa hè hoang
Hát chiêu tuyết
Những tâm hồn trắng trong bị ném bùn hết tuổi thanh xuân
Hát tình yêu người con gái Hà Nội mạnh hơn cái chết
Đêm Lộc Vàng
Vàng thau không thể lẫn
Đêm Lộc Vàng
Qua bao thăng trầm Hà Nội vẫn vàng son.
Trong hình ảnh có thể có: 1 người, trong nhà
Trong hình ảnh có thể có: 2 người, mọi người đang ngồi và trong nhà

Trong hình ảnh có thể có: 1 người


Phần nhận xét hiển thị trên trang

Án xử quá nhẹ cho tội phản quốc!

Đem tài liệu tuyệt mật đi bán lấy tiền đánh bạc, cán bộ công an lãnh án

Xuân Duy 

Dân Trí - Dương sao chép các tài liệu tuyệt mật tại cơ quan mình công tác. Sau đó, Dương liên lạc với Đại sứ quán Trung Quốc tại Campuchia và đài Tự do Á Châu để bán các tài liệu mật này lấy tiền đánh bạc.

Ngày 16/4, TAND TPHCM mở phiên toà xét xử và tuyên phạt bị cáo Nguyễn Hoàng Dương (sinh năm 1985, nguyên cán bộ Bộ Công an) 7 năm tù về tội gián điệp và 1 năm tù về tội cưỡng đoạt tài sản. Tổng hợp hình phạt Dương phải chấp hành là 8 năm tù.

Theo cáo trạng, Nguyễn Hoàng Dương là cán bộ đội 9, phòng 3, cục kỹ thuật nghiệp vụ I, Bộ Công an. Dương nghỉ phép từ ngày 29/8 đến ngày 6/9/2016. Khoảng 20h ngày 18/9/2016, Dương đến trụ sở cơ quan tại TPHCM, đi vào bàn làm việc lấy một đĩa CD sao chép các tài liệu tuyệt mật.

Ngày 19/9/2016, Dương đi theo đường tiểu ngạch trốn sang Campuchia để đánh bạc và thua hết tiền.

Từ ngày 22-27/9/2016, Dương sử dụng tài liệu trong chiếc đĩa CD để nhắn tin, đe doạ uy hiếp tinh thần chị Phương (em gái Dương) và ông Kiểm (sếp của Dương) để đòi họ chuyển 5 triệu đồng cho mình.

Ngoài ra, trong các ngày 22,29 và 30/9/2016, Dương liên lạc với Đại sứ quán Trung Quốc tại Campuchia và đài tự do Á Châu để bán các tài liệu mật đã sao chép để bán lấy tiền đánh bạc.

Ngày 2/10/2016, Dương đến sòng bài rút 2 triệu đồng do 1 cán bộ Cục Bảo vệ chính trị II, Tổng cục an ninh, Bộ Công an gửi cho Dương vay. Khi đang rút tiền thì Dương bị Công an Campuchia bắt giao cho Công an Việt Nam. Trên đường đi, Dương đã bẻ đôi chiếc đĩa CD.

Tại phiên tòa hôm nay, bị cáo cho biết tài liệu mình lấy được là tài liệu mật, tuy nhiên do túng quẫn nên bị cáo mới làm ra những việc pháp luật không cho phép. Bây giờ bị cáo rất ân hận, hiểu rõ hành vi của mình gây ra.

Đại diện Viện Kiểm sát cho rằng hành vi của bị cáo là rất nguy hiểm cho xã hội, ảnh hưởng tới an ninh quốc gia. Bị cáo bị truy tố khung hình phạt tử hình, tuy nhiên bị cáo thành khẩn khai báo, gia đình có truyền thống trong nghành công an nên xem xét giảm nhẹ. Từ đó, Viện Kiểm sát đề nghị HĐXX tuyên phạt bị cáo Dương mức hình phạt từ 13-14 năm tù về 2 tội danh trên.

Sau khi nghị án, HĐXX nhận định hành vi của bị cáo là nguy hiểm, tuy nhiên hậu quả vụ án được ngăn chặn kịp thời. Gia đình bị cáo có truyền thống cách mạng, trong quá trình điều tra bị cáo đã khắc phục hậu quả. Từ đó, HĐXX đã tuyên phạt bị cáo 8 năm tù về tội gián điệp và cưỡng đoạt tài sản.


Phần nhận xét hiển thị trên trang

Viện Chống làm giả cấp phép cho công ty làm giả, niềm tin của dân ở đâu?


>> Phí "phi chính thức": Hãy đừng chỉ "tuyên chiến" rồi bỏ lửng...
>> Cứu người mà bị ‘bắt vạ’, ai còn dám ra tay?
>> Hàng triệu thuê bao và cú sốc mang tên truyền hình cáp
>> Vụ điều tra "Út trọc": Không để dân xử theo dân, quan xử theo quan


Nguyễn Tuyền
















Dân Trí - "Ai đời Hiệp hội Chống hàng giả và bảo vệ thương hiệu Việt Nam "đẻ" ra Viện Chống làm giả lại đi cấp phép cho công ty điển hình của làm giả vi phạm nghiêm trọng như này thì làm sao lấy được niềm tin của người dân?", Đây là khẳng định của ông Trần Hùng, Phó Cục trưởng, Cục Quản lý Thị trường, Bộ Công Thương.

Ông Hùng nhấn mạnh: Quan điểm của Bộ Công Thương và Cục Quản lý Thị trường đề nghị các cơ quan chức năng là: Đã rõ các dấu hiệu vi phạm, đề nghị rút quyết định xử phạt hành chính, chuyển khởi tố điều tra vụ án này, bất kể đấy là ai, làm sai ảnh hưởng đến sức khỏe của người dân thì phải xử lý một cách điển hình, làm gương.

Liên quan đến cơ sở sản xuất bột than tre cung cấp cho công ty sản xuất thuốc chữa ung thư mới bị triệt phá, chia sẻ với phóng viên Dân Trí ông Trần Hùng, Phó Cục trưởng Cục Quản lý Thị trường (Bộ Công Thương) cho rằng, vụ việc đủ các dấu hiệu về hàng giả, nhưng hiện nay mới quyết định xử lý hành chính là không phù hợp, đề nghị khởi tố điều tra vụ án.

Thưa ông, vụ việc đã có bằng chứng chứng minh là hàng giả, không có bất kỳ ai chứng minh bột than tre chữa được bệnh ung thư? Vậy tại sao sự việc chỉ bị xử lý phạt hành chính?

- Phạt hành chính vì quá thời hạn điều tra 60 ngày thì phải ra quyết định, đó là quy định của Luật. Tuy nhiên, khi thấy vụ việc này chúng tôi thực sự rất bất bình. Giữa thời điểm công nghệ 4.0 đi sản xuất sản phẩm tre đốt ra lại bảo để chữa ung thư hoặc dùng làm mỹ phẩm.

Tôi phân vân là ai nghĩ ra cách đốt than tre để làm thuốc chữa ung thư, đầu óc nếu không có vấn đề thì cũng vô cùng bất lương.


Tôi chắc chắn là chưa có một cơ quan nào cho phép cho than tre chữa ung thu cả và theo quy định của luật pháp, sản phẩm đó phải qua cơ quan y tế, phải đảm bảo đúng quy định về môi trường, trang thiết bị, thành phần... ở đây hoàn toàn không có.

Được biết, chủ cơ sở bị phát hiện có móc nối với công ty Vinaca để cung ứng nguyên liệu cho thuốc điều trị ung thư? Tính chất vụ việc là gì?

- Qua thông tin nắm bắt, chúng tôi bước đầu xác định họ bán hàng đa cấp trá hình, vụ việc rất nghiêm trọng. Kiểm tra ngay trên mạng, hệ thống đại lý chúng tôi đã thấy rõ. Qua xác minh Nam Định là tỉnh mà doanh nghiệp này làm đầu mối để đưa đi tỉnh khác.

Tại thời điểm kiểm tra 6 đại lý của công ty này, có hai đại lý bỏ trốn, chỉ bắt được 4 đại lý có hàng, tổng kết, lực lượng quản lý thị trường bắt hơn 600 sản phẩm của Vinaca, nhìn những sản phẩm đấy không ai nghĩ rằng nó có thể được tiêu thụ bởi những toàn quảng cáo "lên trời".

Rượu được quảng cáo đắt nhất hành tinh, thuốc trị ung thư gan, thực phẩm chức năng, dầu gội đầu và xà phòng đều được quảng cáo phi thực tế, không thể chấp nhận được.

Ai cho phép làm cái này? Chính quyền sở tại ở địa phương họ làm gì tại sao không biết? Chúng ta có cả hệ thống từ trung ương đến địa phương, trung ương rất quyết tâm, nhưng địa phương tại sao để xảy ra vụ việc kéo dài như vậy.

Được biết, tháng 10/2017, công ty Vinaca là đầu mối thu mua than tre về điều chế thuốc chữa ung thư đã được nhận giải thưởng Top 10 thương hiệu, với tư cách là cơ quan quản lý, Bộ Công Thương đánh giá vụ việc như thế nào?

- "Tôi choáng"! Nhìn kỹ Giấy chứng nhận đó là sản phẩm của Hiệp hội Chống hàng giả và Bảo vệ Thương hiệu Việt Nam (VATAP), do bà Trần Mai Khanh, Viện trưởng Viện Công nghệ chống làm giả ký chứng nhận.

Tôi đề nghị các cơ quan chức năng sắp tới phải xem xét tư cách bà Khanh có đủ thẩm quyền hoặc Hiệp hội Bảo vệ người tiêu dùng có đủ tư cách để ký ra những chứng nhận kiểu này không?

Ai cho phép tổ chức ra những chứng nhận này, nếu không có cấp phép tổ chức, tôi đề nghị khởi tố hình sự các cá nhân tiếp tay cho hành động này, tránh trường hợp những công ty làm hàng gian, hàng giả lợi dụng các chứng nhận trá hình.

Dư luận hiện có nhiều thông tin, để tham gia vào các "show" giải thưởng, chứng nhận kiểu như trên họ đóng 5 - 10 triệu đồng sẽ có giải ngay. Mặc dù chúng ta chưa có bằng chứng song với cách cấp phép như trên, phải truy cứu trách nhiệm. Tôi thiết nghĩ, Chính phủ sắp tới phải chấn chỉnh các Hiệp hội như thế này.

Xin trân trọng cảm ơn ông!
***

Năm 2017, trong Chương trình giải thưởng Top 10 thương hiệu hàng đầu Việt Nam, Công ty TNHH Vinaca được xướng danh là thương hiệu, sản phẩm dịch vụ hàng đầu Việt Nam và gương mặt doanh nhân tiêu biểu 2017.

Trong quyết định chứng nhận có đầy đủ các thông tin: Trần Mai Khanh - Viện trưởng Viện Công nghệ chống làm giả - Hiệp hội Chống hàng giả và Bảo vệ Thương hiệu Việt Nam (VATAP), Trưởng ban tổ chức Top 10 thương hiệu, sản phẩm, dịch vụ hàng đầu Việt Nam 2017; ông Lê Trọng Anh - quyền Giám đốc Trung tâm tư vấn hỗ trợ doanh nghiệp và phát triển thương hiệu (Hiệp hội chống hàng giả và bảo vệ thương hiệu Việt Nam); bà Trần Hương Giang - Phó Tổng biên tập Tạp chí Hàng hóa và thương hiệu - đơn vị bảo trợ truyền thông.

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Y án chung thân đối với cựu đại biểu quốc hội Châu Thị Thu Nga


 
Bị cáo Châu Thị Thu Nga 


16/04/2018 17:42

TPO - Chiều nay (16/4), TAND cấp cao tại Hà Nội đã tuyên y án chung thân đối với bị cáo Châu Thị Thu Nga, nguyên Chủ tịch HĐQT Housing Group, nguyên đại biểu Quốc hội về tội “Lừa đảo chiếm đoạt tài sản” và buộc phải bồi thường 54 tỷ đồng, công ty Housing Group bồi thường 187 tỷ đồng. 



Châu Thị Thu Nga phủ nhận 'chạy' đại biểu Quốc hội 
Bà Châu Thị Thu Nga đề nghị làm rõ các nguồn tiền 
Đề nghị giữ nguyên án chung thân với Châu Thị Thu Nga 
Vì sao Viện kiểm sát đề nghị bác kháng cáo của Châu Thị Thu Nga? 
Nói lời sau cùng, Châu Thị Thu Nga đòi làm đơn giám đốc thẩm 



8 đồng phạm của bà Nga trong vụ án này lần lượt phải nhận mức án từ 24 tháng tù treo cho đến 5 năm 6 tháng tù giam. 

Theo HĐXX phúc thẩm, trong quá trình điều tra và diễn biến tại phiên tòa, bị cáo Châu Thị Thu Nga và các bị cáo đồng phạm khẳng định qua các cuộc họp giao ban công ty, các bị cáo có biết dự án B5 Cầu Diễn chưa được phê duyệt nhưng vẫn quyết định áp dụng huy động vốn gửi tiền của các khách hàng. 

Ngoài ra, để lấy lòng tin của khách hàng, bị cáo Nga đã chỉ đạo đưa thông tin sai sự thật về tình trạng pháp lý lên cổng thông tin điện tử của công ty là Liên doanh công ty Housing Group và công ty HAIC là chủ đầu tư Dự án B5 Cầu Diễn. Không chỉ vậy, Châu Thị Thu Nga còn thuê lập mô hình Dự án B5 Cầu Diễn theo quy hoạch điều chỉnh chưa được phê duyệt để tại sảnh trụ sở công ty Housing Group, chỉ đạo thi công cọc khoan nhồi tại khu đất Dự án B5 Cầu Diễn, để khách hàng tin tưởng nộp tiền mua căn hộ hình thành trong tương lai. 

Với thủ đoạn nêu trên, trong thời gian từ ngày 1/2009 đến 7/2013, Châu Thị Thu Nga và các đồng phạm đã ký 752 hợp đồng góp vốn, thu hơn 377 tỷ đồng của khách. Đến nay, bà Nga mới trả lại hơn 28 tỷ đồng cho 43 khách hàng; số còn lại chiếm đoạt, sử dụng cá nhân. 

Từ các tài liệu, chứng cứ và lời khai của các bị cáo, HĐXX khẳng định có đủ cơ sở quy kết các bị cáo phạm tội “Lừa đảo chiếm đoạt tài sản” như bản án sơ thẩm đã tuyên, việc bị cáo Nga đã chiếm đoạt tiền của các bị hại là hoàn toàn chính xác. 

“Vì vậy, kháng cáo kêu oan của bị cáo với lý do không chiếm đoạt tiền của bị hại, không huy động vốn trái quy định là không có cơ sở; nên việc truy tố đối với bị cáo Nga là không oan” – HĐXX nhận định. 

Đối với các bị cáo là đồng phạm của bà Châu Thị Thu Nga, HĐXX xác định các bị cáo này chỉ là đồng phạm với vai trò thứ yếu. Xét kháng cáo xin giảm nhẹ hình phạt và xin hưởng án treo của các bị cáo, HĐXX cho rằng có cơ sở xem xét giảm một phần hình phạt cho các bị cáo do các bị cáo chỉ là người làm công ăn lương, không được hưởng lợi, các bị cáo có nhân thân tốt, có thành tích trong quá trình công tác, gia đình có công với cách mạng… 

Trước đó, khi được nói lời sau cùng, bị cáo Nga trình bày không đồng tình với quy kết của VKSND Cấp cao tại Hà Nội và án sơ thẩm khi cho rằng bà phạm tội lừa đảo chiếm đoạt tài sản. Bị cáo này cũng gửi lời xin lỗi đến những khách hàng đã nộp tiền đồng thời khẳng định nếu HĐXX phúc thẩm tuyên giống như án sơ thẩm, bà sẽ viết đơn đề nghị xét xử theo trình tự giám đốc thẩm.
Dương Lê

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Chuyển công an điều tra vụ “thần dược” làm từ than tre





 
Pháp luật Tp HCM
Thứ Hai, ngày 16/4/2018 - 21:46 


(PLO)- Ban chỉ đạo 389 Hải Phòng đã chỉ đạo chuyển hồ sơ vụ thực phẩm chức năng làm từ than tre cho công an xem xét khởi tố điều tra.

Tin liên quan
Thu hồi toàn bộ 'thần dược' làm từ… than tre
Bộ Y tế vào cuộc vụ thuốc ung thư làm từ bột than tre
Phát hiện thuốc trị ung thư làm từ... bột than tre

Liên quan tới vụ thực phẩm chức năng ung thư làm từ than tre, tối 16-4, Trao đổi với Pháp Luật TP HCM, ông Nguyễn Văn Thành, Phó chủ tịch UBND TP Hải Phòng, cho biết ông đã chỉ đạo Chi cục QLTT chuyển hồ sơ, tang vật cho Công an TP điều tra.

Trước đó, chiều 16-4, ông Thành đã chủ trì họp Ban Chỉ đạo 389 TP Hải Phòng để giải quyết những vấn đề liên quan đến cơ sở sản xuất thực phẩm chức năngVinaca tại quận Kiến An và huyện An Dương. 
,
Thực phẩm chức năng và mỹ phẩm vinaca làm từ than tre

Tại cuộc họp, Chi cục QLTT cho biết đơn vị này đã quyết định xử phạt hành chính đối với chủ cơ sở gia công sản phẩm vinaca về hai hành vi không đăng ký thành lập hộ kinh doanh và sử dụng nguyên liệu không rõ nguồn gốc, xuất xứ.

Sở Y tế Hải Phòng đã ra quyết định thu hồi số tiếp nhận công bố sản phẩm của Công ty TNHH Hồng An Phong đối với 6 sản phẩm mỹ phẩm, đồng thời thu hồi và kiến nghị Cục an toàn thực phẩm Bộ Y tế thu hồi toàn bộ sản phẩm mang tên vinaca.

Theo ông Thành, cơ quan chức năng sẽ phải giám định lại các thành phần trong viên nang thực phẩm chức năng để có căn cứ xử lý. Ông Thành đã chỉ đạo Chi cục Quản lý thị trường chuyển hồ sơ, tang vật vụ thực phẩm chức năng, mỹ phẩm làm từ than tre sang Công an TP điều tra, làm rõ theo quy định.

“Công an TP sẽ vào cuộc xác minh, làm rõ, nếu có dấu hiệu tội phạm thì khởi tố vụ án, khởi tố bị can để điều tra xử lý những người có liên quan” – ông Thành nói.

Như Pháp Luật TP HCM đã thông tin, ngày 15-1, Công an quận Kiến An phối hợp với Đội QLTT số 8 kiểm tra cơ sở sản xuất thực phẩm chức năng mỹ phẩm của hộ bà Đào Thị Chúc tại phường Ngọc Sơn (Kiến An), phát hiện thu giữ một lượng lớn sản phẩm chức năng trong đó có thực phẩm chức năng ung thư không rõ nguồn gốc xuất xứ.

Tiếp đó, lực lượng chức năng phát hiện các sản phẩm này đã được Sở Y tế Hải Phòng cấp số tiếp nhận phiếu công bố sản phẩm cho Công ty TNHH Hồng An Phong (xã Hồng Phong, huyện An Dương) nhưng doanh nghiệp này không sản xuất mà chỉ đốt than tre nghiền cung cấp cho cơ sở của bà Chúc.

Bà Chúc khai với cơ quan chức năng, chồng bà là Nguyễn Xuân Thu (38 tuổi, trú huyện Thường Tín, Hà Nội) đảm nhiệm toàn bộ từ nguồn nguyên liệu đến bí quyết sản xuất. Tuy nhiên, sau khi lực lượng chức năng kiểm tra cơ sở sản xuất ở Kiến An, ông Thu đã không có mặt ở nơi cư trú và cơ sở sản xuất. 
ĐỖ HOÀNG

Phần nhận xét hiển thị trên trang