Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Thứ Hai, 19 tháng 3, 2018

"Lịch sử" nào tác động tiêu cực đến quan hệ Việt - Trung?


HỒNG THỦY 17/03/18 (GDVN) 

- Nhận thức của các học giả Trung Quốc về lịch sử sẽ ảnh hưởng đến dư luận nước này, cũng như việc hoạch định bang giao, hòa bình hữu nghị hay ngược lại. Trong bài viết trước,Thời báo Hoàn Cầu nói gì về vụ xâm lược, thảm sát Gạc Ma ngày 14/3/1988?, chúng tôi đã trích dẫn và bình luận, phản biện các quan điểm mà một số học giả Trung Quốc gián tiếp nêu ra về vụ thảm sát Gạc Ma. Ở bài viết này, chúng tôi xin tiếp tục dẫn lại các quan điểm, lập luận của một số học giả Trung Quốc về lịch sử quan hệ Việt - Trung mà họ cho rằng "ảnh hưởng tiêu cực đến quan hệ hai nước".


Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc và các đại biểu dâng hương kỷ niệm 229 năm Chiến thắng Ngọc Hồi-Đống Đa, ảnh: Thống Nhất / TTXVN.

Gác sang một bên những ngôn từ mang màu sắc lập trường chính trị, chúng tôi cho rằng việc phản biện và làm rõ các vấn đề một số nhà nghiên cứu Trung Quốc đặt ra, dù chỉ là gián tiếp, cũng là việc hết sức cần thiết để góp phần làm sáng tỏ vấn đề.

Cũng như bài trước, để đảm bảo tính khách quan và minh bạch của thông tin, bài viết được chúng tôi chia làm 2 phần: dẫn lại nguyên văn vấn đề / quan điểm được các tác giả / học giả Trung Quốc nêu ra (in nghiêng) và phân tích, phản biện.

Thời báo Hoàn Cầu, học giả Trung Quốc và cái nhìn sai lệch về lịch sử
"Việt Nam thường xuyên làm giả lịch sử. Cách đây không lâu, Việt Nam vừa tổ chức kỷ niệm 299 năm ngày (Hoàng đế Quang Trung) "đại phá quân Thanh xâm lược", Thủ tướng cũng tham dự.
Chị Đao có tìm hiểu qua giới học thuật được biết, sự kiện đó diễn ra vào thời hoàng đế Càn Long, tại Việt Nam xảy ra chính biến, một cuộc khởi nghĩa nông dân do quân Tây Sơn thực hiện đã lật đổ triều Lê.
Quốc vương triều Lê (Lê Chiêu Thống) phải chạy sang Trung Quốc cầu cứu hoàng đế Càn Long lấy lại công bằng (vương quyền) cho ông ta.
Ai ngờ khi quân Thanh vào Việt Nam lại gặp phải phục kích bất ngờ, đại bại, sử gọi là "Chiến tranh Thanh - Việt".
Nghe nói phía Việt Nam (Lê Chiêu Thống) khẩn khoản xin chúng ta chinh phạt, bây giờ lại bị tuyên truyền thành nhà Thanh xâm lược Việt Nam.
Thêm một ví dụ nữa. Cuối năm ngoái (2017), cuốn sách "Bước thịnh suy của các triều đại phong kiến Trung Quốc tập 3 - nhà Minh, nhà Thanh" dịch từ tác phẩm cùng tên của Giáo sư Cát Kiếm Hùng, Đại học Phúc Đán, Trung Quốc bị Việt Nam thu hồi, tiêu hủy.
Lý do là trong sách khi viết về thời nhà Thanh đã nói rằng quần đảo Trường Sa (Trung Quốc gọi là Nam Sa) là cực Nam của lãnh thổ Trung Quốc, đó là hành vi bóp méo sự thực lịch sử.
Quang cảnh lễ kỷ niệm 229 năm Chiến thắng Ngọc Hồi-Đống Đa, ảnh: Quốc Khánh / TTXVN.
Phản ứng của ông Cát Kiếm Hùng với việc này là, nếu phía Việt Nam nhấn mạnh họ có chủ quyền đối với quần đảo Trường Sa, thì có thể mở kho tư liệu lịch sử của mình, thu hồi và tiêu hủy (sách của Cát Kiếm Hùng) chỉ cho thấy Việt Nam thiếu tự tin.
Hiện tại, lịch sử Việt Nam đầy ắp nội dung cái gọi là "Trung Quốc xâm lược Việt Nam". Điều này hiển nhiên có tác động tiêu cực đến quan hệ Trung - Việt.
Trong cuốn "Bóng đêm và gió: Một cái nhìn về Việt Nam hiện đại" (Shadows and Wind: A View of Modern Vietnam) xuất bản năm 1999, Giám đốc Trung tâm Nghiên cứu xung đột và đàm phán Shattuck, Robert Templer viết:
"Việt Nam lo ngại bị Trung Quốc khống chế, tâm lý lo ngại này vượt qua mọi sự chia rẽ về ý thức hệ, tạo thành sự nhạy cảm và mối quan tâm, ý thức đề phòng của người Việt Nam."
Một quan chức ngoại giao Việt Nam nói với một học giả Mỹ rằng:
"Trong lịch sử Trung Quốc từng xâm lược Việt Nam tổng cộng 17 lần, trong khi Mỹ chỉ xâm lược Mexico có một lần duy nhất.
Ngài xem người Mexico đã nhạy cảm như thế nào với sự xâm nhập của Mỹ? Chúng tôi từ nhỏ đến lớn, tất cả sách giáo khoa được học đều là các sự tích về các vị anh hùng dân tộc chống Trung Quốc xâm lược."

HAI THÁI CỰC NHẬN THỨC SAI LẦM VỀ QUAN HỆ VIỆT NAM - TRUNG QUỐC

Ân ân oán oán giữa Việt Nam với Trung Quốc trong lịch sử, không thể dăm câu ba điều mà nói cho rõ, nhưng chỉ vài lời cũng có thể cho chúng ta có cái nhìn rộng lượng hơn về sự lo lắng của người Việt đối với Trung Quốc.
Những năm qua, sự trỗi dậy của Trung Quốc có đã làm gia tăng cảm xúc mâu thuẫn nhau trong rất nhiều người Việt Nam.
Hiện tại GDP của Trung Quốc gấp 50 lần Việt Nam, dân số lớn hơn 13 lần. GDP bình quân đầu người của Việt Nam là 2.385 USD, còn chưa bằng một nửa GDP bình quân của Quảng Tây."
Cái nhìn hẹp hòi, nhận thức thiên kiến về lịch sử chẳng có lợi ích gì cho hòa bình, hữu nghị
Nhận định của tác giả Bổ Nhất Đao sau khi tham khảo một số học giả Trung Quốc, rằng "Việt Nam thường xuyên làm giả lịch sử" quả thực hồ đồ và xúc phạm người Việt.
Ở đây chúng tôi chỉ xin phân tích "bằng chứng" cho lập luận hồ đồ ấy, là trường hợp vua Lê Chiêu Thống cầu cứu Càn Long đưa quân vào lãnh thổ để tranh lại những gì triều Lê đã đánh mất.
Sách Khâm định Việt sử Thông giám Cương mục Chính biên, quyển thứ 47 chép lại sự kiện ấy, Nhà Thanh bèn nhân dịp Lê Chiêu Thống cầu viện định thôn tính luôn An Nam:
"Thái hậu đưa nguyên tử (con trai Chiêu Thống) đến yết kiến ở trong sân, gào khóc xin cứu viện. 
Bọn Tôn Sĩ Nghị tâu với vua Thanh rằng, tự hoàng nhà Lê đương phải bôn ba, đối với đại nghĩa, ta nên cứu viện.
Chân dung Tổng đốc Lưỡng Quảng Tôn Sĩ Nghị, người dẫn 20 vạn quân Thanh vào xâm lược Việt Nam bị vua Quang Trung đánh cho tan tác. Ảnh: Wikipedia.
Vả lại, An Nam là đất cũ của Trung Quốc, sau khi khôi phục nhà Lê, ta nhân đó, đặt lính thú để đóng giữ. 
Thế là vừa làm cho nhà Lê được tồn tại, vừa chiếm lấy được An Nam, thật là làm một chuyến mà được hai lợi."
Trong lịch sử phong kiến Trung Hoa, dân tộc Hán cũng đã từng 2 lần bị các dân tộc, quốc gia họ miệt thị là "Man, Di, Nhung, Địch" đô hộ. 
Để nhà Kim lấn lướt rồi Mông Cổ tiêu diệt nhà Tống lập ra nhà Nguyên không chỉ bởi sự bại hoại của Tống triều, mà còn vai trò của những kẻ được gọi là Hán gian, cõng rắn cắn gà nhà như Tần Cối.
"Cái nhục Tĩnh Khang" đã trở thành đề tài xuyên suốt cho Kim Dung sáng tác hàng loạt tiểu thuyết kiếm hiệp về giấc mộng "khôi phục Trung Nguyên, trùng hưng Hán thất" về lần đô hộ thứ nhất này.
Nếu Ngô Tam Quế không mở cửa ải Sơn Hải cho quân Mãn Thanh tràn vào Trung Nguyên, thì người Hán đã không rơi vào lần đô hộ thứ hai, mất 268 năm phải để tóc đuôi sam, thay đổi trang phục hình tướng cho giống người Mãn.
Ngô Tam Quế trong triều phục nhà Thanh, người đã khiến dân tộc Hán của mình phải mất 268 năm để tóc đuôi sam, mặc y phục người Mãn. Ảnh: Wikipedia.
Chúng tôi không biết các bậc thức giả Trung Nguyên nghĩ gì khi dân tộc mình bị dân tộc khác đô hộ và cai trị, về những kẻ đã rước voi về giày mả tổ.
Nhưng với dân tộc Việt Nam, từ ngàn đời nay vẫn nhận thức rất rõ ràng và công bằng với lịch sử: triều đại hay chính thể có thể có nhiều, nhưng quốc gia và dân tộc chỉ có một.
Bởi thế dân tộc Việt Nam vẫn luôn đề cao và biết ơn quyết định của Thái hậu Dương Vân Nga trao hoàng bào cho Thập đạo tướng quân Lê Hoàn để lãnh đạo cả nước đại phá quân Tống xâm lược.
Còn trong sự kiện Lê Chiêu Thống cầu cứu Mãn Thanh, các nhà nghiên cứu Trung Quốc cố tỏ ra ngây thơ hay không hiểu cha ông mình vốn giỏi "mượn đường diệt Quắc", "binh bất yếm trá"?
Sống bên cạnh một quốc gia mà hết triều đại này đến triều đại khác đều tìm cách thôn tính, xâm lấn mà không biết nêu cao tinh thần cảnh giác, bài học giữ nước, liệu Việt Nam có còn đến hôm nay?
Đúng là "ân ân oán oán giữa Việt Nam với Trung Quốc trong lịch sử, không thể dăm câu ba điều mà nói cho rõ".
Nhưng ân oán ấy hoàn toàn có thể hóa giải nếu như chính những học giả, tham mưu của bộ máy lãnh đạo Trung Quốc biết tôn trọng độc lập chủ quyền, toàn vẹn lãnh thổ của các quốc gia, dân tộc khác.

“GÁC LẠI QUÁ KHỨ CHỨ KHÔNG PHẢI KHÉP LẠI QUÁ KHỨ”!

Chừng nào họ thấm trong suy nghĩ và hành động về lợi dạy của Khổng Tử, "kỷ sở bất dục, vật thi ư nhân" trong quan hệ bang giao với láng giềng, hành xử tôn trọng luật pháp quốc tế, thì không những ân oán ấy được hóa giải, mà khu vực và thế giới cũng được thái bình.
Người Việt không "nhạy cảm" với GDP, kích thước địa lý hay quy mô dân số Trung Quốc, mà luôn nhạy cảm với cái "gen bành trướng" ăn sâu, lẩn khuất trong một số người giữ trọng trách lãnh đạo, hay có ảnh hưởng của nước láng giềng.
Cũng nhân việc Thời báo Hoàn Cầu, tác giả Bổ Nhất Đao và một số nhà nghiên cứu Trung Quốc viện dẫn trường hợp vua Lê Chiêu Thống cầu viện Mãn Thanh, chúng tôi thiết nghĩ người Việt chúng ta cũng nên ghi nhớ nằm lòng lời dạy của 2 bậc tiền hiền.
Ngài Trần Hưng Đạo dạy: “Khoan thư sức dân, làm kế sâu rễ bền gốc là thượng sách giữ nước.”
Cụ Nguyễn Trãi ưu tư: Họa phúc có mầm, đâu một buổi; lật thuyền mới biết sức dân như nước.
Lập luận của Giáo sư Cát Kiếm Hùng về việc cơ quan chức năng Việt Nam thu hồi, tiêu hủy xuất bản phẩm vi phạm luật pháp Việt Nam quả thực không đáng bàn.
Nhưng khi một số nhà nghiên cứu Trung Quốc thường xuyên theo dõi quan hệ Việt - Trung mà có những nhận thức sai lệch về lịch sử như vậy, sẽ ảnh hưởng tiêu cực đến quan hệ giữa hai nước.
Vì vậy trong phạm vi bài viết này, chúng tôi cũng có mấy lời trao đổi lại trên tinh thần khách quan, khoa học để chia sẻ với quý vị học giả và truyền thông Trung Quốc. 
Việc các nhà lãnh đạo Việt Nam tri ân các vị anh hùng dân tộc có công đánh đuổi ngoại xâm, giữ yên bờ cõi cũng giống như Chủ tịch Tập Cận Bình và các nhà lãnh đạo Trung Quốc năm nào cũng dự mít tinh tưởng niệm vụ thảm sát Nam Kinh vậy.

NÓI UNESCO GIAO TRUNG QUỐC XÂY TRẠM QUAN TRẮC HẢI DƯƠNG Ở TRƯỜNG SA LÀ BỊA ĐẶT

Có điều, chúng tôi luôn ghi nhớ lịch sử nhưng không phải để nuôi dưỡng hận thù;
Chúng tôi không cần phải đào sâu khoét kĩ những cái đại loại như "thế kỷ bị sỉ nhục", cứ phải ra rả chiếu những bộ phim chiến tranh trên truyền hình mỗi ngày để giáo dục lòng yêu nước.
Nhưng không vì thế mà người Việt quên đi đêm trường ngàn năm Bắc thuộc.
Những tiếng nói của quý vị sẽ ảnh hưởng trực tiếp đến nhận thức trong dư luận xã hội Trung Quốc và cũng có thể tác động đến chính sách.
Quý vị nhìn nhận quan hệ Việt - Trung bằng con mắt khách quan, khoa học, cầu thị và thiện chí hòa bình, hữu nghị thì tác động rất tích cực, và ngược lại sẽ ảnh hưởng tiêu cực đến dư luận.
Bài học vong quốc cả hai dân tộc đều đã từng trải qua, và mong sao trong tương lai đừng để lặp lại, bởi đã chiến tranh là núi xương, sông máu, dù ngàn năm qua đi thì gò Đống Đa mãi mãi còn đó, sông Bạch Đằng vẫn còn đây.
Hồng Thủy
http://giaoduc.net.vn/Quoc-te/Lich-su-nao-tac-dong-tieu-cuc-den-quan-he-Viet--Trung-post184534.gd

Phần nhận xét hiển thị trên trang

LỜI BÌNH BÀI THƠ: QUÊ NGHÈO


Tôi là bạn đọc của trang web Đặng Xuân Xuyến và rất thích bài thơ Quê Nghèo của nhà thơ Đặng Xuân Xuyến. Vì không phải là dân văn chương nên tôi không có khả năng lý luận để giới thiệu với bạn đọc cái hay, cái đẹp của Quê Nghèo theo cách cảm nhận của riêng mình, đành làm theo cách tổng hợp cảm nhận của một số tác giả và bạn đọc về bài thơ Quê Nghèo của Đặng Xuân Xuyến.
“Bài thơ Quê nghèo gồm 4 khổ chính, khổ nào cũng cất lên câu mở đầu: Quê tôi nghèo lắm nghe như một tiếng thở dài buồn thảm và dai dẳng không hòng tìm thấy điểm ngừng. 4 khổ thơ chính và 2 câu thơ kết đã phô ra 5 cái nghèo lắm:

Trước hết là cái nghèo lắm về cảnh vật đến cuộc sống của người dân quê tôi:

Vẫn lác đác nhà tranh 
Vẫn tiếng thở dài những chiều giáp hạt
Vẫn bát cơm chan mồ hôi mặn chát
Cha cả đời lam lũ
Mẹ một đời chắt chiu
Khoai sắn vẫn len vào giấc ngủ

Ba tiếng vẫn ở ba đầu ba câu thơ liên tiếp biểu thị sự tiếp tục, tiếp diễn của trạng thái nghèo nàn mà không gì có thể thay đổi được qua năm tháng. Tuy nhiên, vẫn lác đác nhà tranh thì phần nào còn hy vọng nhà tranh sẽ hết. Nhưng “Vẫn tiếng thở dài những chiều giáp hạt/ Vẫn bát cơm chan mồ hôi mặn chát” thì không dễ gì thoát được khi mà người dân quê đã lam lũ dốc kiệt sức vào việc kiếm ăn và đã phải một đời chắt chiu từ củ khoai nắm thóc, vậy mà hạt gạo không đủ nấu cơm. Bởi thế, từ

Vẫn thứ tư phải tiếp nối:

Khoai sắn vẫn len vào giấc ngủ

Và biết bao tuổi thơ lâm vào cảnh:

Tuổi thơ tôi đói ngủ
Thương cánh cò bấu bíu lời ru.

Rất dễ hiểu ra, không phải là cánh cò bay lả bay la / bay từ cửa phủ bay ra cánh đồng hay những cánh cò trắng phau phau / ăn no tắm mát rủ nhau đi nằm; mà phải là những cánh cò đi ăn đêm, những cánh cò lặn lội bờ sông…”. - (Nguyễn Bàng - “Quê Nghèo”: Nghèo đến xót xa cõi lòng).

“Quê Nghèo thật sự là bài thơ hay. Là tiếng lòng đớn đau của người con khi phải chính kiến cảnh đói nghèo, cơ cực trải dài qua bao năm tháng, qua bao thế hệ ở làng quê, nơi chôn nhau cắt rốn của mình:

Cha cả đời lam lũ
Mẹ một đời chắt chiu
Khoai sắn vẫn len vào giấc ngủ
Tuổi thơ tôi đói ngủ
Thương cánh cò bấu bíu lời ru.

Đọc những dòng thơ như thế, tim tôi như thắt lại.

Tôi không biết khi viết bài thơ này, nhà thơ của Quê Nghèo quặn thắt gan ruột thế nào? Nhưng tôi tin anh phải xót xa, đau đớn lắm!”. - (Bạn đọc Nguyễn Việt Quang)

“Hình ảnh trong bài thơ của Đặng Xuân Xuyến viết là những làng quê của vùng khoai lúa cây trồng nơi những vùng đồng bằng ít biến động bởi thiên tai bão tố. Nước ta với hơn ba nghìn cây số biển dài còn bao làng quê sống nghề chài lưới. Mỗi gia đình ở đây còn nơm nớp bao nhiêu khi đặt cược đời mình nơi những chiếc phao nổi nênh mặt nước. Dù không giàu có nhưng sống nhờ con tôm, con cá …qua ngày. Bỗng nhiên người ta bán đất đầu tư cho nước ngoài gần cả trăm năm. Công nghiệp đem được lợi ích gì cho những người dân chài lưới chưa thấy đâu, đã gây nên vụ ngộ độc suốt dải biển bắc miền Trung cá chết, đã hơn hai tháng nay chưa tìm được nguyên nhân. Tuy được cho cơm gạo cầm hơi để sống, để nhìn ra biển. Nỗi đau dân chài, tự dựng rơi lại vào cái bẫy khó nghèo, so với nỗi sợ, nỗi lo ở những làng quê đời sống dân chài còn nơm nớp bấp bênh hơn. Đúng là “Đời như chiếu bạc” mình không đánh bạc mà bị trắng tay… Nỗi buồn lo đến vậy cả một dải đất miền biển, nhưng trên báo chí truyền thông ta chỉ được đọc một hai bài thơ đồng cảm với biển, chứng tỏ còn một nỗi đáng sợ hơn là lòng người bây giờ, tuy vẫn cười vẫn nói cùng nhau nhưng thứ tình nghĩa quê kiểng xóm làng sống không còn ấm áp “Tắt lửa tối đèn” như xưa.

Giữa không khí thơ như thế bài thơ của Đặng Xuân Xuyến như đốm lửa tình người vẫn còn lửa hồng than đỏ, hàng ngày sống giữa những cạnh tranh giành giật phố phường mà còn gửi được hồn mình ở nơi tình người và cảnh vật lẻ loi là thật đáng quý:

Phiên chợ quê còn ẽo ợt nghèo hơn
Răm ba nải chuối
Vài mớ rau tươi
Mẹt sắn mẹt ngô
Í ới mời chào…
Ế bán
Chán mua
Phiên chợ quê xác xơ già cỗi

Bài thơ “Quê nghèo” của Đặng Xuân Xuyến cho ta cái tình, tình người muôn thuở. Làng thơ Việt Nam bây giờ có nhiều người giàu có, quyền tước ngất trời muốn mượn thêm thơ để làm phật đạo, rằng mình cũng hiền, cũng triết, cũng thanh cao, đã mượn cả danh của hội nhà văn Việt Nam để in sách, mời những nhà thơ có tiếng để hội thảo, in song ngữ, tam ngữ, quảng bá rùm beng như đám rước hội làng, nhưng thơ nhạt thếch, bởi lòng họ còn đâu thứ tình người lửa khói. Tình người đã cạn kiệt còn lấy gì để rung ngân… Trái tim không còn nhói đau khi chạm phải “cái nghèo” cái bất công hàng ngày vây bủa thì còn đâu thơ phú…” - (Chử Văn Long - Đọc bài thơ Quê Nghèo của Đặng Xuân Xuyến)

“Sau hơn 60 năm đi theo con đường chủ nghĩa xã hội rồi lại thực hiện đường lối đổi mới, những tưởng quê tôi sẽ đổi thay và phát triển đầy ấm no, hạnh phúc. Ai ngờ Quê tôi của nhà thơ, một làng quê của một tỉnh nằm ở trung tâm đồng bằng Bắc Bộ, cách thủ đô Hà Nội chỉ hơn sáu chục cây số, một vùng đất đã nổi danh từ 200 năm trước với Phố Hiến, một thương cảng đô hội quan trọng bậc nhất ở Đàng Ngoài trong câu: “Thứ nhất Kinh Kỳ thứ nhì Phố Hiến” vẫn không thoát cảnh Quê nghèo, vẫn chỉ là nhà tranh, là tiếng thở dài, là bát cơm mặn chát mồ hôi, là khoai sắn len vào giấc ngủ của người lớn, là cánh cò bấu bíu lời ru trong giấc đói ngủ của con trẻ.

Quê tôi nghèo lắm còn được phơi bầy không giấu giếm trong cảnh chợ làng: Dăm ba nải chuối/ Vài mớ rau tươi / Mẹt sắn, mẹt ngô

Hàng hóa chỉ có thế, không thấy con tôm, con cá, con gà, miếng thịt lợn…

Chợ quê không nhiều người và phong phú hàng hóa như chợ huyện, chợ tỉnh nhưng từ nghìn đời nay chợ quê không chỉ là nơi đổi chác mua bán mà đối với dân làng còn là một nơi gần gụi thân thương chung của mọi người đồng thời cũng là một sắc thái riêng của văn hóa làng trong văn hóa chung của dân tộc. Bởi thế từ nghìn đời nay, bao người ao ước:

Muốn cho gần chợ mà chơi
Gần sông tắm mát, gần nơi đi về

Nhưng bây giờ cái chợ quê của nhà thơ chỉ còn là một cái chợ “èo ọt’ với vài dăm món hàng rẻ tiền như nải chuối, mớ rau, mẹt sắn mẹt ngô thì hiển nhiên cảnh họp chợ phải gần như vắng hoe: Lèo tèo dăm người bán/ Lẻ tẻ mấy người mua. Kẻ bán người mua, tất cả đều chung một tâm trạng buồn chán trước một phiên chợ đang tàn tạ không còn sự sống: Ế bán/ Chán mua/ Phiên chợ quê xác xơ già cỗi.

Quê tôi nghèo lắm, nghèo đến xót xa cõi lòng khi thấy hình hài lũ trẻ: Lũ trẻ gầy như con cá mắm/ Lũ trai mặt mũi mốc meo (…) Những thân hình đói khổ ấy làm sao chứa đựng được những tâm hồn lành mạnh mà trong họ chỉ có: Nơm nớp âu lo đời như chiếu bạc. Với sự sống quẩn quanh chật hẹp tù hãm như những: con cò con vạc/ Mỏi cổ chồn chân trên đồng đất của mình


Quê tôi nghèo lắm. Vậy nguồn gốc của nông nỗi nghèo lắm ấy là từ đâu? Hãy nghe nhà thơ cắt nghĩa:

Trước hết là nỗi khổ đau truyền đời chưa dứt: Nước mắt rơi từ thời chị Dậu/ Tiếng oan khiên từ thời Giáo Thứ/ Âm ỉ bủa quanh/ Bám đeo đặc quánh

Và giờ cộng thêm: Chiếc cổng làng dựng lên thật đẹp

Ô hay, sao lại là tội của chiếc cổng làng dựng lên thật đẹp ấy?

Cổng làng có từ xa xưa ở làng quê Việt Nam. Ngoài ranh giới phân chia, cổng làng thể hiện rõ hồn cốt của làng. Nó được dựng lên để bảo vệ làng khi có giặc giã, trộm cướp và thường được dựng bằng tre, nối liền với những lũy tre bao bọc quanh làng. Bên cạnh cổng làng có điếm canh, ngày cổng mở để dân làng đi lại, đêm làng cử người canh ở điếm, kiểm tra người lạ vào làng. Những chiếc cổng làng xưa cũ ấy đã đi vào thơ ca với những nét đẹp giản đơn mà thơ mộng:

Ngày nay dù ở nơi xa
Nhưng khi về đến cây đa đầu làng
Thì bao nhiêu cảnh mơ màng
Hiện ra khi thoáng cổng làng trong tre 

(Bàng Bá Lân)

Giờ cổng làng xưa không còn nữa. Quê thì nghèo rớt mồng tơi mà người ta lại xây cổng làng hoành tráng quá. Cổng làng không còn là nơi thông báo cho người khác biết về địa giới hành chính của làng nữa mà dường như chỉ để khoe mẽ:

Sừng sững bê tông cốt thép
Ngạo nghễ tượng đài
Ngạo nghễ trần ai


Và chính vì thế, người ta đâu biết: Chiếc cổng làng thành tai hại/ Giam hãm đời người/ Tù túng giấc mơ.”-(Nguyễn Bàng - “Quê Nghèo”: Nghèo đến xót xa cõi lòng).

"Cái cổng làng đã không còn là cổng làng của làng Đá nữa mà là biểu tượng của thể chế đã giam hãm, trói buộc con người trong đói nghèo, tù túnǵ... Một tiếng kêu đau thương, một sự phản kháng yếu ớt: Cần phải phá bỏ sự trói buộc, giam hãm con người trong đói nghèo, tù túng của thể chế thì cuộc sống của người dân mới có cơ được cải thiện.". - (Bạn đọc Trần Anh Quân)

“Bài thơ “Quê Nghèo” không có sự bạo miệng của kẻ ngất ngưởng say, ngược lại là những giọt lệ rơi vào, là tiếng khóc nghẹn ngào trong tâm tình thổ lộ.

(…) Bài thơ cho ta thấy một nỗi đau truyền kiếp từ thế kỷ 19 đến nay. Nỗi đau đó do đâu, nhà thơ không nói rõ nhưng nó đã “giam hãm đời người” ngay “từ trong giấc mơ”. Như thế nỗi đau nầy không chỉ là nỗi đau vật chất mà còn là nỗi đau tinh thần. Ngày xưa chị Dậu nghèo lắm về vật chất nhưng không ai cấm ước mơ. Bây giờ “Giam hãm đời người / Tù túng giấc mơ”, nghĩa là có thêm cái “nghèo lắm” tinh thần.

Bài thơ làm thức tỉnh cơn mê của những người nhìn vào mặt phải mà không thấy mặt trái bao giờ.” - (Châu Thạch - Đọc thơ Đặng Xuân Xuyến)

“Bài thơ kết thúc với hai câu nhưng câu thứ nhất cũng đai lại ba tiếng:Quê tôi nghèo. Và trong mọi cái nghèo đã nói, xót xa hơn cả là cái nghèo trong câu kết thứ hai: Nghèo cả giấc mơ.

Đến giấc mơ cũng nghèo thì nói gì đến hoài bão ước mơ lớn mà biết bao sự đổi thay tốt đẹp ở đời thì chỉ thuộc về những người có hoài bão, biết ước mơ!”

(…) Trong muôn vạn bài thơ của các kiểu người người làm thơ, nhà nhà làm thơ ngày nay với tràn ngập những bài thơ sáo mòn, nhạt thếch và cũ rích, thậm chí có nhiều bài như cỏ dại và nấm độc, thì bài thơ Quê Nghèo của Đặng Xuân Xuyến là một bài thơ xứng đáng được những người yêu thơ đích thực đón nhận. Trước sự nghèo khổ của Quê hương, nhà thơ đã không câm lặng mà đã cất lên những tiếng thơ chân thật và đầy xúc động thể hiện những nỗi xót lòng đối với làng quê, với người dân quê của mình. Những tiếng thơ chân thật đến xót lòng ấy cũng là tiếng nói chung cho nhiều người đang còn có những “Quê tôi” chưa thoát cảnh đói nghèo. - (Nguyễn Bàng - “Quê Nghèo”: Nghèo đến xót xa cõi lòng).

Xin mượn lời nhà phê bình văn học Châu Thạch trong bài viết “Đọc thơ Đặng Xuân Xuyến” để kết thúc bài tổng hợp này:

“Với hai bài thơ “Bạn Quan” và “Quê nghèo” của mình, nhà thơ Đặng Xuân Xuyến không làm nổi lên một cơn sốt trên mạng xã hội như bài thơ “Đất nước mình lạ quá phải không anh” của cô giáo Trần Thị Lam nhưng gây ấn tượng mạnh cho bạn đọc trên các trang web, nhất là giới văn nghệ sĩ và trí thức. Từ hai bài thơ đó tôi đi tìm đọc thơ của Đặng Xuân Xuyến và cảm nhận được phong cách riêng lạ của một nhà thơ đương đại. Hình như nhà thơ Đặng Xuân Xuyến làm thơ không nhiều lắm nhưng mỗi bài thơ của anh như ngón tay chỉ ta nhìn thẳng vào cuộc sống và buộc ta phải suy nghiệm bức tranh hiện thực đó, hoặc cho ta hưởng thụ những phút giây sâu nhiệm diễn biến trong tâm hồn nhạy cảm của người thơ.”

Hà Nội, 25 tháng 08 năm 2016
Vũ Thị Hương Mai
Địa chỉ: Khu tập thể Tổng công ty 319
Long Biên - Hà Nội. 
Email: huongmai8081@yahoo.com.vn

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Thủ tướng đồng ý với kết luận thanh tra vụ Mobifone mua AVG


Thanh tra Chính phủ đang hoàn tất hồ sơ thương vụ Mobifone mua 95% AVG 
để chuyển sang Bộ Công an.


Dân trí  
Thứ hai, 19/03/2018 - 12:04 

Nguồn tin của PV Dân trí sáng 19/3 xác nhận, Thủ tướng Chính phủ đã đồng ý với kết luận của Thanh tra Chính phủ về thương vụ Mobifone mua 95% cổ phần AVG. Thanh tra Chính phủ đang hoàn tất thủ tục để chuyển toàn bộ hồ sơ sang Bộ Công an điều tra, làm rõ.

“Theo văn bản số 2398/VPCP-VI của Văn phòng Chính phủ gửi tới Thanh tra Chính phủ, Bộ Thông tin và Truyền thông, Bộ Công an, Mobifone và các cơ quan liên quan, Thủ tướng Chính phủ đã đồng ý với kết luận thanh tra về việc Mobifone mua 95% AVG. Sau khi Thủ tướng đồng ý với kết luận thanh tra thì chúng tôi mới công khai kết luận này”- nguồn tin của PV Dân trí từ Thanh tra Chính phủ nhấn mạnh.

Hiện nay, Thanh tra Chính phủ đang thực hiện việc sao chép, thống kê logic toàn bộ các tài liệu trong thương vụ mua bán ồn ào này để chuyển giao cho cơ quan điều tra có thẩm quyền của Bộ Công an xem xét khởi tố điều tra, xử lý đúng người, đúng vi phạm, đúng pháp luật.

Bên cạnh đó, Thanh tra Chính phủ cũng đang xây dựng văn bản báo cáo kết luận thanh tra để gửi tới Ủy ban Kiểm tra Trung ương xem xét, xử lý theo thẩm quyền đối với cán bộ thuộc diện Bộ Chính trị, Ban Bí thư Trung ương quản lý có liên quan đến những khuyết điểm, vi phạm đã được chỉ ra.

Kết luận thanh tra đã khẳng định, những vi phạm, làm trái quy định, thiếu trách nhiệm của Mobifone đã dẫn tới nguy cơ hiện hữu thiệt hại nghiêm trọng vốn của Nhà nước tại Mobifone khoảng 7.006 tỷ đồng, trong đó thiệt hại do mua nợ phải trả của AVG 1.134 tỷ đồng; việc thực hiện đầu tư dự án đã trực tiếp ảnh hưởng tiêu cực đến hoạt động kinh doanh viễn thông, làm sụt giảm lớn hiệu quả kinh doanh ngay từ năm 2016 và nhiều năm tiếp theo, trong đó lợi nhuận hoạt động tài chính năm 2016 đã giảm so với năm 2015 là 321,7 tỷ đồng; số lỗ lũy kế đến 31/12/2017 là 1.982,7 tỷ đồng; đồng thời ảnh hưởng tiêu cực đến việc cổ phần hóa Mobifone.

Bộ Thông tin và Truyền thông với chức năng, nhiệm vụ của cơ quan đại diện chủ sở hữu và quản lý nhà nước về thông tin, truyền thông đã thiếu trách nhiệm trong việc thẩm định dự án; Quyết định số 236/2015 phê duyệt dự án đầu tư không đảm bảo căn cứ pháp lý, vi phạm các quy định của pháp luật, gây thiệt hại nghiêm trọng vốn của Nhà nước, cần phải được xem xét, hủy bỏ.

Văn phòng Trung ương Đảng ngày 8/3 ra thông báo cho biết Ban Bí thư đã họp dưới sự chủ trì của Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng để nghe Ban Cán sự Đảng Thanh tra Chính phủ báo cáo kết quả việc thanh tra dự án Mobifone mua 95% cổ phần AVG. Ban Bí thư cho rằng đây là vụ việc rất nghiêm trọng, phức tạp, nhạy cảm, dư luận xã hội đặc biệt quan tâm.

Ban Bí thư đề nghị Thường trực Chính phủ, Thanh tra Chính phủ chỉ đạo và chịu trách nhiệm về kết luận thanh tra, sớm công bố kết luận thanh tra theo quy định của pháp luật. Các cơ quan có trách nhiệm khẩn trương xem xét, xử lý vụ việc bảo đảm khách quan, chính xác theo quy định của Đảng và pháp luật Nhà nước với tinh thần kiên quyết, chặt chẽ, làm rõ đến đâu xử lý đến đó, đúng người, đúng vi phạm, đúng pháp luật và thu hồi tài sản Nhà nước bị thất thoát.

Đến ngày 12/03, lãnh đạo Bộ Thông tin và Truyền thông đã chỉ đạo và chứng kiến việc Mobifone và cổ đông chuyển nhượng AVG ký biên bản cam kết huỷ thỏa thuận chuyển nhượng cổ phần giữa 2 bên; các cổ đông chuyển nhượng sẽ trả lại toàn bộ số tiền bán cổ phần đã được Mobifone thanh toán. 
Thế Kha

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Điều quan trọng chính là bạn ở bên cạnh ai


https://baomai.blogspot.com/

Trong thực tế cuộc sống, việc bạn ở bên cạnh ai thật sự rất quan trọng, thậm chí có thể thay đổi quỹ đạo phát triển của bạn, quyết định thành bại cuộc đời của bạn.

Bạn ở chung với người như thế nào, thì bạn sẽ như thế đó

Ở cùng với người chăm chỉ, bạn sẽ không lười biếng. Ở cùng với người tích cực, bạn sẽ không chán nản.

Đồng hành cùng người có trí tuệ, bạn sẽ không giống như bình thường. Làm bạn với cao nhân, bạn có thể leo đến nơi cao nhất.

Các nhà khoa học thông qua nghiên cứu đã chứng minh được rằng: “Con người là động vật duy nhất có thể tiếp thụ những biểu hiện”.

https://baomai.blogspot.com/

Biểu hiện tích cực, tạo ra ảnh hưởng tốt cho sinh lý cũng như tâm trạng của con người, kích phát tiềm năng bên trong con người, kích phát những khả năng đặc biệt của sinh mệnh, khiến người ta dám nghĩ dám làm, thúc đẩy họ thăng tiến. Vì vậy nên sống bên cạnh người tích cực.

Ngược lại, nếu tiếp thu những biểu hiện tiêu cực, chúng sẽ vô chi vô giác lấy đi ước mơ của bạn, làm cho bạn dần chán nản, trở thành người tầm thường.

Người tích cực tựa như ánh Mặt trời, chiếu đâu là sáng đó. Người tiêu cực tựa như ánh Mặt trăng, độ sáng mỗi ngày mỗi khác.

Thái độ quyết định tất cả, còn tính cách quyết định số phận

https://baomai.blogspot.com/
Thái độ quyết định tất cả, còn tính cách quyết định số phận.

Thái độ nào, thì tương lai nấy, tính cách như thế nào, thì cuộc đời như thế ấy. Vì thế, bạn nên yêu những thứ cho bạn năng lượng đích thực, tìm những người bạn có thể cho bạn năng lượng để hợp tác.

Bạn muốn hạnh phúc, thì hãy đi tìm một người có thể cảm nhận được hạnh phúc, đừng tìm một người không có cảm xúc, không có lòng đam mê trong cuộc sống và công việc. Những người như thế, họ chỉ suốt ngày ở nhà than thở phàn nàn với bạn, sống một cách yếu ớt không sức lực, chỉ mở ti vi bật hết kênh này đến kênh khác, giống như ngoài ti vi ra họ không còn cách nào để giải trí.

https://baomai.blogspot.com/

Người có năng lượng chính diện, luôn tràn đầy sức sống với mọi việc, luôn muốn thử nghiệm bất kỳ điều gì mới mẻ. Họ sẽ dẫn bạn đến một nhà hàng mới khai trương, dẫn bạn đi xem những bộ phim nổi tiếng, đi xem những tiết mục âm nhạc hấp dẫn, cùng bạn đi du lịch đến những thành phố thật xa. Bạn sẽ thấy rằng thế giới thật rộng lớn, thật đáng dùng hết một đời để trải nghiệm, khám phá.

Không nên tìm một người không thể cho bạn cảm giác an toàn để sống cùng, họ luôn ở trong vòng luẩn quẩn của bất hạnh, luôn lo nghĩ về những tai vạ sẽ xảy ra trong tương lai.

https://baomai.blogspot.com/

Phần nhận xét hiển thị trên trang