Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Thứ Tư, 7 tháng 3, 2018

THÔNG TIN TIẾP THEO VỤ VIỆC BẮT CÔ GIÁO QUỲ GỐI 40 PHÚT


Võ Trần Phương Thảo - Sau 2 ngày điều tra : Chúng tôi đã làm việc với một số Lãnh đạo, Cựu lãnh đạo, một số Giảng viên của Trường Đại học Luật TP. HCM - Kết quả sơ bộ cho thấy Võ Hòa Thuận - kẻ đã nhục mạ nhân phẩm cô giáo N, bằng hình thức bắt quỳ gối xin lỗi trong 40 phút - không hề có tên trong danh sách các học viên học hệ tại chức cũng như không hề có tên trong danh sách các sinh viên học hệ chính quy và hệ đào tạo từ xa. Vì vậy nhận định Võ Hòa Thuận dùng bằng cấp trường Luật là bằng cấp giả của chúng tôi là có cơ sở.

Chúng tôi sẽ tiếp tục tra cứu, điều tra về vấn đề bằng cấp của tên Thuận.
Chúng tôi cũng sẽ làm việc với Bộ Tư pháp, Hội Luật gia VN, Liên đoàn Luật sư VN - Để xác định tại sao Thuận lại có giấy phép hành nghề và mở Văn phòng Luật sư.
Khi kết quả điều tra kỹ lưỡng đã được thẩm định - Chúng tôi sẽ chuyển giao toàn bộ hồ sơ chứng cứ đến cơ quan Công an và đề nghị khởi tố Hình sự vụ việc. Kẻ ác sẽ phải bị trừng trị !

@ Chúng tôi quyết tâm đi đến cùng sự thật và quyết bảo vệ danh dự, nhân phẩm cho cô giáo N, cũng như thanh danh của nghề Giáo cao quý !
PV Võ Trần Phương Thảo
P/s : Ảnh tên côn đồ khoác áo Luật sư, Võ Hòa Thuận.
Tên Thuận cung cấp hồ sơ để hoạt động Văn phòng Luật sư cho các cơ quan chức năng, trong đó có bằng cấp học tại trường ĐH Luật TP.HCM

Phần nhận xét hiển thị trên trang

BÀI THƠ CỦA CÔ GIÁO LAM ĐÃ ĐI VÀO NHÀ TRƯỜNG


FB Nguyễn Xuân Diện 

- Mấy ngày gần đây, mạng xã hội lan truyền bức ảnh chụp đề thi Văn Khối 10 nâng cao của Trường THPT Chuyên Lào Cai. Nhiều người tỏ ý nghi ngờ rằng đây chỉ là ảnh chế cho vui. Chúng tôi đã kiểm chứng từ nguồn thông tin tin cậy và khẳng định việc có một đề thi Văn (như trong ảnh chụp kèm theo) ở Trường THPT Chuyên Lào Cai là hoàn toàn chính xác, và đúng sự thật.

Xin hoan nghênh người ra đề, hoan nghênh nhà trường Trường THPT Chuyên Lào Cai. Đề thi của trường THPT Chuyên Lào Cai sử dụng tác phẩm của cô giáo Trần Thị Lam - bài thơ phản ánh hiện thực xã hội. Sự kiện này cũng đâu thua gì việc hàng không mẫu hạm Mỹ ghé thăm Đà Nẵng?
P/s: Sẽ thật sự hấp dẫn nếu ai đó đăng thêm một số bài thi của các em học sinh sau khi làm bài!


Phần nhận xét hiển thị trên trang

Mạng xã hội – Vũ khí đấu tranh mới


Vũ Hiến - Các trang mạng xã hội đã từng chứng minh nhiều lần trước đây là loại vũ khí đấu tranh mới của thế kỷ 21 mang lại nhiều hiệu quả qua các sự kiện lớn trên thế giới như Mùa xuân Ả Rập năm 2011 và cuộc Cách mạng Dù tại Hồng Kông năm 2014. Các cuộc tranh đấu sử dụng mạng xã hội đều có một điểm chung là được phát động bởi những người trẻ, và trong cuộc vận động tranh đấu đòi kiểm soát súng hiện nay, loại vũ khí mới này lại được những người trẻ sử dụng và tiếp tục gây ảnh hưởng cũng như mang lại nhiều hiệu quả kể từ sau vụ nổ súng tại trường Trung học Marjory Stoneman Douglas.
    Cuộc biểu tình đòi kiểm soát súng trước toà nhà quốc hội Florida – Nguồn AP
Vụ nổ súng tại trường Trung học Marjory Stoneman Douglas ở Florida hôm 14/2 làm thiệt mạng 17 người một lần nữa dấy lên những cuộc tranh luận về việc kiểm soát súng tại Mỹ. Đây là vụ nổ súng lần thứ 18 tại các trường học ở Mỹ kể từ đầu năm nay. Tuy nhiên, không như những vụ nổ súng trước đây, những lời kêu gọi kiểm soát súng lần này dường như không yếu đi mà ngày một mạnh mẽ hơn và được sự hưởng ứng trên toàn quốc. Công lao này là của chính các em học sinh trường Marjory Stoneman Douglas và vũ khí đấu tranh của các em là các trang mạng xã hội.

Hai ngày sau vụ nổ súng, em David Hogg lo ngại là sự phẫn nộ trong dư luận quần chúng về cuộc thảm sát sẽ sớm yếu dần đi như những lần trước nên đã mang theo một máy quay phim đến một công viên nơi các em học sinh thường hẹn nhau tụ tập và bắt đầu cho phát sóng trực tiếp trên trang mạng Twitter cuộc phỏng vấn các bạn học sinh mô tả về cuộc sống của các em bị ảnh hưởng ra sao sau vụ giết người. Ðoạn phim phỏng vấn đã được hơn 33,000 người xem.

David Hogg, 17 tuổi, là học sinh lớp 12 tại trường Trung học Marjory Stoneman Douglas và hiện là một trong những tiếng nói tranh đấu có ảnh hưởng nhất về kiểm soát súng ở Mỹ kể từ sau vụ nổ súng.

Các em học sinh trường Stoneman Douglas ngày nay không giống như những học sinh thế hệ trước là những người đã từng chứng kiến những vụ nổ súng ở trường học trước đây như vụ trường Trung học Columbine năm 1999 hay Ðại học Virginia Tech năm 2007. Các em là những người thuộc thời đại của kỹ thuật số, sử dụng nhuần nhuyễn và hiểu được công dụng và sức mạnh của loại điện thoại thông minh cũng như mạng xã hội. Ðó là lý do vì sao phong trào mà các em phát động, được gọi là #NeverAgain (tạm hiểu là “không bao giờ xảy ra nữa”), trở thành một hiện tượng tranh đấu xã hội khắp nước Mỹ chỉ trong ít ngày, và có nhiều dấu hiệu cho thấy phong trào này đang trở thành một cuộc vận động thành công mà trước đây người ta chỉ có thể mơ tưởng tới.

Bản đồ trên mạng Snapchat kêu gọi bãi khoá của 
học sinh trung học tại Florida – nguồn Twitter

Các em đưa ra một hashtag lên mạng xã hội và đã được nhiều nhân vật nổi tiếng trên thế giới tìm đọc và theo dõi. Hashtag là một danh từ kỹ thuật được sử dụng trên các mạng xã hội như Facebook, Twitter khi người ta muốn đưa ra một đề tài hay chủ đề nào đó để mọi người cùng góp ý kiến – hash là dấu hiệu # và tag là nhãn hiệu, như hashtag #NeverAgain đang được nhiều triệu người tham gia và trở thành một phong trào tranh đấu.

Các em còn gửi tweet trực tiếp đến Tổng thống Donald Trump và những người chỉ trích các em trên mạng. Các em còn đọc những bài diễn văn đầy xúc động về kiểm soát súng và được lan truyền khắp nơi. Các em cũng đưa lên mạng những hình ảnh tự chụp selfies và đăng những cảm nghĩ của mình khi phải đối phó với những chấn thương tâm lý sau vụ thảm sát. Tất cả những thông điệp trên được bày tỏ bằng những tiếng nói chân thật của tuổi trẻ.

Ðối với nhiều người trẻ, mạng xã hội đã thâm nhập vào trong những thói quen sinh hoạt thường ngày như là cách để họ liên lạc và bày tỏ cảm nghĩ của mình với mọi người. Thậm chí trong khi vụ nổ súng đang diễn ra, nhiều học sinh đã không ai bảo ai tự động lên trên mạng xã hội và chia sẻ những hình ảnh và video cho thấy cảnh các em đang lẩn trốn tay súng sát nhân ngay trong lớp học, để cho nhiều người đang theo dõi bên ngoài được nhìn thấy cận cảnh sự ghê rợn của vụ nổ súng đến nỗi làm nhiều người phải rợn gáy.

Chỉ trong bốn ngày sau khi hashtag #NeverAgain được đưa lên mạng xã hội, các em đã quyên góp được $2.2 triệu để có thể tổ chức một cuộc xuống đường vào tháng tới, và những nhân vật như Oprah Winfrey và đạo diễn Steven Spielberg đã hứa tặng thêm nhiều triệu Mỹ kim nữa. Trong một chương trình bàn luận trên đài truyền hình CNN được chiếu trên toàn quốc, các em học sinh đã chất vấn Thượng nghị sĩ Marco Rubio, người đã tỏ ra mềm mỏng lúc đầu khi nói rằng ông sẽ ủng hộ một số luật kiểm soát súng. Các em còn lên những chuyến xe buýt để tới Tallahassee, thủ phủ của tiểu bang Florida, để gặp Thống đốc Rick Scott, là người đã tuyên bố hôm Thứ Sáu 23/2 một loạt đề nghị trong đó có việc cấm bán vũ khí cho những người trẻ dưới 21 tuổi. (Hung thủ Nikolas Cruz mới 19 tuổi nhưng đã được quyền sở hữu súng có giấy phép.)

Phong trào còn vận động kêu gọi bãi khoá trên toàn quốc vào ngày 21/2, đúng một tuần sau vụ nổ súng, và đã được hơn 100 trường trung học hưởng ứng.

David Hogg, một trong những tiếng nói tranh đấu ảnh hưởng 
nhất của giới trẻ về kiểm soát súng – nguồn Reuters

Những áp lực đó đã mở ra cánh cửa mới hy vọng có thể đưa tới những thay đổi quan trọng trong luật kiểm soát súng, tại Florida cũng như tại quốc hội liên bang, là điều chưa từng xảy ra sau nhiều vụ nổ súng tại trường học và những nơi công cộng trước đây.

Phong trào #NeverAgain cho thấy cách thức dấn thân mới của người trẻ để tự khẳng định tư thế của họ trong tiến trình sinh hoạt dân chủ ở Mỹ, họ sử dụng nhuần nhuyễn những dụng cụ kỹ thuật số để làm lợi thế trong cuộc đấu tranh hiện nay. Các chuyên gia về xã hội nói rằng thông thường những người trẻ là nhóm cử tri không đáng tin cậy ở những cuộc bầu cử trước đây, hứng chí thì đi còn không thì ở nhà chứ không có một cam kết nào, nhưng nay họ là nhóm người đông nhất trong dân số Mỹ, và cho thấy có nhiều khả năng tạo được ảnh hưởng rộng lớn trên những vấn đề xã hội như việc kiểm soát súng.

Một ngày sau vụ nổ súng, một nhóm nhỏ học sinh của trường Stoneman Douglas đã ngồi lại với nhau thương tiếc cho những người bạn xấu số của họ đồng thời quyết định làm một cái gì đó để phản ánh tâm tư và cảm nghĩ của họ về vụ nổ súng. Em Cameron Kasky, 17 tuổi lớp 11, đề nghị sử dụng cụm từ “Never Again” cho hashtag của họ để đưa ra một thông điệp vừa ngắn gọn lại vừa rõ ràng dễ hiểu. Nhóm còn tạo một trang trên Facebook, mở trương mục trên Twitter và Instagram. Họ lập ra một nhóm bàn luận riêng cũng trên mạng để phác hoạ một chiến lược vận động cho phong trào tranh đấu của họ.

Trên diễn đàn mạng xã hội, các bạn trẻ này đã kêu gọi được hơn 3,000 học sinh ở trường và nhiều người khác ở khắp nước Mỹ đồng loạt gửi tweet #NeverAgain vào đúng 3 giờ chiều ngày 16 Tháng 2. Theo một phát ngôn nhân của Twitter, hashtag của họ lan truyền khắp nơi trên mạng và được chia sẻ ít nhất 500,000 lần.

Một ngày sau đó, em Emma Gonzalez, 18 tuổi học lớp 12, đọc một bài diễn văn thật xúc động tại một cuộc xuống đường kêu gọi kiểm soát súng ở Fort Lauderdale, Florida. Ðoạn video này đã được theo dõi hơn một triệu lượt trên mạng xã hội. Riêng trương mục Twitter của em thu hút được hơn 360,000 thành viên.

Các nhà tranh đấu trẻ của phong trào #NeverAgain còn biết sử dụng hình thức tranh đấu truyền thống. Ðầu tuần qua, các em đã tổ chức được ba chuyến xe buýt chở khoảng 100 học sinh của trường Stoneman Douglas đến thủ phủ Tallahassee. Các em đến vào đêm hôm trước, nằm nghỉ ngay trên sàn nhà của trung tâm hành chính với chăn mền mang theo. Nhiều em còn thức suốt đêm để viết diễn văn, thảo luận về chính sách kiểm soát súng và tìm hiểu thêm về hồ sơ cá nhân của những nhà làm luật của tiểu bang.

Hôm sau, Thứ Tư 21/2, các em phân tán ra thành từng nhóm nhỏ và đã tổ chức được khoảng 70 cuộc họp với các nhà làm luật và thành viên của chính phủ tiểu bang. Các em sau đó còn tham gia vào một cuộc biểu tình cùng ngày trước toà nhà quốc hội, thu hút được nhiều ngàn người tham dự.

Phong trào #NeverAgain còn nhận được sự hỗ trợ từ một số nhân vật có kinh nghiệm tổ chức những cuộc biểu tình có quy mô toàn quốc như “Cuộc tuần hành của Phụ nữ” (Women’s March) được tổ chức đồng loạt trên toàn quốc vào năm ngoái, và giúp các em mướn luật sư lo việc xin giấy phép biểu tình cũng như cần một thủ quỹ để điều hành một ngân quỹ nhiều triệu Mỹ kim các em nhận được từ quyên góp.

Hiện các em học sinh của trường Stoneman Douglas đang chuẩn bị cho cuộc biểu tình ngày 4 Tháng 3 tại thủ đô Washington, nơi đây các em dự định dùng búa tạ đập nát những khẩu súng trường AR-15 (loại súng mà hung thủ Nikolas Cruz sử dụng) và biểu tình ngồi trước Toà Bạch Ốc trong 17 phút để vinh danh 17 nạn nhân trong vụ nổ súng.

Các trang mạng xã hội đã từng chứng minh nhiều lần trước đây là loại vũ khí đấu tranh mới của thế kỷ 21 mang lại nhiều hiệu quả qua các sự kiện lớn trên thế giới như Mùa xuân Ả Rập năm 2011 và cuộc Cách mạng Dù tại Hồng Kông năm 2014. Các cuộc tranh đấu sử dụng mạng xã hội đều có một điểm chung là được phát động bởi những người trẻ, và trong cuộc vận động tranh đấu đòi kiểm soát súng hiện nay, loại vũ khí mới này lại được những người trẻ sử dụng và tiếp tục gây ảnh hưởng cũng như mang lại nhiều hiệu quả kể từ sau vụ nổ súng tại trường Trung học Marjory Stoneman Douglas.

http://baotreonline.com/mang-xa-hoi-vu-khi-dau-tranh-moi/


Phần nhận xét hiển thị trên trang

Người Việt có nghèo hay không?


Khi đứng trước một cuộc sống bị tạo ra quá nhiều áp lực, và người ta không tin nhau, càng lúc mỗi người càng trở nên sợ hãi, hoang mang. Những nỗi sợ như sợ bệnh tật, sợ tai ương, sợ những túng quẫn bất ngờ, và nỗi cô độc bủa vây. Trong khi đức tin lành mạnh vào sự thiện lành không được thừa nhận, thì người ta lại đổ đi xem tướng, coi tử vi…, cúng sao giải hạn, hầu đồng xin sức khoẻ-tài-lộc, đi “vay” đền bà Chúa Kho, cầu lộc ông Hoàng Bảy v.v.. Càng cầu cúng người ta càng sợ hãi, sợ tới mức cuồng tín, sợ bỏ qua “thần linh” khiến “thần quở” nên một con rắn đi qua cũng cúng, một con cá ngoi lên ngoi xuống cũng cầu.


Chim phóng sinh. (Ảnh minh họa/Tom Hoàng)
Vì phí là phí tham quan danh thắng chứ không phải phí đi lễ chùa nên tỉnh đồng ý cho Ban quản lý di tích thu. Nhưng khu di tích lại là một quần thể kiến trúc đồ sộ gồm 11 chùa, hàng trăm am, tháp, bia, tượng, đặt trong tổng thể cảnh quan thiên nhiên tạo thành khu di tích lịch sử và danh thắng kỳ vĩ trải dài gần 20km. Phần lớn những ngôi chùa, am, tháp do nhiều thế hệ người Việt xây dựng nên từ thế kỷ thứ 10, tập trung lớn vào các thế kỷ 12, 13, 14.

Vậy nhưng phí vẫn được thu, và người dân vẫn đóng. Tình cảnh ấy đang diễn ra tại Khu di tích Yên Tử. Lãnh đạo Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch (VHTTDL) khẳng định việc thu phí là đúng quy định. Theo thống kê của Ban quản lý, chỉ trong gần hai tháng, Yên Tử thu về tổng số tiền trên 10,5 tỷ đồng.

Cách đó gần 200km về phía tây bắc, tại Hội chọi trâu Hải Lựu (Vĩnh Phúc) năm nay, để không bị đưa vào danh sách “lễ hội bị thương mại hóa”, đơn vị tổ chức theo công văn của Bộ VHTTDL thông báo không thu tiền vé, mở cửa cho người dân vào xem. Để rồi khi bất lực trước lượng người xem tăng vọt, người ta lấy mức tiền công đức (trên 300.000/người) để làm tiêu chuẩn cho ai được vào. Người dân thì càng trở nên bực tức khi không thể “công đức” để có giấy chứng nhận vào sân.

Tại tỉnh Quảng Bình đầu năm nay, trong 7 ngày xuất hiện hai con rắn ở ngôi mộ vô danh, hàng nghìn người đổ về hương khói, dâng cúng vì cho rằng vong người đã mất trong ngôi mộ hiển linh. Số tiền cúng lên tới 280 triệu đồng, trung bình mỗi ngày có tới 40 triệu đồng được “dâng”.

Với số tiền hàng triệu đồng, tỷ đồng đang được thể hiện một cách dồi dào trong dân ấy, đó có phải một dấu hiệu tốt cho thấy đời sống của người dân đang trở nên giàu có và thoải mái hơn? Nhưng xã hội Việt có thực sự phồn vinh?

Gạo cứu đói và ‘cơn say’ lạm thu thuế phí

Trong cơn cuồng phong về tâm linh và lễ hội kéo dài cả tháng sau Tết, đầu tháng 3, Việt Nam thông báo nhận viện trợ 10.000 tấn gạo từ Chính phủ Hàn Quốc để khắc phục thiên tai trong năm 2017. Số gạo được dự tính phân bổ cho 10 tỉnh, gồm Khánh Hòa, Bình Định, Phú Yên, Gia Lai, Kon Tum, Đắk Lắk (đợt 1), và Thừa Thiên-Huế, Quảng Nam, Quảng Ngãi, Quảng Trị (đợt 2). Trước Tết, 7 tỉnh đã nhận hơn 5.504 tấn gạo cứu đói, gồm Quảng Ngãi, Quảng Bình, Bình Định, Đắk Nông, Đắk Lắk, Sóc Trăng và Kon Tum. Tỉnh Quảng Bình – nơi người dân vừa dâng 280 triệu cúng hai con rắn – nhận hơn 1.300 tấn.

Thực trạng người dân đói không còn là điều mà chính phủ che giấu. Từ hàng thập kỷ qua, những con số gạo cứu đói được công bố định kỳ 2 lần một năm (giáp hạt và giáp Tết) như một cách nêu công. Cuối năm 2017, cơ quan thống kê nhà nước – Tổng cục thống kê cho biết cả nước có 746,1 nghìn lượt nhân khẩu thiếu đói. Con số này được tính toán đã giảm 32,1% so với cùng kỳ năm trước – năm 2016, cả nước thậm chí đã có hơn 1 triệu lượt nhân khẩu thiếu đói, tăng 16,4% so với năm 2015. Trong một năm 2017, 22,8 nghìn tấn lương thực và hơn 1,1 tỷ đồng được chi để hỗ trợ thiếu đói – cơ quan thống kê cho hay.

Tỉ lệ dân số trong nhóm 40% thu nhập thấp nhất – bản đồ do WB Việt Nam lập theo kết quả Tổng điều tra dân số và hộ gia đình Việt Nam 2009. Tỉ lệ nghèo tập trung cao nhất tại các tỉnh miền núi phía Bắc, miền Trung, Tây Nguyên, khu vực Tây Nam Bộ. 3/64 tỉnh thành, gồm TP.HCM, Đà Nẵng, Hà Nội (lần lượt) có tỉ lệ người nằm trong diện 40% nghèo nhất ở mức dưới 20%. (Nguồn: worldbank.org)

Tuy nhiên, trong năm 2017, hơn 1 triệu tỷ đồng tiền thuế đã được thu từ trong dân. Sang đầu năm 2018, Bộ Tài chính đề xuất tăng kịch trần thuế bảo vệ môi trường trong xăng dầu, nếu được thông qua sẽ áp dụng từ tháng 7/2018. Lý do được Vụ trưởng vụ chính sách thuế Phạm Đình Thi cho hay là để bù hụt thu do thuế nhập khẩu xăng dầu từ các nước đang được cắt giảm theo các hiệp định thương mại tự do (FTA) khiến nguồn thu ngân sách bị ảnh hưởng, việc tăng thuế bảo vệ môi trường là để “cơ cấu lại ngân sách nhà nước“… Nhưng ngân sách hụt thu do hội nhập (!?), hay do tình trạng nợ công và bội chi ngân sách đáng báo động?

Chưa hết, trong một cuộc họp chiều 2/3, Bộ Giao thông vận tải cho hay sẽ đẩy mạnh việc lắp đặt thiết bị để thu phí tự động không dừng tại các trạm BOT, dán tem xe toàn quốc để xe vừa mới sản xuất, bán ra là đã có thể đóng tiền (qua tài khoản) khi đi qua trạm. “Đến năm 2019 là trên toàn quốc luôn, tất cả trạm phải thu phí tự động toàn bộ”, Bộ trưởng Nguyễn Văn Thể cho hay. Nhưng những con số 100% dự án BOT là chỉ định thầu, 8 trạm BOT đặt sai vị trí chưa kể 31/87 trạm thu phí không đảm bảo khoảng cách tối thiểu 70km… không được Bộ nhắc tới trước thời hạn năm 2019. Khi những sai phạm chưa được sửa chữa, việc áp dụng quy trình tự động hóa chẳng phải là việc hợp lý hóa những bất hợp lý tại các trạm BOT, triệt tiêu khả năng bất tuân dân sự của người dân trước tình trạng lạm thu, “chặn” thu?

Và niềm tin bị bào mòn

Nay trở về với câu hỏi cơ bản: Người Việt có nghèo không? Câu trả lời có thể là Không nếu nhìn vào số tiền người ta sẵn sàng bỏ ra công đức, dâng cúng, tiền “phí đi chùa” có thể lên tới nhiều triệu đồng, nhiều tỷ đồng. Hơn 10,5 tỷ đồng tiền thu trong gần 2 tháng tại Yên Tử tương đương với mức hỗ trợ cứu đói cho 746,1 nghìn lượt nhân khẩu trong 10 năm, theo con số nhà nước đã chi trong năm 2017.

Nhưng người Việt có nghèo không, nếu như thiếu đói không phải chỉ có nghĩa là không có gì ăn, không có gì mặc? Người Việt thực sự nghèo, nếu nhìn vào đời sống tinh thần đang bị làm cho méo lệch, tự do tư duy bị làm cho trở thành một thứ kỳ dị nếu bất cứ ai có suy nghĩ rằng cần phải thay đổi.

Những quy định như công văn 82 của Thủ tướng Chính phủ về việc cần “lập lại an ninh, trật tự tại các trạm thu giá BOT” song trong toàn văn bản không một chữ nào nhắc tới quyền được đi trên quốc lộ của người dân, những chữ như “gây rối, chống phá, phản động” lại được lặp lại nhiều lần; những thông tin bị nghi gây loãng công luận như cải cách tiếng Việt khi hai lần công bố gây ồn ào để rồi chìm tự lúc nào không hay; những sự việc như hơn 1.200 người được công nhận đạt tiêu chuẩn GS, PGS trong năm 2017 – con số lớn kỷ lục để rồi tân PGS bị phát hiện đạo văn, 94 hồ sơ nghi không đủ điều kiện lại được công bố xét lại… – Những sự việc tương tự như trên xảy ra liên tiếp với các giá trị thật-giả lẫn lộn. Để thích nghi, người ta luôn phải cảnh giác. Thế nhưng trường kỳ sống bằng lòng hoài nghi khiến con người trở nên mệt mỏi, bị bào mòn niềm tin.

Niềm tin của người dân dần bị bào mòn khi áp lực trấn áp hữu hình khi những gọng kìm vẫn liên tục được tỏa ra ngay tại những dự án sai phạm rõ ràng như các dự án BOT. Niềm tin bị bào mòn khi có một bộ phận được gọi là trí thức song khi hàm GS, PGS vừa được phong thì liền sau đó sự thật thầy đạo văn trò được chỉ ra. Kết hợp với giá xăng tăng, giá điện tăng, giá nước cũng tăng, những nỗi lo thường trực hơn về tai nạn giao thông, về thực phẩm bẩn, con bị bạo hành… liệu có ai vững tinh thần để suy nghĩ về những điều tưởng chừng như nằm ngoài cuộc sống? 


Đã có nhiều người đặt dấu hỏi về tình trạng “khủng hoảng niềm tin” trong xã hội. Đó phải chăng đơn giản là việc con người đánh mất niềm tin, khi cái sai vẫn tiếp tục tồn tại, người làm sai tiếp tục vung quyền, trong khi người lên tiếng vì lẽ phải lại bị gắn tên “phản động”. Ở một nơi người với người không còn tin nhau, nhìn nơi đâu cũng thấy bế tắc, sự chán nản dễ dẫn tư duy của con người đi sang trạng thái bàng quang. Ở đó, nỗi sợ hãi bị bọc trong tình trạng mất niềm tin mà thờ ơ là một biểu hiện.

Đi đâu để tìm ra đời sống cho chính mình?

Trong những ngày qua, câu chuyện về bé Hải An như một ánh tinh tú trong đêm. Trong nơi tăm tối nhất, khi tia hy vọng chữa khỏi bệnh cho cô bé dần tắt, thì lòng thiện lương của em vụt trở nên sáng rõ, đẹp thuần khiết hơn bao giờ hết. Cô bé ấy nay trở thành thiên thần giàu có bởi lòng vị tha em ban tặng. Câu chuyện hiến giác mạc của bé An, câu chuyện về hai người đàn ông vượt 200km để hiến máu cứu người trong đêm, hay câu chuyện về người phụ nữ trả lại hơn 17 triệu cho bạn trẻ đánh rơi… – những câu chuyện giàu lòng nhân ái ấy đang là những hạt giống để gieo thêm niềm tin vào lòng xã hội.

Có lẽ sẽ có người đặt câu hỏi, làm người tốt thật khó, và những câu chuyện như trên chỉ là điều hy hữu trong xã hội. Nếu câu hỏi đó được đặt ra, thì bạn thật nghèo tinh thần. Lại có người hỏi nghèo tinh thần có đáng sợ không? Vì sao cần làm giàu đời sống tinh thần trong khi đời sống đã đang đầy rẫy căng thẳng với những đòi hỏi thường xuyên về vật chất? Làm một điều tốt liệu có giúp người ta sống tốt hơn không? Nhưng có một hiện thực thế này, lạ lùng thay, khi đức tin của con người từ chối được lấp đầy bằng lòng hòa ái, khoan dung, chúng sẽ dễ dàng bị vây kín bằng sự hoài nghi với những nỗi lo vô hình. 

Khi đứng trước một cuộc sống bị tạo ra quá nhiều áp lực, và người ta không tin nhau, càng lúc mỗi người càng trở nên sợ hãi, hoang mang. Những nỗi sợ như sợ bệnh tật, sợ tai ương, sợ những túng quẫn bất ngờ, và nỗi cô độc bủa vây. Có thống kê cho thấy Việt Nam hiện có khoảng 15% dân số đang mắc ít nhất 1 trong 10 loại bệnh tâm lý, tâm thần như: trầm cảm, lo âu, rối loạn hành vi. Trong khi đức tin lành mạnh vào sự thiện lành không được thừa nhận, thì người ta lại đổ đi xem tướng, coi tử vi…, cúng sao giải hạn, hầu đồng xin sức khoẻ-tài-lộc, đi “vay” đền bà Chúa Kho, cầu lộc ông Hoàng Bảy v.v.. Càng cầu cúng người ta càng sợ hãi, sợ tới mức cuồng tín, sợ bỏ qua “thần linh” khiến “thần quở” nên một con rắn đi qua cũng cúng, một con cá ngoi lên ngoi xuống cũng cầu.

Người dân Việt có nghèo không? Câu trả lời tới lúc này có lẽ nên thay bằng việc suy ngẫm xem nên làm gì giữa cơn “khủng hoảng niềm tin”, mỗi người nên tự tìm thấy lối ra như thế nào, thay vì bị mất phương hướng trong những phân biệt đúng-sai, tốt-xấu, thiện-ác – vốn là những chân niệm giản đơn song lại đang từng bước bị làm cho suy đồi khi các giá trị văn hoá và chuẩn mực đạo đức bị xâm phạm.

Cần làm sao để cho giá trị văn hóa, chuẩn mực đạo đức được hồi phục trở lại? Câu trả lời nằm trong lương tri và trong sự nỗ lực tìm kiếm, trau dồi hiểu biết của mỗi người. Để những sự việc như cô giáo bị ép quỳ 40 phút không tiếp tục trở thành một điểm tối khác, để xã hội thôi không đứt gãy, trong khi mỗi người thay vì tự biến mình thành những nạn nhân bị thao túng, đã luôn được trao tặng một cơ hội để sống tự do trên nền tảng tri thức và luân lý.

Lê Trai
(Trí thức VN)

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Thái Lan : Cựu thủ tướng Thaksin bị truy nã


Cựu thủ tướng Thái Lan Thaksin Shinawatra trả lời phỏng vấn tại New York ngày 09/03/2016.

Tòa án Tối cao Thái Lan hôm 06/03/2018 đã ra lệnh bắt giữ ông Thaksin Shinawatra, cựu thủ tướng đang sống lưu vong, vì chính sách của ông lúc cầm quyền được cho là nhằm thủ lợi riêng.

Tờ Strait Times của Singapore cho biết phiên tòa xét xử ông Thaksin Shinawatra, 69 tuổi, được mở lại theo luật hình sự mới liên quan đến các chính khách, cho phép xử khiếm diện đối với những bị cáo đã trốn ra nước ngoài. 

Cựu thủ tướng Thái bị khởi tố năm 2008 vì hành động trái pháp luật, trốn tránh trách nhiệm và vi phạm luật chống tham nhũng. Cụ thể là chính quyền Thaksin cho phép các công ty viễn thông được trả thuế tiêu thụ đặc biệt thay vì chi phí nhượng quyền khai thác, làm thiệt hại cho công quỹ 66 tỉ baht (trên 2 tỉ đô la). Tập đoàn Shin Corporation của gia đình ông được cho là một trong những doanh nghiệp hưởng lợi từ chính sách này. 

Theo luật cũ thì chỉ khi nào bắt được bị cáo mới đưa ra xử, nhưng với luật mới, ba tháng sau khi bị cáo là chính khách bỏ trốn, tòa án sẽ phát lệnh bắt giữ. Bị cáo có thể chỉ định luật sư đại diện hoặc tự bào chữa. Tuy nhiên, trong phiên tòa hôm qua, ông Thaksin vắng mặt và cũng không có luật sư nào biện hộ cho ông, nên tòa đã ra lệnh truy nã và bắt giữ.

Phiên tòa sẽ được mở lại vào ngày 10/7 để xem xét các bằng chứng.

Ông Thaksin còn bị truy tố trong ba vụ nữa. Đó là vụ ngân hàng nhà nước Krungthai Bank cho một công ty tư nhân vay bất hợp lệ, ngân hàng Xuất Nhập Khẩu cho Miến Điện vay, và một dự án tổ chức cá cược.

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Trung Quốc gởi xe bọc thép sang Cam Bốt để tập trận chung


Thứ trưởng Quốc Phòng Cam Bốt Moeung Samphan (giữa, phải ) bắt tay phó tổng tham mưu trưởng quân đội Trung Quốc Qi Jianguo (giữa, trái ) tại Phnom Penh ngày 23/01/2013.

Báo Khmer Times hôm 06/03/2018 đưa tin khoảng 30 xe bọc thép cùng nhiều xe quân sự Trung Quốc sẽ được đưa đến Cam Bốt tuần tới để chuẩn bị cho cuộc tập trận chung ngày 17/3, nhằm « tăng cường khả năng hợp tác chống khủng bố ».

Tờ báo cho biết bộ trưởng Quốc phòng Cam Bốt Tea Banh đã xác nhận thông tin này, và dẫn lời một sĩ quan cao cấp nói thêm, Trung Quốc cũng đưa sang ba trực thăng, 190 binh lính để tập trận chung với 280 lính Cam Bốt ở Phnom Scruoch, tỉnh Kampong Speu. Tuy nhiên, số xe quân sự này không phải là hàng viện trợ.

Tướng Ith Sarath, phó tổng tham mưu trưởng Quân đội Hoàng gia Cam Bốt, trong thông cáo hôm 24/1 nói rằng cuộc tập trận là nhằm kỷ niệm 60 năm thành lập quan hệ ngoại giao giữa hai nước.

Trước đây vào năm 2016, Cam Bốt cũng đã tập trận chung với Trung Quốc tại Kampong Speu. 

Tuần trước, thủ tướng Hun Sen tuyên bố Phnom Penh đã nhận được nhiều tấn vũ khí để tăng cường quốc phòng. Loan báo trên được đưa ra chỉ một ngày sau khi Hoa Kỳ ngưng viện trợ quân sự vì tình trạng dân chủ thụt lùi tại Cam Bốt. Một quan chức bộ Quốc phòng Cam Bốt nói rằng các thiết bị được viện trợ gồm đại pháo, đạn trái phá, vũ khí phòng không, và ngầm cho biết là những vũ khí đó đến từ Trung Quốc.


Phần nhận xét hiển thị trên trang

Câu chuyện thương tâm của nữ lái xe bus Trung Quốc


Một chiếc xe bus chở đầy khách đang chạy trên đường đồi. Giữa đường, ba kẻ du côn có vũ khí để mắt tới cô lái xe xinh đẹp. Chúng bắt cô dừng xe và muốn “vui vẻ” với cô. Tất nhiên là cô lái xe kêu cứu, nhưng tất cả hành khách trên xe chỉ đáp lại bằng sự im lặng.
Lúc ấy một người đàn ông trung niên nom yếu ớt tiến lên yêu cầu ba tên du côn dừng tay; nhưng ông đã bị chúng đánh đập. Ông rất giận dữ và lớn tiếng kêu gọi các hành khách khác ngăn hành động man rợ kia lại nhưng chẳng ai hưởng ứng. Và cô lái xe bị ba tên côn đồ lôi vào bụi rậm bên đường.
Một giờ sau, ba tên du côn và cô lái xe tơi tả trở về xe và cô sẵn sàng cầm lái tiếp tục lên đường… – “Này ông kia, ông xuống xe đi!” cô lái xe hét lên với người đàn ông vừa cố gắng giúp mình. Người đàn ông sững sờ, nói: – “Cô làm sao thế? Tôi mới vừa lên tiếng cứu cô, tôi làm thế là sai à?” -“Cứu tôi ư? Ông đã làm gì để cứu tôi chứ?” Cô lái xe vặn lại, và vài hành khách bình thản cười. Người đàn ông thật sự tức giận. Dù ông đã không có khả năng cứu cô, nhưng ông không nên bị đối xử như thế chứ. Ông từ chối xuống xe, và nói: “Tôi đã trả tiền đi xe nên tôi có quyền ở lại xe.” Cô lái xe nhăn mặt nói: “Nếu ông không xuống, xe sẽ không chạy.”
Điều bất ngờ là hành khách, vốn lờ lảng hành động man rợ mới đây của bọn du côn, bỗng nhao nhao đồng lòng yêu cầu người đàn ông xuống xe, họ nói: – “Ông ra khỏi xe đi, chúng tôi có nhiều công chuyện đang chờ và không thể trì hoãn thêm chút nào nữa!”. Một vài hành khách khỏe hơn tìm cách lôi người đàn ông xuống xe.
Ba tên du côn mỉm cười với nhau một cách ranh mãnh và bình luận: – “Chắc tụi mình đã phục vụ cô nàng ra trò đấy nhỉ!” Sau nhiều lời qua tiếng lại, hành lý của người đàn ông bị ném qua cửa sổ và ông bị đẩy ra khỏi xe. Chiếc xe bus lại khởi tiếp hành trình. Cô lái xe vuốt lại tóc tai và vặn radio lên hết cỡ.
Xe lên đến đỉnh đồi và ngoặt một cái chuẩn bị xuống đồi. Phía tay phải xe là một vực thẳm sâu hun hút. Tốc độ của xe bus tăng dần. Gương mặt cô lái xe bình thản, hai bàn tay giữ chặt vô lăng. Nước mắt trào ra trong hai mắt cô. Một tên du côn nhận thấy có gì không ổn, hắn nói với cô lái xe: “Chạy chậm thôi, cô định làm gì thế hả?”. Hắn tìm cách giằng lấy vô lăng, nhưng chiếc xe bus lao ra ngoài vực như mũi tên bật khỏi cây cung.
Hôm sau, báo địa phương loan tin một tai nạn bi thảm xảy ra ở vùng Phục Hổ Sơn. Một chiếc xe cỡ trung rơi xuống vực, tài xế và 13 hành khách đều thiệt mạng.
Người hành khách đã bị đuổi xuống xe đọc tờ báo và khóc. Không ai biết ông khóc cái gì và vì sao mà khóc!
Hết
Ghi chú: 伏虎山: Phục hổ sơn (núi có hổ rình) 
 Tôi tìm thấy nguyên văn chữ Hán trên FB,  có lẽ  tồn tại ở Hồng công hoặc Đài Loan.
vì người dân TQ đại lục bị cấm dùng mạng FB (thay bằng mạngWeibo) không kết nối với Việt Nam..

Phần nhận xét hiển thị trên trang