Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Thứ Tư, 14 tháng 3, 2018

NGƯỜI VIỆT RA NƯỚC NGOÀI



1. Đến phi trường Singapore, làm thủ tục nhập cảnh, các bạn nữ bị săm soi, hỏi han đủ điều, bị đưa vô phòng an ninh cách ly để thẩm vấn, thậm chí sau đó bị trục xuất về nước.

Trong hình ảnh có thể có: 14 người, văn bản

Những tên trộm người Việt ở nước ngoài
2. Đến phi trường nước Đức, làm thủ tục nhập cảnh, xuất trình cuốn passport bìa xanh chữ vàng "socialist republic...", lập tức sẽ được hỏi "Đến nước Đức làm gì?", "Ở bao lâu? Khi nào về?", "Mang theo bao nhiêu tiền?"...

3. Đi du lịch Thái Lan, vô nhà hàng buffet ăn trưa thì đập ngay vào mắt là bảng thông báo chỉ viết bằng tiếng Việt: "Xin vui lòng ăn bao nhiêu lấy bấy nhiêu, nếu ăn không hết sẽ phạt từ 200 bath đến 500 bath. Xin cảm ơn."

4. Đi du học Nhật Bản, bạn thấy những tờ giấy thông báo dán trên xe bus "Không được vứt rác, hút thuốc bừa bãi trên xe bus", những tờ giấy cảnh báo dán khắp các siêu thị, shop bán hàng "Ăn cắp là pham tội... Camera đang hoạt động". Tất cả viết bằng hai thứ tiếng Nhật, Việt.

5. Đi du lịch Hàn Quốc, thỉnh thoảng bạn đọc được cảnh báo bằng song ngữ Hàn-Việt "Không xả rác bừa bãi... Nếu không sẽ bị phạt tiền. Phạt tiền dưới 1 triệu won".

6. Đi lao động Đài Loan, bạn bắt gặp những cảnh báo răn đe tội ăn cắp vặt bằng song ngữ Trung-Việt ở khắp nơi.

7. Ngồi trong một quán cafe lãng mạn ở Rome (Ý), trong không gian ngập tràn ánh nến và những tiếng nói cười thì thầm, bỗng nghe rú lên tiếng cười hoang dại từ bàn bên vọng lại: "Ối giời ơi! Thế á? Cái Hà nó khoe mua cái túi này ở Milan những 5 nghìn đô cơ đấy!"

8. Đang xếp hàng mua vé vào tham quan bảo tàng Louvre (Paris, Pháp), bỗng một cô gái châu Á tóc đen chen vào trước bạn, nở một nụ cười cầu tài: "Em đang vội. Merci bú ku".

9. Lang thang trên đường phố Barcelona (Tây Ban Nha), thả hồn theo buổi hoàng hôn nắng nhẹ, mơ màng theo các cô gái tóc vàng gợi cảm, bỗng nghe đâu đây "một câu hò Nghệ Tĩnh": "Đ*t mẹ! Con nhỏ đang dắt chó đó, vú to vãi luôn mày ạ!"

10. Đi đã rồi, về đến phi trường Tân Sơn Nhất, làm thủ tục nhập cảnh, anh hải quan cứ cầm cái passport đưa lên đưa xuống, lật qua lật lại, hỏi vặn vẹo đến hơn 10 phút "Đi đâu về?", "Đi làm gì?"... Đến lúc lấy hành lý thì bị bẻ khóa, rạch ngăn kéo...

Nhi Bao Le: Mới lượm!

NGUỒN: Ỉnternet
Phần nhận xét hiển thị trên trang

Bài thơ về cô giáo quỳ gối xin lỗi phụ huynh


Có thể em buồn vì chuyện hôm nay.
Nhưng hãy tin ngày mai rồi sẽ khác
Người dân ta với tinh thần “hiếu học”
Nghề của mình vẫn cao quý em ơi!
Chuyện cô giáo quỳ gối trước mặt phụ huynh gây biết bao bức xúc trong du luận mấy ngày qua. Cùng chung nghề giáo, cô Lê Thị Huyền, giáo viên Trường Tiểu học Ngọc Khê 1, xã Ngọc Khê, huyện Ngọc Lặc (Thanh Hóa) tiếp tục “gây sốt” cộng đồng mạng khi chia sẻ bài thơ “Nghề của mình” trên trang Facebook cá nhân. Bài thơ do cô Huyền sáng tác, gửi cô giáo B.T.N - giáo viên Trường Tiểu học Bình Chánh, xã Nhựt Chánh, huyện Bến Lức (Long An).
Cô Lê Thị Huyền, giáo viên Trường Tiểu học 
Ngọc Khê 1, xã Ngọc Khê, huyện Ngọc Lặc (Thanh Hóa)
Trước đó, vào ngày 28/2, tại Trường Tiểu học Bình Chánh, xã Nhựt Chánh, huyện Bến Lức (Long An), chỉ vì cô giáo tên N. áp dụng biện pháp xử phạt học sinh vi phạm nội quy bằng hình thức quỳ gối nên có một số em sợ không đi học. Sau đó, có 4 phụ huynh tới trường lớn tiếng phản ánh cách giáo dục của cô giáo N. vượt quá chuẩn mực sư phạm.

Mặc dù cô N. đã nhận lỗi và hứa khắc phục sai sót. Tuy nhiên, các phụ huynh gây áp lực, khiến cô N. phải quỳ trước mặt 4 phụ huynh, có sự chứng kiến của một số giáo viên trong trường.

Sự việc sau khi được phản ánh đã gây xôn xao và thu hút sự quan tâm của dư luận những ngày qua. Trong đó, không ít ý kiến bày tỏ sự phản đối trước cách hành xử của các bậc phụ huynh nêu trên đối với cô N.

Nhằm chia sẻ với cô giáo N. và cũng là nỗi lòng trăn trở về cái nghề cao quý, tác giả đã trút bầu tâm sự qua bài thơ “Nghề của mình”. Những vần thơ mộc mạc sau khi được đăng tải đã thu hút sự chú ý của cộng đồng mạng, hàng trăm lượt chia sẻ và nhiều bình luận về ý nghĩa của bài thơ như những lời động viên, an ủi về nghề không chỉ của tác giả mà cũng là mong muốn của các giáo viên.

Cô Huyền tâm sự: “Trong những ngày qua, tôi có theo dõi báo chí đưa tin về việc một số phụ huynh học sinh buộc cô giáo phải quỳ xuống xin lỗi vì lí do cô đã phạt một số học sinh quỳ trong giờ học. Bản thân tôi cũng là một giáo viên Tiểu học nên rất thương và thông cảm với cô giáo N., đồng thời, cũng rất bức xúc trước cách hành xử của phụ huynh. Tôi viết bài thơ này với mong muốn các bậc phụ huynh học sinh hãy có cái nhìn cảm thông hơn với nhà giáo chúng tôi, đồng thời hãy cùng chung tay với chúng tôi trong việc giáo dục con em mình”.

NGHỀ CỦA MÌNH

Nghề của mình buồn lắm phải không em?
Khi phụ huynh bắt cô quỳ xin lỗi.
Chỉ vì phút nóng lòng cô nông nổi
Trách phạt trò phải quỳ gối trước cô.

Nhớ chúng mình những năm tháng trẻ thơ
Khi đến lớp bị thầy cô quở phạt.
Sợ cha mẹ về nhà đâu dám “mách”.
Vì biết rằng mẹ sẽ phạt nặng hơn

Thời gian qua rồi, ta cũng lớn khôn.
Gặp thầy cô, vẫn ngồi ôn chuyện cũ.
Vẫn dạ, thưa… lời trò đầy hiếu lễ
Ơn thầy cô mà con đã nên người…

Thời gian qua rồi, đạo học đổi thay.
Cô giáo thời nay ngày ngày lên lớp.
Ngoài giảng bài còn bao nhiêu áp lực
Từ phía gia đình, từ phía phụ huynh.

Cô phạt các con đâu được cho mình?
Mà cũng chỉ mong học sinh tiến bộ.
Chỉ mong rằng phụ huynh đừng làm khó.
Đừng coi con như “ông chúa, bà hoàng”

Muốn con mình thành những đứa trẻ ngoan.
Hãy để con qua gian nan thử thách
Đừng chỉ vì một lần con bị “phạt”
Lại làm tổn thương nhân cách người thầy.

Còn gì bằng cả xã hội chung tay.
Tìm biện pháp để con ngày tiến bộ.
Đừng phó mặc cho thầy cô dạy dỗ
Khi con hư lại đổ lỗi cho thầy.

Có thể em buồn vì chuyện hôm nay.
Nhưng hãy tin ngày mai rồi sẽ khác
Người dân ta với tinh thần “hiếu học”
Nghề của mình vẫn cao quý em ơi!

Bạn đọc Thư Nguyễn, chia sẻ: “Đúng thật giáo viên thời nay nhiều áp lực quá, chỉ mong trò tiến bộ mà phụ huynh không hiểu. Những người cầm phấn lấy gương cô giáo này mà tránh xa những phụ huynh như vậy. Bài thơ đã động viên giáo viên rất nhiều, hãy hiểu rõ cho tấm lòng người thầy cô mà động viên để vượt qua những áp lực hàng ngày”.

Còn bạn đọc Sơn Nguyễn, nhận xét: “Thơ rất hay! Con vàng, con ngọc thì rất nhiều nhưng phụ huynh tồi thì ít thôi, thầy cô đừng vì con sâu làm rầu nồi canh mà buồn”.

Trước đó, vào dịp kỷ niệm Ngày nhà giáo Việt Nam 20/11/2017, cô Lê Thị Huyền cũng đã thực sự “gây sốt” cộng đồng mạng với bài thơ “Bài học sáng nay...”. Đó là những tình cảm, lời nhắn nhủ mà cô muốn gửi gắm cho các học trò như “chạm” đến trái tim người đọc.

Và đó cũng chính là những trăn trở của một giáo viên trước cái nhìn thiếu thiện cảm của một số phụ huynh, người dân đối với nhà giáo.Qua những vần thơ mộc mạc, cô muốn nói với mọi người, dù trong bất kỳ hoàn cảnh nào, thì điều mà giáo viên luôn mong muốn lớn nhất là làm tất cả để mang những điều tốt đẹp nhất đến với học sinh, phụ huynh.

Cô Huyền luôn mong muốn các bậc phụ huynh, xã hội cần có sự sẻ chia, cùng chung tay với sự nghiệp giáo dục và giáo viên, đừng phó thác tất cả cho nhà trường, cho giáo viên trong việc giáo dục con cái.

nguồn: internet


Phần nhận xét hiển thị trên trang

Vụ mua AVG: ‘Cần xử nghiêm khắc nếu có gian dối’


Trả lời BBC hôm 13/3, ông Quang A nói: "Tôi nghĩ thực sự nếu MobiFone là một công ty tư nhân thì chẳng ai quan tâm đến chuyện mua bán cổ phần rẻ hay đắt, đó là thoả thuận giữa hai bên." "Đáng tiếc, MobiFone do nhà nước kiểm soát, việc bán tài sản của mình cũng có thể là thời cơ để tham nhũng tài sản nhà nước." "Tài sản đáng 1 mua 10 là cơ hội để tham nhũng, có hay không, đó là vấn đề dư luận quan tâm."Việc họ hủy hợp đồng, rồi trả hết lại tiền cho bên doanh nghiệp nhà nước chỉ là khắc phục hậu quả, để làm giảm nhẹ phần nào."

Việc thanh tra toàn diện việc MobiFone mua 95% cổ phần của Công ty Cổ phần Nghe nhìn Toàn cầu (AVG) đã bắt đầu từ tháng Chín 2016Hai nhà quan sát từ Việt Nam bày tỏ không đồng tình khi nghe tin MobiFone và các cổ đông chuyển nhượng thống nhất hủy bỏ thỏa thuận chuyển nhượng cổ phần mua bán AVG giữa hai bên sau cuộc họp ngày 12/3. Họ bày tỏ lo ngại vụ việc gây tranh cãi đang diễn tiến theo hướng "trốn tránh trách nhiệm".

Ông Trần Quốc Thuận, nguyên Phó Chủ nhiệm Văn phòng Quốc Hội, nói với BBC hôm 13/3: "Có thể AVG nghĩ việc hoàn trả lại số tiền đã bán cổ phần thì nó sẽ trở thành một giao dịch bình thường, không có dấu hiệu chiếm đoạt tài sản nhà nước."

"Tôi nghĩ cơ quan điều tra vẫn nên điều tra, thoả thuận thì thoả thuận, nếu có dấu hiệu gian dối, lừa đảo thì vẫn nên xử lý."

Từ Hà Nội, Tiến sĩ Nguyễn Quang A nói theo ông, Mobifone và AVG đang tìm cách "khắc phục hậu quả".

Trả lời BBC hôm 13/3, ông Quang A nói: "Tôi nghĩ thực sự nếu MobiFone là một công ty tư nhân thì chẳng ai quan tâm đến chuyện mua bán cổ phần rẻ hay đắt, đó là thoả thuận giữa hai bên."

"Đáng tiếc, MobiFone do nhà nước kiểm soát, việc bán tài sản của mình cũng có thể là thời cơ để tham nhũng tài sản nhà nước."

"Tài sản đáng 1 mua 10 là cơ hội để tham nhũng, có hay không, đó là vấn đề dư luận quan tâm."

MobiFone là một trong ba mạng di động lớn nhất Việt Nam.

Cuối năm 2015, MobiFone công bố việc mua lại AVG nhưng giá trị của thương vụ này không được tiết lộ.

Tháng 11/2016, lần đầu tiên MobiFone công bố giá trị thương vụ này là 8.889 tỷ đồng.

Việc thanh tra toàn diện việc MobiFone mua 95% cổ phần của Công ty Cổ phần Nghe nhìn Toàn cầu (AVG) đã bắt đầu từ tháng Chín 2016 nhưng đến nay vẫn chưa công bố kết luận.

Ngày 8/3 năm nay, Ban Bí thư Đảng Cộng sản, đứng đầu là Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng, tuyên bố "đây là một vụ việc rất nghiêm trọng, phức tạp, nhạy cảm".

Ban Bí thư đề nghị chính phủ "sớm công bố Kết luận thanh tra theo quy định của pháp luật".

Thông báo cũng nhấn mạnh "làm rõ đến đâu xử lý đến đó, đúng người, đúng vi phạm, đúng pháp luật và thu hồi tài sản Nhà nước bị thất thoát".
Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng

Trách nhiệm thuộc về ai?


Ông Trần Quốc Thuận nhận định: "Trách nhiệm chính là Bộ Thông tin-Truyền thông. Còn những người cấu kết với nhau, nâng giá, cùng thoả thuận chia lợi ích, nếu có, đều cũng phải chịu trách nhiệm."

Trong khi đó, ông Nguyễn Quang A đề nghị "trừng trị nghiêm khắc" quan chức nào "dính đến sự mờ ám trong thương vụ này".

"Nếu đúng như dư luận nghi ngờ, họ phải là người bị trừng trị nghiêm khắc nhất."

"Việc họ hủy hợp đồng, rồi trả hết lại tiền cho bên doanh nghiệp nhà nước chỉ là khắc phục hậu quả, để làm giảm nhẹ phần nào."

Việc Tổng công ty Viễn thông Mobifone mua 95% cổ phần của AVG đã gây ra nhiều tranh cãi và đồn đoán.

Việc thanh tra kéo dài càng khiến dư luận quan tâm và đặt dấu hỏi về vụ việc.

Tháng 7/2017, Ban Chỉ đạo Trung ương về phòng, chống tham nhũng đặt vụ này vào trong các vụ cần "khẩn trương thanh tra".

Cho đến hôm 8/3 mới lại có thông báo của Ban Bí thư cho hay cơ quan này đã nghe báo cáo của Thanh tra Chính phủ.

Thông báo này nhấn mạnh "đây là một vụ việc rất nghiêm trọng, phức tạp, nhạy cảm, dư luận xã hội đặc biệt quan tâm".

Thông cáo của chính MobiFone ngày 13/3 nói họ và nhóm cổ đông AVG "đang xúc tiến việc huỷ bỏ hợp đồng thỏa thuận mua bán cổ phần theo các quy định pháp luật".

"Theo thỏa thuận hai bên, nhóm cổ đông AVG đã đặt cọc số tiền gần 450 tỷ đồng để cam kết thực hiện việc hủy hợp đồng. Hai bên sẽ khẩn trương xem xét và thực hiện những công việc cần thiết trên tinh thần thiện chí, đảm bảo không thiệt hại cũng như không ảnh hưởng tới nguồn vốn và lợi ích của Nhà nước."

http://www.bbc.com/vietnamese/vietnam-43382168


Phần nhận xét hiển thị trên trang

Thứ Ba, 13 tháng 3, 2018

Từ bài học xương máu Gạc Ma nhìn về phía trước



Lễ thả hoa đăng tôn vinh các anh hùng liệt sỹ đã hy sinh xương máu bảo vệ Gạc Ma 
tại bãi biển Thiên Cầm tối 12/3/2018.



Tuần Việt Nam
14/03/2018 01:53 GMT+7

Những sự thật và bối cảnh lịch sử từ vụ thảm sát Gạc Ma cần được trả lại tính chất của chúng. Nhưng mục đích không phải để tạo một tâm thế định kiến trong ứng xử cho các thế hệ tiếp theo.

Xem lại kỳ 1: Gạc Ma 1988: Công bằng là để cùng tiến bộ

Những sự thật và bối cảnh lịch sử từ vụ thảm sát Gạc Ma cần được trả lại tính chất của chúng. Nhưng mục đích không phải để tạo một tâm thế định kiến trong ứng xử cho các thế hệ tiếp theo.

Điều có thể giúp Việt Nam đi tiếp mạnh mẽ và thực tế đã chứng minh đúng đắn là phương châm không quên quá khứ nhưng cố gắng tập trung thay đổi hiện tại và tương lai.

Bởi vậy vun đắp và củng cố những mối quan hệ hữu nghị là cần thiết. Như Nguyễn Trãi đã đúc kết gần 600 năm trước về “hòa hiếu thực lòng”, về “chí nhân” và về “đại nghĩa”.

Vua Lê Thái Tổ cũng căn dặn hậu thế:

Biên phòng hảo vị trù phương lược
Xã tắc ưng tu kế cửu an

Dịch nghĩa:

Biên phòng cần có phương lược tốt
Xã tắc nên có kế lâu dài

Một tầm nhìn dài, chiến lược như giữ nước từ khi còn chưa nguy, giữ nước từ xa là phù hợp cho một đất nước với các đặc điểm như Việt Nam. Một chính sách hòa bình, tự vệ nhưng đủ sức răn đe cần thiết.

Một chiến lược cho những giai đoạn kế tiếp có thể không giúp khỏa lấp nỗi đau riêng như Gạc Ma nhưng có thể giúp đem đến những điều lớn lao cho cả dân tộc.

Sự hy sinh ở Gạc Ma của các chiến sỹ không hề vô ích bởi các anh đã dâng hiến sự sống cho điều mà các anh tin là còn lớn hơn bản thân mình: sự sinh tồn và tiến bước của dân tộc Việt.

Không vô ích vì các thế hệ ngày nay đã chọn tâm thế rạch ròi: lịch sử và sự thật mãi mãi sẽ không đổi thay, chỉ có sáng tỏ hơn thêm mà thôi.

Thế hệ ngày nay cũng rạch ròi: Nhu cầu hòa bình, hợp tác phát triển cũng hết sức chính đáng, là rất cần thiết cho hiện tại và tương lai.

Bằng nhiều nỗ lực của cả hai phía, Trung Quốc hiện là đối tác hợp tác chiến lược toàn diện của Việt Nam, một đối tác, một nước láng giềng, một nước lớn, một quốc gia chia sẻ nhiều lợi ích và giá trị chung mà Việt Nam đặc biệt coi trọng.

Ngày 5/3/2018, tại cảng Tiên Sa-Đà Nẵng, trong một cử chỉ chưa từng có, nước Việt Nam hòa bình, thống nhất cũng đón tàu sân bay Carl Vinson từ “cựu thù” Mỹ đến thúc đẩy giao lưu và hợp tác trong khuôn khổ quan hệ đối tác toàn diện, đồng thời đóng góp cho hòa bình, an ninh, ổn định, hợp tác và phát triển trong khu vực.

Bất chấp sự nghi kỵ và đối địch ban đầu, ngày nay Việt Nam là một trong những thành viên tích cực, năng động, có nhiều đóng góp cho ASEAN và ngược lại.

Đối tác chiến lược toàn diện Việt-Nga cũng đang đáp ứng nhiều lợi ích song trùng và của mỗi bên, trên cơ sở sự tin cậy về chính trị và việc coi trọng mối quan hệ truyền thống.

Thật đáng tiếc, 40 năm sau, Biển Đông vẫn tiềm ẩn nhiều phức tạp, rủi ro, có thể dẫn đến xung đột bởi gốc rễ vấn đề chưa được giải quyết và có thể do cả những tính toán sai lầm.

Điều muốn nói ở đây là “người thầy” lịch sử sẽ chẳng giúp được gì cho hiện tại và tương lai nếu thiếu đi sự rạch ròi, công bằng và sòng phẳng với chính lịch sử. Có rạch ròi, công bằng và sòng phẳng sẽ có hiểu biết và tôn trọng lẫn nhau, những nền tảng căn bản cho mọi mối quan hệ bền vững, lâu dài.

Bởi vậy, 40 năm sau khúc bi tráng Gạc Ma, những dòng này như một một nén hương xin được thắp tiếp trước “vòng tròn bất tử” của 64 chiến sỹ đã ngã xuống trong ngày lịch sử định mệnh 14 tháng 3 năm 1988.
Thạch Hà

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Hà Nội: Nơi lý tưởng để tổ chức thượng đỉnh Trump-Kim

Nguồn: Vũ Minh Khương, “Hanoi the ideal place for the Trump–Kim summit”,East Asia Forum, 12/03/2018.
Biên dịch: Phan Nguyên
Vào ngày 8 tháng 3 năm 2018, chính phủ Hoa Kỳ tuyên bố rằng Tổng thống Mỹ Donald Trump đã đồng ý gặp lãnh đạo Triều Tiên Kim Jong-un tại một địa điểm và thời gian sẽ được xác định sau. Các phương tiện truyền thông dường như cùng chung nhận định rằng có hai nơi có thể xảy ra sự kiện đáng ngạc nhiên này: Khu phi quân sự trên bán đảo Triều Tiên hoặc Bắc Kinh.
Địa điểm của cuộc họp mang tính biểu tượng cao và do đó có thể là một động thái chiến lược có giá trị cho cả hai bên. Hà Nội là một lựa chọn lý tưởng, đáp ứng ba tiêu chí quan trọng để có được một kết quả thành công: Cuộc gặp ở Hà Nội sẽ thể hiện sự quan tâm nghiêm túc đối với việc cải thiện cơ bản quan hệ Hoa Kỳ- Triều Tiên; gửi một thông điệp mang tính biểu tượng mạnh mẽ đến cộng đồng thế giới tại nơi mà Việt Nam và Hoa Kỳ đã hòa giải những xung đột đau thương trong quá khứ, và nó cũng chỉ ra các bước chuẩn bị mà Bắc Triều Tiên cần phải làm để tái gia nhập cộng đồng thế giới.
Bằng cách chọn Hà Nội làm địa điểm gặp mặt, hai bên sẽ chứng minh rằng họ nghiêm túc về việc đạt được những thay đổi cơ bản trong chính sách đối với nhau. Hà Nội, trong vai trò một thành phố, cho thấy bằng cách nào chỉ trong vòng một thế hệ, quan hệ ngoại giao có thể được chuyển đổi từ thù địch sang hợp tác và hỗ trợ lẫn nhau. Trong cuộc chiến tranh Việt Nam- Hoa Kỳ, và thậm chí trước khi khởi động các cải cách kinh tế năm 1986, Hà Nội vẫn là một trung tâm của sự oán giận và nghi ngờ đối với Hoa Kỳ. Ngược lại, người Mỹ bây giờ đã được chào đón ở Hà Nội, nơi đã trở thành một trung tâm trao đổi kinh tế, du lịch và giao lưu văn hoá sôi động.
Việc dỡ bỏ lệnh cấm vận thương mại của Hoa Kỳ đối với Việt Nam năm 1994 và bình thường hóa quan hệ song phương năm 1995 đã có một tác động mạnh mẽ lên nền kinh tế và sự phát triển của Việt Nam. Việt Nam hiện nay là một trong những nước đang phát triển nhanh nhất thế giới, đi lên từ chỗ bị cô lập và bần cùng hóa trong những năm 1980 để trở thành một nền kinh tế mở và năng động. Xuất khẩu của Việt Nam tăng 200 lần trong giai đoạn 1996 đến 2016 và đạt mức 230 tỷ USD vào năm 2017, trong đó 80% là hàng chế tạo và một tỷ trọng đáng kể được xuất sang thị trường Hoa Kỳ. Hơn nữa, Việt Nam đã vượt xa nhiều nền kinh tế lớn trong khu vực, bao gồm Indonesia và Philippines, về tổng giá trị xuất khẩu hàng chế tạo.
Cả Việt Nam và Hoa Kỳ đều coi quan hệ đối tác của họ là mang tính chiến lược và đã tiến hành những nỗ lực mạnh mẽ để làm sâu sắc hơn mối quan hệ này. Chuyến thăm lịch sử của tàu sân bay Hoa Kỳ USS Carl Vinson đến Đà Nẵng vào tháng 3 năm 2018 là một ví dụ đáng chú ý cho thấy cam kết đó. Trong chiến tranh, các tàu sân bay Mỹ đã tới Việt Nam để hỗ trợ các chiến dịch ném bom. Ngày nay, các chuyến thăm của chúng là một biểu tượng đáng mừng của tình hữu nghị.
Bằng cách tổ chức cuộc gặp thượng đỉnh tại Hà Nội, Hoa Kỳ và Bắc Triều Tiên sẽ gửi đi một tín hiệu mạnh mẽ cho cộng đồng quốc tế về cách tiếp cận mà họ dự định sử dụng để cải thiện quan hệ: hướng tới tương lai, thực tế và không can thiệp chính trị từ bên ngoài. Việt Nam là một ví dụ phù hợp để Triều Tiên cân nhắc trong việc lựa chọn các chiến lược nhằm bình thường hóa quan hệ với Hoa Kỳ và thúc đẩy cải cách kinh tế của mình.
Hà Nội là một sự lựa chọn lý tưởng khi Hoa Kỳ và Triều Tiên xem xét các bước tiếp theo để biến cuộc gặp thượng đỉnh thành các tiến bộ thực chất. Hàn Quốc, một trong những nhà đầu tư lớn nhất và có cam kết mạnh mẽ nhất tại Việt Nam, có thể chứng minh khả năng của mình trong việc giúp Triều Tiên thịnh vượng thông qua việc bình thường hóa quan hệ ngoại giao, hiện đại hóa kinh tế và hội nhập toàn cầu. Tính đến tháng 12 năm 2017, tổng đầu tư trực tiếp nước ngoài của Hàn Quốc tại Việt Nam lên đến 57,7 tỷ đô la Mỹ. Đầu tư từ Samsung và LG, với xuất khẩu tổng cộng gần 50 tỷ đô la Mỹ các sản phẩm điện tử sản xuất tại Việt Nam, đã giúp Việt Nam đạt được tốc độ tăng trưởng xuất khẩu nhanh và đưa cán cân thương mại của Việt Nam từ thâm hụt sang thặng dư. Nếu Triều Tiên cho thấy mong muốn thực lòng hướng  tới hòa giải, Hàn Quốc có thể sẵn sàng giúp nước láng giềng của mình thành công.
Tổ chức một cuộc gặp thượng đỉnh Mỹ – Triều Tiên ở Hà Nội là một cơ hội để làm nên lịch sử và thúc đẩy các mục tiêu ngoại giao ở một nơi có lịch sử tương tự với bán đảo Triều Tiên. Nếu chọn cải cách và theo đuổi mở cửa thương mại, Triều Tiên có thể sớm trở thành một trong những điểm đến đầu tư, một nền kinh tế mới nổi hấp dẫn nhất, và là một trong những nền kinh tế phát triển nhanh nhất trên thế giới. Thông qua kinh nghiệm gần đây của mình, Việt Nam có thể cung cấp cho các nhà hoạch định chính sách Triều Tiên những tư vấn về cách chuyển đổi từ một nền kinh tế chỉ huy, cô lập sang một nền kinh tế thị trường, hội nhập toàn cầu. Sự thay đổi này khó mà dễ dàng, nhưng hiện tại là một cơ hội hiếm có để tưởng tượng xem một Triều Tiên mở cửa và thịnh vượng sẽ trông như thế nào, và làm sao có thể đạt được điều đó.
Tất cả các ý tưởng đều đang để ngỏ, bao gồm cả một cuộc gặp thượng đỉnh Mỹ – Triều tổ chức tại Hà Nội.
Vũ Minh Khương là Phó Giáo sư tại Trường Chính sách Công Lý Quang Diệu, Đại học Quốc gia Singapore, và là giáo sư thỉnh giảng tại Trường cao học về Chính sách Công, Đại học Nazarbaev.

Phần nhận xét hiển thị trên trang

SỰ ĐỔI MỚI BÚT PHÁP TRONG TIỂU THUYẾT


Nhà văn Nguyễn Hiếu


Kết quả hình ảnh cho Nhà văn Nguyễn Hiếu
Tham luận hội thảo về Tiểu thuyết do HNVVN tổ chức ngày 28/2/2018
Cho dù đứng ở góc độ nào, hay nhìn nhận văn học theo chủ nghĩa, lý luận gì ( cấu trúc, hiện đại hay hậu hiện đại) thì cũng không thể phủ định một nhận định có tỉnh nguyên tắc bất di bất dịch rằng: Tiểu thuyết là một thể loại quan trọng bậc nhất của văn học. Dường như chỉ với tiểu thuyết, văn học mới bộc lộ được tất cả thế mạnh của nó với tư cách là phương tiện để tái hiện, phản ảnh chân thực cuộc sống và thực tế xã hội bằng chữ viết. Và cũng chỉ trong thể loại này nhà văn mới bộc lộ tất cả đặc trưng bút pháp của mình cả thế mạnh và yếu điểm. Không phải ngẫu nhiên Zôn Nít Sưn nhà văn Nga vĩ đại từng được đề cử tặng thưởng Nôben đã ví mỗi nhà văn viết tiểu thuyết như một chính phủ. Vì ở đó bằng ngòi bút và sức tưởng tượng nhà văn đã tạo ra cả một xã hội, một thực tế đa dạng, chân thực của riêng mình với những nhân vật mang số phận hấp dẫn. Tất nhiên tài năng của nhà văn lớn đến đâu thì tính hợp lý, tính phản ảnh của xã hội, thực tế do anh ta dựng nên sẽ đạt được cấp độ trung thực đến đấy.
Ở nước ta tiểu thuyết xuất hiện khá sớm với hình thức sơ khai là những đoàn thiên tiểu thuyết trong “truyền kì mạn lục” của Nguyễn Dữ từ thế kỉ 16, nhưng rất lạ là sau đó hình thức sơ khai của tiểu thuyết khá hiện đại này vào những thế kỉ sau lại nhập vào vào thơ taoj ra hàng loạt danh tác truyện nôm khuyết danh như “Tống Trân Cúc Hoa”, “Nhị độ mai”,” Phương Hoa “, “Lục súc tranh công”....để rồi bừng sáng khi Nguyễn Du dịch Kiều. Và bằng một tài năng trác việt bản dịch này đã trở thành một kiệt tác tự hào cho văn chương xứ ta. Nhìn lại sự chuyển biến này, tôi trộm nghĩ hay là vì ngôn ngữ Việt đa ngữ điệu vô tình đã tạo ra chất thơ mạnh đến nỗi người viết giai đoạn đó chấp nhận dùng thơ để viết tiểu thuyết. Xong nhìn ra văn học thế giới tôi mới hiểu. Nền văn học nói chung và thể loại tiểu thuyết nói riêng ở nước ta phát triển rất đúng với quy luật. Vì vào thời gian tương tự. Puskin ở Nga cũng viết tiểu thuyết bằng thơ, đó là cuốn Epgênhi Ô nêghin lừng danh, và Bai Rơn ở Anh viết tiểu thuyết “Đông Joăng” bằng thơ.
Còn về tiểu thuyết hiện đại viết bằng chữ quốc ngữ. Một thứ chữ mà dân tộc phải chịu ơn rất nhiều vị học giả Pháp A.L.Đờ Rốt. Nhờ nó mà kí tự ngôn ngữ chúng ta được hiện đại hóa nhanh chí ít hai thế kỉ so bước tiến về chữ viế của Việt Nam và vượt hẳn nhiều dân tộc láng giềng hiện nay vẫn bị trói buộc bởi vòng kim cô của chữ tượng hình cổ xưa. Phải chăng với chữ quốc ngữ cùng sự ảnh hưởng của văn chương Pháp nền móng tiểu thuyết hiện đại của chúng ta đã nhanh chóng xuất hiện vào đầu thế kỉ 20 với tác phẩm Tố Tâm của Hoàng Ngọc Phách. Ở phía nam có một đại biểu tài năng nữa là Hồ Biểu Chánh với hơn 100 tác phẩm nhưng tác phẩm tiêu biểu nhất của ông là “ngọn cỏ gió đùa” lại phóng tác theo kiệt tác “những người khốn khổ “của V.Hugo.
Tiện nói về “Tố Tâm” mà theo Học giả Vũ Ngọc Phan trong tác phẩm Nhà văn hiện đại được xem là tiểu thuyết đầu tiên của văn chương hiện đại Việt Nam tôi xin được phép nhắc tới luận văn tốt nghiệp cử nhân ngôn ngữ học vào năm 2000 có nhan đề “ khảo sát các phương thức liên kết văn bản trong hai tác phẩm”Tố Tâm” của Hoàng Ngọc Phách và “lặng lẽ cuối cùng”của Nguyễn Hiếu”.( Luận văn tốt nghiệp của Đặng Hồng Hiểu –Khoa Ngôn ngữ học- Trường Đại học khoa học xã hội và Nhân văn- Giáo viên hướng dẫn: TS Nguyễn Hồng Cổn tháng 2/2002) Nếu tính về thời gian ra đời của Tố Tâm vào năm 1925 với Lặng lẽ cuối cùng được xuất bản vào năm 1996 thì có khoảng cách là 71 năm. Vậy là gần một thế kỉ từ khi ra đời tiểu thuyết hiện đại Việt Nam vẫn theo một dòng chảy thống nhất và vẫn giữ một mối liên hệ nào đấy như bản luận văn ghi nhận. Cũng nhân nói về mối liên hệ của hai cuốn tiểu thuyết của hai thời kì khác nhau này. Tôi xin ghi chú một chút về cuốn lặng lẽ cuối cùng. Tên đầu tiên của tiểu thuyết thứ 14 này của tôi là “hội chứng ung thư”, sau khi hai nhà xuất bản từ chối thì NXB Lao Động dưới sự biên tập trực tiếp của Nhà văn Trần Dũng lúc đó là Phó GĐ NXB đã cho in. Trong lặng lẽ cuối cùng tôi phản ảnh sự băng hoại đạo đức của cán bộ, công chức và con người Hà Nội trong thời kì bắt đầu mở cửa. Về hình thức đây là cuốn tiểu thuyết tôi có tham vọng cho một sự cách tân bút pháp. Tên các nhân vật chỉ là những chữ cái, con số và dòng ý thức của nhân vật được đan xen giữa hành động có sự song trùng về thời gian và tâm thức Phật giáo. Người thứ hai để ý đến lặng lẽ cuối cùng là nhà văn Lê Lựu. Gặp tôi ở sân Bộ GTVT cuối năm1996 ông đã nói một câu tôi nhớ cho đến bây giờ ”lặng lẽ cuối cùng của chú xứng đáng nhận giải Hội Nhà văn. Nhưng anh tin sau đó tranh luận phải biết”( nguyên văn câu sau anh Lựu nói nôm và gợi hơn).
Giờ xin phép được đề cập chủ đề trung tâm của Hội thảo. Xin được nói ngay. Văn chương cũng như các hình thức nghệ thuật khác luôn luôn cần đến sự sáng tạo. Ở đây danh ngôn ”không ai tắm hai lần trên một dòng sông” cần được coi là một tôn chỉ, mục tiêu của sáng tác nghệ thuật nếu như anh không muốn bị thải loại ra khỏi dòng thác sáng tạo. Tiểu thuyết cũng vậy, tuy để có một sự cách tân ở thể loại này không phải là điều dễ dàng nếu không muốn nói nó giống như cần đến nỗ lực để vượt qua đỉnh núi quá cao.
So với các thể loại văn học khác, tiểu thuyết ra đời muộn hơn. Trên thế giới lối độ hơn hai thế kỉ nay. Còn ở ta thì chỉ khoảng hơn một thế kỉ. Tiểu thuyết của các nền văn học lớn trên thế giới đã có dấu hiệu của sự cách tân gần một thế kỉ nay. Ở Pháp, sự xuất hiện của cuốn tiểu thuyết”đi tìm thời gian đã mất “của Macsxen Pruts trong những năm đầu thập niên 30 của thế kỉ 20 đã đánh dấu sự ra đời của tiểu thuyết dòng ý thức. Những năm cuối thập niên đầu tiên của thế kỉ 20 với “hóa thân”,”vụ án” “lâu dài “của Káp ka ở Tiệp và nhất là với ‘buồn nôn” của Jăng Polsác vào năm 1938...đã làm cho chủ nghĩa hiện sinh trong văn hoccj ra đời ...và đến những năm đầu của thập niên 60 tiểu thuyết “trăm năm cô đơn” của Máckets xuất hiện đời đã tạo nên một trường phái tiểu thuyết huyền ảo, mà không chỉ trên thế giới mà ngay tôi và không ít nhà văn đương đại nước ta chịu ảnh hưởng một cách chân thành và tự nguyện. Ở tôi ngay từ những tiểu thuyết đầu tiên như ‘người đàn bà quỷ ám”(1988), “Vết xoáy trức ngực làng”( 1988) , truyện ngắn ”hình như ngoài Văn chỉ có ma”( 1989),”làng Chiện bắt được con chim lạ”( 1989),”bóng ảnh cuộc đời”( 1991)... đã dùng thủ pháp huyền thoại, và tập trung và có thể nói đỉnh cao bút pháp huyền thoại của tôi là tiểu thuyết ”chuyện tình người điên”( 1990) và nhất là “con ngố”( 2007). Cho đến bây giờ trong ý thức của mình tôi coi huyền thoại là bút pháp chủ lực và thế mạnh của tôi. Năm 2016, luận văn thạc sĩ khoa học ngữ văn đã nghiên cứu đề tài ” Huyền thoại trong tiểu thuyết “con ngố” và “chuyện tình người điên” của Nguyễn Hiếu”của Nguyễn Thị Tân do TS Nguyễn văn Tùng hướng dẫn phần nào đã nhận ra điều này.
Còn nhìn chung nên tiểu thuyết hiện đại Việt Nam trong hơn thế kỉ qua có chuyển biến, cách tân không ? Tôi khẳng định là có. Dòng chủ nghĩa hiện thực phê phán ở VN được xác định bởi Ngô Tất Tố với Tắt đèn, Nam Cao với sống mòn, Nguyên Hồng với Bỉ vỏ.... Vào những năm cuối thập niên 50, đầu thập niên 60 các tiểu thuyết của Võ Huy Tâm, Nguyễn Văn Bổng đã có những bước đi chập chững để sau đó vững vàng hơn với các tiểu thuyết của Đào Vũ, Nguyễn thị Ngọc Tú, Huy Phương, Nguyễn Huy Tưởng, Nguyễn Đình Thi. Giai đoạn này hình thức tiểu thuyết của ta hầu như không có gì thay đổi với phong cách và phương thức thể hiện không khác mấy so với thời kì ra đời của tiểu thuyết nước ta và trên thế giới . Ngay “vỡ bờ” một tác phẩm sáng giá trong giai đoạn này cũng mang bút pháp ảnh hưởng rõ rệt của tác giả “chiến tranh hòa bình”. Lối kết câu bề thế, rạch ròi chi tiết về chương mục, các phần cũng như sự huy động số lượng đông đảo nhân vật của Tônstôi đã được Nguyễn Đình Thi kế thừa, học tập khá rõ. Chính tôi trong bản thảo ”những tháng năm tuổi trẻ” tôi viết khi đang ở năm cuối Đại học văn cũng theo bút pháp, mô típ của văn hào Nga với gần 300 nhân vật cùng câu chuyện đan chéo nhau ở nhiều giai đoạn.
Nhưng trong khoảng gần hai thập niên trở lại đây tiểu thuyết của ta đã có những dấu hiệu của sự đối mới và bước đầu cách tân. Phương pháp Huyền thoại, phương pháp đồng hiện đã le lói ở nhà văn này nhà văn khác. Đó là điều đáng mừng chỉ tiếc các nhà lý luận phê bình của ta không mấy nhận ra, đụng chạm, mổ xẻ rồi tổng kết. Nói đến đây tôi chợt nhớ đến nhà phê bình Bùi Công Hùng trong bài viết vào năm 1989 trên báo Hà Nội mới về một số tiểu thuyết đầu tay của tôi đã khen” nếu ”Vết xoáy trước ngực làng” của Nguyễn Hiếu đã thành công khi phản ảnh sự chuyển biến của một làng quê ngoại thành sông Hồng trong sự thăng trầm của lịch sử thì anh tỏ ra không ổn lắm trong “chuyện tình người điên “khi anh lại muốn thâu tóm hình ảnh một số lãnh tụ của thế kỉ vào hình tượng nhân vật vua Bi Đa”. Bài viết không hề mổ xẻ bàn gì đến bút pháp huyền thoại của tôi mà vào cuối thập niên 80 đang là một bút pháp còn lạ lẫm ở ta.
Hiện này sự xâm thực của các loại hình nghệ thuật giải trí được sự hỗ trợ của công nghệ tiên tiến đang ít nhiều làm văn hóa đọc bị giảm sút. Tiểu thuyết với hình thức, quy mô của mình lại càng bị cạnh tranh khắc nghiệt. Sáng tạo nghệ thuật, làm mới và không để lặp lại mình là mục tiêu của những người làm nghệ thuật.Tiều thuyết hơn bao giờ hết cần đến sự cách tân, đổi mời để đủ sức cạnh tranh, tạo sức hấp dẫn đối với người đọc lại càng bức thiết. Các tiểu thuyết gia đương đại của chúng ta nhờ học vấn, nhờ hấp thụ các nền văn chương tiên tiến và cả sự tiến bộ của khoa học, công nghệ cũng đã có nhiều cố gắng để thay đổi cách thể hiện của mình. Nhưng chưa đủ. Sự đổi mới, cách tân của các tiểu thuyết gia của ta có thể mới khi ta so với nhau nhưng so với thế giới vẫn chưa có gì đột phá. Đó là chưa kể có những hình thức, lĩnh vực tuy không mới nhưng luôn luôn là thứ người đọc rất cần nhưng lại bị các tiểu thuyết gia nói riêng và nền văn học VN bỏ qua, không coi trọng đó là văn chương hài hước. Vũ Trọng Phụng bên cạnh có Giông Tố còn có ”số đỏ”một cuốn tiểu thuyết hài mà bất kì nền văn học nào cũng thèm muốn, còn hài ở ta dường như không được coi trọng trong văn học chính thống nên gần như vắng bóng chí ít trong vài ba thập niên vừa qua .... Riêng tôi trong gia tài văn chương của mình đã có hai tập truyện ngắn hài đó là “chuyện cái vòi nước”(1984), “cười dành cho tất cả”( 1990). Hai tiểu thuyết hài “ những mảnh trần gian” (1996), “Tây tây,ta ta”( 2010)...Nhưng như thế là quá ít so với nhu cầu của người đọc, sự cân đối của một nền văn chương. cho tất cả. Có lẽ trong nhu cầu đổi mới tiểu thuyết các tiểu thuyết gia nói riêng và các nhà văn nói chung cũng nên dành một nỗ lực lớn cho sự khôi phục thể loại hài trong sáng tác của mình. Đó cũng là một nỗ lực cho sự sáng tạo của dòng tiểu thuyết hiện nay.
Xin cám ơn sự chú ý của Hội nghị
Chèm 23/2 năm 2018
Nhà văn Nguyễn Hiếu


Phần nhận xét hiển thị trên trang

VĂN TẾ CHIẾN SĨ GẠC MA


Trang Hạnh Nguyễn


Than ôi!
Biển bốn hướng sóng dậy hờn căm,
Trời tám phương mây giăng u uất.
Chẳng sao ngăn niềm đau đớn tột cùng,
Khó xóa hết nỗi hờn căm chất ngất!
Nhớ linh xưa,
Lớn lên bằng củ sắn củ khoai;
Trưởng thành trong lời ca lời hát.
Thấm nhuần đạo đức, ươm ước mơ cố gắng tôi rèn,
Chẳng ngại gian truân, nuôi hoài bảo chuyên cần học tập.
Giữ gìn đất nước, biết quê hương từ tiếng mẹ ru,
Yêu mến non sông, thương tổ quốc từ câu cha hát.
Bóng trăng đáy nước, quan họ ơi tình nặng mạn thuyền,
Lưng ngựa câu hen, khăn Piêu vẫy rừng vang tiếng nhạc.
Đờn ca tài tử bồi hồi,
Câu hát xẩm xoan ngây ngất.
Rộn rã tiếng cồng chiêng Tây Nguyên,
Réo rắc điệu khèn môi Tây Bắc.
Ngẩn ngơ điệu múa chiếu chèo,
Bằng hoàng câu hò phường vải.
Thế mà,
Rung rinh đá đảo, tự dưng bị trận cuồng phong
Bình lặng dòng sâu, bỗng nhiên nổi cơn bão táp!
Quân bành trướng, ỷ binh nhiều tướng mạnh, ngang nhiên cướp đất bắt người,
Lũ ma vương, cậy súng lớn đạn to, vô cớ hiếp tàu cắt cáp.
Cậy quân đông lấy thịt đè người,
Ỷ thế mạnh xua quân chiếm đất.
Uốn miệng lưỡi, cứ ngỡ bạn hiền,
Nhe nanh vuốt dè đâu quỷ dữ!
Thò tay quỷ mà vẽ lưỡi bò,
Lòi mặt nạ té ra kẻ cướp!
Tàu cá khoang không tấc sắt, để chúng tự tiện cầm tù,
Ngư dân phơi tấm lưng trần, mặc chúng thẳng tay đánh đập.
Làm vợ khóc chồng ruột héo gan bầm,
Để con nhớ cha lòng đau dạ thắt.
Nhưng chúng đã lầm! bởi nhân dân ta:
Thừa dũng cảm, nữ nhi là Bà Triệu, Bà Trưng,
Đủ trí mưu, trai tráng là Quang Trung, Thường Kiệt.
Yêu hòa bình, nhưng gươm Lê Lợi lưỡi vẫn sáng ngời,
Chuộng tự do, nhưng cọc Bạch Đằng đầu luôn nhọn hoắt!
Bừng khí thế, trăm thiếu niên trương cờ sáu chữ: “… báo hoàng ân” *
Sục hờn căm, ngàn dũng sĩ thích tay một lời thề Sát Thát!
Gươm so gươm, gươm lóe ngợp trời,
Súng đọ súng, súng vang dậy đất!
Bạch Đằng xác địch nổi lênh bênh,
Đống Đa thây thù cao chất ngất!
Nay Chiến sĩ Gạc Ma,
Ăn chung mâm, ngủ chung chiếu, chuyện riêng tư cũng cùng kể nhau nghe,
Trùm chung chăn, mơ chung giấc, thư thầm kín đều chuyền tay nhau đọc!
Khác cha mẹ mà giống hệt ruột rà,
Không họ hàng mà y như máu thịt!
Khen thay!
Vì Nhân Dân, quản chi gối đất màn sương,
Vì Đất Nước nào sá gì mưa nam gió bắc.
Giống kiên cường, lại tiếp kiên cường,
Máu bất khuất, vẫn luôn bất khuất!
Hẹn với lòng một nhục một vinh,
Thề với giặc một còn một mất!
Thương ôi!
Cũng vì nước mạnh dân no,
Nào kể xương tan thịt nát!
Nguyễn Văn Lanh, bụng trúng lê tay vẫn giương thẳng tay cờ,
Trần Văn Phương, tay ôm ngực còn thét : “ Không cho mất đảo!” **
Máu ai loang cả mạn tàu!
Máu ai hòa theo nước biển!
Bởi dòng máu Đại Việt đỏ mãi ngàn năm,
Nên non nước Lạc Hồng nối liền một dải.
Dù giọt nước Biển Đông, con cháu cũng phải giữ gìn,
Dù hòn sỏi Gạc Ma, chiến sĩ quyết không để mất!
Xót thay!
Nam nhi hề, vai khoác chiến y,
Chiến sĩ hề, ai về đầu bạc?
Chuyện nhục vinh thì cứ luận bàn,
Đường sinh tử có ai không thác?
Luận anh hùng ai kể bại thành,
Xét chí khí nên coi cao thấp.
Hôm nay,
Thắp nén tâm hương ,
Tưởng người tiết liệt.
Gương hiếu trung mãi mãi chẳng phai mờ,
Máu hào kiệt ngàn đời không đổi sắc.
Hiếu với dân chẳng quản máu xương rơi,
Trung với nước đâu chờ bia đá tạc!
Ô hô! Có linh xin hưởng!
TRANG HẠNH
(Khoa Tim mạch, BV Đa Khoa Bắc Ninh)

_____________
Chú thích:
* Trần Quốc Toản thêu lên cờ 6 chữ “ Phá cường địch, báo hoàng ân”
** Trần Văn Phương trước khi hy sinh đã thét lớn: “ Thà hy sinh, không để mất đảo!”

Nguồn: Phong Điệp.



Phần nhận xét hiển thị trên trang