Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Thứ Tư, 14 tháng 3, 2018

Lòng tin và quyền lợi Mỹ - Việt


https://baomai.blogspot.com/
Bàn tới lịch sử của Cuộc chiến Việt Nam và kinh nghiệm bang giao với Mỹ, cần nhớ lại và mở một dấu ngoặc về "bài học" cũ của Việt Nam Cộng Hòa.

Viết về hàng không mẫu hạm USS Carl Vinson cập cảng Tiên Sa ở Đà Nẵng, báo Lao Động thuật lại việc ông Timothy Liston, Phó Tổng Lãnh sự Mỹ tại Sài Gòn lên thăm tàu và bế một cậu bé để cùng vỗ tay với những người bạn nhỏ.

Họ cùng hoà ca bài "Trái đất này là của chúng mình". Câu hát "màu da nào cũng quý cũng yêu" như chính thông điệp của cuộc gặp gỡ.

Tờ báo dẫn lời ông Liston về nỗ lực xây dựng niềm tin giữa hai nước khi ông nói: "Không chỉ có con tàu, chúng tôi đến để xây dựng lòng tin."

https://baomai.blogspot.com/
Sự kiện Hàng không mẫu hạm USS Carl Vinson tới thăm Việt Nam đầu tháng 3/2018 được quốc tế chú ý.

Nghe câu này, chắc nhiều người có thể phản hồi và đặt câu hỏi "nhưng liệu Việt Nam có tin được Mỹ hay không?"

Đây cũng là câu hỏi của chính Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu đặt ra cho Mỹ vào tháng Ba, 1975 (xem cuốn Khi Đồng Minh Tháo Chạy, chương 9).

Như chúng tôi đã có dịp bình luận: câu trả lời là "tin được nếu" niềm tin ấy được xây dựng trên căn bản chắc chắn và bền vững là Quyền lợi chung của cả hai nước.

Tôi thật ấn tượng về câu nói của ông Henry John Palmerston, cựu Thủ tướng Anh nói tại Quốc Hội nước này ngày 1 tháng 3 năm 1848:

"Nước Anh không có đồng minh vĩnh cửu, và chúng ta cũng chẳng có kẻ thù vĩnh viễn. Quyền lợi của chúng ta mới là vĩnh viễn và vĩnh cửu."

Trong những thập niên 1950-60, vì quyền lợi của Mỹ đòi hỏi phải ngăn chặn Trung cộng tràn xuống Biển Đông nên Mỹ nhảy vào Việt Nam.

https://baomai.blogspot.com/

Đến năm 1972 Nixon-Kissinger hòa hoãn được với TC vì Kissinger nói với Mao và Chu khi bay qua Bắc Kinh là Mỹ sẵn sàng ký thỏa hiệp để ra đi khỏi Việt Nam và nếu sau khi chúng tôi đã ra đi vài năm mà Cộng sản tiến tới chiếm trọn Miền Nam Việt Nam thì Mỹ cũng không trở lại nữa.

Tin rằng Mỹ sẽ không trở lại nên TC biến thành bạn và hành động ra vẻ như không còn đe dọa Mỹ ở Biển Đông nữa, để còn được hưởng những ân huệ lớn lao của Mỹ.

Khi Trung cộng trở thành bạn rồi thì Mỹ không còn lý do gì để đổ xương máu tiếp tục ở Miền Nam Việt Nam, cho nên đã bỏ Miền Nam không thương tiếc.

Một trong những bài học rút ra từ cuộc chiến là như thế này: Mỹ nhảy vào Việt Nam không phải là để "bảo vệ tự do của nhân dân Miền Nam" như Washington luôn luôn tuyên bố (và nhân dân Miền Nam luôn luôn tin tưởng) mà là để bảo vệ Quyền lợi của chính Mỹ.

Cho nên sau khi ông Nixon bắt tay được với ông Mao thì quyền lợi của Mỹ không còn đòi hỏi phải có một "tiền đồn" để chống Trung cộng ở Biển Đông nữa: mở cửa Bắc Kinh đóng cửa Sài Gòn đơn giản là như vậy.

https://baomai.blogspot.com/

Hai ông Nixon-Kissinger đã hùng hồn biện hộ cho Trung cộng khi Kissinger soạn bài cho Tổng thống Nixon trả lời Quốc Hội Hoa Kỳ rằng:

"Trung cộng và Hoa Kỳ chia sẻ nhiều quyền lợi song hành và có thể cùng nhau hành động để làm cho đời sống của nhân dân hai nước thêm phong phú."

Nhưng lịch sử đã diễn ra ngược lại: sau 40 năm ru ngủ được Mỹ, hứa hẹn sẽ tuân hành các quy tắc của luật kinh tế thị trường để Mỹ chấp thuận cho TC vào WTO (Tổ Chức Thương Mại Toàn Cầu) giúp sản xuất và bán thật nhiều hàng qua Mỹ và thị trường thế giới, TC đã làm giàu quá nhanh, trở thành cường quốc kinh tế số hai.

Vì Trung cộng cạnh tranh bất chính với Mỹ, không tuân thủ các quy luật thị trường cho nên bây giờ nhiều người Mỹ tiếc rẻ đã cho Trung cộng vào WTO, giúp nước này mạnh đủ để ra mặt chống Mỹ.

https://baomai.blogspot.com/

Nixon-Kissinger đã sai lầm mà cho rằng quyền lợi của Mỹ đi đối với quyền lợi của TC vì nước này đã thành bạn đồng phường của Mỹ (Kissinger quá siêu trong việc thuyết phục Nixon về điểm này).

Hoa Kỳ đang hối tiếc?

Bây giờ Mỹ rất hối tiếc về sự sai lầm ấy. Và Kissinger phải chịu trách nhiệm rất lớn cho sự sai lầm này cùng những thiệt hại to lớn của nước Mỹ về địa chính trị và chiến lược toàn cầu.

https://baomai.blogspot.com/

Mỹ bừng tỉnh nhưng đã quá muộn! Dù sao "better late than never:" (thà rằng muộn còn hơn là không bao giờ), Mỹ phải gấp rút xoay trục về Biển Đông.

Và khi muốn quay về Biển Đông thì Mỹ rất cần Việt Nam vì đây là "địa điểm chiến lược quan trọng nhất" như Bộ Ngoại Giao đã phân tích ngay từ năm 1950 (xem 'Khi Đồng Minh Nhảy Vào,' chương 3).

https://baomai.blogspot.com/
Giao lưu hải quân Mỹ - Việt nhân sự kiện các tàu chiến Hoa Kỳ tới Đà Nẵng đầu tháng 3/2018

Một điều chắc chắn: đó là từ nay, sẽ không bao giờ Trung cộng bỏ tham vọng đẩy Mỹ ra khỏi Biển Đông, rồi ra khỏi Tây Thái Bình Dương, rồi khỏi các đại dương khác.

Cho nên vì quyền lợi an ninh lãnh thổ của chính mình, Mỹ sẽ không bao giờ phạm phải lầm lỗi lần thứ hai là tháo chạy khỏi Biển Đông nữa.

Tại sao Trung cộng sẽ không bao giờ ngừng đẩy Mỹ ra khỏi Biển Đông để rút về tới bờ California?

Lý do là vì Bắc Kinh đã đặt ra một mục tiêu chiến lược bí mật và quan trọng nhất: đó là tới năm 2049 khi kỷ niệm 100 năm thành lập nước Cộng Hòa Nhân Dân Trung Hoa, nước này sẽ thay thế Mỹ để trở thành cường quốc số một trên thế giới.

https://baomai.blogspot.com/

Tác giả nổi tiếng về Trung cộng, ông Michael Pillsbury đã ra cuốn sách 'The Hundred Year Marathon' (Cuộc chạy đua 100 năm - xuất bản năm 2015) làm thức tỉnh các nhà chiến lược Mỹ.

Pillsbury là một chuyên gia về Trung cộng đã từng làm việc với tất cả các tổng thống Hoa Kỳ kể từ thời Nixon, và như ông viết, "tôi đã có thể có nhiều thông tin của các cơ sở tình báo và quân sự của Trung cộng hơn bất kỳ người phương Tây nào khác".

Ông viết:

https://baomai.blogspot.com/

"Từ hàng thập kỷ nay, chính phủ Hoa Kỳ đã quá hào phóng, trao thật nhiều thông tin, công nghệ, bí quyết quân sự, thông tin tình báo và những lời cố vấn về các khía cạnh chuyên môn cho người Trung cộng. Thật vậy, rất nhiều điều đã được cung cấp và cung cấp quá lâu. . . không thể có kế toán đầy đủ được về việc này! Và những gì chúng ta đã không đưa cho người Trung cộng, thì họ đã ăn cắp."

https://baomai.blogspot.com/
GS Nguyễn Tiến Hưng: "Mỹ sẽ phải luôn luôn việc tập trung vào chiến lược 'chặn lại tham vọng của Trung cộng."

Tất cả chỉ để phục vụ cho tham vọng trở thành siêu cường số một để thay thế cho Mỹ khi Trung cộng kỷ niệm 100 năm ngày ông Mao Trạch Đông tiến vào Bắc Kinh.

Chỉ còn 31 năm nữa là tới năm 2049 cho nên từ nay Mỹ sẽ phải luôn luôn việc tập trung vào chiến lược 'chặn lại tham vọng của TC.' Vì vậy mới có kế hoạch điều động tới 60% của hải lực Mỹ về Thái Bình Dương vào năm 2020.

Tất cả 14 Tổng thống Mỹ kể từ Harry Truman tới Donald Trump đều muốn duy trì vai trò lãnh đạo số một của nước Mỹ trên thế giới này - một vai trò phát xuất từ sau Thế Chiến 2, nhưng 13 ông trước chỉ nói úp úp mở mở.

https://baomai.blogspot.com/

Tới thời ông Trump - một con người bộc trực , bị coi là đồng bóng - thì ông thẳng thừng đưa ra chính sách "America First" - không chỉ có nghĩa là dành mọi ưu tiên kinh tế, thương mại, nhập cư để phục vụ quyền lợi vật chất của người Mỹ mà nó còn có một ý nghĩa chiến lược sâu xa: ông Trump muốn vãn hồi vai trò lãnh đạo của Mỹ vốn đã phai mờ đi trong thập niên vừa qua.

Lập trường này làm cho tất cả các đồng minh đều nhìn vào Trump với con mắt nghi ngờ.

Nhưng Washington đồn rằng Trung cộng rất e ngại tính "đồng bóng" ấy của Tổng thống Trump, nhất là vì họ biết rằng về hải lực thì Trung cộng còn thua Mỹ quá xa về mọi mặt: từ chiến hạm, tầu ngầm, hàng không mẫu hạm tới kinh nghiệm hải chiến, không chiến nên không có đòn bẩy răn đe là bao nhiêu đối với Mỹ.

https://baomai.blogspot.com/

Khi ông Trump ân cần tiếp đón ông Tập Cận Bình ở Florida ngay từ đầu nhiệm kỳ, và ông Tập nghênh tiếp ông Trump hết sức linh đình ở Bắc Kinh, ngược hẳn với việc đón tiếp cựu Tổng thống Barack Obama đầu tháng 11/2017, dư luận cho rằng Mỹ và Trung cộng sẽ tiến lại gần nhau hơn nữa.

Nhưng chỉ bốn tháng sau chuyến đi, dư luận đã giật mình khi nghe tin ông Trump thông báo sẽ đánh thuế thép 25% và nhôm 10% - chủ yếu nhắm vào Trung cộng vì nước này đã xuyên qua nhiều nước để lợi dụng những kẽ hở của WTO, APEC, NAFTA gián tiếp nhập thép, nhôm vào Mỹ - việc mà ông Trump gọi là "trans-shipment" (thực ra là re-export).

https://baomai.blogspot.com/

Đằng sau lệnh tăng thuế chính là ông Peter Navarro, một ngôi sao đang sáng lên ở Tòa Bạch Ốc. Navarro nổi tiếng về lập trường chống Bắc Kinh. Cuốn sách của ông "Death By China" (Chết bởi tay Trung cộng) đã giúp vào việc đánh thức nước Mỹ và được ông Trump đặc biệt chú ý. Navarro cáo buộc Trung cộng đã "biến thành kẻ sát nhân hiệu quả nhất trên hành hành tinh này." (nguyên văn: "turning into the planet's most efficient assassin").

Navarro đang thuyết phục Trump áp dụng thêm những biện pháp chế tài đối với vi phạm của Trung cộng về quyền sở hữu trí tuệ. Rồi tới hai biện pháp khác: ngăn chặn Bắc Kinh ép buộc các công ty Mỹ phải chuyển giao công nghệ cho các đối tác, và ngăn chặn các công ty quốc doanh Trung cộng (doanh nghiệp nhà nước) mua lại các công ty của Hoa Kỳ.

https://baomai.blogspot.com/
Hàng không mẫu hạm Liêu Ninh của Trung cộng trong một lần đến Hong Kong

Vậy ta có thể kết luận rằng ít nhất trong Thế kỷ 21 quyền lợi của Mỹ ở Biển Đông đi song hành và trực tiếp với quyền lợi của Việt Nam.

Việt Nam là địa điểm chiến lược quan trọng nhất ở Biển Đông, nhưng đồng thời, cái vị thế ấy luôn đặt nước này vào cái thế gọng kìm giữa các cường quốc.

Hơn nữa Việt Nam lại nằm sát cạnh Trung cộng nên áp lực của Trung cộng rất là mạnh mẽ. Vì vậy có lẽ Việt Nam không còn một con đường nào khác ngoài chiến lược cân bằng ("đu dây") giữa hai cường quốc để sống còn.

Tuy nhiên vì áp lực của Trung cộng càng ngày càng gia tăng nhanh - một cách nguy hiểm - cho nên chính cái chiến lược cân bằng lại là lý do thúc đẩy Việt Nam nên gần Mỹ hơn để lấy lại và duy trì thế cân bằng.

Những lý do để tin được Hoa Kỳ

https://baomai.blogspot.com/

Vì vậy, có khả năng là quan hệ Việt - Mỹ sẽ sớm tiến tới "đối tác chiến lược toàn diện" - trở thành quan hệ thứ tư sau ba quan hệ Việt - Nga, Việt - Trung và Việt -Ấn.

Nếu như vậy thì Việt Nam có cả ba cường quốc: Nga, Ấn và Mỹ để đối đầu với Trung cộng.

Sự lo ngại còn lại của Việt Nam là: Việt Nam Cộng Hòa từng là đồng minh thân thiết như vậy mà còn bị bỏ rơi thì nước Việt Nam hiện nay làm sao có quan hệ tốt bằng được? Nếu Việt Nam nghiêng về Mỹ thì có chắc chắn không, hay Mỹ Trung lại bắt tay nhau thì Việt Nam lại bị bỏ rơi?

https://baomai.blogspot.com/

Đây là câu hỏi thật chính đáng, nhưng phân tích lịch sử cho kỹ và nhìn vào bối cảnh ngày nay thì thấy Việt Nam không cần phải e ngại. Đó là vì ba lý do:

Thứ nhất, vấn đề bỏ rơi không đặt ra vì hai hoàn cảnh lịch sử khác hẳn nhau: trước đây, vì vấn đề kinh tế khó khăn (cảnh nghèo sau 10 năm Chiến tranh Đông Dương 1945-1955) VNCH phải lệ thuộc vào Mỹ hầu như hoàn toàn cả về quân sự lẫn kinh tế (xem KDMTC, Chương 19).

Trong thực tế, VNCH trở thành "client state" (quốc gia lệ thuộc) và Mỹ thành "patron state" (quốc gia bảo trợ). VN ngày nay đã hoàn toàn tự lập, còn xuất siêu sang Mỹ tới trên $38 tỷ (2017). Về quân sự thì VN cũng đã có một lực lượng đáng kể và sẵn sàng bỏ tiền ra mua khí giới, kể cả của Mỹ.

Trong dịp TT Trump thăm viếng Hà Nội, VN đã đặt $10 tỷ mua hàng của Mỹ (hy vọng cán cân thương mại Mỹ - Việt năm 2018 sẽ giảm xuống còn - $30 tỷ).

https://baomai.blogspot.com/

Thứ hai, chắc chắn rằng Mỹ sẽ không bao giờ yêu cầu VN cho đóng quân hay duy trì căn cứ quân sự lâu dài. Vì vậy Mỹ sẽ không phải đổ máu và tốn kém tiền bạc như trong 'Vietnam War' cho nên dân chúng Mỹ không chống đối, ngược lại còn ủng hộ việc Mỹ nối tay với Việt Nam để chống Trung cộng;

Thứ ba, như đề cập trên đây, ngày trước Mỹ xây tiền đồn chống Trung cộng ở Miền Nam vì Trung cộng đe dọa quyền lợi an ninh của mình ở Biển Đông.

Vì vậy, khi hòa hoãn được với Trung cộng thì Mỹ sai lầm mà tưởng rằng hiểm họa Trung cộng đã chấm dứt cho nên rút khỏi Miền Nam và ra khỏi Biển Đông. Bây giờ thì Mỹ hối tiếc vì nhận thức rằng: trong Thế kỷ 21, Trung cộng còn đe dọa Mỹ gấp mấy lần như đã đe dọa trong Thế Kỷ 20.

https://baomai.blogspot.com/
Phó Đô đốc Phillip G. Sawyer, Tư lệnh Hạm đội 7 của Hải quân Mỹ, chào đón các quan chức Việt Nam sau khi hàng không mẫu hạm USS Carl Vinson cập cảng Đà Nẵng hôm 5/3/2018.

Việc Tổng thống Trump vừa chỉ định Giám đốc CIA Mike Pompeo thay thế Ngoại trưởng Rex Tillerson - theo Jim Cramer từ CNCB bình luận là để gửi một thông điệp gây sửng sốt cho Trung cộng: "Các ông là kẻ thù của chúng tôi." Pompeo cho rằng Trung cộng là kẻ thù cả về tinh thần lẫn vật chất.

Khi Việt-Mỹ đi tới đối tác chiến lược toàn diện, Việt Nam sẽ có nhiều lợi ích vì "toàn diện" bao gồm cả an ninh cả kinh tế. Về an ninh quốc phòng, khi có hàng không mẫu hạm Mỹ ra vào Đà Nẵng và chiến hạm, tàu ngầm Mỹ ra vào Cam Ranh, tất nhiên Trung cộng sẽ phải cân nhắc cho thật kỹ khi muốn gây hấn với Việt Nam - thí dụ như khi Trung cộng tính toán để gây thảm hại ở Trường Sa lần thứ hai?

Dĩ nhiên là về mặt chính sách, Việt Nam cũng phải để cho hàng không mẫu hạm của mọi quốc gia ra vào Đà Nẵng tự do như Mỹ, nhưng trong thực tế, Trung cộng chỉ có một con tàu cũ Liêu Ninh - mua lại của Ukraine - thì ra vào để làm gì?

https://baomai.blogspot.com/

Về kinh tế, thì thị trường Mỹ - hiện đã là thị trường để Việt Nam xuất cảng nhiều nhất - sẽ mở rộng ra thêm nữa cho Việt Nam với những lợi ích về đầu tư, kỹ thuật, thông tin, và ưu đãi về thuế nhập cảng, như thép, nhôm - miễn là không phải xuất xứ từ Trung cộng.

Dĩ nhiên là Mỹ cũng sẽ yêu cầu Việt Nam nhập thêm hàng Mỹ giúp cho cán cân thương mại bớt chênh lệch.

Từ Thế Chiến 2, chưa có nước nào trên thế giới này từ Đức, Pháp, Anh, Ý tới Trung cộng, Nhật Bản, Nam Hàn, Đài Loan, Singapore, Thái Lan giàu mạnh lên được mà không nhờ thị trường Mỹ.

Mặt khác, qua cuộc chiến biên giới Việt-Trung năm 1979 và việc TC gây thảm sát trên đảo Gạc Ma thuộc quần đảo Trường Sa năm 1988, cùng với việc Chủ tịch Mao - người đã cáo buộc "Chủ nghĩa đế quốc Mỹ là kẻ thù hung ác nhất của nhân loại" đã ôm thật chặt Nixon năm 1972, Việt Nam cũng đã thấy rõ ràng rằng Trung cộng chẳng có bạn vĩnh cửu, và cũng chẳng có thù vĩnh viễn. Quyền lợi của Trung cộng mới là vĩnh viễn và vĩnh cửu.

Cách ứng xử của Việt Nam đang phản ánh sự thay đổi trong nhận thức như thế.




TS Nguyễn Tiến Hưng



Phần nhận xét hiển thị trên trang

Trường Sa 1988: không nổ súng trước nhưng phải nổ súng

FB Lê Mạnh Hà

14-3-2018
1. Quá trình đóng giữ của các bên tại Trường Sa
Đây là một quá trình dài, phức tạp, tôi chỉ nêu một số điểm chính. Hiện nay các bên đóng giữ 47 thực thể địa lý (gọi tắt là đảo). Không phải ngay từ đầu Việt Nam có 21 đảo (33 điểm đảo) như hiện nay. Trước 30/4/1975 và cho đến 1986 Việt Nam chỉ đóng giữ 7 đảo. Nhưng đến năm 1988 Việt Nam đóng quân trên 21 đảo, nhiều gấp 3 lần trước đó. 1971-1973 Philippines đóng giữ 5 đảo, đến nay họ giữ 10 đảo. Năm 1946, quân đội Trung Hoa dân quốc đóng giữ đảo Ba Bình. Năm 1956 quân đội Đài Loan tái chiếm đảo này.
1981-1983 Maylaysia đóng giữ 3 đảo, đến nay là 7 đảo. Năm 1988 Trung Quốc đóng giữ 6 đảo (cũng trong năm này Việt Nam đóng giữ thêm 13 đảo, 1 đảo vào năm 1987). Các bên đóng giữ các đảo phần lớn là không tiếng súng. Chỉ duy nhất có nổ súng khi tranh chấp đóng giữ tại Gạc Ma và Colin.
Ảnh cắt từ clip trên báo Tuổi Trẻ
2. Được và mất tại Trường Sa
Hiện nay các bên đóng giữ 47 đảo. Việt Nam tuyên bố chủ quyền toàn bộ Trường Sa, hiện nay đóng giữ 21 đảo, 26 đảo bị các bên khác đóng giữ. Theo quan điểm về chủ quyền thì VN đã mất 26 đảo.
Trung Quốc cũng tuyên bố chủ quyền toàn bộ Trường Sa và chỉ đóng giữ 7 đảo, như vậy, Trung Quốc thấy rằng họ mất 40.
Tương tự, Philipines mất 37 đảo về tay các bên khác.
Lời giải cho vấn đề Trường Sa hoàn toàn không dễ dàng. Để có lời giải này, trước hết cần có thông tin đầy đủ và chân thực nhất về Trường Sa, về những khó khăn chúng ta gặp phải khi mà các nước khác cũng đưa ra luận cứ của họ về Trường Sa. Cần phải biết đầy đủ điểm mạnh của ta và của họ, điểm yếu cũng thế, cần phải biết một cách chi tiết.
Không chỉ là giải quyết các đảo do các bên đang đóng giữ. Trường Sa có 134 đảo, bãi đá, bãi ngầm vậy xử lý vấn đề này như thế nào trong khi mới chỉ có 47 điểm được đóng giữ. Rất cần một câu trả lời thỏa đáng.
3. Gạc Ma: không nổ súng trước nhưng phải nổ súng
Muốn khẳng định việc gì thì phải có nhân chứng và bằng chứng. Nhân chứng là người trực tiếp tham gia trận Gạc Ma là trung sĩ Lê Hữu Thảo khẳng định không có lệnh cấm nổ súng.
Có một sự thật nữa là chúng ta đã nổ súng, mặc dù không nổ súng trước. Trong trận Gạc Ma, phía Trung Quốc thương vong 22 người, trong đó có 6 người chết. Bộ đội Việt Nam đã đánh trả và gây thương vong cho đối phương.
Trước đó, để phòng xung đột quân sự nhỏ trên khu vực Trường Sa có thể bùng nổ thành một cuộc chiến tranh lớn trên biển, Tư lệnh quân chủng Hải quân là đô đốc Giáp Văn Cương ra lệnh: hết sức kiềm chế, tự vệ là chính, không nổ súng trước, nhưng kiên quyết táo bạo, với phương châm “có người, có đảo; còn người, còn đảo”.
Như vậy, mệnh lệnh không nổ súng trước đã được ban hành để tránh khiêu khích đối phương, làm bùng nổ các xung đột gây bất lợi lâu dài.
Bối cảnh lúc đó, Việt Nam vẫn đang có xung đột ở biên giới phía Bắc và tại Campuchia. Lúc này, lực lượng của chúng ta rất mỏng, phải bố trí quân đội ở cả biên giới phía bắc, Campuchia và biển đảo. Có thể nói, đây là giai đoạn mà Tổ quốc gặp khó khăn nhất. Ngoài việc biên giới hai đầu không yên ổn, Việt Nam còn bị bao vây, cấm vận về kinh tế.
Nếu manh động nổ súng trước mà để xảy ra một cuộc chiến lớn trên biển thì hậu quả rất khôn lường. Do đó, kiềm chế để không nổ súng trước, không để cho đối phương tạo cớ gây xung đột lớn là mệnh lệnh đúng đắn. Lịch sử đã chứng kiến nhiều cuộc chiến tranh do một bên tạo cớ để gây ra như chiến tranh thế giới lần thứ 2, sự kiện vịnh Bắc bộ 1964 do Mỹ tạo cớ để ném bom phá hoại miền Bắc.
Nhưng tất nhiên, trong chiến tranh thì không thể có lệnh cấm nổ súng, dù ở bất cứ mặt trận nào. Bộ đội đã trấn giữ Trường Sa phải nổ súng khi bị tấn công để bảo vệ đảo.
Vì thế, chúng ta không nổ súng trước nhưng phải nổ súng. Khi đã được giao súng tức là được bắn, đấy là nguyên tắc, chỉ có điều phải xác định bắn lúc nào. Nổ súng lúc nào do người chỉ huy tại chỗ quyết định, không phải cấp cao hơn, càng không phải lãnh đạo Bộ Quốc phòng.
Thực tế trong trận Gạc Ma, bộ đội ta đã nổ súng đáp trả và đối phương bị thương vong 22 người.
Không nổ súng trước không có nghĩa là không được nổ súng chống lại khi bị tấn công. Không một đô đốc hải quân nào ra lệnh cho bộ đội của mình làm thế. Không một Bộ trưởng Bộ Quốc phòng ra lệnh cho quân đội của mình như thế.
Quân đội Việt Nam đã đối đầu với hai kẻ thù mạnh là Pháp và Mỹ và giành chiến thắng. Quân đội Việt Nam cũng đã đối đầu với Trung Quốc ở phía Bắc và quân Khmer Đỏ ở biên giới Tây Nam. Cả hai cuộc chiến tranh biên giới đều không phải do Việt Nam bắt đầu. Nhưng Việt Nam cũng không ngại ngần đáp trả. Thế thì không có lý do gì, chúng ta lại sợ hãi nổ súng nếu bị tấn công ở Trường Sa.
Xin nhắc lại, nổ súng lúc nào do người chỉ huy tại chỗ quyết định, không phải cấp cao hơn, càng không phải lãnh đạo Bộ Quốc phòng.
Không biết có nước nào khi có chiến tranh mà lãnh đạo Bộ Quốc phòng chỉ huy từng trận đánh cấp đại đội không? Tôi chắc là không. Đơn vị của một ông sỹ quan nào đó hồi đánh Mỹ chắc chắn không bao giờ nhận được lệnh trực tiếp từ Bộ trưởng Bộ Quốc phòng. Không có cơ chế đó và nếu có đi chăng nữa thì phương tiện thông tin thời kỳ đó không thể gọi trong vòng mấy chục giây đến cấp trung đoàn, cấp tiểu đoàn được, càng không tới tàu hoặc trên đảo xa xôi.
Hơn nữa, lúc đó quân đội hàng triệu người của ta đóng ở biên giới đang có chiến tranh và Campuchia, không có lãnh đạo Bộ quốc phòng nào ra lệnh cấm nổ súng cho toàn quân, càng vô lý nếu ông có thể ra lệnh và kiểm soát việc nổ súng của từng đơn vị từ cấp đại đội.
Trong xung đột Colin, Len Đao, Gạc Ma, Việt Nam đóng giữ 2 đảo là Colin và Len Đao, Trung Quốc đóng giữ 1 đảo Gạc Ma. Trên quan điểm của Việt Nam thì chúng ta mất một đảo. Quan điểm của Trung Quốc thì họ mất 2 đảo.
Từ năm 1987, Việt Nam kiểm soát thêm 14 đảo, Trung Quốc đóng giữ 7 đảo.
Có những người rất muốn cho rằng Việt Nam thất bại trong vấn đề Trường Sa và biển Đông. Thực tế là trái ngược với những điều họ nghĩ: Việt Nam mở rộng kiểm soát lãnh thổ, khai thác dầu khí, xây dựng các nhà giàn, chúng ta đã làm được nhờ có tầm nhìn chiến lược, cách làm khôn khéo và sáng tạo. Đó là những kỳ tích. Không một nước nào khác làm được điều này. Ngay cả chúng ta, muốn làm điểm tương tự vào thời điểm này là không thể. Thời kỳ 1987-1989 chúng ta làm được là một chiến công. Chiến công này là của đất nước chúng ta, của quân đội và hải quân Việt Nam.
64 chiến sỹ Gạc Ma và hàng triệu người đã ngã xuống trong 4 cuộc chiến tranh để bảo vệ chủ quyền và toàn vẹn lãnh thổ, để chúng ta được sống trong hòa bình. Chúng ta tưởng nhớ những người ngã xuống và hành động để không bao giờ nữa lặp lại các cuộc chiến tranh, để giữ mãi hoà bình, hoà hợp dân tộc.

Bình Luận từ Facebook:

Duc Vu · 
Tác giả viết bài này làm cho người đọc hiểu quần đảoTường sa không thuộc chủ quyền của nước nào ? mà là vùng đang tranh chấp. Nhưng thông tin của bài viết lại chỉ ra trước năm 1946 Trường sa chỉ có Việt Nam quản lý, còn việc đóng cứ trên số đảo ít là do các đảo là đảo ngầm chỉ khi thủy triều xuống mới nhô lên mặt nước, cái quan trọng là quần đảo Trường xa đã được hội nghị quốc tế Fanxco năm 1954 công nhận Trường xa thuộc Việt Nam nhưng tác giả lại không nhác đến. Vậy tác giả viết bài này nhằm mục đích gì ?
LikeReply22h
Toan Nguyenvan · 
Tôi thì nghi ngờ mục đich cũng như thông tin từ bài viết này !đúng là lự cluwowjng ta chỉ ở cấp đại đội nhưng vị trí, vai đò biên đảo , ý nghĩa ngoại giao .... thì ở caaop Quốc gia, vì thế, chỉ huy cấp cao của Nhfa nước , bộ quốc Phòng, Quân chủng Hq phải biết và chỉ đạo (kiềm ché, tranh thủ, trang bị hảo lực, yểm trợ, thậm chí cả máy bay ...) Nhưng , Bài này lại có thể có tác dụng "RU NGỦ" dư luận !
LikeReply4h
Nguyen Binh Nguyen · 
Giặc đến nhà, đàn bà cũng đánh. Giặc đến cướp đất thì phải đánh. Tiên phát chế nhân, tiên hạ thủ vi cường... đó là lẽ thường, là quyền của người giữ nhà, ai dám vin vào đó để gây chiến. Nói như ông Lê Mạnh Hà thì chủ nhà với kẻ cướp bằng nhau?
LikeReply56m
Thu Giang Nguyễn · 
Con bênh cha không có gì lạ. Nói lệnh không nổ súng trước cũng là ngụy biện. Đảo của mình, mình đang chiếm giữ chúng đem quân đến không nổ súng để chúng chiếm là đúng à? Ngụy biện, bởi vì giặc muốn đánh VN có hàng ngàn nguyên cớ. Vụ Vịnh Bắc Bộ năm 1964 - 1965 là một ví dụ.


Phần nhận xét hiển thị trên trang

TOÀN CẢNH THÔNG TIN TƯỞNG NIỆM SỰ KIỆN GẠC MA NĂM 2018



Tưởng niệm sự kiện Gạc Ma

Trong khi các báo lớn nhỏ ở trong nước đăng rất nhiều bài phóng sự, tưởng niệm sự kiện 30 năm Gạc Mạ, báo Nhân Dân im lặng mãi cho tới gần 21h tối 14/3, khi mọi người chuẩn bị đi ngủ thì tờ báo này mới dám rón rén đăng bài: Tưởng niệm cán bộ, chiến sĩ hy sinh tại đảo Gạc Ma. Trưa hôm qua thấy có một bài về Trường Sa, nhưng không phải về sự kiện Gạc Ma: Chụp ảnh Trường Sa bằng cả trái tim người ở đất liền.

Về thông tin không được nổ súng khi Trung Quốc bắn vào các chiến sĩ công binh ở Gạc Ma mà tướng Lê Mã Lương phát biểu gần 4 năm trước: “Có đồng chí lãnh đạo cấp cao ra lệnh cho bộ đội ta không được nổ súng nếu như (Trung Quốc) đánh chiếm đảo Gạc Ma”, ông Lê Mạnh Hà, cựu Phó Chủ nhiệm Văn phòng Chính phủ, con trai cựu Chủ tịch nước Lê Đức Anh, có bài: Trường Sa 1988: không nổ súng trước nhưng phải nổ súng.

Bài viết của ông Lê Mạnh Hà bào chữa cho bố mình, khi nói rằng: Trong trận Gạc Ma, lính Việt Nam tuy không nổ súng trước, nhưng họ vẫn bắn trả sau khi phía Trung Quốc khai hỏa, “phía Trung Quốc thương vong 22 người, trong đó có 6 người chết. Bộ đội Việt Nam đã đánh trả và gây thương vong cho đối phương”.

Báo Tuổi Trẻ có bài: 30 năm Trường Sa – Gạc Ma: Nhìn từ hai chiều thời gian. Về số phận tàu HQ 505, con tàu được sử dụng như “pháo đài giữ đảo” ở Đá Cô Lin, bài báo cho biết: Trên đường trở về sau Hải chiến Trường Sa, tàu HQ 505 bị chìm. “Đến nay, vẫn chưa tìm được một dấu tích nào của nó”.

Bài thứ 2 trong loạt bài trên báo Một Thế Giới về những người lính trở về từ trận Gạc ma: Trở về sau giấy báo tử. Đó là trường hợp các cựu binh Mai Xuân Hải, Lê Văn Đông. Ông Hải kể về những ngày tháng bị Trung Quốc bắt làm tù binh: “Chúng tôi bị bắt lên tàu, trói gô lại, đoạn phim công bố trên mạng có hình ảnh người lính không quần, bị trói đó chính là tôi chứ không phải ai khác”

Ông Đông kể: “Chúng nhốt chúng tôi biệt lập mỗi người một phòng trong căn nhà tầng hai. Hai tháng đầu tiên cứ đến sáng, chiều là dựng dậy hỏi cung, hỏi về việc ai chỉ huy, quân số bao nhiêu, vũ khí loại gì, chúng tôi đều nói không biết”. Mời đọc lại: Kỳ 1: Người về từ Gạc Ma (MTG).
Giấy báo tử của hạ sĩ Mai Xuân Hải cuối năm 1988, lúc đó người lính từ Gạc Ma này bị Trung Quốc giam giữ tại Lôi Châu. Ảnh: MTG



Sáng 14/3/2018, Câu lạc bộ Lê Hiếu Đằng đã tổ chức lễ tưởng niệm 64 chiến sĩ đã hy sinh để bảo vệ đảo Gạc Ma. Ông Lê Thân đã đọc lời tưởng niệm và cùng các thành viên câu lạc bộ dâng hương trước tượng đài Trần Hưng Đạo, tại Bến Bạch Đằng. Tấm ảnh các thành viên CLB Lê Hiếu Đằng dâng hương tưởng niệm, của nhà báo Lê Phú Khải gửi tới:


Blog Tễu có bài: Nhân sĩ, trí thức Sài Gòn tưởng niệm liệt sĩ Gạc Ma. Bài viết đăng tải tin tức, hình ảnh buổi tưởng niệm sự kiện Gạc Ma của nhân sĩ, trí thức ở Sài Gòn, mà blogger Trần Bang và GS Nguyễn Đăng Hưng đăng trên Facebook.

Ở Hà Nội, đã xảy ra những vụ bắt giữ người dân tham gia tưởng niệm sự kiện Gạc Ma. Nhà hoạt động Nguyễn Thúy Hạnh, vợ nhà báo Huỳnh Ngọc Chênh đã bị an ninh bắt và sách nhiễu. Sau đó bà Hạnh bị tụt huyết áp và phải vào viện. Nhà hoạt động Trương Dũng cũng bị hành hung lúc ông Chênh đến gặp phía an ninh hỏi tình hình bà Hạnh.

RFA đưa tin: Nhà hoạt động nữ Nguyễn Thúy Hạnh bị bắt. Tối 14/2, nhà báo Huỳnh Ngọc Chênh, chồng bà Hạnh, nói với RFA:“Hiện giờ tôi đang ngồi tại Cơ quan An ninh Điều tra để hỏi về lý do vì sao Nguyễn Thúy Hạnh bị bắt, nhưng người ta vẫn chưa trả lời, bỏ tôi ngồi chờ ở đây rồi có cán bộ giải thích. Tôi chờ được 15 phút rồi”.

Sau đó, ông Chênh cập nhật tình hình bà Hạnh“Nguyễn Thúy Hạnh đã được đưa đi cấp cứu do bị tụt huyết áp và rối loạn tiền đình. Đây là bệnh có tiền sử, đã bị hai lần trước đây nay do nhịn ăn từ sáng đến chiều nên tái phát”

Ông Chênh kể về thái độ làm việc của an ninh đối với các nhà hoạt động tham gia tưởng niệm tử sĩ Gạc Ma: “Trước đó, khi xuống cơ quan điều tra an ninh để hỏi thăm về Hạnh thì tôi bị bắt giữ, giam vào phòng hỏi cung, tịch thu hết điện thoại và bị đối xử rất thô bạo”.

Facebooker Ngô Duy Quyền viết: Tin khẩn“Anh Dũng Trương bị tấn công trong đồn côn an số 3 Nguyễn Gia Thiều, ngay phòng bên cạnh nơi chị Nguyễn Thúy Hạnh bị thẩm vấn. Khi anh Huỳnh Ngọc Chênh vào trong đồn rồi, anh Dũng ngồi ở bên ngoài phía bên kia đường thì bị đám mặc thường phục lôi vào trong đồn”.

Nhà báo Huỳnh Ngọc Chênh viết“Quân khốn nạn đã hành hung anh ấy ngay bên cạnh phòng tôi. Anh ấy đến cơ quan an ninh điều tra và ngồi phía bên kia đường chờ tôi và Hạnh thì bị chúng lôi vào hành hung dã man như thế này”.
____________
Tưởng niệm 30 năm sự kiện Gạc Ma

Đại tá Nguyễn Huy Viện viết: Giỗ Gạc Ma nhìn lại quá trình Trung Quốc thôn tính Hoàng Sa, một phần Trường Sa. Bài viết thừa nhận, giai đoạn 1956-1974, chính quyền Việt Nam Cộng Hòa đã cố gắng bảo vệ quần đảo Hoàng Sa trước âm mưu xâm lược của Trung Quốc. Đến Hải chiến Hoàng Sa 1974, “trong tình thế quá chênh lệch lực lượng, toàn bộ các đảo phía Tây quần đảo Hoàng Sa bị Trung Quốc chiếm đóng trái phép”.

Ngày 14/3/1988, Trung quốc “huy động một lực lượng hải quân hùng hậu, gồm nhiều tàu khu trục trang bị tên lửa và pháo 100 mm” đến tấn công các tàu hải quân và lực lượng công binh Việt Nam ở đảo Gạc Ma. “Trung Quốc đã chiếm đóng bất hợp pháp các bãi đá: Chữ Thập, Châu Viên, Ga Ven, Tư Nghĩa, Gạc Ma và Su Bi từ đó đến nay”.

BBC có bài: Báo chí VN ‘mạnh mẽ’ viết về Gạc Ma 1988. Năm nay, báo chí nhà nước không những viết nhiều hơn mà còn viết “mạnh tay” hơn về sự kiện Gạc Ma. Bài viết lưu ý thêm: “Cũng có cáo buộc nói một nhà hoạt động bị công an Việt Nam tạm giữ sau khi tham gia lễ tưởng niệm 30 năm trận hải chiến Gạc Ma sáng 14/3 tại Hà Nội”.

VTC viết: Thảm sát ở Gạc Ma 1988: Cả thế giới cần biết đầy đủ, chính xác hành động xâm lược tàn bạo của Trung Quốc. Trang VietNamNet dẫn lời Đô đốc Lê Kế Lâm: “Đây không phải là trận hải chiến mà là một cuộc thảm sát và xâm lược có chủ đích của Trung Quốc”.



Báo Pháp Luật TP HCM có đồ họa: 30 năm sự kiện Gạc Ma 14-3-1988



_______________
Tưởng niệm sự kiện Gạc Ma

Báo chí năm nay có vẻ như được viết xả giàn về sự kiện Gạc Ma, tưởng niệm 64 chiến sĩ hải quân làm bia cho lính Trung Quốc tập bắn. Báo Dân Việt viết: Hơn 1.300 ngày bị giam ở nhà tù Trung Quốc của cựu binh Gạc Ma. Báo Nông Nghiệp Việt Nam có bài:Những ngày lao tù trên bán đảo Lôi Châu của các chiến sĩ Gạc Ma. Báo Tài Nguyên và Môi Trường viết: Nghị lực phi thường của người vợ cựu binh Gạc Ma… và nhiều bài báo khác nữa.

Hy vọng khi người dân đi thắp hương tưởng niệm các chiến sĩ hôm nay ở Sài Gòn, Hà Nội và các tỉnh, thành khác, sẽ không bị ngăn chặn, sách nhiễu hay bị hành hung như những năm qua.
Cụ Hà Thị Liên, 92 tuổi, ở huyện Can Lộc, Hà Tĩnh, mẹ liệt sĩ Đào Kim Cương, không kìm được xúc động, nghen ngào khi nghĩ tới con. Ảnh: ĐĐK
VOA viết: CCB: ‘Lễ cầu siêu liệt sĩ Gạc Ma không phải do nhà nước tổ chức’. Cựu binh Nguyễn Văn Chương nói với VOA: “Cầu siêu này không phải của cấp nhà nước. Cầu siêu đây của những người lính, hội cựu chiến binh, những đồng đội, cùng với nhau về đấy, làm đấy, tổ chức, không có cấp nhà nước nào cả”

Trang VietNamNet có bài: Từ bài học xương máu Gạc Ma nhìn về phía trước. Bài viết có ý nghĩa tuyên truyền trong tình hình dư luận mạng xã hội thường xuyên đặt câu hỏi về thái độ khuất phục của lãnh đạo CSVN trước Trung Quốc trong sự kiện Gạc Ma. Theo đó, bài viết khẳng định “sự hy sinh ở Gạc Ma của các chiến sỹ không hề vô ích” nhưng vẫn tôn vinh quan hệ “đối tác hợp tác chiến lược toàn diện” giữa Việt Nam, Trung Quốc!?

RFA bàn về Gạc Ma 1988, Hoàng Sa 1974, bài học cho sự cẩn trọng khi liên minh với các cường quốc. Người Việt Nam đã 2 lần bị “đồng minh” bỏ mặc khi Trung Quốc tấn công chiếm đảo. Vào thời điểm xảy ra sự kiện Gạc Ma, Hạm đội Thái Bình Dương của Liên Xô đóng ở Cam Ranh đã không can thiệp. Trong Hải chiến Hoàng Sa 1974, người Mỹ có một lực lượng hải quân hùng hậu ở Biển Đông, nhưng họ vẫn làm ngơ.

TS Đinh Hoàng Thắng nhận định: “Sự cam kết của các nước lớn đối với các nước nhỏ là rất bấp bênh, nó rất là bất định. Nếu như khi các nước lớn họ đã thỏa hiệp, họ móc ngoặc với nhau thì lợi ích của các nước nhỏ không bao giờ được tính đến cả”.

Về chuyện sự kiện Gạc Ma sẽ được đưa vào SGK, báo Zing có bài:Nhắc đến Gạc Ma để hướng đến khát vọng hòa bình. GS. TS Phạm Hồng Tung cho biết: Trận Gạc Ma sẽ xuất hiện 3 lần trong SGK, lần thứ nhất trong hợp phần lịch sử của môn Lịch sử và Địa lý cấp THCS, lần thứ 2 trong một chủ đề tích hợp về biển đảo Việt Nam của môn Lịch sử và Địa lý cấp THCS, lần thứ 3 trong SGK THPT. 



Phần nhận xét hiển thị trên trang

100 ngày trước, nhà văn Lương Ky mời rượu.


Người ta bảo kiêng chụp ảnh ba người hình như có lý. 

Người đứng giữa ( HM ) đã về thế giới bên kia. 
Chả hiểu lão ma xó hôm ấy có ý gì lại ngỏng một cây đũa phía trên nồi lẩu, đắc chí te tét cười?
( ảnh này Triệu Khoa chụp bên kia cầu Nông Tiến! )

Trong hình ảnh có thể có: 3 người, mọi người đang ngồi, món ăn và trong nhà

Phần nhận xét hiển thị trên trang