Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Thứ Ba, 27 tháng 3, 2018

25 quân đội mạnh nhất thế giới


https://baomai.blogspot.com/
Bảng xếp hạng sức mạnh quân sự toàn cầu năm 2018 tiết lộ Việt Nam đứng ở vị trí thứ 16

Năng lực quân sự thể hiện sức mạnh và vị thế của một quốc gia trên thế giới. Nó không chỉ đơn thuần là sức mạnh về quân sự, nó còn thể hiện cả sức mạnh về ngoại giao và kinh tế.

https://baomai.blogspot.com/

Trang Chỉ số Sức mạnh Quân sự Toàn cầu (Global Fire Power) đã xếp hạng những quân đội mạnh nhất trên thế giới dựa trên rất nhiều yếu tố như ngân sách quốc phòng, số lượng quân chính quy, số lượng tàu chiến, máy bay… Các yếu tố này sẽ được tính thành Chỉ số sức mạnh quân sự (chỉ số càng gần 0 thì càng mạnh).

Có một điểm quan trọng là yếu tố vũ khí hạt nhân không được đưa vào xếp hạng. 

Dưới đây là danh sách nhưng quân đội mạnh nhất thế giới:

1. Mỹ

https://baomai.blogspot.com/
Hạm đội tàu sân bay của Mỹ cùng các tàu hộ tống.

Chỉ số sức mạnh: 0,0857
Ngân sách: 587,8 tỷ USD
Số quân chính quy: 1.373.650
Số lượng tàu sân bay: 19
Tàu ngầm: 70
Số lượng tàu chiến: 415
Số lượng máy bay: 13.762
Số lượng xe tăng: 5.884
Số lượng xe bọc thép: 41.062

Đứng đầu danh sách là Mỹ, với ngân sách quốc phòng lên đến 587,8 tỷ USD trong năm 2017. Con số này nhiều hơn tất cả 9 nước đứng sau cộng lại.

Mỹ vượt trội về mặt quân sự ở mọi quân chủng gồm, lục quân, hải quân, không quân, thủ quân lục chiến. Sức mạnh của quân đội Mỹ thể hiện ở hạm đội tàu sân bay với tổng cộng 19 chiếc, nhiều hơn tổng số của tất cả các quốc gia khác. Lực lượng tàu sân bay này giúp Mỹ triển khai quân tới bất kỳ nơi nào trên thế giới.

https://baomai.blogspot.com/

Mỹ còn thể hiện sức mạnh vượt trội về công nghệ quân sự như súng bắn laser, bomb thông minh, tên lửa hành trình hay những hệ thống phòng thủ tên lửa hiện đại như THAAD hay Aegis, chưa kể số lượng kho vũ khí hạt nhân khổng lồ.

2. Nga

https://baomai.blogspot.com/
Tên lửa đạn đạo xuyên lục địa của Nga tại lễ duyệt binh.

Chỉ số sức mạnh: 0,0929
Ngân sách: 44,6 tỷ USD
Số quân chính quy: 798.527
Số lượng tàu sân bay: 1
Tàu ngầm: 63
Số lượng tàu chiến: 352
Số lượng máy bay: 3.794
Số lượng xe tăng: 20.216
Số lượng xe bọc thép: 31.298

Đứng thứ 2 trong danh sách này là Nga. Kể từ sau sự sụp đổ của Liên Xô, Nga ngày càng tăng chi tiêu vào quốc phòng để thể hiện vị trí siêu cường của mình. Quân đội Nga có số lượng xe tăng lớn nhất thế giới, số lượng máy bay lớn thứ 2 thế giới sau Mỹ và số lượng tàu ngầm lớn thứ 3 sau Mỹ và Trung cộng.

https://baomai.blogspot.com/

Nga cũng là cường quốc hạt nhân và có hệ thống phòng không hiện đại như hệ thống tên lửa đất đối không S-400 danh tiếng.
  
3. Trung cộng

https://baomai.blogspot.com/
Tàu sân bay Liêu Ninh của Trung cộng tại Hồng Kông

Chỉ số sức mạnh: 0,0945
Ngân sách: 161,7 tỷ USD
Số quân chính quy: 2.260.000
Số lượng tàu sân bay: 1
Tàu ngầm: 68
Số lượng tàu chiến: 714
Số lượng máy bay: 2.955
Số lượng xe tăng: 6.457
Số lượng xe bọc thép: 4.788

Cùng với nền kinh tế phát triển trong gần 3 thập niên qua, quân đội Trung cộng cũng có những bước tiến mạnh mẽ. Ngân sách quốc phòng hàng năm chỉ sau Mỹ. Họ có lượng tàu ngầm thứ 2 thế giới sau Mỹ. Trung cộng tự sản xuất được máy bay chiến đấu thế hệ thứ 5. Trung cộng hiện đang đóng tàu sân bay thứ 2 sau khi triển khai tàu sân bay đầu tiên Liêu Ninh.

https://baomai.blogspot.com/

Tuy vậy, Trung cộng có một lý lịch đáng xấu hổ về ăn cắp công nghệ quân sự. Gần đây thậm chí họ còn đánh cắp được dữ liệu về cảm biến của máy bay chiến đấu tiên tiến nhất của Mỹ F-35. Ngoài tiếng xấu là ăn cắp công nghệ.

https://baomai.blogspot.com/

Trung cộng còn có hồ sơ đáng xấu hổ về nhân quyền. Chính quyền Trung cộng đàn áp những người tu luyện vô tội Pháp Luân Công trong suốt 18 năm qua.

4. Ấn Độ

https://baomai.blogspot.com/
Máy bay chiến đấu của Ấn Độ hạ cánh trên tàu sân bay

Chỉ số sức mạnh: 0,1593
Ngân sách: 51 tỷ USD
Số quân chính quy: 1.362.500
Số lượng tàu sân bay: 3
Tàu ngầm: 15
Số lượng tàu chiến: 295
Số lượng máy bay: 2.102
Số lượng xe tăng: 4.426
Số lượng xe bọc thép: 6.704

Với dân số lớn thứ 2 thế giới và cũng là nước có vũ khí hạt nhân, quân đội Ấn Đố có sực mạnh đáng kể  với lượng máy bay và xe tăng đứng chỉ sau ba cường quốc ở trên. 

https://baomai.blogspot.com/

Sức mạnh này sẽ được duy trì khi Ấn Độ có kế hoạch chi tiêu quốc phòng lớn thứ 4 trên thế giới từ nay cho đến năm 2020. Ấn Độ cũng là nước nhập khẩu vũ khí lớn nhất.

5. Pháp

https://baomai.blogspot.com/
Tàu sân bay Charles de Gaulle của hải quân Pháp

Chỉ số sức mạnh: 0,1914
Ngân sách: 35 tỷ USD
Số quân chính quy: 204.000
Số lượng tàu sân bay: 4
Tàu ngầm: 10
Số lượng tàu chiến: 118
Số lượng máy bay: 1.305
Số lượng xe tăng: 406
Số lượng xe bọc thép: 6.863

https://baomai.blogspot.com/

Mặc dù quân đội Pháp nhỏ nhưng được huấn luyện tốt, tính chuyên nghiệp cao. Pháp còn có lượng tàu sân bay khá. Tàu sân bay mới nhất Charles de Gaulle thường giúp Pháp triển khai quân gìn giữ hòa bình ở châu Phi.

6. Anh

https://baomai.blogspot.com/
Xe tăng của quân đội Hoàng gia Anh

Chỉ số sức mạnh: 0,2131
Ngân sách: 45,7 tỷ USD
Số quân chính quy: 151.175
Số lượng tàu sân bay: 2
Tàu ngầm: 11
Số lượng tàu chiến: 76
Số lượng máy bay: 856
Số lượng xe tăng: 249
Số lượng xe bọc thép: 5.948

https://baomai.blogspot.com/

Là một cường quốc về quân sự và cũng là nước có sở hữu vũ khí hạt nhân, nhưng hiện nay Vương quốc Anh có kế hoạch cắt giảm ngân sách quốc phòng khoảng 20%. 

https://baomai.blogspot.com/

Tuy vậy ngân sách hàng năm vẫn khá lớn, hơn 45 tỷ USD. Vương quốc Anh vừa hạ thủy tàu sân bay hiện đại HMS Queen Elizabeth có thể chở được 40 máy bay F-35B.

7. Nhật Bản

https://baomai.blogspot.com/
Máy bay của không quân Nhật Bản đang bay biễu diễn.

Chỉ số sức mạnh: 0,2137
Ngân sách: 43,8 tỷ USD
Số quân chính quy: 248.575
Số lượng tàu sân bay: 4
Tàu ngầm: 17
Số lượng tàu chiến: 131
Số lượng máy bay: 1.594
Số lượng xe tăng: 700
Số lượng xe bọc thép: 2.850

Do đặc thù địa lý, Nhật Bản có lực lượng hải quân rất mạnh thể hiện qua số lượng tàu sân bay, cho dù đây chỉ là tàu sân bay trực thăng. Họ còn có hạm đội tàu ngầm với 17 chiếc, đứng thứ 4 trên thế giới chỉ sau Mỹ, Nga và Trung cộng.

https://baomai.blogspot.com/

Sau thế chiến thứ 2, Nhật Bản tập trung vào phát triển kinh tế, chức năng của quân đội bị hạn chế vào phòng vệ là chủ yếu. Tuy vậy gần đây họ đã tăng chi phí quốc phòng và đang có kế hoạch sửa đổi hiến pháp để có thể chủ động gửi quân đội làm nhiệm vụ hòa bình.

https://baomai.blogspot.com/

Không quân của Nhật Bản cũng rất mạnh với số lượng 1.594 chiếc, nhiều thứ 5 trên thế giới. Nhật Bản cũng đang có kế hoạch tự phát triển máy bay chiến đấu thế hệ thứ 5.

8. Thổ Nhĩ Kỳ

https://baomai.blogspot.com/
Xe tăng của quân đội Thổ Nhĩ Kỳ trong một cuộc diễu hành.

Chỉ số sức mạnh: 0,2491
Ngân sách: 8,21 tỷ USD
Số quân chính quy: 382.850
Số lượng tàu sân bay: 0
Tàu ngầm: 12
Số lượng tàu chiến: 194
Số lượng máy bay: 1.018
Số lượng xe tăng: 2.445
Số lượng xe bọc thép: 7.550

Với vị trí địa lý quan trọng, cầu nối giữa châu Á và châu Âu, Thổ Nhĩ Kỳ có quân đội vào thuộc loại mạnh nhất vùng Địa Trung Hải. Mặc dù không có tàu sân bay nhưng Thổ Nhĩ Kỳ có lực lượng xe tăng rất mạnh cũng như không quân mạnh với hơn 1.000 máy bay. Thổ Nhĩ Kỳ là thành viên trong chương trình chung về máy bay chiến đấu F-35 do Hoa Kỳ đứng đầu.

9. Đức

https://baomai.blogspot.com/
Máy bay của không quân Đức.

Chỉ số sức mạnh: 0,2609
Ngân sách: 39,2 tỷ USD
Số quân chính quy: 180.000
Số lượng tàu sân bay: 0
Tàu ngầm: 6
Số lượng tàu chiến: 81
Số lượng máy bay: 698
Số lượng xe tăng: 453
Số lượng xe bọc thép: 5.869

https://baomai.blogspot.com/

Quân đội Đức có ngân sách quốc phòng khá lớn. Gần đây quân đội Đức hỗ trợ các thành viên NATO. Đức cũng là nơi có căn cứ quân sự của Mỹ tại châu Âu.

10. Ai Cập

https://baomai.blogspot.com/
Máy bay của quân đội Ai Cập bay qua Kim tự tháp

Chỉ số sức mạnh: 0,2676
Ngân sách: 4,4 tỷ USD
Số quân chính quy: 454.250
Số lượng tàu sân bay: 2
Tàu ngầm: 5
Số lượng tàu chiến: 319
Số lượng máy bay: 1.132
Số lượng xe tăng: 4.110
Số lượng xe bọc thép: 13.949

Quân đội Ai Cập là một trong những quân đội thuộc loại mạnh nhất ở Trung Đông. 

https://baomai.blogspot.com/

Họ có lượng xe tăng lớn thứ 5 thế giới. Họ cũng có lượng bay bay tương đối lớn với hơn 1.000 chiếc. Ngoài ra Ai Cập còn có 2 tàu sân bay nên lực lượng hải quân của họ cũng khá mạnh. Họ cũng nhận được hỗ trợ quân sự từ Mỹ.

… Và tiếp theo…

16. Việt Nam

https://baomai.blogspot.com/
Tàu ngầm lớp Kilo của Việt Nam

Theo xếp hạng của Global Fire Power, quân đội Việt Nam được xếp thứ 16 trên tổng số 113 quốc gia với chỉ số sức mạnh 0,3587, ngay sau quân đội Israel. Việt Nam còn đứng thứ 2 ở Đông Nam Á, sau Indonesia.

Lý do Việt Nam có thứ hạng cao như vậy là sở hữu lượng tàu ngầm gồm 6 chiếc Kilo được mua từ Nga, giúp gia tăng sức mạnh đáng kể cho quân đội Việt Nam. Ngoài ra Việt Nam có số lượng máy bay cũng tương đối so với các nước trong khu vực Đông Nam Á.

https://baomai.blogspot.com/

Đặc biệt, Việt Nam có số lượng nhiều xe tăng cỡ lớn. Tuy vậy những xe tăng này đa phần đã cũ từ thời chiến tranh Việt Nam. Việt Nam cũng được trang bị hệ thống phòng không hiện đại S-300 mua từ Nga. Đây là phiên bản đời trước của S-400.

https://baomai.blogspot.com/


Phần nhận xét hiển thị trên trang

Dương Thụ: Không im lặng trước cường quyền, bất công, dối trá là xã hội đang tiến bước


Dương Thụ
Người Đô Thị - Tôi rất ngạc nhiên và cũng cảm thấy băn khoăn khi biết tin mình được nhận Giải thưởng “Vì sự nghiệp Văn hóa và Giáo dục” mà Quỹ Văn hóa Phan Châu Trinh trao tặng.

Kể từ năm 1965 cho đến nay, sau khi tốt nghiệp khoa Văn Đại học Sư phạm Hà Nội, đi dạy học rồi chuyển sang làm nhạc và hoạt động văn hóa, tôi luôn thấy mình lạc lõng. Các giải thưởng với tôi là một điều gì rất xa lạ. Làm trong sự cô độc, chưa bao giờ dám mong mọi người hiểu mình, huống chi lại được nhận một giải thưởng mà là giải thưởng duy nhất hiện nay ở Việt Nam được trao tặng bởi những người tôi cảm thấy gần gũi và kính trọng nhất. Đây là chuyện tôi không bao giờ nghĩ tới.

Tôi hiểu, được trao giải là một vinh dự rất lớn, nhưng cái còn quan trọng hơn với tôi từ giải thưởng này chính là sự được hiểu bởi những con người đáng kính, một sự khuyến khích vô cùng to lớn cho những công việc mình đang làm.

Được hiểu, được cảm thông, được chia sẻ có lẽ là hạnh phúc lớn nhất.

…Năm nay tôi bước sang tuổi 76. Quá nửa đời người, làm rất nhiều việc chỉ vì bản tính là người tham công tiếc việc, và làm rất nhiều việc không phải cho mình cũng chỉ vì bản tính là người “việc nhà thì nhác, việc chú bác thì siêng". May mắn là những việc ấy không đến nỗi tệ.

Làm vì cái gì, vì ai? Một câu hỏi lớn, một băn khoăn cao qúy mà các nhân vật thường đặt ra cho mình. Nhưng thật xấu hổ, ở tôi thì không...Vì lẽ đó hôm nay nói về công việc mình đã làm tôi vô cùng lúng túng, khó khăn.

Tôi mê nhạc từ thuở bé nhưng không dám có giấc mơ trở thành nhạc sĩ. Nhạc sĩ sáng tác như các ông Phạm Duy, Văn Cao, Đỗ Nhuận, Nguyễn Xuân Khoát v.v. là một cái gì đó cao vời. Người như thế mới có thể sáng tác, còn mình viết vớ vẩn thôi, sáng tác nỗi gì.  

Viết nhạc từ năm 17 tuổi, giấu biệt chẳng cho ai biết. Năm 21 tuổi (1964) mới dũng cảm tiết lộ cho một người: cố nhạc sĩ Nguyễn Xinh (nguyên Viện trưởng Viện Âm nhạc, người thầy sáng tác đầu tiên của tôi).

Năm 1965 thi đỗ vào khoa Sáng tác trường Âm Nhạc Việt Nam (Ô chợ Dừa) thì có thêm hai người biết là cố nhạc sĩ Tô Vũ, nguyên trưởng khoa Sáng tác nơi tôi thi vào và cố nhạc sĩ Hoàng Hà, sinh viên lớp dự bị năm đó. Và cũng phải kể đến ba ông bạn thưở còn vô danh: Phó Đức Phương, Trần Tiến, Nguyễn Cường và nhạc sĩ Chu Minh - người nhận dạy tôi khi tôi thi đỗ lần thứ 2 vào hệ sáng tác Đại học (năm 1972). Gần hai mươi năm sau, có thêm vài người nữa trong giới. Thế thôi.

Nửa thế kỷ đã trôi qua, kể từ ngày ấy, tôi đã là nhạc sỹ. Nhiều khi ngồi một mình nghĩ ngợi thấy cũng không ổn lắm khi mình tự dưng được coi là người của công chúng, và cũng chẳng hiểu sao mình lại có thể trở thành cái mình không bao giờ dám. Nhưng có một điều chắc chắn là tôi được là chính mình, được làm những việc mình muốn làm và mình thực sự yêu thích: trước tiên là âm nhạc và những thứ liên quan, rồi hoạt động xã hội trong lĩnh vực văn hóa, sau nữa là công việc của người đàn ông: xây nhà, trang trí nội thất, làm vườn và làm bếp.

Sáng tác nhạc là thứ tôi có thể làm được tốt nhất trong khả năng của mình. Với người chuyên nghiệp nó phải coi đó là một công việc. Nhưng điều này chỉ đúng với tôi khi tôi nhận làm album cho ca sĩ, làm giám đốc nghệ thuật và biên tập cho các chương trình nghệ thuật do mình nghĩ ra, hợp đồng viết nhạc cho đoàn văn công nào đó để đi hội diễn, hoặc hợp đồng viết nhạc phim hay nhạc quảng cáo.

Còn lại, với tôi sáng tác nhạc là để sống với phần sâu thẳm nhất của tâm hồn mình, để giải phóng năng lượng đã tích tụ, để đi tìm ngôn ngữ biểu đạt riêng, để được mơ, để được yêu thương, để được là chính mình. Nó tự nhiên như ta phải thở. Tôi sáng tác nhạc không vì mục đích xã hội to lớn gì, không để tuyên truyền cho một lý tưởng xã hội nào, không để giáo dục ai. Nếu có, nó chỉ là một sự chia sẻ, đúng hơn là một tiếng nói đi tìm bạn.

Hơn 30 năm trước, tôi hát:

Tìm em

36 phố phường Hà Nội.

Và em

như cơn gió sang mùa, gió thổi.

Em,

em là gió bay đi…

(Tìm em - bài hát viết năm 1985)

Chẳng phải một bài tình ca của anh chàng 42 tuổi là tôi ngày ấy. Một bài hát buồn, có cái gì đó rất mơ hồ mà tôi chưa thể cảm nhận được.

Tôi nhớ, khoảng cuối thập niên 60, mỗi lần về Hà Nội, không có cái cảm giác cô đơn như thế. Mẹ tôi bảo: “Cái thằng này bạn cứ như ruồi bâu”. Quả thật bạn bè rất đông. Đứa vẽ, đứa làm thơ, viết văn, đứa làm nhạc, đứa nổi tiếng trong chính thống, đứa nổi tiếng trong giới “văn nghệ chui”, họ toàn là những người tài hoa cả…

Chúng tôi bề ngoài có vẻ giống nhau như đồng năm xu đúc từ một khuôn: dép râu, dép nhựa Tiền Phong, mũ cối, áo bộ đội cũ, áo thợ xanh Sĩ Lâm bạc màu, chiếc quần kaki pích kê đầu gối, đại loại như thế.

Còn bên trong ư?  Có thế không? Có thể không, cũng có thể có, không nhiều thì ít, nhưng còn như cái này thì vô cùng phổ biến: sống và suy nghĩ theo kiểu đoàn thể và tập thể. Mất đi chân dung cá nhân, thay vào bằng chân dung thế hệ: trong sáng, đơn giản, giàu nhiệt huyết và lý tưởng. Quen nhau hoặc sống chung cũng bởi hai chữ đồng chí. Cái kết nối này thời ấy gọi là kết đoàn. “Kết đoàn chúng ta là sức mạnh”, một khẩu hiệu có thể đúng cho một đất nước nghèo khổ và chiến tranh.

Thế mà chỉ 10 năm, sau ngày kết thúc chiến tranh (30.4.1975), tôi lại viết Tìm em như một ám ảnh về sự lạc mất nhau, về điều không thể.  

Em không phải là một cô nào đấy bởi tôi lúc ấy có yêu ai đâu. Một cuộc khủng hoảng thật sự của thế hệ chúng tôi. Sự kết nối tinh thần để làm nên sức mạnh của cả một thế hệ không còn nữa.

Xưa, sống, với nhiều người là chiến đấu cho những lý tưởng xã hội cao cả, không ra trận nhưng vẫn là chiến sĩ. Nay chữ chiến đấu thay bằng chữ kiếm sống, khẩu hiệu “học, học nữa, học mãi” thay bằng khẩu hiệu “hãy trở thành triệu phú”, chân dung thế hệ mờ đi và chân dung cá nhân bị “đám đông hóa” bắt đầu nổi lên. Một sự phân rã tất yếu đã đánh mất sức mạnh vốn có.

Cái kết nối xưa không còn lý do để tồn tại. Trong khi thế hệ 7X, 8X, 9X sinh ra và lớn lên trong một hoàn cảnh xã hội khác.

Sự bùng nổ cá nhân trên một nền tảng vật chất khá hơn xưa nhưng nền tảng văn hóa còn thấp đã dẫn đến một kiểu kết nối mới, “kết nối đám đông”. Và sức mạnh của sự “kết nối” này cũng thật là khủng khiếp. Nó đã tạo ra báo chí lá cải, những trang mạng bẩn và tục tĩu, tạo ra cái gọi là “nhạc thị trường” và giới “Showbiz Việt”với những “ông hoàng”, những “divo diva tự phong”, những “thần tượng” âm nhạc cùng các “fan cuồng”…

Nói tóm lại nó đã tạo ra được lối sống và cách suy nghĩ theo kiểu đám đông. “Kết nối đồng chí” có thể cho thế hệ tôi sức mạnh ghê gớm trong công cuộc kháng chiến cứu nước, còn “kết nối đám đông” lại mang đến sức mạnh hủy hoại đối với một xã hội muốn phát triển trên nền tảng văn hóa và nhân bản, cái xã hội mà những người tử tế luôn mơ ước.

Tôi không tìm được “em” nên “cà phê một mình”. Nhưng chính việc “cà phê một mình” này khiến tôi nhận ra được “đồng loại”, những người đang muốn tách ra khỏi “đám đông” để đi tìm chính mình, hoặc là những nhân vật độc lập, chẳng “đám đông” bao giờ.

Họ là số ít, nhưng ở ngành nào cũng có, lứa tuổi nào cũng có. Ở ngành tôi, họ là những “đồng loại” trong công việc sáng tác, biểu diễn và sản xuất âm nhạc. Sự kết nối giữa tôi và những người cùng thế hệ với những “người số ít” thuộc thế hệ trẻ hơn và sự kết nối giữa họ với nhau đã cho ra đời những sản phẩm có giá trị của nền âm nhạc mới:

Chương trình Nửa thế kỷ bài hát Việt Nam, Chương trình hòa nhạc thường niên Điều còn mãi do tôi làm giám đốc nghệ thuật và trực tiếp biên tập, rồi cuộc thi Bài Hát Việt cùng nhiều chương trình tác giả, tác phẩm, nhiều album tử tế của riêng mình và của đồng nghiệp mà sự kết nối đã tạo ra được.

Chỉ tiếc rằng nó chưa được nhìn nhận đúng mức để phát huy hết giá trị mà nó có thể đóng góp cho nền văn hóa mới. Vậy tôi không còn cà phê một mình nữa.

Năm 2009 tôi đã thực hiện dự án “cà phê nhiều mình” mà tôi đặt tên cho nó là “Cà Phê Thứ Bảy” để kết nối về văn hóa, truyền cảm hứng và thông tin, trong tinh thần cởi mở học hỏi lẫn nhau.

Hoạt động Cà Phê Thứ Bảy tới nay đã bước sang năm thứ 9, dần dà trở thành nơi hội tụ của những người ham thích sáng tạo, những tài năng trong mọi lĩnh vực, từ những người trẻ chưa nổi tiếng, đến cả những nhà khoa học, nhà văn hóa, nhà giáo dục, các chuyên gia công nghệ, kinh tế, những nhà hoạt động môi trường và những văn nghệ sĩ hàng đầu.

Ở những sinh hoạt cà phê này, sự kết nối thật tuyệt vời. Trí thức Sài Gòn, trí thức Hà Nội, trí thức Việt kiều, trí thức được đào tạo từ các nguồn khác nhau (từ các nước Phương Tây, từ các nước xã hội chủ nghĩa), trí thức U70-80-90, U50-60, U30-40 ngồi quây quần bên nhau, chia sẻ với nhau niềm cảm hứng sáng tạo, những sự trải nghiệm và những tri thức mới, những vấn đề nóng bỏng trong các lĩnh vực văn hóa xã hội và con người.

Không cãi cọ vùi dập nhau để tranh thắng thua hơn kém, tôn trọng các góc nhìn khác nhau, không quan trọng chuyện đúng sai mà điều quan trọng là được tỏ bày sẻ chia, được thoát khỏi cảnh “cà phê một mình”. Và cuối cùng là sau mỗi buổi người nào cũng có thêm bạn mới. Bản thân tôi đã tìm thấy “mình” khi kết nối với nhiều “mình”. Bạn bè tôi cũng thế.

Từ một góc rất hẹp này của mình tôi đã nhìn thấy sự đổi thay.

Hơn 30 năm trước khi tôi trở về Hà Nội lần đầu tiên, đi chơi phố, ấn tượng đập vào mắt mạnh nhất là mũ cối. Một Hà Nội mũ cối xoá nhoà mọi sự khác biệt của các tầng lớp người. Lính và dân thường: mũ cối; Văn nghệ sĩ trí thức và người làm ăn: mũ cối; Dân “xã hội đen” cũng…: mũ cối!  

Tôi nghĩ về "xã hội mũ cối" mà buồn. Mũ cối là hình ảnh có tính biểu tượng cho xã hội "bình đẳng giới". Một xã hội như thế không thể có cái gọi là giới tinh hoa, dù người tinh hoa thì lúc nào cũng có, chỉ là nhiều hay ít thôi.

Bây giờ “xã hội mũ cối” đã trở thành quá vãng. Tôi đã nhìn thấy giới tinh hoa đang dần dần hình thành ở lớp người trẻ tuổi. Họ có học vấn cao, suy nghĩ độc lập, những diễn ngôn sáo rỗng về tư tưởng bớt đi rất nhiều. Họ cũng bớt đi nhiều ảo tưởng, sống thực tế hơn và ít bị chính trị hóa như những thế hệ đi trước. Cái khẩu vị văn hóa của họ cũng đáng nể từ việc đọc sách, xem phim, nghe nhạc, thưởng ngoạn hội họa. Không như thế hệ tôi, những giá trị cá nhân của họ không phải giấu giếm, và cũng dễ được thừa nhận hơn.

Ở khu vực nào cũng có những người như thế, họ kết nối với nhau ở quán cà phê, trong các cuộc hội thảo mang tính dân sự, họ thành lập nhóm, CLB cho riêng mình, nghĩ ra rất nhiều dự án mang lại lợi ích cho cộng đồng và nghề nghiệp họ theo đuổi. Dự án “Cà Phê Thứ Bảy” của chúng tôi chỉ là một bước khởi đầu, một sự kích thích...

Trong gần 10 năm qua tôi đã thực hiện được hơn 800 buổi kết nối, buổi sinh hoạt văn hóa với nhiều chủ đề khác nhau như vậy dưới hình thức Cà Phê Thứ Bảy.

Từ những hoạt động dân sự của mình trong lĩnh vực nghệ thuật, văn hóa và xã hội tôi đã nhìn thấy một nước Việt Nam mới đang hình thành, một xã hội công dân đang manh nha. Một xã hội mà những người ưu tú nhất đã tìm đến nhau, đã ý thức được trách nhiệm của mình, không trông chờ, dựa dẫm vào những yếu tố bên ngoài, không im lặng trước cường quyền, trước sự bất công và dối trá,...

Xã hội như thế là một xã hội đang tiến bước.

(Lược trích diễn từ của nhạc sĩ Dương Thụ nhận Giải Văn hóa Phan Châu Trinh 2018. Tựa của Người Đô Thị)

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Cá rồng đỏ và những hậu quả kinh tế nhãn tiền

Việc Việt Nam quyết định hủy dự án Cá Rồng Đỏ ở biển Đông đã ngay lập tức gây ra nhiều hậu quả. Còn trong tương lai gần, các hậu quả khủng khiếp hơn sẽ diễn ra. 

Hàng ngàn người mất việc làm

Sáng ngày 26-3, tại các cảng dịch vụ dầu khí thượng lưu và hạ lưu ở Vũng Tàu, sự vắng lặng hiện lên rất rõ: xe cộ ít, công nhân vào cảng cũng ít ỏi so với ngày thường. Tại sao lại thế? Câu trả lời rất đơn giản: tại các bến cảng này có hàng loạt cơ sở dịch vụ hậu cần cho ngành công nghiệp dầu khí, chủ yếu là các cơ sở thiết kế và đóng mới giàn khoan dầu khí biển, sản xuất các kết cấu thép trong ngành dầu khí phục vụ cho ngành dầu khí, trong đó có việc phục vụ dự án Cá Rồng Đỏ. Nguồn tin của VNTB cho biết, vào ngày 25-3, Tập đoàn dầu khí quốc gia Việt Nam-PetroVietnam đã yêu cầu hãng dầu khí Repsol của Tây Ban Nha- nhà đầu tư lớn nhất trong dự án Cá Rồng Đỏ ở lô 07-03 đề nghị các nhà thầu phụ của dự án ngừng tất cả các hoạt động phục vụ sự phát triển của dự án. Đa phần các công việc đều liên quan đến cơ khí, chủ yếu là việc đóng mới giàn khoan dầu khí và các block kết cấu của giàn khoan này, và các công việc liên quan đến chế tạo và phủ bọc đường ống ngầm dưới biển. Hơn 1000 chuyên gia, kỹ sư và công nhân tay nghề cao của hàng chục nhà thầu phụ của dự án Cá Rồng Đỏ vào ngày 25-3 đã nhận được thông báo nghỉ việc vô thời hạn.
Cá Rồng Đỏ ở nam Côn Sơn

Giám đốc một công ty chuyên cung ứng nhân lực chuyên môn cao trong ngành dầu khí, đề nghị được giấu tên, cho VNTB biết: Mấy năm nay, do giá dầu thấp nên công ty của ông lâm vào cảnh thiếu việc làm. Dự án Cá Rồng Đỏ không chỉ là niềm hi vọng của công ty ông mà còn là hi vọng của rất nhiều công ty khác nữa. Vào đầu tháng 2 này,Repsol đã đề nghị công ty ông cung ứng 10 nhân lực chất lượng cao. Rất vất vả để “săn đầu người” với chi phí cao, thế nhưng chỉ sau 25 ngày làm việc, 10 nhân sự cao cấp này đã buộc phải thôi việc.

Cty VN, một công ty lớn trong dịch vụ cơ khí dầu khí và cung ứng nhân lực dầu khí cũng đành phải ôm “quả đắng”. Cuối tháng 02-2018 công ty tuyển dụng gần 400 công nhân tay nghề cao để làm dự án Cá Rồng Đỏ, và tất cả họ chỉ được phép làm 25 ngày, từ ngày 01 đến ngày 25 tháng 3. Ông tổng giám đốc công ty VN nói như mếu máo:” Đau đớn không thể tưởng tưởng được. Mất mát nhiều không thể tưởng tượng được. Có lẽ chết cả nút thôi.”

Việt Nam phải đền bù bao nhiêu cho Repsol?

Hai dự án Cá Rồng Đỏ do tập đoàn dầu khí Repsol và các đối tác triển khai thăm dò khai thác ở lô 136-03 và lô 07-03 thuộc vùng đặc quyền kinh tế Việt Nam, bị đình chỉ thăm dò và khai thác trước áp lực của Trung Quốc đã đặt ra nhiều câu hỏi. Câu hỏi lớn nhất, đau xót nhất đã được nhiều người nêu ra: Từ lâu, Việt Nam đã tuyên bố chủ quyền đối với các lô này trong khi Trung Quốc coi hai lô này là vùng tranh chấp, vậy tại sao Việt Nam lại cúi đầu trước áp lực của Trung Quốc, và việc cúi đầu này có làm mất chủ quyền biển đảo của đất nước? Câu trả lời chỉ có thể có từ chính quyền Việt Nam, mọi trả lời khác đều chỉ là phán xét và suy đoán.

Quanh vụ Cá Rồng Đỏ, hiện chưa có ai đặt câu hỏi: Chính quyền Việt Nam liệu có phải bồi thường thiệt hại cho Repsol và các đối tác khi ra lệnh cho họ ngừng khoan và ngừng triển khai khai thác thương mại? Câu trả lời chắc chắn là có. Trong vấn đề khai thác dầu khí ở Việt Nam, theo thông lệ quốc tế, Tập đoàn dầu khí quốc gia Việt Nam đại diện cho nhà nước Việt Nam ký kết hợp đồng phân chia sản phẩm dầu khí với 01 hoặc 02 đối tác dầu khí nước ngoài. Theo lẽ thường, và cũng theo thông lệ quốc tế, hợp đồng này không được các bên tham gia công bố, hoặc công bố cho một pháp nhân nào đó không tham gia hợp đồng. Trong hợp đồng này sẽ có các điều khoản rất chi tiết về khả kháng và bất khả kháng. Liệu quyết định của nhà nước Việt Nam yêu cầu Repsol ngừng khoan trước áp lực của Trung Quốc là điều kiện khả kháng hay bất khả kháng trong hợp đồng phân chia sản phẩm dầu khí? Chắc chắn rằng, đó không phải là bất khả kháng.(Bất khả kháng là thiên tai, tai ương không thể né tránh). 
Cá rồng đỏ nằm trong vùng đặc quyền kinh tế  củaViệt nam

Vậy, nếu không phải là bất khả kháng thì phía Việt Nam phải đền bù thiệt hại cho Repsol và các đối tác bao nhiêu? Chắc chắn là toàn bộ số tiền đã đầu tư, các tổn hại có liên quan và tiền phạt vì đã đơn phương phá hủy hợp đồng. Thông thường, trong các hợp đồng phân chia sản phẩm dầu khí, số tiền đền bù các tổn hại liên quan và tiền phạt vì đơn phương phá hủy hợp đồng bằng hoặc lớn hơn so với số tiền đã đầu tư. Nhưng quan trọng hơn hết, các nhà đầu tư nước ngoài trong lĩnh vực dầu khí sẽ không còn mặn mà đầu tư vào lĩnh vực dầu khí biển của Việt Nam khi họ không còn niềm tin được bảo vệ, được bảo đảm an ninh từ nhà nước Việt Nam.

Luật sư Nguyễn Văn Hòa ở Vũng Tàu đã đưa ra nhận định: Thường thì trong các hợp đồng phân chia sản phẩm dầu khí, các bên tham gia sẽ chọn một tòa trọng tài quốc tế, hoặc một tòa án quốc tế phán xử vụ việc có tranh chấp, và thông thường, theo thỏa thuận, các bên không công bố kết quả của phán xử này. Nếu dự án Cá Rồng Đỏ được đưa ra phán xử ở tòa quốc tế, chắc chắn tòa sẽ tuyên phía Việt Nam phải bồi thường toàn bộ số tiền đầu tư, và một khoản tiền tương ứng như thế nữa cho các tổn hại có liên quan và đơn phương phá vỡ hợp đồng.

Cá Rồng Đỏ không phải là một canh bạc của Việt Nam và Repsol, nhưng trong thực tế đã trở thành canh bạc của Việt Nam. Và trong canh bạc đó, Việt Nam thua cháy túi, Repsol vẫn có lãi như ý muốn, còn kẻ thắng bạc lớn nhất là cướp biển Trung Quốc.

Đã đăng trên Việt Nam Thời Báo

Phần nhận xét hiển thị trên trang