Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Thứ Bảy, 7 tháng 4, 2018

Tư liệu Tống Văn Công: (HỒI KÝ)

Hai ông nhân sĩ trí thức xin vào Đảng

Trạm liên lạc 23 khi tôi là trạm trưởng đóng ở Cái Nước gần Sở Y tế do bác sĩ Nguyễn Văn Hưởng làm giám đốc. Hồi này ông nổi tiếng với chủ trương kết hợp Đông Tây Y để điều trị bệnh (Đông y chủ yếu là thuốc Nam), vận động xóa bỏ cầu tiêu ven sông rạch, làm hố xí có hầm chứa phân bên cạnh, đặc biệt là hướng dẫn tập dưỡng sinh. Cán bộ nhân viên Sở Y tế Nam bộ quý trọng ông giám đốc ở cách cư xử: khi đi công tác xa, ông thay phiên chèo xuồng để anh cần vụ cũng được nghỉ ngơi. Mỗi ngày ông dành hai tiếng đồng hồ chài cá. Anh cần bộ bơi xuồng, ông Hưởng quăng chài, có hôm được cả gánh cả, ăn không hết phải cho hàng xóm. Tôi thường xuyên xin cá của ông, dần dà quen thân, gọi ông theo cách gọi của cán bộ nhân viên của sở: bác Ba! Trong số người gọi ông là bác Ba có chị y sĩ Hạnh, đến năm 1954, sau khi bác Ba gái qua đời, chị Hạnh được ông “đề bạt” lên em Hạnh rồi trở thành vợ. Dù chị đã được “thay bậc đổi ngôi” tôi vẫn gọi hai người như cũ: bác Ba, chị Hạnh. Sau khi tập kết ra Bắc, ông lên bộ trưởng và ngày trở lại miền Nam ông đã nghỉ hưu, thỉnh thoảng tôi vẫn đến thăm ông.
Từ theo cộng đến chống cộng
Từ theo cộng đến chống cộng
Xứ ủy và Trung ương cục miền Nam nhiều lần gợi ý ông vào Đảng Cộng sản, nhưng ông vẫn từ chối “xin được tham gia kháng chiến như một người yêu nước ở ngoài mọi đảng phái”. Cuối năm 1953, được biết ông đã xin vào Đảng, tôi tò mò đến thăm và hỏi chuyện này. Ông kể, 3/1953 Stalin qua đời. Trung ương Cục miền Nam long trọng tổ chức lễ truy điệu mời các chánh phó giám đốc các sở, ban, ngành cấp Nam bộ đến dự. Ông Lê Duẩn đọc điếu văn. Ông Lê Đức Thọ khóc nức nở. Các vị lãnh đạo của Đảng có mặt đều nói lên lòng biết ơn và thương tiếc vị lãnh tụ của phong trào cộng sản quốc tế. Bác sĩ Nguyễn Văn Hưởng cảm nhận một “tình cảm đại đồng” cao đẹp mà ông chưa từng biết: những người dị chủng, chưa từng gặp mặt, vậy mà họ lại thương yêu, than khóc, đau đớn như mất người ruột thịt! Đẹp quá! Ngay sau khi rời lễ truy điệu Stalin, ông làm đơn xin vào Đảng.
Tôi hiểu tâm trạng đó của ông. Bởi vì sau khi nghe tin Stalin qua đời, một anh lính ở ngoài Đảng như tôi cũng ngậm ngùi. Thời ấy các cơ quan tuyên truyền của đảng Cộng sản cho rằng Liên Xô là thành trì hòa bình, dân chủ của nhân loại. Đại nguyên soái Stalin là khắc tinh của bọn đế quốc sài lang. Các lãnh tụ đảng Cộng sản Việt Nam là những chiến sĩ tiên phong tiếp bước theo con đường của Stalin khai mở độc lập tự do cho Việt Nam. Phải đến thời Internet, tôi mới biết Stalin là tên độc tài, đồ tể. Tôi nghĩ việc phong thánh cho cộng sản Việt Nam chính là de Gaule với chủ trương tái chiếm thuộc địa Việt Nam. Bảo Đại trong hồi ký Con Rồng Việt Nam cũng tỏ ra rất hận đối với ông ta. Và lớp chúng tôi tình nguyện đi kháng chiến giành độc lập, lúc nào cũng mong ước trở thành đảng viên Cộng sản chỉ vì tin rằng Đảng này yêu nước. Năm 1950 chi bộ Sở Giao thông Liên lạc Nam bộ đã gợi ý tôi làm đơn xin vào Đảng, nhưng khi đọc lý lịch thì năm sinh ghi là 1935 không đủ tuổi nên gác lại (thực ra tôi sinh năm 1932). Xin kể thêm chuyện một trí thức khác của Nam bộ kháng chiến, ông luật sư Nguyễn Thành Vĩnh xin vào Đảng. Sau 30/4/1975, tôi được bầu làm Phó ban Pháp chế của Hội đồng Nhân dân thành phố Hồ Chí Minh (trưởng ban là ông Huỳnh Ngọc Chi giám đốc Sở Tư pháp). Cụ Nguyễn Thành Vĩnh là chánh án tòa án thành phố, do đó sinh hoạt trong ban Pháp chế và thường trò chuyện với tôi. Một lần tôi hỏi ông về con đường đã đưa một đại địa chủ, một luật sư giàu có như ông trở thành đảng viên Cộng sản. Ông cho rằng trước hết là lòng yêu nước khiến ông có đủ gan rời bỏ cuộc sống giàu sang yên ấm đi vô bưng tham gia kháng chiến. Đã là cán bộ kháng chiến nhưng ông vẫn ngại ngần khi tiếp xúc với đảng viên Cộng sản vì nghĩ họ là những người rất sắt máu. Lúc cơ quan ông đóng ở Đồng Tháp Mười, quân Pháp mở một trận càn lớn. Lần đầu tiên bị săn đuổi, ông hoảng sợ chạy rất sâu vào cánh đồng lau sậy ngút ngàn. Sau khi giặt rút rất lâu, ông vẫn không hay biết, anh em cơ quan lùng sục réo gọi, ông mới dám tìm lối trở về.
Khi về tới đình làng, ông biết giặc Pháp bắn chết gần 10 người. Anh em dân quân mang người chết xếp trên một dãy chiếu trái trước sân đình. Một người đang bưng mặt khóc nức nở là ông Lê Duẩn, bí thư Trung ương Cục. Ông rất ngạc nhiên, hóa ra ông cộng sản gộc này cũng biết khóc, vậy là đáng yêu quá! Ngày đêm ấy, ông viết đơn xin vào Đảng và sáng hôm sau đến đưa trực tiếp cho ông Lê Duẩn.

Phần nhận xét hiển thị trên trang

khi Trưởng CA tử vong vì đối đầu xe tải


Buồn hay vui khi công an đang là đối tượng cực kỳ căm ghét của người dân. Càng buồn nữa khi nhìn những tấm ảnh như thế này đang lan truyền trên các trang mạng. Bao giờ cho hết cảnh này ? Bao giờ có cảnh công an "đối với nhân dân phải : Kính Trọng Lễ Phép" như lời cụ Hồ dạy ?
Trưởng công an thị trấn tử vong sau tai nạn đối đầu xe tải
06/04/2018 - Trung tá Mai Văn Xem tử vong khi chiếc xe 7 chỗ do ông điều khiển đâm trực diện với xe tải chạy hướng ngược lại. Vụ tai nạn giao thông đã xảy ra lúc 20h ngày 6/4 trên quốc lộ 1, đoạn qua xã Tân Phúc (Hàm Tân, Bình Thuận) làm trung tá Mai Văn Xem, Trưởng công an thị trấn Tân Minh (Hàm Tân), tử vong tại chỗ.
Hiện trường vụ tai nạn làm trưởng công an thị trấn tử vong. Ảnh: T. P.
Theo thông tin ban đầu, vào thời điểm trên, trung tá Xem điều khiển ôtô 7 chỗ lưu thông theo hướng bắc - nam, bất ngờ va chạm trực diện với xe tải biển số TP.HCM (chưa rõ người điều khiển) đang chạy theo hướng ngược lại.


Cú va chạm mạnh làm ôtô 7 chỗ hư hỏng nặng, thiếu tá Xem tử vong tại chỗ. Tài xế xe tải đã rời khỏi hiện trường sau tai nạn.

Công an huyện Hàm Tân đang khám nghiệm hiện trường, điều tra làm rõ nguyên nhân.


Xã Tân Phúc (màu hồng), nơi xảy ra vụ tai nạn. Ảnh: Google Maps.

https://news.zing.vn/truong-cong-an-thi-tran-tu-vong-sau-tai-nan-doi-dau-xe-tai-post832388.html

Phần nhận xét hiển thị trên trang

CÁCH MẠNG 4.0 VÀ 0.4


Trương Tuần



- Cụ ơi, báo chí rồi các quan chức nói ầm ầm về CÁCH MẠNG 4.0, thế nó là gì vậy cụ ?
- Chả chịu tìm hiểu gì, cứ khoái khẩu cái món "Chưa có bao giờ đẹp như hôm nay"
- Thì đầu đất nên hát hò cho vui, cụ giải thích hộ nghe.
- Túm lại là thế này: cách mạng 1 là động cơ đốt trong, cách mạng 2 là động cơ điện, cách mạng 3 là điện tử và tự động hóa, cách mạng 4 là kĩ thuật số, công nghệ sinh học và vật lí. Nổi bật của nó sẽ là trí tuệ nhân tạo, vạn vật kết nối....
- Ôi kinh lắm nhỉ, thành phố thông minh, nông thôn thông minh. Thế nước ta nhoáy cái là vượt lên mấy thằng tư bản cụ nhỉ !
- Cách mạng gì thì cũng con người cụ ạ.
- Cán bộ, nhân viên của ta giỏi lắm trình độ lắm mà cụ.
- Tôi chả tin, tôi nghĩ người ta cách mạng 4.0 còn mình thì....
- Còn mình thì sao, nói ngay !
- Cung cách của mình có mà KHÔNG CHẤM BỐN (0.4)
- Thì VƯỠN, cụ chỉ được cái nói đúng....

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Biển Đà Nẵng thối hoắc: Trương Quang Nghĩa đâu rồi ?


Tôi yêu Đà Nẵng; trước đây cả nhà tôi thường xuyên du lịch Đà Nẵng, cả dịp Tết lẫn ngày hè. Nhưng do chuyển sang nước ngoài sinh sống nên mấy năm nay không đi. Nhớ Đà Nẵng lắm. Nhưng đọc những tin gần đây thì bây giờ không biết có nên đi nữa không ? Hết chuyện biển đầy người Trung Quốc, các resort chặn hết đường ra biển của dân... lại tới nước thải đen ngòm hôi thối nồng nặc từ các cống xả thải tuôn ra biển như suối... Người dân phải làm gì đi chứ, trông chờ gì ở cái chính thể này, nhất là khi lãnh đạo cao nhất lại là Trương Quang Nghĩa.
Nước thải đen ngòm tràn như suối ra biển Đà Nẵng, du khách bịt mũi rời đi
Đình Thức 07/04/2018 Khách du lịch rời khỏi bãi biển khi chứng kiến nước thải đen ngòm đổ ra biển Đà Nẵng. Màu nước đen ngòm, hôi thối nồng nặc từ các cống xả thải tuôn ra biển như suối khiến nhiều du khách nước ngoài vô cùng kinh ngạc, bịt mũi rời khỏi biển Đà Nẵng. Ngày 7/4, ông Mãi Mã, Giám đốc Công ty Thoát nước và xử lý nước thải Đà Nẵng, cho hay cơn mưa to vào đêm ngày 6, rạng sáng ngày 7/4 đã khiến hệ thống xử lý nước thải ra biển Đà Nẵng quá tải.



Nước thải đen ngòm, hôi thối đổ ra biển Đà Nẵng
"Áp lực nước mưa đã lật các cửa xả chảy ra biển kèm theo bùn, đất có màu đen trong lòng cống, khiến nước chảy ra có màu đen. Nhân viên của công ty đã đến khử mùi và thu dọn rác thải từ lòng cống chảy ra. Nước thải đen ngòm chảy xuống bãi biển Nam Ô

Hệ thống xử lý, thoát nước thải của thành phố lâu nay quá tải nhưng chưa xử lý được. Công ty hiện vừa bơm nước về trạm xử lý nước thải để xử lý, vừa chờ cho nước mưa chảy hết mới tiến hành đóng các cửa xả rồi lấp cửa bằng cát biển, sau đó san gạt các lạch nước thải chảy ra biển", ông Mai Mã cho biết.


Dòng nước đen ngòm đổ ra biển Đà Nẵng, một trong những bãi biển đẹp nhất hành tinh.

Theo ghi nhận của PV, bãi biển Đà Nẵng ở các phường Thọ Quang, Mân Thái, Phước Mỹ, Mỹ Khê (quận Sơn Trà) và Mỹ An (quận Ngũ Hành Sơn) đều xảy ra hiện tượng nước thải đen ngòm, hôi thối chảy ra biển.





Những hình ảnh do phóng viên ghi lại được cho thấy cảnh tượng kinh hoàng khi nước thải đổ ra biển

Nhiều khách du lịch chứng kiến sự việc đã bày tỏ sự kinh ngạc khi nước thải ô nhiễm đổ ra biển Đà Nẵng. Nhiều người đã ngay lập tức rời khỏi bãi biển, bịt mũi để chống mùi hôi và rất khó chịu khi chứng kiến cảnh trên.

theo Trí Thức Trẻ
http://soha.vn/nuoc-thai-den-ngom-tran-nhu-suoi-ra-bien-da-nang-du-khach-bit-mui-roi-di-20180407162131445.htm


Phần nhận xét hiển thị trên trang

Bác Lai Tran Mai soi thế thì chết ngườ ta rùi!:

Bức ảnh của Báo Tiền Phong có nhạy cảm ?
Ảnh này của báo Tiền Phong hơi lạ; không biết cơ quan tuyên giáo có chú ý không: (1) Ảnh cô gái mãi dâm to quá, choán hết bức phông, tư thế cũng rất khêu gợi; (2) Sao lại để cô ta chổng mông vào cụ Hồ, chổng mông vào Quốc kỳ, Đảng kỳ như vậy ? Thậm chí để cô ta đứng ngang hàng với cụ cũng không được, chứ chưa nói tới để cụ cao chưa đến mông cô ta. (3) Nghệ thuật sắp đặt như vậy có làm cho người ta sinh cảm tưởng một tam giác bộ ba đồng hành: Đảng, Bác và Mại Dâm ? (4) Nếu mại dâm là một nghề thì chắc các cô, anh đĩ điếm sẽ phải đóng thuế. Trong thế giới văn minh, mọi loại thuế đều có một mục tiêu sử dụng rõ ràng. Vậy thuế mại dâm, thuế đáng vào cái lờ, cái chim sẽ được dùng để nuôi ai đây ?





Phần nhận xét hiển thị trên trang

Quan trường, môi trường, cơ chế khó thay ..để mãi là người tử tế!

THƠ VỀ TƯỚNG PHAN VĂN VĨNH

Một người anh hùng như Phan Văn Vĩnh, không sợ chết, nhiều lần gan vàng dạ sắt đối mặt với sinh tử để chiến đấu chống tội phạm với lý tưởng cao cả. Vậy mà không ngờ, giờ đây bị tước danh hiệu anh hùng và cũng bị tước luôn cả bốn chữ công an nhân dân. Dường như Nam Định đang ở thời kỳ mạt vận, khi những người con được coi là ưu tú của tỉnh cứ lần lượt hoặc đang có nguy cơ bị thân bại danh liệt. Bác Đinh Thế Huynh đang “nằm khểnh” ở Phú Quốc; bác Đinh La Thăng thì đã nhận bản án từ “mọt gông”, giờ đến lượt bác Phan Văn Vĩnh. Sắp tới có thể còn 1-2 bác to chức hơn. Đúng là dân thành Nam chỉ còn biết nói một từ “sốc” mà thôi.
THƠ VỀ TƯỚNG PHAN VĂN VĨNH
“Súng kề cổ không chết, nhưng trước đồng tiền lại chết!'
Tuổi ba mươi, bọn tội phạm bắn vào anh bằng đạn đồng,
anh bị chột mắt và trở thành anh hùng.
Tuổi sáu mươi, bọn tội phạm bắn vào anh bằng tiền,
anh gục ngã và trở thành tội phạm.

Hóa ra bây giờ con mắt chột trở thành bộ phận lành lặn,
đẹp đẽ và sáng nhất trên con người anh.
Nhưng, chút hồi quang ấy không cứu nổi một con người
đã đầm mình vào vũng lầy ô nhục.
Hỡi ôi! Làm người khó thay!
FB Phạm Xuân Cần
_________________

Xem thêm bài:


“Súng kề cổ không chết, nhưng “bọ nghiệt” trước đồng tiền lại chết!'

Môi trường & Đô Thị
16:00 07/04/2018

Thiếu tướng Lê Văn Cương, nguyên Viện trưởng Viện nghiên cứu chiến lược (Bộ Công an), cho rằng khởi tố cựu Trung tướng Phan Văn Vĩnh là cái giá cho việc Đảng viên “quỵ lụy” trước đồng tiền.

Ngày 06/4/2018, Cơ quan An ninh điều tra Công an tỉnh Phú Thọ đã ra quyết định khởi tố và lệnh bắt bị can để tạm giam 04 tháng đối với Phan Văn Vĩnh, nguyên Tổng cục trưởng Tổng cục cảnh sát nhân dân, Bộ Công an về tội “Lợi dụng chức vụ, quyền hạn trong khi thi hành công vụ” quy định tại khoản 3, Điều 281 - Bộ luật hình sự năm 1999.

Xung quanh sự việc trên, PV Môi trường và Đô thị Việt Nam điện tử đã có cuộc trò chuyện cùng Thiếu tướng Lê Văn Cương, nguyên Viện trưởng Viện nghiên cứu chiến lược thuộc Bộ Công an. Thiếu tướng Cương đã thẳng thắn nhìn nhận sự việc khởi tố, bắt tạm giam bị can Phan Văn Vĩnh.


Thiếu tướng Lê Văn Cương, nguyên Viện trưởng Viện nghiên cứu chiến lược (Bộ Công an). Ảnh: Petrotimes

Thưa Thiếu tướng Lê Văn Cương, ông đánh giá như thế nào về việc cơ quan an ninh điều tra khởi tố bị can Phan Văn Vĩnh - cựu Trung tướng, nguyên Tổng cục trưởng Tổng cục Cảnh sát nhân dân, Bộ Công an để điều tra hành vi liên quan đến đường dây đánh bạc xuyên quốc gia với số tiền lên tới hàng ngàn tỉ đồng?

Ông Vĩnh có tội thì phải khởi tố. Còn ở mức độ như thế nào thì phải chờ cơ quan điều tra làm rõ...

Rõ ràng trong vụ việc này, chúng ta thấy cơ quan pháp luật làm việc rất nghiêm minh. Lực lượng công an rất rành mạch, công thì thưởng mà tội thì xử.

Bị can Phan Văn Vĩnh-là Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân, cán bộ cao cấp mà "nhúng chàm", vậy điều này có đáng không, thưa Thiếu tướng?

Lòng tham con người không có giới hạn, bản thân con người đẻ ra là tham rồi. Bây giờ điều khác nhau là nên dừng lại ở chỗ nào, không biết dừng lại thì sẽ sa ngã vào tù, đơn giản vậy thôi.

Đâu có phải năm tháng chống Mỹ rồi sẽ đỡ đi, làm gì có! Đừng nghĩ đơn giản như vậy, không có đâu!


Bị can Phan Văn Vĩnh - cựu Trung tướng, nguyên Tổng Cục trưởng Tổng cục Cảnh sát.

Trong vụ án này một lần nữa là lời khẳng định không có “vùng cấm”, diệt tham nhũng của Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng không, thưa Thiếu tướng?

Đúng như lời khẳng định của Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng nói: "Không có “vùng cấm” trong đấu tranh phòng, chống tham nhũng, tiêu cực. Tất cả đều bình đẳng trước pháp luật, công - tội phân minh, sai đến đâu xử đến đó”
.

Cổng thông tin điện tử Bộ Công an đưa tin về lệnh khởi tố, bắt tạm giam bị can Phan Văn Vĩnh.

Sau lệnh bắt Nguyễn Thanh Hóa về tội “tổ chức đánh bạc” lại đến Quyết định khởi tố bị can Phan Văn Vĩnh, câu chuyện về những “bài học kinh nghiệm” rút ra ở đây là chưa đủ, thưa Thiếu tướng?

Bài học này có nhiều lắm, Việt Nam có triệu bài học nhưng có ai học đâu. Mỗi lần rút bài học như thế tôi tính có triệu bài học nhưng không ai chịu học cả. Bài học đầu tiên là mỗi người phải biết có điểm dừng. Còn là tư cách Đảng viên, còn là công bộc của dân.

Mọi Đảng viên cần phải biết dừng ở điểm nào để con người ta tôn trọng. Cuộc đời hơn nhau ở điểm dừng, tiền ai chẳng thích, nhưng mà dừng lại chỗ nào cho người ta còn tôn trọng. Vượt qua giới hạn đấy là vào tù.

Và cũng đừng chủ quan, vào sinh ra tử cũng chưa là cái gì đâu, đúng là một trăm trận súng kề vai kề cổ không ăn thua. 5 lần 10 lần súng kề cổ không chết, nhưng “bọ nghiệt” trước đồng tiền lại chết đấy..

Công tác giám sát cán bộ cũng có sơ hở? Bị can Phan Văn Vĩnh là cựu Trung tướng, Nguyễn Thanh Hóa là cựu Thiếu tướng đáng lẽ điều này phải được phát hiện sớm chứ! Những tội phạm này không phải sau một đêm hôm qua ông tốt, đêm nay ông bị xấu, tội phạm này diễn ra ít nhất hàng năm rồi. Và nguyên nhân chính là vấn đề quản lý cán bộ, giám sát cán bộ còn lỏng lẻo.

Xin cảm ơn Thiếu tướng Lê Văn Cương đã thẳng thắn chia sẻ cùng bạn đọc Môi trường và Đô thị Việt Nam điện tử!

Khởi tố, bắt tạm giam bị can Phan Văn Vĩnh về tội “Lợi dụng chức vụ, quyền hạn trong khi thi hành công vụ” 

Ngày 06/4/2018, Cơ quan An ninh điều tra Công an tỉnh Phú Thọ đã ra Quyết định Khởi tố bị can, Lệnh bắt bị can để tạm giam 04 tháng đối với Phan Văn Vĩnh về tội “Lợi dụng chức vụ, quyền hạn trong khi thi hành công vụ” quy định tại khoản 3, Điều 281 - Bộ luật Hình sự năm 1999.
Căn cứ Quyết định khởi tố vụ án hình sự: Sử dụng mạng Internet thực hiện hành vi chiếm đoạt tài sản, tổ chức đánh bạc, đánh bạc, mua bán trái phép hóa đơn và rửa tiền xảy ra tại Phú Thọ và một số tỉnh, thành phố; căn cứ kết quả điều tra vụ án, có đủ căn cứ xác định, Cơ quan An ninh điều tra Công an tỉnh Phú Thọ đã ra Quyết định Khởi tố bị can số 356 và ra Lệnh bắt bị can số 358 để tạm giam 04 tháng đối với Phan Văn Vĩnh, sinh năm 1955 tại Nam Định; nơi cư trú: 199 Hàn Thuyên, phường Vị Hoàng, thành phố Nam Định, tỉnh Nam Định về tội “Lợi dụng chức vụ, quyền hạn trong khi thi hành công vụ” quy định tại khoản 3, Điều 281 - Bộ luật Hình sự năm 1999.
Các Quyết định và Lệnh trên đã được Viện Kiểm sát nhân dân cùng cấp phê chuẩn.
Trước đó, cùng ngày, Chủ tịch nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam đã ký Quyết định tước danh hiệu Công an nhân dân đối với Phan Văn Vĩnh.
Cơ quan An ninh điều tra Công an tỉnh Phú Thọ đang điều tra mở rộng vụ án, làm rõ trách nhiệm của các đối tượng có liên quan, xử lý nghiêm minh theo quy định của pháp luật.

NGỌC ANH thực hiện

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Ban Zắc nói: cảnh sát và lưu manh gần và dễ hiểu nhau mờ!

BÀI ĐẶC BIỆT VỀ CỰU TƯỚNG PHAN VĂN VĨNH



TỨ KHÚC VỀ TƯỚNG VĨNH

Nguyễn Hồng Lam

1. Cuối thập niên 1970, vừa được phân về phụ trách công an một xã vùng chiêm thuộc tỉnh Hà Nam Ninh (cũ), anh công an trẻ đã phải đối mặt ngay với một vụ án rất…nhà quê: HTX bỗng dưng bị trộm cạy kho khuân mất gần 1 tấn thóc giống. Thóc giống thì tất nhiên đắt hơn thóc thường. Đối với nền kinh tế HTX miền Bắc giai đoạn đó, đây là một vụ án rất nghiêm trọng. Bởi lẽ, không thể dùng thóc loại khác thay vào để gieo mạ, vì như vậy là sai kế hoạch, là phá chủ trương, phá hoại sản xuất. Xin cấp bù lại số thóc giống thì có mà chờ đến Tết mùng thất. Tóm lại là…rất nghiêm trọng. Thiệt hại chính trị của địa phương xem ra còn lớn hơn gấp bội sự bốc hơi của chục tạ thóc.

Sau khi xem xét hiện trường, dò hỏi khắp các nhà dân trong xóm, tân trưởng Công an xã đã yêu cầu một số công an viên, dân quân xã thay nhau rảo quanh chợ phiên các xã trong vùng, kê cho hết danh tính bất kỳ ai bán thóc. Sau ba phiên chợ, lọc lại danh sách, anh khẳng định: “Bắt được rồi!”. Nhà nghi phạm nằm ngay bên cạnh kho hợp tác xã. Vợ anh ta vừa đưa ra chợ 3 thúng, đúng loại thóc HTX bị mất. Bán thóc giống mà tiêu thì chẳng bao giờ có kết quả tốt.

Ngặt nỗi, không có cớ gì khám nhà người ta khi chỉ mới nghi cả. Suy nghĩ một chút, anh Trưởng công an xã cho gọi hết dân quân trong xã đến, bảo đêm nay cứ mang theo gàu, chậu chờ sẵn, khi có chuyện thì làm thế này, thế này….

Ba giờ sáng, cây rơm gần gian bếp nhà nghi phạm đột nhiên bốc cháy đùng đùng. Kẻng vỏ quả bom đánh inh tai, cả xóm bừng dậy dập lửa, cố ngăn không cho cháy lan từ cây rơm sang nhà bếp rồi bắt lên nhà trên. Dân quân vẫn luôn là lực lượng xung kích. Họ cứ xông bừa vào nhà trên khuân đồ đạc ra, phòng cháy lan. Chẳng hiểu sao, họ bình tĩnh ghê gớm, cứ nhè bao, thúng,.. chủ nhà giấu dưới gầm giường ra mà cứu, mà khiêng thẳng ra sân. Tảng sáng, đám cháy được dập tắt, chỉ thiệt hại mỗi cây rơm. Chủ nhà không mừng vì thoát nạn mà ngồi tiu nghỉu, luôn mồm bảo em nhận, em nhận. Không nhận ra mà được à, bao nhiêu thúng thóc giống ăn cắp của hợp tác xã đều đã bị bày ra giữa sân, không thiếu một cân. Có mà chối đằng trời!

2. Cũng anh Công an đó, sau này lên huyện (huyện nào đọc xong stt này bạn tự tìm hiểu lấy nhé) lại điều tra ra một vụ Công an xã mất súng rất thần tình. Chỉ bọn giang hồ ngoài ga Nam Định mới cần súng chứ không ai khác. Có điều thằng nào trộm, trộm rồi bán cho thằng nào thì chịu. Lại sau một hồi suy nghĩ, anh công an này bảo cấp dưới đi…may một túi năm gang bằng vải ka ki dày màu đen, đầu miệng thắt dây rút. Hỏi để làm gì, anh bảo khắc biết.

Ba giờ sáng - luôn luôn là ba giờ sáng nhé - nhà của một tay giang hồ gộc khu vực ga Nam Định đột nhiên có tiếng gõ cửa lộc cộc. Vừa mắt nhắm mắt mở ra ra mở cửa, chưa kịp nhận ra khách là ai, gã đã bị chụp bao giải rút lên đầu. Một người hất gã lên vai chạy băng băng trong đêm, ba bốn người khác chạy theo vữa đỡ, vừa rít răng: “Muốn sống thì im mồm!”.

Bao giải rút có gã giang hồ nằm trong được đặt ngay ngắn vắt ngang hai thanh ray đường xe lửa. Một người lôi bao thuốc lá ra châm điếu cuối cùng, tiện tay nhặt cục đá đường tàu nhét vào vỏ bao, nới giải rút nhét luôn vào ngực áo kẻ mới bị vác chạy đang khiếp đảm.

Hỏi: “Biết cái gì trong ngực mày không?”. Trả lời: “Dạ biết, quả lựu đạn”. “Uhm, biết mày đang nằm đâu không?” . Trả lời: “Dạ, ngang đường tàu”. Người kia hắng giọng: “Đúng rồi, có hiểu biết. Đường tàu đấy. Mày cứ nằm im đi, chút nửa tàu chạy qua sẽ cắt mày làm ba. Mày mà cựa quậy, lựu đạn trong túi nó nổ banh xác. Hiểu chưa?”.

Hiểu quá đi chứ. Thằng giang hồ đái ra quần đọc luôn một bài trăng trối: “Em cắn rơm cắn cỏ lạy các bác, các đại ca. Em còn mẹ già, vợ dại, 4 đứa con thơ nheo nhóc. Các bác, các đại ca, các lãnh tụ mở lượng hải hà cho em được sống, muốn gì em cũng chiều. Bảo cắt tiết thằng mèo mả gà đồng, ma cô ma cạo nào em cũng xin vâng…”.

Người kia cắt ngang: “Chẳng cắt, thẻo ai cả. Tao chỉ muốn nghe một câu thôi: khẩu súng trộm của xã đâu rồi?”. Thằng kia lại rống lên: “Em hứa, em thề, em bảo đảm, em không liên quan. Trộm súng là thằng X “sủi”. Nó không bán, mà trộm rồi giao lại cho anh Z “ga”. Bọn “quân khu” (lưu manh xuất thân là bộ đội ra quân) đang định “đánh giậm” mẻ lớn ạ. Em hứa, em thề, em bảo đảm. Em mà nói sai, lựu đạn nổ banh xác, tàu hỏa cán thây 18 mảnh…”.

Lại bị cắt ngang, nhưng lần này là bởi những tiếng phì cười. Gỡ bao giải rút ra khỏi đầu tên giang hồ, lôi gói thuốc ra khỏi túi nó, người kia cười to: “Ừ, sẽ nổ, nếu có lựu đạn. Nhưng đây chỉ là cục đá thôi. Bố bảo mày cũng không dám láo đâu. Tao tin. Giờ thì im lặng về nhà ôm vợ, coi như đêm nay mày chưa hề ra khỏi giường đâu nhé”.

Thằng giang hồ chân không bám đất, đến khi đó mới tạm hồi dương. Nhận ra những người vừa khiến nó chết khiếp không phải là bọn đầu gấu ngoài ga hay đám ưa lảng vảng tụ tập quanh khu vực nhà máy dệt, nhà thờ Khói Đồng hay bờ hồ Vị Xuyên, nó thảng thốt kêu lên: "Chú Vĩnh"!

Ba tiếng đồng hồ sau, thằng trộm súng và kẻ nhận súng đều bị bắt, khẩu súng được thu hồi.

3. Những giai thoại phá án liên quan đến “chú Vĩnh”, Phan Văn Vĩnh nhiều không đếm hết. Không thằng lưu manh thành Nam Định nào nghe qua tên ông mà không run. Nhưng chúng phục ông. Ông làm án, đối đầu và đối thoại với giang hồ, tội phạm không cứng nhắc, không máy móc. Vụ nào kể lại cũng nhuốm màu giai thoại. Ông bảo, “không phải khi nào đó cũng là lợi thế. Nhiều khi “già quá lại hóa non”. Và tôi đã từng phải trả giá”.

Ngày 12-3-1991, nắm được trước kế hoạch có 5 tên cướp từ Thái Bình sang Nam Định đánh cướp hiệu vàng Thịnh Vượng, Phan Văn Vĩnh quyết định cho đón lõng bắt quả tang. Biết rõ đám cướp này mày manh động, không ngần ngại dùng hàng nóng nếu bị truy bắt, Phan Vĩnh chủ trương chỉ bắt tại trận một tên, những tên khác để cho chúng chạy, CSHS sẽ bắt nguội sau để bảo đảm an toàn.

Khoảng 3 giờ sáng ngày 13-3, toán cướp xuất hiện. 4 tên rút đồ chơi ém hai bên, tên thứ 5 vào đạp cửa gọi chủ tiệm dậy để mua vàng. Trinh sát tên Đài đóng vai chủ nhà vừa mở cửa đã bị tên cướp gí súng vào giữa mặt. Nhanh như cắt, Đài đánh bật súng của tên cướp. Toán cướp hiểu ngay chúng đã bị công an mai phục giăng lưới, lập tức túa ra chạy. Tên cầm súng tên là Phạm Văn Quang bị Phan Văn Vĩnh lao theo quật ngã, nằm đè lên người. Tên cướp Nguyễn Mạnh Cường thấy thế bèn rút lựu đạn ném vào ngay chỗ tên Quang bị Phan Văn Vĩnh đang đè, nhằm giết cảnh sát truy đuổi, giết luôn đồng bọn để diệt khẩu. Lựu đạn nổ, khắp người Vĩnh dính hàng chục mảnh, một mảnh găm vào mắt. Tên Quang nằm dưới, trên người có Phan Văn Vĩnh chắn mảnh nên hầu như không hề hấn gì. Hắn hất Phan Vĩnh ra bỏ chạy nhưng bị tiêu diệt ngay. Bốn tên kia chạy thoát khỏi hiện trường nhưng cũng bị bắt ngay khi vừa về đến Thái Bình, cùng với 4 quả lựu đạn..

Phan Văn Vĩnh tỉnh dậy trong bệnh viện và biết mình chỉ còn một mắt phải. Từ đó viên sĩ quan công an lẫy lừng có thêm một biệt danh giang hồ hơn cả giang hồ: Vĩnh “chột”!

Làm án lẫy lừng nhưng Phan Vĩnh hầu như không cho báo chí tiếp cận. Trang wiki lập về ông cũng ghi rất sơ sài. Cả sau này, khi đã là trung tướng Tổng cục trưởng, ông vẫn ít chịu tiếp xúc báo chí. Hiểu cho đúng, đó không phải là sự dè dặt của một người khiêm tốn. Đó là sự kiêu ngạo không bộc lộ và không ưa bộc lộ của một cao thủ cực kỳ lão luyện trong nghề đánh án.

Có một giai thoại kể rằng, bên lề Hội nghị Công an Toàn quốc năm 1996, báo chí đã vậy quanh Trung tá Phan Vĩnh với câu hỏi: nhờ đâu mà chỉ trong một thời gian ngắn giữ chức GĐ CA Nam Định, ông đã khiến giang hồ gần như biệt bóng ở xứ này, trong khi trước đó thành Nam khét tiếng đất dữ, thủ phủ giang hồ Bắc? Phan Vĩnh đã trả lời: “Dễ lắm. Nhậm chức giám đốc xong, tôi hẹn hết 500 thằng đấu gấu giang hồ lại, phát cho mỗi đứa một cái phong bì. Tôi bảo: “Anh vừa lên giám đốc. An hay nguy đất này giờ là trách nhiệm của anh. Các chú cầm lấy ít tiền, qua bên kia phà Tân Đệ, về Thái Bình, Hải Phòng ….hay đi đâu đó mà làm ăn, để đây cho anh yên tí. Lỡ có “móm” thì về, anh lại cho một ít”. Chúng nó quý nên nghe tôi, kéo nhau bỏ đi hết. Vậy là Nam Định yên lành. Nào có bí quyết gì đâu”.

Chuyện này do chính ông Phan Vĩnh tường thuật cho 3 nhà văn Minh Chuyên, Nguyễn Kế Nghiệp, Nguyễn Hồng Lam nghe trong một bữa uống rượu khan trong quán bar, lúc 3h sáng tại Nam Định vào tháng 3- 1997. Nghe đó, biết đó, tôi chỉ nhắc lại. Đúng hay sai, ai thắc mắc cứ kiếm ông Phan Vĩnh mà hỏi. Vẫn không tin thì cứ đi tra Goole. Nhưng tôi phải nói trước là Google chẳng biết đếch gì đâu mà tra.

4. Và bây giờ, vị tướng làm án lẫy lừng ấy lại trở thành nhân vật tiêu điểm trong một vụ án khác với vai trò ngược lại. Ngày mai, chỉ ngay ngày mai thôi, tên ông sẽ là đề tài cho những bình luận bất tận, nhưng câu chuyện bất tận mà nhiều khi ngay chính người viết ra cũng không chắc đã biết. Tựu trung, người ta sẽ suy đoán, lý giải rằng ông gục ngã vì tiền, rất nhiều tiền, tự biến mình từ khắc tinh của tội phạm trở thành kẻ tiếp tay cho tội phạm.

Tôi nghĩ khác một chút. Vai trò của tiền, của vật chất tất nhiên khó phản bác, nhưng có lẽ với trường hợp cựu Trung tướng Phan Văn Vĩnh, đó không phải nguyên nhân chính. Cốt lỏi là sự kiêu ngạo của quyền lực mang màu sắc giang hồ. Với một người lão luyện như Phan Vĩnh, rất có thể ông sẽ tự phụ rằng không có thể loại tội phạm nào có thể qua được mắt ông. Ông trị chúng, điều khiển chúng như ông muốn. Bắt hay tha, số phận và “sự nghiệp” của chúng đều do ông quyết định. Mọi cạm bẫy, mọi sự đe dọa đều vô nhiễm vào ông. Có chăng, ông chỉ quên mất một điều: ông nắm rõ và điều khiển, quyết định được mọi loại tội phạm nhưng không chắc ông đã tự nhìn được cái gáy của mình, không chắc có thể điều khiển và quyết định được số phận của mình.

Âu cũng là một đoạn kết đáng tiếc và rất buồn…

6.4.2018
NGUYỄN HỒNG LAM

Phần nhận xét hiển thị trên trang