Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Chủ Nhật, 24 tháng 9, 2017

Cám dỗ của những cô gái chân dài theo nghề PG


23/09/2017 Những cô gái tuổi đời còn rất trẻ, có gương mặt thanh tú và chiều cao ấn tượng chính là yếu tố mà những nhà quản lý trong nghề PG hướng tới… PG là viết tắt của cụm từ "Promotion Girl" - Nữ tiếp thị, đó là nghề dành cho những cô gái trẻ trung, xinh đẹp, lấy hình ảnh của mình để quảng cáo, truyền thông cho sản phẩm của các doanh nghiệp…

Thu nhập cao nhưng cũng nhiều cám dỗ với những cô gái theo nghề PG - Ảnh minh họa.

Những năm gần đây, nghề PG phát triển mạnh, đặc biệt là ở các tỉnh, thành phố lớn như Hà Nội, Hải Phòng, TPHCM, Đà Nẵng, Quảng Ninh… Đây cũng được coi là công việc bán thời gian “màu mỡ” của các nữ sinh viên sau giờ lên giảng đường.

Trước đây, các nữ PG chủ yếu được các thương hiệu rượu, bia, thuốc lá, xe máy, ôtô… sử dụng quảng bá hình ảnh. Nhưng gần đây, rất nhiều nhãn hàng khác đã sử dụng nữ PG để quảng cáo, truyền thông cho thương hiệu sản phẩm. Cũng vì vậy, nghề PG ngày càng phổ biến.

Không phải ngẫu nhiên, những cô gái cao ráo, xinh đẹp lại chọn nghề PG. Họ là đại diện cho thương hiệu của doanh nghiệp nên mức thù lao cũng khá cao so với mức thu nhập trung bình của xã hội. Nhưng để được hưởng thành quả đó, họ cũng phải bỏ rất nhiều mồ hôi, công sức mà đôi khi là cả tiết hạnh bản thân.

Những cô gái khoác trên mình những bộ quần áo “thiếu vải”, ngắn cũn cỡn, miệng luôn cười tươi trước những lời trêu đùa của khách, khiến nhiều người hiểu sai lệch về nghề này. Nhưng nguy hiểm hơn, đó là những cám dỗ mà bất cứ ai làm PG cũng phải trải qua, và nếu không vượt qua được, nó sẽ trở thành hạt sạn trong suốt cuộc đời.

Nguyễn M.T - sinh viên năm thứ 3 Đại học Hải Phòng - PG của một hãng thuốc lá – xác định làm nghề là phải thường xuyên giao tiếp với khách. Những khách hàng lịch sự thì không sao, có nhiều khách thấy nữ PG ăn mặc gợi cảm thì chăm chăm nhìn như “ăn tươi nuốt sống”, rồi giở ý đồ khác, nào là xin số điện thoại, gạ gẫm, hẹn hò… "Nhưng cái nghề này không thể tránh khỏi việc đó, quan trọng là phải khéo léo trong giao tiếp để vừa quảng bá được sản phẩm, lại vừa khiến khách hài lòng" - T trải lòng.

Còn Nguyễn Thị T. A - PG của một hãng rượu, thường xuyên có mặt tại quán Bar trên địa bàn Hải Phòng – cho biết: Nhiều khách hàng khi uống rượu vào không làm chủ được mình, có những hành động hết sức khiếm nhã với các PG. Nhiều khi họ lợi dụng hơi men tìm cách đụng chạm vào cơ thể. Cũng có lúc họ không ngần ngại gạ gẫm “đi chơi” và trả một số tiền khủng cho cuộc chơi đó. Rất nhiều PG đã không vượt qua được những cám dỗ này, đánh mất chính bản thân mình, sa chân vào một nghề mới.

Vừa qua, Công an TP. Hà Nội đã khởi tố vụ án, khởi tố bị can đối với Phạm Văn Hiến (Sinh 1991, ở huyện Trực Ninh, tỉnh Nam Định) về hành vi “Trộm cắp tài sản” và “Cưỡng đoạt tài sản” đối với nữ PG tên Tr. Đó là bài học xương máu cho những người theo nghề PG đầy cám dỗ này…

(Theo Lao Động)

http://vietnamnet.vn/vn/kinh-doanh/thi-truong/cam-do-cua-nhung-co-gai-chan-dai-theo-nghe-pg-400374.html

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Nguyễn Xuân Anh dưới một góc nhìn khác


Như súng nổ giữa trời quang, bất ngờ UBKT Trung ương Đảng thông báo những sai phạm của bí thư và chủ tịch TP Đà Nẵng và đồng thời Chính Phủ cho thanh tra toàn diện dự án trên bán đảo Sơn Trà và Bộ Công an vào cuộc điều tra 9 dự án, việc mua bán chuyển nhượng tài sản công tại 31 địa chỉ ở Đà Nẵng. Một lần nữa cái tên bí thư Nguyễn Xuân Anh lại trở thành đề tài mà báo chí cũng như mạng xã hội mổ xẻ ở nhiều góc độ. Nào là gia thế, những phát ngôn, chuyện bằng cấp, chuyện nhận nhà, nhận xe…
Image result for Nguyễn Xuân Anh

Sở dĩ con đường quan lộ của Nguyễn Xuân Anh thẳng và nhanh là bởi có người cha là cán bộ cao cấp - ông Nguyễn Văn Chi nguyên UV Bộ Chính trị, nguyên Chủ nhiệm UBKT TW. So với một công chức người bình thường, Nguyễn Xuân Anh cũng như nhiều vị thái tử Đảng khác có bệ đỡ trên con đường làm chính trị. Chính vì vậy nên tuy tuổi còn trẻ nhưng đã giữ chức vụ cao. Đó thật không công bằng. Nhưng ở cơ chế này, chúng ta tạm chấp nhận điều đó như một lẽ thường. Bỏ qua những định kiến, chúng ta sẽ có cái nhìn khách quan, đa chiều về những trường hợp như Nguyên Xuân Anh.

Như chúng ta thấy, từ khi UBKT trung ương thông báo sai phạm của Bí thư và chủ tịch Đà Nẵng. Hàng loạt các tờ báo trong nước lớn điều có bài viết tấn công vào Nguyễn Xuân Anh ở mọi góc độ. Trong khi lại vắng bóng bài viết về Huỳnh Đức Thơ. Điều này khiến không ít người ngờ vực, họ nghĩ về những thuyết âm mưu. Nhưng hãy gác lại chuyện đó, ở đây tôi chỉ muốn viết về Nguyễn Xuân Anh dưới một góc nhìn khác, “lỗi hệ thống”.

Nguyễn Xuân Anh là một người thế nào? Theo lời kể của nhà báo Mạnh Quân, trước khi Nguyễn Xuân Anh dời báo Thanh Niên về Đà Nẵng làm chính trị theo nguyện vọng của gia đình, nhà báo Nguyễn Công Khế đã có lời khuyên ông Nguyễn Văn Chi nên cân nhắc, vì tính cách của Xuân Anh nếu cho làm báo và phát triển lên thì hợp hơn bởi cậu ấy sắc sảo tuy cũng chưa thật chín, lại nhanh nhẹn, thông minh và giỏi tiếng Anh, làm chính trị e không hợp.


Còn nhà báo Lưu Trọng Văn trong một Stt trên facebook có tựa đề “Có cơ hội đâu mà... tiếc” dẫn lời một nhà báo ở Đà Nẵng nhận xét về Xuân Anh “cậu ta nhí nhố lắm”.

Có lẽ, sự thăng tiến qua nhanh đã khiến Nguyễn Xuân Anh không có đủ thời gian cho kinh nghiệm chính trị của mình, hoặc không có tố chất làm chính trị. Điều đó dẫn đến những sai lầm để các đối thủ chính trị của ông khai thác. Và một trong những sai lầm của ông là “phát ngôn”. Chính những phát ngôn mạnh bạo của ông trong 2 năm giữ chức Bí thư Đà Nẵng lại trở thành bằng chứng để người ta quy kết ông cái tội “nói không đi đôi với làm”. Chẳng hạn:

Ngày 7/3/2016, ông điện thoại cho một số lãnh đạo, nói: "Nếu tình trạng tai nạn giao thông không giảm thì sẽ chuyển công tác hoặc cách chức Giám đốc Sở GTVT, Bí thư và Chủ tịch UBND quận Cẩm Lệ”.

Ngày 13/5/2016, ông tuyên bố: "Ở Đà Nẵng, công tác phòng chống tham nhũng tuyệt đối không có vùng cấm. Nếu dính chàm, dù bất cứ người đó là ai, tôi cũng không nể nang hay bao che".

Liên quan đến công tác cán bộ, tại hội nghị tổng kết 5 năm thực hiện Chỉ thị 03-CT/TƯ của Bộ Chính trị (khóa XI), ông nhấn mạnh: "Chúng ta phải kiên quyết khắc phục và đi đến loại bỏ mọi biểu hiện quan liêu, mệnh lệnh, xa rời thực tế, quần chúng”.

Khi được bầu giữ chức Chủ tịch HĐND TP khóa IX, ông phê phán một số lãnh đạo: "Các vị không thể chỉ ngồi đọc báo cáo. Lãnh đạo không tiếp xúc cử tri định kỳ kiểu 'đến hẹn lại lên' mà phải đến tận nơi lắng nghe ý kiến của nhân dân”.

Ngày 20/9/2016, làm việc với lãnh đạo Sở Xây dựng TP Đà Nẵng, ông nói có một số cán bộ nhận tiền chung chi của người dân để xây nhà trái phép. “Xây mỗi nhà trái phép, họ chung chi từ 30 đến 50 triệu đồng cho cán bộ”, ông Xuân Anh nói.

Tháng 12/2106, phát biểu tại hội nghị triển khai chủ trương “thành phố 4 an”, ông nói: "Làm lãnh đạo có to đến mấy, tiền của có nhiều mà con cái nghiện ngập thì coi như thất bại”.

Tại kỳ họp thứ 3, HĐND TP Đà Nẵng khóa IX, ông than phiền về cơ chế xin cho đang kìm hãm sự phát triển của xã hội. "Cơ chế xin - cho của mình nó lèm nhèm lắm. Ngay như dự án Sân bay Quốc tế Đà Nẵng, nếu không phải tư nhân làm thì còn lâu mình mới có sân bay". Và ông nghi ngờ ở Đà Nẵng có một số “ông trời con” chuyên vòi vĩnh làm phiền hà người dân và doanh nghiệp. “Có bôi trơn thì hồ sơ của doanh nghiệp mới chạy”.

Rỏ ràng những phát biểu của Nguyễn Xuân Anh thể hiện cá tính của người trẻ - nói thẳng, nói đúng, nói trúng: "Kinh nghiệm anh ấy non, nghĩ sao nói vậy chứ nói chưa đi đôi với làm" - Hồ Việt, Nguyên Chủ tịch UBND TP Đà Nẵng nhận xét.

Tại sao Nguyễn Xuân Anh nói mà không làm được? Bởi với cơ chế tập thể lãnh đạo cá nhân phụ trách, dù là Bí thư, người lãnh đạo cao nhất của thành phố Đà Nẵng, Nguyễn Xuân Anh cũng không thể có toàn quyền quyết định mọi việc. Trên thì có Trung ương, dưới thì có nhóm lợi ích chi phối, đó là chưa nói đến sự chống đối của những cán bộ lãnh đạo, nguyên lãnh đạo lớn tuổi.

Nếu đổ lỗi tất cả sai phạm, trì trệ Đà Nẵng lên đầu Xuân Anh thì thật không công bằng. Mà đó là sai lầm từ những người tiền nhiệm, mà Xuân Anh là người thừa kế cái di sản không bền vững ấy. Tác giả Kami trong bài viết “Sai lầm chết người của Nguyễn Bá Thanh” đăng trên RFA, năm 2013 đã đưa ra nhận định: “Đà Nẵng hậu Nguyễn Bá Thanh chưa gì đã báo hiệu nhiều vị đắng", đó là thiếu tiền. Có lẽ đã đến lúc người ta đã hiểu được sự thật những thành tựu của một thành phố lớn của miền Trung hoành tráng được ví ngang hàng với đảo quốc Singapore có được là do từ ngành công nghiệp... bán đất. Và bây giờ hệ lụy của vấn đề này đang mang lại gánh nặng cho ê-kíp lãnh đạo mới của Đà nẵng”. Nhưng thời điểm đó ít ai chú ý.

Xuân Anh non kém về chính trị là một chuyện, nhưng để xử lý những vấn đề có tính lịch sử như ở Đà Nẵng thì Nguyễn Xuân Anh không thể làm được, cho dù có thấy đó, nói ra nhưng cũng bất lực. Với lại Xuân Anh không có uy lực hét ra lửa như Bá Thanh để có thể can thiệt vào hệ thống. Còn việc nhận nhà, nhận xe của doanh nghiệp là một sai lầm chết người, nó cho thấy sự non kém về chính trị.Trước đó ông từng tuyên bố: “Nếu có đồng chí nào phát hiện hay tìm hiểu ra tôi có bất cứ một lô đất nào ngoài căn nhà tôi đang ở số 43 Nguyễn Thái Học thì tôi xin chịu hoàn toàn trách nhiệm, thậm chí có thể từ chức bí thư Thành ủy. Tôi nói đến mức như thế, một lô đất thôi!", nhưng sự thật là ông đã nhận 2 nhà của doanh nghiệp. Đó là gì nếu không phải tham nhũng, nhận hối lộ ? Nhưng nếu so với những lãnh đạo khác, việc nhận nhà, nhận xe của Xuân Anh chỉ là cái móng tay.

Câu chuyện về Nguyễn Xuân Anh sẽ còn được khai thác nhiều trong những ngày tới khi mà tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng đã nổ súng công phá vào thành trì “lợi ích nhóm” gần như bất khả xâm phạm trong hàng chục năm ở Đà Nẵng. Nhưng cho dù có kỷ luật Xuân Anh thì cái lỗi hệ thống cũng không sửa chữa được. Đất nước này có biết bao nhiêu Xuân Anh mà kể.

Suy cho cùng, cũng chỉ là một con tốt qua sông trong bàn cờ chính trị.

Đ. An
(Dân Luận)

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Thứ Bảy, 23 tháng 9, 2017

THĂM BIỆT THỰ CHỊ EM BÀ ĐOÀN LÊ



Du ký - 2008: 
Thăm biệt thự Chị em Bà Đoàn Lê

Nguyễn Xuân Diện

Cuối tuần vừa rồi tôi đưa cả gia đình đi nghỉ ở Đồ Sơn. Thú vui non nước Đồ Sơn đều đã được thưởng ngoạn: nào tắm biển, nào đi ngựa, thăm dinh Bảo Đại, thăm Casino Đồ Sơn...

Chúng tôi có đến thăm biệt thự của hai nữ sĩ họ Đoàn. Đó là một biệt thự rộng đến 800 mét vuông, lưng dựa vào núi, mặt hướng ra biển. Chủ nhân của biệt thự là hai chị em bà Đoàn Lê và Đoàn Thị Tảo – những người rất nổi tiếng trong văn giới.


Bà Đoàn Lê có những tác phẩm gây tiếng vang như: Cuốn gia phả để lại (tiểu thuyết), Niết Bàn rực cháy (phim), Làng Vũ Đại ngày ấy (phim), Trinh tiết xóm Chùa (tập truyện) ...Còn bà Đoàn Thị Tảo – em gái bà Đoàn Lê thì nổi tiếng với bài Chị tôi đã được nhạc sĩ Trọng Đài phổ nhạc, và cô Mỹ Linh trình bày rất thành công ca khúc này. Cuốn Trịnh Tiết Xóm Chùa còn được GS Nguyễn Lân Dũng PR giữa Quốc hội. Đại biểu Quốc hội lúc ấy còn quan tâm đến dân nhiều, nên sai đệ đi lùng mua khắp nơi.

Tôi may mắn quen biết bà Đoàn Thị Tảo cũng đã khá lâu. Bà Đoàn Lê, Đoàn Thị Tảo là em gái của bà Đoàn Linh – thân mẫu của TS. Trần Đoàn Lâm, bạn tôi. Trần Đoàn Lâm hiện là GĐ nhà xuất bản Thế giới, Chủ tịch Quỹ Đan Mạch – Việt Nam phát triển văn hóa. Những lần sang chơi, nghe đàn ngâm thơ với Trần Đoàn Lâm, tôi cũng đã có may mắn được dùng cơm với bà Tảo, và được biết bà là một phụ nữ nấu ăn rất ngon.

Gia đình họ Đoàn có 9 chị em. Đây vốn là một gia đình chuyên nghề Nho – Y nổi tiếng nền nếp gia phong ở Phòng. Các bà đều được thụ hưởng nền giáo dục rất nghiêm của song thân. Cả 9 bà đều thành gia thất với những người có vị trí trong xã hội.

Tôi mới hân hạnh được tiếp xúc với 4 bà là bà Linh, bà Ngọc, bà Lê, bà Tảo. Các bà đều đã sáu bảy mươi tuổi mà nói chuyện rất duyên dáng và cuốn hút. Có lẽ vì thế, mỗi lần chị em bà Lê bà Tảo “nhảy lên” mặt báo là cứ phải chiếm trọn một trang báo, bất kể báo to hay báo nhỏ. Nếu tôi là một nhà văn hay nhà báo thì có lẽ tôi phải viết chí ít cũng phải 9 kỳ về 9 chị em nhà bà.

.
Bà Linh và Bà Ngọc. Bà Ngọc là cô bé trong thiên ký sự Chùa Hương thuở nào.

Khi chúng tôi đến, bà Tảo đón chúng tôi ở ngõ. Rồi bà dịu dàng bế đứa con nhỏ của tôi, dịu dàng vui cười với cháu bé như một người bà thân thương.

Chúng tôi cùng trò chuyện về văn học và xã hội, về những tác phẩm mới và cũ của các bà. Rồi bà Đoàn Lê đưa chúng tôi đi thăm hết các nơi trong biệt phủ. Nào non bộ, nào ao cá, nào phòng tranh, nào phòng văn...Bà còn đưa cu Moon nhà tôi đi xem đàn cá vàng trong cái bể lớn ở giữa khu vườn.
Mọi cử chỉ của bà đều toát lên sự dịu dàng, chu đáo ân cần và lịch lãm, khiến cho chúng tôi thấy rất xúc động.
Trò chuyện hồi lâu, bà Lê nhắc bà Tảo chuẩn bị ít đồ ăn để mời các cháu ở lại dùng cơm tối. Chúng tôi vội cảm ơn không thể ở lại, vì đang đi nghỉ cùng đại gia đình ở biệt thự V.T.
Bà Lê vội đi lấy tập Thu biển, tập thơ mới nhất của bà Tảo để bà ký tặng gia đình chúng tôi. Bà Đoàn Lê biết nhà tôi là một người làm công tác nghiên cứu và cũng có vẽ vời, nên bà mời sang năm xuống chơi, bà sẽ dành cho cả một tầng biệt thự để làm xưởng vẽ. Bà Tảo thì bảo nhà tôi cứ yên tâm đem các cháu xuống, bà sẽ chợ búa, trông giữ đám trẻ con cho mà vẽ vời.

Tạm biệt biệt phủ của các nữ sĩ họ Đoàn, tôi vô cùng xúc động trước tình cảm mà các bà đã dành cho chúng tôi. Trong chuyến đi này, những giây phút êm đềm trong biệt phủ của các nữ sĩ họ Đoàn đã trở thành một kỷ niệm đẹp đẽ mà chúng tôi không thể nào quên.

Hà Nội, 7.6. 2008
N.X.D
_____________
Ai cứu Xóm Chùa?

Nguyễn Lân Dũng
Xóm Chùa là tên một làng quê được nhắc đến trong nhiều truyện ngắn của nữ tác giả Đoàn Lê (trong tập Trinh tiết Xóm Chùa, NXB Hội Nhà văn, 2005) . Có thể đó không phải là một địa danh thật và không phải mọi câu chuyện ở đây đều xảy ra tại một làng quê cụ thể nào, nhưng với cái nhin sắc sảo và nhân ái của tác giả, tôi tin là những câu chuyện xảy ra liên quan đến cái Xóm Chùa này đều là những chuyện có thật tại nông thôn nước ta từ ngày Mở cửa. Tôi khâm phục văn tài của Đoàn Lê vì chị đã làm cho người đọc không thể không khắc khoải suy nghĩ và lo âu cho tương lai của nông thôn nước ta trước những diễn biến đi ngược lại với truyền thống nhân văn, nhân ái qua hàng nghìn năm qua.
.
Xóm Chùa hay Xóm Chùa Ông là nơi dân chúng tụ tập lại sống quanh khu lăng mộ của một liệt sĩ dòng tôn thất nhà Trần. Xóm Chùa đang yên lành thì náo động lên bắt đầu từ cái cát-sét có được sau ngày giải phóng. Nó làm đủ mọi nhiệm vụ trong đám cưới , đám tang. Không ngày nào không có người tìm đến chủ nhân với hàng đống các loại băng khóc cha, khóc mẹ, loại dành riêng cho con dâu, con rể, con nuôi, có cả loại kinh Phật dành cho đối tượng đang thập tử nhất sinh. Cú sốc lớn hơn là từ ngày cái gái Nhớn được tuyển làm diễn viên ở Trung ương quay về làng với hai mắt xanh lè, mí mắt rắc nhũ óng ánh, mặt mũi chỗ đỏ, chỗ nâu, quần áo miếng xanh, miếng tím.. Rồi lại xuất hiện cái ti-vi cho cả xóm xem chung. Tiếp đến bà Chiu bán rượu nếp bị chiếc xe của Tây móc vào đòn gánh kéo lê một quãng gây xây xát nhẹ mà được đền tới 400 đô-la, khiến cho nhiều người ao ước được vướng vào xe của Tây như bà (!). Rồi chuyện cô gái lai đen tên Mừng chuyên hủ hóa với trai làng và quy đổi ra thành gạo. Nhưng chưa có gì đáng xáo trộn bằng chuyện mở đường cao tốc qua làng làm tha hóa cả một tầng lớp cán bộ thất học và tham lam. Chủ tich xã Quang sau bốn năm cầm quyền, bằng cách nhử mồi câu cá, sợi dây bảo hiểm cho gã hoạn lợn đã dài tận Huyện, tận Thành phố, gã cóc sợ ai nữa. Gã thường bật cười bảo dân xóm Chùa: Các vị đi xe đạp lên Tỉnh kiện tôi sao nhanh bằng tôi đi xe máy(!). Thế là lão bán đứt Khu vườn cây của các cụ cho Viện cây giống. Nhưng sự thật là “Viện đứng nhận lấy danh nghĩa thôi. Họ chỉ có ba suất. Còn bác Thái (bí thư) lo cho bảy suất con cháu anh em trong nhà…Còn mười suất phía ông Quang chủ tịch mặc ông ấy lo… Ông biết Viện trưởng Viện cây giống là ai không? Chồng con Cúc nhà dượng Tám gọi chúng tôi bằng bác họ” …Thế đấy, họ Đào vươn ngành, vươn chi như vòi bạch tuộc, bám vào đất xóm Chùa chưa thỏa, sao còn dây mơ rễ má, cốt che mắt thiên hạ ăn cướp với nhau. Họ tranh cướp nhau mặt đường đến nỗi lão Hớn đã nói “ Để có rẻo mặt đường dưới âm, cần phải chết sớm tranh đất, tôi xin chết ngay”. Thiêng thật, sau khi bị mất trộm ba cây vàng có được do bán hớ mảnh đất đáng giá mười ba cây lão đã thắt cổ tự vẫn. Đáng sợ hơn là thời kỳ cô Khờ (có ông nội là mõ làng, bố đi đánh dậm nuôi cả nhà) lấy người Đài Loan đổi tên là Lầy Lầy và với dáng điệu đung đưa háng với bộ váy xẻ ngược, xẻ xuôi, để lộ đến tận khúc đùi nõn nà, đập cửa ô tô đánh sầm rồi điềm nhiên lắc mông đi về làng. Lầy Lầy mừng tết Trung Thu cho mỗi người 1 đô-la, trẻ con mỗi đưa mỗi gói bánh quy kèm mấy viên kẹo Tàu. Cả làng được dịp rộ lên kéo nhau đi nhận quà như đi nhận phát chẩn. Lầy Lầy về làng để tuyển con gái đi Đài Loan mà tiêu chuẩn phải xinh xắn, dễ coi, trẻ, khỏe…lại còn phải xịn. Lầy Lầy dám bảo bà Duệ lo cho khoản tiền kha khá để vá màng trinh cho con bà trước khi đưa đi xuất ngoại. Và bi thảm nhất là chuyện cả làng há hốc mồm ra khi biết kết quả khám nghĩa vụ quân sự có tới một nửa thanh niên xóm Chùa bị loại vì máu có khoản dương tính với con Hít (!).Lão Bản ngậm ngùi: Còn đâu Xóm Chùa ngày xưa nữa. Giờ tha hồ con gái đóng mác xuất ngoại, con giai đu đưa ma túy,ca-ve lẻn vào tận làng hoạt động kiếm tiền. Cái tha hóa len lỏi đến cả nhà ông lão đại tá về hưu có thằng con phá hang làm Khu Du lịch sinh thái rởm Hang Dơi. Nó đưa ba gái về nhà nói dối là để chờ lớp đào tạo nhà buồng, không ngờ một cô khiêu khích được lão già đến nỗi làm ông chết vì nhồi máu cơ tim ngay trên giường (!).

Đọc xong 16 truyện trong tập sách này lòng tôi đau xót quá. Đành rằng không phải chỗ nào cũng như Xóm Chùa này, nhưng rõ ràng ở nhiều nơi nông thôn hiện đã không còn bình yên nữa. Tôi thường xuyên trả lời trên báo Nông nghiệp Việt Nam cho nên hàng ngày nhận được khá nhiều thư. Bên cạnh những thông tin đáng mừng về thành công của đổi mới cây trồng , vật nuôi và phát triển nghề thủ công, còn không ít những lá thư tâm tình về sự nghèo đói, bỏ học , buồn chán và cả những thư hỏi rất nhiều về chuyện tình dục trước hôn nhân. Nông thôn đang chuyển động. Cái tốt đang về với làng quê nhưng không ít cái xấu cũng đang len lỏi về theo. Nhà nghỉ, quán Karaokê , cắt tóc thư giãn , Game online …đang tỏa dần đến tận các xóm làng vốn bao đời thanh bình, êm ả. Không it những cán bộ cơ sở hy sinh việc nhà để gánh vác biết bao công tác giúp đỡ dân làng chỉ với những đồng tiền lương hay phụ cấp quá ít ỏi. Nhưng những Xóm Chùa vẫn hiện diện nơi này nơi nọ với những biến tướng khác nhau, nhưng đều giống nhau ở sự tha hóa của cán bộ cơ sở, sự tê liệt hoạt động của Đảng và các đoàn thể quần chúng, sự bóp nghẹt dân chủ , trù giập người cương trực và sự tiếp nhận dễ dãi những lối sống hưởng thụ không lành mạnh.

Ai cứu những Xóm Chùa nói trên? Câu hỏi đó cần được mọi người suy nghĩ trước khi để tình hình diễn biến theo chiều hướng xấu. Đừng quên rằng trên 70% cư dân nước ta còn đang sống ở nông thôn và nguồn lực lao động để công nghiệp hóa hiện đại hóa đất nước đang trông chờ vào lớp trẻ còn đang chưa rời khỏi đồng ruộng hôm nay.

16.05.2008.

Tại một kỳ họp Quốc hội, GS Nguyễn Lân Dũng đã PR tác phẩm Trinh tiết Xóm Chùa của nữ văn sĩ Đoàn Lê. Ông đề nghị các đại biểu Quốc hội tìm đọc tác phẩm này. 

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Canada đánh vào túi tiền tổng thống Venezuela vì "hủy hoại dân chủ"


Tổng thống Venezuela Nicolas Maduro trong một cuộc gặp các bộ trưởng và các lãnh đạo địa phương tại Caracas ngày 20/09/2017.

Chính phủ Canada hôm qua 22/09/2017 loan báo trừng phạt tài chính đối với tổng thống Venezuela, ông Nicolas Maduro và 39 người khác « chịu trách nhiệm về việc hủy hoại nền dân chủ ». 
Các biện pháp được chính quyền của ông Justin Trudeau áp đặt là « đóng băng các tài sản và cấm mọi giao dịch với những cá nhân bị trừng phạt ». Người dân Canada cũng bị cấm « cung cấp các dịch vụ tài chính hay các dịch vụ liên quan » cho những người này. 
Trong danh sách 40 nhân vật bị trừng phạt, ngoài tổng thống Nicolas Maduro, còn có bộ trưởng Quốc phòng Vladimir Padrino Lopez, chủ tịch ủy ban bầu cử quốc gia Tibisay Lucena Ramirez, chủ tịch ủy ban phụ trách liên lạc với tổng thống của Quốc hội lập hiến Jose Jaua Milano. 

Các trừng phạt này nhằm « đáp trả việc chính quyền Venezuela tiếp tục sa vào tình trạng độc đoán .... duy trì áp lực để Venezuela tái lập trật tự Hiến pháp và tôn trọng các quyền dân chủ của nhân dân ». Ngoại trưởng Canada Chrystia Freeland tuyên bố : « Canada không thể giữ im lặng khi chính quyền Venezuela tước đoạt các quyền cơ bản của người dân nước mình ».

Vào cuối tháng Tám, Hoa Kỳ cũng đã trừng phạt Venezuela về tài chính, qua việc hạn chế luồng vốn nước ngoài đối với chế độ Nicolas Maduro. Trong lúc đó, Caracas đang thiếu ngoại hối trầm trọng do nền kinh tế lệ thuộc rất lớn vào dầu thô mà giá cả liên tục sụt giảm từ ba năm qua.


Phần nhận xét hiển thị trên trang

TÀI TIÊN TRI VỀ CHUỘT VÀ BÌNH CỦA NHÀ VĂN TẠ DUY ANH


Những chiếc bình và lũ chuột  

Truyện ngắn của Tạ Duy Anh

Lời tác giả: Nếu ai đọc truyện ngắn này đều sẽ nghĩ tác giả của nó lấy cảm hứng sát sạt từ câu nói đang rất nổi tiếng của Tổng bí thư khi ông phát biểu trước cử tri về chống tham nhũng: “Đánh con chuột đừng để vỡ bình”. Nhưng hóa ra tác giả viết nó từ năm 2007, in lần đầu trên Báo Nông nghiệp số Tết Mậu Tý với đầu đề: Cha tôi, tôi và con trai, in lại trong tập truyện Lãng Du-Nhà xuất bản Thời đại 2011-và được Giải thưởng văn học Thủ đô 2012. 

Lúc cha tôi còn sống ông không cho bất cứ ai tự tiện bước vào căn phòng làm việc của ông, trừ mẹ tôi nhưng với điều kiện rõ ràng là bà không được thay đổi trật tự đồ đạc do cha tôi thiết lập. Một vài lần tôi vô tình vi phạm và phải trả giá đắt cho dù tôi là đứa con trai duy nhất trong nhà, trước sau gì thì cũng kế thừa những thứ cha tôi để lại. Cha tôi chắc chắn là biết rất rõ điều đó. Nhưng có thể ông nghĩ bao giờ đến cái ngày đó hẵng hay. Khi ông còn trên trần gian này thì không ai trong chúng tôi được làm trái lời ông. Cuối cùng thì tôi cũng quen với những nguyên tắc của cha tôi và tránh xa căn phòng làm việc của ông.


Cho đến khi cha tôi qua đời. 

Đương nhiên trong những thứ mà tôi được thừa kế, có cả căn phòng làm việc của cha. Tại đó mẹ đặt ảnh cha và thêm vào một vài kỷ vật của người. Những ngày đầu ngồi trên chiếc ghế cha tôi từng ngồi, viết trên chiếc bàn cha tôi từng viết, tôi cứ cố hình dung lại xem khi suy nghĩ thì cha tôi nhìn vào vật gì. Bởi vì cả trăm lần đều giống nhau, hễ cứ bước từ phòng làm việc ra là cha tôi cáu ầm lên. Mặt ông những khi đó giống như mặt của người bị căn bệnh đau tức. Chả may cho tôi nếu lúc ấy láng cháng chơi gần đó. Thể nào ông cũng tìm cách quát tháo một hồi, không cần biết mặt tôi ngơ ngác, tội nghiệp ra sao. Dường như phải có ai đó hứng chịu cơn cáu giận của ông. Không tôi thì sẽ là người khác. Cũng phải mãi về sau, qua những lời an ủi của mẹ, tôi mới phát hiện ra điều đó. Vì thế không ít lần mẹ tôi chủ động là kẻ chịu trận. Thay vì tức giận, bà lặng lẽ vào phòng cha và nhặt đám đầu mẩu thuốc cuốn bị cha vứt bừa bãi xuống đất. Tôi đã từng thấy chúng xếp lại như một bông hoa và không thể đếm được. 
Những cơn cáu giận vô cớ của cha vẫn luôn là nỗi ám ảnh tôi không phải vì nỗi oan ức mà chúng tôi phải cắn răng chịu, mà vì một câu hỏi: tại sao cha lại cáu giận mỗi khi bước từ trong phòng làm việc ra? Điều gì khiến thần kinh cha tôi bị ức chế? Chuyện gì thường khiến ông bỏ dở công việc viết lách, là thứ công việc mà ông đam mê, bước ào ra ngoài, hai tay ôm thái dương trong khi miệng thì tru tréo lên nguyền rủa lung tung? Đôi khi tôi thất kinh đến mức ngồi nép xuống không hẳn chỉ vì sợ cha chụp tóc xoay ngược mặt ra phía sau như nhiều lần ông làm thế, mà do tôi không dám nhìn vào mặt cha tôi lúc đó. Nó y hệt như khuôn mặt của người bị con vật có nọc độc đốt vào chỗ hiểm. Nói như mẹ tôi, một khuôn mặt nát vụn bởi hàng nghìn vết vằm. 

Phải thường xuyên chịu đựng cái gì khủng khiếp lắm người ta mới bị như vậy? Nhưng tôi tìm khắp cũng không phát hiện ra bất cứ điều gì ngoài một bức tường mầu xám của ngôi nhà cổ kề sát với gia đình chúng tôi. Những con vật đắp bằng vữa trong mười hai con giáp dùng làm họa tiết trang trí đều không còn nguyên lành nhưng cũng không đến nỗi tiêu điều quá. Thậm chí nó còn gây nên sự thích thú bởi những bộ mặt có cá tính do tài hoa của nhà nghệ nhân nào đó. Cha tôi chắc chắn không thể vì lũ vật đáng yêu ấy mà bị đè nén cảm xúc đến mức phát hoả ra như vậy. Không có căn cứ khoa học cho kết luận ấy, kể cả về mặt tâm lý cũng như bệnh lý. Nhưng công việc không cho tôi tiếp tục làm tiếp cái thí nghiệm ngẫu hứng ấy. Vả lại điều đó - tôi muốn nói đến những cơn cáu giận vô cớ của cha tôi - giờ đây - khi cha tôi đã thành người thiên cổ - cũng không còn là ấn tượng nặng nề nữa. Chả ai trách một người thân đã chết vì những việc họ làm lúc còn sống khiến mình buồn bực. Thậm chí với tôi đó thực sự là những kỷ niệm để tôi luôn nhớ về cha mình, một người cha nghiêm khắc với bản thân, tự đặt ra những nguyên tắc làm khổ mình và tôn trọng quá khứ một cách thái quá. 

Dần dần tôi nhận ra, được làm việc trong căn phòng cha từng làm việc, dùng những đồ vật cha từng dùng, thấy tấm hình cha trang nghiêm treo trước mặt... là một điều vô cùng hạnh phúc. Nó cho tôi cảm giác luôn có cha bên cạnh và được cha che chở trong bất cứ hoàn cảnh nào. Mà công việc của tôi thì luôn cần một sự trợ lực về tinh thần. Tôi chỉ chuyển thêm một vài thứ cần thiết, như chiếc kệ tài liệu, bàn vi tính... còn lại giữ nguyên những thứ cha để lại, kể cả chai rưọu cha tôi uống còn một chút đặt ngay trước mặt tôi. Trật tự của những đồ vật ấy có chỗ không hợp với tôi, chẳng hạn tôi thấy chúng khá lộn xộn, nhưng tôi cũng không định thay đổi. Trong cái đám lộn xộn ấy phải kể đến đầu tiên là những chiếc bình gốm. 

Chúng gồm đủ kích cỡ nhưng có một điểm chung là giống hệt nhau về kiểu dáng. Bầu rất to trong khi miệng lại thu nhỏ đến mức ngay cả có muốn khoắng thử xem bên trong đựng cái gì cũng không thể được. Một lần tò mò tôi ghé mắt sát miệng bình và một cảm giác rờn rờn lập tức chạy dọc sống lưng. Mẹ kiếp, chả may một con rắn hay con bọ cạp thời tiền sử vẫn còn sống thì chỉ trong tích tắc là mình đi đời! Sự thực thì tôi không nhìn thấy cái gì phía bên trong. Điều chắc chắn là những chiếc bình ấy được làm hàng loạt và người tạo ra chúng khá cẩu thả hay dễ dãi về thẩm mỹ. 

Nhưng chả ai nói như vậy về cổ vật, nhất lại là những cổ vật gắn với cha mình. Hẳn chúng phải có một giá trị gì đó nên cha tôi mới dành cho chúng tới non nửa căn phòng rộng chừng 25 mét vuông, được kê trên những chiếc kệ bằng gỗ, cao thấp khác nhau, nhiều cái chân đã bị mục tạo ra hẳn một quần thể hang động thu nhỏ với hàng chục hang hốc tối om. Năm tháng in dấu rõ nét nhất ở những chiếc mạng nhện tầng tầng lớp lớp phía bên trên. 

Những ngày đầu tiếp quản căn phòng làm việc của cha, tôi không mấy để ý đến chúng ngoại trừ một câu hỏi thỉnh thoảng vẩn lên: Chúng từ đâu tới và nằm ở đấy từ bao giờ nhỉ? Nhưng câu hỏi đó chỉ càng làm tôi nhớ rằng chúng là những đồ vật cha tôi để lại, những kỷ niệm của cha, trật tự thế giới của cha v.v và v.v. Tôi muốn chúng mãi mãi là những vật quý giá, như cha tôi cả đời đã coi chúng là những vật quý giá đến nỗi không dám ra tay sắp xếp lại? Ồ mà không, hình như chúng cũng có một trật tự nào đó, thứ trật tự thuộc về những di sản cổ kính mà kẻ hậu thế như tôi không thể hiểu được.

 Tôi quyết định sẽ không động đến chúng.

Nhưng mọi chuyện mà tôi đang kể, lại bắt đầu từ những cái bình ấy. Hoá ra đó là nơi trú ngụ của hàng chục, thậm chí vào mùa sinh nở là hàng trăm con chuột. Những hang hốc tạo ra bởi đám kệ mục nát cho chúng một nơi chui rúc vô cùng lý tưởng. Chúng gồm đủ loại, từ già mốc đầu, toàn thân nổi những cục u, đi lại lệt bệt, toả ra mùi hôi hám; đến đám nhơ nhỡ cậy trẻ, mặt mũi hãnh tiến và trơ trẽn. Ngoài ra còn là lúc nhúc những con chuột đỏ hon hỏn, nguồn dự trữ của một tương lai thảm khốc, chỉ nom thấy đã phải rùng mình. Những con vật ấy mà lớn lên thì mọi thứ nát bét. Nhưng điều kinh ngạc nhất của tôi không phải là phát hiện ra lũ chuột, mà ở chỗ chúng dạn dĩ đến mức có cảm tưởng chúng mới thực sự là chủ nhân của căn phòng này. 

Ngay cả giữa ban ngày ban mặt chúng cũng thản nhiên len lách đi lại giữa đám bình, chí choé cắn nhau, tí tởn làm tình, tè ra một bãi rồi phởn phơ dùng hai chân trước vuốt râu. Thỉnh thoảng mắt tôi vô tình chạm mắt một con chuột nào đó thì chính tôi phải lảng đi trước. Không những con chuột không hề sợ sệt mà còn chứng tỏ cho tôi thấy muốn yên thân thì đừng có dại dột động vào chúng. Sau đó lũ chuột dường như không thèm đếm xỉa đến sự có mặt của tôi. Chúng ngang nhiên đi lại, tha thức ăn ở đâu về rồi đùa rỡn nhau làm phát ra những tiếng động lanh canh rất khó chịu. Đến lượt tôi muốn ói ngược vì tức và tôi bỗng nhớ đến những cơn cau có của cha tôi mỗi khi đẩy ào cửa bước ra ngoài. Giờ đây thì tôi đã hiểu ra nguyên cớ của những cơn cáu giận đó. Bởi vì tôi đang rơi đúng vào hoàn cảnh của cha.

Chỉ qua vài buổi làm việc, chính tôi đã phải ôm đầu đứng dậy vì không sao tập trung vào bất cứ điều gì được. Trong khi đó lũ chuột có vẻ như càng lấy thế làm khoái trá, thi nhau gây lên những âm thanh rất dễ khiến người ta điên tiết. Rõ ràng chúng đã ở trong căn phòng này từ rất lâu và coi thường mọi phép tắc. Tôi chỉ không hiểu là tại sao một người nghiêm khắc như cha lại cho phép những con vật bẩn thỉu và ranh ma kia làm tổ ngay trong phòng làm việc của mình? Hơn thế, chúng còn làm bẩn cả những vật mà cha tôi coi là di sản của tổ tiên. Hình như có một lần, lâu lắm rồi, khi tôi nghe tiếng đổ vỡ chát chúa và chạy lên thì thấy cha tôi đang ngồi thừ ra trước một chiếc bình gốm bị vỡ. Tôi thấy dưới sàn nhà là những mảnh vỡ chả hơn gì những mảnh sành. Vậy mà cha tôi tỏ ra đau khổ và ân hận, thêm vào đó nỗi tiếc nuối khiến chưa bao giờ tôi thấy cha trong trạng thái thảm hại như vậy. Tôi không dám ho he hỏi cha bất cứ điều gì. Mà hình như cha không đợi ở tôi câu hỏi vì sao chiếc bình lại bị vỡ. Cha không muốn tâm hồn cha vỡ thêm một lần nữa. Cha lặng lẽ nhặt những mảnh gốm mà cha tin là nó vô cùng quý giá (cha làm cho tất cả chúng tôi tin là quý giá), run run lau từng mảnh rồi cố gắng dùng keo ghép chúng lại. Cuối cùng thì cái bình trước khi bị vỡ cũng hiện lên dưới tay cha, dị dạng và xấu xí. Bấy giờ cha mới quay sang tôi, bảo ngồi xuống bên cạnh ông.

- Con nhìn đi, khi một chiếc bình quý đã bị vỡ thì liệu có còn liền lại được như cũ không?
Tôi lí nhí đáp: “Không ạ.”

- Không bao giờ. Cha muốn con nhớ là không bao giờ có thể liền được. Không bao giờ, không bao giờ... - Cha nói như mê sảng - vậy mà chỉ vì một cơn cáu giận những kẻ quấy rối bẩn thỉu cha đã làm vỡ một trong những chiếc bình quý ấy. Tiện đây cha muốn con nhập tâm điều này: Không được vì bất cứ lý do gì mà làm tan vỡ những thứ quý giá.

Tôi cũng lờ mờ hiểu được ý cha. Tuy nhiên những kẻ quấy rối mà cha nhắc đến là ai thì tôi không được giải thích. Quả nhiên sau đó không bao giờ tôi thấy cha tôi làm vỡ thêm một cái bình nào nữa mặc dù cha vẫn đẩy cửa rầm rầm bước ra ngoài trong trạng thái của người bị chọc tức.

Bỗng giờ đây tất cả những điều đó cùng ập đến để tôi khám phá ra rằng, nguyên nhân của những cơn cáu giận ấy ở cha tôi đều do lũ chuột. Cha đã thử đuổi chúng đi nhưng hành động đó đã khiến một chiếc bình quý bị vỡ. Cuối cùng cha đành chấp nhận hy sinh sự yên tĩnh ngàn vàng, hy sinh tự do, hy sinh phẩm giá để gìn giữ những thứ mà cha tin còn quý cả hơn vàng.

Bây giờ đến lượt tôi, kẻ thừa kế những chiếc bình của cha đồng thời thừa kế luôn cả nỗi khổ tâm mà khi cha còn sống tôi đã không biết. Bỗng dưng tôi nhìn lũ chuột một cách căm thù. Chính chúng mày đã hành hạ cha tao cho đến tận khi chết. Có thể cha tao chết sớm cũng vì lũ chúng mày. Nhưng tao thì khác. Tao sẽ quét sạch lũ gặm nhấm bẩn thỉu. Loại văn dốt võ dát, chỉ giỏi xu nịnh để đục khoét rồi reo rắc bệnh tật, reo rắc lòng nghi kị như lũ chuột chúng mày thì được chết toàn thây đã là may mắn rồi. Tao sẽ hun khói, sẽ lùa chúng mày ra chỗ quang đãng rồi chẹt cổ, bóp mắt, dùng đá đập nát bét từng con một - Những ý nghĩ căm hận thi nhau tuôn ra trong đầu tôi. Mà cần gì phải lý lẽ dài dòng, tốn sức, tao sẽ cho chúng mày biết tay ngay bây giờ. Hình như thái độ nhơn nhơn, đắc chí của lũ chuột kích động mạnh lên não bộ khiến tôi quyết định hành động tức khắc. Tôi vớ một chiếc chặn giấy bằng gỗ và nhắm vào giữa đầu con chuột già nhất. Mày đáng chết trước tiên vì mày sống và làm tội người khác quá lâu rồi. Mày sống như một tai họa cho muôn dân lương thiện. Gọi tên cụ tổ nhà mày đi... 

Cứ tưởng tên lão thử ăn tàn phá hại sẽ phải run lên rồi chạy trốn, đằng này con vật kinh tởm thản nhiên nhìn tôi, một mắt còn hơi nheo lại như muốn hỏi: “Thằng oắt con định làm gì ông mày, còn lâu mới động được vào người ông. Chúng ông trùng trùng điệp điệp như bóng tối. Mày có thể giết hết được chúng ông không”. Như để chứng tỏ sự thách thức, con chuột dùng một chân trước gãi gãi vào chiếc bụng lưa thưa lông của nó. “Đừng bắt tao phải băm xác mày khi mày đã chầu trời” - Tôi mím môi lại để khỏi hoa mắt. Toàn thân nhũn nhùn của nó tiếp tục phơi ra, nhưng hai chân trước của nó đã kịp ôm lấy cổ một chiếc bình nhỏ. Bỗng tôi nhớ đến chiếc bình bị vỡ và vẻ mặt của cha tôi. Có cảm tưởng thà mặt cha bị vỡ có lẽ cha đỡ đau đớn hơn. Hẳn cha cũng đã ném một con chuột nào đó và gây nên cho cha tai họa ấy. Ngay lập tức lời cha dặn vọng về: “Không được vì bất cứ lý do gì mà làm tan vỡ những thứ quý giá”, khiến toàn thân tôi chùng xuống, viên chặn giấy, thay vì ném vào con chuột, rơi ngay cạnh bàn chân tôi. Con chuột nhìn thấy hết. Mặt nó càng đắc thắng. Nó tiếp tục chờ tôi thêm một lát nữa mới khệnh khạng chui tọt vào phía trong với đồng bọn đang chia nhau những thứ ăn cắp được. Tôi ngồi thừ ra, lòng ngổn ngang những ý nghĩ ấm ức.

Bọn chuột tiếp tục tận dụng lợi thế tuyệt đối nhờ vào những chiếc bình cha tôi để lại. Chúng hiểu rằng tôi càng không dám động đến chúng. Vì thế, giống như cha, tôi chỉ còn cách, hoặc là nhường lại căn phòng cho lũ chuột, hoặc phải tập thói quen làm việc trong điều kiện chung đụng. Đương nhiên là tôi chọn cách thứ hai. Tôi cố gắng không quan tâm đến chúng, cố gắng tập trung vào công việc, cố gắng nghĩ đến những chuyện khác quan trọng hơn việc cáu giận với những con vật hôi hám. Nghĩ đến chúng có mà nghĩ năm này sang năm khác bởi ở đâu chúng chả nhung nhúc - tôi tự nhắc nhở mình. Và đúng như ai đó đã nói, mọi thứ đều có thể thích nghi, ngay cả khi ngủ chung với quỷ sứ. 

Chỉ có điều, tôi mắc lại căn bệnh của cha tôi, đó là căn bệnh mất ngủ. Đêm nào tôi cũng nằm mơ thấy những con chuột thành tinh, thân hình cao lớn, đầu bóng mượt, cổ nần nẫn những mỡ là mỡ, con nào cũng giống nhau ở vẻ mặt lì lợm, trâng tráo vì đầy quyền lực. Chúng khệnh khạng đi lại, hoa chân múa tay diễn thuyết, ăn nhậu, đục khoét, cắn nát, bôi bẩn, nghĩ ra đủ thứ trò tai quái để làm tình làm tội mọi người. Chúng nối đuôi nhau, kéo bè kéo đảng thành những đội hình rất quái gở. Có đêm, khi đã ngồi phắt dậy, mồ hôi túa ra đầm đìa, tôi vẫn không tin mình vừa thoát nanh vuốt một con chuột khổng lồ. Tôi vẫn có cảm giác cơ thể nhũn nhùn của nó vừa đè cho tôi bẹp gí ngay cả khi đèn điện bật sáng. Những giấc mơ ấy tôi giấu nhẹm, không nói với ai. Vì thế đến lượt con trai tôi, mỗi khi thấy tôi bước ra khỏi căn phòng trước kia ông nội nó từng làm việc, nhìn tôi y như tôi nhìn cha mình ngày trước. Nó cũng không hiểu điều gì lại khiến tôi lúc nào cũng như bị lên cơn đau, y như câu tôi tự hỏi trước kia mỗi khi gặp cha thoát ra khỏi căn phòng. 

Nhưng nếu tôi bị ám ảnh liên miên về vẻ mặt của cha, thì con trai tôi dường như luôn có mối quan tâm khác quan trọng hơn. Nó có năng khiếu hội hoạ nhưng lại mê môn khảo cổ học. Từ bé nó đã muốn khám phá bất cứ thứ gì ẩn chứa trong đó những thông điệp của quá khứ và từng làm tôi lo lắng. Tôi lo nó bỏ quên tương lai, là thứ quan trọng với nó hơn bất cứ thứ gì. Nhưng tôi không hình dung nổi sự lo lắng mơ hồ của tôi lại hiện hình ở hướng mà tôi không lường trước. 

Một hôm, sau chuyến du lịch dài ngày từ nước ngoài trở về, tôi gần như chết lặng khi bước vào căn phòng làm việc của mình. Toàn bộ những chiếc bình cha tôi để lại đã bị dọn sạch, thay vào đó là một chiếc kệ nhỏ. Trên mặt chiếc kệ là tấm hình lồng trong khung kính cảnh cả nhà tôi, chụp đã khá lâu. Con trai tôi lúc đó còn bé và mắt nó ngước lên nhìn cha tôi, tức ông nội nó. Dường như nó muốn nói: Ông ơi, ông vui lên một chút có được không?

Có chuyện động trời rồi đây. Thật tình cảm giác của tôi khi đó là vừa thoát khỏi một cuộc rượt đuổi tàn nhẫn vẫn bám riết tôi. Đúng hơn, có ai vừa cất khỏi vai tôi một vật vô hình có sức nặng kinh khủng. Tôi thấy căn phòng rộng hẳn ra cùng một làn gió nhẹ và thơm tràn vào. Đáng lẽ tôi sẽ phải hít một hơi thật sâu để tận hưởng niềm khoan khoái có thật. Nhưng ý thức về bổn phận khiến tôi nghĩ ngay đến phải trừng phạt thằng con hỗn láo và vô nguyên tắc. Ai cho phép nó thay đổi những thứ ông nội nó để lại? Thật là hồ đồ và tuỳ tiện. Không, phải gọi thẳng đây là hành động báng bổ, ngu xuẩn, vô ơn. Tuy vậy, chả hiểu sao tôi lại không thể nổi giận như logic của tình cảm phải thế. Thay vào đó, tôi đứng yên lặng, cố thử không nghĩ gì. Vì thế tôi không để ý con trai tôi đã đứng phía sau. Nó không muốn phá tan khoảnh khắc thư thái hiếm hoi của tôi.

- Ai cho phép con làm chuyện này? - Không ngoảnh lại, tôi nghiêm khắc hỏi nó.
- Thú thực là con chỉ định tò mò thôi…

- Có những thứ không được thử, không được nghi ngờ… - tôi cắt ngang lời nó.

- Khoan đã, con muốn biết cảm giác của cha? Sao cha không nói thật là cha thấy rất nhẹ nhõm, như vừa ra khỏi cơn ác mộng bởi ít ra là từ nay cha thoát khỏi bàn tay lũ chuột.

- Nhưng tại sao con không hỏi ta lý do ta chấp nhận điều ngược lại? Sao con không hỏi ta những chiếc bình ấy là gì với ta và với cả con?

- Với cha thì con không biết, còn với con, và cũng mới đây thôi, chúng chỉ là những đồ rởm.

- Chỉ riêng thời gian nó nằm tại căn phòng này cũng không ít hơn 50 năm... - Tôi vẫn không thể nổi cáu với con trai tôi.

- Con cũng đoán thế. Nhưng cha ạ, đáng lẽ nó không nên nằm ở đó. Con đã chôn chúng xuống gốc khế nhà mình rồi. Có thể vài trăm năm sau nó sẽ có giá thật đấy. Cha cứ để yên con nói hết đã. Nguyên những chiếc hũ này được sản xuất ra để đựng mắm tép. Với cha con ta thì nó quý giá, nhưng với dân làng chài bên cạnh thì nó chỉ là đồ đựng mắm tép thôi. Con còn biết cả tên ông chủ của lò mắm tép đồng thời là chủ của những chiếc bình này... Ông ta là kẻ lừa lọc mạt hạng. Một thời mắm tép của ông ta bỗng dưng rất nổi tiếng. Về sau nhiều người nghi ông ta trộn cả thịt chuột, thậm chí thịt người chết đói vào mắm. Trong một lần ông ấy chở mắm tép qua đây thì gặp trận lụt năm... (về trận lụt thì tôi công nhận) khiến cả thuyền hàng của ông ta bị đắm và những chiếc bình này chìm đúng vào vị trí sân nhà mình. Nó chẳng có tí huyền thoại nào ngoài việc là vật chứng cho một thời đáng phải quên đi. Còn việc vì sao nó có mặt trong căn phòng ông nội thì con không biết. Con xin lỗi cha, đáng lẽ con không nên theo nghề khảo cổ...

- Nói láo! - Lần này thì tôi gầm lên - Ai cho phép anh bịa ra một câu chuyện bậy bạ như vậy.
- Chính ông nội và cha đã tin quá lâu vào những câu chuyện bịa, bởi những kẻ thiếu thiếu lương tâm, rồi lại tự bịa chuyện để huyền thoại hoá câu chuyện bịa đó. Con chỉ muốn về già cha không bị những cơn co rút cơ mặt hành hạ như ông nội...

- Ra khỏi đây ngay! - Tôi tiếp tục chứng tỏ cho con trai tôi thấy còn lâu tôi mới chấp nhận lý lẽ của nó - Ngày mai hãy đem trả lại cho tôi những gì anh đã mang đi, kể cả chúng chỉ là những chiếc bình đựng cứt…

Con trai tôi lặng lẽ bỏ đi còn tôi ngồi phịch xuống chiếc ghế hàng ngày. Qua ô cửa sổ rêu phong, sẫm mầu thời gian, mảnh trời lọt vào lại cứ xanh dìu dịu. Đầu óc tôi lộn xộn như những sợi dây rối nhằng rối nhịt. Không gian thanh bình một cách đáng ngờ. Nhưng tôi biết chắc chắn chỉ điều đó là sự thật vào lúc này. Thêm vào đó là tiếng bước chân xuống cầu thang của con trai tôi và chả hiểu sao nó khiến tôi thấy sờ sợ. Tôi sợ những điều nó nói và sợ nó không quay lại. Nhưng tôi không thể làm gì hơn là ngồi ôm lấy đầu, nghe bước chân của con trai tôi xa dần, như một sự trừng phạt nghiêm khắc, cố gắng thoát ra khỏi một cái gì đó. Và cứ nguyên ở tư thế ấy tôi thiếp đi rất nhanh. 

Trong mơ tôi thấy mình quỳ xuống trước mặt thằng con hỗn láo…

Hà Nội 2007

Tác giả gửi Quê Choa

 


Phần nhận xét hiển thị trên trang

Bí thư Tỉnh ủy Hậu Giang xin nghỉ hưu trước tuổi


Tác giả:  Đà Trang- Lê Kiên (theo Tuổi trẻ)
.
Bí thư Tỉnh ủy Hậu Giang Trần Công Chánh đã thực hiện các thủ tục đề nghị cấp có thẩm quyền cho thôi nhiệm vụ và nghỉ hưu.
.
KD: Chuyện lạ?
——————– 
Bí thư Tỉnh ủy Hậu Giang xin nghỉ hưu trước tuổi - Ảnh 1.
Bí thư Tỉnh ủy Hậu Giang Trần Công Chánh – Ảnh Lê Dân
Trao đổi với phóng viên Tuổi Trẻ ngày 22-9, trưởng Ban tổ chức Tỉnh ủy Hậu Giang Bùi Văn Sáu cho biết: “Đồng chí bí thư Tỉnh ủy Trần Công Chánh đã bày tỏ nguyện vọng được thôi nhiệm vụ, nghỉ hưu sớm để có thời gian phụng dưỡng mẹ già, chăm lo gia đình. Ban thường vụ Tỉnh ủy cũng đã nghe đồng chí báo cáo và đồng ý với nguyện vọng đó. Đây cũng là nguyện vọng cá nhân bình thường”.
Ông Trần Công Chánh sinh ngày 10-4-1959 tại Châu Thành, Hậu Giang, trưởng thành trong quân ngũ, từng giữ chức vụ chính ủy Bộ chỉ huy quân sự tỉnh Hậu Giang trước khi chuyển ngành giữ chức phó bí thư Tỉnh ủy Hậu Giang vào tháng 6-2010, sau đó được bầu làm chủ tịch UBND tỉnh Hậu Giang. 
Từ tháng 10-2015 đến nay ông giữ cương vị bí thư Tỉnh ủy Hậu Giang. Ông từng bị kỷ luật khiển trách vì có trách nhiệm liên quan trong vụ việc ông Trịnh Xuân Thanh (cựu phó chủ tịch UBND tỉnh Hậu Giang).
Theo quy định, còn hai năm nữa ông Chánh mới đến tuổi nghỉ hưu.
Ông Chánh là cán bộ thuộc diện Bộ Chính trị quản lý.
Hiện Tỉnh ủy Hậu Giang có ba phó bí thư, trong đó có ông Lữ Văn Hùng (ủy viên Trung ương Đảng, chủ tịch UBND 


Phần nhận xét hiển thị trên trang

CỦA CẤM LÀ CỦA QUÝ !

Nguyễn Trọng Tạo: 


Nguyễn Trọng Tạo 

ĐÌNH CHỈ VIỆC PHÁT HÀNH TIỂU THUYẾT "MỐI CHÚA" 
CỦA NHÀ VĂN TẠ DUY ANH

Vào báo điện tử Văn Hiến Việt Nam, đọc được bài báo có tựa đề trên (dẫn nguồn HNMO) giật cả mình khi biết "Mối chúa" của ông bạn nhà văn với bút danh Đãng Khấu bị đình chỉ. Liền viết cái commente như sau:

Ngạn ngữ có câu: "Của cấm là của quý". Biết đâu sau cái lệnh "đình chỉ phát hành", thì "Mối chúa" lại càng nổi tiếng hơn, và bọn nậu sách lại được phần béo bở như trường hợp "Chuyện kể năm 2000" của Bùi Ngọc Tấn cuối thế kỷ XX với cả vạn bộ sách lậu (2 tập) được bán tràn lan với giá bán gấp 3 lần giá bìa, làm thiệt hại tác giả về bản quyền.

Thực ra "Mối chúa" là cuốn tiểu thuyết trong tiểu thuyết, phản ánh hiện thực xã hội với các "nhóm lợi ích" đang kết bè kéo cánh làm lụn bại đất nước. Với nhà văn thì sự hư cấu hay tính tưởng tượng là rất quan trọng, nhờ thế mà tính phê phán, cảnh báo hay khái quát của tác phẩm mới lớn. Văn chương không phải là báo chí. Nhưng cái tên sách "Mối chúa" dễ làm cho người chưa đọc sách hiểu nhầm và suy diễn nhầm. Lối suy diễn để "kết tội" là "tư duy tuyên huấn" ấu trĩ một thời. Thời nay, tư duy ấy đã thành lạc hậu rồi. Nếu cứ còn tư duy như thế thì sẽ chả bao giờ có văn chương đích thực. Kiểu tư duy này khiến nhiều ngòi bút hèn kém chùn bút, chỉ viết để "an phận thủ thường". Và hạn chế sự phát triển của văn học nước nhà.

Nếu anh tuyên huấn là một văn tài thì anh ta sẽ hiểu điều đó, và hãy để cho công chúng và thời gian phán xét. Nhưng những văn tài thì chả mấy ai làm tuyên huấn.

Vâng, "Của cấm là của quý". Hãy đợi mà xem...

Phần nhận xét hiển thị trên trang