Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Thứ Bảy, 28 tháng 10, 2017

CHỔI



Cây ngay chết đứng lừng chừng
Lũ như chổi đót quét rừng núi trơ
Đâu rồi ? Xanh tuổi hoang sơ
Cuốn vùi nhà cửa . Người quơ đáy bùn
Ngất trời biệt phủ . Choáng run
Gió tra cán nắng . Vút vùn heo may
Giơ chiều lên . Hạ nét mày
Quẩn quanh tình lẩn . Lia dày nhát khuya
Gẫy cành mây . Liếc mặt kia
Tan trong hiệp lá ngày chia chớp ngày
Phía mình . Mình đó ! Nhẹ tay
Ngàn sâu đổi hướng mưa bay quét mùa...

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Những điều ít biết về cơ thể người


Các bộ phận trên cơ thể người có cấu tạo độc đáo với nhiều khả năng tuyệt vời mà không phải ai cũng biết.
Những điều ít biết về cơ thể người
Lê Hùng / VNExpress

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Khánh thành trung tâm báo chí quốc tế phục vụ APEC

Chiều 28-10, Phó Thủ tướng Chính phủ, Bộ trưởng Bộ Ngoại giao Phạm Bình Minh đã cắt băng khánh thành Trung tâm báo chí quốc tế, đây là một trong những công trình trọng điểm được đầu tư xây dựng để phục vụ Tuần lễ Cấp cao APEC 2017 được tổ chức tại TP Đà Nẵng vào tháng 11 tới đây.
Khánh thành trung tâm báo chí quốc tế phục vụ APEC - ảnh 1
“Tôi mong rằng, Trung tâm báo chí quốc tế sẽ đóng vai trò quan trọng không chỉ vào thành công của APEC 2017 mà còn đưa những hình ảnh của đất nước Việt Nam xinh đẹp ra quốc tế”-  Phó thủ tướng, Phạm Bình Minh phát biểu. Ảnh: N.TRI.
Khánh thành trung tâm báo chí quốc tế phục vụ APEC - ảnh 2
Phát biểu tại buổi lễ, Phó Thủ tướng Phạm Bình Minh cho rằng, với nhiều phương tiện kỹ thuật hiện đại của Việt Nam sẽ đáp ứng được các tiêu chuẩn quốc tế. Qua đó sẽ nhanh chóng đưa những hình ảnh đẹp, rõ và không bị gián đoạn để truyền tải những nội dung chính của APEC. Đây cũng là dịp phóng viên của các nước đưa tin, hình ảnh về con người Việt Nam hiện đại, năng động ra khắp thế giới. Ảnh: N.TRI.
Khánh thành trung tâm báo chí quốc tế phục vụ APEC - ảnh 3
Tầng 1 của công trình gồm sảnh đón tiếp, phòng an ninh, phòng y tế, phòng cấp phát thẻ, phòng đa năng, phòng điều khiển trung tâm, phòng họp báo lớn. Ảnh: N.TRI.
Khánh thành trung tâm báo chí quốc tế phục vụ APEC - ảnh 4
Tầng 2 gồm phòng tình nguyện viên, các phòng kỹ thuật và các khu vực phụ trợ khác. Đây cũng là tầng có cả khu ăn uống, khu bếp phục vụ, kho bếp. Ảnh: N.TRI.
Khánh thành trung tâm báo chí quốc tế phục vụ APEC - ảnh 5
Tầng 3 gồm 4 phòng họp, phòng phục vụ, phòng làm việc, các phòng kỹ thuật được đầu tư hiện đại. Ảnh: N.TRI.
Khánh thành trung tâm báo chí quốc tế phục vụ APEC - ảnh 6
Khu vực sân bãi, cây xanh, cảnh quan phía bên ngoài khối nhà chính của Trung tâm báo chí quốc tế cũng được đầu tư cải tạo rất sang trọng và hiện đại. Ảnh: N.TRI.
Khánh thành trung tâm báo chí quốc tế phục vụ APEC - ảnh 7
Sẽ có 21 lãnh đạo cấp cao của các nền kinh tế trên thế giới với gần 2.000 phóng viên, nhà báo trong nước và quốc tế đến Đà Nẵng trong Tuần lễ cấp cao APEC 2017 này. Ảnh: N.TRI.
Khánh thành trung tâm báo chí quốc tế phục vụ APEC - ảnh 8
Công trình được thiết kế hiện đại, tiện nghi và chất lượng phục vụ đạt tiêu chuẩn quốc tế. Ảnh: N.TRI.
Khánh thành trung tâm báo chí quốc tế phục vụ APEC - ảnh 9
Được biết, công trình được đầu tư xây dựng trên cơ sở cải tạo Trung tâm Hội chợ triển lãm Đà Nẵng với tổng kinh phí hơn 178 tỉ đồng. Khối nhà chính có 4 tầng được khởi công ngày 1-12-2016 với diện tích sàn hơn 13,4 nghìn m2. Ảnh: N.TRI.
NGUYỄN TRI

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Chiếc xe ngựa và đoàn tàu siêu tốc by


Image result for hanoi images vietnam
Nguyễn Quang Dy
“Giáo dục truyền thống thường dạy học sinh về một thế giới không còn tồn tại…Sau đây 30 năm, khuôn viên các trường đại học lớn sẽ là phế tích”. (Peter Drucker, 1997)
Đổi mới hệ điều hành
Lời tiên đoán táo bạo của Peter Drucker cách đây 20 năm liệu có trở thành sự thật? Thế giới Internet và IoT (Internet of Things), cùng với những thành tựu mới về sinh hóa (biochemistry) và vật lý lượng tử (quantum physics) như đoàn tầu siêu tốc (thế hệ 3.0) đang làm biến đổi diện mạo thế giới. Tuy nhiên thể chế chính trị và quản trị điều hành của Việt Nam vẫn theo hệ điều hành 1.0. Người Viêt vẫn đang tranh cãi về “đổi mới vòng hai” (Reform 2.0).
Tư duy truyền thống và phi truyền thống khác nhau như mặt trăng và mặt trời. Giao diện giữa hai loại tư duy đó giống như nguyệt thực và nhật thực. Mặt trăng tuy đẹp nhưng luôn bị mặt trời lấn át. Những người ở lâu trong hang tối thường dị ứng với mặt trời. Giải phóng con người khỏi hang động vô minh (như Plato nói) là một quá trình khó khăn và nguy hiểm. Khi phải hội nhập, thân thể họ phải ra khỏi hang, nhưng tư duy vẫn còn trong hang.
Lấy một ví dụ dễ hiểu. Việt Nam đã ngang nhiên cử mật vụ sang Berlin bắt cóc Trịnh Xuân Thanh làm Đức phẫn nộ vì hành động vi phạm chủ quyền và bất chấp luật quốc tế (chỉ thấy trong phim hành động thời chiến tranh lạnh). Trong khi người Đức hành xử như trong thời hậu chiến tranh lạnh (theo hệ điều hành 2.0) thì người Việt vẫn hành xử như thời chiến tranh lạnh và du kích (theo hệ điều hành 1.0). Việt Nam vừa bắt cóc Trịnh Xuân Thanh vừa muốn EVFTA? Trong bối cảnh đó, hội nghị cấp cao APEC họp tại Đà Nẵng tháng 11/2017 có nhiều thách thức và bất cập. Việt Nam vừa vi phạm luật quốc tế và tiếp tục chống diễn biến hòa bình, vừa muốn đón Tổng thống Trump và tầu sân bay Mỹ? Nếu không đổi mới tư duy và hệ điều hành, thì làm sao Việt Nam có thể hội nhập quốc tế và “làm bạn với tất cả”?
Nguyên nhân tụt hậu
Image result for hanoi images vietnam
Ngày xưa, các chàng cao bồi Mỹ ở “Miền Tây Hoang dã” có thể cưỡi ngựa đuổi theo các đoàn tàu hơi nước (thế hệ 1.0) vì tốc độ ngang ngửa. Ngày nay, nếu giới nghiên cứu và quản trị điều hành định dùng xe ngựa truyền thống đuổi theo đoàn tàu siêu tốc (thế hệ 3.0) để kiểm soát nó thì thật khôi hài. Nếu định bắt tàu siêu tốc chạy chậm lại như bắt thế giới mạng phải ngoan ngoãn theo “đúng quy trình”, cũng thật hoang tưởng. Nếu định đón đầu chờ tại các ga xép để phạt đoàn tầu siêu tốc thì càng hồ đồ, vì nó không dừng tại các ga xép.
Khi đổi mới “vòng một” (Reform 1.0), Việt Nam bắt đầu có kinh tế thị trường, nhưng theo “định hướng XHCN” và tư duy “tịnh tiến” (gradualism), nên chưa phải là kinh tế thị trường đích thực, mà là kinh tế thị trường què quặt, méo mó. Đó là cuộc hôn phối giữa tư bản hoang dã (như loài lang sói ăn thịt lẫn nhau) và Chủ nghĩa Xã hội Thân hữu (như loài cá sấu không có nước mắt), đẻ ra những con quái vật “Tư bản đỏ” (như Frankenstein), là những nhóm lợi ích thân hữu, tuy khoác áo mũ XHCN nhưng lòng dạ tim gan là tư bản hoang dã.
Giáo sư Nhật Kenichi Ohno (GRIPS Institute) có lần kể rằng khi trở lại Việt Nam sau 5 năm, ông thấy các bạn Việt Nam vẫn đang say sưa tranh luận về những vấn đề của 5 năm trước. Nếu Kenichi Ohno trở lại sau 10 năm nữa thì chắc vẫn thấy như vậy. Nếu Việt Nam chưa chịu đổi mới thể chế và tư duy phát triển (theo hệ điều hành 1.0) thì nền kinh tế Việt Nam vẫn luẩn quẩn theo mô hình “không chịu phát triển” (như bà Chi Lan nhận xét). Việt Nam tụt hậu so với các nước láng giềng là điều tất yếu, không có gì ngạc nhiên. Muốn vượt ra khỏi cái vòng luẩn quẩn đó, chính phủ “kiến tạo” phải đột phá bằng đổi mới toàn diện.
Những bài học bất cập
Cách đây hơn 20 năm, Chương trình Việt Nam tại Harvard đã công phu nghiên cứu và soạn thảo cuốn sách (do David Dapice chủ biên) “Theo hướng Rồng bay” (On the Dragon’s Trail, David Dapice, 1994), đề xuất kế hoạch đổi mới kinh tế Việt Nam. Nhưng khi cuốn sách hoàn thành (sau mấy năm) thì thực tế Việt Nam đã có nhiều thay đổi, nên một số nội dung trong sách không còn thích hợp nữa. Để cập nhật, Chương trình Việt Nam đã phải nghiên cứu và soạn thảo một tài liệu mới ngắn gọn hơn (cũng do David Dapice chủ biên) là “Lựa chọn Thành công: Bài học từ Đông Nam Á và tương lai Việt Nam” (Choosing Success: The lessons of East and Southeast Asia and Vietnam’s Future, Harvard University Press, 2008).
Một ví dụ khác là “Báo cáo Việt Nam 2035” do Bộ Kế hoạch & Đầu tư và Ngân hàng Thế giới chủ trì (Vietnam 2035: Toward Prosperity, Criativity, Equity, and Democracy, MPI & World Bank, February 2016). Đó là một báo cáo quan trọng đề xuất đổi mới toàn diện, được nghiên cứu và soạn thảo công phu, nhiều năm mới xong. Nhưng khi hoàn thành thì thực tế Việt Nam cũng đã thay đổi nhiều. Nếu không cập nhật và bổ xung kịp thời thì một số nội dung trong báo cáo quan trọng đó có thể không còn thích hợp với thực tế mới.
Dù các công trình nghiên cứu có hay đến mấy, nhưng nếu các nhà quản trị điều hành đất nước và doanh nghiệp không chịu đổi mới tư duy và thể chế để đáp ứng kịp thời đòi hỏi của thực tế cuộc sống đang “diễn biến” nhanh đến chóng mặt, thì cũng giống như câu chuyện chiếc xe ngựa truyền thống vẫn vô vọng đuổi theo đoàn tàu siêu tốc (thế hệ 3.0). Sự bất cập về tư duy và hệ điều hành, cũng như vận tốc chuyển đổi, có thể làm cho thể chế chính trị và quản trị điều hành trở nên lỗi thời và vô dụng như “phế tích” (Peter Drucker).
Một thế giới khác
Hiện tượng Brexitism tại Anh và Trumpism tại Mỹ đang làm đảo điên thế giới, phản ánh thoái trào của toàn cầu hóa, trước sự trỗi dậy của xu hướng biệt lập, chủ nghĩa dân tộc và dân túy (Populism). Thắng lợi của Donald Trump là thất bại của giới chính trị tinh hoa (elite) và giới nghiên cứu đã bị bất ngờ và hẫng hụt, không dự báo được biến chuyển của thời cuộc. Hệ thống quyền lực chính thống (mainstream) của cả hai đảng Cộng Hòa và Dân Chủ đã thất bại vì không nắm bắt được biến chuyển và đáp ứng tâm trạng bức xúc của cử tri.
Trong kinh tế thị trường, cạnh tranh (lành mạnh) là quy luật phát triển và đào thải. Lấy một giai thoại vui để minh họa. Hai người thợ săn vào rừng, bị một con gấu to đuổi, phải chạy mất dép để thoát thân. Chạy một lúc mệt quá, người thợ săn thứ nhất nói “tôi không thể chạy nhanh hơn con gấu được nữa”. Người thợ săn thứ hai nói, “tôi không cần chạy nhanh hơn con gấu, mà chỉ cần chạy nhanh hơn bạn”. Trong cạnh tranh, nếu bạn không khỏe và chạy nhanh, thì dễ bị kẻ khác “ăn thịt”. Khoảng 200.000 doanh nghiệp Việt (bằng 30% tổng số cả nước) đã bị phá sản hay “chết lâm sàng”, chắc do chưa hiểu con gấu kinh tế thị trường. Nhiều doanh nghiệp sống sót là do nhà nước cứu trợ, chỉ có một số tự thân thoát hiểm. Nếu các doanh nghiệp vẫn ỷ vào nhà nước mà không có nội lực, họ sẽ chết tiếp khi hội nhập quốc tế.
Trong khi thực tế cuộc sống thay đổi quá nhanh, thì tư duy nghiên cứu và quản trị điều hành thay đổi quá chậm. Tuy chính phủ cũng bắt đầu nói đến cách mạng công nghệ 4.0 (nhưng chưa chắc đã hiểu) thì một số xí nghiệp ở Việt Nam đã bắt đầu dùng người máy thay thế công nhân. Nếu vẫn tư duy theo hệ điều hành 1.0, thì giới chủ và công đoàn sẽ làm thế nào với đội ngũ công nhân thế hệ 4.0 với “trí tuệ nhân tạo” (artificial intelligence).
Nghịch lý và bi kịch
Related image
Nếu chịu khó quan sát thì người ta sẽ thấy một thực tế đáng buồn là đa số người Việt thường mắc bệnh cực đoan. Những người cộng sản cực đoan và những người chống cộng cực đoan tuy đối địch, nhưng lại rất giống nhau. Vì cực đoan nên họ không chịu lắng nghe ý kiến khác biệt để hiểu và chấp nhận người khác (inclusive) mà chỉ muốn khẳng định mình và phủ định người khác (exclusive). Vì cực đoan nên họ hay định kiến và bảo thủ, dẫn đến ngộ nhận và nhầm lẫn. Căn bệnh nguy hiểm đó là một nghịch lý và bi kịch của dân tộc.
Vì nhiều lý do, những người ôn hòa (và ý kiến ôn hòa) thường là thiểu số, dễ bị những người cực đoan (của cả hai phía) phê phán và đả kích (như “ném đá”) vì không giống họ. Những người ủng hộ tự do dân chủ một cách ôn hòa thường bị những người cộng sản cực đoan quy là “diễn biến hòa bình” hay “phản động”, trong khi lại bị những người chống cộng cực đoan quy là “tay sai cộng sản” hay “nằm vùng”. Trong tư duy của những người cực đoan, họ thường không muốn chấp nhận sự đa dạng và hòa giải, mà chỉ muốn “có tao thì không có mày”. Đó là hệ quả của đấu tranh giai cấp đầy bạo lực và nội chiến kéo dài đầy thù hận.
Tôi ngờ rằng căn bệnh nan y này đã lây lan và di căn đến nhiều bộ phận, kể cả lĩnh vực nghiên cứu và quản trị điều hành. Cần phải nói ngay rằng nghiên cứu khác với tuyên truyền, nghiên cứu độc lập khác với nghiên cứu có định hướng, và báo chí chuyên nghiệp khác với tuyên truyền. Nhưng đáng tiếc là nhiều người thường ngộ nhận và lẫn lộn, thậm chí còn sử dụng “dư luận viên” để phản biện về nghiên cứu và học thuật. Điều đó không chỉ làm sai lạc thông tin (như “ông nói gà, bà nói vịt”) mà còn phản tác dụng (như “lấy đá ghè chân mình”). Lúc này mà vẫn tuyên truyền “chống diễn biến hòa bình” (tư duy 1.0) thì chẳng khác gì tiếp tay cho Trung Quốc, làm phương hại đến lợi ích quốc gia và công tác đối ngoại.
Vài lời cuối
Xét cho cùng, muốn đổi mới tư duy và thể chế để quản trị và điều hành hiệu quả hơn, người ta phải thay đổi hệ quy chiếu và văn hóa tư tưởng. Bạn muốn cực đoan hay ôn hòa, bảo thủ hay cải cách, thù hận hay hòa giải, bạo lực hay bất bạo lực, truyền thống hay phi truyền thống, độc tài hay dân chủ?... Bạn muốn giáo dục nhồi sọ và vâng lời để làm công cụ cho thể chế, hay khai trí và khai phóng để đổi mới và kiến tạo đất nước? Tư tưởng cách mạng của cụ Phan Chu Trinh đề xuất (cách đây một thế kỷ) là “khai dân trí - chấn dân khí - hậu dân sinh” đến nay vẫn chưa đạt được, trong khi đoàn tầu quốc gia vẫn ỳ ạch, trật bánh, và tụt hậu.
Hệ thống quyền lực quốc gia và trật tự thế giới đang bị khủng hoảng. Không phải chỉ có nước Anh hay Mỹ, nước Pháp hay Canada, mà cả thế giới đang phải đối mặt với những thách thức mới khó lường. Đây là một cuộc khủng hoảng chính trị và thể chế toàn cầu, làm cho cả hai đảng Cộng Hòa và Dân Chủ thất bại trước Donald Trump (một lái buôn), và các đảng cánh tả và cánh hữu lớn ở Pháp thất bại trước Emmanual Macron (thiếu kinh nghiệm).
Thế giới thay đổi quá nhanh và quá nhiều, nhưng tư duy và thể chế thay đổi quá chậm và quá ít. Để hiểu rõ hơn, có lẽ cần đọc kỹ cuốn “Sự Kết thúc của Quyền lưc” (The End of Power, Moises Naim, Basic Books, 2013). Tuy nhiên, đừng hy vọng là Tập Cận Bình sẽ nhẹ tay tại Biển Đông (sau Đại hội Đảng 19). Dù “hoàng đế trầm lặng” đã chọn được người kế vị là Chen Miner (Trần Mẫn Nhĩ) thì cái bóng của ông ta vẫn bao trùm ít nhất mười năm nữa vì không có đối thủ. (Xi Jinping Has Quietly Chosen His Own Successor, Andre Lungu, Foreign Policy, October 20, 2017). Tập và “Giấc mộng Trung Hoa” tiếp tục là nỗi ám ảnh không những của các nước láng giềng mà còn cả thế giới. Nhưng quyền lực tuyệt đối cũng có thể là “màn kết thúc” (End Game) của “trò chơi quyền lực” (Game of Thrones) không có hậu.
NQD. 27/10/2017
Tác giả gửi cho viet-studies ngày 27-10-17


Phần nhận xét hiển thị trên trang

không cẩn thận sẽ khiến chúng ta kết oán thêm thù..

Tình cảm quả thực là thứ duyên phận dễ khiến con người ta tạo nhiều nghiệp chướng nhất, không cẩn thận sẽ khiến chúng ta kết oán thêm thù. Những câu chuyện thôi miên dưới đây, sẽ giúp chúng ta lý giải được phần nào những ân oán trong tình duyên.

tình yêu, tiền kiếp, thoi mien, oán hận,
Mọi thứ mà chúng ta đón nhận trong đời này, cho dù là ân tình hay cừu hận, là phúc hay là hoạ, thì hết thảy đều là nhân quả từ đời trước để lại. (Ảnh: Buyanim)
Tình yêu là điều khiến con người ảo tưởng nhất, cũng là thứ làm thế nhân mê hoặc nhất. Vậy, rốt cuộc tình là gì trong cõi nhân sinh? Là thật hay là giả? Là hư hay là ảo? Là thực tại hay là giấc chiêm bao? Có lẽ mỗi người đều có lời giải cho riêng mình. Nhưng nếu chỉ từ bề mặt mà nhìn nhận thì chúng ta mãi mãi không thể nhận ra điều thực sự ẩn chứa đằng sau chữ “tình” ấy là gì.
Nói đến đây rất nhiều người có thể sẽ hoài nghi, nhưng hãy tham khảo những nhân chứng sống qua lời kể của một nhà thôi miên Đài Loan dưới đây. Hy vọng qua đó bạn sẽ có cái nhìn sáng suốt hơn, có kiến giải chính xác hơn về nhân tình thế thái trong cuộc đời này.
Câu chuyện thứ nhất: Oán hận nhiều đời, kiếp này lấy tình trả nợ
Lâm Lâm là một người rất chăm chỉ, làm quản lý trong một bộ phận nhỏ của công ty. Một ngày, cô tình cờ đọc bài báo nói về thôi miên nên rất hứng thú, cô tò mò muốn biết về kiếp trước của mình và duyên phận với người bạn trai hiện tại như thế nào.
Lâm Lâm kể rằng, cô quen bạn trai đã được 5, 6 năm rồi. Anh ấy rất ân cần và quan tâm tới cô, chỉ có điều cô thường nổi giận với anh một cách vô cớ. Tuy cô cảm nhận sâu sắc rằng sẽ không có ai yêu thương cô nhiều hơn người bạn trai hiện tại, nhưng không hiểu sao cô luôn có cảm giác bất lực trong tình yêu, dường như có một loại tiềm ý thức nào đó đang ẩn giấu trong tâm trí, đợi đến sau khi cô kết hôn mới bất ngờ bùng phát.
Ngay lần đầu tiên tiến hành thôi miên, Lâm Lâm có thể tiến nhập vào tiền kiếp của mình nhưng lại không thể nhìn thấy bất cứ cảnh tượng gì, sang lần thứ hai mọi việc cũng diễn ra như vậy. Cảm giác thất bại khiến cô hoài nghi về tính chân thật của thuật thôi miên, và đã có lúc ý nghĩ bỏ cuộc bắt đầu nổi lên. Nhưng một phần trong cô vẫn muốn kiên trì tiếp tục.
Đến lần thứ ba, sau khi tôi điều chỉnh cho tiềm ý thức của cô an định lại, thì cuối cùng cô cũng nhìn thấy. Tổng cộng Lâm Lâm đã trải qua 5 lần thôi miên và nhận được không ít thông tin giá trị, nhưng tại đây tôi sẽ chỉ đề cập đến những điều liên quan đến người bạn trai hiện tại.
Khi Lâm Lâm tiến nhập vào tiền kiếp, cảnh tượng đầu tiên cô nhìn thấy là có rất nhiều căn phòng khác nhau. Cô là một bé gái hơn 10 tuổi và dường như vừa mới bị ai đó sát hại. Lúc này linh hồn của cô đang lơ lửng trên không, bay qua bay lại. Khi bay đến cổng một từ đường, cô hiếu kỳ tiến vào bên trong, nhưng không có ai mà chỉ nhìn thấy rất nhiều kính màu. Vậy là cô lại bay ra, và cô chuyển hướng tiến về phía nhà mình.
Cô đáp xuống mái nhà, bên trong là một căn phòng rất tối, có một cô gái hơn 20 tuổi đang ôm một đứa bé. Cô nhận ra đứa bé ấy chính là cháu trai mình trong kiếp sống đó. Cô còn nhớ rằng trong nhà có mẹ, có anh trai và chị dâu, ý thức cho cô biết rằng mình đã chết nhưng cô vẫn muốn về thăm nhà thêm một lần…
Câu chuyện khá ly kỳ nhưng không rõ đầu đuôi ra sao, vậy nên tôi bèn đưa cô trở về giai đoạn phát sinh sự việc. Lúc này, cô thấy mình vừa bị một người đàn ông hám của ra tay giết hại, và người đàn ông đó không ai khác chính là bạn trai trong kiếp sống hiện tại của cô. Tuy chị dâu và mẹ cô vẫn chưa xuất hiện trong đời này, nhưng anh trai cô thì lại là một người đồng nghiệp trong công ty hiện tại.
Tôi lại tiếp tục đưa Lâm Lâm trở về một kiếp sống trước đó khi chưa phát sinh việc ân oán ấy. Lần này cô thấy mình là một trang nam tử, một võ tướng oai hùng, trên thân mang áo giáp và đang giao đấu với một người đàn ông. Chúng ta hãy tạm gọi vị võ tướng này bằng cái tên trong kiếp sống hiện tại của cô – Lâm Lâm.
Võ công hai người gần như ngang sức ngang tài, nhưng sau một hồi chiến đấu kịch liệt, cuối cùng Lâm Lâm đã thắng, còn đối thủ thì phải tử trận. Câu chuyện này xảy ra vào khoảng thời gian nhà Đường. Và người đàn ông không may bị Lâm Lâm kết liễu ấy cũng chính là bạn trai hiện nay của cô. Đến đây, tôi nhận thấy ân oán của hai người quả thực không hề nhẹ chút nào.
Tiếp tục tiến sâu về một kiếp sống trước nữa, Lâm Lâm thấy mình là một thiếu nữ khoảng 19 tuổi trong trang phục thời xưa, đang chơi đùa trên tuyết cùng với một nhóm bạn. Giữa đám bạn là một thiếu nữ khá xinh đẹp, cô gái ấy và Lâm Lâm là hai người có dung mạo nổi trội nhất trong nhóm.
Một ngày nọ, người bạn gái ấy và cô đứng cạnh nhau trên một cây cầu bắc qua sông, cả hai đang tranh luận rất gay gắt. Không ai chịu nhường ai, cuối cùng người bạn gái đó đẩy cô xuống cầu. Cô chới với giữa dòng nước xiết rồi bị nước cuốn đi, khi được mọi người vớt lên thì cô đã qua đời.
Người bạn gái từng đẩy cô xuống cầu ấy cũng chính là bạn trai trong kiếp sống hiện tại. Họ đã từng là hai cô gái xinh đẹp, từng là bạn bè của nhau, nhưng chỉ vì yêu cùng một chàng trai mà xảy ra xung đột, tranh tranh đấu đấu, cuối cùng gây ra oan nghiệp, liên tiếp trong nhiều đời vẫn không thể kết giải mối ác duyên. Cho đến tận đời này, ân ân oán oán ấy làm sao có thể kết thúc đây?
Sau khi giúp cô tìm lại quá khứ, cuối cùng tôi đã để Lâm Lâm tự quyết định cho riêng mình. Tôi biết, tình cảm sâu nặng của người bạn trai dành cho cô, âu cũng là một cách để anh trả nợ cho mối nghiệp duyên xưa. Còn về phía Lâm Lâm, tôi tin cô có đủ dũng khí và lý trí để biết nên hoá giải mối thâm tình này như thế nào, để không còn là“oan oan tương báo, biết khi nào dừng” nữa.
Nhưng không phải ai cũng có may mắn tìm lại được tiền kiếp như Lâm Lâm. Vậy thì, đối với một người bình thường, trong một tình cảnh nào đó, liệu họ sẽ có đủ năng lực để thiện giải mối thâm thù như thế này hay không? Liệu đời này hai người còn làm tổn hại đến nhau nữa không?
Tất nhiên vì con người sống giữa cõi mê, khi đối diện những sự việc này họ sẽ khó có thể giải tỏa tâm lý của mình, nhiều nhiều ít ít cũng sẽ có những quyết định sai lầm, để rồi ai oán lại càng thêm ai oán, đời tiếp đời mà chẳng biết khi nào mới thôi.
tình yêu, tiền kiếp, thoi mien, oán hận,
Những người chúng ta gặp trong đời này đều là do nhân duyên các đời trước mà đưa đến. (Ảnh: Jianshu)
Câu chuyện thứ hai: Vì oán sinh hận, vì hận sinh tình
Nhân vật thứ hai của chúng ta là Ngọc Hàm. Sau vụ tai nạn xe, cái chết của người anh trai đã để lại cho cô một nỗi bi ai khôn cùng. Trước đó khoảng một tháng, Ngọc Hàm từng mơ thấy mình bị tai nạn, nhưng không ngờ người ra đi lại là anh trai chứ không phải là cô. Và điều kỳ lạ là hiện trường vụ tai nạn lại hoàn toàn trùng khớp những gì cô nhìn thấy trong giấc mơ.
Sau khi anh trai qua đời, Ngọc Hàm chủ động lo toan việc hậu sự. Khi mọi chuyện hoàn tất thì cũng là lúc cảm giác khủng khoảng tinh thần trong cô ngày một lớn dần lên. Và điều khó hiểu nhất là, mỗi khi đối diện với bạn trai, cô luôn có một cảm giác khó hiểu không thể giải thích được, cô cảm thấy cái chết của anh mình có liên quan tới người bạn trai ấy, vậy rốt cuộc là tại sao?
Tình cảnh cứ tiếp diễn như vậy đến nhiều tháng sau đó, khiến tinh thần của Ngọc Hàm hoàn toàn suy sụp. Tính cách cô cũng dần thay đổi, cô trở nên cáu gắt, nóng giận với mọi người một cách vô duyên vô cớ. Cô không tìm được ai để giải toả nỗi lòng, cuối cùng cô đã tìm đến tôi để thử vận may cho mình.
Đầu tiên Ngọc Hàm nhìn thấy một thiếu nữ mặc chiếc áo màu trắng. Đáng lẽ cô đã được hưởng một cuộc sống gia đình êm ấm, nhưng chẳng bao lâu sau khi kết hôn, cô bỗng phát hiện chồng mình không còn chung thuỷ nên buồn bã bỏ nhà ra đi.
Trên đường, người thiếu phụ ấy không may bị một tên vô lại khống chế, hắn đưa cô đến một nơi hoang vắng định bụng sẽ giở trò đồi bại. Cô đã dùng toàn sức kháng cự đến mức ngã xuống đất, toàn thân thương tích, trong lòng vô cùng căm phẫn, cô bắt đầu nghĩ đến chuyện báo thù. Nhân lúc sơ hở, cô may mắn lấy được một thanh gỗ làm vũ khí phòng vệ rồi trốn thoát khỏi tên vô lại.
Trong đêm tối người thiếu phụ gắng sức chạy thoát thân. Cô chạy mãi, chạy mãi, nhưng ở nơi tối tăm và hoang vu lạnh lẽo này cô đã bị lạc đường, cuối cùng lại bị tên vô lại đuổi kịp. Tới lúc này, dù sức tàn lực kiệt cô vẫn cương quyết chống cự, nhưng vẫn không thể thoát khỏi tay gã đàn ông đồi bại. Hắn dùng cây trâm đâm liên tiếp vào cô, rồi lại đẩy cô xuống dòng nước xiết.
Con sông chảy xiết, người thiếu phụ bị cuốn trôi theo dòng nước. Cô quằn quại trong cái lạnh, cái buốt giá, và một cảm giác đau đớn thấu tới tận tim gan. Sau khi qua đời, linh hồn cô bay lên không trung, nhìn xuống thân xác của mình đang nằm úp mặt xuống nước mà trôi theo dòng sông vô định.
Sự việc này xảy ra vào thời nhà Nguyên, cách nay hơn 750 năm. Thời gian đằng đẵng như vậy, mà mối oán hận sâu nặng vẫn còn kéo dài tới tận ngày hôm nay. Bởi vì, tên vô lại đó chính là người bạn trai của cô hiện nay, còn người chồng bội bạc trước kia lại là người anh trai đã mất vì tai nạn, trong khi bản thân cô không ai khác chính là người thiếu phụ bất hạnh đó.
Trong kiếp sống khác, Ngọc Hàm nhìn thấy người thợ săn đang đuổi theo một con nai trong rừng. Người thợ săn phóng tên, mũi tên bắn trúng ngay đùi con nai khiến nó ngã gục xuống đất. Lúc ấy Ngọc Hàm cũng vừa đuổi theo kịp người thợ săn nọ, cô nhìn thấy con nai bị chảy máu rất nhiều nhưng vẫn cố vùng vẫy, ánh mắt nó nhìn cô như muốn cầu xin sự giúp đỡ, van xin cô hãy cứu mạng nó.
Nhưng dẫu cô có động lòng từ bi thì người thợ săn kia vẫn kiên quyết lạnh lùng không tha. Khi ông ta vung lên chiếc dao đồ tể, cô đã cố hết sức mình đứng ra ngăn cản, nhưng vẫn không thể chống đỡ lại. Đến khi cánh tay cô trở nên đau đớn vô cùng rồi bị hất văng ra, thì cũng là lúc con nai biết kiếp số của nó đã rơi vào tay người thợ săn kia rồi.
Trong giây phút cuối cùng, con nai nhìn cô đầy tuyệt vọng, hai hàng nước mắt chảy ra, những giọt lệ đầy ai oán như dấu chấm hết cho một sinh linh vô tội. Bản thân cô cũng đứng đó run rẩy, cô cảm nhận sâu sắc rằng con nai ấy chính là một người rất thân thiết với mình. Ngọc Hàm cho biết, sự việc này xảy ra cách đây hơn 1.000 năm, địa điểm có lẽ là phía bắc Trung Quốc. Cô còn nói, ánh mắt của con nai đó giống hệt như ánh mắt của bạn trai cô hiện tại, còn người thợ săn kia chính là người anh trai mới qua đời.
Cũng trong lần thôi miên ấy, Ngọc Hàm còn nhìn thấy một kiếp sống khác, và cũng liên quan đến ân oán duyên nợ giữa ba người. Nhưng ở đây thứ lỗi cho tôi không kể lể dài dòng thêm nữa, thay vào đó tôi chỉ xin được đàm luận đôi lời về thứ gọi là “ái tình” trên thế gian này…
Quả thực, tình yêu là mối lương duyên không hề đơn giản. Giữa hai người phải tình sâu nghĩa nặng nhường nào, hoặc là oán hận thâm thù đến nhường nào, mới có thể kết thành mối nhân duyên trời định ấy. Con người ta sống trên đời, gặp được nhau là vì duyên, mà đến với nhau lại là vì nợ nghiệp. Ân ân oán oán, hận hận thù thù, biết bao món nợ tiền kiếp này, cuối cùng, lại phải dùng tình yêu cả một đời mà hoàn trả.
Nhiều người vẫn tự hỏi: Tôi rất tốt với anh ấy hay cô ấy, mà vì sao vẫn không được báo đáp? Hoặc tôi yêu anh ấy hay cô ấy nhiều như vậy, mà vì sao lại bị đối xử bạc bẽo phũ phàng thế này? Rất có thể đó là bởi nợ nghiệp giữa hai người quá sâu dày, nên mới phải dành cho họ tình yêu thương mà vẫn nhận về mình nỗi oán thán.
Khi ấy, nếu bạn có thể nhẫn nhịn điều mà bạn cho là “bất công”, và dùng yêu thương và yêu thương nhiều hơn nữa để bù đắp, thì rất có thể, món nợ ai oán sẽ nhanh chóng được kết giải giữa hai người. Ngược lại, nếu bạn cho đó là “bất công” mà cố chấp đòi tìm lại lẽ công bình cho mình, thì rất có thể, oán thù lại xoay vòng, nghiệp nợ lại càng thêm nợ nghiệp không biết khi nào dừng…
Theo ĐKN

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Bí ẩn người lính Tây Ban Nha di chuyển gần 17.000 km chỉ sau một giấc ngủ


Có lẽ không ai xa lạ gì với khái niệm dịch chuyển tức thời từ vùng đất này tới vùng đất khác chỉ trong nháy mắt. Tuy nhiên trong thực tế, điều đó có thể xảy ra? Nhiều người cho là không, song câu chuyện về người lính Gil Perez, sống ở thế kỷ XVI sẽ khiến chúng ta phải nghĩ lại…

gil Perez, du hành khong gian, dịch chuyển tức thời,
Bức tranh hiếm hoi vẽ lại hình ảnh người lính đặc biệt Gil Perez và thành phố Manila vào thời điểm ông sinh sống. (Ảnh: Misterio a la orden)
Gil Perez là một người lính Tây Ban Nha sống ở Philippines vào thế kỷ XVI. Ông thuộc đội cận vệ có nhiệm vụ canh gác cho Palacio Del Gobernador – tòa nhà thống đốc Manila. Trước khi câu chuyện diễn ra, Gil Perez chỉ là một người lính bình thường như bao người khác.
Thế nhưng, bước ngoặt của cuộc đời ông tới vào ngày 24/10/1593. Đó là ngày thống đốc Manila – Gomez Perez Dasmarinas bị hải tặc Trung Hoa ám sát. Gil Perez sau khi hoàn thành xong nhiệm vụ cảm thấy vô cùng mệt mỏi, ông bèn dựa vào một bức tường để nghỉ ngơi trong chốc lát.
Chỉ trong nháy mắt, Gil Perez xuất hiện tại một nơi cách Manila gần 17.000 km. Đó là Plaza Mayor tại thành phố Mexico. Khi ấy, Gil vẫn mặc trên mình bộ quần áo lính cận vệ Philippines. Sự xuất hiện của Gil khiến tất cả mọi người xung quanh ông ngạc nhiên và chính cả bản thân ông cũng vậy. Gil không nhớ gì về việc làm thế nào ông có thể tới được Mexico xa xôi chỉ sau một giấc ngủ.
gil Perez, du hành khong gian, dịch chuyển tức thời,
Plaza Mayor de Mexico – nơi Gil Perez tới chỉ sau một giấc ngủ. (Tranh: colecciondeminiaturas.blogspot.com)
Gil Perez đem câu chuyện lạ lùng của mình kể cho những người xung quanh. Ông vẫn nhớ như in hình ảnh thống đốc Manila bị ám sát song chẳng thể nào mường tượng ra cách di chuyển của mình. Những người ở thành phố Mexico cho rằng, Gil Perez là lính đào ngũ và có thể liên quan tới quỷ Satan nên đem bỏ tù ông.
Hai tháng sau, tin tức từ Manila truyền tới thành phố Mexico qua con tàu Manila Galleon. Mọi thứ đều giống như câu chuyện mà người lính bí ẩn bị bỏ tù kể lại. Thậm chí, có người trên tàu này còn từng nhìn thấy Gil Perez làm nhiệm vụ ngày 24/10/1593, tức là đúng ngày ông ngủ quên và có mặt ở Mexico sau khi tỉnh dậy.
Mọi chuyện vỡ lẽ, Gil Perez được thả tự do và trở về Philippines tiếp tục làm lính cận vệ. Người ta kể lại rằng, sau lần dịch chuyển bí ẩn ấy, Gil Perez không bao giờ thực hiện lại được khả năng đó thêm lần nào nữa.
gil Perez, du hành khong gian, dịch chuyển tức thời,
Khoảng cách tương đối theo đường chim bay từ thủ đô Manila, Philippines đến thủ đô Mexico city, Mexico ở hai bên bờ Thái Bình Dương.
Cho tới nay, câu chuyện bí ẩn về người lính Gil Perez ở thế kỷ XVI vẫn còn là một dấu hỏi lớn cho nhân loại. Tuy nhiên, thực tế đây không phải là trường hợp duy nhất trên thế giới.
Trong cuốn Miscellanies xuất bản năm 1696 của tác giả John Aubrey (1626-1697) có kể rằng, người quen của ông ở Bồ Đào Nha đã tận mắt chứng kiến phiên tòa xét xử một người đàn ông tuyên bố mình đã bay trong không khí từ miền Đông Ấn Độ tới Goa (Bồ Đào Nha) chỉ trong tích tắc vào năm 1655.
Hay như trường hợp của một người Scotland khác có thể bay trong không khí rất nhiều lần trước sự chứng kiến của những người xung quanh. John Aubrey khẳng định rằng, vào thời điểm đó (1671), một số người còn sống có thể làm chứng cho câu chuyện trên.
Vậy làm sao giải thích hiện tượng dịch chuyển tức thời này?
Giả thuyết của khoa học 
Với hai điểm bất kỳ trên một tờ giấy, khoảng cách ngắn nhất chắc hẳn là đường thẳng nối hai điểm đó. Người ta gọi đó là đường chim bay. Tuy nhiên nếu chúng ta gập tờ giấy lại để cho hai điểm đó chạm vào nhau, thì chúng ta sẽ có thể du hành từ điểm đầu đến điểm cuối chỉ bằng một bước chân.
Điều này nghe có vẻ không tưởng, nhưng đây chính là một cách miêu tả hình tượng về lỗ sâu, hay Cầu Einstein-Rosen, một loại đường tắt trong không – thời gian nối các vị trí trong vũ trụ. Điều này được dựa trên Thuyết tương đối hẹp và Thuyết tương đối rộng của Einstein.
gil Perez, du hành khong gian, dịch chuyển tức thời,
Ảnh minh họa lỗ sâu. Các vật thể như máy bay, tàu thủy hay người có thể đã đi qua đường tắt này để đến điểm đích trong tích tắc. (Ảnh:Quora)
Lỗ sâu kể trên chính là một dạng thức của chiều không gian, thời gian khác biệt, ở nơi đó khái niệm không gian và thời gian là khác biệt so với của chúng ta. Tức là nếu có thể tiến nhập vào một chiều không – thời gian khác, thì chúng ta có thể trong tích tắc du hành đến các nơi chốn cách xa hàng triệu dặm. Điều này không hề phi lý khi có nhiều nhà khoa học nổi tiếng đã đề xuất giả thuyết về sự tồn tại của nhiều vũ trụ (đa vũ trụ).
gil Perez, du hành khong gian, dịch chuyển tức thời,
Có giả thuyết cho rằng có thể đi qua lỗ sâu để tiến vào các vũ trụ khác. (Ảnh: YouTube)
TinhHoa tổng hợp

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Hình ảnh nhìn từ trên cao:Vietnam an Aerial Concert - Thang Soi (Vietnam From Above II )

Phần nhận xét hiển thị trên trang