Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Thứ Bảy, 27 tháng 1, 2018

Làng Vũ Đại lo mất nghề kho cá



Làng Vũ Đại lo mất nghề kho cá
Giá cá kho Vũ Đại cao là vậy nhưng nhiều người dân trong làng tỏ ra lo lắng nguy cơ mất nghề phần vì bị sao chép công thức kho, cá kho Vũ Đại giả; phần vì thế hệ trẻ trong làng không mấy mặn mà với...
Nhắc đến mâm cơm ngày Tết ở Miền Bắc ngoài bánh chưng, dưa hành, thịt đông, không thể không nhắc tới món cá kho. Món ăn đặc sản này cùng với những áng văn chương bất hủ của nhà văn liệt sĩ Nam Cao đãgóp phần tạo nên tên tuổi của làng Vũ Đại (nay là xã Hòa Hậu, huyện Lý Nhân, tỉnh Hà Nam).
Tìm đến làng Vũ Đại những ngày giáp Tết, phóng viên Người Đồng Hành có dịp chứng kiến không khí người dân gấp gáp chuẩn bị vận chuyển những lô cá kho vừa mới ra lò đến các tỉnh.
Ông Trần Duy Khuyến- xóm 11 xã Hòa Hậu, một hộ kho cá lâu năm cho hay những ngày gần đây khách liên tục gọi điện giục do đơn hàng quá nhiều.
"Năm nào cũng vậy, thời điểm giáp Tết bao giờ cũng là tháng cao điểm nhất, có khách đặt ngày từ đầu tháng 12 (âm lịch). Khách chủ yếu là các công ty đặt với số lượng lớn để đi biếu nên tình trạng "quá tải" là chuyện bình thường", ông Khuyến cho hay.
Sở dĩ món cá kho của làng Vũ Đại được nhiều người ưa chuộng là do người chế biến trong làng đã giữ được trọn vẹn công thức kho truyền thống. Không giống với những nơi khác, cá kho Vũ Đại có màu vàng hấp dẫn, thịt cá chắc, còn xương cá lại mềm ra đến mức có thể ăn được.
 Làng Vũ Đại lo mất nghề kho cá - Ảnh 1.
Nguồn: Internet
"Có khi một ngày cơ sở chúng tôi phải kho đến vài trăm nồi cá, hoạt động gần như 24/24. Nhân công phải thay nhau thức qua đêm để điều chỉnh lửa cho phù hợp vì đặc thù cá phải kho trong vòng từ 14-16 tiếng đồng hồ", ông Khuyến cho biết thêm.
Cũng chính vì cường độ làm việc lớn và công việc vất vả, phải chịu nhiều khói bếp mà mức lương các chủ hộ trả cho nhân công trong những ngày cao điểm khá hậu hĩnh từ 500.000 đến 600.000 đồng/ngày.
 Làng Vũ Đại lo mất nghề kho cá - Ảnh 2.
Giá của một niêu cá làng Vũ Đại giao động từ 500.000 - 1.000.000 đồng/nồi, thậm chí có nồi cá lên tới 2.000.000 đồng.
Lý giải tại sao cá kho có giá "trên trời" như vậy, ông Khuyến chia sẻ: "Làm cái nghề này chủ yếu chúng tôi "lấy công làm lời" vì để làm nên một nồi cá kho chuẩn cần mất rất nhiều công và tỉ mỉ, thức thâu đêm là chuyện bình thường. Hơn thế nữa tiền cá nguyên liệu cũng đã rất đắt, chưa kể tiền sườn, thịt ba chỉ".
Theo tìm hiểu của chúng tôi, giá một nồi cá kho trọng lượng 1 kg trung bình khoảng 500.000 đồng, trong đó, chi phí nguyên liệu bao gồm cá trắm đen, thịt ba chỉ, sườn, nước cốt dừa, tương cua, mía...và nhân công lên tới 290.000 đồng.
Điêu đứng vì cá kém chất lượng
Bà Trần Thị Mùi, chủ một cơ sở kho cá cho hay những năm gần đây số lượng đơn hàng giảm dần. Nguyên nhân được cho là do giá bán cao, một số cơ sở ở làng lân cận thậm chí ở các tỉnh khác sử dụng cá trắm cỏ thay cá trắm đen rồi gắn mác cá kho Vũ Đại gây ảnh hưởng đến thương hiệu món cá truyền thống này.
Được biết, 1 kg cá trắm đen có giá khoảng 150.000-180.000 đồng/kg trong khi cá trắm cỏ có giá chỉ bằng một nửa. Như vậy, chủ cơ sở đã rút đi được phần lớn chi phí nếu "đánh tráo" cá nguyên liệu tuy nhiên chất lượng lại giảm đi nhiều.
Nếu không phải là người sành ăn thì nhìn từ phía ngoài khó có thể phân biệt cá trăm đen và cá trắm cỏ sau khi đã kho, cách duy nhất là trực tiếp ăn thử.
Thịt cá trắm cỏ kho thường bị nhão ngay cả khi đã kho 16 tiếng, không thơm, không có vị ngọt đặc trưng do nuôi bằng cám và chỉ trong khoảng 6 tháng. Trong khi đó, cá trắm đen thịt chắc và ngọt hơn do được nuôi bằng ốc trong vòng 2 năm.
"Những năm gần đây chủ yếu là khách quen đặt hàng do họ đã quen với chất lượng cá chứ khách lạ không nhiều", bà Mùi chia sẻ.
Không chỉ riêng mình bà Mùi, đây là tình cảnh chung của làng Vũ Đại trong vài năm trở lại đây. Nhiều hộ kho cá nhỏ lẻ không trong làng thậm chí phải bỏ nghề vì cá kho giả.
"Nếu muốn mua cá chuẩn chỉ có cách trực tiếp đặt ở làng Vũ Đại hoặc tìm đến cơ sở uy tín", bà Mùi nói thêm.
Nỗi lo mất nghề
Giá cá kho Vũ Đại cao là vậy nhưng nhiều người dân trong làng tỏ ra lo lắng nguy cơ mất nghề phần vì bị sao chép công thức kho, cá kho Vũ Đại giả; phần vì thế hệ trẻ trong làng không mấy mặn mà với nghề này.
Ông Trần Duy Khôi, một nghệ nhân kho cá lâu năm cho biết: "Thanh niên trong làng chủ yếu đi làm ăn xa, đi học hoặc đi làm ở các công ty may trong làng, số còn lại là buôn bán nên cũng ít quan tâm đến cái nghề này".
"Sau này thế hệ chúng tôi mất chắc món cá kho cũng theo chúng tôi xuống mồ", ông Khôi ngậm ngùi chia sẻ.
Hơn thế nữa, các đơn đặt hàng cá kho chỉ mang tính thời vụ, thường chỉ tập trung nhiều vào dịp Tết phục vụ cho làm quà biếu còn trong năm số lượng khách đặt kho cá cũng lẻ tẻ do giá thành vẫn còn khá cao, chưa phục vụ được đại chúng.
Trước tình hình trên một số cơ sở bắt đầu tính đến việc xây dựng trang web để quảng bá thương hiệu, chủ động tìm đến khách hàng thay vì bán hàng theo hình thức người này giới thiệu cho người khác như trước đây.
Ông Khôi chia sẻ "Ý tưởng xây dựng website quảng bá cá kho trên internet được chúng tôi triển khai trong năm 2017. Bên cạnh đó, chúng tôi cũng đang cố gắng điều chỉnh giá sao cho phù hợp túi tiền với người tiêu dùng.
Cũng nhờ vậy mà số lượng đơn đặt hàng năm nay cũng khá hơn so với mọi năm. Hy vọng cách tiếp cận mới này sẽ giúp thương hiệu cá kho Vũ Đại được nhiều người biết đến hơn nữa và giới trẻ trong làng cũng sẽ hứng thú hơn với nghề này".
Theo Đức Quỳnh / NDH
Phần nhận xét hiển thị trên trang

- Một dân tộc bạc phúc là khi người ta nghĩ rằng đá banh thắng là thắng tất cả !!

MỘT DÂN TỘC VÔ PHÚC... ĐẶT CẢ CHÂU Á DƯỚI CHÂN

MỘT DÂN TỘC VÔ PHÚC...
Duy Phạm 

- Một dân tộc bạc phúc là khi người ta nghĩ rằng đá banh thắng là thắng tất cả !! Thậm chí còn cởi đồ đua xe lạng lách để ăn mừng. Tuyệt nhiên trong đám đó, không có bất cứ đứa nào cởi trần phản đối giá xăng, thay vì không đi bão để tiết kiệm chi phí. Chỉ thắng đá banh vòng loại là lý do duy nhất để tụi mầy dám xuống đường mà đòi đặt cả châu Á dưới chân ??


Trong hình ảnh có thể có: 2 người
Trong hình ảnh có thể có: một hoặc nhiều người
Việt Nam đặt cả châu Á dưới chân ??

Việt Nam đặt cả châu Á dưới chân ?? Mầy có bị điên không Ngô Trà ?? Qua Nhật qua Nam Hàn mà xem đất nước người ta đã cách xa mình bao nhiêu thế kỷ. Khi trẻ em bên đây phải đi bán vé số, thì nước người ta đã được ăn học miễn phí.


Khi người già phải đi móc bọc, lụm ve chai thì nước người ta lấy tiền thuế để lo an sinh cho họ.

Khi hệ thống xe lửa bên đây còn đang tính ngưng thi công, thì nước người ta đã vận hành từ kiếp nào.

Khi tài xế phải nghĩ mọi cách để chống BOT thì bên Campuchia đã bỏ trạm BOT cuối cùng.

Khi đất nước này không làm nổi một con ốc vít, thì Campuchia lại một lần nữa tự sản xuất ô tô.

Khi những người dân nơi đây nghe đến chính trị là muốn đột qụy, thì Myanmar đã bắt đầu chuyển mình để phát triển sau khi chuyển từ độc tài sang dân chủ.

Và cũng chính khi người dân nơi đây xuống làm loạn đường phố vì nghĩ rằng mình "vô địch", formosa vẫn ngày đêm xả thải, nợ công vẫn tiếp tục tăng, cây xanh tiếp tục bị đốn hạ, xã hội băng hoại, đạo đức thối nát, nước Việt vẫn tiếp tục đi lùi so với sự văn minh của Nhân loại.

Chỉ thắng đá banh vòng loại là lý do duy nhất để tụi mầy dám xuống đường mà đòi đặt cả châu Á dưới chân ??

Thật buồn cười !!
(NQ)

Trong hình ảnh có thể có: 5 người, mọi người trên sân khấu và ngoài trời
Trong hình ảnh có thể có: một hoặc nhiều người, xe môtô và ngoài trời
Trong hình ảnh có thể có: 1 người, đang ngồi và đám đông
Trong hình ảnh có thể có: 2 người, mọi người đang ngồi và đám đông


Phần nhận xét hiển thị trên trang

Bộ trưởng Mỹ thắp hương chùa Trấn Quốc để gửi thông điệp gì?


“Bản thân chữ ‘Trấn Quốc’ liên quan đến việc bảo vệ đất nước và lãnh thổ của Việt Nam đặc biệt trong bối cảnh có các mối đe dọa đặc biệt từ phương Bắc. Tôi nghĩ chuyến thăm ngôi đền của ông Mattis còn để gửi đi thông điệp là Hoa Kỳ có thể tăng cường hợp tác với Việt Nam để giúp Việt Nam bảo vệ tốt hơn lãnh thổ và quốc gia của mình giống như ý nghĩa của tên ngôi đền đó. Lê Hồng Hiệp, viện Nghiên cứu ĐNÁ ISEAS-Ysof Ishak nói.
Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ (giữa) dâng hương tại chùa 
Trấn Quốc hôm 25/1. (Ảnh chụp màn hình ZingNews)
Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ James Mattis đã dành riêng thời gian trong chuyến thăm chính thức 2 ngày tới Hà Nội để thăm viếng ngôi chùa cổ nhất tại thủ đô của Việt Nam.

Giữa các cuộc gặp với Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng, Chủ tịch nước Trần Đại Quang và Bộ trưởng Quốc phòng Ngô Xuân Lịch hôm 25/1, Bộ trưởng Mattis đã tới thắp hương tại chùa Trấn Quốc, một trong những ngôi chùa cổ nhất Việt Nam trên Hồ Tây ở Hà Nội.

Hồ Tây là nơi gần chỗ máy bay của Thượng nghị sĩ John McCain bị bắn rơi vào năm 1967 trong chiến tranh Việt Nam. Lúc bấy giờ ông McCain là một phi công của Hải quân Mỹ. Ông McCain bị áp giải từ hồ Trúc Bạch và giam tại nhà tù Hỏa Lò cho tới khi được thả vào năm 1973.


Trong chiến tranh Việt Nam, máy bay của Thượng nghị sỹ John McCain, lúc đó là phi công của hải quân Hoa Kỳ bị bắn rơi trên Hồ Tây cách chùa Trấn Quốc không xa.

Đương kim Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ James Mattis không hề tham chiến tại Việt Nam. Tại Chùa Trấn Quốc, người đứng đầu Lầu Năm Góc trao đổi với nhà sư trụ trì và ca ngợi không gian thanh bình của ngôi chùa cổ hơn 1.400 năm gắn liền với sự ra đời của nhà nước đầu tiên ở Việt Nam.

“Tuyệt đẹp. Thanh bình. Tôi nghĩ không gian này làm cho ta trầm tư hơn,” ông Mattis nói với các nhà sư trong lúc thăm viếng ngôi chùa vào khoảng 5 giờ chiều giờ địa phương, theo ghi nhận của William Gallo, phóng viên VOA tháp tùng Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ.

Theo nhận định của nhà phân tích chính trị Lê Hồng Hiệp từ Singapore, chuyến thăm của Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ tới chùa Trấn Quốc “mang tính biểu tượng để gửi đi một thông điệp về sự tôn trọng và hiểu biết về lịch sử và quá khứ của ông Mattis đối với Việt Nam.”

Truyền thông trong nước cho rằng đây là hoạt động nhằm tìm hiểu thêm về văn hóa Việt Nam của ông Mattis.

Tiến sĩ Lê Hồng Hiệp của viện nghiên cứu Đông Nam Á ISEAS-Yusof-Ishak nói việc thể hiện sự quan tâm và hiểu biết về lịch sử và văn hóa Việt Nam của người đứng đầu bộ quốc phòng Mỹ cho thấy ông Mattis muốn tạo dựng một sự tin tưởng và gần gũi hơn với lãnh đạo và người dân Việt Nam.


Trước khi tới Hà Nội, Bộ trưởng Mattis nói muốn "xây dựng lòng tin" trong chuyến thăm Việt Nam.

Trước khi tới Hà Nội hôm 24/1, Bộ trưởng Mattis nói ông tìm kiếm “sự tin cậy và hợp tác” với Việt Nam trong chuyến thăm đầu tiên tới Việt Nam, quốc gia Đông Nam Á được Washington coi là một trong 3 đối tác an ninh quan trọng trong khu vực.

TS Hiệp cho rằng ông Mattis, một nhân vật vốn được coi là có lập trường cứng rắn với Trung Quốc, còn gửi đi một thông điệp sâu hơn từ chuyến viếng thăm chùa Trấn Quốc.

“Bản thân chữ ‘Trấn Quốc’ liên quan đến việc bảo vệ đất nước và lãnh thổ của Việt Nam đặc biệt trong bối cảnh có các mối đe dọa đặc biệt từ phương Bắc. Tôi nghĩ chuyến thăm ngôi đền của ông Mattis còn để gửi đi thông điệp là Hoa Kỳ có thể tăng cường hợp tác với Việt Nam để giúp Việt Nam bảo vệ tốt hơn lãnh thổ và quốc gia của mình giống như ý nghĩa của tên ngôi đền đó.”

Trong chuyến thăm chùa, ông Mattis cùng phái đoàn tháp tùng đã lưu lại để dùng trà với các sư.


Tổng thống Barack Obama tại chùa Ngọc Hoàng tại thành phố HCM trong chuyến thăm Việt Nam vào tháng 5/2016.

Cựu Tổng thống Barack Obama cũng đã từng đến thăm một ngôi chùa ở Việt Nam trong chuyến thăm của ông vào tháng 5/2016. Vị tổng thống tiền nhiệm của ông Trump tới thăm chùa Ngọc Hoàng ở thành phố HCM để tỏ lòng tôn kính đối với truyền thống văn hóa của Việt Nam.

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Nhập gia tuỳ… lãnh tụ


TRỊNH HỮU LONG 26/01/2018 

- Sự giận dữ của những người sùng bái tướng Giáp sẽ có hại nếu nó hậu thuẫn cho việc nhà nước dùng sức mạnh cưỡng chế của mình để trừng phạt cậu Dan. Ban đầu nó chỉ trừng phạt những ai phê phán tướng Giáp, sau đó nó trừng phạt những ai phê phán Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng, sau đó nó trừng phạt những ai phê phán Bộ trưởng Y tế Nguyễn Thị Kim Tiến, sau đó nữa nó trừng phạt những ai phê phán một ông chủ tịch tỉnh. Những chuyện như vậy đã xảy ra rồi. Một lúc nào đó, chính những điều luật hôm nay dùng để trừng phạt cậu Dan sẽ được dùng để phạt chúng ta.


Daniel Hauer. Ảnh: VietNamNet.
Có thể nói, trong cái nhìn của phần lớn người Việt Nam chúng ta, vị tướng lừng danh Võ Nguyên Giáp chỉ kém Chủ tịch nước Hồ Chí Minh một thứ, đó là một lăng mộ giữa quảng trường Ba Đình.

Đại tướng Võ Nguyên Giáp chiếm giữ một vị trí đặc biệt trong văn hoá chính trị của chúng ta. Vị trí ấy đặc biệt đến nỗi chỉ cần tôi viết là “ông Võ Nguyên Giáp”, hay loại bỏ đại từ nhân xưng đi, chỉ gọi là “Võ Nguyên Giáp” thôi, cũng đủ để tôi hứng chịu cơn thịnh nộ của không ít người.

Trong bài này, tôi gọi tướng Giáp là “ông”, “ông ấy” và dùng các động từ có liên quan đến ông theo những nghĩa bình thường, trung dung của từ đó. Theo tôi, mức độ tôn trọng như thế với một cá nhân đã khuất như ông Giáp là đủ.

Daniel Hauer, không biết vô tình hay cố ý, giờ đã có đủ gạch đá để xây được 10 quần đảo Hoàng Sa lẫn Trường Sa cộng lại.

Quyền sùng bái lãnh tụ

Văn hoá sùng bái cá nhân của nước ta sâu sắc đến nỗi nó được thể chế hoá thành luật. Thật vậy, bạn có thể bị xử phạt hành chính, hoặc thậm chí bị bỏ tù dựa trên những điều luật mơ hồ nếu xúc phạm đến những người được cho là danh nhân, anh hùng dân tộc, dù họ còn sống hay đã chết.

Nhà nước cũng bỏ ra những khoản tiền khổng lồ để tuyên truyền cho những danh nhân này, thông qua việc in ấn sách vở, xây tượng đài, thông qua báo chí và loa phường.

Không thể phủ nhận rằng, tất cả những nỗ lực khổng lồ và có hệ thống đó là một trong những yếu tố chính, nếu không muốn nói là yếu tố chủ đạo, hình thành nên văn hoá sùng bái lãnh tụ như đối với Hồ Chí Minh và Võ Nguyên Giáp ở nước ta.

Tuy nhiên, ở khía cạnh khác, tôi cho rằng người ta có quyền sùng bái một ai đó. Gọi sùng bái thì nghe có vẻ chính trị, trên thực tế nó chỉ là một tình cảm vô điều kiện dành cho một cá nhân, nó là niềm tin nội tâm và vượt ra ngoài những suy xét lý tính.

Ta thấy điều đó trong mọi lĩnh vực. Trong chính trị, chúng ta có Hồ Chí Minh và Võ Nguyên Giáp. Trong âm nhạc, chúng ta có những ngôi sao Hàn Quốc đủ sức khiến bao thế hệ người Việt trẻ khóc đứng, khóc ngồi. Trong bóng đá, chúng ta chẳng phải đang có một đội U23 quốc gia được yêu mến đến mức bất kỳ ai đụng đến lông chân của họ thì lập tức sẽ lãnh hậu quả ngay hay sao?

Chuyện sùng bái này cũng chẳng riêng gì ở nước ta. Những ngôi sao như Michael Jackson, The Beatles đều có những “fan cuồng” của họ, những người mất ăn mất ngủ vì họ, và sẵn sàng bảo vệ họ một cách vô điều kiện. Tổng thống Mỹ Donald Trump cũng có hàng triệu “fan cuồng”, sẵn sàng chửi nát nước bất kỳ ai chỉ trích ông ta. (Trong số các “fan cuồng” đó có không ít người Việt Nam, cả trong nước lẫn nước ngoài.)

Tình cảm đó biến thành một hành động bảo vệ tự nhiên, đó là tấn công và tẩy chay những ai chỉ trích thần tượng của mình. Daniel Hauer đang trở thành mục tiêu của một chiến dịch tấn công và tẩy chay đó. Đây là cơ chế vận hành bình thường của xã hội, hoàn toàn nằm trong phạm vi dân sự. Daniel Hauer đã phát ngôn và phải chịu trách nhiệm với phát ngôn đó của mình.

Xúc phạm lãnh tụ

Khi buông lời được cho là xúc phạm tới Võ Nguyên Giáp, Dan hoặc là không biết, hoặc là quên mất một trong những giá trị được người Việt Nam hết sức coi trọng: nhập gia tuỳ tục. Ở trong trường hợp cụ thể này, có thể gọi là nhập gia tuỳ lãnh tụ.

Trên thực tế thì việc dành một sự tôn trọng nhất định đến văn hoá tại địa phương mình đến cư trú là một giá trị được thừa nhận rộng rãi trên thế giới, chứ không riêng gì nước ta. Tuy nhiên, cái thế giới bên ngoài chúng ta cũng muôn hình vạn trạng, chẳng nơi nào giống nơi nào.

Nếu bạn sang Thái Lan và buông lời chỉ trích hoặc xúc phạm hoàng gia hoặc Phật tổ ở nơi công cộng, cứ chuẩn bị sẵn tinh thần vào tù ngồi. Điều luật lèse-majesté về tội phỉ báng hoàng gia khét tiếng của xứ Chùa Vàng không từ một ai. Cơn thịnh nộ của người dân sùng bái hoàng gia sẽ khiến cho bạn không còn dám bén mảng lại đất nước này nữa.

Nếu bạn sang xứ Hồi giáo như Iran hay Arab Saudi mà nói về Muhammad thì có lẽ phải cẩn thận hết mức, lý do vì sao thì chắc không cần phải nói.

Nhưng nếu bạn sang Anh thì mọi chuyện lại khác. Bạn sẽ thấy nhiều show truyền hình chửi hay pha trò chọc Nữ hoàng không thương tiếc, thậm chí còn lôi bộ phận sinh dục của Nữ hoàng ra làm trò cười. Người dân có người phản đối, có người đồng tình, mọi chuyện rồi cũng qua, không ai bị phạt gì. Bạn có muốn chửi góp cũng chẳng sao.

Ở Mỹ cũng tương tự. Bạn có thể đến trước Nhà Trắng giơ biển “Fuck Trump”, chẳng mấy ai thèm đoái hoài đến bạn ngoại trừ mấy người hiếu kỳ (có thể là từ Việt Nam tới). Bạn muốn dựng hình nộm ông Trump khoả thân và tiện tay sờ “chim” ông ấy ở vỉa hè cũng chẳng ai làm gì bạn.

Chẳng riêng gì lãnh tụ Trump, các lãnh tụ khác cũng chẳng thoát.

Khi tới thủ đô Washington vào năm 2016, tôi mê cái Văn khố Quốc gia của họ quá mà dành hẳn hai buổi lang thang trong đó. Ở đó có một quầy hàng lưu niệm bán những thứ liên quan đến lịch sử Mỹ. Tôi đến gian bán tất và thấy mặt mũi của đủ các tổng thống, kể cả Abraham Lincoln, được (hoặc bị) in lên những đôi tất này. Có nghĩa là khi bạn mang những đôi ấy vào thì mặt mũi các ông ấy sẽ nằm dưới chân bạn. Không tin bạn xem hình dưới đây thì biết.



Ảnh: Trịnh Hữu Long/Luật Khoa tạp chí.

Đó là thế giới mà cái cậu Dan sinh ra và lớn lên, nhưng cái thế giới bên ngoài nước Mỹ thì khác rất nhiều.

Gia đình tướng Giáp có kiện được không?

Khi vụ Dan nói về tướng Giáp trong một nhóm kín trên Facebook bị lộ ra ngoài, nhiều người thắc mắc liệu gia đình tướng Giáp có kiện được không?

Câu trả lời là có. Bộ luật Dân sự 2015 quy định rõ như sau:

Cá nhân có quyền yêu cầu Tòa án bác bỏ thông tin làm ảnh hưởng xấu đến danh dự, nhân phẩm, uy tín của mình. Việc bảo vệ danh dự, nhân phẩm, uy tín có thể được thực hiện sau khi cá nhân chết theo yêu cầu của vợ, chồng hoặc con thành niên; trường hợp không có những người này thì theo yêu cầu của cha, mẹ của người đã chết, trừ trường hợp luật liên quan có quy định khác. (Khoản 2, Điều 34)

Như vậy, các con của ông Võ Nguyên Giáp hoàn toàn có thể khởi kiện Daniel Hauer ra toà dân sự. Đến đây, mọi việc vẫn dừng lại ở đúng chừng mực hợp lý của nó là một vấn đề thuần tuý dân sự, do các bên tự dàn xếp với nhau. Hai bên có thể thoả thuận về việc có tiếp tục ra toà hay không, hay tự đàm phán, họ cũng có thể thoả thuận xem có phải bồi thường không, nếu bồi thường thì là bao nhiêu. Gia đình tướng Giáp hoàn toàn có thể rút đơn kiện và toà án hết phận sự.

Nhưng sẽ rất khác nếu như nhà nước nhúng tay vào vụ này và xử phạt hành chính hay xử lý hình sự đối với Daniel Hauer, bởi khi đó nó sẽ vượt quá giới hạn công quyền và can thiệp vào một quan hệ dân sự. Ở dưới đây tôi sẽ nói rõ hơn.
Yêu thôi, đừng yêu quá?

Có một thực tế chúng ta phải thừa nhận rằng, việc bạn yêu ai đó cũng chính đáng ngang ngửa với việc bạn ghét ai đó. Vậy nên nếu có ai đó ghét người mà bạn yêu thì đó là cũng chuyện bình thường. Nếu họ có lỡ ghét, hay không yêu không ghét người mà bạn yêu thì đó cũng chẳng phải là việc gì to tát.

Cũng giống như mọi người khác trên đời, lãnh tụ cũng có cái hay và cái dở. Cái hay của họ được tôn vinh, cái dở của họ bị phê phán. Đó là lẽ bình thường. Sẽ là bất bình thường nếu như chúng ta chỉ được tôn vinh mà không được phê phán người đó, hoặc chỉ được phê phán mà không được tôn vinh.

Các lãnh tụ chính trị, những người đứng dưới ánh đèn công cộng của đời sống xã hội, lại càng bị soi xét kỹ hơn nữa.

Trong chuyện của cậu Dan, mọi thứ không dừng lại ở việc phê phán, mà còn là tấn công một cá nhân.

Tôi không bàn tới khía cạnh tình cảm và đạo đức vì yêu ghét là chuyện riêng của mỗi người. Tôi không thấy có vấn đề gì với việc ai đó sùng bái tướng Giáp, hay ghét tướng Giáp, hay chẳng yêu chẳng ghét tướng Giáp. Tôi cho đó là chuyện giữa người đó và tướng Giáp, không liên quan gì đến mình, mặc dù tôi cũng có những nghi ngờ và phán xét riêng của mình về văn hoá ứng xử của cậu Dan, cũng như những người phản đối cậu ấy.

Tuy vậy, sự giận dữ của những người sùng bái tướng Giáp sẽ có hại nếu nó hậu thuẫn cho việc nhà nước dùng sức mạnh cưỡng chế của mình để trừng phạt cậu Dan. Bởi ngày nay nó trừng phạt cậu Dan, ngày mai nó sẽ trừng phạt cậu Đàn, ngày mốt nó sẽ trừng phạt cậu Đản, và nó không dừng lại ở việc trừng phạt một người nước ngoài.

Ban đầu nó trừng phạt những ai xúc phạm tướng Giáp, sau đó nó trừng phạt những ai phê phán những quyết sách quân sự của tướng Giáp, sau đó nữa nó trừng phạt những ai dám nghi ngờ vai trò của tướng Giáp trong những sai lầm của đảng Cộng sản Việt Nam trước đây, những sai lầm mà chính họ đã thừa nhận.

Rồi ban đầu nó chỉ trừng phạt những ai phê phán tướng Giáp, sau đó nó trừng phạt những ai phê phán Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng, sau đó nó trừng phạt những ai phê phán Bộ trưởng Y tế Nguyễn Thị Kim Tiến, sau đó nữa nó trừng phạt những ai phê phán một ông chủ tịch tỉnh. Những chuyện như vậy đã xảy ra rồi.

Cơn giận dữ của những người sùng bái ông Giáp, có thể không có hàm ý ủng hộ chính quyền vi phạm tự do ngôn luận, nhưng sẽ là nguồn dinh dưỡng nuôi sống tham vọng kiểm soát ngôn luận của chính quyền. Đến đây, tất cả chúng ta sẽ là bị hại.

Một lúc nào đó, chính những điều luật hôm nay dùng để trừng phạt cậu Dan sẽ được dùng để phạt chúng ta.

Điều này cũng giống như điều luật chống phỉ báng hoàng gia ở Thái Lan. Ban đầu nó chỉ được áp dụng cho những ai chỉ trích hoàng gia, sau đó nó mở rộng sang bảo vệ họ hàng của hoàng gia, sau đó nó mở rộng sang các công ty của hoàng gia, rồi sau đó nữa nó mở rộng sang những đối tác làm ăn với hoàng gia.

Nói đến đây, tôi lại nhớ tới chuyện nghe được từ một số nhà hoạt động người Myanmar. Họ cho rằng, một trong những sai lầm lớn nhất của phong trào dân chủ Myanmar là đã đặt toàn bộ niềm tin vào bà Aung San Suu Kyi, biến bà thành một dạng lãnh tụ và kêu gọi quần chúng sùng bái bà. Kết quả là ngày nay, Suu Kyi đã biến thành một lãnh tụ bất khả xâm phạm nhờ sự ủng hộ mạnh mẽ của quần chúng, và phản bội lại những lý tưởng tự do mà bà đã tuyên bố trước đây mà chẳng ai làm gì được bà.

Cái giá của việc sùng bái lãnh tụ là có thật, vì nó biến thế giới của chúng ta trở nên đơn sắc, trong khi thực tế cuộc sống lại là cầu vồng.



https://www.luatkhoa.org/2018/01/nhap-gia-tuy-lanh-tu/

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Rất đáng sợ cho tâm thái này


CHUYỆN XÃ HỘI.

Thằng Đan Hu ăn nói láo xúc phạm tướng Giap thì mắng nó một câu, phạt nó ít tiền, cảnh cáo nó là xong! Nói như bọ Lập, nó là thằng hâm, ăn nói mất nết thôi mà công đồng mạng nhảy chồm lên muốn xé xác nó chấm muối, làm như trời sập vì một thằng nhãi ăn nói mất dạy! 
Trong khi bao nhiêu cái khác bị đè nén thì nín thinh, Lạ quá dân ta, tưởng già như tôi cổ hủ lạc hậu bảo thủ chẳng nói làm gì, đằng này các bạn trẻ tân tiến có học hiểu biết mà phản ứng dữ quá, có cậu đòi nhét cứt vào mồm nó, có người dọa thanh toán nó... có gì đó như điên khùng vậy. 
Có cảm giác gì đó không thật mà chỉ lên gân thể hiện mình văn minh, nó mọi rợ thôi. Rất đáng sợ cho tâm thái này, nó giả giả thế nào đấy.
Cho hay lời thơ Tản Đà " Nước bốn ngàn năm vẫn trẻ con" giờ vẫn đúng. Bao giờ mới thành người lớn?27/1/2018

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Thủ tục làm người tử tế


Định hoàn thành 2 bài báo do hai cơ quan báo chí đặt hàng, nhưng qua vụ này hãi quá, không muốn viết báo cho nhà nước nữa. Tôi thuộc loại vịt nhạy cảm, nhổ một sợi cũng thấy đau và la lên. Cắn cỏ đội ơn các bậc chăn vịt lấy lông, rằng lần sau có nhổ nữa thì nhớ nhúng nước sôi trước cho em nhờ. Khi ấy nhổ một lần sạch cả bộ lông của em, em thề không (thể) kêu la một tiếng!

Thủ tục làm người tử tế. Ảnh: internet
Vậy là vừa làm xong thủ tục nộp thuế 15 ngàn đồng. 15 ngàn đồng thuế thu nhập cao từ số tiền nhuận bút 300 ngàn đồng.
Thủ tục hành chính gồm có:
1. Đến Cục Thuế tỉnh nghe tuyên truyền giáo dục về thuế thu nhập cao. Photo giấy chứng minh nhân dân và ký biên bản làm việc.

2. Về cơ quan xin xác nhận đã ủy quyền nộp thuế thu nhập tại cơ quan.

3. Đến cơ quan báo chí Vietnamnet xin xác nhận đã nhận số tiền nhuận bút 300 ngàn đồng.

4. Photo giấy khai sinh cá nhân và giấy khai sinh những người được miễn trừ gia cảnh.

5. Về lại Cục Thuế nộp hồ sơ thuế, lấy tờ khai và khai báo số tiền 300 ngàn đã nhận nhuận bút từ báo Vietnamnet.

6. Đến Ngân hàng nộp 15 ngàn đồng tiền thuế.

7. Về lại Cục thuế nộp biên lai đã hoàn thành việc nộp thuế. Phải làm đúng quy trình, không đúng không nhận, dù có muốn hiến tặng cả 300 ngàn ấy (Ghi chú: Vietnamnet là báo quốc doanh, không phải báo của địch!).

Kính thưa anh Phúc, em nhiệt liệt ủng hộ Chính phủ Kiến tạo của anh, em đã ngoan ngoãn làm đủ 7 thủ tục hành chính trên. Riêng đi lại làm thủ tục, tính tiền xăng xe, photo giấy tờ và tiền công, có lẽ đã ngốn hơn 300 ngàn tiền lao động bằng mồ hôi nước mắt của em rồi đấy. Đấy là nhờ ơn Cục Thuế tỉnh chiếu cố em thân phận công chức nghèo hèn đã miễn giảm cho em việc phải mua vé tàu đi Hà Nội để đến tòa soạn Vietnamnet xin giấy xác nhận đã có nhận tiền nhuận bút từ báo nhà nước ta.

Anh Phúc thấy em có xứng đáng làm người tử tế không? Thề với anh, 2 hôm nay em gác lại công việc nhà nước để nhẫn nại làm, lục tìm giấy tờ và đi lại các cơ quan, vừa đi vừa hát, không hề văng tục câu nào! Vợ em nó khuyện, anh có văng tục thì văng cho em, em hứng hết, đừng văng tùy tiện ra ngoài lãng phí.

Chợt nhớ nhà báo Minh Chuyên có phóng sự độc đáo gây chấn động: “Thủ tục làm người còn sống”. Tôi không còn nhớ rõ, nhưng nội dung thế này: “Chuyện kể về một anh bộ đội mất tích trong kháng chiến. Gia đình nhận giấy báo tử, tức anh đã được vinh danh liệt sĩ. Không ngờ mười mấy năm thất lạc, anh ấy lại trở về. Tất nhiên, anh ấy phải làm thủ tục xác nhận còn sống. Nếu không, anh ấy sẽ không được chính quyền thừa nhận như một nhân khẩu hay quyền công dân. Anh ấy cũng phải mất đến chừng ấy năm trời làm thủ tục để được làm người còn sống. Anh ấy đi hết cửa này đến cửa khác, với đủ các thủ tục hành chính nhiêu khê, vẫn không có nơi nào xác nhận cho anh còn sống. Bởi các cơ quan từ bên Lao động Thương binh xã hội đến Chính quyền đều chỉ có bằng chứng anh đã chết. Tuyệt đối không có một xác nhận đáng tin cậy nào về việc anh còn sống, mặc dù nhân mạng của anh là bằng chứng sống động không thể chối cãi.”

Anh thấy cay đắng, tủi nhục cho đến chết vì không thể làm thủ tục chứng minh được sống. Hôm nay tôi hơn anh vì tôi đã nhẫn nại làm xong thủ tục để được làm người tử tế. Được biết trước đó có một PGS.TS. trong trường do ngồi Hội đồng tại Huế có nhận 200 ngàn chuyển qua tài khoản mà cũng phải làm 7 bước thủ tục trên để truy nộp 10 ngàn tiền thuế thu nhập cao, đảm bảo khỏi mang tiếng làm người không tử tế!

Hỏi thêm ra cũng đã có mấy chục người phải làm thủ tục để làm người tử tế như vậy!

Định hoàn thành 2 bài báo do hai cơ quan báo chí đặt hàng, nhưng qua vụ này hãi quá, không muốn viết báo cho nhà nước nữa. Tôi thuộc loại vịt nhạy cảm, nhổ một sợi cũng thấy đau và la lên. Cắn cỏ đội ơn các bậc chăn vịt lấy lông, rằng lần sau có nhổ nữa thì nhớ nhúng nước sôi trước cho em nhờ. Khi ấy nhổ một lần sạch cả bộ lông của em, em thề không (thể) kêu la một tiếng!
_____

P/S: Nói gì thì nói, vẫn phải cảm ơn bạn Nguyễn Cao Thành, nhân viên Cục Thuế tỉnh đã nhiệt tình giúp đỡ hoàn thành sớm thủ tục làm người tử tế trong hai ngày nay.

Chu Mộng Long
FB Chu Mộng Long


Phần nhận xét hiển thị trên trang

Không chỉ có ‘vây cá mập’


Trân Văn

VOA - Câu chuyện các viên chức của chính phủ Cộng hòa Xã hội chủ nghĩa Việt Nam phơi vây cá mập trên mái một căn nhà ở Santiago, thủ đô Chile giờ đã trở thành sự kiện gây ngạc nhiên và bất bình cho cả thế giới, chứ chẳng riêng người Việt.

Dân chúng cư ngụ quanh căn nhà mà các viên chức Việt Nam vừa cư trú, vừa làm việc, bất bình bởi hành động đó gây ô nhiễm môi trường sống của họ, còn các chính phủ, các tổ chức quốc tế bảo vệ môi trường thì bất bình vì các viên chức Việt Nam công khai phỉ báng những nỗ lực, vi phạm những cam kết quốc tế nhằm bảo vệ môi trường sống, trong đó có bảo vệ cá mập để loài này không tuyệt chủng, không khiến đại dương mất cân bằng về sinh thái…

Lúc đầu, người ta cho rằng các viên chức Việt Nam gây ra scandal làm việc trong ngành ngoại giao. Mới đây, theo những thông tin mà chính phủ Việt Nam cung cấp cho hệ thống truyền thông Việt Nam thì đó là trụ sở của Thương vụ Việt Nam tại Chile. Cơ quan này thuộc Vụ Thị trường châu Âu - châu Mỹ của Bộ Công Thương.

Không có scandal này, chẳng mấy ai biết, song song với hệ thống ngoại giao vốn đã có các Tùy viên Thương mại, Việt Nam còn có hệ thống xúc tiến thương mại thuộc Bộ Công Thương rải khắp thế giới.

Muốn biết hoạt động của các Tùy viên Thương mại và hệ thống Thương vụ thuộc Bộ Công Thương hoạt động hiệu quả thế nào thì cứ nhìn vào kim ngạch xuất cảng của Việt Nam hàng năm – những dữ liêu liên quan tới xuất cảng cho thấy, xuất cảng của Việt Nam tiếp tục phụ thuộc vào việc moi tài nguyên đem bán và đáng ngại không kém là càng ngày càng phụ thuộc vào hoạt động của các tập đoàn ngoại quốc đã đầu tư vào Việt Nam, giờ đang ồ ạt xuất cảng sản phẩm làm tại Việt Nam đi các nơi.

Một số chuyên gia đã từng nêu thắc mắc, tại sao ngành ngoại giao Việt Nam cũng có các Tùy viên Thương mại, ngành Công Thương có hệ thống Thương vụ rải khắp thế giới như thiên hạ nhưng doanh nghiệp Việt Nam, nông dân Việt Nam càng ngày càng lệ thuộc vào thương lái và thị trường Trung Quốc? Tại sao nông sản nói chung (bao gồm cả sản phẩm trồng trọt và chăn nuôi) liên tục rơi vào tình trạng “được mùa thì mất giá”, thương lái và thị trường Trung Quốc lắc đầu là hàng triệu người Việt rơi nước mắt bởi trắng tay? Các Tùy viên Thương mại của ngành ngoại giao, hệ thống Thương vụ rải khắp thế giới của ngành Công Thương nuốt mỗi năm bao nhiêu tiền từ công khố song đã làm được những gì cho dân, cho nước?

Thật ra, Cơ quan Thương vụ tại Chile phơi “vây cá mập” chỉ là một ví dụ. Trong quá khứ còn hàng chục ví dụ tương tự…

Năm 2006, ông Nguyễn Khánh Toàn, một Tùy viên thương mại của Đại sứ quán Việt Nam tại Nam Phi bị cơ quan công lực Nam Phi bắt quả tang đang tìm cách đưa chín ký sừng tê giác ra khỏi Nam Phi. Hai năm sau – cuối 2008 - báo chí Nam Phi công bố một loạt bài điều tra về việc bà Vũ Mộc Anh, Bí thư thứ nhất của Đại sứ quán Việt Nam tại Nam Phi, buôn lậu sừng tê giác. Lúc đầu, ông Trần Duy Thi, Đại sứ Việt Nam tại Nam Phi vào thời điểm đó, phủ nhận cáo buộc của báo chí Nam Phi. Chương trình truyền hình có tên 50/50 của Nam Phi lập tức công bố một video clip cho thiên hạ tận mắt mục kích bà Vũ Mộc Anh nhận sừng tê giác từ tay một kẻ chuyên săn trộm tê giác. Trong video clip vừa kể, người ta còn thấy một người Việt khác cũng đứng tại đó, cạnh một chiếc xe hơi của viên tham tán có tên là Phạm Công Dũng mà theo tàng thư của cảnh sát Nam Phi thì hồi đầu 2008, chiếc xe mang biển số ngoại giao này đã từng bị tạm giữ bởi được dùng để vận chuyển 18 ký sừng tê giác… Cuối cùng, Bộ Ngoại giao Việt Nam phải triệu hồi bà Vũ Mộc Anh về nước. Ông Trần Duy Thi phải nhìn nhận đúng là thuộc cấp của ông đã tham gia buôn lậu sừng tê giác và phân bua đó là điều… đáng tiếc do… hám lợi!

Vì… hám lợi rồi làm những điều… đáng tiếc không chỉ có những Bí thư thứ nhất, Tham tán, Tùy viên Thương mại, Đại diện cơ quan Xúc tiến thương mại mà còn có cả các… đại sứ - đại diện cho nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam ở ngoại quốc và… Liên Hiệp Quốc.

Năm 1994, báo chí Mỹ đồng loạt loan tin ông Lê Văn Bàng – Đại sứ Việt Nam tại Liên Hiệp Quốc bắt sò trái phép ở East Hampton's Hog Creek – New York, khi bị các nhân viên công lực lập biên bản, ông Bàng chống chế là ông không biết tiếng Anh, rồi vì không được… thông cảm, ông mới xưng là Đại sứ và đòi hưởng quyền “miễn trừ” dành cho các viên chức ngoại giao.

Năm 2001, báo chí Hồng Kông đồng loạt loan báo, ông Nguyễn Viết Hưng, Tổng lãnh sự Việt Nam tại Hồng Kông bị cảnh sát bắt giữ vì vỗ mông một phụ nữ ở khu Causeway Base. Do Việt Nam yêu cầu tôn trọng đặc quyền “miễn trừ” dành cho các viên chức ngoại giao nên sau khi bị tạm giữ vài ngày, ông Hưng được trả tự do nhưng phải rời khỏi Hồng Kông.

Năm 2013, tới lượt ông Nguyễn Thế Cường – Đại sứ Việt Nam tại Thổ Nhĩ Kỳ bị hải quan phi trường Frankfurt ở Đức tạm giữ vì mang 20.000 Euro mà không khai báo. Theo báo điện tử Bild của Đức thì cảnh sát Đức tiến hành thẩm vấn ông Cường vì nghi ông Cường rửa tiền. Cho dù ông Cường một mực khẳng định, đó là tiền do Đại sứ quán Việt Nam tại Thổ Nhĩ Kỳ quyên góp để giúp những nạn nhân bão lụt tại Việt Nam nhưng trang web riêng của Đại sứ quán Việt Nam tại Thổ Nhĩ Kỳ không có bất kỳ thông tin nào liên quan tới hoạt động quyên góp, cũng như kết quả quyên góp hỗ trợ nạn nhân bị bão lụt tại Việt Nam. Tuy Tổng lãnh sự Việt Nam tại Frankfurt lên tiếng phản đối chính quyền Đức tạm giữ ông Cường là vi phạm hiệp ước bảo đảm quyền miễn trừ dành cho các viên chức ngoại giao nhưng ông Cường vẫn chỉ được cho tại ngoại sau khi đã đóng khoản tiền thế chân là 3.500 Euro...

Cũng trong năm 2013, Liên minh Bài trừ Nô lệ mới ở Châu Á (CAMSA), công bố một số đoạn băng ghi âm, cho thấy, việc buôn người sang Nga, gây sức ép buộc 15 cô gái bán dâm có sự tiếp tay của một số nhân viên ngoại giao làm việc trong Đại sứ quán Việt Nam tại Nga. Cả Đại sứ quán Việt Nam tại Nga lẫn chính phủ Cộng hòa Xã hội chủ nghĩa Việt Nam không thèm trả lời.
***

Vào thời điểm El Mostrador – một tờ báo điện tử và MEGA – một đài truyền hình ở Chile, công bố sự kiện “vây cá mập”, Bộ Ngoại giao Việt Nam cũng tổ chức họp báo. Nội dung chính của buổi họp báo nhằm yêu cầu cộng đồng quốc tế “nhìn nhận một cách khách quan, toàn diện, cân bằng về nỗ lực và thành tựu của Việt Nam trong việc bảo đảm quyền con người”.

Giống như trước đây, Phát ngôn viên Bộ Ngoại giao Việt Nam tiếp tục khẳng định: “Nhân quyền là giá trị chung của nhân loại, song vẫn có những khác biệt về cách tiếp cận và ưu tiên về quyền con người, xuất phát từ khác biệt về lịch sử, văn hóa, thể chế chính trị, trình độ phát triển”.

Điều 21 của Tuyên ngôn Quốc tế về Nhân quyền viết như thế này: Mọi người đều có quyền tham gia vào việc điều hành xứ sở của mình một cách trực tiếp hay qua các đại biểu được tuyển chọn một cách tự do… Ý muốn của người dân phải là nền tảng của quyền lực chính quyền. Ý muốn này phải được thể hiện qua các cuộc bầu cử định kỳ và thực sự, bằng phiếu kín, qua phương thức phổ thông và bình đẳng đầu phiếu, hay các phương thức tương đương của bầu cử tự do.

Khi Việt Nam vẫn khăng khăng bảo vệ các “tiêu chuẩn riêng” đối với những giá trị phổ quát của nhân loại thì dưới sự lãnh đạo toàn diện, tuyệt đối của Đảng CSVN, đại diện cho cả thể diện lẫn lợi ích của Việt Nam ở bên ngoài Việt Nam đã và sẽ chỉ là những cá nhân vừa được nêu trên. Họ là những cá nhân được “qui họach do “vừa hồng, vừa chuyên” nên hôm qua họ bắt sò, vỗ mông, buôn lậu sừng tê, vận chuyển tiền không khai báo,… hôm nay là phơi “vây cá mập”, còn ngày mai là gì? Chưa biết, nhưng sẽ chẳng khác và không khá hơn.

Phần nhận xét hiển thị trên trang