Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Thứ Năm, 8 tháng 3, 2018

Chiến thắng ung thư giai đoạn 4 nhờ chế độ dinh dưỡng giàu kiềm


Ngoài bí quyết sống chung với căn bệnh ung thư hiếm gặp suốt 13 năm, nữ nhà văn nổi tiếng Kris Carr còn theo một chế độ dinh dưỡng tuy không mới nhưng cũng chưa thật sự phổ biến.

Chiến thắng ung thư giai đoạn 4 nhờ chế độ dinh dưỡng giàu kiềm
LTS:
Phát hiện bệnh ung thư hiếm gặp ở giai đoạn 4, gan và phổi lốm đốm hơn 24 khối u với các tổn thương nặng, không thể tiến hành phẫu thuật nhưng Kris Carr đã khiến chúng "nằm im và đang dần biến mất".
Năm 2013, Tạp chí uy tín Forbes của Mỹ đã ưu ái dành cho nhà văn-diễn giả này một biệt danh CHIẾN BINH NGOAN CƯỜNG VÀ GỢI CẢM sau 10 năm chiến đấu với căn bệnh ung thư.
Ngoài bí quyết chung sống hòa bình với ung thư, Kris còn theo một chế độ ăn tuy không mới nhưng cũng chưa thật sự phổ biến. Đó là CHẾ ĐỘ DINH DƯỠNG GIÀU KIỀM .
Cuộc sống đầy ước mơ trước khi bị mắc ung thư
Kris Carr là một nữ diễn viên trẻ đầy tham vọng, với ước mơ được thủ vai chính trong một vở kịch của nhà viết kịch vĩ đại Arthur Miller và trình diễn trên sân khấu Broadway.
"Tôi luôn bị cuốn vào đám đông và các bữa tiệc. Tôi thích đồ ăn chế biến sẵn hoặc nấu bằng lò vi sóng. Vào cuối ngày, tôi thường uống một chai rượu, hút hết 1 gói thuốc lá và không biết bao nhiêu đồ uống chứa đường khác", Kris kể lại.
Và cứ thế, lối sống của thành phố New York hào hoáng và sôi động đã cuốn cuộc đời Kris trôi khắp nơi.

Kris Carr với những ước mơ trở thành một diễn viên kịch nổi tiếng.
Kris Carr với những ước mơ trở thành một diễn viên kịch nổi tiếng.
"Vào độ tuổi đẹp nhất của đời người, tôi lại bắt đầu phát hiện các vấn đề liên quan đến sức khỏe như tiêu hóa không ổn, dị ứng, bệnh eczema, mệt mỏi và trầm cảm".
Cô đã tự "chẩn đoán và chữa bệnh" cho mình bằng những viên thuốc tự chế, rượu và đàn ông. Nhưng cuối cùng, không thể chịu đựng được các cơn đau nữa, Kris buộc phải khi khám bác sĩ.
Ung thư không phải là sự chấm dứt...
Đúng vào ngày Valentine năm 2003, cuộc đời của Kris Carr đã bước sang một trang khác.
Cô không tin vào tai mình khi bác sĩ kết luận cô bị ung thư nội mạch máu dạng biểu bì, một loại ung thư cực kỳ hiếm gặp và đang tàn phá phổi và gan.
"Năm 31 tuổi, tôi được thông báo bị mắc căn bệnh không có "thuốc chữa", không thể phẫu thuật và ung thư đã bước vào giai đoạn 4. Với ung thư, không có giai đoạn 5. Tôi thật sự sợ hãi", Kris nhớ lại.
Các bác sĩ cũng không biết nguyên nhân gây bệnh ung thư ở Kris. Nhưng không chấp nhận số phận, cô đã đi tìm gặp những các bác sĩ chữa ung thư giỏi nhất ở Mỹ.
"Họ không gieo niềm hi vọng cho bạn. Họ nói chính phương pháp hóa xạ trị tàn khốc có thể giết bạn chứ không phải căn bệnh.
Họ cũng cảnh báo các loại thuốc không những không chữa bệnh được mà còn làm giảm chất lượng cuộc sống của bạn", Kris không bao giờ quên điều đó.
May mắn thay, cô đã gặp được một bác sĩ ở Viện Ung thư Dana Farber (một chuyên gia về ung thư sarcoma, mô liên kết), người hiểu rằng phương pháp tốt nhất là kết hợp truyền thống và hiện đại.
Vì chưa được điều trị gì, các tế bào ung thư vẫn rất "hách dịch". Ông đã lên phác đồ điều trị cho toàn bộ cơ thể, chứ không phải tập trung vào căn bệnh ung thư.
Và ông đã làm gì? Đưa cho cô một chế độ dinh dưỡng thích hợp, bổ sung có mục tiêu, thủ thuật quản lý căng thẳng và cách yêu thương căn bệnh.

Kris bắt đầu điều trị theo phác đồ của bác sĩ nhưng với một tâm lý lạc quan.
Kris bắt đầu điều trị theo phác đồ của bác sĩ nhưng với một tâm lý lạc quan.
... mà là bắt đầu cuộc sống mới tốt hơn
Từ đó, Kris không còn đổ lỗi cho lối sống thiếu lành mạnh trước đây là nguyên nhân gây ra bệnh và bắt đầu tin rằng rau củ quả xanh, yoga và thực phẩm giàu kiềm chữa được bệnh.
Trong cái rủi lại có cái may. Tuy là loại ung thư hiếm gặp nhưng ung thư nội mạch máu dạng biểu bì lại phát triển chậm hơn so với các căn bệnh ung thư khác.
Vì thế, cô dần dần làm quen với căn bệnh và sống chung với nó như một người bạn từ lúc nào không hay.
Không giống như các bệnh nhân ung thư khác coi ung thư là bản án tử hình, Kris thừa nhận cuộc sống của người bệnh không hề dễ dàng nhưng lại rất đáng sống.
Cung cấp cho cơ thể những loại thực phẩm giàu kiềm, loại bỏ căng thẳng, hoạt động nhiều và có lẽ quan trọng nhất, cười và yêu thương cuộc sống là câu thần chú của Kris Carr trong suốt 13 năm qua.
"Tôi không chỉ sống sót sau bệnh ung thư, mà tôi đang sống cùng ung thư. Tôi còn thấy cuộc đời có ý nghĩa hơn trước khi mắc bệnh", Kris lạc quan nói.
Cô đã đem câu chuyện của mình đi khắp thế giới để chia sẻ với những người khác những gì cô ấy học được trên cuộc hành trình chiến đấu bệnh tật.
Kris từng phát biểu tại các trường đại học Y và bệnh viện, xuất hiện trong show Oprah, và chia sẻ những ly nước ép với Dr. Oz.
Cô cũng là tác giả của 2 cuốn sách bán chạy nhất trên tạp chí New York Times: Crazy Sexy Cancer Tips và Crazy Sexy Diet và đạo diễn cho cuốn phim tài liệu về quá trình chữa bệnh của mình Crazy Sexy Cancer.
Hiện tại, Kris Carr chưa hoàn toàn thoát khỏi căn bệnh ung thư, các khối u vẫn còn và cô vẫn phải đi kiểm tra định kỳ hàng năm để thực hiện tầm soát sự phát triển của chúng.
Cảm ơn chế độ dinh dưỡng giàu kiềm
Trong quá trình chữa bệnh, ngoài suy nghĩ lạc quan và tích cực, xác định sống hòa bình với ung thư, Kris Carr thầm cảm ơn chế độ dinh dưỡng giàu kiềm mà cô được bác sĩ điều trị đã giới thiệu.

Cuốn sách hướng dẫn chế độ dinh dưỡng giàu kiềm dành cho bệnh nhân ung thư của Kris Carr.
Cuốn sách hướng dẫn chế độ dinh dưỡng giàu kiềm dành cho bệnh nhân ung thư của Kris Carr.
Và cô đã chia sẻ điều này trong cuốn sách Crazy Sexy Cancer Tips xuất bản năm 2011, bao gồm công thức 150 chế biến các món salad, sinh tố và súp.
Kris đã gọi những món ăn là triết lý sống, là tuyên ngôn rau trong suốt quá trình chữa bệnh của mình.
Đó là một chế độ ăn thực dưỡng, ít chất béo, nhấn mạnh vào sự cân bằng độ pH trong cơ thể bằng cách ăn nhiều thực phẩm tươi, hoa quả ít đường (chỉ số glycemic thấp), rau ở dạng sống, nước uống màu xanh nhiều kiềm và các loại đồ uống màu xanh đậm siêu quyền lực.
Bằng cách tăng các thực phẩm kiềm trong cơ thể sẽ giảm các thực phẩm có tính axit (sản phẩm động vật, đường chế biến sẵn, tinh bột...), từ đó, cơ thể sẽ giảm viêm, tăng cường hệ miễn dịch và sức khỏe tổng quát, theo Kris.
Nếu chế độ dinh dưỡng chứa quá nhiều axit, cơ thể buộc phải xuất các chất khoáng như kali, magiê và canxi để trung hòa axit.
Do đó, cơ thể sẽ thiếu dưỡng chất và bắt đầu phát sinh ra những triệu chứng nhỏ như chảy nước mũi, phát ban, chứng ợ nóng, eczema, viêm, viêm khớp, tuần hoàn kém, mệt mỏi mãn tính... và dần dần thành hội chứng ruột kích thích, hệ miễn dịch suy yếu, ung thư...
Chế độ ăn giàu kiềm đẩy lùi ung thư đã được chứng minh
Nhiều nghiên cứu khoa học cụ thể cũng chứng minh chế độ ăn có tính kiềm có thể đẩy lùi căn bệnh ung thư.
Otto Heinrich Warburg, một nhà hóa sinh nổi tiếng người Đức từng đoạt giải Nobel năm 1931, đã giành nhiều năm cuộc đời mình nghiên cứu về ung thư.
Ông đã phát hiện nguyên nhân của căn bệnh này. Theo đó, ung thư đến từ sự thiết hụt oxy của tế bào gây ra tình trạng cơ thể tích lũy axit. Ngược lại, cơ thể có nồng độ axit cao lại gây ra tình trạng thiếu oxy.
"Tất cả các hình thức của ung thư được đặc trưng bởi hai điều kiện cơ bản: Nhiễm axit và giảm oxy. Thiếu oxy và tính axit là hai mặt của một đồng xu. Khi bạn có mặt này, tất yếu mặt bên kia phải tồn tại", Warburg giải thích.
Đặc điểm của tế bào ung thư là: Nó không hấp thụ ôxy mà hấp thụ gluco, môi trường tốt cho trạng thái này là môi trường axit (ngược lại tế bào khỏe mạnh cần nhiều ôxy, tức là cần môi trường có tính kiềm).

Không có một căn bệnh nào, ngay cả ung thư có thể tồn tại trong môi trường kiềm.
"Không có một căn bệnh nào, ngay cả ung thư có thể tồn tại trong môi trường kiềm".
5 bước thực hiện chế độ dinh dưỡng giàu kiềm của Kris Carr
1. Cung cấp đủ nước
Mục đích của việc uống nước là giúp cơ thể ngậm nước và làm cho độ pH giao động từ 8-9,5, môi trường kiềm khiến tế bào ung thư chết.
- Uống 6-18 cốc nước mỗi ngày.
- Uống nước chanh: 2 cốc nước ấm và vắt 1/4 quả chanh. Thức uống này làm sạch hệ tiêu hóa, thúc đẩy trao đổi chất, tống axit thừa.
- Uống trà thảo mộc như trà Rooibos, bạc hà, cây tầm ma.
2. Thực phẩm xanh
Thực phẩm giàu kiềm rất tốt cho cơ thể là: Rau tươi, salad, rau lá xanh, trái cây ít đường, các loại hạt, dầu lành mạnh...
Thực phẩm nhiều axit không tốt cho cơ thể là: Thực phẩm chế biến sẵn, thực phẩm giàu chất béo, thịt, sữa, đường, cà phê, bánh mì trắng, mì trắng, gạo, rượu, socola, bim bim, kem và pizza.
Tỷ lệ tối thiểu trong chế độ ăn này là 80/20: 80% là thực phẩm giàu kiềm và 20% là thực phẩm nhiều axit.
3. Thực hiện từ từ
Bạn nên thực hiện từ từ, theo thời gian. Nếu thực hiện đúng như hướng dẫn trong vòng 1 tuần, chắc chắn bạn sẽ thất bại hoàn toàn.
Chế độ dinh dưỡng giàu kiềm không hề khắt khe, rất dễ thực hiện một khi bạn làm quen với nó.
4. Oxy
Bằng cách thực hiện bài thở đơn giản 1-2 lần/ngày, có thể bạn đã có thêm sức mạnh để đẩy lùi axit. Hãy ngồi thật thoải mái, nhắm mắt lại và thực hiện theo các bước sau. (Lặp lại 10 lần)
- Hít hơi vào (đếm từ 1-2).
- Giữ hơi thở (đếm từ 1-8).
- Thở ra (đếm từ 1-4)
5. Bổ sung thêm
- Bột màu xanh: Sự kết hợp từ trái cây, rau xanh, rau mầm, cỏ lúa mì, cỏ lúa mạch.
- Nước chứa kiềm: Bạn có thể tạo ra nước chứa kiềm bằng cách sử dụng máy ion, nhỏ vài giọt pH hoặc thêm một chút nước cốt chanh tươi.
- Nước khoáng kiềm: Cung cấp khoáng chất như natri, magiê, kali và canxi cho cơ thể.
- Dầu Omega: Bổ sung omega-3, -6 và -9.
Nước ép miễn dịch của Kris Carr
Dưới đây là một thức uống giúp tăng cường sức đề kháng cho tất cả mọi người, từ trẻ em đến người già, đặc biệt là vào thời điểm chuyển giao từ mùa hè sang mùa đông mà Kris Car yêu thích nhất.
Thành phần cho 2 cốc nước ép: 2 quả táo xanh, 4 quả dưa chuột, 2,5 cm rễ gừng (có thể nhiều hơn cũng được), 1 quả chanh và 8 lá xà lách.
Cách chế biến và sử dụng: Rửa sạch, thái nhỏ táo, dưa chuột, lá xà lách, rễ gừng. Chanh cắt bỏ vỏ. Cho tất cả nguyên liệu và ép lấy nước uống.
Tổng hợp từ nhiều nguồn
Theo Hoàng Hương
Theo Trí Thức Trẻ

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Câu chuyện Do Thái: Lịch sử thăng trầm của một dân tộc



Theo Thaihabooks
Tại sao Issrael ngày nay lại là một điểm “nóng” tại Trung Đông và là tâm điểm chú ý của toàn thế giới , cả về những xung đột đầy bạo lực cũng như những thành tựu về kinh tế, văn hóa và con người đến ngạc nhiên như thế?

Tuy rằng Israel hiện đại khởi nguồn từ một trong những nền móng xã hội và văn hóa lâu đời nhất trên trái đất, di sản cổ xưa của nó đã không giúp cho công cuộc xây dựng quốc gia Israel hiện đại dễ dàng hơn. Ngược lại, tôn giáo và chủ nghĩa duy vật, ngôn ngữ đa dạng, dân chúng với nhiều trình độ phát triển kinh tế, kinh nghiệm lịch sử khác nhau, trong số các yếu tố khác, đã khiến cho cuông cuộc xây dựng quốc gia của Israel đặc biệt phức tạp và đầy thử thách. Một mảnh đất nhỏ bé và khô cằn, tài nguyên thiên nhiên ít ỏi, bao quanh bởi các nước làng giềng thù địch, cùng với những câu chuyện thành công ngoạn mục đã làm cho Israel trở nên một đất nước như huyền thoại.


Vậy thì chìa khóa của những thành tựu của người Do Thái nằm ở đâu nếu không phải là nằm ở nơi những cổ vật quý giá hay ở kích thước địa lý của đất nước và lịch sử? Lần theo câu hỏi này chúng ta phát hiện ra rằng cái đã nâng người Do Thái từ tăm tối lên tới vĩ đại chính là sự khao khát của họ trong việc truy cầu những ý nghĩa lớn lao của cuộc sống.

Chúng ta hãy cùng nhau quay lại cuốn phim lịch sử, lần bước theo hành trình kinh ngạc của dân tộc đáng ngưỡng mộ này qua cuốn sách “Câu chuyện Do Thái: Lịch sử thăng trầm của một dân tộc”.

Ông Hoàng Anh Tuấn – Viện trưởng Viện nghiên cứu Chiến lược và Chính sách Ngoại giao, Học viện ngoại giao, Bộ Ngoại giao đã viết trong lời giới thiệu rằng: “Thế giới chúng ta đang sống là một thế giới đa dạng, nhiều sắc màu. Có những dân tộc bị vùi dập xuống tận bùn đen, rồi ngậm ngùi cho đó là “số phận”. Có những dân tộc luôn sẵn sàng tiến về phía trước, chấp nhận thách thức và nhờ vậy đã thành công, có những phát kiến, đóng góp vĩ đại cho nhân loại.

Người Do Thái và Quốc gia Do Thái Israel là một trong số rất ít các ví dụ điển hình. Trên thế giới có lẽ chưa có trường hợp nào như người Do Thái, cả một dân tộc chịu cảnh “thiên di”, sống lưu vong, phiêu bạt khăp nơi trên thế giới trên 2000 năm nhưng vẫn phục quốc thành công với nguyên bản sắc và tôn giáo của mình. Không chỉ có vậy, với tổng số 16 triệu người, tức chiếm khoảng 0,2% dân số thế giới, người Do Thái đã đứng ở đỉnh cao trong rất nhiều lĩnh vực và có đóng góp to lớn cho nhân loại, thể hiện rõ nhất qua việc họ giành được khoảng 30% tổng giải thưởng Nobel trong các lĩnh vực khoa học, kinh tế và y học từ trước đến nay.

Với một cuốn khảo cứu chưa đầy 300 trang dưới tiêu đề “Câu chuyện Do Thái: Lịch sử thăng trầm của một dân tộc”, tác giả Đặng Hoàng Xa, người đã dành rất nhiều thời gian và tâm sức cho đề tài này, đã vẽ nên một bức tranh lịch sử sống động trải dài qua 4000 năm đầy bi thương, nhưng cũng đầy quả cảm của dân tộc Do Thái. Với óc quan sát tinh tế, cộng với tư duy logic của người làm khoa học, tác giả Đặng Hoàng Xa đã đưa ra cách nhìn đa chiều về các yếu tố tôn giáo, văn hóa, kinh tế, chính trị, lịch sử và có những lý giải khá thuyết phục về câu chuyện thành công của người Do Thái cũng như quá trình hình thành và xây dựng đất nước của Nhà nước Israel hiện đại ngày nay.

Tuy câu chuyện là của người Do Thái và Nhà nước Israel, nhưng qua đây chúng ta cũng thấy có nhiều nét tương đồng về tinh thuần bất khuất, không chịu lùi bước trước gian khó của người Việt và người Do Thái. Cái còn lại là câu hỏi còn bỏ ngỏ cho bạn đọc là liệu chúng ta có thể học gì để thành công trong công cuộc phát triển và bảo vệ đất nước như người Do Thái?”


Phần nhận xét hiển thị trên trang

Hầu đồng, lên đồng: Một tín ngưỡng dân gian đang bị lợi dụng, biến tướng


Ngày nay đồng cốt không còn nguyên ý nghĩa tích cực. (Ảnh: hatvan.vn)
Chúng ta có thể thấy hầu hết các buổi lên đồng đều là các “Cô, Cậu” nhập đồng, rồi phán. Trong đó, có một số là giả thần giả quỷ, phán bừa, nói dựa, mục đích là kiếm tiền từ các con nhang. Còn một số “Cô, Cậu” có khả năng nói đúng được một số điều như người thân đã chết của con nhang, tiền vận hậu vận của con nhang. 




Đồng cốt và múa hầu đồng là những hoạt động tâm linh quen thuộc mỗi dịp đầu năm mới, thu hút sự tham gia của một lượng lớn con nhang đệ tử. Nhưng nguồn gốc và giá trị thực sự của hoạt động này vẫn là một điều bị lầm tưởng lâu nay.

Tương truyền, Hoàng Đế sáng tạo ra nhạc vũ “Vân môn đại quyển” để tế Trời. Sau này vua Nghiêu sáng tác khúc “Đại hàm”, vua Thuấn sáng tác khúc “Đại thiều”, vua Vũ sáng tác khúc “Đại hạ”, vua Thang nhà Thương sáng tác khúc “Đại hoạch”, Vũ Vương nhà Chu sáng tác khúc “Đại vũ”.

Trên đây là 6 bài nhạc vũ nổi tiếng thời thượng cổ, trong Chu Lễ gọi là “Lục đại nhạc vũ”. Con em quý tộc đời Chu đến tuổi nhất định đều phải học 6 bài nhạc vũ này, là môn học bắt buộc. Sáu khúc nhạc vũ dùng để thờ tế, trong đó “Vân môn đại quyển” tế trời, “Đại hàm” tế đất, “Đại thiều” tế tứ vọng, “Đại hạ” tế núi sông, “Đại hoạch” cúng bà tổ tiên, “Đại vũ” cúng ông tổ tiên.

Thuở đầu và cực thịnh của đồng cốt tích cực

Chu Lễ chép rằng: “Khi tế lễ, diễn tấu nhạc vũ Lục Đại, diễn tấu một lượt, thì cảm ứng với loài chim và Thần sông hồ đến… Diễn tấu sáu lượt, thì cảm ứng và vời Long Lân Quy Phượng và Thiên Thần đến”.

Và:

“Vào ngày đông chí, ở một gò tròn ngoài đồng phía nam đô thành (Nam Giao) cùng diễn tấu, khi diễn tấu đến lượt thứ sáu, Thiên Thần tới tấp giáng lâm, lúc đó có thể làm lễ tế các Thiên Thần”.

Trong “Quốc Ngữ” có chép: “Thời viễn cổ chỉ có người có tinh thần chuyên chú, thông minh trí huệ, quang minh thánh khiết, thuần khiết cao thượng, thì Thần minh mới giáng xuống thân anh ta, để anh ta trở thành môi giới câu thông giữa người với Thần. Người như thế này, nam gọi là “Ông đồng”, nữ gọi là “Bà cốt”.

Theo những ghi chép kể trên, khi tế lễ thời kỳ đầu triều Chu, diễn tấu nhạc vũ thực sự có thể cảm ứng với Thần linh giáng thế, đích thân đến nhận lễ tế, đây cũng là sức mạnh nhạc vũ thời kỳ đầu có thông tới Thần. Nhạc vũ do có thể thông Thần, giáng Thần, nên đương thời dùng rất nhiều để tế lễ, thế là phát triển thành múa hầu đồng, hay gọi là múa “đồng cốt”.

Từ tư liệu chữ giáp cốt triều Thương để lại, ghi chép về múa hầu đồng có rất nhiều. Đặc biệt là khi tế lễ và cầu mưa, múa hầu đồng dường như không thể thiếu. Ví dụ: “Năm Canh Dần bói, năm Tân Mão múa đãi, có mưa. Năm Nhâm Thìn múa đãi, có mưa. Năm Canh Dần bói, năm Quý Tỵ múa đãi, có mưa. Năm Canh Dần bói, năm Giáp Ngọ múa đãi, có mưa”.

“Đồng cốt” thời kỳ thượng cổ, địa vị xã hội của họ rất cao, được mọi người kính ngưỡng, rất nhiều người đồng thời làm thủ lĩnh bộ lạc. Đồng cốt thời thượng cổ đại đa số đều có thần thông, có năng lực và trí huệ siêu phàm, có thể câu thông với Thần, là người nói thay Thần ở chốn nhân gian, đã phát huy tác dụng trọng đại trong đời sống của bộ tộc và quốc gia.

Đời Thương là thời kỳ đỉnh thịnh của đồng cốt, được gọi là “Vu giáo” vì nó đã phát triển đến mức gần như một tôn giáo. Các ông đồng còn có nhiệm vụ chép sử, giữ chức vụ trọng yếu trong triều đình, vừa có nhiệm vụ về tôn giáo (thông với thần minh) vừa có nhiệm vụ chính trị. Một số ông đồng có tên tuổi được cổ tịch đề cập như Y Doãn (tức là A Hành), Y Trắc (con trai của Y Doãn), Vu Hàm và con trai là Vu Hiền, Cam Bàn.


Trước đây lễ hầu đồng xuất hiện với lẽ tế cầu mưa, thời kỳ đỉnh cao nó đã trở thành tôn giáo. (Ảnh: Vietnamnet)

Đồng cốt tích cực đi vào suy thoái, biến tướng thành đồng cốt tiêu cực

Dần dần, cùng với sự phát triển của văn minh vật chất, dục vọng của nhân loại biến đổi ngày càng lớn lên, tâm hồn không còn giản đơn thuần khiết nữa, cái tâm con người trong xã hội cũng bắt đầu trở lên phức tạp và dơ bẩn. Thế là con người bắt đầu truy cầu hưởng thụ nhục dục, chạy theo lợi ích vật chất, năng lượng tinh thần càng ngày càng yếu, càng ngày càng rời xa Thần, đi ngược với tự nhiên và Đại Đạo, Thần dần dần ẩn giấu tung tích.

Sách Quản Tử – Khinh Trọng Giáp viết: “Trước kia thời Hạ Kiệt, trong cung có nuôi ba vạn nữ nhạc, sáng sớm mỗi ngày hát ở cửa Đoan Môn, tiếng hát múa vang xa, người đi đường đều nghe thấy, bọn nữ nhạc đều ăn mặc xa hoa”.

Có thể thấy, vào cuối thời nhà Hạ, “phong khí đồng cốt” đã rất thịnh rồi. Khi nhạc vũ sa đọa trở thành công cụ để con người phóng túng hưởng lạc, thì chức năng câu thông với Thần của âm nhạc cũng dần dần mất đi trong lịch sử.

Khi con người đã phóng túng tư dục, họ dùng nhạc để thỏa mãn ham muốn của bản thân. Đồng cốt không giữ được thân mình trong sạch, thuần khiết, cao thượng nữa, nên không thể câu thông với Thần linh, thân thể dơ bẩn của họ thì Thần linh không giáng hạ xuống nữa.

Nhưng vì cái tâm danh lợi, vì để giữ danh tiếng, giữ địa vị, được mọi người tôn kính, được bổng lộc hậu đãi, họ đã giả thần giả quỷ, ăn nói lung tung, lừa người lừa mình, cuối cùng chiêu mời các linh thể tầng thấp. Từ đó họ chuyển sang hành nghề bói toán, cầu cúng, bùa chú, chữa bệnh, và một số thuật loại tiểu đạo khác.

Ngoài công việc chính yếu là bốc phệ, các đồng dần dần bị phân hoá trên nhiều lãnh vực khác nhau như thiên văn, y học, tôn giáo, chính trị… Một số đồng cốt lại có nguyện vọng truy cầu sự khang kiện và trường thọ nên rất chú trọng đến y dược và luyện dưỡng. Những đồng cốt này dần dần tách biệt với vu giáo và hình thành một hệ thống độc lập và được gọi là phương sĩ, thuật sỹ. Phương pháp luyện dưỡng của họ được gọi là phương thuật, để phân biệt với vu thuật của các đồng cốt.

Đến thời Tần Thủy Hoàng, các phương sỹ lợi dung Tần Thủy Hoàng say mê tu Đạo, thích thuật tu luyện Thần Tiên để lừa bịp. Bản thân Thủy Hoàng tu luyện, dưỡng sinh, nên đối với phương thuật và thuật sỹ, phương thuật đều rất tôn trọng, thường cùng với họ thảo luận về lý Thần Tiên, Chân Nhân, tu luyện trường sinh. Một số phương sỹ, thuật sỹ như bọn Hầu Sinh, Lư Sinh, lấy danh nghĩa Tần Thủy Hoàng thái dược luyện đan, tìm phép Tiên, đã vung phí tiền tài, nhiều lần lừa dối.

Đứng đầu bọn phương sỹ, thuật sỹ là Hầu Sinh, Lư Sinh, đến khi thấy thuật lừa bịp bị bại lộ, bí mật mưu đồ bỏ chạy lưu vong. Trước khi bỏ trốn, trong Sử Ký có chép, bọn Hầu Sinh, Lư Sinh đã phỉ báng Tần Thủy Hoàng. Tần Thủy Hoàng biết chuyện nổi giận: “Bọn Lư Sinh ta ban ân rất hậu, nay lại phỉ báng ta, nói ta không có đức. Chư sinh ở Hàm Dương rất nhiều, ta cho người đi tra xét, xem có kẻ nào dùng lời gian xảo mê hoặc làm loạn dân đen”. Thế là sai ngự sử xét hỏi các chư sinh, chư sinh cáo giác, tự loại trừ trên 460 người vi phạm lệnh cấm, tất cả đều bị chôn ở Hàm Dương, để cho thiên hạ đều biết, răn đe hậu nhân (Sử ký – Tần Thủy Hoàng bản kỷ).

Từ thời Tần Thủy Hoàng trở đi, các phương sỹ thuật sỹ không còn đất tham gia chính sự nữa, còn đồng cốt thì vẫn lưu truyền trong dân gian dưới dạng tiểu đạo tiểu thuật như bói toán, phong thủy, chữa bệnh bằng cầu cúng, mẹo, bùa chú, đốt vàng mã, đốt hương…

Một trong những hình thức của đồng cốt còn tồn tại là múa hầu đồng hay đồng bóng. Tức là vẫn giữ hình thức ban đầu của đồng cốt, nhưng bản chất đã hoàn toàn thay đổi. Vì cho đến nay đồng cốt không có thân thể và tâm hồn thuần khiết, nên các Thần không giáng nhập vào họ nữa, chỉ còn các linh thể tầng thấp nhập vào. Do đó họ cũng có thể biết được một chút vận mệnh cá nhân, nên dùng hình thức lên đồng, hầu đồng để hành nghề bói toán.

Lễ hầu đồng tiếp vong bây giờ chỉ còn là những linh thể tầng thấp, có thể cho thấy một vài điều nhưng đó không phải là các giác giả tầng cao vì bản thân người hầu đồng đã không còn thuần khiết. (Ảnh: hatvan.vn)

Hát chầu văn và múa hầu đồng

Những người theo đồng bóng tin rằng, thế giới thần linh theo tín ngưỡng đồng bóng rất đa dạng. Trên hết là Ngọc Hoàng Thượng Đế, kế đến Tam tòa Thánh mẫu (Mẫu Thượng Thiên, Mẫu Thượng Ngàn, Mẫu Thoải), dưới nữa là các Quan và thấp hơn là các Cậu và các Cô, v.v. Khi lên đồng, vị thần linh nào “ngự” thì xưng danh tánh, biểu lộ tính cách và phán dạy. Các vị thần linh này thường thể hiện những tính cách bất thường như chợt vui, chợt buồn, đến đi bất chợt.

Để làm nên một buổi nhảy đồng thần bí, một thành phần không thể thiếu được là đoàn hát văn với đầy đủ đàn, sáo, trống, nhị. Dưới tiếng nhạc hối hả và giọng hát kể lể, cô đồng môi đỏ, mi dài xuất hiện trong trang phục trắng toát từ chân tới đầu. Hai người hầu nhanh chóng dâng lên cô một bên tay hương, một bên tay áo, khoác lên người cô bộ quần áo đàn bà màu đỏ may khá cầu kỳ, ấn vào tay cô bó hương, trùm tấm khăn lên đầu cô.

Trong suốt khoảng 3 tiếng đồng hồ lên đồng, cô đồng đã thay 13 bộ quần áo, phát 13 mâm lễ và cũng từng ấy lần nhảy múa quay cuồng, châm đến 4 bao thuốc để hút và phát lộc. Có một điều rất lạ là toàn bộ con nhang, cô đồng ai ai cũng hút được thuốc lá bất kể là đàn ông hay đàn bà. Con nhang phần lớn là những người làm ăn buôn bán, còn có cả những người giàu có, quyền chức.

Đồng cốt ở nước ta có hai nguồn gốc, bản địa và du nhập vào theo quá trình đô hộ của nhà Hán. Nhưng về bản chất thì đồng cốt bản địa (các thầy mo, thầy phù thủy) và đồng cốt du nhập (thầy cúng, phong thủy, thầy pháp, thầy bói) đều có đặc điểm giống nhau, họ thờ cúng các linh thể tầng thấp.

Rất nhiều người cho rằng họ thờ cúng Thần này, Thánh kia. Nhưng như đã nói ở trên, khi các đồng cốt không còn thuần khiết trong sạch như thuở sơ khai nữa thì các Thần, Thánh đã từ lâu không giáng nhập vào họ nữa, chỉ còn các linh thể tầng thấp mà thôi.

Người mong cầu hầu giá bây giờ chỉ mong cầu vào tiền tài, vận may không còn kính ngưỡng vào thần linh. (Ảnh: hatvan.vn)

Chúng ta có thể thấy hầu hết các buổi lên đồng đều là các “Cô, Cậu” nhập đồng, rồi phán. Trong đó, có một số là giả thần giả quỷ, phán bừa, nói dựa, mục đích là kiếm tiền từ các con nhang. Còn một số “Cô, Cậu” có khả năng nói đúng được một số điều như người thân đã chết của con nhang, tiền vận hậu vận của con nhang.

Những trường hợp “Cô, Cậu” này bản thân họ cũng không biết là họ bị các linh thể tầng thấp nhập vào. Do họ có cái tâm truy cầu danh lợi, và họ lập điện thờ cúng về danh nghĩa là Thần, Thánh, nhưng thực tế, họ không đủ đức, đủ thanh khiết để Thần Thánh đế ngự, nên chỉ có linh thể tầng thấp, tà ma loạn quỷ đến nhập vào mà thôi.

Những đồng cốt thật và giả đang hành nghề, và các con nhang đệ tử theo hầu đồng, có lẽ họ thấy cả hai cùng có lợi: đồng cốt kiếm được tiền, con nhang giải tỏa được tâm lý. Còn có linh nghiệm hay không thì còn phải xét. Cho dù có linh nghiệm đi chăng nữa thì cái đợi chờ họ cũng không phải điều tốt lành. Những linh thể tầng thấp kia sẽ lấy đi khí tinh hoa của con người, lấy đi đức, và cấp nghiệp cho họ. Khi mất khí tinh hoa, khi mất đức và tăng nghiệp thì cái chờ đợi họ sẽ là bệnh tật, đoản thọ, tai nạn của họ hoặc của người nhà.

Ở nước ta, một bộ phận đồng cốt chuyên dùng hát chầu văn thực hiện các nghi thức lên đồng để câu thông với “Thần Thánh”. Về thực chất là câu thông với các linh thể tầng thấp. Có một số đồng cốt thực hiện hoàn toàn khách quan, cũng không vì mục đích tư lợi, là do họ học, họ luyện theo phương thức này mà thôi, họ cũng không biết là linh thể tầng thấp, mà vẫn nghĩ là “Thần, Thánh” nhập vào. Còn một số đồng cốt coi là phương thức phát tài kiếm tiền.

Do sử dụng hát chầu văn nên nhiều người đánh đồng chầu văn với đồng bóng. Kỳ thực chầu văn là hình thức nhạc vũ độc lập, bị lợi dụng dùng trong múa hầu đồng mà thôi. Hát văn là môn nghệ thuật cổ xưa của người Việt, mang đậm nét văn hóa cung đình và đã trải qua nhiều biến cố thăng trầm cùng lịch sử.

Biến tướng là các nghi thức bói toán, nhập vong gây ra hậu quả khôn lường. (Ảnh: NLĐ)

Theo ghi chép lịch sử thì hát văn có từ lâu đời, là loại hình ra đời sớm hơn so với các loại hình dân ca khác. Trong cuốn Kiến văn tiểu lục, nhà bác học Lê Quý Đôn có ghi: “Thời Trần (1225–1400) có lối hát trước mặt Đế Vương, gọi là hát Chầu”.

Như vậy thủa xưa, hát văn được sử dụng như một loại hình nghệ thuật chốn cung đình. Do chiến tranh loạn lạc liên miên, các tư liệu ghi chép đã thất lạc, nên hiện nay khó mà tìm được nguồn gốc ban đầu của hát chầu văn cũng như quá trình phát triển của nó, và bắt đầu từ khi nào nó được dùng vào hát hầu đồng.

Từ đó hát văn (chầu văn) bị chụp cho cái mũ mê tín dị đoan của đồng bóng “giả Thần giả quỷ”. Loại bỏ các nhân tố đồng bóng giả Thần giả quỷ, chầu văn xứng đáng là một nghệ thuật cao cấp, trang nhã, mượt mà của dân tộc, xứng đáng là di sản văn hóa thế giới, rất đáng được trân trọng, bảo tồn và phát triển.

Nam Phương


Phần nhận xét hiển thị trên trang

10 MÓN QUÀ CHO NGÀY 8/3

Kết quả hình ảnh cho hình ảnh ngày 8 tháng 3 đẹp nhất

[10 MÓN QUÀ CHO NGÀY 8/3] Hôm nay là ngày Quốc Tế Phụ Nữ. Như bao năm khác, tôi không ăn mừng và coi không coi trọng ngày này. Có người có, có người không, riêng tôi thì không.
 
Có bao giờ bạn tự hỏi vì sao chỉ những nước nghèo, CS và lạc hậu mới có và coi trọng ngày này không – để tôn vinh, bảo vệ hay che chở phụ nữ? Vì ở những xứ này, phụ nữ không hề có những điều đó. Họ luôn chịu thiệt thòi.
 
Vậy hôm nay Ku Búa sẽ làm gì, hay bạn, bạn có thể làm gì thay vì ăn mừng ngày vô nghĩa này? Có rất nhiều điều chúng ta có thể làm cho phái nữ từ chuyện nhỏ đến lớn – nhưng theo Búa, sau đây là những gì chúng ta nên làm mỗi ngày:
 
1. Chạy xe thì nhường đường cho phụ nữ, họ là phái yếu mà.
2. Khen cô gái xinh đẹp dù họ là ai.
3. Thấy cô gái nào gặp khó khăn trong việc lấy xe đang gửi trong bãi, hãy phụ cô ta.
4. Giữ gìn toilet sạch sẽ để cô gái cảm thấy thoải mái khi đi. Và đừng quên luôn để giấy trong đó.
5. Chung thủy. Khi bạn cam kết yêu hay kết hôn với một cô gái, hãy coi đó là hợp đồng đạo đức và pháp lý. Cho dù sau này dù bạn hết tình cảm thì vẫn phải che chở cho cô ấy. Đó là sự tôn trọng tối thượng.
6. Mời một cô gái một ly cà phê hay bữa ăn ở ngoài.
7. Hãy kể cho các bạn gái của bạn nghe vì sao bạn không coi trọng ngày này và ý nguồn gốc thực sự của nó. Và hãy đấu tranh cho một đất nước tuơi đẹp tôn trọng phụ nữ hơn.
8. Khi thấy một cô gái đang đứng trên xe buýt, hãy nhường ghế cho cô ấy. Khi thấy bất cứ cô gái nào cần giúp đỡ, hãy làm người nghĩa hiệp.
9. Hãy học nấu ăn và nấu cho cô ta một bữa ăn.
10. Và cuối cùng, hãy đọc cuốn ‘Men Are from Mars, Women Are from Venus’ (Đàn ông sao hỏa, đàn bà sao kim) để hiểu tâm lý phụ nữ.
 
Còn nhiều điều nữa. Nhưng đó là cách Búa làm. Các bạn không cần làm gì to lớn như hô khẩu hiệu hay thay hình đại diện đâu. Các bạn chỉ cần làm những chàng trai danh dự và tử tế, đó là món quà quý giá nhất.
 
Anh không bao giờ ăn mừng ngày này, vì đối với anh, ngày nào cũng là ngày 8 Tháng 3.
 
Ku Búa @ Cafe Ku Búa

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Việt Nam nợ quá hạn nước ngoài hơn 470 triệu USD


Kiều Linh

VNEco - Theo báo cáo của Kiểm toản Nhà nước vừa công bố, tính đến 31/12/2016, dư nợ nước ngoài của Chính phủ là 947.494 tỷ đồng, tức khoảng 42.938 triệu USD, tăng so với năm 2015, chiếm 39,8% nợ Chính phủ.

Nợ quá hạn nước ngoài hơn 470 triệu USD

Báo cáo cho hay, tính đến 31/12/2016, dư nợ các khoản Chính phủ cho vay lại đối với các khách hàng, dự án là 315.997 tỷ đồng, tăng 10,2% so với năm 2015 (286.705 tỷ đồng).

Có 60 dự án chuyển nợ quá hạn gồm cả gốc, lãi, phí, tương đương với 10.556 tỷ đồng (hơn 479 triệu USD), chiếm 3,3% tổng dư nợ cho vay lại.

Trong đó, dự án Vinashin có nợ quá hạn 8.180 tỷ đồng, gồm nợ từ nguồn trái phiếu quốc tế 6.563 tỷ đồng, nợ từ nguồn vay Chính phủ Ba Lan là 1.617 tỷ đồng.

Số nợ quá hạn của các dự án còn lại là 2.376 tỷ đồng, trong đó nợ gốc là 1.769 tỷ đồng, lãi và phí 607 tỷ đồng.

Hầu hết các dự án được thực hiện trước năm 2010, do sử dụng vốn không hiệu quả, gặp khó khăn trong việc trả nợ, phải khoanh nợ, cơ cấu lại nợ.

Ngoài ra, theo Kiểm toán Nhà nước, có tình trạng dự án không được tính toán kỹ về tiến độ triển khai, dẫn đến dự án được ký hiệp định vay với chính phủ nước ngoài nhưng không thực hiện giải ngân, mà vẫn phải trả khoản phí cam kết cho nhà tài trợ.

Điển hình như dự án metro vay của Chính phủ Đức và được Bộ Tài chính ký hợp đồng cho vay lại với UBND Tp.HCM có tổng vốn theo hiệp định là 137 triệu Euro, hàng năm vẫn phải trả phí cam kết là 342.500 Euro/năm, tổng số phí cam kết phải trả nợ cho dự án đến thời điểm 31/12/2016 27 tỷ đồng. "Trách nhiệm này thuộc về UBND Tp.HCM", Kiểm toán Nhà nước nêu.

Sau kiểm toán nợ công tăng 5.000 tỷ

Liên quan đến nợ công, theo số liệu báo cáo tổng hợp, nợ công năm 2016 là 2.863 nghìn tỷ đồng, nhưng con số nợ công sau kiểm toán lên đến 2.868 tỷ đồng, tăng thêm 5.000 tỷ đồng.

Lý giải nguyên nhân tăng, theo Kiểm toán Nhà nước: nợ Chính phủ (nợ nước ngoài) điều chỉnh chênh 4.966 tỷ đồng do một số dự án chưa kịp thời ghi nhận rút vốn; nợ được Chính phủ bảo lãnh chênh 18,44 tỷ đồng do hạch toán trả nợ quá hạn của dự án Xi măng Hạ Long không đúng tiến độ; nợ chính quyền địa phương chênh 28 tỷ đồng do tỉnh Vĩnh Long báo cáo thiếu khoản vay của Công ty TNHH De Heus. Tổng cộng chênh 5.012 tỷ đồng.

Tại báo cáo này, Kiểm toán Nhà nước cũng chỉ ra nhiều thiếu sót của Bộ Tài chính, Bộ Kế hoạch Đầu tư.

Cụ thể, tại Bộ Tài chính, Kiểm toán Nhà nước cho thấy, Bộ Tài chính chưa có hướng dẫn và chưa thực hiện các thủ tục ký hợp đồng nhận nợ đối với VEC theo ý kiến của Phó Thủ tướng.

Bộ cũng chưa ký xác nhận biên bản giữa cơ quan cho vay lại (tức Bộ Tài chính) và đơn vị vay lại (VDB). Trừ các khoản trái phiếu quốc tế 38.547 tỷ đồng (chưa đến hạn trả gốc), Bộ chưa đối chiếu thời điểm 31/12/2016 của 1/33 chủ nợ (là Iraq).

Kết quả kiểm toán đối chiếu chọn mẫu 22 dự án/khoản vay nước ngoài và tổng hợp số liệu đối chiếu giữa Cục Quản lý nợ và tài chính đối ngoại với các chủ nợ cho thấy, Cục chưa cập nhật kịp thời số liệu rút vốn các năm trước, chưa điều chỉnh số liệu sau khi đối chiếu với chủ nợ, theo dõi và tổng hợp thiếu nợ nước ngoài của Chính phủ số tiền 4.966 tỷ đồng.

Tại Bộ Kế hoạch và Đầu tư, Kiểm toán Nhà nước xác định Bộ Kế hoạch và Đầu tư giao vốn không theo thứ tự ưu tiên.

Về tình hình giải ngân vốn ODA năm 2016, qua kiểm tra chọn mẫu trên một số báo cáo và các tài liệu do Bộ Kế hoạch và Đầu tư cung cấp, Kiểm toán Nhà nước nhận thấy một số bộ, ngành, địa phương giải ngân vượt so với kế hoạch vốn được giao.

Cụ thể, 64 dự án giải ngân vượt kế hoạch vốn được giao hoặc không được giao kế hoạch vốn nhưng vẫn giải ngân. Tổng số vốn vay đã giải ngân vượt 9.710 tỷ đồng. Bên cạnh đó, nhiều dự án không giải ngân được hoặc tỷ lệ giải ngân thấp ảnh hưởng đến tính kinh tế, hiệu quả của dự án.


Phần nhận xét hiển thị trên trang

Liêm sỉ và Quốc sỉ!


Nhị Lê 

VNN - Vẫn có người “trả chức vụ” khi việc công được hứa trước Dân không thành hoặc xin “nghỉ sớm” để nhường vị trí lãnh đạo cho lớp trẻ, nhưng, mấy vị ấy chỉ là “quan nho nhỏ”, lại rất thưa thớt.

Cái gốc thể chế vững mạnh

Xem khắp trong lịch sử từ cổ tới kim, dù bất cứ ở đâu, dẫu bất kể thời nào, cổ nhân ta cũng coi trọng, biểu dương, nêu cao và giữ gìn Liêm, Sỉ! Vì đặng làm một người chân chính thì dù là ai, cũng không thể xa rời Liêm, Sỉ!

Ấy là cái Hồn để chăm cho cái Căn bản con người xứng đáng là Con người, cái Cốt để vun cho cái Gốc thể chế vững mạnh. Vì muốn xứng đáng một quốc gia thì cần phải có Quốc sỉ, Quốc thể.

Liêm sỉ và Quốc sỉ là những riềng mối căn bản làm nên địa vị, tiếng tăm, sức mạnh một con người; vị thế, sức mạnh và thanh danh Đất nước!

Vậy, Liêm sỉ là gì mà khiến muôn thời, muôn người phải đau đáu, chăm lo và bảo vệ như điều mệnh hệ và sinh tử đến thế?

Thanh sạch, liêm khiết ấy chính là Liêm. Người liêm khiết thì bất luận gặp hoàn cảnh nào cũng không động lòng tham cầu, cũng chẳng muốn ham hố vật chất. Hơn nữa, chính là tinh thần chí công vô tư, “dĩ công vi thượng” và biết quên mình mà làm chuyện ích lợi chung. Người liêm khiết thì luôn giữ cho nhân cách được vẹn toàn, thanh danh được thơm tho, không lợi dụng địa vị mình để chiếm công vi tư, để nhũng nhiễu, bóc lột người khác. Một công bộc liêm chính phải: có đức, tài, biết kính trọng nghề nghiệp, vui vẻ với mọi người, công chính vô tư, biết lễ biết phép, biết hay dở phải trái… Chung quy, một người liêm chính là người tài đức xứng với danh vị của mình, với chức tước, phận vị của mình.

Liêm cũng là thấy của người, của quốc gia mà lòng không ham chiếm đoạt một cách phi pháp. Tức là biết xét nét đâu là giới hạn giữa công và tư, rồi không dám làm điều xấu, điều trái với quốc pháp và đạo lý luân thường. Nhất là không che đậy điều xấu, nghĩa là đức hạnh vẹn toàn. Nếu không Liêm thì của gì cũng cả gan lấy, không Sỉ thì việc gì cũng bất chấp làm. Người mà đến như thế, thì không chỉ rước họa thân bại danh liệt, và thử hỏi còn tai họa nào mà chẳng đến. Huống chi lại là kẻ làm quan mà cái gì cũng mưu đoạt, việc gì cũng bằng mọi thủ đoạn làm, thì sao mà thiên hạ thái bình, quốc gia hưng thịnh cho được!

Sỉ là biết xấu hổ, tức là biết hổ thẹn. Gặp chuyện gì không hợp đạo lý, đi ngược lại với lương tâm của mình thì tuyệt đối chẳng làm. Sẽ là mang tiếng xấu hổ vì khi không làm tròn phận sự mình, vì những điều xằng bậy mình đã trót nhúng chàm. Càng là xấu hổ vì đã không theo đến cùng lý tưởng đã vạch ra. Xấu hổ là lúc trong lòng thì gian ác, xấu xa mà bên ngoài mặt thì dùng lời nói hay, bộ tịch khéo léo, lịch sự để che đậy. Xấu hổ là khi bề trong thì oán ghét người, mà bên ngoài lại giả tảng thân thiết. Xấu hổ là khi trong nước còn nghèo, người dân còn phải bươn chải, mà mình dùng những phương tiện bất chính để trở nên “sang trọng bất thường”, dư dật kệch cỡm. Xấu hổ là lúc nào cũng bo bo nghĩ đến lợi lộc, áo cơm vị kỷ nhiều hơn nghĩ tới gia phong, vận nước.

Người xưa nói, xấu hổ khi tài đức không xứng với chức vị. Xấu hổ là biết sợ… chính mình!

Cùng với Lễ, Nghĩa, thì Liêm, Sỉ hợp thành bốn đầu dây của một quốc gia. Một đầu dây lỏng lẻo thì nước phải nghiêng. Hai đầu dây cùng lỏng lẻo thì nước phải nguy. Ba đầu dây lỏng lẻo thì nước phải đổ. Bốn đầu dây đều lỏng lẻo thì nước phải diệt. Nếu nghiêng thì còn làm cho ngay lại được; nếu nguy có thể làm cho yên được; nếu đổ thì có thể nâng lên được; nếu diệt thì chẳng còn gì để nói.

“Buôn bán niềm tin” của dân

Mấy năm nay, thử ngó trông mấy người đứng ra “giải trình” mà chưa đã. Cả tiếng “minh bạch hóa” nhưng lại không làm rõ về sự phất lên chóng mặt đến mức bất thường của những khối tài sản to sụ của họ: những “biệt phủ”, những “của nả như núi”, bào chữa cho “lợi ích nhóm”, “nhóm lợi ích”, thậm chí nhen nhóm cả những “sứ quân”…

Nhìn những bản “tự kiểm điểm”, “rút kinh nghiệm” chốn công vụ của những người “lẻn” vào chốn quan trường, rắp “cả họ làm quan”, “nhất hậu duệ, nhì tiền tệ…” mà không ai không… phẫn nộ.

Tệ hơn, cả thói hành xử xa lạ với thứ văn hóa làm người ở nước ngoài, bất chấp thanh danh người Việt Nam, làm phương hại thể diện quốc gia.

Có những người rình rập “cuỗm lấy” trăm, nghìn tỷ đồng trong quốc khố, giở trò “đạo vị” bất chấp Liêm, Sỉ ở chốn công đường, thậm chí cả mưu mô “ăn cắp, buôn bán niềm tin” của Nhân dân mà không biết sợ “đời cha ăn mặn, đời con khát nước”…, lại còn lên mặt rao giảng nghĩa khí.

Và, sự hành Sỉ bị họ bôi nhọ, bẻ cong, chặt cụt, báng bổ cả đạo lý ở đời, chỉ thoáng thấy thôi, nhưng cũng đủ khiến bất cứ ai ai, dù hiền từ nhất, cũng không thể không bị xúc phạm và nổi giận, mà họ vẫn cứ nhởn nhơ!

Liêm, Sỉ là nền tảng của đạo làm người. Chính những người ấy, chứ không phải ai khác làm cho phong tục suy đồi, khiến cho chính thể tổn thương, niềm tin nơi Nhân dân bị xâm hại.

Nếu cho Liêm, Sỉ là sự xấu hổ chung cho cả nước, mà họ “nhân danh” mọi thứ hành xử như thế, dù trong bờ cõi hay ngoài cương thổ, thì Quốc sỉ bị tổn thương.

Ở đời, những công bộc giữ Sỉ thì hiếu, đễ, trung, tín, lễ, nghĩa, liêm kia sẽ còn; chứ khi Liêm, Sỉ đã mất, nhất là Sỉ, thì còn gì là luân thường đạo lý ở đời, ai còn mong, còn tin cậy vào chính nghĩa quang minh nơi đâu được nữa? Nhất là với những người giữ trọng trách, dù ở cấp nào, mà Liêm bị khinh, Sỉ bị hạ, thì danh dự quốc gia như “trứng để đầu đẳng”.

Lúc ấy, thì như “Gươm treo chỉ mành” kia hoặc như “Tổ kiến hổng sụt toang đê vỡ” thì còn ai, còn đâu mà nói về Liêm, về Sỉ, mà luận về Quốc sỉ hay Quốc thể được nữa!

Vì thế, dù cho thế nào, đã bao thời qua và nay muôn dân đã xác quyết: Ai đó có thể bị nghiêng, ai đó có thể tự diệt, vì không Liêm, Sỉ, chứ quyết không thể để Nước nghiêng, bị diệt hay tự diệt. Thế nên, thiển nghĩ, cùng với Lễ, Nghĩa thì Liêm, Sỉ nhất định phải được gìn giữ vẹn toàn, để mỗi người trở thành Người, để Quốc gia vững bền, Dân tộc cường thịnh! Liêm sỉ được tôn vinh, Quốc sỉ, do đó, mà ngày càng cẩn trọng nâng niu, Quốc thể theo đó mà ngày càng vững vàng, tỏa sáng!

Càng trông, càng ngẫm những chuyện như thế, nhỏ thì thử hỏi ai mà không lo cho Liêm, Sỉ, đạo lý ở đời bị nhiễu loạn; lớn thì không thể không tự vấn rằng, mọi cấp, mọi ngành, nơi đâu không canh cánh lo âu về sự vinh nhục của Quốc sỉ nước nhà, địa vị và uy tín cao thấp của Quốc thể giang san xã tắc.

Nhớ câu chuyện hơn 88 năm trước, khi ông Nguyễn Đức Cảnh được giới thiệu gia nhập Trung ương Đảng lâm thời, đã từ chối và đề cử đồng chí của mình là Trần Văn Lan, mà xiết bao cảm phục trước một nhân cách lớn, có thể là nói tấm gương mang tầm vóc một lãnh tụ.

Và nay, trước nghĩa cử “treo ấn từ quan”, “cởi áo”, “trả lại chức vụ” khi việc công được hứa trước Dân mà không thành do lẻ loi, do bị vô vàn “lực cản” hữu hình và vô hình ngáng trở; lại có người xin “về nghỉ sớm” trước mấy năm, để nhường vị trí lãnh đạo của mình đang nắm giữ cho lớp trẻ… thấy vui vì cái Liêm, Sỉ về sự “tri túc, tri chỉ” (biết đủ, biết dừng) hẵng còn vằng vặc sáng trong đời. Nhưng, lo ngại rằng, mấy vị ấy chỉ là “quan nho nhỏ”, lại rất thưa thớt.

Vì thế, hiện thời, chẳng thể lùi bước và quyết không thể không làm: Khi Đạo lý chưa đủ răn, Liêm sỉ chưa đủ thức, Đạo đức chưa đủ chuyển, Trách nhiệm chưa đủ buộc, Hậu họa chưa đủ sợ, Tự thân chưa quyết sửa, chưa biết tự xử (tối thiểu là từ chức hay “tam ban triều điển” như xưa)… thì Pháp lý phải được toàn dụng,

Dư luận kiểm soát phải được tôn vinh, với tinh thần Dân chủ, muôn người Bình đẳng, với phương châm “Quốc pháp vô thân”!

Không trừ một ai, không ngoại lệ một cấp nào, không bỏ sót một nơi đâu!

Phần nhận xét hiển thị trên trang