Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Thứ Năm, 9 tháng 11, 2017

Trung Quốc muốn gì ở Trump?


Tại sao Bắc Kinh sẽ tránh thỏa hiệp về thương mại và Bắc Triều Tiên
Khi tổng thống Hoa Kỳ Donald Trump đặt chân tới Bắc Kinh tuần này, ông ta sẽ thấy người tương nhiệm Tập Cận Bình đang ngự trị trên đỉnh cao quyền lực chính trị của mình, đang ngắm nhìn hiện trạng châu Á ngày càng nghiêng về phía có lợi cho Trung Quốc. Ở đa số các thủ đô châu Á, cũng như ở Washington, chuyến công du khu vực kéo dài 11 ngày của ông Trump làm dấy lên nỗi băn khoăn sâu sắc, không biết ông ta sẽ nói gì, làm gì. 
Kết quả hình ảnh cho Donald Trump  Tập Cận Bình
Điều này đặc biệt đúng khi đề cập tới các vấn đề thương mại và Bắc Triều Tiên, hai tiêu điểm trong chính sách châu Á hãy còn manh nha của chính phủ Hoa Kỳ. Nhưng ở Bắc Kinh, ông Tập và giới lãnh đạo Trung Quốc có thể lạc quan hơn: từ tháng 11 năm ngoái, Trung Quốc đã thành công trong việc thể hiện mình là một cường quốc châu Á ngày càng ổn định vững vàng bên cạnh một Hoa Kỳ tiền hậu bất nhất và không thể trông cậy được.

Điều đó có nghĩa là khi ông Trump bắt đầu chuyến viếng thăm cấp nhà nước đầu tiên tới Trung Quốc vào thứ Tư – được cho là điểm dừng chân có độ may rủi cao nhất trong chuyến công du khu vực của ông – ông Tập sẽ không chỉ có lợi thế sân nhà thông thường mà còn có những lợi thế bất đối xứng trong những vấn đề chính yếu mà hai nhà lãnh đạo sẽ thảo luận. Ông Trump sẽ tìm kiếm những sự thay đổi quan trọng trong các lĩnh vực mà Trung Quốc coi là lợi ích quốc gia, song Bắc Kinh chỉ cần bảo vệ hiện trạng về thương mại và về Bắc Triều Tiên mà họ thấy đang rất thuận lợi cho họ. 

Tệ hơn nữa, chiến lược của ông Trump về Trung Quốc và châu Á vẫn còn rối bời bởi vì những phe phái cạnh tranh nhau trong chính phủ và vị thế mong manh của ông trong chính trị quốc nội. Vì vậy, ông Tập sẽ tìm cách kiềm chế ông Trump, chào đón ông đến Trung Quốc thật long trọng nhưng chỉ cho ông vài thắng lợi chính sách không có ý nghĩa lâu dài – trong khi ra sức lợi dụng một quan niệm đang lan nhanh ở châu Á rằng có một cuộc chuyển giao quyền lực mạnh mẽ đang diễn ra, trong đó Hoa Kỳ đang trong giai đoạn cuối của tiến trình suy thoái và mọi xu thế chủ yếu đều có lợi cho Trung Quốc.

Câu chuyện của ông Tập

Tháng 10 vừa qua, Trung Quốc tổ chức đại hội đảng lần thứ 19, một cột mốc quan trọng về lãnh đạo đã đưa ông Tập vào một vị trí lịch sử vững chắc. Tên tuổi và triết lý của ông đã được khắc ghi vào cương lĩnh của đảng Cộng sản, nâng ông lên ngang tầm với các ông Mao Trạch Đông và Đặng Tiểu Bình; ông cũng không đề cử một người kế tục rõ ràng nào, cho thấy ông không đếm xỉa tới các quy tắc chính trị gần đây của Trung Quốc và sẽ nắm giữ quyền lực trong nhiều năm sắp tới. Giờ đây ông Tập chắc chắn sẽ là tiếng nói ra lệnh cao nhất của đảng Cộng sản chừng nào ông còn sống.

Về chính sách đối ngoại, ông Tập đã sử dụng vị thế mới của mình để tôn vinh hiện trạng Trung Quốc như là một cường quốc và thúc đẩy đất nước ông đảm nhiệm vai trò lãnh đạo trên sân khấu thế giới. Thông điệp của ông được xây dựng trên một câu chuyện bất an của khu vực, theo đó Trung Quốc là thế lực đang lên, còn Hoa Kỳ đang suy thoái đã không còn được tin cậy như là một cường quốc quan trọng ở châu Á nữa. Câu chuyện này không mới: trong lúc Trung Quốc tiếp tục đà trỗi dậy nhanh chóng, cải tổ toàn diện quân đội và theo đuổi một chính sách ngoại giao cơ bắp hơn, các học giả cũng như các nhà hoạch định chính sách đã nhiều lần tự hỏi liệu Hoa Kỳ có giữ vững được vai trò thống trị về an ninh ở châu Á hay không. Nhưng chỉ một thời gian ngắn sau cuộc bầu cử tổng thống Mỹ năm 2016, ông Tập đã đẩy câu chuyện đi xa hơn, ông khuyến khích quan điểm về một sự chuyển giao quyền lực quan trọng ở châu Á và đưa Trung Quốc vào vị trí một siêu cường đáng tin cậy hơn, thay thế cho vị trí của Mỹ.

Trong bài diễn văn rất thiếu trung thực đọc tại Diễn đàn Kinh tế thế giới ở Davos (Thụy Sĩ) hồi tháng Giêng năm nay, ông Tập tuyên bố Trung Quốc đảm nhận sứ mệnh toàn cầu hóa, ám chỉ sự khởi đầu của một trật tự kinh tế quốc tế thời hậu-Hoa Kỳ. Trong những tháng sau đó, ông ta thường xuyên nhấn mạnh tới những cuộc rút lui rõ ràng của Hoa Kỳ trong những vấn đề quốc tế chủ yếu, bao gồm việc rút ra khỏi hiệp định Đối tác xuyên Thái Bình Dương và hiệp định Paris về biến đổi khí hậu, cùng với những lời đe dọa xét lại các hiệp định thương mại song phương và chính sách không nhất quán trong vấn đề Bắc Triều Tiên. Ông ta đã lợi dụng một quan niệm ở khu vực rằng ông Trump không đoái hoài gì tới Đông Nam Á, không gắn bó với các đồng minh của Hoa Kỳ và thờ ơ với những khía cạnh khác của cái gọi là trật tự quốc tế ở châu Á.

Ông Tập đã sử dụng những sự lựa chọn chính sách gần đây của Hoa Kỳ để đòi hỏi vai trò của Trung Quốc như là người đưa ra những quyết định chín chắn, tương phản với một Hoa Kỳ sớm nắng chiều mưa. Bằng việc chủ trì đón tiếp một cuộc viếng thăm cấp nhà nước thật hoành tráng của nhà lãnh đạo siêu cường thống trị thế giới chỉ vài tuần sau đại hội đảng, tuyên bố của ông Tập về vị thế siêu cường mới của Trung Quốc sẽ sống lại, và nhắc nhở cho khu vực châu Á về sự tình trạng không rõ ràng đang bao phủ tương lai của vị thế Hoa Kỳ ở châu lục này.

Về giải trừ vũ khí hạt nhân và thâm hụt thương mại

Chín tháng đầu tiên trong nhiệm kỳ tổng thống, ông Trump đã tập trung gần như toàn lực vào hai vấn đề chính sách khu vực: thâm hụt thương mại và mối đe dọa hạt nhân của Bắc Triều Tiên. Không ở đâu mà hai vấn đề này có ý nghĩa lớn hơn là ở Trung Quốc, nơi ông Trump đang gây áp lực buộc Bắc Kinh phải làm giảm sự mất cân bằng trong thương mại song phương và trừng phạt Bình Nhưỡng. Rắc rối là ở chỗ, bất kỳ thắng lợi có ý nghĩa trong vấn đề nào của hai vấn đề này đều đòi hỏi Trung Quốc phải hy sinh cái gọi là lợi ích quốc gia của họ. Ông Tập, do vậy, thấy bảo vệ các lợi ích chính sách của ông ta dễ hơn là ông Trump tìm cách thúc đẩy các lợi ích của Hoa Kỳ – nhất là khi chủ nhà Trung Quốc luôn làm cho ông Trump bận rộn với những buổi yến tiệc xa hoa, những đội quân danh dự dàn chào và những chuyến tham quan các di tích lịch sử văn hóa của thủ đô Bắc Kinh. Ông Trump sẽ tìm kiếm những sự thay đổi quan trọng trong chính sách kinh tế và an ninh của Trung Quốc trong khi ông Tập đã thỏa mãn với hiện trạng đang có lợi cho ông. Ông đã sẵn sàng xoa dịu ông Trump bằng những sự nhân nhượng bề ngoài hơn là chấp nhận thỏa hiệp thực sự.

Về các vấn đề thương mại, từ lâu ông Trump đã tuân thủ nghiêm cái thông điệp kinh tế nặng tính hiếu chiến “Nước Mỹ trên hết”, theo đó Trung Quốc đã thực hành những cách làm ăn kinh tế có tính chất cướp bóc, lợi dụng những luật lệ quốc tế và những định chế đa phương như Tổ chức Thương mại thế giới để đánh cắp công ăn việc làm của người Mỹ. Ông cho rằng, giải pháp là nước Mỹ phải làm giảm thâm hụt thương mại (Sự thực là hầu hết các nhà kinh tế học đều cho rằng thâm hụt thương mại tự nó không phải là vấn đề, nhưng không làm thay đổi được lối tư duy của chính phủ).

Tuy vậy, chính phủ Hoa Kỳ chưa trình bày được một kế hoạch thật sự cho thấy chính xác họ sẽ làm gì để giảm thâm hụt thương mại – mà trong thực tế đã tăng thêm kể từ khi chính phủ mới của Mỹ ra đời. Thay vì vậy, họ chỉ thực thi một số biện pháp bảo hộ thị trường cụ thể (đánh thuế chống bán phá giá vào mặt hàng nhôm cuộn chẳng hạn) mà không đưa ra một chiến lược thương mại bao quát hơn.

Nếu như ông Trump muốn đề xuất một tầm nhìn cụ thể cho chính sách thương mại của Mỹ, thúc đẩy Trung Quốc thực hiện cải cách kinh tế và đòi hỏi những sự nhượng bộ cụ thể, ông có thể có cơ hội đạt được sự tiến bộ khiêm tốn nào đó. Dù sao, các nhà lãnh đạo Trung Quốc cũng vẫn cố tránh một cuộc xung đột kinh tế với Hoa Kỳ. Nhưng việc đơn giản đòi hỏi một mối quan hệ kinh tế “công bằng hơn” theo những lời lẽ không cụ thể sẽ cho phép ông Tập đưa ra những thỏa thuận hào nhoáng nhưng vụn vặt, không có tác động đáng kể nào đối với quan hệ thương mại chung. Như vậy, cho dù ông Tập và ông Trump có ký kết những hiệp định về nhập khẩu và đầu tư như dự định thì những yêu cầu của ông Trump sẽ không có tác dụng nhiều tới việc làm giảm thâm hụt thương mại hoặc phục hồi công ăn việc làm cho người Mỹ (mà phần lớn bị mất đi do tự động hóa chứ không do Trung Quốc). Trong khi đó, ông Tập sẽ vẫn tập trung vào thách thức đối nội quan trọng của ông là cuộc chuyển dịch gian nan của Trung Quốc từ nền kinh tế dựa trên công nghiệp chế tạo sang nền kinh tế tiêu thụ.

Về vấn đề Bắc Triều Tiên, ông Trump và các quan chức trong nội các của ông thường xuyên mâu thuẫn với nhau về cách tiếp cận của chính phủ, nhưng có một yếu tố trong chính sách của họ đã khá rõ ràng. Từ những ngày đầu làm ứng cử viên tổng thống, ông Trump đã nhấn mạnh rằng, Trung Quốc có thế lực để “giải quyết vấn đề Bắc Triều Tiên” nếu họ muốn. Ông Trump đã dành vài tháng đầu tiên của nhiệm kỳ tổng thống để tranh thủ sự ủng hộ của ông Tập, hy vọng thuyết phục được ông Tập ra tay trừng trị thành phần ngoan cố của Trung Quốc. Ngay cả sau khi ván bài công khai này không ngăn chặn được các vụ thử tên lửa và vũ khí hạt nhân của Bình Nhưỡng, không bịt được những tuyên bố khoa trương và gây hấn của lãnh tụ Bắc Triều Tiên Kim Jong-un, ông Trump vẫn gắn bó với vai trò của Trung Quốc. Lời đe dọa ngày càng leo thang của chính ông đối với Bắc Triều Tiên, những bình luận về “lửa và cuồng nộ”, “cô lập và hủy diệt”… có thể có nghĩa làm cho Trung Quốc phải lo sợ mà hành động.

Trung Quốc hỗ trợ tới 90% thương mại của Bắc Triều Tiên cho nên Bắc Kinh quả là có tác động quan trọng, nếu như họ chọn sử dụng nó. Nhưng rắc rối là ở chỗ mặc dù Bắc Kinh, cũng như Washington, muốn thấy một bán đảo Triều Tiên không có vũ khí hạt nhân, nhưng ưu tiên hàng đầu của Trung Quốc là duy trì sự ổn định, tránh một vụ sụp đổ chế độ ở Bình Nhưỡng có thể làm bùng nổ làn sóng người di cư và vũ khí hủy diệt hàng loạt mất kiểm soát có nguy cơ tràn vào biên giới Trung Quốc. Ông Tập có thể sẽ nói rõ rằng, ông vẫn muốn áp đặt sức ép kinh tế lên Bình Nhưỡng, nhưng chỉ ở chừng mực không gây bất ổn cho chế độ Bắc Triều Tiên.

Trong khi đó, thay vì chuyển tải thông điệp về một rủi ro nghiêm trọng của hành động quân sự, những tuyên bố gần đây cả ông Trump đã cho Trung Quốc cơ hội để miêu tả Hoa Kỳ như một kẻ xâm lược. Để làm giảm áp lực, Trung Quốc đã đưa ra đề nghị “đóng băng đổi đóng băng”, trong đó Hoa Kỳ sẽ ngừng các cuộc thao diễn quân sự với Hàn Quốc đổi lấy việc Bắc Triều Tiên ngừng các cuộc thử nghiệm tên lửa và vũ khí hạt nhân. Trung Quốc biết rõ rằng cả Washington và Bình Nhưỡng đều sẽ không chấp nhận đề nghị đó nhưng họ vẫn muốn chuyển gánh nặng hành động sang phía Hoa Kỳ. Trung Quốc vẫn muốn thấy các bên gặp nhau bên bàn đàm phán, nhưng các nhà lãnh đạo Trung Quốc tức giận với cái ý tưởng rằng, họ phải giải quyết vấn đề - hoặc vấn đề này thực sự có thể giải quyết được. Cũng như ở Hoa Kỳ, hầu hết các chuyên gia Trung Quốc đều tin rằng, cho dù Bắc Kinh có làm gì đi nữa thì Bắc Triều Tiên cũng sẽ không từ bỏ vũ khí hạt nhân.

Ông nói gà, bà nói vịt

Trái ngược với sự tự tin của ông Tập trong chính sách đối ngoại và chính trị quốc nội, chính phủ của ông Trump vẫn đang vật lộn với việc xác định chính sách châu Á. Không phải là chuyện bất thường khi sau chín tháng cầm quyền một tổng thống vẫn chưa phác họa được một cách tiếp cận khu vực – tập thể của ông Obama [cầm quyền đầu năm 2009] đến năm 2011 mới giới thiệu được chiến lược “Xoay trục sang châu Á” – nhưng những vấn đề Trung Quốc của ông Trump thì căn bản hơn rất nhiều, do có sự chia rẽ sâu sắc giữa các phe phái khác nhau, bị làm trầm trọng thêm bởi sự rời bỏ châu Á trong những tháng đầu tiên cầm quyền của ông Trump.

Trong vài tháng sau ngày đăng quang của ông Trump, các quan chức cao cấp trong chính phủ Hoa Kỳ dường như chia thành hai phái: những người theo chủ nghĩa dân tộc kinh tế như Steve Bannon [cựu cố vấn chiến lược], Robert Lighthizer [đại diện thương mại] và Peter Navarro [giám đốc hội đồng tư vấn thương mại] là những người thích đe dọa chiến tranh thương mại;và những người theo chủ nghĩa thỏa hiệp, tiêu biểu là Jared Kushner [con rể và cố vấn tổng thống], người thích một lối tiếp cận mềm dẻo với Bắc Kinh. 

Trong những tháng gần đây, bộ trưởng quốc phòng James Mattis và bộ trưởng ngoại giao Rex Tillerson lại đưa ra một cái nhìn có tính truyền thống hơn về vai trò của Hoa Kỳ ở châu Á, dựa trên quan hệ đồng minh và sự lãnh đạo mạnh mẽ của người Mỹ. Gần đây họ đã bắt đầu giới thiệu cơ cấu “Ấn Độ-Thái Bình Dương” (Indo-Pacific framework) – tiếp thu cái thuật ngữ phát triển dưới thời chính phủ Obama để vạch ra một tầm nhìn cho sự ràng buộc của Hoa Kỳ ở châu Á, gồm cả sự cạnh tranh với Trung Quốc. Nhưng cùng lúc đó, chánh văn phòng Nhà Trắng John Kelly tuyên bố Trung Quốc không phải là đối thủ cạnh tranh mà chỉ đơn giản là một cường quốc khác, trong khi cả giám đốc Cục tình báo CIA Mike Pompeo và đích thân ông Trump đều không tiếc lời khen ngợi ông Tập Cận Bình trong cuộc củng cố quyền lực của ông này tại đại hội đảng Cộng sản lần thứ 19.

Tình trạng lộn xộn trống đánh xuôi kèn thổi ngược này có nghĩa là khu vực châu Á đang nhận được những tín hiệu rối rắm về cách tiếp cận Trung Quốc của Hoa Kỳ. Chính phủ của ông Trump có coi Trung Quốc là đối thủ cạnh tranh hay không? Hay Trung Quốc là người bạn nhân hậu đáng được khen ngợi? Đây không đơn giản là vấn đề ngoại giao tiền hậu bất nhất. Do có rất ít viên chức chính trị chuyên về châu Á được bổ nhiệm vào bộ ngoại giao và bộ quốc phòng Hoa Kỳ, sự bất đồng đang làm mất tác dụng bất kỳ nỗ lực nào trong việc hoạch định chính sách. Trung Quốc có thể dễ dàng lợi dụng những sự rạn nứt trong đội ngũ của ông Trump để vừa bảo đảm rằng Bắc Kinh sẽ không bị áp lực thái quá, vừa quảng bá câu chuyện rằng Hoa Kỳ là kẻ hay thay đổi, không thể dự đoán được.

Nếu ông Trump quyết tâm đảo ngược câu chuyện về thế đang lên của Trung Quốc và đang suy thoái của Hoa Kỳ, ông vẫn có rất nhiều chất liệu để sử dụng. Hoa Kỳ nắm giữ nhiều lợi thế chiến lược hơn Trung Quốc, kể cả về địa lý, sự độc lập về năng lượng, đồng tiền, tầm bao phủ và mật độ các mối quan hệ toàn cầu. Ngay cả khi Trung Quốc tiếp tục trỗi dậy với tốc độ nhanh thì Hoa Kỳ vẫn duy trì ưu thế toàn cầu trong nhiều thập niên nữa. Ông Trump có thể nói rõ một tầm nhìn toàn diện về châu Á, có lẽ nên đi theo cơ cấu “Ấn Độ-Thái Bình Dương” mà các cố vấn của ông đưa ra, và thay vì tập trung quá hạn hẹp vào các vấn đề thương mại và Bắc Triều Tiên với thiên kiến đơn phương “Nước Mỹ trên hết”, ông nên tái khẳng định rõ ràng và dứt khoát những cam kết đồng minh của Hoa Kỳ với Hàn Quốc và Nhật Bản, tìm cách sửa chữa mối quan hệ đang xấu đi với tổng thống Hàn Quốc Moon Jae-in và tránh chỉ trích các đồng minh hoặc đe dọa đơn phương có hành động quân sự chống Bắc Triều Tiên. Ông ta có thể cam kết làm việc với các hiệp định đang tồn tại, chẳng hạn như hiệp định thương mại tự do Hàn-Mỹ [Korus FTA], hơn là lật đổ chúng, và đóng một vai trò xây dựng tại hai hội nghị thượng đỉnh mà ông sẽ tham dự vào cuối chuyến công du, hội nghị Hợp tác Kinh tế châu Á-Thái Bình Dương (APEC) tại Việt Nam vào ngày 11-12 tháng Mười Một và hội nghị thượng đỉnh Đông Á (EAS) tại Philippines ngày 13-14 tháng Mười Một.

Tuy nhiên, mỗi động thái nói trên đều trái ngược với một vị tổng thống mà bản năng của ông từ lâu đã dẫn dắt ông đến với các đồng minh nham hiểm, xem thường các thỏa thuận thương mại và các định chế quốc tế, và nhìn chính trị quốc tế như là những cuộc đổi chác giao dịch được ăn cả ngã về không. Ông Tập trái lại, có thể làm chuyến viếng thăm của ông Trump trôi qua chỉ bằng một số hợp đồng mang tính tượng trưng nào đó, một vài kết quả có ý nghĩa nào đó – trong lúc ông vẫn tự tin khởi động giai đoạn kế tiếp trong câu chuyện đang tiếp diễn của ông về thế đang lên của Trung Quốc và sự suy tàn của Hoa Kỳ.
Mira Rapp-Hopper: What China Wants From Trump
Foreign Affairs, 7 November 2017
Người dịch: Huỳnh Hoa
Tác giả: Mira Rapp-Hooper
Mira Rapp-Hooper – nghiên cứu viên cao cấp tại trung tâm nghiên cứu Trung Quốc Paul Tsai China và trường Luật đại học Yale.



Phần nhận xét hiển thị trên trang

Vì sao họ không trả nhà 34 hoàng diệu cho cụ trịnh văn bô?


Dương Đức Quảng - Chủ tịch nước Lê Đức Anh và Bộ trưởng Bộ Quốc phòng Phạm Văn Trà đã đưa việc này ra một cuộc họp của Bộ Chính trị, cho rằngquyết định trả nhà cho bà Trịnh Văn Bô của Thủ tướng Chính phủ là trài với Nghị quyết của Quốc hội. Có vị đặt câu hỏi” Chính phủ đã có quà tặng gì để trả ơn những bà mẹ đã có chồng và 8, 9 người con hy sinh trong kháng chiến? Xương máu quý hay vàng bạc quý mà Chính phủ xử lý như vậy?

Mấy hôm nay, sau khi cụ bà Hoàng Thị Minh Hồ mất, thọ 104 tuổi, nhiều nhà báo và các bạn viết fb đã có bài về cụ trên báo và trên trang cá nhân bày tỏ sự ngưỡng mộ, tiếc thương và cả sự thông cảm với gia đình cụ xung quanh câu chuyện về ngôi nhà 34 Hoàng Diệu, nơi cụ đã ra đi. Nhà báo Quốc Phong đã có một bài khá hay trên báo Thanh Niên kể nhiều chuyện về hai cụ Trịnh Văn Bô – Hoàng Thị Minh Hồ, trong đó có chuyện về ngôi nhà 34 Hoàng Diệu, Quận Ba Đình, Hà Nội này. Một số nhà báo và bạn viết khác, trong đó có người tôi biết khá rõ cũng viết về ngôi nhà này nhưng có những chi tiết chưa thật đúng, thậm chí cho đây là câu chuyện “thâm cung bí sử” ít người biết, "khi nào đó tôi sẽ viết ra"!.

Là một nhà báo có hơn mười năm làm việc tại Văn phòng Chính phủ có điều kiện tiếp cận với các thông tin liên quan đến ngôi nhà 34 Hoàng Diệu, hôm nay tôi đưa lên fb của tôi một đoạn trong cuốn Hồi ký tôi đang viết dở về cuộc đời làm báo của mình để cung cấp thêm thông tin với bạn đọc về ngôi nhà 34 Hoàng Diệu này: 


“Thủ tướng Võ Văn Kiệt rất băn khoăn, trăn trở mỗi khi nghĩ đến những người dân đã hiến tài sản của mình cho cách mạng, kháng chiến mà sau ngày hòa bình, thống nhất đất nước Chính phủ vẫn không có chính sách và một khoản vật chất nào để trả ơn bà con, trong khi nhiều bà con hiện nay cuộc sống rất khó khăn. Thủ tướng nói nhiều bà con ngư dân đã giao cả chiếc thuyền là tài sản lớn của mình cho bộ đội dùng chở quân vượt sông, có bà con người dân tộc ở Tây nguyên hiến cả con voi quý của mình cho bộ đội chở gạo, chở đạn ra mặt trận… 

Thủ tướng trăn trở về chuyện bà Hoàng Thị Minh Hồ, vợ ông Trịnh Văn Bô, nhà tư sản dân tộc lớn ở Hà Nội, người đã hiến 5.147 lạng vàng cho nhà nước trong Tuần lễ vàng năm 1945 và những năm kháng chiến cũng như việc dành ngôi nhà ở 48 Hàng Ngang để đón Bác Hồ từ chiến khu Việt Bắc về Hà Nội. Chính tại ngôi nhà này Bác Hồ đã viết Bản Tuyên ngôn Độc lập lịch sử, được Người đọc tại Quảng trường Ba Đình ngày 2-9-1945 tuyên bố sự ra đời của Chính phủ Lâm thời nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa, Nhà nước công nông đầu tiên ở Đông Nam châu Á.

Năm 1954, sau ngày giải phóng Thủ đô, ông bà Trịnh Văn Bô cho Bộ Tổng Tham mưu Quân đội Nhân dân Việt Nam mượn ngôi nhà số 34 Hoàng Diệu trong 2 năm để bố trí chỗ ở và làm việc cho Thiếu tướng Hoàng Văn Thái, Tổng Tham mưu trưởng (sau này ông Hoàng Văn Thái là Đại tướng, Thứ trưởng Bộ Quốc Phòng); đến năm 1956 theo như Hiệp định Giơ-ne-vơ quy định sẽ có Tổng tuyển cử thống nhất đất nước thì sẽ trả lại cho gia đình. Năm 1956 cuộc Tổng tuyển cử đó không diễn ra và năm 1957 miền Bắc tiến hành cải tạo công thương nghiệp tư bản tư doanh, tất cả các ngôi nhà có diện tich trên 100 m2 nếu đang cho thuê hoặc cho mượn đều nằm trong diện cải tạo và đều do nhà nước quản lý. Ngôi biệt thư số 34 Hoàng Diệu của ông bà Trịnh Văn Bô nằm trong khuôn viên rộng gần 3.000m2, xây dựng trên diện tích 300m2, diện tích sử dụng hàng trăm m2 bị đưa vào diện cải tạo, bị nhà nước quản lý. Sau năm 1975, lúc này ông bà Trịnh Văn Bô đều đã già yếu, con cháu lại đông đúc nên đã làm đơn gửi các cấp xin lại ngôi nhà 34 Hoàng Diệu.
.


Trong gần 20 năm, qua các thời Tổng Bí thư Lê Duẩn, Trường Chinh, Nguyễn Văn Linh, Đỗ Mười, các thời Thủ tướng Chính phủ Phạm Văn Đồng, Phạm Hùng, Đỗ Mười, Võ Văn Kiệt, tất cả các vị lãnh đạo cấp cao nhất của Đảng và Nhà nước đều thấy việc trả lại ngôi nhà 34 Hoàng Diệu cho ông bà Trịnh Văn Bô là đúng đạo nghĩa, không có gì còn phải bàn cãi. Thế nhưng sự việc lại không đơn giản như vậy. Việc nhà nước tiến hành cải tạo và quản lý ngôi nhà 34 Hoàng Diệu của ông bà Trịnh Văn Bô cũng giống như nhà nước đã tiến hành cải tạo và quản lý hàng trăm ngôi nhà khác ở Hà Nội, Hải Phòng và một số tỉnh thành khác. Tôi có một người bạn thân học cùng từ những năm cấp 2 ở trường Trưng Vương, sau này lại học cùng trường Phổ thông cấp 3B Hà Nội từ đầu những năm 1950 của Thế kỷ trước, bố mẹ bạn cũng cho Trung ương Đoàn Thanh niên Lao động Việt Nam mượn ngôi nhà ở phố Phạm Đình Hổ, tương tự như ông bà Trịnh Văn Bô cho mượn ngôi nhà 34 Hoàng Diệu mà cũng không đòi lại được nhà, mặc dù bố mẹ bạn tôi có con trai là liệt sĩ hy sinh trong kháng chiến chống Mỹ ở chiến trường miền Nam. Bởi vì những trường hợp cho mượn nhà rồi các ngôi nhà này sau đó thuộc diện cải tạo và quản lý của nhà nước đã được Quốc hội bàn sôi nổi trong một kỳ họp và trước sự phức tạp của vấn đề Quốc hội đã ra Nghị quyết là nhà nước không xem xét lại các trường hợp đã tiến hành cải tạo nhà đất trong thời kỳ cải tạo công thương nghiệp tư bản tư doanh trước đây, coi đây là một vấn đề thuộc về lịch sử đã qua, không có “hồi tố” ! Và thế là việc trả lại ngôi nhà 34 Hoàng Diệu cho ông bà Trịnh Văn Bô “dùng dằng” mãi mặc dù đã có ý kiến ở cấp cao nhất mà vẫn không giải quyết được, đến cả khi ông Trịnh Văn Bô qua đời năm 1988.

Trong thời gian làm Vụ trưởng Vụ Thông tin Báo chí VPCP, tôi được Thủ tướng Võ Văn Kiệt và Bộ trưởng, Chủ nhiệm VPCP Lê Xuân Trinh cho phép có mặt trong các cuộc họp của Chính phủ và Thường trực Chính phủ để nắm thông tin phục vụ Thủ tướng và Bộ trưởng trong lĩnh vực hoạt động báo chí nên biết được nhiều thông tin về hoạt động của Chính phủ và sự điều hành của Thủ tướng. Một hôm, vào khoảng đầu tháng 8-1994, trước khi bước vào phiên họp của Thường trực Chính phủ, Thủ tướng Võ Văn Kiệt nói với Phó Thủ tướng Phan Văn Khải:

- Anh Đỗ Mười và tôi vừa thống nhất ý kiến giao lại ngôi nhà 34 Hoàng Diệu cho gia đình ông Trịnh Văn Bô. Ngôi nhà này anh Ba (Tổng Bí thư Lê Duẩn), anh Năm (Chủ tịch Hội đồng Nhà nước Trường Chinh), anh Tô (Thủ tướng Phạm Văn Đồng) trước đây, sau này cả anh Mười Cúc (Tổng Bí thư Nguyễn Văn Linh), anh Bảy (Chủ tịch Hội đồng Bộ trưởng Phạm Hùng), anh Mười (Tổng Bí thư Đỗ Mười) và tôi đều đồng ý. Anh thay mặt tôi ký Quyết định trao lại nhà cho bà Trịnh Văn Bô.

Phó Thủ tướng Phan Văn Khải nói:

-Việc này quá phức tạp, đề nghị Thủ tướng ký.

Thủ tướng Võ Văn Kiệt nhắc lại:

-Anh Mười và tôi đã thống nhất rồi. Anh phụ trách lĩnh vực này anh ký.

Nhắc đến ông Đỗ Mười trong chuyện này tôi không thể không viết thêm về việc khi ông làm Chủ tịch Hội đồng Bộ trưởng và cả sau này khi ông làm Tổng Bí thư ông đã nhiều lần gặp và đích thân dẫn bà Trịnh Văn Bô đi xem nhiều ngôi nhà trong thành phố và cả ở các khu đô thị mới, vận động, thuyết phục bà nhận một trong những ngôi nhà do Chính phủ và Ban Tài chính Quản trị Trung ương quản lý thay cho ngôi nhà 34 Hoàng Diệu nhưng đều bị bà từ chối. Lần này ông thống nhất với ông Võ Văn Kiệt ra quyết định giao nhà 34 Hoàng Diệu cho bà Trịnh Văn Bô.

Các chuyên viên ở VPCP biết rõ việc trao trả lại ngôi nhà số 34 Hoàng Diệu cho bà Trịnh Văn Bô rất phức tạp. Như trên đã viết, ngôi nhà này vốn là nhà ông bà Trịnh Văn Bô cho Bộ Tổng Tham mưu mượn từ năm 1954 để bố trí cho Thiếu tướng Hoàng Văn Thái, Tổng Tham mưu trưởng (sau này là Đại tướng, Thứ trưởng Bộ Quốc phòng) ở và làm việc. Sau khi Đại tướng Hoàng Văn Thái mất ngôi nhà này tiếp tục do Bộ Quốc phòng quản lý. Hơn nữa, trả lại ngôi nhà này cho gia đình bà Trịnh Văn Bô sẽ đụng tới hàng trăm ngôi nhà khác thuộc diện giống như ngôi nhà này ở Hà Nội, không kể ở các tỉnh thành thuộc diện nhà nước quản lý sau cuộc cải tạo nhà đất trước đây. Vì thế làm sao cho quyết định của Thủ tướng trả lại nhà cho bà Trịnh Văn Bô không "đẻ số", không để chủ các ngôi nhà khác ở vào trường hợp tương tự kiến nghị Chính phủ xem xét để trả lại nhà cho họ như đã trả nhà cho bà Trịnh Văn Bô là cả một vấn đề không đơn giản. Một “sáng kiến” lóe lên trong đầu các chuyên viên VPCP là dùng chính ngôi nhà của bà Trịnh Văn Bô làm “quà tặng của Chính phủ” để tặng cho bà vì ông bà đã có công lao to lớn, hiến 5.147 lạng vàng và ngôi nhà 48 Hàng Ngang cho cách mạng và kháng chiến, mới có thể giải quyết được khó khăn này. Đề xuất trên đây của VPCP được Phó Thủ tướng Phan Văn Khải chấp thuận và ngày 9-9-1994 Phó Thủ tướng Phan Văn Khải đã ký Quyết định trả lại nhà cho bà Trịnh Văn Bô theo phương án trên.

Sau khi có quyết định này, một số sĩ quan Quân đội còn ởi trong ngôi nhà này đã có đơn thư gửi lãnh đạo Đảng, Nhà nước phản đối quyết định của Phó Thủ tướng Phan Văn Khải. Sau đó tôi được biết, Chủ tịch nước Lê Đức Anh và Bộ trưởng Bộ Quốc phòng Phạm Văn Trà đã đưa việc này ra một cuộc họp của Bộ Chính trị, cho rằng quyết định trả nhà cho bà Trịnh Văn Bô của Thủ tướng Chính phủ là trài với Nghị quyết của Quốc hội. Có vị đặt câu hỏi” Chính phủ đã có quà tặng gì để trả ơn những bà mẹ đã có chồng và 8, 9 người con hy sinh trong kháng chiến? Xương máu quý hay vàng bạc quý mà Chính phủ xử lý như vậy?

Sau đó Bộ Chính trị yêu cầu Thủ tướng ra quyết định ngừng thi hành quyết định trả ngôi nhà số 34 Hoàng Diệu cho bà Trịnh Văn Bô. Một thời gian sau ngôi nhà 34 Hoàng Diệu được Quân đội bàn giao về cho Ban Tài chính Quản trị Trung ương quản lý. Chính trong thời điểm “nhập nhoạng” bàn giao, anh Trịnh Cần Chính và mấy người con khác của ông bà Trịnh Văn Bô đã đưa mẹ mình vào ở ngôi nhà này, căng một biểu ngữ rất lớn từ tầng ba thả xuống tầng một nhìn ra đường Hoàng Diệu “cám ơn Đảng và Chính phủ” đã trả lại ngôi nhà này cho gia đình.

Việc bà Trịnh Văn Bô và các con vào ở ngôi nhà này được cho là “bất hợp pháp” vì ngôi nhà vẫn do nhà nước quản lý. Ông Phan Diễn, Ủy viên Bộ Chính trị, Thường trực Ban Bí thư khi đó cùng nhiều vị lãnh đạo khác cũng đã đến ngôi nhà này vận động và thuyết phục bà Trịnh Văn Bô nhận một ngôi nhà khác, giao lại ngôi nhà này cho nhà nước quản lý. Song bà Trịnh Văn Bô không chấp thuận. Đã có lúc có người đề xuất cắt điện, cắt nước ở ngôi nhà này như một biện pháp buộc bà Hoàng Thị Minh Hồ cùng các con phải rời khỏi ngôi nhà đang ở! Từ đó đến nay bà Hoàng Thị Minh Hồ cùng các con vẫn ở ngôi nhà này cho đến ngày 5-11- 2017, bà qua đời tại đây, thọ 104 tuổi.

Công lao của ông Trịnh Văn Bô, nhà tư sản dân tộc yêu nước, người đã hiến phần lớn tài sản cho cách mạng từ ngày đầu cách mạng thành công, trong đó có 5.147 lạng vàng và ngôi nhà 48 Hàng Ngang, người từng được Chủ tịch Hồ Chí Minh và các vị lãnh đạo cao nhất của Việt Nam tin cậy và quý trọng, người đã được tặng Huân chương Độc lập Hạng nhất, cùng vợ mình, bà Hoàng Thị Minh Hồ, xứng đáng được mọi người ghi nhớ.

Còn ngôi nhà này, cho đến thời điểm hiện nay, nói theo ngôn ngữ bình dân, gia đình ông bà Trịnh Văn Bô vẫn chưa có “Sổ Đỏ”!
_______________

Ông Dương Đức Quảng cho hỏi một câu: Vì sao Ông Dương Trung Quốc lại đòi được nhà 27 Hàng Đường, Hà Nội?

https://xuandienhannom.blogspot.com/2017/11/vi-sao-gia-inh-cu-trinh-van-bo-khong-oi.html?spref=fb

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Trang thơ:

Trên ngọn đồi nước mắt
1.
trên đỉnh đồi địa ngục
những con giun kiên nhẫn đào đất
tìm mạch nước ngầm
tự do.
ngày khạc ra từng trận bão lửa
thiêu đốt
đêm phún ra từng lằn sương
vùi lấp
tự nguyện hi sinh
những con giun âm thầm nối bước nhau
trong cuộc hành trình vô tận.
2.
tôi con giun đi suốt chiều dài bài ca về máu
& nước mắt
truy tìm hạnh phúc trong đống hoang tàn của khổ đau
bình minh nhân loại
như con thú non bị nhốt trong chiếc chuồng bóng đêm
thời đại
trận dịch hạch của mùa đông nhân tính
ký sinh trên vỏ não mùa xuân nhận thức
dọn đường cho lũ côn trùng tàn ác
gặm nhấm tương lai.
3.
từ đại dương bóng tối
những bài ca về ánh sáng vẫn trào sôi như sóng
loài phù du kiên trì nuôi giấc mơ
bay về phía mặt trời.
một buổi chiều
dưới gót chân ngọn đồi bất công
những con giun mọc cánh
phục sinh từ mạch nước ngầm.
Hơi thở
cuộn mình vào chiếc kén
mùa thu
tôi quan sát mọi sự chuyển động
bên ngoài.
tiếng đàn của lũ gió
với những cung bậc lúc trầm lúc bổng
nhẹ nhàng lướt qua cái nhìn ngơ ngác
đám cỏ hồng.
thi thoảng dăm cánh châu chấu
đạp vào bóng nắng
khuấy động bầu tĩnh mịch, những giấc mơ
lười nhác
bọn sâu dưới viền lá nhợt nhạt.
trên con đường
khắc khoải đợi sự ve vuốt
heo may
những chiếc bánh xe khặc khừ
lăn
trong sắc chiều muộn, xám
chốc chốc mấy con bò nghểnh tai, nghe
tiếng sấm báo hiệu cơn mưa cuối chân trời
hoà nhịp thở của sóng giữa lòng sông tù túng.
Tỉnh dậy
1.
tôi tỉnh dậy trong thân xác một con mối
gió như ngàn lưỡi dao chém loạn xạ
cố vỗ đôi cánh mỏng manh
vượt thoát những cao ốc và rất nhiều bàn chân
đang di chuyển với vận tốc chóng mặt
tiếng khóc và nguyền rủa
bài kinh rửa tội và dòng máu vô cảm
bị khoá trái sau cánh cửa nhà nguyện
những mũi tên vun vút đuổi theo
tiếng cười của những tay thần chết
rượu nho hoà trộn linh hồn ngây thơ bầy chiên
những kẻ mạo danh đang phác thảo bố cục bức tranh
thiên đường và huyền thoại
địa ngục và đức tin
ánh sáng và tội lỗi
ngón tay và tròng mắt.
2.
đi theo người đàn bà chửa hoang
đến bên bờ luyện ngục
tôi đứng im và mở rộng khoang ngực
để mặc những cú nện của thời gian và sự thật
khiến máu tung toé
bắn lên chân dung những vị thánh.
những tay hiền triết
đã chết từ thời kỳ mông muội
đội mồ
thao thao thuyết giảng cho tôi
về chân lý vĩnh cửu
tự do và bác ái.
người đàn bà bảo tôi
“hãy bịt chặt màng nhĩ của ngươi
đừng để những lời hoa mỹ của phường bội tín
làm nhơ bẩn linh thể lẫn trí tuệ”
bấy giờ những tên lính chui ra từ nọc lũ rắn cổ xưa
lao về phía người đàn bà
dùng những mũi giáo sáng choang
đâm vào tử cung
hả hê lôi ra một hài nhi đỏ hỏn
từ trên cao vọng xuống tiếng nói sang sảng
“hãy đem chia đứa bé thành những phần nhỏ
như ta từng cho các ngươi phân chia máu thịt của mùa
xuân”.
3.
tôi tỉnh dậy trong hình hài của loài dòi bọ
trên cánh đồng
nhan nhản xương trắng.
xa xa vẳng lại tiếng hát mùa hái lượm
của những kẻ hằng tin vào ánh sáng
bỗng ai đó kêu lên thảng thốt
“kìa nhìn xem phía trong thành phố
cột khói khổ đau đang thiêu rụi mặt trời”.
Thế kỷ chúng ta, thế kỷ của sự im lặng
thế kỷ chúng ta
thế kỷ của sự im lặng
kéo dài
chẳng ai muốn rời khỏi chiếc giường
với những giấc mơ êm đềm, ảo tưởng
thế kỷ của chúng ta
thế kỷ của sự im lặng
trước mọi sự áp bức, bóc lột và lường gạt trắng trợn
chẳng ai muốn rước hoạ vào thân
khi đâu đâu cũng nhan nhản ánh mắt ma quỷ
và những chiếc móng vuốt yêu tinh
ẩn sau những bàn tay dịu hiền như tay Phật
thế kỷ của chúng ta
bốn đại dương chan đầy nước mắt
những cái chết vô nghĩa trở thành mốt thời thượng
những nhà hát mở ra
chỉ để diễn những vở kịch nhảm nhí
mua vui cho những chiếc đầu rỗng tuếch
những đứa trẻ cầm nắm khát khao
hờ hững như cầm nắm những chiếc bong bóng xà-phòng
thế kỷ của chúng ta
thành phố mọc lên như nấm
nhưng con người lại sống hở hang hơn thời nguyên thuỷ
sự hoang dã xâm chiếm mọi ý nghĩ và hành động
sự ganh tị lên ngôi
và khiêm tốn trở thành xa xỉ phẩm
thế kỷ của chúng ta
những thánh đường trở thành hầm máu
mỗi bến xe, sân ga cũng là một chiến trường
mỗi nhà trẻ, mỗi công viên cũng có thể trở thành nghĩa địa
chúng ta đã đi qua thế kỷ hai mươi
triền miên những tháng ngày nghẹn ngào xương máu
những bóng ma tự do ám ảnh lương tri nhân loại
những họng súng nghiền nát quyền sống
bằng nụ cười khoái trá
và thế kỷ hai mươi mốt
chúng ta tiếp tục gượng sống
sau hàng rào gai thép khổ đau
bằng sự lặng im dài
vô tận
dưới gót giày những tên đồ tể
là những nhà hùng biện trứ danh.
Sợi xích
những con cá hồn nhiên bơi theo dòng hải lưu
nước rất mát và trong
những tấm lưới lẫn trong màu rêu xanh
sự lường gạt thường ẩn sau những mỹ từ hứa hẹn
bàn tay giấu dao găm bao giờ cũng trắng và thơm
vì thế cái chết càng tàn khốc.
những đứa trẻ bước ra từ bùn lầy
như những bông hoa được hái từ mảnh vườn chi chít gai nhọn
người ta gọi chúng là mầm non tương lai
lũ cá bị mắc lưới
ngay chính lúc ánh bình minh ngập tràn mặt biển
tiếng sóng hoá thành khúc nhạc vong hồn
những đứa trẻ bị đánh cắp ngày mai
khi sự nhận thức về hạnh phúc và khổ đau vừa khởi sinh
trong trí
tự do hoá thành vệt khói xám...
Tháo kén
tôi qua những đầm lầy
vạn thuở
mở cánh cửa tình yêu
triệu trái tim buồn
mời đại dương về
ngủ giữa lòng tay.
phía bên kia
những tinh cầu tâm hồn cô độc
màn đêm
mở ra những vực thẳm vô hình
loài phù du ngụp lặn
trong miền tiềm thức
giấc chiêm bao khuyết tật.
tôi muốn làm cuộc giải phẫu
cho những bản năng mù loà
cấy ghép loài gien thức tỉnh
cho đám rong rêu ăn bám
rặng san hô tăm tối.
từ xác khô
muôn ngàn cánh bướm
bình minh tháo kén
bay lên.
Từ những cánh đồng dị tật
từ ruộng lúa vừa qua cơn thuỷ chấn
những con châu chấu bay lên
bóng đêm nhoè nhoẹt
đàn đom đóm sặc mùi lân tinh
hồn nhiên giãy chết
gió
vận tải thứ thuốc trừ sâu
xuyên qua từng mao mạch lúa
lẩn lút chờ ngày xâm lược cơ thể con người...
bọn trẻ ranh
cầm giấc mơ rách bươm
dẫm lên tiếng ếch nhái
bòn mót những hạt cười sót lại...
một mùa xa xăm nào đó
cha mẹ chúng vô tình đánh rơi!
sáng
những người đàn ông đội cái đói ra đồng
từng bàn tay nham nhở sau nhiều đêm khoắng vào đáy biển tâm tư
cần mẫn lật từng bông lúa lép
vun vén khát khao từ tâm cuống rốn bão giông
những người đàn bà
đôi mắt buồn như khung cửa chiều thu
trong khu phố cổ
những lối mòn chằng chịt đan trên từng khuôn mặt héo
từng giọt lệ hoá thành những viên sỏi
lăn vào đáy lòng rịn máu...
mỗi ngày đi qua
lặng lẽ
như những lưỡi dao lam âm thầm khứa vào từng mảnh đời bé nhỏ
từ khoảng ruộng hoang tàn
đàn châu chấu vẫn bay lên...
 TĐP

Phần nhận xét hiển thị trên trang

“Bắc Hàn không phải là thiên đường mà ông nội của ông hình dung. Đó là địa ngục mà không ai nên ở đó”

TT Trump cảnh báo Bắc Hàn: ‘Đừng thử chúng tôi’

Đừng đánh giá thấp chúng tôi. Đừng thử chúng tôi”, đó là thông điệp mà Tổng thống Hoa Kỳ gửi tới nhà độc tài Bắc Hàn Kim Jong-un, khi ông có bài phát biểu trước các nhà lập pháp Hàn Quốc hôm nay 8/11.
Dừng chân ở Hàn Quốc 24 tiếng, Tổng thống Trump đã có nhiều hoạt động ngoại giao quan trọng. Sau khi hội đàm với Tổng thống Moon Jae-in, ông Trump sáng thứ Tư (8/11) đã có bài phát biểu rất đáng chú ý tại Quốc hội Hàn Quốc.

Tổng thống Donald Trump phát biểu tại Quốc hội Hàn Quốc hôm 8/11.
Vẫn giữ giọng điệu chừng mực và đầy tính ngoại giao như buổi họp báo chung với người đồng cấp Hàn Quốc hôm thứ Ba (7/11), ông Trump đã bất ngờ mượn diễn đàn Quốc hội Hàn Quốc để gửi thông điệp trực tiếp tới cá nhân lãnh đạo tối cao Bắc Hàn Kim Jong-un.
Tổng thống Trump kêu gọi ông Kim Jong-un hãy hủy bỏ chương trình vũ khí hạt nhân.
Chúng (vũ khí hạt nhân) đang đặt chế độ của ông vào tình thế cực kỳ nguy hiểm. Mỗi bước đi xuống con đường tối tăm này, ông càng phải đối mặt với nhiều nguy nan hơn”, ông Trump cảnh báo.
Tổng thống Mỹ nói rằng việc lý giải sự kiềm chế trước đây của Mỹ là điểm yếu “sẽ là một sai lầm chết người” vì bây giờ tại Washington là một chính quyền khác.
Đứng trước các nghị sĩ Hàn Quốc, Tổng thống Mỹ nhấn mạnh: “Hôm nay, khi tôi nói lời này, tôi hy vọng tôi không chỉ phát biểu với hai nước chúng ta, mà còn với tất cả các quốc gia văn minh, tôi nhắn gửi Bắc Hàn rằng, ‘Đừng đánh giá thấp chúng tôi. Đừng thử chúng tôi’”.
Ông Trump chỉ ra sự hiện diện quân sự mạnh mẽ của Hoa Kỳ trên bán đảo Triều Tiên ở thời điểm hiện tại với các hàng không mẫu hạm, nhiều chiến đấu cơ và quả quyết: “Tôi muốn hòa bình bằng sức mạnh”.
Cũng trong bài phát biểu này, Tổng thống Mỹ lần đầu đề cập tới nhà sáng lập Bắc Hàn Kim Nhật Thành bằng lời lẽ có thể sẽ khiến cháu nội Kim Jong-un tức giận.
Bắc Hàn không phải là thiên đường mà ông nội của ông hình dung. Đó là địa ngục mà không ai nên ở đó”, ông Trump nói.
Tuy nhiên, cũng giống như phát biểu hôm thứ Ba, ông Trump đề nghị Bắc Hàn hãy bước vào đàm phán để cùng đạt một thỏa thuận hòa bình. “Bất chấp mọi tội lỗi mà ông đã làm…chúng tôi vẫn để cho ông [lựa chọn] con đường vì tương lai tốt đẹp hơn”.
Sau khi rời Seoul, Tổng thống Trump sẽ tiếp tục cuộc hành trình Châu Á tới Trung Quốc, Việt Nam và Philippines.
Yên Sơn

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Putin khánh thành công trình tưởng niệm nạn nhân dưới thời Stalin


Vào cuối tháng 10 vừa qua, Tổng thống Nga Vladimir Putin đã cho khánh thành công trình tưởng niệm nạn nhân bị đàn áp dưới thời nhà lãnh tụ cộng sản Joseph Stalin. Đây là lần đầu tiên Liên bang Nga xây dựng đài tưởng niệm nạn nhân thời Liên Xô, theo BBC.

Tổng thống Putin phát biểu tại lễ khánh thành Bức tường Đau thương hôm 30/10/2017.
Được biết, dưới thời Joseph Stalin từ những năm 1920 tới những năm 1950, ít nhất 750.000 thường dân Liên Xô đã bị hành quyết, và hàng triệu người bị trục xuất hoặc bỏ tù.
Theo BBC, công trình đài tưởng niệm này mang tên Bức tường Đau thương do nghệ sĩ điêu khắc Georgy Frangulyan thực hiện bằng chất liệu đồng, miêu tả về những con người với các khuôn mặt bị biến dạng giống như lưỡi hái. Công trình nằm dọc theo đường vành đai trung tâm thủ đô Moscow.
Trao đổi với BBC về tác phẩm của mình, nghệ sĩ Frangulyan nói rằng công trình tưởng niệm này không chỉ là “đại diện cho nghệ thuật bình thường, mà nó là biểu đạt của cảm xúc, của nỗi sợ hãi và sự báo động”.
Phát biểu trong lễ khánh thành công trình quan trọng này, Tổng thống Putin nói: “Một sự đánh giá minh bạch và rõ ràng về cuộc đàn án này sẽ giúp ngăn chặn điều đó lặp lại”.
Tổng thống Nga nhấn mạnh: “Đối với tất cả chúng ta, đối với các thế hệ tương lai, điều rất quan trọng là phải biết và ghi nhớ thời kỳ bi thảm này trong lịch sử nước ta, khi toàn bộ các tầng lớp, toàn bộ các dân tộc: công nhân và nông dân, kỹ sư và thuyền trưởng, linh mục, quan chức chính phủ, nhà khoa học và nhà văn hóa bị bức hại nghiêm trọng”.
Quá khứ khủng khiếp này không thể bị xóa nhòa khỏi ký ức quốc gia chúng ta và không thể biện minh bằng bất cứ điều gì”, ông Putin khẳng định.
Tuy nhiên, nhiều người cáo buộc Tổng thống Putin hiện nay vẫn tiếp tục di sản đàn áp chính trị và trấn áp tự do dân sự như dưới thời Liên Xô cộng sản.
Một nhóm các nhà bất đồng chính kiến từ thời Liên Xô đã viết thư gửi tới một website tin tức của Nga nói rằng họ đánh giá sự kiện khánh thành công trình tưởng niệm này là “không kịp thời và không chân thành”.
Trong thực tế, từ khi trở thành Tổng thống Liên bang Nga, ông Putin có thái độ rất rõ ràng với những sai lầm của thời Xô Viết.
Năm 2005, Tổng thống Putin đã chính thức bãi bỏ ngày lễ kỷ niệm Cách mạng tháng Mười (7/11) và chỉ xem đây là ngày đi làm bình thường. Thay vào đó, từ 2005, Nga chọn 4/11 làm ngày lễ, gọi đây là Ngày Đoàn kết Quốc gia, kỷ niệm cuộc nổi dậy đánh đuổi Ba Lan khỏi Moscow tháng 11/1612.
Yên Sơn

Phần nhận xét hiển thị trên trang