Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Thứ Tư, 21 tháng 3, 2018

những kẻ lạc lõng



Bọn chúng tôi vài người, cũng là đông trong cái thời mà người ta gọi là thời băng hoại, chiều chiều tụ tập cà-phê vỉa hè, nói đủ thứ chuyện trên đời, đấy là nói chung như vậy. Anh bạn nhỏ thó, phục sức lôi thôi tạo cho anh một vẻ như những ông Tây ba-lô đi đầy đường Phạm Ngũ Lão, vẻ ấy người ta gọi là vẻ nghệ sĩ và vẻ ấy làm cho anh bớt nhỏ thó, một dạo bỗng biến mất. Bỗng gặp lại anh ở một phố sang trọng khu vực trung tâm Sài Gòn, phải nói là tôi mừng biết mấy, vì bấy lâu nay quán cà-phê vỉa hè thiếu vắng hẳn, dù chỉ thiếu một mình anh. Liền sau cảm xúc mừng biết mấy, tôi khá đau lòng khi nhìn anh trong phục sức chỉnh tề, quần áo đặt may vừa khít biến anh nhỏ thó trở lại, một vẻ nhỏ thó không giống nghệ sĩ tài danh hát ca khúc “Et pourtant,” mà là vẻ nhỏ thó một cách bó rọ bần tiện. 
Tôi hỏi anh sao bấy lâu nay…, anh nói: “Ôi, cuộc sống mệt mỏi quá, mà ‘moa’ cứ như vậy, comme ci comme ca…” Hình như anh cố ý làm tôi nản lòng bỏ đi cho rồi, chứ cứ đứng giữa phố hàn huyên chẳng lẽ anh không mời vào quán uống một ly rượu Tây chẳng hạn. Một tuần lễ sau tôi nghe tin anh đã định cư ở nước ngoài, tận Canada Bắc Mỹ gì đó. Mới đây tôi lại nghe tin anh mở một website văn học nghệ thuật, ra sức công kích văn chương hậu hiện đại, và bảo rằng thật thậm tệ, cái thứ văn chương hậu hiện đại này đã làm báu vật mỹ từ pháp mất đi vô phương cứu chữa. 
* 
Quán cà-phê vỉa hè, một ẩm khách vô danh đã đặt tên cho quán là Cà-phê ABC, nơi một trong những bàn bày đầy khoảng vỉa hè rộng mênh mông suốt dải chân cầu Trương Minh Giảng, tôi đã học được nhiều bài học vỡ lòng từ các bạn vong niên, có anh trong số đó. Tôi ít tuổi hơn hết thảy, khả năng tài chính yếu kém hơn hết thảy, nói chung tôi chẳng là gì hết thảy. 
Vô Kỵ Giữa Chúng Ta, ấy là gọi tên tác giả bằng tên tác phẩm, so với người bạn nhỏ thó thì anh to lớn, nhất là anh cũng phục sức lôi thôi, đấy là không kể trước Ba Mươi Tháng Tư, trong bộ đồ quân đội cấp phát thế nào anh vận thế ấy, không sửa lại. Sau Ba Mươi Tháng Tư, Vô Kỵ trở thành vô sản, có lẽ vô sản ngang bằng tôi, nhưng ra ngồi quán Cà-phê ABC thì tài chính đâu thành vấn đề. Vô Kỵ tự xác nhận: “Đói khổ nhưng khó đổi,” chúng tôi thực hiện đúng hết mức đúng tinh thần đó, dù câu nói lái kiểu thi sĩ Bùi Giáng không ăn khớp cho lắm. 
Người bạn nhỏ thó giống như loại người quan tâm tới tất cả các thứ, thành ra chẳng quan tâm thứ gì hết, anh đoán chắc Vô Kỵ manh nha tác phẩmTruyện Kiều ABC từ những ngày ngồi quán Cà-phê ABC. Vô Kỵ chỉ tặc lưỡi, cười trong cổ họng. Luôn luôn anh hư vô hóa mọi chuyện, như chiếc bánh tiêu anh mua rồi không ăn, để nó ỉu sìu trong miếng giấy báo trên mặt bàn. Tôi hỏi: “Sao anh không ăn, để nó ỉu sìu ra đó?” Anh lại tặc lưỡi, rồi nói: “Mua cho đứa con gái. Hôm nay là sinh nhật của nó.” Tôi biết cô con gái xinh đẹp của anh, ngày này là kỷ niệm sinh nhật lần thứ mười sáu của cô bé. Tôi nghĩ, tuy là vô sản, nhưng mua thứ gì đó làm quà sinh nhật thay chiếc bánh tiêu thì đâu đã thành vấn đề. Người bạn nhỏ thó nói: “Có lẽ chàng này là Phật, nếu không phải là vậy thì thật khó hiểu.” Tôi thì vẫn cho rằng chàng là Vô Kỵ của hư vô. “Còn cậu…,” người bạn nhỏ thó nói, “hồi này cậu vẫn anh-đến-thăm-em-một-chiều-mưa đấy chứ?” Tôi đã khoe anh mối tình thơ mộng của tôi, thơ mộng tới mức tôi có thể xem Nàng là một bài thơ rất nên thơ: “Sáng hôm qua, dưới ánh nắng lúc 7 giờ, Uyên đứng trên sân thượng, đứng trên cái ghế cao cao nữa, tưới nước cho từng chậu lan, thấy thật thơ mộng.” Anh hỏi: “Nàng còn đang vận áo ngủ chứ?” Tất nhiên Nàng còn đang vận áo ngủ, tôi gật đầu. “Thế cậu nhìn thấy thơ mộng thật à?” Tất nhiên tôi lại gật đầu. Anh nói: “Sao thấy rõ thơ mộng mà cậu không bồng ngay Nàng vào giường?” Tất nhiên tôi im lặng, nhận chịu một trong những bài học vỡ lòng. 
Vô Kỵ ngày một ỉu sìu như chiếc bánh tiêu ế ẩm mừng kỷ niệm sinh nhật đứa con. Có thể là điếu thuốc lá cuối cùng để anh mơ màng trong buổi chiều muộn ở quán Cà-phê ABC chân cầu Trương Minh Giảng. Tôi mua hai gói thuốc lá, tặng anh một, anh vừa lắc đầu không nhận vừa nói: “Bọn hút Marijuana cứ là hay hút thuốc lá của người khác.” Đây không phải điều gì giống như sự tự trọng cần có, vì tất cả những gì đã có giữa anh và tôi. Chỉ giống như đây là nghịch lý của một thứ lá cỏ lãng quên, khói của nó tự làm sặc sụa. 
Dù sao tôi cũng đau lòng nhiều hơn gấp bội phần đau lòng trước bộ quần áo sít sao của người bạn nhỏ thó, Vô Kỵ của hư vô đã lãng quên cả tập bản thảo Truyện Kiều ABC. Một buổi chiều gió loạn xạ của Tháng Tư, trước ngày Ba Mươi, đã thổi tập bản thảo bay xuống dòng kênh nước đen dưới cầu Trương Minh Giảng, gần bên quán Cà-phê ABC ở chân cầu. Tôi có chút ít may mắn là còn giữ được những trang đầu của tập bản thảo mất tích, người ta vẫn gọi đó là Lời Nói Đầu hay Lời Phi Lộ: 
“…Với người nghệ sĩ, ngôn ngữ là một thứ nguyên liệu mù quáng mà hắn phải nhào nặn và mài rũa để làm nên những đồ vật mới. Thế giới của người làm văn xuôi là một cái tủ lớn ở đó mỗi vật đều có một ô, một số, một nhãn hiệu với một bảng kê tất cả những đặc tính của nó và sẵn sàng để người ta sử dụng. Cũng như thế, trong cái gọi là kho tàng văn hóa dân tộc, truyện Kiều là một tác phẩm đã có cái chỗ của nó, như trong cái hầm rượu của một nhà đại phú, một hũ rượu quý mà người ta đã biết gốc ở địa phương nào, cất năm nào, của một mùa tốt xấu ra sao và cái việc của nó đặc biệt ở chỗ nào – để thỉnh thoảng lại mang ra nhấm nhót dăm ba ngụm, tấm tắc một đôi câu, với tất cả cái đắc ý của một người sành điệu. 
…Sẽ không có gì, trong bài này, giống như sự thân thuộc ấy. Tất cả cố gắng của người ta đã là để quên những điều ít ỏi mà người ta đã có trước về truyện Kiều để đọc nó, với một con mắt xa lạ, như một tác phẩm mới biết lần đầu tiên. Lẽ dĩ nhiên truyện Kiều là một tác phẩm đã được biết kỹ càng quá để người ta có ảo vọng là mang lại một cái gì mới. Cái mới, nếu có, chẳng qua ở trong một cách đọc, và những trang này, người ta sẽ coi như một cố gắng để đọc tác phẩm ở mực thấp nhất, nghĩa là, đáng lẽ bắt đầu bằng một cái nhìn tổng quát, người ta sẽ tìm cách kể lại tác phẩm theo nghĩa đen của những biến cố, những ảnh tượng và những từ ngữ…” 
* 
H. hỏi tôi: “Ông bạn của anh viết những gì vậy… những cái gì về Truyện Kiềumà em không hiểu…” Viết những cái hư vô, có lẽ vậy,” tôi chỉ có thể trả lời H. như vậy mà thôi. 
H. có thể đã cùng chúng tôi ngồi quán Cà-phê ABC, Vô Kỵ của hư vô và tôi chẳng là gì hết thảy. H., vào lúc đó, từ sân trường Đại học Vạn Hạnh, nhìn sang phía bên kia con đường Trương Minh Giảng, thấy những bàn những ghế liêu xiêu lẹp xẹp, những người ngổn ngang lẫn lộn giữa bao ảnh tượng của một thành phố chẳng khi nào ngừng dang dở. 
Một ngày không tên, Vô Kỵ của hư vô xác định thêm vào cái lịch sử dang dở của một quán cà-phê vỉa hè trong thành phố này. H. hỏi tôi có khi nào tìm đến một quán cà-phê nào đấy giữa vô số quán cà-phê mọc lô nhô sau này dưới chân cầu Trương Minh Giảng, ngồi nhâm nhi cà-phê ở đấy để nhớ tưởng những ngày quá vãng. 
Tôi biết sẽ dấm dớ ngớ ngẩn tìm lại thời gian đã mất, khi ở đây đã không bao giờ có cả cái ảo tưởng về chiếc bánh Madeleine. Có chăng là chút gì tan rữa trong lớp bùn dưới đáy dòng kênh Nhiêu Lộc, mủn ra từ tập bản thảo của chàng Vô Kỵ Giữa Chúng Ta. 
./.


Phần nhận xét hiển thị trên trang

CHUYỆN KHÓ TIN TRONG NGÀY QUỐC TANG 21.3.2018




Không cho học sinh dâng hương các anh hùng liệt sĩ vì... quốc tang!

Chuyện khó tin, cứ tưởng là bịa mà lại là... sự thật! Sự thật này xảy ra ở đền Xương Giang, tỉnh Bắc Giang. 

Chả là chiều nay Vườn Nghệ Thuật Sông Thương phối hợp với Trường tiểu học Yên Lư 2, huyện Yên Dũng, Bắc Giang đưa hơn 300 học sinh và gần 100 giáo viên, phụ huynh đến đền Xương Giang, nhưng phải đứng phơi nắng ở sân đền gần 1 tiếng đồng hồ, không được làm Lễ Dâng hương các anh hùng nghĩa sĩ chống giặc ngoại xâm. Ông Hải (người mặc áo thụng đỏ) đưa ra lý do vô lối, vô luân là: Vì quốc tang nên không tổ chức dâng hương các anh hùng liệt sĩ, các học sinh thăm quan chơi tự do. Mặc cho cô hiệu trưởng Hải Anh cùng các thầy cô, các phụ huynh và các học trò năn nỉ được học tập, được làm việc hiếu nghĩa tôn vinh, tỏ lòng thành biết ơn các bậc tiên hiền, nghĩa sĩ. 

Không là dứt khoát không! Quốc tang nên không có làm gì hết. Hướng dẫn viên giới thiệu công lao, chiến thắng của Lê Lợi, và sự hi sinh lẫm liệt của các hiền thần cũng không. Chỉ đến khi có điện thoại của ông Phó Chủ tịch UBND thành phố Bắc Giang thì ông Hải mới "quắn mông" lại vội vã mặc áo thụng, quát cấp dưới đi làm biển Dâng hương. Làm thì loa đài ọt ẹt. Tiếng được tiếng mất... Ôi! Chuyện lạ kỳ và hài hước ở Phủ Lạng Thương đến thế là cùng!

Thưa ông Hải phụ trách Di tích lich sử Xương Giang!

Quốc tang chỉ cấm các hoạt động giải trí vui chơi, cụ thể là hát hò, nhảy nhót, và hoạt động nghệ thuật khác mang tính ồn ào, vui vẻ, ầm ĩ... mua vui tiếng cười. Chứ không cấm dâng hương, tìm hiểu lịch sử, ông quan văn hóa lịch sử ạ, ông trí thức xã hội chủ nghĩa ạ! 





Hơn 300 học trò lớp 1+2+ 3 nhỏ bé lắm, thưa ông! Phụ huynh phải đi theo giúp các cháu 1 ngày trải nghiệm rèn luyện kỹ năng sống, học tập truyền thống lịch sử, văn hóa, trong đó có chương trình dâng hương tìm hiểu truyền thống trận thắng Chi Lăng - Xương Giang do anh hùng dân tộc Lê Lợi lãnh đạo thắng lợi. Sao ông nỡ đày ải các bé nhỏ nhoi tha thiết với lịch sử dân tộc, trong khi nhiều năm môn sử bị bạc đãi và quay lưng ở nhà trường?

Các học trò đi học tập, chứ không phải đi chơi, đi giải trí. Các học trò đến Di tích lịch sử mà ông phụ trách, lẽ ra ông và cấp dưới phải phổ biến, hướng dẫn truyền thống đánh giặc Minh dưới sự lãnh đạo tài tình của anh hùng dân tộc Lê Lợi và sự hi sinh lẫm liệt của các hiền thần trong trận chiến Xương Giang, thì ông lại từ chối.

Ông Hải có lòng thương đồng loại, mà đồng loại ở đây là các bé còn dưới 10 tuổi không? Ông Hải làm văn hóa, lịch sử mà có văn hóa không? Ông không phân biệt được quốc tang thì cấm cái gì, cho hoạt động cái gì? Trình độ cán bộ văn hóa, lịch sử như thế, chả trách gì đền, thành Xương Giang mênh mông xây dựng hàng trăm tỷ đồng cứ vắng như chùa Bà Đanh. 

Từ cuối năm ngoái Vườn Nghệ Thuật Sông Thương (SongThuongGarden) đã đưa cả vạn học sinh đến tìm hiểu học tập lịch sử chiến thắng Xương Giang chống giặc Minh, đúng ra ông Hải phải thấy đó là điều mừng vì học trò còn quan tâm đến lịch sử thì hồn dân tộc còn vượng, và ông với cái Ban di tích èo uột ấy cũng có cái mà báo cáo thành tích với thành phố. Đến cái thành tích của ông, của Ban di tích lịch sử, ông chẳng màng, thì ông cũng nên biết thương hơn 300 các cháu lớp 1+2+3 lũn cũn mồ hôi mồ kê, đứng phơi nắng giữa sân đền Xương Giang gần 1 tiếng đồng, phỏng ạ?
 

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Tin Khẩn: NHÀ THƠ BÙI MINH QUỐC GỬI THƯ KHẨN LÊN THỦ TƯỚNG



Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam
Độc lập - Tự do - Hạnh phúc

 
THƯ ĐỀ NGHỊ KHẨN CẤP
Kính gửi:  - Ông Nguyễn Xuân Phúc, Thủ tướng Chính phủ
                  - Ông Tô Lâm, Bộ trưởng Bộ Công an
Tôi là công dân Bùi Minh Quốc, sinh ngày 03 tháng 10 năm 1940, hộ chiếu số B5953873, địa chỉ thường trú 03 Nguyễn Thượng Hiền, P5 , TP Đà Lạt tỉnh Lâm Đồng, gửi thư khẩn cấp này đến hai ông để đề nghị xem xét và giải quyết gấp việc công an cửa khẩu sân bay quốc tế Tân Sơn Nhất xâm phạm quyền tự do đi lại của tôi. 
Đêm 20 tháng 3 /2018, khoảng 21g45, tại cửa khẩu sân bay quốc tế Tân Sơn Nhất, khi tôi xuất trình hộ chiếu để xuất cảnh sang Hoa Kỳ (bằng chuyến bay của hãng hàng không All Nippon từ Tân Sơn Nhất đi Hoa Kỳ, quá cảnh tại Narita Nhật bản) thì bị mời vào phòng làm việc của công an cửa khẩu.Thiếu tá Nguyễn Hải Nam cán bộ công an cửa khẩu sân bay quốc tế TSN thông báo với tôi : hiện giờ ông không được phép xuất cảnh vì “là người thuộc diện chưa được phép xuất cảnh vì lý do an ninh” (trích nguyên văn biên bản số 466/BB –ANCK-TSN).

Tôi phản đối ai đó tại cục xuất nhập cảnh đã xếp tôi vàodiện chưa được phép xuất cảnh vì lý do an ninh.

Tháng 8 năm 2015, tôi cùng vợ (bà Nguyễn Thị Thục sinh ngày 13 tháng 8 năm 1951 tại Đà Lạt) đã sang Hoa Kỳ để thăm con trai Bùi Minh Quân (sinh ngày 11 tháng 5 năm 1988 tại Đà Lạt) đang làm nghiên cứu sinh chương trình tiến sĩ tại đại học Maryland Hoa Kỳ.Chuyến đi ấy hoàn toàn bình thường khi xuất cảnh và khi trở về.

Lần này, vợ chồng tôi sang Hoa Kỳ cũng là để thăm và dự lễ tốt nghiệp của con trai Bùi Minh Quân và đồng thời kết hợp tổ chức lễ đính hôn cho con trai và con dâu tương lai tại đó.Tôi tự thấy trong thời gian từ tháng 8 năm 2015 đến nay, không hề làm gì để có thể bị xếp vào diện chưa được phép xuất cảnh vì lý do an ninh.

Tôi đề nghị ông thủ tướng chính phủ và ông bộ trưởng bộ công an

cho khẩn trương rà soát lại, nếu cơ quan công an không trưng ra được trước công luận bằng chứng pháp lý nào đủ làm căn cứ để cấm tôi xuất cảnh, thì giải quyết cho tôi xuất cảnh trong thời gian sớm nhất.

Kính thư.
Đà Lạt ngày 21 tháng 3 năm 2018.
BÙI MINH QUỐC



Phần nhận xét hiển thị trên trang

Nhà nghiên cứu lao động VN bị hăm dọa


https://baomai.blogspot.com/
Các lao động nữ của Samsung bị dọa kiện hoặc đuổi việc nếu "nói chuyện bất lợi về công ty với người bên ngoài," theo báo cáo của IPEN.

Các chuyên gia nhân quyền LHQ ra thông cáo bày tỏ lo ngại trước tin công nhân nữ ở hai nhà máy Samsung ở Việt Nam, và các nhà hoạt động về quyền của người lao động, bị "hăm dọa và sách nhiễu" sau khi họ nêu lo ngại về tình trạng lao động ở các nhà máy.

LHQ nghe tin tác giả chính của báo cáo, bà Phạm Thị Minh Hằng, đã được yêu cầu đến gặp giới chức ngày 19/3 sau khi trở về từ một cuộc họp ở Thụy Điển, theo thông cáo.

"Chúng tôi rất lo âu khi biết các nhà nghiên cứu biên soạn bản báo cáo bị yêu cầu thẩm vấn bởi giới chức chính quyền," các chuyên gia của LHQ viết trong bản thông cáo.

https://baomai.blogspot.com/

Các chuyên gia LHQ còn cho biết: "Chúng tôi cũng đã yêu cầu Samsung minh xác về cáo buộc rằng các công nhân trong các nhà máy cũng bị đe dọa kiện tụng nếu họ nói chuyện với người bên ngoài nhà máy về tình trạng lao động theo sau việc báo cáo công bố tháng 12 năm ngoái."

Không thể chấp nhận hăm dọa công nhân và nhà hoạt động

Bản thông cáo báo chí hôm 20/3 của LHQ viết, "không thể chấp nhận được khi các nhà nghiên cứu và các công nhân báo cáo tình trạng lao động mà họ cho là không đảm bảo, bị đe dọa bởi giới chức tư hay công."

"Giới chức chính quyền và các công ty liên quan phải đảm bảo một không gian xã hội dân sự để đảm bảo môi trường lao động phù hợp cho các lao động nữ tại các nhà máy.

https://baomai.blogspot.com/

Thông cáo ghi, việc hăm dọa các nhà hoạt động và các công nhân không chỉ vi phạm về quyền tự do ngôn luận mà còn dung dưỡng cho hành vi của những kẻ lạm quyền và vi phạm quyền lợi người lao động.

"Những vi phạm làm giảm uy tín trách nhiệm và nghĩa vụ của chính phủ và các công ty trong việc tôn trọng nhân quyền phù hợp với Nguyên tắc Hướng dẫn của LHQ về Nhân quyền," các chuyên gia nói.

https://baomai.blogspot.com/
Biểu tình trước trụ sở của Samsung ở Hàn Quốc hôm 3/3: người biểu tình cầm theo di ảnh của 79 công nhân Samsung đã qua đời vì các căn bệnh mãn tĩnh, được cho là gây ra bởi các hóa chất tại nhà máy của Samsung.

Các chuyên gia của LHQ ở đây bao gồm các báo cáo viên đặc biệt, ông Baskit Tuncak và David Kaye và bà Anita Ramasastry, chủ tịch Nhóm Công tác của LHQ về nhân quyền và các tập đoàn xuyên quốc gia và các doanh nghiệp.

Thông cáo của LHQ cũng cho biết họ nghe tin giới chức về lao động Việt Nam đang điều tra về các phát hiện của bản báo cáo về Samsung.

Bản báo cáo của IPEN viết gì?

Hôm 6/11/2017, mạng lưới tổ chức phi chính phủ IPEN, công bố báo cáo về tình trạng lao động khắc nghiệt của công nhân nữ tại các nhà máy của Samsung tại Khu công nghiệp Yên Phong, Bắc Ninh và Phổ Yên, Thái Nguyên.

https://baomai.blogspot.com/

Báo cáo của IPEN nói rằng các công nhân nêu ra tình trạng cực kỳ mệt mỏi, ngất xỉu và chóng mặt tại nơi làm, và tình trạng sảy thai xảy ra rất phổ biến.

Công nhân phải đứng suốt ca làm việc từ 8 đến 12 giờ, làm việc thay phiên theo ca ngày đêm, bất kể cuối tuần. Thậm chí, những công nhân có thai thường đứng suốt ca làm việc để tránh bị công ty trừ lương vì nghỉ nhiều.

IPEN kêu gọi Samsung hãy "công bố báo cáo của bên tư vấn để vấn đề này có thể được đánh giá độc lập."
https://baomai.blogspot.com/
Những phát hiện chính của CFEGD và IPEN sau khi phỏng vấn các lao động nữ tại các nhà máy của Samsung

IPEN cũng dẫn một nghiên cứu trước đó có tên "tổng quan ngành công nghiệp điện tử và vấn đề với công nhân Samsung ở Việt Nam" năm 2014, theo đó nói trong năm 2013 tại xưởng sản xuất của Samsung đã xảy ra sáu vụ sẩy thai, trong đó có một trường hợp thai nhi bảy tháng tuổi chết lưu.

IPEN yêu cầu Samsung "minh bạch công bố danh sách đầy đủ các hóa chất sử dụng tại các cơ sở sản xuất và mô tả việc kiểm soát hóa chất", và nói rằng "Ở Hàn Quốc, Samsung thường xuyên từ chối cung cấp thông tin về hóa chất sử dụng để tránh các công nhân bị bệnh đòi bồi thường."

Samsung bác bỏ báo cáo

Ngay sau khi báo cáo được công bố, Samsung nhanh chóng lên tiếng bác bỏ.

"Báo cáo này chưa có cơ sở khoa học mà mang tính quy chụp, bởi chỉ phỏng vấn 45 người trong số 160.000 lao động tại Samsung VN rồi đưa ra kết luận," ông Bang Hyun Woo, Phó tổng giám đốc Samsung Electronics VN được báo chí trong nước trích lời.

https://baomai.blogspot.com/

Ông cũng nói nhiều nội dung trong báo cáo "đều sai sự thật" và "tùy tiện".

Đại diện Samsung nói rằng IPEN đã "không hề đến thăm nhà máy Samsung Điện tử Việt Nam", theo báo Dân Trí hôm 23/11/2017.

Samsung khẳng định rằng các nữ công nhân có thai không bị đối xử tệ, và môi trường làm việc đảm bảo an toàn về mặt hóa chất.

Vào cuối năm 2017, Công ty TNHH Samsung Electronics Việt Nam là 1 trong 10 doanh nghiệp được Tổng Liên đoàn Lao động Việt Nam tặng Bằng khen trong Bảng xếp hạng "Doanh nghiệp vì người lao động" năm 2017 vì có chế độ đặc biệt cho nhân viên nữ mang thai; ký túc xá sạch đẹp với trang thiết bị tiện nghi, hiện đại.

https://baomai.blogspot.com/

Ông Bang Hyun Woo, Phó Tổng Giám đốc Samsung Việt Nam nói công ty này có nhiều chế độ ưu đãi các nữ lao động đang mang thai bao gồm chế độ ăn đặc biệt, nhiều ngày nghỉ thai sản và các cơ sở tiện nghi cho việc nuôi chăm sóc con tại nhà máy.

Ông còn nói với báo Lao động Thủ đô rằng công ty vẫn chi trả 70% lương cơ bản cho nữ lao động và 6 tháng nghỉ sản thai.

"Trong tương lai, chúng tôi sẽ tiếp tục có chính sách ưu tiên và hỗ trợ tốt hơn cho LĐ nữ mang thai và nuôi con nhỏ," ông Bang Hyun Woo nói.

https://baomai.blogspot.com/



Phần nhận xét hiển thị trên trang

Dự báo Thiên Cung 1 rơi xuống trái đất tuần tới


https://baomai.blogspot.com/
Trạm Thiên Cung 1 dài 12 mét, nặng hơn 8 tấn

Thiên cung 1, trạm vũ trụ nguyên mẫu đầu tiên của Trung Quốc, được dự báo sẽ rơi xuống trái đất vào trong khoảng thời gian từ ngày 30/3 đến 6/4.

Trạm này đã được thay thế bằng Thiên cung 2, nhưng có tin nói rằng Trung Quốc đã mất khả năng kiểm soát Thiên cung 1. Trạm này hiện đang giảm dần độ cao và các nhà khoa học đã có thể dự đoán khi nào nó rơi nhờ có dữ liệu tốt hơn nó tiến đến gần trái đất hơn.

https://baomai.blogspot.com/

Các nhà khoa học không trông đợi sẽ biết chính xác ngày và địa điểm mà trạm rơi xuống cho đến khi nó tiếp tục giảm độ cao và tiến sát hơn nữa.

https://baomai.blogspot.com/

Aerospace, một tổ chức nghiên cứu chuyên tư vấn cho các chính phủ về vũ trụ, dự đoán trạm này có thể rơi xuống một trong những thành phố ở Hoa Kỳ như Boston, Detroit, Philadelphia, Des Moines, Milwaukee và Salt Lake City.

https://baomai.blogspot.com/

Khi trạm này rơi, nhiều khả năng mọi người sẽ nhìn thấy một quả cầu lửa trên bầu trời. Ít có khả năng các mảnh vỡ của trạm sẽ thực sự rơi xuống mặt đất vì chúng có phần chắc sẽ cháy rụi trong bầu khí quyển. Trạm Thiên cung 1 nặng 8,5 tấn.

https://baomai.blogspot.com/



Phần nhận xét hiển thị trên trang

Bí mật đáng buồn của sự thành công


https://baomai.blogspot.com/
May mắn cũng có thể làm chúng ta hào phóng hơn.

Những người thành công nhất thường là những người có tài năng trung bình nhưng rất may mắn.

Chúng ta thường miễn cưỡng cho rằng sự giàu có của ta hoàn toàn do may mắn. 

Thay vào đó chúng ta thích cho rằng thu nhập to lớn và kết quả lạc quan là do sự thông minh sáng suốt, sự giỏi giang và chăm chỉ làm việc của ta.

Nhưng nếu sự thành công có liên quan trực tiếp đến khả năng, thì tại sao có vẻ như có quá nhiều người giàu có với tài năng tầm thường? Và tại sao những người thông minh nhất trên thế giới cũng không phải là những người giàu nhất?

https://baomai.blogspot.com/

Một bài báo mới của một nhóm các nhà nghiên cứu Ý, các nhà vật lý Alessandro Pluchino và Andrea Rapisarda và nhà kinh tế học Alessio Biondo, đã sử dụng sự mô phỏng máy tính về sự thành công được xác định bằng sự giàu có tài chính để chứng minh rằng những người thành công nhất trên thế giới không nhất thiết là người tài năng nhất. Họ là những người may mắn nhất.

Những điều tốt đẹp xảy ra với những người tầm thường

https://baomai.blogspot.com/
Một nghiên cứu cho thấy doanh nhân nghỉ phép ít hơn trong giai đoạn trung niên thường chết sớm hơn và sức khỏe tồi tệ khi về già.

Các nhà nghiên cứu đã tạo ra một thế giới ảo, bao gồm 1.000 cá nhân ở nhiều mức độ khác nhau về tài năng và ở các cương vị ngẫu nhiên, và họ gặp ngẫu nhiên những sự kiện may và không may.

Mỗi người bắt đầu với số tiền vốn như nhau (10 đơn vị). Mức độ tài năng của họ (với đặc trưng như sự thông minh, kỹ năng hoặc sự nỗ lực) ảnh hưởng đến khả năng để họ có thể biến cơ hội may mắn thành nhiều tiền vốn hơn. Sau 40 năm mô phỏng, tương đương với thời gian sự nghiệp của một người, thì sự phân bố giàu có trông khủng khiếp như trong thế giới thực, với một tỷ lệ phần trăm nhỏ những người chiếm được phần lớn số tiền vốn.

"Có phải những người thành công nhất cũng là những người tài năng nhất không? Đó là điều chúng ta chờ đón ... nếu chúng ta giả định rằng chúng ta thưởng cho những người thành công nhất bởi vì họ có tài năng hay thông minh hơn những người khác, nhà vật lý Pluchino nói.

https://baomai.blogspot.com/

"Nhưng chúng tôi phát hiện ra rằng không phải thế. Thay vào đó, rất thường xảy ra là những người thành công nhất lại có tài năng trung bình nhưng họ rất may.

"Chúng tôi đã phát hiện ra mối liên hệ chặt chẽ giữa vận may và thành công. Việc gặp được một loạt các sự kiện may là nguyên nhân để đạt được thành công đáng kinh ngạc ngay cả khi tài năng cá nhân của họ thấp hơn những người siêu tài năng.

"Đây là điều chúng ta thường thấy quanh ta trong thế giới thực. Có vô cùng nhiều trường hợp của những người mà chúng ta không cho là đặc biệt thông minh nhưng theo một cách nào đó họ đạt được mức độ cao về giàu có và thành công."

Tất nhiên, bạn cần một trình độ nhất định để có thể khai thác những cơ hội may mắn này, các nhà nghiên nói, và "tài năng" này có thể là bất cứ thứ gì, từ khả năng làm việc tích cực cho đến trí thông minh, cho đến thực tế là người chăm chỉ.

https://baomai.blogspot.com/

Nhưng tài năng không thôi là chưa đủ. Trong mô phỏng này, những người tài năng nhất chỉ chiếm một phần nhỏ trong số những người thành đạt.

Chia sẻ sự giàu có

Những kết quả này có thể là những gợi ý cho cách thức để các nhà hoạch định chính sách và các cơ quan tài trợ phân phối các cơ hội, thí dụ như cấp tiền tài trợ cho các nghiên cứu học thuật. Và điều này có nghĩa là những người tài năng nhất (những người có nhiều khả năng nhất để đẩy mạnh sự đổi mới) sẽ có cơ hội tốt hơn để tỏa sáng.

https://baomai.blogspot.com/
Nhật là nước được xem là có người lao động làm dài giờ.

Nhóm nghiên cứu đã tìm thấy nhiều phương án mà chúng có thể thay đổi cách mà chúng ta đang thưởng cho những người đã thành công rồi.

Ví dụ, thay vì trao tiền thưởng cho những nhà buôn bán đã rất thành công rồi, thì một chiến lược có thể là cho một khoản tiền nhỏ cho mọi người, điều này sẽ hiệu quả hơn là hệ thống ưu đãi cá nhân có thành tích, theo mô phỏng máy tính.

Ngay cả việc cho tiền này cho 25% số người một cách ngẫu nhiên (bất kể thành tích trong quá khứ của họ như thế nào) cũng dẫn tới tỷ lệ phần trăm những người có tài năng nhất trong mô hình máy tính mà họ đạt được thành công, hơn là việc thưởng cho những người thành công nhất, bởi vì, như chúng tôi đã biết, thành công chủ yếu là do may mắn.

https://baomai.blogspot.com/

Nhưng thành tích trong quá khứ không phải là điều đảm bảo cho thành tích trong tương lai, Biondo cảnh báo. "Nếu bạn đánh giá cao phẩm chất chỉ thông qua kết quả của quá khứ, thì một khi bạn vỡ nhẽ ra rằng kết quả của quá khứ có thể được tạo ra không chỉ bởi tài năng, mà còn bởi vì các sự kiện may mắn, vậy bạn đang khen thưởng sự may mắn chứ không phải là phẩm chất."

Điều này có ý nghĩa thú vị đối với xã hội nói chung và có thể tạo ra nhiều cơ hội hơn cho tất cả mọi người. "Có nghĩa là nâng cao giáo dục, y tế, tất cả những điều này đều thuộc dự án."

Rapisarda nói. "Bằng cách cho mọi người được tiếp cận, đặc biệt là khi còn nhỏ tuổi, đối với các sự kiện may mắn hơn, là bạn tạo nhiều cơ hội hơn cho tài năng ẩn giấu xuất hiện trong xã hội."

Người giàu lại giàu hơn

Ngoài việc thông tin chính sách ở cấp kinh tế vĩ mô, có những lợi thế cá nhân để hiểu được vai trò của sự may mắn (ví dụ như được sinh ra ở một quốc gia phát triển, hoặc có cha mẹ giàu có) trong vận mệnh của chúng ta.

https://baomai.blogspot.com/

Chúng ta chú ý đặc biệt đến các yếu tố trong cuộc sống mà chúng ta thấy chúng cản trở chúng ta đi tới thành công, và quên tất cả những yếu tố đã hỗ trợ chúng ta. Một nghiên cứu năm 2016 ghi nhận khuynh hướng của chúng ta không nhìn thấy vận may rủi như sự bất đối xứng của gió ngược chiều hay suôi chiều. Chúng ta nhớ khi phải vượt khó khăn (đi ngược chiều gió), nhưng thường bỏ qua những lợi thế dành cho ta để đạt tới mục tiêu (như gió suôi chiều).

May mắn cũng có thể làm chúng ta hào phóng hơn. Một nghiên cứu khác, của tác giả Robert Frank của cuốn Success and Luck, đã chứng minh rằng khi người ta nhận ra là họ may mắn hoặc tốt số thì họ dễ dàng hơn để cho tiền từ thiện.

https://baomai.blogspot.com/

Trong nghiên cứu này, ba nhóm người được yêu cầu kể lại một sự kiện tích cực. Một nhóm được yêu cầu liệt kê các đặc điểm cá nhân đã gây ra sự kiện, một nhóm khác được yêu cầu liệt kê các nguyên nhân bên ngoài, và một nhóm kiểm soát chỉ kể lại trải nghiệm tích cực. Họ đã được trao tiền thưởng và cơ hội để tặng nó. Những người tham gia liệt kê các nguyên nhân bên ngoài đã tặng tiền 25% nhiều hơn cho từ thiện.

"Thật khó để khiến người ta nghĩ về các thế lực tác động bên ngoài và sự kiện bên ngoài," Frank nói. "Nhưng chúng tôi nhận thấy rằng nếu bạn gợi ý để họ suy nghĩ về điều đó (bằng cách hỏi về thời gian mà họ may mắn, hơn là bảo rằng họ đã may mắn) thì họ sẽ trở nên hào phóng hơn và sẵn sàng hơn để đóng góp cho công ích."

Theo định nghĩa, các sự kiện may mắn (như nơi bạn sinh ra, bạn sinh ra trong gia đình thế nào, bạn gặp ai) phần lớn nằm ngoài tầm kiểm soát của bạn và là ngẫu nhiên. Nhưng ngay cả các nhà nghiên cứu Ý cũng tin rằng có những thứ chúng ta có thể làm để tăng may mắn.

https://baomai.blogspot.com/

"Hãy tạo điều kiện để bạn có được những tương tác tình cờ nhiều nhất có thể," Pluchino nói. "Điều đó cũng đúng nếu như bạn vẫn còn cần sự may mắn.

"Nhưng có lẽ bạn sẽ không tìm được các cơ hội may mắn nếu bạn cứ ở ru rú trong nhà mình."




Tiffanie Wen

https://baomai.blogspot.com/



Phần nhận xét hiển thị trên trang