Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Thứ Sáu, 22 tháng 9, 2017

hãy lên ăn phở ở số 4 Thụy Khê, dưới tấm biển hãng phim truyện

Từ Giao blog: 

Về hãng phim truyện quốc gia trên đường Thụy Khê đang trong cơn chuyển đổi quan trọng: cổ phần hóa. Một ghi chép thực tế của người đã từng làm việc ở đây, trước đây vài năm, thì đọc lại ở đây.

Một hãng phim quốc doanh, rất nhiều năm làm ăn thua lỗ liên tục, chỉ đốt tiền thuế của dân để sản xuất phim được gọi là "cúng cụ" hàng tỉ tỉ nhưng có khi chẳng bán được lấy mấy tấm vé vào rạp ! Dư luận đã có nhiều năm vậy.

Bây giờ, cơn lốc cổ phần hóa đã đến. Nghe đâu cũng cũng chẳng khá khẩm gì. Tránh vỏ dưa thì lại gặp ngay vỏ dừa. Đâu là rích rắc những thủ đoạn, với lợi ích phe với lợi ích nhóm, lại dồn các nghệ sĩ vào bước thảm cảnh hơn.

Rõ nhất là bây giờ đi qua tấm biển thân quen nhà số 4 Thụy Khê ấy, là quán phở ! Cần tranh thủ thời gian cuối tuần sắp tới lên đó.



Chẳng gì, khu Thụy Khê ấy cũng gắn với những năm tháng du lãng cả vùng "thập tam trại" của tôi, hồi giữa và cuối thập niên 1990. Kỉ niệm với hãng phim truyện quốc gia la cà quán xá trà đá thuốc lào của người đóng vai Xuân Tóc Đỏ. Với khách sạn Khăn Quàng đỏ có cổ phần của nhiều cán bộ địa phương. Với núi Cung còn trồng cây thuốc, và trại Ngọc Hà vẫn có những đêm trăng đi gánh nước máy xiên xẹo trên lối trước cửa nhà cũ của văn sĩ Hoàng Đạo Thúy,...

Thậm chí, có thời, một ông bạn làm báo với tôi tính chuyển nhà lên bên cạnh hãng phim để ở, cho tiện ngắm Hồ Tây.

Dưới là một ít tư liệu cơ bản, ở thời điểm tháng 9 năm 2017.

1. Hãy nghe nghệ sĩ Quốc Tuấn tâm sự trong mươi phút.

2. Một ít ảnh

3. Một câu hỏi.



---

TƯ LIỆU


1.




2.

TTO - Sau mấy chục năm lịch sử, cơ sở hạ tầng của Hãng phim truyện Việt Nam (số 4 Thụy Khuê, Q.Tây Hồ, Hà Nội) đã xuống cấp, các phòng thu âm, dựng phim, đạo cụ nay đã trở nên hoang phế.


Video: Cảnh hoang phế tại Hãng phim truyện Việt Nam - Video: Nguyễn Khánh
Với diện tích 5.500m2 tọa lạc trên khu đất vàng giữa trung tâm Hà Nội, việc sử dụng quỹ đất không hiệu quả trong một quãng thời gian dài là một sự lãng phí rất lớn. 
Bên cạnh sự xuống cấp của cơ sở hạ tầng thì sự tụt dốc của chất lượng các bộ phim do Hãng phim truyện Việt Nam sản xuất thời gian qua cũng không khỏi làm nhiều người xót xa. 

Với diện tích 5.500m2 tọa lạc trên khu đất vàng giữa trung tâm Hà Nội, việc sử dụng đất không hiệu quả với giá thuê ưu đãi đã gây lãng phí lớn cho nhà nước từ nhiều năm nay - Ảnh: NGUYỄN KHÁNH

Sau hai tháng cổ phần hóa, nghệ sĩ Hãng phim truyện Việt Nam (VFS) bắt đầu 'nổi đóa', phản ứng gay gắt với ban lãnh đạo mới của công ty cổ phần. Sự việc đã khiến Chính phủ phải vào cuộc xử lý - Ảnh: NGUYỄN KHÁNH


Ngay sát các phòng chức năng của Hãng phim truyện Việt Nam là một cửa hàng bán phở gà được một doanh nghiệp thuê lại mặt bằng - Ảnh: NGUYỄN KHÁNH

Một số đạo cụ bị bỏ hoang tại nơi chứa các đạo cụ làm phim của Hãng phim truyện Việt Nam, trời mưa lâu ngày khiến căn phòng này trở nên ẩm thấp - Ảnh: NGUYỄN KHÁNH

Những vật dụng còn sót lại tại phòng thu âm và dựng phim ở Hãng phim truyện Việt Nam, hiện các phòng chức năng này đã dừng hoạt động hoặc chuyển sang một địa điểm khác - Ảnh: NGUYỄN KHÁNH

Các đạo cụ của Hãng phim truyện Việt Nam được bày biện lộn xộn trong một không gian khá ẩm thấp và xuống cấp - Ảnh: NGUYỄN KHÁNH

Nhiếu tấm pano của các bộ phim nổi tiếng một thời của điện ảnh Việt Nam vẫn còn được cất giữ tại nhà kho của Hãng phim truyện Việt Nam - Ảnh: NGUYỄN KHÁNH

Những chiếc xe đạp cũ được cất giữ tại nhà kho của Hãng phim truyện Việt Nam - Ảnh: NGUYỄN KHÁNH

Những chiếc xe đạp này là đạo cụ cho các bộ phim nói về quãng thời gian bao cấp đầy khó khăn, hiện vẫn được các đơn vị bên ngoài thuê lại - Ảnh: NGUYỄN KHÁNH

Một đạo cụ được sử dụng cho các bộ phim về đề tài chiến tranh được bảo quản tại nhà kho Hãng phim truyện Việt Nam

Nhiều phòng xưởng đã bị bong tróc và xuống cấp nghiêm trọng - Ảnh: NGUYỄN KHÁNH

Mặc dù đã có biển "không đỗ xe" nhưng tại khu vực sân của Hãng phim truyện Việt Nam ôtô vẫn đỗ la liệt - Ảnh: NGUYỄN KHÁNH


Phòng truyền thống của Hãng phim truyện Việt Nam nằm sát Hồ Tây hiện bị bỏ hoang tầng 1 và đóng kín ở tầng 2, căn nhà đang bị xuống cấp nghiêm trọng 

Cầu thang di chuyển lên phòng truyền thống của Hãng phim truyện Việt Nam hiện bị bịt bởi hàng rào thép gai - Ảnh: NGUYỄN KHÁNH

Hãng phim truyện Việt Nam (VFS) là hãng phim nhà nước được thành lập năm 1959, trực thuộc Bộ Văn hóa - thể thao và du lịch. Lịch sử tồn tại của hãng gắn liền với dòng phim cách mạng và nghệ thuật - Ảnh: NGUYỄN KHÁNH

http://tuoitre.vn/can-canh-su-hoang-phe-cua-hang-phim-truyen-viet-nam-20170922133444865.htm




3.







Câu chuyện cổ phần hoá hãng phim truyện Việt Nam đang đến hồi... đấu tố. Các văn nghệ sĩ chửi không thương tiếc chuyện “các ông chỉ là người buôn đất”!


Nhưng trong chiều hướng ngược lại, những người dân đóng thuế có quyền hỏi ngược lại: Tại sao chúng tôi phải trả thuế nuôi các anh, chỉ để ra đời những bộ phim chỉ bán được vài vé.
”Không bán nổi một vé” là cách mà báo chí nói về bộ phim “Sống cùng lịch sử”! Tất nhiên, đó chỉ là một cách nói, về một sự thật cũng chẳng khác mấy.
Năm 2014, bộ phim 21 tỷ bạc này làm cháy báo, cháy mạng (chứ không phải cháy vé). Nguyên do, dù luôn được chiếu trong khung giờ ưu tiên như: 10h, 19h30, 20h tại Trung tâm Chiếu phim Quốc gia, dù giá vé chỉ 40.000 - 50.000 đồng nhưng rạp phải thường xuyên hủy chiếu vì không có khán giả.
Những dòng tít “không bán nổi một vé” đã khiến đạo diễn Nguyễn Thanh Vân khi ấy rất giận dữ khi ông cho rằng truyền thông “thiếu thiện chí”. Tất nhiên, ông cũng chẳng nói không bán nổi một vé thì bán được... mấy vé.
Và cái văn rất quen, giống y như chuyện cổ phần hoá hãng phimbây giờ, là chuyện “tâm huyết”, “nỗ lực”, “công sức” lại được đưa ra.
Đành rằng các nghệ sĩ có tâm huyết nỗ lực nhưng kết quả là cho ra những bộ phim chẳng mấy ai xem. Không ai xem cũng chẳng chết ai. Và được trả bằng 21 tỷ đồng tiền thuế.
Nói thật với các nghệ sĩ, tiền ấy là tiền mồ hôi nước mắt của dân. 
Xin hãy thử thuyết phục những người đóng thuế lý do tồn tại một hãng phim thua lỗ, tiêu tiền thuế của dân và với những bộ phim không có khách.
Con số đây: Năm 2015 hãng lỗ hơn 7 tỷ đồng, năm 2016 lỗ 11 tỷ, nửa năm đầu 2017 lỗ 4,7 tỷ.
Và còn thực tế này nữa: “Một số đối tượng cứ xem mình là nghệ sĩ, nhưng nhiều năm qua không có sản phẩm gì mà vẫn được hưởng lương và bảo hiểm xã hội. Nhiều người không làm gì vẫn được đóng bảo hiểm và chính họ là những người góp phần làm hãng phim nợ mấy chục tỷ", lời ông Nguyễn Thủy Nguyên - chủ tịch công ty vận tải thủy Vivaso (đơn vị mua lại Hãng Phim truyện Việt Nam).
Cổ phần hoá có phải là “cướp có môn bài” mảnh đất vàng kia không còn phải chờ thời gian trả lời. Nhưng cái không cần phải cần thời gian là sự tồn tại của một hãng phim thua lỗ, làm phim không ai xem.
Anh Đào
https://laodong.vn/dien-dan/tai-sao-chung-toi-phai-tra-thue-de-lam-phim-khong-ai-xem-565829.ldo


---





BỔ SUNG

.


2. Nguyễn Thị Hồng Ngát viết sau cuộc họp hạ tuần tháng 9/2017


Nguyễn Thị Hồng Ngátさんが写真2件を追加しました。

VUI VUI VUI 
cả nhà ơi tin vui khôn tả sau 3 tiếng rưỡi mình dự họp trên VPCP do Phó Thủ Tướng Vũ Đức Đam chủ trì . 
Sau rất nhiều chats vấn và trả lời giữa các bên về nhiều điểm cuối cùng Phó TT kết luận : " Chúng ta cần minh bạch . Vì thế sẽ cho thanh tra lại quá trình CP Hãng PTVN . Tất cả cần minh bạch vì Hãng Phim truyện Việt Nam phát triển " ( nguyên văn ) Và như vậy giá trị đất đai cũng như giá trị thương hiệu cũng sẽ đc xem xét. Tuyệt vời lòng vui phơi phới vì biết sau lưng mình biết bao nhiẻu nghệ sĩ PTVN đang ngóng đợi điều này . Lúc trên đường đến VPCP mình thoáng lo ngại sợ rằng chỉ có 3 anh em ( mình , Chủ tịch Đặng Xuán Hải và Ng Thanh Vân ) đại diện cho những thỉnh cầu chính đáng của anh em kg biết có đc lắng nghe kg ? ) 
Cuối cùng kết quả thật vui . Ura Phó Thủ Tướng Vũ Đức Đam . Anh đúng như những gì mọi người ca ngợi ! Thank you . Có thế chứ , đời vẫn đẹp các bạn ạ. Dưng mờ cũng vưỡn phải chờ xem ... hi hi đây mới chỉ là bước đầu , còn gian nan lắm 

https://www.facebook.com/nguyenthihong.ngat.9/posts/1666377830059262?pnref=story





1. Đỗ Minh Tuấn lên tiếng từ đầu tháng 8/2017



Đỗ Minh TuấnさんはPhạm Lưu Vũさん、他9人と一緒です。
8月7日

Đây là ảnh mà các NS ở Hãng phim truyện gọi là những kẻ tội đồ viết KB và đạo diễn vụ cướp đất của Hãng PTVN. Người ngoài cùng bên phải là Vương Đức, Giám đốc Hãng. Tôi nghỉ hưu đã 5 năm nên không biết các chuyện diễn ra trong cơ quan cũ, lúc đầu xem ảnh thấy vẻ Đức đăm chiêu căng thẳng lo âu cứ tưởng cậu ta buồn vì mất Hãng phim. Nhưng sau này anh em cho biết chính Đức là đồng tác giả của vụ ăn cướp trắng trợn này. Như vậy thì vẻ mặt ấy thể hiện điều gì các bạn nghĩ xem? Kẻ ngồi giữa là Huỳnh Vĩnh Ái, Thứ trưởng Bộ Văn hoá. Là người miền Nam, Bắc tiến ngoạn mục, thằng này đã lăm le xơi tái bán đảo Sơn Trà, nay lại thiết kế một vụ cướp ngày 13000m2 đất, trong đó có 5450m2 ở 4 Thuỵ Khuê, được coi là mảnh đất đẹp bậc nhất Hà Nội, ba mặt tiền ven Hồ Tây, tính ra giá thị trường sang nhượng quyền sử dụng phải vài ngàn tỷ. Vậy mà thằng này và đồng bọn chỉ phải chi trả 32 tỷ cho tất cả phi vụ, nếu đất là một nửa thì cũng chỉ 16 tỷ, còn lại 16 tỷ là tất tần tất những gì đã có và đang có (thương hiệu, hơn 300 bộ phim, máy móc, nhà xưởng và đội ngũ nghệ sỹ...) của Hãng phim. Không thể có vụ cướp thứ hai nhân danh CPH trắng trợn hơn và "thắng lợi" lớn hơn về tiền bạc và tài sản từ ăn cướp. Thằng này đang nghĩ gì sau vẻ mặt kiêu hãnh, thách thức kia? Có thể nó đang nghĩ thầm: "ĐM chúng mày từ trên xuống dưới, luật pháp của chúng mày như thế, đạo đức của chúng mày như thế, chúng mày bán biển, cướp dất của dân gấp tỷ lần thì chúng tao cũng phải làm vụ này để kiếm mỗi thằng vài chục tỷ chứ?". Hay nó đang lên gân mặt che giấu sự ân hận, xấu hổ vì hành vi chó má của mình? Còn kẻ thứ ba ngồi cạnh nó mặt hơn hớn như trúng số, chắc là thằng đại diện cho chính quyền quản lý đất đai? Hoặc nó là thằng chủ chiếu bạc ở công ty cát sỏi đang ngỏng mặt lên vì sướng khi trò ăn cướp đã lên đỉnh điểm.

https://www.facebook.com/photo.php?fbid=1982984058602895&set=a.1382236548677652.1073741829.100006739593353&type=3&theater

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Bài phát biểu của ông Nguyên Ngọc tại lễ khai giảng Trường Đại học Phan Châu Trinh


Nguyên Ngọc
14-9-2015
H1
Hôm nay, mồng 9 tháng 9 năm 2015, kỷ niệm ngày sinh của nhà chí sĩ, nhà văn hóa và nhà giáo dục kiệt xuất Phan Châu Trinh, cũng là ngày truyền thống của trường ta, trường Đại Học Phan Châu Trinh làm lễ Khai giảng khóa K 15, khóa học 2015-2019.
Thay mặt lãnh đạo nhà trường, tôi xin chào mừng và chân thành cám ơn các vị đại biểu đã đến chia vui cùng thầy trò chúng tôi. Xin chào mừng tất cả các thầy cô, các cán bộ nhân viên, các sinh viên và cựu sinh viên của trường. Và đương nhiên, lời chào nồng nhiệt nhất hôm nay của tất cả chúng ta là dành cho các tân sinh viên, chào mừng các em nữ và nam từ khắp nơi, có em từ tận Thái Bình cuối Đồng bằng sông Hồng, có em từ tận Thành phố Hồ Chí Minh xa xôi, đã đến với không gian Phan Châu Trinh thân yêu của chúng ta. Tôi xin phép, và tôi tin chắc tất cả quý vị đều đồng ý cho phép tôi hôm nay dành diễn từ khai giảng này để chủ yếu nói với các tân sinh viên, những thành viên mới mẻ và trẻ trung của gia đình Phan Châu Trinh.
Các em thân yêu,
Như các em đều biết, trường của chúng ta có tên là trường Đại học Phan Châu Trinh. Và tôi xin nói: Những người sáng lập ngôi trường này đã chọn cái tên ấy với tất cả tâm huyết và với một ý tứ sâu xa. Bởi vì đấy là tên của một con người rất đặc biệt, cũng có thể nói rất kỳ lạ, hết sức độc đáo và là người sáng suốt nhất trong lịch sử cận đại và hiện đại của nước ta. Sự sáng suốt của ông còn soi đường cho chúng ta đến tận ngày nay.
Phan Châu Trinh sinh ra khi đất nước chìm đắm trong vòng nô lệ tối tăm và thảm khốc. Và khi ông bước vào đời, nghĩa là đến tuổi như tuổi các em hôm nay, thì tất cả các cuộc nổi dậy cứu nước của tất cả những người anh hùng dũng cảm và tài năng nhất để chống ngoại xâm giải phóng dân tộc bấy giờ đều thất bại đau đớn. Cha của Phan Châu Trinh là một vị tướng anh hùng đã chết trong một cuộc khởi nghĩa anh hùng, tuyệt vọng và thất bại cay đắng như thế … Trước tình hình bức thiết đó, nảy sinh câu hỏi nóng bỏng: Vì sao? Và làm thế nào? Tất cả bấy giờ đều chỉ có một câu trả lời: Phải anh hùng hơn nữa! Dám hy sinh nhiều hơn nữa ! Tất cả. Trừ một người. Người đó là Phan Châu Trinh. Ông nói: Không, không phải như vậy, không thể đi con đường ấy nữa. Ông là người duy nhất đi tìm và đã tìm thấy nguyên nhân mất nước, dân tộc bị đày đọa vào vòng nô lệ thảm khốc, không phải trong sự thiếu anh hùng của nhân dân, mà là ở trong văn hóa, trong sự lạc hậu nguy hiểm về văn hóa của đất nước, so với thế giới, một thế giới đã đổi khác về căn bản – ngày nay ta gọi là thế giới toàn cầu hóa – mà ông cũng là người duy nhất hồi bấy giờ nhận ra. Ông nói chính sự tăm tối và ngu dốt, sự lạc hậu quá xa so với thế giới hiện đại là nguyên nhân khiến Việt Nam mất nước. Ông khẳng định căn bệnh chết người của dân tộc là căn bệnh về văn hóa, ngu dốt và lạc hậu về văn hóa. Và để chữa trị một căn bệnh về văn hóa thì chỉ có một phương thuốc duy nhất, đó là Giáo dục. Phan Châu Trinh chủ trương một cuộc cải cách giáo dục căn bản, hiện đại, triệt để, toàn diện, rộng lớn, đưa Việt Nam thành một nước văn minh, tiên tiến, cùng nhân loại năm châu. Có như vậy thì nền độc lập đươc dành lại dù bằng cách nào mới là độc lập thật sự, độc lập mới bền vững, nhân dân mới thật sự có hạnh phúc …
Tiếc thay, những điều kiện éo le của lịch sử đã khiến cho chương trình vĩ đại của Phan Châu Trinh bị dở dang. Lịch sử đã đi theo con đường khác. Độc lập và thống nhất đã được dành lại. Nhưng, tôi nghĩ hôm nay chúng ta cần dũng cảm và thẳng thắn nói với nhau, chúng tôi có trách nhiệm thẳng thắn nói với các bạn trẻ sự thật này: nay chúng ta đã có độc lập rồi, nhưng căn bệnh chết người Phan Châu Trinh đã thấy và thống thiết muốn chạy chữa cho dân tộc hơn một trăm năm trước thì về cơ bản vẫn còn nguyên đấy. Vẫn là nguy hiểm chết người. Việt Nam vẫn là nước lạc hậu, đứng ở hàng cuối không chỉ của thế giới, mà ngay của khu vực, của châu Á và Đông Nam Á. Chúng ta phải dũng cảm và thẳng thắn nói với nhau sự thật ấy. Chính vì vậy mà ngôi trường này mang tên là trường Phan Châu Trinh. Ngôi trường này được thành lập, tất cả chúng ta có mặt ở đây, các thầy cô giáo, các cán bộ nhân viên của trường, và các em sinh viên trẻ trung, quan trọng và chủ yếu nhất là các em, chúng ta có mặt ở đây là để góp phần, dù là nhỏ nhoi, tiếp tục chương trình sống còn do nhà giáo dục vĩ đại Phan Châu Trinh khởi xướng và còn bị dở dang. Trường của chúng ta nhỏ, còn non trẻ và nghèo, sức của mỗi chúng ta hạn chế, nhưng chúng ta có một lý tưởng lớn, chúng ta, người dạy, người học, chúng ta biết chúng ta tham gia vào một chương trình to lớn và có ý nghĩa sinh tử đối với đất nước này, hôm nay và ngày mai.
Thưa quý vị,
Các em thân yêu,
Ở trên tôi có gọi Phan Châu Trinh là một nhà giáo dục lớn, có lẽ điều ấy hơi lạ, xưa nay người ta thường vẫn coi và vẫn gọi ông là một chí sĩ yêu nước, hoặc có nhiều hơn nữa, là một nhà văn hóa. Song như ta vừa thấy, một trong những đặc sắc nhất của Phan Châu Trinh là ở chỗ ông đồng nhất giáo dục với giải phóng, theo ông chỉ có giáo dục mới thật sự giải phóng được con người, thật sự giải phóng được dân tộc. Ông quan niệm giáo dục tức là giải phóng. Ở đây có một ý tứ rất thâm sâu, mà hôm nay tôi muốn được nói với các em vì trường chúng ta thiết tha đi theo quan niệm này, sẽ cố gắng tối đa thực hiện nó trong mọi hoạt động của mình, đến cả trong “khí quyển’’ của không gian Phan Châu Trinh mà thầy trò chúng ta cố gắng cùng nhau xây dựng nên, cùng sống và làm việc trong đó. Suốt 4 năm. Và rồi các em sẽ mang theo ra đời, suốt đời.
Nhà thơ lớn của nước Anh John Keats có một câu nói thâm thúy về giáo dục, Keats nói: ‘’Giáo dục không phải là chất cho đầy, mà là đốt lên ngọn lửa’’. Chất cho đầy (kiến thức) tức là rót từ bên ngoài vào, từ bên trên xuống, đổ cho đầy vào đầu con người được coi là một cái thùng ù lì, bị động. Đốt lên ngọn lửa là khêu cháy từ bên trong. Giáo dục khêu cháy từ bên trong, vì giáo dục bắt đầu bằng lòng tin rằng trong mỗi con người đều có, tiềm ẩn, mầm mống của một ngọn lửa, tức những năng lực có thể và cần được đánh thức dậy để phát triển. Giáo dục là giải phóng, là đánh thức. Đánh thức cái vốn đã có sẵn trong từng con người, từng người học, từng sinh viên. Hôm nay, trong ngày đầu tiên các em bước chân vào trường, tôi muốn nói với các em điều này: ở trường này có một phương châm, một niềm tin: không có sinh viên kém. Em nào cũng giỏi, tất cả, không trừ một ai, tạo hóa rất công bằng, mọi người đều giỏi, mỗi người giỏi một cái, một cách, người giỏi toán, người giỏi văn, người giỏi ngoại ngữ, người giỏi tin học, người giỏi nhạc, người giỏi đá bóng, người hát hay, người vẽ đẹp, người năng nổ trong giao tiếp, người thâm trầm trong suy nghĩ …, đều quý, xã hội đều cần vì xã hội có những nhu cầu hết sức đa dạng. Sở dĩ ta coi người này hay người kia là kém, dốt, vì ta thường có lối đòi hỏi chủ quan, vô lý và kỳ quặc, cứ một mực đòi mọi người đều phải giỏi cùng một thứ mà ta cũng rất chủ quan coi là quan trọng nhất, ai không giỏi theo đúng đòi hỏi chủ quan của ta thì ta cho là dốt, khinh miệt và đẩy qua một bên trên đường đi tới của cộng đồng. Nói cho đúng, đấy là một tội ác, bởi vì người bị ta chủ quan coi là dốt sẽ đinh ninh mình dốt thật, chẳng đáng gì trong xã hội, mất hết tự tin, tự coi thường, tự khinh bỉ chính mình, sẽ lủi thủi với cái dốt tưởng tượng, thành một ám ảnh tủi nhục suốt đời.
Ở trường này chúng ta nhất quyết không làm như vậy, không đi theo con đường phi nhân bản, phi giáo dục đó. Chúng ta chủ trương làm một kiểu giáo dục khác, một kiểu giáo dục hạnh phúc, giáo dục đem lại cho con người hạnh phúc, giáo dục khiến cho con người hạnh phúc hơn, giáo dục làm cho con người tự tin và tự hào về chính mình, tôi muốn đề nghị chúng ta gọi là ‘’kiểu giáo dục Phan Châu Trinh’’. Trong 4 năm tới, bắt đầu từ hôm nay, trường chúng ta, thầy trò chúng ta quyết cùng nhau làm cho kỳ được một trong những việc quan trọng nhất: bằng mọi cách (trong đó có một cách rất quan trọng là chương trình giáo dục khai phóng mà chốc nữa thầy Chu Hảo sẽ trao đổi cùng các em), giúp cho mỗi em tự hiểu mình, tự khám phá và phát hiện chính mình, biết cho ra, hiểu cho rõ mình giỏi cái gì, đặc sắc nhất cái gì, từng em. Theo tôi, đó là công việc quan trọng nhất của mỗi thầy cô giáo, nằm trong chiều sâu căn bản của thiên chức nhà giáo nơi mỗi thầy cô. Nhưng cũng đương nhiên, trước hết, chủ yếu, đó phải là nổ lực của các em, từng em, với sự giúp đỡ của các thầy cô, của các bạn, của toàn bộ môi trường giáo dục mà chúng ta phải cùng nhau tạo ra ở đây. Trước hết ở các em, từng em, tôi nhắc lại. Bởi vì phát triển bao giờ cũng là tự phát triển, như cái cây phải tự nó lớn lên, không ai có thể lớn lên thay nó được.
Và một quá trình như vậy chỉ có thể có kết quả khi nó là một sự hợp tác khắng khít, dân chủ, tự do và bình đẳng giữa chúng ta, người dạy và người học, thầy và trò.
Ở trường này có một nhận thức rõ ràng: sinh viên là công dân đi học. Sinh viên cần ứng xử như một công dân có trách nhiệm, và cần được tôn trọng như một công dân tự do. Chúng ta tôn trọng đúng mức lễ độ truyền thống và hiện đại giữa thầy và trò, người lớn tuổi hơn và người ít tuổi hơn, người đi trước và người đi sau, nhưng chúng ta bình đẵng trước chân lý cuộc sống và chân lý khoa học. Trường có quy định: trên lớp học, sinh viên sẽ không xưng con, xưng cháu, mà xưng tôi, một cách bình đẳng và tự tin, hoặc cũng có thể xưng em với giáo viên, các giáo viên xưng thầy, cô với các em. Để cùng nhau trao đổi, và thảo luận, tranh luận, vì lẽ phải chung, trong một ngôi trường thật sự văn minh.
Các em thân yêu,
Giáo dục là việc khó, mà cũng là việc thật đẹp, rất khó mà cũng lại đẹp nhất. Bởi, như đã nói, đây là việc đánh thức dậy những gì những gì hay nhất, đẹp nhất trong mỗi con người để con người ấy phát triển tự do và hạnh phúc. Khó và đẹp còn ở chỗ con người là vô cùng đa dạng, mỗi em là một thế giới. Mỗi em một khác, mỗi lớp, mỗi năm, mỗi khóa một khác. Vừa rất căn bản, vừa rất mới lạ, luôn mới lạ. Vừa chắc chắn trên những nền tảng chung cơ bản, vừa lại rất cá biệt, bao giờ cũng mới mẻ, cũng khác thường. Cho nên tôi luôn nghĩ, nói theo cách nào đó, thì về cơ bản giáo dục là việc một thầy một trò, một người cùng với một người khó nhọc và tha thiết đi tìm ra chính mình. Tôi luôn mong ước, và tôi nghĩ các thầy cô giáo cũng vậy, luôn muốn được đến tận từng em, hiểu được từng em, gần gũi và là bạn của từng em, để ta cùng làm cho thành công công việc khó khăn mà đẹp đẽ này. Sẽ rất hạnh phúc cho cả thầy và trò ta.
Vậy đó, các em thân yêu, hôm nay ta lên đường.
Một lần nữa, thay mặt nhà trường, thay mặt các em, tôi xin cám ơn các vị đại biểu đã đến cùng thầy trò chúng tôi trong ngày lên đường của chúng tôi hôm nay.
Còn với các em, ta hãy cùng chúc nhau một hành trình khai phá thật đẹp và thật thành công.


Phần nhận xét hiển thị trên trang

HÃY THỬ LÀM DÂN !


Phan Văn Thắng


Ăn trên ngồi trốc nhưng có việc gì không nên không phải các quan lại đổ tội cho dân. “Dư luận đồng tình”, “Nhân dân đồng tình”, “Tập thể đồng tình”, “Đúng quy trình”… là những xảo ngữ mà các quan dùng nhiều nhất để thoái thác trách nhiệm, để đổ tội cho dân. Chẳng hiểu con số 90% dân đồng tình với ý tưởng cấm xe máy ở Hà Nội là từ đâu chạy tới?!

.
Dân là gốc của nước. Lấy dân làm gốc là sợi chỉ đỏ xuyên suốt tư tưởng và hành động của Chủ tịch Hồ Chí Minh. “Nước ta là nước dân chủ, địa vị cao nhất là dân, vì dân là chủ” và do vậy, “Bao nhiêu lợi ích đều vì dân. Bao nhiêu quyền hạn đều của dân… Chính quyền từ xã đến Chính phủ trung ương do dân cử ra… Nói tóm lại, quyền hành và lực lượng đều ở nơi dân“. Ông còn giải thích rõ: dân chủ nghĩa là dân là chủ và dân làm chủ. và “thực hành dân chủ là cái chìa khoá vạn năng có thể giải quyết mọi khó khăn”.
.
Đảng ta tồn tại, phát triển, giành được nhiều thành công là một phần lớn nhờ kiên trì quan điểm cơ bản đó.
.
Nhưng, lâu nay, trong thực tiễn cuộc sống, có nhiều lúc nhiều nơi, tư tưởng nền tảng đó đã không được gìn giữ và phát huy; Một bộ phận không nhỏ cán bộ, đảng viên thoái hóa biến chất, nhất là những kẻ nắm quyền lực, đã vi phạm nghiêm trọng nguyên tắc này của Đảng. Vô cùng nhiều trường hợp, những kẻ này – các ông quan cách mạng, cấu kết với các “ông chủ” mới lên đã bất chấp nguyên tắc pháp lý và đạo lý, tàn phá tài nguyên quốc gia, vi phạm quyền dân chủ của người dân, bốc lột và làm điêu đứng cuộc sống vốn đã khó khăn của người dân. Khoảng cách giữa quan và dân ngày càng xa, càng cách biệt, thậm chí là khắc nghiệt hơn mặc dù vẫn biết quan hệ cá – nước đã như xa vời lắm rồi. Không ai khác chính họ đã làm cho dân xa Đảng, giảm niềm tin với Đảng.
Thiếu tiền thì các quan tìm cách moi tiền của dân kể cả theo kiểu móc túi, thậm chí là chấn lột. Dân không sử dụng BOT cũng phải trả tiền, không chấn lột là gì? Phí bảo vệ môi trường dự tới 8000 đồng/lít, VAT dự lên đến 12% …, không móc túi là gì? Điện tăng giá mà các quan vẫn kêu lỗ mặc dù chi tiêu cả núi tiền không rõ vào đâu. Rồi bao nhiêu khoản các quan tiêu và phá lên đến cả triệu tỷ đồng thì không móc túi với chấn lột là gì? 12 vụ đại án tham nhũng mà Tổng Bí thư đang chỉ đạo xử lý kiên quyết thực chất là 12 vụ ăn cướp của dân, của nước. Nhưng chưa hết, có những cái thiêng liêng, thuộc về dân, dân phải đổ xương, đổ máu ra để giữ từ ngàn đời nay, đó là tài nguyên của đất nước, các quan cũng cướp và phá, và bán không chừa bất cứ thứ gì. Đất nước nông nghiệp mà Dân thiếu đất làm ruộng; Rừng tàn đến kiệt quệ để cho lũ quét cuốn trôi cả làng, cả bản. Ngư dân không có chỗ neo thuyền, đến nỗi đi tắm biển cũng phải nộp tiền!? Rõ ràng, các nhóm lợi ích đang nhảy múa trên sự đau khổ và yếm thế của người dân. Chỉ một vụ án công ty VN Pharma và những hình ảnh bệnh nhân chen chúc trong các bệnh viện ung bướu cũng đã quá đủ để vẽ lên diện mạo của các quan và kiếp nạn của người dân. Các vụ xả lũ thủy điện, thủy lợi Hô Hố, A Vương cũng là dẫn chứng không hề kém thuyết phục về bài học vì dân hay vì ai của các quan. Các quan có tin không, một bữa tiệc của các “đầy tớ” có thể đủ nuôi sống một gia đình “ông chủ” trong cả năm trời. Và khi các ông/bà dư tiền cho con du học, mua biệt thư ở nước ngoài thì vẫn còn nhiều, rất nhiều trẻ em đói và thất học. Có những đứa trẻ đã chết đói trên đường từ trường về, thưa các quan!
Chừng đó vẫn chưa hết vì chưa nói đến hình ảnh quan và dân ở cửa quan. Chưa bao giờ các quan lại quan liêu và hách dịch trắng trợn như ngày nay. Câu chuyện cải cách hành chính ngày nào cũng được vang lên nhưng hành vẫn là…chính. Cuộc sống của người dân vẫn đang bị chăng lưới với 1800 loại phí, lệ phí và vô vàn mánh khóe bòn rút của các nhóm lợi ích.
Cả nhà làm quan, cả họ làm quan không còn là câu chuyện lạ. Nó nhan nhản khắp nơi; là kiếp nạn của đất nước, của nhân dân.
Ở ngoài đường, ngoài chợ đối với những kẻ chấn lột, móc túi…người dân hoàn toàn có quyền và có thể chỉ tay day mặt được. Nhưng đối với các quan chấn lột và móc túi thì người dân vô cùng ít có cơ hội để được thực hiện cái quyền đương nhiên đó. Là dân, nhưng đừng có tưởng được biết, được bàn, được làm, được kiểm tra như Bác và Đảng nói mà dễ. Khó. Lắm lúc uất nghẹn mà cũng không hé được nên lời. Bao nhiêu vụ án oan đều là dân chịu chứ có quan nào phải chịu như dân. Nếu có, chỉ là “oan” ngược. Tội nặng thành tội nhẹ, có tội thành không tội. Quan cướp, quan phá trăm, ngàn tỷ chỉ có vài năm tù, dân chỉ vì cái bánh mỳ, làm hỏng cái mép bàn cũng phải chịu kiếp tù đày.
Chuyện quan thời nay kể không xiết. Chỉ một câu của bà thứ trưởng Bộ Tài chính Vũ Thị Mai, của ông Phạm Đình Thi, vụ trưởng Vụ Chính sách thuế, cấp dưới của bà ta, rằng tăng thuế VAT lên 12% và của ông nghị Kiên nói BOT không ảnh hưởng nhiều đến người nghèo là đủ để biết – hiểu về các quan nghĩ về dân thế nào.
Vẫn chưa hết. Ăn trên ngồi trốc nhưng có việc gì không nên không phải các quan lại đổ tội cho dân. “Dư luận đồng tình”, “Nhân dân đồng tình”, “Tập thể đồng tình”, “Đúng quy trình”… là những xảo ngữ mà các quan dùng nhiều nhất để thoái thác trách nhiệm, để đổ tội cho dân. Chẳng hiểu con số 90% dân đồng tình với ý tưởng cấm xe máy ở Hà Nội là từ đâu chạy tới?!
Các quan cứ bảo các việc làm của mình không ảnh hưởng gì đến quyền lợi của người dân. Vâng, nếu vậy, các quan hãy cứ thử làm dân đi!

Nguồn: VHNA

Phần nhận xét hiển thị trên trang

CHIA SẺ VỚI THÂN PHỤ CẬU MỐI CHÚA


Trương Tuần


Chia sẻ với Tạ Duy Anh
Thằng cu "Mối chúa" mong manh phận đời
Vừa ra đã đánh tơi bờ
Cắt ngay hộ khẩu cho ngơi trong khò (kho)
Văn chương khi thụt khi thò
Nếu mà như ngọc thì lo gì vùi....

Trương Tuần

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Muốn nhìn thấu một người...


https://baomai.blogspot.com/

Trong cuộc sống hay trong công việc, đôi khi những quyết định quan trọng của bạn chịu ảnh hưởng bởi những người xung quanh. Vậy làm thế nào để nhìn thấu một người, làm thế nào để phán đoán và đánh giá chính xác về một người nào đó?

Cách làm đơn giản nhất là nhìn vào những dấu ấn của họ như thành tích, sự nghiệp, địa vị xã hội, chức vụ công việc…Những yếu tố này là một phương diện để đánh giá một người, nhưng không thể phản ánh tất cả diện mạo cũng như tư cách của họ. Bởi chính những nhân tố nhỏ bên trong mới phản ánh thiết thực nhất bản chất của một người.

Cũng chính vì vậy, đánh giá bằng yếu tố bên ngoài là việc dễ dàng còn đánh giá những yếu tố bên trong lại là một việc hoàn toàn khác.

Dưới đây là 10 yếu tố giúp bạn có được cái nhìn sâu sắc về một người, chúng ta hãy cùng tham khảo.

1. Tỷ lệ thời gian giữa lắng nghe và biểu đạt

https://baomai.blogspot.com/

Nếu một người dành trên 60% thời gian cho việc biểu đạt so với việc lắng nghe, vậy thì bạn nên thận trọng khi tiếp xúc với họ. Nghe ít nói nhiều thường là biểu hiện của một người tự cao tự đại, xem thường người khác, không có chí cầu tiến, không muốn học hỏi từ mọi người, hoặc giả không tự tin khi đứng trước người khác dẫn tới việc nói năng mất kiểm soát.

2. Là người tỏa ra năng lượng hay là người thu hút năng lượng?

https://baomai.blogspot.com/

Có một kiểu người luôn mang theo năng lượng tiêu cực, khiến những người xung quanh cảm thấy chán nản, bi quan. Điều đáng tiếc là xung quanh chúng ta vẫn luôn tồn tại kiểu người này.

Còn một kiểu người khác mang năng lượng chính diện, lạc quan yêu đời. Cổ ngữ có câu: “Tặng người hoa hồng, tay giữ hương thơm”, ý nói rằng: Mang điều tốt đẹp đến cho người khác thì bản thân cũng được may mắn, ví như mang hoa hồng tặng cho người thì tay mình cũng lưu lại hương thơm.

Khi tiếp xúc với những người có năng lượng chính diện, từ bi, hòa ái, thì những người xung quanh sẽ cảm thụ và cùng cộng hưởng để năng lượng tích cực ấy ngày một lớn hơn.

3. Là người có xu hướng hành động hay phản kháng?

https://baomai.blogspot.com/

Có nhiều người khi tiếp nhận một công việc mới thì lập tức có thái độ phòng thủ, phản kháng.

Còn một kiểu người khác, khi tiếp nhận một công việc mới thì lập tức hành động, tìm hiểu vấn đề, và giải quyết vấn đề. Chúng ta nên tiếp xúc nhiều với kiểu người thứ hai này.

4. Là người cho bạn cảm giác chân thành đáng tin hay cảm giác dễ chịu?

https://baomai.blogspot.com/

Đó là người vì muốn để lại ấn tượng nên thường hay dùng lời lẽ dễ nghe để tán dương bạn, đây là kiểu người không nên đặt niềm tin. Người thực sự đáng tin cậy không bao giờ nịnh nọt, họ không cần phải dùng thủ đoạn để lấy cảm tình của người khác. Bởi họ dám sống với chính mình nên cũng khiến mọi người xung quanh thêm gần gũi và muốn hợp tác với họ nhiều hơn.

5. Cách ứng xử của họ như thế nào?

https://baomai.blogspot.com/

Khi tôi tuyển dụng một vị trí quan trọng trong công ty, một đối tác làm ăn chỉ cho tôi cách nhìn người như thế này: Hãy mời họ cùng với vợ hoặc chồng, hoặc là người thân nào đó của họ, đến dự một bữa tiệc, tham gia một buổi dã ngoại hoặc một hoạt động nào đó. Đây chính là thời điểm mà bạn có thể quan sát họ được toàn diện nhất; hãy xem họ có hoà đồng với mọi người không, có sức hấp dẫn với người xung quanh không, và khi xảy ra vấn đề thì cách cư xử tình huống của họ như thế nào?

6. Họ đối đãi như thế nào với người lạ?

https://baomai.blogspot.com/

Hãy quan sát xem họ đối xử với người lạ như thế nào. Tôi từng đóng thân phận một người phục vụ, chẳng hạn là một người tài xế, để xem người mình cần tuyển dụng có đối xử thân thiện và hào phóng hay không? Có thể giao tiếp bình đẳng với một người phục vụ, một người tài xế hay không? Hoặc giả người này có thái độ bề trên, coi thường, phân biệt tầng lớp hay không?

7. Họ đã từng vấp ngã và đứng dậy như thế nào?

https://baomai.blogspot.com/

Quá khứ đối với một người là rất quan trọng. Trong nghiên cứu người ta tin rằng: Những người trong giai đoạn hình thành tính cách mà gặp khó khăn trong kinh tế hoặc trong cuộc sống thì có tới 2/3 số người trở nên dũng cảm và kiên cường hơn. Đối với việc gây dựng sự nghiệp thì chính sự tích cực, kiên định, và mạnh mẽ đó đóng một vai trò rất quan trọng. So với những người sớm thành công ngay từ ban đầu thì những người từng gặp khó khăn sẽ vững vàng hơn, và làm việc tốt hơn.

8. Họ từng đọc những loại sách nào?

https://baomai.blogspot.com/

Một người yêu thích đọc sách thường có sự hiểu biết sâu rộng về lịch sử cũng như hiểu biết xã hội tốt hơn. 

Không những vậy, đọc sách còn kích thích sự sáng tạo, giúp họ theo kịp xu thế hiện đại. Tuy đây chỉ là số nhỏ và khó có thể bao quát hết được, nhưng theo luận điểm quan sát cá nhân thì những người có xu hướng thích đọc sách là người có trí cầu tiến, thể hiện trong cuộc sống trung bình là xuất sắc.

9. Bạn có thể ngồi cùng xe với họ đi một chặng đường dài không?

https://baomai.blogspot.com/

Đây cũng là một bài trắc nghiệm từng được thực hiện ở sân bay: Nếu không may hai người mắc kẹt ở sân bay, lúc đó bạn sẽ có cảm nhận như thế nào? Vấn đề tương tự là bạn có thể cùng với người này ngồi chung một chuyến xe trên một hành trình dài hay không?

10. Người ấy có hiểu rõ bản thân họ hay không?

https://baomai.blogspot.com/

Tôi tin chắc rằng một người lãnh đạo xuất sắc là người hiểu rõ chính mình, hiểu mình là ai, mình đang ở đâu, mình cần gì, muốn gì? Hiểu rõ bản thân có những ưu, khuyết điểm gì và lấy đó làm căn cứ để đưa ra phán đoán và giải quyết sự việc. Bên cạnh đó, lời nói của họ có đi đôi với việc làm hay không? Đây cũng là một điểm quan trọng cho thấy mức độ đáng tin của một người.

Trên đây là một vài yếu tố để bạn có thể hiểu được một người, hy vọng sẽ giúp cuộc sống của chúng ta tránh có những quyết định sai lầm.




Minh Vũ

Phần nhận xét hiển thị trên trang