Thứ Ba, 20 tháng 2, 2018
Bài hát bằng tiếng việt mới | nghe mà cười vỡ bụng với Bùi Hiền qua Hoàn...
Phần nhận xét hiển thị trên trang
Bộ trưởng Phùng Xuân Nhạ nên từ chức
Một trong những phát biểu của ông Phùng Xuân Nhạ. Ảnh: Zing
Huy Đức
20-2-2018
Ông Phùng Xuân Nhạ từ chức Bộ trưởng Bộ Giáo dục là cách duy nhất để cứu vãn uy tín, vốn đã rách tả tơi, của ngành Giáo dục. Trong trường hợp ông Nhạ bất chấp, Uỷ ban Văn Hoá Giáo dục của Quốc hội nên chuẩn bị một bản điều trần trình bày tại Quốc hội trước phiên họp toàn thể bỏ phiếu tín nhiệm các bộ trưởng. Trong trường hợp của ông Nhạ thì nên bỏ phiếu bất tín nhiệm.
Có thể trong một môi trường chính trị cả nể và trong một nền giáo dục xuê xoa, nhiều người sẽ cho rằng sai phạm của ông Nhạ là “không đáng kể”. Nhưng, như GS Nguyễn Tiến Dũng đã phân tích, “đạo văn” trong bất cứ nhà trường có giáo dục nào cũng đều bị xếp vào phạm trù đạo đức. Học sinh hay nghiên cứu sinh mà phạm lỗi “đạo văn” thì ngay lập tức sẽ bị đánh rớt hoặc đuổi học.
Một người sử dụng những bài báo khoa học không những không có giá trị khoa học mà còn xào nấu từ những bài báo trước của mình thì không đủ tiêu chuẩn để làm một thầy giáo bình thường, nói chi đến vị trí mô phạm như Bộ trưởng kiêm Chủ tịch hội đồng phong các chức danh mà xã hội tôn kính như GS, PGS.
Khi bình luận về phản ứng của ông Nhạ trước sự kiện các nữ giáo viên ở Hồng Lĩnh bị điều đi tiếp khách tôi đã nhận xét, cái ông Nhạ thiếu là nền tảng giáo dục. Sự kiện “đạo văn” này của ông lại càng củng cố thêm nhận xét đó. Ông Nhạ là một người ứng xử với hệ thống chính trị này rất khôn ngoan. Nhưng tôi cho rằng, hệ thống chính trị này cũng cần phải khôn ngoan để cứu uy tín của chính nó và điều quan trọng hơn là tái lập những chuẩn mực đạo đức cho nền giáo dục.
____
Sáu tiếng trước, GS Nguyễn Tiến Dũng thông báo tin vui:
“Tin vui hôm nay: Thứ nhất là GS Trần Văn Nhung chiều hôm qua đã trả lời chính thức là HĐCDGSNN đã nhận được báo cáo của tôi, và Hội Đồng sẽ đưa ra trả lời trong thời gian tới về chuyện đó. Tôi tin tưởng là GS Nhung Trần Văn là một nhà khoa học nghiêm túc, biết phân biệt thật giả, nên sẽ làm chuyện này một cách đàng hoàng, vì nền giáo dục và khoa học Việt Nam.
Thứ hai là bài phân tích của tôi đã được hàng nghìn người quan tâm ủng hộ, trong đó có nhiều người là những nhà trí thức có uy tín rất cao, có tiếng nói lớn ở trong và ngoài nước. Xin chân thành cảm ơn sự ủng hộ của mọi người, và xin mọi người tiếp tục ủng hộ, lan tỏa bài báo cáo này cho toàn thể nhân dân và chính phủ biết.
Như tôi có viết trước, đây là điều liên quan đến toàn bộ nền giáo dục, và tức là sẽ ảnh hưởng đến từng người, nên dân có quyền được biết và chính phủ có trách nhiệm giải quyết.
Tôi nhận thấy những tín hiệu tốt, là một nguyện vọng và quyết tâm của nhiều người muốn làm cho ra nhẽ chuyện này, nên nó sẽ không thể bị chìm đi.
Sắp tới dư luận thế giới cũng sẽ được biết đến, và nếu báo chí trong nước sợ không dám đăng thì báo chí nước ngoài sẽ đăng trước, e là sẽ hơi ngượng mặt báo chí trong nước.
Bản PDF của bài phân tích về sự ngụy khoa học của ông Phùng Xuân Nhạ có thể lấy từ đây: Báo cáo phân tích sơ bộ về sự giả khoa học của ông Phùng Xuân Nhạ“.
____
Mời đọc lại: Bộ trưởng Phùng Xuân Nhạ: “Kiên quyết đưa khỏi ngành các giáo viên không đạt yêu cầu” (Soha). – Bộ trưởng Phùng Xuân Nhạ nói quá chính xác (NLĐ). – Tuyên bố của Bộ trưởng Phùng Xuân Nhạ bao giờ thành hiện thực?(Zing).
Khi bình luận về phản ứng của ông Nhạ trước sự kiện các nữ giáo viên ở Hồng Lĩnh bị điều đi tiếp khách tôi đã nhận xét, cái ông Nhạ thiếu là nền tảng giáo dục. Sự kiện “đạo văn” này của ông lại càng củng cố thêm nhận xét đó. Ông Nhạ là một người ứng xử với hệ thống chính trị này rất khôn ngoan. Nhưng tôi cho rằng, hệ thống chính trị này cũng cần phải khôn ngoan để cứu uy tín của chính nó và điều quan trọng hơn là tái lập những chuẩn mực đạo đức cho nền giáo dục.

____
Sáu tiếng trước, GS Nguyễn Tiến Dũng thông báo tin vui:
“Tin vui hôm nay: Thứ nhất là GS Trần Văn Nhung chiều hôm qua đã trả lời chính thức là HĐCDGSNN đã nhận được báo cáo của tôi, và Hội Đồng sẽ đưa ra trả lời trong thời gian tới về chuyện đó. Tôi tin tưởng là GS Nhung Trần Văn là một nhà khoa học nghiêm túc, biết phân biệt thật giả, nên sẽ làm chuyện này một cách đàng hoàng, vì nền giáo dục và khoa học Việt Nam.
Thứ hai là bài phân tích của tôi đã được hàng nghìn người quan tâm ủng hộ, trong đó có nhiều người là những nhà trí thức có uy tín rất cao, có tiếng nói lớn ở trong và ngoài nước. Xin chân thành cảm ơn sự ủng hộ của mọi người, và xin mọi người tiếp tục ủng hộ, lan tỏa bài báo cáo này cho toàn thể nhân dân và chính phủ biết.
Như tôi có viết trước, đây là điều liên quan đến toàn bộ nền giáo dục, và tức là sẽ ảnh hưởng đến từng người, nên dân có quyền được biết và chính phủ có trách nhiệm giải quyết.
Tôi nhận thấy những tín hiệu tốt, là một nguyện vọng và quyết tâm của nhiều người muốn làm cho ra nhẽ chuyện này, nên nó sẽ không thể bị chìm đi.
Sắp tới dư luận thế giới cũng sẽ được biết đến, và nếu báo chí trong nước sợ không dám đăng thì báo chí nước ngoài sẽ đăng trước, e là sẽ hơi ngượng mặt báo chí trong nước.
Bản PDF của bài phân tích về sự ngụy khoa học của ông Phùng Xuân Nhạ có thể lấy từ đây: Báo cáo phân tích sơ bộ về sự giả khoa học của ông Phùng Xuân Nhạ“.
____
Mời đọc lại: Bộ trưởng Phùng Xuân Nhạ: “Kiên quyết đưa khỏi ngành các giáo viên không đạt yêu cầu” (Soha). – Bộ trưởng Phùng Xuân Nhạ nói quá chính xác (NLĐ). – Tuyên bố của Bộ trưởng Phùng Xuân Nhạ bao giờ thành hiện thực?(Zing).
Phần nhận xét hiển thị trên trang
Bí thư Thành ủy TPHCM Nguyễn Thiện Nhân thăm, chúc Tết nguyên Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng
Đồng chí Nguyễn Thiện Nhân bày tỏ sự tri ân về những cống hiến cho đất nước của đồng chí Nguyễn Tấn Dũng. Nhân dịp Tết Mậu Tuất năm 2018, đồng chí Nguyễn Thiện Nhân chúc nguyên Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng cùng gia đình luôn mạnh khỏe.
Bí thư Thành ủy TPHCM Nguyễn Thiện Nhân thăm
nguyên Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng. Ảnh: VIỆT DŨNG
Thay mặt lãnh đạo TP, Bí thư Thành ủy TPHCM Nguyễn Thiện Nhân ghi nhận và cảm ơn những cống hiến to lớn cho đất nước của đồng chí Võ Văn Kiệt.
Bí thư Thành ủy TPHCM Nguyễn Thiện Nhân thăm gia đình cố Thủ tướng Võ Văn Kiệt. Ảnh: VIỆT DŨNG
Sau khi ân cần thăm hỏi phu nhân cố Thủ tướng Võ Văn Kiệt (đồng chí Phan Lương Cầm), đồng chí Nguyễn Thiện Nhân chúc đồng chí Phan Lương Cầm cùng gia đình bước sang năm mới mạnh khỏe, hạnh phúc.
Cũng trong chiều 9-2, đồng chí Nguyễn Thiện Nhân cùng đoàn đã đến thăm gia đình đồng chí Võ Trần Chí, nguyên Ủy viên Bộ Chính trị, nguyên Bí thư Thành ủy TPHCM.
Sau khi ân cần thăm hỏi phu nhân cố Thủ tướng Võ Văn Kiệt (đồng chí Phan Lương Cầm), đồng chí Nguyễn Thiện Nhân chúc đồng chí Phan Lương Cầm cùng gia đình bước sang năm mới mạnh khỏe, hạnh phúc.
Cũng trong chiều 9-2, đồng chí Nguyễn Thiện Nhân cùng đoàn đã đến thăm gia đình đồng chí Võ Trần Chí, nguyên Ủy viên Bộ Chính trị, nguyên Bí thư Thành ủy TPHCM.
Bí thư Thành ủy TPHCM Nguyễn Thiện Nhân thăm
hỏi gia đình đồng chí Võ Trần Chí. Ảnh: VIỆT DŨNG
Thay mặt lãnh đạo TP, đồng chí Nguyễn Thiện Nhân đã chúc các thành viên trong gia đình đồng chí Võ Trần Chí luôn mạnh khỏe, hạnh phúc và đón tết vui vẻ, an lành.
http://www.sggp.org.vn/bi-thu-thanh-uy-tphcm-nguyen-thien-nhan-tham-chuc-tet-nguyen-thu-tuong-nguyen-tan-dung-499095.html
Phần nhận xét hiển thị trên trang
Đối diện với một Trung Quốc mới, Việt Nam sẽ phải làm gì?

Trung Quốc đã đề ra chiến lược đối ngoại Một vành đai Một con đường gồm Vành đai đường tơ lụa trên đất liền và Con đường tơ lụa trên biển, nhằm nối kết Trung Quốc với hơn 60 nước châu Á và châu Âu.Ảnh: Kinh Luân
Một Trung Quốc mới đã xuất hiện
Nhật báo Nikkei của Nhật Bản số ra ngày 6-1-2018 giới thiệu trên trang đầu kết quả một nghiên cứu mới về kinh tế châu Á, theo đó, ngoại thương của Nhật và ASEAN sẽ ngày càng phụ thuộc vào thị trường Trung Quốc và hiệu quả lan tỏa của kinh tế Trung Quốc đến kinh tế các nước châu Á sẽ lớn hơn là Mỹ. Tuy nhiên nghiên cứu cũng cho thấy hiện tượng “Trung Quốc hóa” này có thể gặp rủi ro về chính trị. Eurasia Group, một công ty tư vấn về rủi ro địa chính học, có bản bộ tại New York, vào ngày 2-1-2018 đã công bố danh mục 10 rủi ro lớn nhất năm 2018, trong đó ảnh hưởng của Trung Quốc nằm ở vị trí đầu tiên. Các nghiên cứu và điều tra này cho thấy ảnh hưởng lớn nhưng kèm theo rủi ro của yếu tố Trung Quốc trên kinh tế và chính trị thế giới, nhất là châu Á.
Chiến lược đối phó hữu hiệu và lâu dài nhất là củng cố nội lực. Doanh nghiệp Việt Nam, tư bản dân tộc phải được nuôi dưỡng, được tạo điều kiện lớn mạnh.
Trong lịch sử kinh tế thế giới, những cường quốc kinh tế nổi lên qua các thời đại như Anh, Mỹ, Nhật cũng ảnh hưởng đến kinh tế thế giới nhưng trong những trường hợp đó, ít có nhận định về rủi ro, ít có phân tích về tác động tiêu cực đến kinh tế nước khác.
Tại sao Trung Quốc thì khác? Khác vì tính chất đặc thù của nước này. Trong báo cáo chính trị đọc tại Đại hội Đảng tháng 10-2017, Tổng bí thư Tập Cận Bình đã tổng kết tư tưởng của chiến lược phát triển trong giai đoạn tới là “xây dựng chủ nghĩa xã hội mang màu sắc Trung Quốc trong thời đại mới”. Chủ nghĩa xã hội mang màu sắc Trung Quốc thì đã được nói đến từ lâu nhưng ở đây khái niệm ấy được tăng thêm một nội hàm là thời đại mới. Cũng theo ông Tập, cái mới ở đây là xây dựng Trung Quốc thành một cường quốc xã hội chủ nghĩa theo hướng hiện đại và có ảnh hưởng lớn trên vũ đài quốc tế.
Cũng trong báo cáo chính trị ấy, ông Tập đã nhắc lại nhiều lần giấc mơ Trung Quốc là sự phục hưng vĩ đại của dân tộc Trung Hoa. Tham vọng thành cường quốc, gây ảnh hưởng lớn trên thế giới để phục hưng một thời đại huy hoàng của dân tộc dĩ nhiên sẽ có tác động lớn đến thế giới; nhất là chiến lược đó lại mang màu sắc riêng, đặc tính riêng của Trung Quốc chứ không theo những giá trị phổ quát như trường hợp những nước lớn đã phát triển.
Công ty đa quốc gia Trung Quốc: Những đặc trưng mới trên vũ đài quốc tế
Một công cụ quan trọng để thực hiện chiến lược kinh tế đối ngoại theo phương châm lớn nói trên là đẩy mạnh hoạt động đầu tư nước ngoài của doanh nghiệp Trung Quốc. Trong bốn năm năm qua, nhiều doanh nghiệp Trung Quốc đã nhanh chóng trở thành các công ty đa quốc gia quan trọng. Những công ty đa quốc gia này mang màu sắc Trung Quốc ở những điểm nào và sẽ tác động đến những nước khác như thế nào?
Trong quá trình cải cách, phát triển, Trung Quốc là nước tiếp nhận nhiều nhất các nguồn vốn và công nghệ từ nước ngoài qua hình thái đầu tư trực tiếp (FDI vào). Nhưng từ khoảng năm 2010, doanh nghiệp Trung Quốc ngày càng ra đầu tư ở nước ngoài (FDI ra).
Trước năm 2005 hầu như chưa có dự án nào đáng kể nhưng vào năm 2010, FDI ra đã tăng lên 70 tỉ đô la Mỹ. Đáng chú ý là từ đó tốc độ FDI ra tăng rất nhanh, năm 2016 đã tăng lên tới 183 tỉ, lần đầu tiên vượt quá và vượt xa kim ngạch FDI vào (134 tỉ đô la Mỹ), đánh dấu một bước ngoặt lớn trong kinh tế đối ngoại Trung Quốc. Trung Quốc trở thành nước FDI ra lớn thứ hai trên thế giới vào năm 2016.
Cùng với tư bản của Mỹ, Tây Âu và Nhật, doanh nghiệp Trung Quốc đã trở thành những công ty đa quốc gia (MNC) quan trọng. Nhưng khác với những MNC từ các nước tư bản tiên tiến, MNC của Trung Quốc có một số đặc trưng như sau:
Thứ nhất, lịch sử hình thành các doanh nghiệp này rất ngắn, nhất là thời gian hoạt động trong kinh tế thị trường chưa đủ dài để xác lập hệ thống quản trị doanh nghiệp (corporate governance) và văn hóa kinh doanh. Trên thực tế, trong 100 MNC lớn nhất của Trung Quốc thì có tới 81 là doanh nghiệp nhà nước hoặc doanh nghiệp cổ phần nhưng nhà nước chi phối. Khi văn hóa kinh doanh và hệ thống quản trị doanh nghiệp chưa được xác lập mà đầu tư ồ ạt ra nước ngoài sẽ dễ gây xung đột với quyền lợi ở nước sở tại, dễ gây ảnh hưởng xấu đến môi trường, đến các quan hệ về văn hóa, xã hội.
Thứ hai, vì nhiều doanh nghiệp chưa tích lũy nguồn lực kinh doanh như công nghệ, tri thức quản lý, cho đến nay hình thức FDI ra nước ngoài chính của họ là mua bán và sáp nhập (M&A). Đây là hình thái thâm nhập, sở hữu kinh doanh nhanh chóng nhất ở thị trường nước ngoài. Số dự án M&A năm 2016 tăng gấp 2,5 lần so với năm trước.
Thứ ba, gần đây, nhất là từ tháng 10-2017 (Đại hội lần thứ 19), Đảng Cộng sản Trung Quốc đã đưa ra chủ trương tăng cường sự lãnh đạo, kiểm soát đối với mọi mặt của kinh tế, xã hội, văn hóa, trong đó có hoạt động của doanh nghiệp. Theo đó, nhiều doanh nghiệp đã thay đổi điều lệ, ghi thêm sự chấp nhận để cho Đảng Cộng sản can dự vào các quyết định kinh doanh. Do đó trong hoạt động đầu tư nước ngoài của doanh nghiệp Trung Quốc, có thể có nhiều trường hợp không chú trọng mục đích kinh tế mà để phục vụ cho các mục tiêu khác do Đảng hoặc nhà nước Trung Quốc chủ trương.
Những nước lớn, mạnh và ở xa Trung Quốc như Mỹ, Nhật mà phải cảnh giác và tăng cường cơ chế pháp lý để giữ an ninh quốc gia, bảo vệ lợi ích đất nước, Việt Nam nhỏ, yếu lại nằm sát nách Trung Quốc thì sự cảnh giác phải lớn hơn gấp bội.
Thứ tư, hoạt động của doanh nghiệp Trung Quốc ở nước ngoài gắn kết mật thiết với chính sách cho vay hoặc viện trợ của chính phủ. Trung Quốc đã trở thành nước cung cấp ODA (viện trợ và cho vay lãi suất ưu đãi) lớn nhưng chưa gia nhập Tổ chức Hợp tác và Phát triển kinh tế (OECD) nên không phải thực hiện quy định không được ràng buộc khi cho vay (untied loan). Do đó, ODA của Trung Quốc hầu hết là ràng buộc (tied loan), nghĩa là họ buộc nước vay vốn xây dựng hạ tầng chẳng hạn phải để cho doanh nghiệp Trung Quốc nhận thầu xây dựng. Do đó hoạt động đấu thầu xây dựng của doanh nghiệp Trung Quốc đang diễn ra rất sôi nổi. Kim ngạch ký kết xây dựng các công trình nước ngoài của họ đã tăng từ 77 tỉ năm 2010 lên 160 tỉ đô la Mỹ năm 2016. Khuynh hướng này là kết quả khởi đầu của chiến lược đối ngoại Một vành đai Một con đường gồm Vành đai đường tơ lụa trên đất liền và Con đường tơ lụa trên biển, nhằm nối kết Trung Quốc với hơn 60 nước châu Á và châu Âu.
Chiến lược này đã được phát biểu vào năm 2013. Trong báo cáo chính trị đọc tại Đại hội Đảng tháng 10-2017, Một vành đai Một con đường được nhắc đến 5 lần và sau đó được ghi vào điều lệ của Đảng Cộng sản cho thấy quyết tâm thực hiện của lãnh đạo Trung Quốc. Trọng tâm của chiến lược này là xây dựng hạ tầng, nhất là đường sắt và cảng biển để nối kết Trung Quốc với các nước nhưng chủ đích là tạo thị trường đầu tư cho doanh nghiệp, xuất khẩu sản phẩm dư thừa như sắt thép, thiết bị, và cho các nước liên quan vay vốn. Để cung cấp vốn, huy động vốn cho mục đích đó, Trung Quốc đã thiết lập Ngân hàng Đầu tư hạ tầng châu Á (AIIB) năm 2013 và Quỹ Đường tơ lụa (Silk Road Fund) năm 2014.
Sự trỗi dậy của Trung Quốc với những nội hàm mới như phân tích ở trên đang gây ra các va chạm và cảnh giác tại nhiều nước. Do vay mượn nhiều của Trung Quốc, nhiều nước đã lâm vào tình trạng không trả nợ được. Có trường hợp phải xin Trung Quốc xóa một phần nợ và để đổi lại phải ủng hộ Trung Quốc trong các hội nghị về biển Đông hoặc chuyển nhượng cho Trung Quốc quyền sở hữu một số cơ sở kinh tế. Ngay cả những nước tiên tiến hàng đầu như Mỹ, Nhật đã bắt đầu đưa ra các biện pháp, ban hành các luật mới nhằm ngăn chặn ảnh hưởng của Trung Quốc. Đặc biệt chiến lược đầu tư, M&A của doanh nghiệp Trung Quốc đang thu hút sự quan tâm của các nước.
Tại các nước tiên tiến, chiến lược đó nhằm nắm bắt, sở hữu thành quả công nghệ, kỹ thuật cao đã tích lũy tại các doanh nghiệp họ muốn mua và sáp nhập. Gần đây Quốc hội Mỹ đã soạn thảo nhiều luật liên quan đầu tư từ nước ngoài và có quy định đặc biệt thẩm tra kỹ các dự án đến từ Trung Quốc để tránh trường hợp bí quyết về công nghệ hoặc thông tin về an ninh quốc gia được chuyển về Trung Quốc. Chẳng hạn, năm 2007, Mỹ ban hành Luật Đầu tư nước ngoài và Bảo vệ an ninh quốc gia (FINSA), theo đó tổng thống có thể phát lệnh ngưng dự án đầu tư xét thấy nguy hại cho an ninh quốc gia. Khi xét thấy cần thẩm tra, tổng thống ủy thác việc đó cho Ủy ban Đầu tư nước ngoài (CFIUS).
Theo công bố của CFIUS, từ năm 2012-2014, CFIUS đã thẩm tra 368 dự án FDI của 34 nước đến Mỹ đầu tư, trong đó riêng Trung Quốc đã chiếm tới 68 dự án, là nước có dự án nhiều nhất phải qua thẩm tra của CFIUS. Tháng 9-2014, Mỹ bàn việc chỉnh sửa FINSA để tăng quyền hạn của CFIUS nhằm đối phó với Trung Quốc. Tháng 6-2017, Quốc hội Mỹ đưa ra dự thảo Luật Cải thiện việc thẩm tra rủi ro đối với các dự án FDI, trong đó quy định sự cần thiết phải thẩm tra xuất xứ quốc gia của các dự án. Rõ ràng dự thảo có mục đích nhắm vào Trung Quốc.
Tại Nhật, năm 2017 cũng có quyết định sửa đổi Luật Tiếp nhận FDI trong đó tăng cường thẩm tra các dự án khả nghi đề phòng công nghệ mũi nhọn bị di chuyển ra nước ngoài. Ở đây có yếu tố Trung Quốc đằng sau quyết định ấy.

Ảnh: Mai Lương
Việt Nam sẽ phải làm gì?
Những nước lớn, mạnh và ở xa Trung Quốc như Mỹ, Nhật mà phải cảnh giác và tăng cường cơ chế pháp lý để giữ an ninh quốc gia, bảo vệ lợi ích đất nước, Việt Nam nhỏ, yếu lại nằm sát nách Trung Quốc thì sự cảnh giác phải lớn hơn gấp bội.
Từ khi gia nhập WTO (2007), Việt Nam có khuynh hướng mở toang cửa cho nước ngoài đến đầu tư. Thêm vào đó là chủ trương phân quyền đến các địa phương và các địa phương lại cạnh tranh nhau trong việc thu hút FDI. Nhiều nơi năng lực thẩm định dự án của quan chức có giới hạn, không kể các trường hợp thiếu tinh thần trách nhiệm hoặc bị nước ngoài mua chuộc. Kết quả là nhiều dự án FDI chất lượng thấp, có trường hợp ảnh hưởng đến an ninh quốc gia.
Về quan hệ với Trung Quốc, Việt Nam đang tùy thuộc khá mạnh vào nước này. Gần 30% nhập khẩu của Việt Nam là từ Trung Quốc (năm 2016), trong đó rất nhiều mặt hàng là công nghiệp phụ trợ có hàm lượng công nghệ cao. Về lĩnh vực xây dựng không có thống kê cụ thể nhưng tổng hợp các thông tin có thể biết được là tỷ lệ thắng thầu của Trung Quốc rất cao, có thể lên đến 80%. Về FDI, kim ngạch vốn đăng ký lũy kế đến cuối năm 2017 cho thấy Trung Quốc xếp thứ 8. Nhưng mấy năm gần đây FDI từ Trung Quốc tăng rất nhanh, riêng năm 2017, Trung Quốc xếp thứ tư trong những nước đầu tư nhiều nhất tại nước ta.
Một điểm cần lưu ý là thống kê về xuất xứ của các dự án FDI không phản ảnh hết thực chất sự hiện diện của một nước cụ thể. Chẳng hạn công ty con của doanh nghiệp Trung Quốc tại Singapore chẳng hạn đầu tư ở Việt Nam thì được kể là đầu tư từ Singapore chứ không phải từ Trung Quốc. Hoặc công ty con của Trung Quốc tại Việt Nam mua bán, sáp nhập một công ty của Việt Nam thì sự giao dịch đó được xem là nội bộ giữa hai công ty của Việt Nam. Những thiên đường thuế như British Virgin hay Cayman chiếm tỷ lệ đáng kể trong kim ngạch FDI tại Việt Nam, trong đó chắc chắn có nhiều dự án của doanh nghiệp Trung Quốc.
Trong thời đại hội nhập, quan hệ kinh tế giữa các nước ngày càng phức tạp. Thêm vào đó, phải đối diện với một nước Trung Quốc mới, Việt Nam dễ bị thua thiệt, thậm chí mất ổn định về kinh tế và từ đó an ninh về chính trị cũng bị ảnh hưởng. Theo tôi cần nhanh chóng rà soát lại các chính sách kinh tế đối ngoại như thu hút FDI, quy định đấu thầu, quy định chặt chẽ về cổ phần hóa doanh nghiệp nhà nước...
Nên nghiên cứu ban hành các luật mới hoặc bổ sung bằng các điều lệ, các quyết định nhằm ngăn chặn các dự án FDI hay các vụ đấu thầu có ảnh hưởng đến an ninh kinh tế hay chính trị. Luật lệ hay quyết định thì áp dụng chung cho tất cả các nước có quan hệ nhưng khi soạn thảo nội dung cần ý thức đến sự hiện diện của một nước Trung Quốc mới.
Cần nhấn mạnh một điểm nữa là chiến lược đối phó hữu hiệu và lâu dài nhất là củng cố nội lực. Doanh nghiệp Việt Nam, tư bản dân tộc phải được nuôi dưỡng, được tạo điều kiện lớn mạnh. Mở cửa, hội nhập phải thực hiện từng bước, đồng tốc độ với sự lớn mạnh của doanh nghiệp trong nước. Lập đặc khu kinh tế, cho doanh nghiệp nước ngoài thuê đất cả 100 năm, hay cổ phần hóa doanh nghiệp nhà nước chỉ để thoái được vốn mà không quan tâm đến khả năng chi phối của doanh nghiệp nước ngoài thì không phải là chính sách khôn ngoan trong thời đại hiện nay.
http://www.thesaigontimes.vn/td/268623/Doi-dien-voi-mot-Trung-Quoc-moi-Viet-Nam-se-phai-lam-gi.html
http://www.thesaigontimes.vn/td/268623/Doi-dien-voi-mot-Trung-Quoc-moi-Viet-Nam-se-phai-lam-gi.html
Phần nhận xét hiển thị trên trang
GIẢ DẠI GIẢ NGÂY...
Nhìn vào biên chế Trung Ương
Mới thấy nước Việt bất thường ra sao
Cấp cơ sở sẽ thế nào ?
Cho nên các tỉnh ào ào mà thăng

Cán bộ cứ mọc như măng
Soi đèn tìm mãi - một thằng nhân viên
Có cơ quan chỉ ... cấp trên
Nhân viên chẳng có cho nên bộn bề!
Chuyện thật trông cứ như hề
Muốn tìm hiểu kỹ xin về Hải Dương
Thanh Hóa cũng chẳng chịu nhường
Có cô tăng tốc trên đường công danh
Thảo nào chúng phất rất nhanh
Mua quan bán tước đã thành thói quen
Quan trường là chốn bon chen
Càng nhiều tiền sẽ càng lên cao dần
Chẳng chết ai chỉ chết dân
Nai lưng đóng thuế nuôi quân vật vờ
Ngồi trên - một lũ thờ ơ
Hỏi rằng oan khuất bao giờ hết đây...
Nói ra - vạ miệng có ngày
Thôi đành giả dại giả ngây...buồn tình...
Nguồn: fb Chuoi Hotnl
Phần nhận xét hiển thị trên trang
Tử huyệt của nhà lãnh đạo chuyên quyền
Có thể chăng Putin và Tập phá ngầm sự thống trị của chính họ
Tác giả: Alina Polyakova và Torrey Taussig (*)
Đàn áp là phương cách tốn kém để bảo đảm sự tuân phục lâu dài của công dân. Có thể Putin và Tập sẽ thấy cách thức dễ dàng hơn để nâng cao tính chính danh là mô tả chế độ của họ như là “người bảo vệ của nhân dân”, chống lại những thế lực thù địch bên ngoài và như vậy họ có thể cảm thấy nhu cầu theo đuổi những chiến thuật hung hăng ở nước ngoài cho dù những động lực này cuối cùng sẽ chỉ làm sâu thêm sự rạn nứt trong mỗi chế độ. Putin và Tập trông giống như những nhà lãnh đạo độc tài quyền lực nhất thế giới, nhưng câu châm ngôn xưa cũ vẫn còn áp dụng được: các chế độ chuyên chế ổn định cho đến khi chúng không còn nữa.
Tập Cận Bình và Vladimir Putin tại Hội nghị thượng đỉnh
BRICS ở Hạ Môn, Trung Quốc, ngày 5-9-2017. Ảnh: Reuters
Cuộc cạnh tranh giữa các cường quốc đã trở lại. Nga và Trung Quốc – hai cường quốc được lèo lái bởi các nhà lãnh đạo chuyên quyền – đang tích cực thử thách độ bền của trật tự quốc tế khi phương Tây dường như đang thoái trào.Tổng thống Nga Vladimir Putin, không hề bối rối vì những cuộc cấm vận của phương Tây, không chỉ dẫn dắt một chiến dịch tung tin giả mạo ở các nước dân chủ phương Tây để lũng đoạn các cuộc bầu cử quan trọng mà còn tiếp tục duy trì sự chiếm đóng của Nga ở bán đảo Crimea và vùng Donbas ở miền đông Ukraine.
Trong khi đó, chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình đang khai triển sức mạnh quân sự của Trung Quốc ra Biển Đông và sức mạnh kinh tế trên khắp châu Mỹ Latin, châu Phi và châu Á. Cả hai quốc gia này đều tìm cách tác động tới các nhà nước dân chủ thông qua việc sử dụng “sức mạnh bén” (sharp power).
Nhận biết tầm với của Nga và Trung Quốc đang mở rộng, chính phủ của ông Trump đã có quyết định đúng đắn khi nhìn nhận hai quốc gia này là những đối thủ cạnh tranh của Mỹ trong bản Chiến lược An ninh quốc gia và Chiến lược Quốc phòng quốc gia mới công bố gần đây. Lần đầu tiên kể từ ngày 11/9/2001, cuộc cạnh tranh giữa các cường quốc chứ không phải là chủ nghĩa khủng bố toàn cầu được coi là ưu tiên số một của an ninh quốc gia Hoa Kỳ.
Dường như không có biện pháp hiệu quả nào để kiểm soát những tham vọng ngày càng lớn của Putin và Tập. Tuy nhiên, cả hai nhà lãnh đạo này có thể đang thực hiện một lỗi lầm chiến lược. Họ đang đặt cược tương lai và triển vọng quốc tế của đất nước họ vào một chỗ: chính bản thân họ. Trong suốt sự thống trị của mình, Putin và Tập đã có những bước đi nhằm củng cố quyền kiểm soát cá nhân của họ đối với quyền lực. Trong ngắn hạn, đây có thể là một cơ chế tạo sự ổn định nhưng về lâu dài, nó có thể làm trầm trọng thêm những mối căng thẳng nội bộ cố hữu đến mức cuối cùng có thể xói mòn sự cai trị của họ.
Là nhà lãnh đạo chuyên quyền lâu năm của hai quốc gia lớn, Putin và Tập cùng đối mặt với hai tình trạng khó xử tương tự nhau: đó là quản lý cuộc cạnh tranh khốc liệt trong giới tinh hoa để thể hiện lòng trung thành và giành quyền kế vị, và cân bằng các tham vọng quốc tế với tình trạng căng thẳng sâu sắc giữa chính phủ trung ương và các khu vực bất ổn trong nước. Khi cả hai nhà lãnh đạo này tìm cách giành thêm nhiều “thắng lợi” để biện minh cho quyền kiểm soát cá nhân của họ ở trong nước, có khả năng họ sẽ theo đuổi mạnh mẽ những chính sách đối ngoại rủi ro hơn, liều lĩnh hơn.
Trong khi Hoa Kỳ cân nhắc cách tiếp cận của mình cho thời kỳ mới của chính trị siêu cường, các nhà hoạch định chính sách của Mỹ sẽ cần phải tính tới chuyện tình trạng căng thẳng nội bộ trong nước cố hữu của các hệ thống cá nhân sẽ tác động tới nghị trình và chính sách ngoại giao của Putin và Tập như thế nào.
DAO KIẾM ĐÃ CHÌA RA
Các nhà lãnh đạo chuyên quyền phải là những người quản lý tốt. Vị trí của một nhà độc tài chỉ được bảo đảm bởi mạng lưới các thành viên trung thành trong giới tinh hoa của ông ta. Nhưng lòng trung thành chính trị, ngay cả dưới các chế độ chuyên chế, cũng thường xuyên thay đổi. Hoàn toàn có thể chắc chắn rằng Putin sẽ chiến thắng trong cuộc tái tranh cử chức tổng thống vào tháng Ba tới. Như vậy, cuộc cạnh tranh thực thụ nằm ở cuộc đấu đá nội bộ trong giới tinh hoa ở Kremlin – có thời những cuộc chiến tranh nội bộ này được giấu kín nhưng nay chúng ngày càng được phơi bày ra trước mắt công chúng. Ngay cả các đồng minh của Putin, chẳng hạn như Igor Sechin – người đứng đầu tập đoàn Rosneft, cũng đang chấp nhận các rủi ro chính trị để loại bỏ các đối thủ cạnh tranh tiềm tàng. Hồi tháng 11 năm 2016 Sechin đã thực hiện một chiến dịch đột ngột để hạ bệ bộ trưởng bộ kinh tế Nga Aleksei Ulyukayev qua việc tiết lộ sự tham gia của ông này trong một âm mưu hối lộ. Đã có những dấu hiệu cho thấy vòng kiềm tỏa của ông Putin với giới tinh hoa, và với Sechin nói riêng, đã bị nới lỏng. Được biết ông Putin đã yêu cầu ông Sechin ra điều trần về vụ Ulyukayev nhưng Sechin từ chối, giáng một cái tát công khai vào nhà lãnh đạo Nga.
Trong lúc trò chơi cung đình ở Moscow gia tăng cường độ trong thời gian trước cuộc bầu cử tháng Ba, ông Putin sẽ cần chứng tỏ cho giới tinh hoa đang lo âu và dao động rằng ông ta vẫn là nhà lãnh đạo được nhân dân chọn lựa. Để tái khẳng định sứ mệnh được người dân giao cho, ông Putin được biết đang tìm cách đạt được mục tiêu 70/70: thắng một cuộc bầu cử có 70% số cử tri đi bỏ phiếu và giành được 70% số phiếu bầu. Ít ra ông ta cũng cần phải vượt qua kết quả bầu cử năm 2012 (65% số cử tri đi bầu và giành được 64% số phiếu). Về khía cạnh này, hầu như không phải là trùng hợp ngẫu nhiên khi cuộc bầu cử tổng thống được tổ chức đúng vào dịp kỷ niệm [4 năm] ngày nước Nga sáp nhập bán đảo Crimea, một canh bạc ngoại giao đã giúp cho tỷ lệ ủng hộ ông Putin tăng thêm 21 điểm phần trăm, mức tăng cao nhất từ trước tới nay. Trái lại, việc nước Nga can thiệp vào Syria chỉ mang về cho ông Putin thêm 5 điểm phần trăm, từ 83% lên 88%. Ngoài những cuộc bầu cử, ông Putin còn phải nạp lại năng lượng cho đám đông cử tri ủng hộ ông bằng cách thúc đẩy những cảm xúc dân tộc-dân túy chủ nghĩa – cho đến nay, xâm lấn nước ngoài đã là công thức duy nhất để đạt được mục đích ấy.
Không giống như nước Nga của ông Putin, cuộc cạnh tranh trong giới tinh hoa Trung Quốc bị thu gọn trong hệ thống độc đảng đã được thiết chế hóa. Nhưng công cuộc củng cố quyền lực nhanh chóng của ông Tập đang thử thách những giới hạn của mô hình lãnh đạo tập thể của Trung Quốc. Tập được coi là nhà cai trị quyền lực nhất của Trung Quốc từ sau Mao Trạch Đông. Cuộc thâu tóm các chức vụ chính thức của Tập (hiện thời ông ta nắm 13 chức vụ khác nhau) đã lên đến cực điểm khi đại hội 19 của đảng Cộng sản Trung Quốc quyết định thánh hóa “Tư tưởng Tập Cận Bình” trong hiến pháp của quốc gia [chi tiết này có thể tác giả nhầm, đại hội đảng chỉ có thể đưa Tư tưởng Tập Cận Bình vào cương lĩnh của đảng chứ không đưa vào hiến pháp của quốc gia – ND]. Hơn thế nữa, chiến dịch chống tham nhũng khắc nghiệt của Tập, gọi là “đả hổ diệt ruồi” đang thử thách lòng trung thành của giới tinh hoa Trung Quốc. Cho dù Tập lên cầm quyền với sứ mệnh làm trong sạch hàng ngũ của đảng, việc Tập nhổ tận gốc các cán bộ cấp cao và cấp trung đã làm cho nhiều người trong đảng cảm thấy phân vân, không biết sự ưu ái của ông này sẽ đặt ở đâu – và không muốn thử nghiệm chuyện này. Những trường hợp nổi tiếng liên quan tới các “con hổ” bao gồm cả các tướng lãnh như Từ Tài Hậu (Xu Caihou) và Quách Bá Hùng (Guo Boxing) – cả hai đều là phó chủ tịch quân ủy trung ương và đều bị buộc tội tham nhũng nghiêm trọng. Việc các ông tướng này bị thất sủng là lời nhắc nhở rằng trong đảng không có vị trí cao cấp nào là an toàn – một cảm xúc sẽ mang lại cho ông Tập nhiều kẻ thù hơn là tay chân thân tín.
Hiện thực mới của Trung Quốc cho thấy nếu ông Tập thể hiện sự ủng hộ cho một cuộc thay đổi chính sách – cho dù quyết đoán hơn hay thận trọng hơn – quyết định của ông ta sẽ không gặp phải sự phản kháng đáng kể nào từ hàng ngũ chóp bu của giới lãnh đạo Trung Quốc. Điều này có thể mang lại cho các nhà lãnh đạo Trung Quốc một ý thức sai lầm về niềm tin vào những khả năng của đất nước họ và dẫn tới kết quả là sự đồng tâm nhất trí trong các cố vấn của Tập. Tuy nhiên, lịch sử đã chứng tỏ, các chiến lược ngoại giao được nghĩ ra dưới hai tiêu chuẩn này thường kết thúc bằng các thảm họa.
CĂNG THẲNG TRUNG TÂM-NGOẠI VI
Các nước lớn cai trị bởi các nhà lãnh đạo chuyên quyền – những người tập trung quyền kiểm soát – tất yếu sẽ đương đầu với những căng thẳng nội bộ giữa trung tâm và ngoại vi. Theo cơ cấu chính trị, sự quản lý tài chính của nước Nga có tính tập trung cao: các nguồn tài chính như doanh thu sản xuất dầu khí và thuế chảy về Moscow từ các khu vực giàu tài nguyên để phân bổ về những tỉnh nghèo tài nguyên. Trong khi nền kinh tế bùng nổ đầu thập niên 2000 nhờ giá dầu cao thì điện Kremlin có thể duy trì vũ điệu cân bằng, giữ hòa bình giữa 85 tỉnh thành của nước Nga. Nhưng khi giá dầu lao dốc năm 2015 và tiếp tục giữ mức thấp một cách ngoan cố thì ngân sách nhà nước dựa vào dầu khí bị tổn hại rất trầm trọng. Những cuộc cấm vận của phương Tây cũng bắt đầu có tác dụng, góp 1,5% vào sự sút giảm tổng sản lượng quốc gia (GDP) của Nga năm 2015.
Khi ngân khố nhà nước co lại cùng với nền kinh tế nói chung, Moscow đã gia tăng rất nhiều phần ngân sách mà các tỉnh phải nộp về trung ương, và các tỉnh này đã bắt đầu phản kháng công khai. Nỗi oán giận đang tăng lên ở vùng Sakhalin giàu tài nguyên dầu mỏ, nơi mà Moscow đòi chia phần lớn hơn từ doanh thu dầu khí. Mùa thu năm ngoái, Moscow thông qua một đạo luật liên bang mới, tìm cách thâu tóm khoảng 75% tiền thuế và tiền chia phần từ dự án Sakhalin-2 đang có nhiều lợi nhuận. Theo luật hiện hành, Moscow chỉ được chia 25%. Các thống đốc và dân chúng địa phương, hiện sống nhờ thu nhập khiêm tốn, đã công khai bày tỏ nỗi phẫn uất của họ thông qua các cuộc biểu tình phản kháng. Cũng trong thời gian này, các vùng miền đối mặt với sự cắt giảm ngân sách cũng than phiền rằng họ không nhận được đủ tiền từ Moscow để duy trì các dịch vụ căn bản và bảo dưỡng cơ sở hạ tầng. Trên khắp nước Nga, các chính quyền vùng miền đang đòi hỏi nhiều quyền tự chủ hơn, nhiều quyền kiểm soát ngân sách của họ hơn. Khả năng của điện Kremlin nhằm xoa dịu tình hình hoặc đàn áp đối lập đã bị hạn chế bởi nhu cầu liên tục có thêm nhiều tiền và tầm kiểm soát giới hạn ở bên ngoài thủ đô Moscow và thành phố St. Petersburg. Không có sự tăng trưởng kinh tế trong tầm nhìn, Putin sẽ phải đối mặt với tình trạng Catch-22 (bế tắc không lối thoát): nỗi oán hận gia tăng ở các tỉnh đi kèm với nhu cầu thường xuyên phải thúc đẩy sự ủng hộ của dân chúng thông qua các chiến dịch tốn kém ở nước ngoài.
Tập Cận Bình cũng phải xử lý vấn đề mối căng thẳng giữa trung ương và ngoại vi, trong lúc ngự trị trên sự trỗi dậy của chủ nghĩa dân tộc và chủ nghĩa ái quốc sôi nổi trên khắp Trung Quốc. Bài diễn văn ba tiếng rưỡi đồng hồ mà Tập đọc trước đại hội 19 [của đảng Cộng sản] hồi tháng 10 đầy những xúc cảm dân tộc chủ nghĩa. Ông ta tái khẳng định lời hứa sẽ thúc đẩy một “cuộc trẻ hóa vĩ đại của đất nước Trung Hoa” và thề sẽ khôi phục vị trí xứng đáng của nước này trên thế giới. Bằng một giọng điệu huênh hoang, Tập khoe khoang dự án Trung Quốc bồi đắp các đảo nhân tạo ở Biển Đông như là một trong những thành quả vĩ đại nhất của ông ta. Nhưng những kế hoạch đầy tham vọng của Tập đối với Trung Quốc, cả với trong nước lẫn quốc tế, đều có giá của chúng. Tập đã phải tiêu tốn rất nhiều nguồn lực để trấn áp những cộng đồng dân chúng bất mãn của Trung Quốc, như ở Hong Kong và Tân Cương. Những nỗ lực này có nghĩa là phải bảo đảm sự ổn định quốc nội, sự an toàn của chế độ và cảnh cáo tất cả các công dân Trung Quốc phải hậu thuẫn cho “giấc mộng Trung Hoa” của Tập.
Vào tháng 11-2017, đại hội nhân dân toàn quốc [tức quốc hội] Trung Quốc yêu cầu vùng lãnh thổ bán tự trị Hong Kong phải tuân thủ “Luật quốc ca” của Trung Quốc, theo đó mọi hành vi sỉ nhục hoặc không tôn trọng bài quốc ca Trung Quốc đều là phi pháp và bị phạt tù giam. Hành động này có lẽ là một phản ứng chống lại những người biểu tình không phục tùng ở Hong Kong, những người đã từng la ó khi bài quốc ca Trung Quốc được cất lên trong các trận đấu bóng đá gần đây. Có thời là hình mẫu cho một nước Trung Quốc cởi mở và phồn vinh, khả năng của Hong Kong trong việc chống chọi với hệ thống chuyên chế ngày càng lấn tới của Trung Quốc đang phai mờ dần. Ở tỉnh Tân Cương phía tây bắc, Tập đã thực thi sự giám sát hà khắc và áp bức của cảnh sát đối với toàn bộ khối dân Uighur thiểu số. Trong khi Bắc Kinh tuyên bố rằng những biện pháp này là nhằm xử lý mối đe dọa khủng bố, những quan hệ căng thẳng cũng nhắm tới nỗi oán hận đang gia tăng trong cộng đồng dân chúng địa phương đối với chính quyền trung ương.
Sự bất đồng nội bộ đặt đảng Cộng sản Trung Quốc vào vị trí khó khăn. Một mặt, ông Tập nhắm tăng cường tính chính danh nội bộ của ông ta thông qua những lời kêu gọi dân tộc chủ nghĩa, trong khi mặt khác, ông tìm cách tái bảo đảm cho các lân bang đang lo ngại rằng đất nước ông mong muốn hòa bình và hợp tác. Nhìn về phía trước, nếu Tập nhận thấy rằng, dập tắt sự bất ổn nội bộ bằng tuyên truyền dân tộc chủ nghĩa và thể hiện sức mạnh về những lợi ích cốt lõi như Biển Đông quan trọng hơn là trấn an các quốc gia láng giềng thì sự ổn định có thể sẽ bị tổn hại.
ỔN ĐỊNH ĐẾN KHI KHÔNG CÒN NỮA
Khi Putin và Tập xử lý những mối căng thẳng nội bộ trong giới tinh hoa và dân chúng, [thế giới] sẽ trở nên ngày càng khó đấu tranh với chiến lược đối ngoại của họ. Trong lúc theo đuổi những lợi ích an ninh quốc gia của mình, Hoa Kỳ sẽ cần phải cân nhắc chống lại một Trung Quốc hung hăng hơn và một nước Nga hay thay đổi. Mặc dù những thách thức mà Putin và Tập đặt ra sẽ xâm chiếm suy nghĩ của Hoa Kỳ trong nhiều năm tháng sắp tới, nhưng trong ngắn hạn, chính phủ Trump cần phải có những bước đi cụ thể để ứng phó với hai nhà nước cạnh tranh này.
Cuộc can thiệp của Putin vào Ukraine và Syria dường như bất ngờ với chính quyền Obama, và hậu quả là phản ứng của Hoa Kỳ diễn ra chậm chạp và thận trọng. Cần phải phản ứng nhanh và quyết liệt hơn đối với những cuộc can thiệp của Nga trong tương lai. Trong khi không thể nào biết chính xác ông Putin có thể nắm bắt cơ hội sắp xảy ra để phát động một cuộc tấn công quy ước hoặc phi quy ước vào đất nước nào, lãnh thổ nào, chính phủ Trump vẫn cần phải chuẩn bị cho hàng loạt hành vi xâm lấn có thể xảy ra, cho dù đó là một cuộc chiến tranh nửa bí mật nửa công khai chống lại các quốc gia chung biên giới với Nga hoặc tiếp tục các chiến dịch tung tin giả ở phương Tây.
Tuy vậy, những tham vọng toàn cầu của Tập mới đặt ra thách thức lớn nhất trong dài hạn cho nước Mỹ. Trung Quốc có được lợi thế thời gian; năng lực quân sự và kinh tế của Trung Quốc đang gia tăng tương đối so với Hoa Kỳ. Vì vậy, chính phủ Trump ngay bây giờ nên tận dụng lợi thế hiện có. Điều đó có nghĩa là Hoa Kỳ nên đầu tư vào các mối quan hệ đối tác đã thiết lập từ lâu, xây dựng quan hệ với các quốc gia khu vực Ấn Độ-Thái Bình Dương để làm giảm những khích lệ cho hành vi xâm lược từ phía Trung Quốc.
Cuối cùng, sự củng cố quyền kiểm soát của Putin và Tập sẽ buộc họ phải chịu trách nhiệm cá nhân về những thành công và sai lầm của chính phủ của họ. Họ không thể đổ trách nhiệm cho ai được. Đổi lại, Putin và Tập sẽ có thể ứng phó với áp lực tăng trưởng kinh tế và chính trị bằng cách tìm thêm nhiều quyền kiểm soát ở trong nước trong khi chấp nhận rủi ro lớn hơn ở nước ngoài. Đối nội, điều đó có nghĩa là những biện pháp hà khắc hơn để bịt miệng phe đối lập, trung hòa cuộc cạnh tranh chính trị và hạn chế quyền tiếp cận thông tin. Nhưng đàn áp là phương cách tốn kém để bảo đảm sự tuân phục lâu dài của công dân. Có thể Putin và Tập sẽ thấy cách thức dễ dàng hơn để nâng cao tính chính danh là mô tả chế độ của họ như là “người bảo vệ của nhân dân”, chống lại những thế lực thù địch bên ngoài và như vậy họ có thể cảm thấy nhu cầu theo đuổi những chiến thuật hung hăng ở nước ngoài cho dù những động lực này cuối cùng sẽ chỉ làm sâu thêm sự rạn nứt trong mỗi chế độ. Putin và Tập trông giống như những nhà lãnh đạo độc tài quyền lực nhất thế giới, nhưng câu châm ngôn xưa cũ vẫn còn áp dụng được: các chế độ chuyên chế ổn định cho đến khi chúng không còn nữa.
(*) Alina Polyakova là nhà nghiên cứu thuộc chương trình Chính sách đối ngoại, Viện Brookings, Mỹ; còn Torrey Taussig là nghiên cứu sinh sau tiến sĩ chương trình Chính sách đối ngoại của Viện Brookings và tại Trung tâm Belfer về khoa học và những vấn đề quốc tế thuộc trường Kennedy của Đại học Harvard.
Tác giả: Alina Polyakova và Torrey Taussig (*)
Dịch giả: Huỳnh Hoa
Phần nhận xét hiển thị trên trang
6 đặc điểm của mẹ sẽ di truyền cho con trai
Các nhà khoa học đã nghiên cứu và chỉ ra rằng ở đàn ông, gen thông minh nằm tập trung rất nhiều ở nhiễm sắc thể X, nhưng lại rất ít ở nhiễm sắc thể Y. Sự phân bố không đều này khiến đàn ông có người thông minh vô cùng nhưng ngược lại, cũng có những người chỉ số IQ rất thấp.
Mẹ nào bầu con trai, bản thân mình vốn lanh lợi, học giỏi, chỉ số IQ cao thì yên tâm hoàng tử đẻ ra cũng thông minh không kém đâu nha.
2/ Má lúm đồng tiền
Nếu bố hoặc mẹ có má lúm đồng tiền thì bé sinh ra sẽ có cơ hội thừa hưởng 25-50% gen di truyền này. Trường hợp cả bố lẫn mẹ đều có má lúm đồng tiền thì bé sinh ra càng có nhiều cơ hội kế thừa gen di truyền là 50-100%.
Không chỉ bé gái mới dễ có má lúm đồng tiền đâu nha, mẹ có má lúm thì khả năng cao con trai sinh ra cũng có y chang mẹ đó.
3/ Mắt hai mí
Nếu chỉ có bố hoặc mẹ có mắt hai mí, hơn 50% trẻ sinh ra sẽ có mắt hai mí.
Nếu cả hai bố mẹ đều mắt hai mí, 80% con sinh ra cũng thừa hưởng đặc điểm này. Và ngược lại, nếu cả hai bố mẹ đều mắt một mí, thì 80% con cũng có đôi mắt một mí.
4/ Tính cách
Đại học George Washington đã thực hiện một nghiên cứu toàn diện và dài hạn về tác động của di truyền học và thu được kết quả là tính cách (và sự phát triển tính cách) của đứa trẻ sẽ được hình thành dựa trên tính cách lý tưởng của cha mẹ. Tuy nhiên, tính cách của con gái chịu nhiều ảnh hưởng di truyền từ bố hơn so với con trai. Điều này đồng nghĩa với việc con trai giống tính mẹ nhiều hơn là bố. Chả trách sao mà dân gian ta hay có câu: “Con gái nhờ đức cha, con trai nhờ đức mẹ”.
5/ Tuổi thọ
Tuổi thọ thực sự được di truyền từ bố mẹ. Nếu gia đình các mẹ có nhiều người sống thọ thì khả năng con cái sau này cũng vậy. Mặc dù tuổi thọ của nam giới thường thấp hơn nữ giới nhưng không có nghĩa là tách biệt với nhau. Tuổi thọ của mẹ cũng ảnh hưởng khá nhiều đến tuổi thọ của con trai.
6/ Năng khiếu
Nếu bố hoặc mẹ có năng khiếu về một lĩnh vực đặc biệt nào đó như âm nhạc, hội họa thì rất có khả năng sẽ truyền lại cho con. Vì chỉ số IQ của con trai di truyền từ mẹ khá nhiều nên các năng khiếu bẩm sinh này cũng có tính di truyền tương tự. Nhiệm vụ của mẹ là theo dõi để kịp thời phát hiện, đầu tư cho con luyện tập, phát triển tài năng.
Để con trai sinh ra không chỉ thừa hưởng gen tốt của mẹ mà còn thông minh, bụ bẫm, lanh lợi hơn gấp bội lần, mẹ cần chú ý các vấn đề sau:
- Ăn uống khoa học, đầy đủ dinh dưỡng, không kiêng khem quá kỹ.
- Tập thể dục, đi bộ, vận động nhẹ nhàng hằng ngày để lưu thông máu tốt.
- Cố gắng duy trì các thói quen tốt để cải thiện chỉ số IQ cho thai nhi như: giữ tâm trạng vui vẻ, đọc sách báo, cho thai nhi nghe nhạc.
- Nhắc bố quan tâm đến con trong bụng, thường xuyên hát, kể chuyện, trò chuyện với con mỗi sáng và tối.
- Tránh xa những chất độc hại, khói thuốc lá, rượu, cà phê, nước ngọt đóng chai, đồ ăn chế biến sẵn…
https://www.webtretho.com/forum/f13/6-dac-diem-cua-me-chac-chan-di-truyen-cho-con-trai-mau-kiem-tra-xem-con-de-ra-thong-minh-dep-trai-co-nao-nha-2622910/
Phần nhận xét hiển thị trên trang
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)
