Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Thứ Ba, 20 tháng 3, 2018

Việt Nam trong chiến lược Hoa Kỳ


https://baomai.blogspot.com/
Tổng Thống Hoa Kỳ Donald Trump đọc diễn văn tại buổi họp cấp tổng giám đốc tham dự Hội Nghị Thượng Đỉnh APEC tổ chức tại Đà Nẵng ngày 10 Tháng 11, 2017.

Vậy là cả bốn tổng thống Mỹ đã chính thức thăm viếng Việt Nam. Cái khác nhau là hai tổng thống Clinton và Obama đã tới Hà Nội vào năm thứ tám, năm cuối cùng của nhiệm kỳ hai (Clinton: 16 Tháng Mười Một, 2000 và Obama: 20 Tháng Năm, 2016).

Tổng Thống Bush công du vào năm thứ sáu (17 Tháng Mười Một, 2006). Lần này, Tổng Thống  Trump chính thức thăm viếng nội trong 11 tháng kể từ khi dọn vào Tòa Bạch Ốc. Việt Nam lại là nước đầu tiên trong nhóm quốc gia ở Biển Đông trên lộ trình công du của ông. Sự sắp xếp về thời điểm thăm viếng, và thứ tự trước sau trong các chuyến đi của một lãnh đạo luôn có một ý nghĩa sâu xa về chính sách ngoại giao.

https://baomai.blogspot.com/

Việc ông Trump muốn xích lại gần Việt Nam thì đã lộ rõ ngay từ khi ông phát biểu tại APEC ở Đà Nẵng: “Tôi rất vinh dự được có mặt tại Việt Nam, ở trung tâm của vùng Ấn Độ-Thái Bình Dương.” Từ trước đến nay, các lãnh đạo Mỹ luôn nói đến Việt Nam trong khung cảnh Đông Nam Á hay vùng Biển Đông. Bây giờ, bất chợt, nói đến Việt Nam trong bối cảnh của cả khu vực Ấn Độ-Thái Bình Dương: và đặt Việt Nam vào ngay trung tâm. Khu vực này về tên gọi thì không mới nhưng về thực chất đối với ông Trump là mới, và ông đang cố gắng để quảng bá.

Tại Hà Nội, bản Tuyên Bố Chung nhắc tới khu vực này hai lần. Cũng vậy, trong bài phát biểu cám ơn thịnh tình của Việt Nam ông Trump lại nhắc tới hai lần nữa.

Theo tờ Forbes ngày 12 Tháng Mười Một 2017 thì “Việt Nam là nước có lợi nhiều nhất trong chuyến đi. Việt Nam nhận được cả hai cái YES từ ông Trump. Việt Nam muốn hai điều:

– Thứ nhất, Mỹ thực sự quan tâm đến sự lo ngại của Việt Nam về tranh chấp lãnh thổ ở Biển Đông. Trước công du, ông Trump đã cho chiến hạm đi xuyên qua biển, sát cạnh những hòn đảo Trung cộng đang xây dựng hoặc tranh chấp. Ngày Chủ Nhật, ngay trước chuyến thăm Hà Nội của ông Tập Cận Bình, ông Trump lại đề nghị có thể giúp làm trung gian hay trọng tài về tranh chấp Biển Đông. Forbes cho rằng ông Trump biết rõ Trung cộng luôn chống lại vấn đề trọng tài do một trung gian thứ ba chứ đừng nói tới Mỹ (thật vậy, ngày 13 Tháng Mười Một, 2017 báo South China Morning Post từ Hồng Kông đã bình luận rằng việc ông Trump đề xuất làm trung gian tranh chấp Biển Đông sẽ khiến Bắc Kinh khó chịu và phủ bóng xuống quan hệ của ông Trump với ông Tập). Sở dĩ ông Trump cứ đề nghị như vậy là “để cho thấy rằng Mỹ thừa nhận sự lo lắng của Việt Nam và tối thiểu là không phải là không đứng về phía Việt Nam.”

https://baomai.blogspot.com/
U.S aircraft carrier USS Carl Vinson docks in Danang bay, Vietnam

– Thứ hai, Mỹ tiếp tục ngoại thương tự do đối với Việt Nam mặc dù đã rút khỏi TPP, vì ngoại thương chiếm tới 89% tổng sản xuất GDP của nước này ($201 tỷ, năm 2016). Dù ông Trump tấn công các nước (nhất là Trung cộng) tại APEC về mậu dịch bất công đối với Mỹ, nhưng tại Hà Nội ông đã nhân nhượng, dù cán cân thương mại Mỹ-Việt càng ngày càng thâm thụt đối với Mỹ (nguyên 9 tháng đầu của năm 2017 đã lên tới gần $29 tỷ so với $32 tỷ của cả năm 2016 và $31 tỷ, năm 2015). Về điểm này ông chỉ nói rằng sẽ chờ mong để tiến tới thương mại hai chiều một cách “công bình và hỗ tương” (fair and reciprocal) và kêu gọi phải “minh bạch hơn” (more transparent).

Tại sao bất chợt, Mỹ chú ý và ưu đãi Việt Nam? Để tìm câu trả lời, hãy:

Nhìn lại cuộc chiến Việt Nam

https://baomai.blogspot.com/

Tiền đề của tiểu luận là như thế này: ngày nào mà Trung cộng là đối thủ nguy hiểm của Mỹ ở Biển Đông thì ngày ấy Việt Nam là địa điểm chiến lược quan trọng nhất đối với Mỹ tại nơi đây.

Ngược lại, khi Trung cộng hết là thù địch thì vai trò chiến lược của Việt Nam đối với Mỹ cũng chấm dứt.

Khi đồng minh nhảy vào

Trong Thế Chiến II, Hoa Kỳ không để ý tới Việt Nam vì Trung Hoa Quốc Gia dưới trướng Thống Chế Tưởng Giới Thạch là đồng minh gần gũi nhất của Hoa Kỳ ở Thái Bình Dương.

Mùa Thu, 1949 khi Hồng Quân tiến vào Bắc Kinh thì chuông báo động ở Washington rung lên.

https://baomai.blogspot.com/

Sang Đông, Hội Đồng An Ninh Quốc Gia (National Security Council – NSC) nhóm họp tại Tòa Bạch Ốc dưới quyền chủ tọa của Tổng Thống Truman để duyệt xét một văn bản rất dài và quan trọng do NSC soạn về “Lập trường của chính phủ Hoa Kỳ về Á Châu” trước sự đe dọa của Cộng Sản, kèm theo là những hành động cần thiết và thiết lập một chính sách rõ rệt về Á Châu để thực hiện ba mục tiêu, quan trọng nhất là để “ngăn chận bất cứ liên minh quyền lực nào (Liên Xô-Trung cộng) có thể đưa tới sự đe dọa an ninh của Hoa Kỳ phát xuất từ khu vực này” (xem Khi Đồng Minh Nhảy Vào – KĐMNV, Chương 3).

Tiếp theo là công hàm của Bộ Ngoại Giao (ngày 7 Tháng Ba, 1950) xác nhận Việt Nam là địa điểm quan trọng nhất về chiến lược tại Đông Nam Á.

Ngày 25 Tháng Sáu, 1950, Bắc Hàn tràn xuống Nam Hàn. Tháng Mười, 1950, Trung cộng nhảy vào chiến trường. Mỹ phản ứng mạnh: Tổng Thống Truman đưa quân sang tham chiến. Nhìn vào Việt Nam, Mỹ bắt đầu viện trợ cho Pháp để chiến đấu thay cho mình. Huấn lệnh NSC 124 – ngày 13 Tháng Hai, 1952, còn xác định: Đông Dương còn quan trọng hơn cả Triều Tiên rất nhiều” (KĐMNV, trang 103).

Sau Hiệp Định Geneva (21 Tháng Bảy, 1954), Pháp quyết đinh rút lui, lập tức Mỹ nhảy vào Miền Nam để ngăn chận Trung cộng. Hiệp Định Geneva vừa ký xong Tháng Bảy, 1954, thì Tháng Tám, 1954, Hoa Kỳ “Hoạch định toàn bộ những hoạt động, gồm cả chính trị, tâm lý, quân sự, và kinh tế để có thể áp dụng nhằm bảo đảm cho miền Nam được tồn tại là một quốc gia tự do, đồng thời giúp củng cố đất nước này thành một hàng rào vững chắc để ngăn chận sự bành trướng của Cộng Sản.”

Từ đó miền Nam trở thành tiền đồn của thế giới tự do.

https://baomai.blogspot.com/

Kết thúc năm 1954, ngày 24 Tháng Mười Hai, sau khi Tổng Thống Eisenhower đã có lập trường dứt khoát, Ngoại Trưởng Dulles khẳng định: “Đầu tư vào Việt Nam là đúng lý, dù chỉ là để mua thêm thời gian giúp xây dựng sức mạnh ở những nơi khác trong vùng.” Rồi ông còn chọn ngày để nhảy vào Việt Nam: “Chúng ta phải tiến hành như đã dự định, và ta phải lao vào (take the plunge), bắt đầu từ ngày 1 Tháng Giêng, 1955.”

Trong thời gian 1955-1970: Nói chung thì miền Nam nhờ Mỹ giúp để vừa bảo vệ cho chính mình vừa giữ vai trò tiền đồn canh gác Trung Cộng (Mỹ gọi là Red China) khỏi tràn xuống Biển Đông.

Khi đồng minh tháo chạy

Tới năm 1971 thì Mỹ đảo ngược về chính sách. Tổng Thống Nixon thay đổi lập trường, muốn biến đổi Trung cộng từ thù thành bạn. Ông thuyết phục Quốc Hội: “Chúng tôi đang chuẩn bị để thiết lập một cuộc đối thoại với Bắc Kinh. Chúng ta không thể chấp nhận giáo điều của họ, hoặc quan niệm rằng Trung Cộng phải thực hiện quyền bá chủ Á Châu. Nhưng chúng tôi cũng không muốn áp đặt lên Trung cộng một vị trí quốc tế phủ nhận các lợi ích quốc gia hợp pháp của mình.” Rồi ông thêm:

“Trung cộng và Hoa Kỳ chia sẻ nhiều quyền lợi song hành và có thể cùng nhau hành động để làm cho đời sống của nhân dân hai nước thêm phong phú.”

Khi Trung cộng không còn là thù địch đe dọa Mỹ và đã thành bạn đồng phường thì miền Nam Việt Nam hết còn là tiền đồn của Thế Giới Tự Do. Mở cửa Bắc Kinh thì tất phải đóng cửa Sài Gòn.

https://baomai.blogspot.com/

Sau khi rời bỏ miền Nam thì Mỹ cũng ngoảnh mặt đi khỏi Biển Đông vì khu vực này cũng hết còn bị đe dọa. Tại sao? Vì Trung cộng tuyên bố chính sách đối với các quốc gia trong vùng là dung hòa, không quan tâm nhiều tới tranh chấp mà chỉ nhắm vào cộng tác để phát triển “zhu quan zai wo, ge zhi zheng yi, gong tong kai fa” – chủ quyền ở ta, gạt bỏ tranh chấp, hợp tác khai thác.

Trung cộng lật thế cờ, Mỹ quay lại Việt Nam

Từ khi nối lại bang giao với Mỹ, Trung cộng đã phát triển, tiến bộ vượt bực về hết mọi mặt: quân sự, kinh tế, tài chính nhờ vào kỹ thuật, tiền bạc, thị trường Mỹ. Ngày nay thì Trung cộng đã mạnh đủ để lật ngược thế cờ, ra mặt đối đầu với Mỹ. Ngay từ năm 2000 Trung cộng đã có những hành động khiêu khích: tuyên bố chủ quyền về khu vực khí đốt gần đảo Natura phía Đông Bắc Sumatra (Nam Dương) và tranh chấp với Nhật về quần đảo Senkaku ở Đông Hải.

Tháng Tư, 2000 máy bay khu trục J-811 của Trung cộng đụng ngay vào máy bay trinh sát của Hải Quân Mỹ khoảng 70 dặm cách đảo Hải Nam: phi công Trung cộng tử nạn và máy bay của Mỹ buộc phải đáp xuống Đảo Hải Nam. Toàn bộ phi đoàn bị bắt. Cho nên cũng vào năm 2000 Mỹ đã quay lại, nhìn thật kỹ vào Việt Nam:

https://baomai.blogspot.com/

Tháng Mười Một, 2000, Tổng Thống Clinton là tổng thống đầu tiên sang Việt Nam kể từ chuyến viếng thăm Sài Gòn của Tổng Thống Nixon năm 1969.

https://baomai.blogspot.com/

Tháng Mười Một, 2006, đến lượt Tổng Thống Bush. Cả hai ông đều kêu gọi quên đi quá vãng và hướng về tương lai để cùng chung nhau xây dựng hòa bình và thịnh vượng.

Việt Nam trở về chỗ đứng lịch sử

Tới năm 2011 thì Mỹ bắt đầu thi hành chiến lược xoay trục về Á Châu, về Biển Đông. Và khi Mỹ trở về Biển Đông thì Việt Nam lại trở về chỗ đứng lịch sử: vị trí chiến lược quan trọng nhất tại khu vực này.

https://baomai.blogspot.com/

Tháng Mười Một, 2016, Tổng Thống Obama sang thăm Việt Nam. Trong dịp này ông tuyên bố “sẽ đưa mối quan hệ hợp tác an ninh Việt-Mỹ lên tầm cao mới” và “với chuyến thăm này, chúng ta đã đặt mối quan hệ Việt-Mỹ lên một nền tảng vững chắc hơn trong nhiều thập kỷ tới.”

Tháng Mười Một năm nay (2017) thì Việt Nam là quốc gia đầu tiên trong vùng Biển Đông, Tổng Thống Trump đến viếng thăm.

https://baomai.blogspot.com/

Khác với mục đích thăm viếng Trung cộng, Nhật, Nam Hàn, Philippines, đến Việt Nam, Tổng Thống Trump không phải chỉ để thuyết pháp về “mậu dịch công bằng đối với Mỹ,” hay chống lại hiểm họa Bắc Hàn. Mục đích chính là chiến lược: làm sao để Việt Nam nghiêng về Mỹ trong bối cảnh mới theo sáng kiến có thể nói là lịch sử của ông: “giấc mơ Ấn Độ-Thái Bình Dương.”

Tại Đà Nẵng-APEC 2017, ông nói: “Tất cả có thể cùng nhau phát triển thịnh vượng trong tự do và hòa bình.” Nhưng xét ra cho kỹ thì ta thấy rằng “cùng nhau phát triển thịnh vượng” thì dễ nhưng “trong tự do và hòa bình” thì khó. Khó vì Trung cộng gây hấn ngày một mạnh. Bởi vậy, quyền lợi hỗ tương quan trọng nhất đối với Việt Nam và Hoa Kỳ là ngăn chận sự bành trường mau lẹ của Trung cộng.

Nếu như trong chuyến thăm Việt Nam ông Obama chỉ khéo léo thúc đẩy Việt Nam qua việc nhắc lại câu thơ của Lý Thường Kiệt, rằng:

“Sông núi nước Nam vua Nam ở” thì ông Trump – con người bộc trực, nghĩ sao nói vậy – đã nhắc rằng:

“Hai Bà Trưng đã đánh thức tinh thần của người dân vùng đất này. Đó là lần đầu tiên người dân Việt Nam đứng lên đấu tranh cho sự độc lập và niềm tự hào của các bạn.”


Trong hội trường gồm lãnh đạo của cả 21 thành viên và ngay trước mặt ông Tập Cận Bình mà nhắc đến như vậy thì cũng không phải là chỉ để nói bâng quơ. Chắc cố vấn ông Trump cũng đã cho ông biết câu chuyện về người thủ tướng lỗi lạc nhất của Trung cộng là Chu Ân Lai đã nói về Hai Bà Trưng (như chúng tôi đã đề cập trong bài “Chu Ân Lai và Hoàng Sa”): “Hai nghìn năm trước đây, Trung cộng đã xâm lược Việt Nam, và Trung cộng đã bị đánh bại. Lại bị đánh bại bởi hai người đàn bà, hai nữ tướng.”

Câu hỏi được đặt ra là liệu “Việt Nam có được thuyết phục hay không?” Ngoài áp lực nặng nề, khuyến dụ, răn đe từ phương Bắc, lại cỏn vấn đề khả tín của Hoa Kỳ. Chắc rằng Việt Nam cũng đã có câu hỏi: làm sao chúng tôi tin được rằng các ông sẽ không bỏ rơi chúng tôi như các ông đã tháo chạy khỏi miền Nam? Đây là vấn đề nhức nhối nhất cho nước Mỹ không những đối với Việt Nam mà còn đối với các quốc gia khác trong vùng.

Để trả lời phần nào câu hỏi này thì Tổng Thống Obama đã xác nhận: “Khi đến Việt Nam, tôi ý thức được quá khứ, ý thức được lịch sử khó khăn, nhưng mặt khác cũng hướng đến tương lai, đến sự thịnh vượng, đến những mục tiêu an ninh và ổn định để hai nước có thể thúc đẩy lẫn nhau.” Rồi một cách tế nhị, như để cam kết sự chung thủy, ông trích truyện Kiều:

“Rng trăm năm cũng t đây.
C
a tin gi mt chút này làm ghi”

Tổng Thống Trump thì không mấy văn hoa, phát biểu tại Hà Nội, ông đặt thẳng vấn đề quyền lợi hỗ tương: “Chúng ta đã gắn kết dần với nhau để tìm được những mục tiêu chung, những lợi ích chung. Và đó là điều đang diễn ra. Chúng tôi tới đây hôm nay để tái khẳng định những gắn kết đó.” Rồi thông cáo chung cũng nhắc lại việc “mở rộng quan hệ đối tác toàn diện giữa hai nước trên cơ sở… các lợi ích và mong muốn chung.” Ta có thể giải thích rộng ra điều Trump muốn nói: lợi ích quan trọng nhất của cả hai bên Việt-Mỹ là ngăn chận tham vọng của Trung cộng. Mà tham vọng này thì từ bây giờ sẽ không bao giờ chấm dứt, cho nên chúng tôi sẽ không bao giờ làm cái lầm lỡ thứ hai là ôm ông Trung cộng vào lòng (và bỏ rơi Việt Nam nữa). Đầu thập kỷ 1970 chúng tôi ôm Trung cộng mà không e ngại vì lúc ấy nước này còn đứng vào hàng nghèo nhất thế giới, chưa mạnh về quân sự: năm 1969 suýt nữa bị Liên Xô tấn công nguyên tử nếu không có sự can thiệp của Mỹ.

https://baomai.blogspot.com/

Thật vậy, tất cả cũng chỉ là quyền lợi: chẳng có bạn bè vĩnh viễn (và cũng chẳng có kẻ thù vĩnh viễn) mà chỉ có quyền lợi vĩnh viễn, như Lord Palmerston, thủ tướng Anh đã từng nhấn mạnh (xem KĐMNV, Phần Kết).

Về quyền lợi thì phía Việt Nam cũng đã biết rõ hai điều: thứ nhất, từ Thế Chiến II, không một nước nào từ Âu tới Á đã giầu mạnh lên được mà không phải nhờ Mỹ; và thứ hai, chỉ có Mỹ mới đối lại được với Trung cộng.

Để đáp lại thịnh tình của Tổng Thống Trump trong chuyến công du này, Việt Nam cũng đã có ba hành động tương đối là tượng trưng:

1- Về kinh tế: ký hợp đồng $12 tỷ mua sản phẩm của Mỹ;

2- Về quân sự: “hoan nghênh hàng không mẫu hạm Mỹ lần đầu tiên tới thăm một hải cảng (Cam Ranh) của Việt Nam trong năm 2018” và “khẳng định kế hoạch hợp tác quốc phòng Việt-Mỹ trong giai đoạn 2018-2020.” (Ông Trump nhấn mạnh sẽ bắt đầu ngay việc sửa soạn chiến thuật này).

3- Về chính trị, ngoại giao: đã sắp xếp mời ông Trump đến Hà Nội, dự yến tiệc, phát biểu, ra thông cáo chung một ngày trước khi ông Tập tới (cũng từ Đà Nẵng) tuy dù đón tiếp ông Tập long trọng hơn ông Trump nhiều.

https://baomai.blogspot.com/

Điểm thứ 2 và 3: nghe thì đơn giản nhưng là những điểm rất nhạy cảm đối với ông Tập. Một điều đáng chú ý là về phía người dân thì chỉ hoan hô ông Trump mà không để ý tới ông Tập. Để biết rõ hơn liệu Việt Nam có được thuyết phục hay không, ta phải theo dõi những hành động có thực chất của cả hai bên trong những ngày tháng sắp tới.




Nguyễn Tiến Hưng


https://baomai.blogspot.com/

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Con đường sách Sài Gòn và câu chuyện đốt sách


 

https://baomai.blogspot.com/
Cô gái ngồi đàn guitare live trong một khu đọc sách ngoài trời.

Trên Đường Sách, cũng là đường mang tên Đức TGM Nguyễn Văn Bình (1910-1995), bên hông Bưu Điện, chạy dài từ Nhà Thờ Đức Bà tới đường Hai Bà Trưng, như một tụ điểm sinh hoạt văn hoá và du lịch, đang rộn rã không khí Giáng Sinh 2017 với ban nhạc Santa Claus có lẫn cả một ông Tây béo mập cao ngồng thổi kèn, vây quanh là tấp nập khách đi xem, chụp hình, ngồi tụ tập trong các quán cà phê sách, và một số thì tìm mua sách.

https://baomai.blogspot.com/

Đường Sách Nguyễn Văn Bình ngày nay là hình ảnh một mini-đường sách Lê Lợi của hơn 40 năm trước.

CON ĐƯỜNG SÁCH LỊCH SỬ

Khởi từ ý tưởng của báo Tuổi Trẻ, ngày 15.10.2015, Sở Thông Tin và Truyền Thông Thành phố đã khởi công xây dựng con Đường Sách trên đường Nguyễn Văn Bình [là tên Đức TGM Nguyễn Văn Bình] phường Bến Nghé, Quận I TP. HCM. Đây là một con đường nhỏ nằm bên hông Bưu điện Thành phố, nối liền Nhà Thờ Đức Bà và đường Hai Bà Trưng nhưng có ưu điểm là nằm ngay trong khu vực trung tâm Thành phố, đây không chỉ là một không gian sinh hoạt văn hoá mà còn là một tụ điểm du lịch, là nơi thường xuyên có nhiều du khách ghé qua.

https://baomai.blogspot.com/

Sau gần 3 tháng thi công ngày 09.01.2016, Đường Sách chính thức được khai trương. Chỉ với con đường nhỏ chiều dài 144 m, lòng đường 8 m, hai bên vỉa hè rộng 6 m, với thiết kế một bên là 20 gian hàng sách, một bên là café sách và khu triển lãm. Hai đầu Đường Sách là hai bức tượng điêu khắc Cô gái bên trang sách và Suy ngẫm - hai tác phẩm được tuyển chọn từ Trại điêu khắc quốc tế TP.HCM.

https://baomai.blogspot.com/

Ông Lê Hoàng khi còn làm Giám đốc Nxb Trẻ đã mơ ước có một không gian chỉ có sách và sách và ông là một trong những người đã đứng ra vận động cho việc hình thành con Đường Sách và sau đó trở thành giám đốc Công ty Đường Sách Thành phố. Đường Sách đã trở thành một không gian khá lý tưởng để các nhà xuất bản, nhà kinh doanh sách có cơ hội học hỏi chia sẻ những kinh nghiệm nghề nghiệp, và cả tiếp cận với giới bạn đọc. Đường Sách trở thành một không gian biểu tượng của văn hoá đọc, nơi gặp gỡ của những người yêu sách, cũng là điểm hẹn lý tưởng cho những người bạn trong và cả ngoài nước.

https://baomai.blogspot.com/
Từ hướng Nhà Thờ Đức Bà tới đường Hai Bà Trưng, bên trái là 20 gian hàng sách; phải, với bạn trẻ ngồi đọc sách ngoài trời.

https://baomai.blogspot.com/
https://baomai.blogspot.com/
Mấy tụ điểm để du khách chụp hình; trái, bức tượng đồng "hai bé ngồi chống lưng đọc sách", phải, cô gái ngồi đàn guitare live trong một khu đọc sách ngoài trời.

https://baomai.blogspot.com/
Bên phải Đường Sách là các cửa hàng café sách, các khu triển lãm; Phương Nam Book Café đẹp khang trang lúc nào cũng đông khách; phải, do thiếu diện tích mặt bằng, có thêm mấy Kiosk sách bên lề phải Đường Sách phía ngã ba Hai Bà Trưng - Nguyễn Văn Bình, anh chị Long đôi vợ chồng rất yêu sách, gốc người Sài Gòn cũ, chị gốc nhà giáo rồi làm công chức Nha Quân pháp trước 1975, nay sống bằng nghề buôn sách cũ.

https://baomai.blogspot.com/
https://baomai.blogspot.com/
Từ trên: thiếu diện tích mặt bằng, cả trên lòng đường cũng được tận dụng cho những Kiosk sách di động trên Đường Sách, với các bạn trẻ đứng ngồi tĩnh lặng say mê đọc sách, gợi lại hình ảnh thật đẹp của Sài Gòn trước 1975 với đường sách Lê Lợi, nhà sách Khai Trí thuở nào; phải: Quán Sách Mùa Thu với thêm dòng chữ "về lại chốn thư hiên", nơi có thể tìm hoặc đặt mua những cuốn sách cũ "tàn dư văn hoá Mỹ Nguỵ" nay trở thành quý hiếm.

https://baomai.blogspot.com/

Không biết tôi đã đứng trong Quán Sách Mùa Thu bao lâu, trong một không gian rất nhỏ, cô chủ quán sách thì tế nhị và lặng lẽ; tôi có cảm giác thời gian như dừng lại. Cầm trên tay những cuốn sách cũ, rất cũ xuất bản lần đầu tiên từ những thập niên 50s, 60s, 70s có những cuốn mà tác giả đã từng là bạn văn còn sống hay đã mất và cả ngạc nhiên nữa là sao những cuốn sách ấy lại có thể sống sót sau cuộc "phần thư". Rồi tôi bị kéo về thực tại khi có tiếng nói của một thanh niên, có lẽ là sinh viên hỏi cô chủ quán về một đầu sách: Mùa Hè Đỏ Lửa của Phan Nhật Nam. Được biết, các quán sách tuy không có sách nhưng vẫn có thể nhờ kiếm hay đặt mua. Sách có thể gửi ra hải ngoại và trả bằng thể tín dụng. Sự kiện thế hệ sau chiến tranh, tìm đọc Ký của Phan Nhật Nam trên Đường Sách, chắc là điều mà bạn tôi cũng muốn được nghe.

https://baomai.blogspot.com/
Gặp lại cả những cuốn sách của bạn tôi, GS Nguyễn Văn Tuấn, Viện Nghiên cứu Garvan Úc châu. Từ một thuyền nhân bị đầy ải cách đây hơn 36 năm, anh trở thành một giáo sư, một nhà khoa học và hàng năm anh vẫn trở quê hương giảng dậy tại các đại học từ Nam ra Bắc.

Từ ngày có con Đường Sách, không chỉ các tác giả trong nước có sách xuất bản đều mong muốn có dịp ra mắt sách tại nơi đây. Cả học giả nước ngoài cũng chọn Đường Sách là nơi giới thiệu sách của mình.

Như TS Môi Sinh Nguyễn Đức Hiệp cũng là nhà nghiên cứu đã từ Úc về Sài Gòn 22.07.2016, cùng một lúc ra mắt 3 cuốn sách nghiên cứu về Sài Gòn - Chợ Lớn.

Như nhà sử học TS Nguyễn Duy Chính từ Mỹ về cũng ra mắt ký tặng bộ sách đồ sộ 10 cuốn nghiên cứu về thời Tây Sơn và quan hệ với triều đại nhà Thanh.

https://baomai.blogspot.com/

Như nhà văn Nguyễn Thị Thuỵ Vũ nổi tiếng từ trước 1975 còn ở lại trong nước, sau ngót nửa thế kỷ sống ẩn dật ở một miền quê, thì nay đã có mặt trên Đường Sách 19.03.2017 để ra mắt một loạt 10 tác phẩm của bà mới được Nxb Phương Nam tái bản.

Đặc biệt hơn nữa, có cả các học giả người nước ngoài như GS Larry Berman cũng chọn Đường Sách để giới thiệu bản dịch cuốn The Perfect Spy / Điệp Viên Hoàn Hảo mà ông là tác giả.

https://baomai.blogspot.com/
TS Nguyễn Đức Hiệp chuyên gia môi sinh cũng là một nhà nghiên cứu từ Úc châu, ra mắt bộ sách 3 cuốn Sài Gòn - Chợ Lớn trên Đường Sách 22.07.2016; từ phải, TS Nguyễn Đức Hiệp, TS Nguyễn Thị Hậu, và ông Tim Doling.

https://baomai.blogspot.com/
Nhà sử học TS Nguyễn Duy Chính [giữa] từ Mỹ về cũng ra mắt ký tặng bộ sách đồ sộ 10 cuốn nghiên cứu về thời Tây Sơn và quan hệ với triều đại nhà Thanh tại Quán sách Nxb Văn Hoá Văn Nghệ trên Đường Sách 05.11.2016.

Và Hội đồng Anh / British Council cũng đã chọn Đường Sách để tổ chức hoạt động tưởng niệm 400 năm (1616-2016) ngày văn hào William Shakespeare qua đời.

THÁNH GANDHI KHÔNG NÓI THẾ

Kế ngay bên bức tượng Cô Gái Bên Trang Sách, là một tấm bảng hiệu cao hơn đầu người, với một câu trích dẫn mà tác giả được ghi là Mahatma Gandhi [sic]. Tôi rất quan tâm và cả thắc mắc về tên tuổi của Gandhi trên tấm bảng hiệu. Gandhi là một trong những thần tượng thời sinh viên tuổi trẻ của tôi, một con người suốt đời tranh đấu theo con đường bất bạo động, được tôn xưng như một vị thánh; vậy sao ông lại có thể liên hệ tới một ý tưởng rất bạo động là "đốt sách". Tuy chưa biết tác giả của câu trích dẫn trên là ai, nhưng trực giác cho tôi biết chắc chắn không phải của Gandhi.

Vẫn bị ám ảnh về những vụ đốt sách sau 30.04.1975, không thể đợi tới ngày về Mỹ, tôi thấy cần truy nguyên ra ai là tác giả của câu nói ấy. Vì đang lưu lại trong một khách sạn ở Sài Gòn, không tiện cho một tìm kiếm rộng rãi trên mạng, và qua iPhone, tôi liên lạc ngay qua một email kèm theo hình chụp gửi mấy người bạn trẻ ở hiện ở California như sau:

https://baomai.blogspot.com/
Tấm bảng hiệu uy nghi cao hơn đầu người với hàng chữ: "Không Cần Phải Đốt Sách để phá huỷ một nền văn hoá, Chỉ Cần Buộc Người Ta Ngừng Đọc mà thôi." [sic] Tác giả câu nói ấy được ghi là của Mahatma Gandhi.

Và tôi có ngay câu trả lời cùng một lúc trong cùng ngày tới từ hai người bạn trẻ Vũ Nguyễn và Ngọc Dung.

Vũ Nguyễn viết:
"Thưa anh Vinh, câu ấy vốn của nhà văn Ray Douglas Bradbury (22 August 1920 – 5 June 2012), nguyên văn thế này:

"The problem in our country isn't with books being banned, but with people no longer reading. Look at the magazines, the newspapers around us – it's all junk, all trash, tidbits of news. The average TV ad has 120 images a minute. Everything just falls off your mind… You don't have to burn books to destroy a culture. Just get people to stop reading them."

https://baomai.blogspot.com/

Ray Bradbury nói câu này khi trả lời phỏng vấn bởi Misha Berson, của tờ The Seattle Times (12 March 1993). Sau được các báo như Reader's Digest trích dẫn lại. (The Reader's Digest, Vol. 144, No. 861, January 1994, p. 25).

Một dị bản về sau của câu này là: " We're not teaching kids to read and write and think… There's no reason to burn books if you don't read them." [Roger Moore, in The Peoria Journal Star, August 2000].

Cùng một lúc Ngọc Dung, cô bạn đồng trang lứa với Vũ Nguyễn có ngay một câu trả lời khẳng định: "câu này của Ray Bradbury anh Vinh ạ".

https://baomai.blogspot.com/
Câu trích dẫn của Ray Bradbury (DOB) "You don't have to burn books to destroy a culture. Just get people to stop reading them." bên cạnh là chân dung tác giả.

NHỮNG NGƯỜI BẠN VÀ CÁC LỜI BÀN

Qua sự kiện này, anh Phạm Phú Minh, Chủ Bút Diễn Đàn Thế Kỷ, cũng là tác giả cuốn ký "Hà Nội Trong Mắt Tôi", bày tỏ cảm tưởng: "Vậy là Ngọc Dung và Vũ Nguyễn đã giải được nghi vấn ai là tác giả câu nói được gán cho Gandhi tại giữa "Đường Sách" Sài Gòn." Anh Minh tiếp: "Gọi là "Đường Sách" mà trương lên một câu "nói không có sách, mách không có chứng", đó là một sự lạ của Việt Nam. Từ sáng tới giờ tôi cứ thắc mắc trong lòng, tại sao lại có hiện tượng này. Câu nói của Ray Bradbury thì cũng không phải là một danh ngôn lừng lẫy gì lắm và ra đời cũng chưa lâu, hẳn giới sách vở ở Việt Nam lấy làm thích ý tưởng đó nên đem dịch ra và trương lên.

Dĩ nhiên họ biết tác giả câu nói đó là ai, vậy tại sao họ không ghi đúng tên tác giả là Ray Bradbury, mà lại bịa ra tên giả Mahatma Gandhi? Quả thật tôi nghĩ không ra. Mong các bạn góp ý kiến giải thích hiện tượng này."

https://baomai.blogspot.com/

Tiếp theo thắc mắc của anh Phạm Phú Minh, nhà sử học TS Nguyễn Duy Chính, tác giả của bộ sách đồ sộ 10 cuốn về Vua Quang Trung và đời Nhà Thanh, anh cũng đã từng ngồi ký sách trên Đường Sách, anh có một phát biểu mà anh khiêm cung gọi đó là "ý mọn":

"Theo tôi thì quan trọng không phải ai nói mà là với mục đích gì. Nếu tôi nhớ không lầm, trước đây đạo diễn Trần Văn Thuỷ khi làm cuốn phim "Chuyện Tử Tế" đã dẫn ở đầu cuốn phim một câu đại khái "Chỉ có thú vật mới quên đi nỗi đau của đồng loại mà quay lại lo riêng cho bộ da của mình" rồi gán cho tác giả là Karl Marx. Sau này ông ta có thú nhận Marx không nói câu đó nhưng câu nói đã trở thành một "điểm nhấn" của bộ phim. Thêm một dật sự khác là Tô Đông Pha khi làm văn đã viết một câu gán cho cổ thư khiến giám khảo không dám nhận là không biết mà sau hỏi lại: "Thầy lấy trong sách nào thế?" Có lẽ người dẫn câu này muốn ám chỉ một cái gì đó nên phải lấy tên Gandhi cho thiên hạ khỏi vặn vẹo vì trong nước rất dễ bị lôi thôi nếu có "ý đồ". Chắc chắn là câu này sẽ được nhiều người nhớ đến hơn khi lấy tên Gandhi là tác giả."

https://baomai.blogspot.com/

Với ý kiến của Anh Chính, cũng vẫn anh Phạm Phú Minh tiếp tục bày tỏ:
"Ý kiến của anh Chính rất thú vị. Nó lại cho ta hiểu thêm câu: Cứu cánh biện minh cho phương tiện. Tên của một tác giả chỉ là một phương tiện, trong một hoàn cảnh nào đó thì người ta có thể thay đổi đi, để đạt được điều mà người ta muốn. Nhưng "hoàn cảnh nào đó" là hoàn cảnh nào? Bởi vì một xã hội gọi là bình thường và lành mạnh thì không thể lúc nào cũng lấy hoàn cảnh ra mà biện minh cho hành vi sai trái của mình được. Ví dụ Việt Nam bây giờ đã thoáng hơn và người dân hiểu biết hơn rất nhiều so với thời Trần Văn Thủy làm phim Chuyện Tử Tế, làm sao người ta đủ can đảm lấy tên ông Gandhi để thay cho Ray Bradbury? Nhất là trong một biểu ngữ dựng công khai giữa nơi Đường Sách, khiến ông bạn Ngô Thế Vinh của chúng ta đâm ra nghi ngờ! Sự dễ dãi, sự "tự cho phép" thiết nghĩ cũng phải có giới hạn thôi chứ? Làm quá thì hóa ra coi thường sự hiểu biết của xã hội. Thông tin về câu "Chỉ có thú vật..." cũng rất thú vị, bởi vì chính tôi lâu nay cũng tưởng là câu của Karl Marx. Bây giờ thì không chắc điều đó đúng hay sai, nếu sai thì là do dây chuyền, mà người đầu tiên làm cho sai chưa chắc là Trần Văn Thủy. Tôi đồng ý với anh Chính những người trưng câu này của Ray Bradbury chắc là khoái chí với hai chữ ĐỐT SÁCH, nên phải mượn tên Gandhi để che chắn thôi. Để tên tác giả là một người Mỹ thì dễ bị lên án hơn là một ông Ấn Độ!"

Và cuối cùng là phát biểu của Vũ Nguyễn, người bạn trẻ tìm ra ngay câu trả lời ai là tác giả câu trích dẫn:

https://baomai.blogspot.com/

"Vũ trước nay vẫn đinh ninh câu “Chỉ có súc vật mới quay lưng lại với nỗi đau đồng loại mà chăm chút bộ lông của mình” là của Karl Marx trong Tư Bản Luận mà không buồn truy nguyên. Nay anh Chính nói mới biết là không phải. Giờ thì ngờ rằng câu đó do chính Trần Văn Thuỷ bịa ra, như Tô Đông Pha bịa câu "cổ văn" mà qua mặt giám quan tam lão. Trước khi có phim "Chuyện Tử Tế" có lẽ ở Việt Nam chẳng ai biết câu này. Lần đầu tiên đọc câu quotation này ở đoạn mở đầu phim, đa số khán giả của bộ phim đều cho rằng tác giả hẳn là một tay triết gia uỷ mị nào đó của bọn tư bản giãy chết. Cho đến phút cuối cuốn phim, khi đạo diễn đọc câu thuyết minh "May quá. Câu ấy là của Karl Marx" cả rạp mới ồ lên ... 

https://baomai.blogspot.com/

"À ra vậy. Bác Các/ Karl, bác Lê/ Lenin bao giờ cũng chí phải!" Điều đó cho thấy câu "danh ngôn" này chưa tồn tại ở Việt Nam trước khi có phim "Chuyện Tử Tế" của Trần Văn Thuỷ ra đời.

CỦA CAESAR TRẢ VỀ CHO CAESAR

Trở lại với câu trích dẫn trên:
"Không Cần Phải Đốt Sách để phá huỷ một nền văn hoá, Chỉ Cần Buộc Người Ta Ngừng Đọc mà thôi."

"You don't have to burn books to destroy a culture. Just get people to stop reading them."

Ray Bradbury phát biểu câu trên cách đây mới có 24 năm khi trả lời phỏng vấn của Misha Berson, của tờ The Seattle Times (12 March 1993); trong khi Mahatma Gandhi thì đã chết cách đây 69 năm rồi [30 tháng 01 năm 1948]. Vậy hãy trả cho Ray Bradbury câu nói của Ray Bradbury và cũng đừng cưỡng gán cho thánh Gandhi đã trở về tro bụi trước đó từ lâu [ông đã được hoả thiêu theo nghi thức Hindu] nay bị cho là tác giả của một câu nói mà ông không hề hay biết.

https://baomai.blogspot.com/

Sau chuyến đi khảo sát môi sinh ĐBSCL, trở lại Sài Gòn, tôi không có một lịch sinh hoạt gặp gỡ nào trước khi trở về Mỹ. Với tôi, Đường Sách là một khoảng xanh tĩnh lặng, một gạch nối giữa quá khứ và hiện tại mà đã hơn một lần muốn trở lại và cả rất yêu mến. Nhưng cũng mong sao, mọi người cố giữ cho nơi đây vẫn là một khoảng không gian xanh tinh khiết, không có những cơn gió độc mang tới những hạt giống xấu, để mãi mãi nơi đây là thửa vườn gieo trồng những hạt giống tốt của tâm hồn.




NGÔ THẾ VINH

https://baomai.blogspot.com/

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Hai vị bộ trưởng


Đó là hai thượng thư đang cầm trịch 2 bộ khá quan trọng: Giao thông vận tải, và Thông tin truyền thông.

Theo thói thường, khi cất nhắc ai đó vào ghế lãnh đạo, các nhà làm công tác tổ chức phải củ soát kỹ nhân thân người ấy, nếu không có phốt, tai tiếng gì mới đưa vào danh sách. Nhưng có vẻ bộ máy tổ chức của đảng (đứng đầu là ông Phạm Minh Chính) và quốc hội vừa rồi đã rất cẩu thả, vô trách nhiệm khi quyết định nhân sự. Chính vì thế đang có tình trạng dở khóc dở cười với hai ông bộ trưởng lục lộ và thông tin.

Trước hết nói về ông Thể, Nguyễn Văn Thể lục lộ. Còn nhớ, khi cả xã hội đang bức xúc bất bình về cái trạm thu phí trấn lột Cai Lậy, đến nỗi Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc phải đích thân vào cuộc, yêu cầu có giải pháp xử lý thích hợp trong vòng 1 tháng, thì Ban Tổ chức Trung ương lại bổ nhiệm ông Thể từ tỉnh Sóc Trăng về làm bộ trưởng thay ông Trương Quang Nghĩa. Dường như họ (tổ chức) không cần biết chính ông Thể là người ký duyệt cho cái trạm BOT tai hại ấy. Lại cho ngồi vào ghế bộ trưởng, lại giao việc xử lý BOT Cai Lậy, chẳng khác gì gửi trứng cho ác, đánh bùn sang ao. Cho tới thời điểm này, đã quá hạn 3 tháng nhưng ông Thể vẫn chưa tìm ra được lối thoát cho Cai Lậy. Làm sao mà tìm được khi ông ấy quyết giữ nó, còn dân chỉ chờ nó thu phí trở lại là xông lên ăn thua đủ. 

Vừa rồi, tôi có dịp đi trên nhiều tuyến đường lập trạm thu phí. Trạm nào cũng thấy sản phẩm của ông Thể, là chiếc bảng cấm dừng đỗ tại trạm quá 5 phút. Có vẻ ông Thể tự cho rằng mình đứng đầu ngành lục lộ thì mình muốn cấm thế nào cũng được, muốn dựng bảng tín hiệu gì thì dựng. Xin thưa với ông, ông đừng áp dụng sáng tạo luật giao thông quốc tế vào hoàn cảnh Việt Nam kiểu vậy. Đừng bắt chước mấy ông cộng sản lôi chủ nghĩa Mác Lê về sáng tạo ở xứ này bao nhiêu năm nay để dân tộc trôi qua dòng thời gian cả gần trăm năm vẫn còn ì ạch sau người ta. Đừng nghĩ đường xứ ta chỉ có dân ta đi. Tây nó nhìn cái biển cấm ấy nó cười cho. Đố ông tìm ra trong gầm trời này còn nơi đâu có biển cấm dừng 5 phút đấy. Luật nhố nhăng chỉ làm cho cuộc sống thêm nhố nhăng chứ chả dọa nổi ai đâu.

Cũng chuyện ông Thể. Ổng đang quyết chí bắt gần 3 triệu chiếc ô tô đang ngược xuôi xứ ta phải được dán tem thu phí tự động không dừng. Người của ông Thể đăng đàn dọa rằng xe nào không dán chiếc tem quý hóa ấy sẽ bị phạt. Vẫn cái thói lăng loàn, tự tung tự tác, muốn làm gì thì làm, bất chấp pháp luật. Chung quy cũng chỉ để bảo vệ bọn trấn lột. Cả đời cái ông Thể chắc chỉ để bảo vệ bọn bóc lột. Nghĩ mà thật may cho dân tỉnh nghèo Sóc Trăng thoát khỏi của nợ. Đã đặt trạm sai chỗ, lại còn định đem chuyên chính vô sản nhí nhố dọa dân. Dân có quyền trả phí bằng tiền mặt hoặc bằng tài khoản điện tử là tùy dân chứ không phải bằng thứ quy định quái gở ấy. Và tất nhiên, chỉ trả phí (chứ không phải giá) trên những con đường nhà đầu tư được phép thu phí theo đúng luật chứ không phải theo quy định của ông Thể và nhóm lợi ích.

Tôi tạm dừng ông Thể lục lộ để nói về ông thượng thư bộ 4T Trương Minh Tuấn. Ông này hồi còn làm phó cho ông cựu bộ trưởng Nguyễn Bắc Son, khi biết mình được cơ cấu đã tỏ ra hăng hái lắm. Những lời gang thép của ông về việc siết chặt quản lý thông tin truyền thông, internet, mạng xã hội, phây búc, gu gồ…, chống thế lực thù địch, v.v.. chứng tỏ ông muốn “làm tên quân cảm tử đi tiên phong/đánh trăm trận thề trăm phen quyết thắng”. Và đảng đã nhận thấy năng lực của ông, đặt ông vào ghế.

Nhưng nay bùng ra vụ MobiFone do chính bộ ông Tuấn quản lý, nó mua cổ phần của AVG gây thiệt hại cho nhà nước mấy ngàn tỉ đồng. Tiền nhà nước bị đám quan chức tư sản đỏ coi như vỏ hến. Ai cũng biết, phi vụ làm tiền khốn nạn rút ruột nhà nước này liên quan trực tiếp tới ông Tuấn, lúc đó là thứ trưởng thường trực bộ 4T. Rồi những lằng nhằng dây điện thế nào, cơ quan thanh tra của ông Trần Quốc Vượng sẽ phăng ra và công bố. Ông Tuấn dính tới đâu, mức nào, sẽ được bạch hóa. Nhưng dứt khoát là dính, phải chịu trách nhiệm, có cãi đằng giời. Những ngày qua người ta vẫn thấy ông đi tới đi lui chỗ nọ chỗ kia, chẳng hạn tháp tùng bà chủ tịch quốc hội đến thăm hội báo, vẫn nhoẻn cười, nhưng như thế chưa lấy gì làm bảo đảm cho tương lai. Ai chả biết ông Chủ tịch Hội đồng thành viên Tập đoàn Dầu khí Việt Nam Nguyễn Xuân Sơn được theo ông Nguyễn Phú Trọng thăm Mỹ hồi giữa năm 2015, về nước chỉ chưa đầy tuần đã bị khởi tố nhiều tội từng xảy ra trong quá khứ. Khi luật pháp minh bạch, thực sự không có vùng cấm thì không ai có thể lấy tay che mặt trời. Gieo nhân nào phải gặt quả ấy. Biết đâu chẳng phải chỉ một vụ MobiFone - AVG. Dân chúng đang đặt lòng tin vào sự thẳng thắn kiên quyết của ông Bao công Trần Quốc Vượng.

Nếu đã trót sai lầm nhất thời đưa những người như ông Thể ông Tuấn lên ngồi ghế cai trị thì những nhà đứng đầu chính thể này vẫn còn cơ hội sửa chữa sai lầm, hạ các ông ấy xuống, tìm người thực sự có tài, trong sạch, vì nước vì dân lên thay. Còn nếu cố giữ hiện trang để ổn định nội bộ, để khỏi xấu chàng hổ ai, để thu xếp ổn thỏa thì chẳng khác gì tạo điều kiện cho họ tiếp tục phá, tới lúc tỉnh ra thì đã muộn. 

Nguyễn Thông

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Cờ bạc: Tệ nạn của cá nhân và Quốc gia


Giờ thì quan chức tướng CA còn bảo kê cho đánh bạc qua mạng, mà chủ yếu là giới trẻ tham gia trò đỏ đen thời công nghệ 4.0! Người trẻ ham mê cờ bạc thì tương lai đất nước còn gì nữa?!
Hình ảnh có liên quan
Tệ nạn của cá nhân và Quốc gia
Từ nửa đầu thế kỷ 20, nhiều trí thức Việt Nam đã lên tiếng về những thói hư tật xấu trong dân chúng. Phan Kế Bính trong Việt Nam phong tục đã dành hẳn chương cuối nói về “cuộc cờ bạc”. Sau khi khảo tả một số loại cờ bạc phổ biến trong dân chúng, ông phê phán sự “nhàn cư vi bất thiện” ham mê cờ bạc, mong muốn giàu có nhưng thực chất chỉ làm hại mình và cả gia đình, rồi sinh ra trộm cắp hại đến người khác. Học giả Đỗ Đức Dục cũng đánh giá: từ người giàu đến người nghèo, từ trên xuống dưới, cờ bạc đã trở nên một tập quán ăn sâu vào đầu óc dân chúng, đó thực là một mối tai ương cho dân tộc ta.

Gần một thế kỷ trôi qua, thế giới đã thay đổi bước sang thời đại mới, vậy nhưng sự mê muội tìm kiếm sự giàu có từ may rủi hiện nay vẫn còn phổ biến trong xã hội Việt Nam. Nạn bài bạc ngày càng có nhiều hình thức: xổ số kiến thiết thì bị biến thành đánh số đề, trò chơi dân gian đá gà chọi gà cũng thành “sới bạc”, rồi sang bên kia biên giới chơi bạc thua nợ đến nỗi bị xã hội đen giữ làm “con tin”, gia đình phải mang tiền qua trả nợ chuộc người, chưa kể nhiều sòng bài ở phố này hẻm khác thậm chí cả trong công sở… Nói là chơi cho vui chỉ vài chục vài trăm nghìn đồng nhưng không dừng được, thắng hay thua cũng trở thành “con bạc khát nước” như nhau.

Tham gia cuộc đỏ đen có đủ thành phần, từ người bình dân đến thượng lưu, từ buôn gánh làm thuê tới công chức trí thức… Đi cùng với bài bạc là lừa đảo, cho vay nặng lãi, “xã hội đen”… những thế lực gây ra nhiều tội ác. Tác hại của nạn cờ bạc không thấy rõ ràng như nghiện ma túy. Người ta thường nghĩ đơn giản chơi bạc chỉ mất tiền chứ chưa/không hại sức khỏe và làm cho con người tiều tụy hình hài như ma túy, cơn nghiện cờ bạc không nguy hiểm cho xã hội như cơn nghiện ma túy, ai ham chơi thì người đó mất tiền chứ không liên quan đến mình… Chính vì thế dư luận bỏ qua hoặc dễ dãi trong việc đánh giá hậu quả tệ nạn này.

Biết bao thảm cảnh đã xảy ra vì nạn bài bạc. Xưa thì “cờ bạc là bác thằng bần” nay lại thêm “thua đề ra đê mà ở”… Bao nhiêu gia đình đã phải âm thầm chịu đựng cho đến khi tan nát vì mất hết nhà cửa tài sản, thậm chí mất cả nhân phẩm khi con gái phải bán thân con trai thì trộm cướp… Rõ ràng chịu hậu quả đầu tiên chính là gia đình của người nghiện đỏ đen. Vì vậy, dù ở vai trò nào, cha mẹ hay chồng vợ, con cái hay anh em, người nghiện cờ bạc cũng không thể được cảm thông mà phải lên án bởi vì họ đã lợi dụng tình cảm của người ruột thịt để có được tiền bạc tài sản nhằm thỏa mãn cơn nghiện, từ đó sớm hay muộn cũng sẽ gây hại cho chính gia đình mình! Cai nghiện ma túy còn có thuốc chữa và nhiều biện pháp trị liệu bằng y học, tâm lý… nhưng để có thể cai nghiện cờ bạc thì chưa có biện pháp nào! Sự nguy hiểm của nạn cờ bạc còn là ở đó.

Dung dưỡng nạn cờ bạc lừa đảo là nuôi dưỡng tâm lý trông chờ giàu có từ sự may rủi, muốn có tiền bạc lợi lộc “ngay và luôn” không bằng công ăn việc làm chân chính… Trong một xã hội sự gian trá được coi là vận may thì việc làm ăn bất tín, mua quan bán chức, sử dụng quyền lực để kiếm chác và tham nhũng trở thành bình thường. Khi “người ta không biết trọng cái thực lực mà muốn trông cậy về cái vận may, thì chí khí cũng đã kém rồi” – đấy là điều mà học giả Phan Kế Bính từ gần một thế kỷ trước đã chỉ rõ cho từng cá nhân và cảnh báo cho cả quốc gia.

Nguyễn Thị Hậu
(TBKTSG)


Phần nhận xét hiển thị trên trang

Thuê côn đồ 500 triệu đồng để "ra tay" với giám đốc doanh nghiệp


Theo H.Q/An ninh thủ đô 

Dân Trí - Đạt nhờ Hoàn “ra tay” với anh Trí, giám đốc 1 doanh nghiệptrên địa bàn tỉnh Hà Nam, với thỏa thuận tiền công 500 triệu đồng.

Viện KSND Tối cao vừa tống đạt cáo trạng vụ án “Giết người”, "Sử dụng trái phép vũ khí quân dụng" xảy ra tại địa bàn phường Thanh Châu, TP Phủ Lý, tỉnh Hà Nam.

Cơ quan tố tụng đã truy tố 3 bị can gồm: Nguyễn Sĩ Đạt (48 tuổi, trú tại phường Thanh Châu, TP Phủ Lý); Lê Việt Hoàn (37 tuổi, trú tại phường Lê Hồng Phong, TP Phủ Lý), và Lê Thái Duy (30 tuổi, trú tại phường Kim Tân, TP Lào Cai, tỉnh Lào Cai), về tội “Giết người”. Riêng bị can Lê Việt Hoàn còn bị truy tố về tội danh "Sử dụng trái phép vũ khí quân dụng".

Theo tài liệu điều tra, tháng 7-2016, tại địa bàn phường Thanh Châu, TP. Phủ Lý, xảy ra vụ nổ súng, khiến anh Lê Hữu Trí, chủ một doanh nghiệp trên địa bàn tỉnh Hà Nam tử vong. Qua khám nghiệm, CQĐT xác định nạn nhân trúng 6 phát đạn.

Sau thời gian khẩn trương điều tra, truy xét, Công an tỉnh Hà Nam phối hợp với Cục CSHS Bộ Công an và các lực lượng chức năng đã xác định, lần lượt bắt giữ nghi can gây án.

Nguyên nhân vụ án bắt nguồn từ mâu thuẫn giữa Nguyễn Sỹ Đạt với nạn nhân Trí. Để giải quyết mâu thuẫn, Đạt đã bàn bạc và thuê Lê Việt Hoàn “ra tay” với anh Trí với tiền công 500 triệu đồng. Thực hiện tội phạm, Hoàn rủ Lê Thái Duy tham gia.

Nắm bắt được việc anh Trí thường đi lễ ở ngôi miếu trên địa bàn phường Thanh Châu, TP Phủ Lý, Đạt và Hoàn thống nhất Đạt sẽ theo dõi anh Trí, chờ thời điểm thuận tiện sẽ ra tay.

Khoảng 14h ngày 4-7-2016, Đạt phát hiện anh Trí đi lễ, lập tức gọi điện thoại báo cho Duy. Hai đối tượng lập tức đi xe máy đến ngôi miếu. Trước khi đi, Hoàn và Duy mang theo khẩu súng K54, mặc áo chống nắng và che biển kiểm soát xe máy.

Quá trình anh Trí từ miếu đi ra, Hoàn bám theo rút súng nã liền 6 phát khiến nạn nhân tử vong tại chỗ. Trên đường tẩu thoát, các đối tượng đã vứt điện thoại, áo chống nắng và khẩu súng.

Xong “hợp đồng”, Đạt đã đưa cho Hoàn 110 triệu đồng và mua lại một quán cà phê tại phường Lương Khánh Thiện, TP Phủ Lý với giá 90 đồng, giao cho Hoàn khai thác nhằm trừ vào tiền công.

Quá trình điều tra, Nguyễn Sĩ Đạt khai chỉ thuê Hoàn đánh anh Trí gãy chân chứ không có ý định giết anh Trí. Nhưng với các tài liệu, chứng cứ thu thập, CQĐT xác định Đạt đã thuê Hoàn sát hại anh Trí.

Phần nhận xét hiển thị trên trang