Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Chủ Nhật, 17 tháng 9, 2017

SỰ NGUY HIỂM CỦA TRUNG QUỐC

Lê Luân: 


Lê Luân

SỰ NGUY HIỂM CỦA TRUNG QUỐC

Nếu nghiên cứu kỹ lịch sử về quốc tế các quốc gia khu vực châu Á, đặc biệt liên quan đến Nhật Bản, Triều Tiên, Trung Quốc và Việt Nam, chúng ta sẽ thấy vị trí bao trùm của nền văn hoá, chính trị và cả kinh tế Trung Quốc trên khu vực địa lý rộng lớn nhưng đầy chậm rãi này.


Như Henry Kissinger đã nói (trong On China - Bàn về Trung Quốc), việc tiếp nhận văn hoá, ngôn ngữ và mô hình chính trị là bước đầu tiên trong tiến trình sáp nhập vào đế chế Trung Hoa. Điều này cũng tương đồng với nhận định của Fukuzawa thời Minh Trị đã nhận định trong Thoát Á Luận (và cả Khuyến Học). Luật sư da màu Barrack Obama trong cuốn sách nói về Trung Quốc của mình ở thời điểm này cũng với một góc nhìn bằng ảnh hưởng của chính trị, văn hoá nhưng nhấn mạnh hơn về mặt kinh tế (đặc biệt là hàng hải). Về vấn đề thương mại, có thể tìm hiểu sự nguy hiểm của Trung Quốc thông qua Death by China của Peter Navarro mới đây đã được nhắc đến, đó là thông qua mục đích đầu tư, họ thâm nhập văn hoá và cài đặt mạng lưới nằm vùng để đánh cắp thông tin, công nghệ, chi phối và phá vỡ các cấu trúc kinh tế của những nơi họ đóng đô.

Nhật Bản, trong lịch sử cũng là một quốc gia bị ảnh hưởng sâu sắc của Trung Quốc, đã phải đau đớn Thoát Á bằng việc từ chối sự ảnh hưởng và giao du với Trung Quốc (và Triều Tiên), quốc gia láng giềng sát nách để hoà vào với nền văn minh phương Tây - khi đó các đế quốc ở châu Âu đang đi chinh phạt thế giới và Trung Quốc cũng trở thành một quốc gia bị kiềm toả và kiểm soát bởi các nước này - khiến Nhật bừng tỉnh và nhận ra rằng Trung Hoa cũng là một quốc gia dễ bị đánh bại, yếu kém và từ đó là cả nền văn minh châu Á đều cần phải được xem xét lại so với thực lực các quốc gia Tây phương đang hiện diện.

Nhật Bản vì không muốn chịu chung số phận với các nước châu Á nhược tiểu, cổ hủ vì những giáo điều bằng văn hoá Nho giáo, chính trị phong kiến và kinh tế lạc hậu, nên đã tuyên bố một cách dứt khoát trong việc xác định lại vị trí của mình trên "bề mặt văn minh Tây phương" khi nó xâm nhập và phá vỡ kiến trúc chính trị và kinh tế châu Á thời bấy giờ (đầu thế kỷ 17).

Nhật Bản hoà mình vào nền văn minh có tính khai sáng ấy, tuy khá lâu khoảng 200 năm, đã trở nên là một quốc gia độc lập, tự cường và gần như đoạn tuyệt với Trung Quốc, xây dựng lại hệ giá trị "hiện đại" của mình. Và trong cuộc chiến với Bắc Kinh sau này, Nhật đã làm bẽ mặt Bắc Kinh bằng một thoả thuận về việc chiếm lĩnh Đài Loan và một phần quần đảo Senkaku. Đồng thời với đó là ảnh hưởng lên Triều Tiên, lấy Triều Tiên là quân bài để làm đối trọng với Trung Quốc trong các quyết sách ngoại giao và làm thế cân bằng với nước này.

Triều Tiên phụ thuộc khá nhiều vào Trung Quốc trong suốt chiều dài lịch sử, tuy có giai đoạn bị cai trị bởi Nhật Bản mà sau này, khi kết thúc chiến tranh thế giới thứ hai, đã bị tách thành hai quốc gia độc lập là Bắc Triều Tiên và Nam Hàn như ngày nay chúng ta đang thấy. Triều Tiên đã luôn là một con cờ mặc cả của Trung Quốc trước Nhật Bản (từng được Bắc Kinh, đại diện là Lý Hồng Chương, gợi ý hãy nhận sự bảo trợ của phương Tây, đặc biệt là Mỹ, để tránh sự ảnh hưởng và bị chi phối bởi Nhật Bản khi quốc gia này trỗi dậy trở thành một cường quốc với giấc mộng Đại Đông Á). Tuy nhiên, Triều Tiên đã thoát Trung về mặt văn hoá và cả tư tưởng chính trị sau thời của Kim Nhật Thành với Thuyết chủ thể - coi quân đội là lực lượng cách mạng nòng cốt và vì thế phải đầu tư vũ khí, thiết bị, quân dụng để xây dựng được lực lượng phòng vệ quốc gia. Triều Tiên không chịu kiểm soát của Trung Quốc, nhưng sẵn sàng chạy đua vũ trang để tự mình đưa ra những yêu sách và mặc cả với tất cả các quốc gia khác. Bởi thế, Trung Quốc vừa rồi tại cuộc họp khẩn của LHQ đã bỏ phiếu trừng phạt Bình Nhưỡng là vì lý do Triều Tiên trở thành mối nguy hiểm và đe doạ tiềm tàng cũng như thường trực đến an ninh của chính Trung Quốc khi không thể "thọc tay" vào túi quần Triều Tiên được như thời kỳ của Mao nữa.

Chúng ta nằm đâu trong sự vận động của nửa Đông châu Á này? Chúng ta ngày càng phụ thuộc vào kinh tế Trung Quốc (nhìn vào tổng kim ngạch xuất nhập khẩu với quốc gia này trong 10 năm trở lại đây, nhìn vào các dự án quan trọng của Việt Nam với TQ), văn hoá và hệ thống chính trị (cả giáo dục) gần như du nhập của Trung Hoa từ xa xưa. Và vì thế chúng ta chưa xác định được vị trí và hướng đi của mình trong guồng quay xu thế thời đại.

Nhật Bản (và sau là Hàn Quốc) là (hai) quốc gia thoát Á sớm nhất và họ định danh được vị thế của mình bằng cách phát huy nội lực nội quốc, cùng với đó là du nhập một cách chủ động nền văn minh phương Tây, đặc biệt về lĩnh vực khoa học, công nghệ, chính trị, triết học, kinh tế và luật pháp. Từ đây tạo ra nền văn hoá hiện đại riêng của Nhật Bản.

Nếu không thoát ra được tư tưởng dựa dẫm và quanh quẩn với nền văn minh cổ hủ và lạc hậu châu Á của mình, chúng ta sẽ bị chi phối và đương nhiên là sẽ bị kiểm soát sâu sắc, không phải về mặt quân sự, mà dựa trên sự ảnh hưởng của những nền tảng cơ bản của một quốc gia bởi một quốc gia (thường là lớn mạnh) khác. Và như thế vận mệnh quốc gia cũng sẽ được và bị quyết định phần lớn bởi những tác nhân bên ngoài chứ không phải bởi những thành tố của nội quốc.

Và mới đây, người đại diện ngoại giao cấp cao của Nhà Trắng, Banon, đã nhận định xác đáng rằng, nếu không kìm chế, Trung Quốc sẽ thành một Đức quốc xã thứ hai. Nó không phải để khẳng định sức mạnh thực sự của một quốc gia, mà là nhấn mạnh lên sự hung hãn và (tiềm thức) tàn ác của quốc tộc này dưới sự cầm quyền của Đảng cộng sản Trung Quốc (những sự kiện chấn động thế giới như thảm sát Thiên An Môn và Pháp Luân Công; những cái chết bi thảm và hàng loạt dưới thời Đại nhảy vọt của Mao Trạch Đông; những bất chấp để đánh chiếm hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa thời Mao và Đặng, chiến tranh (dằn mặt) ác nghiệt biên giới vùng Tây Bắc kéo dài 10 năm mới chính thức kết thúc).

Thủ tướng Pháp, Paul Reynaud, đã từng nói với Mỹ và Liên Xô: nếu các ông không kìm chế Bắc Kinh, không sớm thì muộn, một tỷ dân Trung Quốc sẽ đè nát chúng ta.

Đó chính là sự nguy hiểm của Trung Quốc.

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Thứ Bảy, 16 tháng 9, 2017

DLV Nguyễn Trọng Nghĩa Bị Bắt Theo Điều 230 và 245

Phần nhận xét hiển thị trên trang

NHÀ THƠ TÌNH SAY VŨ HOÀNG CHƯƠNG BỊ BẮT TÙ VÀ RA ĐI NGÀY 6-9-1976.


 Image may contain: 1 person, closeupNhà thơ Vũ Hoàng Người say đủ thứ: say rượu, say đàn, say 

ca, say tình đong đưa…
Vũ Hoàng Chương sinh ngày 5 tháng 5 năm 1916 tại Nam Định. Chinh quán của ông ở làng Phù Ủng tỉnh Hưng Yên. Thủa nhỏ ông theo hoc Albert Sarrault ở Hà Nội, đỗ tú tài năm 1937. Năm 1938 ông vào trường Luật nhưng chỉ được một năm thì lại bỏ đi làm Phó kiểm soát sở hoả xa Đông Dương. Năm 1941 ông bỏ sở hoả xa đi học toán tại Hà Nội, rồi bỏ dở để đi dậy ở Hải Phòng. Trong suốt thời gian này, ông không ngừng viết thơ, viết kịch. Năm 1954, Vũ Hoàng Chương di cư vào Sài Gòn, tiếp tục sáng tác không ngừng...
Nhà văn Song-Thao ( là một cựu học sinh Chu-văn-An) mô tả Ông trong tập truyện “Chốn cũ”:
"“Thầy đi quanh lớp bằng những bước chân nhẹ nhàng, đầu nghểnh cao, mắt xa vắng, giảng bài bằng cái giọng nhừa nhựa thanh thanh. Có những lúc mắt thầy như nhắm hẳn lại, đầu lắc lắc từng chặp. Những lúc đó thầy như thoát hồn bay về một trời thơ nào đó. Thầy say thơ. Thầy ngâm thơ như một người đồng thiếp. Như không còn thầy. Như không có trò. Như không phải là một lớp học. Chỉ có một cõi thơ lồng lộng bát ngát. Chúng tôi cũng thấm thơ. Vô cùng nồng nàn là những dòng thơ đất Việt. Chỉ có tiếng chuông báo hết giờ học mới có thể kéo thầy trò ra khỏi cơn mê văn chương…”
Làm thơ đã hay, dạy học thì say mê như thế, Vũ-hoàng-Chương không hề làm chính trị. Hồi toàn quốc kháng chiến năm 1946, Ông cũng chỉ tản cư khỏi thành phố một thời gian rồi lại hồi cư, chứ không ra bưng. Từ năm 1954 khi di cư vào Saigon, Ông cũng không tham gia một đảng phái nào. Thế nhưng cuộc đổi đời ” tháng tư đen” đã đưa Ông vào tù và chỉ được tha về khi kiệt lực gần chết.
Năm 1975 Huy-Cận được cử vào Saigon cùng với một phái đoàn với mục đích thăm dò và chiêu dụ các văn nghệ sĩ miền Nam .
Dĩ nhiên người mà Huy-Cận muốn gặp đầu tiên là Vũ-hoàng-Chương cũng vì tình bạn cũ và cũng nghĩ rằng nếu chiêu dụ được Vũ theo cách mạng thì mình lập được công lớn. Vì vậy Huy-Cận đã sửa soạn cuộc thăm viếng rất trọng thể. Lễ vật đến thăm Vũ-hoàng-Chương gồm một chai rượu quí, một lọ đầy thuốc phiện và cũng không quên mang theo một bức hình Hồ chí Minh. Rượu và thuốc thì để biếu bạn, còn bức hình thì Huy-Cận ước mong sẽ được Vũ-hoàng-Chương đề tặng cho mấy vần ca ngợi để có bằng chứng báo cáo lấy công đầu.
Cuộc gặp gỡ diễn ra tốt đẹp sau bao năm xa cách. Vũ-hoàng-Chương đón Huy-Cận như một bạn cố tri nồng nàn vui vẻ. Sau khi Huy-Cận ngỏ ý muốn Vũ đề thơ thì Ông trầm mặc không nói gì. Huy-Cận khi ra về có hẹn ba ngày sau sẽ cho người đến xin lại bức hình, Vũ-hoàng-Chương cũng chỉ ậm ừ tiễn bạn.
Đúng ba ngày sau khi nhân viên của Huy-Cận tới thì thấy trên bàn vẫn còn y nguyên hai món lễ vật và bức hình, Vũ-hoàng-Chương không hề đụng tới mặc dù rượu với thuốc phiện đối với Ông là rất quí hiếm. Còn bức hình thì vẫn chỉ là bức hình như khi đem tới,không một nét chữ đề. Được báo cáo lại, dĩ nhiên là Huy-Cận tím mặt. Nhưng Ông biết tính họ Vũ là ngưòi không dễ lung lạc nên cũng đành thôi.
Sau đó có vài lần Vũ Hoàng Chương được mời hội họp với các văn nghệ sỹ nổi tiếng từ miền Bắc vào và một số văn nghệ sỹ nằm vùng.Muốn phản bác luận điệu của Vũ-hoàng-Chương, có người đã yêu cầu Ông nói về thơ để hòng bắt bẻ này nọ, nhưng Ông vẫn ôn tồn phát biểu:
“Thơ vốn là mộng, là tưởng tượng, là tách rời thực tế, nhưng mộng trên những tình tự thực. Không chấp nhận loại thơ tình tự hoang. Có khoa học giả tưởng, không có thơ giả tưởng. Nói thơ là nói đến thế giới huyễn tưởng, huyễn tưởng trên sự thực để thăng hoa sự thực, chứ không bất chấp, không chối bỏ sự thực. Nhà thơ không được láo; nhà thơ phải thực nhưng thoát sáo sự thực thành mộng để đưa hồn tính người yêu thơ vươn lên sự thực muôn đời đạt đến chân lý cuộc sống. Thiên chức thi ca là ở chỗ đấy.
“Tôi xin nhắc ; sự thực muôn đời là cơ sở duy nhất của thi ca; vì có sự thực cho riêng một người, có sự thực cho riêng một thời, nhưng vẫn có sự thực cho muôn đời, sự thực bao quát không gian,thời gian, chân lý cuộc sống.”
Sau vài lần gặp gỡ không thuyết phục được ông như Cách mạng mong muốn, có một buổi họp khẩn cấp của các “nhân vật then chốt” cộng sản, và Vũ-hoàng-Chương đã bị bắt. Như vậy cái tội phản động của thi sĩ họ Vũ không phải là một mà có đến ba : bắt đầu từ bài thơ thời sự , kế đến không nể nang tình bạn và sau cùng là đã dạy khôn cho kẻ đang thắng thế. Theo Sông-Lô thì Vũ-hoàng-Chương không phải là người dại, cũng không phải người can đảm mà Ông chính là người của tự do không phải quị lụy trước bất cứ một áp lực nào.
Vũ-hoàng-Chương bị bắt vào khám Chí hòa, giam chung cùng một số nhà trí thức khác. Với thân hình gầy yếu sẵn có, phải ăn cơm tù đạm bạc lại thêm thiếu thuốc phiện thì làm sao mà Ông chịu nổi. Có thể nói bao nhiêu ngày trong tù, Ông đau yếu cả bấy nhiêu ngày. Sức lực Ông kiệt quệ dần dần, đã có lúc phải nằm liệt giường. Chính quyền “giải phóng” biết Ông không còn sống nổi bao lâu, nên sau thời gian giam giữ đã quyết định thả Ông về để tránh tiếng Ông bị bức tử trong tù. Về nhà gặp lại vợ con, dĩ nhiên là Ông mừng rỡ, nhưng trong đáy lòng hình như Ông có điều gì thỏa mãn vì tuy nằm bẹp trên giường Ông không có vẻ sầu héo bi lụy của một người gần đất xa trời. Một hôm Ông thố lộ là ở trong tù Ông có phần thích thú vì đã được Thủ-tướng bưng bô vệ sinh cho mình. Mãi sau người nhà Ông mới biết bị giam chung cùng với Ông là Bác sĩ Phan-huy-Quát. Bác sĩ Quát đã có thời làm Thủ-tướng chính phủ dân sự do Cụ Phan-khắc-Sửu là Quốc trưởng. Vì mến thương Vũ-hoàng-Chương và vì lương tâm của người y sĩ, trong thời gian bị giam chung, Bác sĩ Quát đã tận tình chăm sóc cho nhà thi sĩ bất hạnh đau yếu, và không ngần ngại giúp đỡ cả việc vệ sinh hàng ngày. Đó là niềm vui cuối cùng của thi sĩ họ Vũ trước khi Ông lìa đời ngày 6 tháng 9 năm 1976.
Tài liệu tham khảo từ Internet,và các bài viết của Sông Lô,Phạm công Bạch.
LeAn st và biên soạn.

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Ca khúc cảm động nhất 2017 trước cơn bão số 10 Doksuri giật cấp 15

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Mảnh vá màu xanh da trời trong giấc mơ...

Phố núi mưa từ khi nàng bỏ đi. Từ tuần này sang tuần khác. Có vẻ như mưa mãi mãi.
Tôi nhìn mảnh vá màu xanh còn sót lại của bầu trời màu xám. Khi gọi điện cho nàng, tôi chỉ nghe tiếng vỗ tay của cơn sấm, ì ầm như tiếng trống bass. Tôi ngủ li bì những ngày mưa, vì nếu thức, tôi lại uống rượu và làm thơ. Tôi sẽ quên những thứ ám ảnh tôi như bóng ma còn lại của nàng.
Bóng ma? Không, nàng chưa chết. Nàng chỉ đi theo một tay chơi trống bass.
Hình ảnh nàng thùng thình trong chiếc áo sơ-mi của tôi khi chuẩn bị bữa ăn sáng, nằm thơ thẩn trên đi-văng đọc tiểu thuyết ba xu như mảnh vá màu xanh da trời đang trôi dạt trong đầu tôi. Tôi kéo nàng lại gần hơn trong giấc mơ, nhưng nàng đã biến mất như hạt bụi trong ánh nắng. Tôi nhặt quyển vở cũ nàng bỏ lại và viết vào đó một bài thơ, bài thơ chữ U...
Tôi đã đọc bài thơ chữ U đó vào đêm thơ do thành phố tổ chức. Tôi đọc gần như khóc, nhưng thật ra chỉ để được uống rượu miễn phí. Khi ra về tôi vẫn còn say. Đêm đó tôi về trong mưa, cầm chặt bài thơ trên tay.
Tôi còn đọc bài thơ chữ U vài lần nữa, để kiếm bữa ăn tối. Một lần, sau khi tôi đọc xong bài thơ, nàng và bạn trai nàng xuất hiện. Dĩ nhiên, anh ta sẽ chơi trống bass và nàng sẽ hát. Nàng mặc quần da màu đen bó sát, mái tóc như bờm ngựa đỏ rực rỡ. Nàng đá, tung chân lên cao và nhún nhảy khi hát. Khán giả đã yêu thương giọng hát như mưa của nàng. Ai cũng biết nàng chính là cơn mưa. Hay bài hát là lời nguyền chia tay của cơn mưa và nàng?
Sau khi hát xong, nàng ngồi lại với tôi ở quầy bar. Nàng gọi tôi là “người lúc nào cũng nhăn nhó.” Và nàng cười, đôi môi ấm áp và ánh mắt toả sáng.
“Này, lúc nãy em hát tặng chàng đấy. Bài hát đó em nhờ người phổ nhạc từ bài thơ chữ U của chàng.”
Ngay sau đó Trống Bass đi đến. Trống Bass đặt tay lên vai nàng: "Anh đói rồi, chúng ta đi ăn tối thôi.” “Chờ em một phút,” nàng nói.
Trống Bass đi ra và chúng tôi im lặng.
“Em uống chút gì không?” Cuối cùng tôi hỏi nàng.
“Em đã bỏ rượu và thuốc lá. Em đang cố gắng giữ sức khoẻ.”
Tôi nhìn bụng nàng, nó hơi căng. Tôi biết nàng đang có thai.
“Em xin lỗi,” nàng nói. “Em nhớ chàng biết bao.”
“Anh cũng nhớ.”
“Chúng ta vẫn mãi là bạn, phải không?”
“Ừ, tại sao không?”
Nàng ôm lấy tôi và hát thầm vào tai tôi bài thơ chữ U. Tôi nghe mùi nước hoa và sự ấm áp của thịt da nàng. Bài thơ có chim bay và pháo hoa, có mặt trời lặn và ngôi sao mới mọc, nó kết thúc bằng giọng hát nàng: “... chúng ta hãy chạy đi và đừng bao giờ nói rằng chúng ta không còn yêu nhau nữa.”
“Em phải đi,” nàng nói. Và khi nàng ra đi, bài thơ chữ U thở dốc lên một lần nữa, nghe như giọng hát của nàng bị xước.
Tôi ngồi tại quầy bar uống rượu cho đến bình minh. Khi tôi rời khỏi quán, tôi ngã chúi nhủi vào ánh sáng mặt trời đang chiếu xuống hẻm núi sâu hút. Tôi rơi xuống và, khi nhìn lên, vẫn thấy một mảnh vá của bầu trời xanh.
Cơn mưa đã biến mất, nó không còn gõ vào cửa sổ, giả vờ đọc thơ như khóc, và hát.


----------------

Phần nhận xét hiển thị trên trang

TÔI CÓ NGHĨA VỤ PHẢI THANH MINH CHO NHÀ VĂN TRẦN ĐỨC TIẾN


Tạ Duy Anh






Cùng với việc tiểu thuyết Mối chúa của tôi đang được bạn đọc nhiệt tình quan tâm, bàn tán…qua các thông tin phản hồi dưới nhiều hình thức, thì cũng rộ lên lời chê bai người viết lời giới thiệu đầu tiên (đăng trên báo Đại đoàn kết và báo Bà Rịa-Vũng Tầu) có tên: Tiếng chuông cảnh báo hiểm họa môi trường, mà tác giả là nhà văn Trần Đức Tiến (bạn đọc có thể vào FB Phạm Lưu Vũ để đọc những lời comment). Thật oan uổng cho ông nhà văn đàn anh mà tôi vô cùng kính trọng, cũng là một trong vài bạn văn thân thiết nhất của tôi. Chính vì thân thiết mà tôi đã vô tình làm hại đến uy tín của ông. Do đó tôi tự thấy có nghĩa vụ phải viết ra những lời sau đây.
Chuyện đầu đuôi thế này.
Khi tiểu thuyết Mối chúa của tôi vừa được Nhã Nam nộp lưu chiểu, tôi muốn một số người nào đó bị đánh lạc hướng để không quan tâm (hoặc không bị áp lực phải quan tâm sớm) đến sự xuất hiện của cuốn sách, ít nhất trong khoảng 10 ngày, cho đến khi nó được cấp phép phát hành chính thức. Vì sao tôi phải làm thế thì xin bạn đọc vốn là những người thông minh hãy tự hiểu lấy. Muốn vậy thì chỉ bằng cách in ngay lời giới thiệu trước với bạn đọc, như một cuốn sách chẳng có gì đặc biệt. Tôi bèn nghĩ ngay đến hai người có thể giúp tôi là nhà văn Trần Đức Tiến và nhà văn Sương Nguyệt Minh. Một người bên mảng dân sự, còn người kia mảng quân đội! Rủi cho tôi đúng vào thời gian đó ông nhà văn đào hoa Sương Nguyệt Minh đang bù đầu với dự án Bảo tàng chứng tích chiến tranh, cách Hà Nội 60 km và chưa thể về ngay được. Tôi bèn gửi cho nhà văn Trần Đức Tiến một cuốn Mối chúa và nói rõ với ông mục đích như đã kể. Vốn là một người từng trải trường đời, lão luyện trường văn trận bút, am hiểu xã hội, ông nhà văn sinh sống ở Vũng Tầu cười khì khì và hiểu ngay trò láu bất đắc dĩ của tôi. Ông biết ngay mình cần phải làm gì.
Điều đó cũng có nghĩa là Trần Đức Tiến phải chấp nhận “giả ngố” để chỉ kể lại nội dung cuốn sách theo hướng viết về môi trường một cách hiền lành.
Với tên tác giả là Đãng Khấu, lạ hoắc (nghĩa là chưa vào tầm phải chú ý), lại viết về vấn đề môi trường và hơn hết được đảm bảo bởi cái tên Trần Đức Tiến, thì việc đăng ngay lên báo chính thống nào đó là hoàn toàn khả thi.
Chỉ đơn giản vậy thôi và mọi việc diễn ra đúng như tôi mong muốn.
Lúc ấy quả thật tôi chưa lường hết sự hy sinh to lớn mà nhà văn Trần Đức Tiến dành cho tôi. Còn gì to lớn hơn là phải hy sinh uy tín nghề nghiệp của mình? Một bạn đọc thông thường cũng nhận ra ngay nội dung cuốn sách đề cập những chuyện hóc búa và kinh khủng hơn nhiều cái bề mặt bảo vệ môi trường, thì làm sao một nhà văn tài năng, một người đọc tinh tường như Trần Đức Tiến lại không nhận ra? Ông còn nhận ra cả những thứ ở cái bề sâu mà chính tác giả cũng lơ mơ và không phải ai cũng sớm thấy. Ngay khi đọc xong ông đã bảo với tôi đây có thể là cuốn sách hay nhất của tôi đến thời điểm này và chắc chắn mọi người sẽ phải nhắc đến, đồng thời nhắn tin cho bạn bè tìm đọc. Vậy mà ông vẫn vui vẻ chấp nhận mang tiếng trước bàn dân thiên hạ về sự kém cỏi trong thẩm định của mình, một sự mang tiếng không dễ chịu đựng chút nào với bất cứ ai. Thật là một tấm lòng trượng nghĩa vì bạn bè.
Vốn là người hiểu Trần Đức Tiến nên tôi biết ông không bận tâm về những lời xì xào sau lưng, không cần tôi phải làm cái việc thanh minh này. Nhưng tôi thì thấy mình có nghĩa vụ lương tâm là phải nói rõ sự thật.
Hà Nội 14-9-2017

Ảnh: Trần Đức Tiến và Tạ Duy Anh viếng mộ Nam Cao

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Thật hay đùa?

Ông CT Chung làm hết 100 tỷ, tôi nhận làm chỉ 50 tỷ!
Hà Nội: Gần 100 tỷ đồng đục thông 127 vòm cầu đường sắt
Kính gửi : ông Chung chủ tịch.
Tôi là một chủ nhà thầu Tư vấn xây dựng, hầu hết các Chủ đầu tư tư nhân tại HN này đều biết đến và từng thuê chúng tôi tư vấn để xây những công trình khá lớn.
Hiện tôi có doanh nghiệp xây dựng tư nhân, có giấy phép kinh doanh theo đúng các qui định của pháp luật, đang thi công nhiều gói thầu khắp Hà nội.

TP Hà Nội đang nghiên cứu đục thông 127 
vòm cầu đường sắt tạo không gian văn hóa 
Qua báo chí được biết : sẽ chi phí gần 100 tỷ để cải tạo phần cầu dọc từ Long Biên về Trần Phú gồm 127 vòm cầu cũ. Phạm vi công việc theo tôi dự tính cũng chỉ là đục phần đá chèn ra, dọn đi và tô trát lại bên trong để làm ki ot cho kinh doanh du lịch và đẹp cảnh quan. 

Tôi dự tính cho cả việc lắp đặt cấp điện, cấp nước và sửa chữa các vòm nếu Kiểm định thấy cần thiết gia cố thêm, đạt yêu cầu an toàn cho chạy Tàu và ổn định chất lượng, khai thác đường này trong vài chục năm nữa (30 năm nữa thôi đã quá lãi vì nó vốn được người Pháp xây từ 1900, hết tuổi thọ sử dụng lâu rồi).

Tôi đề xuất được ông giao thầu cho Doanh nghiệp của tôi với tổng chi phí là: 50. 50 tỷ tròn.

Trong đó :

- Tôi trả hoa hồng cho ông 1 tỷ.

- Tôi bỏ 12 tỷ ra xây hai cụm trường như anh Trần Đăng Tuấn và GS Ngô Bảo Châu đã xây, bạn đồng niên với tôi là KTS Hoàng Thúc Hào thiết kế, trên Thái Nguyên như báo chí đã đăng.

- Tôi tặng 2 tỷ cho Nhóm NO U thiện nguyện để xây 20 lớp học bằng gỗ như nhóm từng xây tặng tại Háng Đề Sủa trên Mù Cang Chải năm 2013. Mỗi lớp học trị giá 100.000.000 đồng.

- Còn lại 35,5 tỷ tôi dành cho việc thi công theo đúng thiết kế và phạm vi công việc được ký kết với Hà nội. Thiếu đâu tôi kêu gọi cộng đồng bạn bè xây dựng của tôi khắp TG giúp hoàn thiện.

Sau đó tôi đăng ký thuê 50 năm một gian và dùng làm Trụ sở của Đài Truyền hình CHTV và TDTV , đây sẽ là nơi kết nối những kênh thông tin tốt nhất phục vụ du khách bốn phương ghé qua Hà nội.

Tôi nghĩ đây là một đề xuất nhiều người cho rằng dở hơi nhưng không sao. Gần 50 tỷ dư ra từ 100 tỷ dự kiến kia sẽ giúp xây được hàng chục ngôi trường đẹp như mơ trên khắp các cùng cao. Và tôi mơ ước điều đó thành sự thật.

Qua cộng đồng mạng, thay mặt Doanh nghiệp xây dựng tư nhân, tôi gửi thư này tới ông, rất vui nếu ông xem xét và hồi âm sớm.

Chào ông, chúc ông luôn may mắn và mạnh khỏe !

Lê Dũng
Học giả, giáo sư chém gió mạng xã hội.
Chuyên gia tư vấn độc lập, Chủ Doanh nghiệp Xây dựng tư nhân.
Phone : WhatsApp :0983839610
Skype : Vova10702
(FB Le Dung Vova)
..........

Hà Nội: Gần 100 tỷ đồng đục thông 127 vòm cầu đường sắt

Ông Nguyễn Đức Chung - Chủ tịch UBND TP Hà Nội cho biết, kinh phí cải tạo 127 vòm cầu đường sắt (từ Phùng Hưng đến ga Long Biên) hết chưa đến 100 tỷ đồng, do đơn vị tư nhân đầu tư.

Tại buổi làm việc với Bộ GTVT, đại diện UBND TP Hà Nội đã nêu rõ mong muốn được chấp thuận cho đục thông 127 vòm cầu đường sắt từ phố Phùng Hưng đến ga Long Biên (phường Đồng Xuân, quận Hoàn Kiếm) để cải tạo thành các không gian văn hóa.

127 vòm cầu đường sắt ở chân đế của bờ trụ bê tông đỡ ray đường sắt cho tàu di chuyển từ ga Hà Nội - ga Đầu Cầu (ga Long Biên) được xây dựng từ thời Pháp. Trước đây các vòm cầu này rỗng, nhưng sau đó do tình trạng mất vệ sinh, ô nhiễm môi trường, an ninh trật tự tại khu vực, nên thành phố Hà Nội đã cho xây bịt kín.

Ông Nguyễn Đức Chung – Chủ tịch UBND TP Hà Nội cho biết, theo dự toán nếu cải tạo 127 vòm cầu này sẽ tạo ra diện tích là 3.600 m2. Sau khi đục thông, các vòm cầu sẽ được quy hoạch thành điểm bán hàng, phố đi bộ, không gian văn hóa phục vụ du khách.

Theo Chủ tịch UBND TP Hà Nội, toàn bộ kinh phí cải tạo 127 vòm cầu này hết chưa đến 100 tỷ đồng và do đơn vị tư nhân đầu tư, quản lý và thu hồi vốn.

Sau khi có kế hoạch trên, TP Hà Nội đã giao cho quận Hoàn Kiếm mời nhà tư vấn của Pháp đánh giá lại kết cấu của các vòm cầu đường sắt. Nhà tư vấn đến từ Pháp đã tìm lại toàn bộ hồ sơ liên quan đến các vòm cầu này được lưu trữ tại Pháp.

“Bước đầu họ đánh giá việc cải tạo các vòm cầu hoàn toàn không ảnh hưởng đến kết cấu đường sắt”, ông Nguyễn Đức Chung - Chủ tịch UBND TP Hà Nội nói.

Tuy nhiên, theo ông Chung để đảm bảo kết cấu đường sắt, nếu được Bộ GTVT chấp thuận, TP Hà Nội sẽ chỉ đạo quận Hoàn Kiếm phối hợp với đơn vị liên quan đục thông 1 vòm cầu để đánh giá tác động trước khi làm toàn bộ 127 vòm cầu.

“Nếu đủ tiêu chuẩn, thành phố sẽ làm trước đoạn từ Hàng Giấy đến phố Gầm Cầu. Các vòm cầu còn lại từ Hàng Giấy xuống Phùng Hưng do ảnh hưởng đến tuyến đường sắt đô thị số 1 nên thành phố sẽ thực hiện sau”, ông Nguyễn Đức Chung cho hay.

Ông Trương Quang Nghĩa - Bộ trưởng Bộ GTVT hoàn toàn ủng hộ kế hoạch trên của UBND TP Hà Nội. Ông Nghĩa đánh giá việc đục thông 127 vòm cầu như kế hoạch của Hà Nội là một ý tưởng hay bởi nó tạo thêm thêm không gian phục vụ văn hóa, du lịch, nghệ thuật trên địa bàn thành phố phục vụ du khách.

Sau khi Bộ GTVT đồng ý chủ trương trên của TP Hà Nội, ông Dương Đức Tuấn – Chủ tịch UBND quận Hoàn Kiếm cho biết, thời gian tới quận này sẽ cùng với đơn vị tư vấn nghiên cứu thực hiện các bước tiếp theo để hoàn thiện kế hoạch đục thông các vòm cầu như kế hoạch.

Tuy nhiên, theo ông Tuấn 127 vòm cầu này một mặt là đường sắt quốc gia, mặt khác lại là di sản đô thị, nên các kế hoạch phải trao đổi kỹ với Bộ GTVT và Bộ Văn hóa Thể thao và Du lịch.

“Sau khi thỏa thuận xong, cùng với việc chuẩn bị đầy đủ công nghệ, chúng tôi mới đưa ra thời gian cụ thể thí điểm đục thông một vòm cầu để đánh tác động của nó tới đường sắt”, ông Tuấn nói.

Theo ông Dương Đức Tuấn, việc đục thông 127 vòm cầu với định hướng chính là xây dựng không gian văn hóa kết hợp quần thể di tích kế cận… tạo thành điểm đến thu hút du khách trong và ngoài nước.

Quang Phong
(Dân trí)

Phần nhận xét hiển thị trên trang