Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Thứ Sáu, 16 tháng 3, 2018

Vụ “mất tích” 213 container, cần xử lý “nghiêm” và “chỉnh”



Bùi Hoàng Tám
(Dân trí) - Người xưa có câu “Con voi chui lọt lỗ kim” để chỉ cái sự vô lý đến hoang đường ở đời. Song, nếu so với vụ “mất tích” 213 container ở cảng Cát Lái thì hình tượng trên trở nên “lỏm loi” đến kinh ngạc.

Lý do, nếu mỗi container loại “mèng mèng” 20 ft (khoảng gần 40m2) thì 213 container X 40m2 kia to như một… quả núi.

Thế mà nó lại chiu qua cái “lỗ kim” mang tên Hải quan của TP HCM thì quả là điều đến các nhà văn viễn tưởng giàu trí tưởng tượng bậc nhất thế giới cũng không “sang tác” ra được. Song, thực tế nó đã diễn ra tại một “cửa ải” lớn nhất Việt Nam.

Thế nhưng, theo kết quả của Cục Hải quan TP HCM báo cáo thì hình thức xử lý còn ngạc nhiên hơn nữa.

Theo báo Dân trí, Cục Hải quan TP.HCM đã thực hiện kiểm điểm, xử lý điều chuyển vị trí công tác 29 công chức có liên quan, sau đó có xử lý thêm như kỷ luật các công chức bằng hình thức khiển trách đối với 2 công chức liên quan đến việc hủy BOA (hệ thống xác nhận hàng hóa quá cảnh đã làm thủ tục hải quan ở cửa khẩu nơi đi) trên hệ thống; 11 công chức và 1 lãnh đạo Đội giám sát có liên quan đến việc hàng đã ra khỏi cảng nhưng không lưu hồ sơ bị kỷ luật hạ 2 mức phân loại (xuống mức hoàn thành nhiệm vụ nhưng còn hạn chế về năng lực).

Ba lãnh đạo Chi cục và 3 đội trưởng của hải quan theo các thời kỳ có liên quan đến vụ việc bị hạ một mức phân loại (xuống mức hoàn thành tốt nhiệm vụ).

Tóm lại,, ngoài 3 cán bộ bị bắt giam thì hình thức xử lý ở đây chỉ là “kiểm điểm”, “điều chuyển”, “khiển trách” và “hạ mức phân loại”.

Có lẽ cũng nên nhắc lại, Hải quan chính là phên dậu quốc gia không chỉ về hàng hóa mà còn là an ninh quốc phòng.

Nếu chỉ là hàng hóa, chỉ với 213 container thôi cũng đã gây ra rất nhiều hệ lụy cho nền kinh tế.

Song, giả sử (xin giả sử thôi), trong số container đó chỉ cần 1 container là hàng quốc phòng, ví dụ như vũ khí chẳng hạn, thì sự phá hoại an ninh quốc gia là không lường.

Cũng xin thưa rằng trong dư luận, ngành Hải quan xưa nay vốn không ít điều tiếng trong lĩnh vực “hành dân”. Chỉ riêng “thành tích” này thôi đã không thể chấp nhận, nay còn thêm việc “mất tích” này thì càng không thể chấp nhận.

Vì thế, việc Bộ Tài chính gửi công văn để Tổng cục Hải quan yêu cầu Cục Hải quan TP.HCM kiểm điểm, xử lý kỷ luật lại 29 cán bộ vụ 213 container mất tích tại TP.HCM là việc làm nghiêm túc và cần thiết .

Ông Nguyễn Phi Hùng, Cục trưởng Cục Điều tra chống buôn lậu (thuộc Tổng cục Hải quan) còn khẳng định: "Những cán bộ, công chức nào vi phạm nghiệp vụ đều bị xử lý nghiêm khắc, không được bao che, dung túng sai phạm" là việc làm đáng hoan nghênh.

Có lẽ sự việc rồi đây không chỉ dừng ở việc 3 cán bộ Hải quan bị bắt giam mà hoàn toàn có thể, sẽ còn thêm những đối tượng nữa.

Tuy nhiên, việc xử lý hành chính 29 cán bộ nói trên hình như mới dừng ở mức “nghiêm” mà chưa “chỉnh – chuẩn”.

Nói thẳng, với việc “mất tích” 213 container, ngoài 3 đối tượng bị bắt giam thì nhiều vị nữa phải mất chức và đưa ra khỏi ngành. Còn nếu cứ duy trì xử lý hành chính kiểu “kiểm điểm”, “điều chuyển”, “khiển trách”, “hạ mức phân loại” hoặc cao hơn nữa như “cảnh cáo” chẳng hạn, thì mới “nghiêm” mà “chỉnh”.

Cách đây chưa lâu, toàn ngành Hải quan đã từng long trọng “thề” không tham nhũng, tiêu cực. Muốn lời thề này không thành “cá trê chui ống” thì việc xử lý những cán bộ vi phạm phải thật sự “nghiêm” và “chỉnh”, phải không các bạn?

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Google Maps hoạt động như thế nào?



Google Maps đã trở thành một phần thiết yếu của internet trong một thập kỷ trở lại đây, nhưng rất ít người biết cách thức hoạt động của nó như thế nào. Còn đối với những người còn lại, nó gần giống như một phép màu.
Lấy ví dụ, làm thế nào Google có thể tạo ra một bản đồ chính xác đến như vậy cho từng vùng miền? Làm sao nó có thể thu thập nhiều dữ liệu như vậy? Ai làm việc để giữ cho Google Maps được duy trì và cập nhật? Thêm vào đó là những câu hỏi về hệ thống điều kiện giao thông thời gian thực, tốc độ giới hạn tạm thời, và giờ mở cửa của các doanh nghiệp lân cận?
Bằng một cách nào đó mà những chức năng phức tạp này hoạt động quá tốt, đó là lý do dẫn đến việc quá nhiều người trong chúng ta phụ thuộc vào nó trong công việc di chuyển hàng ngày. Vì vậy đã đến lúc bạn cần biết về cách thức hoạt động của công cụ này. Bài viết dưới đây sẽ vén màn điều kỳ diệu này.

Tại sao Google lại cho ra đời Maps?

Nhiệm vụ đại chúng của Google là “tổ chức thông tin về thế giới và làm nó có thể truy cập cũng như hữu ích trên toàn cầu”. Nhiều, những không phải là tất cả, dự án ngày nay của Google tập trung vào nhiệm vụ này, một nhiệm vụ phụ thuộc vào việc thu thập, tổ chức và hiểu được hàng triệu gigabyte dữ liệu.

Google Maps thu thập một lượng thông tin ngoại tuyến khổng lồ và sau đó công bố chúng trực tuyến.
Google Maps thu thập một lượng thông tin ngoại tuyến khổng lồ và sau đó công bố chúng trực tuyến.
Nhưng những thông tin mà Google đang cố tổ chức không chỉ trực tuyến. Rất nhiều trong số đó ngoại tuyến. Trong cuộc nói chuyện với The Atlantic, Manik Gupta, giám đốc quản lý sản phẩm của Google Maps, giải thích: “Khi cuộc sống của chúng ta càng được cải thiện, chúng ta đang cố gắng thu hẹp khoảng cách giữa những gì chúng ta thấy trong đời thực và [những gì chúng ta thấy trực tuyến], và Maps thực sự đóng vai trò này".
Ở mức cơ bản nhất, Google Maps thu thập một lượng thông tin ngoại tuyến khổng lồ và sau đó công bố chúng trực tuyến. Chúng ta đang nói về những thứ như mạng lưới đường cao tốc, những biển báo giao thông, những tên đường và tên doanh nghiệp. Và trong tương lai, có thể Google Maps còn làm được nhiều hơn thế nữa.

Thu thập dữ liệu cho Google Maps

Khi nói đến việc thu thập dữ liệu để giúp duy trì và cải thiện Google Maps, có vẻ như không bao giờ là đủ- và còn ấn tượng hơn khi không có thông tin nào có tuổi đời quá 3 năm. Đây là một dự án thực sự rất lớn.

Map Partner

Để giúp sức cho sự cố gắng này, Google cộng tác với: “những nguồn dữ liệu toàn diện và chính xác nhất” thông qua chương trình Base Map Partner Program. Một lượng lớn các cơ quan nộp những dữ liệu vector chi tiết đến Google, một vài cái tên có thể kể đến là: Cục Kiểm lâm Hoa Kỳ, Cục Công viên Quốc gia Hoa Kỳ, Cục Khảo sát Địa chất Hoa Kỳ, bên cạnh đó còn rất nhiều đơn vị khác.
Những dữ liệu này được dùng để xác định những đường ranh giới và sông ngòi bị thay đổi, hiển thị những con đường mới và nhiều thứ khác, và điều này giữ “bản đồ cơ bản”luôn được cập nhật tốt nhất có thể.

Street View

Google Street View là một chuyến hành trình không bao giờ kết thúc. Với một lượng cực lớn những phương triện di chuyển trên toàn thế giới, mục tiêu của họ là lặp lại việc di chuyển trên tất cả những con đường mà họ tìm thấy và chụp những bức ảnh 360 độ mọi nơi mà họ đến.
 Google hiển thị những hình ảnh Street View của họ lên trên bản đồ cơ bản.
Google hiển thị những hình ảnh Street View của họ lên trên bản đồ cơ bản.
Dựa trên công nghệ GPS được tích hợp trên những phương tiện đó, Google hiển thị những hình ảnh Street View của họ lên trên bản đồ cơ bản.
Street View làm được nhiều điều hơn chỉ là một bức tranh toàn cảnh về những con đường và địa điểm được khâu lại. Sử dụng công nghệ nhận diện ký tự quang học (OCR) luôn được cải thiện, Google có thể “đọc” được những thứ như bảng hiệu đường, biển báo giao thông, và tên doanh nghiệp.
Những thứ OCR đọc được sẽ được xử lý và chuyển thành dữ liệu điều hướng mà Google Maps có thể kết hợp vào cơ sở dữ liệu của nó. Nếu tên của một con đường đã bị thay đổi kể từ lần cuối nó được chụp, một bức ảnh Street View mới hơn sẽ phát hiện ra. Đây cũng (một phần) là cách mà Google xây dựng một cơ sỡ dữ liệu chi tiết về doanh nghiệp địa phương khổng lồ.

Những vệ tinh

Một lớp khác của Google Maps và tầm nhìn từ vệ tinh. Đây là một bản phối gần gũi với Google Earth, kết hợp những tấm ảnh chụp từ vệ tinh có độ phân giải cao với nhau.
Những hình ảnh này được đối chiếu chéo với những lớp khác của dữ liệu, như của Street View và các Map Partners. Điều này giúp Maps thu thập những thay đổi về địa lý, những công trình mới hay được tu sửa, vân vân…

Những dịch vụ vị trí

Không có nhiều thông tin có sẵn về cách chính xác mà Google sử dụng những dịch vụ địa điểm di động để giữ Maps luôn được cập nhật kịp thời, nhưng rõ ràng là nó đóng một vai trò quan trọng.
Đúng vậy, nếu Google có quyền truy cập vào dữ liệu vị trí được thu thập bởi smartphone của bạn, bạn là một phần trong hệ thống cải thiện và mở rộng Maps của Google.
Maps có thể giả định rằng có sự sai lệch, và sẽ theo đó mà điều chỉnh hướng đi.
Maps có thể giả định rằng có sự sai lệch, và sẽ theo đó mà điều chỉnh hướng đi.
Dữ liệu vị trí của bạn có thể được sử dụng vào những việc như cập nhật tình hình giao thông thời gian thực, ước lượng tốc độ giao thông hiện thời, xác định độ sai lệch. Nếu một tuyến đường thường ngày đông đúc nhưng hiện tại lại cực vắng, Maps có thể giả định rằng có sự sai lệch, và sẽ theo đó mà điều chỉnh hướng đi.
Google cũng sử dụng dữ liệu này để ước lượng những giờ mà những ngành khác nhau bận rộn. Nó làm điều này bằng cách theo dõi lưu lượng người đi bộ trong những toà nhà riêng biệt. Có vẻ như hơi rùng rợn, nhưng nó là một nỗ lực khác để mang những thông tin ngoại tuyến lên trực tuyến.

Những người dùng Google Maps

Google Map Maker là một phương tiện khác của Google để thực hiện thu thập dữ liệu đám đông cho Maps, và đây là một chương trình đã có từ 2008.
Hoạt động với nhiều điểm giống với OpenStreetMap. Google Map Maker cho phép bất cứ ai cũng có thể đóng góp những hiểu biết địa phương của họ cho Google Maps. Tin tốt là hầu hết chức năng này đã được tự tích hợp vào Maps, và Maps Maker sẽ được đóng lại vào năm nay khi sự chuyển đổi đã hoàn tất.
Người dùng có thể chỉnh sửa bản đồ của Google với sự đóng góp của chính mình.
Người dùng có thể chỉnh sửa bản đồ của Google với sự đóng góp của chính mình.
Một cách ngắn gọn, người dùng có thể chỉnh sửa bản đồ của Google với sự đóng góp của chính mình. Bạn có thể thêm và chỉnh sửa những địa điểm, những con đường mới và nhiều thứ khác. Và nếu bạn nghĩ mình có thể trốn thoát sau khi cố tình phá hoại, hãy nghĩ lại: những chỉnh sửa của người dùng có thể được xem lại bởi những người dùng khác.
Điều này có nghĩa là có một lực lượng cực lớn những người biên tập giữ cho Google Maps được cập nhật 24/7. Điều này đặc biệt hữu dụng để đưa những nơi-khó-đến lên bản đồ và để thu thập những hiểu biết mà mặt khác nằm ngoài tầm với hoặc để ý của Google.

Những hướng dẫn địa phương

Giống như lực lượng biên tập viên, Google cũng có hàng triệu Local Guides. Local Guides là một tính năng làm gợi nhớ đến Foursquare và là nỗ lực của Google để thu thập một lớp dữ liệu chủ quan hơn để đặt lên trên lớp bản đồ cơ bản của mình.
Khi bạn đang ở trong Google Maps, đến với phần My Contributions và bạn có thể tìm kiếm những địa điểm khác nhau trong khu vực của mình. Bằng cách để lại một nhận xét, trả lời vài câu hỏi, và đăng tải một bức ảnh, bạn có thể đóng góp thêm vào lớp dữ liệu thêm này.
Những hiểu biết địa phương này giúp Maps biết được những thứ như cảm nhận về một quán café, một khách sạn có bãi đậu xe hay không, hoặc một nhà hàn có món chay hay không. Đổi lại những đóng góp này, những người dùng có thể nhận được những phần thưởng như được tăng dung lượng của Google Drive.

Làm dữ liệu trở nên có nghĩa

Như bạn có thể thấy, lượng dữ liệu được thu thập bởi Google là khổng lồ như thể nào và chúng ta vẫn chưa chạm đến những sự kết hợp dịch vụ khác.
Những lớp dữ liệu này, khi được xử lý, là thứ sẽ cho chúng ta quyền truy cập đến tất cả những thông tin tìm thấy trên Google Maps. Nhưng điều gì sẽ làm cho tất cả những dữ liệu này có nghĩa?
Nó cũng tương tự như những loại thuật toán đã khiến Google trở thành ông hoàng như hiện nay. Những thuật toán này, có vẻ như cực kỳ phức tạp và tuyệt mật, hoạt động để làm sạch dữ liệu, tìm ra những sự mâu thuẫn, và kết hợp tất cả chúng lại với nhau để làm chúng có ích hơn.
Google có những đội ngũ trên khắp thế giới để giữ mọi thứ được cập nhật ở những đất nước mà nó có mặt.
Google có những đội ngũ trên khắp thế giới để giữ mọi thứ được cập nhật ở những đất nước mà nó có mặt.
Lấy ví dụ, khi Street View quét những hình ảnh biển hiệu đường và những tên doanh nghiệp, những thuật toán có thể cố gắng tạo ra những mạng lưới đường bằng cách phiên dịch những biển hiệu đường. Cùng lúc đó, dữ liệu vị trí sẽ được đưa vào để tìm ra tuyến đường ngắn nhất từ A đến B.
Mặc dù những thuật toán luôn được cải thiện, chúng chỉ có thể làm được đến đó, vì vậy tất cả những dữ liệu này cũng được tham gia xử lý bởi rất nhiều người. Nếu có thứ gì đó mà những thuật toán của Google không thể tìm ra ý nghĩa đằng sau, một thành viên trong đội sẽ xem xét và giải quyết nó.
Thông thường, những logic đường giao nhau được nhập vào bằng tay và những con đường mới được tự con người đưa về đúng chỗ. Điều này bởi vì đôi khi cách tốt nhất để hiểu được những thứ được trông thấy trên đường là giao nhiệm vụ này cho một con người.
Không cần phải bàn cãi, đây là một nhiệm vụ thực sự to lớn. Đó là lý do mà Google có những đội ngũ trên khắp thế giới để giữ mọi thứ được cập nhật ở những đất nước mà nó có mặt.

Khi có một sai sót trên Google Maps

Mỗi ngày, một lượng lớn sự thay đổi được áp dụng lên Google Maps. Một vài trong số này có thể là sự thêm vào những địa điểm và con đường mới trong khi những thay đổi khác có thể gây ra lỗi.
Nhiều trong những lỗi này được sửa ngẫu nhiên bởi những thành viên của cộng đồng: Chỉnh sửa miêu tả về địa điểm, thêm những tuyến đường, và hơn thế nữa. Nhưng trên tất cả, Google có một đội ngũ với quy mô lớn những con người làm việc với hàng ngàn bản báo cáo được nộp lên Google mỗi ngày.
Mỗi ngày, một lượng lớn sự thay đổi được áp dụng lên Google Maps.
Mỗi ngày, một lượng lớn sự thay đổi được áp dụng lên Google Maps.
Mặt tốt của những báo cáo này là nó được xem xét và thực thi bằng tay. Việc này được thực hiện với Atlas, chương trình chỉnh sửa bản đồ của chính Google. Những tuyến đường mới được vẽ bằng tay, những con đường được kết nối, những tòa nhà mới được đưa lên bản đồ, v.v.
Đây là một dự án khổng lồ không bao giờ kết thúc. Với hàng ngàn những con đường mới được xây dựng mỗi ngày và những thành phố thay đổi luật giao thông khi cần thiết, Google Maps sẽ luôn trong tình trạng chiến đấu để giữ mọi thứ được chính xác.

Google Maps: Một trọng trách lớn lao

Trong khi Google thường được coi “chỉ là một bản đồ khác”, chúng ta đã hơi xem thường những lớp dữ liệu khổng lồ của nó. Tất cả những điều trên kết hợp lại với nhau và tạo ra một dịch vụ mà nhiều người trong số chúng ta đang trở nên phụ thuộc vào – một dịch vụ dẫn đầu, bỏ rất xa những đối thủ của mình.
Từ việc di chuyển hàng triệu dặm, sử dụng những thuật toán cực kỳ phức tạp, đòi hỏi lượng nguồn nhập vào từ con người khổng lồ, Google Maps là thứ gì đó đáng ngưỡng mộ.
Google Maps đã được lên kế hoạch để đóng một vai trò quan trọng trong quá trình sản xuất xe tự lái của hãng.
Google Maps đã được lên kế hoạch để đóng một vai trò quan trọng trong quá trình sản xuất xe tự lái của hãng.
Tất nhiên là Google vẫn chưa dừng ở đây. Google Maps đã được lên kế hoạch để đóng một vai trò quan trọng trong quá trình sản xuất xe tự lái của hãng. Và càng nhiều thông tin mang tính chủ quan, những hình ảnh và video được liên kết với Maps, ứng dụng này có thể trở thành bản hướng dẫn của thế giới chứ không chỉ là bản đồ thế giới như hiện nay.
Cập nhật: 28/10/2017Theo congngheviet/ Khoahoc.tv

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Hé lộ thù lao của những phụ nữ phục vụ Kim Jong-il


Thanh Hảo
VNN - Các nhà chức trách Triều Tiên đang tổ chức một đợt tuyển mộ các cô gái trẻ đẹp tham gia vào "đội ngũ phục vụ" cho Chủ tịch Kim Jong-un.

Theo báo Chosun Ilbo của Hàn Quốc, đội ngũ giải trí gồm các ca sĩ và vũ công từng biểu diễn cho cha của ông Kim Jong-un, cố Chủ tịch Kim Jong-il, đã bị giải thể ngay sau khi ông này qua đời vào tháng 12/2011. Mỗi thành viên được yêu cầu ký vào một cam kết bí mật, đổi lại họ nhận được tiền vào quà tặng.

Chosun Ilbo nêu cụ thể: Mỗi thành viên của đội ngũ giải trí nhận được khoản tiền 4.000 USD trước khi trở về quê hương. Còn những ai làm tạp vụ và lau dọn tại các dinh thự và biệt thự mùa hè của gia đình ông Kim nhận được một nửa con số này. Ngoài ra, họ cũng được tặng các thiết bị gia dụng.
Báo Anh Telegraph dẫn lời ông Toshimitsu Shigemura, một giáo sư tại Đại học Waseda của Tokyo và là người nghiên cứu sâu về các vấn đề Triều Tiên, bình luận rằng Kim Jong-un nghi những người phục vụ thời cha ông biết quá nhiều bí mật quốc gia.

"Sau khi lên nắm quyền, ông Kim không tin bất kỳ ai và ra lệnh điều tra toàn bộ các quan chức trong chính quyền, từ cấp cao nhất tới thấp nhất", giáo sư Shigemura nói.

Theo Fox News, việc tuyển mộ và thành lập đội ngũ phục vụ mới trùng với dịp mãn hạn 3 năm chịu tang cha của ông Kim Jong-un.
  

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Sự cáo chung của nền văn học Xô Viết

V. Erofiev, báo Văn học (tiếng Nga), ngày 4 tháng 7 năm 1990, số 27, tr. 10
Đào Tuấn Ảnh dịch


Theo tôi, văn học Xô Viết đã kết thúc. Có thể, thậm chí đó là một cái xác đã nguội lạnh, một nhà tư tưởng đầu to lặng lẽ và như thể e thẹn, từ giã cõi đời. Không sao, tôi sẽ là người cuối cùng khóc trên lễ tang, nhưng tôi cũng sẽ vui lòng đọc lời ai điếu.
Evgeni Zamiatin, tác giả tuyệt vời của cuốn tiểu thuyết “Chúng ta” đã từng nhận xét vào năm 1920, rằng, nếu đất nước chúng ta không có tự do ngôn luận, thì nền văn học Nga chỉ có mỗi một tương lai – đó là quá khứ của nó. Gìơ đây, với niềm hi vọng thận trọng, có thể nói rằng văn học Nga, nếu như được hồi sinh, nó sẽ có tương lai của mình – trong tương lai.
Văn học Xô Viết là con đẻ của quan điểm hiện thực xã hội chủ nghĩa được nhân lên bởi sự yếu đuối của cá tính con người nhà văn lo bảo vệ miếng cơm manh áo của mình và mơ ước vinh quang cùng chỗ đứng bên cạnh quyền lực, cạnh những kẻ, nếu không bôi nhọ thánh thần, thì cũng bôi nhọ tư tưởng nhân loại. Toà tháp khổng lồ của văn học Xô Viết hiện thực xã hội chủ nghĩa mang phong cách barok, nhiều phòng, được tính xây cho muôn đời và mặc dù được xây cẩu thả (có quá nhiều bột nhão rẻ tiền), toà tháp này đã tồn tại qua hàng thập niên, được phiên bản ở những nền văn hoá hiện thực xã hội chủ nghĩa kề cận khác.

Những năm cuối đời, qua được cú sốc Stalin, văn học Xô Viết tồn tại (theo quán tính – cái gọi là life after life – những người kế tiếp nó vẫn còn đang tồn tại đến bây giờ) ở ba bộ phận. Từng bộ phận hiện đang nếm trải khủng hoảng.
Tôi nói về văn học chính thống, văn học nông thôn và văn học liberal, hiểu rõ tính ước lệ của cách chia này, bởi những bộ phận văn học ấy thường xuyên có hiện tượng xâm nhập lẫn nhau. Ngoài ra, mỗi nhà văn có tài ở mức độ nào đó đều có thước đo riêng của mình và thường là không xếp vừa vào một sơ đồ nào. Tuy nhiên, tính sơ đồ gần như bao giờ cũng là cơ sở cho cái nhìn phân tích, và những mất mát do nó đem lại được đền bù bằng tính rõ ràng của bức tranh chung.
Văn học chính thống dựa trên nguyên tắc tính Đảng được xác định vào những năm 30-40 của thế kỉ trước. Bản chất của văn học này là khát vọng hừng hực hướng tới những nhiệm vụ ngoài văn học, xây dựng con người mới mà giới li khai gọi bằng thuật ngữ homo sovieticus và dẫn tới chức năng xã hội đơn điệu. CNHTXHCN dạy phải nhìn thực tại trong khí thế cách mạng, chính vì vậy nó phủ nhận thực tại vì tương lai, mang định hướng khắc phục cái đang diễn ra, tràn ngập những hứa hẹn trống rỗng và sự hằn thù giai cấp không giới hạn.
Trong thời kì Bregienev, cũng như xã hội nói chung, CNHTXHCN mắc tệ tham nhũng nặng nề. Nếu như vào thời Stalin các nhà văn phục vụ CNHTXHCN, thì thời Bregienev – CNHTXHCN phục vụ quyền lợi của nhà văn. Tác giả sử dụng CNHTXHCN không phải để khẳng định lí tưởng, mà để tự khẳng định mình. Bề ngoài điều này không dễ nhận ra, song bên trong nó phá vỡ dần bản thân tinh thần phục vụ vô điều kiện, và về thực chất, đã góp phần cho sự suy đồi của toàn bộ hệ thống, cuối cùng dẫn tới việc xã hội bắt đầu biến đổi mô hình của mình. Chính trong lòng chủ nghĩa Bregienev đã nảy mầm perestroika.
Đặt câu hỏi đại loại: kiểu nhà văn chính thống thời Bregienev, chẳng hạn như G. Markov, tin tưởng bao nhiêu vào những điều anh ta viết, xem ra có vẻ không đúng chỗ, bởi không được lịch thiệp cho lắm. Về điều này chẳng những không bàn đến, mà còn không cả nghĩ đến. Bệnh tâm thần phân liệt toàn xã hội tạo nên một kiểu nhà văn đặc biệt, trở thành người thể hiện tư tưởng quốc gia ở đằng sau bàn giấy và người sùng bái xã hội tiêu thụ ở nhà nghỉ của mình. Điều này thì can hệ gì tới văn học? Chỉ cần nói tới một điều ít nhiều ai cũng thấy là quan trọng, đó là văn học chính thống có hàng trăm nghìn độc giả mà nó góp phần hình thành sở thích và biến đổi ý thức của họ. Trong điều kiện một xã hội đóng kín, khi mỗi người có vừa đủ cái quyền mà anh ta nhận được bởi vị trí xã hội của mình, loại văn học “nô bộc” [nguyên văn: literaturnaia nomenklatura] không hiếm khi đầu cơ những đề tài bị cấm đoán hoặc nửa cấm đoán. Văn học này, như người ta gọi, là văn học thư kí, được viết bởi những tổng thư kí có ảnh hưởng của Hội nhà văn và chính vì vậy nó được bảo vệ khỏi sự tấn công của kiểm duyệt, cũng như của phê bình.
Các đề tài huý kị bao gồm: Stalin (đề tài được phát triển chẳng hạn như trong các tiẻu thuyết lịch sử của A. Chaikovski), những đặc điểm của tính cách Nga (ở đây văn học chính thống gần gũi với mặt bảo thủ của văn học nông thôn), phong trào tập thể hoá, phong trào li khai, di tản, những vấn đề của thanh niên, v.v.. Không cần phải nói, ai cũng biết những đề tài này đã bị bóp méo và người đọc bị lầm lạc một cách có ý thức. Nhưng khi những đề tài này xuất hiện trên những ấn phẩm của xuất bản kiểm duyệt, trở thành độc quyền của văn học chính thống, ngang với loại đề tài giật gân về hoạt động ở bên ngoài của phản gián Xô Viết, hay chiến tranh Afganistan, - độc giả đại chúng bị đói thông tin hăng hái lao theo những cuốn sách văn học “thư kí” và lấy làm thoả mãn bởi được tiếp xúc với những đề tài hiếm, nóng bỏng này và cùng lúc bị trả giá: đầu óc của họ trở nên hỗn loạn. Bằng điều đó văn học chính thống, nếu không thực hiện nhiệm vụ giáo dục người đọc theo tinh thần cộng sản đến cùng, thì cũng kịp làm cho họ lầm lạc và ngu muội.
Bắt đầu Cải tổ, văn học chính thống bị lúng túng. Nó những tưởng đó là một mưu chước gì đó ở phía trên mà mình không có khả năng hiểu được. Thời gian trôi đi, chính bản thân nó đã lĩnh đòn giáng xuống. Mất mát của nó lớn tới nỗi nó đã mất cả cái raison dêtre của mình.
Trước tiên nó đánh mất vai trò nhà tư tưởng và vị thế bất khả chạm tới. Là sản phẩm của một xã hội bịt kín, văn học chính thống chỉ có thể tồn tại trong những điều kiện của môi trường khép kín. Tuy vậy, phê bình liberal bắt đầu lôi nó ra để cười nhạo, chỉ ra sự bất lực, đần độn và tính khuôn sáo của nó.
Văn học chính thống trở thành kẻ chống đối không khoan nhượng những thay đổi. Sự chống đối rõ rệt hơn cả thể hiện ở những phát biểu của Iu. Bondarev, người so sánh những lực lượng mới trong văn học với bọn phát xít tấn công Liên Xô năm 1941, điều từ miệng người lính cựu đã trở thành lời buộc tội quyết liệt.
Đứng trước sự đỗ vỡ của bản thân, lẽ ra văn học chính thống phải dựng lên được những bi kịch tầm cỡ Shakespeare diễn ra với thế hệ lớn tuổi gần 70 năm mới nhận ra sự tồn tại vô nghĩa của mình ở đời, bởi đã dâng hiến nó cho những lí tưởng giả trá trong khi hoàn toàn không tin vào những giá trị siêu hình. Nhưng văn học chính thống quá yếu đuối để phản ánh những xung đột thực sự và luôn chỉ ưa thích đấu tranh bằng những âm mưu chính trị, lợi dụng những mối quan hệ cũ của mình. Có một vài nhà văn chính thống cũng muốn “đổi mầu”, song lại sợ người ta không đưa tay cho mình.
Sự phân hoá và tan rã của văn học chính thống không có ý nghĩa nhiều lắm đối với sự phát triển tiếp tục của văn học, vì giữa các nhà văn chính thống thực ra cũng không có người tài (sự giễu nhại sắc sảo mĩ học HTXHCN rất phổ biến ở các nhà văn trẻ thuộc trường phái ý tưởng), song sự phá sản của họ dẫn tới những thay đổi có thể cảm nhận được của các thang giá trị trong văn học - xã hội.
Sự suy sụp của văn học nông thôn nhạy cảm hơn đối với đời sống văn học, bởi đây là nói về những nhà văn có tài hơn, và về mặt xã hội là những người có nhân cách hơn.
Văn học nông thôn hình thành trong thời kì hậu Stalin, mô tả hoàn cảnh khủng khiếp của nông thôn Nga do công cuộc tập thể hoá và những bất hạnh của chiến tranh và thời kì hậu chiến mang lại. Dòng văn học này đã dựng lên được những chân dung không phải không chói sáng về những kẻ kì quặc ở nông thôn, các triết gia “cây nhà lá vườn”, những nhà thông thái dân gian, tham dự vào sự phát triển quá trình tự ý thức dân tộc. Nhân vật trung tâm của dòng văn học này là hình tượng người phụ nữ mộ đạo (chẳng hạn như trong truyện ngắn Sân nhà Matrona của A. Solzenisin, một truyện ngắn gần với văn học nông thôn), mặc dù phải chịu đựng gánh nặng cuộc đời vẫn mang trong mình thiên tính tôn giáo.
Vào những năm 1970 văn học nông thôn đạt được sự độc lập của mình thông qua những đại diện xuất sắc Astafiev, Belov và Rasputin, truyền bá tinh thần yêu nước. Văn học nông thôn có sự cao ngạo tôn giáo, thậm chí cao ngạo chính trị, dũng cảm tham gia vào phong trào bảo vệ môi trường.
Với thời gian, mọi sự đã thay đổi. Và sự thay đổi này diễn ra từ trước Cải tổ, nhưng trong thời gian Cải tổ trở nên sâu sắc hơn. Sự phát triển của phong trào sùng phương Tây trong xã hội Xô Viết, tuy hỗn độn và không được y chuẩn, song lại rất chắc chắn, khiến trong đất nước xuất hiện cơ sở xã hội cho những cải cách, dẫn đến những xung đột ngày càng tăng giữa văn học nông thôn và xã hội. Văn học nông thôn tố cáo, than vãn nhiều hơn là ca tụng. Xuất hiện ba kẻ thù không đội trời chung đối với nó.
Kẻ thù thứ nhất, cũng thật lạ, chính là phụ nữ. Nếu như trước đây trong vai trò người mộ đạo người phụ nữ còn là nhân vật tích cực, thì bây giờ, trong hình tượng người đàn bà nhạy cảm, thậm chí sa đoạ, nhân vật này lại là mầm mống của ác quỷ. Chính là người phụ nữ, trong cơn săn lùng những khoái lạc cuộc đời, đã trở thành (theo tinh thần sô vanh đàn ông) kẻ phái hoại mẫu gia đình Nga và tạo ra loại đàn ông yếu đuối.
Kẻ thù thứ hai là thanh niên và gắn với nó là văn hoá hưởng thụ. Nhạc rock-en-roll gây cho các nhà văn nông thôn nỗi căm thù nhục thể. Thứ âm nhạc này, theo họ, là anh em về mặt tinh thần với sida. Nỗi căm ghét tương tự gây ra nơi họ còn là aerobika. Với lối suy nghĩ đơn giản, họ cho đó là một thứ khiêu dâm thực thụ. Và cũng không chỉ có thể, bất cứ sản phẩm nào của phương Tây làm thương tổn tới cái gọi là tinh thần Nga thuần khiết cũng đều làm cho họ căm ghét. Trong văn học nông thôn, cũng như trong văn học dân gian cổ, có sự phân chia quyết liệt giữa “người mình” và “kẻ khác”: ta với chúng ăn mặc, suy nghĩ khác nhau và không thể nào hoà hợp ở phương diện con người.
“Kẻ khác” còn là dân Do Thái và những người khác giống nói chung (kẻ thù thứ ba có mặt khắp nơi). Đây là đề tài tế nhị của các nhà văn nông thôn. Họ triển khai đề tài này một cách thầm lén, mờ ảo, vòng vèo, song không hề biết mệt mỏi. Các nhà văn nông thôn thực sự lo ngại ảnh hưởng của người Do Thái đối với vận mệnh của lịch sử Nga. Ý thức “ảm đạm” của họ được tạo bởi mong muốn có từ trong lịch sử: đổ trách nhiệm lên “người lạ” về những thảm hoạ xảy ra trong đất nước, tìm kiếm kẻ thù và bằng lòng thù hận đối với nó khuấy động các phong trào dân tộc. (Mới hiểu tại sao một đất nước chiến thắng phát xít Đức nay lại là nơi phát sinh và bành trướng những phong trào phát xít mới! – ĐTA)
Nói một cách ngắn gọn, văn học nông thôn không phải là đề tài mà là một khái niệm thuộc thế giới quan. Ở nước Nga, cũng như ở các nước có số lượng lớn người làm nông nghiệp (Canada, Ba Lan, v.v.), loại văn học này có truyền thống lây nhiễm tinh thần cứu chuộc tôn giáo, sự kết hợp kì lạ của hỗn tạp giữa tính vượt trội dân tộc, tính đặc biệt tôn giáo với hàng loạt những thiếu hụt về chất lượng. Cứ xem văn học nông thôn của chúng ta thì thấy rõ. Nó nằm trên trục của văn xuôi tình cảm - trữ tình và tôn giáo. Ngôn ngữ của nó ngập tràn phương ngữ, nhưng cùng lúc lại thống thiết cao cả, nhiều lúc gây nhức nhối khó chịu thậm chí cả khi mô tả những bi kịch thực sự của cách mạng và phong trào tập thể hoá. Các nhà văn nông thôn xem ra không bị cuốn theo các giá trị Xô Viết, song giọng điệu cổ hủ của họ gây ức chế người đọc bởi sự tẻ nhạt, vô vị.
Sự cứu vãn tình thế họ nhìn thấy trong ước mơ thần quyền mờ ảo đầy chất lãng mạn tôn giáo, thay thế những mơ tưởng hảo huyền của CNHTXHCN là tư tưởng không kém phần quái dị, ở đó lòng hận thù ghen tức chiến thắng tình yêu, và sự suy sụp hiện tại của dòng văn học học này hoàn toàn không ngẫu nhiên: được nuôi dưỡng bằng thù hận nó không tránh khỏi tự tàn phá, làm người đọc hoặc ngạc nhiên, hoặc chán ghét.
Vấn đề quan trọng nhất của văn học Nga luôn là sự phì đại đạo đức, bệnh gây áp lực đạo đức thái quá lên người đọc. Bệnh này mang tính lịch sử, có nghĩa là căn bệnh mãn tính. Có thể tìm thấy nó ngay ở các nhà cổ điển thế kỉ XIX Dostoevski và Tolstoi. Căn bệnh này luôn được tiếp nhận như một nét đặc trưng của văn học Nga và đúng là đối với người đọc nước ngoài đó là cái một cái gì đấy lạ lẫm, hấp dẫn. Theo tôi, cái khác lạ đó trong sự phát triển thái quá quan điểm xã hội rất thường hay đưa văn học Nga ra khỏi những nhiệm vụ mỹ học, đi vào lĩnh vực giao giảng đạo đức tẻ nhạt. Văn học thường xuyên được đo bằng mức độ gay cấn và tính cấp thiết của những vấn đề xã hội. Tôi không nói rằng CNHTXHCN là không cần thiết, cứ để cho mọi cái tồn tại, song coi văn học dân tộc chỉ là nền văn học có khuynh hướng xã hội, thì đó quả là khổ sai và buồn tẻ!
Văn học nông thôn và văn học liberal, mỗi thứ phì đại đạo đức theo cách của mình.
Văn học liberal, con đẻ của thời kỳ “ấm dần” Khrupsov, đã và đang được coi là một khuynh hướng văn học trung thực. Dòng văn học này tạo dựng nền nếp cho chính phạm trù văn chương và bằng điều đó một thời gian dài đã lôi cuốn được độc giả, lớp độc giả đói sự thật.
Khát vọng của văn học liberal là làm sao nói lên sự thật nhiều nhất, điều đi ngược lại chính sách kiểm duyệt. Kiểm duyệt ở đây đã thể hiện ảnh hưởng của mình ở phương diện cơ cấu hình thức, làm cho văn học liberal suy đồi bằng cuộc chiến với mình và luôn làm nó bị ám ảnh bởi những ảo tưởng; kiểm duyệt đồng thời cũng làm hỏng cả người đọc luôn thích thú mỗi khi nghi ngờ nhà văn che đậy “một cái gì đó” mang thái độ chống đối, miệt thị. Nhà văn bị chuyên môn hoá về khoản “chống đối, miệt thị” và thôi không còn suy nghĩ nữa.
Văn học liberal rất hoan nghênh perestroika và ở vào giai đoạn đầu nó đóng vai trò mà từ lâu đã mơ ước: vai trò thẩm phán luận tội xã hội theo luật định đạo đức và lẽ phải. Song niềm vui sướng không kéo dài: perestroika, khác với thời kỳ “ấm dần” Khru.psov, đối với văn học liberal là không có đáy và trong cái giếng đó rất nhiều tác phẩm đã bị chìm nghỉm – những tác phẩm mới chiều hôm qua còn được coi là dũng cảm.
Gìơ đây sự tự do của tổ quốc, dù nó đầy đủ tới mức nào, đã nhanh chóng làm cũ đi những tác phẩm “dũng cảm”, điều thấy rất rõ ở những tác phẩm như “Những đứa con phố Arbát” của Rybakov hoặc những vở kịch liberal của Satrov.
Một mảng văn học to lớn được gọi là văn học liberal, đã chết, mang theo mình công sức lao động bao năm trời của rất nhiều các nhà văn. Tôi còn nhớ cái khoảnh khắc đầy kịch tính khi các nhà thơ, lần đầu tiên đứng trên sân khấu, tự do đọc những bài thơ bí mật của họ sáng tác vào thời kì Bregenev, đã lần lượt bị thất bại. Các nhà thơ không còn cần thiết đối với những thính giả trẻ tuổi, những kẻ đã vỗ tay nhạo báng, huýt sáo đuổi họ xuống sân khấu.
“Nhà thơ ở nước Nga còn lớn hơn nhà thơ” – Evtusenko nói, hi vọng bằng câu nói đó tôn vinh vị thế của nhà thơ ở nước Nga. Nhưng ông không hiểu được rằng chính trong vị thế đó nhà thơ trở nên nhỏ hơn nhà thơ, bởi vì anh ta đã bị suy thoái với tư cách nhà thơ. Ở nước Nga, nhà văn cùng lúc phải đóng nhiều vai trò: vừa là cha đạo, vừa là thẩm phán, là nhà xã hội học, tư vấn về tình yêu và hôn nhân, vừa là nhà kinh tế, lại vừa là nhà thần bí. Đóng nhiều vai như vậy không hiếm khi nhà văn hoá ra lại chẳng là ai cả, không cảm nhận được đặc trưng của ngôn ngữ nghệ thuật và tư duy hình tượng khác thường của văn học. Anh ta thuê mượn phong cách như thể rent-a-car, chỉ để đạt được cái mục đích chức năng xã hội của mình. Chính vì vậy, trước nay ở ta hài hước, giễu nhại bị đối xử một cách nghi ngại, bị coi là sự phá hoại cái nhìn nghiêm túc đối với văn học với tư cách là người khai sáng xã hội, cũng chính vì vậy yếu tố trò chơi trong nghệ thuật làm các nhà quản lý văn học nổi giận chẳng kém gì trước thái độ chính trị của Soljenisin.
Văn học chống đối xã hội cứng nhắc trong vị thế liberal và li khai đã hoàn thành sứ mệnh xã hội mà than ôi văn học đã buộc phải gánh vác trong thời kỳ của một nhà nước khép kín. Trong xã hội hậu không tưởng đã đến lúc phải quay trở về với văn học theo đúng nghĩa của nó.
Văn học mới, văn học tương lai, nền văn học thế chỗ cho cái đã chết, sẽ được trợ giúp bởi kinh nghiệm của Nabokov, Joice, Zamiatin, Platônov, Dobychin, những người khai lập “văn học phi lí Nga”, các nhà văn giờ đây đang được “phục hồi” ở ta. Kinh nghiệm này quý giá bởi nó hướng tới ngôn từ như một thực tại mang ý nghĩa độc lập. Lời - một giá trị tự tại, một sự vật mang nghĩa vật thể. Trong tiểu thuyết, điều quan trọng không chỉ là xây dựng hình tượng con người, tính cách xác định, mà còn là cái mà tôi có thể gọi tên một cách giản dị - văn xuôi.
Gìơ đây xuất hiện một văn học khác, một nền văn học đối lập với văn học cũ trước hết bởi nó sẵn sàng đối thoại với mọi nền văn hoá, kể cả nền văn hoá xã xôi nhất về mặt không gian và thời gian, để kiến tạo một cấu trúc đa nghĩa, đa phong cách dựa trên kinh nghiệm của triết học Nga từ Tradaev tới Florenski, kinh nghiệm hiện sinh của nghệ thuật thế giới, những phát hiện của triết học bản thể thế kỷ XX, những cái, nhìn chung, từng nằm bên ngoài văn hoá Xô Viết, để thích ứng với điều kiện của tự thể hiện tự do và khước từ tính đầu cơ báo chí.
Đối với chúng ta, đối thoại với những nền văn hoá khác cần thiết như khí trời để thở. Trong sự cách li văn hoá, một lần nữa, chúng ta đánh mất cơ may có được để vượt qua chủ nghĩa tỉnh lẻ và sự chai lì hủ lậu.
Sự kết thúc nền văn học mang gánh nặng của tính xã hội thái qúa cả ở mảng chính thống cũng như mảng li khai của nó có nghĩa bắt đầu khả năng của một cuộc hồi sinh. Những mầm mống của một nền văn học khác, dù chúng có nhỏ bé như thế nào, cũng làm cho chúng ta hi vọng.
Như vậy, đó là những lễ an táng may mắn, trùng khớp với lễ an táng nền chính trị - xã hội đồi bại, những lễ an táng mang lại hi vọng rằng ở nước Nga, một đất nước theo truyền thống có rất nhiều tài năng, sẽ xuất hiện một nền văn học không lớn hơn, cũng không nhỏ hơn văn học.

1989


Phần nhận xét hiển thị trên trang

Chuyện “giật mình” của Bí thư Nguyễn Thiện Nhân


>> Hé lộ bài huấn luyện tâm lý của “đội quân sắc đẹp” Triều Tiên
>> Sân vận động Chi Lăng được bán 'thần tốc' như thế nào?
>> BĐS đất nền Nam Đà Nẵng: Tăng trưởng có như kỳ vọng?

Bùi Hoàng Tám

















(Dân trí) - Nói gì thì nói, một thành phố trung tâm kinh tế với gần chục triệu dân, đội ngũ thanh kiểm tra hùng hậu, tình hình tham nhũng cả nước đang đánh giá là khá trầm trọng mà kết quả vẫn ở tình trạng “ba không” với “hai một” thì quả là vô lý, rất đáng “giật mình” phải không các bạn?

Trong đánh giá về công tác phòng, chống tham nhũng, lãng phí trong năm 2017, Bí thư Thành ủy TPHCM Nguyễn Thiện Nhân đã “giật mình” bởi những vụ việc tham nhũng bị phát hiện quá ư… khiêm tốn.

Thực ra, chuyện phát hiện tiêu cực, tham nhũng qua cơ quan phòng chống tham nhũng ở các địa phương lâu nay nhiều nơi “khiêm tốn”, không riêng gì TP HCM.

Tuy nhiên, việc người đứng đầu cơ quan Đảng ở địa phương thẳng thắn lên tiếng thừa nhận thì không nhiều.

Song, điều thú vị ở đây còn ở chỗ, TS Nguyễn Thiện Nhân đã cụ thể hóa bằng những con số rất cụ thể. Đó là “ba không” và “hai một”.

Về “ba không”, Bí thư Nguyễn Thiện Nhân tổng kết:

Thứ nhất, toàn thành phố có hơn 37.000 bản kê khai thu nhập của cán bộ, công chức. Nhưng báo cáo nêu ra lại không có ai bị xử lý tham nhũng.

Thứ hai, thành phố chưa phát hiện tham nhũng qua giải quyết khiếu nại, tố cáo. “Thành phố có gần 10 triệu dân, khiếu nại, tố cáo mỗi năm có đến cả nghìn. Nhưng báo cáo kết luận là chưa phát hiện tham nhũng qua giải quyết khiếu nại, tố cáo. Chắc chưa đúng, thống kê chưa hết. Đọc mà thấy giật mình”.

Thứ ba, năm 2017 thành phố tổ chức 43 đoàn kiểm tra trách nhiệm người đứng đầu tại 63 đơn vị và kết quả là chưa xử lý trường hợp nào. “Tổ chức hoạt động lớn như vậy mà chưa xử lý được người đứng đầu nào cả, rõ ràng là thiếu hiệu quả”.

Về “hai một”, ông Nguyễn Thiện Nhân cũng chỉ ra hai hoạt động nhưng kết quả phát hiện xử lý tham nhũng qua tự kiểm tra nội bộ chỉ phát hiện một trường hợp. Còn hoạt động thanh tra cũng phát hiện một trường hợp có dấu hiệu tham nhũng chuyển qua cơ quan điều tra.

Như vậy chỉ với 4 từ “ba không” và “hai một”, Bí thư Nguyễn Thiện Nhân đã bắt đúng huyệt mạch của thực trạng chống tham nhũng tại TP HCM những năm vừa qua.

Trong phép chữa bệnh, khó nhất là tìm ra nguyên nhân gây bệnh. Một khi đã bắt đúng bệnh thì việc chữa trị chỉ là thời gian.

Tất nhiên, đây là việc rất khó. Song một khi đã tìm ra bệnh, chỉ ra căn nguyên cộng với sự quyết tâm thì chắc chắn sớm muộn sẽ có kết quả.

Nói gì thì nói, một thành phố trung tâm kinh tế với gần chục triệu dân, đội ngũ thanh kiểm tra hùng hậu, tình hình tham nhũng cả nước đang đánh giá là khá trầm trọng mà kết quả vẫn ở tình trạng “ba không” với “hai một” thì quả là vô lý, rất đáng “giật mình” phải không các bạn?


Phần nhận xét hiển thị trên trang

Tang vật 'khủng' đường dây đánh bạc liên quan tướng Nguyễn Thanh Hóa


Theo: Tiền Phong 

Sự việc ông Hóa vào nằm Viện 198 Bộ Công an tại Hà Nội sau khi bị đình chỉ công tác, được cho là cái cớ thể hiện sức khỏe kém, còn thực tế ông không bệnh tật gì.

Theo nguồn tin, ông Nguyễn Thanh Hóa, nguyên Cục trưởng C50 — Bộ Công an, đã nhận hơn 17 tỷ đồng của Nguyễn Văn Dương. Số tiền đưa — nhận này đang được làm rõ mục đích, để từ đó cơ quan tố tụng xem xét khởi tố bổ sung tội danh. 

Số lượng tiền “khủng” thu được từ vụ án cờ bạc đã khiến cả điều tra viên và cán bộ tố tụng phải ngạc nhiên. Khi khám xét bắt giữ, cơ quan tố tụng đã phải thuê xe tải để di chuyển tang vật.

"Vay" nhưng chưa thấy trả

Nguồn tin cho biết, bằng hình thức chuyển khoản qua nhiều tài khoản lòng vòng dưới dạng hợp đồng kinh tế và cuối cùng được rút ra bằng tiền mặt, Nguyễn Văn Dương đã chuyển đến ông Hóa hơn 17 tỷ đồng, trong đó có 12 tỷ đồng (do Dương xách va ly đến gặp ông Hóa) thể hiện là tiền ông Hóa "vay" trong khoảng thời gian năm 2016-2017, và chưa thấy có chứng cứ ông Hóa trả lại. Khoản vay này phù hợp với lời khai của Nguyễn Văn Dương trong quá trình điều tra. Ngoài ra, ông Hóa còn nhận 700 triệu đồng của các đối tượng dưới dạng "quà biếu cảm ơn, lễ tết, đi nghỉ mát…".

Sự việc ông Hóa vào nằm Viện 198 Bộ Công an tại Hà Nội sau khi bị đình chỉ công tác, được cho là cái cớ thể hiện sức khỏe kém, còn thực tế ông không bệnh tật gì. Cơ quan điều tra (CQĐT) đã có những căn cứ xác định tình trạng sức khỏe của ông Hóa mà chưa cần thực hiện giám định y khoa để phục vụ quá trình điều tra. Ngay sau khi bị bắt tại Viện 198, ông Hóa được di lý về Trại tạm giam Công an tỉnh Phú Thọ, nhốt tại khu vực biệt giam. Tình trạng sức khỏe và tinh thần của ông Hóa được đánh giá là phù hợp để CQĐT tiếp tục lấy lời khai.

Liên quan vụ án này, tính đến sáng qua (15/3/2018), CQĐT Công an tỉnh Phú Thọ đã khởi tố 83 bị can, tạm giam 38 đối tượng, nhiều đối tượng được tại ngoại, trong đó chủ yếu là người chơi bạc, đại lý viên "đổi Rik ra tiền thật", và một số người nguyên là cán bộ công an với các tội danh tổ chức đánh bạc, đánh bạc, mua bán hóa đơn, rửa tiền…

Cũng theo nguồn tin này, lượng tiền trong đường dây cờ bạc do Phan Sào Nam và Nguyễn Văn Dương cầm đầu được "chuyển hóa" qua mua, bán hóa đơn lên đến hơn 4.000 tỷ đồng với 37 liên hóa đơn, trong đó chủ yếu thể hiện qua mua bán thẻ cào điện thoại (nhiều hóa đơn có giá trị hơn 100 tỷ đồng — chủ yếu ở Hà Nội) — một trong những căn cứ để CQĐT tiến đến khởi tố tội danh rửa tiền.

Số lượng tang vật "khủng"

Theo nguồn tin, có những tình tiết nói lên số lượng tiền "khủng" thu được từ vụ án cờ bạc đã khiến cả điều tra viên và cán bộ tố tụng phải ngạc nhiên. Trong một lần khám xét ở một địa chỉ tại Quảng Ninh, các đối tượng đã để nhiều tỷ đồng trong hai thùng gỗ lớn trong ga ra ô tô. Hai thùng gỗ chứa tiền bọc trong băng dính đen chỉ được che đậy sơ sài, chèn vài thanh sắt và lốp xe hỏng lên trên. Khi khám xét bắt giữ, chiếc ô tô 7 chỗ của cơ quan tố tụng đã không thể chở hết mà phải thuê xe tải để di chuyển tang vật. Số tiền này được Phan Sào Nam khai là có được từ cờ bạc game online mà có, "để tạm" ở đó và sẽ dùng vào đầu tư một công trình xây dựng tại Quảng Ninh.
Một lần khác tại TPHCM, Cơ quan điều tra cũng đã phải mất nhiều công sức trong đêm để vận chuyển số vàng và đô-la (còn nguyên seri) thu lời bất chính từ cờ bạc trị giá lên hàng trăm tỷ đồng mà Phan Sào Nam có ý định chuyển hóa vào bất động sản. Nhân lực CQĐT đã phải đếm số vàng và đô la này từ 10 giờ đêm đến 4h30 phút sáng mới hết. Và khi CQĐT đưa "hàng" lên máy bay vận chuyển ra Hà Nội, đã phải có sự can thiệp của PA92 Công an TPHCM để giảm bỏ thủ tục đưa hàng đặc biệt qua đường hàng không. Ra đến Nội Bài, lực lượng điều tra đã phải dùng đến 4 ô tô chuyển hàng đến nơi quản lý tang vật.

Đối với 3 nhà mạng Vinaphone, Mobiphone và Viettel liên quan thế nào đến đường dây đánh bạc nghìn tỷ này, nguồn tin cho biết: Trước khi cơ quan điều tra khởi tố vụ án, một số nhà mạng từng nhận được cảnh báo của cơ quan thanh tra chuyên ngành nêu quan điểm về dấu hiệu hoạt động bất minh của các công ty của Nguyễn Văn Dương và Phan Sào Nam. Gần như chắc chắn, dấu hiệu thu lời của một số nhà mạng điện thoại đã được xem xét. Một nguồn tin cho biết, nguồn lợi nhuận này có thể bị thu hồi sau khi được làm rõ.

Việc chuyển hóa chứng cứ từ 42 triệu tài khoản (theo cách hiểu "truyền thống" thì có 42 triệu người chơi bạc game online) thành chứng cứ vật chất, đối với CQĐT là một khó khăn, vì phải có khoảng 42 triệu lời khai thể hiện trong hồ sơ điều tra. Do một con bạc có thể lập ra nhiều tài khoản, nên cơ quan tố tụng đã phải áp dụng chứng cứ điện tử để lập hồ sơ điều tra.

Đối với các nhà mạng viễn thông, trước khi cơ quan điều tra khởi tố vụ án, một số nhà mạng từng nhận được cảnh báo của cơ quan thanh tra chuyên ngành nêu quan điểm về dấu hiệu hoạt động bất minh của các công ty của Nguyễn Văn Dương và Phan Sào Nam. Gần như chắc chắn, dấu hiệu thu lời của một số nhà mạng điện thoại đã được xem xét. Một nguồn tin cho biết, nguồn lợi nhuận này có thể bị thu hồi sau khi được làm rõ.    

Truy nã 9 người liên quan Nguyễn Thanh Hóa

Công an tỉnh Phú Thọ vừa phát lệnh truy nã thêm 9 đối tượng trong vụ án "Sử dụng mạng internet chiếm đoạt tài sản, Tổ chức đánh bạc, Mua bán trái phép hóa đơn và Rửa tiền" liên quan đến ông Nguyễn Thanh Hóa — nguyên Thiếu tướng, Cục trưởng Cục cảnh sát Phòng chống tội phạm công nghệ cao (C50 — Bộ Công an).

Nhóm người bị truy nã gồm Hoàng Ngọc Tú (36 tuổi, quê Nam Định), Hoàng Thành Trung (40 tuổi, quê Quảng Ninh), Nguyễn Duy Thịnh (26 tuổi, quê Hà Tĩnh), Nguyễn Huy Bách (28 tuổi quê Quảng Ninh), Phạm Tiến Cương (31 tuổi, quê Hải Phòng), Tạ Quang Khoa (30 tuổi, quê Vĩnh Phúc), Trần Quang Hạnh (31 tuổi, quê Nam Định), Hoàng Văn Trọng (27 tuổi) và Lê Văn Kiên (40 tuổi, cùng quê Hà Nội). Công an đề nghị ai biết thông tin về các đối tượng trên báo gấp cho cơ quan công an nơi gần nhất hoặc gọi về số điện thoại: 069.2645.262.

Trước đó, ngày 11/3, Chủ tịch nước đã ký quyết định tước danh hiệu Công an nhân dân với Thiếu tướng Nguyễn Thanh Hóa. Cùng ngày, Công an tỉnh Phú Thọ ra lệnh bắt tạm giam 4 tháng với ông Hóa để điều tra về tội tổ chức đánh bạc. 



Phần nhận xét hiển thị trên trang

Không thể vô can



Anh Vũ
TNO - Trong làn sóng hoành hành của các sòng bạc trá hình game online làm tan cửa nát nhà nhiều người chơi, các nhà mạng không thể phủi trách nhiệm khi thu lợi khủng từ việc cung cấp thẻ cào để những vòi bạch tuộc này tồn tại.

Các doanh nghiệp viễn thông cho rằng, khi ký hợp tác với công ty trung gian thanh toán chỉ cung cấp giải pháp tiện ích cho thuê bao di động có thể sử dụng thẻ cào để nạp vào thẻ game. Thẻ nạp game nào thì đối tác phải quản lý về việc đó, còn việc khách hàng chơi bài, đổi thưởng lấy tiền thì nhà mạng không chịu trách nhiệm.

Lý lẽ như vậy là thiếu trách nhiệm. Bởi nếu không có sự kết nối, giám sát, quản lý của các nhà mạng, các doanh nghiệp phát triển game online dù có ba đầu sáu tay cũng khó có thể tự tung tự tác.

Theo quy trình thanh toán hiện nay, các đơn vị cung cấp dịch vụ game trực tuyến cần thiết lập một hệ thống có kết nối (trực tiếp hoặc gián tiếp) với các nhà mạng như Viettel, MobiFone, Vinaphone… để cung cấp dịch vụ về thẻ cào. Nghĩa là khi người chơi nạp thẻ, hệ thống có kết nối với các nhà mạng sẽ nhận biết thẻ đó có sử dụng được hay không. Sau khi nạp, hệ thống sẽ hủy mã thẻ và “bắn” tiền ảo vào tài khoản của người chơi. Số tiền này được phía nhà mạng trả trực tiếp hoặc gián tiếp vào tài khoản của đơn vị cung cấp dịch vụ đánh bài.

Rõ ràng, các hệ thống đánh bạc trực tuyến nói trên muốn nhận được tiền phải có kết nối với hệ thống của nhà mạng để thực hiện quá trình kiểm tra thẻ nạp. Nhưng các nhà mạng vẫn phủi tay, coi như không liên quan và để qua mắt các cơ quan chức năng, lách luật, nhà mạng không ký hợp đồng trực tiếp với những đơn vị kinh doanh mã thẻ mà thông thường sẽ ký qua một đơn vị trung gian. Thực tế cho thấy, đang có hàng chục đơn vị trung gian sẵn sàng bao trọn các dịch vụ chuyển đổi mã thẻ thành tiền và ngược lại thông qua các hoạt động trực tuyến hiện nay ở VN.

Phương thức thanh toán này đang đẩy các dòng tiền thành các thẻ cào, vật phẩm ảo và được hợp thức hóa thành một dịch vụ hợp pháp. Số tiền luân chuyển trong sới bạc được các công ty này “rửa” thành các mã thẻ cào điện thoại, thẻ game và chuyển thành tiền mặt ước tính lên tới hàng chục nghìn tỉ đồng mỗi năm. Ngoài ra còn một số ít tiền được nạp thông qua hình thức nhắn tin sms qua các dịch vụ giá trị gia tăng cũng được các đơn vị sử dụng và có sự ăn chia phần trăm theo tỷ lệ tương ứng với các nhà mạng của người dùng.

Sự thiếu trách nhiệm hay nói cách khác vì lợi nhuận khiến nhà mạng tiếp tay cho các sòng bạc online không chỉ gây thiệt hại nặng nề cho người chơi mà nó còn để lại hậu quả khôn lường. Đây chính là môi trường cho các hoạt động tài chính trái pháp luật, nhất là việc rửa tiền bẩn, gây thất thoát ngân sách thông qua việc lách, né và trốn thuế.


Phần nhận xét hiển thị trên trang