Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Thứ Hai, 26 tháng 3, 2018

Có điều khuất tất chăng, nói các vị ấy "không nắm được" e rằng không phải!

CỤC ĐIỆN ẢNH KHÔNG NẮM ĐƯỢC LUẬT BIỂN QUỐC TẾ!


Hoài Hương

ĐIỆP VỤ BIỂN ĐỎ

Cục ĐAVN không nắm Luật biển quốc tế hay vẫn cho là "đúng quy trình" trong khâu kiểm duyệt?

Trích: 

Thiếu tướng - Giáo sư Lê Văn Cương, nguyên Viện trưởng Viện Nghiên cứu chiến lược (Bộ Công an), cho rằng: “Văn bản của Cục Điện ảnh nói rằng: “Tàu của Trung Quốc về tới lãnh hải Trung Quốc trong khu vực Biển Đông” là hoàn toàn không chính xác. Trong trường hợp này, tôi cho rằng, Cục Điện ảnh đã không hiểu về luật Biển quốc tế. Bởi vì nếu có kiến thức về luật Biển quốc tế, không ai nói là “lãnh hải Trung Quốc trong khu vực Biển Đông”. 

...Trong khi Cục Điện ảnh cố ngụy biện cho việc không hoàn thành trách nhiệm, thì Bộ Quốc phòng Trung Quốc lại nói rõ ý đồ của đoạn phim trên. Ngày 28.2, chuyên mục Giáo dục trên website chính thức của Bộ Quốc phòng Trung Quốc có một bài viết với tựa: “Bạn cần phải hiểu rõ ẩn ý sâu sắc trong phim Hành động Biển Đỏ” (tên gốc của phim Điệp vụ Biển Đỏ - NV).

Bài viết có đoạn giải thích “ẩn ý” như sau: “Ở cuối phim còn xuất hiện tàu nước ngoài chưa được sự cho phép của chính phủ Trung Quốc đã xâm phạm khu vực đảo san hô thuộc quần đảo Nam Sa Trung Quốc, đã bị tàu tuần tiễu hải quân Trung Quốc lập tức mời đi khỏi”.

Suốt nhiều năm qua, Bắc Kinh tuyên bố chủ quyền “đường lưỡi bò” bao trùm gần hết Biển Đông. Trong đó, Bắc Kinh đặt ra cái gọi là quần đảo Nam Sa đối với khu vực quần đảo Trường Sa của VN. Năm 2016, Tòa trọng tài thường trực quốc tế (PCA) đã phán quyết bác bỏ tuyên bố chủ quyền “đường lười bò”. Như vậy, khi gọi bối cảnh cuối phim là “lãnh hải Trung Quốc trong khu vực Biển Đông”, Cục Điện ảnh không chỉ sai mà phải chăng đang tiếp tay cho tuyên bố chủ quyền “đường lưỡi bò”!?
_______________

Lãnh hải Trung Quốc trong khu vực Biển Đông !? 

Thanh Niên 

Đó là khái niệm mà Cục Điện ảnh (Bộ Văn hóa - Thể thao - Du lịch) trả lời về bối cảnh hạm đội Trung Quốc xuất hiện trong đoạn cuối của phim Điệp vụ Biển Đỏ. Thật bức xúc khi 'lãnh hải Trung Quốc' ấy chính là quần đảo Trường Sa của VN. 




Các tàu chiến trong phim 'Điệp vụ Biển Đỏ' từng tập trận trên Biển Đông gần đây.
Ảnh cắt từ trailer phim 

Liên quan việc dư luận bức xúc khi phim Điệp vụ Biển Đỏ có đoạn cuối tuyên truyền xuyên tạc “Biển Đông là của Trung Quốc” nhưng vẫn được chiếu ở VN (Thanh Niên đã phản ánh), Bộ VH-TT-DL chiều 26.3 đã có thông cáo tới các cơ quan báo chí.

Cục Điện ảnh không hiểu Luật Biển 

Thông cáo trên được đưa ra sau khi Bộ VH-TT-DL yêu cầu Cục Điện ảnh kiểm tra quy trình phát hành bộ phim. Theo thông tin từ bản thông cáo báo chí, vào ngày 2.3, Hội đồng T.Ư thẩm định phim truyện với 7/11 thành viên đã xem và thẩm định phim Điệp vụ Biển Đỏ (4 thành viên vắng có lý do). Theo đó, Cục Điện ảnh khẳng định: Hội đồng đã thẩm định và phân loại bộ phim theo đúng trình tự và quy định hiện hành. Sau khi thẩm định và phân loại, bộ phim được 100% thành viên hội đồng đề nghị cho phép phổ biến với điều kiện cấm khán giả dưới 18 tuổi (C18). Ngày 15.3, bộ phim được cấp giấy phép phổ biến. Cục Điện ảnh chịu trách nhiệm cấp phép sau khi Hội đồng duyệt phim quốc gia đã thông qua. 

Về đoạn cuối phim bị chỉ trích, Cục Điện ảnh giải thích như sau: “36 giây cuối, phim thể hiện tàu của Trung Quốc về tới lãnh hải Trung Quốc trong khu vực Biển Đông và thấy một vài chiếc tàu từ xa, hình dáng những chiếc tàu này không rõ nét; loa từ tàu Trung Quốc phát ra: “Chú ý, đây là hải quân Trung Quốc. Quý vị sắp tiến vào lãnh hải Trung Quốc, xin hãy đi ngay”. Những hình ảnh, âm thanh và lời thoại của đoạn cuối phim hoàn toàn không có căn cứ để kết luận rằng bộ phim có liên quan đến vấn đề chủ quyền biển đảo”. 

Tuy nhiên, trả lời Thanh Niên, thiếu tướng - Giáo sư Lê Văn Cương, nguyên Viện trưởng Viện Nghiên cứu chiến lược (Bộ Công an), cho rằng: “Văn bản của Cục Điện ảnh nói rằng: “Tàu của Trung Quốc về tới lãnh hải Trung Quốc trong khu vực Biển Đông” là hoàn toàn không chính xác. Trong trường hợp này, tôi cho rằng, Cục Điện ảnh đã không hiểu về luật Biển quốc tế. Bởi vì nếu có kiến thức về luật Biển quốc tế, không ai nói là “lãnh hải Trung Quốc trong khu vực Biển Đông”. 

Ông Cương giải thích thêm: “Công ước Liên Hiệp Quốc về luật Biển năm 1982 đã quy định các quốc gia ven biển có quyền ấn định chiều rộng lãnh hải không quá 12 hải lý (khoảng 22,2 km) tính từ đường cơ sở. Luật Biển VN của chúng ta cũng lấy mốc 12 hải lý để tính lãnh hải. Từ lãnh hải ra ngoài phía biển 12 hải lý nữa gọi là đường tiếp giáp lãnh hải. Vì vậy, khi nói tới lãnh hải, bao giờ người ta cũng phải gắn với một vùng lục địa nào đó chứ không thể nói lãnh hải trên một vùng biển. Chẳng hạn, chúng ta có thể nói, lãnh hải VN xung quanh đảo Lý Sơn, hay đảo Phú Quốc...”. 

Không những vậy, ông Cương còn chỉ ra sự ngang ngược của đoạn phim trên: “Luật Biển quốc tế cũng quy định rõ các tàu thuyền nước ngoài được quyền “qua lại không gây hại” trong lãnh hải, và thường lưu thông theo tuyến phân luồng giao thông hàng hải do nước ven biển quy định. Do đó, nếu như tàu hải quân Trung Quốc mà xua đuổi “tàu lạ” tiến vào lãnh hải Trung Quốc thì sẽ vi phạm luật Biển quốc tế nếu như những tàu này chỉ là tàu qua lại bình thường không gây hại”. 

Đây cũng là điều mà chính nhật báo của quân đội Trung Quốc cũng đã thừa nhận phim Điệp vụ Biển Đỏ ngang ngược với chi tiết trên. Tờ báo này ngày 27.2 có bài cho rằng chiến hạm Trung Quốc chẳng có quyền gì xua đuổi tàu chiến nước khác đi lại bình thường không gây hại. 

Trung Quốc thách thức, truyền thông quốc tế lo ngại 

Trong khi Cục Điện ảnh cố ngụy biện cho việc không hoàn thành trách nhiệm, thì Bộ Quốc phòng Trung Quốc lại nói rõ ý đồ của đoạn phim trên. Ngày 28.2, chuyên mục Giáo dục trên website chính thức của Bộ Quốc phòng Trung Quốc có một bài viết với tựa: “Bạn cần phải hiểu rõ ẩn ý sâu sắc trong phim Hành động Biển Đỏ” (tên gốc của phim Điệp vụ Biển Đỏ - NV). 

Bài viết có đoạn giải thích “ẩn ý” như sau: “Ở cuối phim còn xuất hiện tàu nước ngoài chưa được sự cho phép của chính phủ Trung Quốc đã xâm phạm khu vực đảo san hô thuộc quần đảo Nam Sa Trung Quốc, đã bị tàu tuần tiễu hải quân Trung Quốc lập tức mời đi khỏi”. 

Suốt nhiều năm qua, Bắc Kinh tuyên bố chủ quyền “đường lưỡi bò” bao trùm gần hết Biển Đông. Trong đó, Bắc Kinh đặt ra cái gọi là quần đảo Nam Sa đối với khu vực quần đảo Trường Sa của VN. Năm 2016, Tòa trọng tài thường trực quốc tế (PCA) đã phán quyết bác bỏ tuyên bố chủ quyền “đường lười bò”. Như vậy, khi gọi bối cảnh cuối phim là “lãnh hải Trung Quốc trong khu vực Biển Đông”, Cục Điện ảnh không chỉ sai mà phải chăng đang tiếp tay cho tuyên bố chủ quyền “đường lưỡi bò”!? 

Thực tế, cả trước và sau khi Điệp vụ Biển Đỏ ra mắt, báo chí Trung Quốc không ngừng ca ngợi bộ phim như một thành quả về tuyên truyền để khẳng định sức mạnh của Trung Quốc giữa những vấn đề tranh chấp chủ quyền trên biển, trong đó có Biển Đông. Ngày 24.1, Hoàn Cầu thời báo có bài minh họa cho sức mạnh tuyên truyền bằng dẫn chứng phần cuối bộ phim, hải quân Trung Quốc đã “đuổi” tàu chiến nước ngoài ra khỏi Biển Đông. 

Trước sự hung hăng trong thông điệp của bộ phim, sau khi được chiếu ở Hồng Kông, tờ Bưu điện Hoa Nam buổi sáng ngày 1.3 nhận xét phim đã có những chi tiết “thể hiện chủ nghĩa sô vanh” một cách không cần thiết, trong đó có đoạn xua đuổi tàu nước ngoài trên Biển Đông. 

Viện Nghiên cứu hải quân Mỹ ngày 1.3 cũng có bài phân tích về phim là một cuộc khoe khoang sức mạnh của Trung Quốc khi tung ra hình cảnh các loại tàu đổ bộ lớp 071, tàu hộ vệ lớp 054A… vốn là những chiến hạm mà Bắc Kinh rất tự hào. Gần đây, số chiến hạm này thường xuyên xuất hiện trong các cuộc tập trận trên Biển Đông. Cụ thể hơn, tàu đổ bộ Côn Lôn Sơn 998 và tàu hậu cần hải quân lớp 904 xuất hiện trong trailer phim tại VN, do Công ty CGV phát hành, chính là các tàu vừa mới tập trận trên Biển Đông vào cuối năm 2017 và đầu năm 2018, kèm theo những thông điệp hiếu chiến. 

Viện Nghiên cứu hải quân Mỹ còn chỉ ra trong đoạn cuối phim thì các tàu bị xua đuổi có hình ảnh tàu khu trục thuộc lớp Arleigh Burke. Gần đây, Mỹ thường triển khai các tàu khu trục thuộc lớp Arleigh Burke thực hiện các chuyến tự do hàng hải áp sát một số thực thể mà Bắc Kinh chiếm đóng phi pháp trên Biển Đông. Chính vì thế, đoạn cuối của Điệp vụ Biển Đỏ được xem là lời đe dọa.


Phần nhận xét hiển thị trên trang

Bộ Văn hóa nói 'Điệp vụ Biển Đỏ' được thẩm định đúng quy trình!




Cảnh phim Điệp vụ Biển Đỏ

Tuổi Trẻ
26/03/2018 17:00 GMT+7

TTO - Sau khi đại diện Cục Điện ảnh lên tiếng trên một số tờ báo về phim 'Điệp vụ Biển Đỏ', Bộ Văn hóa, thể thao và du lịch đã chính thức ra văn bản về vụ việc này vào chiều nay (26-3).

Huỳnh Cảnh Du: người mẫu vô danh thành sao sau Thượng ẩn
Rút phim Điệp vụ Biển Đỏ ở tất cả các cụm rạp Việt

Chiều 26-3, Bộ Văn hóa, thể thao và du lịch, đã chính thức ra thông cáo báo chí về Điệp vụ Biển Đỏ, bộ phim đã gây xôn xao dư luận trong suốt hai ngày cuối tuần vừa qua.



Cảnh trong phim "Điệp vụ Biển Đỏ"

Thông cáo khẳng định Hội đồng trung ương thẩm định và phân loại phim truyện với 7/11 thành viên, trong đó có các thành viên là lãnh đạo cấp Vụ của Ban Tuyên giáo Trung ương, Ủy ban Văn hóa, Giáo dục, Thanh thiếu niên và Nhi đồng của Quốc hội; Phó Cục trưởng Cục Điện ảnh; Phó Chủ tịch Thường trực Hội Điện ảnh Việt Nam cùng các nhà chuyên môn uy tín đã thẩm định đúng quy trình hiện hành.

Bộ phim được 100% thành viên Hội đồng đề nghị cho phép phổ biến với điều kiện cấm khán giả dưới 18 tuổi (C18).

Nội dung thông cáo khẳng định không có căn cứ để kết luận Điệp vụ Biển Đỏ có vấn đề về nội dung, tư tưởng.

"Trong những ngày qua, trên một số báo và trang tin điện tử thông tin rằng bộ phim Điệp vụ Biển Đỏ có liên quan đến vấn đề chủ quyền biển đảo. Trên thực tế, 36 giây cuối, phim thể hiện tàu của Trung Quốc về tới lãnh hải Trung Quốc trong khu vực Biển Đông và thấy một vài chiếc tàu từ xa, hình dáng những chiếc tàu này không rõ nét; loa từ tàu Trung Quốc phát ra: "Chú ý, đây là hải quân Trung Quốc. Quý vị sắp tiến vào lãnh hải Trung Quốc, xin hãy đi ngay". Những hình ảnh, âm thanh và lời thoại của đoạn cuối phim hoàn toàn không có căn cứ để kết luận rằng bộ phim có liên quan đến vấn đề chủ quyền biển đảo" - thông cáo của Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch cho biết.

Điệp vụ Biển Đỏ do Hãng Bona Film Group của Trung Quốc sản xuất năm 2017, với kinh phí lên tới 72 triệu USD. 


Phim "Điệp vụ Biển Đỏ"

Bộ phim dựa trên một sự kiện có thật xảy ra năm 2015, quân đội Trung Quốc sơ tán gần 600 công dân của nước mình và 225 người nước ngoài ra khỏi Yemen khi quốc gia này xảy ra nội chiến.

Trên chất liệu hiện thực này, các nhà làm phim đã xây dựng Điệp vụ Biển Đỏ, phô diễn được sức mạnh của quân đội Trung Quốc, đặc biệt là hải quân.

Hội đồng trung ương thẩm định và phân loại phim truyện đã thẩm định phim Điệp vụ Biển Đỏ vào ngày 2-3-2018, và Cục Điện ảnh đã cấp phép phổ biến cho phim vào ngày 15-3-2018.

Khi phát hành tại Việt Nam, đoạn cuối phim Điệp vụ Biển Đỏ đã được dư luận rất quan tâm.

Chiều 24-3, nhà phát hành CGV thông báo đã rút phim khỏi rạp vì lý do ít khán giả.

Đến sáng 26-3, bà Lý Phương Dung, Cục phó Cục Điện ảnh đã trả lời một số báo khẳng định Hội đồng trung ương thẩm định và phân loại phim truyện đã thẩm định, phân loại bộ phim theo đúng trình tự và quy định hiện hành.

Đồng thời bà Dung khẳng định không có căn cứ để nói đoạn cuối phim tuyên truyền hiếu chiến về vấn đề tranh chấp chủ quyền trên Biển Đông.

Bà Dung cho rằng, thông tin một số báo đã đưa "có tính suy diễn, chủ quan, gây ra nhiều thông tin sai lệch trong dư luận, đồng thời tạo ra những tác động tiêu cực trong xã hội".
NGỌC DIỆP

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Lễ trao giải Văn Việt lần thứ 3 năm 2018

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Quan trường hung hiểm


Trân Văn
VOA - “Giang hồ hung hiểm” là thành ngữ phổ biến trong giới du đãng vốn “vô pháp, vô thiên”, thường xuyên gạt bỏ cả trật tự lẫn đạo lý theo lẽ thường, tôn sùng - thực thi triết lý “mạnh được, yếu thua” và “thắng làm vua, thua làm giặc”.

Thực tế ở Việt Nam cho thấy, chẳng riêng “giang hồ” mà “quan trường” – nơi trật tự, đạo lý lẽ ra luôn phải bên trên, ở trước nhưng cuối cùng cũng… “hung hiểm” chẳng khác gì giang hồ!

***

Tội lỗi của Thiếu tướng Nguyễn Thanh Hóa, Cục trưởng Cục Cảnh sát Điều tra tội phạm công nghệ cao (C50) đang được báo giới phơi bày…

Bốn năm trước, VTC Online hợp tác với Công ty Đầu tư - Phát triển an ninh công nghệ cao (CNC) để tổ chức đánh bạc trên Internet: Phía VTC Online cung cấp cổng vào một khu vực “giải trí” trên Internet và phần mềm vận hành khu vực này cho CNC. CNC dùng cổng và các phần mềm mà VTC Online chuyển giao để phát triển cờ bạc trực tuyến.

Ông Phan Sào Nam – Chủ tịch Hội đồng Quản trị VTC Online đã ký với ông Nguyễn Văn Dương – Chủ tịch Hội đồng Quản trị CNC một hợp đồng, xác định sẽ phân chia lợi nhuận thu về từ chuyện tổ chức, điều hành hoạt động đánh bạc trên Internet theo tỉ lệ: VTC Online hưởng 60%, CNC hưởng 40%.

Sau đó, ông Dương ký riêng một hợp đồng với tướng Hóa, cam kết chia cho ông tướng đứng đầu lực lượng chống tội phạm công nghệ cao 20% số tiền mà CNC kiếm được từ sự “hợp tác” với VTC Online. Còn ông Nam thú nhận đã cho Cục trưởng C50 “mượn” một khoản tiền (hiện vẫn chưa rõ ông Nam cho mượn từ lúc nào, tổng số là bao nhiêu) và không có ý định… đòi lại. Theo logic, sự hào phóng của ông Nam tất nhiên cũng vì ông là một bên trong liên doanh tổ chức, điều hành mạng lưới cờ bạc trên Internet.

Tính tới khi mạng lưới đánh bạc trên Internet do VTC Online và CNC tổ chức và điều hành bị “lộ”, “liên doanh” vừa kể đã thiết lập được 25 đại lý ở 13 tỉnh, thành phố của Việt Nam với hàng chục triệu tài khoản. Theo ước tính do “lực lượng bảo vệ pháp luật” của Việt Nam công bố, giá trị giao dịch của hoạt động cờ bạc mà VTC Online và CNC tổ chức, điều hành tối thiểu là 2.700 tỉ đồng (đây là mức mà “lực lượng bảo vệ pháp luật” của Việt Nam chứng minh được). Trong 2.700 tỉ đó “liên doanh” đã đổi và chuyển ra ngoại quốc tối thiểu 3,6 triệu Mỹ kim.

Cũng theo báo giới Việt Nam, “liên doanh” VTC Online và CNC tổ chức đánh bạc trên Internet từ 2014, đến 2016, Bộ Thông tin – Truyền thông đã thu thập được một số chứng cứ và đề nghị Bộ Công an điều tra. Kết quả duy nhất từ đề nghị vừa kể là “liên doanh” bỏ cổng đang dùng vào lúc đó (Rikvip) để mở một… cổng mới (Tip.club) cho tới ngày hoạt động của “liên doanh” bị Công an tỉnh Phú Thọ phanh phui (1).

***

Chuyện liên doanh VTC Online và CNC được công an bảo kê để tổ chức, điều hành mạng lưới cờ bạc đã rộ lên trong dư luận và trên mạng xã hội từ cuối năm ngoái, sau khi Trung tướng Phan Văn Vĩnh – Tổng Cục trưởng Tổng Cục Cảnh sát và Thiếu tướng Nguyễn Thanh Hóa – Cục trưởng C50 cùng nghỉ hưu.

Tại một cuộc họp báo do Bộ Công an tổ chức hồi trung tuần tháng giêng năm nay, ba ông tướng từ một sao tới ba sao cùng xuất hiện để tăng thêm sức nặng cho việc bác bỏ tin đồn Trung tướng Vĩnh và Thiếu tướng Hóa có liên quan đến hoạt động của “liên doanh” VTC Online – CNC vì “vô căn cứ, thiếu cơ sở” (2).

Vào thời điểm ấy, trên hệ thống truyền thông chính thức còn xuất hiện những bài viết như: “Nửa ngày rau dưa với Trung tướng Phan Văn Vĩnh” (3), “Trung tướng Phan Văn Vĩnh: Chuyện của một người Anh hùng” (4),… nhằm “giải độc dư luận”. Ngoài việc khắc họa tướng Vĩnh, tướng Hóa như hai nhân vật phi thường đang gặp nạn, những bài viết như thế trên Giáo Dục, An Ninh Thủ Đô,… còn miệt thị thiên hạ, gọi chung là “chúng nó” bởi bịa đặt, loan truyền những thông tin đầy ác ý.

Chưa tròn hai tháng tính từ ngày Bộ Công an tổ chức cuộc họp báo vừa kể thì Ban Bí thư của Ban Chấp hành Trung ương Đảng CSVN chỉ đạo “điều tra mở rộng vụ án đánh bạc, lừa đảo, rửa tiền mà Công an tỉnh Phú Thọ đã khởi tố” để “làm rõ trách nhiệm của các đối tượng có liên quan, xử lý nghiêm minh theo quy định của Đảng và pháp luật Nhà nước với tinh thần kiên quyết, chặt chẽ, khách quan, chính xác, đúng người, đúng vi phạm, đúng pháp luật” (5).

Ngay sau đó tướng Hóa bị khởi tố, bị tạm giam.

Tới lúc này, hệ thống truyền thông chính thức mới bu vào để bày ra, mổ xẻ tội lỗi của tướng Hóa, từ bảo kê cho liên doanh VTC Online – CNC tổ chức đánh bạc, tới xây dựng trái phép. Giữa lúc thân nhân ông tướng mới bị tống vào tù và chủ thầu đang vội vàng đập bỏ phần xây thêm ngoài phạm vi giấy phép, đại diện chính quyền phường Trung Văn, quận Nam Từ Liêm, thành phố Hà Nội, tuyên bố, biệt thự của ông tướng hết thời còn “vi phạm quy hoạch cùng một số sai phạm khác” nên “sau khi rà soát”, các cơ quan hữu trách ở quận Nam Từ Liêm sẽ “xử lý dứt điểm toàn bộ vi phạm” (6). Có tờ báo còn cử phóng viên “điều tra” và nêu ra… nghi vấn, hồi còn cư trú ở Khu Tập thể Quận ủy Đống Đa, thuộc phường Láng Thượng, quận Đống Đa, thành phố Hà Nội, ông tướng mới ngã ngựa từng… bị tố lấn chiếm vỉa hè (7).

***

Dẫu đã được dư luận xác định là “đồng hội, đồng thuyền” với tướng Hóa nhưng cho đến giờ, hệ thống truyền thông chính thức của Việt Nam chưa chĩa mũi dùi vào tướng Vĩnh. Có thể vì họ đang chờ… đèn xanh!

Khác với thiên hạ, ngoài hệ thống đèn điều khiển hoạt động giao thông, ở Việt Nam còn có hệ thống đèn điều khiển “sinh mạng chính trị” của quan chức. Hệ thống tư pháp tại Việt Nam không có cả thẩm quyền lẫn chức năng vận hành hệ thống đèn điều khiển “sinh mạng chính trị” của quan chức. Chúng nằm trong tay Bộ Chính trị, Ban Bí thư.

Với một số cá nhân như ông Trịnh Văn Chiến - Bí thư Tỉnh ủy Thanh Hóa thì hệ thống đèn điều khiển “sinh mạng chính trị” luôn xanh...

Một số trường hợp thì đèn chuyển từ xanh sang vàng rồi… thôi, như đã từng xảy ra đối với ông Nguyễn Xuân Anh - Bí thư thành phố Đà Nẵng, ông Phạm Văn Vọng – Bí thư Tỉnh ủy Vĩnh Phúc, ông Lê Phước Thanh - Bí thư Tỉnh ủy Quảng Nam, hoặc ông Vũ Huy Hoàng – cựu Bộ trưởng Công Thương.

Cũng đã có vài trường hợp, hệ thống đèn điều khiển “sinh mạng chính trị” của quan chức chuyển từ xanh sang vàng, sau đó trở thành đỏ như đã từng xảy ra với ông Đinh La Thăng – Bí thư Thành ủy TP.HCM, hoặc mới xảy ra với tướng Nguyễn Thanh Hóa.

Bên cạnh đó, có cả những trường trường hợp đèn chuyển từ xanh sang vàng rồi đột nhiên… xanh trở lại, chẳng hạn như ông Phạm Sỹ Quý, sau hàng loạt sai phạm nghiêm trọng và dù không thể thuyết minh rành mạch về phương thức thủ đắc khối tài sản khổng lồ mai ai cũng có thể đoán từ đâu mà ra, vẫn chỉ phải thôi làm Giám đốc Sở Tài nguyên – Môi trường tỉnh Yên Bái để chuyển qua làm… Chánh Văn phòng Hội đồng nhân dân tỉnh này!

Không cần soát xét kỹ lưỡng cũng có thể thấy, tại Việt Nam, việc xử lý những quan chức phạm pháp dường như không theo logic đã được xác lập tại hệ thống pháp luật hiện hành mà phụ thuộc vào tâm ý của người hoặc nhóm đang nắm giữ hệ thống đèn điều khiển “sinh mạng chính trị” của quan chức. Bảo việc cảnh cáo “ông” này, cách chức “ông” kia, tống “ông” nọ vào khám là nghiêm minh dường như hơi… quá!

“Lò” mà Tổng Bí thư Đảng CSVN đã “nhóm” và đang vận hành rõ ràng sẽ khiến nhiều quan chức run, sợ. Đó cũng là lý do tại sao “quan trường hung hiểm” chẳng khác… giang hồ.

***

Sáu năm trước, hàng trăm triệu người Trung Quốc công khai bày tỏ sự hoan hỉ của họ khi ông Tập Cận Bình, Tổng Bí thư Đảng Cộng sản Trung Quốc thực hiện chiến dịch “đả hổ, diệt ruồi, săn sói, quét muỗi” và thề “chống tham nhũng không màng sống chết cá nhân”. Hơn một triệu viên chức thuộc đủ mọi cấp của hệ thống công quyền Trung Quốc đã bị xử lý theo nhiều hình thức khác nhau.

Từ vị trí Tổng Bí thư Đảng Cộng sản Trung Quốc, ông Bình được giao kiêm nhiệm vai trò Chủ tịch Nhà nước Cộng hòa nhân dân Trung Hoa.

Cuối tuần vừa qua, Quốc hội Trung Quốc biểu quyết về giới hạn nhiệm kỳ của Chủ tịch Nhà nước Cộng hòa nhân dân Trung Hoa. Thay vì phải thôi làm Chủ tịch Nhà nước Cộng hòa nhân dân Trung Hoa vào năm 2022 bởi đã ngồi tại đó đủ hai nhiệm kỳ thì có tới 2.964 đại biểu của Quốc hội Trung Quốc, nhất trí “hủy giới hạn nhiệm kỳ của Chủ tịch Nhà nước”, tạo điều kiện để ông Bình - nhân vật đề ra cam kết “tứ toàn” (Xây dựng kinh tế xã hội thịnh vượng toàn diện. Cải tổ xã hội sâu sắc toàn diện. Thực hiện Nhà nước pháp quyền toàn diện. Thực thi kỷ cương Đảng toàn diện) có thể làm Chủ tịch Nhà nước Cộng hòa nhân dân Trung Hoa cho tới hết đời. Chỉ có hai đại biểu phản đối “hủy giới hạn nhiệm kỳ của Chủ tịch Nhà nước” và ba đại biểu bỏ phiếu trắng!

Chiến dịch “đả hổ, diệt ruồi, săn sói, quét muỗi” và thề “chống tham nhũng không màng sống chết cá nhân” ở Trung Quốc đã tạo ra một “hào kiệt”. “Hào kiệt” ấy giờ có thể “trường trị” như Mao Trạch Đông, hoặc Kim Nhật Thành, Kim Chính Nhật của Bắc Hàn

Đừng coi thường người và nhóm vận hành hệ thống đèn điều khiển “sinh mạng chính trị” của quan chức.

Chú thích

(1) https://tuoitre.vn/he-lo-hop-dong-bao-ke-danh-bac-ngan-ti-cua-tuong-cong-an-20180313081622222.htm

(2) http://plo.vn/thoi-su/bo-cong-an-noi-ve-tin-don-bat-trung-tuong-phan-van-vinh-750841.html

(3) http://thoibao.today/paper/nua-ngay-rau-dua-voi-trung-tuong-phan-van-vinh-2743588

(4) https://vn.sputniknews.com/vietnam/201801124632486-trung-tuong-phan-van-vinh-chuyen-cua-mot-nguoi-anh-hung/

(5) http://soha.vn/ban-bi-thu-vu-danh-bac-rua-tien-o-phu-tho-co-lien-quan-den-can-bo-nganh-cong-an-20180311144145665.htm

(6) https://tuoitre.vn/thao-do-phan-vi-pham-biet-thu-cua-tuong-cong-an-to-chuc-danh-bac-20180312163649793.htm

(7) http://www.nguoiduatin.vn/nha-ong-nguyen-thanh-hoa-o-tung-bi-to-lan-chiem-via-he-a362110.html


Phần nhận xét hiển thị trên trang

Có thể nói ta đang sống ở đất nước an toàn được không?

Nghề nào được coi là “nghề nguy hiểm” nhất hiện nay?



Bùi Hoàng Tám 

















(Dân trí) - Nếu có ai đó đặt câu hỏi, ở Việt Nam ta hiện nay nghề nào là nghề nguy hiểm nhất? Có thể không ít người sẽ nghĩ đến nghề nhà báo của chúng tôi. Đã từng có một bộ phim nước ngoài dài tập nổi tiếng mang tên “Nghề nguy hiểm” nói về nhà báo từng chiếu ở Việt Nam và rât được khan giả mến mộ.

Có thể, có người sẽ nghĩ đến nghề lái xe đường dài bởi giao thông luôn là nỗi ám ảnh bấy lâu nay. Có thể, có ai đó nghĩ dến nghề lính cứu hỏa bởi những vụ cháy liên tục xảy ra…

Riêng người viết bài này thì xin chọn cho hai nghề vốn được coi là nghề cao quý là “nghề nguy hiểm”. Đó là thầy thuốc và thầy giáo.

Trong xã hội của người Việt từ xa xưa, chỉ có ba nghề mà người làm nó được gọi bằng thầy với sự tôn kính: Thầy thuốc, thầy giáo và thầy cúng.

Nếu thầy giáo là sự nghiệp trồng người, thầy cúng lo phần tâm linh, cầu nối với thần thánh và ma quỉ thì thầy thuốc làm nhiệm vụ lo cho sự sống của mỗi cá nhân và cả cộng đồng.

Thế nhưng giờ đây, thầy cúng hình như đang “lên ngôi” thì hai nghề, thầy thuốc và thầy giáo đang có nguy cơ trở thành “nghề nguy hiểm” nhất.

Họ không chỉ bị sỉ nhục bất cứ lúc nào mà đã từng hơn một lần bị hành hung, nhiều khi mất mạng. Chuyện một thầy thuốc ở Thái Bình từng bị người nhà bệnh nhân đâm chết năm nào nay không còn cá biệt.

Không chỉ bị hành hung, họ còn luôn đối mặt với những “tai bay, vạ gió” như vụ án đối với Bác sĩ Hoàng Công Lương ở BV đa khoa tỉnh Hoà Bình vừa bị truy tố với tội danh thiếu trách nhiệm gây hậu quả nghiêm trọng do không kiểm tra, xác minh lại thông tin cũng như không báo cáo với trưởng khoa mà khi thấy các chỉ số sinh tồn của các bệnh nhân bảm đảm đủ điều kiện đã ra y lệnh chạy thận đang gây bức xúc dư luận.

Không chỉ luôn phỉ đối mặt với những sai sót trong một nghề không cho phép bất cứ sai sót nào dù nhỏ nhất, họ còn luôn bị đe dọa, hành hung ngay cả trong lúc đang làm sứ mệnh cứu người cao cả.

Có gì cay đắng hơn khi các bác sĩ Bệnh viện Đa khoa Hùng Vương (Phú Thọ) mỗi tuần dành hai buổi chiều thuê võ sư về dạy võ chỉ để phòng thân trước nạn bạo hành.

Trong khi các “từ mẫu” luôn “sống trong sợ hãi” thì nghề “trồng người” cao quý là các thầy cô giáo cũng không kém phần nguy hiểm.

Vụ một luật sư bắt cô giáo chủ nhiệm của con quỳ xin lỗi 40 phút chưa nguôi thì mới đây, lại một vụ cô giáo đang mang thai cũng bị phụ huynh bắt quỳ và đánh nhiều lần vào bụng khi đang mang thai.

Lời tuyên bố đầy hung hãn: “Bầu thì bầu, tao đánh cho chết luôn” và những cú đánh thẳng vào bụng là một dã tâm đầy ác ý và có chủ đích.

Các bạn của tôi ơi! Bây giờ thì có thể bạn đã chia sẻ với tôi rằng ở Việt Nam ta hiện nay, nghề nguy hiểm nhất chính là nghề “làm thầy” cao quý.

Không thể để thầy thuốc, thầy giáo luôn “sống trong sợ hãi”.

Luật pháp cần nghiêm trị và chúng ta hãy cùng nhau lên tiếng mạnh mẽ, không để điều này tiếp tục xảy ra bởi hành vi hành hung người khác đã là sự bất thường thì hành hung thầy giáo, thầy thuốc trong bệnh viện là điều quá bất thường.

Xin đừng để điều bất thường trở thành… “bình thường” bởi một khi sự bất thường được coi là bình thường thì đó là một xã hội bất thường, phải không các bạn?


Phần nhận xét hiển thị trên trang

Trung Quốc tập trận trên biển Đông, ngang nhiên nói chuẩn bị chiến tranh



Bảo Hạnh (Theo Reuters)


















(NLĐO) - Không quân Trung Quốc thông báo tiến hành tập trận trên biển Đông và nói rằng cuộc tập trận chuẩn bị cho chiến tranh trong tương lai.

Theo thông báo ngày 25-3, Không quân Trung Quốc tổ chức một đợt tập trận mới ở biển Đông và Tây Thái Bình Dương sau khi đi qua các quần đảo phía Nam Nhật Bản.

Trong thông báo, lực lượng không quân Trung Quốc cho biết máy bay ném bom H-6K, chiến đấu cơ Su-30 và Su-35 cùng các loại máy bay khác tiến hành tuần tra chiến đấu trên biển Đông và tập trận ở Tây Thái Bình Dương sau khi đi qua eo biển Miyako nằm giữa 2 quần đảo phía Nam Nhật Bản.

Tuy nhiên, họ không tiết lộ cuộc tập trận diễn ra khi nào hay ở khu vực nào của biển Đông và Tây Thái Bình Dương.

Không quân Trung Quốc cho biết nước này đưa Su-35 đến biển Đông để tăng khả năng của lực lượng trong việc chiến đấu trên biển. Thông báo bổ sung rằng việc đi qua eo biển Miyako là hành động phù hợp với luật pháp quốc tế.

"Các cuộc tập trận của không quân là để diễn tập cho những trận chiến trong tương lai và là phương pháp chuẩn bị trực tiếp nhất. Càng tập trận xa bờ nhiều, Trung Quốc sẽ càng được xem là một lực lượng quan trọng để quản lý, kiểm soát khủng hoảng, chiến tranh và chiến thắng" - trích thông báo.

Theo Reuters, Trung Quốc đang trong giai đoạn giữa của chương trình hiện đại hóa quân sự đầy tham vọng dưới sự giám sát của Chủ tịch Tập Cận Bình. Nước này chủ yếu tập trung vào lực lượng không quân và hải quân bằng cách sản xuất chiến đấu cơ và tàu sân bay.

Phần nhận xét hiển thị trên trang

ĐỌC ĐỂ BIẾT NGƯỜI TA NÓI GÌ VỀ NHÀ VĂN NGUYÊN NGỌC?

Rời bỏ Hội Nhà văn Việt Nam, Nguyên Ngọc tự ném mình vào đen tối

Lỗi lầm là của Nguyên Ngọc:

Khi Nguyên Ngọc và một số Nhà văn cùng hội, cùng thuyền với mình ra tuyên bố thành lập “Văn Đoàn Độc lập” (Ngày 3/3/2014) - một tổ chức ngoài Hội Nhà Văn Việt Nam, nơi mà Nguyên Ngọc và những người kia đã từng được nuôi nấng để lớn lên trên văn đàn Việt Nam sau hòa bình (1957). Việc này làm cho dư luận thắc mắc và tự hỏi có phải Nguyên Ngọc và những người cùng phe của mình muốn đối lập với Hội Nhà Văn Việt Nam, và ông ta chọn đây là cơ hội tốt nhất của đời ông vùng lên thoát khỏi sự lãnh đạo của Đảng Cộng Sản Việt Nam về văn học rồi từ đó ông và những kẻ cùng hội cùng thuyền của mình với cảm hứng mới không bị đè nén bởi lý luận Cộng Sản họ sẽ có những tác phẩm tót vời, những áng văn có thể tự tin thi thố với các tác phẩm được giải Nobel làm rạng rỡ nền Văn học Việt Nam mà trước đó chưa ai làm ngoài ông ?

Tuy nhiên đi ngược lại thời gian ta thấy những hành vi của Nguyên Ngọc làm cho những người lương thiện đặt dấu chấm hỏi nghi ngờ.

Chúng ta chưa quên khi được giao nhiệm vụ làm Tổng biên tập Báo văn nghệ và Phó tổng thư ký Hội Nhà Văn VN Nguyên Ngọc đã o bế Nguyễn Huy Thiệp (1), Phạm Thị Hoài cho đăng những chuyện ngắn, những tiểu luận chửi vung vít danh nhân và lịch sử Việt Nam. Cho đến lúc Nguyễn Huy Thiệp bị bắt do vi phạm pháp luật Việt Nam khi viết lời thoại cho một bộ phim được dàn dựng và đạo diễn ở Pháp nội dung anh ta chửi bới tất cả Dân tộc Việt Nam và bị sửa đi sửa lại nhiều lần cho hợp với ý đồ xấu của họ, rồi Thiệp lén lút nhận một số tiền của kẻ đặt hàng ! Lúc này Nguyên Ngọc mới bị tổ chức phê phán và cách chức buộc rời khỏi các vị trí quan trọng nhất trong đời văn của ông mà trước đó ông mơ tưởng mình sẽ là người quyết định bước đi tới của sự nghiệp Văn học Việt Nam, thiên hạ sẽ nằm trong tay ông, rồi họ sẽ ngưỡng mộ ông, coi ông là lãnh tụ tinh thần của họ !

Nguyên Ngọc cùng với những đồng đảng của mình

Nguyên Ngọc tự ném mình vào đen tối:

Nguyên Ngọc liền quay ngoắt lại chống phá Nhà nước Việt Nam qua các tham luận tại các hội thảo Nguyên Ngọc liên tục đưa ra những khái niệm mới do ông nghĩ ra nào là “Tất cả các phẩm văn học viết trong chiến tranh (Việt Nam) đều là những kiểu viết “minh họa” đầy chất đặt hàng của Đảng mà không phải viết do cảm xúc, do tình người. Do đó những tác phẩm thời chiến không có giá trị, bây giờ ta phải có nhận thức mới để thoát khỏi sự đặt hàng của Đảng. Những nhận định hồ đồ thiếu suy nghĩ này không biết ông ta có nghĩ tới rằng Đất Nước Đứng Lên, Rừng Xà Nu, Đường chúng ta đi, Đất Quảng (1) có phải do ông đã ngu ngốc “minh họa” theo đơn đặt hàng của Đảng hay ông tự viết ra từ cảm xúc một người lính khi đối mặt với kẻ thù gian ác mà chính ông đã từng vạch tội chúng trong các tác phẩm nói trên ?

Vì muốn trả thù Đảng do bất mãn mà Nguyên Ngọc không kiềm nổi chính mình đã điên cuồng làm những hành vi sai trái cho nó ra sao thì ra, ông vội quên đi những dòng viết còn chưa ráo mực của ông rằng :“Ngày xưa, người đối với người coi nhau như thú dữ, bây giờ có Đảng, có chính phủ, có cán bộ… người với người mới tin nhau, giúp nhau như thể anh em một nhà vậy. Đó là bản chất của Chủ nghĩa xã hội đấy, chúng ta đấy bà con ạ...”. ( xem Mùa hoa thuốc phiện cuối cùng, khi ông viết về vùng cao Mèo Vạc) .

Trước khi hô hào, vận động để thành lập Văn Đoàn Độc Lập, Nguyên Ngọc có một “âm mưu rất chiến lược” mà chỉ có người ngây thơ về chính trị mới không nhận ra: Đó là ông đi diễn thuyết từ Nam chí Bắc hô hào, khuếch trương, ca ngợi nêu gương, tô son trát phấn cho Nhà chí sĩ Phan Châu Trinh, ông và đồng đảng mới của ông cho rằng Phan Châu Trinh mới là người yêu nước chân chính và nếu Dân tộc Việt Nam biết đi theo con đường của Phan Châu Trinh phải “Khai dân trí, chấn dân khí, hậu dân sinh” thì đất nước ta “sẽ không điêu tàn như ngày nay”; cái cốt lõi của Nguyên Ngọc muốn làm là phủ định sạch trơn Chù nghĩa Xã Hội ở Việt Nam, phủ định sự lãnh đạo Đảng Cộng Sản ở Việt Nam và cuối cùng Nguyên Ngọc cũng không còn dấu nổi hành vi phản đảng tất yếu của mình: “ló cái đuôi con hồ ly tinh” mà bao năm y dấu kín, là thò tay ký “Bản góp ý Sửa đổi Hiến Pháp 2013” mà trong đó phủ định hoàn toàn Đảng Cộng Sản, như bỏ điều 4 trong Hiến Pháp, chấp nhận đa nguyên, đa đảng, đổi tên nước, thay quốc kỳ, lập lưỡng viện, tam quyền phân lập v.v...

Nhận thức lại hay sự phục thù:

Nguyên Ngọc và những người "dân chủ" thường cùng "Anh thư" Bùi Thị Hằng xuống đường biểu tình chống Trung Quốc, ra nhiều yêu sách đòi Việt Nam phải đánh Trung Quốc đòi lại Hoàng Sa, Trường Sa. Ông cũng kiện Truyền hình HN vì đã gọi ông và Nguyễn Huệ Chi là "những tên phản động".

Tuyên bố thành lập “Văn đoàn độc lập” Nguyên Ngọc đưa ra cái lý do:”Sau năm 1975, kết thúc một thời kỳ lịch sử kéo dài hơn trăm năm, đất nước cần một cuộc phục hưng dân tộc căn bản, mà nền tảng là phục hưng văn hóa. Tiếc thay công cuộc cần thiết và nghiêm trang ấy đã không diễn ra như mong đợi. Trái lại văn hóa Việt Nam ngày càng suy thoái nghiêm trọng, lộ rõ nguy cơ đánh mất những giá trị nhân bản căn cốt nhất, uy hiếp đến cả sự tồn vong của dân tộc. Những người viết văn tiếng Việt không thể nói rằng mình hoàn toàn không có phần trách nhiệm về thực trạng đó. Một trong những chức năng quan trọng nhất của văn học là thức tỉnh lương tri và bồi đắp đạo đức xã hội. Trong bước ngoặt lớn này của lịch sử, văn học Việt Nam đã không làm đúng được vai trò của mình…”

Nguyên Ngọc đưa ra cái lý do rất kỳ quái và giả dối, thực tế từ sau khi thống nhất đất nước đội ngũ những nhà viết văn chúng ta ngày càng đông đảo và đóng góp nhiều tác phẩm văn học có giá trị được dư luận và bạn đọc trong nước, ngoài nước hoan nghênh và cỗ vũ. Nhiều thành viên của Hội nhà văn được đào tạo chính quy ở trong nước hoặc nước ngoài, quan hệ giao lưu giữa Hội và Quốc tế bè bạn ngày một cởi mở, đổi mới. Bỗng nhiên Nguyên Ngọc giả vờ thức tỉnh và phủ định sạch trơn những thành tựu văn học kháng chiến trong đó có những tác phẩm của chính mình. Nguyên Ngọc đã kéo còi báo động giả vì không hề có chuyện làm cho Nguyên Ngọc và những kẻ đồng đảng “lo lắng đầy trách nhiệm” là hiện nay Văn học Việt nam đã “đánh mất những giá trị nhân bản căn cốt nhất…” và “ đã lộ rõ nguy cơ uy hiếp đến cả sự tồn vong của dân tộc”.

Chính Nguyên Ngọc và đồng đảng mới là nhân tố xấu kích động cho sự mất an toàn của sự tồn vong của nền văn học Việt Nam qua việc bọn họ ca ngợi, khuyến khích, o bế đánh giá cao, kết bè với nhóm văn chương quái gỡ Mở Miệng nơi mà từ ngữ trên thơ văn được cho là “thơ rác, thơ thối” vô cùng bẩn thỉu tục tĩu của nhóm thơ này nó được bày trên “bàn tiệc thơ” mà thực khách là Nguyên Ngọc cùng đồng lõa đã khoái trá thưởng thức những bộ phận sinh dục, những kiểu làm tình của loài dê chó, những câu thơ mà chính cha mẹ, người thân của các “nhà thơ Mở Miệng” đó (Khúc Duy, Bùi Chắt, Lý Đợi, Nguyễn Quán) cũng phải quay mặt buồn nôn, khinh bỉ và nguyền rủa !!! Vậy thì cái “nguy cơ của tồn vong dân tộc” do Nguyên Ngọc tuyên bố là láo toét, là giả nó xuất phát từ thâm tâm đen tối, hằn học muốn trả thù cho bỏ tức, nham hiểm ứng dụng theo hành vi của loại côn đồ ở chợ Cầu Muối như người Sài Gòn thường ví von cho kẻ bất lương giả dạng tử tế ! cuối cùng "tham vọng soán ngôi của rác thối" do Nguyên Ngọc và đồng đảng đề xướng đã bị thất bại và bị dư luận lương thiện lên án gay gắt !

Tại sao Nguyên Ngọc lại quay ngoắt lại như vậy:

Mọi chuyện đều có nguyên nhân chính của nó, như tôi đã nói ở trên, khi bị buộc từ chức Tổng Biên tập báo Văn Nghệ và cách chức Phó TTK Hội Nhà Văn, vì những sai lầm có tính nguyên tắc, Nguyên Ngọc về hưu ôm hận thù chờ cho đến một ngày…

Năm 2000 Nguyên Ngọc được mời nhận Huân chương Độc Lập hạng nhì, nhưng từ chối không nhận, bác bỏ nó vì có hai lý do mợi người đều biết: Là Nguyên Ngọc tự cho mình phải là hạng nhất, có cống hiến nhiều thế, có nằm gai, nếm mật nhiều thế sao lại hạng nhì, thế đứa nào là hạng nhất. Nhưng thực tế năm đó không có ai giành hạng nhất. Người ta biết thừa rằng Nguyên Ngọc bực tức, bất mãn đến điên cuồng vì các thành viên trong hội đồng xét duyệt các Giải thưởng văn học năm ấy không bỏ phiếu cho ông để được nhận Giải thưởng Hồ Chí Minh! Và sau đó còn vài giải nữa Nguyên Ngọc đều tẩy chay cho mình phải là người đoạt hạng nhẩt, hạng thấp hơn ông không nhận. Ông ta muốn mọi người tôn sùng ông, coi ông là lãnh tụ, ông phải là con người quyết định mọi việc cho người khác, không ai có quyền quyết định ông.

Nguyên Ngọc là người có bản tính cố chấp đến cùng, trong một bài viết nịnh Nguyên Ngọc nhưng Trần Đăng Khoa cũng phải buột miệng: “Nguyên Ngọc gàn lắm! Cực đoan lắm. Có người bảo, Nguyên Ngọc đã quyết cái gì thì không ai có thể ngăn cản nổi. Có túm tay ông kéo lại thì lập tức ông hoá thành anh La Văn Cầu, rút mã tấu chặt phéng ngay cái cánh tay bị níu giữ ấy ngay...” Đúng thật vậy Nguyên Ngọc đã trải qua hết sai lầm này đến sai lầm khác mà không hề tự vấn, tự nhận lấy sai lầm vẫn lao lên làm bậy như một con thiêu thân!

Văn đoàn độc lập hay nơi tụ tập của kẻ bất mãn, bọn chống phá, lũ chiêu hồi:

Người ta đọc danh sách 61 người ký tên vào bản tuyên bố thành lập Văn Đoàn Độc lập không rõ từ ấy đến nay có thêm nhân vật nào ký tên thêm nữa không chỉ biết có một người đã chết (Bùi Ngọc Tấn) vài người vào tù, và có một số người rút tên khỏi hội của Nguyên Ngọc đó là: Nguyễn Quang Lập, Dạ Ngân, Trần Kỳ Trung. Lướt qua 61 gương mặt Nhà Văn ấy ta thấy ít nhất là 15 người đã từng vào tù vô khám vì lý do làm gián điệp cho nước ngoài, tham nhũng, lợi dụng tự do để viết bậy, vài người là chiêu hồi chạy trốn đang sống lưu vong ở nước ngoài, 12 người là gốc Việt có quốc tịch nước ngoài. Hầu hết họ đều là những người có ân oán với Dân tộc ! Những nhà văn nói trên trừ Nguyên Ngọc chẳng ai có gương mặt sáng sủa và có tác phẩm nào đáng giá để cho công chúng đọc. Nếu có chăng là một vài tác giả vì “nhận thức lại” đã bị khai trừ khỏi đảng như Bùi Minh Quốc, Tiêu Dao Bảo Cự, Mai Thái Lính, Hoàng Hưng… Điều làm chúng ta chú ý là trong danh sách trên có nhiều người có quốc tịch nước ngoài cũng đã có dày dạn “thành tích” chống phá Tổ Quốc nhưng lại có tiềm năng kinh tế, Nguyên Ngọc láu cá bắt được cả hai tay: Vừa có ý “hòa hợp hòa giải” một động thái xu nịnh bọn chống cộng ở nước ngoài, vừa kiếm được chỗ tài trợ cho hội của ông !

Một năm đi hai dây

Tính từ ngày 3/3/2014 khi ra tuyên ngôn thành lập, chưa thấy có hội của Nguyên Ngọc làm thêm được cái gì, chỉ với một vài giải thích khiến người ta nghĩ đây là hội hè của bọn lừa đảo là: Hội này không có mâu thuẩn, cạnh tranh hay đối lập với Hội nhà Văn Việt Nam, bọn họ vừa yên hùng vừa hèn nhát sợ bị Pháp luật Việt Nam trừng trị vì theo luật Việt Nam khi lập hội có tầm Quốc gia phải được sự chấp thuận và ra quyết định của chính quyền cấp Nhà nước, nếu chưa có quyết định thì mọi hoạt động đều bị coi là ngoài vòng pháp luật. Nguyên Ngọc cũng tự cho mình là “kẻ có tóc” nên phải rình rập nghe ngóng rồi mới dám đi bước nữa. Tấm gương hội "Những người kháng chiến cũ” còn đó: Những nhân vật cộm cán “vua biết mặt, chúa biết tên” như Nguyễn Hộ, Hoàng Minh Chính, Trần Độ, Nguyễn Nam Khánh hễ cà chớn chống lại Nhà nước thì… còn có thể vào tù chứ thá gì cái thứ loại nhì như Nguyên Ngọc !

Cái mốc là ngày 5/5/2015 tại đại hội Nhà văn cơ sở ở Thành phố Hồ Chí Minh, để tiến tới Đại hội Nhà văn Toàn quốc vào tháng 7/2015. Dách sách các Nhà văn vừa có tên trong Hội Nhà Văn Việt Nam vừa có tên trong Văn Đoàn Độc Lập yêu cầu bị gạch tên không để tham dự Hội Nhà văn VN nhiệm kỳ này. Có tiếng bấc, tiếng chì trong vấn đề này nhưng tôi nghĩ việc gạch tên hoàn toàn đúng. Vì theo Tuyên bố của Văn Đoàn Độc lập có nói rõ: “ Ở trong hội Nhà văn Việt Nam các quyền tự do cơ bản của con người thực tế bị vi phạm trầm trọng, đương nhiên đè nặng lên tâm lý sáng tạo của người cầm bút, làm mờ nhạt và tắt lụi các tài năng. Quyền tự do sáng tác và tự do công bố tác phẩm đang là đòi hỏi sống còn của từng nhà văn và của cả nền văn học. Không có những quyền tự do tối thiểu đó thì không thể có một nền văn học đàng hoàng…”.

Tuy nhiên cả hai phía đều im lặng hàng năm trời, chỉ khi Đại hội Nhà Văn Thành Phố Hồ Chí Minh gạch tên những thành viên của Văn Đoàn Độc Lập thì lập tức (11/5) có 20 người vừa tham gia Hội Nhà văn Việt Nam vừa tham gia Văn đoàn độc lập ra tuyên bố rời bỏ Hội Nhà văn Việt Nam trong đó có Nguyên Ngọc, hai mươi người này đã chơi trò xiếc đi trên dây từ ngày ra tuyến bố thành lập Văn Đoàn độc (3/3/2015) lập tới giờ. Có lẽ họ vừa lo lắng, vừa chờ đợi sự xuống thang ,lời mời mọc vỗ về và hứa hẹn của Hội Nhà Văn Việt Nam cho họ một chỗ đứng xứng tầm với họ, nếu không muốn sập tiệm, tan tành vá may! Qua việc này mới thấy Nguyên Ngọc người luôn cho mình là có “tầm cao” nhưng thật ra không phải như thế…lạc nước rồi cụ Nguyên Ngọc ơi !

Số phận của cái gọi là Văn đoàn Độc Lập:

Năm 1990 -1991, khi Đảng Cộng Sản Liên Xô và các nước Đông Âu sụp đổ thì dư chấn của nó lay chuyển đến tận Đảng Cộng sản Việt Nam, hơn 400 ngàn Đảng Viên tự rời bỏ Đảng, có người ra tuyên bố công khai, có người lẳng lặng chuồn. Nhiều người tưởng rằng rồi Đảng CSVN cũng sẽ bị sụp đổ như Liên Xô vậy, nhưng đâu có chuyện đó, chỉ thấy thấm thía là cuộc đời này vẫn có những anh chàng sống theo “thế thái nhân tình”…có ăn thì nhào vô kiếm chác, có khó khăn thì mạnh thằng nào thằng ấy chạy, sống chết mặc bay, nhưng mồm thì luôn rao giảng đạo đức làm người…Những người rời bỏ Hội Nhà Văn Việt Nam chính là những kẻ như vậy !

Mới đây chỉ mới một năm, Đảng viên có 40 năm tuổi đảng: Lê Hiếu Đằng đang yên lành, bị kẻ xấu chọc ngoái, bỗng ông ta bật lên như cái lò xo, rồi om sòm chửi bới, nguyền rủa và tẩy chay đảng, kết tội Đảng CSVN là “độc ác hơn Ngụy”, ông tố cáo Đảng CSVN “đã lừa ông từ một Sinh viên ở đô thị miền Nam đang sống tự do và sung sướng” bỏ chạy vào bưng biền, hy sinh chiến đấu, chịu hiểm nguy và đói khát gần chục năm trời mà khi ra Thành phố thì “cả ông và nhân dân ông không kiếm được gì...” Cho nên ông tuyên bố rời bỏ đảng, thành lập đảng Dân chủ Xã hội “để cho Đảng biết mặt ông” và sau khi ông ra khỏi đảng rồi sẽ có hàng triệu người noi gương ông cũng sẽ bỏ đảng, nên đảng nhất định sụp tiệm ! Lê Hiếu Đằng già cả thành lú, ông không thuộc câu ngạn ngữ Việt Nam "Không mợ thì chợ cứ đông, mợ đi đánh đĩ chăng mong mợ về."

Sau đó vài tháng thì Lê Hiếu Đằng chết, mộng bá vương khi đã ở 69 tuổi đã tan vỡ theo căn bệnh tiền liệt tuyết quái ác, nếu không có nó thì…Cộng Sản sẽ toi đời trước ông !

Số phận của Nguyên Ngọc và cái Văn Đoàn Độc lập của ông nhất định cũng chung số phận với Lê Hiếu Đằng, bởi những người lập ra nó, đều có tuổi tác rất già nua (Nguyên Ngọc 84) còn tài năng và nhân cách thì thấp kém theo kiểu Lê Hiếu Đằng. 


****
(1) Nguyễn Huy Thiệp đã từng nhận định về Hội Nhà Văn Việt Nam rằng: "...Nhìn vào danh sách 1000 hội viên Hội Nhà văn Việt Nam người ta đều thấy đa số đều già nua không có khả năng sáng tạo và hầu hết đều..."vô học", tự phát mà thành danh. Trong số này có tới hơn 80% là nhà thơ tức là những người chỉ dựa vào "cảm hứng" để tùy tiện viết ra những lời lẽ du dương phù phiếm vô nghĩa nhìn chung là lăng nhăng, trừ có dăm ba thi sĩ tài năng thực sự (số này đếm trên đầu ngón tay) là còn ghi được dấu ấn ở trong trí nhớ người đời còn toàn bộ có thể nói là vứt đi cả..."

(2) Những tác phẩm văn học của Nguyên Ngọc, riêng Đất Quảng ông chỉ viết đến Tập 1..

Phần nhận xét hiển thị trên trang