Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Chủ Nhật, 21 tháng 1, 2018

Nỗi Oan Thế Kỷ

Hai mươi lăm tháng Chạp, vừa quay lại Sài Gòn đã may mắn được cụ Nguyễn Đình Đầu dành cho cuộc trò chuyện kéo dài hơn nửa buổi sáng.

Có lẽ chưa có thư viện nào ở VN có nhiều bằng chứng về lãnh thổ – đặc biệt là những bằng chứng về chủ quyền của VN ở Hoàng Sa và Trường Sa – như bộ sưu tập của cụ Đầu. Nhưng, phải khi nói chuyện với cụ mới thấy, sẽ không còn tìm thấy một pho sử sống nào khác, uyên thâm, mẫn tiệp như cụ. Vậy mà, tháng 3 này, cụ sẽ bước sang tuổi 98.
Cụ nói không nhiều về sự kiện cuốn biên khảo “Petrus Ký – Nỗi Oan Thế Kỷ” bị đình bản. Cụ kể, sau khi việc ấy rộ ra ngoài, có vài người hỏi sách, tôi từ chối vì nghĩ nhà nước đang đình bản thì mình không thể lưu hành. Cụ nói, “Tôi không chống đối”. Tuy nhiên, những gì “Họ” đề nghị điều chỉnh thì cụ không thể làm vì đó mới chính là “những điều mới mẻ và có giá trị về phương diện sử học của cuốn sách”.
Cụ nhắc đến cách đối đãi với trí thức của các nhà lãnh đạo Thành phố thời ông Linh, ông Kiệt, và đặc biệt là mối thân tình giữa cụ và ông Dương Đình Thảo (người vừa mới ra đi) và tiếc là “trong thời đại văn minh bây giờ” mà họ lại có thể đối xử với cuốn sách của cụ như vậy.
PS: Tôi nhớ, khi một nhà lãnh đạo VN hỏi cách ứng xử với một cuốn sách bị cáo buộc là “lệch lạc”, ông Thomas Vallely, Giám đốc chương trình Việt Nam, Đại học Harvard, nói, “Nếu ở đây thì họ sẽ cho nghiên cứu và công bố những cuốn sách khác phản bác lại nó”. Nếu ai đó thấy những tư liệu mới của cụ chưa đúng thì sao không viết sách hay viết bài phản bác mà lại đòi đình bản. Petrus Ký là một nhân vật lịch sử chứ đâu đơn giản chỉ là tên cũ của trường chuyên Lê Hồng Phong.
1112
Một phần trong bộ sưu tập bản đồ thể hiện chủ quyền của VN đối với Hoàng Sa
Một phần trong bộ sưu tập bản đồ thể hiện chủ quyền của VN đối với Hoàng Sa
14
Một trong những bản viết tay của cụ Trương Vĩnh Ký mà học giả Nguyễn Đình Đầu thu thập được trong Thư viện Hội Nghiên cứu Đông Dương (Société des Études indochinoises) và Trung tâm lưu trữ Hội Thừa sai Paris (Société des Missions étrangères de Paris).
Một trong những bản viết tay của cụ Trương Vĩnh Ký mà học giả Nguyễn Đình Đầu thu thập được trong Thư viện Hội Nghiên cứu Đông Dương (Société des Études indochinoises) và Trung tâm lưu trữ Hội Thừa sai Paris (Société des Missions étrangères de Paris).
161718
Cụ nói: "Nhiều người tưởng tôi chơi đồ cổ, họ không biết tôi tìm kiếm lưu trữ chúng vì đó là bằng chứng về những giá trị mà người Việt đã đóng góp từ thế kỷ 14, 15... Trước đây, nhiều nhà sưu tầm chỉ nhìn những chữ Hán trên đó mà tưởng là đồ Trung Quốc".
Cụ nói: “Nhiều người tưởng tôi chơi đồ cổ, họ không biết tôi tìm kiếm lưu trữ chúng vì đó là bằng chứng về những giá trị mà người Việt đã đóng góp từ thế kỷ 14, 15… Trước đây, nhiều nhà sưu tầm chỉ nhìn những chữ Hán trên đó mà tưởng là đồ Trung Quốc”.
Một trong 15 cuốn biên khảo về Địa Chí chưa xuất bản của cụ Nguyễn Đình Đầu (cụ đã xuất bản hơn 40 đầu sách, trong đó có 17 đầu sách về địa chí.
Một trong 15 cuốn biên khảo về Địa Chí chưa xuất bản của cụ Nguyễn Đình Đầu (cụ đã xuất bản hơn 40 đầu sách, trong đó có 17 đầu sách về địa chí.
Ô sin blog
Phần nhận xét hiển thị trên trang

Kỳ vọng khoa học trong năm 2018


Các sứ mệnh tới Mặt Trặng, các hệ gene cổ đại và tranh chấp xuất bản được dự đoán sẽ định hình hoạt động nghiên cứu khoa học trong năm 2018.
Dữ liệu vũ trụ
Các vụ bùng nổ sóng radio nhanh (Fast Radio Burst) sẽ ít bí ẩn hơn khi Thí nghiệm Kính thiên văn vô tuyến lập bản đồ cường độ hydro của Canada (CHIME) bắt đầu hoạt động toàn công suất vào năm nay. Các nhà thiên văn học hy vọng vào việc dùng CHIME để có thể quan sát hàng chục hiện tượng vũ trụ này mỗi ngày và đẩy mạnh số lượng quan sát vũ trụ– từ trước đến nay mới chỉ có vài chục lần quan sát như vậy. Vào tháng Tư tới, các nhà thiên văn học sẽ nhận được bộ dữ liệu thứ hai từ dự án Gaia của Cơ quan Vũ trụ châu Âu, trong đó sẽ tiết lộ vị trí và sự chuyển động của hàng tỷ ngôi sao trong Dải Ngân Hà. Dữ liệu này có thể góp phần tăng thêm hiểu biết của chúng ta về cấu trúc xoắn ốc của Dải Ngân Hà.
Người Mỹ cổ đại
Các kết quả từ một số nghiên cứu về hệ gene cổ đại dự kiến công bố trong năm 2018 sẽ giúp giải thích phương thức di cư khắp châu Mỹ của con người. Các nhà khoa học hy vọng sẽ có những ước tính chính xác hơn về thời gian và cách thức con người mở rộng lãnh thổ khoảng 15.000 năm trước, đồng thời xác định được thời gian và các tuyến di cư tiếp theo. Công trình này cũng có thể giúp lý giải sự đa dạng về gene trong quần thể người Mỹ bản địa ngày nay như chúng ta thấy.
Cải tiến đơn vị đo lường khoa học
Sau hàng thập kỷ thực hiện, việc xác định lại bốn đơn vị đo lường sẽ tiến hành vào cuối 2018. Tại hội nghị toàn thể về khối lượng và đo lường vào tháng 11/2018, đại biểu từ 58 quốc gia sẽ bỏ phiếu để thông qua định nghĩa mới của ampere – đơn vị đo cường độ dòng điện, kilogram – đơn vị đo khối lượng, Kelvin – đơn vị đo nhiệt độ và mole – đơn vị đo lường trong hóa học. Những đơn vị đo lường mới sẽ được xác định dựa vào những giá trị chính xác của các hằng số cơ bản, thay vì các định nghĩa tùy ý hoặc trừu tượng. Nếu được thông qua, những thay đổi này sẽ có hiệu lực từ tháng 5/2019.
Tới Mặt Trăng và xa hơn
Khi NASA đưa phi hành gia trở lại Mặt Trăng theo “đơn đặt hàng” của tổng thống Donald Trump, hai cơ quan vũ trụ khác cũng cố gắng hạ cánh ở đây. Vào đầu năm 2018, Chandrayaan-2 sẽ đánh dấu nỗ lực đầu tiên của của Ấn Độ để hạ cánh có kiểm soát trong không gian. Sau đó, vào tháng 12/2018, Chang’e-4 của Trung Quốc sẽ trở thành tàu thám hiểm đầu tiên nhắm đến vùng tối của Mặt Trăng. Các hoạt động nghiên cứu khám phá sẽ tiếp tục diễn ra trong những khu vực khác của Hệ Mặt trời: Hayabusa-2 của Cơ quan Thám hiểm Không gian Vũ trụ Nhật Bản sẽ tiến đến tiểu hành tinh RYUGU nguyên thủy vào tháng Bảy, và Osiris-Rex của NASA được lập kế hoạch để tới tiểu hành tinh Bennu vào cuối năm. Cả hai sẽ mang mẫu vật lấy được từ các hành tinh này về Trái Đất trong những năm 2020.
Bức tranh lớn hơn về ung thư
Những hiểu biết sâu sắc về các gene gây ung thư có thể có trong năm 2018 khi các nhà khoa học có điều kiện xem xét kỹ hơn dự án giải trình tự đa ung thư của toàn bộ các hệ gene trên quy mô lớn đầu tiên. Họ cũng nhận được kết quả từ một dự án lớn khác, Atlas hệ gene ung thư, sẽ công bố những phân tích các vùng mã hóa protein – được gọi là exome – của 33 loại khối u.
Hình ảnh siêu phân giải về cấu trúc nguyên tử của vật chất
Các nhà khoa học kỳ vọng một loạt nghiên cứu về vật chất sẽ thay đổi như thế nào trong những điều kiện cực đoan, ví dụ như trong lõi của một hành tinh. Các công cụ mới tại cơ sở của Trung tâm laser electron tự do tia X châu Âu (XFEL) trên toàn thế giới sẽ cho phép các nhà khoa học hình dung được sự thay đổi của các mẫu vật chất dưới nhiệt độ và áp suất cao. Dự kiến, chi phí nghiên cứu các phản ứng sinh học và hóa học cũng sẽ thấp hơn khi cơ sở đầu tiên của XFEL tại Trung tâm Gia tốc Electron Đức (DESY) ở Hamburg, Đức và ĐH bang Arizona ở Tempe, Mỹ, mở cửa.
Cuộc chiến trong ngành công nghiệp vũ trụ
Có đến năm đội đang cạnh tranh nhau cho giải Google Lunar XPrize trị giá 30 triệu USD cho đến 31/3/2018 để hạ cánh và điều khiển một máy bay – tài trợ bởi tư nhân đầu tiên trên Mặt trăng, sau đó truyền hình ảnh lại. Và các công ty hàng không vũ trụ Boeing và SpaceX dự định phóng tàu vũ trụ của họ tới Trạm Không gian quốc tế cho NASA vào tháng 11/2018.
Phương pháp điều trị bệnh
Những nỗ lực đưa các công cụ chỉnh sửa gene như CRISPR-cas9 tới các phòng khám đang phát triển. Giai đoạn đầu cảu thửu nghiệm CRISPR trên người – chỉnh sửa tế bào miễn dịch để giải quyết ung thư phổi – sẽ kết thúc vào tháng Tư. Các công ty bao gồm Locus Biosciences (Research Triangle Park, California) và Eligo Bioscience (Paris) sẽ làm việc hướng tới thử nghiệm sử dụng các thực khuẩn thể (bacteriophages) để khai thác hệ thống CRISPR chống lại vi khuẩn kháng kháng sinh. Và thử nghiệm đầu tiên sử dụng các tế bào gốc phôi (induced pluripotent stem – iPS) để chữa trị bệnh Parkinson được bắt đầu ở Kyoto (Nhật Bản) vào cuối năm.
Gia tốc các hạt sơ cấp
Đây là thời gian tăng tốc cho phương pháp mới về gia tốc các hạt. Các nhà khoa học với thí nghiệm AWAKE tại CERN, phòng thí nghiệm vật lý hạt của châu Âu gần Geneva (Thụy Sĩ) đã chỉ ra rằng nguyên lý đằng sau đề xuất gia tốc các electron trên sóng plasma là âm thanh. Và hiện giờ, họ đang thực hiện điều đó. Nếu thành công, công nghệ này có thể tạo ra các vụ va chạm ở quy mô nhỏ hơn và chi phí thấp hơn.
Truy cập mở
Ai sẽ đầu hàng trước trong cuộc chiến giữa các nhà khoa học Đức và nhà xuất bản Elsevier? Khoảng 200 tổ chức học thuật của Đức đã mất quyền truy cập vào các tạp chí của Elsevier hồi 1/2017 tới khi hai bên có thể đạt được một thỏa thuận trong cuộc chiến dài hạn về phí đặt mua. Những người ủng hộ truy cập mở cũng sẽ theo dõi số phận của Sci-Hub – trang web cho truy cập trái phép đối với hàng triệu bài báo khoa học vốn phải trả phí– đã đóng một số tên miền của nó sau lệnh của tòa án Mỹ vào tháng Mười Một.
 Thanh Trúc dịch
Nguồn: https://www.nature.com/articles/d41586-018-00009-5


Phần nhận xét hiển thị trên trang

TRẬN CHIẾN HOÀNG SA NĂM 1974 – CHỈ LÀ VÁN CỜ CỦA CÁC NƯỚC LỚN!

Đinh Khắc Thiện

Quần đảo Hoàng Sa của VN đã bị mất về Trung cộng từ sau cái bắt tay này.
Ảnh: Cái bắt tay lịch sử của Mao Trạch Đông và Richard Nixon - 29.2.1972. 

Mới đây có một anh bạn - là sếp của một tờ báo điện tử chính thống, anh đồng thời là một nhà báo nổi tiếng, một chuyên gia về biển Đông đã gửi cho tôi một số video clip và một số tệp về những bài phát biểu và phát ngôn của một người lính VNCH đã từng tham gia trận chiến Hoàng Sa năm 1974 trong vai trò một viên phi công lái máy bay phản lực chiến đấu. Anh đề nghị tôi tham gia viết bài để phản biện lại những phát ngôn của viên phi công này, mà theo anh là không đúng. Nhưng cái cắc cớ của “ông nhà báo” này là anh ta biết tôi với viên phi công kia là người cùng Họ, thậm chí là người cùng họ Đinh Khắc. Cho nên tôi đã khéo léo từ chối viết bài về chủ đề này cho tờ báo của anh ta, vì sợ làm mất lòng một người họ hàng. Nhưng cũng để khỏi làm phật lòng một “sếp lớn”, tôi đề nghị viết một bài ngắn trên blog riêng của mình, vì bài cũng sẽ được cộng đồng mạng đọc được trên google và anh đã đồng ý !

Thời thế
Cuộc tấn công xâm lược quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam xảy ra đã 43 năm, quần đảo tiền tiêu án ngữ đường vào vịnh Bắc bộ đã bị quân xâm lược Trung Cộng chiếm đoạt. Đã 43 năm mãnh đất của cha ông để lại, nhưng lớp hậu sinh đã không giữ được khiến nó lọt vào tay ngoại bang, cũng không ai dám nói là bao giờ mới đòi lại được. Nhưng đa số lớp hậu sinh đã gần như quên lãng sự kiện này, phải chăng họ đang bận bịu một cái gì đó trọng đại hơn, hay họ chỉ biết vinh thân phì gia mà quên đi dã tâm thôn tính nước ta từ ngàn đời nay của quân xâm lược phương Bắc !
Ngay từ thế kỷ 16, khi chúa Tiên Nguyễn Hoàng vào Nam lập nghiệp hình thành nên một vương quốc Nguyễn ở xứ Đàng Trong hoàn toàn biệt lập với xứ Đàng Ngoài của vua Lê – Chúa Trịnh, thì đất nước ta liên tục xảy ra những cuộc nội chiến tranh giành quyền lực của hai thế lực này. Sau đó là cuộc nội chiến giữa các Chúa Nguyễn với nhà Tây Sơn, giữa Tây Sơn và chúa Trịnh với những cuộc chiến dai dẳng kéo dài hàng trăm năm khiến cho dân tình khốn khổ, đất nước bị tàn phá, tiềm lực và sức mạnh quốc gia bị phân tán và ngày càng tụt hậu. Tới đầu thế kỷ 19 nhà Nguyễn đã đưa đất nước trở lại thời thịnh vượng, thời vua Minh Mệnh (1820) nước ta là cường quốc mạnh nhất khu vực. Nhưng do không bắt kịp tiến bộ khoa học kỹ thuật của thế giới với những cuộc cách mạng công nghiệp đang bùng nổ tại phương Tây nên một lần nữa đất nước ta lại tụt hậu. Và khi người Pháp tiến hành cuộc chiến tranh xâm lược (1858), ta lại thua và bị họ xâm chiếm. Đây cũng là thực trạng của hầu hết các nước trong khu vực, nên họ cũng đều bị thực dân phương Tây xâm chiếm.

Từ những năm đầu của thế kỷ 20, khi thế giới đã bắt đầu hình thành nên nhiều thế lực nước lớn (thực chất là chủ nghĩa đế quốc) chia nhau thống trị và khống chế các khu vực địa chính trị quan trọng trên thế giới thì Việt Nam ta với vị trí địa lý quan trọng trong khu vực cũng đã lọt vào cặp mắt dòm ngó của các thế lực này. Mặc dù dã tâm của các nước lớn được núp bóng dưới nhiều học thuyết và chiêu bài chính trị khá hoa mỹ như đồng minh + đồng chí, nhưng tựu trung họ đều xem nước ta như một món hàng để họ mặc cả, trao đổi và kềm chế lẫn nhau trong ván bài chính trị thế giới. 
Với những gì đã và đang xảy ra chúng ta sẽ dễ dàng nhận ra những thủ đoạn và chiêu trò để họ tranh giành nhau ảnh hưởng tại một nước nào đó. Trước hết họ sẽ không tiếc tiền xây dựng tại đó những đảng phái, những thế lực cát cứ địa phương mà họ gọi là phe "đối lập", những phòng trào đòi bình đẳng; thậm chí là giải phóng dân tộc. Sau khi đã nhào nặn ra những "lãnh tụ", những “anh hùng dân tộc” biết nghe lời, chịu sự sai khiến và phụ thuộc hoàn toàn vào họ. Thậm chí chỉ trong một nước có tới 3 – 4 thế lực khác nhau, chúng sẽ kích động họ đánh nhau dưới sự tài trợ của nhiều nước lớn khác nhau. Mà những gì đang xảy ra tại Xiri, I Rắc là một minh chứng cho những gì đã xảy ra tại khu vực Đông Nam Á vào những thập kỹ đầu thế kỷ 20. 
Các thế lực cát cứ địa phương này ra sức huy động sức dân, bòn rút của cải và tài nguyên quốc gia đổ vào những cuộc nội chiến tranh giành quyền lực. Họ cũng rêu rao những học thuyết yêu nước thương nòi do những ông Tây lập ra và cũng do chính những kẻ ngoại bang này truyền dạy cho họ. Với những chiêu trò đánh động lòng yêu nước để mua chuộc và tập hợp người dân trong vùng đất mình cai quản biến họ thành những người lính đánh thuê cho nước ngoài ngay chính trên quê hương mình. Đến đỗi khi cuộc chiến tàn cũng không phải ai cũng nhận ra được mình chỉ là những con rối trong tay của các nước lớn. Cái được của những kẻ này là được ăn trên ngồi trốc, vinh thân phì gia. Nhưng cái mất là rất lớn, chính họ đã khiến cho đất nước bị tàn phá, đẩy dân tộc vào những cuộc nội chiến huynh đệ tương tàn. Cuối cùng đất nước bị phụ thuộc và biến thành một món hàng trao đổi trong tay của những nước lớn.

Ngay từ trước khi nước Cộng Hoà Nhân Dân Trung Hoa của Mao Trạch Đông được thành lập năm 1949 - Mao đã là một đồng minh thân cận với với nước Liên Xô của Xtalin. Với vai trò là những nước lớn đầy tham vọng và cũng thừa dã tâm, họ đã xác định những lợi ích và những vùng ảnh hưởng của họ. Họ đã bắt tay nhau phân chia vùng ảnh hưởng của họ trên thế giới, đồng thuận ủng hộ những việc làm của nhau trên các diễn đàn thế giới. Trong Hội Nghị của những nước thắng trận bàn việc phân chia lại thế giới sau thế chiến thứ hai (thực chất là chia chác) tại San Francisco (Mỹ) năm 1952 – hội nghị này nước Trung Hoa của Mao không được mời tham dự. Trong Hội nghị này các nước thắng trận đã bàn thảo việc chia chác những vùng đất ở viễn đông đã từng bị Nhật xâm chiếm trong thế chiến thứ II. Đại diện Liên Xô đã đề nghị giao hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa của chúng ta cho nước Cộng Hoà Nhân Dân Trung Hoa của Mao Trạch Đông quản lý; nhưng đã bị phía Mỹ phản đối. Sự việc phải đem ra biểu quyết nhưng trong 52 nước tham dự hội nghị chỉ có Liên Xô và Ba Lan đồng ý giao cho Mao, hội nghị đã quyết định theo số đông là đồng ý giao cho chính phủ Bảo Đại (có đại diện tham gia hội nghị này) tiếp quản hợp pháp. Qua sự kiện này chúng ta biết thêm một sự thật là chính những người anh em đồng chí Xô – Trung vĩ đại đã chia chác đất nước ta ngay từ năm 1952, vì quyền lợi của chính họ.

Thế thời
Cuộc chiến đã ngày càng lùi xa, đất nước đã thống nhất hơn 40 năm, mọi người dân nước Việt đã là anh em một nhà, đang cùng bắt tay xây dựng đất nước, để đưa đất nước thoát khỏi nghèo nàn lạc hậu. Những người Việt đã từng tham chiến ngày nào, nay đều đã vào cái tuổi U70, đó là cái tuổi để an hưởng tuổi già nên các vị đã phải nhường công cuộc xây dựng và bảo vệ đất nước lại cho lớp hậu bối cũng là đương nhiên thôi.
Tuy nhiên có một vài vị lại không muốn hưởng cái thú an nhàn lúc tuổi già trong phú quý mà rất nhiều người cùng thế hệ mong muốn nhưng chưa được, vì còn phải bươn chải kiếm sống. Trái lại nhân lúc rãnh rỗi, lúc trà dư tửu hậu các vị đã nói những điều không nên nói … khiến cho những người có liên quan cảm thấy thẹn ! 

Với cái tựa trên đây chắc mọi người đã biết tôi muốn nói gì ? Nhưng tôi không muốn nói về trận chiến hay cái sự thắng thua hay tính chính danh của nó – vì đó là việc của lịch sử, không phải là việc của một kẻ hậu sinh như tôi. Tôi chỉ mượn cái tựa này để nói về những nhân vật lịch sử, về những người từng tham gia cuộc chiến – họ là những nhân chứng sống của lịch sử nhưng tiếc rằng những nhân chứng này không phải lúc nào cũng nói lên sự thật; nhất là khi họ nhận định và đánh giá sự kiện !

Anh bạn làm báo trên đây cho biết, anh đã từng trực tiếp nghe viên phi công này diễn thuyết về trận chiến Hoàng Sa năm 1974 trong một số cuộc lễ hoặc cuộc gặp mặt. Nhưng với những tư liệu anh có trong tay, thì những gì vị này nói về tình hình cuộc chiến lúc ấy là hoàn toàn trái ngược với những gì đã xảy ra lúc ấy !
Theo tư liệu của tôi và tư liệu mà anh bạn nhà báo này cung cấp thì viên phi công này thuộc một trong số hàng trăm người mà đầu năm 1974 họ được chính phủ VNCH điều từ Sài gòn, Biên Hòa ra Đà Nẵng nhằm chuẩn bị lái máy bay tiêm kích ra ném bom tái chiếm Hoàng Sa. Nhưng sau một thời gian ngắn chờ đợi tại phi trường Đà Nẵng, họ được lệnh trở về lại Sài gòn mà không phải tham gia trận tái chiếm.
   - Tuy biết các vị này lúc ấy chỉ là những chàng thanh niên mới ngoài 20 tuổi, chỉ là những viên sĩ quan cấp úy, chuyên lái máy bay phản lực chiến đấu. Họ tuy thuộc thành phần con cưng của chế độ, nhưng bị buộc sống khép kín chỉ chăm chú chuyên môn của mình; không được phép giao tiếp với bên ngoài. Nhưng nay thì họ phát biểu với báo giới về trận chiến Hoàng Sa – 1974 như những ông tướng tư lệnh, những chiến lược gia, hoặc những nhà chính trị có quyền hành thời ấy. Nào là “ ông Thiệu hèn – nhát gan – sợ mất chức, nếu phải tay họ là Hoàng Sa không bao giờ bị mất. Nào là không lực và hải quân của quân đội VNCH lúc ấy dư sức tái chiếm Hoàng Sa. Không lực của quân đội VNCH lúc ấy mạnh nhất Đông Nam Á - dư sức xóa sổ hải quân Trung Cộng”.
   - Vị này cho biết “ Chúng tôi đã lái máy bay đi trinh sát, đã chụp không ảnh toàn bộ quần đảo, đếm từng chiếc tàu của Trung Cộng, thuộc loại gì. Sau đó về in ảnh ra rồi chia nhỏ tấm ảnh ra từng ô, trong từng ô có bao nhiêu tàu thì phân công từng tốp máy bay chịu trách nhiệm dọn sạch số tàu thuyền trong từng ô đó … và chỉ cần 30 phút là chúng tôi sẽ cho tất cả biến mất dưới mặt biển…”. !
   - Và cuối cùng là một cái kết luận xanh rờn “… vì hèn nhát ông Thiệu đã để mất quần đảo Hoàng Sa, một phần lãnh thổ thiêng liêng của tổ quốc vào tay quân Trung Cộng. Vì hành động này khiến cho việc đòi lại quần đào Hoàng Sa ngày nay ngày càng khó khăn và không biết bao giờ mới đòi lại được !”

Nhưng với chúng tôi, thì việc mất quần đảo Hoàng Sa không phải là do ai hèn cả, cũng không phải là do trong trận chiến tháng 1 năm 1974 quân đội VNCH thua trận nên bị Trung Cộng chiếm mất quần đảo này. Mà tất cả đã được sắp đặt và chia chác giữa những nước lớn từ năm 1972. Cũng xin lưu ý với các vị là phần cụm đảo phía Đông, tức là hơn một nữa quần đảo Hoàng Sa đã bị Trung cộng chiếm từ năm 1956. Trận chiến năm 1974 họ chỉ chiếm nốt phần còn lại ở phía Tây quần đảo này.
Thật ra trận chiến Hoàng Sa - năm 1974, với quân lực VNCH thì tái chiếm lại quần đảo hay không là do những con người này quyết định . 
Ảnh: Bộ trưởng Henry Kissinger với Phó Tổng thống Nelson Rockerfeller và Tổng thống Gerald Ford năm 1974

Theo tư liệu của chính phủ Mỹ mới được giải mật và mới được công bố gần đây cho biết:
   - Sau cuộc chiến Mậu Thân năm 1968, người Mỹ xét thấy không thể thắng bằng quân sự trong cuộc chiến tại VN, với mục tiêu ban đầu là biến Nam Việt Nam thành một tiền đồn ngăn Chủ nghĩa Cộng Sản tràn xuống Đông Nam Á. Sau khi bị buộc phải công nhận sức mạnh của phe cộng sản, họ đã tìm cách thỏa hiệp với phe cộng sản hay nói đúng hơn là với Trung Quốc, nước viện trợ chính cho phía chính phủ VNDCCH. Thông qua nhiều kênh ngoại giao khác nhau họ đã nhận được tín hiệu hòa hoãn và thân thiện từ phía Mao Trạch Đông. Tháng 2 năm 1972, Tổng thống Mỹ Richard Nixon đã đi thăm chính thức nước Cộng Hoà Nhân Dân Trung Hoa. Ông ta đã hội đàm với Mao Trạch Đông và Chu Ân Lai – họ đã ký kết nhiều thoả thuận với nhau, trong đó có những thoả thuận về cuộc chiến tại VN mà không cần tham khảo ý kiến của người VN. Giới lãnh đạo nước Trung Hoa cộng sản đã một lần nữa sẵn sàng bán đứng những người anh em đồng chí VN của mình vì quyền lợi của đất nước họ.
Và như báo chí thế giới đã khá khôi hài khi bình luận “cuộc kháng chiến chống Mỹ” của VN đã kết thúc ngay từ ngày 29.2.1972 sau cái bắt tay của Mao Trạch Đông và Richard Nixon tại Thượng Hải. Những gì xảy ra sau đó về cuộc chiến tại VN đã cho thấy nhận định này là chính xác và sự thật nó đã được quyết định ngay sau cái bắt tay này. Họ đã phân chia nhau khu vực ảnh hưởng tại Đông Nam Á, trong đó có biển Đông và hai quần đảo Hoàng Sa – Trường Sa của VN. Quyền định đoạt vận mệnh đất nước và biển đảo không còn thuộc về sự định đoạt của người VN chúng ta !
Sau năm 1968, tại chiến trường VN bên nào thắng bên nào thua, kể cả trận chiến Hoàng Sa - năm 1974, đều do 02 con người này sắp đặt. 
Ảnh: Thủ tướng Trung Quốc Chu Ân Lai (trái) mở tiệc chiêu đãi Ngoại trưởng Mỹ Henry Kissinger tại Bắc Kinh ngày 10/11/1973.

Trong những bí mật của hai bên ký kết năm 1972, mà theo nhiều nguồn thông tin khác nhau của nước ngoài kể cả thông tin công khai của phía Trung Quốc – theo đó người Mỹ đã đồng ý bán đứng hai quần đảo Hoàng Sa – Trường Sa của VN cho Trung Quốc. Cụ thể ở đây là nếu hải quân Trung Quốc tấn công hai quần đảo này của chính phủ Việt Nam Cộng Hoà thì hạm đội 7 của Mỹ sẽ không can thiệp. Trong khi tiềm lực quân đội và nhất là Hải quân của Việt Nam Cộng Hoà không phải là đối thủ của hải quân Trung Hoa. Tuy biết rằng sau khi người Mỹ rút đi đã để lại một khối lượng khí tài quân sự khổng lồ cho VNCH, nhưng nếu so sánh thì vẫn chưa là gì so với sức mạnh của hải quân Trung Cộng lúc ấy. Và quan trọng hơn là đồng tiền để nuôi bộ máy quân sự của VNCH là do người Mỹ viện trợ, nên họ đã quyết định tất cả. Ngoài ra tuy người Mỹ đã rút đi nhưng họ để lại một bộ phận rất lớn cố vấn quân sự để điều hành toàn bộ !
Cho nên với những gì xảy ra hai năm sau đó tại quần đảo Hoàng Sa là đương nhiên thôi, ngày 29.2.1974 khi trận hải chiến Hoàng Sa nổ ra, chính quyền VNCH đã cầu cứu người Mỹ giúp đỡ, nhưng hạm đội 7 của Mỹ đóng quân gần đó đã im lặng. Mặc cho quân đội đồng minh của mình bị quân Trung Hoa bắn phá là một câu trả lời cho tất cả những gì gọi là sự thật về trận chiến này và cái gọi là sức mạnh của không lực VNCH !

Trước đó, trong một buổi mật đàm vào ngày 22 tháng 6, 1972  với Thủ tướng Trung Quốc Chu Ân Lai ở Bắc Kinh, Cố vấn An Ninh quốc gia Mỹ Henry Kissinger đã cho ông Chu biết rằng:
"Nếu có một thời gian vừa đủ giữa lúc chúng tôi rút quân và những gì xẩy ra sau đó thì vấn đề gần như chắc chắn rằng có thể khoanh gọn, như chuyện nội bộ của Đông Dương" và "sau khi chúng tôi đã không còn can dự nữa thì … rất ít khả năng chúng tôi sẽ quay trở lại, rất ít khả năng."
   - Sau thỏa thuận này, cuối tháng 3/1973, toàn bộ quân lực Mỹ đã rút khỏi Miền Nam. Sau đó Quốc Hội Mỹ lấy cớ "Miền Nam đã có cả hòa bình lẫn danh dự" để cắt giảm viện trợ thật nhanh. Như vậy là ván bài Việt Nam đã được khoanh gọn, và tới đầu năm 1974 thì chính phủ Trung Cộng đã cho rằng: "khoảng thời gian vừa đủ" đã chấm dứt.
Nhưng phía Trung Quốc vẫn muốn tìm hiểu xem thực sự Mỹ có can thiệp trở lại hay không, Washington có thay đổi lập trường "ngăn chặn Trung Cộng" tràn xuống Đông Nam Á hay không. Nên Bắc Kinh muốn trắc nghiệm xem Mỹ có quay trở lại hay không. Đây mới là lý do dẫn đến biến cố Hoàng Sa ngay từ đầu năm 1974.
Ngay từ những ngày đầu năm 1974, Trung Quốc đã cho quân lấn chiếm Hoàng Sa. Với chiêu trò sử dụng ngư dân làm lá chắn như trước đây, ngày 19/1/1974 chính phủ Trung Cộng xua ngư dân tràn lên các đảo phía Tây của quần đảo Hoàng Sa, nhưng khác với năm 1959, lần này ngư dân đi trước có chiến hạm Trung Cộng theo sau; hải quân của ông Thiệu được lệnh ra “mời” những ngư dân và những tàu này ra. Nhưng chiến hạm của họ vẫn cứ tiến vào, Hải quân Việt Nam Cộng hòa đã khai hỏa. Trận chiến kéo dài một ngày. Lập tức Bộ Ngoại Giao Mỹ dưới sự lãnh đạo của ông Kissinger liền khẩn cấp can ngăn Tổng thống Thiệu hãy ngừng lại, đừng đụng độ với Trung Quốc thêm nữa, nếu không nghe thì họ “không chịu trách nhiệm!”.

Về sự kiện này cần nhắc lại là đầu năm 1974, ngân sách của chính phủ VNCH đã gần như cạn kiệt. Vì ngân sách này hoạt động chủ yếu dựa trên viện trợ của Mỹ, nhưng sau khi quân Mỹ rút lui thì Quốc hội Mỹ cắt xén rất mạnh tay. Thậm chí khi Quốc Vương Arập Xêut tuyên bố sẽ cứu chính phủ VNCH bằng cách là viện trợ cho chính phủ VNCH một khoản ngân sách cũng bị chính phủ Mỹ ngăn cản.
Ngày 18 tháng 1, Tổng thống Thiệu bay ra tận Đà Nẵng, lấy giấy ra viết tay thẳng cho Phó Đề đốc Hồ Văn Kỳ Thoại, Tư lệnh Hải quân Vùng 1 Duyên hải. Trên đầu trang ông viết: “Chỉ thị cho Tư lệnh Hải quân Vùng 1 Duyên hải” :
"Thứ nhất là tìm đủ mọi cách ôn hòa mời các chiến hạm Trung Cộng ra khỏi lãnh thổ VNCH. Thứ hai, nếu họ không thi hành thì được nổ súng cảnh cáo trước mũi các chiến hạm này và nếu họ ngoan cố thì toàn quyền sử dụng vũ khí để bảo vệ sự vẹn toàn lãnh thổ VNCH.". Viết lệnh xong, ông Thiệu cất giọng: "Anh Thoại, đến đây và đọc trước mặt tôi đây, có gì không rõ ràng thì cho tôi biết ngay từ bây giờ."

Nhưng chính phủ Mỹ, mà đứng đầu là Cố vấn An Ninh quốc gia Henry Kissinger thông qua Bộ Ngoại giao Mỹ; đã buộc ông Thiệu rút lui, không được phản công chiếm lại những hòn đảo bị mất “nếu không thì không chịu trách nhiệm”. Họ còn rỉ tai cho phía VNCH biết là Trung Cộng còn muốn chiếm cả Trường Sa, nhưng người Mỹ đã ngăn cản và hứa với ông Thiệu là hạm đội 7 sẽ bảo vệ Quần đảo Trường Sa. Trong hoàn cảnh thế yếu so với quân Trung Cộng, lại bị người Mỹ ngăn cản; nên không còn con đường nào khác ông Thiệu đã không cho tái chiếm Hoàng Sa.
Dù bị mất Hoàng Sa và chịu nhiều tổn thất và thương vong, nhưng Hải quân VNCH đã gây tổn thất lớn cho đối phương như nhiều nguồn tin lúc ấy đã đề cập.
  - Theo Phó Đề đốc Hồ Văn Kỳ Thoại, khi trả lời báo chí sau này cho biết: “ Phía Trung Quốc thiệt hại cũng khá lớn, Hộ tống hạm lớp Kronshtadt 274 của Trung Quốc bị bắn chìm. Vì tàu này là soái hạm nên hầu hết bộ tham mưu chỉ huy trận chiến của phía Trung Quốc đều ở trên tàu này. Khi tàu bị bắn chìm họ đều tử trận gồm cả Đô đốc Phương Quang Kinh, Tư lệnh Phó của Hạm đội Nam Hải, bốn đại tá, sáu trung tá, hai thiếu tá, bảy sĩ quan cấp úy và một số đoàn viên”. Ngoài ra, Trục lôi hạm số 389 và số 396 bị hư hại nặng.
Tuy nhiên theo những tiết lộ mới đây từ phía Trung Quốc và các nguồn tin mới giải mật của người Mỹ gần đây cho biết, Mao Trạch Đông đã đưa một lực lượng quân đội với máy bay, tàu chiến và khí tài quân sự rất lớn tham gia trận chiến. Không quân với hơn 300 máy bay chiến đấu, hải quân gồm hơn 40 chiến hạm đến gần vùng chiến sự tại Hoàng sa, đề phòng hạm đội 7 của Mỹ can thiệp. Nhưng khi người Mỹ không can thiệp thì lực lượng này lặng lẽ rút lui !
Thật ra trận chiến Hoàng Sa - năm 1974 là do những con người này quyết định . 
Ảnh: Từ trái qua Henry Kissinger, Chu Ân Lai, Mao Trạch Đông


Lời bình
Thời gian gần đây nhất vào dịp tưởng niệm 43 năm những người lính VNCH đã “Vị quốc vong thân”, báo giới và cộng đồng mạng đã có dịp ôn lại sự kiện này. Nhưng có khá nhiều ý kiến với cái nhìn thiên kiến do không có kiến thức, không nắm bắt được sự việc đã khiến cho việc đánh giá một sự kiện một hiện tượng lịch sử hoàn toàn sai lệch. Một số ý kiến của các vị có tham gia cuộc chiến năm 1974 với tư cách người lính như lính hải quân, lính không quân (phi công) – cũng hoàn toàn sai lệch khi họ cho rằng sở dĩ ông Thiệu không dám không kích tái chiếm Hoàng Sa sau ngày 19.1.1974 là do các tướng lĩnh hèn nhát, ông Thiệu sợ mất chức tổng thống. Họ cho rằng tiềm lực không quân của VNCH lúc ấy là ăn đứt quân Trung Cộng, nào là hàng trăm chiếc F.5 và A. 37 hiện đại nhất khu vực lúc ấy đã tập trung chờ lệnh tấn công tại sân bay Đà Nẵng. Họ cũng cho rằng với ưu thế vượt trội về máy bay thì chỉ cần có lệnh là họ sẽ đánh đắm hạm đội của Trung Cộng và chiếm lại quần đảo này trong vài tiếng .v.v. và. v.v.

Với những phân tích về tầm vĩ mô, về mặt chiến lược như tôi vừa trình bày vắng tắt trên đây đã có thể trả lời cho những phản biện thiếu chính xác đó. Tuy nhiên mới đây đã có thêm một công bố sẽ giúp đính chính cho những nhận định sai lạc trên đây và giúp cho những nhà sử học giải đáp được sự kiện lịch sử này một cách chính xác nhất.
    - Nhân dịp kỷ niệm 43 năm cuộc hải chiến Hoàng Sa, chiều 19.1. 2016 tại trụ sở UBND huyện Hoàng Sa (132 Yên Bái, Đà Nẵng), chính quyền huyện này đã tổ chức gặp mặt 12 nhân chứng đã từng công tác, sinh sống trên quần đảo Hoàng Sa trước ngày 19.1.1974. Tại đây, tiến sĩ Trần Đức Anh Sơn – Phó Viện trưởng Viện nghiên cứu chiến lược Đà Nẵng (một người chuyên nghiên cứu, thu thập các tài liệu về Hoàng Sa và đóng góp các tư liệu, bằng chứng quý hiếm cho huyện đảo này) đã công bố nhiều tình tiết quan trọng liên quan đến hải chiến Hoàng Sa 19.1.1974. 
Theo tiến sĩ Sơn, ông đã đi tới 3 thư viện lớn ở Mỹ và tiếp xúc với nhiều nhân chứng tại Mỹ, qua đó đã thu thập được nhiều thông tin quý giá. Đã tiếp cận được một số tài liệu mật của chính phủ Mỹ mới giải mật trong đó có nhiều bức mật điện tuyệt mật cho thấy nhiều dữ liệu về Trường Sa - Hoàng Sa mà sử sách đưa ra trước đây là chưa chính xác. 
Những sự kiện lần đầu mới được ông công bố đó là “Một bức điện đã được giải mã cho thấy Việt Nam Cộng Hòa (VNCH) đã dừng việc ném bom tái chiếm Hoàng Sa sau hải chiến 19.1.1974 để ngăn Trung Quốc đánh xuống Trường Sa...”
Việc “các chiến hạm của VNCH đã bắn lẫn nhau do phối hợp tác chiến không chính xác. Nguyên nhân do khi Mỹ bàn giao tàu cho VNCH thì tháo hết đồ tác chiến điện tử và không tổ chức thực tập tác chiến hợp đồng cho các tàu tác chiến khi có sự cố mà chỉ dùng như tàu tuần duyên.”
Ông công bố 2 bức điện mật của Đại sứ Mỹ, một bức gửi về Mỹ sáng 20.1.1974 và một bức gửi về sáng 21.1.1974. Một bức gửi về tướng trợ lý cho ông Henry Kissinger. Bức thứ 2 gửi cho Nhà Trắng. Theo đó, thông tin cho biết sau khi Hoàng Sa bị chiếm thì VNCH đã chuẩn bị 5 phi đội máy bay tập hợp tại Đà Nẵng để chuẩn bị đánh lại Hoàng Sa.
Bức điện thứ nhất gửi cho trợ lý ông Kissinger từ Đại sứ Mỹ ở Sài Gòn cho hay lúc đó Ngoại trưởng Vương Văn Bắc xác nhận Tổng thống Thiệu hủy việc ném bom ở Hoàng Sa kèm đề nghị Mỹ ủng hộ VNCH vì khi Hoàng Sa bị chiếm, VNCH phát tín hiệu cầu cứu mà Mỹ không cứu.
Do đó, ông Thiệu đề nghị ông Vương Văn Bắc gửi điện cho phía Mỹ đưa ra một số giải pháp:
  - Thứ nhất là đồng ý cho VNCH đưa vấn đề ra Hội đồng Bảo an (nhưng phía Mỹ ngăn chặn không cho Hội đồng Bảo an ra một nghị quyết lên án Trung Quốc).
  - Thứ hai là đề nghị Mỹ ủng hộ đưa vấn đề ra tòa án quốc tế (nhưng Mỹ không ủng hộ việc tổ chức một cuộc họp báo và ra nghị quyết để chống lại Trung Quốc).
  - Thứ ba là Mỹ không cứu VNCH bằng Hoàng Sa mà sẽ tìm mọi cách để ngăn chặn không cho Trung Quốc đi xuống Trường Sa, tức là lúc đó họ đã biết Trung Quốc sẽ tấn công xuống Trường Sa nên họ dùng từ "cứu VNCH không cho Trung Quốc xuống Trường Sa".
  - Thứ tư là thỏa thuận VNCH và Mỹ dùng mọi cách bằng ngoại giao để ép Trung Quốc trao trả tù binh cho VNCH trước Tết.
Một vấn đề nữa là một người Mỹ bị bắt lúc ở Hoàng Sa là nhân viên tình báo của Mỹ nhưng thời điểm đó Đại sứ Mỹ không biết là ai.
Một việc quan trọng nữa là Mỹ yêu cầu Trung Quốc không được tấn công truy đuổi bắn giết những người lính VNCH trở về.

  - Tại buổi thuyết trình này, tiến sĩ Trần Đức Anh Sơn nhận định: “Qua những tài liệu chúng tôi tìm kiếm thì thấy rằng đó là cuộc chơi của những nước lớn và tất cả đều kiềm tỏa lẫn nhau vì lợi ích của các bên. Và họ biết rằng thế nào Trung Quốc cũng đánh xuống Trường Sa thời điểm đó, nhưng Trung Quốc chắc đã biết động thái của Mỹ nên đã dừng lại và tiến hành đánh Trường Sa năm 1988".
   -  Đây có lẽ là thông tin chính xác nhất và có cơ sở khoa học nhất, giải mã được lý do:
TẠI SAO CHÍNH PHỦ VIỆT NAM CỘNG HOÀ DỪNG VIỆC NÉM BOM TÁI CHIẾM HOÀNG SA SAU TRẬN HẢI CHIẾN NGÀY 19.1.1974.

Lời kết
     - Nói hay phát biểu là quyền tự do của mỗi cá nhân, nhưng nói như thế nào cho người khác nghe được lại là một vấn đề rất khó. Cái "nghe được" ở đây là khi chưa nắm chắc được vấn đề thì đừng nên nói; vì khi mình đang rao giảng một chủ đề nào đó trước đám đông nhưng phải đề phòng trường hợp là nếu có một số người nghe trong số đó nắm chắc được chủ đề đó hơn mình và người ta sẽ đặt những câu hỏi chất vấn thì làm sao mà trả lời được cho người ta. Hoặc vì tế nhị người ta sẽ không đứng lên phản đối mình là nói bậy, nhưng người ta sẽ nhìn mình bằng con mắt và nụ cười ý nhị.
     Trong trường hợp trên đây, nay thì những viên phi công này cứ vô tư phê phán người khác là "hèn"; vì không cho các vị chứng tỏ "sức mạnh" của mình. Nhưng các vị đâu có biết là hơn 300 máy bay tiêm kích và hàng ngàn quả tên lữa hạm đối không, hạm đối biển trên 40 chiến hạm của Trung Cộng đậu gần đó đang chờ các vị ?
     Họ sợ là sợ cái sức mạnh hủy diệt của cái hạm đội 7 của gã khổng lồ  "đế quốc Mỹ" đậu gần đó, chứ không phải là họ sợ vài cái phi đội tiêm kích cỏn con của các vị đâu !
     Cũng xin thưa lại một lần nữa với các vị là để bảo tồn lãnh thổ, để ngăn chặn quân Trung Quốc khỏi tràn xuống Biển Đông lúc ấy là hoàn toàn nằm ngoài sức mạnh của chính phủ VNCH . 
     - Thế giới ngày nay là một thế giới mở, mọi người được tiếp cận với nhiều nguồn thông tin khác nhau, có những điều được cho là tuyệt mật trước đây thì nay thiên hạ đã biết cả. Vì có những điều thời ấy là tuyệt mật của hai bên, nay đã được giải mật, hoặc bị báo chí phanh phui. Về phía người Mỹ, rất nhiều tư liệu tuyệt mật của chính phủ Mỹ đã được giải mật và công bố cho báo giới biết theo “luật giải mật có thời hạn” của luật pháp Mỹ và các nước phương Tây. Cho nên có những điều mà những người lính tham gia cuộc chiến lúc ấy không thể biết, nhưng nay thiên hạ đều biết.
      Thời buổi này là thời buổi của công nghệ thông tin, nên mong rằng những người lính đã từng tham gia cuộc chiến này của các bên hãy nên chỉ kể những gì mình nghe mình thấy. Còn việc nhận định và đánh giá cuộc chiến thì nên dành cho các nhà chuyên môn./.

ĐKT
26.3.2017



Phần nhận xét hiển thị trên trang

Thứ Bảy, 20 tháng 1, 2018

ĐĨ


Trung Tran Ky
Kết quả hình ảnh cho ảnh tù nhân


… Ông ngồi im lặng, kệ cho lũ phóng viên xúm xít vây quanh, cũng kệ những ánh đèn của máy ảnh nháy liên tục, thậm chí cả hai người công an , nét mặt nghiêm nghị, mắt luôn nhìn thẳng, ngồi sát hai bên, ông cũng không để ý…
Cho đến bây giờ, ngồi chờ nghị án, ông mới thấm thía câu nói : “ Chính trị như con đĩ.”.
Chưa bao giờ lá mặt, lá trái, tráo trở, đểu giả…ông thấy rõ ràng như bây giờ.
…Mấy thằng “đệ” được ông nâng đỡ, thậm chí có thằng sắp “chết” vì những “tội” tày đình, ông cũng cứu. Nhưng ra trước tòa, mặt chúng nó tái dại, trả lời lắp bắp, nhũn như con chi chi …khai tuốt tuồn tuột, trở mặt như trở bàn tay, đổ hết mọi tội lỗi là do ông điều khiển, sai khiến. Thậm chí có thằng khóc hu hu, khai số tiền ăn chia do ông chỉ đạo , nó sẽ nộp lại để mong giảm án…
Nhưng nghĩ lại, ông thông cảm cho chúng nó. Mấy thằng đó đều là lính đầu sai, chỉ đâu đánh đó, bằng cấp đây mình, nhưng toàn bằng giả, chỉ duy nhất lòng tham và sự nịnh bợ là có thật! Lũ ấy làm gì có đạo đức, đừng nói chuyện cương trực, dám làm dám chịu… Nên sự hèn mạt thể hiện trên từng nét mặt, lời nói của mấy thằng này không làm cho ông ngạc nhiên.
Điều ông ngạc nhiên là những kẻ từng “cùng hội, cùng thuyền”. Chính chúng nó yêu cầu cho ông triển khai những dự án đó, rồi cả …chuyện lừa dân, lừa dư luận…mượn những “giáo sư”, “tiến sỹ” viết bài, chứng minh dự án đó có lợi, đúng tầm, đem lại lợi ích cho nền kinh tế… chúng buộc ông phải thực hiện gấp rút. Thực tế đó là dự án ăn tàn phá hại, dễ bòn rút, bị dư luận lên án, hàng chục tờ báo viết bài vạch ra những kẻ hở để tham ô, ông phải giơ đầu chịu báng, còn những kẻ ấy phủi tay. Đau hơn chúng còn cao đạo lên án ông, khi ông không thuộc phe nhóm chúng nó.
Giờ đây ông phải lãnh án…
Lũ ấy đểu giả như mấy con đĩ …ông nghĩ đi, nghĩ lại “từ” ấy. Được thì ăn chia, còn không được, chửi bới, đổi trắng thành đen, không từ một thủ đoạn xấu nào để “chơi” nhau…Ở đây không nói đến tình người, tất cả lạnh băng, chỉ có tiền. Tiền là tất cả !
Không “ giống” mấy con đĩ, thì “ giống” gì ? Ông mỉm cười chua chát cho sự so sánh đó…
Ông bị tòa tuyên án 15 năm tù giam.
Sau lời nói sau cùng, ông quay lại nhìn xem có là người thân của mình không ? Cả những kẻ chịu ơn ông, đang ngồi kia? Tiện thể xem những thằng “đệ” của mình, sau lĩnh án, nét mặt chúng nó thế nào?
Người nhà ông không có ai. Bố già rồi, hơn tám mươi tuổi đi lại khó khăn, không thể đến tòa. Người con gái bị bệnh tâm thần, ngồi một chỗ, đến thế nào được. Còn người vợ đã ra nước ngoài cùng đứa con trai…Người thân của ông không có ai dự khán. Mấy thằng “đệ” , hai, ba đứa được tòa tuyên án “tù treo” không tịch biên tài sản, nét mặt giãn ra, có thằng cười tủm tỉm. Còn mấy thằng bị tù chung thân, án dài hạn, tịch biên tài sản khóc sụt sịt, mồm méo xệch, quay lại nhìn người thân, ánh mắt cầu cứu…Còn những kẻ chịu ơn ông, bỏ mặc ông đứng đó, lục tục ra khỏi phòng xét xử, không một lời hỏi thăm…
… Bắt đầu từ hôm nay, chính thức ông mang áo tù, ai sẽ vào thăm ông trong những ngày tù dài hạn…Nhìn lại nhũng cảnh vừa chứng kiến, một nỗi buồn lớn lao ập đến trong ông.
Người công an tra còng số tám vào tay ông, ra hiệu cho ông bước ra khỏi phòng xử án…
Ra khỏi phóng xử án, ông toan bước lên lên xe về trại, một người công an chạy lại, nói với người công an áp giải:
- Anh cho người tù này được gặp con gái. Chỉ được gặp trong năm phút!
Ông ngạc nhiên. Con gái ông trí não chậm phát triển, ra khỏi nhà là lạc, người thân, ngoài ông và vợ, nó không biết nhận ra ai, làm sao lại đến đây được? Ai đưa đến?
…Một người con gái nét mặt có vẻ lớn, dáng từng trải, đi đến chỗ ông đứng. Ông không biết người con gái này!!! Người con gái gặp ông, nước mắt ngắn, nước mắt dài, nói nghẹn ngào:
- Họ không cho con gặp ông, con phải nói con là con gái của ông, chắp tay lạy họ, họ mới cho gặp, chỉ được gặp trong năm phút…
- Cô là…?
- Ông cho người xây nhà tình nghĩa, đưa mẹ con đi chữa bệnh…ông gặp con hôm ở cầu…tối ấy… con bị đánh…ông cứu – người con gái, nói vội, nói vàng, không ra đầu, không ra đũa…như sợ không có thời gian, sợ cả cách nói của mình ông không hiểu…
À! Ông nhớ rồi.
...Tối ấy, sau cuộc họp muộn, ông và người thư ký kiêm lái xe về khuya. Khi đi qua cầu…ông thấy một thằng thanh niên đánh đập dã man một người phụ nữ. Ông nói lái xe dừng lại, xuống xem sự tình thế nào ? Người lái xe sợ không dám mở cửa xe, ông bật nhanh cửa xe bước xuống. Thằng thanh niên kia thấy ông đang lao tới, vội bỏ chạy. Ông đỡ người phụ nữ đứng dậy, hỏi nguyên nhân, mới biết cô ấy làm nghề “đứng đường” nói nôm na là “đĩ”, thằng thanh niên kia, “chơi” xong, quỵt tiền, cô đòi trả, nó đánh. Khốn khổ hơn, ông được biết, cô ấy làm công nhân, lương không đủ sống, phải “ làm thêm”…Đó chỉ là một phần, sau này, ông cho thư ký đi kiểm tra, thì…sự việc còn đau đớn hơn. Căn nhà trong hơ, trống hoác, chứa mấy con người. Bà Nội già yếu, Bố cô gái là thương binh nặng, nằm một chỗ, mẹ đang bị bạo bệnh không tiền thuốc, người anh đi làm xa với đồng lương chết đói…không còn con đường nào khác:
- Biết nghề này là nhục, nhưng …con đang cần tiền để chữa bệnh cho bố mẹ, ông ơi! - Người phụ nữ đó khóc, nói với ông.
…Thương cảm, ông quyết định, nói với đơn vị và toàn thể cán bộ công nhân viên nơi mình phụ trách, góp tiền xây một ngôi nhà tình nghĩa cho người phụ nữ này, khuyên cô không nên làm “đĩ” kiếm một việc khác, tốt hơn.
Việc nhiều, bề bộn choáng hết cả thời gian, ông không còn nhớ đến sự việc này nữa…Nhưng người phụ nữ này nhớ…
Người phụ nữ vẫn nói vội vội, vàng vàng:
- Nghe tin ông bị bắt, bị xử như thế này con đau lòng lắm. Cả nhà con vẫn nhớ ông…ông ở đâu…con muốn đi theo…
Ông đưa hai bàn tay bị còng số tám lên vai người phụ nữ, vỗ nhè nhẹ:
- Tôi nhớ rồi! Cô là… Mà thôi, rất cảm ơn cô, tôi bị tù…cô đi thế nào được! Cho tôi gửi lời thăm cả nhà…
- Không ! Ông ở đâu, còn cũng đi theo! Con thương ông lắm…- người phụ nữ khóc to, lấy hai tay ôm chặt hai bàn tay của ông đang bị còng số tám thít chặt, áp vào ngực của mình…
- Không đi được đâu cô ơi! Cô về đi…- Ông nói hối hả…
- Ông cho con theo ông! Ông ơi – Nước mắt người phụ nữ rơi lã chã… - Khổ mấy con cũng chịu được, ông cho con theo…
Người công an đứng cạnh xem đồng hồ, giục ông:
- Hết giờ! Lên xe đi…
Rồi như một cái máy, người công an giằng mạnh, đẩy ông lên xe, đóng sập cửa, gài nhanh chốt, khóa lại…
Chiếc xe nổ máy, bánh xe từ từ lăn. Qua cửa tò vò của thành xe, ông nói vọng ra:
- Về đi, cô về đi… khổ mấy cũng không làm nghề cũ nghe…cho tôi gửi lời thăm cả nhà…
Người phụ nữ đứng đấy, nước mắt chảy dài, mắt dõi theo…gọi với, cố để ông nghe:
- Ông ở đâu, con cũng đến thăm…đến thăm…ông ơi!
… Có một điều người phụ nữ không cho ông biết, cuộc sống không khá hơn, cô vẫn làm cái nghề, mà ông nghĩ. Nghề “đĩ”.

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Rủi ro chiến tranh tăng cao trong năm 2018


https://baomai.blogspot.com/
Báo cáo rủi ro toàn cầu 2018 đề cập tới quyết định của ông Trump rút khỏi thỏa thuận khí hậu Paris và thỏa thuận thương mại TPP và lời đe dọa của ông rút khỏi một thỏa thuận giữa các cường quốc phương Tây với Iran nhằm ngăn chặn chương trình hạt nhân của nước này.

Nguy cơ đối đầu về chính trị và kinh tế giữa các cường quốc lớn của thế giới, bao gồm xung đột quân sự trực tiếp, đang tăng cao, theo một cuộc khảo sát của Diễn đàn Kinh tế Thế giới (WEF) được công bố vài ngày trước hội nghị hàng năm tại Davos.

Báo cáo rủi ro Toàn cầu nêu bật một số rủi ro hàng đầu cho năm 2018, bao gồm những mối đe dọa môi trường từ thời tiết và nhiệt độ khắc nghiệt, những bất bình đẳng về kinh tế và các vụ tấn công trên không gian mạng.

https://baomai.blogspot.com/

Nhưng đáng chú ý nhất là lo ngại địa chính trị đã tăng mạnh sau một năm Tổng thống Mỹ Donald Trump và lãnh tụ Triều Tiên Kim Jong Un ‘đốp chát’ qua lại mà nhiều người cho là đã đẩy thế giới tiến gần tới một cuộc xung đột hạt nhân hơn so với nhiều thập niên trước.

Ông Trump dự kiến sẽ có bài diễn văn vào ngày cuối cùng của WEF, một sự kiện hàng năm được tổ chức trên dãy núi Alps ở Thụy Sĩ diễn ra từ ngày 23 tới 26 tháng 4 và sẽ thu hút 70 nguyên thủ và người đứng đầu chính phủ cũng như những người nổi tiếng, các CEO và các nhà quản lý ngân hàng hàng đầu.

https://baomai.blogspot.com/

Cuộc khảo sát gần 1.000 chuyên gia từ chính phủ, doanh nghiệp, giới học thuật và các tổ chức phi chính phủ cho thấy 93 phần trăm những người được hỏi cho rằng những cuộc đối đầu về chính trị hoặc kinh tế sẽ trầm trọng hơn giữa các cường quốc trong năm 2018, trong đó 40 phần trăm tin rằng những rủi ro này đã tăng lên đáng kể.
Khoảng 79 phần trăm nhận thấy nguy cơ xung đột quân sự giữa nhà nước với nhà nước tăng lên. Ngoài mối đe dọa xung đột trên bán đảo Triều Tiên, báo cáo còn chỉ ra nguy cơ về những cuộc đối đầu quân sự mới ở Trung Đông.

https://baomai.blogspot.com/

Báo cáo đề cập tới quyết định của ông Trump rút khỏi thỏa thuận khí hậu Paris và thỏa thuận thương mại TPP và lời đe dọa của ông rút khỏi một thỏa thuận giữa các cường quốc phương Tây với Iran nhằm ngăn chặn chương trình hạt nhân của nước này.

https://baomai.blogspot.com/

Với tăng trưởng toàn cầu đang phục hồi, những lo ngại về kinh tế đã giảm mạnh. Tuy nhiên, báo cáo mô tả sự bất bình đẳng về thu nhập là "vấn đề gây xói mòn" ở nhiều quốc gia và cảnh báo về sự tự mãn về môi trường kinh tế trong khi mức nợ cao, tỉ lệ tiết kiệm thấp và các điều khoản lương hưu không đáp ứng đủ.

https://baomai.blogspot.com/

Phần nhận xét hiển thị trên trang