Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Thứ Bảy, 7 tháng 4, 2018

Nơi phải dựa vào đoàn la thồ hàng giữa lòng nước Mỹ


https://baomai.blogspot.com/
Nằm dưới đáy thẳm vực sâu của Đại Vực (Grand Canyon) là ngôi làng tồn tại suốt 1.000 năm qua, nơi hàng ngày vẫn được tiếp vận lương thực bằng những con la.

Xa cung đường quen thuộc

Khoảng 5,5 triệu du khách đến thăm Đại Vực mỗi năm, nhưng rất ít người biết rằng vực sâu khổng lồ này là nơi trú ngụ của ngôi làng tí hon ẩn dưới 3000 feet (914.4m) nơi đáy sâu: Làng Supai ở Bang Arizona.

https://baomai.blogspot.com/

Cách tám dặm từ con đường gần nhất và nép sâu vào thung lũng ở đáy Vực Havasu, làng Supai là ngôi làng hẻo lánh nhất trong 48 bang kề cận nhau của Hoa Kỳ.

Cách duy nhất để đến làng Supai là bay bằng trực thăng, cưỡi la hoặc đi bộ tám dặm qua những quãng quanh co chóng mặt, những rặng đá sa thạch và những vách đá cao dựng đứng.

https://baomai.blogspot.com/

Trong thực tế, ngôi làng quá biệt lập đến mức nó là nơi cuối cùng ở Hoa Kỳ còn có dịch vụ chuyển phát thư tín bằng đoàn la mỗi ngày.

Nhưng với những ai sẵn sàng rời khỏi Quốc lộ 66 ở Peach Springs, theo một con đường hoang vu khoảng 67 dặm về hướng Đồi Hualapai và đi bộ xuống hẻm núi, bạn sẽ khám phá được một trong những bí mật tuyệt vời nhất của Grand Canyon: ốc đảo với tuyệt vời với 5 ngọn thác dựa vào vách đá hai tỷ năm tuổi.

https://baomai.blogspot.com/

Đây là Shangri-La ư? Không phải, đây là quê hương cổ xưa của bộ tộc thổ dân da đỏ Havasupai, những người đã âm thầm sống trong lòng một trong bảy kỳ quan thiên nhiên của thế giới suốt hơn 1.000 năm qua.

https://baomai.blogspot.com/

Havasupai nghĩa là "người dân của dòng nước xanh biếc" và cư dân ở đây tin vào dòng nước xanh ngọc linh thiêng kia không chỉ chảy trên mặt đất mà còn chảy trong lòng mỗi người con của bộ lạc.

https://baomai.blogspot.com/

Ngôi làng nhỏ trong hẻm núi lớn

Sau bốn giờ đi bộ qua mê cung màu gạch đỏ cũ kỹ và những bụi cây đầy gai, hẻm núi mở rộng và hoang mạc bừng nở trong màu xanh mát rượi của cỏ cây gần khe núi Havasu. Chào mừng bạn tới Supai, nơi dân số gồm 208 người.

Băng qua khe núi và đặt chân đến làng Supai cũng giống như thể ta được dịch chuyển đến vùng thời gian khác.

https://baomai.blogspot.com/

Không có đường xá hay xe cộ, và giao thông duy nhất trong làng là người dân dẫn la và ngựa đi qua hẻm núi tung bụi mù. Hàng loạt nhà cửa được xây từ những nguyên liệu có sẵn xung quanh như một cửa hàng tổng hợp, quán ăn, bưu điện, trường tiểu học, nhà nghỉ nhỏ và hai nhà thờ.

Cư dân nơi đây vẫn nói tiếng Havasupai, trồng bắp, bí đao và các loại đậu, và đan các rổ cói, như tổ tiên họ từng làm. Và âm thanh của nước luôn vang vọng - như thể từ dòng thác xa xôi hay từ những dòng suối nhỏ đổ vào.

https://baomai.blogspot.com/

Đoàn la thồ hàng

Vì Supai không có đường xá, chỉ có hai cách đưa nhu yếu phẩm đến làng: đó là chuyển xuống theo đường đi bộ hoặc thả hàng xuống từ trực thăng.

Cách rẻ nhất và đáng tin cậy nhất vẫn là đi bộ. Vì thế, trong kỷ nguyên chuyển phát nhanh này, cư dân làng Supai vẫn nhận hàng từ đoàn la thồ hàng.

https://baomai.blogspot.com/

Không ai biết chính xác khi nào thì việc thồ hàng bằng đoàn la bắt đầu, nhưng như người làng còn nhớ được thì đều đặn sáu ngày mỗi tuần, một người thồ hàng dẫn đầu một đoàn thồ hàng móng guốc đi bộ 3 giờ xuống đáy hẻm núi và 5 giờ nữa để đi lên.

Mỗi món hàng mà dịch vụ Bưu Chính Hoa Kỳ (USPS) gửi lên xuống trên con đường bụi mù còn được đóng dấu mộc đặc biệt có chữ "Mule Train" (Đoàn la thồ hàng).

https://baomai.blogspot.com/

Chuyển phát đặc biệt

Trong khi tuyến đường bưu chính bằng la này có vẻ cực kỳ dài, thực ra nó bắt đầu từ vị trí cách làng Supai 75 dặm, nằm trong làng Peach Spring, và được thực hiện bắt đầu từ trước khi mặt trời mọc mỗi ngày.

Hầu hết các bưu kiện do đoàn la chuyển tới thực ra không phải bưu kiện, mà là thực phẩm, thuốc men và các loại nhu yếu phẩm khác mà dân làng và vài cửa hàng gần đó cần để duy trì hoạt động.

https://baomai.blogspot.com/

Vì làng Supai là nơi duy nhất ở Hoa Kỳ vẫn nhận bưu phẩm bằng đoàn la chuyển thư, Peach Springs là nơi duy nhất ở Hoa Kỳ có bưu điện mà có phòng đông lạnh.

Mỗi sáng sớm, dịch vụ bưu chính Hoa Kỳ USPS sẽ các loại hàng tạp hóa và thức ăn đông lạnh mà dân làng Supai muốn mua lên một xe tải, lái một giờ khi trời còn tờ mờ sáng đến bờ bên kia hẻm núi, và chất từng phần hàng lên mỗi con la để bắt đầu chặng cuối cùng, đưa hàng đến bưu điện của làng.

Thay đổi chóng mặt

Havasupai luôn luôn dựa vào chặng đường bụi mù ven hẻm núi để kết nối với thế giới bên ngoài.

Từ những nhà truyền giáo đến thợ mỏ, thương nhân và những bộ tộc, cho đến những du khách hiếm hoi, mọi người đến rồi đi trong nhiều thế kỷ qua. 

Nhưng vào giữa thập niên 1900, bộ tộc đã mở đường mòn cho du khách và tận dụng cảnh quan kỳ vĩ để phát triển du lịch.

https://baomai.blogspot.com/

Ngày nay, hơn 20.000 khách du lịch đi bộ, cưỡi la hay đi bằng trực thăng đến Supai - mỗi người đều phải xin được giấy phép đặc biệt từ Hội đồng Bộ lạc Havasupai để có thể vào bên trong khu vực.

Từ tháng Hai đến tháng Mười Một, du khách có thể trú ngụ tại nhà nghỉ đơn sơ của bộ tộc hoặc xin giấy phép dựng lều qua đêm để ngủ trong khu vực Thác Havasu và Thác Mooney.

https://baomai.blogspot.com/

Những người không muốn theo con đường đi bộ bốn giờ đến làng có thể vào Supai bằng chuyến trực thăng chỉ trong bốn phút.

https://baomai.blogspot.com/

Rắc rối trên đường đi

Trong vài thập niên qua, nhiều người đã lên tiếng chống lại việc đối xử tàn tệ với các đàn lừa và la đưa du khách qua hẻm núi.

Theo Susan Ash, đồng sáng lập của tổ chức Ngăn chặn Bạo hành Động vật tại địa phương, vấn đề không hẳn là do công ty Bưu Chính Hoa Kỳ SPS, mà là thiếu sự quản lý đối với những chủ đàn gia súc thương mại tại địa phương, những người bạo hành đàn gia súc.

https://baomai.blogspot.com/

"Không có người hay cơ quan chức năng kiểm tra đàn gia súc đó và mức độ mà chúng phải chịu đựng là không thể chấp nhận được," Ash nói. "Nhiệt độ ở đây thường lên tới 155F (hơn 68 độ C), và một số chủ gia súc bắt đàn ngựa và la chạy lên xuống tám dặm đường không có chút nước uống cho đến khi chúng chết."

Bộ lạc nói hành vi ngược đãi động vật chỉ là ngoại lệ, không phải là phổ biến. Thư ký Hội đồng Bộ lạc Havasupai, ông Bonnie Wescogane, nói bộ lạc đã thuê một nhóm các chủ đàn gia súc để kiểm tra tất cả gia súc sử dụng vì mục đích thương mại và chấm điểm sức khỏe của chúng từ 1 -10.

https://baomai.blogspot.com/

Hẻm núi có lượng mưa chưa tới 9 inches hàng năm, nhưng Thác Havasu và Mooney lại có nước từ mạch ngầm mà nhiều người tin rằng dòng chảy này đã 30.000 năm tuổi.

Dòng nước gào rú đổ từ độ cao 100ft (hơn 30m) từ vách đá sa thạch và trào xuống thành dòng nước ở một hồ xanh biếc bên dưới.

Màu xanh nhiệt đới 

https://baomai.blogspot.com/

Ngày nay, dòng nước khoáng duy trì sự sống đã giúp Havasupai sinh tồn suốt 1.000 năm qua trong hoang mạc đang quyến rũ du khách lội qua hàng loạt những hồ nước xanh đẹp kinh ngạc. Nhưng trong hàng trăm năm, không ai biết điều gì đã khiến màu nước ở Havasu lại xanh biếc như từ thế giới khác - cho đến khi các nhà khoa học vào cuộc.

Các vỉa đá sâu trong nền hẻm núi và bên dưới thác đầy quặng đá vôi được gọi là travertine. Khi nước khoáng có chứa nhiều chất travertine gặp không khí, phản ứng hóa học xảy ra và calcium carbonate - một chất tương tự như phấn viết bảng - vào trong nước sẽ phản chiếu ánh mặt trời trên cao và tạo thành màu xanh ngọc.

Lịch sử đầy tự hào

https://baomai.blogspot.com/

Trước khi người Châu Âu đến định cư tại đây, Havasupai từng là vùng lãnh thổ rộng 1,6 triệu acres - gần bằng diện tích của tiểu bang Delaware. Nhưng vẻ đẹp choáng ngợp của vùng đất này cùng những mỏ khoáng sản phong phú đã thu hút những người tiên phong và các nhóm lợi ích chính phủ, vùng đất một thời mênh mông giờ bị thu hẹp lại chỉ còn 518 acres gần khu vực làng Supai vào năm 1882.

Trong thời kỳ quá nhiều bộ lạc thổ dân Châu Mỹ bị buộc phải rời bỏ vùng đất của mình, người Havasupai bị cuốn vào hàng loạt các cuộc chiến pháp lý dữ dội để bảo vệ lãnh thổ tổ tiên họ để lại.

https://baomai.blogspot.com/

Họ đã khiếu nại lên Quốc hội bảy lần trong thời gian từ 1908 đến 1974. Khi Tổng thống Roosevelt đưa Grand Canyon vào danh sách Công viên Quốc gia vào năm 1919, rất nhiều người Havasupai đã trở thành nhân viên của công viên quốc gia, sẵn sàng dùng những hiểu biết của mình để làm hướng dẫn viên trong khi đó vẫn tiếp tục vận động hành lang để bảo vệ vùng đất của mình.

Dân tộc có chủ quyền

Vào năm 1975, Tổng thống Ford ký một luật cho phép người Havasupai quản lý thêm 185.000 acres đất, cũng như có quyền tiếp cận 95.000 acres do Cơ quan Quản lý Công viên Quốc gia phụ trách.

https://baomai.blogspot.com/

Ngày nay, bộ tộc không còn bị giam cầm ở đáy hẻm núi nữa, mà có thể trở lại vùng săn bắn linh thiêng của họ ở vùng cao nguyên trên đỉnh hẻm núi và rừng thông mỗi mùa đông.

Tộc Havasupai giờ đây được chính phủ Hoa Kỳ công nhận là một dân tộc bộ lạc có chủ quyền và được phép tự trị các vấn đề nội bộ.

https://baomai.blogspot.com/

Bảy thành viên hội đồng bô lão được gọi là Hội đồng Bộ lạc được bầu cử bởi dân làng và quyết định từ luật địa phương cho đến việc du khách nào được phép bước vào làng Supai.

Lũ quét

https://baomai.blogspot.com/ 

Nhiều năm qua, đe dọa khủng khiếp nhất với người Havasupai là lũ quét. 

Trong năm 2008 đến 2010, mưa triền miên đã đe dọa hàng chục nhà cửa, cầu và tòa nhà và khiến hàng trăm du khách phải sơ tán.

Con đường nối Supai với thế giới bên ngoài bị sập năm 2010, khiến làng bị cô lập không thể chuyển hàng bằng la, tiếp tế nhu yếu phẩm và không thể làm du lịch.

Đầu năm 2011, bộ lạc và Thống đốc bang Arizona đã đưa đơn lên Bộ Nội An Hoa Kỳ xin viện trợ và nhận được 1,63 triệu đô la Mỹ cho chương trình cứu trợ thảm họa liên bang.

https://baomai.blogspot.com/

Lũ lụt và những người tiên phong đã đến và đi qua nơi này suốt 1000 năm, nhưng sự hiện diện vững chãi bên dưới hẻm núi Havasu là người Havasupai, vẫn kiên định chờ Mẹ Thiên nhiên dẫn đường chỉ lối.

"Đây là quê hương của tổ tiên và tâm linh chúng tôi," Wescogane nói. "Chúng tôi là dòng thác, là dòng nước chảy xuyên qua làng và là rặng núi bao quanh."



Reuben Hernandez và Eliot Stein

https://baomai.blogspot.com/

Phần nhận xét hiển thị trên trang

ANH HÙNG LÀ …. ĐẾCH SỢ THẰNG NÀO


Định nghiã trên xem ra rất đúng với tướng Phan Văn Vĩnh. Từng làm đến chức Tổng cục trưởng Tổng cục Cảnh sát, đại biểu Quốc hội, Anh hùng lực lượng vũ trang, Phan Văn Vĩnh nổi tiếng lẫy lừng trong vụ triệt phá tội phạm với danh tiếng oai hùng của Đội CSĐT Thành Nam, ghi đậm dấu ấn khi từng là Trưởng ban điều tra nhiều chuyên án lớn như vụ thảm sát Lê Văn Luyện (Bắc Giang), vụ bắt "bầu" Kiên và đồng phạm, vụ thảm sát ở Bình Phước, rồi ra lệnh phải bắt bằng được Trịnh Xuân Thanh về nước. Nhà đẹp, to, cao với 3 cửa ra vào 3 phía, tiền của, quyền lực đầy mình, vậy mà ông tướng này vẫn không chống nổi sự cám dỗ của những đồng tiền xương máu, bẩn thỉu…..
Phải chăng Phan Văn Vĩnh cho rằng: Đã là Anh hùng thì đếch sợ thằng nào ? Đố đứa nào dám đụng đến lông chân tao ?
Nghe nói sắp tới một số tướng to hơn tướng Vĩnh, tướng Hóa cũng sẽ lần lượt bị cho vào lò. Việc này cho thấy sự thối nát, tha hóa, biến chất đến khốn nạn của lực lượng công an, những người luôn được cho là giữ bình yên cuộc sống nhân dân…Tướng chống tội phạm mà lại phạm tội kinh khủng, tinh vi đến thế là cùng....
Cần lắm một cuộc đại cách mạng, một cuộc giải phẫu quyết liệt, khẩn cấp cho toàn ngành công an....
Ảnh: Tướng Vĩnh, tướng Hóa và Nguyễn Văn Dương (con Phạm Quang Nghị) trong một bữa ăn xa hoa như vua chúa …..


Phần nhận xét hiển thị trên trang

Điều gì đã thay đổi cuộc đời con người một cách ngoạn mục như vậy chỉ trong 20 năm?



Năm 1997, Shon Hopwood là một kẻ nghiện rượu và ma túy nặng, cướp phá 5 ngân hàng và lĩnh án 11 năm tù giam. Vậy nhưng hiện tại, kẻ cướp nhà băng ấy hiện đang là một Giáo sư giảng dạy luật pháp trong một trường Đại học nổi tiếng của Mỹ. Điều gì đã thay đổi cuộc đời con người một cách ngoạn mục như vậy chỉ trong 20 năm?
Shon Hopwood sinh ra và lớn lên tại bang Nebraska trong một gia đình nông dân khá giả. Hồi còn nhỏ, Hopwood là cậu bé hoạt bát, hòa đồng và chăm chỉ; cậu thường phụ ba mình trông coi trang trại bò sữa. Tuy nhiên, cậu không thích học và điều này đã ảnh hưởng rất lớn đến tương lai của cậu.
Lớn lên, Hopwood cũng đỗ đại học như nhiều người bạn khác, nhưng vì thường xuyên bỏ học nên Hopwood bị đuổi khỏi trường. Nghỉ học, Hopwood tham gia quân ngũ trong vòng 2 năm sau đó trở về quê nhà. Mỗi ngày 12 tiếng đồng hồ, anh làm việc trong tầng hầm của trang trại, cuộc sống khó khăn, khốn khổ đã khiến Hopwood cảm thấy chán nản, anh rơi vào ma túy và rượu chè. Đêm nọ, người bạn của Hopwood rủ anh đi cướp ngân hàng và anh đồng ý.
John Fellers (trái) và Shon Hopwood (phải). (Ảnh dẫn qua Lincoln Journal Star)
Vào một ngày thu tháng 8/1997, hai chàng thanh niên xách hai khẩu súng trường và hộp đựng đồ nghề bằng sắt xông vào một nhà băng tại Mỹ cướp tiền. Mặc dù lúc đó, Hopwood đầm đìa mồ hôi, trống ngực đập liên hồi nhưng cả hai gom được 50.000 USD rồi bỏ trốn.
Ngay sau vụ cướp táo tợn trong đời, cả Hopwood và bạn thân của mình đều biết rằng họ vừa vướng vào một sai lầm khủng khiếp. Bạn của Hopwood khuyên anh ra đầu thú và trả lại số tiền. Tuy nhiên, Hopwood không đồng ý và tiếp tục đi cướp thêm 4 nhà băng nữa.
Sau đó Hopwood bị bắt. Thẩm phán Richard Knof tuyên án anh 12 năm và 3 tháng tù giam. Lúc đó, Shon Hopwood mới chỉ 23 tuổi. Cánh cửa tương lai khép lại ngay trước mắt một người trẻ, một dấu chấm hết cho tất cả những dại dột và sai lầm.
Cuộc đời phía sau những song sắt
Kinh khủng trước cảnh đánh đấm và lau dọn của các tù nhân trong trại giam, Hopwood quyết định xin làm tại một thư viện trong nhà tù, nhưng anh thậm chí đã không đọc đến bất kỳ một cuốn sách nào của thư viện trong suốt 6 tháng đầu tiên làm việc tại đây. 
Hopwood nói với Đại Kỷ Nguyên tiếng Anh: “Tìm được việc làm trong thư viện pháp luật nhà tù, phân phát sách tốt hơn là rửa bàn trong nhà bếp và đó thật sự là động lực ban đầu để tôi làm việc trong thư viện pháp luật”.
Tháng 6/2000, Tòa án Tối cao Hoa Kỳ quyết định  bất cứ luận điểm nào bên công tố đưa đến cơ nguy làm bị cáo chịu án nặng hơn phải thuyết phục được bồi thẩm đoàn. Để được khoan hồng, bị cáo nên thành khẩn nhận tội ngay. Đây chính là nguồn động lực cho Hopwood nghiên cứu luật, anh nghĩ quyết định này có thể giúp anh thay đổi hình phạt của Tòa đối với anh.
Hopwood nói: “Tôi đột nhiên có động lực để tự giải quyết vấn đề của mình và cuối cùng tôi cũng đã có động lực để nghiên cứu luật”.
Trong suốt 2 tháng, Hopwood dành thời gian nghiên cứu về luật và soạn ra bản thảo trình lên tòa để xin thay đổi hình phạt bản án đối với anh. Tuy nhiên, đơn của anh không được phê chuẩn. Vậy nhưng, điều đó không cản trở được anh quan tâm tới luật pháp. Hopwood dành rất nhiều thời gian tìm hiểu về luật, anh đọc những cuốn sách giáo khoa luật dài tới cả 1650 trang.
“Những gì tôi tìm thấy là tôi thực sự rất thích quá trình giải quyết các bài toán pháp luật và viết ra câu trả lời, và vì vậy tôi bắt đầu giúp đỡ các tù nhân khác với các trường hợp của họ”.
(Ảnh dẫn qua npr)
Hopwood không nhớ tên của người đầu tiên anh đã giúp đỡ, nhưng anh nhớ John Fellers, bạn cũng đồng là bạn tù với anh. Hopwood giúp Felllers nộp đơn lên Tòa án tối cao Hoa Kỳ. Hàng nghìn lá đơn được nộp lên, nhưng chỉ chưa đầy 100 lá đơn được chấp nhận và lá đơn của Hopwood là một trong gần trăm lá đơn hiếm hoi ấy. Hopwood có khoảng 30 lá đơn tương tự như vậy. 
Cũng trong thời gian này, lá đơn kháng án của Hopwood viết giúp một tù nhân đã gây chú ý với Cựu Thứ trưởng Tư pháp Hoa Kỳ. Ông đặc biệt ấn tượng với tên cướp nhà băng có năng lực viết đơn kháng án bằng những lý luận rất rõ ràng và mạch lạc. Cũng chính trong thời gian này, tình bạn giữa Hopwood và ông cựu Thứ trưởng nảy nở. Đây cũng chính là mối nhân duyên thay đổi tương lai sau này của Hopwood.
Năm 2009, Hopwood mãn hạn tù, lúc đó anh 33 tuổi. Trở về cuộc sống đời thường, Hopwood ước mơ sống một cuộc đời bình thường như bao con người khác. Hopwood muốn được đi học, muốn có một gia đình nhỏ ấm áp; sau quyết định nông nổi của tuổi trẻ bồng bột, anh giờ đã chín chắn và trưởng thành. Anh đi xin việc, nhưng vết đen trong quá khứ biến thành một trở ngại lớn đối với anh trong việc hòa nhập xã hội. Cuối cùng, Hopwood tìm được một công việc rửa xe ở thành phố Omaha, bang Nebraska. 
Thật may mắn, nhờ gây được ấn tượng sâu sắc với ngài Cựu thứ trưởng, Hopwood đã được ông bảo lãnh vào làm cho một công ty luật. Như huyền thoại, chuyện làm lại cuộc đời của một tên từng 5 lần cướp nhà băng được tờNew York Times đăng tải làm Shon Hopwood được nhiều lời mời làm diễn giả ngay cả hợp đồng viết sách.
Vẫn còn khó khăn khi nộp bản tư pháp lý lịch để được vào trường Luật, nhưng trường Đại học Washington chấp thuận cấp cho Hopwood một học bổng toàn phần. Lúc ấy, anh đã có vợ và một cậu con trai nhỏ. Ngày đầu tiên anh đi học cũng là ngày vợ sinh đứa thứ hai. Đó là một bé gái.
Hopwood học 12 giờ mỗi ngày với ước mơ làm luật sư. Anh rất lo lắng vì sợ rằng quá khứ đen tối sẽ khiến giấc mơ của mình không thể trở thành hiện thực. Cuối cùng, sau khi vượt qua nhiều cuộc kiểm tra và đánh giá của cơ quan pháp luật Mỹ, anh chính thức được công nhận trở thành luật sư vào tháng 4/2015. Sau đó, anh được nhận vào làm việc tại Đại học Georgetown với vị trí giáo sư dạy luật, theo The Washington Post.
Học kỳ này Hopwood đang giảng dạy một lớp học về luật pháp và chính sách của nhà tù. Anh nói rằng, kinh nghiệm nhà tù của anh ảnh hưởng đến cách anh hướng dẫn sinh viên của mình.
Theo kinh nghiệm ở trong tù, anh đã quá quen với kết quả của quá trình pháp lý sau khi bắt giữ, xét xử và kết án.
“Tôi không chỉ biết các học thuyết pháp lý về những quyền hiến định mà tù nhân có, bởi vì tôi đã nghiên cứu luật này trong một thời gian dài, nhưng tôi cũng đã kiện một số người tuyên bố này”.
Khi Hopwood không giảng dạy, anh là một nhà hoạt động tích cực cho cải cách tư pháp hình sự.
Hopwood thuộc Hội đồng Quản trị Gia đình đối với Mức Tối thiểu bắt buộc. Anh cũng đã đến Nhà Trắng trong mấy tháng gần đây để thảo luận về cải cách nhà tù. Anh cũng làm một số điều hợp lý cho kiện tụng ngày nay.
Người ta có thể nghĩ rằng Hopwood có cái nhìn hoặc quan điểm sâu sắc về pháp luật hơn các đồng nghiệp của mình, nhưng anh có phần không đồng ý.
“Chỉ vì tôi đã vào tù và họ không có. Tôi nghĩ nếu không thì quan điểm của chúng tôi rất giống nhau”. Hopwood giải thích. “Tôi chưa từng gặp bất kỳ ai trong số các đồng nghiệp của tôi mà không hiểu rằng hệ thống tư pháp hình sự quá lớn, chúng ta đã giam cầm con người quá lâu, và chúng ta thực sự cần phải nghĩ đến việc làm cho hệ thống tốt hơn”.
Trên con đường đi tới thành công, mỗi người chúng ta thường xuyên phải đối mặt với những vấp ngã và thất bại. Nhiều người thường tự đóng kín cánh cửa cuộc đời sau một biến cố lớn hay thất bại nào đó. Có người nói rằng đã quá muộn để bắt đầu, có người vẫn loay hoay tìm kiếm câu trả lời cho đam mê và mục đích. Và dường như sự đợi chờ và tìm kiếm đã quá lâu khiến họ không thể tiếp tục một tương lai với nhiều hy vọng đón đợi, nhưng đừng bỏ cuộc vì chẳng ai biết được tương lai của mình tươi đẹp nhường nào như câu chuyện của kẻ cướp nhà băng Shon Hopwood mà bạn đã biết trên đây. 
Tuệ Minh

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Xóa các Tổng cục Bộ Công an - Phá nguy cơ tạo phản của "đàn em" Ba Dũng?


Phạm Viết Đào
Dư luận đang bàn tán xôn giao về chủ trương cái cách lại bộ máy tổ chức của Bộ Công an, xóa cơ cấu tổ chức bộ máy cấp tổng cục. Để hiểu được sâu xa về sự cải tổ quyết liệt cơ cấu cái bội máy của cái đội quân vẫn được coi là “ còn đảng còn mình ấy’, chúng ta nên tìm hiểu ai là “cha đẻ” của cái bộ máy “ cấp tổng cục” ở cái Bộ vẫn xưng danh “thanh kiếm và lá chắn “ của chế độ, của Đảng?

Xin dẫn một số thông tin đáng lưu ý:” Ngày 15 tháng 9 năm 2009, Thủ tướng Chính phủ ký Nghị định số 77/2009/NĐ-CP, Quy định chức năng nhiệm vụ quyền hạn và cơ cấu tổ chức của Bộ Công an. Theo đó, 6 Tổng cục hiện tại của Bộ Công an (An ninh nhân dân, Cảnh sát nhân dân, Xây dựng Lực lượng, Hậu cần, Tình báo, Kỹ thuật) được tách, sát nhập và đổi tên thành 8 Tổng cục đó là (An ninh 1, An ninh 2, Xây dựng Lực lượng, Hậu cần-Kỹ thuật, Tình báo, Cảnh sát Phòng-chống Tội phạm, Cảnh sát Quản lý hành chính về trật tự an toàn xã hội, Cảnh sát thi hành án hình sự và hỗ trợ tư pháp).

Ngày 17 tháng 11 năm 2014, Thủ tướng Chính phủ ký Nghị định số 106/2014/NĐ-CP, Quy định chức năng nhiệm vụ quyền hạn và cơ cấu tổ chức của Bộ Công an và có hiệu lực từ 01/01/2015. Theo đó, 8 Tổng cục (An ninh 1, An ninh 2, Xây dựng Lực lượng, Hậu cần Kỹ thuật, Tình báo, Cảnh sát Phòng chống tội phạm, Cảnh sát Quản lý hành chính về trật tự an toàn xã hội, Cảnh sát Thi hành án và hỗ trợ tư pháp) được sát nhập lại thành 6 Tổng cục (An ninh, Chính trị, Hậu cần-Kỹ thuật, Tình báo, Cảnh sát và Cảnh sát thi hành án hình sự và hỗ trợ tư pháp). Cũng theo đó, Tổng cục Xây dựng Lực lượng được đổi tên thành Tổng cục Chính trị Công an nhân dân”…

(WikiPedia)

Như vậy, mô hình cấp tổng cục Bộ Công an chính thức được củng cố, tăng cường dưới thời Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng và Bộ trưởng Lê Hồng Anh. Đây là cái Bộ luôn trương cái khẩu hiệu “ còn Đảng còn mình ấy” nhưng về bản chất sâu xa lại là bộ máy được sử dụng để gác cửa cho Chính phủ theo Nghị định số 77/2009/NĐ-CP và Nghị định số 106/2014/NĐ-CP. Những người được bổ nhiệm đứng đầu các cơ quan này do Thủ tướng ký bổ nhiệm, kinh phí hoạt động hàng năm cũng với các chế độ đãi ngộ chìm nổi mọi thứ ẩn sủng đều do Thủ tướng ký cấp…

Danh nghĩa cấp tổng cục, đứng đầu thường là sĩ quan đeo lon trung tướng nhưng thực quyền trong không ít trường hợp trực tiếp, to hơn hơn các vị thứ trưởng của Bộ Công an.

Có ý kiến cho rằng đây là sáng kiến của Tướng Lê Hồng Anh, một anh đương là binh bét nhảy lên đeo lon đại tướng, để yên lòng quân, để chúng đỡ tâm tư nên đã bày ra “thế trận-bộ máy tổ chức cấp tổng cục” để xếp ghế cho quân, mỗi vị có một sân chơi, một góc trời, vương quốc riêng…

Suy nghĩ như thế là thô thiển-thô sơ, kiểu "suy bụng ta ra bụng bò"? Vậy ai là người bày cái mô hình cấp Tổng cục ở Bộ Công an, một cơ quan-tổ chức có đặc quyền thống lĩnh quân trong cả nước trong lĩnh vực quân quản của mình?

Theo người viết bài này, mô hình tổ chức cấp tổng cục Bộ Công an là mô hình-thế trận “công an trị” được các bậc thầy như Beria (Liên Xô), Mao Trạch Đông- Khang Sinh (Trung Quốc), Ceausescu (Romania) thích dụng… Người bày đường chỉ lối cho Ba Dũng sắp xếp cái Bộ Công an theo mô hình-thế trận cấp Tổng cục, để Thủ tướng đích thân nắm trực tiếp, không ai khác chính là Tướng Lê Đức Anh, học trò yêu của Lê Đức Thọ, người cha đỡ đầu cho Ba Dũng…

Chính nhờ biết dùng “thanh kiếm và lá chắn” đúng lúc, đúng chỗ đội quân đặc nhiệm nên Tướng Lê Đức Anh đã dành được chiếc ghế Bộ trưởng Bộ Quốc phòng 1986. Trước chiếc ghế quyền lực này, một loạt tướng lĩnh đàn anh của Lê Đức Anh đã ngã khuỵu khi mon men sờ mó, đó là các tướng Hoàng Văn Thái, Lê Trọng Tấn. Cả 2 viên tướng này đều được dự kiến sắp xếp nắm chiếc ghế BT Bộ Quốc phòng nhưng đều đã bị đột tử…

Khi Ba Dũng nắm chắc được chiếc ghế Thủ tướng, việc đầu tiên của Ba Dũng đó là việc tìm cơ chế để trực tiếp nắm chắc bộ máy Bộ Công an, sử dụng nó làm lá chắn cho quyền lực thủ tướng của mình. Thử hình dung, với cái bộ nắm quyền sinh quyền sát này, Ba Dũng có một “bộ sậu đàn em” trên dưới 15 ông tướng, nắm quyền lực, quyền lợi ngang cơ thứ trưởng, quyền lực trực tiếp hơn cả thứ trưởng thì yên tâm quá còn gì.

Cùng với chủ trương ký ban hành Nghị định 101/2009/NĐ-CP thí điểm thành lập, tổ chức, hoạt động các Tập đoàn kinh tế trọng điểm, các quả đấm thép năm 2009, Ba Dũng đã có thể nắm trong tay quyền sinh quyền sát toàn bộ yết hầu của cái quyền sinh, quyền sát của đất nước này từ đồng tiền hạt gạo đến sung ống, đạn dược…

Còn nhờ vụ binh biến năm 2015, dư luận mạng đưa tin rầm rộ về việc Tướng Phùng Quang Thanh, dựa hơi Trung Quốc, định sử dụng Quân khu 9 và Quân khu Thủ đô lật Nguyễn Tấn Dũng.

Người viết bài này đã được một ông bạn có nhà cạnh Hồ Tây rỉ tai: đêm qua, một cái đêm tháng 5/2015 ấy, ông ta không ngủ được vì thấy cảnh sát cơ động tuần suốt đêm dọc tuyến đường ven Hồ Tây…Dọc tuyến đường này có một số tư dinh của các sĩ quan cap cấp Quân khu Thủ đô và có cả doanh trại dành cho sĩ quan cao cấp Bộ Quốc phòng tá túc trên trục đường này.

Như vậy, trước thềm Đại hội XII lực lượng công an đã được sử dụng làm hậu thuẫn, bảo vệ vòng trong của Đại hội. Trước khi Đại hội diễn ra, Tướng Trần Đại Quang đã tổ chức diễu binh công an tại sân vận động Mỹ Đình, khoe trương những vũ khí chống khủng bố hiện đại nhất mới được nhập về…

Như vậy, cùng với mũi ra quân tấn công vào vụ đánh bạc hàng ngàn tỷ liên quan tới các sĩ quan cao cấp của tổng cục cảnh sát, phát pháo hiệu mở màn giống như trận Him Lam 1954, Buôn Ma Thuột 1975 nhằm xóa thế cờ có nguy cơ dẫn tới sự tạo phản. 

Có ý kiến cho rằng, với cái cách xóa cấp tổng cục này sẽ tạo thuận lợi cho phong trào đòi nhân quyền, dân chủ… Đừng mơ, đây là thao tác nghiệp vụ nhằm nắm lại thanh kiếm công an sẽ vào tay ai mà thôi.

Với động thái quyền lợi của nhóm lợi ích quân đội được lờ đi không bị đụng chạm trong vụ sân golf Tân Sơn Nhất cho thấy: Lực lượng này đang được trọng dụng để giúp cải tổ ngành công an, đề phòng các ông tướng công an. Và cuộc cải tổ này, một viên tướng hồi hưu, tướng Lê Văn Cương đã hô lên với báo chỉ: cải tổ công an cần bàn tay sạch…Không rõ ông tướng này phát ngôn cho nhóm lợi ích nào, chắc không phải đại diện cho tiếng nói của dân đen…

Công luận và vỉa hè đang chờ xem công cuộc cải tổ huyết mạch này mang lại lợi ích cho ai! Người dân có được hưởng chút thành quả nào không chắc là còn phải chờ. Trong khi đó Thủ Chính phủ thì lại đang hô hào dân cùng đồng cam cộng khổ. Giá xăng dầu lại sắp lên kịch trần vị được cộng thêm thuế, phí bảo vệ môi trường!

P.V.Đ.

Phần nhận xét hiển thị trên trang