Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Thứ Sáu, 30 tháng 3, 2018

Bài Học từ Hải Chiến Trường Sa: Việt Nam Đã Chiến Đấu và Phải Sẵn Sàng Chiến Đấu Một Lần Nữa


Tác giả: Koh Swee Lean Collin và Ngo Minh Tri
The Diplomat ngày 20 tháng 3 năm 2018
Biên dịch: Phạm Nguyên Trường
gacma
Chuyến thăm Việt Nam của hàng không mẫu hạm Hoa Kỳ, Carl Vinson, ngày 5 tháng 3 vừa qua là hành động mang tính biểu tượng trên nhiều mặt trận. Sau khi chiến tranh kết thúc, năm 1975, đây là cảng đầu tiên của Việt Nam được hàng không mẫu hạm Mỹ ghé thăm. Ngoài ra, Đà Nẵng, còn là địa điểm đổ bộ đầu tiên của Lính thủy đánh bộ Mỹ, ngày 8 tháng 3 năm 1965. Cuối cùng, như một số nhà bình luận đã chỉ ra, động thái này tượng trưng cho mối quan hệ ngày càng gắn bó hơn giữa Việt Nam và Hoa Kỳ trên mặt trận quốc phòng và an ninh, đặc biệt là chuyến thăm này diễn ra sau quyết định của Washington về việc dỡ bỏ lệnh cấm vận vũ khí với Hà Nội.
Còn phải chờ xem chuyến thăm mới nhất này có xua đuổi một lần và vĩnh viễn bóng ma của cuộc chiến Việt Nam hay không – đấy là vụ xung đột kéo dài, đẫm máu, làm cho cả hai bên đều thiệt hại năng nề cả về máu, mồ hôi và của cải. Nhưng ở cả hai thủ đô người ta đều tỏ ra lạc quan về việc xây dựng trong dài hạn mối quan hệ song phương giữa hai nước, từng được chăm sóc một cẩn thận sau khi Chiến tranh Lạnh kết thúc. Sự kiện đó trùng hợp với chính sách đối ngoại được Hà Nội điều chỉnh lại, tạo thuận lợi cho tinh thần độc lập và không liện kết/liên minh, mà hướng ra bên ngoài nhằm thúc đẩy hội nhập kinh tế khu vực, phục vụ cho chương trình nghị sự trong nước của quá trình “Đổi mới” vẫn tiếp tục cho đến ngày hôm nay.
Trận chiến Trường Sa năm 1988
Nhận xét tiếp theo về chuyến thăm của hàng không mẫu hạm Carl Vinson là nó diễn ra chỉ khoảng một tuần trước ngày kỷ niệm 30 năm Trận chiến trên đảo Gạc Ma, ngày 14 tháng 3 năm 1988. Các nhà hoạch định quân sự của Việt Nam không thể không biết trận này cùng với trận chiến Hoàng Sa vào năm 1974, giữa Việt Nam Cộng Hòa và Trung Quốc. Hai trận đánh này chứng tỏ các lực lượng Việt Nam đã thất bại cả về chiến thuật lẫn chiến lược trước Trung Quốc – Bắc Kinh đã nắm chắc được các hòn đảo liên quan và gây thiệt hại cho Việt Nam.
Chắc chắn là, Hà Nội không có ảo tưởng gì về cuộc giao tranh hải quân trong tương lai với Bắc Kinh. Hai nước đã trách cứ nhau về vụ giàn khoan dầu Trung Quốc HYSY-981, năm 2014, khi giàn khoan này đứng gần hai tháng trong khu vực gần quần đảo Trường Sa. Mặc dù sau đó Trung Quốc đã rút giàn khoan về, do đó, có thể coi là chiến thắng của Hà Nội, những bài học phải khó khăn lắm mới học được. Ngẫu nhiên là sự kiện này đã không leo thang thành một cuộc đụng độ tương tự như đã từng diễn ra năm 1988, nhưng lực lượng Việt Nam đã kiệt sức vì cuộc rượt đuổi căng thẳng. Cuối cùng, sự mất cân đối về vật chất và nhân lực giữa lực lượng hải quân của hai bên là quá lớn.
Trong cuộc đối đầu trong tương lai với Trung Quốc, trước hết Việt Nam sẽ phải đối đầu với lực lượng dân quân trên biển và lực tượng tuần duyên của Trung Quốc. Nhưng lực lượng Hải quân của Quân đội Giải phóng Nhân dân (PLA), đang ẩn mình, sẵn sàng nhảy ra để chống lưng cho lực lượng bán quân sự của mình mới là đáng quan tâm nhất. Trận chiến năm 1988 cho thấy lực lượng Hải quân PLA đã cho triển khai ba tàu khu trục – Nanchong, Xiangtan và Yingtan – nhằm chống lại các tàu đổ bộ và tàu vận tải của Hải quân nhân dân Việt Nam. Kết quả đã được xác định trước. Những con tàu chậm chạm, trang bị nhẹ khộng thể nào đương cự được với những tàu chiến trang bị tốt và chạy nhanh của Trung Quốc. Việt Nam mất ba tàu và hơn 60 người trong cuộc chiến ngắn ngắn ngủi, nhưng dữ dội này.
Cái bóng của Trung Quốc 
Không nghi ngờ gì rằng Trung Quốc đang hiện diện trong tâm trí các nhà lãnh đạo ở cả Hà Nội lẫn Washington, khi họ tiếp xúc với nhau.
Hà Nội không dấu diếm cảm giác lo lắng trước sức mạnh vật chất ngày càng gia tăng và cùng với đó là thái độ quyết đoán cũng ngày càng gia tăng của Bắc KInh. Điều này thể hiện rõ khi quân đội Trung Quốc tiếp tục quân sự hóa các hòn đảo nhân tạo trên Biển Đông, cùng với việc tung ra “ngoại giao nụ cười” với các nước ASEAN và kêu gọi hợp tác, trong đó có thỏa thuận bắt đầu đàm phán chính thức về Quy tắc ứng xử đã được đề xuất. Quan tâm của Việt Nam về các tranh chấp trong tương lai càng gia tăng hơn nữa, sau khi Đảng Cộng sản Trung Quốc cầm quyền đề nghị cải cách rộng rãi Hiến pháp, trong đó có việc bãi bỏ các điều khoản giới hạn thời gian nắm quyền của chủ tịch không quá hai nhiệm kỳ – khả năng là Tập [Cận Bình] sẽ nắm quyền lực suốt đời.
Không cần nhắc rằng những khoe khoang sức mạnh của Trung Quốc trong những năm gần đây đều diễn ra dưới sự chứng kiến của Tập. Điều này chỉ có thể nghĩa là “công việc bình thường” – và thậm chí cả tình huống xấu hơn ở Biển Đông – dưới thời Tập. Thỏa thuận Trung Quốc-ASEAN chưa thể được đảm bảo, và có thể biến mất một cách đột ngột bất cứ lúc nào. Sự kiện dường như không thay đổi là gia tăng liên tục sự hiện diện của Bắc Kinh trong và xung quanh các quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa đang trong vòng tranh chấp. Mặc dù mục đích thực sự của giới tinh hoa chính trị Trung Quốc luôn luôn mờ mịt, những căn cứ nằm rải rác trên các hòn đảo này là sự kiện không thể phủ nhận – rõ ràng như pha lê.
Do đó, chuyến thăm của hàng không mẫu hạm Carl Vinson là rất thích hợp. Chuyến thăm phải được coi là một trong một loạt các biện pháp phối hợp của Hà Nội nhằm gửi đi tín hiệu nghiêm túc tới láng giềng đầy sức mạnh ở phương bắc. Ngay trước chuyến thăm của hàng không mẫu hạm, Chủ tịch Trần Đại Quang đã tới thăm New Delhi, một trong những đối tác gần gũi nhất của Hà Nội. Trong chuyến thăm này, cả hai nước đã nhất trí hợp tác nhằm xây dựng “khu vực Ấn Độ Dương–Thái Bình Dương độc lập, cởi mở và thịnh vượng” – dường như cộng hưởng mạnh mẽ với khái niệm “Ấn Độ Dương-Thái Bình Dương cởi mở và tự do” được Nhật Bản, đối tác gần gũi khác nhất của Việt Nam cổ vũ.
Trong những năm gần đây, ngày càng có nhiều tàu hải quân nước ngoài viếng thăm các cảng của Việt Nam. Trước chuyến thăm của tàu USS Carl Vinson, nhiều tàu khu trục lớp Arleigh Burke gắn tên lửa có điều khiển đã ghé thăm các cảng Việt Nam. Các chiến hạm Australia, Ấn Độ và Nhật Bản cũng đã ghé thăm các cảng Việt Nam; đáng chú ý là năm ngoái, tàu chở trực thăng JS Izumo (DDH-183) đã viếng thăm Việt Nam trong chuyến ra khơi xa đầu tiên của mình. Trong khi Trung Quốc xây dựng thêm nhiều hàng không mẫu hạm thì Nhật Bản lập kế hoạch chuyển loại tàu lớp Izumo thành hàng không mẫu hạm thực sự, những con tàu này thậm chí có thể đưa các máy F-35B vào trận chiến. Vì vậy, chuyến hải hành của Izumo ở biển Đông dường như là nhằm gửi tín hiệu thách thức tới Trung Quốc.
Năm ngoái, Australia đã đưa tàu HMAS Ballarat, tàu khu trục lớp Anzac có lắp tên lửa có điều khiển tới thăm Đà Nẵng. Tháng 9 năm 2017, tàu khu trục tàng hình INS Satpura (F48) và tàu hộ tống chống tàu ngầm INS Kadmatt (P29) của Hải quân Ấn Độ, mang theo tổng cộng 645 nhân viên đã thăm thành phố Hải Phòng. Các tàu chiến của họ hiện diện ở biển Đông, nối Ấn Độ Dương và Thái Bình Dương.
Nói về quan hệ và vũ khí
Mặc dù tất cả những tinh tế ngoại giao mà ta có thể thấy được kể từ hội nghị thượng đỉnh ASEAN, tháng 8 năm 2017, nguy cơ xung đột ở Biển Đông vẫn hiện diện. Mặc dù triển vọng ban hành Quy tắc Ứng xử vẫn chưa rõ ràng, Hà Nội dường như đang sẵn sàng trước tình huống tồi tệ nhất. Những trận đánh năm 1974 và 1988 là những cảnh báo của lịch sử. Tuy nhiên, bối cảnh địa chính trị đã khác nhiều; cung cấp cho Hà Nội những lựa chọn chiến lược về quan hệ và vũ khí lớn hơn hẳn trước đây.
Nói về các mối quan hệ, việc điều chính chính sách đối ngoại sau Chiến tranh Lạnh đã cho Việt Nam những con đường tới những quốc gia khác nhau mà trước đây chưa hề có. Tất nhiên, Hà Nội cố gắng giữ tình hữu nghị truyền thống với các nước thuộc khối cộng sản cũ, trước hết là Nga. Tuy nhiên, nước này cũng tìm cách phát triển mối quan hệ gần gũi với phương Tây. Trong khu vực Đông Nam Á, Việt Nam không còn đứng ngoài như người đại diện cho Liên Xô nữa, mà đã được chấp nhận để trở thành thành viên đầy dủ của ASEAN và suốt mấy thập kỷ qua, đã thể hiện là người ủng hộ nhiệt tình của khối và lý tưởng của nó vì cơ cấu an ninh khu vực, một tổ chức đang hướng tới cách tiếp cận mang tính dung hợp nhằm lôi kéo các cường quốc xung quanh như Australia, Ấn Độ, Nhật Bản và Hoa Kỳ nhằm giành được vị trí thực sự trong nền hòa bình và ổn định ở châu Á.
Cho đến nay, môi trường thời hậu-Chiến tranh Lạnh cũng mở ra cho Việt Nam một con đường khác, đầy giá trị, nhằm xây dựng năng lực quốc phòng của mình. Trong khi nước này tiếp tục hướng về Nga với với nhiều “hóa đơn lớn”, Việt Nam còn tận dụng được các nguồn khác như Israel, Hà Lan và Thụy Điển để mua các món hàng nhỏ. Trong bối cảnh hiện nay, Hà Nội cần thêm thời gian để cuối cùng không còn phụ thuộc quá nhiều vào vũ khí của Nga, với những rủi ro liên quan đến việc bị cắt nguồn cung cấp trong khi xảy ra xung đột với Trung Quốc, do quan hệ chiến lược Trung-Nga đã gia tăng sau khủng hoảng Ukraine vào năm 2014. Đến nay, bằng cách tiếp cận như thế, Việt Nam đã từng bước đa dạng hóa các nguồn cung cấp vũ khi và có thể xây dựng được lực lượng quân sự mạnh mẽ hơn, trong đó có hải quân, khác hẳn hồi năm 1988.
Tính toán thực tế cho tương lai
Mặc dù bối cảnh chiến lược mà Việt Nam thấy mình rơi vào đã khác trước rất nhiều, không còn chỗ cho thái độ tự mãn nữa. Việt Nam phải sẵn sàng chiến đấu với Trung Quốc một lần nữa, nếu bị đẩy quá mức. Triển vọng không phải là cường điệu, nếu biết rằng, tháng 8 năm 2017 Bắc Kinh đã đe doạn tấn công các lực lượng Việt Nam trong vùng biển tranh chấp, nếu Hà Nội không yêu cầu công ty khai thác dầu Repsol (Tây Ban Nha) ngừng hoạt động trong khu vực mỏ dầu ngoài khơi, cũng đang bị Trung Quốc đòi hỏi chủ quyền. Cuối cùng Hà Nội đã đầu hàng và Repsol rút lui.
Nhưng rõ ràng là, Việt Nam không muốn tỏ ra yếu đuối trước Trung Quốc. Sự tín nhiệm đang bị đe dọa, với cả những hậu quả – cả ở trong nước lẫn trên trường quốc tế – đối với tầng lớp lãnh đạo ở Hà Nội. Và bây giờ, sau khi nhìn thấy những động thái bên trong ASEAN, diễn ra trong nhiều năm tranh chấp ở Biển Đông, Hà Nội đã rút ra kết luận đáng sợ rằng, nếu xảy ra chiến tranh thực sự với Trung Quốc, khối này sẽ không có lập trường thống nhất, ngoại trừ lời tuyên bố kêu gọi tất cả các bên ngừng bắn và ngồi vào đàm phán. Một số nước thành viên ASEAN thậm chí có thể công khai đứng về phía Bắc Kinh, hoặc chỉ giữ thái độ trung lập. Trong trường hợp tốt nhất, Việt Nam có thể coi ASEAN là cơ sở cho quá trình phục hồi kinh tế thời hậu chiến, mặc dù triển vọng như vậy cũng không chắc chắn, nếu xét đến sự phụ thuộc kinh tế của khối vào Trung Quốc và khả năng trả đũa về kinh tế của nước này.
Có rất nhiều khả năng là, nếu xảy ra chiến tranh với Trung Quốc trên Biển Đông, Việt Nam sẽ được nhiều cường quốc ủng hộ, nhưng họ sẽ không trực tiếp can thiệp bằng quân sự, đặc biệt là nếu Bắc Kinh giữ cho các cuộc xung đột chỉ diễn ra trong khu vực và tự kiềm chế để không khiêu khích quốc tế phản ứng quyết liệt. Như vậy, Hà Nội có thể kỳ vọng các siêu cường thân thiện bên ngoài khu vực cổ vũ, hoặc trong trường hợp tốt nhất, lên án Bắc Kinh về mặt ngoại giao và có thể có được giúp đỡ về vật chất và kỹ thuật cho cuộc chiến đấu. Nhưng không hơn.
Nếu ngày định mệnh xảy ra, liệu Hoa Kỳ có thể hiện cơ bắp của mình bằng nhóm hàng không mẫu hạm tấn công ở khu vực nào đó gần bờ biển Trung Quốc hay gần nơi diễn ra chiến sự, và điều đó có tạo ra kết quả khác biệt hay không? Có thể, nhưng không ai có thể nói chắc được.
Koh Swee Lean Collin là nghiên cứu viên tại Maritime Security Programme, at the S. Rajaratnam School of International Studies, Nanyang Technological University, Singapore.
Ngo Minh Tri nghiên cứu về các vấn đề an ninh quốc tế và chủ bút tờ Thanh Niên ở Việt Nam.
———-
Xem thêm những bài liên quan:


Phần nhận xét hiển thị trên trang

Vật lí Lượng tử Tốc hành (Phần 6)


Khám phá electron
Cùng khoảng thời gian mà các nhà khoa học đang bận tâm về bản chất của ánh sáng, những bí ẩn của cấu trúc nguyên tử cũng bắt đầu được phơi bày. Những gợi ý đầu tiên về sự tồn tại của những hạt nhỏ hơn bên trong nguyên tử xuất hiện từ các nghiên cứu về một hiện tượng gọi là tia cathode.
Cathode là một điện cực được nung nóng làm phát ra một chùm hạt (trong các ti vi cũ và máy hiển thị trong phòng thí nghiệm, những hạt này bị lệch hướng bởi điện trường và từ trường để vẽ nên những hình ảnh phát sáng trên màn hình huỳnh quang). Năm 1897, nhà vật lí Anh J.J. Thomson xác định được tia cathode gồm những hạt tích điện âm, nhỏ hơn nhiều so với nguyên tử, được tạo ra từ bên trong nguyên tử. Là những hạt hạ nguyên tử đầu tiên từng được phát hiện, những ‘electron’ này đã mở đường cho một lĩnh vực hoàn toàn mới của vật lí hạt. Lúc ấy, các nhà khoa học bắt đầu mơ hồ hình dung rằng những tranh luận của họ về bản chất của ánh sáng sẽ sớm xung đột với thế giới mới này của các hạt hạ nguyên tử.
Khám phá electron

Hiệu ứng quang điện

Hiệu ứng quang điện vừa thiết yếu về mặt khái niệm vừa là bằng chứng cho lí thuyết photon của Einstein. Được khám phá bởi kĩ sư người Anh Willoughby Smith vào năm 1873, hiệu ứng quang điện liên quan đến dòng điện từ một số kim loại khi chúng bị chiếu sáng dưới những bước sóng ánh sáng nhất định. Vào cuối thế kỉ 19, các nhà vật lí đã biết đủ để giải thích hiện tượng này là sự giải phóng electron ra khỏi bề mặt kim loại bị chiếu sáng, nhưng thực tế dai dẳng là trong khi ánh sáng xanh và tia tử ngoại tần số cao đánh bật các electron một cách hiệu quả, thì những chùm ánh sáng đỏ dù là cường độ mạnh nhất cũng không thể gây ra dòng điện chạy.
Einstein nhận thấy hiệu ứng quang điện có thể được giải thích bằng cách hiểu ánh sáng không phải là một sóng liên tục, mà là những gói lượng tử hóa rời rạc tương tự như những gói lượng tử mà Planck đã dùng để thoát khỏi thảm họa miền tử ngoại. Công bố vào năm 1905, lí thuyết của ông dự đoán một mối liên hệ giữa tần số ánh sáng và năng lượng của các electron được giải phóng cuối cùng được chứng minh vào năm 1916 bởi nhà vật lí Mĩ Robert Millikan.
Hiệu ứng quang điện
Vật lí Lượng tử Tốc hành | Gemma Lavender


Phần nhận xét hiển thị trên trang

Kinh lý trời tây


Chuyến thăm của vua ta tới nước đại Pháp, dư luận xì xào nhiều về cách đón tiếp của "nó", rồi chắc chắn quân ta còn rút sợi dây kinh nghiệm sâu sắc sau vụ này. Nhưng biết đâu đây sẽ là lý do, lập luận quan trọng để quyết định dứt khoát vấn đề "nhất thể hóa", giống như bên Tàu.
Bà đầm tóc bạc vừa đi vừa ngoái nhìn bác Trọng
Nghi lễ đón tiếp Nguyên thủ quốc gia như vầy sao ?
Thảm đỏ mới được trải hay được đặt cố định vài năm rồi ?
Nhưng tôi nghĩ khác, tôi thấy "nó" có ưu điểm là không trọng hình thức, không lễ tiết rườm rà, không hoa hòe hoa sói, ít cờ đèn kèn trống, ít lời chúc tụng sáo rỗng, ít hoa tươi (thậm chí có cuộc tiếp không thấy bông nào), đón ở sân bay cũng rất đơn giản, tổng thống "nó" bận bịu việc quốc gia nên khách tới nhà cứ mặc khách đi thăm thú nơi này nơi nọ, còn mình cứ làm cho xong đã, tới phút cuối mới tiếp, dù thấy bên nhà vua An Nam bảo là chính ngài đứng ra mời...

Một trong những ví dụ rõ nhất là buổi lễ kỷ niệm 45 năm ngày hai nước lập quan hệ, "nó" chỉ làm lấy lệ trong cái phòng bé tí, trang trí chỉ treo 2 lá cờ rủ, không có một chiếc ghế ngồi nào, tất cả phải đứng, tới dự chủ yếu là đoàn quân vua ta chứ "nó" chỉ cử lèo tèo vài người, có mỗn cái bục phát biểu, vua ta nói tràng giang đại hải, nói chán thì thôi, còn tay quan cấp thấp đại diện của "nó" đáp từ dăm ba câu cốt cho xong, rồi giải tán, ai nấy chân mỏi nhừ vì đếch được ngồi, chả nhẽ ngồi phệt xuống đất.

Nói chung, bọn giãy chết rất thực tế, ghét hình thức, không lấy lòng nhau. Không quen kiểu cách ấy thì có mà giận nó cả ngày.

Quân ta vua ta kỳ này ngậm bồ hòn làm ngọt. Và báo chí cũng cứ hân hoan công thức thành công tốt đẹp. Thôi thì bù lại bằng chuyến sang với ông em tây bán cầu vậy. Thằng em dại, mày mà không long trọng đón rước thì cứ chít với ông, ông cắt gạo.

Nguyễn Thông
http://thongcao55.blogspot.com/2018/03/kinh-ly-troi-tay.html


Phần nhận xét hiển thị trên trang

Kim Jong Un đang làm gì?



Bùi Quang Vơm
Trước khi có cuộc đối thoại thượng đỉnh hai miền Triều Tiên vào tháng 4 và cuộc gặp thượng đỉnh Mỹ - Triều vào tháng 5, Kim Jong Un đã đi Trung Quốc, ở lại Bắc Kinh 3 ngày, từ 25-28/03/18.

Từ khi lên cầm quyền năm 2011, nơi đầu tiên Kim chọn xuất ngoại là Bắc Kinh, điều này dễ dàng để lại một nhận định rằng với Kim quan hệ với đồng minh Trung Quốc có tầm quan trọng bậc nhất gắn với sự tồn vong của triều đại họ Kim. 

Người ta sẽ nghĩ ngay tới việc Kim sẽ trình bày và xin thỉnh thị toàn bộ chiến lược đàm phán với Nam Hàn và với Mỹ, đặc biệt phương án xấu nhất khi thương lượng thất bại, Trump có thể phát động chiến tranh tiêu diệt. Việc làm này có vẻ bề ngoài là một biểu hiện của sự tin cậy tuyệt đối và sự thuỷ chung bất di dịch của Kim với Bắc Kinh. Nhưng dù bề ngoài đúng như vậy, người ta cũng không thể biết bên trong có thực vậy không!

Kim Jong Un thực sự muốn gì?

Trong rất nhiều những tuyên bố chính thức, Triều Tiên đã cố gắng hết sức để làm thế giới hiểu rằng, họ muốn được chấp nhận như một thành viên đầy đủ và bình đẳng của cộng đồng thế giới, được quyền phát triển kinh tế bên cạnh quyền phát triển quốc gia hạt nhân, như Ấn Độ hay Pakistan, đồng thời với một chương trình thống nhất hai miền Bắc Nam Triều Tiên một cách hoà bình.

Đây là tư tưởng chiến lược bất biến, sợi chỉ xuyên suốt ba thế hệ họ Kim, kim chỉ nam mọi hành vi, mọi tính toán chiến thuật và chiến lược của chế độ.

Nhưng thế giới, đặc biệt là những quốc gia có vai trò rất lớn đối với Triều Tiên như Mỹ và Trung Quốc, thậm chí ngay cả Nam Hàn có vẻ như vẫn chưa hiểu hay chưa đánh giá hết ý nghĩa của lập trường này.

Tổng thống Mỹ Donald Trump vẫn khăng khăng điều kiện tiên quyết để có đối thoại là Bình Nhưỡng phải chấm dứt trên thực tế chương trình hạt nhân. Triều Tiên đã hy sinh tất cả để có hạt nhân và đã trở thành một thế lực hạt nhân. Chiến lược «Quân sự trước hết» được xem là đã thực hiện được một nửa, nửa còn lại là thống nhất trong hoà bình và độc lập.

Triều Tiên có chấp nhận từ bỏ sức mạnh hạt nhân chỉ để được Mỹ dỡ bỏ trừng phạt và bao vây kinh tế không? Rõ ràng là không. Không một quốc gia nào trong tình trạng tương tự có thể chấp nhận. Hạt nhân là «độc lập», tất cả phần còn lại chỉ là «thịnh vượng». Giải pháp không phải là lấy cái này đổi cho cái kia, mà là một gói gồm cả hai.

Vì vậy để có thể đàm phán với Kim Jong Un, bài toán mà Mỹ phải đem lại lời giải là một Triều Tiên thống nhất như thế nào để vừa có độc lập, tự do và phồn thịnh, vừa được thừa nhận là quốc gia hạt nhân. 

Đàm phán thế nào?

Kim Jong Un có thể đã hiểu sự nông cạn và thói hợm hĩnh vinh quang của vị Tổng thống Mỹ, mà ai cũng biết rằng ông ta giống một tỷ phú bất động sản hơn một chính trị gia.

Với một đối tượng như vậy, những loại thông tin khác thường không thể có cách truyền đạt nào có thể được tiếp thu mà không chịu một nguy cơ sụp đổ hoàn toàn. 

Sự mập mờ, nước đôi trong cách truyền đạt thông tin bị buộc phải sử dụng để ít nhất giữ được 50% xác suất an toàn sẽ là nguyên nhân của sự thất bại trong cuộc đàm phán sắp tới.

Thông tin tình báo trước đàm phán phải được truyền đạt chính xác tuyệt đối và mức độ tin cậy phải được đảm bảo 100%. Nhưng làm thế nào để có được sự tin cậy 100% để thông tin được truyền đạt chính xác tuyệt đối trong một thời gian quá ngắn, với chỉ một vài cuộc gặp ở cấp thấp tại một quốc gia trung lập như Thuỵ Điển hay Phần Lan? Làm thế nào để truyền thông tin tuyệt mật mà không bị rò rỉ ở cái cấp trung gian này?

Kim Jong Un đã linh cảm sự thất bại khó tránh khỏi.

Và nếu thất bại, với một vị tổng thống hãnh tiến và bất thường như Donald Trump, thì chiến tranh cũng khó tránh khỏi được.

Tại sao lại là Trung Quốc?

Không ai biết được Kim Jong Un và Tập Cận Bình đã nói gì với nhau trong vài ngày qua, nhưng có thể suy đoán được.

Mục đích của cuộc gặp Mỹ - Triều là một đảm bảo nền độc lập của một Triều Tiên thống nhất. Nhưng nếu nền độc lập đó được Mỹ đảm bảo thì là độc lập với ai? Đó là điều Mỹ phải hiểu và Trung Quốc không được phép biết. Mỹ mà không hiểu hoặc Mỹ hiểu nhưng Trung Quốc biết được, thì Triều Tiên có thể đều «chết».

Nhưng ai cũng biết, xác suất Donald Trump hiểu được là rất thấp, đồng nghĩa với thất bại đàm phán và khả năng chiến tranh huỷ diệt Bắc Triều là rất cao.

Như vậy, chuyến đến Bắc Kinh của Kim Jong Un có ý nghĩa sống còn đối với chế độ Bắc Triều một khi cuộc đàm phán Mỹ Triều xảy ra. Thắng, thì Triều Tiên tách khỏi sự khống chế truyền thống của Bắc Kinh. Nhưng thất bại, thì Bắc Triều chắc chắn bị tiêu diệt,  không thể thắng cuộc chiến tranh trừng phạt của Mỹ.

Đảm bảo duy nhất cho Kim Jong Un là cam kết của Tập Cận Bình.

Cuộc gặp là một món quà vô giá với Tập Cận Bình vốn ngạo mạn, giữa lúc uy tín của ông này đã và đang xuống đáy trong con mắt ngạo mạn không kém của Donald Trump.


Nhìn cách cư xử trang trọng có chút vì nể của Tập, khác với thái độ thường rất trịch thượng và khinh khi của Tập với lãnh đạo Việt Nam, có thể hiểu được ý nghĩa của «Sức mạnh hạt nhân» và sự «Chính xác!» của chiến lược «Quân sự trước hết».

Thế cờ bắt buộc Tập Cận Bình phải cam kết đảm bảo an toàn chế độ cho Kim. Nhưng Tập liệu có biết rằng ông ta, một người khổng lồ đang biến thành con bài trong tay anh chàng béo mới chỉ bằng tuổi con mình.



29/03/2018
B.Q.V.
Tác giả gửi BVN
*****************
Phụ lục:
Kim Jong Un đến Bắc Kinh tìm chỗ dựa, trước đàm phán với Mỹ

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Bỏ tù khó thu tài sản: Vì đã biếu quan trên



Tội phạm kinh tế ở VN đều có tổ chức; tiền tham nhũng được chia cho nhau, nhất là chia cho đám quan chức. Do đó làm sao thu hồi hết được. Tôi không tán thành chủ trương "yêu cầu tội phạm trả lại phần tài sản đã lấy và coi đó là một tình tiết giảm nhẹ tội trạng của họ". Đây chỉ nên coi là một biện pháp, một tình tiết giảm án. Giải pháp tốt nhất là làm như tổ tiên vẫn làm: Tịch thu gia sản và đối với tham nhũng từ 5-10 tỷ trở lên thì Tử hình. Các cụ đã nói chưa thấy đầu rơi chưa biết sợ; rất đúng. Xã hội càng loạn lạc (như hiện nay, Thủ tướng Dũng còn nói cả nhiệm kỳ không kỷ luật ai) càng cần pháp luật nghiêm khắc. Tuy nhiên, để tòa án nghiêm minh, công khai và thượng tôn pháp luật, cần tổ chức lại thể chế theo cơ chế tam quyền phân lập và các đảng phái phải đứng ngoài thể chế này.
Bỏ tù nhưng khó thu tài sản
Trong quá trình điều tra phải yêu cầu họ trả lại phần tài sản đã lấy và coi đó là một tình tiết giảm nhẹ tội trạng của họ. Trong giai đoạn thanh tra, có thể cho họ [thanh tra viên] thỏa thuận với họ để họ trả lại tài sản. Nếu họ nộp lại thì sẽ giảm nhẹ hơn trong quá trình kết án. Như vậy sẽ thu được nhiều hơn so với cơ chế như hiện nay đó là thanh tra chỉ phát hiện chứ không có quyền xử lý mà phải báo với cấp trên. Trong quá trình xử lý cũng không có quyền xử lý hành chính, không có quyền thỏa thuận giảm nhẹ với người vi phạm.
Tài sản tham nhũng khó thu hồi. Hình ảnh minh họa.
Cuộc chiến chống tham nhũng do ông Tổng Bí thư Đảng Cộng sản VN Nguyễn Phú Trọng khởi xướng từ giữa năm 2016 đến nay được nói là quyết liệt và cũng gặt hái được một số thành tựu nhất định.

Hầu hết những vụ án tham nhũng được phanh phui bấy lâu nay đều là những vụ đại án, mà số tiền thiệt hại lên đến hàng ngàn tỷ đồng cho mỗi vụ. Nhưng cho đến nay VN cho biết số tiền thiệt hại này không thu hồi được là bao. Tình trạng này bị cho ‘chống tham nhũng nửa vời’.

Thanh Tra Chính Phủ vào cuối năm 2016 đã ra một bản phúc trình tổng kết 10 năm thực hiện Luật Phòng Chống Tham Nhũng, trong đó nêu rõ trong suốt 10 năm chỉ có 7,8% số tiền tham nhũng được trả lại cho ngân sách nhà nước, còn 92% số tài sản gồm tiền mặt và đất đai tham nhũng đã bị tẩu tán và không thể thu hồi được.

Đến cuối năm 2017, sau một năm chiến dịch chống tham nhũng “Lò nóng- củi tươi” của ông Nguyễn Phú Trọng được nói là rực lửa, Bộ Công an cho biết tài sản thu hồi cũng chỉ có 29% về số lượng tiền, 50% về đất đai, tài sản. Bộ Công an cũng cho biết nhiều vụ án số tiền thi hành án lên đến cả chục ngàn tỷ đồng nhưng thu hồi chưa đến 10%.

Đây là một vấn đề được nhiều đại biểu Quốc hội và thậm chí các nhà lãnh đạo cao cấp của VN đề cập đến nhiều lần và đưa ra nhiều biện pháp nhưng đến nay vẫn chưa thấy có hiệu quả thực sự.

Chính ông Chủ tịch nước Trần Đại Quang cũng từng nói chống tham nhũng mà không thu hồi được tài sản thì mới thành công được một nửa.

Chúng tôi trao đổi vấn đề này với luật sư Nguyễn Ngọc Lan, thuộc Đoàn Luật sư Hà Nội. Luật sư Lan nhận định nguyên nhân gốc rễ dẫn đến khó khăn trong thu hồi tài sản là việc kê khai tài sản chưa rõ ràng:

Nó chưa đảm bảo rõ ràng bởi vì cho đến bây giờ chúng ta vẫn chưa có được một cơ chế, một quy trình cụ thể để kê khai tài sản. Khi đến giai đoạn thu hồi tài sản đã là giai đoạn sau rồi, cho nên có thể tài sản đã bị tẩu tán. Một khi tài sản bị tẩu tán thì việc thu hồi hết sức khó khăn vì tài sản không còn nữa.
Bởi vì cho đến bây giờ chúng ta vẫn chưa có được một cơ chế, một quy trình cụ thể để kê khai tài sản.

- LS Nguyễn Ngọc Lan
Vấn đề kê khai tài sản ở Việt Nam bấy lâu nay được nói là không hiệu quả. Đầu năm ngoái, Cục Phòng chống tham nhũng cho biết nhiều địa phương không phát hiện ra trường hợp nào kê khai tài sản không trung thực. Trước đó năm 2016, trong số 1 triệu bản kê khai, Chính phủ nói không phát hiện trường hợp nào vi phạm. Rồi thậm chí năm 2015, số người phải kê khai tài sản thu nhập là trên một triệu người nhưng chỉ có 5 người bị kết luận là không trung thực.

Luật sư Nguyễn Ngọc Lan cũng cho rằng tùy thuộc vào từng vụ án với tính phức tạp riêng mà tài sản có thể bị tẩu tán bằng các hình thức khác nhau.

Một vụ án khó thu hồi tài sản điển hình phải nhắc đến đó là vụ Tổng Công ty Hàng Hải Việt Nam Vinalines. Theo đó ông Dương Chí Dũng, nguyên Chủ tịch Hội đồng Quản trị lẽ ra phải bồi thường 110 tỷ đồng nhưng chỉ thu lại được 21 tỷ đồng. Hiện tại Cục thi hành án Dân sự Hà Nội đã thừa nhận “bó tay” vì ông Dũng không còn tài sản nào khác.

Trong một lần trả lời chất vấn trước Quốc hội, Bộ trưởng Công an Tô Lâm nói rằng do các vụ án tham nhũng thường do nhiều đối tượng có tổ chức thực hiện trong thời gian khá lâu mới bị phát hiện. Một số vụ án tham nhũng thường được phát hiện sau thanh tra, kiểm tra, kiểm toán trong một thời gian dài, đối tượng biết trước hành vi phạm tội bị xử lý nên tìm cách tẩu tán tài sản. Một số tài sản chuyển trái phép ra nước ngoài nên hết sức khó khăn khi thu hồi.

Cũng đồng quan điểm với luật sư Nguyễn Ngọc Lan, ông Trần Văn Lĩnh, nguyên Ủy viên Hội đồng Nhân dân thành phố Đà Nẵng, cũng nói rằng số tiền tham nhũng được đã được tiêu dùng, chia chác và thậm chí tẩu tán trước khi đối tượng ra hầu tòa. Từ thực tế như vậy, ông đưa ra một đề xuất để đối phó với vấn đề này:

Trong quá trình điều tra phải yêu cầu họ trả lại phần tài sản đã lấy và coi đó là một tình tiết giảm nhẹ tội trạng của họ. Trong giai đoạn thanh tra, có thể cho họ [thanh tra viên] thỏa thuận với họ để họ trả lại tài sản. Nếu họ nộp lại thì sẽ giảm nhẹ hơn trong quá trình kết án. Như vậy sẽ thu được nhiều hơn so với cơ chế như hiện nay đó là thanh tra chỉ phát hiện chứ không có quyền xử lý mà phải báo với cấp trên. Trong quá trình xử lý cũng không có quyền xử lý hành chính, không có quyền thỏa thuận giảm nhẹ với người vi phạm. 
Trong quá trình điều tra phải yêu cầu họ trả lại phần tài sản đã lấy và coi đó là một tình tiết giảm nhẹ tội trạng của họ.

_ Ông Trần Văn Lĩnh
Còn với luật sư Nguyễn Ngọc Lan, bà cho rằng câu hỏi làm thế nào để khắc phục khó khăn trong thu hồi tài sản là một câu hỏi quá lớn, nan giải. Tuy vậy, bà vẫn đưa ra một số gợi ý đối với cơ quan chức năng:

Ngay trong giai đoạn điều tra phải nắm rõ đầy đủ thông tin liên quan đến khối tài sản tham nhũng. Tiếp nữa, nếu chờ đến khi phát hiện ra tham nhũng lúc bấy giờ mới làm thủ tục để thu hồi thì có lẽ đã quá muộn. Vì vậy phải có một quá trình giám sát của các cơ quan liên quan tới các hoạt động để đảm bảo toàn bộ tài sản được công khai và tránh tình trạng việc đã rồi mới quay lại điều tra tham nhũng bao nhiêu.

Câu hỏi này cũng được Quốc hội đặt ra với Bộ Trưởng Công an Tô Lâm, nhưng ông cũng chỉ đưa ra câu trả lời chung chung rằng bộ công an đã hướng dẫn các cơ quan tố tụng thúc đẩy tiến độ điều tra vụ án, tập trung thu hồi tài sản cho nhà nước; có biện pháp phong tỏa tài sản đối tượng phạm tội và thực hiện thu hồi không để tẩu tán và tăng cường công khai việc kê khai tài sản của công chức, viên chức phục vụ phòng chống tham nhũng.

RFA

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Thủy điện Trung Quốc gây sạt lở ở đồng bằng sông Cửu Long


HÀ NỘI, Việt Nam – Diễn biến xói, sạt lở bờ biển, bờ sông khiến khu vực đồng bằng các tỉnh phía Nam mỗi năm mất 300 hécta đất có nguyên nhân từ hoạt động của các thủy điện Trung Quốc.

Mỗi năm đồng bằng sông Cửu Long mất 300 hécta 
đất do sạt lở bờ sông, bờ biển. (Hình: Thanh Niên)
Theo báo Thanh Niên, tại cuộc họp “Tổng kết công tác phòng chống thiên tai năm 2017 và triển khai nhiệm vụ năm 2018” diễn ra ngày 29 Tháng Ba tại Hà Nội, ông Nguyễn Xuân Cường, bộ trưởng Bộ Nông Nghiệp-Phát Triển Nông Thôn, trưởng Ban Chỉ Đạo Trung Ương Về Phòng Chống Thiên Tai, cho biết tình trạng sạt lở bờ sông, bờ biển ở khu vực các tỉnh phía Nam, khu vực đồng bằng sông Cửu Long ngày càng diễn biến phức tạp, uy hiếp trực tiếp đến tính mạng và tài sản của nhân dân tại các khu vực ven sông, ven biển.

Đặc biệt, khu vực đồng bằng sông Cửu Long và dải ven biển các tỉnh miền Trung như Quảng Nam, Thừa Thiên-Huế, Phú Yên, Bình Thuận, Cà Mau là những khu vực tập trung đông dân cư và nhiều hoạt động kinh tế, xã hội đang có tốc độ phát triển nhanh, báo Thanh Niên cho hay.

Báo này dẫn chứng, qua theo dõi từ năm 2010 đến nay, diễn biến sạt lở bờ sông, bờ biển có xu thế ngày càng gia tăng, tốc độ xói đã vượt tốc độ bồi làm diện tích khu vực đồng bằng các tỉnh phía Nam giảm khoảng 300 hécta/năm, trong đó phần lớn là khu vực bờ biển thuộc tỉnh Cà Mau và Kiên Giang.

Về nguyên nhân sạt lở, theo Tổng Cục Phòng Chống Thiên Tai thuộc Bộ Nông Nghiệp-Phát Triển Nông Thôn, trước khi các đập thủy điện Trung Quốc đi vào vận hành, tổng lượng phù sa, bùn cát hằng năm từ Trung Quốc về tới tỉnh An Giang khoảng 73 triệu tấn. Nhưng từ năm 2012 đến nay, kể từ khi các hồ chứa phía Trung Quốc đi vào vận hành, tổng lượng phù sa, bùn cát về đồng bằng sông Cửu Long đã giảm đáng kể, đây là nguyên nhân cơ bản gây ra hiện tượng xói lở bờ sông, bờ biển ở khu vực này.

Về hiện trạng sạt lở bờ sông, bờ biển, cơ quan này cho biết thêm, Việt Nam hiện có 2,055 điểm sạt lở với tổng chiều dài trên 2,710 cây số, trong đó có 91 điểm sạt lở “đặc biệt nguy hiểm, gây nguy hiểm trực tiếp đến an toàn đê điều, khu tập trung dân cư và cơ sở hạ tầng quan trọng,” với tổng chiều dài 218 cây số và 735 điểm sạt lở “nguy hiểm” với tổng chiều dài 911 cây số.

Ông Nguyễn Trường Sơn, phó tổng cục trưởng Tổng Cục Phòng Chống Thiên Tai, cho rằng sạt lở, xói lở gia tăng ở đồng bằng sông Cửu Long cũng có nguyên nhân từ khai thác nước ngầm, khai thác cát quá mức. Trong 25 năm qua, nhiều vùng ở đồng bằng sông Cửu Long mực nước ngầm hạ xuống hơn 5 mét, gây nên sụt lún đất trung bình cho toàn khu vực 1.1 cm/năm, có những nơi sụt lún 2.5 cm/năm, cao gấp 10 lần so với tốc độ nước biển dâng.

Ngoài ra, cát trên sông Tiền và sông Hậu đang bị khai thác quá mức. Tính đến năm 2016, có 65 giấy phép khai thác cát được cấp tại các địa phương thuộc đồng bằng sông Cửu Long, tổng lượng khai thác 15 triệu m3/năm. Đó là chưa kể đến khối lượng khai thác cát của các dự án nạo vét luồng lạch giao thông đường thủy.

“Dự báo trong những năm tới, nạn ngập lụt tại đây sẽ tăng mạnh, nhất là vùng ven biển và giữa đồng bằng và xói lở sông, kênh và bờ biển sẽ rất khó lường, nên việc mất đất sẽ nghiêm trọng hơn,” ông Sơn khuyến cáo. (Tr.N)

Người Việt


Phần nhận xét hiển thị trên trang

8 câu nói giúp bạn không phải hối tiếc vì những lựa chọn sai lầm trong đời




Trong đời, có những điều bạn luôn nghĩ rằng mình đang làm đúng nhưng thử ngẫm kỹ hơn một chút sẽ thấy đằng sau đó dường như còn có một câu chuyện khác…
1. Thà rằng giả ngốc, cũng đừng tự cho là mình thông minh 
Giả ngốc không phải là giả tạo, dối lòng mình mà chính là một loại ứng xử thông minh. Người thông minh thật sự, thường là không bao giờ thể hiện cho người khác thấy sự khôn ngoan của mình.
Kẻ thông minh nhìn ngoài mặt thì thấy ngu dại, hồ đồ, thực tế trong tâm không chuyện gì không rõ. Nói cách khác, họ biết rõ lúc nào cần thể hiện ra sự thông minh, lúc nào không cần thể hiện.
Hơn nữa, trong cuộc sống có những sự tình biến hóa quá phức tạp, quá nhanh. Dù bạn thông minh đến mấy cũng không thể một mình xoay xở tất cả mọi việc. Vậy thì thể hiện sự thông minh ra nào có ích gì đây?
2. Thà rằng giả nghèo, cũng đừng khoe của 
Khoe của cũng có nghĩa là bạn phải tìm cách giữ của, tìm cách tránh những ánh mắt nhòm ngó của người khác. Khoe của cũng là biểu hiện tự mãn của người không có hàm dưỡng.
Nhìn kỹ hơn, bạn sẽ thấy được rằng, của cải vật chất trên đời vốn chẳng thực sự thuộc về bạn. Khi sống tiền chất đầy tủ, vàng bạc đầy kho nhưng lúc nhắm mắt xuôi tay cùng lắm chỉ mang theo được một nắm gạo, một đồng xu để qua đò dưới Địa phủ mà thôi!
Bạn chỉ là một cái túi đựng của cải, không hơn không kém. Khi trăm năm trôi qua, của cải từ tay bạn sẽ đổ sang một cái túi khác, có thể là con cái, thân nhân, cũng có thể là người dưng, kẻ lạ. Như vậy khoe của cũng nào có ích chi, chẳng qua là để thoả mãn cái hư danh tức thời mà thôi!
Hơn nữa, không phải vì bạn khoe khoang giàu sang mà kết thêm được tri kỷ, có thêm được quý nhân. Trái lại, chỉ có tiểu nhân, kẻ hám danh, hám lợi, ưa xu nịnh vây đến quanh bạn.
Thà rằng giả nghèo, cũng đừng khoe của . Ảnh dẫn theo anhdepsaigon.com
3. Thà rằng giả thua, chứ đừng luôn hiếu thắng 
Có câu: “Thất phu chịu nhục tuốt kiếm tương đấu”. Người không biết lý lẽ thường chọn giải pháp tranh đấu, bạo lực thay vì nhún nhường, nhẫn nhịn. Họ thậm chí không chịu nổi một lời châm chọc nhỏ, không nén được một cái giận cỏn con.
Thực ra những người làm việc lớn thường có tâm nhẫn rất lớn. Họ có thể giả thua chứ quyết không tranh đấu thắng thua đến cùng. Họ sẵn sàng lùi lại một bước, nhường đường cho người khác, chính là không tranh với đời, không hiếu thắng.
4. Thà rằng chịu thiệt, còn hơn chiếm món lợi nhỏ 
Rất nhiều người ham lợi, không bao giờ muốn chịu thiệt thòi, kém phần. Họ dùng mọi chiêu thức để trục lợi, tranh hơn thua, muốn được vượt trội người khác. Nhưng thực ra, những người đó chính là sống khổ sở nhất, trong lòng luôn bất an, không phút nào được thanh thản.
Họ không hiểu rõ cái lý nhân – quả, chịu thiệt lại chính là nhận được phúc báo. Thiệt thòi một thì được bù đắp gấp mấy về sau. Người có thể chịu thiệt một chút cũng dễ dàng kết được bạn tốt, bởi ai cũng muốn gần họ, không đề phòng họ.
Người có thể hy sinh vài món lợi nhỏ nhoi trước mắt để đối lại lấy lòng người, nhân tâm, những thứ vốn dùng bao nhiêu tiền cũng không mua nổi, ấy mới thực là người chiếm được lợi ích lớn nhất vậy.
5. Thà rằng vất vả, cũng đừng ham muốn hưởng lạc
Vất vả một chút cũng tốt, bạn có thể rèn luyện ý chí, kiên định lập trường, từ trong gian khổ mà trưởng thành. Ham muốn hưởng lạc sẽ chỉ sinh ra những cảm xúc tiêu cực, ma tính, bào mòn tâm hồn bạn.
Người cần cù đến đâu cũng được quý mến, kẻ ham chơi, hưởng lạc thì tới đâu cũng không chiếm được lòng tin. Người chịu khổ, chịu thương chịu khó thì càng có nhiều cơ hội thành đạt. Kẻ chỉ biết ăn sung mặc sướng khi lâm đại nạn sẽ chẳng bao giờ vực dậy được nữa.
Thà rằng vất vả, cũng đừng ham muốn hưởng lạc. Ảnh dẫn theo Flickr.com
6. Thà rằng là người bình thường, cũng đừng “mua danh chuộc tiếng” 
Sống một cuộc đời bình thường, có thể đủ cơm ăn, áo mặc, có một mái ấm, một công việc yêu thích, một tri kỷ thấu hiểu được mình thì đã chính là hạnh phúc rồi vậy! Hạnh phúc chính là được sống đơn giản, bình thường.
Rất ít người biết được điều đó, thường cả một đời truy cầu, mua danh, chuộc tiếng, khiến cả thân lẫn tâm đều thật mệt mỏi. Họ gây ra bao chuyện thị phi cũng chỉ bởi cái danh, cái lợi nhỏ nhen ấy.
7. Thà rằng tự tin, cũng đừng mù quáng bi quan 
Ở một khía cạnh nào đó, lòng tự tin cũng tiếp thêm cho người ta sức mạnh. Đôi lúc bạn có thể tự tin thái quá nhưng điều đó không có nghĩa là bạn xấu. Thà rằng có niềm tin và bước tới còn hơn mù quáng, bi quan, chán nản để rồi tuột khỏi tầm tay biết bao nhiêu cơ hội.
8. Thà khỏe mạnh, còn hơn “công danh lợi lộc” 
Sức khỏe là vàng, là vốn quý quan trọng hàng đầu trong đời mỗi người. Công danh, lợi lộc có thể chỉ là vật trang trí, điểm trang cho cuộc đời bạn lộng lẫy hơn, thiếu đi một chút cũng không hại gì.
Nhưng nếu không thể có sức khỏe, không thể tận hưởng cuộc sống này, mọi thứ trong đời bạn sẽ chẳng còn ý nghĩa gì, bạn đã mất đi tất cả.
***
Cuộc sống này là do bạn lựa chọn. Tốt hay xấu, tươi đẹp hay u ám, tất cả đều phụ thuộc vào thái độ của bạn mà thôi. Bạn nhìn cuộc sống bằng lăng kính nào, nó sẽ hiện lên đúng với màu sắc đó.
Hạnh phúc thực ra thật đơn giản, chỉ là bạn biết thay đổi thái độ sống và góc nhìn. Bắt đầu từ hôm nay, hãy chọn cho mình một góc nhìn tốt nhất bạn nhé!
Văn Nhược

Phần nhận xét hiển thị trên trang