Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Thứ Sáu, 15 tháng 9, 2017

GHI CHÉP Ở ĐỒNG TÂM NGÀY 15.9.2017

Nhà báo Nguyễn Đình Ấm: 

Dân làng đối mặt với CSCD. Ảnh tư liệu.
.
Ghi chép ở Đồng Tâm: Niềm tin đã mất!

Nhà báo Nguyễn Đình Ấm
15-9-2017

Sau những ngày “Nước sôi, lửa bỏng” vụ công an Hà Nội và sĩ quan Bộ Quốc phòng hành hung bắt cóc cụ Kình và một số dân làng dẫn đến dân cầm giữ 38 cán bộ, chiến sĩ CSCĐ rồi rào làng như thời chiến… chúng tôi về Đồng Tâm.

Từ tỉnh lộ 429 rẽ vào thôn Hoành theo GPS chỉ dẫn hỏi thăm một phụ nữ nhà bên vệ đường, lúc đầu chị tỏ ra nghi ngờ nhưng sau khi quan sát và hỏi vào nhà ai, chúng tôi nói vào nhà cụ Kình thì chị bảo: “Cứ theo đường này, rẽ đường kia… không hỏi ai nữa. Nay ở đây nhiều an ninh chìm”. 


Thôn Hoanh không còn mấy dấu vết của những ngày “bi thảm”, dân rào làng như chống giặc càn. Những đống gạch đá, mảng bê tông, cây cối, đồ đạc… chất ở các lối vào thôn nhằm ngăn cản một cuộc tấn công cơ giới đã được dẹp sang một bên.

Làng quê yên ả, ít người qua lại, trẻ con đang nghỉ hè chơi bời đất cát, nhiều đứa nhọ nhem, lếch thếch, người già thì gương mặt khắc khổ, gân guốc nhưng toát lên vẻ chất phác, thật thà nhìn chúng tôi bằng con mắt lặng lẽ, cảnh giác.

Thế nhưng, khi biết chúng tôi không phải là “an ninh chìm” thì ai cũng tỏ ra sắc xảo linh hoạt hẳn lên, “thao thao bất tuyệt” nhất là chuyện đất đai.

Một chị quả quyết với bạn:

– Tớ bảo mà, toàn các bác nhiều tuổi thế kia sao lại là công an! 
 
Hai chị em Đồng Tâm đến phòng tiếp dân TPHN gửi đơn nhưng không có kết quả. 
Nguồn: tác giả Nguyễn Đình Ấm gửi tới

Rồi mỗi người một câu, họ cho biết từ năm 2016 khi dân làng phản ứng không đồng ý giao đất đồng Sênh cho Viettel thì hay có xe lạ về gặp chính quyền xã, “an ninh chìm” giả dạng nọ, kia len lỏi vào các thôn xóm nắm bắt tình hình nên cuộc sống vùng quê luôn căng thẳng, cảnh giác.

Một ông dắt đứa cháu nhỏ đang đi đường thấy cụ Kình có khách rẽ vào, hỏi gia chủ vài câu gì đó rồi bảo:

– Hôm 7/7 nhiều phóng viên “báo nhà nước” về họp buổi công bố thanh tra trên huyện nhưng không được vào phòng dự về đây chúng tôi tiếp nhưng ngại cung cấp thông tin. Không thể tin họ, vì cũng rất nhiều “báo nhà nước” về rồi nhưng chẳng báo nào đăng lên sự thật mà toàn im hoặc “hùa theo” cán bộ.

Trước sự bức xúc của bà con, tôi hỏi: Thế sao trong kết luận thanh tra nói 47 điểm dân kiện cáo ở đồng Sênh đã được giải quyết cả rồi là thế nào?

Mấy bà, mấy chị hơi ngớ ra có lẽ không hiểu, sau, một anh trung niên bảo:

– Họ đánh trống lảng chú ạ. Dân chúng cháu “đấu” với thành phố Hà Nội là việc đánh, bắt cóc cụ Kình, bốn thanh niên và cánh đồng Sênh là đất nông nghiệp còn những vụ dân cháu tố cáo là sai phạm cấp, bán đất trái thẩm quyền cho 14 trường hợp ở Thá và một số nơi khác chứ liên quan gì đến đồng Sênh. Từ mấy năm qua, họ kỷ luật qua quít năm trước rồi, những đất đai, nhà cửa sai phạm có xử lý gì đâu. Cháu nghĩ bây giờ họ đưa ra vấn đề truy tố này, nọ để lừa dư luận và ông Chung là việc vi phạm ở cánh đồng Sênh là đất quốc phòng đang đã được giải quyết.

Càng ngày dân đến càng đông, họ tranh nhau trình bày, người nói với bác Nguyễn Đăng Quang, người tâm sự với nhà văn Nguyễn Nguyên Bình, với anh Nguyễn Tiến Dân, doanh nhân Phan Khang…

Khi tôi hỏi về trường bắn Miếu Môn nay thành trường bắn ASEAN, anh tên Chi (Thi) nói:

– Trường bắn lấy những 300 ha dân cháu không được bồi thường tí nào, mà họ có dùng hết đâu, nghe nói năm 2011 bộ đội xin chính phủ 176 ha ở trường bắn làm sân gôn nhưng chưa được làm, cháu nghĩ đoạn này họ cố chiếm đồng Sênh để làm sân golf thôi chứ nếu Viettel làm nhà xưởng gì thì quá lắm dăm bảy ha là cùng chứ cần tới những 200-300ha?

Có ai nói chen vào.

– Cánh đồng Sênh phần đất nông nghiệp có hai bề mặt tiền bằng phẳng đã có 14 hộ dân được chính quyền cho mượn hay mua gì đó ở từ nhiều năm họ phải đóng thuế này nọ. Ông Viễn chỉ có cái nhà cho thuê mỗi tháng kiếm 10 triệu, một năm 120 triệu. Một suất đất ở mặt tiền đường 429 ngang 6 mét, sâu 30 mét giá bét cũng 300 triệu. Nếu họ chiếm được thì chỉ cần bán ít suất ở thì cũng vớ của!

Một bác xen vào.

– Nếu họ công nhận đồng Sênh là đất nông nghiệp thì Viettel phải bồi thường hàng trăm tỷ, còn họ gán là đất quốc phòng thì họ chỉ cần “bôi trơn” cho các sếp vài chục tỷ… Khôn đấy!

Một bác xưng cựu chiến binh, tóc hoa râm, dáng người xương xẩu, nói trong nghẹn ngào.

– Quân đội do dân đẻ ra, nuôi nấng để đánh giặc nay giặc chiếm biển đảo hoành hành khắp nơi, chúng cướp giết ngư dân ta “như ngóe” thì làm ngơ lại đi chiếm đất đai ở sân bay, đồng ruộng của “cha mẹ”. Họ có lương ăn, quân trang, quân nhu đầy đủ, các ông về đây ai cũng béo mầm, đi xe sang trọng vào quán nhậu “đập phá”, gọi toàn món “độc”. Ba mươi bảy năm nhận đất của dân không làm sân bay, lại không trả dân để sinh sống bỏ đất hoang phí, khi dân làm lại bắt dân nộp tô thuế như địa chủ ngày xưa. Họ thật vô lương tâm, bất nhân, bất hiếu với dân.

Có tiếng xì xầm.

– Cả cái ông Chung cũng coi dân chẳng ra gì, nói dân không được biết hàng trăm ha đất thu của dân quân đội làm gì. Thế thì ai đẻ, nuôi quân đội? Ngày chống Pháp các ông “nãnh đạo” toàn ẩn núp trong dân, dân nuôi, dân bảo vệ. Thời chống Mỹ, cả tiểu đoàn quân núp ở với dân để luyện tập đi nam, nếu dân lộ ra thì máy bay ném bom chết sạch. Nếu Viettel có làm gì thì vẫn là con em dân làm cho họ chứ ai? Bạc bẽo quá!

Một cháu thanh niên trắng trẻo, có vẻ sinh viên về nghỉ hè nói thêm.

– Ông ấy còn bảo, ở Mỹ có những bang bỏ hoang. Ý nói việc họ bỏ hoang 208 ha đất dân cũng không được thắc mắc. Làm gì có bang nào ở Mỹ bỏ hoang, cháu đã truy tìm trên mạng, đọc kỹ địa lý nước Mỹ bang Alaska đóng băng vẫn có các thành phố, thị trấn, làng mạc, bang Texas gần Mehico sa mạc cằn cỗi bậc nhất ở Mỹ người ta có bỏ hoang đâu, thành phố Sonoran, Victoria… sầm uất ở Arizona. Cháu đố ai tìm ra ở Mỹ bang nào bỏ hoang.

Tôi hỏi câu mà cứ băn khoăn mãi từ hôm dân cầm giữ hơn 30 cán bộ, chiến sĩ CSCĐ và cán bộ huyện Mỹ Đức:

– Cả đại đội CSCĐ vũ khí đến tận răng sao bà con tay không tấc sắt mà lại bắt giữ được họ là thế nào? – Người dân nói như đồng thanh.

– Không có dùng sức mạnh gì, khi các chú xuống xe bà con quây lấy khuyên các chú vào làng, mỗi người một câu và các chú đi theo thôi chứ làm sao mà bắt CSCĐ được. Các chú về nhà văn hóa chúng tôi cấp ăn mỗi ngày 70 nghìn, mua quần áo thay, tắm rửa, nước nôi đầy đủ, trước khi về ai cũng có bản tường trình… Các bác muốn xem chúng tôi phô-tô cho!Dân chỉ lo các chú về bị cấp trên kỷ luật. Cũng may mùa hè chứ mùa rét phải mua mỗi chú cái chăn thì cũng mệt. Việc giữ các chú ở đây lúc đầu căng thẳng nhưng sau đều yên tâm, được nghe dân tâm sự họ thấu hiểu dân. Có chú phát biểu thẳng khuyên cấp trên hãy nghe tâm tư của dân. Riêng chú lãnh đạo nói “được điều động về đây để giữ gìn an ninh trật tự” là “nói kiểu lãnh đạo”. Ở đây chỉ có công an, sĩ quan quân đội bắc cóc, đánh cụ Kình và bốn người dân, ban đêm thay phiên nhau rú ga xe quanh làng để uy hiếp, phá dân ngủ, soạn “bài” vu khống, bôi bác, xúc phạm cụ Kình phát loa cả ngày, đêm là gây rối chứ làng xóm có gì lộn xộn, có ai đánh ai, ai đánh lại quân đội, công an đâu mà phải về “giữ an ninh, trật tự”.

Có lẽ chính quyền Hà Nội và lãnh đạo nói chung sợ điều này chăng? Ông Nguyễn Phú Trọng nói công an phải “còn đảng còn mình” nhưng có khi các chiến sĩ lại “còn dân, còn mình” thì đáng lo thật. Mà lịch sử đầy rẫy ra đấy, khi nhà cầm quyền đem con em dân làm việc bất chính thì chắc gì họ làm theo. Có những người có thể không biết nhưng cũng có những người biết ai đẻ ra, ăn cơm, mặc áo của ai chứ.Ngày 19/8/1991 lực lượng “bảo hoàng” đảo chính ở Liên Xô dùng lực lượng Alpha của KGB rất tinh nhuệ, lương cao, lộc hậu như công an ở ta hiện nay ra lệnh đánh vào trụ sở quốc hội Nga cướp chính quyền của tổng thống Elsin nhưng không thực hiện được do binh lính không chấp hành mệnh lệnh là như thế! Trong lịch sử đã có biết bao ví dụ chính quyền không thể sai phái lực lượng vũ trang chống lại nhân dân.

Có lẽ do bản tính hiền hậu và rất “thông cảm” cho nỗi lo của nhà cầm quyền nên dân Đồng Tâm cực kỳ nhũn nhặn chân tình đón tiếp đoàn của chủ tịch Hà Nội, từ đầu đã khẳng định vẫn tin tưởng đảng CS và nhận mình vi phạm pháp luật khi giữ người.

Một ông già cỡ tuổi 75 chân quần “ống thấp ống cao” vác cái cuốc còn dính bùn lơ thơ mấy sợi cỏ vừa ở đâu về cũng ghé vào nói:

– Việc sai đúng phân xử chưa xong mà ngày 14/11/ 2016 huyện Mỹ Đức, thành phố Hà Nội đã đem 600 quân vũ trang, xe cứu thương, xe bắt người, phá sóng… để uy hiếp trấn áp bà con chúng tôi cho Viettel xây công trình, ngày 15/4/2017 thằng trung tá Mạc Văn Tin, Nguyễn Văn Tài gì đấy với đám công an vào làng mời chúng tôi ra đồng Sênh để “xác định mốc giới” nhưng khi đến mốc 15 thì họ bảo cụ Kình “mời bà con về hết chứ đông quá không làm việc được”. Tưởng thật, cụ Kình khuyên bà con về. Khi mọi người về gần hết tự nhiên họ nổ hai loạt súng thị uy, tên Trần Thanh Tùng (Phó công an huyện Mỹ Đức) đá cụ Kình trọng thương rồi hai người xốc nách ném lên ô tô chở về Hà Nội. Cũng may là hôm ấy cụ này (ông chỉ vào cụ Kình) kịp vứt tập tài liệu cho người khác. Khi về nhìn kỹ tôi thấy tập tài liệu dính đầy máu.Chúng bắt cụ Kình đưa lên ô tô chạy đi bốn cháu thanh niên dùng xe máy đuổi theo đến Bình Đà, họ cũng bắt nốt đem về Hà Nội hỏi cung, tra khảo, đánh đập… Thằng Tùng, thằng Tin và đám công an chỉ tuổi cháu tôi mà hỗn hào, thất đức!

Cháu Lê Đình Uy nói chen vào:

– Họ chở cháu đến số bảy Thuyền Quang gì ấy (Số 7 Thiền Quang là trụ sở của Cảnh Sát Hình Sự Hà Nội (PC45) đánh đập, tra khảo, hai lần cháu bị ngất.

Mải chuyện trò quá trưa lúc nào không biết, chúng tôi xin phép ra về thì đã thấy mâm cơm bày ra trên bàn, dưới chiếu. Biết dân nghèo khó, chúng tôi xin ra về nhưng gia đình và bà con dứt khoát cản lại. Thấy mâm dưới chiếu có 3-4 cháu thanh niên ngồi, tôi nói:

– Cụ nhiều con cháu nhỉ, quý hóa quá.

Bà hàng xóm nói:

– Các cháu là thanh niên trong thôn, chúng nó vẫn qua đây trông nom, bảo vệ cụ Kình, đêm có mấy cháu ngủ lại.

Một cháu cho hay:

– Nhà cháu có đủ liệt sĩ, thương binh nhưng đợt này có thể cháu cũng chết nốt nếu bọn tham nhũng vào bắt dân làng, cướp cánh đồng Sênh.

Tôi hơi lo cho cháu và dân làng nếu lời nói đó không chỉ là cho bõ tức!

Đến những ngày gần đây khi bà con cứ tuần lại họp thể hiện quyết tâm giữ đồng Sênh bằng bất cứ giá nào mới hiểu lời của cậu thanh niên là thật, nguy nhiểm quá! Vừa hôm qua, 13/9/2017 dân Đồng Tâm lại cho biết sau nhiều ngày công an Hà Nội, cục điều tra hình sự bộ QP gửi giấy triệu tập bừa bãi, tràn lan tới 70 người không có kết quả, họ lại vừa gửi giấy triệu tập “bị can” đến anh Lê Đình Công (Trưởng thôn Hoành, con trai cụ Kình) – một trong 5 người bị công an Hà Nội bắt cóc lên Thiền Quang hôm 15/4/2017, tình hình lại càng căng thẳng. 
Chuyện ở Đồng Tâm thì nhiều lắm không thể kể hết. Mong rằng chính quyền Hà Nội, quân đội hãy tôn trọng pháp luật, tôn trọng nhân dân. Nếu biết chắc hàng nghìn người kia “tham lam” nhận bừa “đất quốc phòng” ở Đồng Sênh thật thì phải tổ chức đối thoại bình đẳng, công khai, đưa ra các bằng chứng thuyết phục bà con chứ không nên lừa dối, bội ước, dùng quyền hành, bạo lực với dân như lần trước để dẫn đến những điều đáng tiếc. 
 
Giấy triệu tập ông Lê Đình Công


Phần nhận xét hiển thị trên trang

Anh Ba Sàm: Từ thiếu tá công an đến nhà báo độc lập và tù nhân lương tâm

Ông từng là đảng viên đảng Cộng sản Việt Nam, thiếu tá an ninh, nhưng đã tự xin ra khỏi ngành.
Ông Vinh bị bắt vào tháng 5/2014 và bị buộc tội “lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích hợp pháp của nhà nước, quyền, lợi ích hợp pháp của tổ chức, công dân” theo Điều 258 Bộ luật Hình sự 1999.
Ông Vinh bị tòa tuyên án năm năm tù giam ngày 23/3/2016, gần hai năm sau khi bị bắt, với các vi phạm nghiêm trọng trong quy trình tố tụng.
Sinh viên năm thứ ba Nguyễn Hữu Vinh tại Trường Sĩ quan An ninh. Ảnh: Gia đình cung cấp.
Anh Ba Sàm – Nguyễn Hữu Vinh sinh ngày 15/9/1956, là con út trong một gia đình có ba anh chị em.
Ông Vinh là con ông Nguyễn Hữu Khiếu, người từng là Giám đốc Công an Liên khu 4, nguyên Bí thư Tỉnh ủy Thanh Hóa, nguyên Bộ trưởng Bộ Lao động, nguyên Đại sứ Việt Nam tại Liên Xô, đã mất năm 2005. Mẹ ông là bà Hoàng Thị Ái Hoát, đã mất năm 2015.
Năm 1979, ông Vinh tốt nghiệp Trường Sỹ quan An ninh, cùng khóa với Bộ trưởng Bộ Công an hiện nay là ông Tô Lâm. 
Ông Vinh cùng vợ là bà Lê Thị Minh Hà và hai con trong một bức ảnh chụp năm 1992. Ảnh: Anhbasam.wordpress.com.
Ra trường, ông Vinh làm việc tại Tổng cục An ninh (thuộc Bộ Nội vụ cũ, nay là Bộ Công an) trong năm năm trước khi được luân chuyển sang Ban Việt kiều Trung ương vào năm 1984.
Hai năm sau, ông được kết nạp vào đảng Cộng sản Việt Nam.
Tháng 11/1994, ông Vinh bất ngờ bị thuyên chuyển về lại Bộ Nội vụ. Ông Vinh cho rằng quyết định này không công bằng đối với ông nên ông không làm việc trực tiếp tại Bộ Nội vụ mà tập trung vào học tập, nghiên cứu.
Từ năm 1996 – 1998, ông Vinh học luật tại Đại học Luật Hà Nội và tiếng Anh tại Đại học Mở Hà Nội. 
Ảnh chụp ông Nguyễn Hữu Vinh những năm 2000 tại văn phòng thám tử của mình. Ảnh: Gia đình cung cấp.
Năm 2000, ông Vinh chính thức rời khỏi ngành công an và mở dịch vụ thám tử tư, một dịch vụ độc nhất ở Việt Nam lúc bấy giờ.
Theo báo Tuổi Trẻ, ông Vinh là thám tử tư đầu tiên của nước Cộng hoà Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam. 
Trang blog Ba Sàm. Ảnh: chụp màn hình.
Cuối năm 2005, việc viết blog bắt đầu phổ biến tại Việt Nam.
Ngày 9/9/2007, ông Vinh mở trang blog Thông Tấn Xã Vỉa hè, tức Ba Sàm. Cái tên Anh Ba Sàm có lẽ bắt đầu từ đây.
Theo nhà báo Phạm Đoan Trang, ông muốn trang blog của mình phải càng bình dân và gần gũi với dân chúng Việt Nam càng tốt. Thế nên, cái tên Ba Sàm cũng phần nào phản ánh điều đó.
Ban đầu, trang blog chỉ đăng các bài mà ông đã viết cho báo chí nhà nước, cho đến khi ông nhận ra nhu cầu của người dân muốn biết “thế giới nghĩ gì về chúng ta”.
Ông bắt đầu dịch các tin bài trên báo nước ngoài về Việt Nam, và lượng độc giả cũng tăng dần theo. Ba Sàm đi đến một sáng kiến mới là trở thành nơi tổng hợp tin tức quan trọng hằng ngày. 
Ông Vinh tác nghiệp trong một sự kiện tại Hà Nội. Ảnh: Gia đình cung cấp.
Đến năm 2009, trang Ba Sàm là blog tiếng Việt có nhiều người đọc nhất. Vào những ngày cao điểm, trang mạng có hơn 200.000 lượt truy cập, cao hơn nhiều so với báo chí quốc doanh lúc đó.
Ba Sàm đã đăng tải hàng nghìn bài báo, bài bình luận về các vấn đề chính trị, xã hội, tư liệu lịch sử của Việt Nam, quan hệ giữa Việt Nam và Trung Quốc, v.v.
Độc giả của Ba Sàm đã tạo thành một cộng đồng gắn kết. Họ bình luận rất sôi nổi dưới mỗi bài viết, và điều đó trở thành một điểm nhấn đặc biệt của Ba Sàm.
Cũng theo nhà báo Phạm Đoan Trang, ông Vinh đã chia sẻ lý do thành lập trang tin Ba Sàm như sau: “Bởi vì tôi ở vị thế tốt hơn bất kỳ ai để làm việc này. Cho nên nếu không làm, tôi sẽ cảm thấy có tội”.
Ông giải thích thêm: “Tôi đáp ứng đủ ba điều kiện. Thứ nhất, điều kiện kinh tế của tôi đủ tốt. Tôi có VPI, tôi không đến nỗi nghèo đói. Thứ hai, tôi có kiến thức về mạng. Và thứ ba, quan trọng nhất, là tôi hiểu họ – công an. Tôi đã từng ở trong họ, tôi hiểu họ”. 
Ông Nguyễn Hữu Vinh đưa tin tức ngay sau cuộc biểu tình chống Trung Quốc xâm lược ngày 24/7/2011, gần Hồ Gươm, Hà Nội. Ảnh: Nguyễn Lân Thắng.
Cuối năm 2010, trang Ba Sàm bị tấn công lần thứ nhất. Đến tháng 6/2011, trang lại bị tấn công lần thứ hai.
Đầu năm 2013, Nhóm Kiến nghị 72 gồm 72 nhân sĩ trí thức, trong đó có ông Vinh, ký một bản kiến nghị bảy điều về sửa đổi Hiến pháp năm 1992 gửi đến Ủy ban Dự thảo sửa đổi Hiến pháp 1992 và tất cả các đại biểu Quốc hội.
Tháng 3/2013, trang Ba Sàm bị đánh sập triệt để. Hầu hết bài vở, lời bình luận của bạn độc giả bị mất sạch. Tài khoản truy cập trang của biên tập viên bị thay đổi mật khẩu. Tuy nhiên, trang blog đã nhanh chóng được khôi phục sau đó.
Cùng năm 2013, Nghị định 72/2013/NĐ-CP về Quản lý, cung cấp, sử dụng dịch vụ Internet và thông tin trên mạng của chính phủ ra đời khiến cho dư luận và báo chí nước ngoài ngạc nhiên. Những trang tổng hợp tin tức không đăng ký với chính phủ Việt Nam như Ba Sàm bị biến thành “bất hợp pháp”. 
Ông Vinh trong một hội thảo về truyền thông xã hội năm 2012 tại Hà Nội. Ảnh: Chưa rõ nguồn.
Ngày 01/4/2014, Cục Bảo vệ Chính trị 6 – Tổng cục An ninh I – Bộ Công Angửi công văn đến Cơ quan điều tra Bộ Công an, thông báo họ phát hiện thuê bao Internet nhà ông Vinh đăng tải các tài liệu bị cho là “xâm phạm lợi ích nhà nước, quyền, lợi ích hợp pháp của tổ chức cá nhân”.
Cùng làm việc với ông Vinh lúc này còn có bà Nguyễn Thị Minh Thúy. Thuê bao Internet nhà bà Thúy cũng bị Cục Bảo vệ Chính trị 6 phát hiện đã đăng tải các tài liệu có nội dung tương tự.
Ngày 05/5/2014, ông Vinh và bà Thúy bị bắt khẩn cấp theo Điều 258, Bộ luật Hình sự.
Các vi phạm trong quá trình điều tra vụ án Anh Ba Sàm có thể được liệt kê như sau:
  • Ngày 14/05/2014 – là chín ngày sau khi ông Vinh và bà Thúy bị bắt giam, Viện Kiểm sát Nhân dân Tối cao mới có quyết định phê chuẩn bắt người. Điều này vi phạm quy định về bắt người trong trường hợp khẩn cấp của Điều 81 BLTTHS, là trong 12 tiếng đồng hồ phải có quyết định phê chuẩn bắt người của Viện Kiểm sát Nhân dân có thẩm quyền.
  • Lúc bắt và khám xét nhà ông Vinh, Cơ quan an ninh điều tra đã tự tiện mở ba máy tính cá nhân của ông, truy cập vào Internet và in ra nhiều bài viết để làm vật chứng, mà không cung cấp cho gia đình bất kỳ biên bản nào về việc tạm giữ vật chứng. Việc làm này của nhân viên điều tra đã vi phạm Điều 5 về “Trình tự, thủ tục thu thập dữ liệu điện tử” của Thông tư Liên tịch Số 10/2012/TTLT-BCA-BQP-BTP-BTT&TT-VKSNDTC-TANDTC.
  • Ông Hoàng Kông Tư, người ký quyết định điều tra vụ án và khởi tố các bị can cũng là một “cá nhân có quyền, lợi ích bị xâm phạm” trong vụ việc. Điều này vi phạm Điều 42 của BLTTHS, ghi rõ là người bị hại trong một vụ án không thể tiến hành thủ tục tố tụng hình sự.
  • Hai công ty cung cấp dịch vụ Internet là FPT và VDC đã bí mật theo dõi và lấy trộm dữ liệu Internet của ông Vinh, bà Thuý một cách trái pháp luật. Dữ liệu lấy trộm được Cơ quan điều tra dùng làm căn cứ khởi tố vụ án, như nêu rõ trong các bản kết luận điều tra.
Bà Lê Thị Minh Hà gặp gỡ dân biểu CHLB Đức, ông Koenigs vào tháng 10/2014. Ảnh: Dân Luận.
Tháng 10/2014, vợ ông Vinh – bà Lê Thị Minh Hà – bắt đầu vận động trả tự do cho ông bằng việc gặp gỡ các quan chức Bộ Ngoại giao và dân biểu Quốc hội Đức như các ông Christoph Straesser, Đặc ủy Liên bang về Nhân quyền và Cứu trợ Nhân đạo của Chính phủ Đức và Dân biểu Tom Koenigs.
Ngày 04/11/2014, bà Hà tham gia một phiên điều trần của Quốc hội Đức về tình hình nhân quyền tại Việt Nam.
Đến ngày 07/12/2015, Tòa án Nhân dân Thành phố Hà Nội đã trả hồ sơ lần thứ ba về Viện Kiểm sát Nhân dân Tối cao, yêu cầu điều tra bổ sung về vấn đề “Đảng tịch” của ông Vinh. Trước đó, Viện Kiểm sát cũng đã trả lại hồ sơ cho Cơ quan điều tra hai lần để điều tra bổ sung.
Số lần và thời hạn trả lại hồ sơ để điều tra bổ sung đều vượt quá quy định của Bộ luật Tố tụng Hình sự. Theo Khoản 2, Điều 121, BLTTHS, toà án hoặc viện kiểm sát chỉ được trả hồ sơ không quá hai lần, nhưng trong vụ án này, toà án trả lại hồ sơ đến ba lần.
Thư kêu oan khẩn cấp cho ông Vinh. Ảnh: Lê Thị Minh Hà.
Ngày 06/01/2016, sau khi ông Vinh bị bắt giam gần 20 tháng mà không được xét xử, bà Hà đã gửi đơn kêu oan khẩn cấp về hồ sơ của ông Vinh đến Chủ tịch nước và Trưởng ban Chỉ đạo Cải cách Tư pháp Trung ương khi đó, là ông Trương Tấn Sang.
Bà Hà cùng từng gửi thư khiếu nại đến Chủ tịch nước, Bộ trưởng Bộ Công an, Viện trưởng Viện kiểm sát Nhân dân Tối cao, về các sai phạm trong quy trình tố tụng trong vụ án của ông Vinh trước đây, nhưng không nhận được bất kỳ phản hồi nào. 
Bìa cuốn sách Anh Ba Sàm được bán trên hệ thống Amazon. Ảnh: NXB Trẻ Hà Nội.
Ngày 15/03/2016, cuốn sách Anh Ba Sàm song ngữ Anh – Việt được phát hành trên hệ thống bán hàng trực tuyến của Amazon tại Mỹ. Cuốn sách dày 400 trang tập hợp các bài viết về Anh Ba Sàm của nhiều tác giả, cùng với tiểu sử cũng như những vi phạm của cơ quan liên quan trong quá trình tố tụng của vụ án. 
Ông Nguyễn Hữu Vinh và bà Lê Thị Minh Thúy trong phiên tòa xét xử sơ thẩm ngày 23/3/2016. Ảnh: Getty Image.
Năm 2016, Tòa án Nhân dân TP Hà Nội thông báo phiên xét xử sơ thẩm ông Vinh và cộng sự sẽ diễn ra vào ngày 19/01/2016. Nhưng sau đó, tòa lại thông báo hoãn phiên xét xử vì Hội thẩm Nhân dân được chỉ định không thể tham gia phiên tòa.
Ngày 23/3/2016, vụ án Ba Sàm mới chính thức được Tòa án Nhân dân TP Hà Nội đưa ra xét xử.
Cáo trạng của Viện Kiểm sát Nhân dân Tối cao không liên quan gì đến trang blog Ba Sàm. Ông Vinh và bà Thúy bị cáo buộc đã đăng tải 24 bài viết trên blog Dân Quyền và blog Chép Sử Việt có “nội dung sai sự thật, tuyên truyền đường lối, chính sách của Đảng, pháp luật của nhà nước, bôi nhọ các cá nhân” theo giám định của Bộ Thông tin và Truyền thông. Theo cáo trạng, hai trang blog nêu trên đã có hơn 3,7 triệu lượt truy cập với nhiều phản hồi có nội dung “tiêu cực”. 
Ông Felix Schwarz, Tuỳ viên Chính trị và Nhân quyền của Đại sứ quán Đức và dân biểu Đức Martin Patzelt đều không được tham gia phiên tòa xét xử Anh Ba Sàm. Ảnh: vietnamhumanrightsdefenders.net
Phiên toà về lý thuyết là công khai, nhưng thực tế thì rất kín. Ngoại trừ bà Lê Thị Minh Hà (vợ ông Nguyễn Hữu Vinh) và bà Nguyễn Thị Thuyên (mẹ của bà Nguyễn Thị Minh Thuý), không còn người thân nào khác của hai bị cáo được tham dự phiên sơ thẩm. Một số viên chức ngoại giao nước ngoài, bạn bè của ông Vinh, bà Thuý đều phải đứng ngoài.
Kết thúc phiên tòa, ông Vinh bị tuyên án năm năm tù giam còn bà Thúy bị tuyên án ba năm tù giam theo điều 258 Bộ luật Hình sự.
Sau phiên xử sơ thẩm, ông Vinh và bà Thúy đã làm đơn kháng án, phản đối bản án sơ thẩm. 
Ông Vinh và bà Thúy trong phiên tòa phúc thẩm ngày 22/9/2016. Ảnh: AFP.
Ngày 22/9/2016, Tòa án Nhân dân Cấp cao tại Hà Nội mở phiên tòa xét xử phúc thẩm vụ án Ba Sàm.
Theo báo Tuổi Trẻ ghi nhận, trong phiên tòa này, phía ông Vinh đã nêu ra nhiều điểm oan sai của bản án sơ thẩm, cũng như việc các cơ quan chức năng đã vi phạm nghiêm trọng luật tố tụng hình sự: Không có bằng chứng ông Vinh chỉ đạo bà Thúy đăng tải các bài viết sai sự thật. Trong ngày khám xét nhà, ông Vinh cáo buộc rằng máy tính của ông đã bị xâm nhập bất hợp pháp, một số video bị mất. Ông đã nhiều lần khiếu nại về các vi phạm này, nhưng không được giải quyết.
Tuy nhiên, HĐXX vẫn nhận định đã có đủ cơ sở kết luận việc đảng tải các bài viết trên hai blog là “sai sự thật, không có cơ sở, gây bi quan, một chiều, gây ảnh hưởng đến uy tín của Đảng và Nhà nước”. Tòa tuyên y án bản án sơ thẩm.
Từ khi Nguyễn Hữu Vinh bị bắt, các tổ chức nhân quyền quốc tế, Đại Sứ quán nước ngoài, cũng như Ủy ban Nhân quyền LHQ đã nhiều lần lên tiếng yêu cầu trả tự do cho ông – và những bloggers bất đồng chính kiến khác đã bị bắt và bỏ tù tại Việt Nam.
Tài liệu tham khảo:

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Xây sân bay Long Thành - Đừng cõng rắn cắn gà nhà


Nguyễn Ngọc Chu - Trên đất nước Việt Nam đã có quá nhiều công trình của Trung Quốc. Hàng hóa Trung Quốc tràn ngập khắp mọi nơi. Người Trung Quốc có khắp trong hang cùng ngõ hẻm. Không một khoảng không gian nào của Việt Nam mà không có hơi thở của Trung Quốc.

Nghe tin công ty Geleximco của ông Vũ Văn Tiền đề nghị với Thủ tướng cho phép hợp tác cùng các công ty Trung Quốc xây dựng sân bay Long Thành mà hồn bay phách lạc, rụng rời chân tay.

I. TAY KHÔNG BẮT GIẶC

“Tay không bắt giặc” là chiêu thức kinh điển của mấy ông tỷ phú môi giới. Chính nhờ vào chiêu thức môi giới “Tay không bắt giặc” cho các dự án Nhà nước, mà dòng tiền từ Nhà nước đổ vào túi họ, đất đai tài nguyên của Nhân Dân trở thành đất đai tài nguyên của riêng họ. Họ trở thành những nhà Tư bản Cộng sản kếch sù.

Nếu ông Tư bản Cộng sản Vũ Văn Tiền có đủ dũng khí, thì hãy đứng ra vay tiền, rồi mua thiết bị của các nước Âu Mỹ Nhật, thuê chuyên gia các nước nước Âu Mỹ Nhật thiết kế và thi công sân bay Long Thành, không dính dáng bất cứ thứ gì đến Trung Quốc, thì sẽ được nhiều người ủng hộ. Chí ít, thì cũng nên học như cách ông Phạm Nhật Vượng tự vay tiền để làm ô tô.

Còn nếu ông Vũ Văn Tiền bám vào Trung Quốc, từ vay tiền, cho đến mua thiết bị, và thi công, dẫu chỉ là một trong ba khâu vừa nêu, thì đó là cõng rắn cắn gà nhà.

II. GELEXIMCO ĐỊNH ĐƯA SÂN BAY LONG THÀNH CHUi VÀO VÒNG THÒNG LỌNG NÀO?

1. MỘT VÒNG DÂY MỘT NÚT THẮT

Trung Quốc dùng tiền để mua chuộc qua chính sách “ Một vành đai một con đường”. Nhưng chính xác thì đây phải gọi là chính sách “Một vòng dây một nút thắt”.

“Một vòng dây một nút thắt’ đã mò đến Việt Nam. Vào tháng 3/2017, trong khi làm việc với đối tác Việt Nam ở Bộ Tài Chính, Chủ tịch Ngân hàng Đầu tư Hạ tầng cơ sở (AIIB) của Trung Quốc Jin Li Qun đã hứa hẹn “Sẵn sàng cho vay vốn ở khu vực tư nhân cũng như xây dựng cơ sở hạ tầng mà không cần chính phủ bảo lãnh để giảm áp lực nợ công”!

Biết Việt Nam đang cần vay nhưng nợ công cao, AIIB đã mở rộng vòng dây.

2. THÒNG LỌNG QUỸ HỖ TRỢ XUẤT KHẨU

Trung Quốc là nước sản xuất thép lớn nhất thế giới (chỉ riêng trong tháng 6/2017 sản lượng thép của Trung Quốc đã đạt 73 triệu 230 ngàn tấn). Sản lượng thép năm 2015 của TQ là 803,8 triệu tấn trong đó xuất khẩu 111,6 triệu tấn. Còn Việt Nam là quốc gia đứng thứ nhất Đông Nam Á về nhập khẩu thép, với 16,3 triệu tấn trong năm 2015.

Vì chất lượng thép của Trung Quốc kém, nên nhiều nước từ chối sử dụng thép Trung Quốc. Hàng năm Trung Quốc dư thừa hơn 200 triệu tấn thép mà không có chỗ xuất khẩu nên buộc phải đặt chỉ tiêu giảm sản lượng, đồng thời với việc cho vay vốn hỗ trợ xuất khẩu.

Bởi thế mới có nguồn vốn 300 triệu USD hỗ trợ xuất khẩu từ Trung Quốc. Trước đây Bộ GTVT đã ngó đến cho đoạn đường cao tốc Móng Cái – Vân Đồn. Bị nhân dân phản đối dữ dội, UBND Quảng Ninh đã đề nghị tự thu xếp vốn.

Gần đây Bộ GTVT cũng như UBND Cao Bằng lại ngó đến nguồn 300 triệu USD này của Trung Quốc cho đoạn cao tốc Cao Bằng - Lạng Sơn. Muốn vay 300 triệu USD hỗ trợ xuất khẩu, điều kiện tiên quyết là phải mua sắt thép, thiết bị vật tư của Trung Quốc.

3. CÁC DÂY THÒNG LỌNG KHÁC

Không riêng gì hai nguồn vốn nêu trên, mà bất cứ nguồn vốn nào khác có xuất xứ trực tiếp hay gián tiếp từ Trung Quốc đều là thòng lọng.

III. NÓI KHÔNG VỚI TRUNG QUỐC

Trên đất nước Việt Nam đã có quá nhiều công trình của Trung Quốc. Hàng hóa Trung Quốc tràn ngập khắp mọi nơi. Người Trung Quốc có khắp trong hang cùng ngõ hẻm. Không một khoảng không gian nào của Việt Nam mà không có hơi thở của Trung Quốc.

Sân bay Long Thành tuyệt đối không được dính gì đến Trung Quốc. Không phải bài xích mà đơn giản bởi những lý do rõ ràng sau đây.

1. Thiết bị của Trung Quốc không thuộc loại tân tiến và tốt nhất thế giới, thua xa các nước Mỹ Đức Nhật.Vật liệu xây dựng sân bay của Trung Quốc cũng không thuộc nhóm tốt nhất thế giới.


2. Trung Quốc không có kinh nghiệm xây dựng các sân bay hiện đại bậc nhất. Sân bay của Trung Quốc cũng phải mua thiết bị nước ngoài và thuê nước ngoài xây dựng.

3. Trung Quốc sẽ làm cho sân bay Long Thành đội vốn trở thành đắt điêu đứng mà chất lượng lại thấp kém.

4. Trung Quốc sẽ cài cắm các thiết bị nghe trộm và phá hoại vào các thiết bị và vật liệu xây dựng sân bay. Đây là điều chắc chắn. Việt Nam không đủ trình độ để phát hiện và ngăn chặn điều này. Từ đó Trung Quốc sẽ nắm được toàn bộ hoạt động của sân bay, kiểm soát được không lưu, và có thể hủy hoại công trình bất cứ lúc nào.

IV. GIẢI PHÁP

Quy trình đấu thầu của Nhà nước rất rườm rà nhưng lại nhiều lỗ hổng. Làm cho quá trình đấu thầu kéo dài nhưng kết quả 100% các vụ đấu thầu của Nhà nước không chỉ bị đội giá mà hàng hóa lại kém chất lượng, thiệt hại vô cùng to lớn.

Nguyên nhân sâu xa là do sở hữu Nhà nước. Chừng nào chưa loại bỏ được nguyên nhân này thì chừng đó đấu thầu ở Việt Nam còn bị thất thoát không có gì cản được.
Trước khi chưa loại bỏ được nguyên nhân cốt lõi, cần bổ sung một số biện pháp để giảm bớt thất thoát trong đấu thầu. Trong số đó là:

1. BỎ TIÊU CHÍ GIÁ THẤP NHẤT TRONG ĐẤU THẦU

Đây là tiêu chí tai họa. Tiêu chí này đã giúp cho các nhà Thầu Trung Quốc thắng thầu khắp mọi nơi, đưa đến hằng sa số tai họa.

2. CHỈ ĐỊNH TIÊU CHÍ VỀ CHẤT LƯỢNG

Với các công trình như sân bay Long Thành phải chỉ định thiết bị được sản xuất bởi công ty của các nước G7, và sản xuất tại chính nước đó.

3. ĐÀM PHÁN THẦU

Đàm phán thầu mới là khâu quan trọng nhất trong đấu thầu. Qua đàm phán thầu sẽ xác định được chất lượng của thiết bị cũng như giá cả.

Hãy quên đi khái niệm giá rẻ. Chỉ đặt mục đích mua đúng giá.

4. GẮN TRÁCH NHIỆM VỚI QUYỀN LỢI

Cũng như tướng cầm quân, chỉ định được đúng tổng công trình sư xây dựng sân bay Long Thành là vô cùng quan trọng. Trình độ và tư chất của tổng công trình sư chủ trì sẽ quyết định chất lượng và đẳng cấp của công trình.

Tổng công trình sư trước hết là người có kiến thức uyên bác, đầu óc sáng láng.

Tổng công trình sư không nhất thiết là những người đảm nhận chức vụ thứ bộ trưởng hay một chức vụ nhà nước nào khác.

Tổng công trình sư phải am hiểu về hàng không nhưng không có nghĩa là phải làm trong lĩnh vực hàng không.

Tổng công trình sư phải là người quản lý giỏi.

Tổng công trình sư phải là người biết về thương mại.

Và cuối cùng tổng công trình sư phải là người có cốt cách, không bị mua chuộc bởi tiền bạc, không sợ bị đe dọa bởi cường quyền.

Chọn được tổng công trình sư như trên là điều rất tốt nhưng không phải là tất cả.

Cần thiết phải quy trách nhiệm và gắn với trách nhiệm là quyền lợi. Nếu không xử trách nhiệm nghiêm minh thì sẽ lơ là xem thường mà không cố công kiệt sức. Nếu không gắn quyền lợi xứng đáng thì tất bị mua chuộc.

V. NGUYÊN NHÂN CỘI NGUỒN

Sân bay Tân Sơn Nhất cần được mở rộng gấp rút. Nâng công suất lên 70-80 triệu hành khách/năm. Làm như vậy sẽ đáp ứng được nhu cầu vận tải cho đến năm 2040. Đó là ưu tiên số 1. Sau mới đến Long Thành.

Nhưng nhóm lợi ích đã thúc ép sân bay Long Thành đẻ non. Và họ sẽ thúc ép thi công sân bay Long Thành sớm. Bởi vì dự án trong tay, không làm dự án thì người khác sẽ làm. Quan trọng hơn, có làm thì mới có ăn.

Sân bay Long Thành rồi sẽ mang đến nguồn nợ lớn cho nền kinh tế quốc gia. Quản lý tốt việc xây dựng sân bay Long Thành sẽ phần nào giảm bớt thất thoát và từ đó bớt đi gánh nặng nợ nần cho con cháu.

Không chỉ là đấu thầu xây dựng sân bay Long Thành, mà như đã đề cập ở trên, các ung nhọt trong xã hội hiện nay như tham nhũng, bất công, cường quyền... đều có cội nguồn từ Sở hữu toàn dân.

Cho nên:

Không giải quyết được nguyên nhân cội nguồn sẽ không bao giờ có được đấu thầu minh bạch;

Không giải quyết được nguyên nhân cội nguồn, sẽ không chống được tham nhũng, bất công sẽ còn gia tăng. xã hội sẽ còn bất ổn;

Và trên tất cả, không giải quyết được nguyên nhân cội nguồn đất nước sẽ càng thêm suy yếu và tụt hậu.

Nguyễn Ngọc Chu
(FB Nguyễn Ngọc Chu)


Phần nhận xét hiển thị trên trang

Ông cục trưởng chống tham nhũng giở giọng cùn


Công bố kết luận thanh tra 'biệt phủ': 
Ông cục trưởng cục chống tham nhũng giở giọng cùn
“Biệt phủ” của ngài Giám đốc Sở Tài nguyên và Môi trường tỉnh Yên Bái Phạm Sỹ Quý lại làm “nóng” dư luận. 
Mấy tháng trước, trước sự xôn xao của dư luận về tòa “biệt phủ” của ông này, bao gồm lâu đài, nhà sàn, nhà thờ, vườn hoa, cầu treo, ao cá...Trên diện tích đất hơn 13.000 m2, nằm tại một vị trí đắc địa trên thành phố Yên Bái, tháng 6/2017, Thanh tra Chính phủ (TTCP) đã vào cuộc. Và ông cục trưởng cục chống tham nhũng thuộc TTCP đã tuyên bố như đinh đóng cột rằng cuộc thanh tra sẽ tiến hành trong 15 ngày, đầu tháng 7/2017 sẽ công bố kết luận.
Ông Phạm Trọng Đạt, cục trưởng Cục Chống tham nhũng
Thế nhưng việc công bố kết luận cứ bị hoãn hết lần này đến lần khác, lúc đầu thì rằng lãnh đạo tỉnh Yên Bái còn bận chỉ đạo khắc phục thiên tai, rồi sau đó thì bận việc khác. Và sau 7 lần hoãn, thì mới đây, ông cục trưởng cục chống tham nhũng giở giọng cùn rằng “không biết đến bao giờ mới công bố”, khiến dư luận lại một lần nữa sôi sục.

Tòa “biệt phủ” của ông Phạm Sỹ Quý phơi bày lồ lộ ra trước mắt thiên hạ. Cuộc thanh tra chỉ giải quyết có mấy vấn đề: Việc một ngày mà có tới 6 quyết định được ký để chuyển 13.000 m2 đất rừng thành đất ở cho ông Quý có hợp pháp không? Ông Quý nói rằng ông đi buôn chít để lấy tiền xây “biệt phủ”, thì buôn bao nhiêu tấn chít, mỗi tấn lãi được bao nhiêu? Ông nói ông vay Ngân hàng 20 tỷ thì vay Ngân hàng nào? Ông có những tài sản thế chấp nào để được Ngân hàng cho vay từng ấy tiền? Tiền lương của ông được bao nhiêu để có thể trả cả gốc lẫn lãi cho Ngân hàng tới trên 300 triệu mỗi tháng?

Với lực lượng hùng hậu của mình, TTCP chỉ mất vài ngày là có thể làm sáng tỏ được những câu hỏi đó. Nếu tòa “biệt phủ” của ông Phạm Sỹ Quý là những tài sản hợp pháp, có được từ những nỗ lực chính đáng của ông, thì hoan hô ! Hãy vinh danh ông như một tấm gương sáng, vừa giỏi việc nước lại vừa giỏi việc nhà, để toàn dân noi theo. Còn ngược lại, thì “việc công, hãy cứ phép công mà làm”. Đã sai, thì dù người đó là ai, cũng bị xử lý theo quy định của pháp luật. Các vị lãnh đạo cao cấp của đảng và Nhà nước đã nhiều lần khẳng định không có vùng cấm trong chống tham nhũng. Hãy hành xử một cách thật công tâm, để xứng đáng là thanh tra, là thanh bảo kiếm của chế độ. Xã hội chỉ đòi hỏi có chừng đó.

Thế thì nguyên nhân gì khiến TTCP cứ phải lúng ta lúng túng, cứ phải giấu giếm bản kết luận thanh tra như vậy? Vì thế lực của ông Quý quá lớn, đến mức TTCP cũng phải kiềng? Hay vì...

Người xưa có câu “một sự thất tín, vạn sự bất tin”. Chỉ có một việc con con như vậy, mà thất tín đến 7 lần. Thử hỏi xã hội còn có lòng tin vào TTCP nữa không? Mà nói như Hoàng đế nước Pháp Napôlêông, thì “mất tiền bạc là mất nhỏ. Mất danh dự là mất lớn. Mất lòng tin là mất tất cả”.

Vũ Hữu Sự
(Nông Nghiệp)

Phần nhận xét hiển thị trên trang