Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Thứ Bảy, 30 tháng 9, 2017

NHÀ VĂN NGUYỄN TUÂN CHIÊU ĐÃI TRẦN ĐỨC THẢO MỘT CHẦU HÁT CÔ ĐẦU CHUI Ở ATK





Trần Đức Thảo và đêm hát cô đầu chui ở ATK

Thời gian sống ở ATK, tôi (Trần Đức Thảo) bị sai khiến làm mấy việc vơ vẩn như ngồi dịch những tài liệu cũ kỹ, mà rồi sau chẳng dùng được vào việc gì! Hoặc là theo chân mấy phái đoàn Trung ương đi thanh tra này nọ với vai trò của một cây cảnh: đi tới đâu cũng được giới thiệu là trí thức ở bên Tây mới về tham gia cách mạng! Rồi được vỗ tay, hoan hô. Chứ chẳng làm được một việc gì hữu ích cả!


– Sống như thế thì tẻ nhạt quá, làm sao bác chịu nổi?

– Ấy trong quãng thời gian sống ở bên lề chính trị như thế không hẳn là tẻ nhạt đâu. Thinh thoảng cũng có những giây phút rất thú vị, rất vui. Bởi sống ở hậu phương thời kháng chiến, luôn luôn được chứng kiến những ngang trái xảy ra thật là bất ngờ, làm bật cười, cười đến chảy nước mắt. Trong cách mạng mà cũng có lúc ăn chơi lén lút, đáng ghi nhớ về cái “thời bao cấp” ấy. Những thú vui chui lén như vậy cũng làm cho mình phải suy nghĩ, tìm hiểu hiện tượng cách mạng và những khát vọng của con người…

– Thú vui lén lút đáng nhớ ấy là gì?

Bác Thảo kể có một lần, “không thể nào quên được”. Đó là lần được nhà văn Nguyễn Tuân mời đi ăn một bữa cơm Tây, tại một xóm dân Hà Nội tản cư về sống gần ATK. Khi vào tới xóm ấy, là phải chui qua mấy hàng giây thép, trên phơi đầy quần áo màu mẻ sặc sỡ khác hẳn với quần áo nâu sồng của nông thôn, được giặt để cất đi, ở sân sâu bên trong một căn nhà cổ, để tới cái quán ăn chui lậu hiếm hoi ở hậu phương. Chủ nhân tự khoe mình từng là đầu bếp của cựu thống sứ Bắc kỳ Graffeuil! Bữa ăn hôm ấy có cả món thịt bò. Chateaubriand, có cả rượu vang Bordeaux. Thịt tươi là do cánh công an vừa săn được mật con nai! Còn rượu cũng là do cánh công an mang từ Hà Nội ra! Ăn xong, Tuân chửi vui: “Sư bố chúng nó! Tàn dư phong kiến, thực dân mà sướng thế đấy!”. Thảo ngơ ngác không biết Tuân chửi ai? Ăn uống ngon lành thế sao lại chửi?

Sau bữa ăn, Tuân còn cao hứng dẫn Thảo đi hát “cô đầu”! Dĩ nhiên cũng là hát chui, hát lậu. Địa điểm là một căn nhà chòi có cót che kín mít, dùng để chứa nông cụ thúng, mẹt, cày bừa… ở ngay giữa một cánh đồng lớn mới gặt xong. Thảo được đưa tới chờ ở đó, nên rất lấy làm lạ. Ngồi một mình ngắm trăng mười sáu sáng ngời, chung quanh là một cánh ruộng bàng bạc màu vàng khô khốc của những gốc rạ mới gặt xong, xa xa là những luỹ tre xanh vi vu gió thổi. Cảnh thật đẹp và buồn.

Mãi sau, Tuân trở lại lố nhố với năm, sáu người lạ mặt, trong đó có một phụ nữ khoảng ngoài ba mươi tuổi, mỗi người ôm một cái túi khá lớn. Họ vào trong căn chòi rồi cài cài mấy tấm cót cho kín đáo. Một ngọn đèn dầu hoả được thắp lên cho vừa đủ sáng để thấy tỏ mặt nhau. Họ mở túi lấy ra, người thì một cái trống cơm nhỏ, người thì một cây đàn đáy. Chị phụ nữ cung lấy ra hai que gỗ và một cái phách. Tuân nói thật trịnh trọng:

– Hôm nay tôi lén tổ chức chầu hát này là để đãi ông bạn trí thức ở tận bên tây mới về. Yêu cấu em Đức hát cho thật đạt chỉ tiêu đấy nhé!

Cô ca nương nhìn Thảo rồi đáp:

– Anh Tuân ơi! Anh ép, thì vì nể anh em cũng cố mà ra đây hát thôi. Bởi em đã giải nghệ từ mấy năm nay rồi. Nêu cồng an mà biết thì em sẽ bị đi tù mất. Hát ả đào bây giờ bị coi là thứ nhạc sa đoạ của thời phong kiến, nó đã bị khai tử từ lâu rồi!

– Không sao đâu, anh đã lo lót hết rồi. Tuân này bảo đảm mà!

– Cứ hát đi, đã có ông chủ tịch xã kiêm trưởng công an ngồi nghe đây thì còn sợ gì!

– Thôi đừng khách sáo nữa! Ta bắt đầu đi, kẻo đã quá canh khuya rồi. Đàn lên! Xin mời quan viên giữ trống ra tay! Bắt đầu “Hồng, Hống, Tuyết Tuyết” đi em!

Vài tiếng đàn chậm rãi vẳng lên, trầm bổng, thánh thót day dứt trong đêm khuya thanh vắng. Rồi một giọng ca trong vắt, ngân nga, luyến láy vang lên giữa cánh đồng vằng vặc ánh trăng.

Rồi tiếng trống vào nhịp:

– Tom! Chát! Chát! Tom!

– Hồng, hồng, tuyết, tuyết ứ ư ừ mới ư ừ ngày nào chửa… ư biết cái chi chi…

– Tom, tom, chát…

Tiếng hát, tiếng đàn nhịp trống bỗng đưa mọi người nhập vào một thứ nghi lễ tôn giáo linh thiêng… gợi cảm, trữ tình của nghệ thuật!

Bác Thảo vui vẻ, thích thú kể lại thật chi tiết về một chầu hát ca trù lén lút vô cùng cảm xúc, trong đêm khuya ấy, giữa một cánh đồng khô, trong lúc tình hình chiến tranh sôi động, mọi người lo âu, bồn chồn không biết ngày mai sẽ ra sao!

Bởi đấy là lần đầu tiên trong đời bác Thảo được nghe tiếng hát “trong như pha-lê, luyến láy ngân nga, thấm nhập tâm can, làm rung động toàn thân xác.,.”. Bác say sưa khen:

– Ôi! Lúc ấy, tiếng đàn, tiếng hát, sao có thể thuần khiết, âm vang sâu thẳm đến thế! Tiếng trống bắt nhịp thật lịch duyệt, như thúc dục, như khuyến khích ca nương!

Bài ca vừa chấm đứt, Thảo không nhịn được phản ứng ngạc nhiên, nên hỏi:

– Sao thứ ca dân gian này có thể nghệ thuật đến thế! Hay như vậy sao lại cấm? Trong đời tôi, tuy đã từng biết thưởng thức những tiếng đào, lời ca cổ điển vô cùng nghệ thuật của lối hát đại nhạc (opéra) phương Tây, nhưng đây là lần đầu tiên tôi khám phá ra một lối ca nghệ thuật tuyệt kỹ, vừa trữ tình, vừa huyền bí, thiêng liêng như của một tôn giáo, nghe mà rợn cả người, cứ y như bỗng mình được lạc vào cõi thiên thai. Một thứ nghệ thuật truyền thống quý như vậy, sao lại bắt nó phải chết?

– Tại vì xưa kia nó phục vụ giới quan lại, phú hộ thời phong kiến! – Tuân giải thích – Thôi bây giờ thì ca tiếp đi chứ!

Người nghệ sĩ chơi đàn, người “quan viên” giữ nhịp trống điều khiển, rồi ca nương, tất cả đều đắm say diễn tả, như hoà tâm hồn vào mấy bài hát nói danh tiếng của mấy nhà thơ trứ danh thời trước. Tay đàn, tay trống và ca nương, tất cả đều biểu diễn, với tất cả sở trường, y như đang làm sống dậy giây phút thanh bình của đất Hà thành thanh lịch xa xưa!

Thảo giải thích thêm với chúng tôi:

– Tiếng hát ả đào đúng là hợp với tâm tư, hoàn cảnh của từng người lúc ấy. Ai ai cũng đang mang nặng một tâm tư u buồn, nên mới hát được như thế, mời nghe thấu được nỗi niềm của giọng hát, lời ca. Tôi đã từng biết lối hát đại nhạc (opéra) của phương Tây. Lối hát ấy là dùng sức buồng phổi đẩy làn hơi qua thanh quản để đưa nốt nhạc vọt lên chói vót như thi tài với tiếng đàn. Nhưng lối hát ả đào thì tế nhị hơn, vì ca nương phải kiềm chế làn hơi, rồi từ từ vừa đẩy, vừa níu lại làn hơi qua họng, để uốn nắn âm thanh qua thanh quản, làm nó uyển chuyển, luyến láy, nghẹn ngào; như than van, nức nở, để bầy tỏ nỗi niềm… Nghệ thuật hát ả đào, do đó tinh vi, truyền cảm tình tiết cao siêu, sâu sắc, huyền bí hơn hẳn đại nhạc phương Tây, Tôi không hiểu sao một nghệ thuật tuyệt vời như thế mà lại nỡ lòng mang vứt bỏ nó đi! Một dân tộc có một nền văn minh cao độ mới có thể có một lối hát nghệ thuật đậm tính văn hoá dân tộc đến thế, sao lại chê bai, kết tội nó!

– Ôi dào! Bây giờ thì cái gì của thời cũ đều bị phá đi, vứt bỏ hết! Bây giờ người ta tính áp dụng lối tiêu thổ kháng chiến ở Liên Xô, phá sập, dẹp hết, đốt hết, san thành bình địa ráo, để địch không thể xâm chiếm được. Nơi nào có tinh thần kháng chiến cao như vùng Vinh, Thanh Hoá, Nghệ An thì đã bắt đầu có lệnh thi hành chính sách “tiêu thổ”. Với hô hào “tất cả cho kháng chiến”. Tiếc gì cái lối đa truyền cảm, trữ tình, nay bị coi là truỵ lạc, là sa đoạ này!

Chầu hát ả đào dần tới hồi kết thúc. Quan viên cầm trống bỗng đứng dậy, bước tới trước mặt nhà văn Nguyên Tuân, nghiêm chỉnh cúi đầu nói:

– Xin kính mời quan bác! Quan bác là người đã nổi tiếng là tài danh cầm chầu là tài tử lịch duyệt của ca trù, đệ xin trả lại ngôi quan viên cho quan bác, để quan bác giữ nhịp cho bài ca cuối cùng của chầu hát chui này. Đệ chọn bài “Tỳ bà hành” để kết thúc, y như trong các buổi ca trù của các nhà hát trứ danh của Hà thành thanh lịch thủa xa xưa.

Nguyễn Tuân nghiêm nghị đón nhận chiếc trống nhỏ, sửa lại thế ngồi cho ngay ngắn, đặt trống xuống đúng tầm tay, đưa roi trống lên cao, rồi nhìn tay đàn và ca nương, đúng cách quan viên sành điệu, như vị nhạc trưởng của ban đại hợp tấu, chuẩn bị phát lệnh trên một chiếu hát. Mọi người chờ tiếng trống phát ra. Nhưng Nguyễn Tuân lại đặt nhẹ rồi trống xuống và nói với giọng trầm buồn:
– Này em Đức ơi! Anh biết em từng là ngôi sao ca nương sáng chói của lò hát bà Đốc Sao ở Hà Nội. Xưa kia thì phải là cỡ tuần phủ tri huyện trở lên tới tống đốc mới được nghe tiếng em ca. Thế rồi cách mạng về thì nhà bà Đốc Sao biến đâu mất tích. Nay được tin em trôi dạt về đây, anh đã phải bịa chuyện xin đi công tác phương này, cốt là để tìm em, để được nghe em hát thêm một lần, cho dù mai sau có chết vì bom đạn thì anh cũng mãn nguyện là đã tận hưởng cuộc đời. Bởi hôm nay đây, cái cánh đồng khô giữa vùng đất núi rừng Tuyên Quang nảy bỗng trở thành một bến Tầm Dương! Và em Đức sẽ là người đưa tiễn anh với anh Thảo đây, đều là những tư mã của thời đại, đang bị thời thế lưu đày về cái đất Giang Châu của Tuyên Quang này… Em hãy ca thật hay lên, để tiễn đưa chúng anh ngày mai lại lên ứ… ư đường! Chỉ tiếc ở đây không có rượu ngon để anh ngâm mấy câu thơ cổ:

Bồ đào mỹ tửu dạ quang bôi
Dục ẩm tỳ bà mã thượng thôi
Tuý ngoạ sa trường quân mạc tiếu
Cổ lai chinh chiến kỷ nhân hồi!

(Thơ Vương Hàn, Lương Châu Từ, Trung Quốc)

Rồi Nguyễn Tuân cao hứng, đằng hắng, lấy giọng ngâm thật thống thiết tiếp:

Rượu ngon thơm ngát chén ngà
Chén chưa kịp cạn, tỳ bà thúc đi
Sa trường say, cười mà chi
Xưa nay chinh chiến, mấy ai trở về!

(Người dịch khuyết danh)

Cây roi giơ lên phát lệnh bắt đầu bài hát:

– Tom! Tom! Chát!

Nhưng tất cả ngạc nhiên vì ca nương không cất tiếng hát mà lại ôm mặt khóc nức nở! Thảo ngồi đấy cũng long lanh nước mắt. Vì trong lòng cũng cảm thấy một nỗi u buồn thấm thìa khó tả, chẳng rõ vì sao. Nức nở, sụt sùi mọt hồi, ca nương lấy lại bình tĩnh nói:

– Em xin lỗi! Em xin lỗi! Vì nhìn mấy anh ăn mặc nâu sồng vất vả, mặt mày hốc hác, em thấy thương mấy anh quá! Mà em cũng khóc cả cho thân phận em! Thôi để em hát, để tiễn đưa các anh, và cũng là đưa em nữa, vì mai đây gia đình em sẽ tìm đường về xuôi, vì cái bến Tầm Dương của em là bên quê ngoại ở mãi vùng Thái Bình cơ!

– Thôi nín đi em! Hát đi em!

Nguyên Tuân lại nổi trống giục:

– Tom! Tom! Tom! Chát!

Ca nương bắt đầu lên giọng ngân nga, luyến láy não lòng:

Bến Tầm Dương canh khuya đưa khách
Quạnh hơi thu lau lạch đìu hiu

Dời thuyền ghé lại thăm tình
Chong đèn, thêm rượu, còn dành tiệc vui

Nghe não nuột mấy dây buồn bực
Dường than niềm tẩm tức bấy lâu
Mày chau tay gẩy khúc sầu
Dãi bầy hết nỗi trước sau muôn vàn

Thuyền không, đậu bến mặc ai
Quanh thuyền trăng dãi, nước trôi, lạnh lùng

Nghe não ruột khác tay đàn trước
Khắp tiệc hoa sướt mướt lệ rơi
Lệ ai chan chứa hơn người
Giang Châu tư mã đượm mùi áo xanh…

(Trích thơ Bạch Cư Dị, Phan Huy Vịnh dịch)

– Tom! Chát! Chát! Tom!

Tiếng trống vang lên như để khen “Thật tuyệt vời!”, tiếng đàn cùng tiếng hát ngưng bặt. Cả cái chòi cót giữa cánh đồng không ấy bỗng im lặng hoàn toàn. Chỉ cỏn tiếng gió, xào xạc, qua một bụi tre, vọng lại từ xa.

Trong chòi, mọi người, như chết lặng vì quá cảm xúc. Tất cả êm thấm đứng dậy, chậm rãi thu xếp trống, đàn, từ từ rút lui. Tất cả họ bùi ngùi, câm nín, ra về trong sợ sệt, nhìn trước, ngó sau, lắng tai, phóng mắt ra khắp phía xa chung quanh, không ai nói với ai nửa lời. Mỗi người mỗi nặng một tâm tư luyến tiếc, lo âu, sợ hãi…

Nguyên Tuân ghé tai Thảo:

– Này ông bạn trí thức của tôi ơi, nhớ cho kỹ là đừng cho ai biết là tôi đãi ông chầu hát ca trù này đấy nhé! Phải “bem” (giữ bí mật) kẻo lại bị ngồi viết kiểm điểm thì mệt lắm đấy!

– Thú thật là ngồi nghe, tuy không hiểu hết ca từ, nhưng tôi cảm thấy lòng mình chùng xuống y như mình cũng đang khóc cho nỗi niềm u uất của chính mình. Không thể ngờ là lối ca này nó thấm thía vào tim gan đến thế!

– Anh có biết tại sao ca trù nó thấm thía vào tâm hồn mọi người không? Tại vì đây là một lối ca trữ tình. Bởi lời ca toàn là những bài thơ, bài hát nói của một nền vãn chương quý phái đã lâu đời. Cách diễn tả lại càng trữ tình hơn. Vì làn hơi bị ức chế trong lồng ngực để rồi được đẩy ra thành tiếng luyến láy nghẹn ngào, nức nở, để bầy tỏ những tình cảm uất ức khó diễn tả, nên ca mà cứ như nấc nghẹn, muốn than van, nuối tiếc, khóc thương một thời hạnh phúc đã mất… Ai mà có nỗi niềm trong lòng thì mới thưởng thức hết được cảm xúc sâu thẳm của ca trù. Tôi biết anh cũng đang có nhiều nỗi niềm bị ức chế ở trong lòng nên tôi mới mời anh đi hát hôm nay. Có đúng như vậy không nào?

Thảo nhìn Tuân chằm chăm, rồi ngần ngừ nói:

– Anh hỏi tôi câu ấy làm tôi chột dạ. Cố phải anh là môn đệ của Freud đã nhìn thấy tâm can tôi không? Hay anh là cán bộ của “cụ Hồ” đang gài bẫy để bắt quả tang lập trường chao đảo của tôi đây?

– Tôi chưa hề đọc Freud. Và anh cũng đã mắc cái bệnh cảnh giác nặng rồi đấy. Nhưng cứ yên tâm, vì thằng Nguyễn Tuân này dù thế nào thì cũng không thể hèn mạt đến nỗi bán rẻ tình bạn cho cách mạng đâu. Anh cứ bình tĩnh mà chịu đựng và chờ đợi, chờ thời… Tôi hỏi thật, anh có hiểu tại sao ca trù nó lại thấm thấu tâm can chúng ta như vậy không?

– Tại sao vậy anh?

– Tại vì ca trù toàn chuyên chở âm điệu những nuối tiếc, những tình hận, những chí cả sinh bất phùng thời của những kẻ bất mãn, bất đắc chí như anh đấy!

– Sao anh thấy được tận đáy lòng tôi như thế? Xin cảm ơn anh! Nhưng cũng xin anh đừng làm tôi sợ vì đúng là anh đã bắt quả tang tôi đang chao đảo lập trường đối với cách mạng!

– Anh đừng lo. Tôi hiểu anh vì tôi hiểu tôi. Bởi chúng ta chỉ là bọn Giang Châu tư mã đang bị giông bão thời cuộc đánh trôi dạt về cái bên Tầm Dương rừng rú này. Buồn lắm! Thảm lắm anh ơi! Với anh tôi mới dám thổ lộ tâm sự u buồn của tôi. Bởi tôi biết sợ cũng như anh biết sợ…

Rồi bác Thảo còn cho biết sau khi về tiếp thu Hà Nội, Nguyễn Tuân còn mời bác đi nghe hát ca trù chui lậu thêm hai lần nữa, nhưng những lần sau này thì không còn xúc động mạnh như lần đầu, trong cái chòi tranh thô kệch nghèo nản ở giữa cái cánh ruộng khô, đêm trăng ấy nữa.

Trích “Trần Đức Thảo – Những lời trăn trối”,
Phan Ngọc Khuê ghi.
Nguồn: FB La Khac Hoa

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Thứ Sáu, 29 tháng 9, 2017

Người Anh ngạc nhiên về lối sống kỳ lạ của dân Hà Nội


"Hà Nội quả đúng là một 'xứ sở thần tiên' của tiền bạc, nơi mà những quy luật bình thường bó tay không thể nào áp dụng nổi".
Giám đốc người Anh ngạc nhiên trước lối sống kỳ lạ của dân Hà Nội: Tôi không hiểu họ lấy tiền đâu để đi du lịch, ở resort, sắm đồ hiệu nhiều đến vậy?
Anh Steve Jackson mới đây chia sẻ trên trang blog medium của mình những điều anh thực sự không hiểu về cách những người Việt Nam sử dụng đồng tiền. Anh tự hỏi: Tại sao họ lương thấp mà vẫn du lịch suốt, hay họ lấy đâu nhiều thời gian để chỉ đi chơi mà không đi làm đến thế ...

Steve Jackson mang quốc tịch Anh Quốc. Nghề nghiệp của anh là làm việc trong nhiều tổ chức phi chính phủ hướng đến cộng đồng (NGOs) ở châu Á. Hiện tại, anh đang giữ chức vụ Giám đốc truyền thông số tại tổ chức phi lợi nhuận giúp đỡ các em nhỏ mang tên OneSky.

Hơn hết, Jackson còn là một người bạn ngoại quốc đã chọn Việt Nam như nơi sinh sống và làm việc của mình. Thời gian anh ở Hà Nội đến nay đã tròn một thập kỷ, có lẽ là đủ dài để giúp anh hiểu phần nào về con người nơi đây. Anh lập nên một trang blog cá nhân để viết về những điều mình cảm nhận được về đất nước, con người, lối sống tại Việt Nam cũng như tại mảnh đất thủ đô.
Tác giả Steve Jackson

Gần đây, Steve Jackson đã có một chia sẻ nói về những thắc mắc của anh trong cách người Hà Nội sử dụng tiền để mua sắm, đầu tư, kinh doanh... Sau một thời gian đăng tải, với nội dung thể hiện cái nhìn rất khác lạ của một người nước ngoài, bài viết đã nhận được sự quan tâm của nhiều người Việt trong nước. Theo sau đó cũng là hàng loạt các ý kiến tranh luận được đưa ra.

Chúng tôi xin đăng tải chia sẻ này sau khi đã dịch lại nội dung qua tiếng Việt. Tựa đề bài viết mang tên 'I don’t understand wealth in Hanoi', tạm dịch là 'Tôi không thể hiểu nổi vật chất tiền bạc tại Hà Nội'. Tuy nhiên, chúng tôi xin đặt lại tựa đề thành 'Tại sao ở Hà Nội người ta giàu thế?' để cho phù hợp nhất với ý tưởng tác giả truyền tải trong bài.

Tại sao ở Hà Nội người ta giàu thế?

Một thập kỷ sống ở Hà Nội nhưng tôi vẫn chưa thể hiểu cách đồng tiền ở đây đang vận hành.

Tôi từ lâu đã biết rằng đồng lương của những người đồng nghiệp Việt Nam chỉ bằng một phần nhỏ so với những đồng nghiệp người nước ngoài như chúng tôi. Vì thế, tôi luôn luôn cố tránh đặt họ vào một tình thế mà họ buộc phải trả những ‘mức giá quốc tế’.

Với lại ở đây, ngồi bia hơi với ăn lẩu là thấy ổn rồi (không cần tốn nhiều tiền).

Thế nhưng xong rồi tôi thấy chính những người đồng nghiệp đó khoe ảnh ọt trên Facebook. Họ đi du lịch, ở trong mấy nơi resort mà đến tôi cũng chẳng bao giờ đủ tiền để vào, hoặc là chụp những bức ảnh ‘tự sướng’ trên những chuyến đi vòng quanh thế giới.

Tôi cũng thấy nhiều thanh niên đi du học Anh đăng ảnh sống ảo trên Instagram về những chuyến đi du lịch châu Âu vào đợt nghỉ giữa kỳ của họ. Thậm chí, tôi thấy một bạn thực tập sinh cũ của mình còn đổi đời trở thành một ‘ngôi sao Instagram’ suốt ngày đăng ảnh quần áo và có tới 50.000 người theo dõi. Mà, đồ cô ấy mặc toàn là hàng Chanel.

Trong một cập nhật gần nhất, cô ấy tỏ vẻ giận dữ và khẳng định rằng những món đồ đắt tiền đó không phải nhờ bố mẹ của cô hay nhờ anh người yêu mua cho.

Còn ở đây, tôi thấy các chuỗi cửa hàng sống năm này qua năm khác mà không có lấy một mống khách hàng. Điều này xảy ra với không chỉ những hộ kinh doanh nhỏ kiểu gia đình mà với các chuỗi lớn như Fresh Garden hay Paris Gateaux.



Ảnh chụp từ khoe sự giàu có của người Việt từ tài khoản Instagram richkidsofvietnam - Hội con nhà giàu Việt Nam
........

Tôi cũng thấy thanh niên Việt Nam làm ăn kinh doanh. Họ đổ hàng chục nghìn USD để tập trung quá nhiều vào khâu vận hành. Thế là chỉ sau vài tháng, mô hình gặp vấn đề và họ bắt đầu chán nản. Tất cả là bởi họ không quan tâm đến vấn đề tài chính của mô hình từ đầu.

Và một vài trường hợp rất đặc biệt khác mà tôi gặp thì họ (những người phụ nữ) chỉ kiếm được vài USD mỗi ngày. Thế mà họ phải dùng tiền để nuôi cả gia đình. Tôi chẳng hiểu họ đã làm như thế nào.

Trong khi đó, mấy ông chồng - về mặt luật pháp nhưng thực ra chẳng còn giống như những người chồng trong cuộc sống gia đình - thì lười, chẳng chịu làm gì. Họ chỉ trông chờ vào mấy đồng lương còm.
........

Gần đây còn có một cơn bùng phát trong cộng đồng những người tự gọi mình là ‘doanh nhân thành đạt’. Người ta cứ sử dụng rất nhiều hash tag #StartUp trên trang cá nhân của họ trên mạng xã hội Twitter. Họ tự tạo ra các ‘hub’ (trung tâm) và nói nhiều đến các cách ‘hacking’. Có thể có người kiếm được nhiều tiền từ những vụ này, nhưng câu hỏi đặt ra là có bao nhiêu người trong số họ thực sự làm được như thế?

Tôi cũng thấy những người sống ở mấy biệt thự ven hồ cứ đăng hết mấy bức ảnh đi nghỉ này những bức ảnh du lịch khác trên Facebook. Tôi không hiểu họ lấy tiền đâu ra để phục vụ cho lối sống ấy, hay họ lấy đâu ra nhiều thời gian để đi nghỉ đến thế.

Hà Nội quả đúng là một 'xứ sở thần tiên' của tiền bạc, nơi mà những quy luật bình thường bó tay không thể nào áp dụng nổi.


Sau khi bài viết này được lan truyền, nhiều ý kiến bình luận của người Việt đã được đưa ra.


Bạn đọc có thể đọc bản gốc bài viết của Steve Jackson tại đây.

Steve Jackson
Theo Trí Thức Trẻ
(Cafebiz)

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Tư liệu ODA:

Viện trợ không hoàn lại không phải để ‘đớp hốt’!
Cho tới giờ, nhiều người vẫn không thể hiểu tại sao TT Nguyễn Xuân Phúc – nhân vật đã có thâm niên lâu năm trong Văn phòng chính phủ và có thể đã quá biết, quá hiểu về quốc nạn tham nhũng ODA (nguồn vốn hỗ trợ phát triển chính thức) lên tới 40-50% giá trị dự án tại Việt Nam, lại có thể “trơ mặt” đến mức “đề nghị Ngân hàng thế giới tìm kiếm nguồn vốn tài trợ cho Việt Nam các khoản không hoàn lại để giảm tối đa làm chi phí vay vốn, tăng thành tố ưu đãi của các khoản vay”…
Ảnh: Báo Đất Việt
Đề nghị trên được ông Phúc nêu ra tại buổi tiếp Giám đốc quốc gia Ngân hàng Thế giới (WB) tại Việt Nam Ousmane Dione chiều 20/9/2017 tại trụ sở Chính phủ.

“Các khoản không hoàn lại” mà ông Phúc đề cập về thực chất là viện trợ không hoàn lại nằm trong các dự án viện trợ ODA mà Việt Nam nhận được từ các nhà tài trợ chính như Ngân hàng thế giới, Quỹ tiền tệ quốc tế, Ngân hàng Phát triển Á châu, Nhật Bản, châu Âu… Trong các dự án này, phần viện trợ không hoàn lại chiếm tỷ lệ khoảng 20 – 25%.

Vậy chính thể Việt Nam đã “khai thác có hiệu quả ODA” như thế nào?

Từ nhiều năm qua, ODA đã trở thành một trong những quốc nạn về tham nhũng. Tỷ lệ thất thoát bình quân tại nhiều dự án ODA được đồn đoán khoảng 20 – 25%. Nhưng đó chỉ là mức “hợp pháp”. Thậm chí tỷ lệ “lại quả” ODA còn lên đến 40% – được chứng thực bởi một dự án xây dựng trường tiểu học ở Hà Tĩnh và giai đoạn 2009 – 2010.

Có rất nhiều bằng chứng về lãng phí và “ăn dày” ODA.

Trong một lần hiếm hoi, báo điện tử Vietnamnet đã nêu ra một minh họa cụ thể: từ năm 2009-2010, sau khi đại sứ quán Nhật Bản tại Việt Nam loan báo sẽ viện trợ không hoàn lại để một số tỉnh xây trường học và đường sá thì có một phụ nữ – mà tờ báo không dám nêu tên, chỉ cho biết là cư ngụ tại thành phố Vinh, tỉnh Nghệ An – đã liên lạc với lãnh đạo nhiều xã ở Hà Tĩnh để đặt vấn đề chạy dự án, với điều kiện khi thành công phải cắt cho bà ta 40%.

Sau đó nguồn vốn ODA đã được rót về cho ba xã ở Hà Tĩnh, trong đó có một xã tên là Gia Phố được nhận 80.000 đô la để xây dựng trường tiểu học. Chính quyền xã này đã lấy 8.000 đô la chia cho nhau, rồi lấy thêm 24.000 đô la chi cho người phụ nữ làm môi giới. Tỉ lệ 40% tương tự cũng xảy ra ở huyện Cẩm Xuyên. Do bị ăn chặn trắng trợn đến thế, các cơ sở giáo dục, đường sá ở ba xã trên đều sụt giảm mạnh về quy mô và chất lượng.

Từ trước tới nay, nguồn vốn ODA do các tổ chức tài chính quốc tế và chính phủ nước ngoài đều quy định hết sức chặt chẽ về việc chính phủ Việt Nam không được sử dụng số tiền cho vay sai mục đích. Tuy nhiên trong thực tế “đúng quy trình” của ngân sách Việt Nam, tiền vay nước ngoài, đặc biệt là vay vốn ODA, có nhiều dấu hiệu đã bị chi sai mục đích và chi xài vô tội vạ. Tình trạng này rất phổ biến trong 8 năm cầm quyền của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng.

Kể cả đến thời Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc, cũng có ít nhất một bằng chứng cho thấy vốn ODA bị chi sai mục đích.

Tại một phiên họp thường kỳ của Ủy ban Thường vụ Quốc hội vào ngày 22/12/2016, phía Chính phủ đã đề nghị dùng 4.482 tỷ đồng vốn ODA để cấp vốn điều lệ cho Ngân hàng Phát triển Việt Nam và Ngân hàng Chính sách xã hội. Câu hỏi đặt ra là ai và cơ quan nào đã tham mưu cho chính phủ để lấy vốn ODA cấp cho ngân hàng – một cơ chế thuần túy kinh doanh?

Tục ngữ Việt Nam có câu “ăn vặt quen mồm”…

Việc Chính phủ đề nghị Quốc hội cấp vốn ODA cho giới chủ ngân hàng cũng là một bằng chứng mới cho thấy dưới thời Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, Chính phủ rất có thể đã quen với việc dùng tiền ODA để chi cho những mục đích khác, như thay vì sử dụng đúng mục đích ODA cho các dự án hạ tầng cơ sở và môi trường, họ đã cắt nguồn vốn này cho các khoản chi tiêu thường xuyên của chính phủ, thậm chí còn có thể cắt ODA cho các dự án xây dựng trụ sở hành chính và tượng đài từ hàng ngàn đến hàng chục ngàn tỷ đồng đầy tai tiếng và cực kỳ đáng lên án.

Thế nhưng điều kỳ quái lạ là cho đến nay ở Việt Nam vẫn chưa có bất kỳ tổ chức giám kiểm độc lập nào cho một khu vực được coi là nhạy cảm như ODA. Những tổ chức phi chính phủ Việt Nam muốn làm việc này thì không được cho phép thành lập, trong khi đó những tổ chức phi chính phủ nước ngoài vốn có truyền thống kiểm định những dự án lớn như thế này lại chưa hoạt động ở Việt Nam, và cũng chưa được được một cơ quan nhà nước Việt Nam nào mời.

Quá hiển nhiên, đó là lý do vì sao ngay cả những quốc gia được coi là có “thiện cảm” với Việt Nam như Đan Mạch, Thụy Điển, Úc… cũng phải thẳng tay cắt giảm viện trợ ODA đối với một chính quyền “ăn của dân không chừa thứ gì”.

Ngay trước thềm hội nghị nhóm tư vấn các nhà tài trợ giữa kỳ năm 2012, Bộ Ngoại Giao Đan Mạch đã không ngần ngại tuyên bố ngừng 3/4 dự án ODA tài trợ cho Việt Nam do nghi ngờ một số cơ quan đơn vị sử dụng chi sai khoảng 11,4 tỷ đồng trên tổng số tiền 69 tỷ đồng do Đan Mạch tài trợ, tức là tương đương khoảng 19,9 triệu cua-ron.

Năm 2013, phía Thụy Điển đã bắt buộc phải ngừng vô thời hạn các khoản viện trợ ODA cho Việt Nam sau khi phát hiện hàng loạt gian dối của quan chức Việt. Sau đó cả Bộ Ngoại giao Úc và vài quốc gia khác cũng bắt đầu cắt giảm viện trợ.

Bây giờ thì không còn có thể mơ đến viện trợ không hoàn lại từ trên trời rơi xuống như nhiều năm trước.

Vào tháng 12 năm 2015, Ngân hàng thế giới đã đột ngột thông báo “dừng các khoản vay ưu đãi đối với Việt Nam”. Từ tháng 7 năm 2017, Việt Nam không còn được vay theo điều kiện ODA, phải chuyển chủ yếu sang sử dụng nguồn vốn vay ưu đãi và tiến tới vay theo điều kiện thị trường. Nguồn vốn ODA đã vay chuyển sang điều khoản trả nợ nhanh gấp đôi hoặc tăng lãi suất lên từ 2%-3,5%.

Tiền nào cũng là tiền. Viện trợ không hoàn lại là tiền của người dân các nước phát triển đóng thuế cho chính phủ, và những người dân này sẽ phẫn nộ đến mức nào khi biết tiền của họ đã bị một quốc gia nằm trong nhóm đầu thế giới về tham nhũng như Việt Nam “ăn không chừa thứ gì”.

Gieo nhân nào gặt quả nấy. Từ khoảng ba năm qua, không chỉ các dự án cho vay mà cả viện trợ không hoàn lại từ phương Tây vào Việt Nam trở nên rất ít, ít đến mức thảm thiết.

Rất có thể là một bài học cho Thủ tướng Phúc: không còn là cái thời chỉ đi xin viện trợ để “ăn sẵn” nữa.

Thiền Lâm
(Cali Today)


Phần nhận xét hiển thị trên trang

Điều bí ẩn của di tích Stonehenge


https://baomai.blogspot.com/
Ngày nay, Bức Tường Durrington là một cánh đồng được bao quanh bởi bờ đất

Stonehenge là một trong những điểm hấp dẫn du lịch nhất ở Anh và là một trong những di tích cổ bí ẩn nhất thế giới. Những người đến đây từ khắp nơi trên thế giới để ngắm nhìn các cột trụ đá mang tính hình tượng và tự hỏi làm thế nào và tại sao chúng được dựng ở đây.

Có thể nơi đây tức khắc gây ấn tượng nhưng nó chứa nhiều điều hay hơn là việc nó đẹp. Các nhà khảo cổ càng nghiên cứu Stonehenge thì các điều bí ẩn càng bộc lộ. Nhưng một câu chuyện mạch lạc bắt đầu xuất hiện.

https://baomai.blogspot.com/

Điều này đặc biệt đúng trong thập kỷ qua. Các nhà nghiên cứu đã nghiên cứu không chỉ bản thân công trình này mà cả khu vực xung quanh, hy vọng tìm được những manh mối ở nơi phong cảnh hấp dẫn này của di tích thời tiền sử.

Việc chụp hình dưới lòng đất và khai quật cho thấy Stonehenge đã từng là một phần của một mạng lưới cấu trúc phức tạp, gồm những ngôi mộ cổ xưa, những khu định cư chưa được biết đến, các tuyến đường rước lễ và thậm chí cả những mộ được trang trí bằng vàng. Những phát hiện này vẽ ra bức tranh về một thời kỳ đồ đá mới và đồ đồng bí ẩn và phức tạp hơn rất nhiều so với điều ta nghĩ trước đây.

Một trong những dự án nghiên cứu Stonehenge theo cách toàn diện này là dự án Cảnh Quan Ẩn Dấu Của Stonehenge được tiến hành từ 2010 đến 2014. Kỹ thuật chụp hình radar và từ tính ngầm trong đất cho thấy Stonehenge nằm ở trung tâm của một mạng lưới phức tạp của các cấu trúc rộng khoảng 4,5 dặm vuông (12 km2). Dự án gây sôi động trong giới truyền thông năm 2015 khi mà các nhà khoa học công bố việc có thể đã tìm thấy một 'siêu stonehenge' gần Bức Tường Durrington (một vòng tròn đá xếp có đường kính lớn tới 500m).

https://baomai.blogspot.com/
Những tảng đá hiện đại đánh dấu những nơi có thể đã là trụ cột của Woodhenge, một di tích cổ khác trong khu vực

Tuy nhiên, sự sôi động này tắt ngay. Khi khai quật hiện trường, các nhà khảo cổ không tìm thấy khối đá nào. Thay vào đó, họ khám phá ra rằng những cột gỗ đã từng được dựng ở đây. Sau khi nhổ cột đi, lỗ trống được lấp bằng đá phấn rồi phủ đất lên trên và tạo thành các bờ đất. Trên hình quét bằng radar, những quãng cách bằng đá phấn rời rạc trông giống như các khối đá.

https://baomai.blogspot.com/

Mặc dù thất bại này, người chỉ đạo dự án nói trên, ông người Anh Vincent Gaffney, nhấn mạnh rằng dự án đã tìm thấy hàng trăm những điểm đặc trưng và nhiều di tích chưa được biết đến. "Nhờ cuộc khảo sát này chúng ta không những biết ở đâu có di tích mà chúng ta còn biết ở đâu không có di tích," Gaffney, một nhà khảo cổ học tại Đại học Bradford, nói.

Những kiểu khảo sát này rất quan trọng, Gaffney nói, bởi vì chúng cho phép các nhà khảo cổ "điều tra mọi khu vực một cách đồng đều, mà không chỉ ở những di tích đã biết. Điều này cho phép chúng ta giải thích được các bằng chứng một cách đúng đắn hơn.

https://baomai.blogspot.com/
Stonehenge không phải là di tích quan trọng duy nhất trong khu vực

"Điều mà nó tiết lộ là một giai đoạn lạ thường hoàn toàn chưa được biết đến của Bức Tường Durrington. Nằm ở khoảng giữa ngôi làng thời đá mới và công trình đất đá to lớn lớn là một vòng tròn lớn các cột gỗ cao 4-6m, ít nhất có 200 cột và có thể tới 300 cột. Điều này là hoàn toàn mới và sẽ bị bỏ qua hoàn toàn nếu không có cuộc khảo sát này."

https://baomai.blogspot.com/

Phát hiện của một công trình di sẳn khổng lồ nữa trong khu vực đã làm thay đổi cách nhìn của các nhà khảo cổ về sự tiến triển và lịch sử của khu vực. "Theo tôi, người ta càng bắt đầu thấy rõ là khu trống xen kẽ với các di tích là nơi để hành lễ đám rước," Gaffney nói.

Nói cách khác, cảnh quan đã được sử dụng trong các lễ hội tôn giáo hoặc nghi lễ có liên quan đến các di tích.

https://baomai.blogspot.com/
Các tảng đá trồi lên ở các quả đồi của Preseli, xứ Wales

Mike Parker Pearson thuộc Viện Khảo Cổ Học của Đại học London, người đã lãnh đạo dự án Stonehenge Riverside từ 2003 đến 2009, cho rằng các cột gỗ của Bức Tường Durrington được dựng lên với ý định sẽ hạ xuống ngay sau đó. "Chúng chỉ có thể đứng đó trong vài tháng trước khi chúng được thay thế bằng bờ đất và hào rãnh đất," ông nói. "Có vẻ như mục đích là để đánh dấu chu vi của ngôi làng lớn nay không còn nữa. Vì vậy, có lẽ các cột gỗ là một công trình đối với những người đã sống ở đây trong quá trình xây dựng Stonehenge."

Cho dù công trình được sử dụng vào mục đích gì, nó cho ta thấy Stonehenge không đứng một mình ở đây. Hiểu được ý nghĩa của Stonehenge phụ thuộc vào cả việc hiểu mọi điều khác nữa xung quanh nó.

https://baomai.blogspot.com/
Các cuộc khai quật mỏ đá Craig Rhos-y-feli, như trong hình, cho thấy rằng đá xanh đã được khai thác và vận chuyển đến Stonehenge

Dự án Stonehenge Riverside cho thấy Stonehenge được xây dựng thành 2 giai đoạn. Giai đoạn đầu (một đường hào, bờ đất và vòng tròn các đá xanh) được xây dựng sớm hơn 500 năm so với trước đây ta nghĩ (là hơn 4.500 năm trước). Giai đoạn thứ hai, xây dựng vòng tròn ngoài mang tính hình tượng và lớn hơn, việc này xảy ra khoảng 500 năm sau giai đoạn đầu.

https://baomai.blogspot.com/

Tuy nhiên khu vực này đã có người ở từ khoảng 9.000 năm trước, điều đó cho thấy nó có ý nghĩa từ rất lâu, trước khi mà Stonehenge được xây dựng.

Cách đó 30km có khu ít nổi tiếng nhưng cũng có ý nghĩa ngang tầm, đó là khu Avebury, vòng tròn đá xếp lớn nhất ở châu Âu. Nhưng trình độ thời kỳ đá mới này cao hơn, giống như ở xứ Wales, người Anh tiền sử đã sử dụng đá xanh để dựng vòng tròn đá phía bên trong của Stonehenge.

https://baomai.blogspot.com/

Trong khi đó, Parker Pearson nói, có vẻ như những khối đá lớn ở Stonehenge được lấy từ khu Avebury.

https://baomai.blogspot.com/
Các tảng đá trồi lên ở các quả đồi của Preseli, xứ Wales

Điều này cho thấy những phong cảnh thời đá mới này (cánh đồngSalisbury Plain, Avebury và những đồi Preseli ở xứ Wales nơi có nhiều di tích tiền sử) là có liên kết với nhau. Và Stonehenge là chính mối liên kết.

Parker Pearson cho rằng đá xanh ở Welsh là đá đầu tiên được dựng tại Stonehenge, và đá đến từ công trình nào là điều quan trọng. Các loại đá được coi là biểu tượng của tổ tiên người Anh ở phía tây, ông nói, và "đưa những đá này đến cánh đồng Salisbury là một hành động của việc thống nhất hai chủng người chính của thời kỳ đồ đá mới ở miền nam nước Anh."

Ngay cả ngày nay, các đồi ở Preseli vẫn rải rác có những ngôi mộ cổ. "Mật độ những ngôi mộ cho thấy đây là một vùng quan trọng (cả về mặt chính trị lẫn tinh thần) khoảng 700 năm trước khi có Stonehenge," Parker Pearson nói, làm cho nó "có thể là một lãnh thổ hàng đầu ở phía tây nước Anh trong nhiều thế kỷ trước năm 3000 TCN."

Đến lúc đặt câu hỏi

Nhưng ngay cả khi chúng ta đồng ý với lý thuyết là việc đưa đá từ xứ Wales là một hành động mang tính tượng trưng và thậm chí là chính trị thì nó cũng đặt ra một bí ẩn khác: Làm thế nào mà người Anh thời tiền sử có thể di chuyển những khối đá lớn này.

https://baomai.blogspot.com/
Stonehenge tiếp tục mang đến những bất ngờ mới cho các nhà khảo cổ để làm sáng tỏ

Một số người cho rằng người ta không hề di chuyển đá, thay vào đó, các sông băng đã vận chuyển đá qua miền nam nước Anh. Nhưng việc phát hiện ra hai mỏ đá cổ ở Preseli đã làm kết thúc phần lớn cuộc tranh luận này.

Các nhà khoa học cũng đã thử nghiệm ý tưởng làm thế nào để vận chuyển những tảng đá lớn đi 260km từ xứ Wales. Theo Parker Pearson, họ phát hiện ra rằng việc di chuyển những khối đá nhỏ như đá xanh, phần lớn nặng 2 tấn hoặc nhẹ hơn, thực sự không phải là khó lắm, ngay cả việc kéo đá trên xe trượt.

https://baomai.blogspot.com/

Trong một khám phá khác mới đây, các nhà khảo cổ học đã tìm thấy tàn tích xác thiêu của người được chôn ở Stonehenge. Cuộc khai quật của Dự án Stonehenge Riverside năm 2008 đã thu thập được khoảng 58 mộ, trong đó có ít nhất 9 người đàn ông và 14 phụ nữ. Với suy nghĩ rằng bất cứ ai được chôn ở Stonehenge đều có địa vị xã hội cao nên điều này đặt ra câu hỏi về vai trò của phụ nữ trong thời kỳ đồ đá mới.

"Có vẻ như ta thường xuyên thấy cái gì đó mới ở Stonehenge, nhưng tôi vẫn tiếp tục ngạc nhiên vì chúng tôi không ngừng tìm thấy nhiều cái mới cho dù khu này đã được nghiên cứu rất kỹ trong nhiều năm." Gaffney nói. "Các phát hiện mới nhất ở Durrington chứng minh rằng công nghệ mới không chỉ giúp tìm thấy các di tích mới mà nó làm thay đổi đáng kể cách chúng ta hiểu các di tích đã biết từ lâu.

"Nó cũng nhấn mạnh không chỉ ở việc Stonehenge là độc nhất vô nhị, mà cảnh quan xung quanh di tích cũng là rất quan trọng, và chúng ta mới chỉ bắt đầu hiểu nó phát triển như thế nào và nó có ý nghĩa như thế nào đối với những người xây dựng Stonehenge."

Mặc dù thế, bất kể có bao nhiêu khám phá mới được thực hiện, có vẻ như Stonehenge sẽ chỉ tiếp tục đặt ra các câu hỏi mới cho các nhà khoa học và các phương tiện truyền thông để suy ngẫm. Những người thời đồ đá mới này đã có kỹ năng và khát vọng vô cùng lớn.

Một di tích khổng lồ như vậy được dựng lên một cách hoàn hảo trong nhiều thế kỷ không phải là điều dễ dàng để chúng ta hiểu được trong thế giới hiện đại và gấp gáp của chúng ta.




Vivien Cumming

https://baomai.blogspot.com/

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Một chút lạm bàn về công danh


DƯƠNG QUỐC VIỆT
(GDVN) - Biết bao vị vua và các vị thủ trưởng tin dùng những kẻ xu nịnh-tâng bốc, dẫn đến tan nát cơ đồ, cũng chỉ vì thị dục này mà ra cả.

Theo Sigmund Schlomo Freud (1856-1939) - nhà tâm lý học vĩ đại người Đức thì nhân loại mang hai thị dục căn bản nhất, là “tình dục” và “thị dục huyễn ngã” (lòng mong muốn được người khác cho mình là vẻ vang, quan trọng). 

Còn John Dewey (1859 -1952)- nhà triết học, tâm lý học, và cũng là một nhà cải cách giáo dục người Mỹ cho rằng: “Thị hiếu mạnh nhất của con người là thị dục huyễn ngã”. 

Vì thế, có phải chăng khao khát công danh-sang giàu- quyền lực, luôn đi cùng với con người!?

Abraham Lincoln (1809 -1865) - Tổng thống thứ 16 của Mỹ, ông còn được mệnh danh là người giải phóng vĩ đại, đã từng nói: 

“Ai cũng muốn được người ta khen mình”. 

Khốn khổ thay được khen, hay được thừa nhận đâu có dễ! Chẳng thế mà người Việt có câu: “Được tiếng khen ho hen chẳng còn”. 

Thế mới thấy cái danh thơm thật nghiệt ngã biết bao!? 

Nhưng dường như: “Được tiếng khen ho hen chẳng còn” còn để lại nhiều thông điệp sâu xa, chẳng hạn như cần phải biết lượng sức mà lập danh, kẻo được danh rồi, thì thân tàn ma dại.

Hoặc nếu đã dám vì cái danh, thì cũng phải dám chịu, chấp nhận những khổ công hay những mất mát nào đó...    

Chính nhờ có thị dục huyễn ngã cực mạnh và có giáo dục, nên một người   sinh trưởng trong một gia đình nghèo, học vấn dở dang để chỉ làm một thư ký quèn trong một tiệm tạp hóa, đã mua những cuốn sách rách nát  nghiền ngẫm và tự học, để trở thành một vĩ nhân Lincoln. 

Nhưng có bao nhiêu người được như Lincoln? 

Thật không khó để nhận ra, trong lịch sử nhân loại biết bao người có cái tài, cái chí và cái đức miệt mài như Lincoln, nhưng không thành được Lincoln.

Bởi lẽ còn vận may, còn thời thế, và nhiều điều kiện khác nữa... 

Thị dục huyễn ngã không chỉ sản sinh ra những thiên tài chân chính, cùng với tài đức-những khổ công của họ cống hiến cho đời, mà còn sản sinh ra những “quái kiệt”, gây khổ đau nhân loại. 

Thị dục huyễn ngã cũng không chỉ tạo nên chủ nhân của những tấm bằng, những tấm huy chương đúng giá trị, mà cũng còn cả những chủ nhân không tương xứng. 

Rồi biết bao vị vua và các vị thủ trưởng tin dùng những kẻ xu nịnh-tâng bốc, dẫn đến tan nát cơ đồ, cũng chỉ vì thị dục này mà ra cả.  

Cũng do thị dục huyễn ngã mà thời đại nào cũng có những vị quan thanh liêm, nhưng cũng không thiếu những kẻ quan tham tài hèn-đức mỏng. 

Trong lao động sáng tạo, có mấy tác phẩm được để đời, cũng như có được mấy ai thành danh. Nhưng không sao, thế giới của những đam mê, khát vọng lao động sáng tạo, vẫn không vì thế mà nản lòng, ngưng nghỉ. 

Bởi dẫu không thành danh, thì người ta vẫn làm nên những giá trị nào đó cho chính cuộc đời mình, tức là “thành nhân” vậy! Và sẽ ra sao trong “chốn công danh”, nếu ở đó xuất hiện những kẻ “ngồi nhầm chỗ”? 

Đành rằng thị dục huyễn ngã là bản chất của nhân loại, nhưng có mấy người hời hợt - lười nhác - dựa dẫm - thụ hưởng, lại dám liều lĩnh chen chân vào chốn đòi hỏi gắt gao lòng đam mê, tài năng và lao động sáng tạo, để hòng kiếm chác danh lợi!? 

Cũng như chốn linh thiêng nơi cửa Phật, đâu phải là chốn cho những kẻ còn nhiều ham hố bận lòng. 

Nhân loại nói chung luôn suy nghĩ như thế, văn hóa và đạo lý của người Việt hàng nghìn năm nay cũng thế. 

Nhưng tiếc thay, ngày nay ngay cả những nơi, những vị trí tưởng như rất kén người, ấy thế mà vẫn không ít kẻ lọt lưới.

Từ lịch sử cho thấy, thị dục huyễn ngã hướng những mục tiêu cá nhân cao cả hay thấp hèn, trước hết bởi thước đo của những giá trị xã hội. 

Thị dục huyễn ngã cũng có thể được nuôi dưỡng và tác động - phát huy tích cực, cũng có thẻ  bị kìm nén, hoặc thậm chí đâu đó còn có khi không muốn thừa nhận, hay bị tác động méo mó. 

Thị dục huyễn ngã, hạt giống sản sinh ra những cá nhân tốt hay xấu, dường như phụ thuộc vào văn hóa - giáo dục - tín ngưỡng và hoàn cảnh xã hội mà cá nhân ấy được thụ hưởng.

Thị dục huyễn ngã là đặc trưng của loài người, mà loài vật không có dục vọng này. 

Nhờ thị dục huyễn ngã, mà nhân loại ngày càng văn minh, một cá nhân có xuất phát điểm khiêm tốn, có thể nỗ lực vươn lên trở thành người có uy tín cao trong xã hội. 

Tất nhiên mặt trái của nó, sinh ra những kẻ tàn ác-bất chính, thậm chí như nó cũng đã từng sản sinh ra những kẻ mang trọng tội chống nhân loại, hay những kẻ kéo lùi lịch sử. 

Cuối cùng tác giả xin được chia sẻ chân thành về bài thơ liên quan đến câu chuyện công danh và cuộc sống dưới đây, được viết gửi cho con trai, khi cậu ấy 30 tuổi, và chuẩn bị được làm cha. 

GỬI CON TRAI

Hà Nội đêm 24-5-2015

Ông nội dạy cha:
Danh dễ có sẽ tan thành hư ảo
Thẫn thờ tiếc nuối hóa thành điên
Tiền bạc đến nhanh sớm đội nón ra đi
Chỉ còn tấm thân tàn tạ.

Bà nội dạy cha:
Danh do công mà ra
Công không xứng ấy chỉ là danh hão
Lọc lõi ư? chẳng được đâu con
Đảo điên cho lắm-tai ương sẽ nhiều.

Cụ nội dạy cha:
Thiên hạ nhân thiên hạ tài
Tầng tầng lớp lớp
Chim kêu vượn hót…
Kẻ săn mồi rình rập.

Nhìn đỉnh cao nhớ vực kia thăm thẳm
Mỗi vinh quang một nghĩa địa oan hồn
Cánh đồng hoang xương trắng điêu tàn
Chỉ một vài khóm hoa bên cỏ dại!
Công danh đến ngẫm suy phần phúc phận
Phúc chưa dày sao có thể vinh hoa
Phận còn mỏng có được chăng phú quý
Nợ đời ai trả kiếp phù du?!

Vòng luân chuyển kiếp người dâu bể
Cha mong con cuộc sống bình thường
Vốn công đức phủ bao phần thụ hưởng
Thấu nỗi lòng bất hạnh trần ai!
Khi gặp may con chớ vội mừng
Khi gặp rủi hãy bình tâm hóa giải
Cuộc đời dài cha chẳng thể dạy con
Con luôn gắng hiểu lòng tạo hóa!


Phần nhận xét hiển thị trên trang

THÔNG TIN VỀ SINH VIÊN PHAN KIM KHÁNH, ĐH THÁI NGUYÊN:



Ngày 28/09/2017, Luật sư Hà Huy Sơn đã đến thăm gia đình ông Phan Văn Dung là bố của sinh viên Phan Kim Khánh đang bị tạm giam. Gia đình Khánh ở Khu 5, xã Yên Tập, huyện Cẩm Khê, tỉnh Phú Thọ.

Khánh, sinh năm 1993 là Chủ tịch Hội sinh viên khoa quốc tế, Đại học Thái Nguyên. Khánh bị bắt ngày 21/03/2017 về "Tội tuyên truyền chống Nhà nước CHXHCNVN" Điều 88, Bộ luật hình sự 1999, Khánh bị bắt khi đang là sinh viên năm cuối.

Gia đình Khánh có 02 anh em, Khánh là lớn, em gái đã lập gia đình và ra ở riêng. Gia đình Khánh rất nghèo, có lẽ thuộc diện hộ nghèo ở địa phương nhưng Khánh học rất giỏi. Khánh là người rất đáng mến, dễ tiếp xúc, khiêm tốn, ngoan hiền, mọi người, dân làng, thầy cô, bạn bè rất quý mến. Ngôi nhà của gia đình Khánh nằm dưới chân 1 quả đồi, cơn bão số 10 vừa qua có bị sạt 1 mảng đồi đất đá đầy sau nhà nhưng may mắn ngôi nhà của gia đình ko bị cuốn trôi. Có lẽ tài sản lớn nhất của gia đình ông Dung bây giờ chính là người con trai, Phan Kim Khánh.

Hồ sơ vụ án đang do Tòa án nhân dân tỉnh Thái Nguyên giải quyết, phiên tòa sơ thẩm có thể được mở trong tháng 10/2017.

Luật sư Hà Huy Sơn là Người bào chữa cho Khánh từ giai đoạn xét xử sơ thẩm.

Ls chụp ảnh cùng bố mẹ Khánh:
 
 


Phần nhận xét hiển thị trên trang

Tổng thống Donald Trump sẽ dự APEC ở Việt Nam



Tổng thống Mỹ Donald Trump sẽ thăm 5 quốc gia châu Á trong tháng 11Bản quyền hình ảnhREUTERS
Image captionTổng thống Mỹ Donald Trump sẽ thăm 5 quốc gia châu Á trong tháng 11
Tổng thống Mỹ Donald Trump loan báo thăm 5 quốc gia châu Á trong tháng 11, trong đó có chặng dừng tại Việt Nam dự hội nghị APEC.
Nhà Trắng cho hay hôm thứ Sáu rằng ông Trump sẽ thăm Nhật, Hàn Quốc, Trung Quốc, Việt Nam và Philippines từ 3 đến 14/11.
Tổng thống Mỹ Donald Trump sẽ thúc đẩy nghị trình thương mại của ông tại APEC ở Việt Nam và hội nghị ASEAN ở Philippines.

Hôm 31/5 khi thăm Nhà Trắng, Thủ tướng Việt Nam Nguyễn Xuân Phúc đã mời Tổng thống Donald Trump và Phu nhân cùng gia đình thăm chính thức Việt Nam, dự Hội nghị Cấp cao APEC 2017.
Việt Nam và Hoa Kỳ đã thiết lập quan hệ đối tác toàn diện.
Giới chức Việt Nam cũng nói mối quan hệ dựa trên "tôn trọng độc lập, chủ quyền, toàn vẹn lãnh thổ của nhau và thể chế chính trị của nhau".
Sau hơn 20 năm bình thường hóa quan hệ, Việt Nam đang là đối tác thương mại thứ 12 về xuất khẩu hàng hóa và xếp thứ 27 về nhập khẩu hàng hóa của Mỹ.
Xuất khẩu của Việt Nam sang Mỹ đã lên trên 38,46 tỷ USD năm 2016.

Phần nhận xét hiển thị trên trang