Thứ Tư, 25 tháng 10, 2017
Còn Tuổi Nào Cho Em - Nguyên Nhung
Phần nhận xét hiển thị trên trang
Donald Trump thăm Việt Nam: Hé lộ người chỉ huy dẫn đường Tổng thống Mỹ ...
Phần nhận xét hiển thị trên trang
KHÔNG THỂ VÔ CAN
Có một hiện tượng thế này, ấy là càng ngày khi mà xã hội càng văn minh, hiện đại, nhiều phương tiện kỹ thuật phổ cập trong đời sống thì các hiện tượng tự nhiên cũng càng hung dữ theo cấp số nhân. Cụ thể ở đây là bão lũ và lụt. Mấy ngày này cả nước lo lắng theo dõi tình hình mưa lũ ở miền Bắc và miền Trung. Hàng trăm người đã bị chết và mất tích. Cả bản bị chôn vùi, sĩ quan biên phòng đi cứu nạn cũng gặp nạn, nhà báo cũng bị. Và, cái hình ảnh 4000 con lợn ở một trại lợn Thanh Hóa bị chết đuối nổi lềnh phềnh trong chuồng cũng khiến rất nhiều người khủng khiếp.
Trời là thủ phạm, tất nhiên.
Nhưng con người không thể vô can.
Sống ở đất nước thường xuyên có bão lũ mà chúng ta lại lấy sự chống (bão lũ lụt) làm phương châm hành động để tồn tại thì hình như có điều gì đấy chưa hợp lý. Khuất phục tự nhiên là việc làm không tưởng nếu không muốn nói là điên rồ. Các cụ xưa hay dùng kế “Thuận thiên” để hành xử, tức là muốn làm gì phải hợp ý trời. Hay nói cách khác, phải lựa theo tự nhiên mà tồn tại.
Nước ta, tràn lan các “công trình vĩ đại” chống lại tự nhiên.
Rừng, cả phía Bắc và miền Trung Tây Nguyên về cơ bản đã “xử lý” xong. Mà vai trò của rừng đối với đất đai và cuộc sống con người như thế nào thì ai cũng thuộc làu làu rồi. Nhưng rồi cái lợi trước mắt to quá, người ta đã quên tất cả. Ở Tây Nguyên, vụ 50 nghìn héc ta rừng để lại hậu quả vô cùng to lớn, về người (nhiều cán bộ lãnh đạo bị kỷ luật), về môi trường, về đời sống xã hội... Người Tây Nguyên coi rừng là mẹ, là Yang, là một phần đời sống của họ. Họ tồn tại hòa thuận với rừng, tôn trọng rừng, nương theo rừng, có hẳn cả một văn hóa rừng, tức là rừng cũng như con người, có đời sống, có tâm hồn... Nay, rừng chỉ còn là những vùng đồi trơ khấc, hoặc là bao la nương rẫy ruộng vườn, cây công nghiệp... cuộc đánh đổi vô cùng đắt, đến không tưởng tượng nổi.
Thủy điện tràn lan cũng là một kiểu chống tự nhiên khác. Ông Nguyễn Đình Xuân, đại biểu quốc hội 2 khóa XI và XII có lần phát biểu: “Thủy điện đã vượt tầm kiểm soát. Phong trào làm thủy điện rầm rộ 20 năm qua, đặc biệt là 10 năm trở lại đây, chúng ta không phủ nhận những mặt có lợi của nó. Tuy nhiên tác hại của nó, đặc biệt là mất rừng ở thượng nguồn làm gia tăng lũ lụt, hạn hán bất thường ở hạ nguồn đã diễn ra nhiều hơn. Hiện nay, các công trình thủy điện đã vượt quá tầm kiểm soát của các cơ quan nhà nước, nhiều công trình kém chất lượng, hồ đập không an toàn. Tôi cho rằng chúng ta phải rà soát lại xem phải làm gì để bớt đi những rủi ro đối với những đập thủy điện đã làm rồi. Vì một công trình thủy điện chỉ có tuổi thọ nhất định, thường là 50 năm. Trên thế giới có những công trình thủy điện đã phải tháo dỡ trước hạn để trả lại đất rừng và sự thông suốt cho dòng sông... Vừa rồi xảy ra việc thủy điện chỉ có ôtô đâm vào mà đã nứt vỡ, chứng tỏ thiết kế và thi công rất kém. Cũng may là đã được phát hiện kịp thời, chứ nếu không có thể sẽ là một quả bom nước. Rõ ràng tính rủi ro rất lớn và điều này cần phải tính trong đánh giá chi phí lợi ích của quốc gia khi thực hiện các công trình thủy điện. Vừa qua, một số thủy điện đã gây tác động xấu như mùa khô thì không xả nước khiến đồng bằng thiếu nước, ngược lại mùa lũ thì xả ồ ạt khiến người dân không kịp đối phó...Lưu ý là có nhiều công trình thủy điện lẽ ra thuộc thẩm quyền của Quốc hội chứ không phải là của các cơ quan khác. Tuy nhiên bằng cách nào đó, chủ đầu tư đã lách luật để dự án của họ không đưa ra Quốc hội. Do đó, Quốc hội cần lắng nghe ý kiến cử tri, các nhà khoa học đối với những sự việc như vậy.”. Ông Huỳnh Thành, nguyên phó đoàn đại biểu quốc hội Gia Lai thì phát biểu trước diễn đàn quốc hội được truyền hình trực tiếp rằng thủy điện An Khê Ka Nak là “sai lầm thế kỷ”. Cái oái oăm của thủy điện này là, nó không trả lại nước cho sông Ba mà lại làm một con sông nhân tạo để đổ nước về sông Côn, Bình Định, báo hại toàn bộ hạ lưu sông Ba từ thị xã An Khê (Sông Ba chảy qua thị xã An Khê) đến Krông Pa thành con sông chết. Nếu như đoạn qua thị xã An Khê sông trơ đáy khiến hàng vạn người trong khu vực khốn khổ, không chỉ vì không có nước, mà còn bởi bị ô nhiễm trầm trọng, thì đoạn phía dưới, Ayun Pa và Krông Pa có hiện tượng nước, dù còn rất ít, đổi màu thành màu xanh và bốc mùi hôi thối. Theo ông Thành thì trước khi phát biểu ông đã nghiên cứu và thấy trên thế giới chưa có ai làm cái việc là ngăn sông làm thủy điện rồi lấy nước ở con sông bị ngăn đó đổ vào con sông khác, kệ cho hạ lưu con sông bị ngăn ra sao thì ra? Không cần đến tận nơi chúng ta cũng có thể dễ dàng hình dung hàng triệu người sống dọc theo hạ lưu sông Ba ra sao rồi? Vấn đến là nó không chỉ gây hạn, không chỉ hạn mà là khô kiệt, biến một con sông rất lớn thành con sông chết.
Rồi đồng bằng sông Cửu Long. Các chuyên gia cho rằng việc chúng ta bằng mọi giá ngăn mặn và lũ để trồng lúa đã làm biến đổi sinh thái vùng. Giờ nhiều nông dân kỳ cựu đã “tự phát” phá đê ngăn để nuôi tôm thay vì trồng lúa. Và mới nhất, thủ tướng chính phủ đã tổ chức một cuộc họp lớn, như là một “Hội nghị Diên Hồng” về vùng đất rất nhiều tiềm năng và đang đứng trước những thách thức rất lớn do cả biến đổi khí hậu và cả do con người tác động trái tự nhiên này.
Những ngày này, cả nước đang dồn sức cho vùng đồng bào bị lũ lụt, các cuộc quyên góp, như mọi khi, lại được phát động rầm rộ, báo chí lại đưa tin những hình ảnh thương tâm, và thiệt hại hàng ngàn tỉ bay vèo trong chốc lát. Com cóp cả đời, vèo phát, mọi tài sản trở thành số không. Mà không chỉ tài sản, mạng người cũng chả giữ được.
Cái giá quá đắt.
Phải có một chính sách cụ thể, chiến lược rõ ràng để tồn tại cùng bão lũ. Trước hết là ở thái độ tôn trọng tự nhiên, trả lại tự nhiên những gì tự nhiên có. Đã xuất hiện những căn hầm tránh bão ở Miền Trung, những ngôi nhà sống với lũ ở miền Tây vân vân...
Làm sao để không phải năm nào chúng ta cũng chứng kiến những mất mát những thiệt hại khủng khiếp mà không làm gì được, ngoài việc lại hô nhau... quyên góp...
Phần nhận xét hiển thị trên trang
Tếu táo lẫn trầm sâu Nguyễn Sự (phần 2)
Trong chút ồn ắng nhẹ nhàng dễ thương của đô thị Hội An, tự dưng thấy yêu mến con người hơn. Không có sự tranh giành vội vã như thường gặp ở Sài Gòn hoặc Hà Nội. Con người sống thật tự nhiên. Như Nguyễn Sự đang ngồi trước mặt kia, gần gũi ấm áp, cởi mở ân tình. Những câu chuyện vui xen lẫn cởi mở về thế sự khiến 2 tiếng đồng hồ trôi nhanh quá.
Nói không quá đáng, có những đô thị trong sự phát triển và tồn tại giai đoạn nào đó được gắn với tên tuổi của cá nhân nhất định. Hà Nội suốt thời gian dài ghi liền với tên vị chủ tịch ủy ban hành chính đầu tiên Trần Duy Hưng. Cứ nhắc thủ đô là nghĩ ngay tới bác sĩ Trần Duy Hưng. Những năm 72-76 tôi học ở Hà Nội, ông Hưng vẫn còn làm chủ tịch, ông ngồi ghế ấy một mạch suốt từ khi tôi chưa đẻ (từ năm 1954) tới năm 1977, đó là chưa kể gánh nhiệm kỳ đầu 1945-1946 rồi kéo nhau lên rừng kháng chiến. Có nhiều giai thoại truyền kỳ về ông Hưng, một vị trí thức đáng kính, vị lãnh đạo giản dị liêm khiết, gần dân, được cụ Hồ rất tin tưởng. Chả hiểu sao rất nhiều đời đô trưởng kế nhiệm về sau, họ không học gương của ông Hưng, chỉ nảy nòi tinh đám Hoàng Văn Nghiên, Nguyễn Thế Thảo đầy tai tiếng.
Đà Nẵng cũng vậy, trải qua nhiều đời lãnh đạo như Hồ Nghinh, Mai Thúc Lân, Trương Quang Được, Nguyễn Văn Chi… nhưng hầu như tên tuổi Nguyễn Bá Thanh lấn át tất cả. Dấu ấn Nguyễn Bá Thanh đậm đến mức cụm từ Đà Nẵng - Nguyễn Bá Thanh thành cái tên chung, nếu chỉ nhắc một nửa sẽ thấy thiêu thiếu, chưa hoàn chỉnh. Tất nhiên không có thứ gì, không có ai là vĩnh cửu, muôn năm, mãi mãi, nhưng có thể đoán rằng dân Đà Nẵng nhiều năm nữa còn nhớ tới Nguyễn Bá Thanh. Tôi có con bé cháu từ Hải Phòng theo bác nó vào Đà Nẵng chơi, nhất quyết đòi chở bằng được tới cổng nhà ông Thanh chụp cái ảnh, đem về quê khoe như một chiến tích.
Tôi đưa ra vài ví dụ như vậy để chốt về Nguyễn Sự. Hội An và Nguyễn Sự là một, tất nhiên không phải kiểu “trời của Sự, đất của Sự, con chim bay trên cành cũng của Sự”. Nguyễn Sự không tạo ra những tai tiếng như vậy. Nhưng có thể nói, việc bảo tồn và phát huy phố cổ, làm cho giá trị gia tăng hơn, nổi tiếng hơn, tên tuổi Hội An vang xa hơn, phần lớn nhờ công Nguyễn Sự. Cứ mỗi lần có sự gì đó xảy ra với Hội An, người ta nhắc ngay đến vai trò của ông bí thư thành ủy này. Lũ lụt ư, ông Sự xắn quần lội vào từng nhà để nắm tình hình. Cần duy trì nếp văn hóa xứ Quảng cho phố cổ ư, người ta nháo nhác hỏi nhau vậy ý ông Sự thế nào. Ngay cả khi đoàn xe của Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc rồng rắn cả mấy chục chiếc nghênh ngang vào phố cổ phá vỡ quy định cấm xe, người ta cũng bảo nhau giá ông Sự còn đương chức thì làm chi xảy ra chuyện đó, v.v..
Kêu thêm ly cà phê đen, mồi điếu thuốc con ngựa trắng rít một hơi dài, “lão” nhẩn nha chuyện đời. À thì ra Nguyễn Sự rất thích nuôi chim, dạy chúng nói tiếng người. Tôi tặc lưỡi, nói được tiếng ta đã khó, lại phát âm giọng Quảng nữa chắc con chim của lão Sự phải có bằng tiến sĩ ngôn ngữ. Lão Sự kể có lần nuôi một con yểng, nói khá lắm, cả những câu rất dài, thậm chí biết chửi bậy, nhưng tập mãi câu hát mở đầu bài thánh ca "Như có bác Hồ", nó chỉ hót được “Như có bác Hồ trong ngày vui” là tắc tị, không tài nào hót thêm hai âm “đại thắng”. Dụ mãi, luyện mãi vẫn cứ tới “ngày vui” rồi tịt. Ăn nhau ở chỗ đại thắng chứ chỉ vui không thì nói làm gì. Ông Sự kể, tức lắm, lôi nó ra dọa, "mày mà không hát đại thắng thì kể như trưa nay nhịn, khỏi ăn sâu bọ thóc kê gì". Thế rồi, chả biết nó hiểu được lời đe chuyên chính vô sản, nó giác ngộ cách mạng, hay sợ đói, mà hôm ấy làm một mạch trọn lời “như có bác Hồ trong ngày vui đại thắng”. Ông nhà văn Nguyễn Một ngồi kế bổ sung, có lần một con vẹt của ông Sự bay lạc ra ngoài, dân phố cổ vô tình chộp được. Chưa biết chim nhà ai xổ lồng để bắt chuộc thì nghe nó kêu “đù mạ”, họ bảo nhau, thôi đúng chim ông Sự rồi, đem ngay trả ông.
Nguyễn Sự hỏi, các ông là nhà báo, có biết tại sao thằng Phạm Đương nó lấy bút danh là Trần Đăng không. Mấy anh em không biết, bản thân tôi cùng cơ quan với ông Đương suốt bao năm cũng có biết đầu cua tai nheo thế nào đâu. À, thì ra thế này, hồi lão Đương mới vào nghề, lão ký cuối bài tên tác giả Thường Đăng, ra cái vẻ bài tôi hay được dùng, các vị chớ có bỏ, phí lắm. Thực ra nói lộn lại, thường đăng là thằng Đương. Quái thế. Một lần bài gửi cho báo, chả còn nhớ tờ nào, chữ Thường bị nhòe chỉ còn rõ mỗn chữ T, tòa báo nghĩ chắc thằng cha này họ Trần, nó viết tắt T thành T.Đăng, thế là cẩn thận ghi đầy đủ Trần Đăng. Tay Đương thấy cái tên cũng hay hay, lấy luôn, chết tên từ đó. Nghe ông Sự nói lai lịch cái bút danh này, tôi lại nhớ hồi bé nghe các chị tôi giải thích, mấy nữ ca sĩ có chữ Huyền đằng sau, Thương Huyền, Thanh Huyền chẳng hạn thực ra tên là Thường (thương huyền thường), Thành (thanh huyền thành), nghe huyền ảo, lãng mạn hơn tên thật. Còn ông anh tôi hỏi, vậy ca sĩ Mộng Dung là rụng mông hả, cả đám ớ ra.
Lão Sự cười, các ông biết chuyện ni không. Một lần có vị quan to làm chuyến công tác ở vùng lũ lụt, nghe cấp dưới báo cáo vùng này đang bị lũ nặng, có cả người chết, bèn đi "dân vận" thăm hỏi bà con. Ngài đi thì báo chí truyền hình cũng đi theo để phản ánh, truyền hình trực tiếp. Thấy cảnh nhà cửa ngập lụt đổ nát, dân đói khát rách rưới, ngài to to ấy thương lắm. Ngài ngậm ngùi hỏi một cán bộ địa phương, nước lớn thế này, có nhiều người bị chết không? Anh chàng tại chỗ vội thưa: Báo cáo, chỉ có 2 người chết. Ngài gật đầu bảo thế thì tốt, quá tốt. Tivi đang truyền trực tiếp cứ vô tư phát. Dù thiên hạ vẫn biết chỉ là lỡ lời, ý của vị quan to là khác cơ, nhưng dân tình một phen hoảng hồn. Kết quả là đồng chí sếp tivi bị bay chức do... kém nhạy cảm. (còn tiếp)
Nguyễn Thông
Phần nhận xét hiển thị trên trang
Nói không quá đáng, có những đô thị trong sự phát triển và tồn tại giai đoạn nào đó được gắn với tên tuổi của cá nhân nhất định. Hà Nội suốt thời gian dài ghi liền với tên vị chủ tịch ủy ban hành chính đầu tiên Trần Duy Hưng. Cứ nhắc thủ đô là nghĩ ngay tới bác sĩ Trần Duy Hưng. Những năm 72-76 tôi học ở Hà Nội, ông Hưng vẫn còn làm chủ tịch, ông ngồi ghế ấy một mạch suốt từ khi tôi chưa đẻ (từ năm 1954) tới năm 1977, đó là chưa kể gánh nhiệm kỳ đầu 1945-1946 rồi kéo nhau lên rừng kháng chiến. Có nhiều giai thoại truyền kỳ về ông Hưng, một vị trí thức đáng kính, vị lãnh đạo giản dị liêm khiết, gần dân, được cụ Hồ rất tin tưởng. Chả hiểu sao rất nhiều đời đô trưởng kế nhiệm về sau, họ không học gương của ông Hưng, chỉ nảy nòi tinh đám Hoàng Văn Nghiên, Nguyễn Thế Thảo đầy tai tiếng.
Đà Nẵng cũng vậy, trải qua nhiều đời lãnh đạo như Hồ Nghinh, Mai Thúc Lân, Trương Quang Được, Nguyễn Văn Chi… nhưng hầu như tên tuổi Nguyễn Bá Thanh lấn át tất cả. Dấu ấn Nguyễn Bá Thanh đậm đến mức cụm từ Đà Nẵng - Nguyễn Bá Thanh thành cái tên chung, nếu chỉ nhắc một nửa sẽ thấy thiêu thiếu, chưa hoàn chỉnh. Tất nhiên không có thứ gì, không có ai là vĩnh cửu, muôn năm, mãi mãi, nhưng có thể đoán rằng dân Đà Nẵng nhiều năm nữa còn nhớ tới Nguyễn Bá Thanh. Tôi có con bé cháu từ Hải Phòng theo bác nó vào Đà Nẵng chơi, nhất quyết đòi chở bằng được tới cổng nhà ông Thanh chụp cái ảnh, đem về quê khoe như một chiến tích.
Tôi đưa ra vài ví dụ như vậy để chốt về Nguyễn Sự. Hội An và Nguyễn Sự là một, tất nhiên không phải kiểu “trời của Sự, đất của Sự, con chim bay trên cành cũng của Sự”. Nguyễn Sự không tạo ra những tai tiếng như vậy. Nhưng có thể nói, việc bảo tồn và phát huy phố cổ, làm cho giá trị gia tăng hơn, nổi tiếng hơn, tên tuổi Hội An vang xa hơn, phần lớn nhờ công Nguyễn Sự. Cứ mỗi lần có sự gì đó xảy ra với Hội An, người ta nhắc ngay đến vai trò của ông bí thư thành ủy này. Lũ lụt ư, ông Sự xắn quần lội vào từng nhà để nắm tình hình. Cần duy trì nếp văn hóa xứ Quảng cho phố cổ ư, người ta nháo nhác hỏi nhau vậy ý ông Sự thế nào. Ngay cả khi đoàn xe của Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc rồng rắn cả mấy chục chiếc nghênh ngang vào phố cổ phá vỡ quy định cấm xe, người ta cũng bảo nhau giá ông Sự còn đương chức thì làm chi xảy ra chuyện đó, v.v..
Kêu thêm ly cà phê đen, mồi điếu thuốc con ngựa trắng rít một hơi dài, “lão” nhẩn nha chuyện đời. À thì ra Nguyễn Sự rất thích nuôi chim, dạy chúng nói tiếng người. Tôi tặc lưỡi, nói được tiếng ta đã khó, lại phát âm giọng Quảng nữa chắc con chim của lão Sự phải có bằng tiến sĩ ngôn ngữ. Lão Sự kể có lần nuôi một con yểng, nói khá lắm, cả những câu rất dài, thậm chí biết chửi bậy, nhưng tập mãi câu hát mở đầu bài thánh ca "Như có bác Hồ", nó chỉ hót được “Như có bác Hồ trong ngày vui” là tắc tị, không tài nào hót thêm hai âm “đại thắng”. Dụ mãi, luyện mãi vẫn cứ tới “ngày vui” rồi tịt. Ăn nhau ở chỗ đại thắng chứ chỉ vui không thì nói làm gì. Ông Sự kể, tức lắm, lôi nó ra dọa, "mày mà không hát đại thắng thì kể như trưa nay nhịn, khỏi ăn sâu bọ thóc kê gì". Thế rồi, chả biết nó hiểu được lời đe chuyên chính vô sản, nó giác ngộ cách mạng, hay sợ đói, mà hôm ấy làm một mạch trọn lời “như có bác Hồ trong ngày vui đại thắng”. Ông nhà văn Nguyễn Một ngồi kế bổ sung, có lần một con vẹt của ông Sự bay lạc ra ngoài, dân phố cổ vô tình chộp được. Chưa biết chim nhà ai xổ lồng để bắt chuộc thì nghe nó kêu “đù mạ”, họ bảo nhau, thôi đúng chim ông Sự rồi, đem ngay trả ông.
Nguyễn Sự hỏi, các ông là nhà báo, có biết tại sao thằng Phạm Đương nó lấy bút danh là Trần Đăng không. Mấy anh em không biết, bản thân tôi cùng cơ quan với ông Đương suốt bao năm cũng có biết đầu cua tai nheo thế nào đâu. À, thì ra thế này, hồi lão Đương mới vào nghề, lão ký cuối bài tên tác giả Thường Đăng, ra cái vẻ bài tôi hay được dùng, các vị chớ có bỏ, phí lắm. Thực ra nói lộn lại, thường đăng là thằng Đương. Quái thế. Một lần bài gửi cho báo, chả còn nhớ tờ nào, chữ Thường bị nhòe chỉ còn rõ mỗn chữ T, tòa báo nghĩ chắc thằng cha này họ Trần, nó viết tắt T thành T.Đăng, thế là cẩn thận ghi đầy đủ Trần Đăng. Tay Đương thấy cái tên cũng hay hay, lấy luôn, chết tên từ đó. Nghe ông Sự nói lai lịch cái bút danh này, tôi lại nhớ hồi bé nghe các chị tôi giải thích, mấy nữ ca sĩ có chữ Huyền đằng sau, Thương Huyền, Thanh Huyền chẳng hạn thực ra tên là Thường (thương huyền thường), Thành (thanh huyền thành), nghe huyền ảo, lãng mạn hơn tên thật. Còn ông anh tôi hỏi, vậy ca sĩ Mộng Dung là rụng mông hả, cả đám ớ ra.
Nguyễn Thông
Điên tiền!
Hàng chục tỉ đồng liên hoan … nghỉ hưu?!
Tác giả: Nguyễn Tiến Tường (theo Blog Bùi Văn Bồng)
Ông Nguyễn Phước Thanh làm PTĐ từ 2013, phụ trách thanh tra, giám sát hoạt động của hệ thống ngân hàng, kiêm luôn việc tái cơ cấu ngân hàng, xử lý nợ xấu, quản lý cấp phép các tổ chức tín dụng, giải quyết khiếu nại tố cáo, phòng chống tham nhũng. Trong thời gian này, xảy ra đại án Ngân hàng Xây dựng thất thoát 9.000 tỷ đồng, Ocean Bank gây thất thoát gần 500 tỷ đồng. Trong thời gian ông Thanh tại nhiệm, hệ thống ngân hàng xảy ra nhiều sai phạm, nợ xấu không xử lý rốt ráo, nhiều ngân hàng kiệt quệ. NHNN dùng tiền dân vươn tay cứu với giá 0 đồng. Những sai phạm ấy, đã khiến người đồng cấp của ông, PTĐ Đặng Thanh Bình vào lò. Ông Thanh cũng loáng thoáng đâu sắp thành củi nhưng cuối cùng vẫn bình an vô sự. Tương truyền, ông Thanh đương thời ỉa cứt có khuôn, ho một tiếng lãnh đạo ngân hàng mửa mật. Có phải vì thế mà ông “có miễn tử kim bài”. Có phải vì thế mà sợ hổ chết để da, đến ngày cởi áo quan, ông Thanh vẫn được các ngân hàng cung phụng? (Nguyễn Tiến Trường)
.
KD: Không hiểu các vị lãnh đạo có nghe thông tin này không? Và nghĩ gì về sự xa hoa, phung phí của một ngân hàng cho một quan chức ngành mình. Hay chỉ nghĩ đó là mạnh vì gạo, bạo vì tiền?
———————
| Cựu Phó thống đốc NHNN Nguyễn Phước Thanh. |
Đọc báo thấy Vietcombank tổ chức tiệc về hưu cho Phó thống đốc NHNN Nguyễn Phước Thanh tại khách sạn Melia sang trọng bậc nhất Hà Nội. Toàn thể bộ sậu Vietcombank và 200 khách mời ăn chơi nhảy múa từ 18-22h. Rượu ngoại tràn cung mây, thực đơn đậm chất vua chúa: Súp hải sâm với điệp, tôm rồng, cá song ngậm ngọc… Trước yến tiệc, Agribank chi tiền cho ngài Thanh du hí vòng quanh thế giới…
Yến tiệc nghe đâu 5 tỷ, chuyến du hí có lẽ tương đương. Hai ngân hàng này, có phần vốn chi phối của quốc doanh, tức cũng là tiền dân tiền nước. Nhìn yến tiệc sực cám cảnh cho quốc gia kiệt quệ, nợ công chồng chất, nghẹn ngào nhớ đó đây, người chết trong lũ dữ không có nổi chiếc quan tài, người người tị nạnh nhau vì đĩa cơm 2 nghìn qua bữa.
Lại nghe, an ninh của bữa tiệc được thắt chặt, bảo mật rất cao. Toàn bộ thang máy của tòa nhà đều bị tắt, thay vào đó, các khách mời sẽ được di chuyển bằng thang máy riêng. Nghĩ sao một phó thống đốc cơ quan tiền tệ nhiều năm cống hiến, nay về với nhân dân lại thậm thụt như đi ăn trộm. Nếu như sợ soi mói thì đã không làm tiệc. Chẳng biết có dụng đích gì. Hay yến tiệc ấy, là ga cuối cùng của chuyến tàu hoàng hôn nhiệm kỳ mà ông Thanh sẽ là người bán vé?
Ông Nguyễn Phước Thanh làm PTĐ từ 2013, phụ trách thanh tra, giám sát hoạt động của hệ thống ngân hàng, kiêm luôn việc tái cơ cấu ngân hàng, xử lý nợ xấu, quản lý cấp phép các tổ chức tín dụng, giải quyết khiếu nại tố cáo, phòng chống tham nhũng.
Trong thời gian này, xảy ra đại án Ngân hàng Xây dựng thất thoát 9.000 tỷ đồng, Ocean Bank gây thất thoát gần 500 tỷ đồng. Trong thời gian ông Thanh tại nhiệm, hệ thống ngân hàng xảy ra nhiều sai phạm, nợ xấu không xử lý rốt ráo, nhiều ngân hàng kiệt quệ. NHNN dùng tiền dân vươn tay cứu với giá 0 đồng.
Những sai phạm ấy, đã khiến người đồng cấp của ông, PTĐ Đặng Thanh Bình vào lò. Ông Thanh cũng loáng thoáng đâu sắp thành củi nhưng cuối cùng vẫn bình an vô sự. Tương truyền, ông Thanh đương thời ỉa cứt có khuôn, ho một tiếng lãnh đạo ngân hàng mửa mật. Có phải vì thế mà ông “có miễn tử kim bài”. Có phải vì thế mà sợ hổ chết để da, đến ngày cởi áo quan, ông Thanh vẫn được các ngân hàng cung phụng?
Vì nếu theo logic đơn thuần, với chức trách và phận sự đã đảm đương cùng những bê bối như vậy, thì buổi dạ tiệc của ông Thanh phải được tổ chức ở nơi ông Bình đang ở mới hợp lý chứ? Đằng này hai ngân hàng lại khoản đãi linh đình như kiểu đệ tử con nhang mừng đàn anh hạ cánh an toàn, lạ quá!
Trời sinh một cặp Thanh Bình
Kẻ thời hóa củi, kẻ thành đế vương…
Đọc báo chợt nghĩ, không lẽ cái lò biết lựa củi?
Nguyễn Tiến Tường/(FB Nguyễn Tiến Tường)
Phần nhận xét hiển thị trên trang
Tư liệu tù vượt biên:
Bất đáo Chí Hòa phi hảo hán
Người Trung Hoa rất tự hào về Vạn Lý Trường Thành. Đó là một bức tường thành được xây dựng bằng đất và đá từ thế kỷ thứ 5 trước công nguyên đến thế kỷ 16. Tường thành bảo vệ Trung Hoa khỏi những cuộc tấn công của người Hung Nô, Mông Cổ và rất nhiều bộ tộc du mục khác.
Tần Thủy Hoàng, vị Hoàng đế đầu tiên của Trung Hoa, đã có sáng kiến xây Vạn lý Trường thành từ năm 220 trước công nguyên nhưng phần tường này chỉ còn sót lại một vài di tích. Vạn Lý Trường Thành ngày nay, với chiều dài khoảng hơn 6.000 km, cao 7 m, được xây dưới thời nhà Minh và người Trung Hoa rất tự hào về nó.
Vạn lý Trường thành
Thế cho nên con cháu Thiên Tử mới có câu “Bất đáo Trường thành phi hảo hán”, hàm ý chưa đến Trường Thành chưa phải là hảo hán. Sang đến Việt Nam, giới giang hồ “số má” lại đổi tên Trường Thành bằng Chí Hòa: “Bất đáo Chí Hòa phi hảo hán”.
Chí Hòa là nhà tù được xây dựng năm 1943 thời thuộc địa Pháp nằm tại Số 1 đường Hòa Hưng (Q. 10), Sài Gòn. Vào thời đó, đây là nơi giam giữ tù chính trị. Sang đến thời VNCH cũng là nơi giam những người chống đối chính quyền và tội phạm hình sự. Sau năm 1975, Chí Hòa là nơi “nghỉ mát” hay “gỡ lịch” của giới giang hồ cũng như tù chính trị.
Có nhà văn nào đó đã từng viết: “Đối với người tù Sài Gòn, khám Chí Hòa được ví như trường đại học Harvard của Mỹ, Eton của Anh và Sorbonne của Pháp”. Nếu ở Mỹ có Ngũ Giác Đài (còn gọi là Lầu Năm Góc) thì ở Việt Nam có Chí Hòa là một công trình xây dựng hình bát giác khép kín với một tầng trệt và 3 tầng lầu.
Ngày nay, mỗi cạnh của hình bát giác là một ô, được đánh số thứ tự từ A đến H. Toàn bộ nhà tù được chia thành 6 khu, trong đó khu ED dành cho tù chính trị, AH dành cho tù vượt biên và các khu còn lại dành cho tù hình sự, trong khu FG còn có cả các phòng tù nữ.
Trên một khu đất rộng khoảng 7 hécta, hơn 200 phòng giam đều hướng về tâm của hình bát giác, nơi có một tháp nước với lỗ châu mai hướng về các phòng giam với 4 loa phóng thanh và trên đỉnh là một cột cờ. Tháp mước mang hình tượng một thanh gươm lớn, yểm âm dương, phong thủy, càn khôn, vũ trụ. Thanh gươm cắm mũi xuống đất nhắc nhở một khi đã lọt vào vòng bát quái rất khó tìm được lối ra.
Mô hình “lò bát quái” Chí Hòa
Thanh gươm cắm xuống đất để… yểm bùa!
Chí Hòa là vùng đất “linh thiêng” vẫn thường xảy ra sấm sét mỗi khi giông bão. Có đến ngàn lẻ một huyền thoại về khám Chí Hòa, điển hình như “con-ma-vú-dài” thỉnh thoảng vẫn chọc phá tù nhân.
Tại đây còn lưu lại máy chém có từ thời Pháp thuộc được chuyển từ khám Catinat sang và do Đội Phước phụ trách. Người cuối cùng chết dưới máy chém này là Ba Cụt, tức Lê Quang Vinh, tướng Hòa Hảo, dưới thời Ngô Đình Diệm. Chính ông Ngô Đình Cẩn, bào đệ của Tổng thống Ngô Đình Diệm, cũng bị xử bắn sau một thời gian bị giam giữ tại Khám Chí Hòa.
Chuyện “con ma vú dài” trên báo Trắng Đen năm 1969
Cơ duyên nào đã gắn cuộc đời tôi với Khám Chí Hòa?
Hồi đó cuối là đầu thập niên 80, người Sài Gòn âm thầm vượt biên. Bạn bè chừng một tuần không thấy mặt là người ta nghĩ ngay đến những chuyến vượt biển. Gặp lại người quen với cái đầu trọc lóc ta nghĩ ngay đến chuyện ra khơi nhưng không gặp may nên bị cạo đầu ngồi tù. Cửa nhà bỗng nhiên khóa im ỉm sẽ được suy diễn là cả gia đình đã ra ra đi.
Cơn sốt bỏ nước ra đi diễn ra ngày càng tăng, kéo theo phong trào học tiếng Anh “chui”, tức là lén lút. Gia đình khá giả thì mời thầy đến tận nhà kèm riêng hoặc một nhóm góp chung tiền mời thầy đến để luyện tiếng Anh.
Cái nghề giảng viên Anh ngữ của tôi tưởng chừng như đã hết đất dung thân nay bỗng nhiên sống lại. Thế là một cuộc “đổi đời lần 2” lại bắt đầu sau thời cải tạo. Đang từ anh “lao động phổ thông” trong một tổ hợp xây dựng, anh trông hàng ngoài chợ Bình Tây rồi chuyển sang nghề bỏ mối lò dầu hôi.. cuối cùng nhảy lên làm… thầy.
Năm 1971, tôi được đào tạo giảng viên Anh ngữ ở Hoa Kỳ, sau đó lại được Trường Sinh ngữ Quân đội gửi đi tu nghiệp một lần nữa năm 1974. Với trình độ tiếng Anh và kinh nghiệm giảng dậy, “anh bán lò” trở thành một người thầy đáng tin cậy của những người ôm mộng vượt biên.
Tôi đã từng mất rất nhiều học trò chỉ vì họ ra đi vội vã không kịp từ giã thầy. Chẳng biết họ có đến được đảo hay lại bỏ mình giữa biển khơi. Người Sài Gòn thường nói “Nếu con đi thoát thì con nuôi má nhưng nếu con chết thì... con nuôi cá”.
Học trò ra đi nhiều, chỉ mỗi ông thầy là ở lại vì... thiếu “cây” để lên tầu. Người Sài Gòn khi đó có thói quen gọi 1 lượng vàng là “một cây”. Tôi lo phải chạy ăn từng bữa cũng đã thấy bở hơi tai thì “cây” đâu để tính chuyện vượt biên?
Nhưng có lẽ “thánh nhân đãi kẻ khù khờ” nên có một gia đình học trò người Hoa khá giả, đăng ký cho một xuất “vượt-biên-bán-chính-thức”. Điều kiện khá dễ dãi: “Đi trước, trả sau”! Có lẽ họ cũng tin tưởng vào trình độ Anh văn của thầy giáo sẽ hỗ trợ gia đình họ trong những bước đầu chăng?
Sài Gòn rầm rì bàn tán về chính sách “vượt-biên-bán-chính-thức” của nhà nước dành cho các “xì thẩu” Hoa kiều. Đơn giản vì họ là những người giàu nhất nước, tha hồ mà thu hàng đống “cây vàng”. Người ta còn đồn họ vượt biên bán chính thức bằng cả tàu sắt nhưng lại cũng có tin nhiều chuyến đi đã bị lừa.
Sau một đêm suy nghĩ, đắn đo, tôi quyết định phải chụp lấy cơ hội để thoát, lại còn xin thêm một “nửa vé” cho cậu con trai đầu lòng. Không đất dung thân ở nơi này. Không hộ khẩu, không việc làm ổn định, không tương lai nếu cứ tiếp tục cuộc sống bên lề xã hội.
Ra đi cũng đồng nghĩa là đương đầu với những bất trắc nhưng ít ra cũng còn một chút ánh sáng nơi cuối đường hầm với hy vọng cứu được gia đình. Ở lại là tiếp tục mò mẫm trong một đường hầm tăm tối, hoàn toàn không có lối ra.
Chiếc tàu vượt biên “bán chính thức” đón khách ngay tại chân cầu Cát Lái thuộc địa phận quận Thủ Đức. Người ta lên tàu vào buổi chiều, có cả một số thân nhân đưa tiễn! Tàu bằng gỗ, chỉ dài hơn 10m, khoang bên dưới đàn ông ngồi bó gối, xếp lớp như cá mòi, phía trên là trẻ em và phụ nữ.
Dù mang tiếng là đi “bán chính thức” nhưng mọi người vẫn căng thẳng trước những bất trắc của cuộc hành trình hứa hẹn nhiều sóng gió…
Sóng gió đâu chưa thấy mà chỉ nghe tiếng súng AK đồng loạt nổi lên cả ở hai bên bờ. Lực lượng vũ trang quận Thủ Đức lên tàu, ra lệnh cho tài công lái tàu về... bến Bạch Đằng. Tại đây có hai chiếc Molotova chờ sẵn để đưa những người vượt biên về thẳng... Khám Chí Hòa. Mọi chuyện diễn ra hoàn hảo như một kịch bản phim!
Thủ tục nhập trại giam tiến hành một cách nhanh chóng: phụ nữ và trẻ em được thả ngay, trong đó có con tôi. Đàn ông sau khi khai báo họ, tên, địa chỉ được đưa vào 2 phòng giam thuộc khu AH trong lò bát quái Chí Hòa. Duyên may của tôi với Chí Hòa là vậy!
Toàn cảnh Chí Hòa
Chí Hòa là nơi có những đêm khuya thanh vắng tù đang ngủ phải giật mình thức giấc vì tiếng hét lanh lảnh của phạm nhân: “Báo cáo cán bộ, phòng... có người cần cấp cứu!”. Hai chữ “cấp cứu” dội lại trong lò bát quái nghe như tiếng gọi của tử thần từ một nơi xa xăm nào đó.
Chí Hòa là nơi có “những đêm giã từ” của những phạm nhân vừa ra tòa nhận án để lên đường đến các trại cải tạo lao động. Họ tổ chức đêm “nhạc sống” từ phòng giam. Họ hát từ nhạc vàng đến vọng cổ, từ blue đến rock để các bạn tù ở phòng khác cùng thưởng thức. Họ bất cần vì đã nhận án và sẽ sớm từ giã Chí Hòa. Xen lẫn với giọng nam có cả những giọng nữ cũng tham gia văn nghệ “live show” bỏ túi...
Cuộc sống tại Chí Hòa khác hẳn với sinh hoạt ở trại cải tạo. Ở Chí Hòa chỉ quanh quẩn với 3 bức tường và 1 hàng chấn song sắt. Ngày hai bữa cơm, tuần được phép xuống sân tắm rửa, giặt giũ một lần trong vòng 20 phút.
Ở trại cải tạo, dù cũng mang tiếng là ở tù, nhưng không gian rộng rãi hơn để sinh họat. Quan trọng hơn cả, Chí Hòa gom đủ thành phần xã hội phức tạp trong khi tại trại cải tạo chỉ chung một thành phần sĩ quan “ngụy”.
Tiếng là khu tù vượt biên nhưng trong phòng cũng xen lẫn một số tù hình sự chưa bị kết án. Đám thiểu số này lại nổi bật giữ đám tù vượt biên, nắm trọn quyền sinh sát. Họ giữ từ chức Trưởng phòng, Phó phòng đến Trật tự viên, Thư ký, Tổ trưởng.
Trong phòng luôn xảy ra chuyện “đi-chợ-đêm”, nhất là sau những ngày thăm nuôi. Kẻ trộm thường là những tay tù hình sự, không thăm nuôi, hay còn gọi là “Con Bà Phước”. Bọn chúng “đi chợ” vào ban đêm khi những người tù ngủ say. Chúng lục giỏ cói để tìm thức ăn khô và thường thanh toán “chiến lợi phẩn” ngay tại chỗ để phi tang. Người nằm bên cạnh “khổ chủ”, dù có thấy nhưng vẫn phải làm ngơ vì sợ trả thù.
Hình thức trả thù kinh sợ nhất là màn “hỏa tốc”, có nghĩa là đốt bao nylon cho chảy thành nhựa rồi quăng vào nạn nhân. Nhựa nylon nóng hổi bám chắc vào da thịt với âm thanh xèo xèo nghe rợn tóc gáy.
Nhựa nylon cũng còn được tận dụng trong việc chế tác những vật dụng giải trí như đổ quân cờ domino và cờ tướng. Trong phòng tôi có một cao thủ cờ tướng, cựu đại úy không quân “ngụy”, chuyên đánh “cờ mù”.
Anh chỉ nằm vắt tay lên trán trong khi những tù khác quây quần quanh bàn cờ, “bề-hội-đồng” mà vẫn không sao thắng nổi kẻ nằm thảnh thơi không nhìn bàn cờ! Có lẽ đó là kỷ niệm “vui” nhất trong suốt thời gian 9 tháng nằm khám Chí Hòa.
Kỷ niệm buồn nhất là căn bệnh ghẻ phổ biến ở đây. Thoạt đầu ghẻ chỉ xuất hiện một cách âm thầm và nhẹ nhàng. Khởi đầu thấy ngứa giữa những kẽ tay, sau đó hình thành những mụn nước, rồi mụn mủ sưng tấy và ngứa ngáy khắp thân thể, nhất là vào ban đêm.
Vi trùng ghẻ, còn được gọi là “cái ghẻ”, lây từ người này sang người khác trong điều kiện tắm giặt hạn chế và vệ sinh thiếu thốn. Phòng tù lúc nào cũng có mùi tanh tanh khó chịu. Tuy nhiên, gãi ghẻ cũng có cái “thú-đau-thương” của nó mà tôi nghĩ đó là một “bản đàn”.
Khởi đầu là “bản đàn” du dương, rần rần vì... “gãi-đúng-chỗ-ngứa”. Khi cơn sướng đạt đỉnh điểm, ngón đàn mang lại sự đau đớn, tê rát lúc mụn ghẻ tóe máu. Sự nhức nhối biến thành một cực hình, nhất là vào ban đêm. Đó là thời gian lý tưởng nhất để những con cái ghẻ đục khoét dưới da và mò sâu vào thịt.
Cứ như thế tôi và những người “đồng hội đồng thuyền” sống chung với ghẻ đúng 9 tháng, tương đương với 3 lệnh tạm giam, mà không hề trải qua một cuộc “chấp pháp” tức thẩm vấn điều tra. Nghĩ cũng lạ: Mất tiền để vào tù!
Tất cả chúng tôi đều khai trong lần làm thủ tục vào Chí Hòa là ra đi “bán-chính-thức” sau khi đã đóng “nghĩa vụ” với nhà nước. Đó là lần “làm việc” duy nhất trong suốt 9 tháng.
Mà chắc các cán bộ cũng chẳng có gì cần khai thác trong đám khách vượt biên. Nghe đâu chỉ những người đứng ra tổ chức mới được “chiếu cố”, thỉnh thoảng vẫn phải lên làm việc với cán bộ điều tra.
Khám Chí Hòa nhìn từ trên cao
Ngày ra khỏi lò bát quái, những người đi cùng chuyến tàu được tập họp điểm danh rồi được dẫn ra đến cửa khám, hoàn toàn không một mảnh giấy lận lưng. Cái duyên “đáo” Chí Hòa của tôi là thế đó. Dù sao cũng phải tự hào “ké” với giới giang hồ:
“Bất đáo Chí Hòa phi hảo hán”!
Qua khỏi chiếc cổng này là… tự do!
Blogger Nguyễn Ngọc Chính '
Phần nhận xét hiển thị trên trang
Biệt phủ khổng lồ của cựu Phó thống đốc Nguyễn Phước Thanh ở TP.HCM?
FB Ngọc Bảo Châu
25-10-2017
Chiêm ngưỡng biệt phủ “phó thống đốc” khổng lồ ở TP.HCM. Giới lãnh đạo nhiều ngân hàng kể, Phó thống đốc Ngân hàng nhà nước Việt Nam Nguyễn Phước Thanh (vừa nghỉ hưu ngày 1/10) – người vừa được Ngân hàng TMCP Vietcombank đãi tiệc chia tay “bình thường” đình đám ở khách sạn 5 sao Melia đắt nhất Hà Nội và Ngân hàng Agribank tổ chức cho đi một chuyến “vòng quanh” thế giới để tiễn quan về hưu – lúc còn đương chức thường rủ các lãnh đạo ngân hàng, nơi ông ấy giữ vai trò kiểm tra, giám sát, phòng ngừa phát hiện tham nhũng về biệt phủ khổng lồ nằm ngay mặt tiền đường Nguyễn Hữu Trí (Chợ Đệm, huyện Bình Chánh, TP.HCM) để ăn nhậu, tiện thể khoe cái biệt phủ hoành tráng này. Nhiều lãnh đạo ngân hàng kể, lần nào nhậu ông Nguyễn Phước Thanh cũng bảo về biệt phủ gia đình, nhất định không ra quán nhậu.
Biệt phủ này quá lộng lẫy, sang trọng như một cung vua. Mỗi cây cảnh quý trong khuôn viên biệt phủ có giá trên dưới 1 tỷ đồng. Giá thị trường đất mặt tiền đường Nguyễn Hữu Trí hiện nay khoảng 70 triệu/m2. Khuôn viên biệt phủ rộng chừng hơn 5.000 m2. Người dân xung quanh đây gọi cái biệt phủ khổng lồ này với cái tên cúng cơm là “biệt phủ phó thống đốc”! Hỏi người dân xung quanh có phải cái biệt phủ khổng lồ này được hình thành từ tiền nuôi heo, buôn chổi đót hay chạy xe ôm của ông chủ nó hay không? Không ai trả lời được.
23-10-2017
Sau những ồn ào trên mạng xã hội quanh bữa tiệc chia tay một “ông quan tham trong lĩnh vực ngân hàng” về hưu, báo An Ninh Thủ Đô hôm 23 Tháng Mười cho hay, Phó Thống Đốc Ngân Hàng Nhà Nước Việt Nam Nguyễn Phước Thanh “xác nhận có tham dự buổi tiệc chia tay do Ngân Hàng VietcomBank tổ chức tại khách sạn 5 sao Melia Hà Nội đêm 20 Tháng Mười.”
Báo này dẫn lời ông Thanh: “Không phải vì tôi mà VietcomBank tổ chức buổi tiệc đó. Ngày 20 Tháng Mười, Vietcombank tổ chức nhiều sự kiện của ngân hàng như hội nghị tổng kết 9 tháng đầu năm, bỏ phiếu để bổ nhiệm cán bộ theo yêu cầu của Ngân Hàng Nhà Nước… Và sẵn đó họ mời tôi qua ăn bữa cơm ở đó. Nơi đó (VietcomBank – chú thích của báo An Ninh Thủ Đô) là nơi tôi trưởng thành, thì khi tôi về hưu họ nhớ đến thì cũng là điều tốt thôi, con người với nhau mà.”
Báo này dẫn lời ông Thanh: “Không phải vì tôi mà VietcomBank tổ chức buổi tiệc đó. Ngày 20 Tháng Mười, Vietcombank tổ chức nhiều sự kiện của ngân hàng như hội nghị tổng kết 9 tháng đầu năm, bỏ phiếu để bổ nhiệm cán bộ theo yêu cầu của Ngân Hàng Nhà Nước… Và sẵn đó họ mời tôi qua ăn bữa cơm ở đó. Nơi đó (VietcomBank – chú thích của báo An Ninh Thủ Đô) là nơi tôi trưởng thành, thì khi tôi về hưu họ nhớ đến thì cũng là điều tốt thôi, con người với nhau mà.”
Tuy vậy, An Ninh Thủ Đô viết thêm: “Phông màn của buổi tiệc tại khách sạn Melia đã nêu lý do chính của bữa tiệc là ‘gặp mặt chia tay’ ông Nguyễn Phước Thanh.”
Theo truyền thông Việt Nam, ông Thanh về hưu từ hôm 1 Tháng Mười. Ông được bổ nhiệm làm phó thống đốc Ngân Hàng Nhà Nước Việt Nam vào Tháng Bảy năm 2013. Trước đó, ông làm cán bộ Ngân Hàng Nhà Nước chi nhánh An Giang, giám đốc chi nhánh AgriBank ở An Giang, ủy viên Hội Đồng Quản Trị rồi trở thành tổng giám đốc VietcomBank.
Hôm 22 Tháng Mười, Facebooker Ngọc Bảo Châu, nhà báo công tác tại báo Người Tiêu Dùng, viết trên Facebook rằng tiệc chia tay ông Thanh về hưu tại khách sạn 5 sao Melia Hà Nội “không dưới 5 tỷ đồng (tức $220,000).”
Facebooker này mô tả: “Tiệc gồm những món sơn hào hải vị gồm súp hải sâm với điệp, tôm rồng, cá song ngậm ngọc, rượu ngoại, vi cá.”
Ngoài “bữa tiệc linh đinh” do VietcomBank tổ chức, blogger này còn tiết lộ ngân hàng AgriBank cho ông Nguyễn Phước Thanh “một chuyến du lịch vòng quanh thế giới từ Mỹ qua Châu Âu đến Châu Phi vừa về tới Việt Nam đầu Tháng Mười.”
Facebooker Ngọc Bảo Châu viết thêm: “Tôi chỉ đề cập đến hai ngân hàng quốc doanh, vì chi phí rất lớn dùng để điếu đóm là từ tiền của nhà nước, còn nhiều ngân hàng cổ phần, thương mại khác từ kinh phí tư nhân hoặc ‘xã hội hóa’ để điếu đóm, phong bì phong bao tiễn quan ngân hàng về hưu thì kệ họ.”
Theo truyền thông Việt Nam, ông Thanh về hưu từ hôm 1 Tháng Mười. Ông được bổ nhiệm làm phó thống đốc Ngân Hàng Nhà Nước Việt Nam vào Tháng Bảy năm 2013. Trước đó, ông làm cán bộ Ngân Hàng Nhà Nước chi nhánh An Giang, giám đốc chi nhánh AgriBank ở An Giang, ủy viên Hội Đồng Quản Trị rồi trở thành tổng giám đốc VietcomBank.
Facebooker này mô tả: “Tiệc gồm những món sơn hào hải vị gồm súp hải sâm với điệp, tôm rồng, cá song ngậm ngọc, rượu ngoại, vi cá.”
Ngoài “bữa tiệc linh đinh” do VietcomBank tổ chức, blogger này còn tiết lộ ngân hàng AgriBank cho ông Nguyễn Phước Thanh “một chuyến du lịch vòng quanh thế giới từ Mỹ qua Châu Âu đến Châu Phi vừa về tới Việt Nam đầu Tháng Mười.”
Facebooker Ngọc Bảo Châu viết thêm: “Tôi chỉ đề cập đến hai ngân hàng quốc doanh, vì chi phí rất lớn dùng để điếu đóm là từ tiền của nhà nước, còn nhiều ngân hàng cổ phần, thương mại khác từ kinh phí tư nhân hoặc ‘xã hội hóa’ để điếu đóm, phong bì phong bao tiễn quan ngân hàng về hưu thì kệ họ.”
Ông Nguyễn Phước Thanh. Vừa rời chức Phó Thống đốc Ngân hàng NN VN.
Facebooker đưa ra cáo buộc: “Thời ông Thanh đương nhiệm, hệ thống ngân hàng xảy ra nhiều sai phạm, nợ xấu không xử lý rốt ráo, nhiều ngân hàng kiệt quệ đến nỗi Ngân Hàng Nhà Nước phải mua lại với giá 0 đồng, nhưng có ngân hàng đầu năm thua lỗ bán giá 0 đồng đến cuối năm báo lãi hơn 1,000 tỷ ($44 triệu) đồng, mới nghe thôi đã thấy nực cười, xót xa. Nhưng ông Thanh vẫn làm ngơ trong khi cho vai trò của ông là kiểm tra, giám sát. Ngân sách quốc gia thì kiệt quệ, nợ công ở ngưỡng ranh giới không an toàn, vậy mà các ngân hàng quốc doanh đã mạnh tay chi tiền nhà nước để chia tay ông quan tham trong lĩnh vực ngân hàng này về hưu. ‘Củi khô, củi tươi’ gì cũng là đây chứ ở đâu.”Thời điểm ông Thanh được bổ nhiệm làm phó thống đốc Ngân Hàng Nhà Nước Việt Nam vào Tháng Bảy năm 2013.
Báo VTC News cho hay: “Ông Thanh trở thành phó thống đốc Ngân Hàng Nhà Nước trong bối cảnh ngành ngân hàng vẫn phải đương đầu với nhiều khó khăn. Trong đó, vấn đề được dư luận quan tâm nhất chính là giải quyết nợ xấu, giảm lãi suất, ổn định thị trường vàng và ngoại tệ…Thống Đốc Nguyễn Văn Bình (ở thời điểm đó) tin tưởng, với kinh nghiệm nhiều năm công tác trong ngành ngân hàng, ông Thanh sẽ tiếp tục phát huy được năng lực, sở trường, có những cống hiến to lớn hơn nữa trong thời gian tới…” (T.K.).
Phần nhận xét hiển thị trên trang
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)

















