Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Thứ Ba, 10 tháng 4, 2018

Bằng cách nào để được nhiều người yêu quý?



https://baomai.blogspot.com/

Sống ở trên đời, hẳn ai cũng mong muốn được nhiều người yêu quý, tôn trọng. Ước vọng chính đáng là vậy, nhưng sao đôi khi ta thấy thật khó đạt được?

8 lời khuyên đơn giản dễ thực hiện dưới đây chắc chắn sẽ giúp bạn cải thiện mọi mối quan hệ dù là trong gia đình, hay ngoài xã hội, thậm chí có thể làm thay đổi cuộc đời bạn đấy!

1. Không bao giờ trễ hẹn hay thất hứa

https://baomai.blogspot.com/

Lời khuyên này chắc hẳn không còn mới đối với mỗi chúng ta. Ở đây chúng tôi chỉ đề cập đến mục đích mà không bàn về hành động. Hãy nhớ bạn không trễ hẹn trước hết bởi bạn tôn trọng người khác. Bạn hiểu rằng, thời gian là tài sản quý giá nhất của mỗi người, bởi nó là hữu hạn. Việc giữ lời hứa cũng như vậy.

Lời hứa là một công bố của ai đó về việc sẽ làm hoặc ngưng làm một việc cụ thể nào đó. Nó cho đối tượng được hứa quyền được kỳ vọng rằng sự việc đó chắc chắn sẽ xảy ra. Khi bạn luôn giữ lời, bạn được đánh giá là người có uy tín, đáng tin cậy. Nếu tính cách làm nên đặc tính của một cá nhân, thì khả năng giữ và thực hiện lời hứa là điểm khởi đầu tạo nên một nhân cách trung thực, chân thành. 

2. Hãy làm một người lịch sự, có văn hóa

https://baomai.blogspot.com/ 

Bạn có muốn bị ai chặn lời khi đang nói? Bạn có muốn bị mắng chửi, hay làm cho mất mặt trước những người khác? Bạn có muốn nhìn thấy người khác vứt rác bừa bãi nơi công cộng?… Hãy nhớ rằng, cũng như bạn, không ai muốn như vậy. Trong cuộc sống có vô vàn tình huống đang chờ để bạn có thể thể hiện phép lịch sự của một người luôn biết nhận ra và tôn trọng cảm xúc của người khác.

Trưa nay bạn có hẹn ăn trưa với một đồng nghiệp cũ và chị ấy đang muốn gặp bạn để chia sẻ về những khó khăn mà chị ấy đang phải đối diện trong công việc? Sẽ không dễ để bạn duy trì sự tập trung vào những câu chuyện mà bạn không mấy quan tâm. Trong tình huống này lời khuyên cho bạn là hãy tìm mọi cách để loại bỏ những thứ có thể làm bạn xao nhãng. Ví như: bỏ điện thoại sang một bên, giữ ánh mắt của bạn tập trung vào người đối diện. Hãy hiểu rằng, họ đang cần bạn ở đó, lắng nghe.

3. Chân thành

https://baomai.blogspot.com/ 

Chân thành có tiếng nói riêng để người khác nhận ra. Nó chỉ đến khi trong tâm ta hoàn toàn thuần tịnh, không có bóng dáng của dối trá, lọc lừa hay đơn giản là giả bộ.

Hãy thực hành thường xuyên việc thanh lọc tâm bằng cách nhận biết và diệt trừ những tâm bất thiện, ngay tại thời khắc nó xuất hiện trong tâm ta. Bạn hãy học cách làm chủ những suy nghĩ của bản thân. Nên nhớ bất kể ai cũng muốn gìn giữ một mối quan hệ chân thành, dựa trên sự hiểu biết và tin tưởng tuyệt đối.

4. Bỏ đi cái tôi ngạo mạn

https://baomai.blogspot.com/ 

Có lẽ đây là một trong những việc khó nhất, nhưng vì khó nhất mà làm được thì sẽ có tác dụng mạnh mẽ nhất để biến đổi hết thảy mọi hoàn cảnh không mong muốn.

Rất nhiều người cho rằng việc giữ ý kiến, quan điểm cá nhân, không thỏa hiệp với những ý kiến trái ngược với mình, mới là cách để họ thể hiện sức mạnh và uy lực. Họ đang rất nhầm lẫn. Có một thực tế, mỗi người là một cá thể riêng biệt có những suy nghĩ, quan điểm khác nhau, được hình thành qua quá trình giáo dục và phát triển kinh nghiệm cá nhân. Khi chúng ta biết cách vượt khỏi cái tôi đơn nhất, để học và tôn trọng những sự khác biệt, chúng ta đã cho mình cơ hội được phát triển toàn diện nhất. Chính vì bị bó buộc giới hạn trong cái tôi chật hẹp, con người mới bị những lo toan, sợ hãi, nghi ngờ, hay do dự khống chế. Hãy luôn ghi nhớ, tôn trọng sự khác biệt chính là chìa khóa gắn kết mọi mối quan hệ của bạn.

5. Đừng khoác lác

https://baomai.blogspot.com/ 

Thật đáng buồn, khoác lác dường như đang trở thành một thuộc tính khá điển hình của dân chúng trong xã hội hiện đại. Nó chính là sản phẩm lỗi của một nền kinh tế thị trường cạnh tranh khốc liệt, khi các chiêu trò PR, “đánh bóng” tên tuổi một cách vô lối được xã hội chấp nhận và cổ xúy.

Người có thói quen khoác lác tưởng rằng việc đó sẽ giúp đề cao bản thân, mà không biết thực ra là ngược lại. Nhìn từ góc độ khác, những kẻ thích tự đề cao mình thường được đánh giá là những người hay nói dối. Họ vô tình biến mình thành những đối tượng phải tránh xa trong mọi cuộc tiếp xúc. Hãy tập cho mình thói quen lắng nghe, và chỉ nói khi những điều bạn nói là lời chân thực.

6. Quan tâm đến người khác

https://baomai.blogspot.com/ 

Bạn biết không, nơi nào có tình yêu và sự quan tâm, nơi ấy có phép màu. Hãy liên tưởng cuộc sống giống như một chuyến du hành, mà mỗi người chúng ta là một thành viên trong đó. Chuyến du hành có thể sẽ gặp nhiều khó khăn, trắc trở. Chẳng phải sẽ tốt hơn, nếu các thành viên biết quan tâm và giúp đỡ lẫn nhau? Hãy sẵn sàng chìa tay ra giúp đỡ, bất kể lúc nào, khi ai đó đang cần bạn. Sự đồng điệu về tinh thần mới là sợi dây liên kết bền vững nhất trong cuộc sống.

7. Hãy hào phóng  

https://baomai.blogspot.com/ 

Hào phóng nghĩa là cho đi nhiều hơn những gì bạn có thể cho. Thống kê cho thấy, cuộc sống của những người hào phóng có xu hướng dễ chịu hơn, lành mạnh hơn và hạnh phúc hơn so với những người khác. Hào phóng là tính cách của những người có năng lực tạo ra sự khác biệt, họ luôn sẵn sàng chủ động giúp đỡ những người xung quanh. Và tất nhiên, hào phóng sẽ mang đến cho bạn nhiều mối thâm tình.

8. Biết cảm thông

https://baomai.blogspot.com/

Ngày nay, người ta dễ dàng chỉ trích người khác trong mọi tình huống, thay vì đặt mình ở vị trí của họ để cảm thông và chia sẻ. Nếu bạn muốn hóa giải xung đột, và biến nó trở thành cơ hội tạo thiện cảm, hãy luôn nhớ câu thần chú sau: “Nếu tôi ở vào hoàn cảnh của ông, tôi cũng sẽ hành động như vậy”. Vâng, hãy bắt đầu thay đổi cách mà bạn đối diện với mâu thuẫn, hãy tập nhìn vấn đề từ lăng kính của người khác, bạn đang thay đổi chính cuộc đời bạn bằng cách này đấy.

Những gợi ý trên đây là kinh nghiệm đúc rút và được chia sẻ từ một số người luôn luôn có những đáp án chính xác cho mọi tình huống trong cuộc đời. Tất cả những ai tiếp xúc với họ đều yêu mến và ngưỡng mộ họ. Nếu các bạn có may mắn đọc được những lời khuyên này, hãy đọc lại nó nhiều lần, và quan trọng hơn, biến nó thành bí quyết hạnh phúc của bạn ngay nhé.




An Nhiên

https://baomai.blogspot.com/


Phần nhận xét hiển thị trên trang

Cung đàn của Lộc Vàng


 Tác giả: Nguyễn Văn Tuấn

KD: Bạn bè gửi cho bài viết này. Rất bất ngờ, hóa ra là bài của GS Nguyễn Văn Tuấn (Úc), viết về cuốn Cung đàn số phận, theo cách nhìn nhận và quan điểm của riêng ông. Chợt nhớ câu nhà báo Osin Huy Đức nhắn tin cho mình: “Cảm ơn chị đã góp phần lưu giữ một phần lịch sử của đất nước”.
Và nhà văn Lê Thanh Dũng- nhận xét: “Chừng mực nào đó có thể gọi là văn hài hước kiếu Azit Nexin, chỉ có khác là chuyện không bịa và cười thì ra nước mắt, lại cũng có thể là cuốn sách lịch sử vì tính xác thực, thậm chí thực hơn cả sách lịch sử xuất bản chính thống…Cho đến nay sách về đời sống âm nhạc trong một giai đoạn lịch sử đó chắc chỉ có một cuốn này”.
Cảm ơn những sự chia sẻ chí tình của bạn đọc gần xa nói chung, của GS Nguyễn Văn Tuấn nói riêng. Xin đăng lên để bạn đọc chia sẻ
—————-

Hôm trước, khi nghe tin cuốn sách “Cung đàn số phận” của Lộc Vàng bị cấm phát hành, tôi thấy tiếc quá vì chưa kịp mua thì đã bị cấm rút lại. Nhưng may mắn thay, vài hôm sau thì có một bạn đọc từ Sài Gòn sang tặng cho cuốn sách. Tôi đọc một mạch và có ghi lại đôi ba dòng cảm tưởng. Hôm nay có dịp chia xẻ cùng các bạn những ghi nhận của tôi về cuốn sách.
Thiên hồi kí “Cung đàn số phận” là câu chuyện đời của một người đam mê nhạc vàng và phải đi tù vì niềm đam mê đó. Có lẽ do người chắp bút là một nhà báo tài hoa Kim Dung / Kỳ Duyên nên thiên hồi kí được bố cục ‘có nghề’, từ tựa đề, chương sách đầu tiên đến chương sách cuối cùng. Mở đầu hồi kí là người đi tù được trả tự do, sau đó ông thuật lại những diễn biến dẫn đến việc đi tù, những sinh hoạt trong nhà tù mang danh ‘cải tạo’, kế đến là cuộc sống lênh đênh sau khi ra tù, và kết thúc bằng một mối lương duyên có hậu. Cuốn sách hay từ những câu chuyện với những chi tiết dễ làm độc giả rung động đến cách hành văn trong sáng và chữ nghĩa giàu hình tượng. Cuốn sách còn là một chứng từ sống động về một thời kì “bao cấp” tăm tối ở miền Bắc.
Tù nhân mã số 927
Thiên hồi kí được mở đầu bằng sự phóng thích một tù nhân mang số hiệu 927 từ Trại Cải Tạo Phong Quang thuộc vùng thượng du miền Bắc. Hôm đó là ngày 27/3/1976. Người tù mang mã số 927 là ông Nguyễn Văn Lộc, bị giam tù suốt 8 năm trời chỉ vì đam mê nhạc vàng, mà trong Nam thường gọi là “nhạc tiền chiến”. Đối với nhiều người bình thường sẽ kinh ngạc tại sao trên đời này có một nơi “sản xuất” ra một hình phạt dã man như thế, nhưng đó là một câu chuyện rất thật.
Nhạc tiền chiến là phong trào tân nhạc được rất thịnh hành trong thời 1930 đến ~1950. Trong thời gian ngắn đó, Việt Nam đã xuất hiện những tên tuổi lừng danh như Phạm Duy, Văn Cao, Lê Thương, Thẩm Oánh, Đặng Thế Phong, Dương Thiệu Tước, Hoàng Quý, Hoàng Giác, Đoàn Chuẩn, v.v. Những sáng tác của họ thường mang âm hưởng lãng mạn và lời ca đậm chất thơ. Cho đến nay, dòng nhạc đó vẫn còn được trân quí như một di sản trong lòng người thưởng ngoạn.
Ông Lộc Vàng tên thật là Nguyễn Văn Lộc, sinh ra trong một gia đình trung lưu ở Hà Nội và có ‘máu’ văn nghệ. Thân phụ ông là Nguyễn Văn Cộng, còn gọi là “Tổng Cộng”, là một cai thầu xây dựng và sơn sửa building, nhưng rất mê ca hát và từng dạy hát cho một nhạc sĩ nổi tiếng. Thân mẫu ông là người nội trợ, chỉ biết lo nuôi con. Gia đình ông Tổng Cộng có đến 13 người con, và ông Lộc Vàng là người thứ 5, nhưng  bệnh tật hoành hành, và cuối cùng gia đình chỉ còn 5 người con.
Ông Lộc Vàng cho biết sinh ra và lớn lên trong một gia đình như thế, máu ca nhạc đã ngấm vào ông một cách vô thức. Ông yêu những ca khúc lãng mạn có lời ca đẹp và thi vị, những lời ca có hiệu ứng làm thăng hoa cuộc đời vốn quá căng thẳng và ngột ngạc. Nhưng đó là dòng nhạc mà những người Mao-ít không chấp nhận vì họ cho là ‘văn hoá phẩm’ của tư sản; có người còn nặng nề hơn liệt kê vào nhóm ‘đồi truỵ’!
 Ông Lộc Vàng và cuốn hồi kí bị cấm phát hành 
Yêu nhạc vàng và đi tù
Ông kể lại rằng trong những năm tháng chiến tranh (thập niên 1960) ông cùng bạn bè tụ tập đàn hát sau giờ làm việc. Đó là những người bạn có biệt danh rất dễ thương như Toán Xồm (Phan Thắng Toán), Đắc Sọ (Nguyễn Văn Đắc), Thành Tai Voi (Trần Văn Thành), v.v. Những người này sau này cùng đi tù với Lộc Vàng. Họ là những thanh niên có công ăn việc làm, nhưng chỉ vì thích ca hát nên họ đến với nhau. Có thể tạm gọi đó là “nhóm nhạc vàng.”
Sự việc họ tụ tập nhau ca hát tưởng là một sinh hoạt văn hóa, nhưng lại là cái “gai” trong cái nhìn của nhiều người hàng xóm hắc ám. Những người vừa là hàng xóm, vừa là “chỉ điểm”, làm đơn tố cáo rằng đây là những thanh niên hư hỏng, thất nghiệp, truyền bá văn hóa của chủ nghĩa tư bản và chống lại nền văn hóa xã hội chủ nghĩa. Trong thực tế thì họ không hề thất nghiệp, vì ai cũng có nghề và có thu nhập kha khá, nhưng lời tố cáo “lêu lỏng” đó rất có hiệu quả làm cho xã hội chán ghét họ. Còn “chống nền văn hóa xã hội chủ nghĩa” thì chỉ là một cách vu cáo cho đúng nhịp điệu của những người cầm quyền đương thời.
Thế là những người đam mê nhạc vàng phải trả giá cho niềm đam mê đó. Cái ngày “định mệnh” đó là ngày 27/3/1968, khi ông Lộc Vàng bị bắt giam. Trước đó thì ông cũng đã bị còng tay và thẩm vấn nhiều lần về việc ca nhạc vàng. Ông và các “đồng nghiệp” bị giam giữ ở Hỏa Lò.
Khi nhà cầm quyền bày mưu tính kế để hại công dân
Nhưng nhà cầm quyền chưa đưa ông ra tòa, vì họ chưa có chứng cứ. Thế là nhà cầm quyền lập mưu để có chứng cứ. Điều đáng nói là cái mưu kế của họ cũng rất thấp và có thể nói là bỉ ổi. Trong lúc bị giam, một hôm cai tù đến báo cho họ biết là Bộ Văn Hóa muốn mời họ hát để thu âm và nghiên cứu nhạc. Ngày 6/9/1968, nhóm nhạc vàng được đưa đến Nhà Hát Lớn để thu thanh, và phụ trách buổi thu thanh là 20 chuyên viên âm nhạc dưới sự điều hành của một nhạc sĩ tên là ĐN (sách không ghi tên ông này). Ông ĐN là Vụ trưởng Vụ Nghệ thuật của Bộ Văn Hóa. Trong buổi thu thanh đó, ông Lộc Vàng ca một loạt 10 bài làm ai cũng ngạc nhiên. Nhưng trớ trêu thay, chính 10 bài hát đó là chứng cứ để tòa án buộc tội ông khi ra tòa! Lúc đó ông Lộc Vàng mới biết mình bị nhà cầm quyền lừa gạt.
Màu vàng là màu bệnh tật!
Khi ra tòa, ông nhạc sĩ ĐN đóng vai trò “giám định viên âm nhạc”, và chính ông này là người hung hăn kết tội nhóm nhạc vàng. Đọc những lí giải của ông ĐN phải nói là một giải trí rất tốt về một suy nghĩ vừa hài hước vừa bệnh hoạn. Theo ông ĐN, chữ “vàng” trong nhạc vàng có ý nghĩa xấu, vì “màu vàng là màu của hủ bại, màu của bệnh tật”!  Chưa hết, ông ĐN còn phịa ra một câu chuyện về màu vàng với trận dịch tả Cholera bên Anh trước đây: “Ngày xưa, bên Anh Quốc, có dịch tả không chữa được. Khi đó thuốc men đâu có. Bệnh này lại dễ lây lan. Để ngăn ngừa và diệt trừ hậu họa, người ta chất tất cả những người bị bệnh lên một chiếc tàu và đẩy họ ra ngoài khơi. Trên tàu có cắm một lá cờ màu vàng là không một quốc gia nào cho cập bến. […] Hát nhạc vàng chính là tuyên truyền văn hóa trụy lạc, văn hóa của chủ nghĩa đế quốc, phá hoại văn hóa chủ nghĩa xã hội.” (trang 78). Ông ĐN đã qua đời năm 1991, chứ nếu còn sống thì chắc ông sẽ phải suy nghĩ lại “lí giải con cóc” trên.
Trước kiểu luận tội hài hước như thế và những kiểu trao đổi buồn cười (1), ông Lộc Vàng xin tòa cho phát biểu. Ông Lộc Vàng nói:
“Thưa quí tòa. Theo như lời ông Giám định viên âm nhạc nói màu vàng là màu của hủy hoại bệnh tật. Tại sao lá cờ lại có ngôi sao màu vàng?”
Câu hỏi đó của Lộc Vàng làm cho quan tòa tức tối, đằng đằng sát khí như muốn ăn tươi nuốt sống ông. Đến khi về trại tù, ông lập tức bị các cai tù xúm vào đánh đấm một trận suýt chết.
Thế là tòa án kết tội Lộc Vàng 10 năm tù giam và 4 năm mất quyền công dân. Các “đồng phạm” khác mỗi người bị phạt từ 6 năm tù giam (Lý Long Hoa) đến 15 năm tù giam (như trường hợp Toán Xồm). Đây là vụ án được mệnh danh “Lưu manh – đĩ điếm – cờ bạc.” Một điều thú vị là lúc đó ở miền Nam một nhóm lính phản chiến đã lên đài phát thanh Sài Gòn đòi trả tự do cho nhóm nhạc vàng.
Thiên hồi kí thuật lại những ngày tháng ông đi tù cũng đáng đọc. Nếu những ai đã đọc hồi kí của các sĩ quan VNCH đi tù cải tạo sau 1975 thì không có gì ngạc nhiên khi đọc hồi kí những ngày tháng trong tù của Lộc Vàng. Đó là một thế giới có nhiều kẻ hèn hạ, thi nhau báo cáo lập công, là những người lầm lì, kín đáo, là những người hài hiệp, v.v. Ở trong tù, ông tự nhiên hứng lên và ca bài “Đảng đã cho ta sáng mắt sáng lòng”, nhưng câu hát đó làm cho ông bị thêm một trận đòn hiểm của những cai tù mà nhiệm vụ của họ có lẽ là thích đấm đá con người như là một trò chơi thể thao.
Về với đời thường…
Ngày 27/3/1976 ông Lộc Vàng được trả tự do trước thời hạn 2 năm. Trớ trêu một điều là khi ông được trả tự do, ông cuốc bộ từ trại tù cải tạo Phong Quang đến ga Lào Cai thì lại nghe nhạc vàng do Thái Thanh, Chế Linh, Thanh Tuyền, v.v. hát oang oang trong một quán cà phê. Khi được hỏi sao loại nhạc này được hát, bà chủ quán nhìn ông như người từ hành tinh khác! Thời thế đã đổi thay. Ông không may mắn vì đã đi trước thời cuộc.
Về đến nhà thì ông phải đối phó với một ‘nhà tù’ lớn hơn. Hàng xóm dèm pha, xa lánh. Bạn bè dị nghị và tìm cách tránh xa. Ông cay đắng viết “Khi vui thì vỗ tay vào, khi hoạn nạn thì nào thấy ai.” Chỉ có một người bạn dám đến với ông, đó là người tên Sinh. Khi được hỏi ông có ngại gì khi đến với người mới ở tù ra, ông Sinh nói bất cần đời: “Kệ mẹ chúng nó chứ. Mày là mày. Tao là tao. Sợ gì thằng nào.” ‘Chúng nó’ là ai thì chắc ai cũng có thể hiểu trong một xã hội ‘Police State’.
Trong cái xã hội Police State đó, ai cũng có thể là một viên công an, một kẻ chỉ điểm. Ai cũng có thể biến hóa từ một người hàng xóm thân thiện thành một kẻ ác ôn. Hãy nghe Lộc Vàng kể về một người bạn học cùng lớp tên Thiện nay thành quản giáo nhà tù. Gặp Lộc Vàng trong tù, Thiện hỏi:
“-  Vì sao mày bị bắt?
– Bọn tao chỉ hát nhạc vàng!
– Bây giờ mày phải gọi tao bằng ông. Ông Thiện nghe chửa? Mày mày tao tao cái gì? Nói rồi, Thiện sai người cùm tôi 5 ngày ở ngay Hỏa Lò.”
Ngoài những người như Thiện, còn có những người như viên đại úy công an Chiêu, hay bà tổ trưởng dân phố tên Dần. Hai người này rất tích cực tố cáo nhóm nhạc vàng và góp phần đưa họ vào tù.
Nhưng ở đời thì lúc nào cũng có quả báo nhãn tiền. Viên quản giáo tên Thiện sau này mất việc và phải bán trà dạo, nghèo xác xơ, không dám gặp mặt người mà anh ta đòi phải gọi mình bằng “ông.” Bà Dần thì đi tù vì tôi chứa cờ bạc. Ông Chiêu thì đi tù vì tham ô. Tất cả đều trả cái giá cho sự ác độc của họ.
Trong thiên hồi kí, ông Lộc Vàng thuật lại một câu chuyện quả báo rất thật (trang 142). Đó là câu chuyện về viên công an gốc Thanh Hóa tên Đức Giáp, người từng hỏi cung và có công đưa Lộc Vàng vào tù. Sau khi ra tù, ông Lộc Vàng hành nghề sơn phết và có dịp đến làm cho Cửa hàng Kem 35 Tràng Tiền, nơi vợ của viên công an đang làm phó cửa hàng trưởng. Chính qua trò chuyện, bà cho biết rằng sau vụ Lộc Vàng vào tù, chồng bà được thăng 2 cấp, nhưng đứa con đầu bị chết. Viên công an kinh khủng quá, nên bỏ nghề và nay đi làm cúng bái cho người ta.
Những mảnh đời “bao cấp” 
Thiên hồi kí còn cho chúng ta biết chút ít về bối cảnh xã hội thời thập niên 1960s và 1970s. Ông viết “cách mạng xã hội chủ nghĩa về, người Hà Nội gọi là gốc, sống 3-4 đời trở lên tại Hà Nội cũng bắt đầu phân hóa”, trong khi đó người tứ xứ ở các tỉnh xa về Hà Nội sống và làm việc. Dân buôn bán kinh doanh lúc nào cũng bị nhìn bằng con mắt khinh bỉ, “buôn gian, bán lận, phe phẩy.” Tiếp theo là cuộc Cải Cách Ruộng Đất kinh hoàng “con tố cha mẹ, vợ tố chồng, họ hàng ruột thịt tố nhau”. Tất cả đã làm cho truyền thống xã hội bị đảo lộn và các giá trị đạo lí truyền thống Tràng An bị chao đảo. 
Thời thập niên 1960, qua cách mô tả của Lộc Vàng, ngoài Bắc rất đói, và cái đói đã làm suy giảm lương tri con người và xoáy mòn tình người. Người dân, kể cả ông có khi phải “đi me”, tức là đi bán máu để lấy tiền mua thực phẩm sống. Ông viết “Cái đói dai dẳng, thật tàn nhẫn, đã gặm nhấm mất lương tri của nhiều người. Nạn ăn cắp trở nên phổ biến toàn dân”.
Đời sống văn hóa cũng nghèo nàn. Chính quyền mới xóa bỏ toàn bộ nền âm nhạc của ‘chế độ cũ’. Không còn những Phạm Duy, Đoàn Chuẩn, Nguyễn Văn Khánh, Văn Cao, v.v. Thay vào đó là những bài ‘nhạc đỏ’ chỉ để phục vụ cho lên dây cót tinh thần chiến tranh. Đã du nhập chính trị Nga thì sự là ảnh hưởng của văn hóa Nga là điều có thể hiểu được.
Kết thúc có hậu
Sau khi ra tù ông thành hôn với một nữ văn công tên Mai vào năm 1981. Hai người có với nhau 2 người con. Nhưng năm 2002 Mai đã qua đời sau một cơn bạo bệnh. Cái thời điểm Mai ra đi, ông tiễn vợ bằng ca khúc “Niệm Khúc Cuối” của Ngô Thụy Miên: Dù cho mưa, tôi xin đưa em đến cuối cuộc đời. (Trước kia, khi còn ở trong tù, ông hát bài “Nỗi Lòng Người Đi” của Anh Bằng cho một người tử tù trước giờ ra pháp trường.)
Cuộc sống sau tù không phải lúc nào cũng êm ả. Năm 1991, ông mở quán cà phê ở Hà Nội, và cũng đam mê hát nhạc vàng, nhưng quán cũng bị cấm. Đến năm 1997 ông lại mở một quán nữa, và cũng bị cấm nữa! Tại sao cấm? Ông nói “Tại vì tất cả quán cà phê phải có giấy phép của nhà nước, và họ không cấp giấy phép cho tôi mở quán là vì quán của tôi chỉ toàn hát nhạc vàng.” Năm 1991 và 1997 — các bạn nhớ cho. Phải mãi đến năm 2008, thì ông mới được phép mở một quán ở Hồ Tây. Tôi từng đến đây (quán ở Hồ Tây) nghe nhạc sau công việc. Đó là một không gian chật hẹp, nhưng ấm cúng.
Năm 2014, ông Lộc Vàng được mời tham gia một đại hội thơ tài tử ở New York. Lần đầu tiên đến New York, ông cảm thấy giá trị của tự do: “Cái cảm giác tự do của con người, đúng như biểu tượng Nữ Thần Tự Do của đất nước ấy.” Và, cũng chính nơi này ông quen biết với một người phụ nữ miền Nam tên Mai Hương, và câu chuyện của ông được kết thúc bằng một cái kết có hậu: Mai Hương và ông đính hôn ở tuổi 70.  Ông viết “Có thể xem đó là một cái kết có hậu cho cuộc đời tôi — một gã trai phong trần, lận đận, mê đắm ‘so dây’ cùng với nhạc vàng.”
***
Tóm lại, thiên hồi kí “Cung đàn số phận” của Lộc Vàng là một quyển sách đáng đọc. Mỗi người Việt Nam là một lịch sử. Câu chuyện của ông Lộc Vàng cũng là một phần của lịch sử. Cuộc đời của ông Lộc Vàng cũng giống như số phận lênh đênh trôi nổi của nhạc vàng. Nhạc vàng đã từng bị phỉ náng, vô hoá, cấm đoán, nhưng những tác phẩm trong dòng nhạc đó vẫn tồn tại một cách bền bỉ với thời gian. Cũng như nhạc vàng từng bị cho ra ngoài lề ‘văn nghệ chính thống’, ông Lộc Vàng cũng từng bị cầm tù và cách li xã hội. Và, cũng như nhạc vàng quay lại dòng văn nghệ quần chúng, ông Lộc Vàng cũng quay về với âm nhạc trong vòng tay của khán giả ái mộ.  Cuộc đời của ông đúng như một bản nhạc vàng, có những nốt thăng, những nốt trầm, có nhanh, có chậm, và sau cùng thì được kết thúc một cách có hậu. 
“Cung đàn số phận” không chỉ là một thiên trần thuật về cuộc đời gian truân của tác giả, mà còn là một chứng từ của một thời mông muội. Nó là chứng cứ sống về một thể chế lạc hậu chịu sự ảnh hưởng của ngoại bang, và được lấp đầy bởi những bộ não bệnh hoạn bị đột biến về đạo đức. Những kẻ đó đã gây biết bao nhiêu khổ đau thấu trời xanh cho những thành viên trong xã hội, mà tác giả thiên hồi kí chỉ là một nạn nhân. Ông Lộc Vàng là một nạn nhân của một phác đồ văn hóa đậm màu chính trị đã được áp đặt lên đất nước này một thời gian dài. Những câu chuyện có khi tức tối hay có khi cười ra nước mắt giúp chúng ta biết về quá khứ của cái văn hóa đó, và hiểu được những gì đang diễn ra ngày nay. Qua câu chuyện của Lộc Vàng chúng ta sẽ rút ra một qui luật rằng để cho những kẻ vô văn hóa quản lí văn hóa sẽ dẫn đến một đại họa văn hóa cho nhiều người.
Chú thích:
(1) Dưới đây xin trích vài câu hỏi và đáp của tòa với các “bị cáo” do nhạc sĩ Tô Hải, người đã tham dự phiên tòa ngoài Hà Nội được thuật lại trong sách. Đọc mà cười chua chát cho công lí và “tòa” gì mà lạ lùng.
Chánh án: – Anh có nhận là đã đánh nhạc của tư sản, là đồi trụy không?
Toán xồm: – Dạ! Thưa quý tòa, con chỉ đánh những gì in trên đĩa của Liên Xô, của Tiệp Khắc, của Cộng Hòa Dân Chủ Ðức thôi ạ!
Chánh án: – Anh nói láo! Thế Paloma, Santa Lucia là của ai?
Toán xồm: – Dạ! Paloma là của nước bạn Cuba ạ! Còn Santa Lucia là dân ca Ý ạ! Nhà xuất bản của nhà nước đã in và sân khấu nhà nước đã có nhiều ca sĩ biểu diễn ạ!
Chánh án: – Vậy anh có biết cha cha cha là cái gì không?
Toán xồm: – Dạ! Có ạ! Ðây là một nhịp điệu xuất xứ cũng tại nước bạn Cuba ạ!
Chánh án: – Thế còn Tango Bleu chắc anh cũng đổ cho Cuba hết hả?
Toán xồm: – Dạ không! Tango là một điệu nhảy Ácgiăngtin nhưng đã được quốc tế hóa. Vừa rồi Ðoàn xiếc Tiệp Khắc sang ta và các nước XHCN đều sử dụng cả ạ!
Chánh án: – Nhưng người ta đánh khác, còn anh đánh khác. Ðừng có ngụy biện!
Toán xồm: – Ðánh y hệt ạ! Chỉ có thua họ về nhạc cụ họ tốt hơn… chứ nếu chúng con có đầy đủ nhạc cụ như họ thì chúng con chẳng thua gì họ cả ạ!
Chánh án: – Anh hãy im miệng! Ðồ ngoan cố!
Và cứ như vậy, suốt phiên tòa chánh án chỉ sử dụng câu “Im miệng! Ðồ ngoan cố” để cắt lời người bị buộc tội. Không hề có ai bào chữa…
————

Phần nhận xét hiển thị trên trang

tin được không?

Bà Châu Thị Thu Nga bất ngờ thay đổi lời khai chi 30 tỷ “chạy” ĐBQH

PV
(Dân Việt) Trong bản kháng cáo kêu oan dài kỷ lục với gần 100 trang giấy viết tay, bà Châu Thị Thu Nga đã bất ngờ khai lại việc dùng 30 tỷ đồng ( lúc đó tương đương 1,5 triệu USD) để “chạy” làm đại biểu Quốc hội.

Theo lịch, sáng nay (10.4), Tòa phúc thẩm TAND Cấp cao tại Hà Nội mở phiên tòa xét xử phúc thẩm đối với bị cáo Châu Thị Thu Nga, nguyên Chủ tịch HĐQT Công ty Housing Group, cựu đại biểu Quốc hội (ĐBQH) và đồng phạm về tội lừa đảo chiếm đoạt tài sản.

Trước đó vào tháng 10.2017, TAND TP. Hà Nội đã xét xử và tuyên phạt bị cáo Châu Thị Thu Nga tù chung thân. Sau đó, bị cáo này có đơn kháng cáo kêu oan dài gần 100 trang giấy viết tay. Trong đơn, bà Nga kể lể nhiều chi tiết, trong đó đáng chú ý nhất là bà đã bất ngờ thay đổi lời khai về việc bỏ 30 tỷ đồng để “chạy” ĐBQH.

Trước đó bà Nga từng khai có quen một vị nam doanh nhân kinh doanh vàng bạc tại Hà Nội. Biết vị doanh nhân này có quan hệ rộng, bà Nga đã chủ động nhờ để “chạy” được ứng cử ĐBQH. Bà đã đưa tiền cho vị doanh nhân này nhiều lần, có lần 100 nghìn USD, lần 200 nghìn USD. Việc đưa tiền chỉ có hai người và không lập giấy tờ gì.

Việc này bà Nga đã khai lại trong đơn kháng cáo như sau: Bà và vị doanh nhân kinh doanh vàng quen biết nhau từ năm 2007, cùng sinh hoạt trong Hội doanh nghiệp trẻ Hà Nội. Biết công ty của bà Nga hoạt động xây dựng nên vị doanh nhân này có nhờ bà xây dựng căn nhà ở khu vực Mỹ Đình, Hà Nội. Hai bên đã ký hợp đồng thi công xây dựng vào đầu năm 2013.

Sau đó, do tiến độ xây dựng của Công ty Housing Group không đảm bảo đáp ứng yêu cầu của gia đình vị doanh nhân nên hai bên đã thống nhất tiến hành làm thủ tục nghiệm thu thanh lý hợp đồng. Đối chiếu với số tiền vị doanh nhân đã chuyển ứng cho Công ty Housing Group hơn 5,9 tỷ đồng thì còn lại 3,2 tỷ đồng Công ty Housing Group chưa thực hiện.

Sau đó vị doanh nhân này nhiều lần đến Công ty Housing Group, đến nhà riêng của bà Nga và nhiều lần gọi điện thoại để yêu cầu bà trả 3,2 tỷ đồng. Theo bà Nga, vị doanh nhân này đã có những lời lẽ xúc phạm khiến bà rất ức chế.

“Mặt khác do thời điểm này tôi phải làm việc với Cơ quan cảnh sát điều tra (C46) nên rất mệt mỏi, tinh thần không được ổn định, đồng thời kèm theo ức chế về công việc nên tôi đã khai như vậy. Thực tế, tôi được bầu là ĐBQH khóa XIII, đại biểu Hội đồng Nhân dân TP. Hà Nội đều do lá phiếu của tất cả các cử tri tham gia bầu cử, họ đã tín nhiệm bầu chọn tôi. Tôi không hề quen biết ai và cũng chẳng thể có ai quyết định được vấn đề này tại cuộc bầu cử”, bà Nga cho biết và khẳng định việc này không liên quan gì đến vị doanh nhân và cũng không có chuyện đã đưa 30 tỷ đồng cho ông này.

Như vậy bà Châu Thị Thu Nga đã khẳng định không có chuyện đã bỏ tiền để “chạy” làm đại biểu Quốc hội.

Trở lại với vụ án, bà Châu Thị Thu Nga được xác định giữ vai trò chủ mưu. 9 người còn lại đều là nhân viên dưới quyền của Nga, bị cáo buộc có hành vi giúp sức..

Tài liệu của cơ quan tố tụng xác định, từ 2009-2013, cựu đại biểu Quốc hội Châu Thị Thu Nga và các bị cáo được bà ủy quyền đã ký 752 hợp đồng góp vốn trái quy định, thu hơn 377 tỷ đồng của khách hàng với cam kết sẽ bàn giao 752 căn hộ tại dự án B5 Cầu Diễn. Dự án không được triển khai, kông có nhà bàn giao, bà Nga đã trả lại hơn gần 29 tỷ đồng cho 43 khách hàng và chiếm đoạt, sử dụng hơn 348 tỷ đồng.

Tại phiên tòa này bà Châu Thị Thu Nga có 6 luật sư bào chữa.
***

Tại phiên chất vấn và trả lời chất vấn ngày 18.11.2017, tại Quốc hội, Chánh án TAND Tối cao Nguyễn Hòa Bình đã trả lời về chi tiết liên quan đến lời khai Châu Thị Thu Nga “chạy” để được ứng của ĐBQH. Chánh án cho biết, bà Nga khai việc chi tiền, thứ nhất là chi cho Hội đồng bầu cử địa phương để có tên trong danh sách ứng cử; chi để giải quyết báo chí thôi viết về bằng tiến sĩ giả của Châu Thị Thu Nga.

Theo lời khai của bà Nga, bà này biết một doanh nhân buôn bán vàng ở Hà Nội có quan hệ rộng. Bà Nga đã chủ động gặp để nhờ. Bà Nga nói đưa tiền nhiều lần cho vị doanh nhân này, có lần 100 nghìn USD, có lần 200 nghìn USD, đưa ở các địa điểm khác nhau, có lần ở quán cà phê, đưa tiền chỉ có hai người biết, không có chữ ký hay chứng cứ gì. Sau khi đưa tiền vị doanh nhân này làm gì bà Nga không biết.

Tại biên bản đối chất, vị doanh nhân này cho biết có quen biết bà Nga nhưng không nhận tiền, không làm việc đó. Tình tiết như vậy, cơ quan điều tra tách ra là cần thiết và Tòa không thể làm rõ tình tiết này tại phiên xử”, Chánh án Nguyễn Hòa Bình khẳng định.

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Xuống hố cả nút!

Sau ông Hóa, ông Vĩnh sẽ là ai?


>> Muốn trò “tôn sư”, thầy cũng cần phải biết “trọng đạo”
>> Chứng kiến bữa sáng công chức quận giàu, tôi nghĩ mãi
>> Từ chuyện sân bay - sân golf: Cái gì nặng hơn lòng dân?
>> Sự thật về sức khoẻ của Đặng Lê Nguyên Vũ sau 49 ngày thiền định


Vân Thiêng 
VNN - Ai cũng có thể trở thành tội phạm nếu bản thân không chịu tu dưỡng. Đó là suy nghĩ của rất nhiều người sau khi cựu Tổng cục trưởng Tổng cục Cảnh sát Phan Văn Vĩnh bị khởi tố.

Người dân đồng tình khi thấy rằng, quan điểm “không có vùng cấm” trong cuộc chiến chống tham nhũng của Đảng đã trở thành hiện thực. Và cũng không khỏi băn khoăn khi nghĩ rằng, một vài bàn tay không thể che nổi cả bầu trời.

Sau ông Hóa, ông Vĩnh, sẽ là ai nữa, khi mà để che đỡ cho đường dây đánh bạc xuyên quốc gia này, không thể chỉ một vài người?

Cơn rung chấn mạnh

Vụ khởi tố, bắt tạm giam cựu Trung tướng, cựu Tổng cục trưởng Tổng cục Cảnh sát (Bộ Công an) Phan Văn Vĩnh được nhiều người gọi là một “cơn rung chấn” mạnh.

Nói như vậy là bởi, không giống những người vi phạm pháp luật thuộc hàng quyền cao chức trọng khác, ông Vĩnh được xác định vi phạm pháp luật ở ngay cái chỗ, mà thường ngày, chiếc còng số 8 chỉ dành cho bọn tội phạm. Ai ngờ bây giờ, chiếc còng ấy lại vận vào tay ông.

Từng là Giám đốc Công an một tỉnh, là Anh hùng LLVT nhân dân, đại biểu QH, mang hàm Trung tướng, đứng đầu Tổng cục Cảnh sát - cơ quan đấu tranh phòng chống tội phạm quan trọng của Bộ Công an, thế mà ông Phan Văn Vĩnh bị quật ngã.

Từng được xem là khắc tinh của tội phạm, giờ cái tên Phan Văn Vĩnh lại gắn liền với một vụ án đánh bạc, tổ chức, bảo kê cho đánh bạc xuyên quốc gia, qui mô lên đến hàng nghìn tỉ đồng. 

Việc ông Vĩnh bị khởi tố, bắt tạm giam là một mất mát rất lớn không chỉ cho cá nhân ông ta mà còn ảnh hưởng đến uy tín của ngành công an. Nhưng, “trong cái rủi, có cái may”. Đây sẽ là cơ hội để ngành công an làm trong sạch bộ máy, kiên quyết loại ra khỏi ngành những người không đủ tư cách đang khoác lên mình bộ trang phục công an nhân dân.

Để cán bộ lãnh đạo không bị ''đánh cắp'' nhân phẩm

Ngay trong ngày 6/4, Bộ trưởng Công an Tô Lâm đã ký công điện gửi công an các đơn vị, địa phương yêu cầu siết chặt kỷ luật, kỷ cương, phòng ngừa sai phạm, suy thoái trong lực lượng công an, khẳng định tinh thần nhìn thẳng vào sự thật để chấn chỉnh, trong sạch hóa đội ngũ.

Bởi, chỉ có lấy bản lĩnh làm gốc rễ cho phẩm hạnh, người chiến sĩ công an nhân dân nói riêng và đội ngũ cán bộ, đảng viên - nhất là những cán bộ lãnh đạo mới đứng vững trước sự cám dỗ của tiền tài, mới không sa vào mưu hèn kế bẩn, không bị "đánh cắp" nhân phẩm, đạo đức con người. Không chuyên tâm rèn luyện tu dưỡng, không giữ được bản lĩnh thì dù có đọc thuộc làu mấy lời thề danh dự, phỏng có ích gì!

Ông Hóa. Ông Vĩnh. Rồi thì ai nữa? Dư luận xã hội dường như vẫn chưa thôi đồn đoán. Bởi để một đường dây cờ bạc xuyên quốc gia như vậy hoạt động an toàn thu hút hàng vạn người chơi tồn tại trong thời gian dài, một vài bàn tay không thể che nổi bầu trời.

Câu chuyện đau lòng này còn cho thấy những lỗ hổng trong công tác kiểm tra, đánh giá cán bộ ở nhiều ngành, nhiều địa phương. Đó là tình trạng kiểm điểm, góp ý phê bình qua loa, hình thức; những cuộc bỏ phiếu tín nhiệm kiểu “bà đưa chân giò, ông thò chai rượu”, anh nói tốt cho tôi, tôi nói tốt cho anh. Dẫn đến kết quả đánh giá không chính xác, thiếu minh bạch.

Cán bộ lạm dụng chức vụ quyền hạn, cố ý làm trái, thậm chí là vi phạm pháp luật nhưng giỏi che đậy, giỏi thỏa hiệp nên lúc nào cũng ngon lành. Chỉ đến khi về hưu, hoặc bị pháp luật "sờ gáy" thì mới lộ ra biệt thự biệt phủ cùng những khối tài sản kếch xù mà với đồng lương công chức không thể nào có được.

Tội trạng ông Vĩnh như thế nào sẽ được các cơ quan tố tụng điều tra, xét xử trong thời gian tới. Nhưng có một điều chắc chắn là việc ông Vĩnh phải tra tay vào còng đã tạo nhiều hiệu ứng tích cực và được dư luận đồng thuận.

Người dân thêm tin tưởng hơn vào cuộc đấu tranh phòng chống tham nhũng nhằm làm trong sạch bộ máy lãnh đạo do Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng phát động.

Cựu Thiếu tướng Nguyễn Thanh Hóa, cựu Trung tướng Phan Văn Vĩnh và trước đó là cựu ủy viên Bộ Chính trị - cựu Bí thư Thành ủy TP.HCM Đinh La Thăng phải đối diện với sự trừng trị của pháp luật là một sự “bảo chứng” cho quyết tâm chính trị đó của Đảng!

Phần nhận xét hiển thị trên trang