Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Thứ Năm, 9 tháng 11, 2017

Lại thêm một thứ "chủ nghĩa" quái đản:

Chủ nghĩa tư bản không thắng cuộc Chiến tranh Lạnh
Tại sao chủ nghĩa thân hữu mới là người chiến thắng thật sự
Sami J. Karam - Khi Liên xô sụp đổ 26 năm về trước, hầu như ai cũng đồng ý rằng phương Tây đã thắng cuộc Chiến tranh Lạnh. Điều này được khẳng định bằng sự thịnh vượng và các cơ hội đang chờ đợi công dân các nước phương Tây, trái ngược hẳn với tình trạng trì trệ về kinh tế và chính trị của các nước cộng sản cũ. Một kết luận tự nhiên, được lặp đi lặp lại vào thời đó, là chủ nghĩa tư bản cuối cùng đã đánh bại chủ nghĩa cộng sản.
Kết quả hình ảnh cho chủ nghĩa thân hữu
Tuyên bố có ảnh hưởng rộng rãi này chỉ đúng một phần. Nếu coi chủ nghĩa tư bản và chủ nghĩa cộng sản là hai vai chính duy nhất trong cuộc đấu tranh thời hậu Thế chiến thứ Hai thì dễ thấy rằng chủ nghĩa cộng sản đã bị giáng một đòn chí tử. Nhưng vẫn có một diễn viên thứ ba, một vai chính vô hình đứng giữa hai chủ nghĩa này. Đó là một hệ thống mà ngày nay được xác định rõ là chủ nghĩa thân hữu (cronyism). 

Cho dù chủ nghĩa tư bản có đánh bại hai đối thủ trên vào năm 1991, thì chiến thắng đó cũng yểu mệnh. Và trong những năm tháng sau đó chính chủ nghĩa thân hữu mới ngày càng giành được phần lớn các hoạt động kinh tế. Một khảo sát về sự phân bổ quyền lực và tiền bạc khắp thế giới cho thấy rõ điều đó: chủ nghĩa thân hữu chứ không phải chủ nghĩa tư bản là người giành chiến thắng cuối cùng.

Định nghĩa chủ nghĩa thân hữu

Chủ nghĩa thân hữu là gì? Trong một bài báo trước đây tôi đã phản đối khái niệm “chủ nghĩa tư bản thân hữu” (crony capitalism) trên cơ sở chủ nghĩa thân hữu tự nó đã trái ngược hoàn toàn với những nguyên tắc của chủ nghĩa tư bản và không nên coi nó là một sản phẩm phái sinh của chủ nghĩa tư bản. Đúng hơn, chủ nghĩa thân hữu là một hệ thống riêng biệt, nằm giữa chủ nghĩa tư bản và chủ nghĩa xã hội do nhà nước kiểm soát. Khi một quốc gia chuyển từ chủ nghĩa tư bản sang chủ nghĩa xã hội, giai đoạn chuyển tiếp là thời kỳ mà chủ nghĩa thân hữu thống trị.

Chủ nghĩa thân hữu thời chuyển tiếp tuyên bố hướng tới tư bản, trong khi chủ nghĩa xã hội tuyên bố hướng tới chủ nghĩa bình quân. Nhưng chúng rất giống nhau, ngoại trừ quy mô của nhóm thân hữu nằm trên đỉnh quyền lực. 

Trong các xã hội mà chủ nghĩa thân hữu thống trị (cronyistic societies), một nhóm lớn tước đoạt một phần ngày càng lớn tài sản của xã hội cho bản thân họ và phe phái của họ. 

Trong hệ thống xã hội chủ nghĩa, một nhóm nhỏ tranh nhau quyết liệt quyền lực và của cải: bởi vì các nền kinh tế bình quân chủ nghĩa thường kém hiệu quả trong việc tạo ra của cải và không có nhiều cơ hội để biển thủ cho nên cuộc giành giật của các nhà lãnh đạo xã hội chủ nghĩa diễn ra ác liệt hơn.

Malcolm S. Salter của trường đại học Harvard đưa ra một định nghĩa hữu ích về chủ nghĩa thân hữu như là sự chuyển tiếp giữa chủ nghĩa tư bản và chủ nghĩa xã hội mặc dù ông vẫn dùng thuật ngữ “chủ nghĩa tư bản thân hữu”. Trong bản báo cáo nghiên cứu có nhan đề “Chủ nghĩa tư bản thân hữu, phong cách Mỹ: Ở đây chúng ta đang nói chuyện gì?” công bố năm 2014, ông viết:

“Đi vào những đặc điểm thiết yếu nhất của nó, chủ nghĩa tư bản thân hữu truyền đạt một quan điểm chung – đôi khi mở rộng thành một sự câu kết – giữa các ngành công nghiệp, các cơ quan quản lý và quốc hội mà kết quả là các chính sách thân thiện với doanh nghiệp và đầu tư nhằm phục vụ các lợi ích tư nhân, trả giá bằng lợi ích công cộng”.

Nói ngắn gọn, chủ nghĩa thân hữu xảy ra khi các quan chức chính phủ và giới chóp bu doanh nghiệp câu kết với nhau để làm lợi cho chính họ bằng những phương cách sẽ không thể nào thực hiện được nếu như họ bị giới hạn bởi sự giao dịch sòng phẳng theo thị trường tự do. Sự câu kết này xói mòn cả thể chế dân chủ trong chính phủ và sức cạnh tranh của doanh nghiệp và như thế có những hậu quả cả trong ngắn hạn và dài hạn.

Trong trường hợp thứ nhất, các nguyên tắc dân chủ về đại diện công bằng và quyền tiếp cận bình đẳng đã bị phá hoại bởi ảnh hưởng chính trị lớn lao mà các cá nhân và nhóm lợi ích có quan hệ tốt giành được thông qua các lời hứa hẹn công khai hay ngấm ngầm đóng góp vào các chiến dịch tranh cử [của các chính trị gia] hoặc qua việc dành sẵn các công việc béo bở trong tương lai [cho các quan chức] trong khu vực kinh tế tư nhân.

Trong trường hợp thứ hai, các nguyên tắc tự do không can thiệp về tự do cạnh tranh và tưởng thưởng xứng đáng bị tổn thương khi những nhà tư bản yếu kém hoặc thất bại cố gắng củng cố vị trí thị trường của họ thông qua những quy định có lợi cho họ hoặc bảo đảm sự cứu trợ của chính phủ khi phá sản là chuyện không thể tránh được. Dưới chế độ thân hữu, những sự đổi chác này trở thành phổ biến, nhưng chúng chỉ áp dụng cho những tay chơi lớn, rủng rỉnh tiền bạc, trong khi các doanh nghiệp nhỏ và người dân thường phải chịu thiệt hại.

Salter còn chỉ ra ba yếu tố chính của chủ nghĩa tư bản thân hữu: đóng góp quỹ tranh cử cho các quan chức được bầu, vận động hành lang(lobby) mạnh ở quốc hội và các cơ quan hoạch định chính sách, và mở cánh cửa xoay (revolving door) giữa cơ quan chính phủ và doanh nghiệp tư nhân. Mặc dù nhiều ngành công nghiệp có thể hưởng lợi rõ ràng từ các hoạt động khai thác hay trục lợi nhờ độc quyền, có một số ngành có xu hướng thiên về chủ nghĩa thân hữu hơn các ngành khác. Như báo The Economist lưu ý, tất cả các ngành tài chính, năng lượng, cơ sở hạ tầng và bất động sản đều có lịch sử rắc rối về thu hút và nuôi dưỡng các nhóm thân hữu.

Kết quả hình ảnh cho cronyism

Chủ nghĩa thân hữu hoang dã

Sau khi định nghĩa chủ nghĩa thân hữu, giờ đây chúng ta thử xem xét sự lan tràn của nó trong thế giới ngày nay. Đây là điều khó có thể khẳng định, bởi vì các mối liên hệ giữa sự khuyến khích cá nhân và chính sách công không phải lúc nào cũng phi pháp, đáng hoài nghi hoặc thậm chí cần được công khai. Do đó, cũng thật khó đo lường quy mô của chủ nghĩa thân hữu trong một bối cảnh nào đó: nghĩa là, để đưa ra sự phán đoán có hay không vấn đề bè phái, quy mô nhỏ hay lớn.

Dù sao chúng ta vẫn có thể rút ra một số kết luận về mức độ phổ biến của chủ nghĩa thân hữu trong một nền kinh tế (chủ nghĩa thân hữu như một nguồn vào) bằng cách xem xét kết quả của nền kinh tế đó (sản lượng của nó). Ở đây có bốn chỉ số chủ yếu có thể coi là dấu hiệu cảnh báo về nơi mà chủ nghĩa thân hữu đang thống trị.

Trước tiên, nên cảnh giác nếu một quốc gia đạt điểm thấp trong bộ chỉ số tham nhũng được công nhận rộng rãi (ví dụ, Chỉ số Cảm nhận Tham nhũng của Tổ chức Minh bạch quốc tế - Transparency International’s Corruption Perceptions Index) và nền kinh tế của nó bị thống trị bởi các ngành công nghiệp khai thác. Ở nhiều nơi như vậy, chính phủ và giới doanh nghiệp chóp bu bắt tay nhau theo những cách thức giúp gia tăng sự nắm giữ quyền lực và tài sản của họ và khóa chặt cơ hội của các đối thủ cạnh tranh. Trong nhiều trường hợp, các cá nhân này được hỗ trợ bằng vốn đầu tư của các tập đoàn nước ngoài, thường là trong các lĩnh vực năng lượng hoặc khai mỏ, tìm cách gây thiện cảm với nhà cầm quyền địa phương để bảo đảm có được quyền khai thác tài nguyên. Ở đây một lần nữa cổ phần cao và lượng tiền lớn sẽ củng cố vị thế của các doanh nghiệp chóp bu, dẫn tới tổn hại cho người dân thường.

Một số quốc gia sản xuất dầu mỏ cung cấp ví dụ sinh động về hiện tượng này. Ví dụ, một nước nhỏ nhưng giàu dầu mỏ là Equatorial Guinea có mức GDP tính theo đầu người rất cao, 48.000 đô la Mỹ/người/năm tính theo sức mua tương đương (PPP) vào năm 2012 trước khi giá dầu mỏ lao dốc. Nhưng nước này xếp thứ 144 trong 187 quốc gia về hệ số Gini của Liên hiệp quốc – hệ số Gini đo lường mức bất bình đẳng về thu nhập. Nước này cũng có thành tích thấp kém về chỉ số tham nhũng khi phần lớn thu nhập về dầu mỏ bị cáo buộc đã dồn vào túi của những người thân cận với tổng thống và gia đình ông ta.

Để kết thúc vòng luân chuyển của dòng tiền, nhiều nhân vật trong nhóm thống trị quốc gia đang phát triển này đã biến một phần đáng kể tài sản của họ thành bất động sản ở các thành phố phương Tây như London hoặc New York, hoặc gửi vào các tài khoản ở Thụy Sĩ hoặc các tài khoản hải ngoại khác. Một phần lớn những tài sản này sau đó lại được chuyển cho các quỹ quản lý tài sản, quỹ đầu tư dự phòng và nhiều quỹ khác ở các trung tâm tài chính lớn của thế giới – không chỉ ở New York, London hoặc Hong Kong mà ở cả quần đảo Cayman, Panama, Cyprus và các điểm tránh thuế hải ngoại khác.

Thứ hai, nếu một quốc gia trì trệ trong công cuộc thực hiện đa nguyên chính trị, không có sự độc lập của tư pháp, thiếu bình đẳng giới, vi phạm nhân quyền thì chắc chắn chủ nghĩa thân hữu có thể được coi là một nhân tố. Một ví dụ, bộ chỉ số Nhà nước Pháp quyền (Rule of Law Index) do Dự án Công lý Thế giới (World Justice Project) đưa ra cho thấy Venezuela đạt điểm tệ nhất, thấp hơn cả một nước đang bị chiến tranh tàn phá là Afghanistan. Venezuela cũng đang bị xếp loại thấp ở nhiều phép đo như độ cởi mở của chính phủ, tư pháp dân sự và tư pháp hình sự. Ở đây một lần nữa người ta không ngạc nhiên vì những quyết định liên quan tới quản trị quốc gia và doanh nghiệp đều được ban hành bởi một nhóm nhỏ. Venezuela hiện là ví dụ sinh động về chủ nghĩa thân hữu kiểu xã hội chủ nghĩa, nơi nhóm thân hữu chóp bu thời kỳ trước khi cựu tổng thống Chavez nắm quyền đã bị gạt ra rìa và thay bằng một cơ cấu quyền lực mới tự cho là bình đẳng nhưng về căn bản chỉ là những bè phái giống như những bè phái mà họ thay thế.

Nền kinh tế Venezuela đang trong vòng xoáy suy thoái nhưng được biết những kẻ chịu trách nhiệm đã biển thủ những khối tài sản lớn. Các nhà hoạt động đã tố cáo những thành viên gia đình của nhà cựu độc tài Hugo Chavez đã tích cóp được tài sản cá nhân khổng lồ mà đất nước phải gánh chịu. Người kế vị ông ta, tổng thống đương nhiệm Nicolas Maduro, được biết là một trong những chính trị gia có thu nhập cao nhất thế giới. Những kẻ tháp tùng ông này cũng trở nên giàu có trong suốt những năm ông cầm quyền. Tất cả đã xảy ra trong khi hoàn cảnh sống của người dân trung bình ở Venezuela bị sút giảm nghiêm trọng những năm gần đây.

Ba là, nếu nền kinh tế của một quốc gia công khai phụ thuộc vào việc xuất khẩu nguyên liệu thô hoặc sản xuất hàng hóa có giá trị gia tăng thấp hơn là dựa vào năng suất hoặc sáng tạo thì chủ nghĩa thân hữu có khả năng là một yếu tố thống trị. Ở đây, Equatorial Guinea và Venezuela cũng là những ví dụ sinh động. Nhưng trong số các nước lớn, Brazil và Nga cũng phù hợp với sự miêu tả này. Cả hai quốc gia đều dựa chủ yếu vào xuất khẩu thương phẩm và cả hai đều vướng vào nạn tham nhũng kinh niên và chủ nghĩa thân hữu. Ở Brazil chẳng hạn, sự câu kết lâu dài giữa chính phủ và doanh nghiệp đang bị lộ ra trong hàng loạt các vụ bê bối dính líu tới các quan chức chính phủ và ban điều hành các tập đoàn hàng đầu trong lĩnh vực năng lượng, cơ sở hạ tầng và tài chính như Petrobas, Odebretch và BTG Pactual.

Thứ tư, mức bất bình đẳng thu nhập lớn có thể có nghĩa rằng chủ nghĩa thân hữu đã giữ một vai trò trong việc làm giảm sự cạnh tranh trong nền kinh tế. Các quốc gia phát triển không hề được miễn nhiễm với căn bệnh này, bởi vì chủ nghĩa thân hữu và bất bình đẳng đã cùng tay trong tay lớn lên ở Hoa Kỳ từ giữa thập niên 1990. Phần lớn sự bất bình đẳng này sinh ra từ sự giàu lên nhanh chóng của những cá nhân làm việc trong các lĩnh vực công nghiệp như năng lượng, tài chính, pháp luật và bất động sản.

Có rất nhiều bằng chứng cho thấy chủ nghĩa thân hữu là một vấn đề kinh niên ở các quốc gia công nghiệp mới BRIC (gồm Brazil, Nga, Ấn Độ và Trung Quốc) và các nền kinh tế đang phát triển khác. Nhưng tình trạng bè phái này làm đồi bại đến mức độ nào các quốc gia phát triển ở phương Tây? Câu hỏi này rất quan trọng bởi vì các xã hội phương Tây thường tự hào có những chính quyền tôn trọng nhân tài có sự cạnh tranh, có những định chế cân bằng đã được thời gian thử thách. Có một số cách thức đánh giá tình trạng này: trước tiên, bằng cách nhìn vào dòng tiền đang chảy từ các quốc gia đang phát triển tới các quốc gia phát triển; hai là, sử dụng bộ công cụ của Salter và ba là, xem xét bốn yếu tố sản lượng vừa bàn tới ở phần trên.

Hãy lần lượt xem xét các yếu tố đó:

Có nhiều bằng chứng cho thấy giới chóp bu của thế giới phát triển hưởng lợi từ sự giàu có do Trung Quốc và các quốc gia đang nổi lên khác tạo ra. Từ đầu thập niên 1990, các ngân hàng đầu tư thu được hàng tỉ đô la phí bảo hiểm phát hành trái phiếu và vay nợ. Họ nịnh hót các nhà lãnh đạo nước ngoài và các tay môi giới quyền lực khác để cầu xin ưu đãi và đổi lại đã thủ đắc được những hợp đồng lớn, một số hợp đồng đó không phải lúc nào cũng mang lại lợi ích tốt nhất cho người dân ở các xứ sở ấy. Ví dụ, có bằng chứng một số quốc gia giàu tài nguyên dầu khí ở châu Phi đã ký kết hợp đồng với các công ty năng lượng nước ngoài có lợi thế so với các công ty nội địa song lại gây thiệt hại cho chính công dân của mình.

Trong cùng thủ thuật ấy, các chuyên viên quản lý tài sản của các quỹ hải ngoại phát triển các dòng thu nhập mới sinh nhiều lợi nhuận để thu hút giới chóp bu của các thị trường mới nổi và đầy tính chất thân hữu đem tài sản đầu tư vào các nền kinh tế phát triển hơn, an toàn hơn. Mạng lưới Công lý Thuế (Tax Justice Network) dự tính trong năm 2016 có khoảng 12 ngàn tỉ đô la Mỹ từ các nước đang phát triển được gửi tại các điểm tránh thuế ở nước ngoài. Con số tổng, kể cả dòng tiền phát sinh từ các nước giàu, được cho rằng cao hơn rất nhiều.

Bất động sản cũng có thể vận hành theo cách này thông qua việc bán căn hộ ở những thị trường ổn định về chính trị cho những tay quả đầu (oligarch) từ các nền kinh tế tham nhũng đang nổi lên. Đổ tiền vào các quỹ đầu tư dự phòng và các bất động sản hết sức xa hoa thường là một lựa chọn đầu tư không tốt, nhưng đối với một tay quả đầu giàu có, đó là những cú đặt cược an toàn hơn so với việc giữ tài sản ở xứ sở của mình, nơi sự thay đổi về chính trị làm gia tăng rủi ro tài sản bị tịch thu.

Thị trường những căn hộ cực kỳ sang trọng đã bùng nổ nhiều năm nay ở Hoa Kỳ, các thành phố như New York hoặc Miami đã thu hút hàng tỉ đô la vốn đầu tư nước ngoài. “Cái mà nhiều người Mỹ không nhận ra được là các công ty bình phong do nước ngoài làm chủ đang đóng một vai trò lớn trong nền kinh tế Hoa Kỳ thông qua thị trường bất động sản”, một bài tường thuật của báo Washington Post giải thích năm 2016. Bài báo viết tiếp: “… trong quý cuối năm 2015, 58% các thương vụ mua nhà đất có giá trị trên 3 triệu đô la ở Mỹ được thực hiện bởi các công ty trách nhiệm hữu hạn hơn là những con người có tên tuổi. Tính chung, các giao dịch này có tổng giá trị 61,2 tỉ đô la Mỹ, theo dữ liệu của công ty dữ liệu bất động sản Zillow.” Cũng trong năm 2015, một bài tường thuật chi tiết trên tờ The New York Times cho biết trong sáu tòa nhà đắt tiền nhất của khu Manhattan, các công ty bình phong sở hữu từ 57% đến 77% tổng số căn hộ.

Nhìn vào bốn chỉ số sản lượng, chúng ta thấy cả bốn đang ngày càng phổ biến trong các nền kinh tế phương Tây. Từ đầu thập niên 1990, lĩnh vực tài chính và các ngành trục lợi (rent-seeking) khác đã tăng trưởng rất nhanh để tạo thành một bộ phận ngày càng lớn trong tổng sản lượng quốc gia và lợi nhuận của các tập đoàn doanh nghiệp.

Cũng tương tự như vậy, tính độc lập của ngành tư pháp đã bị đặt vấn đề trong những năm gần đây do hiện tượng cửa quay và do cái mà Jesse Eisinger của trang mạng Pro Publica gọi là “mối quan hệ đồng cảm của giới tinh hoa”, nghĩa là xu hướng của những người theo học cùng một trường đại học, làm việc cùng một công ty, thường coi trọng sự hợp tác với nhau hơn là đối đầu, ngay cả trong những trường hợp cần phải đối đầu.

Trong khi đó năng suất của người Mỹ đã chững lại trong những năm gần đây, và thu nhập của các công ty Mỹ trở nên ngày càng phụ thuộc vào hoạt động ở nước ngoài.

Cuối cùng, như nhà kinh tế học Thomas Piketty và những người khác đã chỉ ra, sự tập trung của cải đã gia tăng đều đặn kể từ năm 1980. Piketty chứng minh rằng, tỷ lệ thu nhập dồn vào mười phần trăm dân số trên đỉnh duy trì ở mức 30% trong suốt ba thập niên sau năm 1950. Nhưng bắt đầu từ năm 1980 cho đến ngày nay tỷ lệ này gia tăng đều đặn và hiện ở mức gần 50%. Nói cho công bằng, không phải tất cả sự gia tăng này đều do chủ nghĩa thân hữu và sự sút giảm tính cạnh tranh. Công nghệ và khả năng khai thác những thương hiệu mạnh ở các thị trường mới ở nước ngoài cũng có một vai trò. Nhưng không nghi ngờ rằng, những con người thủ đắc được vị trí tốt ở những ngành nghề khai thác đã được hưởng lợi một cách không cân xứng. Trong số họ có những giám đốc điều hành của các doanh nghiệp thương phẩm và tài chính.

Chủ nghĩa thân hữu, Chiến thắng.

Sự cân bằng các bằng chứng gợi ý rằng nếu có một hệ thống kinh tế giành chiến thắng sau sự sụp đổ của chủ nghĩa cộng sản Xô-viết thì đó không phải là chủ nghĩa tư bản từ phương Tây xuất khẩu ra phần còn lại của thế giới. Thay vì vậy, đó là chủ nghĩa thân hữu, trải rộng từ phần còn lại của thế giới và bén rễ ở Hoa Kỳ và châu Âu.

Trên các bản tin sốt dẻo ngày nay, mối quan hệ mờ ám giữa chính quyền của ông Donald Trump (thành lập từ những nhà hoạt động trong lĩnh vực tài chính, bất động sản, năng lượng và pháp luật) với những nhóm lợi ích không xác định của Nga đã củng cố cái ý niệm rằng đồng tiền và ảnh hưởng xuất phát từ các nền kinh tế nhỏ hơn có thể xói mòn sâu sắc các định chế của các quốc gia phương Tây giàu có. Thương hiệu chủ nghĩa thân hữu của chính ông Trump đang nuốt chửng những điều tế nhị về đạo đức từng kiềm hãm những người tiền nhiệm của ông dù họ thuộc hệ ý thức nào.

Cấp độ công khai của chủ nghĩa thân hữu này chưa từng được nhìn thấy ở Hoa Kỳ trong một thời gian rất dài. Nhưng nó dựa trên những thập niên xói mòn, trong đó nền kinh tế có vẻ như cởi mở của Hoa Kỳ đã dịch chuyển xa hơn và ngày càng xa khỏi các nguyên tắc tự do kinh doanh có tự lâu đời và tiến gần hơn tới chủ nghĩa thân hữu đích thực.

(*) Sami J. Karam, người sáng lập và biên tập trang mạng populyst.net

Nguồn: https://www.foreignaffairs.com/articles/world/2017-07-19/capitalism-did-not-win-cold-war

Sami J. Karam: Capitalism Did Not Win the Cold War
Foreign Affairs, 19 July 2017
Người dịch: Huỳnh Hoa


Phần nhận xét hiển thị trên trang

Nghịch lý VN: Người siêu giàu bùng nổ, hộ nghèo gia tăng

( Nghịch lý gì, đây là chủ trương lớn của Đảng và Nhà nước. Nhà nước không quan tâm tới lợi ích của người dân, chỉ chăm chăm thu thuế, đồng thời vừa thả cho quan chức thoải mái cướp bóc, thả cho doanh nghiệp tự do chụp giật... Điển hình là câu nói ngang ngược của cựu Thủ tướng 3X trước diễn dàn Quốc hội: Tôi chưa từng kỷ luật bất kỳ quan chức nào. Ngồi trong hội trường quốc hội, chứng kiến cảnh đám lãnh đạo quốc gia coi đại biểu Quốc hội như con cháu, thấy nhục cho hơn 90 triệu người dân ).
(Đại gia) - Trong khi số người siêu giàu ở Việt Nam tăng nhanh thì số hộ nghèo cũng tăng lên. Tiết lộ sốc về giới siêu giàu Việt / Người siêu giàu Việt Nam tăng nhanh: Băn khoăn tiền tham nhũng? Báo cáo Điều tra đặc điểm nông nghiệp nông thôn vừa được Viện Nghiên cứu quản lý kinh tế Trung ương (CIEM) công bố cho thấy, tỷ lệ hộ nghèo ở Việt Nam tăng lên.


Một người nghèo lượm rác trên đường phố Hà Nội
GS. Finn Tarp, Giám đốc Viện Nghiên cứu kinh tế phát triển thế giới cho biết kết quả điều tra tại Việt Nam cho thấy, tỷ lệ hộ nghèo của năm 2016 là 16,2% trong khi 2 năm trước đó con số này là 12,9%. Nói cách khác, tỷ lệ hộ nghèo ở Việt Nam gia tăng trong những năm gần đây.

Theo nghiên cứu, việc Việt Nam áp dụng chuẩn nghèo mới với những tiêu chuẩn đánh giá cao hơn khiến tỷ lệ đói nghèo tăng lên.

Bên cạnh đó, khoảng cách về các kết quả phúc lợi giữa người nghèo và người giàu nhất vẫn còn rất lớn. Nếu chia các hộ gia đình theo vùng miền, các hộ gia đình ở vùng núi phía Bắc như: Lào Cai, Điện Biên, Lai Châu tiếp tục tụt hậu ở một số chỉ tiêu về phúc lợi. Chất lượng y tế và vệ sinh môi trường chưa cao.

Nhóm nghiên cứu cũng chỉ ra rằng, các hộ nghèo - đối tượng cần tiếp cận vốn nhất lại khó tiếp cận vốn hơn cả. Chỉ có khoảng 28% hộ gia đình có ít nhất một khoản vay và hơn 71% hộ gia đình không có khoản vay nào.

Báo An ninh Thủ đô dẫn lời TS Nguyễn Đình Cung, Viện trưởng CIEM cho rằng, thời gian qua 
chúng ta đang thực hiện việc phân bổ nguồn lực theo hướng lấy của người này cho người khác chứ chưa phải là sự phân bố nguồn lực hợp lý, thế nên công cuộc xóa đói giảm nghèo chưa thực sự hiệu quả.

Trong khi tỷ lệ hộ nghèo của Việt Nam tăng lên thì số người siêu giàu của Việt Nam cũng tăng nhanh.


Theo Báo cáo Thịnh vượng 2017 (Wealth Report) được Knight Frank công bố hồi đầu năm nay, Việt Nam có 200 người siêu giàu (sở hữu từ 30 triệu USD trở lên) trong năm 2016, tăng 30 người so với năm trước đó.

Trong một thập kỷ tới, Việt Nam cũng được dự báo là quốc gia có tốc độ tăng người siêu giàu nhanh nhất thế giới với 170%, lên 540 người. Theo sau là Ấn Độ với 150% và Trung Quốc (140%).

Số triệu phú ở Việt Nam được dự báo tăng từ 14.300 lên 38.600 trong một thập kỷ tới.

Đây là thực trạng đáng buồn ở Việt Nam khi khoảng cách giàu nghèo ngày càng lớn và theo các chuyên gia, đó là một mặt trái của kinh tế thị trường.

Từng trao đổi với Đất Việt, chuyên gia kinh tế Phạm Tất Thắng lo ngại: "Người giàu thì giàu lên một cách nhanh chóng, còn người nghèo thì ngày càng nghèo hơn. Độ chênh lệch giàu nghèo ngày càng nhân rộng thì đó là một vấn đề của vĩ mô. Trong thời gian vừa qua chúng ta có tình trạng đó.

Đây là vấn đề chúng ta phải cải thiện. Nếu chính sách không giải quyết được vấn đề này thì chắc chắn sẽ nảy sinh những vấn đề mâu thuẫn xã hội mà chúng ta không thể lường trước được những hậu quả có thể xảy ra.

Điển hình như xuất hiện mâu thuẫn trong nội bộ dân chúng. Sự bất bình đẳng dẫn đến sự bức xúc trong dân chúng và những người không có thu nhập, cuộc sống không đảm bảo, không có nghề nghiệp thì sa vào tội phạm ngày càng nhiều. Tất cả những chuyện đó là hệ quả tất yếu của việc chênh lệch giàu nghèo”.

Minh Thái

http://baodatviet.vn/kinh-te/dai-gia/nghich-ly-vn-nguoi-sieu-giau-bung-no-ho-ngheo-gia-tang-3346751/



Phần nhận xét hiển thị trên trang

Trump-Tập : "The Art of Deal" đấu với Binh thư Tôn Tử


Donald Trump và Tập Cận Bình dự dạ tiệc tại Đại lễ đường Nhân Dân ở Bắc Kinh ngày 09/11/2017.

Chuyến công du châu Á của tổng thống Mỹ Donald Trump được tất cả nhật báo Pháp quan tâm. La Croix chơi chữ « Hoàng đế Tập tiếp ông chủ Trump như một ông hoàng ». Le Figaro nhận xét « Bắc Triều Tiên là trung tâm cuộc đọ sức Trump-Tập ». Tương tự với Les Echos « Tại Trung Quốc, ông Trump tìm kiếm những nhượng bộ về thương mại và Bắc Triều Tiên ».
Binh pháp Tôn Tử đối đầu « The Art of Deal »

La Croix mô tả, chủ tịch Trung Quốc đã tiếp đón tổng thống Mỹ tại Tử Cấm Thành, xưa kia là cung điện của các hoàng đế Trung Hoa, có diện tích đến 720.000 mét vuông. Đây là cả một biểu tượng, trong khi mùa xuân năm ngoái ông Donald Trump tiếpTập Cận Bình tại dinh cơ riêng ở Mar-a-Lago rộng 5.000 mét vuông, tại tiểu bang Florida. Hoàng đế đỏ Tập Cận Bình, theo binh pháp Tôn Tử, hiểu rõ kẻ thù và biết cách làm cho ông ta lóa mắt, dẫn đến chiến thắng mà không phải động binh. Nhà tỉ phú Mỹ vốn tự hào với « Nghệ thuật thương lượng », dùng cách tiếp cận tình cảm, hết lời ca ngợi nhà lãnh đạo Trung Quốc vừa thắng lợi vẻ vang trong Đại hội Đảng.

Video bé Arabella Kushner, cháu ngoại tổng thống Trump hát bằng tiếng quan thoại, được chiếu trong bữa tiệc tối ở Đại lễ đường Nhân Dân, 09/11/2017.
Theo tường thuật của thông tín viên Les Echos, trong khi dùng trà, ông Trump đã rút chiếc máy tính bảng, đưa cho « ông bạn » Trung Quốc xem một video, trong đó cháu gái Arabella Kushner của ông hát và đọc một bài thơ bằng tiếng quan thoại. Ông Tập nhận xét những tiến bộ của cháu bé, bảy tháng sau cuộc gặp ở Florida. Rồi con người hét ra lửa ở Bắc Kinh trở thành hướng dẫn viên du lịch, đích thân dẫn tổng thống Mỹ và phu nhân tham quan Tử Cấm Thành, xem ca kịch truyền thống và dùng bữa tối.

Hai nhân vật quyền lực nhất thế giới, mỗi người có một cách riêng để khuyến dụ nhau. Donald Trump mong muốn có được sự hỗ trợ mạnh mẽ hơn của Trung Quốc, vốn chiếm đến 95% trao đổi thương mại với Bắc Triều Tiên, trong cuộc thập tự chinh của ông với Bình Nhưỡng. Nhưng tuy Bắc Kinh đã bỏ phiếu thông qua nghị quyết trừng phạt của Liên Hiệp Quốc, đối với Tập Cận Bình, không có chuyện làm cho chế độ Kim Jong Un bị lung lay, và tất nhiên không ủng hộ các đe dọa chiến tranh của ông Trump. Về chủ đề này, La Croix dự báo tất cả những lời ngon lẽ ngọt của Donald Trump sẽ không lay chuyển được Bắc Kinh. 

Tại Đại lễ đường Nhân Dân, Bắc Kinh 09/11/2017.
Le Figaro nói thêm, người Trung Quốc vốn rất gắt gao về nghi thức, vẫn phải « cầu nguyện » cho nguyên thủ Mỹ không đưa ra những tuyên bố nảy lửa, làm cho các lãnh đạo Bắc Kinh phải bối rối. Các viên chức Bắc Kinh lo lắng theo dõi những tin Twitter của ông Trump, mạng xã hội bị cấm đoán tại Trung Quốc, nhưng riêng tổng thống Mỹ thì có quyền « vượt tường lửa ».

Les Echos cũng nhận định, các nước châu Á cũng phần nào nhẹ nhõm. Thay vì tung ra những cú sốc mới gây nguy cơ xung đột, rốt cuộc ông Donald Trump đã đóng tốt vai một nhà lãnh đạo chín chắn, nghiêm túc theo những bài diễn văn mà các cố vấn đã soạn sẵn. Tại Tokyo, Seoul và Bắc Kinh và trên mạng Twitter, ông Trump chưa có vấp váp gì.

Về một hồ sơ gai góc khác là thương mại, tổng thống Mỹ với khoảng 30 chủ doanh nghiệp tháp tùng, rất muốn giảm bớt số thâm hụt khổng lồ trong trao đổi song phương, có thể lên đến 370 tỉ đô la trong năm nay. Theo hãng tin kinh tế Bloomberg, hai bên ký kết các thỏa thuận thương mại trị giá 250 tỉ đô la. La Croix cho rằng như vậy ông Trump đã được « dỗ dành », nhưng đến bao lâu ? Vòng công du châu Á của Donald Trump, cho đến nay rất ổn thỏa, rất có thể chỉ là bề ngoài, che giấu một chiến lược tương lai hiếu chiến hơn. 

Các doanh nhân Mỹ-Trung sau khi ký kết các bản ghi nhớ ngày 09/11/2017.
Xâm nhập thị trường cần hơn cán cân thương mại

Theo Les Echos, các nhà quan sát tỏ ra hoài nghi, không tin rằng các hợp đồng này có thể thực sự thay đổi thế trận. Phòng Thương mại Hoa Kỳ tại Trung Quốc cũng không lạc quan về những tiến triển trong việc mở cửa thị trường Hoa lục.

Trả lời phỏng vấn của nhật báo kinh tế Pháp, nhà nghiên cứu Hoàng Dục Xuyên (Yukon Huang) của Carnegie Endowment for International Peace tại Washington, cựu giám đốc phụ trách Trung Quốc của Ngân hàng Thế giới (WB), nhận định « Điều quan trọng thực sự không phải là thâm hụt thương mại Mỹ, mà là xâm nhập được thị trường Trung Quốc ».

Chuyên gia này cho biết, cán cân thương mại không phải là chỉ số tốt nhất để ấn định chính sách kinh tế. Một nước có thể bị thâm hụt thương mại lớn, nhưng tăng trưởng mạnh và thất nghiệp ít. Hoa Kỳ vẫn bị thâm hụt thương mại trước khi Trung Quốc trở thành cường quốc xuất khẩu. Hơn nữa, chú tâm vào chỉ số này chẳng có ý nghĩa gì trong thời buổi toàn cầu hóa chuỗi giá trị : các sản phẩm xuất khẩu được lắp ráp tại Trung Quốc từ các bộ phận do Hàn Quốc sản xuất chẳng hạn. Thâm thủng thương mại của Mỹ chủ yếu phản ánh một nền kinh tế tiêu thụ nhiều hơn là sản xuất ra.

iPhone, sản phẩm của Apple được lắp ráp tại Trung Quốc.
Theo ông Hoàng Dục Xuyên, việc ít hiểu biết về cơ chế kinh tế dẫn đến các quyết định chính trị sai lầm. Tổng thống Donald Trump không có đủ các cố vẫn kỹ trị giỏi, hoặc là có nhưng ông không chịu nghe họ. Tuy nhiên, dư luận Mỹ đứng về phía ông Trump, tin rằng Hoa Kỳ xuống dốc là do Trung Quốc giành mất việc làm. Hoa Kỳ vẫn là đại cường hàng đầu thế giới về kinh tế lẫn quân sự, nhưng công dân Mỹ không nhìn ra điều đó.

Về đầu tư trực tiếp nước ngoài (FDI), Hoa Kỳ là nhà đầu tư lớn nhất thế giới, nhưng chỉ có 2% tổng đầu tư của Mỹ là vào Trung Quốc. Quá ít, so với châu Âu. Hoa Kỳ chủ yếu tập trung vào nông sản thực phẩm, một số dịch vụ và công nghệ cao, không cần đầu tư nhiều vào người khổng lồ châu Á. Các chuỗi cửa hàng Starbuck và McDonald hiện diện khắp nơi ở Trung Quốc, nhưng thông qua nhượng quyền kinh doanh. Và tuy iPhone, iPad được sản xuất tại Trung Quốc nhưng Apple không đầu tư trực tiếp vào, mà qua các nhà thầu khác. Làm thế nào người Trung Quốc có thể mua nhiều hàng Mỹ hơn, trong khi họ đã sản xuất ra được nhiều loại hàng tiêu dùng, và nhập từ châu Âu các loại hàng cao cấp ?

Ông Hoàng Dục Xuyên cho rằng đôi bên có thể cùng có lợi nếu Bắc Kinh chịu mở cửa thêm lãnh vực dịch vụ (tài chính, y tế, giải trí…) cho các doanh nghiệp nước ngoài. Như vậy chẳng những việc làm ở Mỹ không bị đe dọa, mà còn tạo thêm công ăn việc làm cho cả hai phía. 

Kim Jong Un chỉ đạo về vũ khí nguyên tử, 03/09/2017.
Bắc Triều Tiên nắm được công nghệ nguyên tử nhờ Pakistan

Quay lại với hồ sơ Bắc Triều Tiên, thông tín viên Le Figaro tại New Delhi cho biết, « Pakistan là đối tác quyết định đối với dòng họ nhà Kim trong cuộc chạy đua nguyên tử ». Chế độ Bình Nhưỡng không thể tiến nhanh như vậy nếu Islamabad không cung cấp công nghệ làm giàu chất uranium.

Ngày 30/12/1993, nữ thủ tướng Pakistan Benazir Bhutto chính thức viếng thăm Bình Nhưỡng, với mục đích mua hỏa tiễn đạn đạo Nodong kèm theo chuyển giao công nghệ. Pakistan đang chạy đua vũ khí hạt nhân với Ấn Độ, muốn vượt qua đối thủ. Islamabad mua 210 triệu đô la tên lửa, và không giao công nghệ gì cho Bắc Triều Tiên. Mười lăm năm sau, nhà báo điều tra Shyam Bhatia trong một cuốn sách đã thuật lại một câu chuyện khác hẳn.

Trong một cuộc phỏng vấn năm 2003, Benazir Bhutto cho nhà báo Bhatia biết, trước khi đi Bình Nhưỡng, bà nhét đầy các túi áo măng-tô những CD-Rom chứa những thông tin về công nghệ làm giàu uranium, để trao cho chính quyền Bắc Triều Tiên. Vào thời đó, chương trình nguyên tử của Kim Il Sung đang tiến triển về hướng plutonium dùng cho mục đích quân sự, nhưng không biết làm giàu uranium, một kỹ thuật mà Pakistan nắm vững. 

Abdul Qadeer Khan, chuyên gia Pakistan đã chuyển giao công nghệ làm giàu uranium cho Bình Nhưỡng.
Chính quyền Pakistan luôn bác bỏ thông tin của nhà báo Shyam Bhatia. Nhưng cũng trong năm 2003, ông Robert Kelly, thanh tra của Cơ quan Năng lượng Nguyên tử Quốc tế (AIEA) đến Libya, nơi Kadhafi đã chấp nhận giải trừ hạt nhân. Ông phát hiện ra các vật liệu mà tiến sĩ Abdul Qadeer Khan - nhà khoa học Pakistan từng làm việc cho tập đoàn Hà Lan Urenco chuyên sản xuất máy ly tâm - bán cho Libya. 

Ông Kelly kể lại : « Tôi có trong tay kế hoạch sản xuất đầu đạn nguyên tử với tất cả hướng dẫn chi tiết. Ông Khan bán các máy ly tâm, và kế hoạch này được giao theo hợp đồng. Vào thời đó, ông ta cũng làm việc với Bắc Triều Tiên và tôi suy ra rằng Khan cũng giao hàng tương tự ».Thanh tra viên kết luận : « Không có công nghệ của Pakistan, chương trình nguyên tử của Bình Nhưỡng không thể tiến triển nhanh đến thế ».

Người dân Rumani biểu tình chống cải cách tư pháp có lợi cho tham nhũng.
Xã hội dân sự Rumani nhiều sáng kiến

Nhìn sang châu Âu, La Croix quan tâm đến việc « Tại Rumani, xã hội dân sự luôn trong tình trạng cảnh báo thường trực ». Gần 35.000 người vừa xuống đường phản đối dư luật cải cách tư pháp của chính phủ. Từ sau cuộc biểu tình rầm rộ mùa đông năm ngoái, phong trào xã hội dân sự đang lớn mạnh trên đất nước cộng sản cũ này.

Các nhà hoạt động muốn tạo áp lực chính trị, chú ý đến từng hành động nhỏ của các lãnh đạo. Họ còn vượt ra ngoài biên giới để cảnh báo về tình trạng đất nước, với các lá thư gởi cho nguyên thủ các nước Liên Hiệp Châu Âu và NATO. Các sáng kiến công dân nảy nở trên toàn quốc. Một trang web đóng góp tài chính ra đời từ tháng Ba, đã làm đầu mối giúp 880 mạnh thường quân đầu tư 26.000 euro vào một quỹ vì dân chủ. Tám dự án đã được hỗ trợ, chẳng hạn các lớp học dân chủ cung cấp những công cụ giáo dục công dân cho giáo viên, trong khi môn học này không có trong chương trình chính khóa.

Theo nhà chính trị học Cristian Parvulescu, hầu hết các nhà hoạt động là những người trẻ có học vấn thuộc tầng lớp trung lưu, sống ở thành thị, rất tích cực trên mạng xã hội. Nhưng phân nửa dân số còn lại sống ở nông thôn nghèo khó lại không mấy quan tâm. Xã hội dân sự Rumani còn một con đường dài trước mặt để có thể trở thành lực lượng đối lập thực sự.

Lần đầu tiên ghép được hầu như toàn bộ da

Paradise Papers với những nhân vật tên tuổi dính líu, nạn nghèo khó tăng lên, thâm hụt thương mại của nước Pháp, viện bảo tàng Louvre Abu Dhabi…đó là những đề tài được báo Pháp chú ý hôm nay.
Trên lãnh vực y tế, Le Figaro cho biết « Thành công trong việc ghép hầu như toàn bộ da cho một bé trai 7 tuổi ». Số da được ghép lấy từ các tế bào đã biến đổi gien của chính em bé này.

Bé trai người Syria tị nạn bị một chứng bệnh di truyền hiếm gặp, được đưa vào khoa phỏng của một bệnh viện Đức tháng 6/2015. Gien bệnh trong da khiến biểu bì bên ngoài không dính chặt vào các phần bên trong, khiến một cú sốc nhẹ, một vết trầy xước nhỏ cũng làm cho bệnh nhân bị tuột hẳn da, vi khuẩn tha hồ xâm nhập. Đó là lý do khiến trên 40% trẻ em bị bệnh này không sống qua tuổi thiếu niên. Khi nhập viện, da của bệnh nhân bị bong tróc đến 50% và hai loại virus nguy hiểm đã xâm nhập vào trong cơ thể.

Các bác sĩ Đức đã nhờ một ê-kíp nghiên cứu Ý nuôi cấy các tế bào da còn lành mạnh, chỉ khoảng 6 cm2, sau khi chỉnh sửa gien bệnh, cho đến khi đạt được lượng da đủ để ghép. Tám tháng sau ba cuộc giải phẫu ghép da, nay em bé đã bình phục. Đây là thành công đầu tiên trên thế giới, đã được tạp chí Nature công bố vào ngày 7/11 vừa qua.


Phần nhận xét hiển thị trên trang

6 giá trị của người dân Mỹ


https://baomai.blogspot.com/

1. Ca sĩ Madonna từng nhổ nước bọt vào mặt một bà cụ, lập tức tòa án Liên bang phán quyết cô phải bồi thường 5 triệu đô-la Mỹ cho bà lão.

Quan tòa nói, sở dĩ mức phạt nặng như vậy không phải bởi miếng nước bọt đó đã mang đến tổn thương lớn ngần nào cho bà cụ. Lý do là với những người có tiền như Madonna nếu chỉ phạt bồi thường 50 nghìn đô-la, lần sau cô ấy chắc chắn sẽ tái phạm. Có thể cô ấy cũng sẽ gây tổn thương cho hơn 10 người khác nữa.

2. Ở Mỹ, không có một hãng truyền thông nào thuộc về chính phủ. Bởi vì pháp luật nước Mỹ quy định, không thể lấy tiền của dân chúng để dát vàng cho mình mà lừa mị, mê hoặc dân chúng.

https://baomai.blogspot.com/

Kênh truyền thông duy nhất mà chính phủ Mỹ bỏ vốn làm chủ là đài phát thanh VOA của Mỹ, nhưng nó không được phép phát sóng trên đất Mỹ. Trong con mắt của người Mỹ, dư luận nên phải là tự do, nhiều nguồn, muôn hình muôn vẻ, thậm chí là mâu thuẫn lẫn nhau.

3. Nước Mỹ coi trẻ em là tài sản quý báu của quốc gia, trẻ em được pháp luật che chở cẩn thận. Nếu bạn không có tiền gửi con ở nhà trẻ, chính phủ sẽ chi trả, hoặc không có tiền mua sữa bột, chính phủ cũng sẽ chu cấp. Ngoài ra còn có nhiều chính sách đặc biệt trợ cấp cho phụ nữ mang thai, sản phụ thu nhập thấp và trẻ em chưa đến 5 tuổi.

Các gia đình thu nhập thấp có thể nhận được bữa cơm dinh dưỡng sáng và trưa miễn phí. Nếu bạn không có tiền thuê nhà, chính phủ sẽ chi trả, hơn nữa quy định trẻ nhỏ cần phải có phòng ngủ riêng. Ở nước Mỹ, bạn sẽ không bao giờ bắt gặp hình ảnh trẻ em đi xin ăn.

https://baomai.blogspot.com/

Có một bà mẹ mải mê bận rộn việc nhà, nhất thời không để ý trông con. Đứa con chẳng may ngã xuống bể bơi chết đuối. Trong lúc người mẹ đang đau khổ không thôi thì bất ngờ nhận được giấy triệu tập của tòa án.

Lý do mà tòa án đưa ra vô cùng đơn giản, bà đã không làm hết trách nhiệm của một người giám hộ nên sẽ phải đối mặt với việc bị tuyên án. Điều đó cũng giúp cảnh tỉnh ý thức chăm sóc con trẻ cho hàng triệu người mẹ khác.

Người Mỹ quan niệm, một đứa trẻ trước hết thuộc về bản thân nó. Đứa trẻ đó mang theo vô số quyền lợi sống vốn có trong xã hội này. Không kể là bản thân nó có ý thức được hay không, không kể là nó có thể lớn lên thành người hay không, xã hội này có tầng tầng pháp luật để bảo vệ nó.

4. Ở nước Mỹ, người dân có bệnh thì bệnh viện cần phải điều trị trước, sau đó mới gửi hóa đơn viện phí đến nhà bệnh nhân. Nếu bạn không gánh nổi khoản tiền trị liệu thì các tổ chức từ thiện hoặc chính phủ sẽ ‘ra mặt’ giải quyết.

https://baomai.blogspot.com/

Trong trường hợp người nghèo khó chỉ vì không có tiền chi trả viện phí mà bệnh viện ngưng điều trị thì những người có liên quan sẽ bị chất vấn và nhận chế tài của pháp luật.

5. Trong chiến tranh vùng Vịnh lần thứ hai (nổ ra vào tháng 3/2003), quân Mỹ huy động lực lượng quân sự lớn mạnh tấn công tầm xa trong sa mạc. Quân đội của nhà độc tài Saddam Hussein binh bại như núi đổ, nhếch nhác bỏ chạy. Lúc này, trong cát bụi mịt trời, một chiếc xe vận tải của quân Mỹ mất phương hướng, lạc vào trận địa của quân địch.

Người lái xe là một nữ quân nhân tên Lira, bị thương và bị địch bắt giữ làm con tin để uy hiếp quân Mỹ. Cô bị nhốt ở một nơi hẻo lánh bí mật và bị canh giữ sát sao. Vì để cứu Lira, quân Mỹ đã huy động đội đột kích Hải Báo tấn công mãnh liệt khiến quân địch mất phương hướng, hoảng loạn tan vỡ.

https://baomai.blogspot.com/

Chỉ trong thời gian mấy phút, quân Mỹ đã giải cứu thành công Lira. Cô nhanh chóng được đưa về hậu phương điều trị. Chiến tranh kết thúc, Lira cùng với hai binh sĩ Mỹ từng bị bắt giữ khác trở về quê nhà và được chào đón như những người anh hùng.

6. Điều được giảng trong “Tuyên ngôn độc lập” của Mỹ không phải là quần thể, quốc gia, thậm chí không hề giảng đến dân chủ. Điều được giảng là 3 quyền lợi lớn: quyền sống, quyền được tự do và mưu cầu hạnh phúc. Ba quyền lợi này đều là quyền lợi của cá nhân, không phải là quyền lợi của quần thể hay quốc gia.

P/s...: Những quyền lợi này có được ngay từ khi công dân Mỹ vừa mới sinh ra, chứ không phải do ai ban tặng. Mặt khác, những quyền lợi này có thể bảo vệ cá nhân, khiến họ không phải chịu đựng sự xâm hại của bất cứ ai. Chỉ có kiến lập trên cơ sở quyền lợi cá nhân, mọi người mới có thể có được một xã hội tự do chính nghĩa, tôn nghiêm và bình đẳng .

https://baomai.blogspot.com/


Phần nhận xét hiển thị trên trang

Ở VN ai sợ mạng xã hội?

Có thể chỉ ra hẳn một tầng lớp, có thể lấy ông Nguyễn Thanh Hải, Cục trưởng Cục An toàn thông tin (Bộ Thông tin và Truyền thông làm ví dụ, ông không dùng mạng xã hội Facebook hay Zalo, Viber... “vì bởi tham gia vào mạng xã hội sẽ mất thời gian, đau đầu về những chuyện phải theo dõi xem ai có chọc ngoáy, nói xấu, bình phẩm mình trên mạng không rồi việc các comment của người này, người khác...”.

Hehe. Ông này làm nghề tư vấn về an toàn tình dục nhưng biện pháp duy nhất ông khuyên mọi người là nên... tự sướng như ông. Tự sướng thì sẽ an toàn!
Và vì sao ông ta sợ "chọc ngoáy, nói xấu, bình phẩm mình"? Cái này mới là vấn đề.
Tầng lớp mà mình nói đến họ không sợ đếch gì hết, họ có sử dụng mạng, email thì đã có nội bộ sao mà sợ lộ bí mật quốc gia?
Vậy thì sợ là sợ cái gì?
Sợ dùng mạng xã hội làm... cách mạng chăng?
Còn lâu.
Làm cách mạng cần hội đủ 3 yếu tố: Một là, phải có tư tưởng (cương lĩnh) thuyết phục. Hai là, phải có lực lượng: Ba là, phải có tiềm lực kinh tế. Cả ba thứ đó thì cái bọn ngồi trong phòng, nhìn lên tường, chém bằng bàn phím không có lấy một xu đi đò thì cách với mệnh cái gì?
Vả lại, thời buổi này, người ta nhận ra và loại trừ hết. Cứ nhìn cái bọn ở nước ngoài chống cộng lãi nhãi đi lại mấy quan điểm cũ rích bây giờ đâu còn đất sống? Ha.
Nói thật, họ chỉ sợ mỗi một điều thôi.
Đó là mạng xã hội là nơi giám sát họ. Mọi lời nói, mọi hành động, mọi việc làm... đều bị người dùng mạng xã hội phơi bày ra.
Họ sợ lộ biệt phủ, lâu đài, sợ lộ tài khoản ở Thụy Sỹ, lộ nhà ở Mỹ, Canada... sợ lộ bồ nhí, con riêng...
Đặc biệt sợ lộ cái... ngu.
Thế thôi.

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Đệ nhất phu nhân Mỹ không đến thăm Việt Nam với chồng



Tổng thống Hoa Kỳ Donald Trump nắm tay đệ nhất phu nhân Melania Trump 
ở Tử Cấm Thành tại Bắc Kinh hôm 8/11/2017. 
 


RFA
2017-11-08

Đệ nhất phu nhân Hoa Kỳ Melania Trump kết thúc chuyến thăm Châu Á cùng tổng thống Donald Trump tại Trung Quốc. Như thế bà Melania Trump sẽ không đến thăm Việt Nam cùng phu quân.

Hãng tin CNN loan tin vừa nêu vào ngày 8 tháng 11. Theo đó thì Trung Quốc là chặng dừng thứ ba và cũng là chặng cuối của bà Melania Trump dịp này, còn tổng thống Donald Trump sẽ tiếp tục chuyến công du đến Việt Nam và Philippines trong những ngày sắp tới.

Tại ba nước Nhật Bản, Hàn Quốc và Trung Quốc, đệ nhất phu nhân Melania Trump dành phần nhiều thời gian gặp gỡ và chia sẻ cùng các vị đê nhất phu nhân chủ nhà về những đặc trưng văn hóa bản xứ.

Ở Xứ Phù Tang, đệ nhất phu nhân Melania Trump tìm hiểu về lịch sử ngọc trai cùng bà Akie Abe, vợ thủ tướng Shinzo Abe. Hai bà cùng tham gia lớp học viết thư pháp của học sinh lớp 4.

Khi sang Hàn Quốc, bà Melania Trump dự buổi uống trà truyền thống cùng đệ nhất phu nhân Kim Jung-sook cũng như gặp gỡ một số học sinh địa phương.

Khi đáp xuống Bắc Kinh, vợ chồng Tổng thống Donald Trump được vợ chồng Chủ tịch Tập Cận Bình đưa đi tham quan Tử Cấm Thành. Ngoài những hoạt động tham gia cùng tổng thống Donald Trump tại Bắc Kinh, đệ nhất phu nhân Melania Trump vào ngày 10 tháng 11 sẽ đi thăm Vạn Lý Trường Thành, thăm một sở thú và tiếp xúc với gấu trúc. Sau đó bà Melania Trump rời Hoa Lục về lại nước Mỹ.

Vừa qua, vào ngày 26 tháng 10, cháu Nguyễn Bảo Nguyên, con gái của blogger Mẹ Nấm- Nguyễn Ngọc Như Quỳnh viết thư ngỏ gửi đệ nhất phu nhân Melania Trump về trường hợp bị ở tù của mẹ cháu.

Trong bức thư, cháu Nguyễn Bảo Nguyên nói rõ đó là bức thứ tư cháu gửi cho bà Melania Trump nhờ giúp đỡ để gia đình được đoàn tụ; tức can thiệp Hà Nội trả tự do cho blogger Mẹ Nấm.

Vào tháng 3 vừa qua, đệ nhất phu nhân Melania Trump thay mặt Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ trao giải ‘Người phụ nữ Quốc tế can đảm’ cho blogger Mẹ Nấm- Nguyễn Ngọc Như Quỳnh.

Blogger Mẹ Nấm- Nguyễn Ngọc Như Quỳnh hiện phải thụ án 10 năm tù giam với cáo buộc mà Hà Nội gán cho là ‘tuyên truyền chống Nhà Nước theo điều 88 Bộ Luật Hình Sự Việt Nam’.

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Nhà 34 Hoàng Diệu: ÔNG ĐỖ MƯỜI KÝ 2 CÔNG VĂN NGƯỢC NHAU





(Cựu Tổng biên tập báo Thanh Niên) 

Trong trường hợp này , nói đường nào chúng ta cũng đều có tội cả. Tôi nhớ khi ra Hànội, xây dựng toà soạn Thanh Niên ở ngoài đó, gặp Xuân Hà, con dâu của Cụ bà Trịnh Văn Bô làm kế toán trưởng cho Thanh niên và thường xuyên tiếp xúc với anh Chính chồng cô, tôi đã không tự giải thích được trường hợp mượn nhà này rồi.

TẠI SAO là một từ khó lý giải nhất đối với tôi trong trường hợp này. Mượn thì phải trả và mượn của ân nhân trong lúc mình nghìn cân treo sợi tóc thì sự nhớ ơn và biết ơn đó phải được ghi nhận gấp nghìn lần hơn vậy mới phải đạo chứ?

Báo Thanh niên cũng đã can thiệp rất nhiều cửa. Đều vô vọng.

Năm 1990, anh Quốc Phong và Triệu Phong đã viết một bài về vụ mượn nhà này, và khẩn thiết yêu cầu có trả lời. Năm 1998, khi Thế Thịnh, vừa từ Quảng Bình về toà soạn Hànội. Ban biên tập cũng đề nghị viết một bài khẩn thiết về căn nhà cụ Bô. Cũng không thế nào tìm được hồi đáp về việc trả căn nhà 34 Hoàng Diệu của cụ Bô.

Lần đó, hồi đáp tích cực nhất cũng chỉ từ phía bạn đọc: 19,4 ki-lô-gam thư gởi về bày tỏ ủng hộ phải trả lại căn nhà mà chủ nhân của nó, người có công và tấm lòng vô điều kiện với cuộc cách mạng non trẻ của Việt nam bằng cách hiến tặng 5147lượng vàng và cho mượn căn nhà của mình để phục vụ cho đất nước và cách mạng, trước ngày lễ độc lập vào ngày 2-9-1945.

Thủ phạm chính là do ta mê tín đi vào cải tạo công thương và tư bản tư doanh. Khi đã xác định đối tượng cải tạo rồi thì lại đẻ ra nỗi sợ trả nhà cho người này, không trả cho người khác sợ khó xử.

Sợ khó xử đến mức, quên cả ân nhân rất đặc biệt và ân nhân sống còn của mình!

May cho báo Thanh niên sau bài viết của Nguyễn Thế Thịnh là: bên Quốc phòng họ đưa một qua một công văn có bút phê của ông Đỗ Mười, bản lần đầu là không đồng ý trả lại căn nhà này cho bà Trịnh văn Bô. Nhưng lập tức chúng tôi có đừợc bản công văn sau đó cũng bút phê ông Đỗ Mười lại ký đồng ý trả. Nên lãnh đạo báo Thanh Niên lúc đó thoát được án kỷ luật vì cho in bài báo này.

Phần nhận xét hiển thị trên trang