Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Thứ Năm, 15 tháng 2, 2018

Cho Ngày Âm Lịch Cuối Năm




Kết quả hình ảnh cho hinh anh dem xuan dep nhat


Em có nghe cuống quýt mùa trôi
khi bài thơ anh chưa làm kịp
mà ngày cuối năm 
cứ trôi theo nhịp thời gian

Những giấc mơ lang thang
làm chùng bao nhiêu khoảnh khắc
Có chút hiu hắt buồn 
vây kín nẻo xuân sang

Ngày lại đó
Cỏ xanh mai vàng 
ươm trong mắt
Nhắc thời em thơ
Thao thức đợi sớm mai

Chút miên man
và chút ngỡ ngàng
tràn qua phố
nhấp nhô bóng người 
trong đêm lạnh
bước đi

Bước chân nhỏ
Gõ đều trên đường vắng
Khi ngày cuối năm âm lịch
lặng lẽ qua.

...
                                               15/02/2018

                                 



Phần nhận xét hiển thị trên trang

Thứ Tư, 14 tháng 2, 2018

Tổng thống Brazil thăm vùng biên giới tràn ngập người tị nạn Venezuela


Người nhập cư Venezuela xin việc làm tại thành phố Boa Vista- Roraima. Ảnh tháng 10/2017.

Tại Brazil, tổng thống Michel Temer ngày 12/02/2017 đã đến thăm vùng biên giới với Venezuela. Bang Roraima đang trong tình trạng khẩn cấp, phải đón nhận hàng mấy chục ngàn người Venezuela chạy trốn khỏi đất nước đang bị khủng hoảng kinh tế, thiếu hụt thực phẩm và siêu lạm phát.

Năm ngoái có trên 17.000 người Venezuela nộp đơn xin visa với tư cách người tị nạn ở Brazil, và năm nay con số này có thể tăng gấp 10 lần.

Từ Rio de Janeiro, thông tín viên RFI François Cardona cho biết thêm :

« Được đón tiếp bởi những người biểu tình đang giận dữ, tổng thống Michel Temer đã viếng thăm chớp nhoáng vùng biên giới với Venezuela.

Hiện nay có trên 40.000 người Venezuela đang sinh sống tại thành phố Boa Vista của Brazil, thường là trong các điều kiện tạm bợ. Họ chiếm 10% dân số thành phố, và thường xảy ra xung đột giữa người nhập cư với dân địa phương.Tuần trước, có hai căn nhà của người Venezuela bị đốt cháy, làm nhiều người bị thương.

Trước cuộc khủng hoảng mới về di dân, mỗi ngày lại thêm trầm trọng, tổng thống Temer hứa hẹn người tị nạn Venezuela sẽ được chuyển sang một bang khác của Brazil, để làm giảm bớt áp lực tại vùng biên giới Roraima.

Nhưng hiện chưa có kế hoạch cụ thể nào được đưa ra, ngân sách cũng chưa được cấp. Bộ trưởng Quốc phòng khẳng định sẽ tăng gấp đôi số quân nhân trong khu vực, cùng với việc lập ra một bệnh viện ở nông thôn, và một trung tâm thanh lọc người tị nạn Venezuela. Chính quyền cũng loan báo sẽ tăng cường kiểm soát biên giới ».

http://vi.rfi.fr/quoc-te/20180213-tong-thong-brazil-tham-vung-bien-gioi-tran-ngap-nguoi-ti-nan-venezuela


Phần nhận xét hiển thị trên trang

Đường dây đám cưới giả Việt Nam –Singapore


https://baomai.blogspot.com/
Nguyen Thi Kim Pha, Ho Thi Be Ba, Choy Yong Hui Elvison, Wong Kean Mun, Chan Teng Seng, Kang Ah Hock, Adrian Kin Zheng Keat, Liu Jianwei Andrew, Vo Thi Ngoc Thao and Nguyen Thi Bich Dan.

Cơ quan di trú và kiểm soát Singapore (ICA) vừa phá vỡ một đường dây làm đám cưới giả quy mô, có liên quan tới 6 cặp “vợ Việt chồng Sing” giả hiệu.

https://baomai.blogspot.com/
Singaporean Adrian Kin (L) and Vietnamese Ho Thi Be Ba

Báo Straight Times của Singapore cho biết chủ mưu là một người đàn ông Singapore tên Adrian Kin và một phụ nữ Việt Nam, mà báo Singapore nói tên là Ho Thi Be Ba.

Adrian Kin, 37 tuổi, là người nảy ra ý định mồi chài các đồng hương đang gặp khó khăn tài chánh để làm đám cưới giả với những phụ nữ Việt Nam.

Theo các nhà điều tra của ICA, những người đàn ông Singapore tuổi từ 24 tới 57 tuổi, đồng ý làm đám cưới giả để đổi lấy một món tiền, trong khi những phụ nữ Việt Nam, tuổi từ 23 tới 34, muốn lưu lại Singapore để tiếp tục hành nghề trong những lĩnh vực “có liên quan tới tệ nạn xã hội”.

https://baomai.blogspot.com/

Tờ Straight Times còn cho biết các nhà điều tra của Cơ quan di trú và kiểm soát Singapore (ICA) phải mất tới 6 tháng mới triệt được đường dây này.

Tổng cộng có 14 người tham gia đường dây, mặc dù chỉ có 12 người, 6 nam 6 nữ, bị bắt giữ, sau khi một “cô dâu” Việt Nam rời Singapore trước khi ICA tiến hành các cuộc điều tra vào tháng Bảy, 2017.

10 trong số các thành viên trong đường dây đám cưới giả, kể cả hai người được cho là chủ mưu, Adrian Kin Zheng Keat và Ho Thi Be Ba, đều bị tống giam trong thời gian từ 6 tới 18 tháng.

https://baomai.blogspot.com/

Kin, một nhà thiết kế nội thất đang trong tình trạng thất nghiệp, có liên hệ trong tất cả 6 cuộc hôn nhân giả hiệu.

Ho thi Be Ba, 31 tuổi, là một chuyên viên trang điểm, bị kết tội đã chứa chấp 3 cặp vợ chồng hờ tại một căn hộ ở Balestier. Theo hồ sơ tòa án, Kin và Hồ quen biết nhau qua trung gian người bạn gái Việt Nam của Kin.

Báo South China Morning Post cho biết những ông chồng hờ người Singapore được hứa hẹn những khoản tiền từ 3000 đôla Singapore (USD $2264) tới 5000$ (USD $3772) cho mỗi đám cưới giả, và từ 100$ tới 300$ mỗi lần giấy lưu trú của người phụ nữ được gia hạn.

Những phụ nữ Việt Nam mỗi người phải trả khoảng $20.000 cho những người môi giới.

Các thành viên của đường dây mới bị phá vỡ nằm trong số 53 người bị kết tội dàn xếp hoặc tham gia các đám cưới giả trong năm ngoái, tượng trưng cho tỷ lệ tăng 23,3% so với năm trước đó, 2016.

https://baomai.blogspot.com/

Phần nhận xét hiển thị trên trang

MÈO ĐẾN THÌ KHÓ, CHÓ ĐẾN THÌ GIÀU



 


Hoàng Tuấn Công 

 

Xưa kia, ngày đầu năm thường có những chú chó vô chủ, vì hoảng loạn “chạy pháo” Tết rồi quên đường về. Đói khát, chúng lần mò vào làng tìm thức ăn. Chỉ cần mon men đến đầu ngõ nhà ai, những chú chó lạc này sẽ được chủ nhà dụ vào, cho ăn uống tử tế, và nếu “ưng bụng” ở lại, nó sẽ được chủ nhà sẵn lòng “cưu mang”. Ngược lại, hễ thấy bóng con mèo lạ đến nhà, thì lập tức chủ nhà sẽ bị hò hét đánh đuổi. Ấy là quan niệm dân gian, bất kể ngày Tết hay ngày thường “Mèo đến thì khó, chó đến thì giàu”. 

 

Các sách từ điển thành ngữ tục ngữ Việt Nam đều không thấy giải thích nghĩa đen, mà chỉ diễn giải nội dung: “Mèo nhà khác đến nhà mình thì khó làm ăn, trái lại chó nhà khác đến thì nhà mình sẽ làm ăn thịnh vượng [theo mê tín]” (“Từ điển thành ngữ và tục ngữ Việt Nam” của Nhóm Vũ Dung-Vũ Thuý Anh-Vũ Quang Hào); “Mèo tự tìm tới nhà ai thì nhà ấy rồi sẽ trở nên khốn khó; chó tự tìm tới nhà ai thì nhà ấy rồi sẽ trở nên giàu sang” (“Từ điển tục ngữ Việt”-Nguyễn Đức Dương); “Mèo nhà khác đến nhà mình thì khó làm ăn, ngược lại, chó nhà khác đến nhà mình thì sẽ làm ăn thịnh vượng” (“Thành ngữ tục ngữ Việt Nam”-Bùi Hạnh Cẩn-Bích Hằng-Việt Anh); hoặc như từ điển của GS Nguyễn Lân chỉ “giải thích” ngắn gọn “Lời nói dị đoan không có căn cứ”! 

 

Tuy nhiên, đã có không ít bài viết giải thích câu tục ngữ này. Đáng chú ý là bài “Lý giải “Mèo đến thì khó, chó đến thì sang” (kienthuc.net), dẫn ý kiến của nhiều nhà nghiên cứu: 

 

GS.TS Ngô Đức Thịnh, cho rằng, tục ngữ bắt nguồn từ “những câu chuyện về con chó liên quan đến cả một triều đại của Lý Công Uẩn”. Như năm Lý Công Uẩn sinh ra (Giáp Tuất-974), ở quê ông có con chó đẻ con sắc trắng, đốm lông hình chữ "Vương" trên lưng. Năm Lý Công Uẩn dời đô từ Hoa Lư ra Thăng Long lại có con chó mẹ từ núi Ba Tiêu, châu Bắc Giang, bơi qua sông Cái, rồi lên ở trên núi Nùng, đẻ được một chó con, đến năm Nhâm Tuất, hai chó đều hóa, nơi này sau dựng "Chính điện đài". 

 

- Ths Vũ Đức Huynh, cho rằng, “dân gian dựa vào đặc tính của 2 con vật này mà sáng tạo ra tục ngữ”. Ví như, chó là con vật trung thành, có trí nhớ tốt, “khi chó đến nhà là nhà có kẻ canh nhà, giữ của, biểu hiện của thần giữ của nên sẽ giàu có”. Ngược lại với chó, mèo khi có ăn thì ở lại, không có ăn bỏ đi, “thể hiện sự mất của và người ta quan niệm mèo đến là mang điều xui, sự nghèo hèn...”.Mặt khác (vẫn theo Ths Vũ Đức Huynh) còn có sự ảnh hưởng của “trường khí”, tức “giống mèo rất khoái các khu vực có bức xạ hay trường khí xấu. Ngược lại, con chó lại khoái các khu vực vị trí có bức xạ, trường khí tốt”, v.v… 

  Điều thú vị là người Trung Quốc cũng có câu y hệt “Mèo đến thì khó, chó đến thì giàu” (Miêu lai cùng, cẩu lai phú-貓來窮狗來). Theo đó, họ quan niệm, mèo vô chủ (lưu lãng miêu-流浪貓) tự nhiên đến nhà, là điềm gia chủ sắp đến vận bần cùng; ngược lại, chó vô chủ (lưu lãng cẩu-流浪狗) tự dưng đến nhà, là điềm gia chủ sẽ được giàu có. Và họ cho rằng, điều này không hẳn là mê tín. Nguyên do thời xưa, chỉ có nhà giàu, nền nhà mới lát gạch; còn nhà nghèo nền đất thô sơ, chuột bọ đào hang hốc trú ngụ rất nhiều. Đó chính là lý do khiến mèo để mắt tới nhà nghèo. Trong khi nhà giàu, bữa ăn thường có thịt, mà chó thì cực thính mũi, nên nó tìm đến nhà sung túc. Theo đó, chó hoang, chó vô chủ tự dưng tìm đến nhà ai, tựa như một sự tiên đoán về vận tài phú của gia chủ. Tục ngữ Hán có câu “Con không chê mẹ xấu, chó không chê nhà nghèo” (Nhi bất hiềm mẫu xú, cẩu bất hiềm gia bần-兒不嫌母醜狗不嫌家貧). Vẫn theo cách giải thích của người Trung Quốc, chó là người bạn trung thành nhất của con người. Chó sủa “wàng”, giống âm của chữ “vượng” , đồng nghĩa cát tường, tài phú sẽ đến. Trong khi con mèo kêu “miāo” (), giống như âm chữ “miè”  (diệt) “méi” (một), đều mang nghĩa là “tiêu tan”, “mất mát”, “chết chóc”(*). Bởi vậy, mèo hoang đến nhà là điều tối kỵ. Theo đó, người Trung Quốc còn có câu “Chó đến thì tiền tài, mèo đến thì tang ma” (Cẩu lai tài, miêu lai hiếu-狗來財貓來孝)… Trong khi đó, dân gian Việt Nam cũng có một hướng giải thích tương tự: tiếng chó sủa “gâu gâu”, “giâu giâu”, gần giống như “giầu, giầu”; tiếng mèo kêu “ngheo ngheo” gần giống như “nghèo nghèo”, nên có chuyện kiêng kị. Ngoài ra, nếu như tiếng sủa của chó, hoặc sự hiện diện, đồng hành của con chó luôn đem đến cho người ta cảm giác yên tâm, vững tin, kể cả trong đêm tối; thì tiếng kêu, gào của con mèo trong đêm vắng vẻ, hoặc ở những ngôi nhà hoang, lại giống như tiếng ma hờn, quỷ khóc rợn người. Mèo có tập tính tựa như sống nửa hoang dã. Chúng xuất hiện đột ngột, bất thình lình nhảy vụt qua tựa như những bóng ma. 

 

Cách giải thích dựa trên tập tính của các con vật, dù của dân gian Trung Quốc hay Việt Nam, theo chúng tôi là có cơ sở thực tế. 

 

Trở lại với cách diễn giải và giải thích của các nhà biên soạn từ điển và nghiên cứu văn hoá dân gian Việt Nam. 

 

Các nhà biên soạn từ điển diễn giải “chó nhà khác”, “mèo nhà khác” đến nhà mình; hay “mèo tự tìm đến nhà ai”, “chó tự tìm đến nhà ai”, theo chúng tôi là chưa rõ nghĩa. Bởi “mèo”, hay “chó” ở đây phải hiểu là những con mèo, con chó hoang, vô chủ (đúng như cách hiểu của người Trung Quốc là “lưu lãng miêu”; “lưu lãng cẩu”), chứ không phải là mèo, chó của “nhà khác”. Có nghĩa, những con mèo, con chó hoang này xuất hiện như một “thiên sứ” báo hiệu lành dữ cho gia chủ thì mới linh. Theo đó, cũng là chó mèo đến nhà, nhưng là chó mèo hàng xóm (biết rõ chó mèo có chủ), thì người ta có thể sẵn sàng đánh đuổi cả hai (để tránh chúng ỉa bậy, ăn vụng…), chứ không có chuyện đón đợi, mừng rỡ. Thế nên, dân gian có câu “Ai nuôi chó một nhà, ai nuôi gà một sân”, để tỏ ý hàng xóm láng giềng phải nên thông cảm cho nhau, nếu chó, gà nhà này lỡ sang nhà khác gây chuyện phiền toái là vậy. 

 

Với cách giải thích của GS.TS Ngô Đức Thịnh, theo chúng tôi, nội dung câu tục ngữ đơn thuần xuất phát từ quan niệm dân gian, chứ không liên quan đến những yếu tố “cung đình” (cụ thể ý kiếnnhững câu chuyện về con chó liên quan đến cả một triều đại của Lý Công Uẩn” của ông). Bởi đó là điềm “sinh thánh đế”, liên quan đến yếu tố phong thuỷ (trong định đô ở Thăng Long), chứ không phải chuyện tài phú, bần hàn theo quan niệm dân gian. Trong khi đó, yếu tố lịch sử chỉ được GS.TS Ngô Đức Thịnh “lắp ghép” vào vế sau câu tục ngữ (“chó đến thì giàu”), còn vế đầu (“mèo đến thì khó”), đã không được ông lý giải (theo nguyên tắc, cũng phải xuất phát từ một sự tích, hay truyền thuyết lịch sử nào đó liên quan đến con mèo). Mặt khác, GS.TS Ngô Đức Thịnh giải thích ra sao, khi người Trung Quốc cũng có quan niệm tương tự? 

 

Rất khó xác định người Trung Quốc đã vay mượn câu tục ngữ của người Việt Nam, hay ngược lại. Bởi quá trình giao lưu văn hoá, hoặc đặc điểm sinh hoạt, cư trú của các dân tộc gần nhau, có thể xuất hiện những sản phẩm văn hoá, vật chất giống nhau. Điều đó có thể do vay mượn, ảnh hưởng lẫn nhau, nhưng cũng có thể là những sáng tạo độc lập. Chuyện giống nhau chỉ là ngẫu nhiên. Ví như, dân gian Trung Quốc, và Việt Nam cùng căn cứ tiếng sủa của chó, mèo để suy đoán, (dù theo hai cách khác nhau, nhưng cuối cùng đều dẫn đến ý nghĩa giống nhau). 

 

Bởi thế, theo chúng tôi, câu tục ngữ “Mèo đến thì khó, chó đến thì giàu”, chỉ có thể tồn tại, lưu truyền được ở Trung Quốc, khi nó xuất phát từ chính sự quan sát, chiêm nghiệm của dân gian Trung Quốc về tập tính của hai loài vật nuôi chó và mèo (giống như dân gian Việt Nam), chứ không thể đơn thuần xuất phát từ tích truyện “Cẩu Nhi” (chỉ có ở Việt Nam). 

  

Nhiều câu tục ngữ mang màu sắc thần bí, khó giải thích, vốn xuất phát từ những quan sát rất cụ thể của dân gian. Tuy nhiên, vì trải qua nhiều đời lưu truyền, điều kiện kinh tế, phong tục tập quán đã thay đổi, những nguyên nhân cụ thể cứ lu mờ dần, rồi chìm vào màn sương huyền bí. Chuyện giải thích cho rành rẽ không hề đơn giản. Tuy nhiên, dù đoán già đoán non, đưa ra nhiều cách giải thích, cũng nên lựa chọn cách giải thích nào mang tính biện chứng, có lý nhất, chứ không nên gán ghép cho dân gian một cách dễ dãi, khiên cưỡng. Câu tục ngữ “Mèo đến thì khó, chó đến thì giàu” là một ví dụ điển hình. 

 

Hoàng Tuấn Công
Xuân Mậu Tuất 2018.

Nguồn: Tuấn Công Thư Phòng.


Phần nhận xét hiển thị trên trang

Ở nơi Tết cũng như... ngày thường!




Bạch Châu – Đại Dương



















Dân Trí - Bên cạnh không khí rộn ràng, tấp nập đón Tết của phố thị là một cái Tết yên ắng đến lạ của làng vạn đò thôn Thủy Phú, xã Hương Vinh, Thị xã Hương Trà, tỉnh Thừa Thiên Huế.

Cuộc sống nghèo khó, túng quẫn

Chúng tôi có dịp ghé làng vạn đò vào những ngày cuối cùng của năm Đinh Dậu để xem họ chuẩn bị cho năm mới như thế nào. Con đường dài, quanh co dẫn chúng tôi đến một khu làng nằm mấp mé bên bờ sông Bồ khuất sau những bờ cát trắng với vỏn vẹn 24 hộ dân cuối cùng còn sinh sống trên những con đò cũ đã xuống cấp.

Có mặt tại xóm vạn đò, chúng tôi bắt gặp cảnh người dân ở đây đang lau dọn đò của mình và phơi áo quần khi trời đang hửng nắng sau cái mưa lạnh dài ngày vừa qua. Họ cười chào tôi với nụ cười thân thiện và niềm nở, những đứa trẻ con ở nơi đây vẫn vô tư chơi đùa trên bờ để không làm phiền bố mẹ dọn dẹp.

Trên một con đò nhỏ, chật hẹp là bóng dáng gầy gò của một bà cụ đã ngoài 80 tuổi. Đó là cụ Lê Thị Lồng, hầu như cả cuộc đời của cụ đã gắn bó với con đò này. Cụ Lồng kể: “Tui ở đây cũng hơn nửa đời người, chừ con cháu cũng lớn hết rồi. Ở đây cực khổ lắm cô ơi, việc làm lúc có lúc không, kiếm được vài đồng ăn qua ngày là may lắm rồi. Năm vừa rồi trời mưa lạnh, chưa có năm mô lạnh như năm ni, lụt bão liên miên cho nên gia đình tui có làm chi được mô. Nằm ngủ mà lạnh quá không ngủ được cứ thao thức mãi, nửa đêm phải canh nhau tát nước khỏi đò cả sợ chìm đò…”

Được biết hộ của cụ Lê Thị Lồng thuộc diện hộ cận nghèo của xã. Trong 24 hộ ở đây chỉ có 2 hộ thuộc diện cận nghèo. Ngày ngày người dân nơi đây chỉ biết làm thuê làm mướn, có người đến 50 tuổi vẫn không có giấy khai sinh. Con cái của họ khá lắm chỉ học hết cấp 1 là nghỉ vì gia đình không đủ tiền cho con đi học, nhiều đứa trẻ mù chữ, không được đến trường. Cuộc sống cơ cực nay lại càng khốn khổ.

Cạnh con đò của cụ Lồng sinh sống là con đò của chị Võ Thị Bé 35 tuổi. Trên chiếc đò chỉ vỏn vẹn 10m2 nhưng đó lại là không gian sinh hoạt của 7 con người là 2 vợ chồng chị Bé và 5 người con gái của anh chị. Chị Bé tâm sự: “Tụi tui ưa có đứa con trai mà đẻ mãi ra toàn con gái, chừ 5 o con gái rồi mà vẫn mong muốn có được thằng con trai…”

Chị Bé chia sẻ thêm: “Tui sống trên đò ri từ bé tới chừ rồi, sống ở xóm vạn đò nên cũng cưới chồng ở đây luôn. Thuyền ni là của ông nội để lại, chừ ông nội mất rồi tụi tui vẫn sống ở đây. Ban ngày thì chồng đi làm cát thuê cho họ, ban đêm thì 2 vợ chồng đi bủa lưới đánh cá, ngày kiếm được khoảng 70.000 đồng.”

Với số tiền ít ỏi mà họ kiếm được, đến ngay cả bữa ăn hằng ngày cũng đã khó khăn. Trên những con đò nhỏ với những tấm bạt cũ kĩ che phủ, ngoài những vật dụng nấu ăn, sinh hoạt hằng ngày cũng chẳng có gì giá trị. Cái Tết đối với họ dường như xa xỉ.

Tết cũng như ngày thường

Không khí nơi đây vẫn như vậy, vẫn ảm đạm và yên bình khi mà cái Tết đang cận kề. Không một cành mai, bông cúc hay cũng chỉ đơn giản là dăm ba gói mứt, gói kẹo. Trên những chiếc đò cũ kĩ, ngoài những vật dụng sinh hoạt hằng ngày thì không còn thứ gì giá trị.

Khi được hỏi đã chuẩn bị gì cho dịp Tết sắp tới, bà Trần Dung (47 tuổi) tuổi tâm sự: “Tui cũng chưa chuẩn bị chi cả cô ơi. Bình thường thì còn có người thuê làm việc này việc kia, đến Tết họ nghỉ hết, tụi tui cũng không có việc chi làm thành ra cũng không có tiền mà ăn. Chỉ mong sống được cho qua ngày chứ Tết cũng không khác chi ngày thường là mấy”.

Nhìn những đứa trẻ vô tư chơi đùa trên bờ cát, chúng tôi không khỏi thương cảm và xót xa. Các em còn quá nhỏ và ngây thơ để hiểu được cảm giác Tết là gì. Em Lê Thị Lài (11 tuổi) khao khát: “Cháu ước Tết ni có được quần áo mới để đi chơi, được ăn nhiều bánh kẹo và được nhiều tiền lì xì để đưa cho mẹ mua đồ ăn cho gia đình”.

Cái Tết của những người dân nơi đây chỉ đơn giản là dọn dẹp nơi sinh hoạt của mình. Đôi khi còn vất vả hơn vì phải lo toan tất cả mọi việc từ kiếm tiền, giặt giũ, cho đến chăm lo bữa ăn cho gia đình… Và còn đó biết bao nhiêu khó nhọc đang đè nặng trên đôi vai của người dân nơi đây. Họ đã trải qua hàng chục cái Tết lênh đênh trên sông nước, lênh đênh như chính số phận của họ.

Bà Trần Thị Nở (57 tuổi) chia sẻ: “Năm ni lạnh quá, tụi tui chỉ mong có được có được cái nhà trên đất liền để con cái có chỗ trú mưa trú nắng. Tui già rồi chịu được chứ mấy đứa nhỏ thấy hắn chịu lạnh, chịu rét mà thương lắm”.

Được biết UBND xã Hương Vinh đã có dự án cấp đất cho bà con xóm vạn đò từ rất lâu nhưng đến hiện nay, người dân nơi đây vẫn chưa nhận được thêm thông tin gì về việc này.

Được lên bờ là ước mơ, khao khát của tất cả những người dân vạn đò nơi đây. Hằng ngày họ vẫn mong chờ có được một chỗ ở an toàn vững, chãi trên đất liền để được đón một cái Tết đoàn viên ấm cúng bên gia đình và con cháu. Để không còn cảnh Tết không nhà và thoát khỏi số phận lênh đênh bến nước.

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Hải quân Anh sẽ tuần tra Biển Đông, bất chấp Trung Quốc


Bộ trưởng Quốc phòng Anh Gavin Williamson.

Bộ trưởng Quốc phòng Anh Gavin Williamson đang thăm Sydney ngày 13/02/2018 tuyên bố Luân Đôn sẽ gởi chiến hạm tuần tra Biển Đông vào tháng tới, để khẳng định quyền tự do hàng hải. Quyết định này có thể chọc giận Trung Quốc, hiện đang khẳng định chủ quyền với hầu như toàn bộ vùng biển chiến lược này.
Hãng tin AP dẫn lời ông Williamson khi trả lời báo Úc The Australian cho biết, chiến hạm chống tàu ngầm HMS Sutherland đang thăm Úc, trên đường về sẽ làm nhiệm vụ tuần tra Biển Đông, khẳng định quyền của Hải quân Anh.

Bộ trưởng Quốc phòng Anh không nói rõ chiếc Sutherland có đi gần các đảo nhân tạo do Trung Quốc tự ý đào đắp ở Biển Đông hay không. Tuy nhiên ông tuyên bố Anh hoàn toàn ủng hộ việc các chiến hạm Mỹ đi vào bên trong khu vực 12 hải lý của các đảo nhân tạo này.

Hiện chưa rõ Bắc Kinh sẽ phản ứng như thế nào, nhưng phát ngôn viên bộ Ngoại giao Trung Quốc Cảnh Sảng ngày 13/02/2018 tuyên bố : « Nhờ các nỗ lực phối hợp giữa Trung Quốc và các quốc gia ven biển, không hề có vấn đề gì về tự do hàng hải và hàng không tại Biển Đông ».

Dù đang có những căng thẳng với Hoa Kỳ và các nước khác, ông Cảnh Sảng vẫn cho rằng « tình hình khu vực đang tiến triển » và Bắc Kinh « hy vọng các bên liên quan, đặc biệt là các nước bên ngoài vùng này tôn trọng các cố gắng của các quốc gia trong khu vực ».

Tuy bộ Ngoại giao Trung Quốc tỏ ra hòa dịu, nhưng AP dẫn lời Thì Ân Hoằng (Shi Yinhong), giáo sư về quan hệ quốc tế ở trường đại học Nhân Dân (Renmin) nhận định, việc Hải quân Anh tuần tra Biển Đông có nguy cơ gây rạn nứt mối quan hệ được gọi là « kỷ nguyên vàng » với Trung Quốc hiện nay.

Lầu Năm Góc : Trung Quốc đe dọa Ấn Độ - Thái Bình Dương

Trong dự thảo ngân sách cho năm tài chính 2019 trình lên Quốc hội hôm 12/02/2018, bộ Quốc Phòng Mỹ nhận định Trung Quốc đang tăng cường hiện đại hóa quân đội nhằm thống trị khu vực Ấn Độ - Thái Bình Dương. Bản báo cáo nhận xét « Trung Quốc nay là một đối thủ cạnh tranh về chiến lược, sử dụng các biện pháp kinh tế thô bạo để đe dọa các nước láng giềng, đồng thời quân sự hóa các đảo tại Biển Đông ».

Cũng theo báo cáo này, Trung Quốc và Nga đang rút ngắn khoảng cách với Hoa Kỳ về công nghệ quân sự, nên nước Mỹ cần phải có những phương cách mới và sáng tạo hơn.

http://vi.rfi.fr/chau-a/20180213-hai-quan-anh-se-tuan-tra-bien-dong-bat-chap-trung-quoc

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Kẹt xe cấp…Nhà nước

Huy Đức 



Cho dù cả Ban Bí thư lẫn Thủ tướng đều ra văn bản“cấm quà”, ai dám khẳng định nguyên nhân chính làm cho Hà Nội kẹt xe đến tận mấy hôm nay không phải vì“triều cống”

Quà cáp không phải là thứ có thể vận hành theo chỉ thị; nó, hoặc tuân theo “mệnh lệnh của trái tim”; hoặc được toan tính như một khoản đầu tư (cho ghế và cho dự án). Có những khoản quà cáp được trao theo “truyền thống tốt đẹp của nhân dân ta”; nhưng tôi tin, có không ít “rương tráp” đã chẳng được vác ra Thủ đô, nếu ghế và tiền bạc không chủ yếu được quyết từ Hà Nội. 

Cùng thời điểm với các lệnh cấm quà Tết, Bộ Chính trị, Ban Bí thư đã công bố quy chế diện cán bộ thuộc thẩm quyền Trung ương. Bộ Chính trị quản lý bí thư, chủ tịch Ủy ban và chủ tịch Hội đồng Nhân dân tỉnh, thành phố trực thuộc Trung ương ; còn Ban Bí thư thì quản lý tới từng ủy viên thường vụ. Cho dù đây không phải là quy định mới, nhưng việc nhắc lại trong mỗi nhiệm kỳ (kể từ khóa VII tới nay) cũng làm các địa phương hiểu rõ đâu mới thực là trung tâm quyền lực. 

Và, nếu như lâu nay, chỉ chánh phó giám đốc mới phải ra Bộ; bắt đầu từ nhiệm kỳ trước, ở ngành Công an, việc bổ nhiệm các cấp từ trưởng, phó phòng; trưởng phó huyện trở lên đều phải “ra” Hà Nội [cấp phó được ủy quyền cho giám đốc Công an tỉnh ký sau khi được TCCT đồng ý]. Có ai biết có bao nhiêu người trong số 1.226 giáo sư, phó giáo sư vừa được phong, trước đó, không phải “thăm viếng” thủ đô; có công ty dược nào trước Tết đã không phải ra Cục, Bộ… 

Công cuộc “đốt lò” – chống hậu quả của “THAM” – có những thành tích nhất định hình như có làm giảm sự chú ý vào các nỗ lực cắt giảm giấy phép và các điều kiện kinh doanh – căn nguyên của “NHŨNG”. Suốt hai nhiệm kỳ tài sản công bị chia chác như chỗ không người của bọn quan THAM ở “tầm vĩ mô”, đã làm cho xã hội mất cảnh giác với 7.000 điều kiện kinh doanh và giấy phép con [phát sinh trong khoảng 2008 – 2014] trao công cụ cho “cấp vi mô” nhũng nhiễu doanh nghiệp và người dân tới tận hang cùng, ngõ hẻm. 

Tuy nhiên, nếu như công cuộc chống tham cho dù đã còng tay vài con “hổ giấy” cũng chưa phải được tiến hành trên nền tảng bền vững của nhà nước pháp quyền; thì, công cuộc triệt phá nguy cơ NHŨNG lại vẫn vẫn chưa đi từ gốc. Các bộ thay vì ban hành chính sách vẫn thích “quản lý, phát triển ngành”(Bộ Công thương nắm sắt, sữa, Bộ Y tế giữ các “bệnh viện đầu ngành”; Bộ Giáo dục vẫn thích phong giáo sư cho…Bộ trưởng). Các cơ quan điều tiết thị trường ở Trung ương thay vì chỉ xây dựng các quy định hành chính lại muốn thực thi các quy định đó (lẽ ra nên giao cho địa phương và các văn phòng địa phương). 

Không thể cải cách các thể chế kinh tế thành công, nếu hai chức năng hành pháp chính trị & hành chính công vụ không tách bạch. Một khi các cơ quan ban hành các giấy phép đang có thể trục lợi qua việc cấp các giấy phép đó, mà hy vọng chính sách không lấp ló đặc lợi, đặc quyền thì thật là rất mơ hồ. 

Tôi không nghi ngờ nỗ lực chống chạy dự án khi Bộ trưởng Bùi Quang Vinh cho sửa đổi Luật Đầu Tư Công (2014). Tuy nhiên, khi Luật ấy được giao cho các quan chức trong đầu có “sỏi” ở Bộ của ông, Luật ông Vinh không chỉ không ngăn được nạn chạy dự án mà còn tăng thêm một tầng để “chạy”.Đầu thập niên 90, khi muốn cải cách lĩnh vực tài chính ngân hàng, Phó Chủ tịch Hội đồng Bộ trưởng Võ Văn Kiệt đã giao cho các chuyên gia độc lập song hành soạn thảo Pháp lệnh Các Tổ chức Tín Dụng với ban soạn thảo của Ngành và cuối cùng, không phải Dự thảo Ngành mà bản của các chuyên gia [Lâm Võ Hoàng & Huỳnh Bửu Sơn] đã được chọn.

Cái sai phổ biến và căn bản nhất của các nhà hoạch định chính sách trong hơn hai thập niên qua, là đã trao cho cơ quan hành pháp sử dụng quá nhiều công cụ hành chính can thiệp vào các quan hệ dân sự & thị trường. 

Đất đai, về danh nghĩa là sở hữu toàn dân, nhưng “bảy quyền” mà Hiến pháp và Luật trao cho người sử dụng đất là tài sản (có cái gì bán ra vàng, ra tiền mà không được coi là tài sản không). Thế nhưng, Luật vẫn trao cho chính quyền từ cấp huyện trở lên có quyền thu hồi đất. Không có một nhà nước nào tôn trọng các nguyên tắc dân sự lại cho phép sử dụng một quyết định hành chánh tước tài sản của người dân (thu hồi đất). 

Ở cấp văn bản thấp hơn, Nghị định 109, lại đòi một doanh nghiệp phải có nhà kho to, máy xay xát lớn mới cho quyền xuất khẩu gạo. Trong khi, các nhà xuất khẩu chỉ cần thị trường, nhà kho và máy xay xát họ có thể đi thuê thay vì là nơi chôn vốn [Nghị định 109 ngay lập tức “tước” quyền xuất khẩu gạo của khoảng 100 doanh nghiệp và giúp khoảng 100 doanh nghiệp khác trở thành “cai đầu dài”, xuất ủy thác cho những doanh nghiệp nhỏ có thị trường thật sự].

Tôi vẫn cho rằng, “chính phủ kiến tạo” có nhiều yếu tố tích cực. Tuy nhiên, để một nhà nước có khả năng “kiến tạo” mà không can thiệp quá mức cần thiết vào khả năng tự vận hành của xã hội và thị trường, đòi hỏi Chính phủ không chỉ dừng lại ở những tuyên bố chính trị, mà còn phải thiết kế một mô hình thích hợp. 

Thử hỏi, nếu Sơn La có 1.400 tỉ và được quyền chi xài chúng, Hội đồng Nhân dân Tỉnh sẽ tranh cãi để tìm một thứ tự ưu tiên, lấy cái dân bức xúc nhất, mà đầu tư hay họ vẫn làm“quảng trường tượng Bác”. Thử hỏi, nếu các xã vùng xa được quyền chọn lựa, thay vì tùy thuộc vào những người mang dự án từ “trên” về, họ sẽ làm cầu cho con cháu đi hay “xây nhà văn hóa” rồi bỏ không gần như quanh năm, suốt tháng.

Chẳng có thứ thuốc tiên gì có thể bảo đảm lúc nào cũng “trên bảo dưới nghe” mà nắm hết mọi thứ ở trung ương. Làm sao chống được nạn “chạy chức” khi các “chân ghế” không phải được – phần căn bản - đặt trên nền tảng lá phiếu của cử tri hay của các đảng viên, mà chỉ từ các cấp ủy bên trên. Làm sao không “cửa sau” khi hầu hết các dự án là từ trung ương rót xuống. 

Chính trị địa phương mà không mạnh thì chính trị trung ương sẽ không lành mạnh. Phải minh định, cái gì cần tập quyền để bảo đảm tính thống nhất, sức mạnh của một quốc gia; cái gì cần phân quyền nhằm phát huy tính năng động của chính quyền cơ sở, mà không nảy sinh cát cứ. 

Không phải tự nhiên, từ ba, bốn hôm nay, Sài Gòn – từ quán xá tới đường sá – đã rất thông thoáng, thì người dân Hà Nội vẫn cứ kêu trời. Vấn đề giao thông đôi khi không chỉ cần được sửa đường sá hay cấm một vài loại phương tiện giao thông. Kẹt xe ngày Tết ở Hà Nội là “Kẹt xe cấp Nhà nước”,cho nên, nó phải được điều chỉnh từ cả mô hình nhà nước.

FB HUY ĐỨC 13.02.2018

Phần nhận xét hiển thị trên trang