Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Thứ Hai, 6 tháng 11, 2017

Tin buồn: CỤ BÀ TRỊNH VĂN BÔ TỪ TRẦN Ở TUỔI ĐẠI THỌ 104



Quoc Phong 

TƯỢNG ĐÀI KINH DOANH TƠ LỤA ĐÍCH THỰC 
CỦA VIỆT NAM ĐÃ RA ĐI ...

Nhà tư sản dân tộc yêu nước Trịnh Văn Bô- Hoàng Thị Minh Hồ là người đã bí mật nhận lời với Cách mạng đón Chủ tịch Hồ Chí Minh từ chiến khu về ở tư gia họ, số 48 Phố Hàng Ngang, Hà Nội để lãnh đạo dân tộc giành Độc lập. Đây cũng là ngôi nhà để cụ Hồ soạn thảo Tuyên ngôn độc lập thành lập nhà nước Việt Nam dân chủ cộng hoà 1945. 

Cụ bà Hoàng Thị Minh Hồ vừa ra đi hồi 23g 20 phút ngày 5/11 khi đã 104 tuổi. Đây có thể coi là một hình mẫu doanh nhân Việt Nam tiêu biểu, đã giỏi làm ăn lại có đạo đức, thương người và luôn biết hy sinh, một lòng một dạ phụng sự nền độc lập, tự do của dân tộc.

Cụ đã hiến 5.147 lượng vàng cho cách mạng lúc Tổng khởi nghĩa Tháng Tám vừa thành công được ít ngày và tiếp đó trong cuộc kháng chiến chống Thực dân Pháp của dân tộc. 

Đó là chưa kể , gia đình cụ đã hiến cho nhà nước ngôi nhà 48 Hàng Ngang, điện tích đất cả ngàn mét vuông, trị giá cả trăm tỷ đồng để làm di tích Cách mạng. 

Chuyện nay nghe lại, chắc nhiều người cứ nghĩ là không tưởng . Ấy thế mà là thật đó ! 

Một nén hương để tưởng nhớ và biết ơn gia đình nhà tư sản yêu nước Trịnh Văn Bô - Hoàng Thị Minh Hồ !
 ___________________

GIAN NAN, 
CHUYỆN GIA ĐÌNH ÔNG BÀ TRỊNH VĂN BÔ ĐI ĐÒI NHÀ 
Ảnh: Vợ chồng ông Trịnh Văn Bô, bà Hoàng Thị Minh Hồ thời trẻ

DOANH NHÂN TRỊNH VĂN BÔ GÓP CHO VIỆT MINH
HƠN 5000 LƯỢNG VÀNG


Cụ Trịnh Văn Bô (1914 - 1988) là hậu duệ đời thứ 9 của An Đô Vương Trịnh Cương, hậu duệ đời thứ 16 của Minh Khang Thái Vương Trịnh Kiểm.

Chính nhờ người cha đã gây dựng cơ sở kinh doanh để đến đời cụ Trịnh Văn Bô và người vợ là bà Hoàng Thị Minh Hồ mà thương hiệu vải Phúc Lợi là một trong những doanh nhân nổi tiếng đất Hà thành những năm đầu thế kỷ 20.

Gia đình Trịnh Văn Bô là gia đình giàu có bậc nhất Hà Nội, hay tài trợ cho các hoạt động xã hội và từ thiện. Nhưng khi đã tiếp xúc được với cách mạng, gia đình đã mang tiền bạc giúp đỡ tổ chức Việt Minh ngay trong thời kỳ thực dân và phát xít còn đang thẳng tay khủng bố những người ủng hộ Việt Minh, ông bà Bô trở thành thành viên của Mặt trận Việt Minh vào ngày 14/11/1944.

Nhà "tài trợ" cho chính quyền cách mạng non trẻ.

Tổng bí thư Trường Chinh thấy căn nhà 48 Hàng Ngang của ông bà Trịnh Văn Bô là một địa điểm an toàn, bí mật nên đã đón Hồ Chủ tịch về. Cụ Hồ về ngày 24.8.1945 và ở lại cho đến 27/9. Mặc dù còn nhiều khó khăn, mua 3 đồng 1 tạ gạo, ăn cơm tính bằng xu nhưng trong khoảng thời gian Bác Hồ về nhà ở, gia đình cụ Trịnh Văn Bô nhiều lần ủng hộ từ tiền ăn uống đến việc tiếp đoàn đại biểu người Pháp, khách Trung Quốc rồi Nhật. Trong suốt thời gian ở tại ngôi nhà này cho đến ngày ra mắt Lễ tuyên ngôn Độc lập vào 2/9/1945, Bác Hồ cùng 14 cán bộ đã được gia đình ông bà Trịnh Văn Bô đài thọ toàn bộ mọi chi phí ăn mặc, đi lại.

Sau Cách mạng Tháng 8, ông Trịnh Văn Bô được mời ra làm ủy viên thường trực ủy ban hành chính Hà Nội. Vợ ông bà Hoàng Thị Minh Hồ được ông Khuất Duy Tiến, phó chủ tịch TP. Hà Nội tiến cử vào Ban vận động Quỹ Độc lập. Ngoài việc đích thân đóng góp tổng số 5.147 lượng vàng, ông bà còn nghĩ ra nhiều cách để có thể kêu gọi được sự ủng hộ của các gia đình tư sản khác cho cách mạng.

"Khi tiêu tiền cho bản thân thì bố mẹ tôi tiết kiệm từng đồng, từng hào, từng xu, không bao giờ tiêu theo kiểu vứt đồng tiền đi. Nhưng lúc cách mạng cần, bố tôi sẵn sàng mang tài sản vất vả cả đời để ủng hộ cách mạng mà không cầu danh vọng", ông Lương tâm sự.

Sau khi Pháp tái chiếm Đông Dương, gia đình họ Trịnh tiếp tục một lòng theo cách mạng. Cụ Trịnh Văn Bô tham gia công tác trong Chính phủ kháng chiến tại Việt Bắc trong khi gia đình tản cư lên Cao Bằng, bà Bô cuốc đất trồng khoai, đến năm 1955, gia đình ông mới trở về Hà Nội.

Gian nan đòi nhà

Trước cách mạng gia đình ông Trịnh Văn Bô sở hữu nhiều tài sản như biệt thự nổi tiếng 48 Hàng Ngang và nhiều dinh thự khác như 34 Hoàng Diệu, 24 Nguyễn Gia Thiều, 56-58 Tràng Tiền.

Năm 1954 từ nơi tản cư trở về, gia đình ông Trịnh Văn Bô đã không còn một căn nhà nào để ở, toàn bộ biệt thự, cửa hàng đều đã bị các cơ quan nhà nước sử dụng hoặc chia cho cán bộ nhân viên ở. Lúc đầu, Nhà nước “mượn” sau tự làm giấy nói gia đình xin hiến, nhưng cụ bà Trịnh Văn Bô bảo: “Tôi không ký”. Ông bà tiếp tục xoay xở và bán dần đồ đạc để nuôi sống gia đình.

Ngày tiếp quản Thủ đô năm 1954 ông bà Trịnh Văn Bô làm giấy cho thiếu tướng Hoàng Văn Thái mượn ngôi nhà 34 Hoàng Diệu diện tích 3000m2 với thời hạn 2 năm ( 1954-1956), nhưng ông Hoàng Văn Thái ở đến khi mất (năm 1986), Bộ Quốc phòng xây nhà cho các tướng lĩnh cao cấp tại Liễu Giai rất rộng rãi, khang trang. Gia đình tướng Hoàng Văn Thái được chuyển về Liễu Giai.

Tháng 10/1987, cố vấn Trường Chinh có mời ông Trịnh Văn Bô (ông Trịnh Văn Bô mất năm 1988) và bà Hoàng Thị Minh Hồ lên gặp, hai ông bà nhân cuộc gặp thân mật này đã ngỏ ý cho phép gia đình được trở về sống tại 34 Hoàng Diệu vì gia đình ông bà hiện đông các con, cháu, chắt. Cả bốn thế hệ cùng ở trong một ngôi nhà ở phố Nguyễn Gia Thiều.

Ngày 1/6/1989, Chủ tịch Hội đồng Bộ trưởng Đỗ Mười phê chuẩn việc trả lại nhà 34 Hoàng Diệu cho ông bà Trịnh Văn Bô. Ngày 10/7/1990, Chủ tịch Quốc hội Lê Quang Đạo cũng có ý kiến nhất trí việc trả nhà cho bà Bô.

Nhưng mãi đến năm 1993, gia đình bà Bô vẫn chưa nhận được nhà. Cuối năm 1993, Thủ tướng Võ Văn Kiệt giao cho Phó Thủ tướng Phan Văn Khải ký quyết định trả nhà 34 Hoàng Diệu cho bà Bô.

Ngày 24/10/1994, có hẳn một cuộc họp giữa Bộ Quốc phòng, UBND thành phố Hà Nội và Sở Nhà đất thành phố Hà Nội quyết định trả nhà cho bà Bô. Thế mà gia đình bà Trịnh Văn Bô vẫn không nhận được nhà!?

Thời điểm ấy, nhiều phóng viên khi nhận được đơn thư của bà quả phụ Trịnh Văn Bô đã bức xúc trước điều kỳ quặc đến khó hiểu, rằng từng ấy cá nhân và cơ quan có trách nhiệm đã quyết định việc trả nhà 34 Hoàng Diệu cho gia đình bà Bô với ngần ấy chữ ký đầy quyền lực mà bà vẫn chưa có giấy tờ hợp pháp được đến ở nhà 34 Hoàng Diệu!

Chính quyền mượn 2 năm nhưng đến 40 năm sau không chịu trả, trong khi đó gia đình ông bà Trịnh Văn Bô cả bốn thế hệ cùng ở chật chội trong một ngôi nhà. Gia đình phải viết đơn xin gửi khắp nơi, từ các cấp lãnh đạo cao nhất đến báo chí…, Chính quyền quyết định trả nhưng mãi 9 năm, phải 9 năm, bằng độ dài thời gian của cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp, gia đình bà quả phụ Trịnh Văn Bô mới được trở về ngôi nhà cũ của mình ở 34 Hoàng Diệu, với những giấy tờ về bằng khoán điền thổ của ngôi nhà mà gia đình bà đã mua từ trước cách mạng.

Và như nhiều người biết, để vào được chính ngôi nhà của mình sau gần 10 năm dằng dặc chầu chực xin xỏ các cấp lãnh đạo, một việc mạo hiểm và vô tiền khoáng hậu đã diễn ra. Một người con trai nửa đêm đã cõng mẹ già 90 tuổi vượt rào bí mật đột nhập vào chính nhà mình ở 34 Hoàng Diệu.

...Một số tòa báo ngay tinh mơ hôm sau, ngày 10/10/2003 lập tức nhận được tin đến 34 Hoàng Diệu có vụ nhảy dù chiếm nhà bất hợp pháp!

Đến nơi thấy cụ bà Trịnh Văn Bô, cái can chống hờ đỡ một bên người, mái tóc cước rung rinh trong nắng sớm cười hiền hậu giọng sang sảng: “Nào, mời các nhà báo lên nhà uống nước...”.

Các nhà báo có mặt bữa đó đều phát hoảng. Hóa ra, người nhảy dù là bà cụ Bô mà bao nhiêu năm họ đã quá quen mặt! Mọi người tíu tít theo chân cụ lên nhà chuyện vãn một hồi rồi giải tán...

Những tờ giấy có những chữ ký cùng các dấu mộc đầy quyền lực đã kể ở trên ghi rất rõ cái việc hợp pháp của cụ ở nhà 34 Hoàng Diệu này. Nhà cụ thì cụ cứ việc ở.

Nguồn: http://www.tienphong.vn/…/hau-chuyen-nguoi-hien-hon-5-ngan-…
http://phunuonline.com.vn/…/nha-48-hang-ngang-va-nguoi-hie…/

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Người Việt nam điều hành đóng tàu sân bay hiện đại nhất của Mỹ

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Thế giới đánh giá về APEC 2017 và chuyến thăm của Tổng thống Trump

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Lo lắng facebook, google rút khỏi Việt Nam?



LẠI CƯỜNG

(GDVN) - Những người sử dụng internet gần đây lo ngại về việc những ông lớn về internet sẽ rút khỏi Việt Nam, người dùng sẽ bị ảnh hưởng. Thực tế có thật sự đáng lo?

Mới đây, Phòng thương mại và công nghiệp Việt Nam đã có văn bản gửi Ủy ban Quốc phòng và An ninh của Quốc hội, trong đó phản ứng phản ứng về "Khoản 4 Điều 34 trong Dự thảo Luật An ninh mạng" yêu cầu doanh nghiệp nước ngoài khi cung cấp dịch vụ viễn thông, internet tại Việt Nam đặt cơ quan đại diện, máy chủ quản lý dữ liệu người sử dụng tại Việt Nam.

Trong văn bản góp ý, Phòng thương mại và Công nghiệp Việt Nam cho rằng, điều kiện này hiện trái với các cam kết quốc tế mà Việt Nam tham gia như Tổ chức Thương mại Thế giới (WTO) hay Hiệp định Thương mại tự do Việt Nam – EU (EVFTA).

Nếu quy định này là bắt buộc thì doanh nghiệp sẽ phải đầu tư hệ thống máy chủ khổng lồ tại Việt Nam mới có thể được kinh doanh.

Chứng minh cho góp ý này, Phòng Thương mại và Công nghiệp Việt Nam đã trích dẫn quy định quy định tại Khoản 4 Điều 34 của Dự thảo Luật An ninh mạng: “Các doanh nghiệp nước ngoài khi cung cấp dịch vụ viễn thông, internet tại Việt Nam phải tuân thủ pháp luật, tôn trọng chủ quyền, lợi ích, an ninh quốc gia Việt Nam; có giấy phép hoạt động, đặt cơ quan đại diện, máy chủ quản lý dữ liệu người sử dụng Việt Nam trên lãnh thổ nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam…”.

Phòng Thương mại và Công nghiệp Việt Nam cho rằng nếu dự thảo được thông qua, viễn cảnh về việc Google, Facebook, những ông lớn về internet sẽ rút khỏi Việt Nam.

Đây cũng là lo ngại của không ít người dùng Việt khi số lượng người dùng mạng xã hội, internet tại Việt Nam ngày càng gia tăng.

Chia sẻ với phóng viên Báo điện tử Giáo dục Việt Nam về câu chuyện quy định trong dự thảo Luật An ninh mạng, Tiến sĩ-luật sư Vũ Văn Tính - Giám đốc Công Ty Luật Trách nhiệm Hữu hạn LT& Cộng sự cho rằng lo ngại như vậy là quá thừa.

Ông Tính đặt ra vấn đề: Trên thực tế, tới thời điểm này, Google và Facebook cũng đã mở văn phòng đại diện tại Việt Nam đâu mà “rút”?

Và chưa cần mở văn phòng đại diện, mà họ đã hoạt động “rần rần” bởi loại dịch vụ họ cung cấp là xuyên biên giới trên nền Internet. Do đó, nói họ sẽ rút khỏi Việt Nam là rất thừa.

Bên cạnh đó, nói về Khoản 4 Điều 34 của Dự thảo Luật An ninh mạng mà Phòng thương Mại và Công nghiệp Việt Nam đề cập, với tư cách là tiến sĩ nghiên cứu tại Pháp, ông Tính cho rằng điều luật này là rất cần thiết để hoạt động trên mạng xã hội được đúng hướng hơn.

Theo ông Tính: “Việc an toàn thông tin, an ninh quốc gia phải được đặt lên hàng đầu, do đó điều luật này là hoàn toàn phù hợp trong tình hình phát triển.

Không thể nói mạng xã hội là thế giới thích làm gì thì làm được.

Việc Facebook và Google hoạt động trên lãnh thổ Việt Nam, phải tuân thủ theo pháp luật Việt Nam là hoàn toàn chính xác.

"Nếu việc dùng mạng xã hội một cách thiếu kiểm soát, rất dễ biến thành công cụ lợi dụng bôi nhọ người khác.

Những thông tin bịa đặt, lừa đảo, văn hóa phẩm đồi trụy tràn lan đầy trên các mạng xã hội như vậy không thể không kiểm soát được”, ông Tính nói.

Vị luật sư này khẳng định: “Các nước phương Tây đã áp dụng những biện pháp như vậy đối với các mạng xã hội lâu rồi. Việt Nam mới áp dụng như vậy là muộn so với họ.

Trước kia, Đức đã từng phạt facebook vì vi phạm pháp luật của họ hay Google đã phải nộp phạt mức trần vì vi phạm luật pháp nước này".

Sau những sự việc như vậy, các ông lớn này buộc phải điều chỉnh để phù hợp với luật pháp nước sở tại. Không thể nói vì họ quá lớn mà họ rút khỏi Việt Nam là chúng ta phải chỉnh luật phù hợp với họ được.

Bên cạnh đó, ông Tính cho rằng việc nếu những ông lớn này kinh doanh cung cấp nền tảng tại Việt Nam thì việc bắt họ phải đặt máy chủ ở Việt Nam là cần thiết vì nếu họ vi phạm pháp luật Việt Nam thì mới có thể điều chỉnh được.

“Họ đặt máy chủ tại Mỹ mà vi phạm pháp luật Việt Nam thì ta điều chỉnh thế nào?”, ông Tính đặt câu hỏi.

Theo khảo sát của Công ty Vinalink, năm 2015, Facebook dẫn đầu về doanh thu quảng cáo trực tuyến tại thị trường Việt Nam với 3.000 tỉ đồng, Google thu 2.200 tỉ đồng; phần còn lại thuộc về các doanh nghiệp Việt với khoảng 1.900 tỉ đồng nhưng trong đó có những doanh nghiệp có vốn FDI, hoặc 100% vốn FDI.

Với “chiếc bánh” họ luôn chiếm tỉ lệ từ trên 70% đến trên 80% doanh thu, mà không phải đầu tư mất gì nhiều, cũng như không phải thực hiện nghĩa vụ thuế (trừ thuế nhà thầu 10% do các đại lí đóng thay), thì liệu Google hay Facebook có dễ dàng từ bỏ “phần bánh” béo bở của mình?


Phần nhận xét hiển thị trên trang

Chiến thuật thời nay phải là “một đòn … chết tươi”


>> Lo lắng facebook, google rút khỏi Việt Nam
>> Rúng động 11 hoàng tử, 14 bộ trưởng Arab Saudi bị bắt vì tham nhũng


XUÂN DƯƠNG
(GDVN) - Nhân từ với kẻ thù của đất nước, dân tộc là tàn nhẫn với dân, với nước.

Trong "Bình Ngô đại cáo", cụ Nguyễn Trãi viết: “Đánh một trận, sạch không kình ngạc. Đánh hai trận, tan tác chim muông…”.

“Đánh” ở đây là đánh bọn xâm lược phương Bắc mà cha ông ta thời nhà Lê gọi là “giặc Ngô” (giặc Minh).

Ghét cay ghét đắng bọn “giặc Ngô’ khiến dân gian xuất hiện những câu thành ngữ như “Thằng Ngô, con đĩ” hoặc “Giặc bên Ngô không bằng bà cô bên chồng”,…

Tuy nhiên nếu nghiền ngẫm kỹ sẽ thấy cụ Nguyễn Trãi nói đánh giặc Ngô để đất nước “sạch không kình ngạc”, đánh cho “tan tác chim muông” chứ không phải là đánh “chết tươi” kẻ thù xâm lược.

Trong bài thơ chúc Tết cuối cùng gửi đồng bào chiến sĩ cả nước năm 1969, Cụ Hồ Chí Minh viết “Đánh cho Mỹ cút, đánh cho Ngụy nhào”. Tư tưởng của Cụ Hồ cũng là theo cái mạch ý của tiền nhân mà mọi người Việt luôn ghi nhớ.

Gặp gỡ cử tri sau Hội nghị Trung ương 6 khóa 12, đề cập đến cuộc chiến chống tham nhũng, lãng phí, chống lợi ích nhóm, Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng nói:

“Phương châm là không phải đánh cho một đòn “chết tươi” … Trước nói đánh từ vai đánh xuống, nhưng bây giờ đánh trên đầu rất mạnh, các tỉnh cũng phải làm mạnh đi, ở trên làm mà dưới không làm là địa phương mất uy tín”. [1]

Có thể thấy cách thức mà Trung ương và Tổng Bí thư đang tiến hành nhằm mục đích đầu tiên là làm cho trong Đảng, tiếp đó là bộ máy công quyền “sạch không kình ngạc” chứ không nhất thiết phải là “tan tác chim muông”.

Người dân rất mong muốn Đảng, Nhà nước dọn sạch bọn quan tham, bọn nhũng nhiễu, bức hại dân lành, mong muốn một đất nước đúng với tiêu chí “Dân giàu, nước mạnh, công bằng, dân chủ, văn minh” chứ không phải một đất nước với xã hội văn hóa, đạo đức xuống cấp, tệ nạn xã hội tràn lan, môi trường sống bị ô nhiễm nghiêm trọng, không phải một đội ngũ khá đông đảo quan chức bộ ngành, địa phương “nói cái gì cũng hay, làm cái gì cũng dở”.

Người viết cho rằng, tại thời điểm này Tổng Bí thư đã khá nương nhẹ khi cho rằng: “Ở trên làm mà dưới không làm là địa phương mất uy tín”.

Tham nhũng, lãng phí, thoái hóa, biến chất là giặc nội xâm và sự gây hại của họ chẳng khác gì “giặc Ngô”.

Thế nên không đánh cho “sạch không kình ngạc” mà chỉ đánh vào “uy tín” liệu họ có run sợ?

Thực tế cho thấy có người chẳng cần gì “uy tín” miễn là có “uy quyền”.

Nếu coi trọng uy tín, coi trọng danh dự, nguyên Chủ tịch Uỷ ban nhân dân tỉnh Gia Lai đã chẳng “chí phèo” đến mức tuyên bố: “Tôi về hưu rồi, muốn xử ra sao thì xử”.

Lịch sử cho thấy chỉ với 12 sứ quân, đất nước đã loạn lạc, muôn dân lầm than oán hận.

Các sứ quân này mới chỉ là các lãnh chúa một vùng, không phải vương hầu hay vua chúa.

Nếu đất nước có vài chục sứ quân ở địa phương, lại thêm hàng chục sứ quân các bộ, ngành, nếu mỗi sứ quân lại là “vua con” chứ không phải lãnh chúa thì tương lai đất nước, dân tộc sẽ thế nào?

Sẽ là sai lầm nếu chỉ chú ý đến các “vua con” ở địa phương mà quên “vua con” tại các bộ, ban, ngành.

Các ngành Công thương, Ngân hàng, Dầu khí bị lũng đoạn trong nhiều năm, điển hình là đại án OceanBank, là hơn chục dự án nghìn tỷ có nguy cơ đắp chiếu là do con người hay do thể chế?

Tại sao chữa bệnh cứu người lại tồn tại việc nhập lậu thuốc chữa bệnh và giá thuốc cao so với thu nhập của người dân?

Tại sao ngành Giáo dục năm nào cũng bắt dân bỏ tiền mua sách giáo khoa?...

Tại sao cả triệu người kê khai tài sản mà chỉ có bốn, năm người bị xử lý?

Có phải nguyên nhân đều bắt nguồn từ việc có quá nhiều “vua con”, từ hiện trạng “trên bảo dưới không nghe”.

Nói thế để thấy, nếu trên làm, dưới không làm mà chỉ bị “mất uy tín” thì sẽ có người không sợ.

Ngày 29/9/2017, Ủy ban Kiểm tra Tỉnh ủy Thanh Hóa đã có thông báo số 116-TB/UBKTTU “Về kết quả kiểm tra, xem xét xử lý kỷ luật Đảng đối với tổ chức đảng và đảng viên tại Sở Xây dựng”.

Hình thức kỷ luật cao nhất đối với tổ chức/cá nhân sai phạm là khiển trách, số còn lại thì “kiểm điểm sâu sắc và nghiêm túc rút kinh nghiệm”.

Sau khi công bố kỷ luật, người lãnh đạo cao nhất tỉnh này hoan hỉ tuyên bố:

“Cần thực hiện công khai để đảng viên trong Đảng bộ hiểu rõ bản chất vụ việc, đâu là việc đúng, sai, để thể hiện tính minh bạch trong xử lý vi phạm"? [2]

Kể thì cũng lạ, nếu các đảng viên trong Đảng bộ không hiểu rõ bản chất vụ việc thì làm sao dám giơ tay biểu quyết hình thức kỷ luật khiển trách hay nghiêm túc rút kinh nghiệm, còn nếu đã hiểu rõ vụ việc, đã nhất trí rất cao hình thức kỷ luật thì vì sao cần rùm beng chuyện “công khai”?

Liệu có phải “công khai” để “trên” hiểu rằng “dưới” đang “minh bạch” đây, “dưới” đang hết mình chống tiêu cực chứ không phải là chống … eo (eo tức là lưng đấy).

Có lẽ cũng nên bàn thêm về “tính minh bạch trong xử lý vi phạm” của tổ chức đảng tỉnh này khi mà chính Thông báo 116-TB/UBKTTU đã liệt kê quá nhiều sai phạm của ông Phó Chủ tịch tỉnh khi còn làm Giám đốc sở Xây dựng.

Nào là thành lập thêm mấy ban không đúng, tuyển dụng hơn 40 trường hợp sai, quy hoạch Phó Giám đốc sở cho “hot girl Quỳnh Anh” có vấn đề, đặc biệt là chuyện “dấm dúi” đưa cô gái này vào danh sách học lý luận chính trị cao cấp…

Theo khoản 1, điều 8, Điều lệ Đảng Cộng sản Việt Nam thì:

“Đảng viên bỏ sinh hoạt chi bộ hoặc không đóng đảng phí ba tháng trong năm mà không có lý do chính đáng;

Đảng viên giảm sút ý chí phấn đấu, không làm nhiệm vụ đảng viên, đã được chi bộ giáo dục mà không tiến bộ thì chi bộ xem xét, đề nghị lên cấp có thẩm quyền xoá tên trong danh sách đảng viên”.

Trần Vũ Quỳnh Anh tự ý bỏ việc, từ tháng 9/2016 đến tháng 9/2017 không sinh hoạt đảng, từ tháng 1/2017 đến tháng 9/2017 không đóng đảng phí, trong quá trình làm việc không kê khai tài sản dù thuộc diện phải kê khai.

Thế thì vì lẽ gì sau 12 tháng bỏ sinh hoạt đảng và sau 9 tháng không đóng đảng phí, người này mới bị khai trừ khỏi Đảng?

Vấn đề ở đây không chỉ là trách nhiệm của Chi bộ, của Đảng ủy Sở Xây dựng Thanh Hóa mà còn là của Ban Tổ chức Tỉnh ủy, Ủy ban Kiểm tra tỉnh ủy và trên hết là của Bí thư Tỉnh ủy.

Ai, bộ phận nào đã cố tình trì hoãn việc khai trừ bà Quỳnh Anh khỏi Đảng, có hay không sự hậu thuẫn nào đó từ những người có trách nhiệm khi chậm khai trừ và những biện minh rất khó hiểu về việc không thể kiểm tra tài sản nguyên đảng viên này?

Chúng ta thường nói xử lý sai phạm phải nghiêm minh, phải thượng tôn pháp luật, riêng với đảng viên còn phải tuân theo Điều lệ Đảng và “những điều đảng viên không được làm”.

Vậy Ủy ban Kiểm tra Trung ương nghĩ sao về hành vi vi phạm điều lệ Đảng của các cá nhân và cơ quan có trách nhiệm thuộc Tỉnh ủy Thanh Hóa?

Vụ việc Trung ương xử lý các đảng viên Nguyễn Xuân Anh, Huỳnh Đức Thơ và Thành ủy Đà Nẵng được nhân dân đồng tình ủng hộ.

Vậy vụ việc “tự kiểm điểm, tự kỷ luật” ở Đảng bộ Thanh Hóa mà dư luận rất ngạc nhiên có cần được Ủy ban Kiểm tra Trung ương xem xét?

Để minh chứng ý kiến nhân dân, xin trích ý kiến đảng viên lão thành, Trung tướng Nguyễn Quốc Thước:

“Xử lý tiêu cực phải quyết liệt, đừng để như Yên Bái, Thanh Hóa; vấn đề liên quan đến lãnh đạo cấp tỉnh thì Trung ương phải vào cuộc”. [1]

Những việc rõ như ban ngày xảy ra ở Yên Bái, Thanh Hóa,… chậm được giải quyết có phải vì “phép trên” thua “lệ dưới”?

Chuyện ở Thanh Hóa khiến dư luận liên tưởng đến câu thành ngữ hiện đại “Hà Nội không vội được đâu”, sự liên quan thế nào có lẽ bạn đọc đều biết nên không cần nói rõ. Có phải do có điểm chung nào đó nên ở đây: “Kỷ luật - không vội được đâu”?

“Hy sinh đời bố, củng cố đời con” là câu thành ngữ hiện đại nhưng đã sớm trở nên lạc hậu. Không “hy sinh đời bố” mà vẫn “củng cố” được đời con mới là điều các “bố” đang quyết tâm theo đuổi.  

Để làm được việc đó, người ta thực hiện nguyên tắc Ba không: “Đồng chí không bằng đồng minh”; “Uy tín không bằng uy quyền”; “ “Lệnh trên” không bằng “cồng dưới”.

“Đồng minh” là cách diễn giải “lịch sự” của hiện tượng “kết bè kéo cách” mà Tổng Bí thư và các văn bản Trung ương Đảng từng đề cập.

Có đồng minh, việc lớn hóa nhỏ, việc to hóa bé, việc bé hóa … bùn, có đồng minh là có nghị quyết, thông báo theo ý của “Minh chủ”.

Một khi “đồng minh” chiếm thế áp đảo thì chẳng lẽ kỷ luật tất cả, kỷ luật hết thì lấy đâu người làm việc?

Có “đồng minh” là có uy quyền, có thể trở thành “vua con”, khi đó thiểu số những đồng chí “ấm ức” chắc chẳng phải chờ cả năm mới nhận được quyết định kỷ luật như trường hợp “hot girl Quỳnh Anh” ở Thanh Hóa.

Vẫn biết Cụ Nguyễn Trãi đã viết: “Đem đại nghĩa để thắng hung tàn; Lấy chí nhân để thay cường bạọ”, nhưng dân gian cũng có câu “Nhân từ với kẻ thù là tàn nhẫn với bản thân".

Nhân từ với kẻ thù của đất nước, dân tộc là tàn nhẫn với dân, với nước.

Sau lời cảnh tỉnh của Tổng Bí thư: “Ai trót để tay nhúng chàm thì hãy sớm tự gột rửa” liệu sẽ có bao nhiêu cánh tay tự nguyện giơ lên xin phép “tự gột rửa”?

Chẳng phải suốt mấy năm trời kê khai tài sản, chỉ có vài người trong số gần triệu người bị phát hiện kê khai không trung thực?

Chẳng phải quan “to” như Hồ Xuân Mãn, Vũ Huy Hoàng, Trần Văn Truyền, Nguyễn Xuân Anh, quan “nhỡ” như Hồ Thị Kim Thoa, Phan Thị Mỹ Thanh, quan “bé” như Ninh Văn Quỳnh… đều đã kê khai tài sản đó sao?

Vậy thì nhân từ có phải là phương thuốc hữu hiệu khi người ta không phải “trót” mà cố tình nhúng chàm?

Xuất phát từ truyền thống nghìn năm của dân tộc, chiến lược lâu dài trong cuộc chiến chống nội xâm đúng là phải nhân từ, nhưng chiến thuật tại thời điểm này phải là “một đòn … chết tươi”.

Tài liệu tham khảo:

[1] http://thanhnien.vn/thoi-su/long-dan-dang-ung-ho-phai-lam-tiep-khong-dung-lai-889735.html

[2]http://giaoduc.net.vn/Xa-hoi/Bi-thu-Thanh-Hoa-noi-ky-luat-roi-phai-cong-khai-de-biet-ban-chat-biet-dung-sai-post180039.gd


Phần nhận xét hiển thị trên trang

Tin buồn: NỮ VĂN SĨ, ĐẠO DIỄN ĐOÀN LÊ TỪ TRẦN


.
.
.
.
.
  

TIN BUỒN
Chúng tôi vô cùng thương tiếc báo tin,

Nữ sĩ ĐOÀN LÊ
Nhà văn, Họa sĩ, Diễn viên, Nhà biên kịch, 
Đạo diễn điện ảnh.
 
Nguyên là Giám đốc Trung tâm Văn hóa nghệ thuật 
thành phố Hải Phòng. 

Đã tạ thế hồi 15 giờ 28 ngày 6-11-2017.
Hưởng thọ 75 tuổi.
Trong giờ phút đau buồn này, gia đình chúng con xin dâng lời cầu nguyện Đức Phật A Di Đà và chư Phật tiếp dẫn hương linh Nữ sĩ Đoàn Lê thanh thản về cõi Tịnh độ an lạc vĩnh hằng trong muôn vàn kính tiếc của gia đình và bè bạn văn chương - nghệ thuật.

"Một thời đồ đểu lên ngôi"


CẢM THÁN... IV
Thương thay cho đất nước mình
Nuôi chi cái thứ truyền hình nhuốc nhơ
Vì tiền chẳng thể sai giờ
Bắt tay với lũ ăn nhờ váy hoa
Bão đang tàn phá Khánh Hòa
Mấy chục người chết, cửa nhà tan hoang
Lại thêm lũ quét, đập tràn
Dân than, dân khóc, dân bàn cứu nhau
Vậy mà chúng vẫn quay đầu
Ngang nhiên tổ chức sắc màu gái xinh
Cười vui, múa hát xập xình
Chẳng còn một chút nhân tình sớt chia
Chửi cha cả bọn mặt bì
Vì tiền đánh mất lương tri con người
"Một thời đồ đểu lên ngôi"
Sản sinh đủ thứ nửa dơi nửa hề...!!!
Sài Gòn... 06/11/2017.
Khi nỗi đau của người dân bị đặt sang bên lề, có lẽ đó là lúc vô cảm lên ngôi và đồng tiền leng keng cất tiếng nói của nó.
M.PHUNUONLINE.COM.VN

Phần nhận xét hiển thị trên trang