Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Thứ Sáu, 16 tháng 2, 2018

BAO GIỜ DÂN VIỆT THỰC SỰ CÓ MÙA XUÂN?




 


Cứ nhìn vào các chỉ số phát triển kinh tế - xã hội, sẽ nhận ra một sự thật phũ phàng: VN đang gần như đội sổ trong bản đồ thế giới.

Người dân Việt hiện nay gần như chẳng được hưởng gì về phúc lợi xã hội. Ai có nhiều tiền thì nhận thấy cuộc sống là thiên đường, ai không có tiền khi vào bệnh viện thì một chân gần như đặt vào cánh cửa tử thần, chỉ có chết, chết nhanh hoặc chết dần dần…

Tất cả các giá trị xã hội đều bị quy ra tiền. Tiền có thể mua được hết mọi thứ, kể cả quyền lực và công lý! 


Giữa lời nói và việc làm của người có trách nhiệm với đất nước là một khoảng cách lớn. Liêm sỉ là phạm trù quá xa vời và không mấy tồn tại nơi quan chức.

Bất công trong pháp lý diễn ra ở mọi cấp tòa và việc bị cưỡng đoạt đất đai lan rộng mọi miền đất nước đã sinh ra một lớp dân oan hùng hậu từ Nam chí Bắc, chỉ có thể ngày một gia tăng, không hề thuyên giảm.

“Công cuộc chống tham nhũng” ngoài những tiếng vang qua các khúc “củi khô”, “củi tươi” bị ném vào “lò”, thì xem ra tiền tham ô, chiếm đoạt chẳng thu hồi được bao nhiêu. Đến lượt mình, cơ quan chuyên trách chống tham nhũng cũng bị dính chàm…

Cứ rêu rao “kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa”, lấy kinh tế nhà nước làm chủ đạo mà gần như tập đoàn kinh tế nhà nước nào, tổng công ty quốc doanh nào dù hưởng biết bao ưu đãi cũng thua lỗ trầm trọng và triền miên. Trong thực tế, mãng kinh tế tư nhân đang trở thành cứu cánh nền kinh tế nhưng bị o ép đủ điều, từ chính sách vốn, thị trường và thuế khóa…

Nợ công thì khủng khiếp mà bộ máy quản lý nhà nước, bộ máy chuyên chế, các tổ chức đoàn thể vô tích sự ngày càng phình ra, thử hỏi lấy nguồn tài chính nào để duy trì hoạt động, nếu không vay nợ và tận thu thuế từ người dân? Ngày xưa cụ Hồ nói dân ta từng phải gánh chịu 3 tầng áp bức, thì nay đã lên tới mấy tầng rồi?

Văn hóa, giáo dục ra sao, chỉ cần nhìn vào đội ngũ những người được phong học hàm, học vị, các giáo sư, phó giáo sư, tiến sĩ đông đảo bậc nhất hiện nay mà chất lượng buộc xã hội phải hoài nghi và để lại lắm lời thị phi.

Bà Nguyễn Thị Doan, nguyên Phó Chủ tịch nước, từng nói “Việt Nam ta dân chủ gấp nghìn lần các nước tư bản”, thế mà giờ đây khi ai “mở mồm” ra nói những điều “trung ngôn nghịch nhĩ”, thì lại bị quy kết, bắt tội, phạt tù…

Ôi, VN đến bao giờ mới thực sự có mùa xuân?

Sài Gòn, tối Mùng 1 Tết Mậu Tuất.
LIÊN THÀNH

Phần nhận xét hiển thị trên trang

10 quy tắc tác động đến nhiều người trong chúng ta: Điều thứ 8 vận vào ai cũng đúng!


Hãy đọc một lượt để xem bản thân mình đã áp dụng được những điều gì vào cuộc sống các bạn nhé! 
1. Thà giả ngốc chứ không nên tự cho mình là thông minh
Bởi trong cuộc sống, hầu như chẳng mấy ai thích kẻ cố tình cho mình là thông minh.
Sự vật khách quan phức tạp và thay đổi rất nhanh, dù bạn có chỉ số thông minh cao đến đâu, dù bạn có phấn đấu thế nào, thì việc nhận thức được tất cả mọi vật, mọi việc trong cuộc sống cũng là việc không hề đơn giản.
Cho dù bạn đã nắm vững kiến thức trong tay, nhưng trong một thời gian ngắn, sự thay đổi liên tục, không ngừng của cuộc sống sẽ khiến cho kiến thức bạn có trở nên ít ỏi. Vì thế, hãy luôn giữ vững thái độ khiêm tốn thận trọng, cứ giả ngốc một chút còn hơn là tự cho mình tài giỏi.
10 quy tắc tác động đến nhiều người trong chúng ta: Điều thứ 8 vận vào ai cũng đúng! - Ảnh 1.
2. Thà giả nghèo chứ không nên khoe khoang, phô trương sự giàu có
Hầu như không mấy ai thích người hay phô trương, khoe khoang sự giàu có của bản thân.
Người Trung Quốc xưa quan niệm rằng "vi phú bất nhân", câu nói này đến nay vẫn có phần đúng với hiện thực. Đừng nên vắt kiệt não vì tiền, nếu không cả đời bạn sẽ chẳng được an nhiên.
3. Thà thua suốt chứ không nên chỉ thắng  
Nhiều người trong chúng ta không bao giờ chấp nhận thua, đặc biệt là trong những cuộc tranh luận vô vị. Tuy nhiên, điều tốt nhất chúng ta nên làm là để các bên cùng thắng, đó là lựa chọn tốt nhất.
4. Thà chịu thiệt chứ không nên tham những thứ cỏn con
Thế nhưng trong cuộc sống, rất nhiều người chỉ muốn hơn, muốn có được những thứ cỏn con mà chẳng ai chịu thiệt.
Chúng ta nên tin rằng "chịu thiệt là phúc". Tất nhiên, nói như vậy không có nghĩa là chúng ta để mình bị lừa. Chịu thua thiệt ở đây mang hàm ý tích cực hơn, đó là sự chấp nhận hy sinh lợi ích, quyền lợi vì người khác, nhường cho người khác.
5. Thà chịu vất vả chứ không tham thú hưởng lạc
Tham thú hưởng lạc là cách bào mòn ý chí của con người một cách dễ dàng nhất, nó ăn mòn linh hồn của chúng ta. Lao động ở một mức độ vất vả phù hợp có thể tôi rèn sức khỏe và ý chí của con người.
10 quy tắc tác động đến nhiều người trong chúng ta: Điều thứ 8 vận vào ai cũng đúng! - Ảnh 2.
Ảnh minh họa.
6. Thà bình thường chứ không nên tìm mọi cách để "mua danh"
Bình thường là phúc. Hãy cứ sống một cuộc sống bình thường theo đúng năng lực của bản thân. Đừng chạy theo cái danh ảo để rồi phải mệt mỏi, gây thị phi.
7. Thà tự tin còn hơn bi quan một cách mù quáng
Tự tin là một loại sức mạnh, cho dù sự tự tin của bạn có một chú mù quáng cũng không ảnh hưởng đến đại cục. Có sự tự tin, bạn có thể điều chỉnh trạng thái của bản thân, tìm được vị trí thích hợp cho mình. Đó là điều mà người tự tin thật khó có thể làm được.
8. Thà khỏe mạnh chứ không cần công danh lợi lộc
Vì sức khỏe mới là vốn liếng quan trọng nhất trong cuộc đời. Đừng vì công danh lợi lộc mà vắt kiết sức khỏe và đức hạnh.
9. Thà chuyên cần chăm chỉ chứ không nên rảnh rỗi vô tích sự
Chuyên cần là điều kiện cần phải có để đạt được thành tựu trong cuộc sống. Hãy làm việc thay vì nhàn rỗi cả ngày, bạn sẽ thấy cuộc sống thú vị và ý nghĩa hơn rất nhiều.
10 quy tắc tác động đến nhiều người trong chúng ta: Điều thứ 8 vận vào ai cũng đúng! - Ảnh 3.
Vô công rồi nghề là một phần nguyên nhân đẩy con người ta đến với những hành vi bất thiện.
10. Thà cố chấp còn hơn từ bỏ lý tưởng
Lý tưởng là ngọn hải đăng, kiên trì đến cùng là sức mạnh về nhân cách, hai thứ đó kết hợp lại giúp con người đến được với các mục đích đề ra một cách suôn sẻ.
Theo Trí Thức Trẻ

Phần nhận xét hiển thị trên trang

NHỮNG NỖI BUỒN LỊCH SỬ



Luân Lê



Vào ngày này 39 năm trước, ngày 17/02/1979, Trung Quốc đã phát động cuộc tấn công đánh vào 06 tỉnh phía Bắc Việt Nam chỉ để “dạy cho Việt Nam một bài học”.

Với lực lượng được huy động một cách nhanh chóng và chỉ được luyện tập ít ngày trước khi lên đường chiến đấu, số quân nhân lên tới khoảng 200.000 đến 300.000 người (20 - 30 sư đoàn), đã được lệnh đánh vào biên giới các tỉnh như Lào Cai, Lai Châu, Lạng Sơn, Cao Bằng, Hà Giang và Quảng Ninh, với phương châm “chiến tranh biển người” nhằm trừng trị Việt Nam sau sự kiện liên quan đến Polpot ở Campuchia năm 1978.



 

Cuộc chiến bắt đầu từ ngày 17/02/1979 kéo dài cho đến 16/03/1979 (27 ngày) thì Trung Quốc tuyên bố rút quân và lớn tiếng thừa nhận đã “giành chiến thắng vĩ đại”. Và họ thống kê phía Trung Quốc thiệt hại chỉ khoảng gần 10.000 quân và bị thương khoảng 21.000 người, trong khi Việt Nam bị chết khoảng 50.000 quân và 20.000 người bị thương.

Tuy nhiên, đối chiếu với các thông tin và nguồn tư liệu trong các bài báo dưới đây (từ báo Việt Nam cho đến châu Á (atimes.com) và báo Mỹ (time.comnytimes.com)) thì có thể thấy được rằng, phía Việt Nam chỉ bị chết khoảng hơn 10.000 quân, còn phía Trung Quốc bị chết khoảng 25.000 quân và bị thương khoảng 40.000 người.

Trong thời gian đó, phía Chính phủ Việt Nam đã có lệnh tổng động viên toàn quốc để “đánh thắng hoàn toàn cuộc chiến tranh xâm lược của bọn bành trướng và bá quyền Trung Quốc”. Báo Nhân Dân thời đó còn gọi Trung Quốc là “bọn phản động” với một lòng căm thù sôi sục đến tột cùng. Hiến pháp năm 1980 của Việt Nam còn nêu rõ Trung Quốc là kẻ thù truyền kiếp của Việt Nam.

Tuy đến ngày 16/03/1979, phía Trung Quốc (cuộc chiến thảm bại này do Đặng Tiểu Bình phát động) đã rút quân về nước. Nhưng trên thực tế, cuộc chiến tranh biên giới vẫn còn diễn ra lẻ tẻ và thành nhiều đợt kéo dài cho đến năm 1989 mới chấm dứt. Cho đến năm 1990 thì diễn ra Hội nghị bí mật Thành Đô và tới năm 1991 thì Hà Nội bình thường hoá quan hệ với Bắc Kinh.

Cũng không hiểu lý do vì sao, trong Sách Giáo Khoa từ đó cho đến nay vẫn không xuất hiện dòng chữ nào về cuộc chiến bảo vệ tổ quốc này trước kẻ xâm lược Trung Quốc. Và thậm chí nó còn bị lãng quên đi trong nhiều thế hệ đã qua mà không được nhắc tới hay tổ chức kỷ niệm thường niên.

Ngược lại, đối với chiến dịch Tổng tiến công và nổi dậu tết Mậu Thân năm 1968, năm xảy ra cuộc thảm sát (khiến khoảng 5.000 người dân thường vô tội bị giết) ở Huế sau khi hai bên là VNDCCH và VNCH cam kết ngừng bắn cho nhân dân hai bên ăn tết sau vĩ tuyến 17, lại được tổ chức khá là giòn giã và hoành tráng, trong khi đây là những nỗi đau thương, mất mát của chính đồng bào ruột thịt của cùng một dân tộc và trong cùng một tổ quốc. Chúng ta phải nhìn nhận lại dứt khoát đối với những sự việc này.

Mặt khác, cần phải nhấn mạnh thêm rằng, hiện nay Trung Quốc đã xây dựng và hoàn thành 7 căn cứ quân sự trên quần đảo Trường Sa và tuyên bố sẽ không dừng lại những hành động này của chúng. Trước đó, chúng cũng đã bồi đắp và xây dựng một số căn cứ cũng như mang vũ khí quân sự ra quần đảo Hoàng Sa nhằm mục đích tuyên bố chủ quyền một cách đơn phương và bất chấp đối với các quần đảo cưỡng chiếm bằng vũ lực này.

Link tham khảo:

1) Về việc bành trướng của Trung Quốc trên Biển đông:
••• https://www.google.com.vn/…/my-to-cao-trung-quoc-xay-dung-7…
••• https://tuoitre.vn/trung-quoc-xay-them-can-cu-moi-o-hoang-s…

2) Về chiến tranh biên giới Việt - Trung năm 1979:
••• http://m.baodatviet.vn/…/cuoc-chien-tranh-17-2-1979-quoc-t…/
••• https://vnexpress.net/…/chien-tranh-bien-gioi-ph…/index.html
••• http://time.com/…/china-vietnam-sino-vietnamese-war-south-…/
••• http://www.atimes.com/…/breaking-taboo-vietnam-recalls-war…/
••• https://mobile.nytimes.com/…/07/06/world/asia/06vietnam.html

Chuyện Vũ Nhôm – đại gia Phan Anh Vũ ,,


Ngoài cái tên cha mẹ đặt Phan Văn Anh Vũ (thường gọi Vũ 'nhôm', SN 2/11/1975, có CMND số 201243660 cấp ngày 11/8/2009 và CMTND số 201293660 cấp ngày 31/01/2000). Vũ còn có tên Lê Văn Sáu (SN 05/11/1975, số CMTND 201700179), Trần Đại Vũ (SN 19/05/1975, CMTND số 201700779) .
HÌnh minh họa
Vũ Nhôm tên thật là Phan Văn Anh Vũ. Sinh 1975 tại Đà nẵng, trong một gia đình có 9 anh chị em (5 trai 4 gái). Vũ Nhôm là con áp út.
Bỏ qua thời niên thiếu, lớn lên Vũ lấy vợ. Vợ Vũ là cô Nguyễn Thị Thu Hiền, sinh 1978 . Hiền là con gái ông Nguyễn Lô, cựu giám đốc Sở Xây dựng tỉnh Quảng Nam Đà Nẵng.
Vợ ông Lô, tức mẹ của Thu Hiền, lại là chị em bà con xa gần với vợ của một cán bộ cấp cao.
Vì vậy, cuộc đời của Vũ đã rẽ sang "đường hoa danh vọng".
Đầu tiên, qua các mối quan hệ của bố vợ, Vũ "bắc cầu" quan hệ với các "tai to mặt bự" của Đà nẵng. Từ năm 2002 đến 2015, khi tp ĐN thanh lý hàng loạt công sản, vốn là trụ sở các công ty nhà nước thời bao cấp, trụ sở của các cơ quan đơn vị thuê, nhà ở trưng dụng của chế độ VNCH và trong quá trình "cải tạo công thương nghiệp", Vũ Nhôm đã nhanh chân thành lập hàng chục công ty "quân xanh quân đỏ", được sự tiếp tay của các quan chức, thâu tóm toàn bộ các công sản là nhà mặt tiền, ngã ba ngã tư, đất vàng trung tâm thành phố.
Có hàng trăm lô đất lớn cả chục ngàn mét vuông, từ ven sông ven biển, lên đến bán đảo Sơn Trà.
Vũ là người duy nhất sở hữu 2 "du thuyền" bê tông trên sông Hàn.
Từ một gã thợ nhôm, năm 2008 Vũ đã được mệnh danh "người giàu nhất ĐN" và có một thế lực quyền uy vô song.
Ở ĐN, từ một bác xe thồ đến một anh công nhân, từ một cô công chức đến một chị tiểu thương, ai mà không biết Vũ thân với dàn lãnh đạo ĐN, từ thời ông NBT về sau, như anh em ruột trong nhà.
Từ năm 2005, "giang hồ" ĐN đã đồn Vũ là "thiếu tá an ninh", và sự thật đến 2017 Vũ đã lên lon..thượng tá.
Nói nghe khó tin, nhưng là sự thật, tại ĐN Vũ là kẻ "dưới một người trên vạn người".
Tổng tài sản của Vũ, chưa có thống kê chính thức, nhưng được ước đoán không dưới 2 tỷ USD.
Quan chức cũng ngán Vũ, công chức còn sợ Vũ, huống gì dân thường. Chuyện khôi hài là khối anh muốn được đề bạt, cấc nhắc lên phó giám đốc các sở ban ngành, không tìm đến nhà giám đốc sở, PCT, CT tp mà lại gõ cửa nhà..Vũ Nhôm !!!
Tại ĐN, Vũ xây một căn biệt thự, hiện đại đến nỗi, người lạ hoặc kẻ trộm nếu đột nhập vào được, nhưng sẽ mãi đừng hòng tìm lối ra.
Không dừng lại tại ĐN, Vũ "vươn vòi" vào tp HCM.
Vũ "thâu tóm" cty lừng lẫy Seaprodex, tham gia ngân hàng Đông Á, mở dự án ngàn tỷ..
Cách đây mấy năm, mẹ của Vũ Nhôm đi chữa bệnh, mất tại tp HCM. Vũ, với thế lực của mình, đưa bà ra sân bay trong vai hành khách bệnh tật đi xe lăn đang ngon giấc, lên máy bay về ĐN, toàn bộ hành khách và phi hành đoàn đi cùng với một "hành khách" đã chết mà không hề hay biết (!)
Tang lễ mẹ mình, Vũ đặt mua quan tài là một thân gỗ quý nguyên cây, khoét ruột và làm nắp, đường kính lên đến 1,2m, đặt từ Campuchia, xe container chở từ đó qua ngả Tây Ninh chạy suốt về ĐN.
Lúc tẩm liệm, Vũ cho rắc xung quanh mẹ nằm 100 triệu VNĐ, gồm toàn tiền mệnh giá 500.000 mới toanh, hầu mẹ xài lúc về địa phủ.
Đám tang mẹ Vũ to nhất ĐN từ trước đến giờ.
Quan chức ĐN không thiếu mặt. Máy bay đưa các quan chức khắp nơi đổ về ĐN, đông đến nỗi phải có cả xe dẫn đường. Có đoàn quan chức cao cấp, sau khi phúng viếng xong, mỗi vị (thông qua tài xế) sẽ được giao cho một túi quà bằng vải nhung,trong mỗi một túi có 2 chai Chivas 38. Sau đó sẽ có người đưa ra nhà hàng ngoài phía biển Sơn Trà để tiếp thân mật.
Vũ ngồi ở Memory, ở vũ trường, bar cafe hay bất kỳ nhà hàng nào, đố ai dám xấc láo nhìn vào mặt Vũ hay tỏ thái độ bất nhã , thì xem như kẻ đó đã "chán sống" rồi.
Ngoài cái tên cha mẹ đặt Phan Văn Anh Vũ (thường gọi Vũ 'nhôm', SN 2/11/1975, có CMND số 201243660 cấp ngày 11/8/2009 và CMTND số 201293660 cấp ngày 31/01/2000). Vũ còn có tên Lê Văn Sáu (SN 05/11/1975, số CMTND 201700179), Trần Đại Vũ (SN 19/05/1975, CMTND số 201700779) .
Tại nhà riêng ông Trần Thọ, bí thư thành uỷ ĐN năm ấy, chỉ vì bác bỏ dự án xây "du thuyền" trên sông của Vũ, Vũ đến nhà "tay đôi" ăn thua đủ với ông. Bực mình vì không thuyết phục được ông Thọ, Vũ đứng dậy lật bàn trà dằn mặt, bỏ ra về.
Thời Nguyễn Xuân Anh làm bí thư, Vũ đã dẫn cả 4 công an súng ống đầy đủ, đến nhà một sĩ quan biên phòng để "lên mặt", chỉ vì vị sĩ quan chỉ trích dự án Vầng Trăng có vốn lên đến 10 ngàn tỷ của Vũ gây ô nhiễm môi trường.
Đầu năm 2017, trong cuộc gặp của UBND tp với giới doanh nhân. Giờ giải lao bên hành lang,có nhiều người, Vũ chỉ xấp tài liệu đang cầm vào mặt, doạ đánh chủ tịch tp Huỳnh Đức Thơ. Vũ xẵng : "Ông có tin, tôi sẽ bứng cái chức chủ tịch tp ĐN của ông không?".
Võ Thiên Thu //(FB Võ Thiên Thu)

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Những người khổ vì nỗi nhục mất nước


Mang mùa xuân đến quần đảo Trường Sa - Ảnh: Diệp Đức Minh 
 


Một Thế Giới
16/02/2018 07:58 
Ông bà Trịnh Văn Bô là tấm gương điển hình của cả một thế hệ sẵn sàng dâng hiến tất cả cho nền độc lập của Tổ quốc. Có tất cả, cơ đồ sự nghiệp, gia đình, tiền bạc, cuộc sống vật chất rất sung sướng, họ vẫn thấy khổ, như lời bà Trịnh Văn Bô trả lời Chủ tịch Hồ Chí Minh: "Cháu vẫn có một điều khổ, đó là nỗi nhục mất nước". Nỗi khổ, nỗi nhục đó dẫn tới tinh thần dâng hiến không tính toán…

Trong năm 2017, khi bà Hoàng Thị Minh Hồ qua đời, báo chí đưa tin trân trọng. Bà Minh Hồ là phu nhân ông Trịnh Văn Bô, hai người đã tặng chính phủ kháng chiến năm 1945-1946 hơn năm ngàn lượng vàng. Tôi chưa từng được gặp gỡ hai cụ, nhưng tên tuổi hai cụ khá gần gũi từ những ngày còn nhỏ...

Những năm đầu thập niên 1960, tôi thường nghe người lớn trong gia đình kể về tấm gương của những người xả thân vì độc lập Tổ quốc. Trong những tấm gương đó, ngoài những người “đem thân đền nợ nước” như Phan Đình Phùng, Trương Định, Thủ Khoa Huân, Đốc Binh Kiều, Lương Ngọc Quyến, Đội Cấn, Nguyễn Thái Học và 13 liệt sĩ đồng chí của ông... mà tên tuổi được đưa vào chương trình học, còn là những người bỏ cả gia tài rất lớn, vị trí rất cao trong xã hội để theo kháng chiến. Những cái tên như Nguyễn An Ninh, Tạ Thu Thâu, Thái Văn Lung, bà Cát Hanh Long Nguyễn Thị Năm, gia đình các ông bà Trịnh Văn Bô, Đỗ Đình Thiện, đốc phủ sứ Phan Văn Chương... cùng rất nhiều điền chủ hay công chức Nam Kỳ hiến cả tài sản, rời bỏ chức vụ, vị trí cao cấp để theo kháng chiến (gia đình tôi ở miền Nam nên biết nhiều trường hợp trong Nam hơn)... Trường hợp đốc phủ sứ Phan Văn Chương cho thấy khí tiết của người yêu nước không màng danh lợi: đương chức Đô trưởng Sài Gòn, ông cho niêm phong công sản, trả chức vụ và ra đi không để dính chút tai tiếng tơ hào gì.

Tổng kết những buổi nói chuyện, mẹ tôi thường nói: “Những người gia đình mình biết chỉ là vài thí dụ. Thời đó, cả nước bừng lên, hết lớp này tới lớp khác xung phong dâng mình cho nền độc lập. Thực ra dân mình sẵn có truyền thống giành độc lập, trận đói năm Ất Dậu 1945 càng thổi bùng trong dân tộc nỗi đau và nỗi nhục mất nước...”.

Theo tôi, những trường hợp nêu trên mới tiêu biểu cho tấm lòng hy sinh vì độc lập, mới là tấm gương thôi thúc, tập hợp dân chúng. Người có tài sản lớn, vị trí xã hội cao, bỏ cái mình đang có rất rất khó. Khó vì hai điều: Điều thứ nhất, tư tưởng con người chịu ảnh hưởng bởi bà con, bạn bè sống gần gũi chung quanh. Ông bà Trịnh Văn Bô đã vượt ra ngoài ràng buộc tình cảm và ý thức của môi trường đang sống để theo truyền thống giành độc lập của ông cha. Điều khó thứ hai: Thứ hai ông bà đang có là cái quá lớn bao người mơ ước: tài sản khổng lồ, vị trí rất thượng lưu, tương lai vô cùng sáng rỡ. Bỏ cái quá lớn đang có mà theo kháng chiến là rất rất khó. Người vượt qua hai cái rất khó đó mới thực là người hy sinh dấn thân vì nghĩa lớn. Một bước ra đi biết bao cân nhắc tri thức về thời cuộc, về vận mệnh tổ quốc trong tương lai!

Năm ngàn lượng vàng là tài sản rất lớn so với ngân sách của chính phủ Việt Minh những ngày mới thành lập, có lúc nó gấp gần trăm lần! Tuy nhiên, những gì mà ông bà Trịnh Văn Bô hiến tặng lớn hơn giá trị vật chất của tài sản đó rất nhiều, có thể nói là vô giá!

Mẹ tôi, người có tuổi gần với tuổi của cách mạng tháng mười Nga, kể về thời những năm 1945-1946, lúc đó thanh niên Long Xuyên và thanh niên huyện Châu Thành trong tỉnh đốt đuốc tham dự các buổi sinh hoạt do Thanh niên tiền phong tổ chức. “Trai tráng làm ruộng, học sinh, công chức... thì góp sức. Mấy ông điền chủ thì góp của. Lúc chính phủ vận động quyên góp, mấy ổng bả gom vòng vàng, xâu tiền, mâm đồng, cả lư đồng... đem cho hết. Có chứng kiến người ta nườm nượp cho mới hiểu hết tinh thần thời đó”.

Như vậy thì ông bà Trịnh Văn Bô là một tấm gương điển hình của cả một thế hệ sẵn sàng dâng hiến tất cả cho nền độc lập của Tổ quốc. Có tất cả, cơ đồ sự nghiệp, gia đình, tiền bạc, cuộc sống vật chất rất sung sướng, họ vẫn thấy khổ, như lời bà Trịnh Văn Bô trả lời Chủ tịch Hồ Chí Minh: "Cháu vẫn có một điều khổ, đó là nỗi nhục mất nước".

Nỗi khổ, nỗi nhục đó dẫn tới tinh thần dâng hiến không tính toán, tất sẽ dẫn tới sẵn sàng hy sinh tính mạng trong những năm tháng tiếp theo. Đất nước Việt Nam, trong cuộc kháng chiến chín năm tiếp theo, nhìn từ nhiều mặt đều thấy máu xương hòa quyện với hào hùng. Lớp lớp tuổi thanh xuân lao vào máu lửa theo lý tưởng “Quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh”.

Họ không sợ cái chết, chết thế nào, chết ở đâu cũng được, như nhà thơ Hoàng Cầm kể lại:

“Không ai còn ai mất
Ai cũng chết mà thôi!
Người sau kẻ trước lao vào giặc” 

Bởi vì mục tiêu của họ là: 

"Lưu lại ngàn thu một giống nòi”. 


Đó chính là nhân tố căn bản nhất làm nên thắng lợi cho cuộc chiến giành độc lập của Việt Nam, có nguồn gốc từ truyền thống dân tộc ngàn năm, nằm ngay trong lòng nước Việt. Lòng hy sinh vì nước và tinh thần đoàn kết dân tộc là những gì vô giá mà thế hệ ông bà Trịnh Văn Bô dâng hiến cho Tổ quốc Việt Nam!

Tôi không nghĩ rằng đất nước chúng ta đã sử dụng tốt nhất lòng hy sinh vì nước và tinh thần đoàn kết dân tộc vô giá đó. Việt Nam đã độc lập, nhưng chưa đạt được những mục tiêu chính của nền độc lập là đất nước hùng mạnh, dân chúng ấm no, Việt Nam sánh vai cùng các cường quốc năm châu xứng đáng với tiềm năng của tài nguyên thiên nhiên và nguồn lực con người của tổ quốc.

Những ngày cuối năm tính theo lịch ta này nhiều người Việt nhớ về tấm lòng của thế hệ cách nay chưa lâu. Nhìn ra bên ngoài, thế lực hung hăng xâm lược đang quân sự hóa các đảo mới chiếm từ Việt Nam, uy hiếp toàn bộ bờ biển phía đông, tàu cá ngư dân Việt bị đuổi, tấn công, truy sát trên ngư trường Biển Đông truyền thống mà không ít người vẫn coi là chuyện chẳng liên quan đến mình, khiến thế hệ hậu sinh tự hỏi: ngọn lửa của lòng hy sinh vì độc lập và tinh thần đoàn kết dân tộc ngày đó được truyền tay tới thế hệ hiện nay như thế nào?

Nhìn vào bên trong, các giá trị đạo đức đang bị đảo lộn trên nhiều khía cạnh: tính bạo lực át chế tính khoan hòa, tính thù địch át chế lòng nhân ái bao dung, tính dối trá che lấp sự trung thực, tính ích kỷ xóa đi tình đồng bào, nạn tham nhũng tàn phá tinh thần liêm chính... Thế hệ hậu sinh lại tự hỏi: căn bản đạo đức đã khiến thế hệ ngày đó bỏ quyền lợi riêng vì nghĩa lớn, vậy thì căn bản đạo đức đó được truyền tới thế hệ nay như thế nào?

Người viết bài này thực lòng tin rằng nền đạo đức truyền thống được ông cha xây dựng và bồi đắp hàng ngàn năm có nền tảng vững chắc của nó. Nếp sống văn minh tiến bộ trên thế giới đã từng là nếp sống của dân ta cách nay chưa lâu, và vẫn đang liên tục thẩm thấu vào xã hội ta những bài học và kinh nghiệm tốt đẹp. Chúng vẫn nằm nguyên vẹn đó trong lòng xã hội, trong tâm trí người dân, vẫn chuyển biến theo dòng đời tiến hóa, chờ đợi mùa xuân nẩy lộc đâm chồi... Dân chúng ắt sẽ biết cách từng bước từng bước phủi đi lớp bụi bẩn thời cuộc để tìm lại vẻ sáng trong của tâm hồn dân tộc.

Lòng tin này xin hóa thành lời chúc mừng năm mới gửi tới các bạn đọc thân quý, sao cho thế hệ con cháu chúng ta được hưởng một môi trường sống lành mạnh tươi vui. 
Lê Học Lãnh Vân

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Hà Nội - Sài Gòn: TƯỞNG NIỆM 39 NĂM CHIẾN TRANH 2-1979



Hoa Kim Ngo

SÁNG MÙNG MỘT CLB LÊ HIẾU ĐẰNG THẮP NHANG TƯỞNG NIỆM TRẬN CHIẾN CHỐNG QUÂN XÂM LƯỢC TRUNG CỘNG BIÊN GIỚI NĂM 1979.

Sáng nay ngày mồng một tết Nguyên Đán (16-2-2018) CLB LHĐ gặp mặt đầu năm và đến tượng đài Trần Hưng Đạo thắp nhang tưởng niệm các tử sĩ và đồng bào hy sinh trọng trận đánh Biên Giới chống TQ xám lược năm 1979. 

Một số thành viên bị canh giữ tại nhà trong đó có tôi. Khi ra thắp nhang thì nhà thơ Phan Đắc Lữ và ông Hạ Đình Nguyên bị bắt cưỡng chế về nhà.


Dù nhà càm quyền cố tình bưng bít và hạn chế tưởng niệm. Nhưng Nhân Dân Việt Nam không bao giờ quên nỗi đau này.

Hình ảnh tại chân tượng đài Trần Hưng Đạo TP HCM sáng Mùng Một Tết Mậu Tuất.




Trước đó, chiều 30 Tết, một số nhà hoạt động xã hội tại Hà Nội cũng đã đến được chân tượng đài Lý Thái Tổ (Bờ Hồ, HN) để dâng hương tưởng niệm:




Ảnh: Lê Anh Hùng

Phần nhận xét hiển thị trên trang

XUÂN CHỜ TA



Năm Tuất. chó chạy hoang ngoài ngõ
Tự an ủi mình dẫu sao cũng là năm chó vàng!
Dẫu sao chó còn nhớ chủ
Dầu tham,
giữ nết bày đàn..
Mấy năm rồi đứa tiểu nhân hớn hở
Người hiền lương nhẫn nhịn ép mình
Trời đất trái ngang. nặng lòng năm cũ
Sông lở hoài,
sao bờ lặng thinh?
Những bạn ta thương.. vắng dần trang viết
Câu chuyện nói ra ai hiểu tận đáy lòng?
Sống giữa đời lắt lay
thời ly biệt
Thương con đò lẻ loi ngược dòng..
Nửa đêm thức dậy. không tròn giấc
Nỡ chi buồn. ngày xuân lại về!
Ta nghĩ trời đất này sẽ khác!
Nâng chén thương mình
Cùng xuân say mê.
Mộng ước thế gian đi trọn đời chưa đủ
Ngày ta mong đâu đó đợi. nơi này?
Nhẹ bước chân để đừng đau lượt cỏ
Yêu dấu đời
Không hái. để hoa tươi.
Vun lại sầu như tro tàn trong bếp
Ngày ấm êm. khói xanh. lửa hồng
Chợt nắng lên, ban mai chờ trước cửa
Chó hết đi hoang..
Ngày xuân bên đường!


Phần nhận xét hiển thị trên trang