Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Chủ Nhật, 25 tháng 3, 2018

Giải thưởng Phan Châu Trinh 2018 tôn vinh Nhà văn hóa Phạm Quỳnh



Nhà văn hóa Phạm Quỳnh. Ảnh: T.L

Báo Thanh Niên 

Tại lễ trao giải thưởng văn hóa Phan Châu Trinh lần thứ 11 diễn ra tối 24.3 tại TP.HCM, nhà văn hóa Phạm Quỳnh (1893 - 1945) đã được vinh danh là Danh nhân văn hóa VN thời hiện đại.

Năm danh nhân văn hóa từng được vinh danh trước đây là Trương Vĩnh Ký, Phan Châu Trinh, Phan Bội Châu, Nguyễn Văn Vĩnh và Phan Khôi. Nhạc sĩ Phạm Tuyên, 90 tuổi, con trai nhà văn hóa Phạm Quỳnh đã thay mặt gia đình lên nhận giải và đọc diễn từ. 

Ngoài ra, các giải thưởng chính của năm nay gồm: giải Vì sự nghiệp văn hóa - giáo dục (2 giải) được trao cho nhóm dịch sách Nhất Nghệ Tinh vì đóng góp quan trọng trong lĩnh vực giáo dục công - kỹ nghệ, và cho nhạc sĩ Dương Thụ vì đóng góp đặc sắc quảng bá văn hóa và tri thức tinh hoa. 

Giải Dịch thuật được trao cho dịch giả Nguyễn Tùng vì những công trình dịch thuật đặc sắc về nhân học. Giải Nghiên cứu (2 giải) được trao cho nhà nghiên cứu Lữ Phương vì những công trình nghiên cứu sâu sắc về chủ nghĩa Marx, và cho nhà nghiên cứu Phan Cẩm Thượng vì những công trình đặc sắc nghiên cứu văn hóa dân gian. Giải Việt Nam học (2 giải) được trao cho nhà nghiên cứu Daniel Hémery và nhà nghiên cứu Piere Brocheux vì những thành tựu đặc sắc về Việt Nam học. Lễ trao giải được Quỹ văn hóa Phan Châu Trinh trao hằng năm nhằm vinh danh các cá nhân xuất sắc đã và đang có những nỗ lực không mệt mỏi cho sự nghiệp canh tân văn hóa và giáo dục VN. 

Lucy Nguyễn

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Thơ Thế Dũng


FullSizeRender (2)

Thời Bốn Chấm Không một khi đã ngộ?
1
Thời công nghệ thủng thẳng nhiều thách đố
Bao công phu chợt vô nghĩa tức thì
Trong chớp mắt vô vàn biến cố
Sẽ tiêu tùng mặc nước mắt lâm ly…
2
Cà phê Người tình nhâm nhi từng giọt
Tốc độ giãi bày dông gió dồn cơn
Ngón tay ảo tung tăng bàn phím thật?
Thời Bốn Chấm Không mau lẹ kinh hoàng
3
Không lạc được nhau cho dù loạn nhịp
Cứ điềm nhiên định vị bước chia lìa
Mệt chút xíu cứ mặc sức hờn dỗi
Nắng thế nào cũng thắm ngọn Tường Vi…
4
Chỉ dăm phút là muôn vàn lưu ảnh
Cùng biết bao phong cảnh du hành
Lẳng lơ quá dễ làm người ấy khóc…
Một vô tình dễ buộc chín dây oan…
5
Thời Bốn Chấm Không rất nhiều tai biến
Chuột đã nhấp rồi vạn ngựa khó theo
Thật giả phải suy trắng đen nên ngẫm
Hình hay ngôn không chỉ đọc ba chiều …
6
Thời Bốn Chấm Không thế gian hoá chật
Ai cũng như quen như có họ hàng
Tứ xứ gần nhau trên sàn Facebook
Ai muốn giấu mình mặc sức giả trang
7
Thời Bốn Chấm Không quá nhiều thủ thuật?
Không ít người tình nhẹ dạ cả tin
Dễ nát gối chăn vì không gian ảo
Bỗng điêu toa dựng đứng mối oan phiền
8
Thời Bốn Chấm Không dù nhiều phép thuật
Bản lĩnh cao cường thì dễ bình an
Ý nghĩ nhanh như tốc độ ánh sáng
Cũng phải đắn đo trước phím luận bàn!
9
Thời Bốn Chấm Không xin đừng hoảng loạn
Công nghệ không thay nổi trí  óc người
Khi đầu ta còn chưa lăn trên cỏ
Cơ mật thế nào cũng lộ mối manh
10
Thời Bốn Chấm Không thông tin chóng mặt
Xử lý  thâu đêm méo mặt chữ điền
Hăm hở thanh xuân giấc mơ khởi nghiệp
Thành bại được thua vẫn hát điềm nhiên
11
Thời Bốn Chấm Không tuy nhiên vẫn kịp
Khiến Nguy  hoá An khiến Mất  thành Còn
Chỉ cần thủ lĩnh thao lược quyền biến
Hoá giải Mê cung Thần Trí – Thần Hồn!
12
Thời Bốn Chấm Không nhẹ tựa lông hồng
Khi ta không may dính đòn hỏa tiễn
Trong suốt phận người dù bay đột biến
Thời Bốn Chấm Không rất khó gian manh …
13
Đảng trưởng lộng quyền trong một tích tắc
Đủ cho quốc gia chao đảo tan tành!
Thời Bốn Chấm Không một khi đã Ngộ?
Thể chế độc tài sụp đổ cũng nhanh…
16/8/2017
Tôi vẫn sống ở nơi mình vắng mặt
1
Tôi đã sống ở nơi mình vắng mặt
Như chút hương thoáng khói mơ hồ…
Ai đó đã cùng tôi say ngất
Hơi men nồng dăm cuộc gió mưa
2
Tôi đang sống ở nơi mình mất hút
Ai lãng quên vùi dập cũng bằng thừa
Xin cảm tạ ngày xưa quằn quại
Oán Mặt Trời chết sớm cuối Thu mưa
3
Em vẫn hát gọi Tinh Hoa rồi khóc?
Khúc ban mai tôi khâm liệm xong rồi!
Người còn nhớ mùa trăng lu tít tắp
Tiếng còi tầu lạnh ngắt ngõ mồ côi?
4
Nơi biển chết và những miền cá chết
Mọi chốn ung thư nhiễm độc di truyền
Tôi chảy xiết những u uất gào xé
Thuyền Tam Tài lưu thủy Địa-Nhân-Thiên!
5
Khao khát sống Tú Tài cùng Trời-Đất
Thở tự do khí phách cuộc đời mình
Đành tàng hình trong hồn thơ đa sắc
Kỳ Lân què tìm hổ phách phục linh…
6
Giữa vệt khói như không mà vẫn có
Mặt Gió mặt Người tưởng Có mà Không
Hồn Việt Nho thành Tinh từ Hà Lạc
Mặc Hán Nho sát khí độc muôn trùng…
7
Đã thề thốt cùng gia tiên, dòng tộc
Mẹ khóc Cát Vàng linh địa đắng cay
Tôi vẫn sống ở nơi mình vắng mặt
Để nay mai Thơ thắp nén tỏ bày?
6-12/2017
Vì vẫn đắm say nước Việt điên cuồng?
1
Thời thơ ấu đã là thằng cá biệt
Nghịch tơi bời nên thường đụng máu me
Hay mơ mộng quá đà, quá giới hạn…
Thích tự do bay
Quên đạn lạc, bóng đè.
2
Phải nghỉ học là lung linh buồn nhớ
Cô quản ca có giọng ướt mê hồn
Từng trượt ngã cùng ếch xanh cỏ mướt
Mắt nâu hờn vô lối héo hoàng hôn?
3
Thủa phấn trắng oán Trê thương mẹ Cóc
Thích Tiên Dung-Đồng Tử giữa mây trời
Giải bằng được mấy phương trình cay đắng
Toán vào đời không cắn bút cầm hơi…
4
Chơi Ghi Ta trên hàng đống quan tài
Mười sáu tuổi xé nhiều giấy báo tử
nghẽn mạch sông Tô đẫm máu đường kinh sử
Bao nẻo rừng Sông-Núi khóc Mỵ Nương?
5
Buông sách bút chơi súng ngày lạc mộ
Mất Nỏ Thần lên cơn nghiện văn chương?
Bom chặn pháo bầy Mỵ Châu tơi tả
Dịch học chết trương Trọng Thủy cùng đường?
6
Sống sót về tìm Ngũ Văn Đại Học
Hồn Việt Nho đáy giếng đói năm canh
Thần tượng đổ ngả nghiêng đêm giải ảo
Phía Bắc biên thuỳ gươm súng lại giao tranh?
7
Trơ mắt ếch Nôm na đời ông giáo
Bao dối gian trường huyện vỡ mộng thầy
Bỏ Mác Lê tìm Ngũ Kinh-Lạc Việt
Cửu Đỉnh đã chìm? Khoa Đẩu bó tay?
8
Khát Nhân chủ ắt sinh thành Dân chủ?
Không ngày nào không hát khúc Tự do
Thật thà sống. Thật thà yêu điêu đứng…
Chẳng cam lòng nghiện hút bút Văn nô…
9
Ngựa trong mây tung bờm bay phẫn nộ
Như mãnh long nuốt gió vượt biên cương
Berlin vỡ cờ đời đi lắm nước
Bút Việt long đong cơm áo đoạn trường
10
Lửa Ngũ Vận từ Tâm soi Kinh Dịch
Phận Lạc Thư khản giọng gọi Hà Đồ…
Linh lực hoàn hồn. Tinh hoa thoát Ác
Lục Khí hòa Thời! Ngũ Quỷ du cư…
11
Bánh Chưng bánh Dầy vuông tròn mật ngữ.
Kinh Nhạc vẫn còn chín số Ma phương!
Mẫu Thượng Ngàn đôi khi bị bức tử
Vì đã đắm say huyền sử hoang đường?
12
Bởi Tô Lịch chưa thông dòng Linh Mạch
Động Đình Hồ đắng họng rượu Hùng Vương?
Biển có lúc cuồng nộ đến minh triết
Vì vẫn đắm say nước Việt điên cuồng?
Hà Nội 6-17 – Berlin 2-18
Sống mà như chết sao lại câm?
Kính tặng Ông Lê Đình Kình cùng Dân Oan Nước Việt
1
Biển chết.
Cá chết.
Dân oan chết.
Cụ già ăn đạp gãy xương hông,
Mất nhà.
Mất mộ.
Mất đất sống.
Bởi lũ quan gian đất quốc phòng?
2
Chủ nghĩa xã hội biến thái Cuội:
Tranh Quyền đoạt Đất bằng Độc tài!
Hết thế kỷ này còn chưa chắc…
Biết thế, vẫn lừa dân lai rai…
3
Trọng Cương lĩnh Đảng hơn Hiến pháp!?
Chúng sinh thống thiết đòi Nhân quyền
Dân bị đánh, trói như súc vật?
Vô pháp lộng hành sao lại im?
4
Phép nước nào có mục man rợ:
Tọng giẻ mồm dân bịt miệng người!
Máu Hai Bà Trưng bị bỏ ngục
Đầu nguồn rừng tặc phá tả tơi?
5
Tạm giữ tạm giam dân đều sợ
Bị đánh đòn âm gục tại đồn
Nhục hình bức cung nếu tắt thở
Thì vu tự sát cho chìm xuồng?
6
Không lẽ Đảng chủ thành Golf thủ?
Vì chơi sân Golf trong sân Ga
Quyền tặc cưu mang toàn Địa tặc
Việt Nam trúng độc Formosa!
7
Thủ lĩnh hết đát thường tham bát?
Đụng Toà quốc tế thua cả mâm!
Chỉ giỏi vặt dân bằng thuế đểu
Dược tặc lưu manh thuốc giả nhầm…
8
Núp bóng cờ hồng đè giáo xứ
Bánh vẽ Tự do nhậu đắng cay!
Toà không cho khai thằng bán ghế
Kẻ mua Quốc hội hận ai đây?
9
Thâm cung băng nhóm bao biệt phủ?
Cướp đoạt bạo tàn Bắc-Trung-Nam…
Bỏ tù tuổi trẻ chống tham nhũng
Bức hại dã man kẻ bất đồng
10
Xả lũ kinh hoàng giặc Thuỷ điện
Thây người xác vật đau phát điên
Đê nào được vỡ theo kế hoạch?
Quả báo kinh niên đã nhãn tiền!
11

12
Đức quốc ra đòn chiến lược lạnh
Giả ngô giả ngọng giọng con buôn?
Trí trá bang giao rồi cãi trắng
Gậy Đảng đập nhau. Nước Việt buồn…
13
Mười sáu chữ vàng nuôi Đảng tặc?
Quy định Mười Lăm dưỡng nội xâm?
Giặc ngoài chưa tới đã cõng rắn …
Sống mà như chết sao lại câm?
Hà Nội – Berlin 7-17 / 9-17

Trì hoãn mãi cũng đến giờ đối mặt
1
Ghìm nén mãi thế rồi không thể khác
Anh đã nôn tan nát tiệc linh đình
Cơn say ấy không hẳn vì rượu độc
Gạc Ma buồn vong quốc ám tâm linh?
2
Lặng thinh mãi để bùng cơn Thịnh nộ
Mạt tướng nào ra lệnh súng phải câm
Bọn phản quốc chẳng thể giấu mặt
Đừng ăn mày ăn nhặt máu Nhân Dân!
3
Đè nén thế làm sao người phát tiết
Khi tinh hoa giây lát dễ lỡ mùa
Ai tự hoại hồn mình trong thỏa hiệp
Chết từ từ trong nhục nhã te tua?
4
U uất mãi cuối cùng đành nức nở
Những xuân xưa mất xác thật dã tràng
Tuổi mười tám chết trong ngày đỏ lửa
Rượu giang hồ đốt cháy nửa buồng gan
5
Đà Nẵng hát mặt người không thể úp
Ngửa luôn bài Sinh-Tử cửa Sinh-Ly
Minh đường lớn Cam Ranh thành lá chắn
Máu Gạc Ma chết đứng để ai quỳ?
6
Hữu nghị đểu nửa chừng không thể lú
Càng viển vông càng hèn hạ nghị trường
Đau đớn vỡ chữ vàng đành tự thú
Lạc đường tình là thất bại thảm thương!
7
Binh tướng hãm cùng đường dân gào thét
Sông núi tôi đâu? Tổ quốc vỡ bờ…
Không lẽ Nước chỉ còn biết trông cậy
Vào sự anh hùng của những nhà thơ?
8
Bất hạnh kịch chân tường không thể trốn
Tránh đi đâu cho thoát cuộc đối đầu
Trì hoãn mãi cũng đến giờ đối mặt
Việt Nam còn hay hết trước bể dâu?
14-3-18

Mặc cho Vàng-Đá vỡ lời Tiên tri…
1
Ba vòng Hoa Giáp can qua
Bánh xe Mạt Pháp tàn hoa thời mình
Ngẫm từ thơ ấu mà kinh
Hồn nhiên nhiễm độc ảo tình tai ương
2
Không mất xác dọc chiến trường
Nhờ cung Phúc có Thái Dương cư Dần
Liều đời bạt mạng cô thân
Lương tri mất máu thất thần nhiều cơn
3
Đá mềm chân cứng… Trường Sơn
Lạc thời lỡ vận lầm đường đắm say
Nửa đời chơi ván chân mây
Từng giờ thoát xác… Từng giây hoàn hồn!
4
Định tâm ngang cuộc vỡ tường
Thế thời đảo lộn phố phường ly tan
Bao nhiêu điêu đứng tương tàn
Bao nhiêu tam hợp cơ hàn tam tai…
5
Bao nhiêu mầm mống Thiên tài
Đã tàn lụi đã quái thai nhãn tiền
Tan đàn biến khúc tam nguyên
Tàn canh độc đoán hoá quyền đa phương
6
Ngậm bồ hòn hát cố hương
Thân quen khôn đoạn.
Yêu thương khó từ
Đành thay hộ tịch du cư
Long đong nội lực chưa như Kỳ Cùng
7
Ba vòng Sinh-Khắc Cát-Hung?
Hải quân đa quốc tranh hùng đại dương
Mẹ ơi vận nước vô thường
Dịch Kinh Linh thể tứ cường phá vây?
8
Chưa thề đã thốt thơ ngây
Đành như ngọn gió chân mây cuối trời
Hoá ra Người vẫn yêu Người?
Mặc cho vàng đá vỡ lời Tiên tri …
Giao thừa 2017-2018

Phần nhận xét hiển thị trên trang

THƠ PHAPXA CHAN


 Kết quả hình ảnh cho ảnh Pháp xa chan


Hãy hỏi mùa thu

Tớ lại
chưa ngủ được rồi
Nói về mùa
thu đi
Nó làm gì
cậu?

Mùa thu
làm đầu óc tớ không dừng lại được
Mà tớ lại
không biết làm thơ.

Cậu biết
làm gì đây?

Tớ sẽ giết
một bài thơ rồi chôn nó trong thảm lá vàng.

Cậu nghĩ bài
thơ sẽ để cậu làm vậy ư?

Cậu nghĩ
bài thơ ra đời để làm gì nếu không để được chết trong một thảm lá vàng?

Mùa thu
chôn cất những bài thơ vào trong lá và mai táng những tờ lá vào trong thơ.

Nếu ta
không giết được một bài thơ thì mùa thu sẽ giết ta mất thôi.

Nói về mùa
thu của cậu đi
Nó đã làm
gì?

Nó sinh ra
tớ.

Từ xác mục
một bài thơ trong thảm lá vàng?

Ai mà biết
được
Cách chúng
ta ra đời mãi mãi là một truyền thuyết.

Vậy hãy
hỏi mùa thu!

Để nghe
một lời nói dối?

Để nghe
một bài thơ!



Bồ câu

buổi
sáng và những
vết
thương
bồ
câu

nàng dắt
tôi qua từng con phố
xứ sở mà
chân chúng
tôi giẫm
lên
thi thoảng
rên khe
khẽ

buổi sáng và những
tảng đá đeo trên
màng tim của
thành
phố
co bóp
cùng
tôi

buổi sáng và
nàng
đi
rồi

những vết thương
biến thành
bồ câu
bay
đi



r . Ơ . i

tôi
rơi tôi rơi tôi rơi tôi
rơi tôi rơi tôi rơi tôi
rơi tôi rơi tôi rơi
tôi rơi tôi
rơi tôi
tôi
r
ơ
i



Giao cảm thánh thần

Bóng tối chẳng thể làm người mù lạc lối
như ánh sáng là vô nghĩa với mặt
trời
mặt trời chỉ cháy
người mù chỉ mơ

Cỏ hoa giãy dụa trong hạt giống mặt
trời
đòi tuôn ra nơi đầu gậy
kẻ dò đường lần theo vạt nắng
tìm kiếm sợi thang dây

Giao cảm thánh thần
là hai hốc mắt
nơi chứa
những mặt trời
đã tắt


Nghệ sĩ sơn mài

Trôi dạt phù du
trong khói ảo sương mù
một cánh bèo đã vương vào tảng đá
dỏng tai nghe muôn trùng âm thanh lạ
nơi trời – bể khó phân – thu

Trôi dạt phù du
những vân vi đường nét
trên mặt bàn mòn vẹt
người nghệ sĩ sơn mài
mài cảm xúc thành tâm tư tĩnh tại
trong tay anh bỗng hiện cánh bèo
trôi

Cười với gió sương
đêm khuya lạnh buốt
cười với chính anh
tay vuốt
cọng trăng
dài


Người hát Moon River

Váy nàng mặc nhân từ chừa một khoảng lưng trắng muốt
những ngón dương cầm cũng trắng ngần như tấm lưng ấy nhỉ
căn phòng kín đáo, chỉ cửa sổ giả vờ quên đóng
để bài hát trốn ra ngoài cánh đồng đại mạch mênh mông
và nô đùa với gió hè vàng óng

Nàng chơi Fa thăng trưởng chứ không phải Son trưởng
các ngón đệm quãng 10 giản đơn không tưởng
nhưng đố ngăn được đôi tai khỏi mềm nhũn trong giọng thầm thì
lúng liếng
mỗi hợp âm 7 lại làm nàng rùng mình và khẽ nhấc vai gợi cảm

Nàng có mặt muộn hơn câu chuyện nàng đang kể hai trăm năm
để chuyến phiêu lưu biến thành bài ca lạ lùng thanh thản
như ánh trăng dũng cảm
lặng thầm
chờ đợi
phía cuối
dòng sông …


Muối cháy

Sự thoái hóa của ngày
dẫn đến một hệ quả bất ngờ:
tôi rơi vào vùng ấm của em

Em khum lòng bàn tay hứng một giọt
từ tôi
một siêu phần tử của giây
rơi vào thảm thời gian mênh mông
khắc khoải
một tinh thể muối chắt chiu từ biển
cả già nua
đang buông mình vào cồn cào thẳm sâu
núi lửa
gợi ý một đối thoại chủ đề:
muối cháy!

Sự tiến hóa của đêm
mở ra một phương trình hóc búa:
em đang nghĩ gì?

Tôi là một cậu bé
cứ nhảy cóc qua những lỗ chân lông
da mặt em
để miệt mài đi tìm tuyến lệ
nơi khởi nguồn của những giọt trinh
khôi
đã một nghìn năm rồi em không khóc?
Ôi may thay còn lưu lại đâu đây
là những dấu tích trầm tư của:
muối cháy!

Kết luận lập lờ của ngày đêm xảo trá
không gian và ảo diệu những lỗ sâu
đục
thời gian và ma thuật của đèn kéo
quân
Đừng lừa tôi!
tôi biết em đang khóc bằng con mắt
còn lại
vì sợ tôi thấy em buồn
hay lo ngại nước mắt em sẽ đẩy tôi
rơi vào miệng núi?

Thôi đừng đắn đo nữa mà em!
làm ơn cho tôi thêm vài gợi ý
để giải cho xong trận đồ ma mị này
hòng tìm ra được
một chiều kích
tương tầm
vừa vặn
môi em


Còn chăng
nửa giấc giang đầu

Ừ thế
hát bé thôi
thở khẽ
chú trâu đang ngủ
ruộng vườn đang ngủ
mùa màng cũng đang mơ màng ngủ
bọc thiêng đừng bao giờ hé nở
yếm xuân đừng hững hờ hé mở
để bước ai qua thềm
chẳng vô tình gieo hạt
gỗ đá trôi đi
chớ mủi lòng câu hát

Ừ thế
hát bé thôi
thở khẽ
kẻo người bàng hoàng vỡ giấc
xua giấc mơ về cổ tích
xua nắng về mặt trời
xua mưa về sông thẳm
xua mùa màng bơ vơ
xót lòng trót trao tình quá vội

Ừ thôi
hát bé thôi
thở khẽ

tấm thân còn lại gì đâu
còn chăng nửa giấc giang đầu mang
mang
mang mang nửa giấc giữa đàng
áo em bay ngược tóc chàng trôi xuôi


Bản say khách

Tiếng lục lạc cổ bò đập vào vách đá
dội lại một khắc khoải núi rừng
những dòng suối cạn khô lấp lánh màu
lam xám
đá cuội nằm im nghe mùa đông bước
qua mình

Nếp cười móm mém của mế bên nồi nậm mú đậm nhạt trong khói bếp nhà sàn
nường dâu trẻ khúc khích cười nom
chàng khách phố sặc rượu
say và nằm ngửa nhìn lên những bó
ngô gác mái

Cuộc chuyện đầy men và khói của
những người đàn ông
những cái đùi gác lên nhau của vòng
tròn đàn bà
ngôi nhà sàn ôm ghì lấy khách

Chàng ước mình đừng làm thơ
đừng hé một tiếng nào bất chợt
thậm chí đừng nhìn thấy
như chưa từng hiện hữu nơi đây

Đừng gì cả và đừng gì cả!
Đừng gì nhé và đừng gì nhé!

Chàng không dám cựa mình sợ khói
sương tan mất
sợ nhà sàn là ảo ảnh
nét cười là giấc mơ
sợ tất cả bốc lên trời cao
thành lâu đài Tiên – Tử

Chàng nằm ngoan cho nường đắp thêm
rượu lá
xông ướp bùa mê để chẳng nhớ đường
về xuôi được nữa
nghiến răng trong lửa
hóa thạch thành miếng thịt treo
năm trăm năm trên gác bếp.


An ủi

Có một niềm an ủi đâu đây
tựa hồ như gió
như mật
như trăng tháng chạp soi đường cho kẻ trở về
tựa hồ như thi nhân quên đi chính mình sau khi bài thơ hoàn tất

Có một niềm an ủi đâu đây
tựa hồ như cát
như cây
như mặt hồ còn giữ được chiếc lá cuối cùng
tựa hồ như đàn ông sau khi chán chường xác thịt nhớ về vợ
mình

Có một niềm an ủi đâu đây
tựa hồ như thế gian ngừng thở
kịp trước khi bàn tay bức tử
của thánh thần vừa chạm đến


Phần nhận xét hiển thị trên trang