Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Thứ Năm, 29 tháng 3, 2018

Tập Cận Bình và lời nguyền 60 năm



Tuấn Khanh RFA, theo Nikkei Asian Review - Kể từ khi lên nắm quyền, Tập đã sử dụng chiến dịch chống tham nhũng của mình để chế ngự các phe phái đối nghịch. Nhiều nhân vật có ảnh hưởng đã trở thành nạn nhân của cuộc thập tự chinh. Trên con đường đó, Tập đã tạo nên nhiều thù hận. Dĩ nhiên Tập sẽ phải đối mặt với sự trả đũa khắc nghiệt của những kẻ thù chính trị nếu ông ta mất quyền lực. Một quan chức phụ trách phiên họp nghị viện hiện tại ngay sau cuộc bỏ phiếu bỏ giới hạn nhiệm kỳ của ngài chủ tịch đã thẳng thừng bác bỏ những mối quan ngại rằng một cái gì đó giống như một cuộc Cách mạng Văn hoá có thể xảy ra lần nữa. Liệu đây có đúng là tình trạng đó không? Chúng ta sẽ chỉ biết trong 5 năm, 10 năm, hoặc có thể là 20 năm nữa.

Biếm họa của họa sĩ Rebel Pepper về Chủ Tịch Tập Cận Bình sau khi quốc hội Trung Quốc bỏ giới hạn nhiệm kỳ với chức Chủ tịch nước

Đối với người thích chuyện tâm linh ở Trung Quốc, đã có rất nhiều dấu hiệu để nói về mùa đông năm nay.

Một câu châm ngôn quen thuộc của Trung Quốc vẫn nói rằng tuyết rơi dầy cho thấy những vụ mùa bội thu. Nhưng mùa đông năm nay Bắc Kinh lại nhiều ngày không có tuyết, mặc dù trải qua nhiều ngày có nhiệt độ dưới 0 độ.

Các quan chức Đảng Cộng sản Trung Quốc rất hứng thú với chuyện tuyết rơi vào ngày thứ Bảy, trùng vào ngày Tập Cận Bình và cánh tay mặt Vương Kỳ Sơn được bầu làm chủ tịch và phó chủ tịch, nhưng đó không phải là một hành động của Thượng đế. Chỉ có máy tạo tuyết đã được huy động để gây ẩm, và làm tuyết.

Một cơn động đất bất thường ở thủ đô không lâu trước Tết Nguyên đán, hay còn gọi là Lễ hội mùa xuân, cũng là một điềm chỉ.

Với những người thích tán chuyện ở Bắc Kinh, thì quả là nhiều điềm đáng lo ngại rồi.

Lịch hoàng đạo Trung Quốc mà phần còn lại của thế giới đã quen thuộc chạy trên một chu kỳ 12 năm. Nhưng cũng có một chu kỳ 60 năm. Đây không chỉ là Năm của Chó mà là năm của Vô Tích, con Chó đất (Wuxu).Lịch sử vẫn kể rằng năm của Chó đất thường mang theo một chấn động.

Năm 1898, triều đại nhà Thanh, triều đại cuối cùng của Trung Quốc, đã gần kết thúc. Có lẽ Hoàng đế Quang Tự, một người tiến bộ và trẻ, cảm thấy điều này. Một vài năm trước, ông đã bị sốc bởi sự thất bại lớn của Trung Quốc trong Chiến tranh Trung-Nhật đầu tiên (1894-1895).

Vì vậy, ông đã khởi xướng trào lưu Cải cách Wuxu, chọn lựa các quan chức trẻ tuổi, hướng về một phong trào tương lai mà ông đã lấy mẫu từ việc đổi mới và cải cách thời Minh Trị (Meiji) năm 1868 của Nhật Bản.

Tuy nhiên, Cải cách Wuxu chỉ kéo dài khoảng 100 ngày. Từ Hi Thái Hậu, đã huỷ bỏ trong cái gọi là Cuộc đảo chính Wuxu. Theo một nghiên cứu gần đây, Tây Thái Hậu là người chủ mưu đứng sau vụ ngộ độc của cháu trai mình.

Nỗ lực đày tính lịch sử để thay đổi Trung Quốc đã bị phá vỡ. Nhiều nhà cải cách đã bị bỏ tù. Những người tài trẻ tuổi đã bị giết và những người khác chạy trốn ở nước ngoài. Đó là những gì được bắt đầu nhằm để đưa đất nước lên một con đường mới thay vì biến thành một cuộc chiến chính trị.

Lịch sử quay vòng theo những cách kỳ lạ. Lời nguyền của wuxu quay trở lại 60 năm sau đó, năm 1958, khi Mao Trạch Đông đã đưa ra chương trình Đại nhảy vọt, một nỗ lực liều lĩnh nhằm thúc đẩy sản xuất nông nghiệp và công nghiệp của Trung Quốc. Kết quả là nạn đói kéo dài và ước tính khoảng 20-30 triệu người chết.

Khoảng thời gian này, vô số trí thức đã bị trục xuất đến những vùng xa xôi trong phong trào chống tư tưởng hữu vi. Cuộc đàn áp các nhà bất đồng chính kiến ​​cũng khiến lấy đi vô số sinh mạng.

Bây giờ Trung Quốc đã thực hiện một vòng 60 năm nữa; năm mới nhất của điềm Vô Tích đã xảy ra vào tháng trước. Và đúng với truyền thống của đại chấn wuxu, cả Trung Quốc đã bị sốc bởi một thông báo tiếng Anh ngắn trong Tân Hoa Xã: Trung Quốc sắp sửa bãi bỏ giới hạn nhiệm kỳ của vị chủ tịch, và rõ là, cho phép Tập Cận Bình được quyền cai trị đến hết đời.

Người dân Trung Quốc không thể diễn đạt tự do trên internet do chế độ kiểm duyệt ngày càng ngặt nghèo. Các bài đăng trên các mạng xã hội như Weibo và WeChat có ý phản đối lưu nhiệm vô hạn của ngài chủ tịch đều bị xóa, và các chủ tài khoản đều nhận được thông báo về hoạt động không được phép của họ.

Trong số các thuật ngữ được kiểm duyệt trên mạng của Trung Quốc, là chữ Xidi, nghĩa đen là 'Hoàng đế Tập', thuật ngữ thông dụng được sử dụng bởi nhiều cư dân mạng Trung Quốc chỉ trích Tập và cách tập trung quyền lực của ông ta.

Nhưng người dân Bắc Kinh thì thích nói chuyện chính trị, do đó, họ vẫn xì xầm với nhau. Rồi họ đang bàn tán về lý do tại sao ông chủ tịch của họ phải có một biện pháp cực đoan như vậy.

Tập cũng là Chủ tịch Quân Ủy Trung ương, cơ quan quân sự hàng đầu giám sát Quân Đội Giải phóng Nhân dân, và là tổng thư ký của Đảng Cộng sản Trung Quốc, nơi cầm nắm quyền lực thực sự trong nước.

Lời giải thích chính thức của Tập để đòi hỏi được cầm quyền lâu dài, theo ông ta là sự cần thiết phải hài hòa với vị trí của tổng thư ký đảng và người đứng đầu ủy ban quân sự, nên không hạn chế về mặt niên hạn.

Những người của Tập đã đi xa đến mức dùng Ý nghĩa Công giáo và Chúa ba ngôi để giải thích cho bước đi mới này. Trong Kitô giáo, Thiên Chúa Cha, Thiên Chúa Con và Chúa Thánh Thần không phải là ba ngôi vị nhưng vẫn chỉ là một.

Điều này quả là không thuyết phục, và người dân Bắc Kinh không nuốt nổi. Họ vẫn nghi ngờ rằng có một lý do khác, và đó là Tập không thể chịu nổi chuyện rời chức.

Một Nhà quan sát thời sự nói rằng: “Tập có lẽ sợ những gì có thể xảy ra trong vòng ba đến bốn năm tới. Nếu giới hạn nhiệm kỳ của chức chủ tịch vẫn giữ nguyên, ông có thể đã trở thành một con vịt què trước kỳ đại hội đảng kết tiếp vào năm 2022”.

Nói cách khác, là “Nếu nền kinh tế Trung Quốc suy giảm đáng kể, ảnh hưởng đến cuộc sống của người dân bình thường, thì Tập rồi cũng sẽ trở thành con vịt què”.

Kể từ khi lên nắm quyền, Tập đã sử dụng chiến dịch chống tham nhũng của mình để chế ngự các phe phái đối nghịch. Nhiều nhân vật có ảnh hưởng đã trở thành nạn nhân của cuộc thập tự chinh. Trên con đường đó, Tập đã tạo nên nhiều thù hận. Dĩ nhiên Tập sẽ phải đối mặt với sự trả đũa khắc nghiệt của những kẻ thù chính trị nếu ông ta mất quyền lực.

Năm năm qua là một ví dụ điển hình cho những gì xảy ra với những nhà lãnh đạo hàng đầu hạ cánh thiếu tính toán. Người trợ lý gần nhất của Hồ Cẩm Đào là Lệnh Kế Hoạch đang ở tù chung thân. Lý Nguyên Triều, từng là ngôi sao đang lên của Đoàn Thanh niên Cộng sản, một phe do Hồ Cẩm Đào lãnh đạo, đã không được tái nhiệm làm Ủy viên Trung ương và bị buộc phải từ chức chức phó chủ tịch.

Trong một hiệu sách nhà nước ở Vương Phủ Tỉnh (Wangfujing), một khu mua sắm bận rộn ở trung tâm Bắc Kinh, các cuốn tiểu sử về họ Tập, với hình bìa là bức ảnh đen trắng cũ của chàng trai Tập trẻ tuổi, chiếm các kệ trên. Còn cuốn sách về Chủ tịch Mao thì ngồi trên giá thấp hơn.

Cạnh tranh với một kệ thấp hơn là một cuốn sách về Đặng Tiểu Bình, người đã trở thành nhà lãnh đạo tối cao sau cái chết của Mao và là người đã bắt đầu chính sách 'cải cách và mở cửa' của Trung Quốc vào những năm 1970.

Không có cuốn sách nào về Giang Trạch Dân hay Hồ Cẩm Đào, những người tiền nhiệm của Tập, có thể được tìm thấy, ít nhất là không có trong không gian chính của cửa hàng. Các thời đại của Giang và Hồ đang bị chìm xuống quên lãng, ít nhất theo dòng sách nói về lịch sử Trung Quốc.

Nhưng người mua sách ở Bắc Kinh có vẻ không chia sẻ sự phấn khích mà cận thần của Tập muốn thể hiện. Tiêu đề sách về Mao vẫn đang bán chạy hơn cuốn sách nằm kệ trên.

Vào đêm trước cuộc bỏ phiếu thay đổi hiến pháp, chính quyền Bắc Kinh nhấp nhổm, lo lắng với những phản đối của nhiều người về việc hủy bỏ hạn định.

Ngày 11 tháng 3, Quốc hội bãi bỏ điều khoản này, với 2.958 đại biểu bỏ phiếu ủng hộ nghị quyết và hai cuộc bỏ phiếu chống lại nó. Ba đại biểu bỏ phiếu trắng.

Tập xuất hiện với vẻ nhẹ nhõm. Ngài chủ tịch đã chốt một số lượng cảnh sát chưa từng có trong suốt ngày hôm đó, nhằm đối phó bất kỳ trường hợp phản ứng nào, và phải dập tắt ngay.

Những người đi đến Vương Phủ Tỉnh bằng tàu điện ngầm, hoặc đi bộ phải bước qua những quan sát an ninh nặng nề khác thường bao gồm cảnh sát vũ trang, cảnh sát đặc biệt, cảnh sát mặc thường phục và quân lính; họ cũng phải được soi chiếu trước khi vào khu mua sắm.

Tại Quốc hội, cuộc bỏ phiếu được tiến hành theo hình thức kín, nhưng các đại biểu phải bỏ phiếu trước sự chứng kiến của những người khác trong quốc hội. Việc bị xem là chống lại sự thay đổi hiến pháp sẽ là nguy cơ cho sự nghiệp chính trị của họ.

Một quan chức phụ trách phiên họp nghị viện hiện tại đã phát biểu tại một cuộc họp báo ngày 11 tháng 3, ngay sau cuộc bỏ phiếu lớn. Viên chức giải thích rằng không có sự phản đối nào trong việc bỏ giới hạn nhiệm kỳ của ngài chủ tịch và thẳng thừng bác bỏ những mối quan ngại rằng một cái gì đó giống như một cuộc Cách mạng Văn hoá có thể xảy ra lần nữa.

Liệu đây có đúng là tình trạng đó không? Chúng ta sẽ chỉ biết trong 5 năm, 10 năm, hoặc có thể là 20 năm nữa.

Tuấn Khanh


Phần nhận xét hiển thị trên trang

Dưới con mắt người Nhật: “Trung Quốc chiếm trọn Việt Nam chỉ là vấn đề thời gian?”


(An Ninh Quốc Phòng) - Bài viết dưới đây mượn lời của một người Nhật vốn sinh sống và làm việc tại Việt Nam khá lâu. Anh bạn này có góc nhìn rất khác đối với kế hoạch xâm lược Việt Nam của Trung Quốc, đồng thời châm biếm, đả kích sự thờ ơ của một số vị lãnh đạo tỉnh thành trước mối đe dọa đặt ra cho đất nước. Tâm sự của anh như sau:

Tôi đã sinh sống và làm việc khá lâu tại đất nước các bạn, dĩ nhiên trước khi sang đây, chúng tôi đã nghiên cứu rất nhiều về văn hóa và lịch sử Việt Nam để có thể hòa nhập tốt. Cũng như các bạn, nước Nhật chúng tôi đang trải qua thời kỳ vô cùng khó khăn khi liên tục phải cảnh giác và đối phó với những âm mưu thôn tính Quần đảo Senkaku trên biển Hoa Đông của Trung Quốc. Đối với tình hình đất nước bạn hiện nay, tôi có một số đánh giá như sau:
Thói quen bành trướng của người Trung Quốc đã có từ xa xưa, quốc gia này luôn lăm le xâm chiếm nước Việt, điển hình là sự kiện An Dương Vương mất nước đã bắt đầu thời kỳ Bắc thuộc kéo dài 1000 năm trong lịch sử Việt Nam, đến khi Ngô Quyền đánh thắng giặc trên sông Bạch Đằng. Rồi thì hàng loạt cuộc chiến tranh biên giới khác kéo dài từ xưa cho đến nay, tham vọng bành trướng của người Trung Quốc vẫn cháy rực không ngừng. Quốc gia phía Nam luôn là mục tiêu mà người Trung Quốc nhắm đến, tuy nhiên các bạn không dễ dàng bị ức hiếp và xâm lược.
Âm mưu của người Trung Quốc sử dụng trên Biển Đông được gọi là chiến thuật “cắt lát salami”, nghĩa là họ sẽ không cùng lúc chiếm toàn bộ mà là “ăn mòn” từng bộ phận, sau đó độc chiếm trọn vẹn.
Từ thời xưa, người Trung Quốc đã không ngừng nỗ lực xâm phạm bờ cõi Việt Nam, điều này vẫn kéo dài cho đến ngày nay và họ sẽ tiếp bước thế hệ cha ông tiếp tục sự nghiệp bành trướng. Âm mưu của người Trung Quốc được gọi là chiến thuật “cắt lát salami”. Nghĩa là họ sẽ không cùng lúc chiếm toàn bộ lãnh thổ của Việt Nam mà là “ăn mòn” từng bộ phận, sau đó độc chiếm trọn vẹn, toàn bộ. Chiến thuật này không chỉ áp dụng tại Biển Đông – từng bước độc chiếm các bãi cạn và đảo nhỏ, củng cố yêu sách chủ quyền Trung Quốc trên Biển Đông, mà còn được áp dụng trong âm mưu xâm lược trên đất liền Việt Nam.
Kế hoạch “tích tiểu thành đại” của Trung Quốc gồm nhiều hành động nhỏ: từ việc thâu tóm và biến các công ty Việt Nam thành công ty Trung Quốc, tăng cường sự hiện diện của người Trung Quốc tại Việt Nam; cho tới việc đẩy mạnh đầu tư lớn trên khắp đất nước, đặc biệt là khu vực Quảng Trị đến Thừa Thiên Huế – nơi hẹp nhất theo chiều Đông-Tây của dải đất hình chữ S (bề rộng chỉ khoảng 40km).
Con đường bê tông dẫn vào khu dự án nghỉ dưỡng 5 sao trên đèo Hải Vân – nơi có vị trí chiến lược quan trọng về quân sự của Việt Nam
Việc di dân âm thầm xâm nhập vào lãnh thổ Việt Nam là bước nhỏ tạo bàn đạp để người Trung Quốc đồng hóa cũng như gây nhiễu trật tự xã hội tại đất nước các bạn. Trên dải đất hẹp nhất của Việt Nam, họ muốn dần thay thế người Việt bằng người Trung Quốc nhằm phục vụ cho âm mưu chia cắt Việt Nam và mưu chiếm Biển Đông. Bởi vì từ căn cứ quân sự Du Lâm của Trung Quốc trên đảo Hải Nam đến Cửa Việt (Gio Linh, Quảng Trị) của đất nước các bạn chỉ khoảng 320 – 350km theo đường chim bay. Do đó, họ dễ dàng thực hiện âm mưu chia cắt hai miền Nam Bắc trên cả về đường bộ lẫn đường biển.
“Mất đất là mất nước”, người Trung Quốc đã lợi dụng điểm này để thực hiện âm mưu xâm lược của họ. Cách đây không lâu, họ không tiếc tay chi mạnh tiền thuê đất đầu nguồn trồng rừng của Việt Nam nằm ở cả ba miền Bắc – Trung – Nam với thời gian thuê dài hạn là 50 năm. Những vùng đất đầu nguồn đều có ý nghĩa chiến lược rất quan trọng đối với Việt Nam, việc dễ dàng cho Trung Quốc thuê đất sẽ tạo điều kiện thuận lợi cho họ thực hiện mưu đồ “xâm chiếm”.
Tập đoàn Innov Green (Hồng Kông, Trung Quốc) được cấp phép thuê đất 50 năm trồng rừng nguyên liệu tại Quảng Ninh, Nghệ An, Quảng Nam, Lạng Sơn, Kon Tum
Mới đây nhất là việc lên kế hoạch xây dựng khu du lịch nghỉ dưỡng quốc tế World Shine (Huế) nằm ở khu vực đèo Hải Vân – nơi có vị trí chiến lược quan trọng về quân sự của Việt Nam. Năm 2013, tỉnh Thừa Thiên – Huế đồng ý cấp phép gần 200ha đất ở khu vực đèo Hải Vân cho một công ty Trung Quốc để thực hiện Dự án xây dựng Khu du lịch nghỉ dưỡng quốc tế World Shine với tổng mức đầu tư lên đến 250 triệu USD.
Theo thông tin mà tôi biết, nơi này có liên quan đến quân khu V và quân khu IV của Việt Nam, nếu chiếm được đèo Hải Vân tức là chiếm được Đà Nẵng. Từ Đèo Hải Vân nếu “lấn chiếm” sang Đèo Ngang thì Vịnh Bắc Bộ chắc chắn sẽ bị chia cắt, Trung Quốc khi đó hoàn toàn đủ sức đe dọa an ninh quốc gia của Vịệt Nam. Đây là binh pháp có từ tời xa xưa, từ lợi dụng kinh tế nhắm đến mục tiêu quốc phòng, tung hỏa mù khiến cho địch mất phương hướng, đây là điều người Trung Quốc đang hướng tới.
Nhưng lạ thay, các vị chủ tịch huyện tỉnh của Việt Nam có lẽ chưa được học binh pháp này. Trung Quốc chỉ cần vung tiền mua đất để đầu tư thì các bạn đã nhanh chóng cắt đất cho thuê mà không mảy may nghi ngờ. Dĩ nhiên mưu đồ này không thể qua mắt được các vị tướng lĩnh quân đội. Âm mưu bị vạch trần và kế hoạch của người Trung Quốc thất bại ngoài ý muốn.
Việt Nam không đồng ý với đề xuất đưa 1000 xe cùng 1500 người Trung Quốc vào Việt Nam “nhân dịp hội chợ thương mại Việt Nam – Trung Quốc” trong tháng 12/2014. Có lẽ, các bạn đã bắt đầu đề cao cảnh giác hơn trước âm mưu của Trung Quốc.
Nhưng các bạn nên nhớ, Trung Quốc sẽ không từ bỏ kế hoạch thâm độc của mình và tôi lo ngại rằng vẫn còn nhiều vị Chủ tịch tỉnh sẵn sàng cấp phép cho các dự án nhanh chóng để đạt được cái mà họ gọi là “lợi ích chung của cộng đồng, cũng như vì sự phát triển kinh tế xã hội của tỉnh và quốc gia” (nhưng thực ra là lợi ích của riêng họ). Không mấy khó khăn khi thuyết phục những vị lãnh đạo này, họ có vẻ khá dễ dãi và nhìn nhận sự việc quá đơn giản, trong khi người Trung Quốc thì quá thâm độc!
Mới đây, chính quyền thành phố Bằng Tường (Trung Quốc) đã đề nghị phía Việt Nam cấp phép cho 1.000 xe với khoảng 1.500 người Trung Quốc du lịch tại Việt Nam và quá cảnh sang các nước ASEAN, viện cớ là “nhân dịp hội chợ thương mại Việt Nam – Trung Quốc” trong tháng 12/2014.
Yêu cầu của Trung Quốc đã vấp phải sự phản đối của Bộ Giao thông Vận tải và Bộ Quốc phòng Việt Nam. Có lẽ, các bạn đã bắt đầu đề cao cảnh giác hơn trước âm mưu của Trung Quốc khi cố tình đề nghị được phép đi lại tự do từ 5 cửa ngõ của Việt Nam. Thông qua việc đưa một số lượng lớn người Trung Quốc đi khắp đất nước này, họ dễ dàng do thám tình hình, cài người Trung Quốc vào người Việt Nam, gây nguy hiểm cho chính người Trung Quốc để có cớ bắt bớ Việt Nam,… Những điều như vậy chẳng phải rất dễ dàng xảy ra nếu đề nghị trên được chấp thuận hay sao?
Một điểm khiến tôi cảm thấy lạ nhất đó là khi âm mưu của Trung Quốc bị vạch trần, lãnh đạo của các tỉnh thành Việt Nam lại dễ dàng phủi bỏ trách nhiệm quanh co biện minh cho quyết định sai lầm. Dường như các vị ấy chưa từng được học về “nhận sai và sửa sai”, nếu như ở đất nước chúng tôi, thì ngay lập tức các lãnh đạo của chúng tôi sẽ tạ lỗi trước người dân và xin từ chức.
Thiết nghĩ nếu Việt Nam vẫn còn nhiều vị quan chức dùng lý do “lo lắng cho lợi ích chung của cộng đồng” (thực chất là của riêng họ) và cố tình lờ đi “sự an nguy của đất nước” thì âm mưu xâm lược Việt Nam của người Trung Quốc chỉ là vấn đề thời gian mà thôi.
Mai Phạm

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Thứ Tư, 28 tháng 3, 2018

Thời báo Hoàn Cầu sao lại đăng bài cổ súy Trung Quốc "dùng gậy" với Việt Nam?


HỒNG THỦY

(GDVN) - Nhà Tống, nhà Thanh còn biết nghe lẽ phải trả lại đất cho Việt Nam, Trung Quốc ngày nay cớ gì lại sợ đàm phán như vậy?
Tiếp theo bài viết "Đánh giá của học giả Trung Quốc về chiến lược của Việt Nam ở Biển Đông", chúng tôi xin giới thiệu phần cuối cùng của bài báo trên Thời báo Hoàn Cầu đánh giá về vụ thảm sát Gạc Ma đăng đúng ngày 30 năm xảy ra cuộc chiến xâm lược này, 14/3/2018.
Bài viết "Trận chiến cuối cùng Trung Quốc đánh, người Việt Nam miêu tả khiến tôi kinh ngạc" của tác giả Bổ Nhất Đao, do Lý Lâm Chi biên tập đưa ra nhận định sai lệch về vụ thảm sát Gạc Ma;
Đồng thời bài viết này còn có những bình luận thể hiện nhận thức lệch lạc của một số học giả Trung Quốc chuyên nghiên cứu Việt Nam về lịch sử quan hệ bang giao hai nước, cũng như các vấn đề phức tạp trên Biển Đông.
Năm 2014 Trung Quốc kéo giàn khoan 981 xâm phạm vùng đặc quyền kinh tế, thềm lục địa Việt Nam và gây ra cuộc khủng hoảng trên Biển Đông để nghi binh, che đậy hoạt động bồi lấp đảo nhân tạo bất hợp pháp ở Trường Sa, ảnh: Reuters.
Chúng tôi đã lần lượt dẫn lại các nội dung đánh giá và luận điểm của các tác giả, đồng thời phân tích và phản biện trên tinh thần khoa học, khách quan, ngõ hầu làm sáng tỏ vấn đề. 
Bài viết này cũng theo trật tự các bài trước, xin giới thiệu đến quý bạn đọc các ý kiến "tham mưu" của tác giả Bổ Nhất Đao cho lãnh đạo Trung Quốc trong phần dịch (in nghiêng), và có đôi lời bình luận. Tiêu đề phụ trong bài do chúng tôi đặt.
Bổ Nhất Đao cổ vũ Trung Quốc "dùng gậy" với Việt Nam?
"4. Việt Nam đã hành động nhiều như thế, chúng ta (Trung Quốc) phải làm sao? Đàm phán e rằng khó có kết quả, bởi vấn đề liên quan đến lãnh thổ, không ai có thể nhượng bộ.
Năm 2014 Chủ tịch nước Việt Nam Trương Tấn Sang từng công khai tuyên bố, liên quan đến chủ quyền lãnh thổ, Việt Nam kiên quyết không nhượng bộ.

“Gác lại quá khứ chứ không phải khép lại quá khứ”!

Ông dẫn câu chuyện lịch sử liên quan đến biên giới lãnh thổ thời Hậu Lê trong Đại Việt Sử ký toàn thư: nếu ai tự ý nhượng bộ sẽ bị trọng tội chu di cửu tộc.
Với các tranh chấp đảo, đá trên Biển Đông hiện nay thì biện pháp giải quyết thực tế nhất là, các nước đương sự nên quản lý chặt chẽ các điểm khác biệt.
Chúng ta rất khó có thể mong đợi một nước Việt Nam hữu hảo với Trung Quốc trên Biển Đông;
Nhưng Việt Nam cũng không dễ ngồi nhìn quan hệ Việt - Trung bị sụp đổ, bởi điều này sẽ làm gián đoạn tiến trình đổi mới của Việt Nam.
Tiếp đó, Việt Nam sẽ vẫn tìm mọi sơ hở của chúng ta, tiếp tục tung hoành trong khu vực và quốc tế, thậm chí không loại trừ khả năng khiêu khích có giới hạn đối với Trung Quốc.
Trong Chiến lược An ninh quốc gia mới của Mỹ, Washington xem Việt Nam là đối tác trên Biển Đông. Mối quan hệ "già nhân ngãi non vợ chồng" Việt - Mỹ trên Biển Đông là một mối uy hiếp đối với Trung Quốc.
Nước Biển Đông đã bị khuấy đục rồi. Chỉ cần chúng ta triển khai hành động trên Biển Đông là có thể gặp phải các loại thách thức lẫn chỉ trích. Chúng ta phải dũng cảm đối mặt.
Trên một bình diện khác, chúng ta có thể nghiên cứu các làm của Việt Nam để có biện pháp. 
Với Trung Quốc mà nói, chỉ dùng đầu lưỡi khiển trách các hành động của Việt Nam trên Biển Đông là không đủ, việc tăng cường sự hiện diện trên thực tế ở Biển Đông quan trọng hơn.
Đá Vành Khăn từ một rặng san hô thuộc quần đảo Trường Sa (Khánh Hòa, Việt Nam), đã bị Trung Quốc đảo hóa, quân sự hóa thành pháo đài giữa Biển Đông. Philippines và Đài Loan cũng yêu sách chủ quyền với cấu trúc địa lý này. Ảnh: Philippines Daily Inquirer.
Khi nào Biển Đông trở thành dòng chảy của tàu bè, hàng hóa và con người Trung Quốc, thì không chiếm cũng được, đây nên là một lựa chọn.
Tổng thống Mỹ Franklin D. Roosevelt nói rất hay: miệng vẫn ôn tồn, gậy lớn trong tay!
Xin gửi lời cảm ơn Thường trực Viện Nghiên cứu Đông Nam Á Tư Trấn Đào, nhà nghiên cứu Tôn Tiểu Nghênh của Viện Khoa học xã hội Quảng Tây, Học giả Trung Quốc về các vấn đề biển Lưu Phong." [1]
Những phát biểu nông cạn tư duy, lời lẽ hiếu chiến che đậy nỗi sợ lẽ phải
Chúng tôi cho rằng, một khi đã tham vấn các chuyên gia Trung Quốc chuyên nghiên cứu về Việt Nam, thì ít nhiều bài viết của tác giả Bổ Nhất Đao cũng phản ánh một mặt bằng nhận thức nhất định từ phía nghiên cứu Trung Quốc về quan hệ Việt - Trung cũng như Biển Đông.
Tiếc rằng bài viết của tác giả Bổ Nhất Đao lại cho thấy sự hiểu biết hời hợt, nông cạn về lịch sử cũng như pháp lý liên quan đến tranh chấp biên giới lãnh thổ và tranh chấp ứng dụng Công ước Liên Hợp Quốc về Luật Biển 1982 trên Biển Đông.
Thứ nhất, trên Biển Đông có nhiều tranh chấp khác nhau do Trung Quốc tạo ra, bao gồm:
Tranh chấp địa chính trị Trung - Mỹ, tranh chấp chủ quyền lãnh thổ đối với 2 quần đảo Trường Sa và Hoàng Sa của Việt Nam, tranh chấp áp dụng và giải thích Công ước Liên Hợp Quốc về Luật Biển 1982.
Tác giả Bổ Nhất Đao và một số nhà nghiên cứu Trung Quốc cho rằng "đàm phán e rằng khó có kết quả, bởi vấn đề liên quan đến lãnh thổ, không ai có thể nhượng bộ" là đang cố tình không hiểu gì về đàm phán, hay sợ đàm phán nên "đánh bài chuồn"?

Đàm phán cũng là một mặt trận, một cuộc chiến đầy cam go, phức tạp

Bởi lẽ, không ai có thể nhượng bộ vô nguyên tắc trong đàm phán, nhưng không cuộc đàm phán nào có kết quả khi bên nào cũng khăng khăng bảo vệ quan điểm của mình mà bất chấp luật lệ, lý lẽ. 
Những gì có đủ bằng chứng pháp lý rõ ràng và thuyết phục chiểu theo hệ quy chiếu pháp lý hai bên xác định để giải quyết tranh chấp, thì không thể có chuyện nhượng bộ.
Những gì hai bên đều không đưa ra được bằng chứng pháp lý thuyết phục chiếu theo hệ quy chiếu pháp lý được hai bên thỏa thuận lấy làm căn cứ giải quyết tranh chấp, thì phải tính đến các giải pháp thực tiễn quốc tế để cùng hướng tới mục tiêu chung.
Đó là tinh thần khoa học, khách quan và cầu thị, hoàn toàn không phải là nhượng bộ vô nguyên tắc.
Những gì không có căn cứ pháp lý thì không thể đàm phán, như đường lưỡi bò chẳng hạn. 
Lâu nay Trung Quốc vẫn kiên trì đưa ra đường lưỡi bò ra để đàm phán "vùng chồng lấn" với vùng đặc quyền kinh tế và thềm lục địa các nước ven Biển Đông, bây giờ là "gác tranh chấp, cùng khai thác".
Như thế chẳng khác nào Trung Quốc với tư cách thành viên thường trực Hội đồng Bảo an Liên Hợp Quốc và có vai trò rất lớn trong việc xây dựng Công ước, nay lại đi giật bát cơm trong tay nước khác rồi đòi đàm phán chia phần.
Học giả Trung Quốc Tiết Lực cũng đã từng đặt vấn đề với các học giả Việt Nam, rằng:

“Phương lược mới trên Biển Đông”: vẫn tư duy cũ

Chúng tôi cho rằng rút / hủy đường lưỡi bò là điều mặc nhiên chứ không phải "nhượng bộ", bởi nó không có căn cứ và đã bị Tòa Trọng tài thành lập theo Phụ lục VII, Công ước Liên Hợp Quốc về Luật Biển 1982 bác bỏ.
Chiêu bài biến không thành có rất hay được các học giả và các nhà đàm phán Trung Quốc sử dụng, nếu không tỉnh táo là có thể mắc bẫy.
Thứ hai, trong lịch sử giữa Việt Nam và Trung Quốc, tranh chấp biên giới lãnh thổ Việt - Trung đã từng được giải quyết ổn thỏa thông qua đàm phán.
Theo Giáo Sư Phạm Cao Dương, Tiến Sĩ Sử Học Đại Học Paris- Sorbonne:
"Do thực tại địa lý, do hoàn cảnh nhân văn và lịch sử và do những quan niệm về chính trị, vấn đề biên giới giữa Việt Nam và Trung Quốc là một vấn đề vô cùng phức tạp và tế nhị.  
Vấn đề này đã được đặt ra ngay từ những ngày đầu của lịch sử dân tộc Việt Nam và tồn tại cho đến tận ngày nay." 
Chúng tôi xin nêu ra một số ví dụ:
Tháng 6 năm Giáp Tý (1084), Thái sư Lê Văn Thịnh được Hoàng đế Lý Nhân Tông phái đến trại Vĩnh Bình (thuộc Cao Bằng ngày nay) để bàn nghị về việc cương giới với Chánh sứ nhà Tống là Thành Trạc. 
Sau khi đã "phân giải mọi lẽ", nhà Tống chấp thuận trả lại cho Đại Việt 6 huyện 3 động thuộc châu Quảng Nguyên (nay là phần đất ở phía Tây Bắc tỉnh Cao Bằng) mà họ đã chiếm trước đây, và cho thông sứ như cũ, theo Việt Nam sử lược, Đại Việt sử lược.
Tháng 4 năm Quý Tỵ (1473), Hoàng đế Lê Thánh Tông nói với các quan phụ trách việc bảo vệ biên cương, đứng đầu là Thái bảo Kiến Dương bá Lê Cảnh Huy rằng: 
"Một thước núi, một tấc sông của ta, lẽ nào lại tự tiện vứt bỏ đi được, ngươi phải kiên quyết tranh biện, chớ cho họ (nhà Minh, Trung Quốc) lấn dần. 
Nếu họ không nghe, còn có thể sai sứ sang phương Bắc bày tỏ rõ điều ngay lẽ gian.
Nếu ngươi dám đem một thước một tấc đất của Thái Tổ làm mồi cho giặc thì tội phải tru di." [2]
Tranh vẽ chân dung vua Lê Thánh Tông trên tem thư Bưu chính Việt Nam, ảnh minh họa: nguoidibien.vn
Lời dụ của Hoàng đế Lê Thánh Tông vừa là một mệnh lệnh, vừa là một sách lược bảo vệ lãnh thổ quốc gia, đảm bảo không nhân nhượng vô nguyên tắc trong đàm phán.
Năm 1728, vua Ung Chính nhà Thanh gửi sắc văn cho vua Lê Dụ Tông của Đại Việt trả lại mỏ đồng Tụ Long cho Việt Nam, theo Giáo Sư Phạm Cao Dương. [3]
Nhà Tống, nhà Minh, nhà Thanh còn biết nghe lẽ phải, không lẽ tác giả Bổ Nhất Đao và một số học giả lại muốn Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa bất chấp lý lẽ ngay giữa thời đại văn minh?
Bình luận của tác giả Bổ Nhất Đao về Việt Nam dưới đây, trong thực tế chính là miêu tả những gì Trung Quốc đã làm trên Biển Đông:
"Việt Nam sẽ vẫn tìm mọi sơ hở của chúng ta, tiếp tục tung hoành trong khu vực và quốc tế, thậm chí không loại trừ khả năng khiêu khích có giới hạn đối với Trung Quốc."
Chúng tôi có thể nhắc lại một số sự kiện:
1956 Trung Quốc chiếm nửa phía Đông Hoàng Sa khi Pháp với tư cách đại diện cho Nhà nước Việt Nam về đối ngoại rút quân khỏi Biển Đông.
Năm 1974 khi Mỹ rút quân khỏi miền Nam Việt Nam, sau thỏa thuận đi đêm Thượng Hải 1972 giữa Nixon với Mao Trạch Đông, Trung Quốc ra tay chiếm nốt nửa phía Tây Hoàng Sa.
Cái bắt tay xuyên Thái Bình Dương năm 1972 giữa Richard Nixon với Mao Trạch Đông không chỉ làm thay đổi cục diện trật tự quốc tế sau Chiến tranh Thế giới II, mà còn là thời cơ Trung Quốc đánh chiếm nốt nửa phía tây quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam năm 1974 khi biết chắc Hạm đội 7 Hoa Kỳ sẽ không can thiệp. Ảnh: SCMP.
Năm 1988 sau khi làm cho Việt Nam kiệt quệ về kinh tế vì 2 cuộc chiến bảo vệ biên giới, Liên Xô rút dần khỏi Cam Ranh, Trung Quốc ra tay thôn tính 6 bãi đá ở Trường Sa...
Do đó, những lập luận của tác giả Bổ Nhất Đao về "đàm phán" sau khi tham vấn một số nhà nghiên cứu Trung Quốc cho thấy:
Bản thân một số nhà nghiên cứu Trung Quốc dường như rất thiếu tự tin về các bằng chứng chứng minh yêu sách "chủ quyền" của Trung Quốc với 2 quần đảo Trường Sa, Hoàng Sa;
Dường như họ không đủ dũng khí tham mưu cho lãnh đạo nước mình giải quyết vấn đề thông qua đàm phán.
Phải chăng vì thế các nhà nghiên cứu này mới dùng thủ đoạn lấp liếm, đánh tráo hệ quy chiếu pháp lý quốc tế bằng lập trường chính trị để bác bỏ đàm phán?
Còn việc cổ vũ "gậy lớn trong tay" ở Biển Đông chỉ càng cho thấy sự đuối lý nhưng lại thừa thói hành xử côn đồ.
Những tham mưu, đề xuất như thế này chỉ làm xấu thêm hình ảnh Trung Quốc trong mắt láng giềng và bạn bè quốc tế.
Và chính những tư duy bộc lộ "gen bành trướng" như thế này là nguyên nhân chính khiến tâm lý người Việt luôn cảnh giác, chứ không phải vì GDP, kích thước lãnh thổ hay quy mô dân số Trung Quốc lớn gấp nhiều lần Việt Nam như tác giả Bổ Nhất Đao lầm tưởng.
Chúng tôi không tin nhân dân Trung Quốc cũng như nhân loại yêu chuộng hòa bình lại ủng hộ những quan điểm hung hăng như vậy.
Và xin mượn lời cụ Giang Văn Minh nhắn nhủ tác giả Bổ Nhất Đao và những ai ôm mộng bành trướng bá quyền rằng, nước sông Bạch Đằng còn đỏ vì máu kẻ xâm lược năm nào.
Tài liệu tham khảo:
Hồng Thủy


Phần nhận xét hiển thị trên trang