Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Thứ Năm, 9 tháng 11, 2017

Luật an ninh mạng: Việt Nam có nên áp dụng giống Trung Quốc?

Dự thảo luật an ninh mạng của Việt Nam có khá nhiều điểm tương đồng với Trung Quốc. Tuy nhiên, việc áp dụng những quy định này tại Việt Nam chưa phù hợp với tình hình thực tế của đất nước.
Ngày 1/6/2017, Luật an ninh mạng tại Trung Quốc chính thức có hiệu lực. Việt Nam cũng đã đưa ra dự thảo Luật an ninh mạng, sẽ được Quốc hội thảo luận vào ngày 13/11 tới đây. Qua nghiên cứu, có thể thấy dự thảo Luật của Việt Nam có nhiều điểm tương đồng với Trung Quốc, trong đó nổi bật là quy định các doanh nghiệp nước ngoài phải đặt máy chủ trên lãnh thổ nước sở tại; yêu cầu người dùng cung cấp thông tin xác thực; và yêu cầu doanh nghiệp cũng như người dùng Internet phải làm theo hướng dẫn về an ninh mạng của chính quyền.
Câu hỏi đặt ra là liệu Việt Nam có nên áp dụng giống Trung Quốc?


Người dân “tưởng nhớ” Google khi công ty này đóng cửa tại Trung Quốc năm 2010 (Ảnh: Wikipedia)

Luật an ninh mạng Trung Quốc vấp phải nhiều chỉ trích quốc tế

Luật an ninh mạng đã được Trung Quốc thông qua vào tháng 11 năm 2016 và có hiệu lực từ tháng 6 năm 2017, bất chấp nhiều lời phản đối và kêu gọi hoãn thực thi từ các chính phủ và các tập đoàn lớn.
Cuối tháng 9 năm 2017, Hoa Kỳ đã đệ trình văn bản lên Hội đồng Dịch vụ WTO (Tổ chức thương mại thế giới) yêu cầu Trung Quốc không áp dụng các đạo luật mới về an ninh không gian mạng và cáo buộc rằng các quy tắc này có thể ảnh hưởng đến các dịch vụ xuyên biên giới thông qua sự hiện diện thương mại ở nước ngoài.
“Các biện pháp của Trung Quốc sẽ làm gián đoạn, ngăn chặn và trong nhiều trường hợp cấm việc chuyển giao thông tin xuyên quốc gia trong hoạt động kinh doanh của doanh nghiệp”.
“Tác động của các biện pháp này sẽ gây ảnh hưởng đáng kể tới các nhà cung cấp dịch vụ nước ngoài hoạt động ở Trung Quốc, vì các nhà cung cấp này phải thường xuyên chuyển dữ liệu về trụ sở chính và các chi nhánh khác”.
Trước đó, một liên minh toàn cầu bao gồm Liên minh Kinh doanh Phần mềm (Business Software Alliance), Phòng Thương mại Hoa Kỳ và các nhóm thương mại đại diện cho các công ty bảo hiểm, CNTT và các nhà sản xuất từ Anh, Nhật, Úc, Mexico và Hàn Quốc đã kêu gọi Bắc Kinh ngừng việc thực thi Luật an ninh mạng mới vì luật này vi phạm các cam kết về tự do thương mại của Bắc Kinh.
Nhiều doanh nghiệp cho biết rằng họ sẽ phải đấu tranh để hoạt động dưới chế độ mới và những từ ngữ mơ hồ của các quy định này sẽ khiến các công ty nước ngoài gặp khó khăn.
Tuy nhiên, nhà cầm quyền Bắc Kinh không có hồi đáp về những cáo buộc này, và các doanh nghiệp trong phạm vi đề cập của luật này sẽ có 19 tháng kể từ tháng 6/2017 để tuân thủ theo các quy định đó.
Như vậy, nếu Việt Nam cũng dự định áp dụng những quy định nói trên, Việt Nam rất có khả năng sẽ chịu những chỉ trích tương tự từ quốc tế, bởi Việt Nam hiện cũng đang là thành viên của WTO và trước đó đã cam kết tại nội dung về thương mại điện tử trong Hiệp định TPP là “Không bên nào yêu cầu đối tượng áp dụng của chương này được sử dụng hoặc lựa chọn địa điểm lắp đặt các cơ sở hạ tầng công nghệ thông tin trong phạm vi lãnh thổ của bên mình để xem đó như là điều kiện để triển khai công việc kinh doanh trong lãnh thổ đó” (Khoản 2 điều 14.13).
Điều này rất bất lợi với Việt Nam khi đang cố gắng thúc đẩy hợp tác quốc tế, tự do thương mại cũng như trong nỗ lực dần thoát khỏi sự phụ thuộc vào Trung Quốc. Hơn nữa, là một nước nhỏ, Việt Nam cần có nền tảng công nghệ và sự đầu tư quốc tế để phát triển hơn là ở vị thế ra điều kiện làm khó cho các doanh nghiệp nước ngoài.

Hạ tầng công nghệ của Việt Nam còn chưa đủ đáp ứng nhu cầu người sử dụng

Với sự kiểm duyệt thông tin gắt gao, các ông lớn công nghệ trên thế giới như Google, Facebook, Twitter, YouTube, Instagram, Yahoo v.v.. đều bị “cấm cửa” ở Trung Quốc. Tuy thế, từ lâu ở Trung Quốc đã có những “bản sao” nội địa tương tự để phục vụ thị trường hơn 700 triệu người sử dụng internet này.
Baidu là Google của Trung Quốc, WeChat là một “phiên bản” của WhatsApp, Weibo thay thế Twitter, Youku thay cho YouTube, Ren Ren thay Facebook, QQ Mail thay Gmail. Về thương mại điện tử thì Amazon hay eBay không có cửa để vượt qua gã khổng lồ Alibaba của tỷ phú Jack Ma.
Sự thống trị của các công ty quốc nội ở thị trường Internet tại Trung Quốc không chỉ được hậu thuẫn bởi cơ sở hạ tầng lớn mạnh sẵn có, nguồn tài chính dồi dào, mà còn ở sự bảo hộ rất lớn từ chính phủ với những quy định hết sức khắt khe với doanh nghiệp nước ngoài. Đó cũng là cách để chính phủ Trung Quốc kiểm soát người sử dụng mạng và kiểm soát an ninh mạng triệt để.
Trở lại với Việt Nam, dự thảo luật an ninh mạng nếu được thông qua có thể sẽ khiến những công ty như Google, Facebook, YouTube v.v.. không thể đáp ứng được các quy định, và không còn hoạt động tại Việt Nam nữa. Trong khi đó, hạ tầng của Việt Nam với những hạn chế về mặt công nghệ, tiện ích, tính năng chưa đủ sức đáp ứng nhu cầu giao lưu, trao đổi và kinh doanh của người dân và doanh nghiệp. Nếu Việt Nam gián tiếp hạn chế người dùng với hệ thống hạ tầng của riêng mình như vậy, thì với trình độ, nguồn lực và quản lý đều còn yếu kém sẽ tự đưa mình vào thế cô lập, kìm hãm giao thương và tự do thông tin.
Trong bối cảnh hiện nay, phần lớn người dùng tại Việt Nam đã quen thuộc và sử dụng các kênh thông tin trên trong cuộc sống và công việc hàng ngày, việc ngừng cung cấp dịch vụ sẽ không chỉ gây ra sự tê liệt về thông tin liên lạc, mà còn gây nên tâm lý bất mãn, tiêu cực của người dân cũng như sự xáo trộn mạnh mẽ trong hoạt động của hàng trăm nghìn doanh nghiệp, gây thiệt hại to lớn đến nền kinh tế.

Đảm bảo an ninh mạng không có nghĩa là hạn chế sự phát triển và đi ngược với xu thế chung của thế giới

Có thể thấy một nội dung chính quan trọng mà hai luật an ninh mạng của Trung Quốc và Việt Nam đều nhấn mạnh vào, đó là việc bảo đảm an ninh quốc gia, bảo vệ nhà nước, chống phá rối an ninh mạng…
Không thể phủ nhận không gian mạng tiềm tàng nhiều nguy cơ và ảnh hưởng tiêu cực như việc vi phạm sở hữu trí tuệ, vi phạm bản quyền, nguy cơ gián điệp; hay kẻ xấu lợi dụng môi trường Internet để phát tán thông tin độc hại, tung tin giả, vu khống bôi nhọ cá nhân tổ chức…
Tuy nhiên, giải pháp khắc phục không nên là kiểm duyệt kiểm soát một cách cực đoan, không phù hợp với điều kiện của quốc gia và xu thế phát triển chung của thế giới. Mạng Internet chỉ đóng vai trò như một nền tảng công nghệ trung gian nơi người sử dụng chia sẻ thông tin, vì vậy, việc xử lý những tiêu cực do mạng Internet mang lại không thể chỉ nhắm vào “công cụ” là có thể giải quyết.
Việc yêu cầu các nhà cung cấp dịch vụ đặt máy chủ tại nước sở tại cũng không thực tế và thiếu tính khả thi, bởi việc xây dựng những trung tâm dữ liệu (Cloud Campus) có kinh phí lên tới hàng tỷ đô, đồng thời liên quan đến nhiều yếu tố về vị trí, nhân lực, bảo mật thông tin và chiến lược kinh doanh của nhà đầu tư.
Phòng Thương mại và Công nghiệp Việt Nam (VCCI) trong văn bản gửi Ủy ban Quốc phòng và An ninh của Quốc hội để góp ý về dự thảo luật An ninh mạng cũng đã nêu quan điểm rằng việc đặt máy chủ ở đâu không quan trọng bằng quy trình đảm bảo an ninh mạng đối với dữ liệu trên đó. Máy chủ đặt ở đâu cũng sẽ không có ý nghĩa về an ninh thông tin nếu quy trình, kỹ thuật, công nghệ không đáp ứng yêu cầu chuẩn mực.
Mặt khác, VCCI chỉ ra quy định phải đặt máy chủ tại Việt Nam trong dự luật là trái với các cam kết trong Tổ chức Thương mại Thế giới (WTO), Hiệp định Thương mại tự do Việt Nam – EU (EVFTA), quy định về Thương mại điện tử tại Hiệp định Đối tác Xuyên Thái Bình Dương (TPP) mà Việt Nam đã tham gia.
Đối với quy định phải xác thực danh tính người dùng, với hơn 50 triệu người sử dụng Internet và hơn 46 triệu người dùng mạng xã hội tại Việt Nam như hiện nay, việc có đủ thiết bị lưu trữ, hạ tầng, kinh nghiệm, con người để quản lý được khối dữ liệu nói trên không đơn giản, chưa kể nguy cơ rò rỉ thông tin và doanh nghiệp hay cá nhân lợi dụng thông tin vào những mục đích trái phép.
Do đó, việc liệu Việt Nam có nên áp dụng những quy định gây tranh cãi, mang tính áp chế như ở Trung Quốc hay không cần cơ quan quản lý xem xét một cách thiết thực dựa theo điều kiện thực tế ở Việt Nam và theo hướng đặt lợi ích chung của quốc gia, của người dân lên trên. Pháp luật được đặt ra không nên chỉ vì một vấn đề riêng lẻ mà ảnh hưởng tới lợi ích chung của người dân, của quốc gia, của sự phát triển kinh tế xã hội và hội nhập với thế giới.
Tuệ Minh



Phần nhận xét hiển thị trên trang

Bí ẩn thời khắc cuối cùng: Ông Tập Cận Bình sẽ dẫn dắt Trung Quốc theo hướng nào?


Đại hội 19 của Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) vừa kết thúc, kênh truyền thông Đài Loan đã đăng tải bài báo chỉ ra rằng, nguy cơ “vong đảng vong quốc” hiện tại không hề giảm đi, ngược lại còn thậm tệ hơn. Khi “thời khắc cuối cùng” bí ẩn năm 2022 đến, khả năng sẽ xuất hiện 3 hướng đi cho Trung Quốc. Trung Quốc do Tập Cận Bình chấp chính, sẽ đi theo hướng nào vẫn luôn là vấn đề được giới phân tích bình luận quan tâm, nhưng hiện tại có nhiều quan điểm cùng nhận định rằng, nếu không từ bỏ ĐCSTQ, ông Tập khó có thể phục hưng đất nước.
Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình
Bài báo “Ba hướng đi của Trung Quốc năm 2022” đăng trên Upmedia ngày 2/11 đã viết, sau khi Đại hội 19 kết thúc, dư luận cơ bản đã đồng thuận với việc ông Tập Cận Bình sẽ tiếp tục nắm quyền sau Đại hội 20, và hiện tại người ta đang tranh luận xem ông Tập sẽ đưa Trung Quốc đi theo hướng nào?
Bài báo chỉ ra, tại Đại hội 18 của ĐCSTQ (năm 2012), mặc dù trên biểu hiện thì kinh tế vẫn đang “phát triển”, nhưng ĐCSTQ đã lâm vào nguy cơ sống còn. Khi đó, ông Hồ Cẩm Đào và Ôn Gia Bảo đã từng công khai nói với giới truyền thông rằng tình trạng quan chức tham ô tham nhũng rất nghiêm trọng, và nguy cơ “vong đảng vong quốc đang rất gần trước mắt. Đến Đại hội 19 năm 2017, nguy cơ “vong đảng vong quốc” này lại càng nghiêm trọng hơn.
Tác giả bài viết cũng đề cập đến “thời khắc cuối cùng” và đó chính là thời điểm Đại hội 20 diễn ra vào năm 2022, trừ phi đại hội này bị trì hoãn hoặc bị hủy bỏ. Bài báo viết, cái gọi là “thời khắc cuối cùng” không phải là thời điểm kết thúc cuộc chơi, mà ám chỉ ngã rẽ thay đổi bố cục lịch sử, cho dù là chủ động hay là bị động, đều sẽ đi vào một con đường trong số các ngã rẽ này.
Vậy tại sao “thời khắc cuối cùng” lại ấn định vào năm 2022? Tác giả cho rằng, Đại hội 19 năm 2017, ông Tập Cận Bình cho dù vẫn để cho người ta có đủ không gian tưởng tượng tương lai của Trung Quốc, nhưng mọi thứ sẽ được xác định trong  giai đoạn 2018 – 2022. Một khi đã xác định được bố cục, thì có thể thấy rõ được Trung Quốc rốt cuộc sẽ như thế nào, không cần phải thấp thỏm đoán mò nữa.
Bài viết này phân tích 3 hướng đi của Trung Quốc khi mà “thời khắc cuối cùng” năm 2022 tới.
Theo đó, hướng đi thứ nhất bài báo gọi là “Trung Quốc phát xít”. Chủ yếu do cái gọi là “nền kinh tế mới nổi” hơn 30 năm nay của Trung Quốc, đã khiến một phương thức cực kỳ biến dạng trong hệ thống tài chính thâm nhập vào toàn bộ cơ cấu kinh tế của Trung Quốc, mà nhóm người làm ra những thứ biến dạng đang thao túng cục diện này lại không phải là người thuộc phe phái ông Tập. Quay trở lại mà nhìn cái gọi là chống tham nhũng 5 năm qua, thực tế chính là một phong trào “vận động chống tham nhũng”, đã khiến những người đang thao  túng bỡn cợt hệ thống tài chính này rơi vào trạng thái mơ hồ. Theo hướng này, cách hữu hiệu nhất để ông Tập Cận Bình trừng phạt đối thủ của mình chính là sử dụng biện pháp “phát xít”, ví như phân phối lại sức mạnh quân sự mang tính cưỡng chế, ngòi bút và mũi dao là thứ công cụ quan trọng để ông Tập “chống tham nhũng”.
Hướng đi thứ 2 là biến Trung Quốc trở thành quốc gia do gia tộc lũng đoạn. Tức là một Trung Quốc lẫn lộn giữa đảng và quốc gia dần dần bước vào kiểu gia tộc hóa quốc gia. Những tập đoàn “danh gia vọng tộc” phân chia địa bàn, tài nguyên. Giữa các gia tộc với nhau sẽ đạt được sự cân bằng nhờ cạnh tranh lẫn nhau.
Hướng đi thứ 3 chính là trực tiếp đưa Trung Quốc đi theo con đường của Tưởng Kinh Quốc thời Dân quốc khi “thử nghiệm dân chủ Đài Loan” (con trai cả của Tưởng Giới Thạch, là người đặt nền móng cho dân chủ Đài Loan vào thập niên 1980, cho phép Đài Loan đa đảng, nới dần chế độ quân phiệt), hoặc “một quốc gia nhiều chế độ như Hồng Kông”.
Có điều, những phân tích của bài viết này chỉ dừng ở sự biến đổi cục diện của Trung Quốc, mà không đề cập đến sự ảnh hưởng của hình thái ý thức và thể chế cố hữu của ĐCSTQ. Về vấn đề này, giới quan sát cũng có không ít quan điểm cho rằng, dù chọn đi theo con đường nào, thì thể chế ĐCSTQ vẫn là một thể chế tà ác, chỉ có xóa bỏ ĐCSTQ thì ông Tập Cận Bình mới có hy vọng phục hưng Trung Quốc.
Nhà bình luận chính trị nổi tiếng Trần Phá Không hồi đầu năm khi diễn giảng tại Toyko cũng đề cập rằng “dân chủ hóa là lối thoát duy nhất cho Trung Quốc.”
Trước đó, Epoch Times từng xuất bản bài báo có tiêu đề “Từ bỏ ĐCSTQ, Tập Cận Bình có hy vọng lưu danh sử sách”. Bài báo viết, nhìn từ góc độ lịch sử hơn 60 năm qua, ông Tập Cận Bình sẽ không có lựa chọn thứ ba, hoặc là tiếp tục kế thừa con đường nợ máu của ĐCSTQ, hoặc là từ bỏ ĐCSTQ để bước sang tự do. Thêm nữa, bài báo viết ông Tập nếu như có thể tận dụng vị trí và ưu thế đặc biệt của mình để xóa bỏ ĐCSTQ, cứu vãn nguy cơ cho dân tộc, thì có thể lưu danh sử sách; dân tộc Trung Hoa sau khi xóa bỏ ĐCSTQ, nhất định sẽ mở ra một thời kỳ thịnh thế và phục hưng thực sự.
Minh Ngọc / TrithucVN

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Tại sao ông Donald Trump trở thành Tổng Thống Mỹ?


https://baomai.blogspot.com/
Chỉ cần đọc 5 cuốn sách Donald Trump viết, bạn sẽ hiểu Tại sao ông Donald Trump trở thành Tổng Thống Mỹ. 


Donald Trump được biết đến với khá nhiều danh xưng: doanh nhân thành công, ngôi sao truyền hình, nhà diễn thuyết tài ba… Nhưng bất ngờ lớn nhất chính là khi ông trở thành Tổng thống Hoa Kỳ. Đã có khá nhiều tranh cãi, tuy nhiên, nếu bạn dành thời gian đọc những cuốn sách của ông Trump, bạn sẽ phần nào hiểu rõ tại sao ông có thể làm nên “kỳ tích” này.

Không ít cuốn sách về Donald Trump đã được dịch và phát hành tại Việt Nam đã giúp bạn đọc hiểu về vị tỷ phú đặc biệt này từ trước khi ông chính thức trở thành tân Tổng thống thứ 45 của Hoa Kỳ. Trong bài viết này, chúng tôi xin giới thiệu 5 cuốn sách nổi tiếng đã làm nên thương hiệu “Donald Trump” .

1. The art of the deal (Nghệ thuật đàm phán)

https://baomai.blogspot.com/

Vào tháng 8 năm ngoái, trong một chiến dịch vận động tranh cử, Donald Trump đã chia sẻ với 2.800 người tham gia tại Michigan rằng cuốn sách mà ông thích nhất là Kinh Thánh, cuốn “The Art of the Deal” do ông viết được xếp thứ 2.

Tác phẩm nửa tự truyện nửa lời khuyên kinh doanh này là cuốn sách đầu tay của ông, được xuất bản vào năm 1987 và đã góp phần đáng kể trong việc xây dựng danh tiếng của ông. Cuốn The Art of the Deal được Donald Trump khẳng định là “luôn nằm trong top sách bán chạy” và giúp ông thu về lợi nhuận trong khoảng từ 50.000 USD đến 100.000 USD.

https://baomai.blogspot.com/

Trong cuốn sách, ông Trump kể về thời thơ ấu, khoảng thời gian làm việc tại Brooklyn trước khi chuyển đến Manhattan và gây dựng Trump Organization từ một căn hộ nhỏ. Ngoài ra nó cũng bao gồm công thức 11 bước để dẫn đến thành công trong kinh doanh.

“The Art of the Deal” đã giúp người đọc có được cái nhìn sâu sắc về suy nghĩ của một nhà kinh doanh tài ba cũng như cuộc sống của ông sau “ánh đèn sân khấu”.

2. Never give up (Đừng bao giờ bỏ cuộc)

https://baomai.blogspot.com/

Trong cuốn sách, Donald Trump đã kể về những khoảng thời gian khó khăn nhất, những thách thức lớn nhất, những sai lầm tệ hại nhất mà ông đã từng trải qua cũng như cách mà ông đã biến những thất bại thành thành công.

“Never give up” không chỉ là chuyện thành công và thất bại đơn thuần mà còn là lời giải đáp cho những ai đang trăn trở tìm lối đi cho cuộc đời. Mỗi chương đều chứa những câu chuyện đầy cảm hứng trên con đường xây dựng sự nghiệp của ông, chắc chắn sẽ là lời khuyên bổ ích giúp độc giả vượt qua những thách thức, thất bại.

3. Why We Want You To Be Rich (Tại sao chúng tôi muốn bạn giàu)

https://baomai.blogspot.com/

Cuốn sách được viết bởi Donald Trump và Robert Kiyosaki (Tác giả bộ sách nổi tiếng Dạy con làm giàu). Khi đọc sách, bạn sẽ nhận thấy sự khác biệt rất rõ ràng trong tư duy giữa người giàu và người nghèo. Trong khi nhiều người có tư duy nghèo luôn không thích người khác giàu hơn mình thì hai doanh nhân hàng đầu thế giới luôn ấp ủ mong muốn giúp mọi người thoát nghèo.

https://baomai.blogspot.com/

Quan điểm trong Tại Sao Chúng Tôi Muốn Bạn Giàu? là “cho người ta một con cá, bạn nuôi sống anh ta một ngày. Dạy người ta câu cá, bạn sẽ nuôi sống anh ta cả đời”, nhằm chứng minh tiền bạc chỉ là yếu tố cần chứ chưa đủ để thoát nghèo. Cả hai tin rằng bạn không thể giải quyết các khó khăn tiền bạc chỉ bằng tiền. Donald Trump và Robert Kiyosaki sẽ dạy bạn cách làm giàu với cuốn sách này.

4. Time to get tough: Making America great again (Đã đến lúc phải cứng rắn để khôi phục sự vĩ đại của nước Mỹ)

https://baomai.blogspot.com/

Donald Trump đã trở thành Tổng thống Mỹ với khẩu hiệu vô cùng mạnh mẽ “làm nước Mỹ vĩ đại trở lại”. Bằng những phát ngôn cứng rắn và những hành động cụ thể, Donald Trump đã khơi dậy tinh thần dân tộc và đánh thức nhu cầu thay đổi của nước Mỹ mà theo ông, nước Mỹ đã suy yếu dưới thời Tổng thống tiền nhiệm Obama.

Với quan điểm thẳng thắn, quyển sách đã nhanh chóng trở thành bestseller và gián tiếp truyền bá tư tưởng của ông, góp phần vào thành công trong đợt bầu cử vừa qua. Để hiểu rõ ông Trump cũng như tìm hiểu điều gì sẽ xảy đến đối với nước Mỹ trong tương lai, bạn không nên bỏ qua cuốn sách này.

5. Crippled America (Nước Mỹ nhìn từ bên trong)

https://baomai.blogspot.com/

“Crippled America” được Donald Trump soạn ra từ năm 2015 như cương lĩnh tranh cử chính thức của mình.

Trong đó, ông đã chỉ ra cặn kẽ sự “kiệt quệ” của nước Mỹ trong từng chương sách. Đó là hậu quả của khủng hoảng quan hệ ngoại giao, quốc phòng, thương mại; do nạn nhập cư trái phép, tỷ lệ tội phạm và luật sở hữu súng đạn. Cơ sở hạ tầng, y tế, giáo dục, việc làm, chính sách thuế… đều đã xuống cấp và trở nên bất cập.

Qua từng chương sách, bạn đọc sẽ thấy Trump không chỉ sắc sảo trong suy nghĩ và lập luận, mà ông còn đầy nhiệt huyết và tham vọng vực dậy nước Mỹ, kêu gọi cử tri Mỹ cùng chia sẻ quyết tâm làm nước Mỹ hùng mạnh trở lại, như chính ông đã viết ngay trong lời tựa của cuốn sách:

https://baomai.blogspot.com/

“Cuốn sách này được soạn ra để người đọc hiểu rõ thêm về tôi cùng những ý tưởng của tôi cho tương lai chúng ta. Tôi là một người nhã nhặn, nhưng cũng đầy nhiệt huyết và quyết tâm xây dựng đất nước chúng ta hùng mạnh trở lại. Đã đến lúc chúng ta xoay chuyển nước Mỹ từ tuyệt vọng và giận dữ thành một đất nước vui sướng và thành công.”




Hiểu Minh


Phần nhận xét hiển thị trên trang

Việt Nam qua các mùa APEC


Chủ tịch Việt Nam Trần Đại Quang phát biểu trong diễn đàn doanh nghiệp APEC 2017 tại Đà Nẵng ngày 08/11/2017.


Cách đây 11 năm Việt nam đã là nước chủ nhà của Thượng đỉnh APEC. Từ đó đến nay kinh tế Việt Nam đã có nhiều biến chuyển. Nhân hội nghị APEC chính thúc khai mạc tại Đà Nẵng vào ngày 10/11 tới đây. RFI xin giới thiệu bài viết của tác giả Edmund Sim trên tạp chí The Diplomat, nhìn lại những thay đổi về kinh tế của Việt Nam giữa hai lần  đăng cai sự kiên quốc tế lớn này.

Hội nghị thượng đỉnh APEC quay lại với Việt Nam năm nay, sau 11 năm vắng bóng. Mặc dù Việt Nam vẫn tiếp tục tốc độ phát triển kinh tế nhanh chóng kể từ thượng đỉnh APEC năm 2006 tại Hà Nội, môi trường khu vực và toàn cầu đã thay đổi hẳn. APEC 2017 tại Đà Nẵng mang lại cho các nhà lãnh đạo Việt Nam cơ hội để đối mặt với các đổi thay này.

APEC 2006 : Bắt đầu cuộc đua với thế giới

Chiến tranh kết thúc năm 1975, hai miền Nam Bắc Việt Nam thống nhất, khởi đầu cho một quá trình tái thiết lâu dài. Bị phương Tây cô lập, mâu thuẫn với đa số láng giềng, quan hệ kinh tế đối ngoại của Hà Nội lệ thuộc vào người bạn lớn Liên Xô. Sau khi Liên Xô sụp đổ năm 1991, Việt Nam buộc phải tự do hóa thương mại, tập trung cho phát triển kinh tế. Điều này có nghĩa là phải có quan hệ tốt đẹp với các láng giềng Đông Nam Á lẫn phương Tây.

Thế nên Việt Nam tham gia Hiệp hội các quốc gia Đông Nam Á (ASEAN) vào năm 1995. Hà Nội được hưởng lợi nhờ đầu tư và thương mại với ASEAN tăng lên thông qua hiệp định AFTA (Tự do mậu dịch ASEAN), và các FTA (Hiệp định tự do mậu dịch) giữa ASEAN với Trung Quốc, Nhật Bản, Hàn Quốc, Ấn Độ, Úc và New Zealand.

Cấm vận kết thúc vào năm 1994, và Việt Nam bình thường hóa quan hệ thương mại với Hoa Kỳ năm 2000. Yếu tố quyết định cho sự phát triển kinh tế Việt Nam là việc gia nhập Tổ chức Thương mại Thế giới (WTO) vào đầu năm 2007.

Thượng đỉnh APEC 2006 tại Hà Nội là dịp Việt Nam ra mắt, khởi đầu cho quá trình hội nhập với thế giới. Việc cải thiện quan hệ đã giúp tăng cường thương mại, đầu tư nước ngoài và tăng trưởng kinh tế.

Theo Ngân hàng Thế giới (WB), tổng sản phẩm nội địa (GDB) của Việt Nam đã tăng gấp đôi, từ 25 tỉ đô la năm 1996 lên 66 tỉ đô la năm 2006. Thu nhập quốc dân (GNI) trên đầu người từ 310 đô la năm 1996 lên 760 đô la năm 2006. Tuy nhiên đầu tư trực tiếp nước ngoài (FDI) vẫn dừng lại ở mức 2,4 tỉ đô la một năm trong thời kỳ này.

APEC 2017 : Hội nhập hơn bao giờ hết

Kể từ APEC 2006, Việt Nam tiếp tục công cuộc hội nhập kinh tế với các nước láng giềng và các đối tác thương mại ở xa hơn. Việt Nam và các thành viên ASEAN khác đã mở rộng phạm vi của AFTA thành Cộng đồng kinh tế ASEAN, bao gồm cả hàng hóa, dịch vụ và đầu tư.

ASEAN bắt đầu thương lượng để tăng cường FTA với sáu nước đối tác lâu nay về Hiệp định Đối tác Kinh tế Toàn diện Khu vực (RCEP). Riêng Việt Nam còn ký hiệp định FTA song phương với Liên hiệp Châu Âu (EU), Nhật Bản, Chilê, Liên minh Kinh tế Á-Âu (giữa Nga với bốn nước Liên Xô cũ là Belarus, Kazakhstan, Armenia và Kyrgyzstan).

Sau đó Việt Nam ký Hiệp định Đối tác Chiến lược xuyên Thái Bình Dương (TPP) quy mô và khởi đầu thương lượng FTA (thông qua ASEAN) với Hồng Kông, Hiệp hội Mậu dịch Tự do Châu Âu (gồm bốn nước Thụy Sĩ, Na Uy, Lichtenstein và Iceland), Liên hiệp Châu Âu (EU).

Kết quả của việc gia tăng hội nhập kinh tế là Việt Nam đã đa dạng hóa được thị trường xuất khẩu. Theo thống kê Liên Hiệp Quốc, thặng dư xuất khẩu của Việt Nam trong năm 2015 là 162 tỉ đô la. Hai mươi năm sau khi dỡ bỏ cấm vận, nay Hoa Kỳ là thị trường lớn nhất của Hà Nội. EU là thị trường lớn thứ hai, tiếp đến là ASEAN, Trung Quốc, Nhật Bản.

Kinh tế tăng trưởng cùng với hội nhập. Theo số liệu của WB, năm 2016, GDB Việt Nam đạt 203 tỉ đô la, gấp ba lần so với 2006. Riêng FDI tăng gấp bốn, lên 11,8 tỉ đô la vào năm 2015, cho thấy các nhà đầu tư ngoại quốc đang chú ý đến Việt Nam.

APEC 2017 : Cơn lốc chống toàn cầu hóa

Trong nhiều tình huống khác nhau, APEC 2017 có thể là một cơ hội khác để chứng tỏ Việt Nam tiếp tục phát triển thông qua toàn cầu hóa. Những sự kiện gần đây ở Hoa Kỳ và Anh quốc cho thấy xu hướng chống lại toàn cầu hóa, có thể ảnh hưởng đến nỗ lực hội nhập của Việt Nam.

Từ khi Việt Nam trở thành thành viên WTO, tổ chức đa phương này đã không thành công trong việc xây dựng những hiệp định quan trọng có lợi cho Hà Nội. Chỉ có một thỏa thuận tạo điều kiện cho thương mại, chẳng đem lại lợi lộc gì mấy. Hơn nữa khi gia nhập, Việt Nam đã chấp nhận việc bị coi như một nền kinh tế phi thị trường (Nonmarket Economy - NME), khiến các đối tác thương mại có quyền áp đặt thuế chống phá giá.

Hà Nội nghĩ rằng sẽ thoát được tình trạng này vào năm 2019, theo thỏa thuận lúc gia nhập WTO. Tuy nhiên ngay cả Trung Quốc, gia nhập với các điều kiện tương tự, cũng vẫn tiếp tục bị coi là NME, cho thấy một tương lai không mấy sáng sủa cho Việt Nam. Đối với Hà Nội, lợi ích khi là thành viên WTO chỉ giới hạn ở việc giải quyết tranh chấp, khác xa so với những hy vọng ban đầu.

Cộng đồng kinh tế ASEAN cũng có những vấn đề. Các sản phẩm của ASEAN trên nguyên tắc được miễn thuế, tuy nhiên các nhà xuất khẩu khó thể chứng minh xuất xứ và các trở ngại khác như tiêu chuẩn công nghiệp hoặc giấy phép nhập khẩu vẫn tồn tại.

Tự do di chuyển chỉ giới hạn cho giới chuyên môn và cán bộ lãnh đạo, dịch vụ thương mại vẫn phải đối mặt với quyền sở hữu và các hạn chế đầu tư. Nhiều lãnh vực kỹ nghệ vẫn đóng cửa với đầu tư trong nội bộ ASEAN. Như vậy cộng đồng này chủ yếu vẫn là một dự án thay vì một thị trường chung thực sự.

Thử thách FTA lớn nhất của Việt Nam là TPP. Hiệp định này giúp hàng Việt Nam được hưởng thuế suất ưu đãi khi xuất vào thị trường Mỹ, thị trường lớn nhất của nước này. Đổi lại, Hà Nội chấp nhận nhượng bộ về các quyền của người lao động và một số vấn đề nhạy cảm khác.

Đáng tiếc là cả hai ứng cử viên tổng thống Mỹ chủ chốt năm 2016 đều phản đối TPP. Khi ông Donald Trump lên nắm quyền đã rút Hoa Kỳ khỏi hiệp định này. Việt Nam nay chẳng còn tha thiết lắm với một TPP không có Mỹ, vì đã có FTA với hầu hết các đối tác khác trong TPP. Những nước khác như Canada, Mêhicô thì cũng không phải là những thị trường rộng lớn, hấp dẫn. Hơn nữa, dù sớm khởi động thương thảo FTA trong khu vực, Washington vẫn chưa đưa ra sáng kiến kinh tế nào để thay thế.

Một FTA quy mô khác là RCEP được Bắc Kinh giới thiệu nhằm thay chân TPP, tuy nhiên RCEP không thiết lập cùng một mức độ cam kết. Thương lượng về RCEP nhiều lần bị sa lầy, vì mặc dù tất cả các bên của RCEP đều có FTA với ASEAN, các nước này lại không ký FTA với nhau, như trường hợp của Trung Quốc, Nhật Bản, Hàn Quốc và Ấn Độ.

Thương lượng về hiệp định tự do mậu dịch giữa Việt Nam và EU đã kết thúc thành công, nhưng tiến trình phê chuẩn còn dài, còn phải chờ đợi từng nước thành viên thông qua. Quá trình này có vẻ gian nan, như mới đây FTA giữa Canada và EU đã gặp trở ngại vì một chính quyền vùng ở Bỉ. Cuối cùng, việc Anh ra khỏi EU khiến một số điều khoản phải được xem xét lại, và Việt Nam sẽ phải thương lượng một FTA riêng với Anh quốc.

APEC 2017 : Bão chống toàn cầu hóa ập vào tận nhà

Áp lực chống toàn cầu hóa lên Việt Nam không chỉ cảm nhận ở thị trường nước ngoài, mà còn ngay trong nội địa. Trong lịch sử, quan hệ kinh tế đối ngoại của Việt Nam thường bị người láng giềng khổng lồ phương bắc là Trung Quốc thống trị. Quan hệ Việt-Trung thường xuyên hết nóng rồi lại lạnh, và bây giờ cũng chẳng khác.

Tất nhiên sự hiếu chiến của Bắc Kinh trên Biển Đông đang chế ngự quan hệ Việt-Trung hiện nay. Người Việt hết sức nhạy cảm về sự bành trướng của Trung Quốc trên vùng biển này. Khi Bắc Kinh đưa một giàn khoan đến vùng biển Hoàng Sa nằm trong vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam năm 2014, những vụ bạo động chống Trung Quốc đã nổ ra tại Việt Nam.

Quan hệ Việt-Trung còn bị ảnh hưởng bởi các vấn đề thương mại và đầu tư. Cũng như hầu hết các nước, Trung Quốc là nguồn cung cấp hàng nhiều nhất cho Việt Nam ; xuất siêu đến 33 tỉ đô la, theo thống kê của Liên Hiệp Quốc.

Thị trường nội địa khổng lồ của Hoa lục và các công ty quốc doanh to lớn của Trung Quốc là các lợi thế cạnh tranh chính so với Việt Nam, vốn có thị trường nhỏ hơn và một nền kinh tế lệ thuộc nhiều hơn vào các doanh nghiệp vừa và nhỏ.

Tác động của Trung Quốc lên nền kinh tế Việt Nam còn nhiều. Tác giả Edmund Sim cho biết hồi đầu năm đã tổ chức một buổi hội thảo ở Hà Nội, dành cho các nông dân và nhà sản xuất nông sản phẩm Việt Nam, do cơ quan phát triển Đức German GiZ tài trợ. Mục đích là mở rộng cơ hội thương mại và đầu tư trong FTA giữa ASEAN và Trung Quốc (ACFTA).

Nhiều công ty Việt Nam than phiền về các hàng rào phi thuế quan của Bắc Kinh như các tiêu chuẩn về thực phẩm, nông sản, cũng như việc kiểm tra tùy tiện. Họ cũng phản ứng trước tình trạng các nhà nhập khẩu Trung Quốc, với nguồn tín dụng rẻ và dồi dào, đã mua bao trọn mùa màng với giá rẻ, trước khi thu hoạch và vận chuyển đến Trung Quốc. Hậu quả là những lợi ích của tự do mậu dịch theo ACFTA hoàn toàn rơi vào túi của họ, chứ không phải các nhà nông Việt Nam.

Các nhà lãnh đạo Việt Nam ý thức sâu sắc về tình cảm này, và theo tác giả bài viết, thì đúng là phải như thế. Dư luận quần chúng là quan trọng tại Việt Nam, cho dù không giống như ở phương Tây. Mạng xã hội ở Việt Nam tương đối ít bị kiểm soát. Hơn nữa, khác với Trung Quốc, ít có nhiều thủ tục quan liêu giữa chính quyền địa phương và trung ương, nhờ đó các vấn đề địa phương nhanh chóng mang tầm quốc gia. Bên cạnh đó, đảng Cộng Sản Việt Nam thường có những cuộc bầu cử và chọn lựa trong nội bộ, nên dư luận trong đảng cũng quan trọng.

APEC 202X : Vạch ra một đường hướng mới ?

Các áp lực từ bên ngoài và bên trong, do các điều kiện toàn cầu thay đổi, đã đặt các nhà lãnh đạo Việt Nam vào một tình huống phức tạp hơn. Ngược với 11 năm đã qua kể từ APEC 2006, một sự hội nhập phi tập trung không phải là giải pháp cho mọi nhu cầu phát triển kinh tế còn lại của Việt Nam.

Nền kinh tế ngày càng lệ thuộc nặng nề vào Trung Quốc tạo ra thêm những cái giá phải trả về xã hội, kinh tế và an ninh khiến Việt Nam luôn phải dè chừng người láng giềng khổng lồ. Lấy lại cân bằng thông qua sự hỗ trợ và liên kết với các nhân tố quốc tế khác như Hoa Kỳ và Châu Âu thì lại phức tạp, và ngay cả quan hệ giữa Việt Nam với các láng giềng ASEAN cũng không hoàn toàn xuôi chèo mát mái.

Việc Việt Nam tổ chức thượng đỉnh APEC 2017 tại Đà Nẵng mang lại hơi hướm lịch sử đầy ý nghĩa. Trong cuộc chiến tranh vừa qua, Đà Nẵng và miền trung Việt Nam đóng vai trò tiền phương. Các phi cơ Mỹ cất cánh từ căn cứ không quân rộng lớn ở Đà Nẵng, thường xuyên oanh kích các đường tiếp tế từ Bắc vào Nam.

Mặc dù các vấn đề của năm 2017 không trầm trọng như năm 1967, kinh tế rất quan trọng cho sự ổn định lâu dài và thịnh vượng của Việt Nam. Các nhà lãnh đạo đất nước này sẽ phải bơi giữa dòng nước yên tĩnh của thịnh vượng và bãi cát hoang vu của sự cọ xát về an ninh xã hội.

Một lúc nào đó trong thập niên tới, Việt Nam sẽ lại là nước chủ nhà của thượng đỉnh APEC. Liệu APEC 202X sẽ lễ hội của thành công kinh tế Việt Nam, hay là tang lễ của những cơ hội mất đi, điều đó còn tùy thuộc vào sự lựa chọn của các nhà lãnh đạo Việt Nam và các đối tác của họ trong vài năm tới. Dù sao đi nữa, Việt Nam cũng phải chấn chỉnh khi bước vào một cuộc đua mới.


Phần nhận xét hiển thị trên trang

HỒI CHUÔNG BÁO ĐỘNG


Ông Nguyễn Ngọc Thấu cùng các Công an viên xã Nghi Quang tiến hành tuần tra 
nhân dân, nắm bắt tình hình ANTT tại thôn, xóm.




Chiều 9/11/2017 trên mạng “lề phải” cũng như “lề trái” lan truyền thông tin khoảng 15h, tại trụ sở UBND xã Nghi Quang, huyện Nghi Lộc (Nghệ An) ông Nguyễn Đình Thanh, Chủ tịch UBND xã bị Trưởng Công an xã Nguyễn Ngọc Thấu (sinh năm 1974) bắn bị thương, phải nhập viện cấp cứu tại Khoa cấp cứu Bệnh viện Hữu nghị Đa khoa Nghệ An trong tình trạng có 2 vết đạn bắn. Hiện bệnh nhân đã qua cơn nguy kịch và được chuyển lên Khoa Ngoại lồng ngực để tiếp tục điều trị. Tuy nhiên, do vụ việc đang trong quá trình điều tra nên chưa có thông tin chi tiết.


 Ông Nguyễn Ngọc Thấu, Trưởng Công an xã Nghi Quang, 
huyện Nghi Lộc (Nghệ An)
 
Điều đáng ngạc nhiên là ông Thấu là một Trưởng Công an xã tâm huyết với nghề từng được nhiều người biết đến từ Hội thi “Công an xã giỏi toàn quốc” khu vực phía Bắc năm 2010 và 2015. Nhiều năm liền ông được Chủ tịch UBND tỉnh tặng Bằng khen và Giám đốc Công an Nghệ An tặng Giấy khen vì có thành tích xuất sắc trong xây dựng phong trào toàn dân bảo vệ ANTQ . Vì vậy chắc chắn giữa hai người phải có mâu thuẫn cực kỳ nghiêm trọng mới xảy ra việc dùng súng để giải quyết với nhau.

Cách đây hơn một năm ngày 18 tháng 8 năm 2016, tại trụ sở Tỉnh ủy Yên Bái, Đỗ Cường Minh - Chi cục trưởng Kiểm lâm tỉnh Yên Bái - đã vào phòng làm việc bắn chết hai lãnh đạo chủ chốt của tỉnh Yên Bái là Phạm Duy Cường (Bí thư Tỉnh ủy) và Ngô Ngọc Tuấn (Chủ tịch Hội đồng nhân dân tỉnh kiêm Trưởng ban Tổ chức Tỉnh ủy ).

Đây là lần thứ hai tại Việt Nam giữa thanh thiên bạch nhật, hai cán bộ lãnh đạo cùng là đảng viên đã sử dụng vũ khí để giải quyết mâu thuẫn với nhau tại trụ sở chính quyền. Những sự kiện này là hồi chuông báo động cho những mâu thuẫn, mối bất hòa trong nội bộ lãnh đạo các cấp của chính quyền tại Việt Nam đã đến đỉnh điểm.

Mặc dù từng được vinh danh là một “Công an xã giỏi toàn quốc” nhưng phải công nhận trình độ xạ thủ của ông Nguyễn Ngọc Thấu kém xa ông Đỗ Cường Minh.

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Nợ thuế hơn 27 nghìn tỷ: Hàng loạt đại gia, DN được xóa nợ?


09/11/2017 Số tiền nợ thuế không có khả năng thu hồi lên đến hơn 27.300 tỷ đồng, tăng hơn 1.800 tỷ đồng so với cuối năm 2016. Luật Quản lý thuế (sửa đổi) do Bộ Tài chính xây dựng có nội dung quy định về xoá nợ tiền thuế, tiền chậm nộp, tiền phạt. Vậy, những đối tượng nào sẽ được xóa nợ?

Còn hơn 27.000 tỷ nợ thuế không có khả năng thu hồi.
Xóa nợ thuế với chủ DN đã chết, mất tích
Báo cáo của Bộ Tài chính cho thấy: Tổng số tiền thuế nợ tính đến thời điểm 31/5/2017 là 75.534 tỷ đồng. So với 31/12/2016, số nợ thuế đã tăng tới 1.390 tỷ đồng. Trong số nợ thuế hơn 75.500 tỷ này, Bộ Tài chính cho hay số tiền có khả năng thu là hơn 48.200 tỷ đồng. Đáng chú ý, số tiền nợ thuế không có khả năng thu hồi lên đến hơn 27.300 tỷ đồng, tăng hơn 1.800 tỷ đồng so với cuối năm 2016.

Nguồn gốc của số nợ thuế không thể thu hồi này, theo Bộ Tài chính, là số tiền thuế nợ của người nộp thuế đã chết, mất tích, mất năng lực hành vi dân sự, liên quan đến trách nhiệm hình sự, đã tự giải thể, phá sản, ngừng, nghỉ và bỏ địa chỉ kinh doanh.


Chính vì thế, tại dự thảo Tờ trình đề nghị xây dựng Luật Quản lý thuế (sửa đổi), Bộ Tài chính đã đề xuất sửa đổi các quy định về xoá nợ tiền thuế, tiền chậm nộp, tiền phạt cho phù hợp với thực tế và quy định mới của pháp luật có liên quan.

Việc xóa nợ đối với cá nhân, Bộ Tài chính cho hay Điều 65 Luật Quản lý thuế quy định 3 trường hợp được xoá nợ tiền thuế, tiền phạt. Trong đó có quy định “cá nhân được pháp luật coi là đã chết, mất tích, mất năng lực hành vi dân sự mà không có tài sản để nộp tiền thuế, tiền chậm nộp, tiền phạt còn nợ”.

Bộ Tài chính cho hay: Thực tế triển khai thực hiện xoá nợ thuế đối với cá nhân đã chết, mất tích, mất năng lực hành vi dân sự mà không có tài sản để nộp tiền thuế gặp khó khăn vướng mắc.

Bởi vì, hiện không có cơ quan nhà nước nào chịu trách nhiệm về việc xác nhận cá nhân chết còn tài sản hay không. Mặt khác, khi cá nhân còn nợ thuế đã chết, nếu còn tài sản thì tài sản này còn thuộc quyền sử dụng của gia đình họ, cơ quan thuế không thể thực hiện kê biên, bán đấu giá tài sản sử dụng chung này để thu hồi tiền thuế nợ được, nếu thực hiện sẽ gây phản cảm.

Trong khi đó, Điều 65 Luật Quản lý thuế chỉ cho phép xóa nợ đối với cá nhân, không có quy định xóa nợ cho chủ doanh nghiệp tư nhân đã chết.

Vì thế, cần sửa đổi quy định về xoá nợ tiền thuế, tiền chậm nộp, tiền phạt đối với người nợ thuế đã chết, mất tích, mất năng lực hành vi dân sự (tại khoản 2 Điều 65 Luật Quản lý thuế) là thêm chữ “bao gồm cả chủ DN tư nhân”.

Giải pháp này, theo Bộ Tài chính, “phù hợp với văn bản pháp luật có liên quan, không gây phản cảm trong dư luận xã hội, thể hiện tính nhân đạo của pháp luật”.

Xóa nợ đối với khoản nợ quá 10 năm

Theo quy định của Luật Quản lý thuế, đối với các khoản nợ thuế quá hạn 10 năm và cơ quan quản lý thuế đã áp dụng tất cả các biện pháp cưỡng chế thì được xóa nợ.

Tuy nhiên, Bộ Tài chính khẳng định, đến thời điểm hiện tại, chưa có trường hợp nào đủ điều kiện được xóa nợ thuế. Thực tế triển khai, có những khoản nợ trên 10 năm nhưng không thể xóa được do không đáp ứng được điều kiện “đã áp dụng tất cả các biện pháp cưỡng chế”.

Bởi vì, doanh nghiệp đã được Sở KH-ĐT cho phép giải thể và bị thu hồi giấy chứng nhận đăng ký kinh doanh trước khi cơ quan thuế thực hiện các biện pháp cưỡng chế; không thực hiện được biện pháp cưỡng chế kê biên tài sản do tài sản bị cưỡng chế là nhà ở, đồ dùng sinh hoạt thiết yếu cho đối tượng bị cưỡng chế và gia đình họ.

Đối với người nộp thuế là tổ chức thì không thể áp dụng biện pháp cưỡng chế khấu trừ một phần tiền lương hoặc thu nhập; hoặc nhiều trường hợp doanh nghiệp bỏ trốn khỏi địa chỉ hoặc tự ý ngừng kinh doanh mà cơ quan thuế phát hiện có thông báo về việc việc hết giá trị sử dụng của các hóa đơn của các doanh nghiệp này...

“Đồng thời, quy định thời hạn 10 năm mới được xoá nợ thuế áp dụng đối với các trường hợp này là quá dài (kinh nghiệm các nước thường áp dụng trong khoảng thời gian từ 2 đến 7 năm)”, Bộ Tài chính cho hay.

Vì thế, Bộ Tài chính đề nghị sửa theo hướng quy định thời hạn là 5 năm. Và thêm quy định: “Trong 2 năm tiếp theo kể từ ngày thực hiện xóa nợ, người sáng lập doanh nghiệp, người đại diện theo pháp luật không được thành lập doanh nghiệp mới, trừ trường hợp người nộp thuế thực hiện nộp đủ số tiền thuế theo quyết định xóa nợ vào ngân sách nhà nước.”

Xóa nợ đối với khoản nợ không còn đối tượng để thu

Luật Quản lý thuế chưa có quy định xóa nợ đối với các khoản nợ không còn đối tượng để thu.

Theo Bộ Tài chính, từ 1/7/2007 đến 31/12/2012, nền kinh tế trong nước liên tục gặp nhiều khó khăn, thách thức. Do đó, nhiều người nộp thuế kinh doanh thua lỗ. Khi gặp khó khăn, kinh doanh thua lỗ hoặc bị điều tra... nhiều người nộp thuế không thực hiện theo đúng trình tự, thủ tục tạm ngừng kinh doanh, ngừng kinh doanh, giải thể.

“Số nợ thuế đã phát sinh từ trước thời điểm ngừng kinh doanh (mặc dù đã áp dụng biện pháp cưỡng chế nhưng chưa thu hồi được) liên tục tăng thêm do phát sinh tiền chậm nộp thuế trong khi người nộp thuế không có nguồn, khả năng trả nợ do đã ngừng kinh doanh, giải thể”, Bộ Tài chính nêu thực tế.

Để giải quyết vấn đề, Bộ Tài chính cho rằng cần bổ sung vào Điều 65 Luật Quản lý thuế thêm trường hợp được xóa nợ thuế là “Các khoản nợ tiền thuế, tiền chậm nộp, tiền phạt không còn đối tượng để thu và các khoản nợ tiền thuế, tiền chậm nộp, tiền phạt này đã quá năm năm, kể từ ngày hết thời hạn nộp thuế” thì thuộc trường hợp được xóa nợ”.

Việc này, theo Bộ Tài chính là sẽ góp phần “giảm số nợ ảo mà thực tế không thể thu hồi được”.

Lương Bằng

http://vietnamnet.vn/vn/kinh-doanh/tai-chinh/hon-27-nghin-ty-no-thue-khong-the-thu-bo-tai-chinh-muon-xoa-no-409899.html


Phần nhận xét hiển thị trên trang