Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Chủ Nhật, 11 tháng 3, 2018

Đánh bạc, rửa tiền ở Phú Thọ liên quan cán bộ công an




Ban Bí thư: Đánh bạc, rửa tiền ở Phú Thọ liên quan cán bộ công an 

Tuổi Trẻ
11/03/2018 14:00 GMT+7

TTO - Ban Bí thư cho rằng vụ án "Tổ chức đánh bạc, đánh bạc, lừa đảo, rửa tiền" này có quy mô đặc biệt lớn, liên quan đến cán bộ của lực lượng công an, dư luận rất quan tâm.

Ngày 11-3, Ban Bí thư họp dưới sự chủ trì của Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng để nghe Đảng ủy Công an trung ương và các cơ quan chức năng liên quan báo cáo kết quả điều tra vụ án: "Tổ chức đánh bạc, đánh bạc, lừa đảo, rửa tiền".

Ban Bí thư cho rằng đây là vụ án có quy mô đặc biệt lớn, sử dụng công nghệ cao, tính chất đặc biệt nghiêm trọng, phức tạp, nhạy cảm, liên quan đến nhiều người, nhiều ngành, nhiều địa phương, liên quan đến cán bộ của lực lượng Công an, dư luận xã hội đặc biệt quan tâm.

Đảng ủy Công an Trung ương và lãnh đạo Bộ Công an đã chủ động, tích cực chỉ đạo các đơn vị nghiệp vụ, Công an tỉnh Phú Thọ khởi tố, điều tra vụ án và báo cáo kết quả bước đầu với Ban Bí thư.

Ban Bí thư yêu cầu Đảng ủy Công an Trung ương phối hợp với các cơ quan chức năng chỉ đạo tiếp tục điều tra mở rộng vụ án, làm rõ trách nhiệm của các đối tượng có liên quan, xử lý nghiêm minh theo quy định của Đảng và pháp luật Nhà nước, với tinh thần kiên quyết, chặt chẽ, khách quan, chính xác, đúng người, đúng vi phạm, đúng pháp luật.

Vụ án được nêu ra tại cuộc họp báo của Bộ Công an ngày 15-1 - Ảnh: PHƯƠNG CHINH

Trước đó, tại buổi họp báo của Bộ Công an ngày 15-1, một số phóng viên đã đặt câu hỏi về thông tin đăng tải trên mạng xã hội cho rằng một nguyên tổng cục trưởng Tổng cục Cảnh sát (Bộ Công an) và lãnh đạo Cục Cảnh sát phòng chống tội phạm công nghệ cao, Bộ Công an có liên quan đến việc bảo kê đường dây đánh bạc hàng ngàn tỉ đồng.

Trung tướng Trần Đăng Yến - phó tổng cục trưởng Tổng cục an ninh, Thủ trưởng Cơ quan An ninh điều tra Bộ Công an - cho biết vụ đánh bạc ở Phú Thọ, hiện cơ quan công an đã khởi tố vụ án.

Bộ Công an giao các lực lượng nghiệp vụ, chức năng của Bộ phối hợp với Công an Phú Thọ và giao giám đốc Công an tỉnh Phú Thọ chỉ đạo điều tra.

Theo trung tướng Yến, những thông tin trên mạng xã hội trong quá trình điều tra nếu tiếp tục phát hiện đều xử lý nghiêm.
TTXVN - THÂN HOÀNG

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Tin NÓNG: TẬP CẬN BÌNH TRỞ THÀNH HOÀNG ĐẾ TRỌN ĐỜI MÃN KIẾP



Quốc hội Trung Quốc nhất trí bỏ quy định giới hạn nhiệm kỳ chủ tịch 

VNE
Chủ nhật, 11/3/2018 | 15:17 GMT+7 

Các đại biểu quốc hội Trung Quốc nhất trí thông qua hiến pháp sửa đổi, bỏ giới hạn nhiệm kỳ chủ tịch với số phiếu gần như tuyệt đối. 
Trung Quốc đề xuất bỏ giới hạn hai nhiệm kỳ với Chủ tịch /

2.964 đại biểu quốc hội khóa 13 của Trung Quốc hôm nay bỏ phiếu về bản hiến pháp sửa đổi, trong đó bỏ điều khoản "không phục vụ quá hai nhiệm kỳ liên tiếp" đối với chức danh chủ tịch. 2958 đại biểu bỏ phiếu đồng ý, chỉ có hai người bỏ phiếu chống, ba phiếu trắng và một phiếu không hợp lệ, theo SCMP.



Với lần sửa đổi hiến pháp này, ông Tập Cận Bình có thể tiếp tục giữ chức vụ Chủ tịch sau khi hết nhiệm kỳ hai năm 2023 và trở thành người nắm quyền lực tuyệt đối ở Trung Quốc khi đồng thời đảm nhiệm chức vụ Tổng bí thư và Chủ tịch Quân ủy Trung ương.
 
  
Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình. Ảnh: Reuters. 

Giới hạn hai nhiệm kỳ đối với chủ tịch được đưa vào hiến pháp Trung Quốc từ năm 1982 và được duy trì liên tục đến nay. Bản hiến pháp mới được thông qua có 21 mục được sửa đổi và một phần được thêm mới.

Việt Dũng 

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Thứ Bảy, 10 tháng 3, 2018

Họa sĩ… vẽ ra tiền?

NNC

Câu hỏi khiến người thưởng ngoạn tranh đôi lúc phải thắc mắc: họa sĩ giàu hay nghèo? Câu trả lời có lẽ còn tùy theo hoàn cảnh của từng người, nhưng nói chung, đều phải dựa theo các yếu tố về không gian và thời gian!

Thuở thiếu thời, Pablo Picasso (1881-1973) bỏ học tại học viện mỹ thuật Academia de San Fernando ở Madrid, Tây Ban Nha, để qua Paris, nơi được mệnh danh là Trung tâm Nghệ thuật của châu Âu. Đó là vào năm 1900, Pablo chưa đầy 30 tuổi. Một giai đoạn khó khăn đối với họa sĩ trẻ trong hoàn cảnh nghèo túng, lạnh lẽo, và quan trọng hơn cả là sự tuyệt vọng.

Anh “thợ vẽ” có lúc đã phải đốt những tác phẩm của mình để sưởi ấm trong những đêm lạnh giá tại Montmartre và Montparnasse, Paris. Bù lại, anh có dịp làm quen và kết bạn với những nhân vật nổi tiếng của Paris như người sáng lập trường phái hội họa siêu thực André Breton, nhà văn Gertrude Stein và nhà thơ Guillaume Apollinaire … Dù tiếng Pháp của Picasso khi đó hãy còn bập bẹ.

Chuyện kể năm 1911 Picasso và Apollinaire bị cảnh sát bắt giữ vì tình nghi hai người tính “ăn trộm” bức tranh Mona Lisa của Leonardo da Vinci trưng bày trong viện bảo tàng Louvre. May mắn chỉ là “tình nghi” nên hai người được thả ngay chứ không ngồi tù ngày nào.

Thời trẻ của Picasso cơ cực, bần hàn là thế nhưng rồi ngày nay những tác phẩm của “ông vua tranh lập thể” đã chiếm 3 vị trí trong danh sách “20 tác phẩm hội họa đắt giá nhất thế giới”. Đó là những vị trí thứ 7 (179,4 triệu đô la), thứ 9 (155 triệu) và thứ 18 (106,5).
       
  

“Les Femmes d'Alger”, xếp hạng thứ 7 trong “Top 20” với giá 179,4 triệu đô la


“Le Rêve”, xếp hạng thứ 9 trong “Top 20” với giá 155 triệu đô la


“Nude, Green Leaves and Bust”, xếp hạng thứ 18 trong “Top 20” với giá 106,5 triệu đô la

Khác với Pablo Picasso của châu Âu, Willem de Kooning (1904- 1997) là một họa sĩ thuộc trường phái trừu tượng người Mỹ gốc Hòa Lan, sinh ra ở Rotterdam. Kooning vẽ theo phong cách được gọi là “biểu hiện trừu tượng” (abstract expressionism) trong nhóm họa sĩ được biết đến như “Trường phái New York”.

Giống với Picasso, Kooning bỏ học văn hóa năm 1916 để làm thợ học việc trong một cơ sở thiết kế. Năm 1924, ông tham dự lớp đêm tại “Học viện Nghệ thuật Rotterdam”mà ngày nay đã đổi tên thành “Học viện Willem de Kooning”.

Chỉ hai năm sau, Kooning đến Hoa Kỳ như một “vị khách không mời” bằng cách “đi chui” trên tàu Shelley của Anh. Ngày 15/8/1926  tàu cập bến Newport News, Virginia, và tại đây, ông “khởi nghiệp” bằng nghề thợ sơn. Một năm sau ông đến Manhattan, sinh sống bằng đủ nghề, từ thợ mộc đến thợ sơn.     

Bắt đầu sự khởi nghiệp trên đất Mỹ của Kooning tồi tệ đến như vậy nhưng hậu vận của ông lại khiến nhiều người phải mơ ước: tác phẩm “Interchange” của ông đứng hàng đầu trong 20 tác phẩm hội họa “đắt nhất thế giới”, được bán trong một cuộc đấu giá tại Christie’s, New York, lên tới 300 triệu đô la.

Lịch sử cuộc bán đấu giá bức tranh đắt nhất thế giới “Interchange” (Giao thoa) được ghi lại với tên người bán là David Geffen, nhà tài phiệt hoạt động trong lĩnh vực giải trí và đồng thời là nhà hoạt động từ thiện. Tháng 9/2015 Geffen đã cho đấu giá bức tranh sơn dầu của Kooning và nhà đầu tư mạo hiểm, tỷ phú Ken Griffin, đã mua lại với giá 300 triệu đô la.


Bức “Interchange” của Kooning trị giá 300 triệu đô la, chiếm ngôi hạng nhất trong “Top 20”

Nói chung, những cuộc bán đấu giá tranh của Kooning đều là những kỷ lục đặc biệt. Trong một loạt 5 bức tranh mang chủ đề “Phụ nữ” của ông có một bức mang tên“Woman III” cũng đã lọt vào danh sách “Top 20”.

Tháng 11/2006, cũng David Geffen đã bán bức “Woman III” với giá 137,5 triệu đô la cho Steven Cohen, cũng là một nhà đầu tư mạo hiểm và nhà sưu tập tranh. Với giá này, “Woman III” chiếm vị trí thứ 12 trong “Top 20” những họa phẩm đắt giá nhất thế giới.


Bức “Woman III” của Willem de Kooning trị giá 137,5 triệu đô la, hạng 12 trong “Top 20”

Hội họa thế giới có trường phái “hậu ấn tượng” (post-impressionist), trong nhóm này, mổi tiếng nhất là “bộ ba” Paul Cézanne (1839 -1906), Vincent van Gogh (1853 -1890) và Paul Gauguin (1848-1903). Trong phạm vi bài viết này, chúng tôi nói đến Gauguin trước vì một trong những tác phẩm của ông đã lọt vào hàng đầu cùng với Kooning trong danh sách “Top 20”.

Cũng như Cézanne, Gauguin là người Pháp, ra đời tại Paris, nhưng mẹ ông lại là người Peru, gốc Tây Ban Nha. Thế cho nên cuộc đời sáng tác của Gauguin cũng gắn bó với vùng Thái Bình Dương và những người có nước da ngăm ngăm như ở Tahiti.  

Gauguin đã từng là bạn thân với Van Gogh, có một thời gian 9 tuần hai người cùng sáng tác bên nhau cũng như đồng tổ chức những cuộc triển lãm tranh. Ngày 23/12/1888 Gauguin gặp Van Gogh, trên tay có một lưỡi dao cạo, và tối hôm đó Van Gogh cắt tai trái của mình. Tình bạn của hai người chấm dứt trong bí ẩn từ đó, họ không gặp lại nhau nhưng thỉnh thoảng vẫn thư từ qua lại.   

Có một thực tế rất phũ phàng trong cuộc đời sáng tác của Gauguin. Khi còn sinh thời, tác phẩm của ông không được đánh giá cao, phải đợi đến khi ông qua đời giới thưởng ngoạn cũng như các nhà sưu tầm tranh mới để mắt đến và kết quả như đã nói ở trên. Bức tranh “Nafea Faa Ipoipo” của ông hiện giữ kỷ lục với giá 300 triệu đô la, đồng hạng nhất với bức “Interchange” của Kooning trong “Top 20”.

"Nafea faa ipoipo" là tiếng Tahiti, hàm ý “Khi nào em sẽ kết hôn với anh?”. Gauguin vẽ bức tranh này năm 1892 nhân chuyến đến thăm Tahiti lần đầu tiên vào năm 1891. Trước khi đến đó, ông đã hy vọng tìm thấy một một thiên đường nơi ông có thể tạo ra thứ nghệ thuật tinh khiết và nguyên thủy.

Tuy nhiên, khi đến nơi, ông đã nhận thấy rằng Tahiti bị chiếm làm thuộc địa từ thế kỷ 18, và ít nhất hai phần ba cư dân bản địa trên hòn đảo đã bị chết do các bệnh tật từ châu Âu mang lại. Văn hóa "nguyên thủy" đã bị xóa sổ. Gauguin đã vẽ rất nhiều hình ảnh phụ nữ bản xứ trong các tư thế khỏa thân, mặc quần áo Tahiti truyền thống, và mặc trang phục truyền giáo kiểu phương Tây.


Bức “Nafea Faa Ipoipo”, trị giá 300 triệu đô la, đồng hạng nhất với “Interchange” của Kooning trong “Top 20”

Họa sĩ cuối cùng chúng tôi muốn nói đến là Paul Cézanne. Các tác phẩm của Cézanne thể hiện sự sắc sảo trong bố cục, tinh tế qua màu sắc với những nét vẽ sống động mang tính đặc trưng. Ông còn được coi là “cây cầu nối” giữa “trường phái ấn tượng” (impressionism) của thế kỷ 19 với “trường phái lập thể” (cubism) vào đầu thế kỷ 20.

Thường thì các họa sĩ trong giai đoạn khởi đầu đều là những người kém may mắn trong cuộc sống vì xuất thân từ những gia đình nghèo khó. Ngược lại với họ, Cézanne sinh trưởng trong một gia đình có người cha làm chủ một ngân hàng. Tuy nhiên, ông sớm “thoát ly” gia đình giàu có để theo đuổi niềm đam mê hội họa của mình.

Dưới sự hướng dẫn của Camille Pissarro, một họa sĩ sống tại vùng quê gần gũi với thiên nhiên. Sáng tác của Cézanne chuyển từ những gam mầu tối sang những sắc mầu sinh động của những cánh đồng và trang trại ngoài trời (en plein air).

Vào thập niên 1980, nhóm họa sĩ theo trường phái ấn tượng không mấy thành công về tiền bạc qua việc bán tranh. Thêm vào đó, những phê bình khá gay gắt về những tác phẩm của Cézanne khiến ông rời thủ đô Paris để sống tại vùng quê.

Có thể nói, trong suốt cuộc đời nghệ thuật, chưa khi nào Cézanne hài lòng với những kỳ vọng của mình. Nhiều sáng tác đã bị bỏ giở nửa chừng và cũng không ít tác phẩm hoàn chỉnh đã bị chính tay ông thiêu hủy. Thế nhưng, hậu thế lại trân trọng những tác phẩm của ông đến độ bức “The Card Players” được xếp hạng thứ 3 trong “Top 20”.

Cézanne vẽ tổng cộng 5 bức tranh sơn dầu với chủ đề “Những Người Chơi Bài”, số người chơi khác nhau, từ 2 đến 3 (không kể người chầu rìa!) và hầu như ai cũng ngậm ống vố trên môi. Họ là những người ở vùng quê Provençal được họa sĩ vẽ vào năm 1892–93 trong thời kỳ cuối đời.

Một trong những bức “Những Người Chơi Bài” của Cézanne được đấu giá và kết quả dừng lại tại giá 259 triệu đô la, giữ vị trí thứ 3 trong “Top 20”. Những phiên bản khác của “The Card Players” hiện được trưng bày tại các Viện bảo tàng nghệ thuật ở Massachusetts, Pennsylvania, New York và Luân Đôn.

“The Card Players” của Paul Cézanne được xếp hạng 3 trong “Top 20” với giá 259 triệu đô la

Qua câu chuyện “Họa sĩ… vẽ ra tiền?” người đọc có thể tự trả lời thắc mắc của mình.

Với chúng tôi, câu trả lời là “Đúng vậy” mà cũng là “Không phải vậy”. 

“Đúng” thì thực tế đã chứng minh còn “Không đúng” vì những tranh họ “vẽ ra tiền” nhưng bản thân các họa sĩ không hề hưởng một xu nào.

Các nhà đấu giá, các nhà sưu tập hội họa đã hưởng trọn số tiền mà các họa sĩ trước đó đã sáng tác trong nghèo khó!




Phần nhận xét hiển thị trên trang

MobiFone mua AVG: Từ “giải mật” đến công bố…


Thương vụ MobiFone mua AVG: 

Từ “giải mật” đến công bố…


Thương vụ MobiFone mua 95% cổ phần của nhà đài truyền hình trả tiền AVG đã dần được "giải mật" dù hồ sơ thương vụ này trước đây từng được lãnh đạo MobiFone cho là "tài liệu mật". Tuy nhiên, từ "giải mật" một phần đến "giải mật" hoàn toàn là cả một vấn đề.
Rất may vừa mới đây, Thường trực Ban bí thư đã chỉ đạo khẩn trương công bố kết luận thanh tra thương vụ MobiFone mua 95% cổ phần AVG và xử lí vụ việc này khách quan, chính xác theo qui định.
Thương vụ MobiFone mua 95% cổ phần của AVG đã bị phát lệnh thanh tra toàn diện từ đầu tháng 8/2016. Đến tháng 9/2016, Thanh tra Chính phủ công bố quyết định thanh tra. Khi ấy, phía Thanh tra Chính phủ cho biết thời hạn thanh tra trong vòng 50 ngày. Cũng có nghĩa là, thời điểm kết thúc thanh tra là vào tháng 11/2016. Thế nhưng từ đó đến nay, đã nhiều lần dư luận cho rằng "sắp" công bố Kết luận thanh tra thương vụ này, nhưng cuối cùng đều không diễn ra.
Có thể nói, đây là một thương vụ lớn giữa một bên là doanh nghiệp nhà nước với một bên là doanh nghiệp tư nhân có một không hai về độ "bí hiểm". Bởi vào quí I/2016 khi MobiFone phát đi thông cáo mua 95% cổ phần AVG và sau đó đổi tên thành MobiTV, thì điều khiến báo giới ngạc nhiên nhất chính là giá trị thương vụ không được công bố. Và mỗi lần khi báo giới đặt câu hỏi về vấn đề này, lãnh đạo MobiFone đều từ chối trả lời và cho rằng đó là hồ sơ "mật". Có nghĩa là thương vụ này ngay từ ban đầu đã không được công khai minh bạch nếu không muốn nói là bị che đậy.
Một trong những tiếng nói mạnh mẽ thúc đẩy quá trình "giải mật" thương vụ bí hiểm này bắt đầu tư các chuyên gia thuộc Hiệp hội các nhà đầu tư tài chính (VAFI). Chuyên gia VAFI nhận định, MobiFone là doanh nghiệp lớn của nhà nước chứ không phải doanh nghiệp gia đình hay tư nhân, và lại đang tiến hành thủ tục cổ phần hóa, vì vậy phải công bố thông tin theo qui định. Nếu MobiFone không công bố thông tin theo qui định là vi phạm Điều 23 Nghị định 81 qui định về xử lí vi phạm trong công bố thông tin. Từ tiếng nói của giới chuyên gia VAFI, thương vụ này đã đi vào nghị trường kì họp Quốc hội.
Đến khi đó, giá trị thương vụ mới được chính thức "giải mật": MobiFone đã mua lại 95% cổ phần AVG với số tiền "khủng" lên đến 8.900 tỉ đồng. Cần biết rằng, giá trị của AVG trong những lần định giá trước đó còn được "thổi" lên mức hơn 20.000 tỉ đồng trong khi thực tế doanh nghiệp này đang hoạt động không hiệu quả, thực chất là đang thua lỗ, giá vốn được ước tính chỉ khoảng từ 1.600-2.000 tỉ đồng chưa trừ khấu hao. Một số chuyên gia cho rằng, AVG hô giá cho 95% cổ phần ở mức 1.000 tỉ đồng chưa chắc đã bán được, thế nhưng không hiểu vì sao MobiFone lại "đâm đầu" vào mua với mức giá cao gấp gần 9 lần, vậy mà không có bộ ngành chức năng nào cảnh báo, ngăn cản thương vụ gây thất thoát tiền nhà nước có một không hai trong lịch sử này.
Tất nhiên ai cũng hiểu, để thương vụ này diễn ra trót lọt sẽ phải có rất nhiều chữ kí, từ thấp đến cao, thậm chí qua tầng tầng, nấc nấc thủ tục, vậy mà vẫn hớ vẫn lọt khiến cho tiền nhà nước chảy ra "như nước sông Đà"…
Thanh tra đã xong, chí ít là quá trình "giải mật" thương vụ đã tạm kết thúc. Nhưng "giải mật" xong mà chậm trễ công bố, thì chỉ càng khiến cho dư luận nghi ngờ, đặt vấn đề thanh tra xong rồi để đó mà không được tiếp tục xử lí; hoặc là nửa vời, vô hình trung lại "vẽ đường cho hươu"… 
Dư luận người dân đã nhiều lần chờ công bố kết luận thanh tra thương vụ MobiFone mua 95% cổ phần AVG trong suốt hơn một năm qua hết lần này tới lần khác. Chính vì thế, chỉ đạo sớm công bố kết luận thanh tra thương vụ này đã đáp ứng mong muốn của người dân.
MobiFone là một doanh nghiệp lớn, có thương hiệu hàng đầu quốc gia, còn có nhiều cơ hội để phát triển kinh doanh, nhưng vì "vướng" vụ việc bị thanh tra chưa được công bố và xử lí, cho nên thời gian qua doanh nghiệp viễn thông di động hàng đầu Việt Nam này đang hoạt động trong sự cầm chừng, thiếu sự mạnh dạn trong đầu tư cũng như đường hướng phát triển kinh doanh. Cán bộ, nhân viên MobiFone thì còn "mệt" hơn vì hay bị "hỏi han" về thương vụ bị dư luận cho là chứa nhiều mờ ám, tiêu cực kia.
Nên nhớ rằng, MobiFone có đến vài ngàn CBCNV nhưng chỉ có một số rất ít người được tham khảo ý kiến và tham gia bàn thảo về thương vụ mua AVG. Nhưng thời gian qua, họ đang bị "khổ lây" từ nhóm người số ít kia. Vì thế, việc công bố sớm kết luận thanh tra và xử lí "đúng người, đúng vi phạm, đúng pháp luật và thu hồi tài sản Nhà nước bị thất thoát" cũng là một cách trả lại sự công bằng, sòng phẳng cho đa số những người "thấp cổ bé họng"; trả lại cơ hội phát triển cho một thương hiệu mạnh của quốc gia trong lĩnh vực thông tin di động đã và đang bị ảnh hưởng bởi thương vụ trên.
Thẩm Hồng Thụy
Phần nhận xét hiển thị trên trang

Thứ Sáu, 9 tháng 3, 2018

Đọc "chuyện phiếm sử học"


Nguyễn Văn Tuấn



Đó là tựa đề một cuốn sách của sử gia Tạ Chí Đại Trường mới xuất bản ở trong nước. Trong chuyến về quê năm ngoái tôi thấy cuốn sách 'chuyện phiếm sử học' trong nhà sách và vậy là mua ngay để đọc, và hôm nay có dịp giới thiệu đến các bạn.


"Phiếm" có nghĩa là trò chuyện lan man, linh tinh, chẳng đâu vào đâu, hay những chuyện không thiết thực. Nhưng chuyện phiếm sử học thì chắc chắn không phải là linh tinh. Ngược lại, đây là những câu chuyện thật (?) đã được ghi lại trong sử sách, nhưng vì nhiều lí do các sử gia trước đây và ngày nay bỏ qua, không đề cập đến. Tạ Chí Đại Trường đã làm cái công việc của người đi "lượm" lại những câu chuyện đó và kể cho chúng ta trong một cuốn sách nhỏ này. Những câu chuyện mà tôi nghĩ những ai chán ngán với học sử sẽ phải suy nghĩ lại.

Quyển sách ngắn thôi (chỉ trên 200 trang, khổ nhỏ) nhưng trữ lượng thông tin thì dồi dào lắm. Qua 200 trang sách, tác giả kể chúng ta nghe những chuyện liên quan đến tính dục (sex) qua các triều đại, đặc biệt là Nhà Trần; chuyện tiền bạc, văn chương; chuyện 'thần tiền' và 'tiền thần'; và chuyện tây tiến bàn về biên cương Việt Nam qua các triều đại.

Tác giả dành nhiều trang kể chuyện … sex. Chuyện sex trong các triều đình phong kiến. Tác giả lí giải rằng những cái tên của cung điện của vua thực ra đều mang dục tính. Chẳng hạn như chữ "cung điện" nghe có vẻ sang và quan quyền, nhưng thực ra "cung" có nghĩa là "phòng", "điện" là "nhà". Các vua chúa ngày xưa đặt tên các phòng trong nhà (aka cung điện) như Phong Lưu, Tử Hoa, Bồng Lai, Cực Lạc, Trường Xuân (chỗ nằm ngủ). "Lý Thái Tổ cho mở cửa Phi Long thông với cung Nghênh Xuân, có nghĩa là con rồng cao cấp đi qua cửa ấy để hưởng thú vui chăn gối."  Tác giả hỏi có phải những cái danh xưng đó "cùng có ý nghĩa hưởng thụ xác thịt."

Nhưng còn nhiều chuyện 'ghê gớm' hơn. Bằng một văn phong dung dị, tác giả kể rằng năm Ất Tị (1185) Kiến Ninh Vương và Long Ích đem hơn 12 ngàn lính đi đánh nhóm Sơn Lão ở Sách Linh để trả thù. Một viên chỉ huy của Kiến Ninh Vương cho bắt giam những người trong nhóm Sơn Lão, và còn đái vào miệng họ; nhưng bọn Sơn Lão cũng chẳng vừa, họ cắn vào âm hành của viên chỉ huy! Thế là Kiến Ninh Vương sai đám quan làm con cá gỗ để khoá miệng bọn Sơn Lão. Đọc chuyện này, chúng ta không thể không cười thầm, và tự hỏi có phải 'cá gỗ' có nguồn gốc từ những 1000 năm trước?

Ông lí giải về cái tên Lý Thường Kiệt cũng là một chuyện đáng chú ý. Ai cũng biết Lý Thường Kiệt là người hoạn quan. Ông lí giải chữ 'Kiệt' như sau: "'Cát' là phiên âm của sử quan Hán, chắc không đúng bằng lỗ tai của sử quan Việt đã chuyển sát hơn bằng chữ 'kiệt', không lầm lẫn được đó là chữ 'cặt'/cu. Cũng như kích/kít/cát/cứt, trong phâm âm đùa bỡn, né tránh, người ta còn gọi con cu là 'con kẹc', rõ ràng là 'kiệt' nếu phóng tay văn hoa viết ra chữ Hán!" Ngay cả cái tên Tuấn của ông cũng có liên quan đến các tên trên. Ông viết "Cũng như bà chủ một nhà hộ sinh ở Chợ Lớn đã tự động khai sinh cho các cô cậu bé người Hoa ra đời ở đây là Tửng (Tuấn) và Muối (Muội( khiến cho cả khu vực có toàn thằng Tửng, con Muối ... Vậy thì anh thanh niên Tuấn / Tửng vào cung đình Lý phải được gọi là thằng Cặt đúng như chỉ danh phái tính của anh, chứ không thể mang tên thằng Cứt."

Nói đến sex thì không thể nào không đề cập đến hoạn quan. Lê Văn Duyệt là một hoạn quan nổi tiếng trong lịch sử. Hoạn quan thường bị mặc cảm vì nỗi nhục mất danh tiết nên họ bù đấp bằng tài năng của họ. Chẳng hạn như Tư Mã Thiên bên Tàu để lại những trang Sử kí cho hậu thế. Lê Văn Duyệt bên ta cũng cùng chung số phận với Tư Mã Thiên và từng thổ lộ tâm sự rằng "sinh ở thời loạn, không dựng được cờ trống đại tướng, chép công danh vào sách sử, không phải là trượng phu."

Tác giả chứng tỏ đã đọc sách sử xưa rất kĩ, nhưng không phải kiểu tầm chương trích cú, mà biết rút ra những bài học cùng những câu chuyện và những tình tiết độc đáo. Ông chỉ ra rằng trong lịch sử nước nhà chỉ có một người đàn bà xưng vương, người đó là Trưng Trắc.

Có những câu chuyện sử làm chúng ta ngạc nhiên một cách thích thú. Chẳng hạn như Lê Lợi từng có thời đầu hàng quân Minh, làm quan tuần kiểm huyện Nga Lạc, nhưng các sử gia Việt Nam đã tránh không nói đến sự kiện này. Ông phê bình các sử gia hiện hành "Tất cả những lời ca tụng tránh né có nguyên nhân là vì, với thời đại ngày nay, ông vua có quyền sinh sát cũ đã choàng thêm cái áo thần thánh của bậc anh hùng cứu nước." Thật ra, sử quan ngày xưa có ghi lại lời tâm sự thật của Lê Lợi: "Trẫm ... từng đem hế của cảo để phụng thờ chúng, mong khỏi tai họa ... (và) việc dấy nghĩa binh chỉ là sự bất đắc dĩ thôi ..."

Ông có một văn phong rất độc đáo và … bình dân. Mô tả hình ảnh Ông Địa trong dân gian, ông viết bằng một văn phong hết sức bình dân: "Ông ngồi chễm chệ theo xe bán bánh mì, xe nước mía… với ly cà phê sữa bên cạnh, một thời tay gắn điếu thuốc Ba con Năm anh-tẹc, hay quá tồi với điếu Đà Lạt không thèm nghĩ tới." Hay khi viết về Nguyễn Công Trứ ông dùng chữ rất bình dân "với một Nguyễn Công Trứ bị nợ đòi, một Tú Xương van nợ …" Viết về mốc biên giới, ông dùng câu chữ y chang như người dân hay nói: "Cột mốc chạy đặt vào phía bên kia vào lúc nửa đêm gà gáy để sáng ra, chủ nhân bị lấn, nếu biết, lại ôm đặt vào chỗ cũ, và chắc có càu nhàu chửi bới om sòm." Tôi gọi ông là người "bình dân hoá" học thuật.

Dù với phong cách bình dân hoá như thế, quyển sách nhỏ này được nhiều người khen. Trong những người khen đó có nhà văn Nguyên Ngọc, Phan Huy Lê, và cả nhà hoạt động chính trị ở Pháp Nguyễn Gia Kiểng. Tôi rất đồng ý với nhận xét của ông NGK khi ông viết 'mỗi tác phẩm của Tạ Chí Đại Trường là "một sự tìm kiếm công phu, có sự nhận định và lí luận rất thẳng thắn. Nó khác với những quan điểm sử quan thời trước, và đến mãi sau này nữa, là dùng lịch sử như là một dụng cụ để củng cố chế độ đương quyền."

Thật vậy, nếu có một sử gia mà các tác phẩm đều mang tính độc đáo và độc lập, và văn chương lôi cuốn từ dòng chữ đầu đến câu cuối sách thì tôi nghĩ chỉ có một: Tạ Chí Đại Trường. Tôi rất hân hạnh giới thiệu cuốn chuyện phiếm này đến các bạn.


===

TB: Những chữ trong ngoặc kép là trích từ sách.

Tạ Chí Đại Trường là một sử gia độc lập (hiểu theo nghĩa ông không phục vụ cho chế độ nào hay thuộc loại 'sử gia cung đình'). Trước năm 1975 ở miền Nam ông đã là một nhà khảo cứu thành danh với cuốn "Lịch Sử Nội Chiến tại Việt Nam 1771-1802" được Tổng thống VNCH trao giải thưởng. Sau 1975, cũng như nhiều người khác, ông bị bắt đi tù cải tạo, và sau khi ra tù ông có viết một tập hồi kí cải tạo, đọc cười ra nước mắt. Năm 1994 ông đi Mĩ định cư, năm 2015 ông về Việt Nam để "gửi nắm thân tàn", và qua đời ở Sài Gòn vào ngày 24 tháng 3 năm 2016.  Viết về Tạ Chí Đại Trường, học giả Nguyễn Huệ Chi nhận xét như sau: "Với tôi, ông ấy là người luôn ngẩng cao đầu, không chịu nghe mệnh lệnh của ai ngoài trái tin và con mắt nhìn sự thật. Ông Đại Trường là nhà sử học có tầm vóc và có nhiều khám phá về phương diện lịch sử Việt Nam trong giai đoạn trung đại, cận đại và hiện đại. Tiếc là có một quá trình dài từ năm 1975, giới khoa học xã hội miền Bắc nắm giữ tư thế ‘bên thắng cuộc’ nên không trao đổi học thuật với một nhà sử học chân chính của miền Nam như ông Đại Trường. Theo tôi, đấy là một thiệt thòi cho giới khoa học miền Bắc. Lẽ ra, nếu tiếp cận ông sớm, người ta đã nhận ra phải nhận thức lịch sử cho đúng và những gì phải thay đổi trong cách viết sử lâu nay”.



Phần nhận xét hiển thị trên trang