Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Thứ Tư, 24 tháng 1, 2018

Cặp vợ chồng sau 9 năm thực hành phương pháp ‘ăn không khí’ để tồn tại


Cặp vợ chồng Akahi Ricardo, 36 tuổi, và Camila Castello, 34 tuổi, nói rằng họ đã quên hoàn toàn cảm giác đói và tin rằng con người có thể duy trì mạng sống chỉ nhờ “năng lượng tồn tại trong vũ trụ và chính bản thân”.

Cặp đôi đến từ ranh giới giữa California và 
Ecuador chỉ ăn 3 bữa 1 tuần. (Ảnh: via Nypost)
Cũng giống như loài cây phong lan chỉ sống dựa vào không khí và ánh sáng, cặp vợ chồng cho biết, họ đã quên mất cảm giác đói là như thế nào. Họ đã liên tục nhịn ăn trong nhiều năm, mỗi tuần chỉ ăn 3 bữa rau, trái cây và hoàn toàn hít không khí để sống.



Camila và Akahi đã gặp nhau vào năm 2005 và đã kết hôn 3 năm sau đó. Trong chuyến du lịch quanh Nam Mỹ năm 2008, họ đã khám phá ra một “phương pháp sống” mới qua người bạn. Cả hai tin theo phương pháp này và đã ăn chay trong nhiều năm. Sau đó, họ chuyển sang chế độ thuần chay, chỉ ăn trái cây. Vào tháng 3 năm đó, sau khi chuẩn bị những điều cần thiết, Akahi và Camila đã tiến hành quá trình “hít khí trời” trong 21 ngày.

hít khí trời, Camila Castello, breatharianism, Akahi Ricardo,
Cặp đôi biết tới phương pháp Breatharian từ năm 2008, trong một lần đi du lịch Nam Mỹ.
7 ngày đầu tiên, cả hai vợ chồng không ăn gì ngoài việc hít không khí, những ngày tiếp theo uống một chút nước, chút nước trái cây pha loãng.
Điều bất ngờ là cả hai không thấy đói, không suy kiệt sức khỏe, giảm cân hay ốm đau.
Akahi cho biết phương pháp này giúp cảm nhận được một tiềm năng vô hạn ẩn sâu bên trong con người mình. Nhịn ăn giúp anh thấy rõ sự hiện diện của nó trong cuộc sống. “Chúng ta có thể dễ dàng sống mà không có thức ăn nếu chúng ta có không khí”, anh nói.
hít khí trời, Camila Castello, breatharianism, Akahi Ricardo,
Camila và Akahi bên hai con. Trong thời gian tới cả hai vẫn nhịn ăn, nhưng không ép con theo mình. (Ảnh: News Dog Media)
Năm 2011, Camila mang thai con đầu lòng. Trong 9 tháng thai kỳ, cô chỉ ăn 5 lần, đó đều là những bữa tiệc với người thân. Cô không ăn vì tin rằng con trai mình sẽ được nuôi dưỡng bằng tình yêu của mình và sẽ phát triển khỏe mạnh trong khi vẫn còn trong bụng mẹ.
“Con người có thể dễ dàng sống mà không có thức ăn, miễn là chúng ta kết nối được với năng lượng tồn tại trong mọi vật xung quanh và tập trung vào hơi thở. Với đứa con đầu lòng, tôi đã thực hiện một thai kỳ Breatharian (người ăn không khí). Lúc đó, đói là một cảm giác tương đối lạ lùng”, Camila nói.
Cô cũng cho biết mình đã đi khám thai định kỳ và được bác sĩ khẳng định sự tăng trưởng ở mức trung bình của một bào thai khỏe mạnh. “Các xét nghiệm máu trong ba tháng cuối thai kỳ rất tốt và tôi đã sinh ra một bé trai khỏe mạnh”, cô nói.
Sau khi sinh, cặp đôi ăn bình thường trong một thời gian nhưng vẫn hạn chế ở số lượng rất nhỏ. Trong lần mang thai thứ hai, Camila cũng chỉ ăn trái cây và rau.
hít khí trời, Camila Castello, breatharianism, Akahi Ricardo,
Đôi vợ chồng thấy khỏe mạnh và hạnh phúc hơn khi không ăn. 
Bây giờ họ dạy các khóa học về chủ nghĩa sống bằng “hít khí trời”.
Castello cho biết mình cảm thấy “khỏe mạnh” và “hạnh phúc hơn” kể từ khi áp dụng theo phương pháp này. Cô không bị sút cân hay gặp vấn đề nào về sức khỏe. Thậm chí, họ còn tiết kiệm được nhiều hóa đơn mua thực phẩm hơn trước.
“Chi phí sinh hoạt của chúng tôi ít hơn rất nhiều so với các gia đình khác. Số tiền đó được dùng vào những việc thực sự quan trọng như đi du lịch và khám phá thế giới cùng nhau”, Akahi nói.
Tuy nhiên, cặp đôi này cũng khẳng định phương pháp “nhịn ăn, hít khí trời” mà mình theo đuổi, không có nghĩa là họ sẽ không bao giờ ăn một lần nữa, mà là để “hiểu về sự nuôi dưỡng của vũ trụ, không phụ thuộc vào vật chất”.
hít khí trời, Camila Castello, breatharianism, Akahi Ricardo,
(Ảnh: Nypost)
Hiện tại, cặp vợ chồng kỳ lạ này chỉ ăn mỗi tuần 3-4 bữa ăn, nhưng không ép buộc hai con học theo mình. Akahi nói rằng họ cho con tự do ăn bất cứ thứ gì chúng muốn, như nước trái cây, rau, pizza hay kem.
TinhHoa tổng hợp
http://tinhhoa.net/cap-vo-chong-sau-9-nam-thuc-hanh-phuong-phap-an-khong-khi-de-ton-tai.html


Phần nhận xét hiển thị trên trang

Thứ Ba, 23 tháng 1, 2018

Ai đã "đánh cắp" cảng Quy Nhơn?



>> Chuyện nọ xọ chuyện kia
>> Đâu chỉ là ông Đinh La Thăng?
>> Nỗi đau từ những “quả đấm thép”
>> Quốc hội nảy lửa, dân đứng ở đâu?


LƯU NHI DŨ


























NLĐO - Làm sao lấy lại được cảng Quy Nhơn sau khi được cổ phần hóa chớp nhoáng, bán cho tư nhân giá rẻ mạt - là câu hỏi đau đáu của người dân.

Tiến hành cổ phần hóa và thoái toàn bộ phần vốn nhà nước tại cảng Quy Nhơn đã diễn ra nhanh đến bất thường. Kết quả cuối cùng là toàn bộ tài sản của cảng biển chiến lược ở miền Trung rơi vào tay một doanh nghiệp với giá chỉ vài trăm tỉ đồng.

Việc cổ phần hóa diễn ra rất bất thường, đến nỗi người dân Quy Nhơn - Bình Định cho rằng cảng Quy Nhơn đã bị "đánh cắp" bởi một nhóm lợi ích mà nhiều người ở thành phố biển này biết rất rõ họ là những ai.

Cảng Quy Nhơn trực thuộc Tổng Công ty Hàng hải Việt Nam (Vinalines) - Bộ GTVT nhưng vì sao tháng 7-2015, khi đang giữ chức Bí thư Tỉnh ủy Bình Định, ông Nguyễn Văn Thiện lại có văn bản đề nghị Bộ GTVT khẩn trương bán phần vốn còn lại cho "nhà đầu tư chiến lược" để tạo nguồn vốn đầu tư, nâng cấp, mở rộng cảng (?).

Cũng vì văn bản này mà ngày 25-5-2017, Ban Bí thư đã có quyết định kỷ luật ông Nguyễn Văn Thiện với hình thức Cảnh cáo vì đã ký văn bản không thông qua tập thể Ban Thường vụ Tỉnh ủy.

Vì sao việc cổ phần hóa cảng Quy Nhơn không thuộc trách nhiệm của tỉnh Bình Định nhưng bí thư Thiện lại sốt sắng đến vậy? Đó cũng là lý do vì sao Thanh tra Chính phủ phải vào cuộc. Đó cũng là lý do vì sao cuối tháng 7-2017, Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng đã chỉ đạo khẩn trương thanh tra, kết luận rõ đúng sai trong việc cổ phần hóa cảng Quy Nhơn.

Câu hỏi này sẽ được làm sáng tỏ trong nay mai.

Tuy nhiên, những gì đang diễn ra đã cho thấy có dấu hiệu lợi ích nhóm trong việc bán cảng Quy Nhơn, khi mà "ai đó" đã ép cán bộ - công nhân cảng Quy Nhơn phải ký một lá đơn gửi Thủ tướng Chính phủ với nội dung khẳng định việc cổ phần hóa, thoái vốn ở cảng biển này là đúng pháp luật và rõ ràng!

Cảng Quy Nhơn là cảng tổng hợp quốc gia, đầu mối khu vực loại 1, có cơ sở hạ tầng rất quy mô. Theo nhiều chuyên gia, riêng cầu tàu tiếp nhận được tàu 50.000 tấn vốn xây dựng phải hơn 1.000 tỉ đồng. Cảng còn có 165 phương tiện, thiết bị chuyên dùng trị giá hàng trăm tỉ đồng. Nếu tính riêng cần cẩu bờ di động sức nâng 100 tấn có giá trên 150 tỉ đồng. Đó là chưa kể kho bãi, đất đai thuộc cảng rất lớn. Với khối tài sản đồ sộ như vậy nhưng trước khi cổ phần hóa, cảng Quy Nhơn chỉ được định giá hơn 404 tỉ đồng.

Tháng 9-2013, cảng Quy Nhơn tổ chức bán đấu giá thành công, bán ra 10% vốn điều lệ cho cổ đông tự do, tương đương 4,04 triệu cổ phần. Ngoài ra, còn bán 4,04 triệu cổ phần khác cho "nhà đầu tư chiến lược" là Công ty Cổ phần Đầu tư và Khoáng sản Hợp Thành (Hà Nội). Sau nhiều lần Vinalines chuyển nhượng, Hợp Thành nắm giữ đến 86,23% cổ phần với tổng trị giá chỉ 440 tỉ đồng.

Điều đáng nói là trước khi chuyển nhượng toàn bộ cổ phần cho Hợp Thành trong đợt 2 và đợt 3, giữa năm 2015, lãnh đạo cảng Quy Nhơn có văn bản gửi Vinalines và Bộ GTVT đề nghị giữ lại 51% phần vốn nhà nước nhưng không được xem xét. Và tất nhiên, cảng Quy Nhơn ngay lập tức bị nuốt trọn!

Vì sao một cảng lớn như vậy, thoắt một cái đã trở thành cảng của tư nhân với giá bèo đến thế? Vì sao và ai phải chịu trách nhiệm cổ phần hóa cảng này khuất tất, để tài sản của nhà nước chạy vào tay tư nhân với giá như cho? Và còn rất nhiều câu hỏi khác…

Làm sao lấy lại được cảng Quy Nhơn sau khi đã cổ phần hóa là một câu hỏi đau đáu không chỉ với dân Bình Định mà là của cả nước. "Cái gì của Caesar phải trả về cho Caesar", tài sản của nhà nước phải trả lại cho dân cho nước.

Nhưng trước hết phải vạch mặt cho được nhóm lợi ích đã tìm mọi cách "đánh cắp" cảng Quy Nhơn, lôi ra ánh sáng...

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Thời sự chính trị Mỹ hấp dẫn hơn phim Đại Hàn


BS Dương Hồng Mô - Có người coi phim Đại Hàn cho tới canh khuya, ngày nào cũng vậy. Có người xoa mạt chược cả hai ngày thứ bẩy chủ nhật, tuần nào cũng vậy. Riêng tôi, theo dõi tình hình nước Mỹ và thế giới nó hấp dẫn làm sao, cần gì bỏ tiền mướn movie hay xoa mạt chược cho nó mệt xác. Nhưng nó đòi hỏi một sự tinh tường sáng suốt. nghe các ông TV Báo Chí Châu Mỹ Châu Âu đều là rơi vào cạm bãy đánh lừa nhân dân

Ngày hôm qua khi Báo chí suốt ngày sôi nổi vì cuốn sách mới hạ bệ Tổng Thống Trump và gia đình “ngu dốt “ chó ngáp được trúng cử Tổng Thống chứ tài cán gì đâu.


Ngày hôm đó Chứng Khoán Dow Jones Thị Trường New York lên 250 điểm chưa từng có trong cả thập niên. Và Dow Jones lần đầu tiên lên 25000, cách đây một năm khi nhậm chức Tổng Thống mới Dow Jones chỉ hơn 18000, tăng trưởng gần 30%. So với 2009 thì tăng trưởng 230 %. SP 500 tăng trưởng 20% năm 2017, một kỷ lục. Nasdag năm nay tăng 30%, năm 2013 Nasdag cũng tăng nhưng thua xa năm nay.
Tại sao khi Báo chí hạ bệ Trump ngu đần, tương lai nước Mỹ tối mịt thì Chứng Khoán lên vụt 250 điểm. Là vì giới đầu tư, 200.000 người khôn ngoan và giầu có nhất nước Mỹ, hy vọng rằng những ngưởi ngu dốt thực sự, nghe lời nói tuyên truyền Báo Chí sẽ bán Chứng phiếu, giá sẽ rẻ đi và ai khôn ngoan sẽ kiếm lời trên lưng những chàng ngu si

Khi sắp tới ngày Bầu Cử tháng 11 2016 ông Larry Summers Chủ Tịch Đại Học Harvard tiên đoán người ngu đần và lỗ mãng như Trump thì nếu trúng cử Chứng Khoán sẽ tụt giá thảm hại, người đầu tư sẽ bán thống tháo bỏ chạy.

Sáng hôm sau ngày Bầu Cử chưa ngủ dậy lúc 7 giờ sáng , con gái tôi gọi telephone, Bố ơi mấy cô Mỹ ở sở con sắp bán hết Stock vì Trump trúng cử. Tôi vội hét lên, đừng bán, mua. có bao nhiêu tiền mua hết. Các cô sở con sao mà ngu vậy. Báo chí đánh lừa đấy, Stock nó cóxuống một vài tuần rồi lên lại. Và Stock xuống có 3 giờ thôi và từ đó lên vun vút cho tới ngày nay.

Kỳ bầu cử 2012 cũng vậy. Obama nhiệm kỳ đầu tiêu tiền Ngân Quỹ vô tội vạ, tiêu hơn các vị Tổng Thống từ thời Washington cộng lại.

Ngân Khố Mỹ nợ trong 4 năm tăng gấp 2 thêm 10 trillions tổng cộng là 20 trillions, 20.000 tỷ.

Vậy mà kinh tể chỉ tăng trưởng có hơn 2%, tiền vào túi các Nghiệp Đoàn và rút cục vào túi Đảng Dân Chủ.



Người đầu tư biết là dân Mỹ không thể nào tiếp tục Kinh Tế Obama, trông mong Mitt Romney. Nhưng Romney trước khi bầu cử tính sai nước cờ vô cùng tai hại mất lòng dân Mỹ, tuyên bộ sẽ thương lượng hợp tác với Dân Chủ, như G W Bush. Tưởng thế là được Báo Chí và Dân Chủ thương yêu. Nhưng Báo Chí và Dân Chủ mạt sát thêm như mạt sát Bush trước kia. Romney đầu hàng chúng ta. Và ngày Bầu Cử 3 triệu cử tri Cộng Hòa nằm nhà không đi bầu.

Obama tái đắc cử những nhà đầu tư tưởng mất toi tiền trước khi Bầu Cử mua Stocks hay Mutual Funds , nhưng không mất. Vì dân Mỹ rất khôn ngoan, không tin Romney nhưng cũng không tin Obama.
Bầu cho Obama nhưng bầu cho Quốc Hội Cộng Hòa, cầm chân Obama, nhất là Hạ Viện nơi nắm hầu bao nước Mỹ, Obama không thể chi tiêu phung phí được nữa.

Ngày hôm sau Chứng Khoán lên như diều, lên đến 2015 khi Obama và các công chức Obama trong các Nha Sở đẻ ra hàng ngàn sắc lệnh executive orders bóp nghẹt Kinh Tế.
Nhưng không bóp nghẹt được Kỹ Nghệ dầu hỏa với kỹ thuật Fracking tân kỳ do những nhân tài như Harold Hammm sáng tạo điều chỉnh trong những khu đất tư nhân, Obama tức lẵm không làm gì được.Nếu không có Kỹ Nghệ Dầu hỏa bá chủ thế giới thì kinh tế Mỹ nhiệm kỳ 2 Obama không được hơn 2% đâu, chắc 0% như nước Pháp dưới F. Hollande.



Khi Liên Xô sụp đổ năm 1991 Phe tả Mỹ và Tây Âu không sợ bị Liên Xô xâm chiếm nữa nên Chủ Nghĩa Mác Xít tha hồ phát triển theo Xã Hội Tây Âu. Mác Xít Mỹ theo Saul Alinsky không theo mô hình LêNin nữa, không còn chuyên chính vô sản tức Độc tài Công An trị và nhà tù Tập Trung Cải Tạo .


Thay vào đó một Chế Dộ Độc Tài mềm dẻo anh không theo tôi thì bị Truyền Thông Báo Chí chế riễu đến nỗi mất việc. Một Chế Độ độc đoán êm dịu biết bao, “une tyrannie si douce”. Ai cũng ngậm miệng cho qua ngày, ông G W Bush bị sỉ vả mỗi tối trên TV không dám trả lời một câu. Thượng Nghị Mc Cain lâu lâu chống Đảng Cộng Hòa vì được Báo Chí khen ngợi.
Nhưng cuối cùng cũng tới Chủ Nghĩa Xã Hội, mỗi người hưởng thụ theo yêu cầu chia đều ngày 3 bữa cơm. Không còn gì cho Tự do , như Tự Do buôn bán, Tự do làm giầu.
Vì thế cũng như Cộng Sản, bất cứ gì phải trong tay Tả phái. Đặc biệt là Truyền thông Báo Chí. Không thể gọi là ông nhà báo , thực chất là Cán Bộ phe tả.

Trừ Fox News ra, Báo Chí đăng bài chống Trump 95%, chống Obama gần 0% dù Obama, người dân Mỹ ghi nhận, nói dối 29 lần về Obama Care trên TV “Giữ được Bảo Hiểm cũ nếu muốn, giữ được Bác sỹ cũ nếu muốn” White House Press Corps, Báo Chí Nhà Trắng ngủ luôn 8 năm liền dưới thời Obama, không dám hé răng hỏi khó một điều, nay nhao nhao chất vấn Sandra Hucklebee về tâm thần Tổng Thống.



Báo Chí cho Trump ngu dốt vì không đọc báo, đọc làm chi khi chắc chắn bị chửi dù làm gì cũng thế thôi. Tổng Thống Ronald Reagan trước kia cũng bị mạt sát vì không đọc báo nhưng Reagan nói các ông lầm, tôi có đọc báo. Báo Chí hỏi ông đọc xã luận nào ai viết. Trả lời tôi mở báo ra việc đầu tiên mở trang Comics hay Cartoons. trang pha trò.

Cũng nhưTrump, Reagan coi báo Chí như trẻ con, theo việc Popeye the sailor bị côn đồ Gontran cướp mất vợ Olive , mang rau muống spinach ăn, bắp thịt nổi lên và đập tan Gontran , lấy lại vợ. Còn hấp dẫn hơn xã luận thiên tả viển vông của các ông.
Hệ Thống Tiểu Hoc, Trung Học Công Lập nằm trong tay Nghiệp Đoàn Thầy Giáo Teachers Union tức là Tả Phái. Nhất là Đại Học bị ảnh hưởng nặng nề, Ông Chủ Tịch Đại Học Berleley Calfornia văn phòng ông có một cầu thang bí mật để ông thoát thân khi bị Sinh Viên Thiên Tả bố ráp. Berkeley nổi tiếng vì có một đội quân AntiFas nói là chống Phát Xít nhưng hành động như Phát Xít. Trang bị áo giáp và vũ khí cầm tay, ai tuyên bố điều gì hữu khuynh hay bảo thủ là bị đánh tàn nhẫn, cửa hiệu ngoài phố bị đập phá, cảnh sát không dám can thiệp.

Tư Pháp cũng như Tây Âu bị ảnh hưởng Tả phái nặng nề .
Bất cứ việc gỉ Chính Phủ Trump làm để bảo đảm an ninh xã hội thế nào cũng có một quan tòa kiện là vi hiến.Lại phải chống án lên tới tận Tối Cao Pháp Viện mới thắng chỉ vỉ Chính Phủ muốn bảo đảm an ninh cho xã hội nhưng Tả phái bất cần an ninh chĩ cần phá cho bõghét. 
Nay ngay cả ngành Y chúng ta cũng nhảy vào vòng chiến dùng Y Khoa chẩn bệnh đuối cho được Trump ra khỏi Nhà Trắng. Là vì buộc tội là ngu dốt không thành công được,
Trump có những thành quả rất xuất sằc về kinh tế, ngoại giao vàtranh cử không ai là không biết. Một trí óc thông minh bén nhọn, không bao giờ nhờ giấy đọc diễn văn, không bao giở nhờ Teleprompter. diễn văn vô cùng xuất sắc như ở Tokyo vừa qua trước khi sang Đại Hàn thuyết phục được Nhật Bản Đại Hàn lúc đó nghi ngờ thiện chí Mỹ.



Muốn hạ được Trump dùng Công Tố Viên Mueller buộc tội thông đồng với Putin trong vụ Bầu Cử Tổng Thống coi bộ không xong, dùng Báo Chí buộc tội ngu dốt coi bộ không xong, nay nhờ tới Bác sỹ thần kinh chẩn bịnh rối loạn tâm thần derangement không thể làm Tổng Thống được.

Điều 25 trong Hiến Pháp rõ ràng, nếu Tổng Thống không làm được nhiệm vụ, chỉ cẩn Phó Tổng Thống và 2/3 Hạ Viện biểu quyết là xong.
Cuốn sách Fire and Fury viết buộc tội Trump ngu dốt cũng nhắm vào điều 25, tác giả công nhận như vậy. Bác Sỹ tâm thần là bà Bandy X Lee, Đại Học Yale, bà cầm đầu một nhóm 25 Bác Sỹ tâm thần ký chẩn bịnh “Mental Status unreveling” Tâm thần sắp sập xệ không thể làm Tổng Thống được. Tổng Thống mắc bệnh này có thể hủy diệt nhân loại BS Lee khẳng định như vậy với hơn hai chục Nghị sí Dân Chủ và một Nghị sí Cộng hòa. Nói tóm lại Bà Lee cùng 25 Bác sỹ khác dùng bằng Bác Sỹ Y Khoa làm đảo chính, chuất phế một Tổng Thống đương quyền.

Hơn 50 năm trước Nghị Sỹ Barry Golwater khi ứng cử Tổng Thống cũng bị một báo chí đăng Bác Sỹ tâm thần chẩn bịnh khùng chỉ vì ông Bảo Thủ.

Sau đó Hiệp Hội Bác Sỹ tâm thần Mỹ APA phải nêu lên nguyên tắc không Bác sỹ tâm thần nào được quyền chẩn bịnh bệnh nhân nào mà không trực tiếp khám xét. APA lần này cũng phản kháng nhưng mấy Bác Sỹ này có phải là Bác Sỹ nữa đâu, cũng như mấy ông nhà báo họ trở thành ủy viên chính trị Political Hacks cùa Tả phái.

“Đảng Dân Chủ và Tả phái sao dám làm càn, phá hoại dân chủ”, Alan Dershowitz Giáo sư Luật Khoa Harvard nổi tiếng từ thập niên 60, dõng dạc cảnh cáo. Ông bầu cho Hillary nhưng nhìn ró âm mưu Tả phái . Ông nói chí có bên Nga là họ dùng Y Khoa tâm thần để hạ bệ đối thủ chính trị .

Vì sao Tả phái thù ghét Trump đến thế, thù ghét hơn Bush hay Reagan nhiều lắm. một cái gai trước mặt, một bệnh nhân mắc bệnh Vi khuẩn truyền nhiễm nguy hiểm cho nhân loại cần phài bắt ngay và cách ly. 
Một ly do là Trump người ngoại đạo, không phải từ bãi sình Washington Beltway nơi Wall Street nặn ra những Tổng Thống Dân Chủ như Clinton hay Obama Hillary, nơi American Chamber Commerce nặn ra những Tổng Thống như Bush cha và con. Nơi hàng ngàn lobbyists cả hai đảng làm ăn phát đạt, cộng tác với Truyền Thông Báo chí, một kỹ nghệ môi lái chi tiêu Ngân Quỹ Liên Bang 3000 tỷ mỗi nâm Công Ty nào trúng thầu đây ?

Riêng Báo chí, TV, Trump không thèm nhờ tới, đi thẳng tới nhân dân bằng Tweet thiệt hại cho Media bao nhiêu tỷ mỗi năm. New York Times lỗ vốn Washighton Post lỗ vốn, Newsweek bán cho khách hàng với giá là một đồng bạc.

Rating TV NBC CBS MSNBC cộng lại thua xa Fox. Làm sao họ đề yên Trump, nhất định không cho Trump thành công. 

Và Trump dám thành công. Ví dụ như lãnh vực kinh tế. Khi Obama làm Tổng Thống kinh tế tăng trưởng 2.1% 2.2% GDP mỗi năm không tháng nào tới 3%. Obama có tới 14 nhân tài Wall Street trong Chính Phủ, Bộ trướng, Thứ trưỡng Tổng Giám Đốc.

Các ngài tuyên bố Kinh Tế Toàn Cầu là thế, tăng trưởng chỉ thế là hết đất , quy luật là thế. Obama khi quan sát Trump tranh cử, tuyên bố khôngTổng Thống nào có tài thánh cũng không thể lay chuyễn GDP, Trump nói láo.

Khi Trump làm tổng Thống, một nhân tài Wall Street giúp Obama , Larry Summers lúc đó làm Chủ Tịch Harvard cũng tuyên bố như Obama không thể nào tăng trưởng GDP 3%. Nhưng 2 tam cá nguyệt cuối cùng 2017 GDP tăng 3% và hai tháng cuối năm tăng 3.3%.

Vì sao ?

Trump chỉ loại bỏ nhửng sắc lệnh Regulations các ngài trong Nha Sở đẻ ra hàng trăm giấy tờ sắc lệnh kiểm soát buôn bán mỗi tháng, tai hại cho buôn bán, ví dụ như Regulations giết chết ngành than mỏ. Federal Register ghi các Regulations trước kia 70.000 trang nay lần đầu tiên trong lịch sử của nó mất đi mấy trăm trang. 

Vừa qua Jemie Dimon, CEO JP Morgan trả lời phỏng vấn Đài Fox, Nước Mỹ nhờ có Luật Thuế Vụ mới thông qua đã buôn bán trở lại “Back in business”.sẽ tăng trửởng công việc, thu nhập, lương bổng . Rất tốt cho nước Mỹ. JP Morgan đóng góp cho Liên Danh Obama Biden 877.000 đô la hơn cả Google, Nhân viên JP Morgan hầu hết đóng góp cho Liên Danh này. Ngược lại Obama khen Jemie Dimon “ Chủ Ngân Hàng giói nhất” .

Trung Đông cũng có những biến chuyển đáng kể, Iran bỗng nhiên toàn quốc biểu tình chống tham nhũng, dám vạch mặt chỉ tên Giáo Chủ Ayatollah và Thủ Tướng. Iran tham nhũng từ trên xuống dưới ai cũng biết, nhưng Ayatollah là đại diện Chúa trên trời nay dân thường cả gan buộc tội buôn bán gái và thuốc phiện thì cũng số phận như Vua Shah trước kia mà thôi, không được lâu đâu.

Cách mạng trứng gà, có tên như vậy vì thịt bò thịt gà mắc quá người dân chỉ còn trứng gà ăn, nay Ngài Ayatollah tăng giá trứng vô tội vạ.

Trump giúp Ả Rập Saoudi phong trào chống tham nhũng nay cóvẻ có kết quả, Tây Phương chỉ hy vọng có thế, Hồi Giáo Cải Tổ lại như Thên Chúa thế kỷ thứ 15, chia ly Đạo và Đời có phải đỡ khổ cho nhân loại biết bao.

Trump chỉ mất mấy tháng triệt hạ được Isis ở Irak và Syria, vì Trump có ý chí chiến thắng.

Obama không muốn chiến thắng, Robert Gates Bộ trưởng Quốc Phòng thời Obama nói không bao giờ Obama quan tâm tới quân đội, quan tâm duy nhất là buộc quân đội phải nhận gays và lesbians, trangenders.

Nhưng gia tài thảm hại và nguy hiểm nhất Obama để lại cho Trump vẫn là Bắc Hàn.

Từ mấy chục năm nay, các ông Clinton, Bush, Obama dùng chính sách xoa dịu với cha con nhà họ Kim, cho mấy chục tỷ, hứa là không làm vũ khí hạt nhân, chỉ làm nhà máy phát điện. 

Cha con nhà họ Kim như Kinh Thánh nói, sống về gươm giáo, chết về guơm giáo.
Chỉ biết giết người kể cả họ hàng thân thích, không biết làm kinh tế. Tiền bạc Tây Phương viện trợ dĩ nhiên là làm vũ khí hạt nhân hỏa tiễn, với tin tưởng là lãnh tụ Tây Phương hèn nhát. Và nay với vũ khí hạt nhân hỏa tiễn, thẳng thừng nói nưởc Mỹ rút khỏi Hàn Quốc và Nhật Bản đi, như ở Việt Nam thời 70, để lại những nước đó cho tôi, nếu không San Francisco hay Washington không bảo đảm. 

Nhưng lần này gặp Trump, Kim tính lầm.

Thượng Nghị Sỹ Cardin Dân Chủ tuyên bố Trump vận động được toàn thể Hội Đồng Bảo An Liên Hiệp Quốc chống Bắc Hàn, kể cả Nga và Trung Quốc, là một thảnh công xuất sắc chưa từng thấy. Là vì thằng nhỏ đi quá trớn. Bắn hỏa tiễn rơi cách Vladivostok có 100 dặm dọa Nga. Mang giàn hỏa tiễn sát Trung Quốc dọa Bắc Kinh. Dọa Australia, dọa Thụy Sĩ dám bằu cho trừng phạt . Và trừng phạt kinh tế bắt đầu kết quá. Hàng chục ngàn nhân công Bắc Hàn rẻ mạt ngày đêm kiếm tiền trên thế giới, tiền gửi về vua nhà Kim, nay phải về nước.

Tầu buôn lậu dầu hỏa tiếp tế cho Bình Nhưỡng bị vệ tinh Mỹ theo rõi báo cho chiến hạm Nam Hàn bắt. Nhiều tầu đánh cá Bắc Hàn hết nhiên liệu chết đói trôi dạt vào đảo Nhật Bản. Bắc hàn bắt buộc làm dịu với Nam Hàn xin viện trợ. Và nhân dân Bắc Hàn rồi cũng như dân Iran bùng lên. Kim phải thay đổi quân gác biên giới, có mấy ông chạy thục mạng sang phía Nam vì mê phim Đại Hàn.

Làm sao tả phái Mỹ để cho Trump thành công vĩ đại như vậy được. Phải triệt phá bằng mọi cách, báo chí, bác sỹ tâm thần, bác sỹ tim v.v… 



Nhất là mấy tuần nay, hậu quả của Luật Thuế Vụ Đảng Cộng Hòa dưới lãnh đạo cúa Trump thành công thông qua, hậu quả kinh tế tăng vọt chưa từng thấy.
Trong 1 tuần Chỉ số Dow Jones tăng 1000 điếm, từ 25000 lên kỷ lục 26000.

Dân chúng Mỹ phấn khởi, xí nghệp phấn khởi, con số xí nghiệp thưởng nhân viên tiền bonus lên tới 200, tiền bonus từ 1000 đến 2500, chưa kể tăng lương tối thiểu. Các xí nghiệp đều nói tiền này đáng lẽ nộp thuế cho Chính Phủ, nay nộp cho nhân viên. Ý nói nộp cho Chính phủ là phung phí vô tích sự. Apple xí nghiệp số 1 Mỹ sẽ mang 250 tý từ ngoại quốc về, chịu thuế 15% ( đáng lẽ 35%), ngân quỹ được 38 tỷ, và sẽ dùng tiền gây công ăn việc làm cho nước Mỹ chứ không đầu tưngoại quốc nữa. Apple bao giờ cũng ủng hộ Đảng Dân Chũ hàng chục triệu mỗi khi bầu cử. 

Làm sao triệt hạ Trump bây giờ. Chỉ còn một cách, làm sao chọc tức Trump để Trump nói tục, chửi thề. Để không có bà nào bầu cho Trump.

Âm mưu được giàn xếp kỹ lưỡng, Dick Durbin được c
họn làm ổ phục kích. Ông Thượng nghị sĩ có biệt tài đóng kịch trên TV, có một lần ông lên TV tố cáo một Thượng nghị sĩ Cộng Hòa nói nhỏ với ông kỳ thị mầu da Obama. Lần này Trump bị ông tố cáo nói tục về các nước châu Phi, chỉ có hai ông nghe thấy. Rùm beng báo chí ngày hôm sau, cả Liên hiệp Quốc cũng phản kháng.

Nhưng tướng Kelly biết trước nên phản phục kích. Phòng bầu dục hôm đó ông xếp đặt có mấy ông Cộng Hỏa làm chứng và nhất là có bà Kirsten Nielsen, Bộ trưởng Homeland Security, một ngôi sao sáng đảng Cộng Hòa.

Mấy ông Thượng Nghị sỹ dân chủ bắt bà ra điều trần, tưởng bà nữ giới dễ bắt nạt. Bà nói tôi không nghe đến chữ đó. Ý nói Durbin nói láo. Thế nghe chữ gì ? Hôm đó nhiều ông tuyên bố lỗ mãng. Ai ? Tôi nghe lỗ mãng, không bao giờ nhớ vì không muốn nhớ. Thế còn câu muốn dân tỵ nạn Na Uy ? Tổng Thống không nói thế. Lúc đó mới biết chính thật là Na Uy hay Á Châu, Trump không kỳ thị, Durbin dấu nhẹm chữ Á Châu.



Cáu quá, các ông không dám nói gì, để cho Cory Booker TNS da đen la lối um sùm, sao lại không nhớ. Bà Nielsen lúc đó đóng kịch tuyệt diệu, không nói một câu nước mắt long lanh nhìn vào ống kính. Bà bị đàn ông bắt nạt video sau này sẽ đưa vào tranh cử , kiếm phiếu các bà. 

Một cuồng phong 
chính trị kinh khủng nhất sắp sửa tàn phá chính trường Mỹ trong mấy tuần sắp tới.

Tai hại hơn bê bối Scandal Watergate hàng trăm lần.

Được che đậy kín mít từ một năm nay tại cơ quan FBI và Bộ Tư pháp Mỹ nhưng nhân viên cấp dưới nơi đó vô cùng bất mãn xì hơi ra nên Quốc Hội biết. Cuộc điều tra của cơ quan Thanh Tra IG có báo cáo. Ủy Ban Tình Báo Quốc Hội nay có bản báo cáo sau khi quyết đòi cho được, dân biểu dân chủ quyết không cho. Không cho vì quá xấu xa cho Dân chủ. 

Các ông lãnh đạo FBI và Tình Báo đã dùng cơ quan mình giúpđảng Dân Chủ trong lúc bầu cừ và phá ngầm Cộng Hòa. Dùng hồ sơdo mật vụ Nga cấp qua tay một ₫iệp viên hàng hai Anh được quỹ tranh cử bà Hillary trả tiền, buộc tội Trump để lấy cớ xin quan tòa Fisa ̣Foreign Intelligence surveillance Court cho phép nghe lén Trump trước và sau khi bầu cừ, cùng nghe lén nhiều nhân viên Quốc Hội khác.

Nghĩa là các ông ấy âm mưu đảo chính.
Sẽ thấy những người quyền thế nhất nước Mỹ, FBI hay Tư Pháp ra tòa về tội phản bội Treason. Mấy ông ấy liều vì tưởng là Hillary nhất định thắng.
Hạ viện nay sắp bầu xem có nên phồ biến cho dân chúng biết bản báo cáo Memorandum này vì nguy hiểm quá, các ông phản Hiến Pháp, phản quốc này còn tại chức. Toàn là Đảng Dân chủ. Ai ra lệnh các ông làm như vậy ?

Thảo nào Dân chủ muốn hạ bệ Trump cấp tốc, Tổng Thống khác còn có thể tha tội, Trump chắc không tha.
Gây cấn và hấp dẫn hơn phim Đại Hàn, kịch bản này ngay mấy ông Hollywood cũng không nghĩ ra.
Nam Minh Bach Virginia Jan 2018
BS. Dương Hồng Mô

Phần nhận xét hiển thị trên trang

KINH TỞM!!

KINH TỞM! Nhà văn Bảo Thương: MÁU GIẶC CŨNG LÀ MÁU MÌNH
Bảo Thương - Chúng tôi ghét Minh Họa rồi, Ta thắng Địch thua, ai xấu, xấu cả chiều dài lịch sử, ai tốt, tốt cả ngàn năm hậu thế...
Hãy để văn học về đúng là văn học của nó.


Lâu lắm rồi, mới đọc một truyện viết về lịch sử hay thế, chạm sâu đến thăm thẳm lòng người, tinh tế, giàu chất văn học, đầy tâm trạng, đầy trăn trở, đầy đấu tranh giữa chung và riêng, giữa nghĩa và tình, phá toang cái minh họa cũ kĩ; rất người, rất đời, chứ không phải là chàng Đăm San trong sử thi oai phong lẫm liệt, chứ không phải tướng giặc mặt đen, mắt dữ, râu vểnh ngược, hung tàn...

Tơ lòng tôi ngân lên đến giọt cuối cùng khi đọc nó.

Đố các bạn, tô đọc ai???


***
Đó chính là "Bắt đầu và kết thúc" của Trần Quỳnh Nga, đăng trên Văn nghệ gần đây, gây bão dư luận, bị họ phẫn nộ, và tức giận.

https://kontumquetoi.com/…/doc-bat-dau-va-ket-thuc-truyen-…/


Bảo Thương: Đồng ý, máu giặc cũng là máu mình, chiến tranh là trò chơi của lớp người trên , đừng bảo chỉ máu mình là đỏ, là thơm, là tốt, máu giặc là tanh. Nhẫn tâm lắm!







https://xuandienhannom.blogspot.com/2018/01/kinh-tom-nha-van-bao-thuong-mau-giac.html

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Đảo chính hụt, ba tướng Trung Quốc phải tự sát


Theo một nguồn tin từ Nhật Bản cho biết, các viên tướng lên kế hoach đảo chính nhằm lật độ chế độ cầm quyền Bắc Kinh do chủ tịch Tập Cận Bình dẫn đầu. Tuy nhiên sự việc bị thất bại và họ bị ép tự sát.

Báo Nikkei Asian Review ngày 22.1 đưa tin một tướng quân đội Trung Quốc treo cổ tự sát đã làm dấy lên tin đồn về một cuộc đảo chính hụt, nhằm lật đổ Chủ tịch Tập Cận Bình. Trang báo Nhật nêu đầu tháng 1 có hai sự kiện đáng chú ý, đều liên quan những vị tướng Quân đội giải phóng nhân dân Trung Quốc (PLA) bị thất sủng, và đều cho thấy tầm kiểm soát quân đội của ông Tập Cận Bình ở vị trí Chủ tịch Quân ủy trung ương (CMC) không hẳn là tuyệt đối.


Sự kiện thứ nhất vào ngày 9.1, Tân Hoa Xã đưa tin tướng Phòng Phong Huy, 66 tuổi, bị bắt và bị điều tra về tội tham nhũng.

Sự kiện thứ hai, là nhật báoTinh Đảo (ở Hồng Kông) đưa tin thủ trưởng của tướng Phòng Phong Huy là tướng Phạm Trường Long cũng bị ủy ban kiểm tra-kỷ luật quân ủy điều tra từ cuối tháng 12.2017.

Cũng đã có những tin đồn tướng Phòng Phong Huy khai ra những sai phạm của tướng Phạm Trường Long.

Bộ binh PLA bất trung với Chủ tịch CMC Tập Cận Bình
Trước đó, khi Đại hội Đảng Cộng sản Trung Quốc diễn ra hồi tháng 10.2017, tướng Phạm Trường Long đã về hưu, thôi làm phó chủ tịch CMC và ủy viên Bộ Chính trị.

Việc thay đổi nhân sự chính phủ sẽ được Quốc hội Trung Quốc chính thức phê duyệt vào tháng 3 tới. Thế nên, chính quyền Trung Quốc chưa chính thức tuyên bố tướng Phạm Trường Long thôi làm Ủy viên Bộ Chính trị và thôi làm phó chủ tịch CMC.

Ông này xuất thân từ Bộ binh PLA và theo Nikkei Asian Review, ngoài mặt thì lực lượng này giả bộ tuân lệnh Chủ tịch CMC Tập Cận Bình, nhưng trong thâm tâm lại cực kỳ phản đối kế hoạch tái cơ cấu quân đội của ông. Trong kế hoạch này có những biện pháp như giảm số quân bộ binh, tái cơ cấu các quân khu và giảm số ủy viên CMC.



Còn có những tin đồn từ khi tướng Lý Tác Thành làm Tham mưu trưởng liên hợp quân ủy trung ương Trung Quốc thay ông Phòng Phong Huy, Bộ binh PLA chỉ nghe lệnh ông Phòng Phong Huy, phớt lờ ông Lý Tác Thành, một đồng minh của ông Tập Cận Bình.

Những liên minh đen tối này có thể phá hỏng dây chuyền chỉ huy quân đội trong thời chiến nên ông Tập Cận Bình phải ra tay. Đầu năm 2018, ông chủ trì cuộc họp CMC mở rộng, ngay sau khi PLA tổ chức cuộc diễn tập quân sự trên toàn quốc ngày 3.1, như là một phần đề phòng chiến tranh có thể xảy ra giữa Mỹ và CHDCND Triều Tiên.

Tham dự cuộc họp này có nhiều sĩ quan cấp cao. Thường thì họ họp kín, bàn luận những vấn đề nhạy cảm liên quan quản lý PLA và an ninh quốc gia.

Ông Tập Cận Bình triệu tập cuộc họp vì hai lý do. Thứ nhất là củng cố tinh thần đoàn kết của quân đội, sau cú sốc Phòng Phong Huy bị thất sủng. Sau cuộc họp này là thông báo ông Phòng Phong Huy bị bắt giam.

Thứ hai là chuyện liên quan căng thẳng ở bán đảo Triều Tiên. Ông Tập Cận Bình nhận định Mỹ có thể đánh phủ đầu Triều Tiên bất kỳ lúc nào, và nhất là có thể vào tháng 3.2018, sau khi kết thúc Olympic mùa đông Pyeongchang 2018 ở Hàn Quốc.

Tại hội nghị mở rộng, vị chủ tịch CMC chỉ đạo đại diện các tỉnh thành: “Hãy sẵn sàng trước bất kỳ tình huống khẩn cấp nào”.


3 vị tướng thất sủng Phòng Phong Huy, Trương Dương, Phạm Trường Long (từ trái sang) - Ảnh: Nikkei Asian Review


Hai ông tướng âm mưu lật đổ ông Tập Cận Bình

Trước đó vào tháng 8.2017, tướng Phòng Phong Huy bất ngờ bị bay chức Tham mưu trưởng liên hợp quân ủy trung ương Trung Quốc.

Vụ sa thải đột ngột này kích hoạt sự đồn đoán rằng đã có một âm mưu đảo chính nhằm lật đổ ông Tập Cận Bình, liên quan tướng Phòng Phong Huy và tướng Trương Dương, cựu Ủy viên quân ủy trung ương, cựu Chủ nhiệm Cục chính trị quân ủy Trung ương.

Ngày 28.8.2017, tướng Trương Dương đã bị điều tra vì vi phạm kỷ luật và nhận hối lộ, có nguồn tài sản lớn bất minh. Có thông tin ông dính líu các vụ tham nhũng của hai cựu phó chủ tịch CMC Quách Bá Hùng và Từ Tài Hậu.

Ngày 23.11.2017, tướng Trương Dương treo cổ tự sát trong lúc bị quản thúc tại nhà riêng ở Bắc Kinh. Vụ tự sát này càng “đổ dầu” vào tin đồn về một cuộc đảo chính nhằm lật đổ Chủ tịch CMC Tập Cận Bình.

Việc tướng Phòng Phong Huy bị thất sủng đột ngột khiến giới quan sát Trung Quốc cũng cho rằng đã xảy ra điều gì rất nghiêm trọng. Vì tháng 4.2017, tướng Phòng Phong Huy từng tháp tùng Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình đi Mỹ, đến khu nghỉ dưỡng chơi golf Mar-a-Lago (bang Florida) và có cuộc gặp Tổng thống Mỹ Donald Trump.

Trong bữa tiệc tối hôm đó, tướng Phòng Phong Huy được xếp ngồi cạnh ái nữ Ivanka của ông Trump, vợ của cố vấn Nhà Trắng Jared Kushner. Từ đó, vài nhà quan sát đã đồn đoán tướng Phòng Phong Huy sẽ được ông Tập Cận Bình cất nhắc lên chức phó chủ tịch CMC.

Ngày 15.8.2017 tại Bắc Kinh, tướng Phòng Phong Huy còn gặp sĩ quan cấp cao nhất của quân đội Mỹ: tướng Joseph Dunford, Chủ tịch Hội đồng tham mưu trưởng liên quân Mỹ (JSC) và hai vị ký một thỏa thuận nghe ý kiến lẫn nhau về khả năng xảy ra sự cố chiến tranh ở bán đảo Triều Tiên.

Là tham mưu trưởng, tướng Phòng Phong Huy giám sát khâu lên kế hoạch quân sự, hoạt động chiến đấu và phụ trách mảng tình báo quân đội. Cuộc gặp tướng Dunford cho thấy ông cũng lãnh những nhiệm vụ ngoại giao quan trọng. Nhưng vài ngày sau nổi lên thông tin tướng Phòng Phong Huy bị điều tra như đã nêu trên.

Chuyện “chạy” thăng hàm ở PLA và “Trương Bao bố”

Theo Nikkei Asian Review, truy bắt những tướng cấp cao không là chuyện dễ làm. Nhưng người của ông Tập Cận Bình không gặp nhiều trục trặc trong việc tìm ra chứng cứ tham nhũng.

Suốt nhiều năm trước, hai phó chủ tịch CMC Quách Bá Hùng và Từ Tài Hậu (thời Chủ tịch Hồ Cẩm Đào lãnh đạo CMC) đã nhận vô số túi đựng tiền khi bán chức hàm cho các sĩ quan “chịu chạy”. Thậm chí có giá biểu hẳn hoi: hàm trung tướng tốn từ 5 đến 10 triệu Nhân dân tệ (từ 778.000 đến 1,55 triệu USD), hàm thượng tướng tốn từ 10 đến 30 triệu Nhân dân tệ.

Giá biểu này cho thấy có lẽ hai tướng Phòng Phong Huy và Trương Dương đã “chạy” 30 triệu Nhân dân tệ (4,6 triệu USD) để được thăng hàm thượng tướng. Chủ tịch Hồ Cẩm Đào đã phong tướng cấp cao cho hai ông này hồi năm 2010.

Ông Lưu Nguyên, một sĩ quan PLA hưu trí, từng lên án mạnh nạn “chạy hàm” này: “Thời Quách Bá Hùng và Từ Tài Hậu, kẻ nào muốn lên tướng đều bị Tổng cục chính trị đòi rất nhiều tiền”.

Quách Bá Hùng có biệt danh “Sói Tây Bắc”, trải qua phần lớn nghiệp binh ở Quân khu Lan Châu. Phòng Phong Huy là lính của ông ta, và một thông tin cho biết Phòng Phong Huy là một tay cơ hội, luôn nịnh bợ Quách Bá Hùng. Trong cuộc thanh trừng của ông Tập Cận Bình, Quách Bá Hùng cũng bị tuyên án tù chung thân.

Từ Tài Hậu có biệt danh “Cọp Đông Bắc” vì xuất thân ở quân khu Thẩm Dương (quản lý vùng Liêu Ninh, Hắc Long Giang và Cát Lâm). Khi bị điều tra tham nhũng, Từ Tài Hậu chết trong tù vì ung thư bàng quang hồi năm 2015.

Tướng Trương Dương được cho là “thủ túc” của Từ Tài Hậu, có biệt danh “Trương Bao bố”, vì ông ta thích nhận hối lộ bằng tiền mặt hơn là chuyển khoản, vì sợ bị theo dõi điện tử. Tiền mặt hối lộ cho ông ta được nhét vào những bao bố lớn”.

Các sĩ quan mua hàm tướng cũng ưng tiền mặt hơn, điều giúp ông Tập Cận Bình có nhiều phương án truy vết bất kỳ ai trong hàng ngũ lãnh đạo PLA.

Theo Nikkei Asian Review, chuyện “chạy hàm tướng” đã có từ thời ông Giang Trạch Dân, kéo dài qua thời ông Hồ Cẩm Đào trước khi ông Tập Cận Bình trừng trị những sĩ quan cấp cao thân cận với hai vị tiền nhiệm của ông.
Tướng Phòng Phong Huy ngồi cạnh con gái ông Trump - Ảnh: AP

Vĩnh Thụy
http://beta.motthegioi.vn/the-gioi-c-79/ho-so-c-122/tuong-trung-quoc-dao-chinh-hut-phai-treo-co-tu-tu-80706.html


Phần nhận xét hiển thị trên trang

Nước Mỹ không phải là một nền dân chủ và đó là điều tốt đẹp


Nước Mỹ được xây dựng là một nền Cộng hòa, và sẽ luôn luôn là như vậy.
Năm xưa khi Benjamin Franklin rời khỏi hội nghị về Hiến pháp, một phụ nữ đã đến hỏi ông rằng: “Ngài đã để lại cho chúng tôi những gì?”
Franklin ngay lập tức trả lời: “Một nền Cộng hòa, thưa bà, nếu bà và con cháu bà có thể bảo vệ được nó”.
Tượng Benjamin Franklin tại Bảo tàng Quốc gia Benjamin Franklin, bang Pennsylvania
Hầu hết người Mỹ và khắp nơi trên thế giới hiện nay đã bị thuyết phục rằng hệ thống chính phủ của Mỹ là một nền Dân chủ, cái tên nền Cộng hòa đã bị rơi vào quên lãng và trở nên khó hiểu. Sự khác biệt giữa 2 hệ thống chính trị này là căn bản để hiểu được chủ nghĩa biệt lệ Mỹ (Americanism) và tại sao nước Mỹ lại có một lịch sử thành công nhất thế giới.

Phân loại các hệ thống chính trị

Rất nhiều người phân loại dải phổ chính trị thành 2 phe, từ cực tả đến cực hữu: Chủ nghĩa Cộng sản nằm ở cực tả (bên trái), chủ nghĩa Phát xít nằm ở cực hữu (bên phải), ở giữa là các hình thức chính phủ ôn hòa hay trung dung. Tuy nhiên, cách phân chia các hình thức chính phủ chính xác hơn là nên dựa theo tiêu chí chính phủ sử dụng quyền lực ra sao. Ở bên phải, chính phủ nắm càng ít quyền lực đến mức không còn chính phủ (chủ nghĩa vô chính phủ), càng về phái trái, chính phủ càng nắm nhiều quyền, đến mức độc tài.
Phân loại hệ thống chính trị theo cách 1
Dải phổ chính trị phân loại theo quyền lực chính phủ
Ở cực bên phải, không còn chính phủ hay vô chính phủ, ở bên trái là các chính phủ toàn trị, bao gồm: Chủ nghĩa Cộng sản, Chủ nghĩa Xã hội, chủ nghĩa Phát xít, Chủ nghĩa Quốc gia Xã hội v.v. Những người tuyên bố chủ nghĩa Phát xít (Nazi) cũng thuộc về cánh hữu chưa bao giờ đưa được ra định nghĩa chính trị phù hợp của mình.
Ở giữa của dải phổ chính trị này là hình thái nhà nước giới hạn trong nhiệm vụ đúng đắn của nó: Bảo vệ quyền của người dân. Đây chính là mục đích của Hiến Pháp Mỹ, và những người cổ vũ hình thức này của chính phủ này tạm gọi là “ôn hòa hợp hiến”.

Các hình thức chính phủ

Hình thức chính phủ gồm: Quân chủ – cai trị bởi một người; Đầu sỏ chính trị (Tập quyền – oligarchy); Dân chủ – đa số cai trị; nền Cộng hòa – cai trị bằng pháp luật; và cuối cùng là Vô chính phủ – không có ai cai trị.
Đầu tiên cần bàn đến nền Quân chủ hay Độc tài một người. Hình thức chính trị này thực sự không tồn tại trên thế giới ngày nay. Thực tế các nền Quân chủ trên thế giới từ trước tới nay luôn luôn là một nhóm nhỏ đưa một người lên cầm quyền. Vua luôn có hoàng tộc, hội đồng cố vấn và những nhà độc tài luôn vây quanh bởi những kẻ đứng sau cánh gà.
Tập quyền chính trị là hình thức chính phủ phổ biến nhất trên thế giới ngày nay. Hầu hết những quốc gia trên thế giới được cai trị bằng một nhóm nhỏ người nắm quyền vượt lên mọi giới hạn của luật lệ.
Ở điểm cực hữu là chủ nghĩa Vô chính phủ. Một số người quan sát lịch sử và nhận thấy rằng gần như tất cả các tội ác kinh khủng nhất của nhân loại đều được gây ra bởi chính phủ, vì thế xóa bỏ chính phủ có thể là giải pháp. Nhưng đây là một lựa chọn sai lầm. Bởi như câu danh ngôn nổi tiếng của Hy Lạp: “Không có luật lệ thì không có tự do”, Vô chính phủ gây ra loạn lạc, bạo lực và cuối cùng lại dựng lên những chế độ tập quyền độc tài.
Những nhà lập quốc Hoa Kỳ đồng ý rằng cần một mức độ chính phủ phù hợp và đó là lực lượng cần thiết tại bất cứ một xã hội văn minh có trật tự nào. Trái lại trong tình trạng Vô chính phủ, mọi người đều phải tự vũ trang và bảo vệ tài sản và tính mạng của mình và người thân trong mọi thời điểm. Do đó việc di chuyển không còn được tự do mà bị kiềm kẹp nghiêm trọng bởi vì lo sợ tài sản có thể bị cướp bóc. Vô chính phủ đi kèm vô luật lệ. Khi một lực lượng được thuê để bảo đảm pháp luật công bằng thì người ta trở nên tự do hơn. Người dân có thể rời khỏi nhà cửa, đi làm ở cánh đồng, trong công xưởng hoặc đi giao thương buôn bán. Việc đảm bảo có một quy mô chính phủ phù hợp giúp mọi người tự do hơn.
Những người vận động Vô chính phủ không phải là họ thực sự muốn hình thái chính phủ này, mà vì họ không thích chính phủ hiện tại của họ. Họ dùng Vô chính phủ làm công cụ để tiến hành thay đổi cách mạng. Những kẻ cổ súy Vô chính phủ toan tính dùng bạo lực, cướp bóc, khủng bố để đánh đổ chính phủ hiện tại. Và bị kịch là chính những người dân sống trong cảnh hỗn loạn ấy lại thường quay sang ủng hộ những người có khả năng nhất để chấm dứt hiện trạng này, và cầu xin họ nắm quyền để lập lại trật tự. Ai là người phù hợp nhất để chấm dứt hỗn loạn? Chính những kẻ bắt đầu nó.
Những kẻ Vô chính phủ tạo ra vấn đề rồi tạo ra chính phủ do họ lãnh đạo – Tập quyền chính trị, nơi mà họ có quyền lực tuyệt đối. Đây chính là điều đã xảy ra tại Nga dẫn đến việc Lenin nắm quyền, và đội quân áo nâu SA của Hitler gây ra hỗn loạn để khiến ông ta trở thành lãnh đạo tại Đức. Nhưng Vô chính phủ không phải là một hình thức chính phủ ổn định, nó là một trạng thái chuyển tiếp ngắn ngủi từ một hình thức chính phủ đã có tới một hình thức khác – tập quyền do những kẻ thèm muốn quyền lực lập mới.
Adolf Hitler (1889 – 1945), Quốc trưởng Germany, được người ủng hộ chào đón tại Nuremberg. (Ảnh: Hulton Archive/Getty Images)
Tiếp theo là nền dân chủ. Từ Dân chủ – Democracy – có nguồn gốc từ 2 chữ tiếng Hy Lạp: Demos – người dân và Kratin – cai trị, Dân chủ có nghĩa là người dân làm chủ hay số đông cai trị. Điều này nghe thì rất hay, nhưng nếu số đông người dân muốn cướp lấy cơ sở kinh doanh, nhà cửa hay con em của một nhóm thiểu số thì sao? Quyền lực này rõ là cần phải có giới hạn. Thiếu sót của nền Dân chủ nằm ở chỗ số đông không bị kiềm chế. Trong nền Dân chủ, nếu có người thuyết phục được hơn một nửa số người dân muốn một điều gì đó, bất kể điều đó sai trái như thế nào, thì nó sẽ trở thành sự thực.
Khác với Dân chủ, từ Cộng hòa – Republic – đến từ 2 từ tiếng La-tinh: Res – điều, thứ và Pulica – của chung, công cộng. Hai từ gộp lại có nghĩa là điều của chung, trong nền Cộng hòa, điều của chung này chính là luật pháp. Một nền Cộng hòa thực sự là hình thức chính trị trong đó chính phủ bị giới hạn bởi luật và không can thiệp vào sự vụ của người dân. Những nhà lập quốc của nước Mỹ có một cơ hội kiến tạo hình thức chính phủ bắt đầu từ con số không. Họ hoàn toàn có thể lập chế độ Tập quyền, thực sự là có một số người đã muốn George Washington làm Vua. Nhưng những bài học từ lịch sử đã khiến họ lựa chọn cho người dân Mỹ một quốc gia cai trị bằng pháp luật trong một nền Cộng hòa, chứ không phải cai trị bằng số đông trong một nền Dân chủ. Tại sao lại như vậy?
Lấy ví dụ trong bối cảnh của miền Viễn Tây hoang dã: 40 chàng cao bồi đuổi một tên trộm có súng. Họ bắt được tên trộm và bỏ phiếu 40/1 để treo cổ hắn. Nền Dân chủ đã được áp dụng và chúng ta có ít hơn 1 người có thể bỏ phiếu. Bây giờ lấy cùng ví dụ này nhưng trong nền Cộng hòa, 40 cao bồi bắt được 1 tay súng. Cuộc bỏ phiếu được lập ra, kết quả 40/1 đồng ý treo cổ hắn ta. Nhưng cảnh sát trưởng đến và ông ta nói: “Các vị không thể giết ông ta, ông ta có quyền được xét xử công bằng trước một tòa án”. Do đó họ mang tên trộm về thị trấn, một Bồi thẩm đoàn từ công dân trong thị trấn được chọn ra, và họ được cho xem cả bằng chứng buộc tội cũng như lời bào chữa cho kẻ cầm súng, Bồi thẩm sẽ quyết định liệu hắn ta có bị treo cổ hay không. Quyết định của Bồi thẩm đoàn cũng không được đưa ra theo kiểu số đông quyết định. Tên trộm chỉ bị luận tội khi tất cả thành viên Bồi thẩm nói anh ta có tội, nếu không anh ta được tự do. Quyền của tay súng không do số đông chi phối, mà do pháp luật chi phối. Đây là cốt lõi của một nền Cộng hòa.
Những người nói Mỹ là nền dân chủ lớn nhất thế giới chưa bao giờ hiểu rõ lịch sử đất nước này. Thậm chí rất nhiều người Mỹ ngày nay sẽ ngạc nhiên khi biết rằng từ “Dân chủ – Democracy” không hề xuất hiện trong Tuyên ngôn Độc lập hoặc Hiến pháp liên bang Hoa Kỳ, hoặc trong bất kỳ hiến pháp của toàn bộ 50 bang. Những nhà lập quốc đã làm mọi thứ họ có thể để người Mỹ không tồn tại một nền Dân chủ. James Maddison, người được biết đến như là “cha đẻ” của Hiến Pháp Mỹ đã viết trong bài viết số 10 của cuốn Liên Bang Thư Tập (The Federalist Papers: “… các nền Dân chủ đều đã tồn tại trong những tình cảnh hỗn loạn và bất hòa, đã được phát hiện là không phù hợp với an toàn cá nhân hay quyền tư hữu và nhìn chung đều chết yểu trong những cảnh tượng bạo lực tại thời điểm cái chết của nó”.
Alexander Hamilton đồng ý với quan sát này và ông khẳng định:
Chúng ta là chính phủ Cộng hòa. Tự do thực sự không bao giờ được tìm thấy trong chế độ chuyên quyền hay trong sự cực đoan của một nền Dân chủ”.
Samuel Adams, một người ký tên trong Tuyên ngôn Độc lập nói: “Nền Dân chủ không bao giờ tồn tại lâu dài. Nó sẽ tự phí phạm, kiệt quệ và tự giết chính mình”. Những nhà khai quốc này có lý do khi xem lại quá khứ để nhìn vào cái xưng danh nền Dân chủ với một thái độ ghẻ lạnh. Bởi họ biết những nền Dân chủ sớm của Hy Lạp đã tạo ra những chính phủ với quy mô thừa thãi không thể tưởng tượng được. Trong tất cả các trường hợp, các chính phủ này đều tiêu vong cùng với cướp bóc, hỗn loạn, vô chính phủ và cuối cùng là sinh ra một chế độ độc quyền của thiểu số. Trong thời gian đó tại thành Athen, có một chính khách tên là Solon, người đã vận động tạo ra một cơ quan pháp luật cố định, không bị ảnh hưởng bởi những ý tưởng hoang đường bất chợt của số đông. Trong khi Hy Lạp không bao giờ chọn dùng lời khuyên khôn ngoan đó, người La Mã đã học theo. Dựa theo ý tưởng của Solon, họ tạo ra 12 Cột trụ của Luật pháp La Mã và theo đó xây dựng một chính phủ Cộng hòa với quyền lực giới hạn và không can thiệp vào quyền tự do của cá nhân.
Nhà nước La Mã từng xây dựng được một nền Cộng hòa thịnh vượng.
Khi chính phủ giới hạn, người dân được tự do sản xuất với đảm bảo rằng họ được quyền giữ lại thành quả lao động của mình. Chẳng mấy chốc, La Mã trở nên giàu có và là sự ganh tị của thế giới. Nhưng qua thời gian, trong sự giàu sang của mình người La Mã lại quên mất cái giá của việc đảm bảo tự do do là gì, họ quên mất căn bản của tự do là phải giữ cho chính phủ ở một mức độ giới hạn phù hợp. Khi quyền lực của chính phủ càng lớn, tự do cá nhân càng thu hẹp. Khi người La Mã không đề phòng, những chính trị gia thèm khát quyền lực bắt đầu mở rộng vai trò của họ được quy định trong Hiến pháp La Mã. Một số người phát hiện ra rằng họ có thể bầu cho những chính trị gia để dùng quyền lực nhà nước để lấy tài sản từ người này chia cho người khác. Trợ cấp nông nghiệp được đưa ra, tiếp sau là các chương trình trợ cấp nhà ở và phúc lợi xã hội. Tăng thuế là không thể tránh được và nhà nước bắt đầu kiểm soát chặt chẽ khu vực tư nhân. Chẳng bao lâu sau những hộ sản xuất tại La Mã đã không còn đủ tiền trang trải, họ phá sản và gia nhập đội quân xin trợ cấp. Năng suất lao động sụt giảm, lương thực thiếu hụt và những băng nhóm bắt đầu tụ tập tràn ra đường phố yêu cầu chính phủ cung cấp bánh mỳ. Rất nhiều người đã đồng ý từ bỏ tự do lấy cái lợi trước mắt và cuối cùng cả hệ thống chính trị La Mã sụp đổ. La Mã đi từ một nền Cộng hòa tới Dân chủ và cuối cùng kết thúc là Tập quyền dưới chân Julius Caesar.
Chính vì thế Dân chủ cũng không phải là hình thức ổn định của một chính phủ, nó là sự chuyển tiếp lâu dài từ chính phủ giới hạn tới sự toàn trị của những kẻ độc tài tập quyền. Hiểu biết được điều này, người dân nước Mỹ chỉ có hai sự lựa chọn: Bảo vệ nền Cộng hòa giống như ngài Franklin đã nói, hay cuối cùng sẽ phải sống dưới sự chuyên quyền của những kẻ đầu sỏ chính trị.
Nhật Minh/TrithucVN

Phần nhận xét hiển thị trên trang