Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Thứ Ba, 13 tháng 3, 2018

Thiếu tướng... còn thiếu gì?


>> Đấm vào mặt nhân dân
>> Đâu là vực thẳm của xã hội?
>> Chủ tịch Đà Nẵng nói về việc rà soát tài sản của Vũ “nhôm”
>> Vũ Đình Duy mắc “bệnh nan y” gì mà vẫn chưa thấy quay về?


NGUYỄN HUY TOÀN



















TGTT - Khi thông tin Thiếu tướng Nguyễn Thanh Hóa, nguyên Cục trưởng Cục cảnh sát phòng chống tội phạm Công nghệ cao Bộ Công an bị tước danh hiệu Công an nhân dân và bị bắt vì liên quan đến đường dây đánh bạc nghìn tỷ xuyên quốc gia lan rộng, nhiều người tỏ ra bất ngờ và thốt lên "Thiếu tướng còn thiếu gì mà làm vậy trời!".

Thiếu chứ! Nếu sòng phẳng mức lương thiếu tướng và các khoản phụ cấp thì ông Nguyễn Thanh Hóa làm sao có thể xây được biệt thự khủng giữa lòng thủ đô Hà Nội. Nhưng cái thiếu căn bản nhất dẫn tới ông ta phải sa chân vào tội lỗi đó là thiếu nhân cách, đạo đức; thiếu phẩm chất, bản lĩnh của người đảng viên, người chiến sĩ Công an nhân dân.

Trong cuộc chiến với bọn tội phạm, bảo vệ sự bình yên của nhân dân đã có rất nhiều cán bộ, chiến sĩ Công an nhân dân anh dũng hy sinh. Sự hy sinh mất mát đó được Đảng, Nhà nước và nhân dân ghi nhận và góp phần tô thắm truyền thống vẻ vang của lực lượng Công an nhân dân. Còn Nguyễn Thanh Hóa, một cán bộ cao cấp trong lực lượng công an đã có quá trình tham gia các lĩnh vực công tác khác nhau, đã trở thành người đứng đầu của một cục nghiệp vụ và mang hàm thiếu tướng mà phải gục ngã trước thủ đoạn thâm hiểm của bọn tội phạm và sự cám dỗ của đồng tiền. 

Sự việc Nguyễn Thanh Hóa bị tước danh hiệu Công an nhân dân và bị bắt vào ngày 11/3 khiến mỗi người đều có những cảm xúc buồn vui lẫn lộn. Buồn vì lực lượng Công an nhân dân sau 70 năm học tập và làm theo 6 điều Bác dạy mà còn có những cán bộ cấp cao sa ngã như vậy. Vui, vì Đảng, Nhà nước và lực lượng công an đã kiên quyết đấu tranh với mọi biểu hiện tha hóa, biến chất trong chính hàng ngũ của mình để lập lại kỷ cương, phép nước. Cuộc đấu tranh với cái xấu, cái tiêu cực đã không có vùng cấm, không trừ một ai. Điều đó cũng thể hiện được tinh thần của Hiến pháp Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam: “Mọi công dân đều bình đẳng trước pháp luật”. 

Không bàn sâu vào vụ án bao nhiêu đối tượng, bao nhiêu tỷ đồng và mức độ liên quan của ông Nguyễn Thanh Hóa vào đường dây này như thế nào, tôi muốn nói đến công tác quản lý cán bộ và hiệu quả của các cuộc vận động, các đợt học tập sinh hoạt về chính trị tư tưởng có độ thẩm thấu tới đâu? Những người như Nguyễn Thanh Hóa chắc chắn được học tập, nghiên cứu về đạo đức cách mạng, về tư tưởng Hồ Chí Minh, về truyền thống Công an nhân dân nhiều hơn những người khác. Thậm chí ông ấy còn có thể đi thuyết dạy, quán triệt chỉ thị, nghị quyết cho nhiều đơn vị cấp dưới nữa....

Ông Nguyễn Thanh Hóa có thể được nghiên cứu những tài liệu mà nhiều người trong chúng ta không được nghiên cứu; được dự những cuộc họp quan trọng ở cấp bộ, cấp tổng cục mà không không phải ai cũng được dự...

Bản thân ông Nguyễn Thanh Hóa cũng được quan tâm đầy đủ, thậm chí còn có những đặc ân trên con đường quan lộ mà nhiều người phải mơ ước. Vậy tại sao ông không thấy được điều đó để sống và cống hiến?

Chúng tôi, những người làm báo đã từng ngưỡng mộ, có những bài viết ca ngợi về thành tích đánh án của ông và vài lần đã gọi điện thoại xin ý kiến để tiếp cận các vụ đánh án đánh bạc công nghệ cao ở quận 4, huyện Bình Chánh (TP.HCM)... Công - tội rõ ràng, bây giờ khi mà ông đã tự mình rời bỏ đội ngũ để đi cùng “ma quỷ”, phản bội lại niềm tin của Đảng, Nhà nước và của nhân dân thì pháp luật phải nghiêm trị. Bởi phía sau đồng tiền bất chính mà ông thu được từ việc bảo kê cho đường dây đánh bạc này là bao nhiêu gia đình phải tan nát, phải trắng tay vì trò bài bạc tinh vi ấy.

Nguyễn Thanh Hóa đã không còn cơ hội để sửa chữa và một số vị khác có thể sẽ nối gót Nguyễn Thanh Hóa trong nay mai, đó sẽ là cái "gương" cho những công bộc khác suy nghĩ để sống và làm việc vì dân, vì nước.

Các cơ quan chức năng cũng nên xem lại công tác quản lý cán bộ, việc tổ chức học tập quán triệt, các cuộc vận động... mang tính hình thức mà kém hiệu quả. Nên chăng cứ lãnh đạo cấp cao từ trên xuống tự làm gương cho dân chúng noi theo bằng việc công khai minh bạch thu nhập, tài sản và nói cho dân biết tôi học tập được điều gì về đạo đức cách mạng của Bác Hồ, như vậy có lẽ sẽ tác dụng và thiết thực hơn!

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Những ước nguyện cuối đời của cha mẹ liệt sĩ Gạc Ma




VNE
 
Thứ ba, 13/3/2018 | 14:14 GMT+7

Mẹ liệt sĩ Gạc Ma Nguyễn Văn Hoá muốn vào Khánh Hoà bốc nắm đất làm mộ gió cho con, nhưng tuổi già sức yếu, mẹ qua đời khi ước nguyện chưa thành.

30 năm ngày những người lính Hải quân Việt Nam ngã xuống ở Gạc Ma

Đầu tháng ba năm 2018, bà Nguyễn Thị Út, mẹ liệt sĩ Gạc Ma Nguyễn Văn Hoá, trú xã Trường Sơn, huyện Quảng Ninh (tỉnh Quảng Bình) qua đời, hưởng thọ 86 tuổi.


Theo gia đình, mẹ Út về với đất, mang theo ước nguyện cuối cùng là bốc được nắm đất ở Khánh Hoà để làm ngôi mộ gió cho con trai.

Chồng mất khi con còn nhỏ, một mình bà Út tần tảo, nhặt từng củ khoai sắn nuôi năm chị em khôn lớn. Người con trai út là liệt sĩ Hoá, có vóc người to cao, đẹp trai và rất thương cha mẹ. Năm 1992, trận lụt lớn cuốn trôi căn nhà của bà Út, cuốn luôn tấm bằng Tổ quốc ghi công và thư của liệt sĩ Hoá gửi về gia đình.

Chị Nguyễn Thị Toàn, con gái của mẹ Út, nói nhiều năm qua, nhờ các đoàn về thăm và tặng quà, mẹ Út tiết kiệm được 50 triệu đồng nhưng không dám tiêu pha gì. “Mẹ nói để dành vào Khánh Hòa, bốc nắm đất về hương khói cho anh”, chị Toàn nói.

“30 năm qua, mẹ canh cánh làm ngôi mộ gió để thờ anh. Bốn tháng cuối đời, mẹ đau không đêm nào ngủ được. Hàng đêm, trở mình là mẹ nhắc đến anh Hoá”, chị Toàn nói.

Chị Toàn bàn với ba anh trai, dùng số tiền trên để “lập mộ gió, đưa anh Hoá về cho mẹ thoả mãn”. Theo phong tục địa phương, gia đình đi tới nơi người thân mất, mời thầy làm lễ cầu siêu, nhập hồn người mất vào thân cây dâu tằm lâu năm, rồi đưa về quê quán làm lễ tang.
.
Từ trái qua, di ảnh liệt sĩ Nguyễn Văn Hóa, Võ Văn Đức và Hoàng Văn Túy. 
Ảnh: Hoàng Phương chụp lại

"Gia đình còn khó khăn thì không cần phải lo cho con"

Chung niềm mong mỏi, mẹ liệt sĩ Võ Văn Đức ở xã Liên Thuỷ (Lệ Thuỷ, Quảng Bình) chưa kịp làm ngôi mộ gió cho con thì đã về với đất vào đầu năm 2018.

“Ngày còn sống, mẹ chỉ mong có mảnh đất làm ngôi mộ gió cho em. Năm ngoái, tôi vừa mua được mảnh đất 300 m2, hy vọng sớm đưa cha và em vào đó cho mẹ được thấy, vậy mà không kịp”, anh Võ Văn Hậu, anh trai liệt sĩ Đức, tiếc nuối.

Anh Hậu kể, ra tết năm 1988, nhận được ít quà gia đình gửi vào đơn vị, anh Đức biên thư về, “gia đình còn khó khăn thì không cần phải lo cho con, con đã có nhà nước lo ngày ba bữa, ba mẹ yên tâm”. Ít ngày sau khi nhận thư, gia đình nghe tin 64 chiến sĩ mất tích ở đảo Gạc Ma, trong đó có anh Đức.

Gia đình chỉ có hai anh em trai, năm 2003, anh Hậu xin nghỉ công nhân để về quê phụng dưỡng mẹ già. Anh kể cha anh vì nhớ nhung con trai hy sinh trong sự kiện Gạc Ma, nhiều đêm không ngủ được nên sức khỏe suy yếu dần, mất năm 1999.

"Cảnh nhà làm nông, bòn mót nhiều năm liền để gắng thực hiện mong ước cuối đời của mẹ. Bây giờ thì đành chờ mẹ tròn năm rồi đưa cha mẹ cùng em trai vào khuôn viên trên để được đoàn viên", anh Hậu xót xa nói.

Mâm giỗ chung

Sống trong niềm mong nhớ, nhiều năm qua, cứ vào ngày 27 tháng Giêng, ông Hoàng Dỏ, trú xã Hải Ninh (huyện Quảng Ninh, Quảng Bình) lại làm mâm giỗ chung cho con trai là liệt sĩ Hoàng Văn Tuý cùng 63 đồng đội.

Mâm giỗ đơn sơ, nhưng có đến 64 cái bát, 64 đôi đũa, cho tất cả liệt sĩ đã ngã xuống. “Thương con, tôi làm mâm cúng, rồi mời đồng đội con cùng về”, ông Dỏ nói. Tấm lòng người cha chỉ gói gọn trong ba tuần rượu lạt, một nén hương thơm thắp cho con và đồng đội.

Vừa làm lễ thượng thọ 90 được hai tuần, ông Dỏ nói không biết gắng gượng làm được mấy mâm giỗ nữa, “chỉ mong sớm về với con”.

Nhiều năm trước, có đoàn công tác về lấy mẫu xét nghiệm ADN, hy vọng tìm thấy con trai lại sôi sục trong ông. Ít lâu sau vẫn không nhận được tin báo, ông Dỏ suy sụp hẳn.

.
Cụm tượng đài các chiến sĩ Gạc Ma ở khu tưởng niệm tại Khánh Hòa. Ảnh: Xuân Ngọc

Trong 64 liệt sĩ hy sinh ở Gạc Ma, chiến sĩ Nguyễn Tiến Doãn ở Ngư Thuỷ Nam (Lệ Thuỷ, Quảng Bình) có con trai hai tuổi vào thời điểm hy sinh. “Năm lên sáu tuổi, tôi mới ý thức được bố mình là liệt sĩ, hy sinh vì đất nước”, anh Nguyễn Đình Thế, con trai liệt sĩ Doãn, nói.

Mẹ liệt sĩ Doãn là bà Trần Thị Dắc, nay 86 tuổi, sức khỏe đã yếu phần nào. Sau năm 1988, gia đình làm lễ triệu hồn nhập cốt rồi làm mộ gió cho liệt sĩ Doãn. “Tôi vừa xúc động, vừa tự hào, nhưng mất mát thì ai cũng đau xót. Gia đình chỉ mong tìm được hài cốt cha, đưa về quê hương cho thoả mãn, cũng là ước nguyện cuối đời của bà nội”, con trai liệt sĩ Doãn tâm sự.

Năm nay 33 tuổi, anh Thế hiện là cán bộ địa chính của xã Ngư Thuỷ Nam, nơi anh sinh ra và lớn lên.

Trong 64 liệt sĩ hy sinh ở Gạc Ma, Quảng Bình có 13 liệt sĩ. Chỉ ba người quê Quảng Bình được đưa di hài về đất liền. Nhiều gia đình đã lập mộ gió cho con, nhưng nhiều cha mẹ, sau 30 năm vẫn ngóng chờ…

Sáng 14/3/1988, khi các chiến sĩ Việt Nam đang làm nhiệm vụ xây dựng chủ quyền trên cụm đảo chìm Gạc Ma - Len Đao - Cô Lin thì Trung Quốc đưa tàu chiến đến ngăn cản.

Tại Gạc Ma, lính Trung Quốc có vũ trang cướp cờ, xả súng vào các chiến sĩ hải quân, bắn chìm tàu HQ 604. Tại Cô Lin, thuyền trưởng Vũ Huy Lễ cho tàu HQ 505 lao thẳng lên bãi, trở thành cột mốc sống bảo vệ chủ quyền.

Tàu HQ 605 đang làm nhiệm vụ bảo vệ bãi đá Len Đao cũng bị tàu chiến Trung Quốc bắn cháy, chìm vào sáng 15/3/1988.

64 chiến sĩ hải quân Việt Nam hy sinh, 9 người bị Trung Quốc bắt. Việt Nam giữ được Cô Lin, Len Đao. Còn Gạc Ma bị Trung Quốc chiếm từ đó. 
Hoàng Táo

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Tin đồn về tình hình ở Việt Nam ngày càng tin cậy


Qủa đúng như tin đồn lan truyền trên cộng đồng mạng xã hội vào những ngày đầu tháng 01/2018, Thiếu tướng Công an Nguyễn Thanh Hóa, nguyên Cục trưởng Cục Cảnh sát phòng chống tội phạm sử dụng công nghệ cao (C50, Bộ Công an) về tội “Tổ chức đánh bạc” quy định tại khoản 2, Điều 249- Bộ luật hình sự 1999. Vụ bắt giữ này một lần nữa khẳng định những tin đồn chính trị ở Việt Nam sắp xảy ra là có thật…

Hình minh họa
Theo đó vào chiều ngày 11/03/2018, Cơ quan An ninh điều tra Công an tỉnh Phú Thọ đã ra Quyết định Khởi tố bị can số 09, Lệnh bắt bị can số 205 để tạm giam 4 tháng nhằm phục vụ công tác điều tra đối với Thiếu tướng Công an Nguyễn Thanh Hóa (SN 10/03/1958. Cư trú: Khu tập thể Quận ủy Đống Đa, phường Láng Thượng, quận Đống Đa, Hà Nội) về tội “Tổ chức đánh bạc” quy định tại khoản 2, Điều 249- Bộ luật Hình sự 1999.

Theo Bộ Công an, đây là vụ án hình sự; sử dụng mạng Internet thực hiện hành vi chiếm đoạt tài sản, tổ chức đánh bạc, đánh bạc, mua bán trái phép hóa đơn và rửa tiền xảy ra tại Phú Thọ và một số tỉnh thành.

Vào ngày 29/01/2018, tại Hội nghị trực tuyến toàn quốc của Ban chỉ đạo Chương trình quốc gia phòng chống tội phạm, Phó thủ tướng CSVN ông Trương Hòa Bình đã nhắc đến loại hình tội phạm này với quy mô xuyên quốc gia và có giá trị lên đến hàng ngàn tỉ đồng. Ông Bình nêu ra trường hợp Công an Phú Thọ đã phá một vụ đánh bạc như thế thu được trên 1000 tỉ đồng và số ngoại tệ chuyển ra nước ngoài để đánh bạc ước chừng ban đầu khoảng 3,6 triệu USD.

Hiện tại ông Hóa đã bị tước danh hiệu Công an. .............

Trong vụ án này, Công an tỉnh Phú Thọ đã khởi tố 80 bị can, tạm giam 38 người trong đó có ông Phan Sào Nam, nguyên chủ tịch Công ty VTC Online và ông Nguyễn Văn Dương vốn là con rễ của Cựu Bí thư thành ủy Hà Nội Phạm Quang Nghị.

Tuy nhiên, điểm nhấn của vụ án đánh bạc, tổ chức đánh bạc và rửa tiền này cùng với việc bắt tạm giam tướng Hóa là ở chổ vào những ngày đầu tháng 01/2018, đã lan truyền ầm ĩ trên cộng đồng mạng xã hội. Đặc biệt, trang Facebook cá nhân có tên Lê Nguyễn Hương Trà đã đăng một status liên quan khá chi tiết, cụ thể có nêu Trung tướng Phan Văn Vĩnh quê ở Nam Định, nguyên là Tổng cục trưởng Tổng cục Cảnh sát (Tổng cục II) bị bắt vào ngày 11/01/2018. Trong status của Facebooker Lê Nguyễn Hương Trà có nhắc đến tướng Hóa là người có liên quan đến vụ án.

Vào cuối tháng 08/2017, hai cổng game cờ bạc Rikvip và Tip.Club đã phải tạm ngừng hoạt động vô thời hạn; các ứng dụng trên App store, Androi và Window phone cũng bị gỡ bỏ. Hàng loạt các đại lý cùng với đại gia game bị bắt, mở rộng điều tra thì có rất nhiều tướng tá trong ngành công an bị dính án.

Tuy nhiên, ngay sau những thông tin đồn ầm ĩ trên cộng đồng mạng xã hội về vụ án, báo chí vào cuộc hỏi thì Trung tướng Yến cũng như một số tướng tá trong ngành Công an không trả lời rõ ràng câu hỏi xác nhận hoặc nói không có cơ cở về những tin đồn liên quan vụ án nên hiện chưa thể khẳng định tướng Vĩnh đã bị bắt giam hay chưa?

Trong những năm gần đây, ở Việt Nam thường hay xuất hiện những tin đồn lan truyền trên cộng đồng mạng xã hội liên quan đến Chính trị hoặc những nhân vật chính trị gia. Những tin đồn thường có lúc đúng hoặc có lúc sai nhưng ở Việt Nam những tin đồn chính trị như nêu ở trên thường có độ chính xác khá cao. Đơn cử như vào tháng 01/2016, tức là thời điểm Đại hội Đảng CSVN XII trước hoặc đang diễn ra, các trang mạng xã hội đồn ầm ĩ thông tin các ông bà; Nguyễn Phú Trọng, Trần Đại Quang, Nguyễn Xuân Phúc và Nguyễn Thị Kim Ngân sẽ đắc cử vào các chức danh “tứ trụ triều đình” gồm; Tổng bí thư Đảng CSVN, Chủ tịch nước, Thủ tướng Chính phủ và Chủ tịch Quốc hội. Qủa nhiên, khi Đại hội Đảng CSVN XII kết thúc và kỳ bầu cử Quốc hội sau đó được thông qua, tin đồn trở thành tin chính xác 100%, ông Trọng, ông Quang, ông Phúc và bà Ngân đã đắc cử với những chức danh tương ứng.

Một trường hợp tin đồn khác cũng được lan truyền trên cộng đồng mạng xã hội nhưng sau đó cũng chính xác đến 100% là trường hợp về cái chết của ông Nguyễn Bá Thanh vào năm 2015. Sau khi từ Đà Nẵng ra Hà Nội nhận chức danh Trưởng ban nội chính Trung ương được vài tháng thì “vắng lặng”, lập tức tin đồn lan tỏa đầy trên cộng đồng mạng xã hội là ông Thanh bị bệnh nặng được điều trị ở Singapor và Hoa Kỳ. Thể theo nguyện vọng của gia đình thì ông Thanh được đưa về quê nhà ở Đà Nẵng để điều trị và sau đó ít ngày thì ông Thanh chết dù trước đó có thốt lên câu “Tao khỏe chứ có chi mô”. Điều đáng nói trong trường hợp cái chết của ông Thanh, tin đồn có nêu số chuyến bay, lịch trình ngày giờ đưa ông Thanh về Đà Nẵng lại chính xác đến độ từng ly từng tí khiến báo đài nhà nước Việt Nam phải ngỡ ngàng.

Ngoài hai trường hợp nêu trên, một số trường hợp khác như; tin đồn về bệnh tật của ông Đinh Thế Huynh, Thường trực ban Bí thư Trung ương Đảng CSVN, Ủy viên Bộ Chính trị. Hoặc, tin đồn về bệnh tật của ông Phùng Quang Thanh, cựu Bộ trưởng Bộ Quốc phòng. Tin đồn về việc tước thẻ nhà báo của ông Nguyễn Như Phong và đình bản tờ báo Petrotimes nơi ông Phong công tác với chức danh Tổng biên tập một thời gian. Một trong những lý do ông Phong bị thu thẻ nhà báo là có lý do ông Phong cho tờ Petrotimes đăng lại bài phỏng vấn từ trang thông tin nước ngoài về việc liên quan đến ông Trịnh Xuân Thanh.

Trở lại vụ bắt thiếu tướng Hóa, tháng 01/2018, tờ báo Môi trường và Đô thị Việt Nam đã “điểm danh” ngôi biệt thự BT1 tại Khu đô thị HH2 Bắc Hà do vợ chồng thiếu tướng Hóa là chủ nhân đã xây dựng trái phép. Động thái “điểm danh” này càng khẳng định thêm việc trước đó có tin đồn lan truyền trên cộng đồng mạng, báo hiệu cho dư luận biết việc tướng Hóa sẽ bị trảm vào những ngày tới nhưng chưa biết cụ thể là thời gian nào mà thôi.

Có những lý giải cho câu hỏi tại sao tin đồn lại lan truyền mạnh ở Việt Nam là do; những ứng xử xã hội thiếu minh bạch, người dân thiếu tự do thông tin và đấu đá nội bộ trong quyền lực chính trị vì lợi ích nhóm hoặc lợi ích cá nhân…./.

Quê Hương
(Cali Today news)


Phần nhận xét hiển thị trên trang

Học giả phân tích trật tự thế giới mới của Trung Quốc


Nguồn: Ramesh Thakur, “China’s New World Order?”, Project Syndicate, 10/11/2017.
Biên dịch: Đặng Tấn Phước | Hiệu đính: Lê Hồng Hiệp
Tính đến nay, có hai xu thế địa chính trị chính trong thế kỷ 21: sự xuống dốc tương đối của Mỹ kể từ khi kết thúc Chiến tranh Lạnh; và sự nổi lên của Trung Quốc như một cường quốc kinh tế, chính trị và quân sự. Do đó, cách Trung Quốc hành xử trên trường quốc tế sẽ là một nhân tố địa chính trị quan trọng trong những thập niên tới.
Trong tương lai, tầm nhìn chiến lược của Trung Quốc chắc chắn sẽ phản ánh tầm nhìn chiến lược của chủ tịch Tập Cận Bình, người hiện giờ đã củng cố vị trí là nhà lãnh đạo quyền lực nhất kể từ thời Mao Trạch Đông. Trong bài phát biểu dài của mình tại Đại hội Đảng Cộng sản Trung Quốc (CPC) lần thứ 19 vào ngày 18/10/2017, ông Tập tuyên bố về một kỷ nguyên mới của sức mạnh quốc gia, sự tự tin, và quyền lực toàn cầu của Trung Quốc.
Ông Tập hình dung ra thế giới mà trong đó Trung Quốc đã đạt được sự ngang bằng địa chính trị với Mỹ, khẳng định mình trên trường ngoại giao và đóng vai trò lớn hơn trong việc xây dựng các quy tắc của hệ thống quốc tế. Theo đó, thế giới nên chuẩn bị cho một sự gia tăng hoạt động chính sách đối ngoại Trung Quốc. Để hiểu các hành động đó sẽ diễn ra dưới hình thức nào và có những ảnh hưởng gì đối với quan hệ quốc tế, nhãn quan của các nhà bình luận của Project Syndicate, những người từ lâu đã ghi chép về sự nổi lên của Trung Quốc như một cường quốc khu vực và toàn cầu, đem lại một nguồn tham khảo vô giá.
Đề phòng “Bẫy Thucydides”
Trong cuộc theo đuổi sự cân bằng với Mỹ, Trung Quốc chắc chắn sẽ hưởng lợi từ sự thật là phương Tây, theo như cựu thủ tướng Úc Kevin Rudd, “ngày càng vị kỉ, tự hài lòng, và tự mãn trên trường quốc tế.” Nhưng khi cán cân quyền lực toàn cầu dịch chuyển khỏi phương Tây, Trung Quốc sẽ phải cẩn trọng về các mối lo ngại mới và đang lớn dần.
Ví dụ, Graham Allison và đồng tác giả Arianna Huffington của Đại học Harvard đã lo ngại rằng Trung Quốc và Mỹ có thể rơi vào “Bẫy Thucydides,” được đặt theo tên nhà sử học Hy Lạp, người nhận thấy, “Chính sự nổi lên của Athens, và nỗi lo sợ mà điều này đã gây ra cho Sparta, đã khiến cho chiến tranh trở nên tất yếu.” Theo như Allison và Huffington, nguyên nhân dẫn tới Chiến tranh Peloponnesse vẫn còn đúng cho tới ngày hôm nay. “Trong suốt 500 năm qua,” họ viết, “trong 16 trường hợp khi một cường quốc mới nổi đe dọa cường quốc thống trị, 12 trường hợp đã dấn tới chiến tranh.”
Do khu vực Châu Á – Thái Bình Dương giờ đây là trái tim của nền kinh tế thế giới, thật dễ hiểu khi Trung Quốc và Mỹ sẽ tranh giành ảnh hưởng chiến lược nơi đây. Tuy vậy liệu trò chơi quyền lực chính trị này có thể leo thang thành chiến tranh? Một mặt, Trung Quốc đã xây dựng và gia cố các hòn đảo trên Biển Đông; gia tăng sự hiện diện hàng hải của mình ở Ấn Độ Dương, biển Ả-rập, và vịnh Aden; và thành lập một căn cứ hải quân ở Djibouti. Và giờ Trung Quốc đã vượt qua tất cả các thành viên thường trực còn lại của Hội Đồng Bảo An Liên Hợp Quốc về số lượng binh sĩ tham gia các chiến dịch gìn giữ hòa bình của Liên Hợp Quốc ở Châu Phi.
Mặt khác, do khoảng cách đáng kể giữa khát vọng triển khai sức mạnh để bảo vệ các lợi ích kinh tế ở xa và khả năng làm điều đó của Trung Quốc, các nhà lãnh đạo Trung Quốc có thể sẽ không muốn đi quá xa trong việc thách thức Mỹ. Họ, theo lời Keyu Jin của Trường Kinh Tế London, “hiểu rõ về việc Bẫy Thucydides đã bẫy cả kẻ thống trị lẫn kẻ thách thức như thế nào, kể cả sau khi kẻ thách thức dường như đã chiến thắng.”
Họ cũng biết rằng Trung Quốc là một bên hưởng lợi lớn từ trật tự dựa trên luật lệ hiện tại, đó là lý do tại sao ông Tập đã dùng sự xuất hiện của mình ở Diễn Đàn Kinh Tế Thế Giới hàng năm để ủng hộ hệ thống thương mại toàn cầu chống lại các đề xuất bảo hộ xuất phát từ Mỹ. Và ở Đại hội ĐCS Trung Quốc, ông Tập khẳng định rằng, “Không quốc gia nào có thể trở về hòn đảo của mình, chúng ta sống trong một thế giới chung và đối mặt với một định mệnh chung.” Những tuyên bố như vậy có vẻ sẽ loại trừ sự trỗi dậy của Trung Quốc như một siêu cường theo chủ nghĩa xét lại.
Nhưng cựu Thứ trưởng Ngoại giao Mỹ James Steinberg và Michael O’Hanlon của Viện Brookings không tin vào điều đó. Mỹ nên thể hiện quyết tâm rõ ràng trong việc duy trì nguyên trạng hệ thống quốc tế đến mức khiến Trung Quốc phải ngần ngại trong việc phá hoại nó. Steinberg và O’Hanlon kêu gọi “Mỹ và các đối tác ”phát triển “một dải rộng hơn các phản ứng cho phép họ có thể biểu lộ việc sẵn lòng trừng phạt mạnh tay trong khi không tạo ra sự leo thang phản tác dụng.” Và họ cũng đề xuất một “biến thể của chiến lược lâu dài ‘can dự nhưng phòng bị nước đôi’, trong đó Mỹ cho Trung Quốc ‘các động lực để phát triển, trong khi duy trì lực lượng quân sự mạnh để phòng trường hợp sự can dự với Trung Quốc thất bại.”
Hướng về Chủ nghĩa Đại Hán?
Dù vậy, trong khi Mỹ vẫn là thế lực áp đảo ở Châu Á trong tương lai gần, nó không thể duy trì sự áp đảo hoàn toàn về quân sự, kinh tế và chuẩn mực ở đây mãi mãi. Và chính quyền Trump cũng đã đặt câu hỏi về chính trật tự quốc tế hậu chiến được Mỹ dẫn dắt. Tuy vậy, thậm chí trước khi ông Trump thông báo về việc ra ứng cử của mình, Yoon Young-Kwan, cựu Ngoại trưởng Hàn Quốc, đã chỉ ra rằng các nhà lãnh đạo của Trung Quốc luôn tin rằng “cuộc khủng hoảng kinh tế năm 2008 và cái giá đắt từ hai cuộc chiến tranh ở nước ngoài đã khiến Mỹ không có khả năng lãnh đạo quốc tế.”
Sự suy yếu tiềm tàng của trật tự quốc tế mà Mỹ dẫn dắt, cùng với cố gắng của ông Tập để nắm một vị trí lớn hơn trên trường quốc tế, ngay lập tức gây nên nhiều vấn đề đáng lo ngại. Đầu tiên, không giống các cường quốc thế kỷ 19 và 20, Trung Quốc không có các truyền thống về mặt lịch sử, triết học hay văn học để làm nền tảng cho những hành vi của mình trong một hệ thống của các cường quốc. Di sản của nó là di sản của “Vương Quốc Trung Tâm” được các nước chư hầu triều cống. Ngay cả khi đang ở đỉnh cao, Liên Xô chỉ là một siêu cường quân sự, trong khi Trung Quốc đã nhanh chóng nổi lên như một siêu cường đa chiều với một nền kinh tế có sức cạnh tranh toàn cầu.
Tất nhiên, một sự khác biệt quan trọng giữa Trung Quốc và Liên Xô chính là việc Trung Quốc không có vẻ muốn xuất khẩu mô hình toàn trị của mình, bất chấp luận điệu của ông Tập. Thay vào đó, quan tâm chính của Trung Quốc là thúc đẩy sự ổn định chính trị và phát triển kinh tế trong nước, bằng cách bảo đảm tiếp cận tài nguyên và thị trường quốc tế. Biểu hiện rõ ràng nhất về cách tiếp cận này chính là Sáng kiến Vành Đai và Con Đường (BRI), mà, Shang-Jin Weithuộc Đại học Columbia giải thích, “nhằm vào việc phát triển cơ sở hạ tầng và các liên kết chính sách kết nối tới hơn 60 quốc gia khắp Châu Á, Châu Âu, và Châu Phi.”
Theo cách nhìn của ông Wei, BRI chính là điều thế giới đang cần khi mà Mỹ và các “nước có nhiều ảnh hưởng khác đang quay đầu hướng nội, nói về việc dựng lên các hàng rào thương mại và xây tường biên giới.” Tương tự, cựu Ngoại trưởng Australia Gareth Evans thừa nhận rằng Australia và các đồng minh và đối tác của Mỹ ở Châu Á “không còn có thể – giả sử rằng chúng ta đã từng – coi sự lãnh đạo mạch lạc và khôn ngoan của Mỹ là điều hiển nhiên. Và ông khuyến khích tất cả các chính phủ “nhận ra tính chính đáng trong khát khao trở thành siêu cường của Trung Quốc, và hãy đối mặt nhưng không đối đầu với nó.”
Vấn đề trên các vùng biển
Nhưng ông Evan cũng cảnh báo rằng Trung Quốc cần phải bị kháng cự khi nó đi quá giới hạn, ít nhất là ở Biển Đông, nơi nó đã tiếp tục thách thức phán quyết bác bỏ yêu sách chủ quyền Trung Quốc được đưa ra bởi Toà Trọng tài Thường trực (PCA) tại The Hague. Ngay trong mùa hè này, như Brahma Chellaney của Trung Tâm Nghiên Cứu Chính Sách tại New Delhi quan sát, Trung Quốc “đã đe dọa phát động các hành động quân sự chống lại các tiền đồn của Việt Nam tại quần đảo Trường Sa đang tranh chấp,” để ngăn chặn chính quyền Việt Nam “khoan lấy dầu trong khu vực ngoài rìa Vùng đặc quyền kinh tế của Trung Quốc ở Biển Đông.”
Những khiêu khích hàng hải có vẻ ngẫu nhiên của Trung Quốc không phải lúc nào cũng đe dọa các chính phủ khác đến mức họ phải lùi bước. Nhưng chúng kiểm tra quyết tâm cùng với khả năng hỗ trợ các đồng minh và đối tác chiến lược của Mỹ. Bằng cách cố ý giữ hành động dưới ngưỡng xung đột quân sự, Trung Quốc đang tìm cách dần dần tạo nên sự mệt mỏi chiến lược giữa Mỹ và các đối tác. Chiến lược này dường như đang có tác dụng. Chỉ riêng năm 2017, Philippines đã đồng ý với các thương vụ và đầu tư lớn của Trung Quốc, Malaysia mua tàu chiến Trung Quốc, và Việt Nam đã từng bước tăng cường quan hệ ngoại giao và quân sự với Trung Quốc.
Nhưng nói vậy không phải là không có những đáp trả. Theo Lê Hồng Hiệp thuộc Viện ISEAS-Yusof Ishak tại Singapore, các hành động của Trung Quốc ở Biển Đông đã thúc đẩy Việt Nam và Nhật Bản tăng cường “quan hệ đối tác chiến lược” mà họ đã lập nên năm 2009. Ông Hiệp nhắc lại việc Nhật Bản đã cam kết sẽ cung cấp cho Việt Nam “các tàu tuần tra để hỗ trợ các hoạt động phòng thủ ở Biển Đông”, bên cạnh việc bán cho Việt Nam “hai vệ tinh viễn thám dựa trên công nghệ radar tiên tiến” và có thể là cả “các máy bay P-3C cũ có khả năng chống tàu ngầm và thu thập tình báo hàng hải.”
Và Việt Nam không đơn độc. Theo Thitinan Pongsudhirak của Đại học Chulalongkorn tại Bangkok, “sự trỗi dậy nhanh chóng trở thành mối đe dọa lớn nhất cho sự ổn định khu vực” của Trung Quốc đang tạo nên một cuộc chạy đua vũ trang tại Châu Á. Tính đến năm ngoái, khu vực này chiếm tới “gần một nửa chi phí quân sự toàn cầu, nhiều gấp đôi tổng chi phí của các nước Trung Đông và gấp 4 lần chi phí của Châu Âu.”
Các tuyên bố trước đây của Trump rằng các đồng minh của Mỹ nên tự bảo vệ mình rõ ràng không có tác dụng. Nhưng vấn đề thực sự, ông Pongsudhirak nói, là sự thiếu “một khuôn khổ khu vực nhằm ngăn chặn, giảm thiểu, và giải quyết các tranh chấp chủ quyền.” Một khuôn khổ nhưng vậy sẽ không bao giờ thành công nếu không có sự tham gia của Trung Quốc; để đảm bảo điều đó, ông Pongsuhirak gợi ý “các thành viên có quan tâm nên nhường nhịn một chút và cho Trung Quốc không gian để nhìn nhận những hiểm họa từ sự hung hăng của nó.”
Nhưng kể cả khi Trung Quốc nhìn ra lỗi lầm của mình, ông Evan nhận thấy, nó “có vẻ sẽ không từ bỏ sự chiếm đóng của bất cứ hòn đảo, bãi san hô, hay bãi đã nơi nó đã có mặt.” Ông đề xuất một thỏa hiệp để Trung Quốc có thể giữ thể diện. Trong số các hành động thành ý khác, các lãnh đạo Trung Quốc nên được khuyến khích dừng các hoạt động xây đảo nhân tạo của mình, và đồng ý với một bộ quy tắc ứng xử được thỏa thuận với các thành viên khác của Hiệp hội các quốc gia Đông Nam Á (ASEAN).
Ngược lại, nếu các nhân vật cứng rắn ở Bắc Kinh áp đảo và Trung Quốc tiếp tục hành vi hung hăng của mình, Australia và các nước khác có thể quyết định thực hiện chiến dịch tự do hàng hải (FONOPs) trong phạm vi mười hai hải lý xung quanh các khu vực tranh chấp nằm dưới sự kiểm soát của Trung Quốc. Như giáo sư Đại học Harvard Joseph S. Nye đề cập, Mỹ đã tạo sẵn một tiền lệ năm 2013, khi nó cho hai máy bay ném bom B-52 đơn phương và không báo trước bay vào Vùng Nhận dạng phòng không mà Trung Quốc đã đơn phương xác lập không báo trước bao trùm quần đảo Senkaku/Điếu Ngư đang tranh chấp ở Biển Hoa Đông.
Không may, với nhiều FONOPs và các chiến dịch tương tự hơn, khả năng xảy ra các biến cố quân sự sẽ gia tăng. Tất cả các bên đều quan tâm đến cảnh báo của cựu thủ tướng Philippines Fidel V. Ramos khi ông còn là đặc phái viên ở Trung Quốc sau phán quyết năm 2016 của PCA: căng thẳng ở Châu Á không chỉ là về “các bãi đá và rặng san hô”; chúng là vấn đề của “chiến tranh và hòa bình.”
Góc nhìn từ Bắc Kinh
Người phương Tây có thể muốn cho rằng sự hội nhập kinh tế khu vực và toàn cầu ngày càng sâu đậm của Trung Quốc sẽ ngăn chặn xung đột. Nhưng Trung Quốc thật sự muốn phục hồi địa vị là một bá chủ khu vực của mình, đặc biệt là qua việc tái cân bằng cán cân quân sự ở Châu Á. Và các nhà lãnh đạo Trung Quốc có thể còn sẵn lòng đánh cược rằng các nhà lãnh đạo Mỹ sẽ lùi lại thay vì chấp nhận rủi ro từ một cuộc đối đầu tốn kém. Những con sông chất đầy thi thể là nỗi sợ dẫn tới những giả định như vậy.
Nhưng cũng rất cần nhìn nhận tình hình từ góc nhìn Trung Quốc. Như Steinberg và O’Hanlon đã nhắc nhở, Trung Quốc có một “lịch sử dễ bị tổn thương bởi sự can thiệp bên ngoài.” Và hôm nay, như Minghao Zhao của Viện Charhar ở Bắc Kinh quan sát, “bờ biển của Trung Quốc, ở một mức độ nào đó, bị bao vây bởi Nhật Bản và Phillippines, đều là đồng minh của Mỹ, và Đài Loan, nơi Mỹ vẫn duy trì các quan hệ an ninh.” Hơn thế, Zhao giải thích, các nhà lãnh đạo Trung Quốc không nhắm mắt làm ngơ trước chiến lược kiềm chế của Mỹ trong khu vực. Qua thời gian, hệ thống “trục và nan hoa” của Mỹ đã biến thành “hệ thống mạng lưới an ninh rộng khắp khu vực Ấn Độ Dương-Thái Bình Dương.”
Do sự biến đổi này, ông Zhao cho rằng, Nhật Bản đã có “quyền tự chủ lớn hơn trong vấn đề an ninh”, Hàn Quốc đã trở thành nơi đặt một hệ thống phòng thủ tên lửa của Mỹ, và Ấn Độ cùng với Việt Nam đã xích lại gần hơn với Hoa Kỳ. Và các nhà lãnh đạo Trung Quốc chắc chắn không thể không nhìn thấy những nỗ lực vô ích của Mỹ trong việc ngăn chặn các đồng minh tham gia vào Ngân hàng Đầu tư Cơ sở Hạ tầng Châu Á (AIIB) do Trung Quốc dẫn đầu. Trong những trường hợp này, Zhao giải thích, “Trung Quốc cảm thấy rằng nó không còn cách nào khác ngoài việc chuẩn bị cho các kịch bản xấu nhất – một cách tiếp cận được phản ánh trong cái được gọi là khái niệm ‘giới hạn cuối cùng’ của Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình.”
Trong bối cảnh này, sự quyết đoán gia tăng của Trung Quốc ở phương Đông và Biển Đông, và sự gia tăng hiện diện tại các vùng biển xung quanh Indonesia và Úc, có thể được xem như là một cố gắng nhằm đẩy lùi sự kiềm chế của phương Tây trong khu vực của mình. Lãnh đạo Trung Quốc, theo Bill Emmott, cựu tổng biên tập của The Economist, “tin rằng Trung Quốc nên có khả năng triển khai sức mạnh quân sự và bảo vệ những gì nó cho là không gian chiến lược của mình – giống như Hoa Kỳ.” Điều này đặt ra một tình thế tiến thoái lưỡng nan cho Hoa Kỳ. Một Trung Quốc đang nổi lên không thể được trông đợi là sẽ chịu đựng mãi sự hiện diện quân sự phiền toái của Mỹ trong khu vực. Nhưng một chính sách thỏa hiệp của Hoa Kỳ có thể làm các đồng minh của họ trong khu vực lo lắng, và báo hiệu sự đánh mất quyết tâm và độ tin cậy của một quốc gia giúp đảm bảo an ninh khu vực.
Trò chơi lớn của Châu Á
Không nơi nào mà nỗi lo sợ về sự tự mãn của Mỹ rõ ràng hơn là ở Nhật Bản và Hàn Quốc, hai nước nơi “cuộc chạy đua vũ trang hiện nay ở châu Á có thể vượt ra ngoài phạm vi vũ khí thông thường”, theo bà Yuriko Koike, cựu Bộ trưởng Quốc phòng Nhật và giờ là Thống đốc của Tokyo. Ngay cả trước khi Trump lên nắm quyền với thứ “chủ nghĩa sô vanh lộn xộn” của mình, bà Koike giải thích, những sự khiêu khích của Trung Quốc đã trao cho Thủ tướng Nhật Bản Shinzo Abe đủ không gian chính trị để thúc đẩy sửa đổi điều khoản hoà bình của hiến pháp sau Thế chiến II của Nhật Bản. Trong khi đó, Trung Quốc cũng đã tăng cường khiêu khích Ấn Độ. Ông Chellaney nói rằng “năm nay, Trung Quốc đã không cung cấp dữ liệu [thủy văn và khí tượng] cho Ấn Độ, làm suy giảm hiệu quả của các hệ thống cảnh báo sớm lũ lụt của Ấn Độ -trong mùa mưa mùa hè ở châu Á.” Và mùa hè này, Ấn Độ và Trung Quốc đã bị cuốn vào một cuộc đối đầu căng thẳng, do “sự xâm nhập bí mật” của Trung Quốc vào biên giới vùng Hymalaya của Ấn Độ. Cũng giống “việc lực lượng hải quân Trung Quốc theo sau ngư dân để tạo ra không gian cho việc bồi đắp các bãi đá hoặc rạn san hô” ở Biển Đông, ông Chellaney nói, lực lượng trên bộ của nước này cũng tiến bước theo sau những “người chăn nuôi, nông dân, và gia súc.”
Ngày 28 tháng 8, Trung Quốc và Ấn Độ đã thông báo về một giải pháp ngoại giao cho cuộc đối đầu tại Hymalaya. Nhưng không ai biết được hòa bình sẽ kéo dài bao lâu. Trong thập niên qua, Trung Quốc đã ít hào phóng hơn nhiều trong việc thỏa hiệp với một Ấn Độ đang lên so với việc Hoa Kỳ đã ủng hộ Trung Quốc. Shashi Tharoor, Chủ tịch của Ủy ban Thường vụ Quốc hội về Đối Ngoại, nhận thấy một điều đáng lo ngại trong hành vi của Trung Quốc, theo đó các nhà lãnh đạo của họ đã đáp lại những “nỗ lực thiện chí của Thủ tướng Ấn Độ Narendra Modi bằng một loạt những xúc phạm.”
Ví dụ, vào năm 2014, ngay sau khi ông Modi chào đón ông Tập “đến quê hương của mình, Ahmedabad, vào ngày sinh nhật của chính mình,” ôngTharoor kể lại, “lính Trung Quốc nhanh chóng vượt qua biên giới tranh chấp với Ấn Độ ở khu vực Ladakh của Jammu và Kashmir, đi xa tới mức dựng trại trên vùng đất mà Ấn Độ coi là lãnh thổ có chủ quyền của mình.” Trung Quốc cũng đã bác bỏ đề xuất của Ấn Độ xin gia nhập Nhóm các Nhà cung cấp Hạt nhân, và “xây dựng một Hành lang Kinh tế Trung Quốc – Pakistan” xuyên qua các vùng ở Kashmir do Pakistan kiểm soát”, những vùng mà “Trung Quốc tự thừa nhận” là lãnh thổ có tranh chấp. Và trong tháng Tư năm nay, Trung Quốc đã tung ra một loạt các đe dọa và cáo buộc nhắm vào Ấn Độ sau khi Đức Dalai Lama đã đến thăm một tu viện Phật giáo lịch sử ở bang Arunachal Pradesh thuộc Ấn Độ.
Lãnh đạo hay không lãnh đạo?
Với nhiều nhà quan sát, sự leo thang giữa Hoa Kỳ và Bắc Triều Tiên về chương trình hạt nhân của nước này sẽ là dịp để Trung Quốc thể hiện vai trò lãnh đạo có trách nhiệm của mình hơn so với những gì đã thể  hiện ở các nơi khác. Như ông Hiệp đã giải thích, khi ông Tập và ông Trump tổ chức cuộc gặp mặt đầu tiên vào tháng 4, ông Trump dường như nghĩ rằng bằng cách đe dọa trừng phạt thương mại chống lại Trung Quốc, ông có thể buộc Trung Quốc giúp “kiềm chế tham vọng hạt nhân của Bắc Triều Tiên.” Nhưng theo quan điểm của ông Hiệp, chính quyền Trump đã “đánh giá quá cao ảnh hưởng của Trung Quốc lên Bắc Triều Tiên.” Rốt cuộc, chế độ của Kim Jong-un vẫn tiếp tục thử nghiệm hạt nhân và tên lửa “bất chấp các lệnh trừng phạt của Trung Quốc, vốn đã ngưng nhập khẩu than từ Triều Tiên – nguồn thu nhập chính của nước này.”
Bên cạnh đó, các nhà lãnh đạo Trung Quốc không để cho sự bực bội cá nhân đối với Kim làm họ phân tâm khỏi mục tiêu địa chiến lược lớn hơn. Ông Lee Jong-Wha từ Đại học Hàn Quốc chỉ ra, để Trung Quốc làm nhiều hơn, “nước này cần được đảm bảo rằng nó sẽ không ngay lập tức mất đi vùng đệm chiến lược trên bán đảo Triều Tiên.” Nếu không có sự đảm bảo như vậy, Trung Quốc sẽ tiếp tục không hợp tác, kể cả khi làm như vậy gây thiệt hại cho “mối quan hệ của nó với Mỹ, Châu Âu, Nhật Bản và Hàn Quốc – đều là các đối tác có giá trị hơn một Triều Tiên ngang bướng, nghèo đói.”
Một cách giải quyết, theo cựu Thủ tướng Thụy Điển Carl Bildt, là khiến tất cả các bên liên quan dùng một cách tiếp cận ngoại giao rộng hơn bắt đầu bằng “giải quyết vấn đề cơ bản, trung tâm của mâu thuẫn: đó là không có một hiệp định hòa bình nào được ký kết để chấm dứt chiến tranh Triều Tiên 1950-1953.” Một cuộc đối thoại như vậy, theo ông Bildt, “có thể mở đường cho các cuộc thảo luận rộng rãi hơn về vấn đề leo thang hạt nhân và các mối đe dọa khác đối với sự ổn định khu vực.” Với việc Trung Quốc vẫn cam kết theo đuổi đàm phán hòa bình, hành động này có thể mang lại lợi ích tối đa với chi phí tối thiểu.
Nhưng ông Emmott chỉ ra rằng có một giải pháp thay thế cho các cuộc đàm phán hay một cuộc tấn công quân sự do Mỹ dẫn đầu: Trung Quốc có thể can thiệp quân sự, hoặc để cung cấp an ninh cho chế độ của ông Kim hay để thực hiện một sự thay đổi chế độ có trật tự hơn. Kịch bản này có vẻ thật xa vời. Nhưng Emmott cho rằng nó không chỉ hợp lý mà còn là “cơ hội tốt nhất để Trung Quốc đạt được sự cân bằng chiến lược lớn hơn với Hoa Kỳ trong khu vực, trong khi loại bỏ một nguồn cơn bất ổn đe dọa cả hai.”
Nguy hiểm của sự thiếu năng lực
Khi Trung Quốc đang cố gắng tìm hiểu các nhu cầu lãnh đạo của khu vực và toàn cầu, nó sẽ không chỉ cần dè chừng Bẫy Thucydides, mà còn cả cái mà ông Nye gọi  là “Bẫy Kindleberger”: “một Trung Quốc có vẻ như quá yếu chứ không phải là quá mạnh.” Ý  tưởng này, ông Nye giải thích, xuất phát từ Charles Kindleberger, một nhà sử học Mỹ,  “người lập luận rằng thập niên thảm khốc của những năm 1930 là do Mỹ thế chỗ Anh làm cường quốc lớn nhất thế giới nhưng thất bại trong việc thay thế Anh cung cấp các hàng hóa công toàn cầu.”
Pax Britannica (nền Hòa bình kiểu Anh) được xây dựng dựa trên một hệ thống pháp lý thực dân và sự kiểm soát lãnh thổ, cho phép nước Anh khai thác, xử lý, vận chuyển và sử dụng hoặc bán quyền sở hữu nguồn lực tài nguyên tự nhiên rộng lớn trên toàn cầu. Ngược lại, Pax Americana(nền Hòa bình kiểu Mỹ) được xây dựng trên một hệ thống các chế độ cho phép tiếp cận thị trường, cho phép Hoa Kỳ kiểm soát tài nguyên, tạo điều kiện cho dòng chảy vốn, hàng hoá và công nghệ toàn cầu. Nhờ xây dựng các thị trường toàn cầu thay vì một đế chế toàn cầu, Hoa Kỳ tránh được trách nhiệm pháp lý phải đảm bảo an ninh và phúc lợi cho những quốc gia phụ thuộc thực dân mới. Và nó thuyết phục những người khác rằng “hàng hóa công toàn cầu” chỉ là một hệ quả tự nhiên từ sự bá quyền của Mỹ.
Sau năm 1945, Mỹ viết nên các quy tắc của trật tự quốc tế, và giám sát chúng trong 70 năm. Câu hỏi bây giờ là liệu Trung Quốc có sẵn sàng chấp nhận gánh nặng đó. Trung Quốc đang mở rộng quyền lực và ảnh hưởng của nó thông qua BRI và các sáng kiến ​​khác, và những nỗ lực này đã cho phép nó củng cố các quan hệ ngoại giao, thúc đẩy thương mại, và tạo ra các hành lang năng lượng.
Tuy vậy, cho đến nay Trung Quốc đã không thực hiện được việc biến các hàng hóa công cho khu vực và toàn cầu trở nên đồng bộ hóa với lợi ích quốc gia của Trung Quốc. Và như Minxin Pei của Claremont McKenna College chỉ ra, chính bản thân Đảng Cộng Sản Trung Quốc “đã trở nên hầu như không liên quan tới cuộc sống hàng ngày của những người Trung Quốc bình thường nữa.” Ông Pei cho rằng điều đó có thể hạn chế sức mạnh của ông Tập. Nhưng nếu các nhà lãnh đạo Trung Quốc muốn thành công trong việc định hướng nước mình để lãnh đạo toàn cầu, trọng tâm của họ nên là duy trì tăng trưởng kinh tế và ổn định xã hội trong nước, trong khi xây dựng những liên minh và ảnh hưởng giúp gìn giữ trật tự quốc tế dựa trên luật lệ hiện tại. Nếu không, sự trỗi dậy của Trung Quốc sẽ làm gián đoạn trật tự đó, bao hàm những biến động trong khu vực và toàn cầu gần như không thể tránh khỏi trong nhiều năm tới.
Ramesh Thakur, cựu trợ lý Tổng thư ký Liên Hợp Quốc, là Giám Đốc Trung Tâm Không Phổ Biến Vũ Khí Hạt Nhân và Giải Trừ Vũ Khí thuộc Đại Học Quốc Gia Australia.
Copyright: Project Syndicate 2017 – China’s New World Order?


Phần nhận xét hiển thị trên trang


BIỂN ĐÔNG HỒNG MÃI TRÁI TIM NGƯỜI

Kính viếng hương hồn những chiến sĩ Gạc Ma 

Tác giả: Trang Hạnh

Biển Đông cơn sóng nghìn trùng
Việt Nam triệu người một mối

Ba mươi năm đau đáu niềm đau,vòng hoa, ngọn nến lung linh
Một vạn ngày xót xa căm giận khối óc, con tim nhức nhói

Đất nước ta: Bốn ngàn năm giữ nước hào hùng 

Nam nữ cầm quân cản Bắc, bình Nam mở rộng quốc gia
Nhân dân đoàn kết đánh Tây, đuổi Mỹ giữ nguyên bờ cõi.


Thế mà 

Bành trướng gian tham phớt lờ nguyên lý vẽ lưỡi bò trơ trẽn trêu ngươi
Nước lớn đông quân giả bạn đồng minh cắt cáp ngầm lum loa la lối

Lời nói thật ngọt ngào
Âm mưu đầy đen tối

Anh em ta 

Đêm trăng nhìn sóng biến nhớ đến tết trung thu
Chiều tà ngắm hải âu nghĩ về mùa nước nổi

Thế rồi giặc đến 

Nào súng lớn tầu to
Nào mặt hùm,tướng sói.

Hung hăng lên đảo giọng gùn ghè
Dập dềnh vây tầu gào tức tối

Nguyễn Văn Lanh dẫu lê đâm,tay cắm lá cờ,máu chảy vẫn ôm
Trần Văn Phương bị đạn bắn, miệng hô khẩu hiệu,thân rơi còn nói

Thương Gạc Ma quyết chí không rời Trần Đức Thông cùng 604 chìm nơi đáy biển cho đất nước chuyển hướng tự cường *

Giữ Cô Lin mưu mẹo tuyệt vời Vũ Huy Lễ đưa 505 cắm vào thân đảo để biên cương thêm hàng mốc mới **

Thế là sóng dậy miền quê: 

Từ rừng sâu, núi cao tiếng còng chiêng,câu ví dặm nghẹn ngào
Nơi triền sông, đồng nội, giọng hò khoan,tiếng hát xoan nghẽn lối

Thanh Hóa, Hà Nam, Quảng Bình, Quảng Trị, Phú Thọ, Nghệ An, Ninh Bình, Khánh Hòa trên trời nhì nhằng chớp đỏ rầu rĩ sét kêu

Quảng Nam, Đà Nẵng, Hà Tĩnh,Thái Bình, Hải Phòng, Nam Định, Phú Yên, Hà Nội không trung cuồn cuộn mây đen ầm ầm mưa xối

Xót xa thay 

Những sĩ quan đang độ tài hoa: Nào thiếu tá, trường tầu, vợ dại, con thơ chẳng được đưa con đến trường thưởng thức niềm vui.

Những chiến sĩ mới tuổi thanh xuân: Những binh nhất, binh nhì mẹ còn, cha có chưa một lần lên xe hoa mơ màng duyên mới.

Thác nơi đáy biển chưa thấy hình hài
Bỏ chốn phàm trần đã về tiên giới.

Hôm nay (14 tháng 3 nhân giỗ trận)
Chúng tôi tỏ lòng thành kính 


Trăm dạ cùng lời
Muôn tim kết khối

Lập đàn chay làm lễ chiêu hồn
Niệm kinh kệ mở đường dẫn lối 
Cầu mong các anh:

Phương, Thông, Phong, Doanh, Đệ, Sơn, Phương, Kiên, Cương, Thành, Tư, Giang, Hải, Dương, Nuôi, Lương,Thịnh,Tuấn, Dư, Trừ

Thắng,Thiều, Hoàng, Minh, Hoành, Chức, Khoa, Hải, Nam, Bảy, Thuỷ, Thành từ biển sâu hóa hồn vào con sóng dập dềnh 


Tân, Đức, Hướng, Doãn, Tý, Hùng, Đoàn, Kiên, Lợi, Quyết, Sỹ, Tài, Xanh,Thể, Việt, Phòng,

Trị, Tuyến, Hoá, Thiềng, Bái, Đông, Phương, Thuý,Tứ, Doan, Hiển, Cường, Lập, Thơ, Minh, Lộc nơi cát bụi thần thông theo ánh đèn le lói
.

Tâm sáng soi đường dẫn anh hùng đến chốn Bồng Lai
Từ bi mở lối đưa dũng sĩ về quê hương khói

Dẫu trăm năm hậu thế chẳng lãng quên
Nhiều thế kỷ công danh còn sáng chói !

Ô hô! Thượng hưởng! 

TRANG HẠNH cẩn soạn
______________________________
Tháng 9 /2017*Sau sự kiện Gạc Ma Đảng và nhà nước đã đa phương hóa quan hệ thấy rằng không thể chỉ dựa vào các nước lớn (Liên Xô) mà phải phát huy tính tự cường từ đó nước ta mới phát triển kinh tế ,quốc phòng được như ngày nay.

**Ta mất Gạc Ma, chỉ giữ được CoLin và Len Đao. 


DANH SÁCH ANH HÙNG LIỆT SĨ ĐÃ HY SINH  CHO TỔ QUỐC TRƯỜNG TỒN  TRONG TRẬN HẢI CHIẾN TRƯỜNG SA NGÀY 14-3-1988
1. Trần Văn Phương 1965 Thiếu uý B trưởng 3-1983 Gạc Ma Quảng Phúc, Quảng Trạch, Quảng Bình

2. Trần Đức Thông 1944 Trung tá Lữ phó Gạc Ma Minh Hoà, Hưng Hà, Thái Bình

3. Nguyễn Mậu Phong 1959 Thượng uý B trưởng 11-1977 Gạc Ma Duy Ninh, Lệ Ninh, Quảng Bình

4. Đinh Ngọc Doanh 1964 Trung uý B trưởng 9-1982 Gạc Ma Ninh Khang, Hoa Lư, Ninh Bình (Cam Nghĩa, Cam Ranh, Khánh Hoà)

5. Hồ Công Đệ 1958 Trung uý (QNCN) Y sĩ 2-1982 Gạc Ma Hải Thượng, Tĩnh Gia, Thanh Hoá

6. Phạm Huy Sơn 1963 Chuẩn uý (QNCN) Y sĩ 2-1982 Gạc Ma Diễn Nguyên, Diễn Châu, Nghệ An

7. Nguyễn Văn Phương 1969 Trung sĩ Cơ yếu 3-1987 Gạc Ma Mê Linh, Đông Hưng, Thái Bình

8. Bùi Bá Kiên 1967 Trung sĩ Chiến sĩ 3-1986 Gạc Ma Văn Phong, Cát Hải, Hải Phòng

9. Đào Kim Cương 1967 Trung sĩ Báo vụ 2-1985 Gạc Ma Vương Lộc, Can Lộc, Hà Tĩnh

10. Nguyễn Văn Thành 1967 Trung sĩ Chiến sĩ 3-1982 Gạc Ma Hương Điền, Hương Khê, Hà Tĩnh

11. Đậu Xuân Tứ (Tư) 1964 Trung sĩ Chiến sĩ 3-1985 Gạc Ma Nghi Yên, Nghi Lộc, Nghệ An

12. Lê Bá Giang 1968 Hạ sĩ Báo vụ 3-1987 Gạc Ma Hưng Dũng, Vinh, Nghệ An

13. Nguyễn Thanh Hải 1967 Hạ sĩ Quản lý 3-1986 Gạc Ma Sơn Kim, Hương Sơn, Hà Tĩnh

14. Phạm Văn Dương 1967 Hạ sĩ A trưởng 3-1986 Gạc Ma Nam Kim 3, Nam Đàn, Nghệ An

15. Hồ Văn Nuôi 1967 Trung sĩ Chiến sĩ 8-1985 Gạc Ma Nghi Tiến, Nghi Lộc, Nghệ An

16. Cao Đình Lương 1967 Trung sĩ A trưởng 8-1985 Gạc Ma Trung Thành, Yên Thành, Nghệ An

17. Trương Văn Thịnh 1966 Trung sĩ Chiến sĩ 8-1985 Gạc Ma Bình Kiến, Tuy Hoà, Phú Yên

18. Võ Đình Tuấn 1968 Trung sĩ Quản lý 8-1986 Gạc Ma Ninh Ích, Ninh Hoà, Khánh Hoà

19. Phan Tấn Dư 1966 Trung sĩ Báo vụ 2/1986 Gạc Ma Hoà Phong, Tây Hoà, Phú Yên

20. Vũ Phi Trừ 1955 Đại uý Thuyền trưởng HQ604 Đội 10, Quảng Khê, Quảng Xương, Thanh Hoá

21. Vũ Văn Thắng Thượng uý Thuyền phó HQ604 Văn Hàn, Thái Hưng, Thái Thụy, Thái Bình

22. Phạm Gia Thiều 1962 Thượng uý Thuyền phó HQ604 Hưng Đạo, Đông Hạ , Nam Ninh , Nam Định

23. Lê Đức Hoàng 1962 Trung uý Thuyền phó HQ604 Nam Yên, Hải Yên, Tĩnh Gia, Thanh Hoá

24. Trần Văn Minh 1962 Thiếu úy (QNCN) Máy trưởng HQ604 Đại Tân, Quỳnh Long, Quỳnh Lưu, Nghệ An

25. Đoàn Khắc Hoành 1959 Thượng sĩ Trưởng thông tin HQ604 163 Trần Nguyên Hãn, Q. Lê Chân, Hải Phòng

26. Trần Văn Chức 1965 Hạ sĩ Nv cơ điện HQ604 Đội 1, Canh Tân, Hưng Hà, Thái Bình

27. Hán Văn Khoa 1962 Trung sĩ Nv cơ điện HQ604 Đội 6, Văn Lương, Tam Nông, Phú Thọ

28. Nguyễn Thanh Hải 1968 Hạ sĩ Chiến sĩ HQ604 Mỹ Ca, Chính Mỹ, Thuỷ Nguyên, Hải Phòng

29. Nguyễn Tất Nam 1967 Hạ sĩ Chiến sĩ HQ604 Thường Sơn, Đô Lương, Nghệ An

30. Trần Khắc Bảy 1967 Hạ sĩ Chiến sĩ HQ604 Lê Hồ, Kim Bảng, Hà Nam

31. Đỗ Viết Thành 1964 Hạ sĩ Chiến sĩ HQ604 Thiệu Tân, Đông Sơn, Thanh Hoá

32. Nguyễn Xuân Thuỷ 1967 Hạ sĩ Chiến sĩ HQ604 Phú Linh, Phương Đình, Trực Ninh , Nam Định

33. Nguyễn Minh Tân 1956 Thượng uý E83 công binh HQ604 Dân Chủ, Hưng Hà, Thái Bình
34. Võ Minh Đức 1968 Binh nhất Chiến sĩ E83 HQ604 Liên Thuỷ, Lệ Ninh, Quảng Bình

35. Trương Văn Hướng 1966 Binh nhất Chiến sĩ E83 HQ604 Hải Ninh, TP Đồng Hới, Quảng Bình

36. Nguyễn Tiến Doãn Binh nhất A trưởng E83 HQ604 Ngư Thủy, Lệ Thủy, Quảng Bình

37. Phan Hữu Tý 1966 Binh nhất Chiến sĩ E83 HQ604 Phong Thuỷ, Lệ Thủy, Quảng Bình

38. Nguyễn Hữu Lộc 1968 Binh nhì Chiến sĩ E83 HQ604 tổ 22 Hoà Cường, Đà Nẵng

39. Trương Quốc Hùng 1967 Binh nhì Chiến sĩ E83 HQ604 tổ 55, Hoà Cường, Đà Nẵng

40. Nguyễn Phú Đoàn 1968 Binh nhất Chiến sĩ E83 HQ604 tổ 47, Hoà Cường, Đà Nẵng

41. Nguyễn Trung Kiên 1968 Binh nhất Chiến sĩ E83 HQ604 Nam Tiến, Nam Ninh , Nam Định

42. Phạm Văn Lợi 1968 Binh nhất Chiến sĩ E83 HQ604 Tổ 53, Hoà Cường, Đà Nẵng

43. Trần Văn Quyết 1967 Binh nhì Chiến sĩ E83 HQ604 Quảng Thuỷ, Quảng Trạch, Quảng Bình

44. Phạm Văn Sỹ 1968 Binh nhì Chiến sĩ E83 HQ604 tổ 7, Hoà Cường, Đà Nẵng

45. Trần Tài 1969 Binh nhất Chiến sĩ E83 HQ604 tổ 12, Hoà Cường, Đà Nẵng

46. Lê Văn Xanh 1967 Binh nhất Chiến sĩ E83 HQ604 tổ 38, Hoà Cường, Đà Nẵng

47. Lê Thể 1967 Binh nhì Chiến sĩ E83 HQ604 tổ 29 An Trung Tây, Đà Nẵng

48. Trần Mạnh Việt 1968 Binh nhì Chiến sĩ E83 HQ604 Tổ 36, Bình Hiên, Đà Nẵng

49. Trần Văn Phòng 1962 Thượng uý C trưởng E83 HQ604 Minh Tân, Kiến Xương, Thái Bình

50. Trần Quốc Trị 1955 Binh nhất A trưởng E83 HQ604 Đông Trạch, Bố Trạch, Quảng Bình

51. Mai Văn Tuyến 1968 Binh nhì Chiến sĩ E83 HQ604 Tây An, Tiền Hải, Thái Bình

52. Trần Đức Hoá 1966 Binh nhất Chiến sĩ E83 HQ604 Trường Sơn, Quảng Ninh, Quảng Bình

53. Phạm Văn Thiềng 1967 Binh nhất Chiến sĩ E83 HQ604 Đông Trạch, Bố Trạch, Quảng Bình

54. Tống Sỹ Bái 1967 Binh nhất Chiến sĩ E83 HQ604 Khóm 3, phường 1, Đông Hà, Quảng Trị

55. Hoàng Anh Đông 1967 Binh nhì Chiến sĩ E83 HQ604 Khóm 2, phường 2, Đông Hà, Quảng Trị

56. Trương Minh Phương 1963 Binh nhất Chiến sĩ E83 HQ604 Quảng Sơn, Quảng Trạch, Quảng Bình

57. Hoàng Văn Thuý 1966 Binh nhất Chiến sĩ E83 HQ604 Hải Ninh, TP Đồng Hới, Quảng Bình

58. Võ Văn Tứ 1966 Binh nhất Chiến sĩ E83 HQ604 Trường Sơn, Quảng Ninh, Quảng Bình

59. Phan Hữu Doan 1960 Trung uý Thuyền phó HQ605 Chí Tiên, Thanh Hòa, Phú Thọ

60. Bùi Duy Hiển 1966 Trung sĩ Báo vụ HQ605 Thị trấn Diêm Điền, Thái Thuỵ, Thái Bình

61. Nguyễn Bá Cường 1962 Thượng sĩ Học viên HVHQ HQ605 Thanh Quýt, Điện Thắng, Điện Bàn, Quảng Nam

62. Kiều Văn Lập 1963 Thượng sĩ Học viên HVHQ HQ605 Phú Long, Long Xuyên, Phúc Thọ, Hà Nội

63. Lê Đình Thơ 1957 Thượng uý (QNCN) Nv đoàn 6 HQ605 Hoằng Minh, Hoằng Hoá, Thanh Hoá

64. Cao Xuân Minh 1966 Binh nhất Chiến sĩ đoàn 6 HQ605 Hoằng Quang, Hoằng Hoá, Thanh Hoá.


Phần nhận xét hiển thị trên trang

Thứ Hai, 12 tháng 3, 2018

Quyền lực, tiền bạc và tù tội



LÊ THANH PHONG



















LĐO - Chiều 12.3, lực lượng thanh tra xây dựng phường Trung Văn (quận Nam Từ Liêm, TP.Hà Nội) tiến hành phá dỡ phần diện tích xây dựng trái phép của căn biệt thự do gia đình ông Nguyễn Thanh Hoá - nguyên Cục trưởng Cục Cảnh sát phòng chống tội phạm công nghệ cao (C50, Bộ Công an) - làm chủ. 

Biệt thự nằm tại khu liền kề C37 thuộc phường Trung Văn, quận Nam Từ Liêm. Căn biệt thự to lớn xây dựng trái phép ngay giữa thủ đô, không có quyền lực, thế thần sao làm được. Lâu nay, nó nằm ngang nhiên vậy đó, chẳng ai sờ được vì nó là nhà của ông tướng công an. Nó không những thách thức lực lượng chống tham nhũng mà thách thức chính quyền về công tác quản lý xây dựng. Chỉ khi ông Nguyễn Thanh Hoá bị khởi tố và bắt tạm giam, thì nó mới bị cưỡng chế phá dỡ phần xây dựng trái phép.

Nhưng cưỡng chế mới chỉ bước một, bước hai sẽ làm cho rõ cái cơ chế quyền lực sinh tiền bạc. Nếu không có quyền thì lấy đâu ra ngần ấy tiền xây biệt thự ngay tại Hà Nội, và nếu ông cựu Cục trưởng C50 không chứng minh được đồng tiền lương thiện, thì thu hồi biệt thự sung công. Chống tham nhũng có hiệu quả là ngoài việc phát hiện xử lý tội phạm, còn phải thu hồi được tiền bạc - tài sản do tham nhũng mà có.

Theo Tiền Phong ngày 12.3, bước đầu Cơ quan điều tra xác định cựu Cục trưởng Nguyễn Thanh Hoá và 73 đối tượng trong đường dây đánh bạc nghìn tỉ thu lợi bất chính gần 2.800 tỉ đồng. Sơ sơ vậy thôi, thì mỗi đầu người cũng có gần 38 tỉ đồng. Có điều, mỗi vị trí trong đường dây khác nhau, ông tướng có vai trò quan trọng trong vụ án này chắc chắn số tiền phải hơn nhiều con số bình quân trên.

Qua những vụ án tham nhũng nghìn tỉ gần đây, cho thấy khi người ta có quyền lực thì kiếm tiền quá dễ dàng, chia nhau số tiền lớn đến mức người lương thiện làm vài kiếp người chưa có được. Trao quyền nhưng không có cơ chế kiểm soát quyền lực thì nó như con ngựa bất kham, quyền lực bị tha hoá vì chính đồng tiền dễ dàng và bất lương đó.

Quyền lực mất kiểm soát sinh ra tiền bạc, và tiền bạc sinh ra tù tội. Để rồi, ông tướng hét ra lửa, ngồi trên đống quyền và núi tiền giờ không có cơ hội để xài vài ngàn đồng lẻ. Bi kịch của quyền lực và bất lương quả là nhãn tiền.

Dư luận đồng tình với việc bóc đường dây cờ bạc do một ông tướng cầm đầu, bởi vì nó khẳng định thêm một điều, rằng chống tham nhũng không có vùng cấm.

Hãy tiếp tục bóc những kẻ trong bóng tối ra ánh sáng như lật những lá bài úp mặt ngửa lên. Dân chúng đang chờ tin từng ngày.


Phần nhận xét hiển thị trên trang