Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Thứ Bảy, 17 tháng 3, 2018

Đừng lập lờ đánh lận con đen nữa



XUÂN DƯƠNG 

(GDVN) - Nếu tham nhũng là những “bầy sâu” đục khoét ngân sách nhà nước, móc túi người dân thì những “tiến sĩ rởm”, “giáo sư rởm” ấy đục khoét cái gì?

Việc công nhận hơn 1.200 người đạt chuẩn chức danh phó giáo sư, giáo sư năm 2017 đang bị xã hội đặt nhiều câu hỏi cả về chất lượng người được công nhận lẫn tính minh bạch của Hội đồng chức danh ba cấp (cơ sở, liên ngành, nhà nước).

Liệu có sự nhập nhèm nào đó trong đợt xét chức danh này khiến dư luận bức xúc như vậy?

Bài viết này chỉ đề cập đến hoạt động của các Hội đồng chức danh và khía cạnh pháp luật.

Khoản 1 điều 70 Luật Giáo dục 2005 quy định: “Nhà giáo là người làm nhiệm vụ giảng dạy, giáo dục trong nhà trường, cơ sở giáo dục khác”.

Điều 71, Luật Giáo dục 2005 quy định tiêu chuẩn giáo sư, phó giáo sư như sau:

“Giáo sư, phó giáo sư là chức danh của nhà giáo đang giảng dạy ở cơ sở giáo dục đại học.

Thủ tướng Chính phủ quy định tiêu chuẩn, thủ tục bổ nhiệm, miễn nhiệm chức danh giáo sư, phó giáo sư”.

Như vậy nhà giáo nói chung và phó giáo sư, giáo sư nói riêng bắt buộc phải tuân thủ hai điều kiện sau:

Thứ nhất: Người muốn được công nhận là “nhà giáo” thì phải đang “giảng dạy, giáo dục trong nhà trường, cơ sở giáo dục khác”.

Thứ hai: Người muốn được công nhận là giáo sư, phó giáo sư trước hết phải là “nhà giáo” và phải “đang giảng dạy ở cơ sở giáo dục đại học”.

Hai cụm từ “nhà giáo” và “đang giảng dạy” không chỉ bị “quên” mà còn có sự nhập nhèm khi phong tặng danh hiệu, đặc biệt là phong chức danh phó giáo sư, giáo sư.

Một số người không hề bước chân đến giảng đường các trường cao đẳng, đại học, nếu họ chỉ tham gia hướng dẫn học viên cao học hoặc nghiên cứu sinh tiến sĩ thì có phải là “đang giảng dạy” tại một cơ sở giáo dục đại học?

Không trả lời được câu hỏi này thì sự nhập nhèm vẫn không bị loại bỏ và những người như vậy vẫn không có gì phải áy náy khi họ cho rằng mình đủ tiêu chuẩn là “nhà giáo”.

Vậy những ai đủ điều kiện được công nhận là nhà giáo?

Điều 77, Luật Giáo dục 2005 quy định một người “đạt trình độ chuẩn của nhà giáo” khi thỏa mãn hai tiêu chí sau:

1. Tốt nghiệp một trường sư phạm (trung cấp, cao đẳng, đại học);

2. Nếu không tốt nghiệp một trường thuộc hệ thống trường sư phạm thì phải có “chứng chỉ bồi dưỡng nghiệp vụ sư phạm”.

Với trình độ “chuẩn nhà giáo” đó nếu không được tuyển vào làm việc tại một cơ sở giáo dục thì vẫn không phải là nhà giáo.

Nói một cách tổng quát, để được công nhận là “nhà giáo” thì ứng viên phải đạt các quy định về “nhà giáo” nêu trong ba đạo luật: Luật Giáo dục, Luật Giáo dục đại học, Luật Giáo dục nghề nghiệp và đương nhiên phải được tiếp nhận vào làm việc tại cơ sở giáo dục (theo Luật Viên chức).

Nhà giáo là “Viên chức” chứ không phải “Công chức” (điều chỉnh bởi Luật Cán bộ, công chức).

Lãnh đạo các cơ sở giáo dục là công chức vì họ được cấp trên bổ nhiệm chứ không phải ký hợp đồng lao động, nói chính xác họ thuộc đội ngũ “quản lý giáo dục” nhưng vì có quy định họ phải tham gia tí chút vào hoạt động giảng dạy nên vẫn được gọi là “nhà giáo”.

Vậy có vài câu hỏi xin gửi tới ông Phùng Xuân Nhạ, Chủ tịch Hội đồng chức danh nhà nước về 1.226 người vừa được công nhận đạt chuẩn giáo sư, phó giáo sư:

1. Có bao nhiêu người không phải là “nhà giáo” theo quy định của pháp luật?

2. Có bao nhiêu người không “đang giảng dạy” tại một sơ sở giáo dục đại học?

3. Có bao nhiêu người không tốt nghiệp trường sư phạm và cũng không có “chứng chỉ nghiệp vụ sư phạm”?

4. Có bao nhiêu người yếu kém về ngoại ngữ và kiến thức công nghệ thông tin?

Nếu không trả lời được bốn câu hỏi này, nếu chỉ căn cứ vào số lượng bài báo và công trình khoa học thì Hội đồng chức danh nhà nước đã làm tròn trách nhiệm được nhà nước giao phó, đã thực hiện nghiêm chỉnh các quy định của pháp luật?

Có thể có biện luận, rằng “đạt chuẩn” phó giáo sư/giáo sư không có nghĩa là mặc nhiên được cơ sở giáo dục đại học bổ nhiệm làm phó giáo sư/giáo sư.

Vấn đề không phải như vậy.

Đạt chuẩn phó giáo sư/giáo sư nghĩa là phải thỏa mãn các quy định luật pháp về học hàm này, cụ thể phải là nhà giáo, phải đang giảng dạy tại cơ sở giáo dục đại học.

Luật pháp tuy chưa hoàn thiện, tuy vẫn còn kẽ hở để có thể lợi dụng song không vì thế mà cứ nhập nhèm như hiện tại.

Để rà soát lại theo yêu cầu của Thủ tướng, trước hết cần rà soát theo hướng những ai không tốt nghiệp trường sư phạm, không có chứng chỉ nghiệp vụ sư phạm thì chắc chắn không phải là “nhà giáo”, một khi không phải là “nhà giáo” thì không thể được công nhận đạt chuẩn phó giáo sư, giáo sư.

Để tránh tình trạng nhập nhèm giữa “nhà giáo” và người không phải là “nhà giáo” dẫn tới sự nhập nhèm tiếp về học hàm, có hai việc mà ông Bộ trưởng Bộ Giáo dục và Đào tạo nên lưu tâm:

Thứ nhất, đề xuất với Quốc hội ban hành Luật Nhà giáo;

Thứ hai, đề xuất cấp chứng chỉ hành nghề dạy học.

Hai đề xuất nêu trên nếu được chấp thuận sẽ loại trừ trường hợp “nhận vơ” là nhà giáo và nhờ thế sẽ không có chuyện phong “nhầm” chức danh cho người “khác chuẩn”.

Theo báo cáo của Bộ Giáo dục và Đào tạo trong số 1.226 người được xét công nhận giáo sư, phó giáo sư năm 2017, có 94 người bị phản ánh là chưa đủ điều kiện như còn thiếu giờ giảng, thiếu nghiên cứu khoa học...

Rõ ràng là những người chịu trách nhiệm “rà soát” đang chú tâm đến phần ngọn tức là giờ giảng, nghiên cứu khoa học,… mà không quan tâm đến phần gốc tức là chỉ có nhà giáo mới được phong hàm phó giáo sư, giáo sư.

Người Việt có truyền thống tôn sư trọng đạo “nhất tự vi sư, bán tự vi sư” (dạy một chữ hay nửa chữ cũng là thày) nên những người hướng dẫn học viên cao học, nghiên cứu sinh (trình độ tiến sĩ) dù không giảng dạy trong cơ sở giáo dục vẫn được gọi là Thày.

Tuy vậy, theo quy định trong các văn bản chính thức, họ được gọi là “Người hướng dẫn khoa học” chứ không phải là “Thày hướng dẫn”.

Họ là “nhà giáo” trên thực tế nhưng không phải là “nhà giáo” theo quy định của pháp luật.

Người viết tuyệt đối không có ý đánh giá thấp trình độ, năng lực và nhân cách những nhà khoa học không phải là nhà giáo, họ hoàn toàn có đủ tư cách là giáo sư, phó giáo sư nếu trực tiếp giảng dạy trong nhà trường.

Tuy nhiên khi luật pháp là tối thượng, khi chưa sửa luật thì tiêu chuẩn vẫn là tiêu chuẩn mà người có trách nhiệm không thể bỏ qua dù với bất kỳ lý do gì.

Theo quy định của pháp luật hiện hành, “người hướng dẫn khoa học” không nhất thiết phải là nhà giáo, không nhất thiết phải đang giảng dạy tại cơ sở giáo dục đại học.

Phải chăng vì có sự “hiểu lầm” nào đó mà người ta xem việc hướng dẫn học viên/nghiên cứu sinh cũng tương đương với việc “đang giảng dạy” tại một cơ sở giáo dục khiến đối tượng này được coi là “nhà giáo”, thỏa mãn tiêu chuẩn quy định trong luật để được phong giáo sư, phó giáo sư?

Nếu chỉ đề cập đến khía cạnh pháp lý e rằng chưa đầy đủ, cần nói thêm về thói háo danh, thói sĩ diện của một bộ phận gọi là “trí thức” ngày nay.

Những người ấy (số lượng chắc không nhỏ) cố lấy cái danh giáo sư (phó giáo sư) để làm gì?

Trước mắt là được nhà nước vinh danh nơi công cộng mà thường là Văn Miếu - Quốc Tử Giám.

Để có quyền “dạy bảo” người “chưa giáo sư” kể cả khi kiến thức chuyên môn không hơn họ.

Để suốt đời là giáo sư, về hưu vẫn là giáo sư, chết vẫn là giáo sư, để gia phả lưu hậu thế tự hào dòng tộc mình “nhiều giáo sư lắm”?

Và cuối cùng, để tăng nguồn thu dù thực ra thu nhập từ nguồn “chính ngạch” là không đáng kể.

Sau những xì xào về “tiến sĩ rởm” giờ lại đến “giáo sư rởm”, báo Tienphong.vn viết: “Chuyện chỉ có ở Việt Nam: Giáo sư “rởm” xét duyệt ứng viên giáo sư “thật”. [1]

Bài báo viết: “Giáo sư, phó giáo sư được bổ nhiệm nhưng chỉ 30% có thể đạt chuẩn quốc tế (theo Giáo sư Đỗ Trần Cát, nguyên Tổng thư ký Hội đồng Chức danh giáo sư nhà nước).

Thực tế nếu tính chuẩn giáo sư, phó giáo sư quốc tế phải có 50-100 công bố trên tạp chí thuộc danh sách ISI thì còn ít hơn nhiều”.

Nếu tham nhũng là những “bầy sâu” đục khoét ngân sách nhà nước, móc túi người dân, làm băng hoại đạo đức xã hội thì những “tiến sĩ rởm”, “giáo sư rởm” ấy đục khoét cái gì?

Phải chăng “bầy sâu” ấy đang nghiến ngấu trí tuệ và niềm tin của người Việt để thải ra thói háo danh làm lụn bại cả nền văn hóa?

Nước Việt và người Việt có cần nhiều “đồ rởm” như vậy?

Tài liệu tham khảo:

[1]https://www.tienphong.vn/giao-duc/chuyen-chi-co-o-viet-nam-giao-su-rom-xet-duyet-ung-vien-giao-su-that-1137953.tpo



Phần nhận xét hiển thị trên trang

LỊCH SỬ CỦA NỖI LO ÂU...


Ảnh đại diện của Lê Vĩnh Tài, Trong hình ảnh có thể có: 1 người


Từ thế hệ này đến thế hệ kia
Các ông Vua thơ thay nhau biến mất
Thay nhau xuất hiện
Vị trí của họ dĩ nhiên là khả kính
Dĩ nhiên nhiều khả nghi
Có ông Vua thơ hay tái lập trật tự
Để lấy lại sự kính trọng của các thần dân
Cá biệt cũng có ông cù lần
Nên khi ổng múa lân
Có thi sĩ tiêu tùng
Thi sĩ phải rút lui
Không dám thí mạng cùi
Không dám làm vật hy sinh
Cho bóng tối
Cũng có kẻ hân hoan
Mệnh mang điên loạn
Vì Muốn được truyền ngôi
Chứ không phải thí mạng cùi
Rất uổng
Ông Vua thơ luôn miệng nhắc
- Nếu các anh muốn làm thi sĩ
Hãy xắn tay làm đi
Chứ đừng vì
Bất cứ cái gì
Mà không chịu đi
Làm thi sĩ
Đất nước nhân dân
Cơm gạo miếng ăn
Tôn giáo thánh thần
Đã rất nhiều lần
Không cần thi sĩ
Ngôi đền của thi sĩ
Vang rền trong Nguyễn Quang Thiều
Cay đắng trong Sara
Dịu dàng trong Bằng Việt
Đau đớn trong Nguyễn Duy
Chết lặng trong Lưu Quang Vũ
Bốc cháy trong Thanh Thảo
Và làm phỏng cả tay như Trần Mạnh Hảo
Khi nào người ta mới in lại để các nhà thơ miền Nam ngày xưa thành cơn bão?
Những ai xâm nhập và làm cháy ngôi đền?
- Tất cả những người
Sợ lửa nên tăm tối
Và làm thơ hơi vội
Ai rút lui, ai lẩn trốn?
Ai không chịu rút lui và giả vờ lẩn trốn?
Hỗn độn mù mờ
Như thơ giả dại
Còn sót lại
Những nhà thơ chưa kịp làm thẻ nhà thơ
Vì ảnh chụp hơi mờ
Những nhà thơ nhận phần thất bại
Thiên tai
Không phải thiên tài
Mà cũng không cần thiên tài
“Thời tôi sống có bao nhiêu câu hỏi?” [*]
Chỉ cần đừng trả lời hàng hai
Cái khổ nhất
Là phải vượt qua những cái lý
Ù lỳ lâm ly rất bí
Của những nhà thơ
Mà thực ra là nhà thờ
Suốt ngày thích công chúng tưởng niệm mình
Và nếu cần, kiếm tí tiền công đức
Cần một ngọn lửa
Rất nhiều ngọn lửa
Vì ngay cả nhà thơ hay nhà thờ
Cũng cần dọn dẹp
Để con chiên bước vào linh thiêng, bỏ dép
Ngắm các thi sĩ thật đẹp
Bởi không lẽ nhân dân cứ mãi là đám người cơ cực?
Không có quyền lực
Cũng hơi hơi tức
Mẹ khóc rấm rứt
Số phận nhà thơ
Không ai gánh vác mà không gặp tai hoạ
Nên nhà thơ hay
Tam tinh
Tá hoả
Chỉ xin nhà thơ đừng “rũ bùn đứng dậy sáng loà” [**]
Làm chói mắt
Nhân dân không nhìn thấy
________________
[*] thơ Nguyễn Trọng Tạo.
[**] thơ Nguyễn Đình Thi.


Phần nhận xét hiển thị trên trang

bên lề đời nhau


bên lề đời nhau
ngăn cách bởi lằn ranh vô hình, khắc nghiệt
như biển cả mênh mông xa khuất bến bờ
như bí ẩn vực sâu, khát khao niềm thấu đáy
như cao thẳm xanh kia thức dậy nỗi hoang mê
níu muôn sợi tơ trời
dệt bức mành mong manh, hư ảnh
cho nhẹ nhàng hơn khúc khuỷu đường trần
đi mải miết bên lằn ranh định mệnh
hạnh phúc cô đơn trôi về phía vô cùng



Phần nhận xét hiển thị trên trang

KU BÚA TRẢ HIẾU CHA MẸ



Không hiểu sao mà từ đó giờ tôi chưa bao giờ viết về cha mẹ của mình, hôm nay sẽ viết. Như đại đa số người sinh ra và lớn lên thời bao cấp, cha mẹ tôi bị nhiễm những cái thói hư tật xấu mà cái nghèo do CNXH gây ra. Họ không được đi học đầy đủ và giáo dục tới nơi tới chốn. Đôi lúc họ cư xử rất quê mùa. Cái mặt của họ còn chứa đầy ký ức và di sản của một thời bao cấp nghèo đói. Họ sinh ra trong sự khó khăn nên không muốn con mình phải cực khổ.
Tôi may mắn khi sinh ra trong gia đình cho tôi tự do lựa chọn ngành học và nghề nghiệp. Họ cho tôi tiền đi học, mua xe cho tôi và sau này khi tôi lập gia đình họ sẽ hỗ trợ về mặt tài chính hết mình. Tuy nhiên, có đôi lúc họ vẫn bị nhiễm tư duy an phận và những giá trị Nho Giáo làm tôi rất khó chịu. Nhưng chẳng là gì cả. Họ vẫn là cha mẹ của tôi – những nhà đầu tư thiên thần của riêng tôi.
Vậy tôi sẽ làm gì để trả ơn họ? Gần 30 tuổi mà chỉ là thằng chạy xe ôm kiêm gõ blog nghèo nên tôi chẳng biết phải làm gì. Nhưng tôi nghĩ, là một người con Việt Nam chính nghĩa, tôi sẽ làm những điều sau để trả hiếu cha mẹ.
1. Tôi sẽ học tập thật giỏi để có kiến thức để phát triển ở bất cứ đâu.
2. Tôi sẽ đi làm và không ăn tiền trợ cấp cha mẹ nữa.
3. Tôi sẽ lâu lâu dẫn họ đi ăn ở ngoài.
4. Tôi sẽ tìm một cô gái trong mơ, lập gia đình với cô ấy. Nhưng sẽ không bắt cô ấy làm dâu.
5. Tôi sẽ làm một người chồng lý tưởng của một cô gái. Để khi mẹ tôi nhìn vào cô gái ấy, bà ta có thể yên tâm vì thế giới đã bớt đi một cô gái cô đơn.
6. Tôi sẽ sống trung thực, không gian dối và luôn giúp đỡ người khác.
7. Tôi sẽ làm thật nhiều tiền, để tạo nhiều việc làm và giúp nhiều người nhất có thể.
8. Tôi sẽ mua và xây nhà ở Sài Gòn, Vũng Tàu, Nha Trang và Đà Lạt. Mỗi lần cha mẹ tôi chán hay buồn, họ có thể chuyển chỗ ở – đi du lịch không tốn tiền.
9. Tôi sẽ phấn đấu vì một nước Việt trong sạch và dân chủ đáng mơ ước trong mắt tôi và cha mẹ.
10. Và cuối cùng, tôi và Vợ tôi sẽ đẻ vài đứa cháu cho cha mẹ ẵm. Và mấy đứa nhỏ đó sẽ được giáo dục để trở thành những con người như tôi .
Để trả hiếu cha mẹ thì không cần làm gì ghê gớm hay sến đâu. Bạn chỉ cần sống trung thực, không gian dối – hãy trở thành một con người cha mẹ có thể tự hào về mình. Đó là cách tôi trả hiếu cha mẹ. Bạn thì sao?
PS: cái quan trọng nhất này nè – “Tôi sẽ làm một người chồng lý tưởng của một cô gái. Để khi mẹ tôi nhìn vào cô gái ấy, bà ta có thể yên tâm vì thế giới đã bớt đi một cô gái cô đơn.”
Ku Búa @ Cafe Ku Búa

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Vladimir Putin – Tập Cận Bình vạn tuế


Chúng ta chúc mừng nhau. Ảnh: Internet
Thời Mao Trạch Đông thường nghe dân Trung Quốc hô “Mao Trạch Đông vạn tuế”, “Chủ tịch Mao muôn muôn năm”. CM tháng 10 Nga thành công, người Nga cũng hô “Lenin muôn năm” rồi “Stalin sống mãi”.

Nhưng cả ba không thể “muôn năm” như mong đợi, các ông đã chết như bao người không vĩ đại khác.
Ngồi ghế “muôn năm”, các ông gây biết bao chuyện, kéo lùi sự phát triển bởi quyền lực không được kiểm soát và xung quanh họ chỉ là những “yes men – những kẻ gọi dạ, bảo vâng”.
Vì thế con cháu đã thay đổi Hiến pháp theo kiểu phương Tây, không cho phép ai được giữ chức chủ tịch, tổng thống, thủ tướng hay TBT quá hai nhiệm kỳ.
Tuy nhiên, với sự lãnh đạo tài tình của Putin ở nước Nga và Tập Cận Bình ở Trung Hoa, dường như dân chúng “muốn” các ông tại vị càng lâu càng tốt.
Trước khi về hưu, Elsin rút trong túi ra con bài Putin đặt vào ghế Thủ tướng và ngồi đó 1 năm cho tới khi làm Tổng thống Nga.
Hiến pháp Nga không cho phép ai ngồi lâu quá 2 nhiệm kỳ 4 năm nhưng lại cho phép sau khi hết tổng thống có thể làm thủ tướng và quay lại làm tổng thống.
Putin giữ ghế tổng thống 8 năm từ năm 2000 đến 2008, sau đó làm thủ tướng tạm thời 4 năm tới 2012. Sau đó tranh cử tổng thống và lại trúng trong cơn mưa nước mắt. Hiến pháp Nga thay đổi cho phép nhiệm kỳ tổng thống 6 năm và năm nay (2018) Putin lại ứng cử.
Không cần bỏ phiếu cũng biết Putin sẽ tại vị tới năm 2024 và chưa chừng khi đó hiến pháp lại thay đổi cho phép Putin giữ ghế đến cuối đời. Putin ôm ghế quyền lực tới 25 năm, 2 lần làm thủ tướng, 4 lần làm tổng thống, dù hiến pháp rất dân chủ.
Học bài đó của người Nga vĩ đại, ngày 11-3, quốc hội Trung Quốc vừa xóa bỏ giới hạn nhiệm kỳ cho chức chủ tịch nước, cho phép ông Tập Cận Bình tiếp tục giữ chức chủ tịch nước sau hai nhiệm kỳ, có thể giữ ghế đến trọn đời. Tập Cận Bình muôn năm.
Theo tờ Economist, khi Putin lên nắm quyền (2000) chỉ có 2% người Nga biết dùng internet. Bản thân Putin không biết dùng PC và ông gọi internet là dự án của CIA. Nhưng cũng không cản nổi người Nga tiếp cận thông tin trên thế giới. Hiện đã có 70% dân Nga dùng web.
Dù bị thách thức như thế nhưng giới trẻ Nga vẫn tin Putin gần như tuyệt đối, 86% thanh niên ở lứa tuổi 18-24 ủng hộ Putin. Chuyện ông trúng cử vài nhiệm kỳ nữa được coi là bình thường ở nước Nga.
Trung Quốc không bầu chủ tịch nước bằng phiếu phổ thông mà quốc hội đại diện cho dân bầu. Quốc hội phải nghe đảng, đảng phải nghe Tập. Tập muốn như Putin, Tập sẽ được.
Putin cho con búp bê Dmitry Medvedev đóng thế vai tổng thống thì Tập cũng tìm ra một con tương tự vào vai TBT để ông yên tâm làm chủ tịch nước. Chưa chừng hiến pháp sẽ cấp cho Tập quyền lãnh đạo tối cao, vừa là tổng thống/chủ tịch đảng.
Chủ Nhật (18-3) này nước Nga sẽ có tổng thống Putin “vừa mới vừa cũ”. Vài năm nữa Trung Hoa vĩ đại sẽ có Tập chủ tịch “vừa cũ vừa mới”.
Một quốc gia với diện tích thứ 3 thế giới, nền kinh tế thứ 2 toàn cầu, 1,4 tỷ người đông dân nhất hành tinh như Trung Quốc xứng đáng có một chủ tịch Tập suốt đời như Mao Trạch Đông.
Một nước Nga rộng lớn nhất thế giới với tài nguyên giầu nhất thế giới cũng nên có một Putin tổng thống mãi mãi.
Ngày xưa ở Trung Hoa có một bạo chúa bị bao người mong cho hắn chết đi nhưng có một bà già lại mong cho ông ta vạn tuế.
Vua nghe tin đến hỏi, bà thành thật kể đã sống cả thế kỷ và trải qua nhiều đời bạo chúa, đời sau tàn bạo hơn đời trước. Vì thế bà mong ông này sống mãi, nếu có phải chết thì bà chết thay.
Dân có hô “Tập Cận Bình vạn tuế – 萬歲” như thời Mao và hồng vệ binh, và “Vladimir Putin muôn năm – cто лет” như thời Lenin-Stalin với hồng quân thì cũng bình thường, bởi để hai nước láng giềng Nga và Trung Hoa thành vĩ đại họ luôn cần một người muôn tuổi (𨷈𣦮)”
HM. 17-3-2018

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Amazon vào Việt Nam sẽ như thế nào?


NGUYỄN TUẤN 2018-03-15 - Theo báo cáo của tập đoàn nghiên cứu thị trường Kantar Worldpanel, thị trường thương mại điện tử của Việt Nam là một trong những thị trường thương mại điện tử phát triển nhanh nhất trên toàn cầu. Năm 2016, doanh thu thương mại điện tử của Việt Nam tăng 23% đạt 5 tỷ USD, chiếm 3% tổng doanh thu bán lẻ trong nước. Tốc độ tăng trưởng được ước tính là 25% trong năm 2017, và dự kiến ​​sẽ tiếp tục tăng trong ba năm tới.


Bên ngoài một cửa hàng Amazon Go tại Seattle, 
Washington, 16/6/2017. (Ảnh minh họa) AFP
Sự khởi đầu tại Việt Nam
Việt Nam hiện là thị trường màu mỡ nhận được thu hút đầu tư của nhiều đại gia thương mại điện tử nước ngoài. Trước khi Amazon công bố vào Việt Nam trong tháng 3 năm 2018, tập đoàn Thương Mại Điện Tử Alibaba của tỷ phú người Trung Quốc Jack Ma cũng lấn sâu hơn vào Việt Nam bằng việc mua lại Lazada, một trong năm cổng thương mại điện tử được coi là lớn nhất hiện nay tại Việt Nam.

Vào ngày 14 tháng 3 năm 2018, Giám đốc kinh doanh toàn cầu của Amazon tại Singapore ông Gijae Seong đã có mặt tại diễn đàn Toàn cảnh Thương mại điện tử Việt Nam 2018 (VOBF) tổ chức tại Hà Nội.

Ông cho biết chiến lược, kế hoạch chính thức gia nhập vào thị trường Việt Nam, bằng cách khởi động một chương trình hợp tác cùng với Hiệp hội thương mại điện tử Việt Nam (VECOM) để tổ chức các chương trình huấn luyện hỗ trợ các doanh nghiệp vừa và nhỏ có thể bán hàng, xuất khẩu trực tiếp sản phẩm ra thị trường thế giới.

Ông Seong trả lời với báo chí rằng: “Chúng tôi đang xây dựng đội ngũ nhân viên để giúp đỡ người bán, chủ thương hiệu, nhà sản xuất để giúp họ tận dụng kênh phân phối trực tuyến bán hàng toàn cầu, tiếp cận khách hàng qua các trang bán hàng của Amazon”
Chúng tôi đang xây dựng đội ngũ nhân viên để giúp đỡ người bán, chủ thương hiệu, nhà sản xuất để giúp họ tận dụng kênh phân phối trực tuyến bán hàng toàn cầu.
- Ông Gijea Seong
Ngoài việc hợp tác với Hiệp hội Thương mại Điện tử Việt Nam, thì người đại diện của Amazon cũng không cho biết kế hoạch nào về việc tham gia vào thị trường 90 triệu dân, hay ít nhất một tên miền .vn nào đang được Amazon xây dựng. Ông chỉ đề cập đến việc hiện tại, Amazon đang tìm kiếm các nhà sản xuất, doanh nghiệp và triển khai các hoạt động liên quan đến việc hỗ trợ doanh nghiệp Việt Nam xuất khẩu sản phẩm trên nền tảng của Amazon.
Để lý giải về điều này, ông Nguyễn Ngọc Dũng, phó chủ tịch Hiệp hội Thương mại Điện tử Việt Nam cho báo chí biết như sau: “Phía Amazon nhận thấy có rất nhiều website nhận đơn mua hàng về Việt Nam, trong khi đó, ở chiều ngược lại, hầu như không có doanh nghiệp Việt Nam nào rao bán sản phẩm trên Amazon. Vì vậy, họ muốn thúc đẩy theo chiều ngược lại, nghĩa là đưa sản phẩm Việt Nam ra toàn cầu”
Giải thích về lý do tại sao nhiều doanh nghiệp Việt Nam nhận mua hàng từ Amazon về, nhưng ít doanh nghiệp bán hàng trên Amazon hơn so với trang mạng của Trung Quốc, ông Nguyễn Ngọc Dũng cho rằng:
“Một số cá nhân, doanh nghiệp chủ động đăng ký bán hàng trên Amazon nhưng lại vướng mắc nhiều về vấn đề thủ tục pháp lý mà không biết giải quyết như thế nào”

Cách thức hoạt động

063_186224723.jpg
Các hộp hàng đi xuống băng truyền tại Trung tâm San Bernardino của Amazon, ngày 29 tháng 10 năm 2013. (Ảnh minh họa) AFP
Đại diện của Amazon khẳng định sẽ hỗ trợ các doanh nghiệp vừa và nhỏ của Việt nam bán hàng trên Amazon thông qua dịch vụ FBA, tức là các nhà sản xuất Việt Nam chỉ cần tập trung sản xuất, tìm kiếm khách hàng và đưa về kho lưu trữ, khi có đơn hàng Amazon sẽ đóng gói và vận chuyển cho khách.
Bạn Ngọc Nga cũng là một thành viên tham gia hệ thống của Amazon cho chúng tôi biết qua email: “Bên phía Amazon họ có kho hàng anh, họ sẽ chuyển hàng đi khắp thế giới cho mình, đừng nói là không chỉ người Mỹ. Ở nước ngoài mọi người cũng sử dụng nhiều trang mạng xã hội khác nhau, em có thể chạy quảng cáo thông qua các trang mạng xã hội dẫn họ vào shop trên Amazon”.
Như vậy việc Amazon vào thị trường Việt nam cũng với mong muốn đưa hàng hóa Việt Nam được xuất khẩu ra nước ngoài, cũng như người nước ngoài có thể mua hàng của Việt Nam.
Amazon vào Việt Nam thì nó dùng cho các doanh nghiệp muốn xuất khẩu và người nước ngoài muốn mua hàng của Việt Nam chứ không phải dành cho người tiêu dùng.
- Chị H.Thương
Chị Huyền Thương, quản lý marketing của một công ty truyền thông tại Việt Nam cho rằng, ban đầu khi nghe tin Amazon vào Việt Nam thì nghĩ có thể mua được các mặt hàng từ Mỹ mà trước đây muốn mua mà không được nhưng giờ có thể sẽ dễ dàng hơn rất nhiều, nhưng khi có thông tin chính thức về Amazon, chị cho biết:
Em nghĩ Amazon vào Việt Nam thì nó dùng cho các doanh nghiệp muốn xuất khẩu và người nước ngoài muốn mua hàng của Việt Nam chứ không phải dành cho người tiêu dùng như em. Amazon vào Việt Nam có thể theo hình thức B2B có nghĩ là từ doanh nghiệp này buôn bán qua doanh nghiệp khác, hoặc cũng có thể là B2C nghĩa là từ doanh nghiệp đến thẳng khách hàng, nhưng em thấy vậy chỉ dành cho khách hàng ở nước ngoài muốn mua hàng của Việt Nam.”
Amazon hiện tại có mặt tại 13 quốc gia trên thế giới. Hai quốc gia mới nhất mà Amazon tiến quân gần đây là Brazil và Australia. Hơn 51% mặt hàng bán trên Amazon đều đến từ bên thứ 3 và 25% doanh số bán lẻ thuộc về người bán đến từ hàng trăm quốc gia trên thế giới. Những người bán hàng trên Amazon có mặt tại 172 quốc gia, trong đó có Việt Nam.
Tập đoàn Alibaba của Trung Quốc có mặt tại thị trường Việt Nam từ năm ngoái và cho biết đã thu hút hàng chục nghìn thành viên tham gia kinh doanh chỉ sau nửa năm. Trong khi đó mặc dù chưa chính thức gia nhập Việt Nam nhưng Amazon hiện đã có khoảng 200 doanh nghiệp Việt Nam là thành viên.
Theo báo cáo của tập đoàn nghiên cứu thị trường Kantar Worldpanel, thị trường thương mại điện tử của Việt Nam là một trong những thị trường thương mại điện tử phát triển nhanh nhất trên toàn cầu. Năm 2016, doanh thu thương mại điện tử của Việt Nam tăng 23% đạt 5 tỷ USD, chiếm 3% tổng doanh thu bán lẻ trong nước. Tốc độ tăng trưởng được ước tính là 25% trong năm 2017, và dự kiến ​​sẽ tiếp tục tăng trong ba năm tới.
https://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/how-will-amazon-be-brought-to-vietnam-03152018155626.html

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Tập và Vương: Cặp đôi sẽ lãnh đạo Trung Quốc suốt đời


Hoàn toàn đúng như dư luận dự báo. Cặp đôi sẽ lãnh đạo Trung Quốc suốt đời là Tập Cận Bình và Vương Kỳ Sơn đã được bầu với số phiếu tuyệt đối. Nước Việt chúng ta sẽ khốn khổ với hai ông này. Vương Kỳ Sơn trở thành Phó Chủ tịch Trung Quốc đã phá vỡ thông lệ 20 năm của lịch sử Đảng Cộng sản Trung Quốc bởi đây là lần đầu tiên, một đảng viên phổ thông, không phải Ủy viên Ban Chấp hành Trung ương Đảng Cộng sản Trung Quốc nắm giữ chức vụ này. Ông thường được so sánh với người được cho là dẫn dắt ông vào con đường chính trị là cựu thủ tướng Chu Dung Cơ. Cả hai người đều năng động và sẵn sàng thay đổi. Cả hai đều được gọi bằng danh hiệu "trưởng đội cứu hỏa" vì khả năng đối phó khủng hoảng. Các tư chất đó khiến nhiều người cho rằng ông Vương làm thủ tướng thì sẽ tốt hơn thủ tướng hiện thời là ông Lý Khắc Cường. TheoBrooklings, công chúng Trung Quốc xem Vương Kỳ Sơn như người lãnh đạo có năng lực và đáng tin cậy trong các thời kỳ khủng hoảng. Dựa trên kinh nghiệm trước đây của ông, Vương sẽ thúc đẩy phát triển thương mại và đầu tư nước ngoài, tự do hóa hệ thống tài chính Trung Quốc, cải cách thuế khóa vốn rất quan trọng trong quan hệ kinh tế giữa trung ương - địa phương. Cha vợ ông là Diêu Y Lâm, cựu ủy viên Bộ chính trị và Phó thủ tướng.
Ông Tập Cận Bình tái đắc cử chủ tịch Trung Quốc
17/03/2018 (NLĐO) - Quốc hội Trung Quốc ngày 17-3 đã bỏ phiếu bầu lại ông Tập Cận Bình làm chủ tịch nước. Theo kết quả bỏ phiếu, tất cả 2.970 đại biểu đã bỏ phiếu cho ông Tập. Cũng tại cuộc họp, ông Vương Kỳ Sơn, cựu chủ nhiệm Ủy ban Kiểm tra kỷ luật trung ương đảng Cộng sản Trung Quốc, được bầu làm phó chủ tịch nước với số phiếu gần như tuyệt đối (2969 phiếu thuận, 1 phiếu chống).
Ông Tập Cận Bình bắt tay ông Vương Kỳ Sơn 
(trái) sau phiên bỏ phiếu. Ảnh: Reuters
Cuộc bỏ phiếu diễn ra tại Đại lễ đường Nhân dân ở thủ đô Bắc Kinh và có sự chứng kiến của báo giới. Ông Vương là đồng minh thân cận của ông Tập và là người cầm chịch cuộc chiến chống tham nhũng "đả hổ diệt ruồi" từ cuối năm 2012.

Ngoài ra, ông Vương còn có kinh nghiệm trong việc xử lý mối quan hệ với Mỹ. Khi còn làm phó thủ tướng, ông Vương đã dẫn đầu phái đoàn tham dự các cuộc hội đàm kinh tế với Washington. Một số nguồn tin nói mối quan hệ Trung - Mỹ đóng vai trò quan trọng việc ông Vương được bầu làm phó chủ tịch nước.

Trước đó, trong ngày 11-3, quốc hội Trung Quốc đã thông qua hiến pháp chỉnh sửa, trong đó có nội dung xóa bỏ giới hạn số lượng nhiệm kỳ đối với vị trí chủ tịch và phó chủ tịch nước.

Hải Ngọc (Theo Reuters)
https://nld.com.vn/thoi-su-quoc-te/ong-tap-can-binh-tai-dac-cu-chu-tich-trung-quoc-2018031710212707.htm

Phần nhận xét hiển thị trên trang