Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Thứ Ba, 13 tháng 2, 2018

Mạng xã hội có khiến chúng ta căng thẳng?


https://baomai.blogspot.com/

https://baomai.blogspot.com/
Tôi không cho rằng mình là người đặc biệt căng thẳng. Tôi yêu thích công việc của mình, có một đời sống công sở từ 9 giờ sáng đến 5 giờ chiều và dành thời gian thức còn lại cố gắng tối đa để đi ra ngoài và thư giãn.

Tôi là một biên tập viên mạng xã hội. Điều này có nghĩa là tôi quản lý tài khoản trên các mạng xã hội và sản xuất nội dung đa phương diện để đăng lên.

Tôi lên mạng vào mọi lúc, đúng vậy, nhưng tôi không bao giờ cho rằng đó là điều bất thường hay áp lực; điều đó đi cùng với công việc của một nhà báo thời kỹ thuật số và dường như đó là sự phát triển tự nhiên đối với một người dành phần lớn thời gian trong tuổi trưởng thành để lên mạng.

https://baomai.blogspot.com/

Đó là cách tôi từng mô tả bản thân cho đến khi tôi dành một tuần lễ kiểm tra mức độ căng thẳng của mình và nhận thấy rằng nó thật sự rất cao.

Tôi đã dành một tháng qua để lãnh đạo dự án #LikeMinded - một dự án kéo dài một tháng của BBC Future trên mạng xã hội để tìm hiểu những tác động của nó đối với sức khỏe tâm lý của chúng ta, và nó đã khiến tôi phải đặt câu hỏi về mối quan hệ của mình với chiếc điện thoại thông minh.

Bật nó vào buổi sáng và giữ cho nó kết nối là một phần cố hữu của cuộc sống của tôi cũng giống như đồ ăn và quần áo vậy.

Liệu có khi nào thói quen này có liên hệ với lý do tại sao tôi cảm thấy áp lực như vậy?

Để tìm hiểu vấn đề, tôi để mình trở thành đối tượng thí nghiệm trong một tuần và tôi mô tả mức độ căng thẳng của mình cũng như thói quen sử dụng mạng xã hội với cả nhóm.

Tôi cũng đã thuyết phục được các biên tập viên mạng xã hội khác tham gia để hình dung được bức tranh tổng thể hơn về mối quan hệ của chúng ta với chiếc điện thoại, cả bên trong và bên ngoài công việc của chúng ta.

Điều quan trọng là nó giúp tôi so sánh bản thân mình với người khác - và đó có lẽ là điều khiến tôi bị sốc nhiều nhất.

Phép thử

https://baomai.blogspot.com/

Tôi sử dụng ba công cụ theo dõi khác nhau để tìm hiểu sự an lạc của bản thân và cách sử dụng mạng xã hội trong tuần: bao gồm Pip, Moment và Checky.

Pip là một thiết bị nhỏ dùng để đo lường mức độ căng thẳng thông qua đầu ngón tay - cái được gọi là phản ứng điện bề mặt. Moment là ứng dụng theo dõi bạn dành bao nhiêu thời gian cho điện thoại và Checky theo dõi bạn kiểm tra điện thoại bao nhiêu lần một ngày.

Một lưu ý quan trọng ở đây là thí nghiệm này không nhất thiết phải mang tính chất khoa học: vì một lẽ, chúng tôi không có sự kiểm soát và có rất ít người tham gia. 

Toàn bộ cuộc kiểm tra này là để đánh giá bản thân nhiều hơn và để tìm ra điều gì đó mới mẻ về bản thân chúng tôi.

https://baomai.blogspot.com/

Kết quả là tôi là người bị căng thẳng nhiều thứ hai. Tuần lễ mà tôi thực hiện kiểm tra này là một tuần tương đối bình thường về mặt công việc, do đó tôi không biết tại sao tôi ít bị căng thẳng vào thứ Ba và thứ Năm hơn là thứ Hai và thứ Tư.

Thứ Ba có lẽ là do cả nhóm có bữa ăn trưa chung. Tôi dành ngày thứ Bảy đi ra ngoài và dành Chủ nhật ở nhà và mặc dù là không làm việc, tôi vẫn cứ căng thẳng như những thời gian khác trong tuần.

Tôi đã học được ba bài học chính:

1. Không có hiệu ứng cuối tuần

Tôi đã từng ngây thơ cho rằng mức độ căng thẳng sẽ đi xuống vào cuối tuần nhưng điều đó không đúng đối với tôi. Các đồng nghiệp Dhruti và Elie của tôi cũng vậy. 

Trong khi đó, Eleanor, một đồng nghiệp khác, lại rất an nhiên - điều mà tôi cho rằng do các bài tập yoga mà cô ấy thực hành.

https://baomai.blogspot.com/

Một đồng nghiệp khác Mauro Galluzzo làm việc tại BBC Money cũng tham gia vào thí nghiệm nhưng là trong một giai đoạn khác - trong tuần lễ Giáng sinh, là thời gian mà ông ấy làm việc hàng ngày.

Mức độ căng thẳng của ông ấy duy trì như nhau trong suốt quá trình - điều mà tôi lấy làm lạ do Giáng sinh là khoảng thời gian thoải mái hơn. Tuy nhiên, ông ấy kiểm tra trang Facebook của BBC Money hàng ngày.

https://baomai.blogspot.com/
Nhiều biên tập viên mạng xã hội kiểm tra điện thoại khoảng 80 lần mỗi ngày

Kết quả của tôi vào những ngày cuối tuần có thể được giải thích là tôi dành nhiều thời gian rảnh rỗi nối mạng cũng nhiều như lúc tôi làm việc, kiểm tra hộp thư cá nhân, đăng bài lên các tài khoản mạng xã hội cá nhân và đọc lướt qua trang thông tin Facebook.

Vào Chủ nhật, tôi dành ít thời gian nhất trên điện thoại nhưng thay vào đó rất nhiều thời gian trên máy tính.

Vào thứ Bảy tôi dành thời gian trên điện thoại cũng nhiều như trong tuần ngay cả khi tôi đi ra ngoài cả ngày và cả buổi tối.

Như đã thấy, hoạt động mạng xã hội của tôi là một phần quan trọng trong thời gian rảnh rỗi cũng như trong lúc tôi làm việc.

https://baomai.blogspot.com/

Có hai khả năng xảy ra: hoặc là tôi lên mạng để thoát khỏi áp lực, hoặc là việc tôi lên mạng khiến tôi bị áp lực.

Nhiều nghiên cứu cho thấy sự căng thẳng là nguyên nhân gây ra rất nhiều vấn đề sức khỏe thể chất cũng như tinh thần.

Liệu tôi có thể làm nhiều hơn để xả bớt những căng thăng đầu óc vào dịp cuối tuần?

2. Tôi kiểm tra điện thoại quá nhiều

Eleanor kiểm tra điện thoại trung bình khoảng 70 lần một ngày. Điều khó tin là Dhruti chỉ nhìn vào điện thoại vào khoảng bảy hay tám lần một ngày; khả năng trả lời email nhanh chóng của cô ấy khiến tôi cho rằng thay vào đó cô ấy làm việc trên máy tính rất nhiều và tham dự nhiều cuộc họp gặp gỡ trực tiếp.

Nghiên cứu cũng cho thấy người trẻ kiểm tra điện thoại vào khoảng 85 lần một ngày. Do đó, mức của Eleanor là mức trung bình và kết quả tương tự ở Elie cũng vậy.

https://baomai.blogspot.com/

Trường hợp của tôi lại hoàn toàn khác. Vào thứ Bảy tôi vào điện thoại ở con số là 154 lần. Con số trung bình hàng ngày trong tuần làm việc của tôi là 129 lần và vào Chủ Nhật con số này tương đối không đáng kể là 76 lần. Nên nhớ rằng tôi vào điện thoại thường như vậy cũng đồng thời với việc tôi làm việc trên máy tính - trong tuần làm việc tôi vào máy tính ít nhất sáu giờ một ngày.

Tôi vào điện thoại và máy tính nhiều như thế một phần vì tôi nhận được rất nhiều tin báo. Điều hành chín tài khoản mạng xã hội trong công việc và cuộc sống cá nhân có nghĩa là tôi bị ngập đầu. Tôi nói chuyện với bạn bè qua Whatsapp và Facebook Messenger. Tôi thậm chí còn tưởng là tôi cảm thấy hay nghe thấy điện thoại rung nhưng thật ra thì không.

https://baomai.blogspot.com/

Tôi không lo lắng lắm về phát hiện này, vì tôi nhận ra rằng số lần vào điện thoại không tương ứng với thời gian tôi nhìn vào màn hình.

Việc tôi vào điện thoại liên tục là một dấu hiệu của thói quen hơn là một vấn đề tự thân nó.

Vào thứ Ba, tôi dành thời gian cho điện thoại nhiều nhất - 4 giờ 34 phút - nhưng chính là vào những ngày trong tuần tôi kiểm tra điện thoại ít lần nhất và tôi cũng cảm thấy ít căng thẳng hơn bình thường.

Thời gian đọc màn hình là một chuyện khác. Có lúc - Elie Gordon nhìn vào màn hình trong khoảng thời gian khủng là 6 giờ 11 phút mặc dù cô ấy vào điện thoại chỉ có 88 lần.

3. Tôi vào điện thoại để giải thoát

Tôi tự tin rằng phần nhiều thời gian tôi sử dụng mạng xã hội - nhất là vào dịp cuối tuần hay trước khi đi ngủ - tất cả chỉ là để giúp để quên đi những vấn đề và những ưu tư cá nhân.

https://baomai.blogspot.com/

Có lẽ điều này cũng có thể được xem là một phần của chứng nghiện công nghệ, nhưng tôi biết rằng không chỉ có tôi mới như vậy; khi tôi xem xét việc nghiện mạng xã hội thì tôi nhắc tới một nghiên cứu cho thấy việc sử dụng điện thoại thông minh giúp chúng ta cảm thấy hạnh phúc hơn ở một mức độ nào đó.

Tôi thích Twitter bởi vì nó giúp tôi cập nhật tin tức.

Tôi yêu Instagram để xem bạn bè tôi đang làm gì và để rèn luyện kỹ năng chụp ảnh.

Thật ra, việc tôi tìm thấy rất nhiều niềm vui trên chiếc điện thoại có lẽ là lý do khiến tôi thấy công việc của mình trọn vẹn.

Tôi nói chuyện với bà Maggy Van Eijk, Quản lý Mạng xã hội của BBC Three.

https://baomai.blogspot.com/
Maggy Van Eijk 

Maggy vừa xuất bản một cuốn sách về hành trình tìm kiếm hạnh phúc của bà ấy "trong một thế giới bao trùm bởi sự trầm cảm" và tôi hỏi bà ấy làm cách nào mà việc sử dụng mạng xã hội có thể hài hoà với sự an lạc trong tâm hồn.

"Tôi nghĩ rằng trang mạng xã hội của bạn là những gì do chính bạn tạo ra," bà giải thích. Bà ấy từng làm điều mà tất cả chúng ta vẫn làm: bị mắc vào cái bẫy so sánh trên Instagram, giấu mình trên trang thông tin về bạn gái cũ của bạn trai bà ấy. Kể từ đó, bà ấy đã biến trang mạng xã hội của mình thành một không gian an toàn với 'rất nhiều cách thu lượm thông tin quý như vàng' và nghĩ rằng 'nếu anh kéo trang xuống và cảm thấy mình buồn tủi và đáng thương thì anh phải cần làm điều gì đó'.

"Hãy theo dõi những người bạn hâm mộ nhưng đừng có ghen tỵ. Kể từ khi gia nhập vào cộng đồng tìm kiếm sự an lạc tôi đã tìm thấy rất nhiều tâm hồn giống như mình chứ không phải chỉ những người muốn khoe nhẫn đính hôn."

Mặc dù vậy, bà ấy cho rằng mình dành quá nhiều thời gian lên mạng và bà áp dụng kỷ luật với mình vào những lúc nghỉ nhưng lại khó thực hiện nó hàng ngày.

https://baomai.blogspot.com/

Nếu việc dùng mạng xã hội gây ra căng thẳng nhiều như vậy, thì có lẽ những người như tôi nên bắt đầu nghĩ về công việc của mình theo cái cách những người thử rượu chuyên nghiệp nhìn nhận công việc của họ.

Chúng ta đang mất rất nhiều thời gian lên mạng đến nỗi nó gây ra những vấn đề về sức khỏe tâm lý và thậm chí là gây nghiện.

Vậy thì tại sao tất cả những người thử rượu lại không bị nghiện rượu? Họ tìm được cân bằng giữa công việc và cuộc sống, họ có giới hạn và họ hiểu rằng đâu là giới hạn.




Sophia Smith


Phần nhận xét hiển thị trên trang

Sự thờ ơ chính trị của thanh niên Việt Nam


                                               Thanh niên Việt Nam la cà bên ngoài vào buổi tối. Nguồn: Yến Dương
Một tối thứ Năm ẩm ướt, Dương đồng ý tới một quán cà phê ở trung tâm Hà Nội. Đó là một trong những nơi cô thích đi chơi vào những ngày cuối tuần – một trong hàng ngàn quán cà phê mọc lên khắp thủ đô Việt Nam, nơi mà tình trạng thất nghiệp và thiếu không gian công cộng đã tạo ra những cơ hội kinh doanh không ai nghĩ tới. Mặc dù những ngày trong tuần của cô giống như những ngày vô vị và buồn chán (Groundhog Day: Ngày Chuột Chũi). Cô làm việc từ 9 giờ sáng đến 5 giờ chiều như thường lệ ở một trường đại học danh tiếng, ít thay đổi theo thói quen hàng ngày: đều đặn đi làm, về nhà, nghỉ ngơi, tắm giặt và cứ lặp đi lặp lại như thế.
Sáng sớm hôm đó cô đi thi tuyển để làm công chức. Cuộc thi rất quan trọng: một việc làm ở cơ quan nhà nước, tương tự như một “bát cơm sắt”, một sự hứa hẹn về an toàn công việc trong suốt cả cuộc đời sự nghiệp còn lại của một người. Nhưng dường như Dương không mấy bận tâm vì cô biết mình sẽ vượt qua vòng thi tuyển.
Theo chỉ số hiệu quả Quản trị và Hành chính Công năm 2016 khẳng định, chuyện tham nhũng và gia đình trị trong lĩnh vực công ở Việt Nam là “một vấn đề có hệ thống”; các mối quan hệ cá nhân và hối lộ là điều cốt yếu cho những ai muốn theo đuổi nghề nghiệp ở các cơ quan nhà nước.
Những kỳ thi tuyển công chức như vậy được xem như là thủ tục, hơn là một sự thách thức đối với những người Việt trẻ như Dương. Sự giàu có, đỗ đạt cao, các mối quan hệ và nghề nghiệp ổn định: đây là những điều mà đa số tầng lớp trung lưu mới ở Việt Nam đã xác định, Dương được sinh ra trong một gia đình có đặc quyền như thế nên cô có tất cả. Cô quyết định trở thành một công chức cũng giống như lý do cô làm việc ở trường đại học: cô không thể nghĩ đến các lựa chọn nào khác dễ hơn, nhanh hơn hay tốt hơn.
Đặc quyền này có thể dễ dàng sinh ra sự thờ ơ. Dương nói: “Khi mọi thứ đã được bày sẵn cho bạn, bạn thực sự không phải nghĩ gì về tương lai, vì lúc nào cũng sẽ giống như vậy thôi”.
Sự thờ ơ là một căn bệnh
Theo ước tính của Liên Hiệp quốc, năm 2015 một nửa dân số Việt Nam dưới 30 tuổi, nghĩa là thế hệ Y [thế hệ 8x, 9x] có tiềm năng trở thành một lực lượng đáng kể cho sự thay đổi đất nước. Một tổ chức thanh niên lớn nhất nước là Đoàn Thanh niên Cộng sản Hồ Chí Minh đã tích cực tiếp cận các thanh niên Việt Nam để tuyên truyền thông điệp của Đảng Cộng sản Việt Nam (ĐCSVN). Nhưng các lãnh đạo đoàn thanh niên đang ngày càng khó khăn hơn để kết nối với một thế hệ thoải mái với internet, Facebook và điện thoại thông minh – cùng tất cả những trò giải trí quanh họ.
Các chuyên gia nói rằng, các chiến dịch để tuyển thanh niên vào các hoạt động cộng đồng có xu hướng quá cứng nhắc cho sự hứa hẹn hay một động cơ. Bất kể nhiều nỗ lực khác nhau nhằm huy động họ, nhưng thế hệ Y ở Việt Nam hình như vẫn thờ ơ với chính trị.
Năm 2015, tổ chức Hướng tới Minh Bạch (Towards Transparency) – một tổ chức tư vấn phi lợi nhuận và liên lạc chính thức của đất nước với Tổ chức xã hội dân sự toàn cầu Minh bạch Quốc tế (Transparency International) – đã phỏng vấn 1.110 người Việt Nam từ 15 đến 30 tuổi, cho cuộc Điều tra về sự liêm chính của Thanh niên Việt Nam. Họ nhận thấy rằng, 74% số người được hỏi có rất ít hoặc không có thông tin gì về các sáng kiến ​​chống tham nhũng, 45% thanh thiếu niên có học thức cho rằng, báo cáo hành vi tham nhũng là vô ích. Đây là những phát hiện đáng lo ngại, đặc biệt là xếp hạng Việt Nam khá thấp trong Chỉ số Nhận thức Tham nhũngnăm 2016 của Tổ chức Minh bạch Thế giới.
Sự thờ ơ và chẳng cần biết này vượt lên trên vấn đề tham nhũng: nghiên cứu cho thấy, giới trẻ trung lưu Việt Nam thể hiện sự quan tâm đến tiêu dùng, hoạt động giải trí, duy trì và đạt được vị thế xã hội, có ý nghĩa với họ hơn là chính trị.
Điều này đã được giải thích trong bài báo “Giới Thanh niên Trung lưu có nghề nghiệp, thời hậu cải cách ở Việt Nam: Đồng nhất, liên tục và thay đổi” như là kết quả của sự tập hợp giữa mối quan hệ của tầng lớp trung lưu với nhà nước và chủ nghĩa tư bản toàn cầu. Giới trung lưu Việt Nam, những người có được cuộc sống khá giả sau những cải cách kinh tế từ giữa thập niên 1980, qua nhiều điều, giống với tầng lớp trung lưu ở nhiều nước khác, đặc biệt là trong các lĩnh vực như định hướng tiêu dùng và chứa đựng những khát vọng cho sự phát triển cá nhân và nghề nghiệp, nhưng cũng có những mối quan hệ chặt chẽ với nhà nước Việt Nam. Với đặc quyền và những lợi thế vật chất, có quan hệ với hiện trạng chính trị, giới trẻ trung lưu Việt Nam có khuynh hướng biểu lộ những đặc điểm của thanh thiếu niên trung lưu khác mà không có ý thức chính trị phù hợp hoặc sự tham gia.
Dương thừa nhận rằng cô không có ý kiến về cơ cấu chính trị ở Việt Nam, cũng như về bất kỳ nhà lãnh đạo nào của đất nước này. Đối với cô, bỏ phiếu cho các hội đồng nhân dân địa phương, chẳng khác nào việc thực hành sự lựa chọn ngẫu nhiên giữa một khuôn mặt không quen thuộc với một khuôn mặt khác.
Một khi bạn có đặc quyền không cần lo nghĩ, bạn cũng không cần phải suy nghĩ
Cô cũng nói rằng mình không quan tâm đến tham nhũng tràn lan, tranh chấp đất đai ở địa phương, các sự kiện quan trọng như Hội nghị thượng đỉnh về Hợp tác Kinh tế Châu Á – Thái Bình Dương gần đây, hoặc thậm chí các vấn đề quốc tế như là nhiệm kỳ của tổng thống phân cực Donald Trump (cô có nghe tên ông nhưng không biết những gì mà ông ta đang làm).
Cô hỏi: “Tại sao tôi phải bận tâm? Một khi bạn có đặc quyền không phải suy nghĩ, bạn không cần phải [suy nghĩ]”.
Không chỉ mình cô, Dương nói rằng các đồng nghiệp của cô tại trường đại học – nhiều người đang được đào tạo để trở thành giáo sư chính quy – đều giống nhau. “Chúng tôi để ý các tin hàng đầu nếu chúng xuất hiện trên Facebook hoặc trên trang tin tức, nhưng chúng đơn giản chỉ là những chủ đề mang ra tán gẫu tại nơi làm việc. Những vấn đề đó nhanh chóng biến mất khi có cái gì đó khác thay vào để nói …  Hơn nữa, còn nhiều chuyện khác làm xao lãng mấy tin kia”.
Phản đối qua Facebook
Hoàng Đức Minh khi mới 18 tuổi, anh đã làm giám đốc chương trình của đề án nâng cao nhận thức về biến đổi khí hậu. Sau đó, anh thành lập trang Wake it Up (Đánh thức nó dậy), một khởi động nhắm tới việc làm cho nó có khả năng xảy ra, thông qua các hoạt động xã hội. Gần đây Minh đã tham gia vào chiến dịch giúp bảo vệ 6.700 cây xanh ở Hà Nội bằng cách vận động hàng trăm người xuống đường biểu tình.
Minh nói: “Tham gia các hoạt động xã hội không chỉ là mối quan tâm, mà còn là cơ hội để tôi phát triển các kỹ năng cá nhân của mình. Điều quan trọng là tìm ra những tiếng nói đủ mạnh để bắt đầu cùng nhau làm việc”.
Sự giận dữ của công chúng và phong trào bảo vệ 6.700 cây xanh này đánh dấu một bước thay đổi đáng kể trong việc tham gia của người dân Việt Nam, cho thấy rõ khả năng tác động của việc huy động quần chúng thông qua mạng xã hội.
Giống như nhiều nước khác, các diễn đàn mạng xã hội như Facebook đã thu hút được sự chú ý ở Việt Nam như là nguồn thông tin chính của thế hệ Y. Theo Reuters, có 52 triệu tài khoản Việt Nam đang hoạt động, nằm trong top ten, mười nước đứng đầu về số người sử dụng Facebook. Sự phổ biến của mạng xã hội chứng tỏ nó trở thành công cụ góp phần chính trong sự thay đổi xã hội mà Bộ Thông tin và Truyền thông đầu năm nay đã yêu cầu Facebook, Google và YouTube xóa và chặn nội dung được nhà nước cho là “độc hại”. Google đã tuân theo phần nào, đồng ý chặn 1.500 trong số hơn 2.000 video trên YouTube mà chính phủ muốn xóa.
Tương tự như Wake it Up, nhiều sáng kiến ​​xã hội bắt đầu từ các tổ chức phi chính phủ như Live and Learn, ISEE và Viet Pride đã vươn tới thế hệ Y qua Facebook. Sự phát triển của các mạng xã hội đã cung cấp một diễn đàn cho thanh thiếu niên với mong muốn được lắng nghe, lấp đầy khoảng trống do thiếu những không gian được thừa nhận chính thức.
Các phản hồi cũng khác nhau dựa trên nguyên nhân. Như vấn đề môi trường và bình đẳng giới LGBTQ (đồng tính, song tính, chuyển giới), đã có được sức hút ở Việt Nam. Các vấn đề khác như – tham nhũng, giới tính, quyền của các dân tộc thiểu số, quyền tự do ngôn luận – vẫn chưa nhận được nhiều sự chú ý; một dấu hiệu cho thấy một số vấn đề được coi là chính trị, và do đó, nhạy cảm hơn so với những vấn đề khác. Tuy nhiên, rủi ro của hoạt động xã hội trên mạng, thậm chí đối với những nguyên nhân “hấp dẫn” hơn, là sự nuôi dưỡng vô ý của “sự tích cực tham gia một cách lười biếng” (ND: như ký thỉnh nguyện thư trên mạng, bấm like trên Facebook…), làm giảm các hoạt động chính trị và xã hội đối với các sự kiện truyền thông mạng.
Cô Bùi Trà My là một giáo viên trẻ dạy văn hoá và truyền thông ở Trường Olympia Hà Nội, đã viết một số bài nghiên cứu về sự tham gia của thanh niên trên mạng xã hội. Cô tin rằng các mạng xã hội đã thay đổi cách nghĩ của những người trẻ về sự tham gia; hoạt động trực tuyến có thể bị nhầm lẫn với hoạt động thực sự. Cô nói: “Bạn có thể ký thỉnh nguyện thư trên mạng petitiononline.com và yên chí rằng bạn đã hoàn thành nghĩa vụ công dân. Nó cũng quá dễ dàng, chỉ cần nhấp chuột, gia nhập nhóm và kết nối Facebook”.
Cô nói thêm: “Nhưng sự quan tâm đến các vấn đề chính trị và xã hội không phải là trách nhiệm, mà nó là một nhu cầu. Và các hành động chỉ diễn ra khi người ta nhận thức được rằng các vấn đề đó có thể ảnh hưởng trực tiếp đến họ”.
Một thế hệ bị kẹt trong sự quá độ
Có nhiều lý do khiến thanh niên Việt Nam không tham gia chính trị. Tri Phương là một nhà nghiên cứu của Đại học Yale, từng nghiên cứu về văn hóa thanh thiếu niên và sự tham gia của giới trẻ vào mạng xã hội ở Việt Nam. Ông nói rằng, hệ thống giáo dục hiện nay đã không đáp ứng được nhu cầu của thanh niên muốn thể hiện chính mình, hoặc khuyến khích họ tham gia tích cực vào các hoạt động công dân. Trong khi đó, họ có thể nhận thức được các vấn đề của xã hội, nhiều người thiếu động lực để tìm kiếm các giải pháp vì họ cảm thấy mình bị loại ra khỏi quá trình ra quyết định.
Thanh niên Việt Nam không tham gia chính trị, đơn giản bởi vì nó không có ý nghĩa đối với cuộc sống của họ”.
Ông nói: “Những người trẻ tuổi đứng lên khi cảm thấy quyền của mình bị phủ nhận. Điều này rõ ràng đã xảy ra ở một số nơi trên thế giới, chẳng hạn như Phong trào Chiếm đóng (Occupy Movement) hoặc Mùa Xuân Ả Rập. Nhưng trong những bối cảnh đó, đã xảy ra đàn áp dữ dội hoặc những người trẻ tuổi cảm thấy bị tước quyền bỏ phiếu từ thể chế xã hội. Họ bắt đầu làm chính trị vì họ cảm thấy tức giận và họ không còn lựa chọn nào khác”.
Ông nói thêm: “Ở Việt Nam, tôi nghĩ rằng chừng nào những người trẻ tuổi còn có các lựa chọn khác để không quan tâm tới, [nếu không thì] nó cho phép sự thỏa mãn về tham gia chính trị. Thanh niên Việt Nam không tham gia chính trị, đơn giản là vì nó không có ý nghĩa gì đối với cuộc sống của họ”.
Dương, Minh và Mỹ ở cùng độ tuổi, có những đặc điểm chung là cả ba đều trẻ, sống ở thành thị và có giáo dục. Nhưng họ có những quan điểm khác nhau đối với xã hội, chứng tỏ có nhiều sự phức tạp trong tầng lớp trung lưu mới ở Việt Nam.
Mỹ nói: “Tôi sinh ra trong giai đoạn chuyển đổi kinh tế, chứng kiến ​​những thăng trầm của tổ chức xã hội, sự tái phát minh của nhiều giá trị và ảnh hưởng của nhiều luồng văn hoá vào thế hệ của tôi. Bị mắc kẹt trong những thay đổi như vậy, khiến tôi cảm thấy bị thôi thúc để biết nhiều hơn, và để nghiên cứu phát triển xã hội”.
Minh là nhà hoạt động chính trị, anh lạc quan về sự đóng góp của thế hệ mình đối với xã hội. Anh nói: “Hơn bảy năm qua, đã có những thay đổi lớn trong giới trẻ. Tôi vẫn nghĩ rằng thanh thiếu niên thành thị đóng vai trò cơ bản trong hoạt động xã hội ở Việt Nam. Trong bối cảnh như đất nước ta, khi bạn xem xét chất lượng giáo dục, cũng như các điều kiện chính trị hoặc kinh tế, cũng không khó để hiểu tại sao những người trẻ tuổi lại dành ít thời gian hơn cho các vấn đề xã hội và dành nhiều thời gian hơn cho những trò tiêu khiển khác”.
Anh nói thêm: “Công việc của các nhà hoạt động xã hội có thể so sánh với công việc của một nhân viên bán hàng. Bạn cần có khả năng để bán [nguyên nhân của bạn] để mọi người cảm thấy có hứng thú để hoàn thành trách nhiệm dân sự. Bạn không thể mong đợi xã hội tự nó trở nên tốt đẹp hơn, hoặc để cho những người trẻ tuổi năng động hơn”.
Trở lại quán cà phê, Dương nói rằng cô chưa bao giờ nghe nói về phong trào bảo vệ 6.700 cây xanh, hoặc bất cứ hoạt động xã hội nào tương tự. “Tôi thực sự không tin tưởng vào hoạt động trên Facebook vì có rất nhiều sự kiện giả mạo được tạo ra như clickbait”. (Mồi nhử nhấp chuột, gây sự chú ý của độc giả khi bấm vào link: ND).
Cô ấy lặng thinh khi được hỏi về công việc mơ ước của mình. Cô nói: “Tôi cảm thấy bất an với mọi thứ. Đã có những lúc tôi nghĩ đến chuyện thôi việc vì tôi đang là một cô giáo, điều đó sẽ ảnh hưởng đến học sinh của tôi. Nhưng tôi đã phụ thuộc vào sự che chở quá mức của cha mẹ mình và tôi nghĩ rằng mình không đủ can đảm để thay đổi”.
Dịch giả: Trúc Lam
1-12-2017
____
Tác giả: Dương Yến là một nhà báo và viết phóng sự ở Hà Nội, Việt Nam. Cô tốt nghiệp Thạc Sĩ về Truyền thông tại Đại học Vaasa (Phần Lan), cô viết về hiện thực của văn hóa đương đại. Đọc thêm các bài viết của cô tại: duoyen.com, liên hệ với cô tại yen.ddb@gmail.com.

Phần nhận xét hiển thị trên trang

làm gì với hai cái Tết, dương lịch và âm lịch (thời điểm 2018)

Tiếp câu chuyện tồn tại hơn nửa thế kỉ: làm gì với hai cái Tết, dương lịch và âm lịch (thời điểm 2018)

Riêng chỉ trên không gian blog, thì cũng đã tới cả chục năm cùng một chủ đề này. Cứ đến khoảng đầu mỗi năm (tháng 1 và tháng 2 dương lịch) thì tự nhiên sôi động trở lại. Thật ra, thì đã bắt đầu từ thập niên 1960. Tức cũng đã hơn cả nửa thế kỉ rồi. 

Tính đến đầu năm 2017, thì đã tập hợp ở đây.

Từ đây là bàn luận ở thời điểm năm 2018.

Cập nhật dần.

Tôi đã nêu quan điểm của mình từ hơn 10 năm trước: không bỏ Tết, mà nhập Tết âm lịch vào Tết dương lịch, tức nhập 2 cái Tết vào làm 1 cái Tết duy nhất. Vẫn được nghỉ dài ngày và duy trì các phong tục như cũ.


---





TƯ LIỆU CẬP NHẬT


.


1.

Chủ tịch FPT làm tế lễ trời đất cầu phúc lành

Thanh Tùng - Đức Anh | 
Chủ tịch FPT làm tế lễ trời đất cầu phúc lành

Thông tin từ FPT cho hay, sáng nay 9/2/2018, Chủ tịch FPT Trương Gia Bình cùng lãnh đạo các công ty thành viên đã thực hiện nghi thức Tế lễ đất trời nhằm báo cáo kết quả đạt được năm qua, cầu mong những điều tốt lành, may mắn trong năm mới.

Theo thông tin từ trang tin của FPT, từ 8h sáng nay, lãnh đạo tập đoàn và các công ty thành viên cùng người FPT đã có mặt tại sảnh tòa nhà FPT Cầu Giấy, Hà Nội, để tham gia lễ tế trời đất.
Ngay sau phần lễ, các CBNV di chuyển đến Trung tâm Văn hóa Thanh Xuân, Hà Nội, để tham gia phần hội của Hội làng diễn ra lúc 9h30 cùng ngày.
Lễ tế trời đất là một phần không thể thiếu của Hội làng truyền thống FPT. Đây là phần mở màn cho Hội làng diễn ra tại sảnh 0 tòa nhà FPT Cầu Giấy với nghi lễ dâng hương của các lãnh đạo FPT để cầu chúc thịnh vượng, thanh bình và may mắn.
Chủ tịch FPT làm tế lễ trời đất cầu phúc lành - Ảnh 1.

Mở đầu cho không khí thiêng liêng của buổi lễ tế trời đất, ông Trương Quý Hải, Ban Văn hóa - Đoàn thể FPT, người dẫn tế của buổi lễ, đã đọc bản báo cáo tình hình kinh doanh của FPT trong năm 2017 và cầu cho năm mới 2018 sẽ an lành, phát tài và hạnh phúc.
Chủ tịch FPT làm tế lễ trời đất cầu phúc lành - Ảnh 2.
Lễ tế trời đất là một phần không thể thiếu của Hội làng truyền thống FPT. Đây là phần mở màn cho Hội làng diễn ra tại sảnh 0 tòa nhà FPT Cầu Giấy với nghi lễ dâng hương của các lãnh đạo FPT để cầu chúc thịnh vượng, thanh bình và may mắn.
Chủ tịch FPT làm tế lễ trời đất cầu phúc lành - Ảnh 3.
Dẫn đầu đoàn tế lễ là Chủ tịch FPT Trương Gia Bình cùng TGĐ Bùi Quang Ngọc, PTGĐ Đỗ Cao Bảo và thành viên Hội đồng Sáng lập FPT Lê Quang Tiến cùng lãnh đạo của các công ty thành viên.
Chủ tịch FPT làm tế lễ trời đất cầu phúc lành - Ảnh 4.
Buổi lễ tế trời đất thu hút sự tham dự của hơn 100 CBNV FPT. Ai cũng mong muốn được tham gia vào không khí thiêng liêng của buổi lễ để cầu mong những điều tốt lành cho năm mới.
theo ICTNews
http://soha.vn/chu-tich-fpt-lam-te-le-troi-dat-cau-phuc-lanh-20180210180533922.htm
Từ Giao blog

Phần nhận xét hiển thị trên trang

50 năm từ Tết Mậu Thân đến Mậu Tuất


>> Một nền truyền thông chỉ trọng nước sơn?
>> 'Záo Zụk' vào đề thi Ngữ văn: Khi nhà trường 'ăn theo' mạng xã hội
>> Giáo sư Trần Ngọc Thêm: Bệnh ưa thành tích và bệnh giả dối trong giáo dục rất nặng


Nguyễn Viện

















BBC - Vào những ngày chuẩn bị đón năm mới này, một lần nữa dư luận lại dậy sóng vì câu chuyện của 50 năm trước, biến cố Mậu Thân 1968.

Vào tuổi 81, một nhân vật gắn liền với sự kiện gây nhiều tranh cãi này, nhà văn Hoàng Phủ Ngọc Tường chính thức lên tiếng về sự liên quan của mình trong cuộc thảm sát đau thương ở Huế, khiến hàng ngàn người chết.

Theo lá thư ông Tường viết, ông xác nhận không có mặt ở Huế trong cuộc "Tổng tiến công và nổi dậy", nhưng thừa nhận mình đã nói dối như một nhân chứng. Và kẻ làm chứng gian này xin được tha thứ vì lỗi lầm đáng xấu hổ ấy.

Vì sao mỗi năm đến Tết lại bị hỏi?

Vào khoảng năm 2002, nhân dịp tham dự Festival Huế, tôi đã đến nhà ông Tường và làm cuộc phỏng vấn ông cho một tập sách về một số nhân vật trong lãnh vực văn hóa nghệ thuật, do nhiếp ảnh gia Dương Minh Long tổ chức thực hiện (đến nay cuốn sách này vẫn chưa in).

Điều tôi muốn biết nhất về Hoàng Phủ Ngọc Tường là vai trò của ông như thế nào trong tết Mậu Thân ở Huế.

Và tôi đã hỏi. Với sự tức giận, mất bình tĩnh, ông đã gay gắt:

"Tại sao cứ mỗi dịp lễ lạc hay Tết nhất, người ta lại mang tôi ra chửi?"

Rồi ông cho tôi biết, ông không có mặt ở Huế tết năm đó. Tôi tin ông. Sau này, tôi cũng hỏi một người bạn, vốn là một đội trưởng trong ba đội Thanh Niên Tuyên Truyền do Thành ủy Huế thành lập, xác nhận ông Tường không về Huế.

Giờ đây, mặc dù ông Tường đã "tự thú", nhưng dường như dư luận vẫn không tha thứ cho ông.

"Dư luận" có ác không? Và ông có đáng được tha thứ không?

Dù thế nào, một lần nữa, chúng ta lại chứng kiến sự chia rẽ sâu sắc giữa những người Việt.

Có lẽ, ông Hoàng Phủ Ngọc Tường và một số bạn bè ông đã tự biến thành vật tế thần cho nỗi oán thù chồng chất, từ quá khứ đến hiện tại, qua những phát biểu đầy chất tuyên giáo của ông, trong khi kẻ đích thực gây ra cuộc thảm sát Mậu Thân vẫn im lặng.

Lịch sử Việt Nam có hai lần bị chia cắt. Lần một, khoảng từ 1600 - 1777 giữa hai thế lực của hai dòng họ, Trịnh ở phía Bắc và Nguyễn ở phía Nam, phân cách qua sông Gianh.

Lần hai, 1954 - 1975 giữa hai thế lực cầm quyền theo đuổi lý tưởng độc tài Cộng sản và lý tưởng tư bản tự do, phân chia theo dòng Bến Hải.

Dù nhân danh chính nghĩa nào, thực chất các cuộc chiến tranh đều được dẫn dắt bởi những tham vọng chính trị cá nhân hay tập đoàn.

Cả hai giai đoạn lịch sử ấy đều để lại nhiều đau thương, mất mát. Nhưng trải nghiệm lịch sử không làm người Việt Nam khôn ngoan hơn.

Không thể phủ nhận khát vọng thống nhất là chính đáng, nhưng chiến tranh không phải là giải pháp duy nhất.

Tinh thần anh em ở đâu?

Cho đến nay đã không ít tài liệu cho chúng ta thấy, người Việt Nam đã tự chọn vai trò làm xung kích cho cho các thế lực quốc tế, thay vì ngồi lại với nhau trong tinh thần anh em.

Đất nước đã thống nhất trên 40 năm, nhưng chúng ta cũng không thể phủ nhận, sự chia rẽ giữa những con người Việt Nam càng ngày càng sâu. Điều này, trách nhiệm của nhà cầm quyền, những người chiến thắng, không hề nhỏ.

Dưới mắt của những người thuộc bên còn lại, nhà cầm quyền chưa bao giờ làm điều gì thực tâm để xóa bỏ hận thù, khi hàng năm họ vẫn ăn mừng chiến thắng rầm rộ và vẫn tiếp tục đón nhận "chiến lợi phẩm" hàng chục tỉ đô la qua kiều hối.

Những người bày tỏ bất đồng chính kiến vẫn bị trấn áp và bỏ tù.

Tất cả những ai ưu tư về vận mệnh quốc gia đều không khỏi lo lắng về hiểm họa Hán hóa. Nhưng tất cả những ai yêu nước không đúng đường lối Đảng CS đều là đối tượng "phản động".

Chủ nghĩa Cộng sản đã phá sản trên toàn thế giới, nhưng Đảng Cộng sản Việt Nam chưa bao giờ nhìn nhận sai lầm của mình trong việc thực hiện chủ nghĩa ấy cũng như hệ lụy của nó trong cuộc chiến tranh vừa qua.

Quả thật, chỉ có mơ mới nghĩ nhà cầm quyền đủ dũng cảm và sáng suốt công nhận sai lầm.

Nhưng nếu không nhìn nhận sai lầm để bắt đầu lại, hàn gắn vết thương chiến tranh, nối lại lòng người… thì cũng không có cách nào khác để hòa giải, xóa bỏ hận thù.

Ở góc độ từng cá nhân, ông Hoàng Phủ Ngọc Tường cũng như những người bị nêu tên khác đã làm gì sau trách nhiệm quá khứ của họ?

Câu trả lời chỉ có thể đến từ chính họ.

Trong phạm vi nhỏ những người tôi quen biết, tạm gọi trí thức, dường như tôi cũng không nhìn thấy sự áy náy lương tâm nào.

Họ vẫn coi quá khứ của họ trong cuộc chiến vừa qua là một cuộc trường chinh hào hùng như một tất yếu của thời thế.

Lịch sử cần được soi sáng không chỉ bằng sự thật mà còn cần cả lương tri. Không nhìn thấy sai lầm, không thể tránh tiếp tục lầm lạc.


Phần nhận xét hiển thị trên trang