Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Thứ Hai, 11 tháng 9, 2017

Nhật thực và nỗi sợ hãi về ngày tận thế


image
Nhật thực toàn phần tại một công viên ở Hiawatha, Kansas

Vào ngày 21/8/2017, hơn bảy triệu người trên khắp thế giới tập trung lại ở các thành phố của nước Mỹ để chứng kiến nhật thực toàn phần lần đầu tiên quét từ bờ này sang bờ kia của lục địa Bắc Mỹ kể từ năm 1918. Hàng triệu người đã đi rất xa để có thể chứng kiến hiện tượng mà họ chỉ có thể thấy một lần trong đời.

Điềm báo tai họa?

image

Tuy nhiên, đối với những người khác, hiện tượng nhật thực là dấu hiệu của một điều gì đó tai họa chứ không phải đơn thuần là một chuyến đi - đối với họ nhật thực toàn phần có nghĩa là ngày tàn của thế giới mà chúng ta biết.

Chẳng hạn như một số Hội thánh Tin lành phục sinh trên khắp nước Mỹ đã báo hiệu rằng nhật thực là dấu hiệu của ngày tận thế đang đến gần. Một trang web tiên tri của Thiên chúa giáo có tên là Unsealed nói rằng nhật thực toàn phần sẽ bắt đầu một quá trình gọi là "Sự thống khổ" - một thời kỳ kéo dài bảy năm mà khi đó 75% dân số thế giới sẽ bị hủy diệt.

Trong khi đó, đối với nhiều người, nhật thực là một sự kiện rất được trông đợi của mùa hè.

image

Với trên 12 triệu người sống trên đường đi của nhật thực toàn phần - một dải đất trải dài 112 km từ bang Oregon cho đến bang South Carolina nơi Mặt Trăng được nhìn thấy che phủ hoàn toàn Mặt Trời thì 'du lịch nhật thực' được mong đợi sẽ đem đến khoản thu nhập khổng lồ - một truyền thống bắt đầu từ thế kỷ 18 ở châu u khi nhật thực quét qua các thủ đô lớn.

Tại sao một hiện tượng quan trọng và cực kỳ hiếm trên bầu trời lại đem đến cả sự ngưỡng mộ và sự sợ hãi? Mối liên hệ giữa nhật thực và niềm tin về ngày tận thế sắp đến gần thật sự có từ thời mà mối quan hệ của nhân loại với bầu trời là một quan hệ rất khó khăn.

Nỗi sợ từ xa xưa

image

Vào thế kỷ thứ Bảy trước Công nguyên, việc nhật thực toàn phần quét qua hòn đảo Paros của Hy Lạp đã khiến cho nhà thơ Archilocus viết: "Giờ đây không có gì trên thế gian này có thể khiến tôi kinh ngạc, bởi vì thần Zeus, người cha của đỉnh núi Olympia, đã biến ban ngày trở thành ban đêm tối đen bằng cách cản ánh sáng từ Mặt Trời đang chiếu rọi, và giờ đây nỗi kinh hoàng đen tối đang lơ lửng trên đầu nhân loại. Bất cứ điều gì cũng có thể xảy ra."

"Đa số mọi người không thật sự hiểu nhật thực hay sao băng là gì cho đến ít nhất Thế kỷ 17," ông Edwin Krupp, giám đốc Đài thiên văn Griffith ở California, Hoa Kỳ, nói. Tuy nhiên không chỉ có người Hy Lạp cổ đại mới có nỗi sợ như vậy.

image
Mặt Trăng di chuyển qua phía trước Mặt Trời - ảnh chụp từ vệ tinh Solar Dynamics Observatory của Nasa.

Trong khi chỉ có một vài nhà thiên văn kể từ thế Kỷ thứ 8 sau Công nguyên trở đi thật sự hiểu được cơ chế thiên văn của hiện tượng nhật thực, thì trong 2.000 năm gần như toàn bộ nhân loại vẫn trung thành với niềm tin cổ xưa rằng các sự kiện thiên văn, nhất là nhật thực và nguyệt thực, là do Ông Trời.

"Điều này là do việc thông tin và giáo dục," Krupp nói. "Ngày xưa không dễ để truyền đạt thông tin cho nên các huyền thoại và sự mê tín mới tồn tại lâu như thế. Và thời xưa, con người tạo dựng tập quán trong cuộc sống dựa theo quy luật của thế giới xung quanh và phân nửa số đó là tuân theo quy luật của bầu trời. Những hiện tượng như nhật thực làm đảo lộn trật tự đó. Ngày nay trên thế giới vẫn còn có những nơi như Ấn Độ nơi phụ nữ có thai không đi ra ngoài vào thời điểm nhật thực vì họ tin rằng họ sẽ gặp họa - một sự mê tín có từ xa xưa."

Không chỉ là sợ?

image

Để đối phó với nhật thực, nhiều nền văn minh cổ đại đã tiến hành các hoạt động cúng tế như là một cách để giao tiếp với thế lực ma quỷ mà họ cho rằng đang hoành hành. Một trong những quan niệm phổ biến nhất là Mặt Trăng hay Mặt Trời bị một loài ác thú tấn công. Ở Tây Á, người ta cho rằng nhật thực xảy ra là do có một con rồng nuốt lấy Mặt Trời. Người ta sẽ đánh những cái trống khổng lồ để dọa cho con rồng phải bỏ chạy.

image

Còn ở Trung Cộng người ta cho rằng Mặt Trời bị một con thiên khuyển ăn mất. Ở Peru, con quái vật đó được cho là một con báo khổng lồ trong khi cướp biển Bắc u, Vikings, tưởng tượng ra một cặp sói trời. Có lẽ không có gì ngạc nhiên khi ở Trung Cộng cách gọi tên hiện tượng này sớm nhất mà chúng ta biết là "thực" có nghĩa là "ăn".

Tuy nhiên không phải ai cũng cho rằng nhật thực là một hiện tượng đáng sợ. Tộc người Batammaliba ở Togo và Benin luôn cho rằng hiện tượng đó là do Mặt Trăng và Mặt Trời đánh nhau. Họ cho rằng thời điểm nhật thực là lúc để mọi người ngừng nghỉ và tận dụng cơ hội để hòa giải những oán thù lâu năm và tha thứ. Cả người bản địa ở nam Thái Bình Dương và thổ dân Bắc Mỹ ở bờ biển tây bắc Hoa Kỳ đều cho rằng nhật thực toàn phần là thời điểm ái ân vì Mặt Trăng hay Mặt Trời đều biến mất phía sau một bức màn tối để giấu kín những hoạt động tình tứ.

image

Do văn hóa

"Cái cách mà người dân các nơi diễn giải những hiện tượng thiên văn này có liên hệ chặt chẽ với niềm tin trong nền văn hóa của họ," ông Jarita Holbrook, một nhà thiên văn và giáo sư tại Đại học Western Cape, nói. "Ở những nơi có môi trường sống ôn hòa, thời tiết không cực đoan và thức ăn dồi dào thì những vị thần nơi đó nhiều khả năng được cho là nhân từ và người dân cũng nhìn nhận nhật thực rất khác. Tuy nhiên nếu họ sống trong một tín ngưỡng đáng sợ với những vị thần linh là nỗi kinh hoàng thì họ sẽ có khuynh hướng nghĩ về ngày tận thế."

image

Đó chính là những gì xảy ra ở châu Âu Thiên chúa giáo thời Trung Cổ. Người dân ở đây bị dịch bệnh, chiến tranh hành hạ. Vốn rất tôn sùng Kinh Thánh, suy nghĩ của họ khi xảy ra nhật thực và nguyệt thực nhanh chóng hướng đến quyển Mặc Khải vốn mô tả cảnh Mặt Trời trở nên tối đen như mực và toàn bộ Mặt Trăng chuyển sang một màu máu.

image
Những hình ảnh cho thấy cảnh nhật thực toàn phần được chụp tại trạm quan sát Lowell Observatory ở Madras, Oregon.

"Thật dễ nhận ra tại sao họ có suy nghĩ như vậy," ông Chris French, giáo sư và là người sáng lập Bộ phận nghiên cứu Tâm lý bất thường tại Đại học Goldsmiths, nói. "Mặt Trời biến mất trên bầu trời khi xảy ra nhật thực và hiện tượng này có rất nhiều biểu tượng hiển nhiên liên quan đến nó. Còn đối với nguyệt thực thì Mặt Trăng trở nên đỏ như máu. Bạn cần nhớ rằng đại đa số người dân có lẽ chưa từng chứng kiến nhật thực trước đây. Tuổi thọ lúc đó thì ngắn ngủi trong khi những hiện tượng thiên văn này không thường xảy ra."

Quyền lực chính trị

Khi người Tây Ban Nha chinh phục Đế chế Aztec vào Thế kỷ 16, có một tu sỹ thuộc dòng Francis có tên là Bernardino de Sahagún mà giờ đây được xem là một trong những nhà nhân chủng học đầu tiên đã thuật lại phản ứng của dân bản địa trước hiện tượng nhật thực toàn phần - một bản tường thuật rất hiếm hoi.

image

"Mặt Trời hóa đỏ. Nó vùng vẫy và mắc nạn. Nó biến mất. Và rồi mọi thứ trở nên huyên náo và hỗn loạn. Mọi người la hét, khiếp sợ và kinh hãi. Rồi họ khóc. Đám đông cất tiếng khóc, khóc càng lúc càng to. Họ kêu gào. 

Đâu đâu cũng là tiếng la. Những người có làn da sáng bị giết chết để hiến tế. Tù nhân bị giết. Máu của những người bị giết được dùng để hiến tế. Ở các ngôi đền, mọi người cầu nguyện. Người ta nói rằng nếu mọi việc xong xuôi thì thế giới sẽ chìm trong bóng tối mãi mãi. Những con quỷ dữ của bóng đêm sẽ bước ra và sẽ tìm người để ăn thịt."
Trong số ít người hiểu được thật sự chuyện gì đang xảy ra, một số người cố tình thêu dệt huyền thoại như là một cách để trục lợi quyền lực chính trị.

image

Vào năm 1504, sau khi tàu của ông bị đắm ngoài bờ biển với thủy thủ đoàn bên bờ vực chết đói, Christopher Columbus đã dẹp yên một cuộc nổi loạn bằng cách sử dụng nhật thực để thuyết phục thổ dân Arawak rằng ông kiểm soát bầu trời và khiến họ phải cung cấp thức ăn. Ba trăm năm sau, lãnh chúa Shaka kaSenzangakhona khi thiết lập nên vương quốc Zulu đã củng cố quyền lực của mình bằng cách sử dụng các hiện tượng thiên văn để thuyết phục thần dân của ông rằng ông làm chủ Mặt Trời.

Mãi cho đến khi báo chí ra đời thì những hiểu biết về nhật thực là gì, tại sao chúng xảy ra mới bắt đầu được lan truyền rộng rãi. "Ở châu Âu vào Thế kỷ 17 bạn có thể đọc những tin tức dự đoán những điều khủng khiếp khi xảy ra nhật thực nhưng cũng lần đầu tiên chúng ta nhìn thấy báo đăng những bản tin nói: "Thật điên rồ. Đó chẳng qua chỉ là sự vận động của Hệ Mặt trời thôi mà," Krupp cho biết.

Tuy nhiên một trong những nguyên nhân mà những hiện thoại xung quanh nhật thực vẫn còn tồn tại cho đến ngày nay là sự tình cờ. "Đối với những ai tin vào chiêm tinh và cho rằng những gì xảy ra trên bầu trời cho chúng ta cảnh báo về những gì xảy ra trên mặt đất thì sẽ không tránh khỏi họ sẽ thấy sự trùng hợp giữa hiện tượng sao chổi và sau đó có ai đó ra đời hay qua đời," French giải thích."Chúng chỉ xảy ra một cách tình cờ, nhưng đối với những người không tư duy theo lý thuyết xác suất thì họ cho rằng những hiện tượng đó là điềm của một điều gì đó."




David Cox

image


Phần nhận xét hiển thị trên trang

Hướng đến kỉ niệm 45 năm quan hệ Việt - Nhật (1973-2018): vẫn chưa xuôi nỗi buồn phim hợp tác hồi kỉ niệm 40 năm


5 năm trôi qua thật nhanh. Đấy mới đấy, mà đã sắp tới kỉ niệm tròn 45 năm quan hệ Việt - Nhật. Lần trước, năm 2013, là kỉ niệm tròn 40 năm (1973-2013).

Lúc ấy, có một bộ phim hợp tác hai bên là Người cộng sự (đã đi ở đây, tháng 8/2013).

Phim khởi chiếu cùng một thời gian vào tối ngày 29/9/203. Vừa xong, thì đã liền xuất hiện không ít tiếng than thất vọng từ phía khán giả Việt Nam. Ví dụ đọc lại ở đây (ngày 30/9/2013), và ở đây(ngày 2/10/2013).

Bài dưới đây là của Ngô Ngọc Ngũ Long, đã công bố tháng 11 năm 2013, cũng trong một âm hưởng trầm. 

Hi vọng là năm 2018, thì không có phim dạng như Người cộng sự nữa.

Phim đã chiếu trên VTV tối ngày 29.9, như quảng cáo



---



01 Tháng Mười Một 2013 2:46 CH 
Ngô Ngọc Ngũ Long


Đây là bộ phim hợp tác giữa Đài truyền hình Việt Nam và Đài truyền hình TBS (Nhật Bản) nhân kỷ niệm 40 năm thiết lập quan hệ ngoại giao giữa Nhật Bản và Việt Nam. Phim Người cộng sự(1) vừa nhận Giải vàng cho thể loại phim truyện video trong Liên hoan phim Việt Nam lần thứ 18 tổ chức ở Quảng Ninh vừa qua… 
Ý nghĩa sâu sắc về tình hữu nghị…
Ý nghĩa của bộ phim là quá rõ bởi đây là bộ phim ca ngợi tình hữu nghị giữa hai dân tộc đã có mối quan hệ hợp tác dài lâu gần nửa thế kỷ. Cái tứ của kịch bản là sự đan chéo giữa quá khứ và hiện tại. Từ hiện tại, những người trẻ của hai nước gặp nhau trong việc hợp tác kinh doanh và cùng nhau quay trở lại quá khứ để tìm hiểu về một con người Việt Nam đã đến nước Nhật trăm năm trước: Phan Bội Châu.
Tetsuya, một doanh nhân người Nhật đến Việt Nam cùng với dự án hợp tác kinh doanh, nhưng anh đã chạm phải một bức tường thành khó hiểu bởi sự đánh đố của công ty đối tác tại Việt Nam: Đi tìm một kho báu từ một bức ảnh cũ với những con người của thế kỷ trước. Cuộc hành trình quay ngược thời gian của những người trẻ Nhật đã cho anh một lời đáp đầy ý nghĩa của một tình bạn chân thành giữa hai con người của hai dân tộc Việt - Nhật: bác sĩ Asaba Sakitaro và Phan Bội Châu. Và cái kho báu mà ban đầu anh đã định dùng cuốc xẻng để đào lên như cách hiểu đơn giản của người đương đại đã dần dần hé lộ cho anh thấy nó hoàn toàn không phải là vàng ngọc, nhưng nó thực sự quý giá hơn bất kỳ thứ hiện kim nào. Đó chính là tình cảm chân thành, vô vụ lợi của tình người, một tình cảm cao cả vượt qua giới hạn của quốc gia, dân tộc. Là sự đồng cảm, thấu hiểu và nghĩa khí của một tình bạn chân thành. Đó là bức thông điệp mà nhân vật Nam, giám đốc phía Việt Nam đã muốn bày tỏ cùng đối tác của mình. Trăm năm, một quãng thời gian dài, nhưng tình bạn sâu nặng ấy vẫn vững bền như tấm bia đá mà Phan Bội Châu dựng nên để ghi ơn người bạn Nhật đã giúp đỡ mình hết lòng. Nghĩa tình ấy sẽ tiếp tục sống mãi trong lòng những người đương đại. Đó cũng là chứng nhân để hai dân tộc cùng hiểu nhau hơn. Trước kia là cứu nước, bây giờ là xây dựng đất nước. Khi cùng nắm tay nhau bước qua khỏi cái ranh giới khác biệt về ngôn ngữ, văn hóa và cùng có một hướng nhìn chung thì sự hợp tác giao thương giữa hai dân tộc không chỉ đơn thuần là những đối tác trên thương trường mà còn là những người cộng sự của nhau, biết cùng chia sẻ để vượt qua những khó khăn trở ngại.
Song song với hướng chủ đạo về nhân vật Phan Bội Châu, mối tình của Tetsuya và cô gái Việt - Hồng Liên cũng song hành như một điểm nhấn với những gam màu tươi điểm tô thêm cho ý nghĩa chính luận của phim. Hồng Liên bằng tình cảm chân thành của mình đã vén được bức màn lạnh giá trong trái tim của cô bé Sakura, con riêng của chồng. Cô bé đã nhận ra hình ảnh người mẹ thực sự từ một người phụ nữ đến từ đất nước khác. Đó cũng là một bức thông điệp về ý nghĩa hạnh phúc của những cuộc hôn nhân vượt qua ranh giới quốc gia, tình yêu của họ phải thực sự đủ lớn để vượt qua mọi rào cản khó khăn phía trước…


… Đâu là ranh giới giữa hư cấu và lịch sử?
Có lẽ chính vì ý nghĩa hữu nghị ấy mà Liên hoan phim 18 đã trao Giải vàng cho phim Người cộng sự. Nhưng đã là người Việt Nam có học sử Việt, hiểu biết về nhà chí sĩ Phan Bội Châu thì khó lòng có thể chấp nhận hình ảnh một Phan Bội Châu như trong phim đã thể hiện. Trước đó, VTV đã thực hiện 2 tập phim tài liệu về cụ Phan Bội Châu, cũng nhân kỷ niệm 40 năm hợp tác Việt - Nhật. Và vì là phim tài liệu, nên các tác giả đã hoàn toàn trung thực với lịch sử. Hình ảnh Phan Bội Châu được khắc họa là một sĩ phu yêu nước nồng nhiệt, một con người có chí khí đánh Tây từ năm 17 tuổi. Nhưng lúc bấy giờ những cuộc khởi nghĩa trong nước từ Nam chí Bắc đã dần tan rã trước sự đàn áp đẫm máu của thực dân. Ông đã nghiên cứu nhiều tài liệu từ nước ngoài gửi về và biết được sự phát triển của nước Nhật nhờ vào con đường Duy tân và đã đánh thắng nước Nga năm 1904. Chí lớn của Phan Bội Châu là đi tìm đường cứu nước khác bằng con đường Đông du với niềm tin cháy bỏng là một đất nước đồng Văn, đồng Chủng, đồng Châu, ắt sẽ giúp Việt Nam đánh đuổi thực dân Pháp.
Phan Bội Châu sang Nhật cùng Tăng Bạt Hổ là người của phong trào Cần vương, chạy sang Nhật và từng có công trong cuộc chiến Nga - Nhật, ông sẽ là người phiên dịch cho Phan Bội Châu khi tiếp xúc với các nhân vật thế lực của Nhật sau này. Tại Hoành Tân, Phan Bội Châu đã hai lần gặp gỡ và đàm đạo (bằng bút đàm) với Tôn Trung Sơn và Lương Khải Siêu về quốc sự Việt Nam và được ông Lương giới thiệu với hai chính khách có thế lực nhất ở Nhật lúc bấy giờ là ông Đại Ôi (Okuma Shigennobu) từng hai lần làm Thủ tướng, Khuyển Dưỡng Nghị (Inukai Tsuyoshi) - Đổng lý của đảng Tiến bộ ở Nhật. Chính những nhân vật này đã giúp đỡ ông hết lòng về chính trị để ông có thể đưa 200 du học sinh sang Nhật, còn Kashiwabara Buntaro và sau này là bác sĩ Asaba Sakitaro là những người giúp đỡ về phương tiện vật chất. Là một nhà cách mạng có học thức, con đường cứu nước của ông được hoạch định và tổ chức rất quy củ. Duy tân hội do ông và các đồng chí thành lập có ban kinh tài để lo kinh phí và được sự ủng hộ nồng nhiệt của các hào phú trong nước. Những bức huyết thư ông viết gửi về nước trong giai đoạn này đã trở thành luồng sóng lớn cổ vũ thanh niên cả 3 kỳ lên đường Đông du. Trong nước, trường Đông Kinh nghĩa thục được mở để mở mang dân trí và khích động lòng yêu nước của thanh niên. Ở Nhật, ông thành lập Việt Nam Công Hiến rất chú trọng tổ chức những buổi “sinh hoạt chính trị” giúp học sinh rèn luyện tư tưởng, đạo đức cách mạng. Hệ thống tổ chức bố trí nhân sự và điều hành hoạt động ở đây tựa như một “Chính phủ lâm thời”.
Phan Bội Châu đã từng bộc bạch: “Tôi nghiễm nhiên như một quan Công sứ của nước Nam ở nước ngoài mà lại kiêm cả chức Đốc kinh lý nữa. Giếng sâu tay ngắn, việc lớn tài hèn, tôi vẫn lo sợ công việc tôi gánh vác không kham. Đồng thời, chúng tôi dựng lên Tân Việt Nam Công Hiến bắt chước như một Chính phủ lâm thời của nước Nam ở hải ngoại. Tuy là cách thức sắp đặt còn sơ sài nhưng có ảnh hưởng tới dân khí trong nước mau lắm”.
Phan Bội Châu trôi dạt vào bờ biển với vết thương ở chân và được bác sĩ Asaba Sakitaro cứu giúp (cảnh trong phim)

Một con người thao lược và chí lớn dường ấy dứt khoát không thể liều mình ra đi cứu nước tựa “một anh võ biền” như phim đã thể hiện. Sự ra đi của Phan Bội Châu hiểu theo các nhà làm phim là kiểu “liều mình nhắm mắt đưa chân” mà không cần biết số phận của mình sẽ trôi giạt về đâu? Ta thử đặt dấu hỏi, nếu “nhà chí sĩ ấy” không may mắn gặp được bác sĩ Asaba Sakitaro thì sẽ ra sao? Thì sẽ không có phong trào Đông du, và sẽ không có một Phan Bội Châu trong sử sách Việt Nam chăng? Lẽ nào chiến lược cứu nước của một nhà cách mạng lại có thể đơn giản dường ấy? Nhưng đau lòng hơn chính là thể hiện cách hành xử của Phan Bội Châu trong phim không khác gì một người rừng thiếu hiểu biết. Trên thực tế, Phan Bội Châu qua Thượng Hải rồi đến Nhật bằng tàu biển, đàng hoàng, với món tiền khá lớn (3.000 đồng Đông Dương) do các nhà hào phú, các sĩ phu trong nước tài trợ, đâu phải như một cái xác thảm hại dạt vào bờ biển? Lẽ nào một ông Giải Nguyên tài trí, một nhà cách mạng thao lược của Việt Nam lại không có chút nhận thức để hiểu con người bằng trực giác nhạy bén, ai bạn, ai thù? Hành động cầm cây đánh vào mặt bác sĩ Sakitaro khi ông cầm dải khăn trắng đến băng bó vết thương cho, là hành động của một con người không có đầu óc nếu không muốn nói như một con thú ở bước đường cùng. Cách hành xử hữu dũng vô mưu ấy đau lòng thay lại gần như xuyên suốt bộ phim. Có một nhà cách mạng nào đã được bảo vệ để thoát qua cảnh sát lại có thể tự bỏ ra đi khi chân còn mang thương tích, khi trong túi không có một đồng, khi lưu lạc ở một đất nước xa lạ không cùng ngôn ngữ không? Đó là một hành động tự sát. Tôi đã thực sự quá đau lòng khi nhìn thấy hình ảnh Phan Bội Châu bò lết giữa đêm trong sự truy đuổi của cảnh sát Nhật, để rồi phải bám vào bàn tay chìa ra của Asaba kéo lên khỏi vực sâu. Và từ đó, mọi việc cứu nước của ông Phan đều nằm trong sự xoay sở của bác sĩ Asaba. Nhà cách mạng chỉ có một việc duy nhất là gào lên trước các chính khách Nhật: Tôi cần vũ khí, tôi muốn cứu nước tôi. Rõ ràng ông Phan trong phim chỉ yêu nước bằng mồm chứ không phải bằng trí lực. Bởi mọi việc đã có những người bạn Nhật lo toan, xếp đặt…
Chúng ta biết rõ Phan Bội Châu sau khi bị chính phủ Nhật trục xuất, 10 năm sau ông đã trở lại để dựng tấm bia ân tình tưởng niệm bác sĩ Asaba, nhưng điều đó không có nghĩa là công cuộc cứu nước của ông hoàn toàn phó thác vào tay ông Asaba. Cái ơn lớn nhất của bác sĩ đối với ông là khi chính quyền Pháp phong tỏa con đường viện trợ tài chánh từ trong nước, Việt Nam Công Hiến đang lúc ngặt nghèo, khó khăn nhất đến nỗi Trần Đông Phong phải tự sát vì tưởng cha mẹ mình bỏ rơi cách mạng thì số tiền 1.700 yên là toàn bộ số tài sản bác sĩ gửi đến như cái phao cứu sinh để mọi người có thể trở về nước an toàn. Tấm chân tình ấy, một nhà Nho quân tử như Phan Bội Châu sao có thể quên… Đó là một tình bạn chân thành và vĩ đại của những con người đến với nhau bằng nghĩa khí…
Câu chuyện nghĩa tình giữa bác sĩ Asaba Sakitaro và cụ Phan Bội Châu, sử sách vẫn còn ghi lại mà tấm bia và bức ảnh là minh chứng. Nhưng ca ngợi tình bạn ấy bằng hàng loạt hư cấu để nhân vật lịch sử Phan Bội Châu trở nên quá đỗi tầm thường, thô thiển trong mắt hậu thế là điều cấm kỵ trong nghệ thuật. Nhất là đối với một người mà Nguyễn Ái Quốc đã hết lời ca ngợi: “Phan Bội Châu là bậc anh hùng, vị thiên sứ, đấng xả thân vì độc lập dân tộc được 20 triệu con người trong vòng nô lệ tôn sùng”(2). Làm phim lịch sử, chúng ta có thể hư cấu, nhưng những anh hùng lịch sử và những sự kiện chính làm nên sự nghiệp của họ dứt khoát phải được tôn trọng, không ai đòi hỏi phim truyện phải như phim tài liệu, nhưng không thể vì hư cấu mà làm hạ thấp nhân vật, làm sai lệch tinh thần lịch sử… Có thể nhà biên kịch Taniguchi Junichiro không hiểu hết lịch sử Việt Nam, nhưng bộ phim đã có cố vấn sử học là ông Chương Thâu - người có nhiều công trình nghiên cứu về Phan Bội Châu - và cả cố vấn kịch bản là NSND Đặng Nhật Minh, lẽ nào không nhìn thấy những điều trái khoáy trên?
Đó cũng là điều quá đáng tiếc cho một bộ phim ca ngợi tình hữu nghị của hai dân tộc đã có mối bang giao gần nửa thế kỷ nay và đang có những hoạch định chiến lược với rất nhiều kỳ vọng trong tương lai!

_____
(1) Tổng đạo diễn: Muto Jun. Đạo diễn: Matsuda Ayato, NSƯT Phạm Thanh Phong. Kịch bản: Taniguchi Junichuro. Diễn viên: Huỳnh Đông, Lan Phương, Higashiyama Noriyuki, Takei Saki, Asida Aida…
(2) Trích Những trò lố hay Varenne và Phan Bội Châu (báo Le Paria số 36-37 tháng 9, 10-1925).

http://honvietquochoc.com.vn/bai-viet/4357-ngh-g-v-nhn-vt-phan-bi-chu-trong-phim-ngi-cng-s-.aspx

Phần nhận xét hiển thị trên trang

trả bao nhiêu bảng để vào lậu nước Anh ?


image
Nhiều người Việt được đưa lậu vào Anh bị ép làm việc trong các trang trại trồng cần sa

Người Việt trả tới hơn 30.000 bảng Anh cho các đường dây buôn người để vào Anh, với hy vọng sẽ có một cuộc sống 'vương giả' ở nước này, một báo cáo mới cho hay.

image
Kevin Hyland

Theo báo cáo của Trưởng Cao ủy chống Nô lệ tại Anh Quốc ông Kevin Hyland, có một hệ thống đưa lậu người Việt sang Anh với hai mức giá khác nhau, phóng viên chuyên về nội vụ của Press Association, Hayden Smith viết.
Bài viết mô tả rằng những ai chọn dịch vụ "cao cấp" sẽ phải trả khoảng 33.000 bảng Anh và được hứa hẹn sang Anh với con đường ngắn nhất và mức rủi ro thấp nhất.

image

Còn những ai chọn dịch vụ "phổ thông" nộp từ 10 nghìn đến 20 nghìn bảng.

Báo cáo này mô tả việc đưa người lậu vào Anh như một ngành kinh doanh lớn, và đưa ra bằng chứng rằng các tổ chức buôn lậu người ở Việt Nam phóng đại về độ tin cậy với dịch vụ của họ và các nguồn lợi ích tài chính có thể kiếm được ở Anh.

Văn bản này dẫn lời của một người được phỏng vấn cho biết cô ta trả 25.000 USD (khoảng 19.000 bảng) cho đường dây buôn người nhưng con đường sang Anh và kết quả "không được như lời quảng cáo".

Người phụ nữ này nói:

image

"Tôi được hứa hẹn là cuộc sống tương lại sẽ như một bà hoàng ở Anh (a queen in the UK), thức ăn ngon, quần áo đẹp, công việc nhẹ nhàng với mức lương cao."

"Tôi kỳ vọng sẽ có một mức sống cao. Tôi lên máy bay, sau đó lên xe hơi rồi xe tải - nhưng tôi không biết họ đã đưa tôi đi qua những nước nào."

"Tôi đi mất hai tháng. Không có chuyện bạo lực hay bóc lột trên đường nhưng chuyến đi đó rất vất vả. Chuyến đi tốn kém hơn thỏa thuận lúc đầu và tôi không có được công việc mà họ hứa hẹn với tôi." Một nạn nhân vào lậu nước Anh

Kẽ hở thị thực

image
Nô lệ hiện đại: Đừng nghĩ cuộc sống ở Anh là 'màu hồng'

Báo cáo này cũng nói những kẻ buôn người đang tìm cách khai thác kẽ hở trong quy trình cấp thị thực vào Anh.
Đơn xin thị thực cho người Việt Nam vào Anh được xử lý ở Sứ quán Anh tại Bangkok.

"Những quyết định cấp thị thực được đưa ra dưới sức ép về thời gian. Chúng tôi cho rằng những nhóm buôn người biết điều này và sử dụng dịch vụ thị thực khẩn vì họ nghĩ những đơn xin thị thực loại này sẽ không bị xét kỹ," báo cáo viết.

image

Bài của Hayden Smith cũng trích lời từ bản phúc trình nói các đường dây buôn người sử dụng các đại lý xin thị thực cho sinh viên sang Anh.

Sau đó các sinh viên này biến mất và các nhóm buôn người sẽ lấy thị thực của họ dùng cho những người trông giống các sinh viên này.

image

Báo cáo cho thấy người Việt được đưa lậu vào Anh thường làm các công việc lao động chân tay, như trong các tiệm móng chân móng tay và trại trồng cần sa, cũng như trong ngành mại dâm.

Quản lý chặt nghề làm nail

image
Nhiều người Việt làm việc trong các tiệm nail ở Anh quốc

Báo cáo khuyến nghị chính phủ Anh có các biện pháp quản lý các tiệm móng tay móng chân chặt chẽ hơn nhằm ngăn ngừa chuyện các cơ sở này trở thành các điểm lao động bất hợp pháp hay bóc lột lao động.

Một trường hợp mà báo cáo này nêu là một thiếu niên Việt Nam bị bắt làm việc ở hai tiệm nail. Em phải nộp hết thu nhập cho những kẻ buôn người và bị chúng nhốt.

image

Báo cáo nói những nỗ lực nhằm chống tình trạng bóc lột lao động và nô lệ hiện đại trong ngành làm nail rất "khó khăn".

"Mặc dù các tiệm nail rất được chuộng và có nhiều người làm việc trong nghề này, nghề làm móng chân móng tay vẫn là ngành ít có quy định và những quy định hiện nay dường như chỉ mang tính tự nguyện," báo cáo nói.

image

Báo cáo kêu gọi Bộ Nội vụ Anh xem xét phương án cấp giấy phép cho các tiệm nail.

Báo cáo cũng nói những người trồng cần sa Việt Nam giờ đã trở nên "tinh vi hơn" và tránh bị phát hiện bằng các biện pháp cản nhiệt.

Nhiều trẻ em và người lớn Việt Nam dễ bị tổn thương được thuê làm những công việc cấp thấp trong các trại trồng cần sa.

image

"Hình thức nô lệ hiện đại này đang rất phổ biến trong những người Việt Nam," báo cáo viết.

Báo cáo này cũng nói thêm có nhiều trường hợp nạn nhân Việt Nam bị bắt ép trồng cần sa cũng chính là người người đang bị tội phạm hóa "vì những công việc mà họ bị bắt phải làm."

image



Phần nhận xét hiển thị trên trang

Hai cơn bão, Một tấm lòng


image
Một cơn bão Harvey Texas vừa đi qua, và một cơn bão Irma đổ bộ Florida. Cả 6 Tổng Thống nước Mỹ cựu và tân điều hợp để lo cho dân.


Một thảm họa lớn Formosa ở Việt Nam, chẳng thấy cựu và tân nào có mặt. Cựu thì lo ghế đầu rồng, biệt thự, vợ bé..Tân thì lo...

Đó cũng là vì nguyên do dân Việt quá thông thái : suốt đời lo đánh nhau, hy sinh tính mạng để dựng nên một chế độ giả dối và những tên ăn hại, thối nát.



image
5 cựu Tổng thống Mỹ hợp sức giúp đỡ người dân bang Texas khắc phục hậu quả sau trận siêu bão Harvey

Vào hôm thứ 5 vừa qua (7/9), văn phòng của cựu Tổng thống G. Bush tuyên bố rằng, năm cựu Tổng thống Mỹ vừa khởi xướng sáng kiến mang tên One America Appeal nhằm gây quỹ cho các tổ chức đang thực hiện sứ mạng trợ giúp các nạn nhân trong trận siêu bão Harvey ở bang Texas.

image

Xuất hiện trong đoạn video dài hơn 30 giây, các cựu Tổng thống Mỹ, Bill Clinton, Jimmy Carter, Barack Obama, George W. Bush và George H.W. Bush đã kêu gọi người dân Mỹ hãy dành tình yêu thương và nhiệt tình giúp đỡ cho những gia đình nạn nhân bị thiệt hại nặng nề trong siêu bão Harvey.

Được biết, số tiền trong quỹ cũng sẽ được trích một phần để ủng hộ nạn nhân của bão cấp 5 Irma, hiện đang đổ bộ vào bang Florida, nước Mỹ.

Cựu Tổng thống Bill Clinton mở đầu đoạn video bằng phát biểu: “Cơn bão Harvey không chỉ mang đến sự huỷ diệt khủng khiếp mà còn gây ra những tổn thất chưa từng có trong lịch sử loài người.”

image

Tiếp lời ông Bill Clinton, cựu Tổng thống Obama cho rằng, “Với tư cách là những cựu Tổng thống, chúng tôi muốn giúp đỡ những người dân Mỹ của chúng ta sớm trở lại cuộc sống bình thường của họ”.

Cựu tổng thống Obama đã chia sẻ đoạn video kêu gọi người dân Mỹ quyên góp cho các tổ chức giúp đỡ nạn nhân trong trận siêu bão Harvey trên trang Twitter của mình.

image

Còn Cựu tổng thống Bush (cha) lại chia sẻ trong video rằng, “Chúng tôi muốn gửi lời đến bang Texas rằng, chúng tôi yêu quý các bạn”.

Hiện tại, website One America Appeal đang kêu gọi các nhà hảo tâm gửi tiền về hai quỹ từ thiện: Quỹ từ thiện Houston Harvey và Quỹ tái xây dựng Texas. Cả hai quỹ đều do cựu Tổng thống George sáng lập.

Phu nhân Michelle Obama cũng bảy tỏ sự ủng hộ của mình bằng cách chia sẻ lại bài đăng trên Twitter của chồng.

image

Với lời kêu gọi, “Chúng ta là đại gia đình người Mỹ, chúng ta giúp đỡ nhau như những người hàng xóm, và đừng quên tất cả chúng ta đều cần nhau.”, bà Michelle Obama lại một lần nữa chiếm được cảm tình của người hâm mộ.

image

Tổng thống đương nhiệm Donald Trump, người từng hứa sẽ ủng hộ 1 triệu USD cho các nạn nhân của siêu bão Harvey không xuất hiện trong video ý nghĩa này. Tuy nhiên, ông cũng bày tỏ sự ủng hộ với việc làm của 5 vị cựu Tổng thống trên trang Twitter của mình.

Phần nhận xét hiển thị trên trang